Theo tin của báo chí lề đảng, hiện nay có khoảng 400 websites
bị cho là phản động, nói xấu chủ trương và chính sách của đảng cộng sản
(ĐCS) và nhà nước CS Việt Nam (VN).
Sự nỗ lực ngăn chặn dòng thông tin trái chiều với luồng của ĐCSVN đã
từng được tổng kết với thành tích đánh sập 300 trang mạng mà tướng công
an Vũ Hải Triều đã khoe khoang trong một hội nghị báo chí năm 2010.
Nhưng, nỗ lực “đánh sập” của an ninh CS đã không thành như mong muốn của nhà cầm quyền: “Tử lệnh!”
– biểu tượng của bọn tin tặc mang tên “Sinh Tử Lệnh” trong chiến dịch
vào năm 2010, mà chỉ gây khó khăn nhất thời cho báo chí ngoài lề đảng.
Vỏ quýt dày đã có móng tay nhọn! Vào cuối năm 2010, tờ “Dân Làm Báo”
phản ứng lại chiến dịch tấn công này, đã công bố cùng một lúc 100 links
dẫn với tên miền khác nhau, giúp bạn đọc truy cập vào trang nhà, thách
thức không khoan nhượng với nhà cầm quyền. Một số trang khác bị tấn công
như “Đàn Chim Việt”, “Dân Luận”, “Bauxite VN”, “X-Cà phê”, v.v… cũng
ứng phó tương tự.
Kết quả là, hầu hết các websites được nhiều người đọc trong số 300
trang bị “đánh sập”, không những tiếp tục tồn tại, mà sau chiến dịch
đánh phá, số báo mạng ngoài lề đảng còn sinh sôi nảy nở thêm. Các
bloggers ít sành kỹ thuật IT cũng chằng vừa, họ đối phó bằng phương pháp
“thủ công”, trang này bị sập họ tạo ngay trang khác, nhanh như chớp,
hơn cả rắn Hydra trong thần thoại Hy lạp, hình ảnh mà báo Quân đội Nhân
dân gán cho báo chí ngoài lề đảng trong bài “Con rắn Hydra mang cái đầu “thông tin bẩn”.
Không thể lấy tay che mặt trời, an ninh mạng CSVN càng không thể chế ngự được không gian điện tử vô tận và vô song.
Từ năm 2011, báo ngoài lề đảng tiếp tục phát triển nhanh chóng, cộng
thêm sự tham gia vào các mạng xã hội, phổ biến nhất là Facebook, nối kết
với hàng triệu người sử dụng trong nước, thật sự là những quả đại bác
nã vào khung thành cấm kỵ của triều đại CSVN, thực hiện sứ mệnh phá vỡ
màn bưng bít của bộ máy tuyên truyền khổng lồ của chế độ.
Trong cuộc đọ sức trên mặt trận thông tin điện tử ác liệt này, ngày
càng có nhiều sáng tạo mới. Giữa năm 2012, sự ra đời của trang “Quan Làm
Báo”, đã góp thêm vào sứ mệnh một quả tên lửa với sức công phá dữ dội.
Khác hẳn với các tờ báo trước đó thường có nội dung bao gồm các vấn
đề đa dạng của VN và quốc tế, cổ vũ cho dân chủ, tự do, nhân quyền, hoặc
phản ảnh các hiện tượng tiêu cực của xã hội dưới thời cai trị của
ĐCSVN, tờ “Quan Làm Báo” tập trung vào những câu chuyện liên quan đến
cung đình của triều đại CS Hà Nội, chĩa mũi tấn công thẳng vào những
người có vị trí lãnh đạo cao nhất, đặc biệt là Thủ tướng CS Nguyễn Tấn
Dũng, vạch trần những việc làm mờ ám của ông ta và phe nhóm, gây ảnh
hưởng xấu nghiêm trọng lên đời sống kinh tế, chính trị của cả nước, đồng
thời khai thác những tình tiết bí mật trong cuộc tranh giành quyền lực
trên thượng tầng kiến trúc của ĐCSVN.
Nhìn từ khía cạnh chuyên môn, tờ “Quan Làm Báo” không đạt tiêu chuẩn,
có thể xem nó như một tờ báo vỉa hè (tabloid), thậm chí tệ hơn, do cách
trình bày thiếu chuyên nghiệp, hành văn cẩu thả với nhiều lỗi chính tả,
ngữ pháp. Quan trọng hơn nữa, chủ nhân tờ báo là người giấu mặt, đồng
nghĩa với sự phủi bỏ trách nhiệm trước dư luận và luật pháp.
Nhưng tại sao “Quan Làm Báo” cuốn hút hàng triệu độc giả trong một thời gian rất ngắn, trong vòng mấy tháng?
Bản thân nhà cầm quyền CSVN cũng nhìn nhận ra cái hay trong thủ pháp tác nghiệp của “Quan Làm Báo”. Tờ “PetroTimes” 19/9 viết rằng, “phương pháp phổ biến nhất của “Quan làm báo” là: Nhào nặn thông tin dựa trên những sự kiện cụ thể“.
Đúng như thế. Mấu chốt nằm ở chỗ khai thác những sự kiện cụ thể và có thật!
Dẫu biết rằng một nửa chiếc bánh mỳ không phải là một chiếc bánh mỳ,
một nửa sự thật chưa phải là sự thật, nhưng trong một xã hội bị bịt
miệng và đói thông tin về hậu trường của những người cầm cân nảy mực,
quản lý đất nước, độc giả sẵn sàng ngốn ngáo ngon lành nửa chiếc bánh mỳ
khô. Khi bóng đêm của dối trá, bất lương trùm phủ, một nửa sự thật cũng
đủ làm ngọn nến soi sáng.
Người dân bị trị chẳng còn cách nào khác. Trong bối cảnh những vụ hối
lộ, móc ngoặc làm ăn bất chính được thực hiện dưới gầm bàn, trong góc
tối, tại dinh thự riêng hay qua trung gian các bà vợ, con cái, thân hữu
của các quan chức, sẽ vô cùng khó khăn, nếu không nói là vô phương để có
thể “bắt tận tay day tận trán”. Để không trở thành những Hoàng Khuơng
tiếp theo, các “hiệp sĩ” buộc phải theo phương châm “cùng tất biến, biến
tất thông”, ra đòn trên mặt trận thông tin và tạm thời giấu mặt.
Oái oăm thay, chính họ, các hiệp sĩ lại nắm thế thượng phong. Cho dù
nhà cầm quyền CSVN có hệ thống tuyên truyền khổng lồ và đầy đủ các
phương tiện kỹ thuật đánh phá.
Thực tế sau khi ban hành văn bản số 7169/VPCP ngày 12/9/2012, trong
đó Nguyễn Tấn Dũng chỉ thị xử lý các trang mạng đưa thông tin bôi xấu
đảng và nhà nước CSVN, nêu đích danh “Dân Làm Báo”, “Quan Làm Báo”,
“Biển Đông”,… được báo chí lề đảng nhất tề tiền hô hậu ủng, đã chứng
minh cho thế thượng phong không chối cãi của báo ngoài lề đảng.
Ông Dũng đã sai lầm. Quả đấm của ông ta đã hoàn toàn phản tác dụng.
Nguyễn Tấn Dũng và bộ sậu của ông ta phải rất kém cỏi, yếu cơ, nên
mới không ý thực được tác dụng nguợc của việc làm, thậm chí có người còn
mỉa mai, châm chọc rằng, ai đó đã lọt vào Văn phòng Thủ tướng tiếp tay
cho các thế lực thù địch, nên mới xúi dại Thủ tướng cho ra lò văn bản đã
nêu. Sau khi công bố văn bản, ngay lập tức số lượng độc giả truy cập
“Dân Làm Báo”, “Quan Làm Báo” tăng cao đột ngột bất thường. Tên của hai
tờ báo xuất hiện trên nhiều trang báo của các hãng tin lớn trên thế
giới. Còn trang Biển Đông, nhiều người chưa biết đến, đã cố gắng tìm xem
tờ báo nói gì mà được cả Thủ tướng quan tâm đến thế!
Nguyễn Tấn Dũng đã thực hiện một màn quảng cáo không công, mang lại
hiệu quả tích cực vô tiền khoáng hậu cho thế lực mà họ muốn huỷ diệt.
Thật ngớ ngẩn, nếu không nói là quá ngu xuẩn. Từ thế kỷ trước, Federico
Fellini, đạo diễn và biên kịch nổi tiếng người Ý đã chắng nói: “Kiểm
duyệt chính là cách quảng cáo bằng chi phí của nhà nước”, đó sao!
Người ta đúc kết rằng, trong sâu thẳm của tâm hồn, mỗi con người mặc
nhiên là một kẻ phao tin đồn. Tin đồn cộng hưởng, lan toả và vượt mọi
thành luỹ. Dân chúng thì thầm rằng, nói xấu đảng và nhà nước là trọng
tội, vậy kẻ nào bạo gan như thế? Ai cũng tò mò muốn biết kẻ đó là ai và
viết những điều cấm kị gì. Adam và Eva, thuỷ tổ của loài người, cũng đã
sẵn sàng ăn trái cấm của “cây nhận thức” dù biết phạm tội và bị trục
xuất xuống trần gian, là gì.
Thời chiến tranh chống Mỹ, vào cái thời toàn dân miền Bắc “đoàn kết
một lòng bên đảng”, nhất quyết “đồng hồ Liên Xô tốt hơn đồng hồ Thụy Sĩ,
trăng Trung Quốc tròn hơn trăng nước Mỹ”, nghe đài BBC, đài Tiếng nói
Hoa Kỳ (VOA), hay chương trình phát thanh của chế độ Sài Gòn, có thể bị
ghép vào tội phản động, đối diện với trại cải tạo ra đi không biết ngày
về, mà còn chẳng cấm nổi. Dân vẫn nghe lén, cán bộ nghe lén càng nhiều
hơn, vì mọi người nhận ra rằng, nghe “đài địch” sẽ mở mang đầu óc ra như
thế nào. Việt Phương, thư ký của Thủ tướng Phạm Văn Đồng lúc bấy giờ,
đã phải xác nhận trái lạ hấp dẫn ra sao trong bài “Cuộc đời yêu như vợ của ta ơi” (1969):
”Mở đài địch như mở toang cánh cửa
Nghe nó chửi mà tin ở ngày mai”.
Dân gian có câu “cây ngay chẳng sợ bóng đứng”. Nếu chế độ CSVN tốt và
ưu việt, trong sáng thật sự như bộ máy tuyên truyền của đảng suốt ngày
nhồi nhét vào tai dân chúng, thì việc gì phải che đậy, thế lực nào muốn
bôi đen, nói xấu sẽ chẳng có ý nghĩa gì.
Ở các nước dân chủ, báo chí truyền thông phê phán, chỉ trích, thậm
chí nhạo báng lãnh đạo hay chính sách nhà nước là chuyện bình thường
hàng ngày. Tại Ba Lan, sau khi chế độ CS sụp đổ vào năm 1989, báo chí tự
do được hiến pháp bảo hộ, luôn luôn đi đầu và quyết liệt, phanh phui
hầu hết các vụ án tham nhũng, lạm quyền lớn nhất. Đất nước Ba Lan vẫn ổn
định, phát triển, ai phạm tội thì mất ghế, ngồi tù, thậm chí có chính
phủ mất tín nhiệm bị giải tán, người dân bầu chọn chính phủ khác lên
thay thế. Có sao đâu! Đời vẫn tươi vui, hoa vẫn nở và các dòng sông vẫn
đổ ra biển cả!
Dân VN đã chán ngấy trên TV hay trên trang nhất của báo đảng hình ảnh
những vị lãnh đạo uy nghi, sang trọng với com-lê, cà vạt, cổ cồn, ăn
nói ba hoa, lắm lúc ngây ngô làm trò cười cho thiên hạ. Họ muốn biết
trong cung cấm kia, các vị đại diện cho họ đang làm gì với nhau, coi dân
không ra gì. Đơn giản, không ai muốn làm người vừa mù vừa điếc.
Nguyễn Tấn Dũng, có thể nói, trong tất cả các thủ tướng CSVN kể từ
Phạm Văn Đồng, có quyền lực bao trùm và lộng quyền nhất. Ông ta cũng là
đao phủ khủng khiếp nhất, bịt miệng xã hội tàn bạo nhất. Chính ông ta là
tác giả của các nghị định vi hiến, đi ngược với các cam kết quốc tế,
ngăn chặn phản biện xã hội của giới trí thức, cấm công nhân đình công,
cấm biểu tình, cấm khiếu nại tập thể, cấm báo chí tư nhân…
Càng cấm đoán, kiểm duyệt, Nguyễn Tấn Dũng càng chứng tỏ ông ta và
chính phủ do ông lãnh đạo có quá nhiều xấu xa, đồi bại, nên phải giấu
giếm. Ông ta có nỗi sợ thường trực: bị vạch mặt.
Chính phủ của Nguyễn Tấn Dũng đã và đang gây ra tổn hại chưa từng
thấy cho đất nước về tiền bạc, tài nguyên, môi trường và chủ quyền an
ninh quốc gia. Những khuất tất, từ khai thác bauxite Tây Nguyên, in tiền
Securency, thất thoát và nợ nần của Vinashin, Vinalines…, đến những
nghi vấn mà dư luận đưa ra về vai trò của ông và con gái ông, Nguyễn
Thanh Phượng, trong những âm mưu lũng đoạn tài chính và hệ thống ngân
hàng, trả lời cho câu hỏi vì sao ông ta đã phải lồng lộn che giấu và
điên cuồng bịt miệng xã hội.
Trước nghi vấn và đòi hỏi của dư luận, một người đứng đầu chính phủ mà trong lý lịch của mình,
không dám công bố cha mẹ đẻ là ai, cho thấy giấu giếm sự thật là bản
chất, nằm trong gene của ông ta. Ngoài cha mẹ ra, trong tất cả các thông
tin chính thức, giai đoạn từ khi ông ta ra đời cho đến lúc 12 tuổi,
cũng là một vùng trống vắng, mù mịt.
Người ta sẽ còn tiếp tục khám phá Nguyễn Tấn Dũng trong mọi lĩnh vực,
còn lôi ông ta ra ánh sáng, cởi áo, lột truồng, nhất là với những gì
ông đã và đang làm phương hại cho lợi ích của đất nước Việt Nam. Từ
“Dân Làm Báo”, “Quan Làm Báo” đã xuất hiện “Vua Làm Báo”, “Đảng Làm
Báo”, “Việt Nam làm Báo”…
Ông Dũng có thể tiếp tục tung ra những quả đấm sắt máu khác vào quyền
tự do báo chí và ngôn luận, nhưng e rằng chúng lại tiếp tục phản tác
dụng như “quả đấm 7169″ ngày 12/9 mà thôi.
Ngày 21/9/2012
© 2012 Lê Diễn Đức – RFA Blog
THEO DÒNG SỰ KIỆN:- Nguyễn Phú Trọng- Nguyễn Tấn Dũng đánh phá nhau: Tự phơi bày bản chất
- Nguyễn Tấn Dũng giơ cao đánh khẽ
- Bạo lực “ám“ khắp làng, người dân hoảng loạn, chính quyền dửng dưng
- Phe Nguyễn Tấn Dũng phản công
- Nguyễn Tấn Dũng không chỉ dối trá mà còn độc tài
- Nguyễn Tấn Dũng lại đã tự đánh mất uy tín và chỉ còn là hình bóng của nhóm cầm đầu bảo thủ và độc tài


Tiếc thay sự chống trả cuả ông Tưởng Thú Nguyễn Tấn Dũng và đồng bọn chỉ là “CHỐNG LỘN GIÓ”