Thứ Bảy, 22 tháng 9, 2012

Quả đấm phản tác dụng thảm hại của Nguyễn Tấn Dũng - Tác giả: Lê Diễn Đức

|

Theo tin của báo chí lề đảng, hiện nay có khoảng 400 websites bị cho là phản động, nói xấu chủ trương và chính sách của đảng cộng sản (ĐCS) và nhà nước CS Việt Nam (VN).
Sự nỗ lực ngăn chặn dòng thông tin trái chiều với luồng của ĐCSVN đã từng được tổng kết với thành tích đánh sập 300 trang mạng mà tướng công an Vũ Hải Triều đã khoe khoang trong một hội nghị báo chí năm 2010.
Nhưng, nỗ lực “đánh sập” của an ninh CS đã không thành như mong muốn của nhà cầm quyền: “Tử lệnh!” – biểu tượng của bọn tin tặc mang tên “Sinh Tử Lệnh” trong chiến dịch vào năm 2010, mà chỉ gây khó khăn nhất thời cho báo chí ngoài lề đảng.
Vỏ quýt dày đã có móng tay nhọn! Vào cuối năm 2010, tờ “Dân Làm Báo” phản ứng lại chiến dịch tấn công này, đã công bố cùng một lúc 100 links dẫn với tên miền khác nhau, giúp bạn đọc truy cập vào trang nhà, thách thức không khoan nhượng với nhà cầm quyền. Một số trang khác bị tấn công như “Đàn Chim Việt”, “Dân Luận”, “Bauxite VN”, “X-Cà phê”, v.v… cũng ứng phó tương tự.
Kết quả là, hầu hết các websites được nhiều người đọc trong số 300 trang bị “đánh sập”, không những tiếp tục tồn tại, mà sau chiến dịch đánh phá, số báo mạng ngoài lề đảng còn sinh sôi nảy nở thêm. Các bloggers ít sành kỹ thuật IT cũng chằng vừa, họ đối phó bằng phương pháp “thủ công”, trang này bị sập họ tạo ngay trang khác, nhanh như chớp, hơn cả rắn Hydra trong thần thoại Hy lạp, hình ảnh mà báo Quân đội Nhân dân gán cho báo chí ngoài lề đảng trong bài “Con rắn Hydra mang cái đầu “thông tin bẩn”.
Không thể lấy tay che mặt trời, an ninh mạng CSVN càng không thể chế ngự được không gian điện tử vô tận và vô song.
Từ năm 2011, báo ngoài lề đảng tiếp tục phát triển nhanh chóng, cộng thêm sự tham gia vào các mạng xã hội, phổ biến nhất là Facebook, nối kết với hàng triệu người sử dụng trong nước, thật sự là những quả đại bác nã vào khung thành cấm kỵ của triều đại CSVN, thực hiện sứ mệnh phá vỡ màn bưng bít của bộ máy tuyên truyền khổng lồ của chế độ.
Trong cuộc đọ sức trên mặt trận thông tin điện tử ác liệt này, ngày càng có nhiều sáng tạo mới. Giữa năm 2012, sự ra đời của trang “Quan Làm Báo”, đã góp thêm vào sứ mệnh một quả tên lửa với sức công phá dữ dội.
Khác hẳn với các tờ báo trước đó thường có nội dung bao gồm các vấn đề đa dạng của VN và quốc tế, cổ vũ cho dân chủ, tự do, nhân quyền, hoặc phản ảnh các hiện tượng tiêu cực của xã hội dưới thời cai trị của ĐCSVN, tờ “Quan Làm Báo” tập trung vào những câu chuyện liên quan đến cung đình của triều đại CS Hà Nội, chĩa mũi tấn công thẳng vào những người có vị trí lãnh đạo cao nhất, đặc biệt là Thủ tướng CS Nguyễn Tấn Dũng, vạch trần những việc làm mờ ám của ông ta và phe nhóm, gây ảnh hưởng xấu nghiêm trọng lên đời sống kinh tế, chính trị của cả nước, đồng thời khai thác những tình tiết bí mật trong cuộc tranh giành quyền lực trên thượng tầng kiến trúc của ĐCSVN.
Nhìn từ khía cạnh chuyên môn, tờ “Quan Làm Báo” không đạt tiêu chuẩn, có thể xem nó như một tờ báo vỉa hè (tabloid), thậm chí tệ hơn, do cách trình bày thiếu chuyên nghiệp, hành văn cẩu thả với nhiều lỗi chính tả, ngữ pháp. Quan trọng hơn nữa, chủ nhân tờ báo là người giấu mặt, đồng nghĩa với sự phủi bỏ trách nhiệm trước dư luận và luật pháp.
Nhưng tại sao “Quan Làm Báo” cuốn hút hàng triệu độc giả trong một thời gian rất ngắn, trong vòng mấy tháng?
Bản thân nhà cầm quyền CSVN cũng nhìn nhận ra cái hay trong thủ pháp tác nghiệp của “Quan Làm Báo”. Tờ “PetroTimes” 19/9 viết rằng, “phương pháp phổ biến nhất của “Quan làm báo” là: Nhào nặn thông tin dựa trên những sự kiện cụ thể“.
Đúng như thế. Mấu chốt nằm ở chỗ khai thác những sự kiện cụ thể và có thật!
Dẫu biết rằng một nửa chiếc bánh mỳ không phải là một chiếc bánh mỳ, một nửa sự thật chưa phải là sự thật, nhưng trong một xã hội bị bịt miệng và đói thông tin về hậu trường của những người cầm cân nảy mực, quản lý đất nước, độc giả sẵn sàng ngốn ngáo ngon lành nửa chiếc bánh mỳ khô. Khi bóng đêm của dối trá, bất lương trùm phủ, một nửa sự thật cũng đủ làm ngọn nến soi sáng.
Người dân bị trị chẳng còn cách nào khác. Trong bối cảnh những vụ hối lộ, móc ngoặc làm ăn bất chính được thực hiện dưới gầm bàn, trong góc tối, tại dinh thự riêng hay qua trung gian các bà vợ, con cái, thân hữu của các quan chức, sẽ vô cùng khó khăn, nếu không nói là vô phương để có thể “bắt tận tay day tận trán”. Để không trở thành những Hoàng Khuơng tiếp theo, các “hiệp sĩ” buộc phải theo phương châm “cùng tất biến, biến tất thông”, ra đòn trên mặt trận thông tin và tạm thời giấu mặt.
Oái oăm thay, chính họ, các hiệp sĩ lại nắm thế thượng phong. Cho dù nhà cầm quyền CSVN có hệ thống tuyên truyền khổng lồ và đầy đủ các phương tiện kỹ thuật đánh phá.
Thực tế sau khi ban hành văn bản số 7169/VPCP ngày 12/9/2012, trong đó Nguyễn Tấn Dũng chỉ thị xử lý các trang mạng đưa thông tin bôi xấu đảng và nhà nước CSVN, nêu đích danh “Dân Làm Báo”, “Quan Làm Báo”, “Biển Đông”,… được báo chí lề đảng nhất tề tiền hô hậu ủng, đã chứng minh cho thế thượng phong không chối cãi của báo ngoài lề đảng.
Ông Dũng đã sai lầm. Quả đấm của ông ta đã hoàn toàn phản tác dụng.
Nguyễn Tấn Dũng và bộ sậu của ông ta phải rất kém cỏi, yếu cơ, nên mới không ý thực được tác dụng nguợc của việc làm, thậm chí có người còn mỉa mai, châm chọc rằng, ai đó đã lọt vào Văn phòng Thủ tướng tiếp tay cho các thế lực thù địch, nên mới xúi dại Thủ tướng cho ra lò văn bản đã nêu. Sau khi công bố văn bản, ngay lập tức số lượng độc giả truy cập “Dân Làm Báo”, “Quan Làm Báo” tăng cao đột ngột bất thường. Tên của hai tờ báo xuất hiện trên nhiều trang báo của các hãng tin lớn trên thế giới. Còn trang Biển Đông, nhiều người chưa biết đến, đã cố gắng tìm xem tờ báo nói gì mà được cả Thủ tướng quan tâm đến thế!
Nguyễn Tấn Dũng đã thực hiện một màn quảng cáo không công, mang lại hiệu quả tích cực vô tiền khoáng hậu cho thế lực mà họ muốn huỷ diệt. Thật ngớ ngẩn, nếu không nói là quá ngu xuẩn. Từ thế kỷ trước, Federico Fellini, đạo diễn và biên kịch nổi tiếng người Ý đã chắng nói: “Kiểm duyệt chính là cách quảng cáo bằng chi phí của nhà nước”, đó sao!
Người ta đúc kết rằng, trong sâu thẳm của tâm hồn, mỗi con người mặc nhiên là một kẻ phao tin đồn. Tin đồn cộng hưởng, lan toả và vượt mọi thành luỹ. Dân chúng thì thầm rằng, nói xấu đảng và nhà nước là trọng tội, vậy kẻ nào bạo gan như thế? Ai cũng tò mò muốn biết kẻ đó là ai và viết những điều cấm kị gì. Adam và Eva, thuỷ tổ của loài người, cũng đã sẵn sàng ăn trái cấm của “cây nhận thức” dù biết phạm tội và bị trục xuất xuống trần gian, là gì.
Thời chiến tranh chống Mỹ, vào cái thời toàn dân miền Bắc “đoàn kết một lòng bên đảng”, nhất quyết “đồng hồ Liên Xô tốt hơn đồng hồ Thụy Sĩ, trăng Trung Quốc tròn hơn trăng nước Mỹ”, nghe đài BBC, đài Tiếng nói Hoa Kỳ (VOA), hay chương trình phát thanh của chế độ Sài Gòn, có thể bị ghép vào tội phản động, đối diện với trại cải tạo ra đi không biết ngày về, mà còn chẳng cấm nổi. Dân vẫn nghe lén, cán bộ nghe lén càng nhiều hơn, vì mọi người nhận ra rằng, nghe “đài địch” sẽ mở mang đầu óc ra như thế nào. Việt Phương, thư ký của Thủ tướng Phạm Văn Đồng lúc bấy giờ, đã phải xác nhận trái lạ hấp dẫn ra sao trong bài “Cuộc đời yêu như vợ của ta ơi” (1969):
 ”Mở đài địch như mở toang cánh cửa
Nghe nó chửi mà tin ở ngày mai”.
Dân gian có câu “cây ngay chẳng sợ bóng đứng”. Nếu chế độ CSVN tốt và ưu việt, trong sáng thật sự như bộ máy tuyên truyền của đảng suốt ngày nhồi nhét vào tai dân chúng, thì việc gì phải che đậy, thế lực nào muốn bôi đen, nói xấu sẽ chẳng có ý nghĩa gì.
Ở các nước dân chủ, báo chí truyền thông phê phán, chỉ trích, thậm chí nhạo báng lãnh đạo hay chính sách nhà nước là chuyện bình thường hàng ngày. Tại Ba Lan, sau khi chế độ CS sụp đổ vào năm 1989, báo chí tự do được hiến pháp bảo hộ, luôn luôn đi đầu và quyết liệt, phanh phui hầu hết các vụ án tham nhũng, lạm quyền lớn nhất. Đất nước Ba Lan vẫn ổn định, phát triển, ai phạm tội thì mất ghế, ngồi tù, thậm chí có chính phủ mất tín nhiệm bị giải tán, người dân bầu chọn chính phủ khác lên thay thế. Có sao đâu! Đời vẫn tươi vui, hoa vẫn nở và các dòng sông vẫn đổ ra biển cả!
Dân VN đã chán ngấy trên TV hay trên trang nhất của báo đảng hình ảnh những vị lãnh đạo uy nghi, sang trọng với com-lê, cà vạt, cổ cồn, ăn nói ba hoa, lắm lúc ngây ngô làm trò cười cho thiên hạ. Họ muốn biết trong cung cấm kia, các vị đại diện cho họ đang làm gì với nhau, coi dân không ra gì. Đơn giản, không ai muốn làm người vừa mù vừa điếc.
Nguyễn Tấn Dũng, có thể nói, trong tất cả các thủ tướng CSVN kể từ Phạm Văn Đồng, có quyền lực bao trùm và lộng quyền nhất. Ông ta cũng là đao phủ khủng khiếp nhất, bịt miệng xã hội tàn bạo nhất. Chính ông ta là tác giả của các nghị định vi hiến, đi ngược với các cam kết quốc tế, ngăn chặn phản biện xã hội của giới trí thức, cấm công nhân đình công, cấm biểu tình, cấm khiếu nại tập thể, cấm báo chí tư nhân…
Càng cấm đoán, kiểm duyệt, Nguyễn Tấn Dũng càng chứng tỏ ông ta và chính phủ do ông lãnh đạo có quá nhiều xấu xa, đồi bại, nên phải giấu giếm. Ông ta có nỗi sợ thường trực: bị vạch mặt.
Chính phủ của Nguyễn Tấn Dũng đã và đang gây ra tổn hại chưa từng thấy cho đất nước về tiền bạc, tài nguyên, môi trường và chủ quyền an ninh quốc gia. Những khuất tất, từ khai thác bauxite Tây Nguyên, in tiền Securency, thất thoát và nợ nần của Vinashin, Vinalines…, đến những nghi vấn mà dư luận đưa ra về vai trò của ông và con gái ông, Nguyễn Thanh Phượng, trong những âm mưu lũng đoạn tài chính và hệ thống ngân hàng, trả lời cho câu hỏi vì sao ông ta đã phải lồng lộn che giấu và điên cuồng bịt miệng xã hội.
Trước nghi vấn và đòi hỏi của dư luận, một người đứng đầu chính phủ mà trong lý lịch của mình, không dám công bố cha mẹ đẻ là ai, cho thấy giấu giếm sự thật là bản chất, nằm trong gene của ông ta. Ngoài cha mẹ ra, trong tất cả các thông tin chính thức, giai đoạn từ khi ông ta ra đời cho đến lúc 12 tuổi, cũng là một vùng trống vắng, mù mịt.
Người ta sẽ còn tiếp tục khám phá Nguyễn Tấn Dũng trong mọi lĩnh vực, còn lôi ông ta ra ánh sáng, cởi áo, lột truồng, nhất là với những gì ông đã và đang làm phương hại cho lợi ích của đất nước Việt Nam.  Từ “Dân Làm Báo”, “Quan Làm Báo” đã xuất hiện “Vua Làm Báo”, “Đảng Làm Báo”, “Việt Nam làm Báo”…
Ông Dũng có thể tiếp tục tung ra những quả đấm sắt máu khác vào quyền tự do báo chí và ngôn luận, nhưng e rằng chúng lại tiếp tục phản tác dụng như “quả đấm 7169″ ngày 12/9 mà thôi.
Ngày 21/9/2012
 © 2012 Lê Diễn Đức – RFA Blog
THEO DÒNG SỰ KIỆN:
  1. Nguyễn Phú Trọng- Nguyễn Tấn Dũng đánh phá nhau: Tự phơi bày bản chất
  2. Nguyễn Tấn Dũng giơ cao đánh khẽ
  3. Bạo lực “ám“ khắp làng, người dân hoảng loạn, chính quyền dửng dưng
  4. Phe Nguyễn Tấn Dũng phản công
  5. Nguyễn Tấn Dũng không chỉ dối trá mà còn độc tài
  6. Nguyễn Tấn Dũng lại đã tự đánh mất uy tín và chỉ còn là hình bóng của nhóm cầm đầu bảo thủ và độc tài

2 Phản hồi cho “Quả đấm phản tác dụng thảm hại của Nguyễn Tấn Dũng”

  1. Mai Bình says:
    Cục đất mà nói đó là cục vàng thì nó vẫn là cục đất.Cục vàng mà nói đó là cục đất thì nó vẫn là cục vàng!Cho nên,cái chất bên trong mới quyết định giá trị thật của một vật thể.Con người cũng thế!Cây ngay thì không sợ chết đứng!”Dù ai nói ngã,nói nghiêng,lòng ta vẫn vững như kiên ba chân”.Có một câu mà tôi rất thích trong tác phẩm”Những người khốn khổ”của đại văn hào Victo Hugo(Pháp):”…Người dũng cảm thì không sợ kẻ ác;người lương thiện thì không sợ chính quyền…”!Nếu TTg Nguyễn Tấn Dũng không phải là một kẻ hèn hạ,không phải là một kẻ bất lương thì có một trang mạng”Dân làm báo”,”Quan làm bao”,…hoặc hàng trăm trang mạng tương tự như thế cũng chẳng là cái đinh rỉ gì!Việc gì phải lồng lộn lên để rồi đưa ra môt cái chỉ thị (văn bản số 7169/VPCP ngày 12/9/2012)ngu xuẩn như vậy?
  2. butcun says:
    Phải công nhận Dân làm Báo,Quan làm Báo,Biển Đông và số Blogs đứng ngoài lề đảng đã tạo những luồng gió độc điạ làm đảng CS xây xẩm,tối tăm mặt mày và nhất là những quan dốt,quan tham,quan bán nước bị lột mặt nạ trần truồng.Hạm trưởng Nguyễn Tấn Dũng đang lái con tàu Tham nhũng ra biển đông tiếp tay cho tàu Cộng,đang phải đối đầu với sóng gió,những luồng gió thông tin cuả thế kỷ 21 thời đại Internet khác hẳn với thời đại ăn lông ở lổ hang Pắc Pó,mang dép râu,đội nón cối.
    Tiếc thay sự chống trả cuả ông Tưởng Thú Nguyễn Tấn Dũng và đồng bọn chỉ là “CHỐNG LỘN GIÓ”

Trung Cộng không thể uy hiếp được Nhật Bản - Tác giả: Đỗ Thành Công

|
Biểu tình chống Nhật sôi sục ở Trung Quốc. Ảnh REUTERS/Carlos Barria

“Sự kiện Trung Cộng thảm sát ngư dân Việt Nam, cộng thêm thái độ nhu nhược của lãnh đạo Hà Nội trước việc xâm phạm chủ quyền là mối nhục cho dân tộc. Quân đội cộng sản thường tự hào đã từng đánh bại hai đế quốc đầu xỏ Pháp và Mỹ, mà giờ đây đối với đế quốc Trung Cộng thì làm con rùa rút đầu. Lịch sử Việt có lúc thịnh lúc suy, nhưng dân tộc Việt chưa bao giờ bị ngoại bang khinh bỉ như vậy. Nếu cha ông chúng ta hèn kém như những nhà lãnh đạo đảng Cộng sản hiện nay, Viêt Nam đã trở thành một tỉnh của Trung Cộng từ lâu rồi. Đây là bản dịch trên tờ New York Times, do James Broke viết khi Trung – Nhật  tranh chấp lãnh hài năm 2005. Nhân biến cố Điếu Ngư/Senkaku đang hâm nóng đối đầu Trung – Nhật, xin gửi đề tham khảo, để cảnh báo hiểm hoạ bành trướng từ Trung Cộng. Thấy người lại ngẫm đến ta.
Đối với Shinatoro Ishihara và những người Nhật khác, nước Nhật thường bi con gấu khổng lồ Hoa Kỳ chơi gác vì yếu kém và nhẩn nhục. Ishihara là tác giả cuốn sách “Một nước Nhật không thần phục” đã từng gây ra nhiều tranh luận và tạo ảnh hưởng mạnh mẽ lên chính sách ngoại giao cứng rắn của Nhật những năm 1990. Điều này từng thể hiện qua thái độ của Nhật là quyết giữ mối liên hệ ngoại giao thân thiện với Trung Công, bất kể sự khó chịu từ phía Hoa Kỳ.
Bây giờ thì Ishihara và những người mang tinh thần quốc gia cực đoan Nhật đang quay trở lại với tình thế giống như hồi 1990, chỉ khác lai là đổi ngược 360 độ. Giờ đây, đối với chàng khổng lồ Trung Cộng thì nước Nhật cần phải tỏ ra cứng rắn, ngược lại, về phía Hoa Kỳ thì Nhật giữ quan hệ ngoại giao thân thiết theo thế liên minh.
Sự việc xảy ra làm tràn giọt nước là vụ tranh giành quyền kiểm soát kinh tế khu vực thuộc Thái Bình Dương bao trùm cả vùng chưa có cư dân Nhật sinh sống, nằm trong phạm vi gần 1800 kilometers, chừng 1100 dặm hướng tây nam của Thủ đô Đông Kinh. Ông Ishihara, hiện đang giữ chức thống đốc  Đông Kinh, tuần rồi đã báo cáo với thủ tướng Nhật, ông Junichiro Koizumi về kế hoạch khẳng định chủ quyển vùng biển nước Nhật, bằng cách xây dựng một nhà máy điện gần hòn đảo Okinotori và khuyến khích các hoạt động kinh doanh hải sản.
“Chúng tôi sẽ tiến hành các hoạt động nhằm khai thác kinh tế” Ông Ishihara phát biểu “mặc kệ nước Trung Công nói gì thì nói” Những tuyên bố kiểu trên cùng với quan niệm về nước Nhật hiện đại đã tạo ra chấn động lên các hoạt động kinh tế giữa Trung Cộng và Nhật. Từng là quốc gia có giao dịch thương mại và đầu tư dẫn đầu nhiều năm với Trung Cộng, Nhật là một trong số nước đứng hang thứ hai sau Hoa Kỳ về mậu dịch với Trung Cộng. Tuy nhiên, sự trổi dậy một cách “ôn hoà” của Trung Cộng thời gian gần đây làm Nhật cảm thấy lo ngại. Đó là lý do tại sao Nhật đã xích gần với Hoa Kỳ hơn. Một chỉ dấu đáng kể là sự kiện Nhật đã gửi quân tham gia liên minh ở Iraq, bất chấp ám ảnh sâu đậm về việc phải gửi quân đội ra khỏi nước Nhật
“Chính phủ Nhật cảm thấy hài lòng về những thành quả gặt hái đựợc qua liên minh với Hoa Kỳ trong những năm gần đây”. Takashi Inoguchi, giáo sư Đại Học Đông Kinh chuyên về khoa chính trị quốc tế cho biết như vậy.
Hiện nay đang có những bất hòa giữa hai cường quốc kinh tế ở Á Châu. Nhật đã tìm cách gây ảnh hưởng lên khối Âu Châu và Nga để thuyết phục các quốc gia này không bán vũ khí quốc phòng hiện đại cho Trung Cộng. Ngược lại thì Trung Cộng tìm cách ngăn cản khi Nhật ráo riết vận động để dành cho được một ghế trong Hội Đồng Bảo An Liên Hiêp Quốc. Trong khi Trung Cộng bực bội thấy Nhật thân thiết với Đài Loan, thì Nhật cũng tự hỏi tại sao họ lại phải viện trợ cho Trung Cộng, khi nước này đang nổ lực qua kế hoạch gửi người lên thám hiểm mặt trăng.
Nhiều năm qua, Nhật đã tìm cách tránh đụng chạm với Trung Cộng. Nhưng bây giờ thì tình thế đã khác. Hồi tháng 11 vừa rồ (2005)i, tàu chiến Nhật đã ráo riết truy nã tàu ngầm Trung Cộng dưới vùng biển nằm về phía cực nam của quần đảo thuộc chủ quyền Nhật. Tháng 12 mới đây, Nhật chính thức xác nhận Trung Cộng là mối hiểm hoạ về chiến tranh. Bất chấp Trung Cộng phản đối, Nhật đã đón tiếp ông Lee Teng-hui, cựu Tổng thống Đài Loan hồi tháng 1, và đang chuẩn bị đón Đức Lạt Ma đến thăm Nhật vào tháng Tư sắp tới.
Trong vòng 30 năm qua, Nhật đã cho Trung Cộng vay mượn 30 tỷ đollars để đầu tư vào các dự án phát triển kinh tế, món nợ này chưa bao giờ thấy báo chí Trung Cộng nhắc đến. Suốt 4 năm cầm quyền, Thủ tướng Nhật, ông Koizumi đã cắt giảm tiền viện trợ Trung Cộng xuống một nửa, và ông còn dự định dẹp bỏ chương trình này. Ông cho biết “đã đến lúc phải chấm dứt rồi”.
Đằng sau những quyết định cứng rắn của Nhật với Trung Cộng, thấp thoáng ảnh hưởng của thế hệ chính giới “hậu chiến Nhật” đang được hướng dẫn bởi Koizumi và Shinzo Abe, người có triển vọng thừa kế đương kim thủ tướng Nhật. Đây là những chính tri gia quan niệm rằng thế chiến thứ II không thể ám ảnh mãi mối quan hệ ngoại giao của Nhật với các nước láng giềng, đặc biệt là đối với Trung Cộng, khi mà dấu hiệu chưa thể gạt bỏ quá khứ càng lúc càng rõ rệt.
Vụ đàn áp đẫm máu Thiên An Môn hồi 1989 đã làm cho nhiều người Nhật tin tưởng rằng những nhà lãnh đạo đảng cộng sản Trung Cộng quyết tâm bám giữ quyền lực để tìm cách chuyển hóa cộng sản sang chủ nghĩa quốc gia bài Nhật cực đoan. Các thăm dò trong giới trẻ Trung Cộng cho thấy họ mang tinh thần bài Nhật còn nhiều hơn cha ông của họ nữa. Những quan niệm này sẽ ảnh hưởng mạnh mẽ lên tương lai Trung Cộng đến năm 2020, khi Trung Cộng sản sinh ra thêm 40 triệu thanh niên, số thanh niên nhiều hơn thanh nữ giống như hỗn hợp chất nổ chờ ngày xì hơi. Dấu hiệu nguy hiểm này đã thể hiện hồi tháng 8 vừa rồi khi đội túc cầu hai nước cùng tranh tài ở Bắc Kinh. Các cổ động trẻ tuổi Trung Cộng đã gào thét “thằng Nhật lùn, Nhật lùn” trước các ống kính truyền hình, đập phá điên loạn sau trận đấu, đốt cờ Nhật và thậm chí nhổ nước miếng vào cổ động viên Nhật. Người Nhật tin tưởng rằng có bàn tay đạo diển của chính phủ Trung Cộng để xả bớp xú bắp căng thẳng trong xã hội cộng sản khép kín về chính trị. Bình bút uy tín của một tờ báo chuyên về đối ngoại, ông Yoichi Funabashi viết “đám đông cảm thấy an toàn, không bị trừng phạt nếu họ chỉa mũi dùi vào người Nhật”. Giáo sư Ma Licheng, viết trên tạp chí tiếng vọng Nhật như sau “Trung Cộng chẳng sợ hãi gì Nhật hết, sự thực là chính Nhật đang lo ngại trước Trung Cộng” Cái gọi là “mối đe doạ từ Trung Cộng đang dần dần ám ảnh người Nhật”
Giới lãnh đạo Nhật đang tìm cách xích lại gần Hoa Kỳ. “tương lai của Á Châu sẽ định đoạt bởi thế quân bình giữa Trung Cộng và liên minh Hoa Kỳ – Nhật Bản, không thể nào có chuyện định đoạt bởi ba nước riêng rẻ hết”. Hisahiko Okazai, cựu viên chức ngoại giao Nhật cho biết trong cuộc phỏng vấn “chính sách ngoại giao tương lai Trung – Nhật là củng cố quan hệ Hoa Kỳ – Nhật Bản. Cư xử với Bắc Hàn thế nào, cũng xoay chung quanh việc quan hệ giữa liên minh Hoa Kỳ và Nhật”
Những chuyển dịch đối với Trung Cộng thường được đánh giá như “chính trị thì lạnh tanh, kinh tế thì nóng như nước sôi”. Có hơn 18000 công ty Nhật đang kinh doanh ở Trung Cộng, gia tăng gấp đôi trong vòng 10 năm qua. Công ty mẹ của Panasonic là Matsushita Electric Industrial cho biết sẽ tuyển dụng nhiều sinh viên tốt nghiệp Trung Cộng hơn cả sinh viên Nhật trong năm 2005. Nhưng giới đầu tư cũng tỏ ý lo ngại trước mối liên hệ băng giá về chính trị và tinh thần bài Nhật trên đường phố Trung Cộng có thể làm ảnh hưởng không tốt quan hệ kinh tế giữa hai nước. Bên cạnh nguy cơ thỉnh thoảng bị tảy chay hàng hóa Nhật, họ còn lo sợ có thể bi mất các mối làm ăn lớn. Mùa thu vừa rồi, dự định đặt hàng cho xe lửa hỏa tốc đã bị cắt giảm một nữa, mất gần 1 tỷ đollars vì chiến dịch “chống sự can thiệp vào kỷ nghệ xe lửa” được khởi xướng trên mạng toàn cầu. Lo sợ không kiểm soát nổi chiến dịch bài Nhật, giới cầm quyền Bắc Kinh đã ra lệnh đóng cửa trang nhà này.
Về lâu dài, dự đoán liên hệ kinh tế giữa hai nước rất rõ ràng. Nếu không có những đột biến “Trung Cộng là số một đối với nền kinh tế Á Châu, Nhật chỉ giữ vị trí số hai thôi” Ông Toyoo Gyohten, doanh gia uy tín Nhật cảnh báo như vậy. Ông cũng tự hỏi Nhật có nên khiêu khích Trung Cộng về di hại của chiến tranh thế giới II Nhật – Trung không? “nhiều người Nhật nghĩ rằng họ đã xin lổi về cuộc chiến vừa qua rồi, tuy nhiên đối với tôi thì chưa đủ đâu”.
Riêng thủ tướng Nhật Koizumi, thống đốc Đông Kinh Ishihara và thế hệ trẻ sau này thì biết lỗi như vậy là vừa đủ. Theo Jeffrey Kingston, giám đốc chuyên khoa về Phương Đông thuộc đại học Nhật cho biết “thời kỳ nước Nhật co rúm lại đã đi vào dĩ vãng rồi”
© Đỗ Thành Công
© Đàn Chim Việt

Trần Quốc Việt (Danlambao): Yêu cầu Việt Nam thả tù chính trị Tạ Phong Tần!

Trần Quốc Việt (Danlambao) Bản kiến nghị gởi chủ tịch Trương Tấn Sang để yêu cầu thả ngay Tạ Phong Tần và các blogger khác được đăng trên trang mạng Care2 đã được sự hưởng ứng rộng rãi của hàng chục ngàn người, mà đại đa số không phải là người gốc Việt, trên khắp thế giới. Tính đến ngay thời điểm này đã có 24.442 người ký vào thỉnh nguyện. Chúng tôi sẽ lần lượt dịch và gởi đến bạn đọc những phản hồi cá nhân của họ về hành động bắt giam và kết án chị Tạ Phong Tần và những blogger yêu nước khác. Chúng tôi sẽ chọn ra vài trăm phản hồi từ trong hàng ngàn phản hồi của những người thuộc đủ mọi nước và mọi thành phần trong xã hội. Lời của họ là bản án nặng nề nhất đối với chế độ cộng sản Việt Nam từ trước đến nay.

Tóm tắt

Cựu sĩ quan công an Việt Nam Tạ Phong Tần đã không làm điều gì tồi tệ khi chỉ trích chế độ của chính quyền tại vài blog trên mạng. Tuy nhiên, chị có thể bị kết án đến hai mươi năm tù về tội "tuyên truyền chống lại nhà nước." Theo luật pháp Việt Nam những tội như thế gần như tương đương với phản quốc. 

Tạ Phong Tần là cựu sĩ quan công an và là cựu đảng viên Đảng Cộng sản đang nắm quyền ở Việt Nam. Đấy là án tù khi gọi một công dân tuân thủ pháp luật như thế là nhà bất đồng chính kiến. Chị đã bày tỏ sự bất đồng với chính quyền mình theo cách ôn hòa nhất có thể-viết bài trên trang mạng "Câu lạc bộ Nhà Báo Tự Do" Trên trang mạng này chị chỉ trích chính quyền lạm chi, ủng hộ người Việt ở nông thôn, và kêu gọi Việt Nam không kết bạn mật thiết với Trung Quốc. Chúng ta hãy kêu gọi Chủ tịch nước Việt Nam Trương Tấn Sang thả Tạ Phong Tần và những blogger khác mà tội duy nhất của họ là bày tỏ ý kiến khác với những hành động của chính quyền! 

Bản kiến nghị gởi Chủ tịch Trương Tấn Sang

Chúng tôi những người ký tên dưới đây đều lấy làm tiếc về việc bắt giam Tạ Phong Tần và những nhà hoạt động ôn hòa khác, những người đã không làm điều gì sai trái- họ chỉ lên tiếng chỉ trích chính quyền. 

Không quan trọng là Tạ Phong Tần đúng hay sai khi kêu gọi Việt Nam chống lại ảnh hưởng của Trung Quốc. Bất kỳ chính quyền tự trọng nào cũng nên cho phép công dân mình có quyền bất đồng với chính sách hiện tại của chính quyền. Khi bắt giam những người bày tỏ sự bất đồng chính kiến và gọi họ là những kẻ phản quốc Việt Nam đang đi theo hướng độc tài và xa rời dân chủ. 

Với tất cả lòng kính trọng chúng tôi kêu gọi ông hãy thả ngay Tạ Phong Tần và bất kỳ những blogger khác, những người đã không làm điều gì tồi tệ khi chỉ trích chính quyền ông!
*

Phản hồi từ khắp nơi trên thế giới:
Số thứ tự Tên người ký, Quốc gia
#14 Derek Spragg, Canada
Lạm dụng quyền lực đáng ghê tởm. Làm ơn gia nhập vào thế kỷ 21.

#249 Daiei Inoue, Nhật Bản
Tự do chỉ trích nhà nước hay chính phủ nước mình là trụ cột thiết yếu của nền dân chủ. 

# 219 Nikita Tissera, Sri Lanka
Andres Breivik ở Na Uy nhận 21 năm tù vì đã giết 77 ngưòi trẻ tuổi nhưng một công dân Việt Nam quan tâm đến đất nước lại nhận ít hơn một năm tù vì bất đồng ôn hòa. Việt Nam tuyệt vời. 

#241 Christina Winitana, Tân Tây Lan
Tôi tuy không phải là người nước ông, nhưng tôi không tin được công dân của ông có thể bị 20 năm tù vì chỉ bày tỏ mối quan tâm và ý kiến của mình! Phải chăng hiện nay chúng ta không sống trong thế kỷ 21. Hành vi này thật lạc hậu! 

#470 Nadine Erickson, Canada
Đã đến lúc phải ra khỏi thời Trung cổ để cho phép các công dân của ông được hưởng quyền tự do ngôn luận. Hay trong trường hợp này, quyền tự do viết blog! Hãy TRẢ TỰ DO NGAY cho Tạ Phong Trần và những blogger khác !!! 

#1.148 Patrick Beggan, Đức
Tôi đã dạy tiếng Anh ở một trường đại học ở Việt Nam trong năm tháng và thấy thật là sững sờ và nhục nhã cách dân chúng buộc lòng "phải cẩn thận" để tránh xúc phạm đến các nhà chính trị. Ông muốn trở thành một nước đã phát triễn nhưng lại không thể nào cho phép sự thảo luận... Thật ngượng ngùng và xấu hổ !!!

# 1.062 Neil Tyrer, Tiểu Vương quốc Ả Rập Thống nhất
Một chính quyền tự tin sẽ không phải xử dụng đến cách đối xử như thế này đối với người dân có ý kiến khác với "đường lối đảng"-tự do ngôn luận rất quan trọng trong bất kỳ xã hội tiến bộ hiện đại nào! 

#274 , Bác sĩ David Weber, Nam Phi
Ông Sang mến,... những người chỉ trích ông không phải là kẻ thù của ông. Ông hãy xem họ là tấm gương và là cơ chế giá trị nhằm cải thiện những quyết định chính quyền ban hành.

# 701 Annie Barbier-Hoffmann, Pháp
Một vụ tai tiếng toàn cầu!!!!!

#837 Stephan Poirier, Canada
Nếu Trương Tấn Sang muốn giữ nhân phẩm của mình, ông phải thả người phụ nữ vộ tội này, không tranh cãi gì nữa. 

#948 Mr. Ramesh Murthy, Ấn Độ
Ta còn mong đợi gì khác ở một chủ tịch cộng sản vốn là đồng minh thân cận của Trung Quốc. Ông chủ tịch, ông định cướp đi tự do của nhân dân ông trong thời gian bao lâu nữa. Khi còn nắm quyền ông hãy làm điều gì tốt đẹp và làm cho nước ông trở thành một nước dân chủ hoàn thiện. Đừng lo ngại về ngày mai của ông, mà hãy lo lắng cho ngày mai của nước ông.

#1.321 Birgitta Jónsdóttir, Iceland
Tôi là thành viên của nghị viện Iceland và là chủ tịch IMMI- Viện Truyền thông Hiện đại Quốc tế. Tôi kêu gọi ông Chủ tịch hãy bỏ các tội cáo buộc cho Tạ Phong Tần. Tự do ngôn luận nên được coi là quyền tự do thiêng liêng ở mọi quốc gia trên thế giới vốn không coi mình là chế độ độc tài. 

#1.350 Frea Plantinga, Hòa Lan
Thật là điển hình khi sợ hãi cá nhân khiến cuộc đời của những người khác đâu khổ. Quá vô nhân đạo, quá tàn ác....!!!

#1.216 Artem Chaltsev, Liên bang Nga
Tôi nghĩ rằng trong thế giới hiện đại chúng ta không nên hành xử như người mọi rợ. Mỗi quốc gia và chính phủ của mình phải phát triễn xã hội theo những nguyên tắc tự do, và nên đưa quốc gia vào tương lai dân chủ. Những lời cáo buộc hoang đường như thế thật là kinh khủng đối với tất cả thế giới hiện đại. Hãy thả người tù chính trị! 

# 2.537 Jean S. Soliman, Canada
Chủ tịch Việt Nam: ông nên thấy xấu hổ, thả blogger bày tỏ ý kiến của họ. Chủ nghĩa Cộng sản đã chết!!! Hãy thức dậy!!!

Sẽ tiếp tục bổ túc...

Nguồn: Trang kiến nghị Care2
Chia sẻ bài viết:
Lưu ý: Trước khi gửi ý kiến phản hồi, mong các bạn đọc kỹ những điều đã được quy định tại phần "Thôn Quy"
    • và 8 others thích bài này.

Xem 23 ý kiến



  • CHỐNG CHẶN CỰC TỐT TẠI ĐÂY
    CHỐNG CHẶN CỰC TỐT TẠI ĐÂY:
    GÕ ĐỊA CHỈ VÀO CÁC TRANG SAU ĐỂ VƯỢT TƯỜNG LỬA, CHỐNG CHẶN MẠNG CỰC TỐT :
    http://zend2.com/       /Có hình ảnh/
    http://webwarper.net/       /Có hình ảnh/
    http://search.cmmb8.com/       /Không hình ảnh/
    Hoặc đổi 2 đường dẫn  DNS  thông dụng của mạng chính thống cộng sản VN :
    203.113.131.1 và 203.162.0.181 có trong máy tính thành đường dẫn DNS của Google : 8.8.8.8 và 8.8.4.4
    CHẮC CHẮN THÀNH CÔNG  VÀ HÃY PHỔ BIẾN CHO MỌI NGƯỜI CÙNG XEM  !!.

    (Edited by a moderator)


  • Người Nam-Định
    Care2,một trang mạng rất hay.


  • Someone who cares
    DLB hẳn sẽ gởi cập nhật tin tức về phiên toà kangaroo xử 3 bloggers này cho những ai ký tên vào bản kiến nghị và các hãng thông tấn, tổ chức nhân quyền? Xa hơn nữa là phóng lên youtube với những ghi chú tóm tắt về tình trạng của họ, nhất là những dữ kiện phô bày tính chất rừng rú mọi rợ của nền pháp trị CHXHCN VN? Tôi nghĩ hành động này sẽ thu hút sự chú ý của dân mạng còn hơn nam châm đấy. Các bạn đọc thiện chí sẽ giúp phần phản hồi bằng tiếng Anh.
    "DÂN" làm báo mà lị hihihi 



  • Ngominh
    tôi chưa ký tên vậy có tin tức phiên tòa, thông báo lên trang này cho thôn dân xem không ?


  • Tuần Triệt
    Chị Tạ phong Tần là tiêu biểu cho phụ nữ VN kiên cường bất khuất.


  • Võ văn Bất
    Vượt tường lửa nhanh nhất ...Gọn nhất.
    Hôm nay DLB bị chận ta vào HISTORY chọn DLB của những ngày trước bấm vào trang chủ sẻ vào được ngày hôm nay.



  • Nguoiquansat
    kiến nghị  thì vẫn phải kiến nghị. Nhưng cái ông nhà nước VN có bao giờ nghe và nhìn vào kiến nghị bao giờ .Thật khổ cho chị Tạ phong Tần


  • Mylinhng
    Nếu Trương Tấn Sang có lòng tự trọng đã dùng quyền đặc xá thả tất cả những người yêu nước rồi.


  • emga
    Tôi đã ký tên vào ban kiến nghị của trang care2 rồi.Yêu cầu kẻ cầm quyền độc tài phải trả tự do ngay lập tức cho những người yêu nước và những nhà báo tự do.


  • Con chau VNCH tại VN
    Bọn này toàn bán nước hại dân. Thằng NTD thì công khai còn thằng Sang với Trọng thì bán ngầm. Chán tụi nó lắm rồi


  • Hai Lúa Cần Thơ
    Lũ được gọi là "lãnh tụ cộng sản" hiện nay chúng có còn "nhân tính", có còn là "con người" đâu mà nói tới "tự trọng, liêm sỉ, nhân nghĩa ..." này kia với bọn chúng !!! Bọn chúng còn "xấu xa, tàn ác" hơn cả "loài vật" vì "súc vật" còn không NỠ ăn thịt con, ăn thịt ĐỒNG LOẠI. Trong khi cộng sản sẵn sàng CƯỚP BÓC - HÃM HẠI - GIẾT CHẾT chính đồng bào ruột thịt của chúng để được hưởng giàu sang phú quí !!! Sẵn sàng  BÁN NƯỚC - HẠI DÂN để cầu vinh !!!


  • khongdanh
     Bác Hai Lúa quên chúng rất sợ chết và hèn.


  • Lite_breeze
    Xin bọn cướp lòng thương có được không ?
    Xin bọn cướp giữ đức công bằng có được không ?


  • Hillaryc
    Tôi làm việc cho cơ quan tiểu bang nhà nước ở Hoa Kỳ. Cơ quan chúng tôi vừa có tổng gíam đốc mới. Ông ta KHÔNG phải được bổ nhiệm mà do chính một sốnhân viên từ ngành nghề có trong cơ quan cử người đại diện để phỏng vấn những người nộp đơn xin chức vụ này. Cơ quan gởi thông tin về những gì chúng ta cần chất vấn để tìm hiểu và những yêu cầu nơi vị này ra trước khi hội đồng phỏng vấn tiếp kiến họ. Nhân viên tha hồ cho ban phỏng vấn biết và họ sẽ xem xét lại để chọn lọc ra những gì phù hợp và hữu ích cho cơ quan, nhằm đặt câu hỏi cho cuộc phỏng vấn.
    Ngược lại, sau khi vị này được chọn chính thức làm việc đã triệu tập ngay những phiên họp để gặp gỡ mọi người và đã LẮNG NGHE những lời phát biều. Ông ta đã cho biết tất cà những bất đồng ý kiến ông ta rất CÁM ƠN vì đó có thể là những gì mà có thể thiếu xót, không nhìn thấy, làm sai cần chỉnh đốn. Ông cũng cho biết ông cần nghe vì đây là những gì mà người ngồi một chỗ khác không thấy thực sự có những phản ứng xảy ra ngoài dự đoán.
    Ông cũng chỉ là đang trong thời gian làm thử việc, sau 3 tháng theo dõi và nhìn vào kết qủa mới được mướn chính thức
    Rất là dân chủ. phải không qúi vị?
    hiển thị ít hơn


  • Bảngđỏ=Bỏđảng
    Campuchia có kmer Đỏ ,VN có CS đỏ , Tư bản đỏ .ĐỎ nào cũng đẫm máu dân lành. Ôi đáng sợ thay


  • Thuyhuong
    Loài người đâu đâu cũng căm ghét bọn CS, bọn chúng đang đi ngược lại với thế giới văn minh không cho dân ta tự do ngôn luận, dân chủ, điều hành đất nước bằng sự tàn ác của chúng. Những kẻ độc tài Milosevic, gaddafi, Assad,Mubarak đều đã chết thảm và sắp bị tiêu diệt là tấm gương cho bọn Cộng Sản thối nát, sắp diệt vong này.


  • Pt
    Cám ơn bạn Trần Quốc Việt đã chịu khó dịch và post lên đây tất cả những comments của những người không phải Vietnam trên khắp Thế giới , về cách hành xử của chính quyền Cộng sản VN ta đối với những tiếng nói phản biện .  
    Nếu Ông Nguyễn Tấn Sang còn là CON NGƯỜI , thì ông phải trả lời công khai trước Công luận về việc này . Ông phải nêu lý do vì sao , chính phủ phải dùng đến biện pháp giam cẩm những bloggers , họ chỉ viết quan điểm và kêu gọi , hoàn toàn bất bạo động . Nếu tiếp tục im lặng trước phản ứng của Thế giới như vậy , thì ông đừng vác cái bản mặt của ông đến bất cứ nước nào nữa , vì không còn ai trên Thế giới nầy muốn tiếp xúc với những con người ấu trĩ lạc hậu và hèn kém như ở thời ăn lông ở lỗ .  
    Cá nhân tôi tin rằng , ông này và toàn bộ đám Đảng viên sâu bộ của ông , sẽ tiếp tục im lặng và làm ngơ , với câu nói ngàn năm : VN là nước có chủ quyền , đây là chuyện nội bộ , xin đừng xen vào . Cái đáng ghét và khinh bì đó là : chúng tôi làm đúng luật pháp ( y như thằng y tá Rừng Dũng nói hoài ) nhưng đó là luật gì ? Đảng CS tự sáng chế ra cái thứ LUẬT RỪNG quái gở , trái đạo lý , trái với nền Tự do Dân chủ trên toàn Thế giới , để duy trì cái Đảng của mình được tồn tại , để tiếp tục thống trị và ăn trên đầu đám dân khốn cùng này . 
    Mọi sự sẽ diễn tiến như thế , và Tòa án bù nhìn , sẽ đọc bản án được 14 cái đầu cá tra đưa xuống , mỗi người nhận lãnh bản án vô luân theo ý của Bộ Chính trị  . Luật sư có mặt để cho có tụ , chẳng có tác dụng gì trong luật lệ Cộng sản VN .
    hiển thị ít hơn


  • 1nxx
    Kính thưa tác giả Trần Quốc Việt và BBT DLB.
    Nếu có thể đề nghị tác giả Trần Quốc Việt và BBT DLB thường xuyên cung cấp thông tin kịp thời về tất cả những phong trào xin chữ ký ủng hộ những người yêu nước VN và tất cả những phong trào xin chữ ký ủng hộ dân chủ cho VN cho bạn đọc của DLB ủng hộ.
    Nếu BBT DLB cảm thấy việc bạn đọc DLB ký ủng hộ phong trào dân chủ cho VN là hành động thiết thực và hữu hiệu ủng hộ phong trào dân chủ cho VN thì có thể lập thêm 1 mục chuyên mục thí dụ HÃY KÝ ỦNG HỘ riêng ở lề bên phải của trang web để bạn đọc có thể ký kịp thời. Xin cảm ơn.
    Trân trọng.



  • Light
    Chủ nghĩa Cộng sản đã chết!!! Hãy thức dậy!!!Vote cho câu này.


  • cù lần
    Mắt thì không muốn nhìn gì cả ,tai thì bị viêm nặng không nghe rỏ tiếng kêu than của dân,mũi chỉ ngửi được mùi tiền,dân trong nước còn nói gì nửa ,nay dân trên thế giới nói không biết có tới tai không .Hay vẩn cứ mơ đồng tiền xương máu của nhân dân vào túi riêng của các cấp lảnh đạo CSVN từ xả phường đến tận Ba Đình .


  • Luumanhcongtu
    Thả tù nhân chính trị, có nghĩa CSVN có thiện chí hòa giải dân tộc. Nếu không, Việt cộng luôn mãi là kẻ thù của dân.


  • danSAiGON
    Hoan hô sáng kiền này – Mong tác giả bài viết lần sau có
    trích dẫn các “com” quốc tế ấy kèm luôn ngôn ngữ gốc của từng người “com” cho
    có giá trị với các bộ óc “bã đậu” CSVN – Cám ơn tác giả .