Thứ Bảy, 18 tháng 12, 2010

TẠI SAO CỘNG SẢN CHỐNG: TÔN GIÁO, ĐA ĐẢNG VÀ LÒNG YÊU NƯỚC?

1. Tại sao Cộng sản chống tôn giáo?

Có hai lý do 1) : Cộng sản không muốn tổ chức nào có thế lực quần chúng mạnh. Tôn giáo là tổ chức quy tụ quần chúng đông đảo dễ dàng nhất; do đó cũng dễ dàng lật đổ chúng. 2) Cộng sản sợ những người đạo đức. Tôn giáo thật là nơi phát sinh những con người đạo đức. Người đạo đức thì yêu nước, yêu dân tộc nên không thể im lặng trước những việc làm hại dân, hại nước của đảng Cộng sản.

2. Tại sao Cộng sản sợ đa đảng?
Đa đảng thì chúng không thể độc quyền tham lam, vơ vét của cải của nhân dân, của đất nước làm của riêng. Đa đảng thì chúng khó bưng bít, che đậy những việc sai trái, tội lỗi của chúng đối với dân tộc, với đất nươc, và cũng khó che đậy, lừa dối thế giới.

3. Tại sao Cộng sản sợ lòng yêu nước?

Cộng sản không bao giờ yêu nước, yêu dân tộc; chúng chỉ mang "mặt nạ" yêu nước để lừa gạt nhân dân. Lòng yêu nước thật sự thì chống lại nguyên nhân, hoặc những ai làm hại dân, hại nước. Do đó, người yêu nước thật sự, không thể không chống lại Cộng sản, là duyên cớ đưa đến tình trạng hại dân, hại nước và mất nước.

Tôi xin dẫn chứng sự gian ác đến ghê tởm của bè lũ Cộng sản, trong tài liệu học tập của chúng bị lộ:

" Chúng ta phải biết dùng mồi để nhử, đánh vào thói tham lam, ích kỷ lẫn thói háo danh của người đời, vừa phải làm sao để tinh thần thực dụng, và chủ nghiã mánh mung chụp giật, trở thành bản tính của dân tộc"

Cộng sản chính là bè lũ tham lam, ích kỷ, háo danh và mánh mung chụp giựt; chúng chỉ lo vơ vét tài sản của nhân dân, của đất nước làm của riêng; vì thế, chúng cũng muốn mọi nguời cũng phải xấu như chúng, thì không còn ai lên tiếng chỉ trich chống lại chúng. Đây là lý do Cộng sản tìm "đồng chí" bằng cách làm cho "đồng chí" của chúng cũng lấm bùn như chúng. Khi một kẻ đã bị lấm bùn, thì còn lý do gì chống lại kẻ bị bùn lấm? Và còn đâu lòng yêu nước, yêu dân tộc? Bởi lòng yêu nước, yêu dân tộc thật sự không thể đến từ kẻ xấu, mà chỉ có thể đến từ những anh hùng, anh thư, hào kiệt của dân tộc.

Với những kẻ đã lỡ lấm bùn, xin nhớ cho: "Không có thánh nhân nào không có quá khứ. Không có tội nhân nào không có tương lai". Điều cao quý nhât của con người không phải là không bao giờ sa ngã, nhưng biết chổi dậy sau khi sa ngã. Tôi tin nhân dân Việt-Nam rất rộng lượng và thật sự mong muốn những ai lầm đuờng, sa ngã nghe theo Cộng sản, hãy sớm tỉnh thức để hợp cùng toàn dân Việt-Nam yêu chân lý, sự thật, công bình, dẹp bỏ bè lũ Cộng sản hại dân, hại nước, để cứu nước và xây dựng lại quê huơng trước khi quá muộn.

NGUYỄN Hy Vọng
Nguồn : e-mail







Thứ Sáu, 17 tháng 12, 2010

NGUYỄN CHÍ THIỆN VỚI LỜI BÌNH CỦA ÔNG BÙI TÍN

Ông Thiện sinh năm 1939, cụ già 50 tuổi kia là do bài viết trong thập niên 90 - Ông ta là em ruột của ông Nguyễn Công Giân, TRung Tá Phòng II cuả Bộ Tổng tham Mưu Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa hiện ở DC - Ông Giân Khóa 4 Thủ Đức cùng Khóa với Trung Tướng Ngô Quang Trưởng - TỘI ÔNG THIỆN NẶNG NHẤT LÀ TỘI NẦY: TẠI SAO KHÔNG THEO ANH ĐI VÀO NAM 1954- PHẢI CHĂNG O Ở LẠI ĐỂ LÀM TÌNH BÁO CHO TÂY?  Những điều nầy đâu để nói ra giữa công chúng nên vần đề : GIẢ/THẬT chỉ bùng lên khi nào NCT xuất hiện gây tác động với quần chúng. Xin cám ơn những trích dẫn trên đây. 
PNN
2010/12/14 Francis Duong <Francis_duong@hotmail.com>

:::Bùi Tín:::
Mặt Thật
Một cụ già 50 tuổi


Ở ngoài nước, khá nhiều người Việt nam biết đến Nguyễn Chí Thiện. ở trong nước, ngược lại rất nhiều người không biết anh là ai cả. Báo chí trong nước không hề nhắc đến anh, trong khi tin tức về anh, ảnh của anh, thơ của anh, trả lời phỏng vấn của anh và sách in gần 200 bài thơ của anh được phố biến khá rộng ở ngoài nước. Điều rất tiếc là tuổi trẻ ở trong nước có thể nói cho đến nay, chẳng biết gì về anh cả! Cho nên xin được nói đôi điều về anh. Anh năm nay chừng 50 tuổi. Hơn 27 năm trong nhà lù của chế độ 'Việt nam Dân Chủ Cộng Hòa, Độc Lập Tự Do Hạnh Phúc' (!). Nghĩa là cả thời thanh xuân và trưởng thành của một con người ở trong 4 bức tường, với công việc gần như khổ sai. Anh mất hết, mất học vần, tuy 20 tuổi anh học cực giỏi, từng đọc sách nhiễu, thơ văn khá, tiếng Pháp nói và viết rất chuẩn. Mất nghề nghiệp, nay hỏi anh khi đã 50 tuổi anh làm nghề gì? Nghề ngồi tù! Mất hạnh phúc gia đình, không vợ, không con, 50 tuổi mà trông như cụ già 70, mắt mờ, đi lại khó, đau khớp, buộc óc, đau dạ dày, yếu tim, đủ thứ. Anh mất sức khỏe, mất tuổi trẻ. Mất quá nhiều thứ, mất hết cả đời người. Anh nói chậm, vì 30 năm không có bạn để trao đổi tâm tình.

Từ nhiều năm, tổ chức ân Xá Quốc Tế Amnesty International yêu cầu chính phủ Hà nội trả tự do cho anh. Người ta im, không trả lời. Coi như anh không có trên đời. Anh mới được ra tự do năm 1992, có lẽ họ chờ anh chết, nhưng tuy ốm và cực yếu, anh sống đai dẳng bằng nghị lực khác thường. Họ buộc phải trả tự do. Bất đắc dĩ, vì họ rất sợ anh.
Một anh bạn ở lâu năm trong ngành luật ở Hà nội sang Paris gặp tôi, nói về chuyện anh được tự do, nhận xét: họ buộc phải thả anh Thiện là do sức ép của quốc tế. 'Các cụ bị bóp..: (xin lỗi bạn đọc, tôi viết rõ nguyên văn) dái nên mới phải nhả ra đó! Cũng như Cam Bốt cũng thế? Không thì chớ hòng!
Anh là một quả bom 'nổ chậm' đối với họ. Ai biết rõ chế độ lao tù cộng sản Việt nam bằng anh? Cả đời anh là hiện thân của một chính sách độc đoán tàn ác mất hết tính người. Anh là hiện thân của một bản cáo trạng lên án chế độ mà không ai bênh vực nổi nữa. Cuộc đời anh khơi dậy sự phần nộ, sự căm giận, sự khinh bỉ đối với cả một chế độ đang suy tàn.
Tội anh là gì? Theo một nguồn chưa đầy đủ cậu học sinh Hải phòng rồi Hà nội (trường Albert Sarraut) ấy từng đọc Voltaire, Victor Hugo, Diderot, Jean Jacques Rousseau... và hiểu tự do quý giá ra sao. Anh khoái đọc những tờ Giai Phẩm đầu năm 1956, chuẩn bị ra tờ báo Vì Dân thì đầu năm 1958 anh bị bắt. Các vị ở sở công an Hải Phòng không thể chịu nổi một cậu học sinh non choẹt dám nói là nước ta chưa có tự do. Rằng các ông độc đoán! Rằng quyền ăn nói là vốn có của mỗi người khi sanh ra trên đời, không thể bị lược đoạt! 'Một tên phản động bướng bỉnh!' Thế là anh bị coi là phần tử cực kỳ nguy hiểm! Và anh được gửi lên Hà nội. Lại khẩu cung, lại: ông nói ông nghe, tôi nói tôi nghe. Họ, các quan chức an ninh, không chịu anh, tất nhiên! Còn anh, anh không đầu hàng họ. Anh tự tin, và tin ở chân lý. Đã có lúc họ định xử án để bỏ tù anh. Nhưng chẳng có một bằng chứng gì về bất cứ một hoạt động gì của anh cả. Một gia đình nhà giáo, cầu học sinh say mê đọc sách, học giỏi, ít giao du, moi đâu ra tội? Tạo đâu ra chứng cớ. Đem ra xử thì chỉ cãi lý, mà họ không có lý.

Sau gần 20 năm giam anh, chế độ 'cho' anh tự do vào năm 1978, không xét xử, không xin lỗi, chỉ đe và dọa: về nằm yên, ngo ngoe là chết! Anh không nằm yên.
Anh chép lại vào vừa đúng 192 bài thơ làm trong gần 20 năm. Đưa cho bạn bè thì dễ lộ, bị tịch thu, bị hủy. Anh nghĩ mãi, phải gửi ra nước ngoài. Hải Phòng là cửa biển, nhưng không một chiếc tàu nào đi ra một nước có ít nhiều tự do. Chỉ đi Tàu, đi Nga. Anh liền lên Hà nội, đi qua ngôi nhà của Đại sứ quán nước Anh. Đi thẳng vào, đưa cả tập thơ cùng một lá thư. Anh bị công an bắt. Lúc ấy là tháng 4 năm 1979. Họ lại bỏ tù anh, vẫn không xét xử, trong hơn 10 năm nữa. Đến tháng 10 năm 1991 anh được tự do. Sứ quán Anh nhất định không trao tập thơ cho chính quyền Việt nam. Họ gửi về Luân Đôn. Và cuốn sách in 192 bài thơ của anh được chào đời, tên tác giả: Khuyết danh. Vì tránh để chế độ độc đoán có cớ để trả thù anh bức thư gửi kèm theo tập thơ, có câu: 'Từ cuộc đời tan nát của tôi, tôi chỉ có một mơ ước: là được thấy đông đảo người hiểu rõ được rằng chủ nghĩa cộng sản là một tai họa lớn của loài người.'

Nguyên văn tiếng Pháp: De ma vie, brisée, il ne reste quun seul rêve, cest de voi le plus grand nombre possible dhommes prendre conscience de ce que le communisme est un grand fléau de l'humanité.
Vũ khí chống chọi lại độc đoán là thơ. Anh viết dõng dạc như một tuyên ngôn:
Giữa lao tù, bệnh hoạn, cơ hàn
Thơ vẫn bạn, và thừa dư sức bạn.


Anh nói rõ:
Thơ của tôi không có gì là đẹp
Như cướp vồ, cùm kẹp, máu, ho lao.
Thơ của tôi không có gì là cao
Như chết chóc, mồ hôi, báng súng
Thơ của tôi là những gì kinh khủng
Như đảng đoàn, lãnh tụ, trung ương
Thơ của tôi kém phần tướng tượng
Nó thật như tù, đói, đau thương
Thơ của tôi chỉ để đám dân thường
Nhìn thấu suốt tim đen phường quỷ đỏ...


Giọng thơ phẫn uất, hờn căm là do họ gây nên trong anh, ai cũng dễ thông hiểu điều ấy. Trong tù, anh suy nghĩ:
Từ vượn lên người mất mấy triệu năm
Từ người xuống vượn mất bao năm?
Xin mời thế giới tới thềm
Những trại tập trung núi rừng sâu thẳm
Tù nhân ở truồng từng bày đứng tắm
Khoai sắn tranh dành, cùm, bạn, chém, băm...
Đánh đập tha hồ, chết quẳng chuột gặm.


Anh có những bạn tù lên 8 tuổi:
Một tay em trổ. 'Đời xua đuổi '
Một tay em trổ. 'Hận vô bờ'
Thế giới ơi người có thể ngờ.
Đó là một tù nhân 8 tuổi


Anh tâm sự với mỗi người chúng ta:
Anh có biết giữa lao tù cay đắng
Rét không quần, không áo, đập hàm răng
Đói! Xương sườn xương sống trồi căng.
ốm không thuốc, thân tàn xem khó chúng
Tôi vẫn có những đêm dài thức trắng
Tạo vần thơ câm lặng anh ơi!

Nghĩ về anh, tôi bỗng muốn có dịp hỏi cựu thủ tướng Phạm Văn Đồng: Ông nghĩ ra sao về người tù Nguyễn Chí Thiện? Anh Thiện có lẽ trạc tuổi với Phạm Văn Dương con trai duy nhất của ông. Ông có biết trường hợp này không? Nay ông thấy chế độ cần đối xử với anh Thiện ra sao? Có thể có một lời xin lỗi không? Lương tâm ông có yên ổn không? Nếu không hối hận thì cả bài luận văn ông từng viết về Nguyễn Trãi, xin hủy đi cho, xem như không có, vì ông không còn một chút tư cách nào để nói đến tấm lòng kiên dung vằng vặc và lòng nhân ái cao sâu của Nguyễn Trãi cả.


Nguồn : e-mail
phannhatnam9943@gmail.com

Thứ Năm, 16 tháng 12, 2010

ÁP LỰC QUỐC TẾ ĐỀU ĐANG ĐỔ XUỐNG ĐẠI HỘI XI CỦA CỘNG ĐẢNG VIỆT NAM

Lý Đại Nguyên

Hoa Kỳ lên án những vi phạm quyền tự do ngôn luận ở Việt Nam

Nội trong tuần này, Hạviện Hoa kỳ bỏ phiếu về Dự Luật đưa Việt nam vào danh sách Các Nước Cần Quan Tâm Đặc Biệt về Tự Do Tôn Giáo – CPC, do dân biểu Ed Royce đệ trình từ gần 2 năm trước, đến hôm qua, ngày 13/12/10, Hạviện Hoakỳ mới thông báo sẽ mang Nghị Quyết HR 20 đó, ra toàn viện để biểu quyết. Dân biểu Royce gọi: “Đây là một sự chiến thắng của những người bị đàn áp tôn giáo”. Ông nhấn mạnh:“Quan trọng hơn, nghị quyết này đặt vào hồ sơ Hạviện Hoakỳ, coi rằng, sự ngược đãi về tôn giáo ở Việtnam không thế chấp nhận được. Nếu Việtnam muốn có mối quan hệ bền vững với Hoakỳ, thì Hànội phải tôn trọng các quyền tự do căn bản của dân chúng, trong đó bao gồm quyền tự do tôn giáo”.

Trong khi đó, Hoakỳ và Quốc tế cùng lên án những vi phạm quyền tự do ngôn luận và nhân quyền ở Việtnam. Phát biểu tại một diễn đàn được tổ chức tại Hànội trước ngày Quốc Tế Nhân Quyền 10/12/2010, đại sứ Mỹ tại Việtnam, Michael Michalak cho rằng: “Năm 2010 là năm mà không gian dành cho tranh luận công khai đã bị thu hẹp toàn diện tại Việtnam”. “Từ việc ngăn chận truy cập mạng xã hội Facebook, các vụ tấn công những trang mạng chỉ trích chính quyền, cho đến những quy định kiểm soát chặt chẽ hơn các quán cà phê internet và các trang blog, năm nay quyền tự do internet đã có một bước thụt lùi đáng kể ở Việtnam” Ông tố cáo: “Đã có hơn 24 người bị bắt giữ, và hơn 14 người xem là vi phạm pháp luật chỉ vì đã bày tỏ một cách ôn hòa chính kiến của họ”. Tại hội nghị nhóm Tư Vấn Các Nhà Tài Trợ Cho Việtnam hôm thứ Ba ngày 07/12/10, đại sứ Thụy Sĩ, Jean-Hubert Lebet cũng cho rằng: “không nên trừng phạt những người bày tỏ chính kiến một cách ôn hòa”. Ông tỏ ý: “lấy làm tiếc về các vụ bắt giữ những nhà bất đồng chính kiến gần đây ở Việtnam”. Cùng ngày hôm đó, Viện Nhân Quyền thuộc hội Luật Sư Quốc Tế đã lên án Việtnam tiếp tục bắt giữ và kết án tù các nhà hoạt động nhân quyền và các luật sư theo Bộ Luật Hình Sự.

Sau phiên họp của nhóm các nước cấp viện cho Việtnam, đã đưa ra nhận định về tình hình kinh tế ảm đạm của Việtnam, và vì món nợ khổng lồ không thể trả của Tập Đoàn Tàu Thủy Vinashin, dẫn tới làm suy yếu hệ thống ngân hàng Việtnam và ảnh hưởng đến khả năng vay nợ của cả nước. Tiếp đến, đại sứ các nước thành viên của Liên Âu- EU đã tham dự vòng Đối Thoại về Nhân Quyền giữa EU với Hànội. Theo đại sứ Anhquốc tại Hànội, tiến sĩ Antony Stokes cho BBC biết: “Trong đối thoại về Nhân Quyền giữa EU và Việtnam, tôi cho rằng, chúng tôi đã trực diện. Chúng tôi đã nói chuyện một cách công khai và thẳng thắn”. Liên quan tới vấn đề Nhân Quyền và Phát Triển Kinh Tế, đại diện của EU nhắc đến, quyền được bàn luận công khai các chính sách của chính phủ. Theo đó: “Làm sao tạo ra môi trường để người dân có thể bình luận, chỉ trích chính sách của chính phủ, báo chí có quyền đưa tin công khai. Người viết Blog không sợ bị bắt, khi đưa ra nhận định không có lợi cho chính phủ”. “ Chúng tôi kêu gọi chính phủ Việtnam bảo vệ quyền công khai tranh luận của người dân”. Ngày 13/12/2010, tại Hànội, các nhà ngoại giao Việtnam và Hoakỳ đã tiến hành cuộc đối thoại thường niên về Nhân Quyền. Đại diện phía Mỹ là trợ lý ngoại trưởng phụ trách vấn đề Dân Chủ, Nhân Quyền và Lao Động, Ông Michael Posner. Đại diện phía Việtnam là thứ trưởng ngoại giao Phạm Bình Minh. Tuy nội dung chưa được tiết lộ, nhưng những tháng vừa qua, Hoakỳ đã nhiều lần chỉ trích Việtnam vi phạm nhân quyền, trong bối cảnh Washington và Hànội tìm cách tăng cường quan hệ ngoại giao và quân sự. Nhất là mùa hè vừa qua, Hoakỳ đã ủng hộ cách tiếp cận của Việtnam, nhằm giải quyết tranh chấp về chủ quyền tại Biển Đông với Trungquốc, bằng giải pháp đa phương hoá. Chống lại với giải pháp ‘song phương’ bắt nạt của Trungcộng.

Tuy Hànội ra sức vận động quốc tế hóa vấn đề tranh chấp biển Đông, nhưng rồi Việtcộng vẫn phải ngoan ngoãn theo lệnh của Bắckinh bí mật thực hiện các cuộc đàm phán song phương với Trungcộng về chủ quyền ở Hoàngsa và Trườngsa. Báo South China Morning Post xuất bản tại Hồngkông tiết lộ, trong năm nay, Hànội và Bắckinh đã bí mật đàm phán 4 lần về biển Đông. Báo này viết: “Bắckinh từ chối thảo luận về sự chiếm đóng của họ tại quần đảo Hoàngsa” . Theo ông Vương Hàn Lĩnh, thuộc Học Viện Khoa Học Xã Hội Trungquốc thì: “Các tranh chấp về quần đảo Hoàngsa đã giải quyết xong, vì nay quần đảo này đang trong sự quản trị của Bắckinh, và Trungquốc chỉ đối thoại về tranh chấp liên quan tới quần đảo Trườngsa với Việtnam và các nước khác. Như vậy, chính quyền Việtnam còn trong tay đảng Việtcộng ngày nào, thì không hy vọng gì Việtnam thu hồi được chủ quyền ở Hoàngsa, mà cả thế giới đã chứng kiến là Trungcộng công khai xâm lăng Việtnam, đánh chiếm từ tay Việt Nam Cộng Hòa vào ngày 19/01/1974. Rõ ràng là sự tiết lộ việc Trungcộng ép buộc Việtcộng phải đàm phán song phương về chủ quyền ở Hoàngsa và Trườngsa, rồi bật mí ra, Hoàngsa là của họ, đã làm cho toàn dân, toàn quân, kể cả toàn đảng xúc động và phẫn uất, nhất định tạo một ảnh hưởng đến cuộc sắp xếp nhân sự của Ban Chấp Hành Trung Ương Cộng Đảng đang họp tại Hànội. Trong khi đó áp lực quốc tế về Nhân Quyền, Tự Do Ngôn Luận, cũng như báo động về nền Kinh Tế rệu rạo và Tài Chánh lạm phát, vật giá gia tăng đến chóng mặt ở Việtnam, vô tình, hay cố ý đều xoáy vào quyết định của Đại Hội XI tới.

Trong diễn văn khai mạc hội nghị lần thứ 14 ban chấp hành Trung Ương Đảng, Nông Đức Mạnh, tổng bí thư, tuy không còn lớn tiếng đề cập tới chủ nghĩa Mác-Lê-Hồ và thực hiện Xã Hội Chủ Nghĩa như thường thấy. Mà chỉ nhắc tới “Xây dựng đất nước trong thời kỳ quá độ lên chủ nghĩa xã hội”. Như vậy, thời kỳ quá độ hiện nay đất nước đang sống và làm việc theo Nền Kinh Tế Thị Trường Tự Do Toàn Cầu Hóa. Đúng ra là cả thế giới đã liệng bỏ thứ Xã Hội Chủ Nghiã chết tiệt vào thùng rác lịch sử rồi, ngay tại Việtnam cũng đã và đang ‘tự diễn biến hoà bình’ để vượt nó từ Đaị Hội VI, năm 1986 tới nay. Hiện giờ Việtnam đang ra sức vận động quốc tế nhìn nhận mình là Nền Kinh Tế Thị Trường. Nhất là đảng viên Việtcộng đã trở thành Tư Bản Đỏ man rợ, nhờ vào quyền lực tham nhũng, thử hỏi làm sao có thể chui trở lại chiếc túi Xã Hội Chủ Nghĩa lạc hậu, bao cấp được nữa. Dùng từ quá độ lên chủ nghĩa xã hội, Nông Đức Mạnh và bè lũ chỉ muốn Đại Hội XI phải nuốt trôi đi những văn kiện rơm rác, nhai đi, nhai lại của các Đại Hội trước, để chấp nhận một ban lãnh đạo mới, được tiền chế bởi Trung Ương khóa X có bàn tay Bắckinh chen vào như cũ. Đã đến lúc toàn đảng, toàn quân phải loại bỏ bọn tay sai Trungcộng ra khỏi ban lãnh đạo đảng, ‘tự diễn biến hòa bình’ thành chính đảng cầm quyền lâm thời trong công cuộc Dân Chủ Hoá chế độ của đất nước. Nếu không, thì với nhu cầu dân chủ tự do của toàn dân và áp lực của quốc tế đổ xuống, chế độ Việtcộng sẽ bị chung với số phận như Liênxô mà thôi

Lý Đại Nguyên
____
MGP

Thứ Tư, 15 tháng 12, 2010

Toàn bộ cuốn DVD "Đại Họa Mất Nước" - Bấm 1 cái xem video luôn 1giờ39

Toàn bộ cuốn DVD :
 "Đại Họa Mất Nước"
http://www.youtube.com/watch?v=fpYuc2gs2bk


.

Mô Hình Sụp Đổ của Chế Độ Cộng Sản tại Việt Nam

Quốc Phùng
Có rất nhiều chỉ dấu báo trước sự cáo chung của chế độ Cộng Sản tại Việt Nam. Những thực trạng xãy ra tại VN hiện nay rất phù hợp và tương tự như tình hình ở Liên Sô và các nước Đông Âu trước khi tan rã. Ta thử lược qua vài chỉ dấu đưa đến sự sụp đổ của chế độ CS tại VN trước khi bàn đến sự sụp đổ này sẽ diễn ra trong bối cảnh như nào.

Sai Lầm Về Chủ Nghĩa Đưa Đến Chính Sách Khinh Miệt Toàn Dân

Từ ngàn xưa trong đạo trị quốc, từ Đông sang Tây bao giờ một quốc gia muốn cường thịnh, xã tắc cơ đồ muốn bền vững, cấp lãnh đạo đều phải lấy dân làm trọng. Do đó mà Mạnh Tử hơn 2.300 năm trước đã có câu “Dân vi quý, Xã Tắc thứ chi, Quân vi khinh”. Câu nói trên có ý rằng Dân là quý (trọng) nhất, kế đến là Sơn Hà Xã Tắc (Quốc Gia) và sau cùng mới đến Vua (Người Lãnh Đạo). Đế quốc La Mã được hùng cường trong một thời gian dài cũng là nhờ biết tổ chức xã hội theo mô thức dân chủ và lấy ý kiến của dân (Citizen) làm chính sách.

Chủ nghiã Cộng Sản, về căn bản đã không tôn trọng con người. Lý tưởng Cộng Sản là mục tiêu tối thượng trong khi con người chỉ là phương tiện thực hiện cải tạo xã hội. Phối hợp với Biện Chứng Pháp, con người rõ ràng chỉ là công cụ để thực hiện chủ nghĩa không tưởng đó mà thôi.

Vì quá quen thuộc với cách hành xử độc đoán và coi rẽ người dân, Cộng Sản Việt Nam đã vi phạm trầm trọng nguyên tắc lấy dân làm gốc mà tất cả các nước Dân Chủ Tự Do đều tôn trọng. Bản Tuyên Ngôn Quốc Tế Nhân Quyền của Liên Hiệp Quốc (1) là một văn kiện xiển dương nhân quyền quan trọng nhất của nhân loại ngày nay. Việt Nam là thành viên Liên Hiệp Quốc nhưng hoàn toàn không tôn trọng Bản Tuyên Ngôn Nhân Quyền này. Đó là sự khinh miệt các quyền căn bản của toàn dân Việt Nam và lừa dối thế giới.

Từ nguyên thủy, đảng CSVN nắm quyền cai trị toàn dân không qua bất cứ một cuộc bầu cử dân chủ nào. Không một chức vụ công quyền từ thượng tầng đến cơ sở mà người dân được quyền ứng cử, ngoài trò hề “Đảng cử, Dân bầu”, kể cả Quốc Hội đại diện cho dân. Điều 83 của Hiến pháp CSVN 1992 xác định “Quốc hội là cơ quan đại biểu cao nhất của nhân dân, cơ quan quyền lực Nhà nước cao nhất của nước Cộng Hoà XHCN Việt Nam... Quốc hội thực hiện quyền giám sát tối cao đối với toàn bộ hoạt động của Nhà nước”. Nhưng người dân có được quyền tự ứng cử làm Đại Biểu Quốc Hội hay không? Luật sư Cù Huy Hà Vũ đã từng nạp đơn xin ứng cử làm Đại Biểu Quốc Hội nhưng không bao gìờ được đảng cầm quyền chấp thuận. Không cho người dân thường được quyền tham chính, đó là một sự khinh miệt trầm trọng nhất vai trò của người dân trong hệ thống công quyền của CSVN.

Những quyền căn bản khác của người dân như quyền được biết những Hiệp Ước ký kết với ngoại bang về biên giới lãnh thổ và lãnh hải, quyền được thể hiện lòng yêu nước qua việc biểu tình phản đối ngoại bang chiếm cứ biển đảo của Việt Nam đều bị cấm đoán. Những quyền công dân khác như quyền có ý kiến về việc khai thác Bauxite gây nguy hại môi trường ảnh hưởng trực tiếp đến ngưới dân, chưa kể đến vấn đề an ninh quốc gia. Việc cho ngoại bang thuê rừng đầu nguồn làm thiệt hại tài nguyên và có nguy cơ mất đất biên giới vĩnh viễn. Dự án Đường Cao Tốc vay mượn tốn kém phải trả hàng mấy thế hệ. Thất thoát tài sản quốc gia qua tập đoàn Vinashin hàng chục tỷ USD v..v… Người dân thường lúc nào cũng bị cấm đoán không được bàn tới vì đó là “bí mật quốc gia” hoặc “vấn đề nhạy cảm”. Đây là sự khinh miệt vai trò của người công dân trước sự tồn vong của đất nước. Quyền tự quyết tối thượng của dân tộc để được bảo vệ tổ quốc và bảo vệ các thế hệ tiếp nối mai sau bị ngăn cấm một cách trắng trợn.

Những quyền căn bản khác được minh định trong bản Tuyên Ngôn Quốc Tế Nhân Quyền luôn luôn bị chà đạp. Chẳng hạn quyền Tự Do Ngôn Luận: Cả một xã hội hơn 80 triệu con người Việt Nam tuyệt đối không có lấy một tờ báo hay cơ quan truyền thông tư nhân nào! Những quyền khác như Tự Do Tín Ngưỡng, Tự Do Tư Tưởng, Tự Do Phát Biểu, Tự Do Lập Hội v..v… hoàn toàn bị kềm chế! Đó là sự kinh miệt quốc dân và lừa dối dư luận.

Khủng Hoảng Kinh Tế Gây Ra Bởi Tập Đoàn Bất Tài Tham Nhũng

Việt Nam được cai trị bởi 15 Ủy Viên Bộ Chính Trị và 160 Ủy Viên Trung Ương đảng CSVN. Đây là một tập đoàn hoàn toàn được bè phái cất nhắc dựa trên lòng trung thành và phe cánh nên khả năng và học vấn chỉ là yếu tố phụ thuộc. Không một Ủy Viên nào được người dân tín nhiệm bầu lên nên điều hiển nhiên là các Ủy Viên này không có bổn phận phải phục vụ nhân dân mà chỉ có nghĩa vụ với bè phái và người đở đầu mà thôi!

Đại đa số trong 15 thành viên Bộ Chính Trị đều có trình độ học vấn rất thấp và không thông hiểu các định luật kinh tế, không có khả năng ngoại ngữ để nghiên cứu. Hầu hết chưa vượt qua trình độ Trung Học Phổ Thông nhưng theo danh sách cung cấp bởi đảng CSVN cho biết trong 15 thành viên này, 5 người có bằng Tiến Sĩ, 10 người còn lại đều có bằng cử nhân hoặc cao hơn. Thật ra hầu hết đều là những bằng cấp được gọi là “Tại Chức”, có nghĩa là vừa công tác vừa học thêm. Một cán bộ cao cấp càng cần giữ thể diện với nhân dân và thuộc cấp nên vấn đề bằng cấp cũng ưu tiên thuộc về diện “chính sách”.

Với một tập đoàn lãnh đạo toàn “trí thức” của Bộ Chính Trị đảng CSVN như vừa kể, cộng thêm quyền lực tuyệt đối không một cơ quan nào kiểm soát được, kể cả Quốc Hội, guồng máy tham nhũng mặc tình vơ vét. Từ tài sản công biến thành của riêng qua chính sách “Hoá Giá”(bán rẽ cho cán bộ), đất đai tài sản nhân dân bị “Quy Hoạch” (bồi thường rẻ mạt giống như xung công) chuyển giao cho “Tập Đoàn” gồm toàn thân nhân giòng họ của Lãnh Đạo. Cho thuê biển, thuê rừng. Đơn cử một thí dụ: Dự án “đường cao tốc Bắc Nam” sau khi hoàn tất tốn khoảng 56 đến 60 tỉ USD, nếu tính theo lạm phát phí tổn có thể cao hơn. Như vậy hợp đồng khi duyệt ký Thủ Tướng được bao nhiêu phần trăm? Nên nhớ chỉ 1% thôi cũng đã là 600 triệu USD rồi. Đó cũng là lý do vì tranh ăn nên phe “Thủ Tướng” bị thất thế tại Quốc Hội.

Với trình độ kém cỏi và lòng tham lam vô độ như thế, nền kinh tế Việt Nam XHCN không “Xuống Hố Cả Nước” mới thật là chuyện lạ!

Khát Vọng Dân Chủ Của Toàn Dân

Khát vọng Dân Chủ là bản năng tự nhiên của tất cả mọi dân tộc trên hoàn vũ, không riêng gì dân tộc Việt Nam. Trong lúc cả thế giới đang tiến dần đến Toàn Cầu Hóa, internet được sử dụng rộng rãi khắp mọi nhà thì tại Việt Nam và Trung Quốc tường lửa hiện diện khắp mọi nơi. Yahoo và Google bị ép buộc phải cung cấp tin tức của các nhà bất đồng chính kiến. Tuy nhiên, khát vọng Dân Chủ tại Việt Nam lúc nào cũng bỏng cháy qua các nhà hoạt động Dân Chủ, đa số là trí thức gồm Bác Sĩ, Luật Sư, Nhà Văn, Ký Giả, Linh Mục, Thượng tọa... Nhiều nhà tranh đấu bị bắt bớ, tù đày và bị quản thúc tại gia như Phạm Hồng Sơn, Nguyễn Vũ Bình, Trần Khải Thanh Thủy, Lê Thị Công Nhân, Nguyễn Văn Lý, Thích Quảng Độ, Lê Công Định, Trần Huỳnh Duy Thức, Cù Huy Hà Vũ… Tội của họ là yêu nước và đòi hỏi Tự Do, Dân Chủ và Nhân Quyền cho dân tộc Việt Nam.

Các Bloggers mấy năm gần đây gần như không còn sợ hãi. Nhiều người bị bắt giam như Điếu Cày Nguyễn Văn Hải, anh Ba Sàigòn tức luật sư Phan Thanh Hải v..v…hoặc bị hăm dọa như Mẹ Nấm Lê Thị Như Quỳnh, Người Buôn Gió Bùi Thanh Hiếu…

Qua những nhận định trên về tính cách độc tài toàn trị đưa đến kinh miệt người dân, tập đoàn bất tài tham nhũng khiến đất nước cạn kiệt tài nguyên, kinh tế càng khủng hoảng đời sống người dân càng khốn khó, cộng thêm với khát vọng Dân Chủ của toàn dân… Tất cả sẽ kéo theo sự sụp đổ của chế độ. Câu hỏi đặt ra là:

CSVN Sẽ Sụp Đổ Theo Cách Thế Của Liên Sô Năm 1990?

Tình hình Việt Nam ngày càng gần giống như tình trạng Liên Sô trước khi sụp đổ. Sự đổi mới nửa vời, thiếu cởi mở chính trị, tham nhũng lan tràn, đồng tiền mất gía và nạn lạm phát trầm trọng, nhất là gía cả thực phẩm lên cao cùng cực. Sự phẩn nộ của toàn dân, kể cả một số cán bộ đảng CS, gần như không còn kềm chế nổi.

Tháng 5 năm 1990 gió đổi chiều trên Liên Bang Sô Viết. Boris Yeltsin được bầu làm chủ tịch chủ tịch đoàn Sô Viết Tối Cao (chủ tịch Quốc Hội Liên Bang) và Mikhail Gorbachev đang làm Tổng Bí Thư đảng kiêm Chủ Tịch nước. Do chính sách Glasnost (cởi mở và tự do phát biểu) và Perestroika (tái cấu trúc) mà nhóm bảo thủ chống lại Gorbachev và muốn làm đảo chánh. Trước đó một năm, Đặng Tiểu Bình, một lãnh tụ cấp tiến Trung Hoa Đỏ, vào tháng 6-1989 đã ra lệnh cho quân đội thẳng tay tàn sát phong trào dân chủ tại Thiên An Môn. Tháng 8-1991 khi Gorbarchev bị giữ tại Crimea. Boris Yeltsin và đám đông dân chúng can đảm chống lại phe “đảo chánh". Đài truyền hình ABC phát hình toàn thế giới cảnh Diane Sawyer phỏng vấn Boris Yeltsin bên trong toà nhà Sô Viết Tối Cao trong khi đoàn chiến xa bao vây bên ngoài sẵn sàng nhả đạn. Tình hình cực kỳ căng thẳng. Một vụ Thiên An Môn thứ nhì sắp sửa xãy ra trong cái nôi Cộng Sản? Nhưng sau đó, lực lượng “đảo chánh” rút lui trước khí thế của đám đông dân chúng quyết tâm bảo vệ nền Dân Chủ non trẻ vừa mới thành hình. Chế độ Cộng Sản coi như cáo chung! Trước ống kính truyền hình, Boris Yeltsin đứng trên chiến xa bên ngoài toà nhà Quốc Hội đọc bài diễn văn trong đó có một câu để đời “Cộng Sản không thể nào sửa chữa mà cần phải đào thải nó”.Cả thế giới thở phào nhẹ nhõm. Thành trì Cộng Sản đã thực sự sụp đổ từ đây! Chấm dứt 40 năm chiến tranh lạnh mấy lần suýt hủy diệt nhân loại bởi vũ khí hạt nhân.

Hiện nay Hoa Kỳ đang thay đổi chính sách tại Á Châu và nhất là tại Đông Nam Á. Hoa Kỳ đã có thái độ cứng rắn hơn với Trung Cộng trong khi xích lại gần hơn với Việt Nam. Mọi người Việt từ quốc nội cho đến khắp mọi nơi trên thế giới cùng bày tỏ niềm hân hoan và hy vọng cho cuộc liên minh và đối đầu mới này. Tuy nhiên, chúng ta vẫn hoài nghi về tính khả thi này của CSVN. Đây là một chế độ chuyên chế, độc tài toàn trị và cực kỳ tham nhũng. CSVN muốn kéo dài thời gian thống trị hết đời con sang đến đời cháu vinh thân phì gia nên ngày càng lệ thuộc Trung Cộng và càng tỏ ra nhu nhược đớn hèn. CSVN chấp nhận thà mất Nước chứ không để mất Đảng!!! Rất khó cho cấp lãnh đạo CSVN phải hy sinh quyền lực và đời sống vương giả để chịu hy sinh cho nền độc lập vững bền cho dân tộc bằng cách bước ra khỏi quỹ đạo Trung Cộng. Sau đại hội 11, đảng CSVN cũng vẫn ở vào vị trí chư hầu như từ trước đến nay vì các lý do sau:

- Chưa có một lãnh tụ CSVN nào đủ tầm vóc thực hiện đổi mới như Mikhail Gorbachev qua Perestroika và Glasnost. Người lãnh đạo đó phải dám nói “không” với CS Trung Hoa và thực hiện đúng mức chính sách liên kết với Hoa Kỳ và Đông Nam Á để bảo vệ tổ quốc. Phải chấp nhận có tiếng nói đối lập và lắng nghe đối lập. Phải bỏ điều 88 bộ luật hình sự dùng để khép tội những nhà bất đồng chính kiến và để đàn áp các Bloggers. Người lãnh tụ đó phải có bản lãnh và can đảm từ chức như Gorbachev đã làm khi Liên Bang Sô Viết tan rã. Một vài nhà phân tích ngoại quốc cho rằng Nguyễn Chí Vịnh có thể đóng được vai trò này. Tuy nhiên, hầu hết mọi người Việt Nam cả trong lẫn ngoài nước đều rất hoài nghi về tâm địa và thủ đoạn của Vịnh. Không khéo đây là một Lê Chiêu Thống tân thời sẳn sàng đem dâng sơn hà cho giặc...Phải chờ sau đại hội 11 để Vịnh chính thức vào Trung Ương đảng và sau đó được đề cử vào Bộ Chính Trị. Nhưng phần chắc là vận mạng dân tộc sẽ thê thảm hơn nhiều trước thành tích của Vịnh trong Tổng Cục 2 (tình báo quân đội) và những thập thò trao đổi tin tức với Cục Tình Báo Hoa Nam.

- Cấp lãnh đạo CSVN chưa sẵn sàng từ bỏ quyền lực để chấp nhận một lãnh tụ kiểu “Boris Yeltsin Việt Nam”. Điểm qua các thành phần lãnh đạo CSVN tham gia đại hội 11 sắp tới, ta chỉ thấy xoàng xỉnh, không một khuôn mặt sáng gía nào có thể mạnh dạn đứng ra bảo vệ sự độc lập của Quốc Hội (dù đó chỉlà Quốc Hội bù nhìn được đề cử bởi Mặt Trận Tổ Quốc). Quốc Hội CSVN phải thực sự giám sát việc làm của đảng CSVN. Phải có kiến thức để hiểu biết vấn đề quốc gia. Phải lắng nghe ý kiến của giới trí thức và chuyên gia Việt Nam cả trong lẫn ngoài nước. Các vấn đề lớn như dự án Bauxite rất nguy hại cho an ninh quốc phòng, môi trường và cả về kinh tế. Cho thuê đất đai biên giới và rừng đầu nguồn, hủy diệt thảm thực vật gây ngập lụt cho hạ lưu và có nguy cơ mất luôn phần đất cho thuê vì dân Tàu định cư vĩnh viễn trên đất đó. Dự án Đường Cao Tốc vay mượn phải trả đến đời con cháu cũng chưa dứt... Quốc Hội đó phải có trách nhiệm và biện pháp bảo vệ lãnh thổ, lãnh hải và hải đảo như Hoàng Sa và Trường Sa, vô hiệu hoá các công hàm ngoại giao và hiệp định biên giới mà chính quyền CSVN đã ký kết với Trung Cộng…Tóm lại Quốc Hội đó phải có thực quyền để bảo vệ quyền lợi cho dân tộc Việt Nam chứ không phải làm bình phong cho đảng CSVN dể bề thao túng.

Chắc chắn là chế độ CSVN phải sụp đổ. Nhanh hay chậm tùy hoàn cảnh và thời cơ. Nhưng nếu CSVN không sụp đổ một cách ôn hòa theo cách thế của Liên Sô vì thiếu lãnh đạo tầm cở và có bản lĩnh. Vậy mô thức sụp đổ tương tự nào có thể xãy ra cho CSVN ? Sau đây là những vấn nạn của chế độ này và các hệ quả của nó đưa đến mô hình sụp đổ:

1. Lòng dân căm phẩn vì “Đại Họa Mất Nước”:

Chúng ta vẫn có lý do khi tin rằng tập đoàn lãnh đạo CSVN từ thượng tầng cho đến các cấp vẫn "mũ ni che tai", lo tom góp tài sản riêng cho gia đình, dòng tộc để chuyển ra nước ngoài. Họ ý thức rất cao một phong trào quần chúng trên địa bàn rộng lớn sẽ nổ ra bất cứ lúc nào. Lòng dân đang nung nấu là vấn đề không thể chối cãi hay che dấu được. Với bản chất ươn hèn với ngoại bang nhưng lại tham tàn và bạo ngược với quần chúng nhân dân, đảng CSVN sẽ không đủ can đảm chọn thái độ tích cực bảo vệ tổ quốc và cải tổ chế độ cho một nền móng Dân Chủ Pháp Trị vững bền. Chắc chắn sau Đại Hội 11, CSVN lại càng thêm bộc lộ tính nô bộc đối với người thầy và cũng là ông chủ lớn Trung Quốc. Đảng CSVN không có những cá nhân đầy đủ bản lĩnh như Gorbachev và Yeltsin nên vấn đề chuyển giao quyền lực êm thấm sẽ vô phương xãy ra. Sẽ có một sự liên kết rộng rãi để hình thành một khối đại thể dân tộc trước “Đại Họa Mất Nước” (2). Xem DVD.

2. Cuộc sống người dân ngày càng lầm than khốn khổ:

Do nạn lạm phát phi mã, tình hình đời sống của giới bình dân và quãng đại quần chúng cực kỳ bi thảm (3). Thống kê chính thức của nhà nước CSVN cho biết lạm phát tăng 11% các mặt hàng, riêng thực phẩm tăng 15%. Nhưng thực ra theo thống kê không chính thức của người dân cho thấy nhiều mặt hàng đặc biệt là thực phẩm đã tăng lên đến 50%. Nạn lạm phát tại Việt Nam phần lớn do dân chúng không tin tưởng vào thị trường và giới chức có thẩm quyền cấu kết gian thương đầu cơ tích trữ tạo lợi nhuận riêng. Cộng thêm hối xuất đô la lên do các “đại gia” bỏ tiền thu mua đô la nên tiền Việt Nam xuống gía 17% (gía chính thức ngân hàng công bố nhưng không có đô la để đổi), thị trường chợ đen chênh lệch trên dưới 30%. Chính phủ vội vã tăng lãi xuất lên (thông báo chính thức 9% và có thể cao hơn nữa) để chận đứng lạm phát. Đây là quyết định sai lầm tệ hại nhất khi bắt chước FED của Hoa Kỳ, thay vì chận đứng tệ nạn đầu cơ. Hành động tăng lãi xuất đó cũng chận luôn đà tăng trưởng kinh tế vốn dĩ đã èo uột rồi! Đời sống nhân dân càng khó khăn gấp bội bởi sự tối tăm của các chính sách kinh tế ngu muội và sai lầm. Hố cách biệt giàu nghèo giữa giới đặc quyền đặc lợi và quảng đại quần chúng càng chênh lệch hơn bao giờ hết. Đại đa số người dân lao động nghèo khó đang vật vã bán thân vì miếng cơm manh áo. Lòng căm phẩn dâng cao đến mức độ người dân khó thể nào tiếp tục chấp nhận được.

Hàng triệu công nhân làm việc cho các công ty cả nội địa lẫn ngoại quốc đang bị bóc lột sức lao động một cách tàn tệ và bị chèn ép, hành hạ bởi giới chủ nhân ngoại quốc hàng ngày. Dưới sự giám thị và tiếp tay đàn áp của chính quyền, qua sự móc ngoặc giữa “công đoàn nhà nước” với giới chủ nhân, nhân công chịu đựng không khác gì một cổ hai tròng. Trắng trợn nhất là đạo luật cấm công nhân đình công đi ngược lại mọi công pháp quốc tế và là đòn chí mạng đánh vào công nhân vì sự tự vệ duy nhất của họ là đình công!!! Bảo vệ chủ nhân ngoại quốc đàn áp chính người dân của mình: Đảng Cộng Sản Việt Nam hiện hình là đảng Mafia phản dân hại nước.

Thêm vào đó, mấy chục triệu nông dân đang khốn khổ vật vã đói khát trên vựa lúa do chính công sức mình tạo nên. Tại sao nông dân nghèo túng và đói khổ như vậy? Đó là do chính sách cho vay khắc nghiệt của ngân hàng nhà nước và chính sách thu mua đầy dẫy bất công. Khi cho nông dân vay vốn để mua giống, phân bón, thuốc sâu rầy và nhiên liệu v..v... nông dân phải chịu tiền lời cao và các hợp đồng ràng buộc. Khi thu hoạch, gía cả bị kềm lại có chủ ý và nông phẩm được thu mua rẽ mạt bởi tư nhân vì tập đoàn nhà nước… không đủ kho chứa! Chưa kể lề thói quan liêu vô trách nhiệm của các “Tổng Công Ty” khi ký hợp đồng cung cấp gạo và nông phẩm gía rẽ cho ngoại quốc làm thiệt hại nông dân mình. Góp phần đánh gục nông dân là thiên tai, bão lụt, hạn hán, sâu rầy mà không được chính quyền quan tâm trợ giúp. Có thời đại nào trong lịch sử Việt Nam mà con cái của nông dân phải bị bán đi làm tì thiếp, nô lệ tình dục và làm lao nô khắp nơi trên thế giới vì nghèo đói? Duy nhất chỉ có thời đại Cộng Sản mới sản sinh những tai họa quái đản cho dân lành.

3. Chính sách sai khiến, đàn áp trí thức và tôn giáo:

Đảng CSVN lo sợ giới trí thức và tôn giáo lãnh đạo toàn dân nổi dậy chống lại chính quyền nên đã sử dụng triệt để công an và những phần tử bất hảo, vô thần, đàn áp những nhà trí thức bất đồng chính kiến và các lãnh tụ tôn giáo, làm cho nhân tâm càng thêm công phẩn. Sức chống đối càng thêm được tập trung và quyết liệt hơn khi thời cơ đưa tới. Sẽ có một cuộc Cách Mạng Toàn Dân! Một phong trào quần chúng liên kết nhau lan rộng trên bình diện toàn quốc chống lại bạo quyền để bảo vệ đất nước. Đảng CSVN sẽ bị phân hóa và bị vỡ ra làm hai hay nhiều mảnh là chuyện hoàn toàn có thể xãy ra.

Ta có thể nhìn thấy được rõ ràng, chỉ cần một biến cố gây tác động nhân tâm rộng lớn, hoặc một sự đàn áp thô bạo sẽ như một mồi lửa dấy động mọi thành phần nhân dân. Những người đang bất mãn đời sống nhọc nhằn nghèo khó và căm ghét chính quyền. Giới trí thức và những nhà hoạt động Dân Chủ cùng tập thể thanh niên sinh viên nếu biết vận dụng quần chúng nhân dân thì các lực lượng công nhân, nông dân sẽ là nòng cốt đứng lên lật đổ bạo quyền. Tiếp tay để tạo cuộc Cách Mạng Quần Chúng là các khối giáo dân Công Giáo, Phật Giáo, Tin Lành, Hòa Hảo…Lực lượng sinh viên học sinh HS-TS-VN, các tổ chức Dân Oan và quảng đại quần chúng sẽ cùng tham gia. Tổ chức chính đảng Quốc Gia sẽ cùng sát cánh với các lực lượng nhân dân để tạo nên cuộc Cách Mạng Toàn Dân. Các chính đảng và tổ chức đấu tranh tại Hải Ngoại sẽ vận động Quốc Tế yểm trợ phong trào Dân Chủ của nhân dân Việt Nam, vận động Quốc Tế để cùng áp lực Trung Cộng không được can dự vào nội bộ Việt Nam giải cứu đàn em. Đồng bào Hải Ngoại sẽ sát cánh cùng Quốc Nội yểm trợ mọi phương tiện đấu tranh giải trừ quốc nạn Cộng Sản…

Xem ra cuộc Cách Mạng Toàn Dân của Việt Nam sẽ mang màu sắc tương tự một cuộc nổi dậy của nhân dân Romania chống chế độ độc tài Cộng Sản, lật đổ và xử tử hình nhà độc tài Nicolae Ceausescu. Rất khó cho Việt Nam có được cuộc cách mạng nhung như là một diễn biến hòa bình, hay một cuộc cách mạng màu do bởi sự ngoan cố và tham lam vô độ của đảng CSVN. Một cuộc Cách Mạng Toàn Dân có lẽ sẽ là giải pháp thích hợp nhất để bảo vệ giang sơn gấm vóc do cha ông để lại. Đây là lúc từng đảng viên đảng Cộng Sản Việt Nam nên sám hối, trở về với dân tộc. Bài học của đảng Cộng Sản Liên Sô được “hạ cánh an toàn” nhờ không đàn áp nhân dân khốc liệt như đảng Cộng Sản Romania đáng để cho người Cộng Sản Việt Nam suy ngẫm.

Quốc Phùng
Dec. 2010

(1) Bản Tuyên Ngôn Quốc Tế Nhân Quyền
http://www.rfi.fr/actuvi/articles/108/article_1839.asp
(2) DVD “Đại Họa Mất Nước” do Đại Gia Đình Nguyễn Ngọc Huy thực hiện.
http://www.youtube.com/watch?v=jPKMiIGtXyk
http://www.ustream.tv/recorded/11306638
(3) Lạm phát tại Việt Nam 2010
http://www.bbc.co.uk/vietnamese/business/2010/11/101125_inflation_record.shtml  


___________________
Nguồn : vietlandnews.net

Thứ Hai, 13 tháng 12, 2010

Quân Đội Nhân Dân Trong Cao Trào Dân Chủ Việt Nam.

Nguyễn Quang Duy

Người Việt quan tâm đến tình hình chính trị dần dần quen thuộc với ba cụm từ “diễn biến hòa bình”, “tự diễn biến” và “tự chuyển hóa”. Ba cụm từ càng ngày càng đựơc được các lãnh đạo cộng sản và cơ quan tuyên truyền đề cập đến thường xuyên hơn. Những cụm từ diễn tả sự chuyển hóa cả bên trong và bên trên đảng Cộng sản và Quân đội Việt Nam.

Gần đây nhất, ngày 29/11/2010 Tạp Chí Cộng Sản đă liên tục đăng hai bài viết dưới tên Trương Tấn Sang. Bài thứ nhất thuộc dạng lư luận, ông Sang viết để ca ngợi chủ nghĩa cộng sản và xác quyết đảng cộng sản phải kiên định với chủ nghĩa Mác – Lê-nin và con đường xă hội chủ nghĩa đă đề ra. Bài thứ hai nghiêng về thực tiễn nhằm khuyến cáo đảng Cộng sản muốn sống c̣n cần phải “Nâng cao hiệu quả cuộc đấu tranh chống Diễn biến ḥa b́nh”. Khi đọc kỹ bài thứ hai người đọc sẽ nhận ra những bế tắc về lư luận đang dẫn đến những khủng hỏang về tư tưởng chính trị trong nội bộ đảng Cộng sản Việt Nam .

Theo nhiều nguồn tin khác nhau ông Sang là người đă được được Nông đức Mạnh và Trung Quốc chọn làm Tổng Bí Thư cho nhiệm kỳ tới. Tổng bí thư cũng là Bí thư Quân ủy trung ương là người thống lĩnh quân đội và công an. Hai bài viết được phổ biến trên Tạp Chí Cộng Sản, cơ quan tuyên truyền chính thức của đảng Cộng sản, là những dấu hiệu dọn đường cho việc Nông đức Mạnh sẽ trao quyền cho Trương Tấn Sang.

Về thực tế trong bài viết thứ hai, Trương Tấn Sang nhấn mạnh: “... diễn biến ḥa b́nh được coi là biện pháp hữu hiệu hàng đầu, đă từng góp phần trực tiếp làm sụp đổ Liên Xô và các nước xă hội chủ nghĩa Đông Âu những năm trước đây và đang t́m mọi cách tiếp tục ḥng làm lung lay dẫn tới sụp đổ các nước đi theo con đường xă hội chủ nghĩa hiện nay... Đây là cuộc đấu tranh không có chiến tuyến, không có khói lửa, súng đạn, song rất quyết liệt, tinh vi và ngày càng phức tạp. Kẻ thù âm mưu chống phá ngầm từ bên trong, từ bên trên, kết hợp tạo sự chuyển hóa cả bên trong và bên trên với bạo loạn, lật đổ khi có thời cơ để xóa bỏ Đảng và chế độ xă hội chủ nghĩa.”

Trương Tấn Sang cho biết chiến lược diễn biến ḥa b́nh gồm sáu mục tiêu cơ bản, mà mục tiêu thứ sáu là "phi chính trị hóa" để vô hiệu hóa quân đội và công an... Trong chiến lược "diễn biến ḥa b́nh" chống Việt Nam, các thế lực thù địch xác định lĩnh vực quốc pḥng - an ninh và lực lượng vũ trang là một trong những mục tiêu trọng yếu phải tập trung làm suy yếu ... nhằm xóa bỏ vai tṛ lănh đạo tuyệt đối, trực tiếp về mọi mặt của Đảng Cộng sản Việt Nam...”

Diễn Biến Từ Bên Trong Quân Đội.

Từ những Tuyên bố như trên người đọc dễ nhận ra những đ̣i hỏi dân chủ hóa Việt Nam đang ngấm ngầm trong nội bộ Quân Đội Việt Nam. Trung tướng Nguyễn Chí Vịnh, Thứ trưởng Quốc pḥng, trong cuộc họp báo công bố Sách trắng Quốc Pḥng tại Hà Nội ngày 8/12/2009, đă tuyên bố như sau: “những thế lực thù địch vẫn sử dụng chiêu bài dân chủ, nhân quyền, kích động lực lượng bên trong chống phá Đảng, nhà nước Việt Nam.”

Thay v́if t́m hiểu và t́m cách đáp ứng những đ̣i hỏi về dân chủ, đảng Cộng sản lại cố gắng lội ngược ḍng chủ trương kiểm sóat chặt chẽ tư tưởng chính trị của tầng lớp quân nhân. Ngày 20/7/2005 Bộ Chính trị cho ban hành Nghị quyết 51 để tiến đến việc thực hiện chế độ chính ủy trong quân đội theo đúng khuôn mẫu đảng Cộng sản đàn anh Trung Quốc đă đề ra.

Sau 5 năm ban hành Nghị Quyết, thành quả đâu không thấy, chỉ thấy Báo Quân Đội Nhân Dân liên tục đăng nhiều bài cùng một đề tài “Làm thất bại chiến lược Diễn biến hoà b́nh”. Những bài viết này cho thấy nỗi khủng hỏang tư tưởng chính trị dẫn đến những thách thức vai tṛ lănh đạo của đảng Cộng sản.

Trong loạt bài này, ngày 4-4-2010 Tiến sỹ Lê văn Bảo cho biết: “Thực tế đă cho thấy “tự diễn biến” trước hết và chủ yếu là về tư tưởng chính trị... Một khi tư tưởng chính trị chệch hướng, th́ sẽ làm cho bộ máy Đảng và Nhà nước bị chia rẽ và nguy cơ tự sụp đổ của thể chế chính trị là điều khó tránh khỏi.”

Về lư thuyết đảng Cộng sản vẫn dựa vào chủ nghĩa Mác- Lê, vào cái gọi là “tư tưởng Hồ Chí Minh”, để từ đó các cán bộ tuyên giáo sọan các tài liệu hướng dẫn quân đội. Ngặt nỗi ư thức hệ cộng sản đă quá lỗi thời và đă bị nhân lọai đào thải. Ḥan cảnh thực tiễn cũng không mấy sáng sủa để các cán bộ tuyên giáo tuyên truyền chiêu dụ quần chúng tin theo “Đảng”.

Lấy thí dụ trên Tạp Chí Cộng Sản, ngày 31-7-2010, Phó Gíao Sư Tiến Sỹ Nguyễn Mạnh Hưởng thuộc Viện Khoa học xă hội nhân văn quân sự, Bộ Quốc pḥng đă dùng lời của Lê-nin: “Quân đội chúng ta là quân đội giai cấp, chống lại giai cấp tư sản” để tuyên truyền chống lại quan điểm “Quân đội là của dân tộc”. Ông Hưởng đă quên mất, do thất bại của nền kinh tế kế họach tập trung, đảng Cộng sản đă phải từng bước chấp nhận kinh tế thị trường tự do và mở cửa giao thương với thế giới tự do. Đại Hội lần thứ X, họ đă phải chính thức chấp nhận đảng viên được làm “kinh tế tư nhân không giới hạn về quy mô”.

Từ việc cải cách kinh tế nhưng không thay đổi chính trị, nhiều lănh đạo cộng sản và gia đ́nh đă lợi dụng chức quyền để trở thành những nhà đại tư bản hay tập đ̣an tư bản đỏ. Thủ tướng cộng sản Nguyễn Tấn Dũng và gia đ́nh là một thí dụ điển h́nh. Những người này đă liên kết để trở thành một giai cấp thống trị tóm thâu mọi quyền lực và quyền lợi quốc gia. Họ sẵn sàng làm bất cứ việc ǵ, thậm chí bán nước, để càng ngày càng trở nên giầu có và nhiều quyền lực hơn. Họ ra tay đàn áp mọi tiếng nói gây bất lợi cho chế độ và giới cầm quyền.

Ngược lại đại đa số dân chúng trong đó có cả các cựu chiến binh, các binh sỹ và gia đ́nh th́ cuộc sống càng ngày càng trở nên khó khăn, chật vật hơn. Họ phải sống trong một xă hội đầy tham nhũng và bất công. Dựa trên lư thuyết cộng sản, Quân đội phải đứng lên chống lại giai cấp tư bản đỏ, chống lại tầng lớp thống trị cộng sản và lật đổ đảng Cộng sản để cứu nguy cho dân tộc. Rơ ràng lư thuyết và thực tiễn không thuận lợi ǵ cho sự sống c̣n của đảng Cộng sản Việt Nam.

Phó Gíao Sư Tiến Sỹ Nguyễn Mạnh Hưởng cũng đă viết “... xứng đáng với lời khen ngợi của Chủ tịch Hồ Chí Minh: ‘Quân đội ta trung với Đảng, hiếu với dân, sẵn sàng chiến đấu hy sinh v́ độc lập tự do của Tổ quốc, v́ chủ nghĩa xă hội...”. Để ư sẽ thấy ông Hửơng đă ḥan chỉnh bài viết một cách hết sức khoa bản, bài viết với 16 trích dẫn có chỉ rơ nguồn trích dẫn. Riêng trích dẫn về “tư tưởng” Hồ Chí Minh này th́ lại thiếu trích dẫn xuất xứ từ đâu. Ông Hưởng đă sửa lại lời Hồ chí Minh để tuyên truyền lường gạt những ai c̣n tin vào lời “Bác”.

Khi Hồ chí Minh c̣n sống Việt Nam Dân Chủ Cộng Ḥa là một quốc gia đa đảng. Bên cạnh đảng Cộng sản c̣n có hai đảng ngọai vi: đảng Dân chủ và đảng Xă hội. Mặc dù hai đảng này chỉ là h́nh thức Hồ chí Minh chưa bao giờ dùng khẩu hiệu “Quân đội ta trung với Đảng, hiếu với dân,...”. Thế tại sao ông Hưởng đă phải bịa ra lời “Bác”?

Quân đội mang chức năng và trách nhiệm bảo vệ Tổ Quốc. Những người lănh đạo Quân đội Việt Nam đều đă trải qua cuộc chiến tại Cam Bốt và cuộc chiến chống bá quyền Trung Quốc. Họ nhận rơ dă tâm xâm chiếm Biển Đông, xâm chiếm các quốc gia trong vùng bằng quân sự, chính trị, kinh tế, văn hoá… của tầng lớp lănh đạo Trung cộng.

Năm 1979, khi chiến tranh giữa hai đảng Cộng sản Trung Hoa và Việt Nam xảy ra, đảng Cộng sản đưa vào Hiến Pháp 1980 Trung Quốc là kẻ thù truyền kiếp của dân tộc Việt Nam. Bạch Thư của Bộ Ngoại Giao (tháng 10-1979) cho biết cũng chỉ v́ tin theo chủ nghĩa Mác- Lê, tin vào thế giới đại đồng, tin vào t́nh anh em xă hội chủ nghĩa, nên một phần lănh thổ Việt Nam đă bị Trung Quốc chiếm đóng. Bạch thư cũng nói rơ tham vọng và chiến lược bành trướng xuống phương Nam thông qua đảng Cộng sản Việt Nam của bá quyền Trung cộng.

Sau chiến tranh 1979-89, thêm một phần lănh thổ và lănh hải Việt Nam bị Trung Quốc chiếm đóng và sau đó lại đựơc lănh đạo cộng sản Việt Nam chính thức bàn giao. Trung Quốc luôn ỉ thế cường quốc bắt nạt, đe dọa và trên thực tế nguy cơ chiến tranh có thể xẩy ra bất cứ lúc nào. Trong khi ấy th́ tầng lớp lănh đạo cộng sản càng ngày càng đê hèn, cấu kết, bị thuộc vào Trung Quốc. Chính v́ bất đồng chính kiến câu hỏi “Quân Đội trung với Đảng hay với Tổ Quốc Việt Nam?” từ lâu đă được ngấm ngầm đặt ra trong Quân Đội Nhân Dân Việt Nam.

Trường hợp của cựu quân nhân Nguyễn Tiến Trung đă gia nhập Quân đội nhưng nhất quyết không chịu đọc lời thề “trung với đảng”. Anh Trung công khai nói với mọi người anh tin rằng Quân đội phải trung thành với tổ quốc, với đất nước, với dân tộc thay v́ với đảng cầm quyền. Anh Trung c̣n hănh diện là đảng viên Đảng Dân chủ Việt Nam và từng tuyên bố thi hành nghĩa vụ để quân đội trở nên đa đảng. Giới lănh đạo quân đội đă bó tay chấp nhận, có khi lại c̣n đồng thuận với anh Trung, cho đến ngày anh rời khỏi Quân đội sau đó bị bắt và bị khép án 7 năm tù.

Thách thức quân đội phải trung với tổ quốc chính là thách thức vai tṛ lănh đạo của đảng Cộng sản và là nỗi lo sợ hàng đầu của tầng lớp lănh đạo cộng sản. Cũng chính v́ thế mà Chủ tịch nhà nước cộng sản Nguyễn Minh Triết đă phải tuyên bố trước Quân Đội bỏ Điều 4 Hiến Pháp là tự sát.

Ngày 6-12-2010 trên Tuần Việt Nam Cựu Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Văn An đă chỉ rơ đảng Cộng sản vi hiến khi lănh đạo Quân Đội và Công An. Ông An cho biết: “…Tổng bí thư của chúng ta c̣n là Bí thư Quân ủy trung ương, tức là người thống lĩnh lực lượng vũ trang. Trong khi đó, Hiến pháp lại ghi Chủ tịch nước thống lĩnh lực lượng vũ trang…”

Các bài viết trên Báo Quân Đội Nhân Dân c̣n cho biết Quân Đội đ̣i hỏi xây dựng quân đội chuyên nghiệp với những lư do như sau: (1) với khả năng và tŕnh độ quân sự lạc hậu Quân đội Việt Nam sẽ không thể ḥan thành được trách nhiệm bảo vệ chủ quyền lănh thổ và lănh hải được Tổ Quốc giao phó; (2) đảng Cộng sản Việt Nam không chăm lo xây dựng quân đội chuyên nghiệp chỉ xây dựng một quân đội thi hành nghĩa vụ quân sự, một h́nh thức bóc lột sức thanh niên; (3) để có một quân đội hiện đại và chuyên môn cần luật hóa quân đội để quân đội đứng ngoài sinh họat chính trị của các đảng phái; và (4) quân đội chịu sự lănh đạo của nhà nước và phục tùng nhân dân mà thôi.

Trên thực tế, Hải quân Trung cộng càng ngày càng công khai kiểm sóat Biển Đông, ngư dân Việt Nam liên tục bị tàu của hải quân, cảnh sát biển, kiểm ngư Trung cộng săn đuổi, bắt giữ, buộc nộp phạt, thậm chí bị bắn, bị đánh đập, bị cướp, bị làm nhục. Trong khi ấy Hải quân Việt Nam không đủ sức tự vệ. Tự thâm tâm của các chiến sỹ Quân Đội Việt Nam đă không yên tâm, bên cạnh họ lại có chính ủy và các tuyên giáo luôn tuyên truyền việc giữ nước đă có “Đảng” lo và phải tuyệt đối trung thành dứơi sự lănh đạo của thiểu số cầm quyền (“Đảng”).

Nhiều phần lănh thổ Việt Nam cũng đă bị đảng Cộng sản sang nhượng cho Trung Quốc khai thác. Nhiều hầm mỏ nhiều khu rừng đồi núi cùng khắp Việt Nam đă được đặt dưới sự kiểm sóat của người Trung Hoa từ lục địa kéo sang. Đây là nỗi đe dọa cho an ninh quốc gia. Số công nhân Trung Quốc này có thể sẽ trở thành những lực lượng quân sự theo lệnh của Trung cộng dùng vũ lực đàn áp người Việt khi có biến động hay có chiến tranh. Đương nhiên các chiến sỹ Quân Đội Việt Nam ít nhiều cũng phải nhận ra điều này.

Nói tóm lại trước đe dọa của Quân Đội Trung Quốc, trong nội bộ Quân Đội đang đấu tranh giữa chuyên (chuyên nghiệp hóa quân đội) hơn hồng (chính trị hóa quân đội). Chuyên để giữ nước hồng để giữ đảng. Giữ nước hay giữ đảng chính là câu hỏi đang được giới quân nhân quan tâm t́m câu trả lời.

Diễn Biến Từ Bên Trên Quân Đội.

Cũng trên báo Quân Đội Nhân Dân, Tiến sỹ Lê văn Bảo c̣n cho biết: “...đặt trọng tâm thúc đẩy “tự diễn biến”, “tự chuyển hoá” vào cơ quan lănh đạo cao nhất của Đảng và Nhà nước, Quốc hội, Chính phủ. Bởi đó là nơi hoạch định ra đường hướng, chủ trương, chính sách của đất nước.” Điều ông Bảo nói tới có thể xem là những diễn biến từ bên trên như Trương Tấn Sang đă đề cập.

Đại Tá tiến sỹ Dương văn Lượng lại cho biết: ”Phạm vi can dự, can thiệp và chuyển hóa của chủ nghĩa đế quốc trên tất cả các lĩnh vực; thực hiện thông qua hợp tác kinh tế, văn hóa, khoa học kỹ thuật, đầu tư, viện trợ, chuyển giao công nghệ; các hoạt động du lịch; thông qua các tổ chức phi chính phủ, các đoàn ngoại giao, các diễn đàn quốc tế và khu vực, thông qua đối ngoại cấp cao…” Như vậy việc phân tích những quan điểm gần nhất của lănh đạo đảng Cộng sản và lănh đạo Quân Đội sẽ thấy được phần nào sự khác biệt giữa các quan điểm chiến lược quân sự và hiểu thêm được phần nào diễn biến từ bên trên Quân Đội.

Trong cuộc gặp gỡ ngày 27-11-2010, Trương Tấn Sang đă xác nhận với Thượng tướng Mă Hiểu Thiên, Phó Tổng tham mưu trưởng Giải phóng quân Nhân dân Trung Quốc rằng quan hệ chiến lược với Trung Quốc là "một trong những ưu tiên hàng đầu trong chính sách đối ngoại của Việt Nam".

Trong cuộc tiếp xúc báo chí tại Washington DC ngày 28-09-2010 khi được hỏi về Hội nghị Quốc phòng ASEAN mở rộng sẽ được tổ chức tại Hà Nội, Thứ trưởng Quốc phòng Việt Nam Nguyễn Chí Vịnh cho biết diễn đàn sẽ bàn về hợp tác vì ḥa b́nh và ổn định của khu vực, chứ không phải để tranh cãi đối đầu, sẽ đề cập “các vấn đề chung”, như an ninh biển, trong đó có hàm chứa vấn đề Biển Đông, nhưng không bàn riêng chuyện Biển Đông… Trả lời của Nguyễn chí Vịnh phản ảnh rơ ràng quan điểm chiến lược của Trung Quốc về biển Đông là chỉ chấp nhận đối thọai song phương giữa hai nước Việt Nam và Trung Quốc.

Tại Hội nghị Tư lệnh lực lượng Quốc pḥng các nước ASEAN lần thứ 7 tổ chức ngày 25-3-2010 tại Hà Nội, Thượng tướng Nguyễn Khắc Nghiên, Ủy viên Trung ương Đảng, Thứ trưởng Bộ Quốc pḥng, Tổng Tham mưu trưởng Quân đội Nhân dân Việt Nam, đă có bài phát biểu quan trọng đề cao chiến lựơc hợp tác quân sự trong Khối ASEAN.

Lấy một trích đọan trong bài phát biểu của Tứơng Nghiên để thấy được quan điểm chiến lược quân sự này: “…Quân đội Nhân dân Việt Nam cũng đang ngày càng tích cực, chủ động tham gia một cách có trách nhiệm vào hợp tác trong khu vực. Hải quân Nhân dân Việt Nam đa tham gia tuần tra chung trên biển với Hải quân Thái Lan, Cam-pu-chia và đang thúc đẩy để tiến tới hợp tác tuần tra chung với Phi-lip-pin, In-đô-nê-xi-a, Ma-lai-xi-a…; Bộ đội Biên pḥng Việt Nam tham gia tuần tra chung và trao đổi thông tin với các đối tác láng giềng để đảm bảo an ninh khu vực biên gới, cũng như chống lại các loại tội phạm xuyên quốc gia. Lục quân, Hải quân và Không quân Việt Nam cũng đă tham gia và chia sẻ kinh nghiệm với lực lượng vũ trang các nước qua các hội nghị và tương tác của quân binh chủng các nước ASEAN…. Trong bối cảnh hợp tác giữa các nước ASEAN tiếp tục được mở rộng và tăng cường, việc nâng cao hiệu quả hợp tác giữa quân đội các nước ASEAN sẽ là sự đảm bảo cho hợp tác vững chắc và thực chất đáp ứng được những yêu cầu phát triển mới.” Lẽ đương nhiên quan điểm chiến lược này đi ngược với quan điểm chiến lược Trung Quốc, của Nguyễn Chí Vịnh, của Trương Tấn Sang và của những lănh đạo cộng sản thuần phục Trung Quốc.

Chính phủ Hoa Kỳ cũng đề cao chiến lựơc hợp tác quân sự trong Khối ASEAN. Xem ra quan điểm chiến lựơc quân sự của Thượng tướng Nguyễn Khắc Nghiên đă nghiêng hẳn vào chiến lược của Hoa Kỳ về Biển Đông.

Cũng có nguồn tin cho rằng Tướng Nghiên ủng hộ tướng Vơ Nguyên Giáp trong nỗ lực giảm đi quyền lực của Tổng cục 2. Cơ quan tình báo quân đội này có nhiều gắn bó với Trung cộng và cơ quan này chấp nhận duy tŕ quyền lực đảng Cộng sản bằng mọi giá. Cơ quan t́nh báo này trước và hiện nay được Tứơng Nguyễn chí Vịnh nắm giữ với nhiệm vụ tối hậu là kiểm sóat hành vi và tư tưởng Quân Đội, đặc biệt là những người lănh đạo Quân Đội.

Ngày 15-10-2010, báo chí loan tin Tứơng Nguyễn Khắc Nghiên đột ngột qua đời. Cho đến nay dư luận vẫn tin rằng ông đă bị thanh trừng. Tranh giành quyền lực nội bộ hay chính Trung cộng đă ra lệnh giết Tổng Tham mưu trưởng Quân đội Nhân Dân Việt Nam? Việc ǵ sẽ xảy ra cho các lănh đạo quân đội ủng hộ quan điểm của Tướng Nghiên? Họ sẽ tiếp tục con đường ông Nghiên đă đi hay không? Quân Đội Việt Nam sắp tới sẽ làm ǵ?…

Nếu nói về diễn biến ḥa b́nh từ bên trên cũng cần nhắc đến nhiều cựu tướng lănh quân đội như đại tướng Vơ Nguyên Giáp, Thiếu tướng Nguyễn Trọng Vĩnh đă không ngừng lên tiếng về hiểm họa Bắc Thuộc, Việt Nam lại chính thức trở thành một chư hầu của Trung Quốc. Những người này vẫn c̣n nhiều ảnh hưởng trong Quân Đội Việt Nam. Con cháu họ hiện là những lănh đạo của đảng Cộng sản và Quân Đội Việt Nam. Tháng 6 vừa qua chính Trương Tấn Sang đă phải thân chinh đến thăm tướng Nguyễn Trọng Vĩnh để kiếm sự ủng hộ.

Tình Hình Chung

Chỉ còn vài tuần Đại Hội đảng Cộng sản lại khai mạc, ngày nay người việt cũng đă nhận ra do thiếu khả năng điều hành kinh tế và vẫn c̣n lệ thuộc vào khu vực quốc doanh như vụ Vinashin, đảng cộng sản đang phải đương đầu với suy thoái kinh tế và lạm phát phi mă. Hậu quả đang ảnh hưởng trầm trọng đến đời sống hằng ngày của mọi tầng lớp dân chúng Việt Nam. Các quân nhân thường phải gánh chịu nhiều khó khăn về vật chất, có khi c̣n mắc khó khăn hơn các tầng lớp xă hội khác. Đa số các quân nhân thi hành nghĩa vụ thường lệ thuộc vào sự giúp đỡ của gia đ́nh. Bên cạnh khủng hoảng kinh tế là những khủng hoảng về văn hóa, giáo dục, luật pháp, tư tưởng… Và nạn tham nhũng đang ngày một xoáy ṃn đảng và nhà nước cộng sản.

Về t́nh h́nh thế giới, căng thẳng đang gia tăng trên bán đảo Triều Tiên kể từ khi Bắc Hàn pháo kích vào một hòn đảo của Nam Hàn cuối tháng trước. Nếu chiến tranh Triều Tiên xảy ra, Quân Đội Việt Nam khó có thể đứng ng̣ai ṿng chiến. Nếu Quân Đội theo đảng Cộng sản, theo Trung Quốc và Bắc Hàn là Quân Đội đi ngược lại với nguyện vọng của dân tộc.

Chưa kể mang bản chất bá quyền Trung Quốc luôn đe dọa chủ quyền lănh thổ Việt Nam: chiến tranh giữa Việt Nam và Trung Quốc có thể xẩy ra bất cứ lúc nào. Lịch sử chỉ thấy nếu quân đội thực sự phục vụ tổ quốc dân tộc khi chiến tranh toàn dân sẽ một ḷng phục vụ quân đội chống ngoại xâm.

Cũng trên Tuần Việt Nam ngày 8-12-2010 Cựu Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Văn An đă phản bác lập luận về diễn biến ḥa b́nh xẩy ra tại Liên Sô và Đông Âu đă được Trương tấn Sang nêu lên bên trên. Ông An nhận xét: “Quan sát sự tan ră của một số đảng cộng sản ở Liên Xô (cũ) và Đông Âu, th́ thấy rằng, những người cộng sản phá Đảng không phải chỉ là những người cộng sản phản bội Đảng, những người cộng sản bị kẻ thù mua chuộc, bị diễn biến ḥa b́nh,... Mà phần nhiều lại chính là những người cộng sản chân chính, những người cộng sản không muốn bảo vệ Đảng của ḿnh nữa, v́ thực tế Đảng của ḿnh đă thoái hóa biến chất mất rồi, nhất là v́ Đảng của ḿnh đă phạm sai lầm có tính hệ thống mà không nhận ra được và không khắc phục được. Đảng đă trở thành lực lượng cản trợ dân chủ, tự do, cản trợ sự phát triển của xă hội. Đảng đă trở thành ông Vua tập thể, đă trở thành Đảng trị mất rồi.”

Tại các quốc gia Đông Âu và Liên Sô, Quân Đội đă chủ động đứng về phía người dân, có nơi c̣n lănh đạo dân chúng vùng lên giành lại các quyền tự do cho toàn dân tộc, từ tay một thiểu số cầm quyền cộng sản. Việc đảng Cộng sản càng ngày càng công khai đấu tranh chống lại diễn biến ḥa b́nh, tự diễn biến và tự chuyển hóa trong Quân đội, tạo cho chúng ta một niềm tin Quân Đội Việt Nam sẽ đóng một vai tṛ quan trọng trong việc thay đổi chế độ cộng sản bằng thể chế dân chủ tự do.

Cách Mạng? Đảo Chánh? Vùng Lên? Đại Hội XI sẽ là Đại Hội cuối của đảng Cộng sản Việt Nam?


Nguyễn Quang Duy
Melbourne, Úc Đại Lợi
9/12/2010
Nguon : ChinhNghiaViet




.