Thứ Bảy, 26 tháng 9, 2009

Hội Nghị Việt Kiều ???

KÍNH THƯA CÁC BẠN

ÔNG CHA TA THƯỜNG NÓI-
DÒ SÔNG DÒ BIỂN DỄ DÒ
ĐỐ AI LẤY THƯỚC MÀ ĐO LÒNG NGƯỜI.

VỪA QUA TRÊN INTERNET- TUNG DANH SÁCH MỘT SỐ VIỆT KIỀU-

VỚI NHỮNG CHỨC DANH TRONG CỘNG ĐỒNG- HƯ THỰC KHÓ LƯỜNG- TẠI SAO HỌ CÓ TÊN TRÊN ĐÓ- PHẢI CÓ LÝ DO CỦA NÓ- MÀ NGƯỜI TRONG CUỘC MỚI BIẾT ĐƯỢC?/?

Hội Nghị Việt Kiều ???
Ngô Xuân Tâm

Việc Việt-gian Cộng-sản trong nước đã “bật mí” sẽ tổ chức “Hội Nghị người VN ở nước ngoài toàn thế giới, lần thứ nhứt”, được dự kiến từ ngày 19 đến 24 tháng 11 năm 2009 tại Hà-Nội. Thật ra đây chỉ là trò bịp bợm, một ngòn đòn “phá thối” nhắm vào các sinh hoạt của cộng đồng người Việt tỵ nạn hải ngoại.

Chúng ta thử nhìn vào chương trình
hội nghị với mục đích chúng đã đề ra:

1- Đánh gía toàn diện tình hình cộng đồng người Việt ở nước ngoài, về hiệu quả thực hiện chủ trương, chính sách của đảng và nhà nước để phục vụ cho việc hoach định những kế sách nhằm xây dựng một cộ ng đồng vững mạnh, có vị trí trong xã hội sở tại v.v…

- Việt-cộng cố tình “ đánh lận con đen ”, chúng làm như cộng đồng VN hải ngoại là thuộc về chúng, của chúng, chứ không phải là những thành phần đã ghê tởm chế độ Việt-Cộng tàn độc, nên đã lìa bỏ nhà cửa, của cải, mồ mả cha ông, liều chết vượt biển, vượt biên đi tìm tự do để có được ngày hôm nay.
Cộng đồng người Việt hải ngoại từ trước đến nay chưa bao giờ chấp nhận cái quái thai “ Cộng Hoà Xã Hội Chủ Nghĩa ” của chúng, Đây là ngón đòn lừa bịp dư luân thế gi ới, đánh bóng chế độ và bộc lộ ý đồ muốn thâu tóm và kiểm soát cộng đồng người Việt hải ngoại của VC.

2- Tạo môt diễn đàn rộng rãi để trao đổi, thu thập ý kiến và huy động mọi nguồn lực của người Việt hải ngoại đóng góp cho công nghiệp hóa, hiện đại đất nước. - Nguồn nhân lực (chất xám) và tiền bạc của nguời Việt hải ngoại là một kho tàng bất tận và vô giá mà Việt Cộng thèm muốn.

Từ trước tới nay chú ng đã bỏ biết bao công sức chiêu dụ thành phần có kiến thức và kỹ thuật cao; cũng như trơ trẽn uốn lưỡi gọi lại người Việt tỵ nạn hải ngoại là “khúc ruột xa ngàn dậm”, là “Kiều-bào”, là đủ thứ tốt đẹp, thay vì chúng đã chửi rủa là đĩ điếm, lưu manh; là phản động, ôm chân đế-quốc v.v… chỉ để người Việt hải ngọai đem đô-la về làm ăn buôn bán, về thăm quê hương và đem tài năng trở về trong nước phục vụ ý đồ của bọn chúng.

3- Phát huy trí tuệ của cộng đồng người Việt hải ngọai để đóng góp vào Đại Hội XI của đảng.

Trí tuệ của người Việt hải ngoại có thừa nhưng mắc mớ gì phải đóng góp cho đại hội đảng của chúng, để chúng hoạch định những mưu mô ăn cướp, tham nhũng hối lộ; để chúng nghĩ cách bán đất, bán biển, bán tài nguyên quốc gia cho Trung Cộng!

4- Biểu dương những tập thể, cá nhân trong nước và Kiều-bào về thành tích xuất sắc trong công tác đóng góp cho sự nghiệp giải phóng dân tộc và xây dựng đất nước.

- Đây là ngón đòn thâm độc nhất của cái gọi là “ Hội-nghị Việt Kiều ”. Ngón đòn này vừa dụ-khị những kẻ ngây thơ, phản trắc cam tâm khuyển mã làm tay sai cho bọn chúng; vừa gây chia rẽ, nghị kỵ giữa hàng ngũ chống cộng của người Việt hải ngoại,

Rồi đây bọn chúng sẽ tung tin là người này được mời, người kia về họp; danh sách có tên hội đoàn này, có mời ông lãnh đạo hội đòan nọ v.v…

Dĩ nhiên là chúng sẽ tung ra những danh sách và tên tuổi cả thật lẫn gỉa, làm chúng ta tố cáo, nghi kỵ lẫn nhau. Hại thay, đây cũng là dịp để “phe ta” có thù oán, mất lòng nhau bất chấp lẽ phải, thiệt hơn, cũng hùa theo phụ họa hòng triệt hạ uy tín lẫn nhau!

Ngoài ra đây còn là thủ đoạn “vắt chanh bỏ vỏ”20của Việt cộng để trừ khử những tên cán bộ nằm vùng hoặc những tên tay sai đã len lỏi vào hàng ngũ chống cộng của chúng ta nhưng tỏ ra lưng chừng, bất tài vô dụng.

Thành phần tham dự Hội-nghị :
Hội-nghị dự trù sẽ mời 1000 người được phân phối như sau:

Trong nước: 350 người là cán bộ đảng viên lãnh đạo “Ủy Ban người VN ở nước ngoài”; Đại diện Mặt Trận Tổ Quốc; Lãnh đạo các Bộ liên hệ.

Nước ngoài: 650 người gồm có: 200 người ở Mỹ Châu. 300 người ở Âu và Phi Châu. 150 người ở Á và Úc Châu. Những người này là lãnh đạo các Hội-đoàn có lòng hướng về Việt-Nam; trí thức; doanh nhân; những nhân vật mới nổi trong chính quyền địa phương; những người trong chế độ cũ có tinh thần dân tộc …

Những người được mời VC sẽ đài thọ chi phí ăn, ở trong các ngày hội nghị, nhưng phải tự túc vé máy bay, trừ trường hợp ở hoàn cảnh qúa khó khăn.

Nhìn vào thành phần tham dự mà VC đề ra: Ở trong nước đương nhiên phải là các cấp lãnh đạo công tác liên hệ đến người nước ngòai; các đảng viên đã có công với đảng. Tất cả đã đưB Bc chỉ thị, học tập để làm khung hướng dẫn, cò mồi và biểu quyết trong Hội-nghị.

Ở nước ngòai thì chắc chắn vẫn chỉ là những bộ mặt Việt-gian “ ăn cơm quốc gia, thờ ma Ba-Đình ” , những tên khoa bảng, trí thức, trí ngủ ăn hại, những doanh nhân và những người đã bị VC cấy “sinh tử phù” hoặc nhẹ dạ tin theo “bánh vẽ” của chúng.

Chúng ta cũng sẽ thấy được một vài con ”thiêu thân” bị chúng đốt cháy là những tên gián điệp, những cán bộ nằm vùng hoặc đã đ ợc cài trong các Hội đoàn chống Cộng; những cộng-tác-viên lưng chừng có từ trước năm 1975 mà nay kém hoạt động.

Dịp này VC sẽ lôi đầu họ lộ diên để mượn tay người Việt hải ngoại cô lập, thanh trừ theo kế sách:”vắt chanh bỏ vỏ” mà bọn chúng luôn xử dụng.
Ngoài ra, chúng ta cũng sẽ thấy có những tên phản trắc, hèn hạ, hám danh là văn-nghệ-sĩ, là nhà tu, là cựu quân nhân, cựu giới chức trong chính quyền VNCH (ngoài những tên hèn hạ nổi tiếng đã biết như: Nguyễn Cao Kỳ, Phạm Duy , Elvis Phuong v.v…)

Đề tài thảo luận của Hội-nghị:
VC đưa ra 4 chuyên đề thảo luận :

1- “Xây dựng cộng đồng người Việt Nam ở nước ngoài, đoàn kết thành đạt và hướng về quê hương đất nước”.

2- “Gìn giữ và phát huy bản sắc văn hóa và truyền thống dân tộc trong cộng đồng người Việt tại nước ngoài”.

3- “Trí thức kiều-bào góp phần vào sự nghiệp trấn hưng đất nước”.

4- “Doanh nhân kiều bào góp ph n vào việc phát triển đất nước”.

Những cái được gọi là “chuyên đề” VC đưa ra thảo luân vẫn chỉ là những màn kịch gian trá và lố bịch để “kẻ tung người hứng”, và cuối cùng đi đến biểu quyết “nhất trí” một trăm phần trăm trong các quyết nghị của chúng.

Ai trong chúng ta cũng biết, hàng chục năm nay, ngụy quyền CS trong nước đã bỏ ra không biết bao công sức, tiền bạc, mưu mẹo để thực hiện ý đồ nhuộm đỏ cộng đồng người Việt tỵ nạn hải ngoại, qua các cuộc hội thảo, hội luân; các buổi triển lãm, văn nghệ; các kế hoạch “Tầm Gửi”- “Hoa=2 0Hồng” – cũng như “Nghị quyết 36” hiện nay… không ngoài mục đích giương cao được ngọn cờ máu trước bàn dân thiên hạ, thâu tóm và kiểm soát được cộng đồng người Việt để mặc sức chúng chèn ép, thu thuế, bắt trình diện tòa đại-sứ, tòa tổng-lãnh-sự theo định kỳ 3 tháng, 5 tháng hay 1 năm theo chúng muốn, qua luật “song tịch” mà chúng đã đưa ra. Nhưng tất cả ý-đồ của chúng đã bị chúng ta khám phá và vô hiệu hóa, nên ngọn Cờ Vàng 3 Sọc Đỏ, lá cờ chính nghĩa của dân tộc vẫn ngạo nghễ tung bay ở bất cứ nơi nào có đông người Việt. Lá cờ máu của đảng CSVN , đại diện cho cái quái thai “CHXHCNVN” chỉ có thể xuất hiện trong các hang-ổ (cơ quan ngoại giao) của chúng.
Trở lại cái gọi là “Hội-nghi Việt Kiều”. Những tên Việt-gian đón gió trở cờ, những tên VC nằm vùng, những thành phần “ăn cơm quốc gia thờ ma Ba-Đình” chúng sẽ lần lượt đưọc “gọi về” làm đại biểu tham dự hội-nghị.

Dĩ nhiên chúng sẽ phải đứng nghiêm chào lá cờ máu, nhân tên tội đồ dân tộc Hồ Chó Minh là Cha và sẽ phải thi hành những chỉ thi mà VC giao cho để “phá thối” cộng đồng người Việt tỵ nạn.
Nhưng những tên này chỉ là loại ròi bọ, đã bị chúng ta vạch mặt chỉ tên, tẩy chay và cô lập, bọn chúng đã phải sống trong sự khinh rẻ, nguyền rủa của mọi người trong cộng đồng, thì thử hỏi chúng xứng đáng đại diện cho ai mà làm “đại-biểu” về hôi nghị và nào chúng sẽ làm nên trò trống gì đây ???

. Còn những tên tay sai chưa lộ mặt thì sẽ bị chúng ta nhận diên qua Visa, qua cửa khẩu, báo chí, hình ảnh mà chúng có muốn giấu mặt cũng không được.

Cho nên chúng ta hãy chờ xem, đừng nôn nóng và thật thận trọng để khỏi mắc kế ly gián của VC qua nhiều “hỏa mù” mà chúng sẽ tung ra vào những ngày gần đây
.
________________________
phonang@yahoogroups.com
__________________
"Giữa sỏi đá vút vươn niềm hy vọng
Trong tro tàn dào dạt nhựa hồi sinh
Hận nội thù trên máu ruột Tiên Rồng
Căm giặc cộng (BÁN) non sông Hồng Lạc"
(YTKCPQ)

"Cộng sản còn thống trị quê hương - Ta còn phải đấu tranh"

Thứ Tư, 23 tháng 9, 2009

Ðâu Là Sự Thật ? - Ðặng Xuân Khánh

(Sinh viên trẻ đang sống trong lòng quê hương VNXHCN)

Giới trẻ chúng tôi, thành phần lớn lên sau chiến tranh không hiểu biết lý do tại sao đã có cuộc chiến Ðông Dương lần thứ 2 (1954-1975), mà báo chí ngoại quốc thường gọi là chiến tranh Việt Nam (Vietnam War).

Chúng tôi đã được học tập dưới hệ thống nhà trường xã hội chủ nghĩa (XHCN) về lý do tại sao có cuộc chiến tranh Việt Nam qua những cụm từ như "chế độ khát máu Mỹ-Diệm", "miền Nam bị Mỹ, nguỵ kìm kẹp", "đánh cho Mỹ cút đánh cho Ngụy nhào", "ách thống trị thực dân kiểu mới của Mỹ", "giải phóng miền Nam" v.v…

Nhưng ngày nay, với sự phổ biến của công nghệ thông tin, chúng tôi đã biết nhiều hơn trước. Về lý do tại sao đã có và do ai gây ra cuộc chiến Việt Nam 1954-1975, hoàn toàn không phải như chúng tôi đã được tuyên truyền trong nhà trường.

Tuy nhiên, chúng tôi cũng còn vài thắc mắc rất đơn giản. Kính mong các bác, các chú, là những người đã và đang phục vụ cho đảng và nhà nước Việt Nam và những người vẫn khư khư cho rằng chiến tranh Việt Nam là cần thiết để "giải phóng miền Nam" thoát khỏi sự "kìm kẹp của Mỹ, Ngụy" v.v giải thích giùm:

1. Sau năm 1954, sau chiến thắng Ðiện Biên Phủ, Hiệp định Geneve đã được ký kết ngày 27/10/1954 chấm dứt chiến tranh Ðông Dương lần thứ nhất. Trong thời gian chủ tịch Hồ Chí Minh (HCM) lãnh đạo chính quyền miền Bắc, tại sao 1 triệu người miền Bắc đã phải lên tàu đua nhau bỏ chạy vào miền Nam để cho "Mỹ - Diệm kìm kẹp" mà không ở lại cùng nhà nước Việt Nam Dân Chủ Cộng Hoà và chủ tịch HCM? Số 1 triệu người này có thể còn nhiều lần hơn nếu nhà nước không dùng bạo lực ngăn chặn, không cho họ ra đi! Tại sao ngoại trừ một số các cán bộ đảng viên cộng sản (CS) tập kết ra Bắc, người dân miền Nam lại không đua nhau chạy ra Bắc theo chế độ CS của chủ tịch HCM, mà tuyệt đại đa số cứ nhất quyết ở lại cho "Mỹ - Diệm kìm kẹp"? Theo hiệp định Genève thì lúc đó mọi người được hoàn toàn tự do lựa chọn đi ra miền Bắc hay ở lại miền Nam cơ mà??

2. Tại sao hồi còn chiến tranh Việt Nam (trước 30/4/1975), mỗi khi có giao tranh giữa quân đội miền Nam (VNCH) và bộ đội "giải phóng" thì dân chúng đều chạy về phía có lính miền Nam trú đóng, chứ không chạy về phía bộ đội "giải phóng"? Nếu dân miền Nam bị "Mỹ, Ngụy kìm kẹp", cần phải được "giải phóng", thì lẽ ra họ phải hồ hởi mà chạy về phía các "đồng chí bộ đội", tay bắt mặt mừng và cám ơn "được giải phóng", chứ sao lại bồng bế nhau mà chạy trối chết để xa lánh các "đồng chí" ấy? Ðua nhau chạy vế phía có lính miền Nam để tiếp tục bị "kìm kẹp", không lẽ họ ngu đần đến nỗi chỉ thích bị "Mỹ, Ngụy kìm kẹp" chứ không muốn được "giải phóng" à?

3. Năm 1975, sau khi chiến tranh chấm dứt, "bộ đội giải phóng" chiếm toàn bộ miền Nam, đất nước thống nhất, Mỹ đã cút, Ngụy đã nhào. Tại sao dân miền Nam lại lũ lượt trốn chạy ra đi, bất chấp nguy hiểm, bão tố, cá mập, hải tặc mà vượt Biển Ðông; bất chấp các bãi mìn, hay bị Khơ-me Ðỏ chặt đầu; để bằng đường bộ băng qua Campuchia sang Thái Lan?

Theo ước tính của các cơ quan truyền thông, thông tin quốc tế thì hơn 1 triệu người đã đi bằng hình thức này (http://archives. cbc.ca/id- 1-69-324/ l...ty/boat_ people).

Chúng tôi đã được học tập là "Mỹ- Diệm đã ban hành đạo luật 10/59 tố Cộng, diệt Cộng, lê máy chém đi khắp miền Nam", nào là "bè lũ tay sai quân phiệt Nguyễn Văn Thiệu", nào là "ghi khắc tội ác dã man của đế quốc Mỹ và bè lũ tay sai"… v.v…. Khi học xong, đọc hay nghe những dòng chữ như thế, thì chúng tôi nghĩ, chắc hẳn chế độ ở miền Nam dù với Diệm hay Thiệu thì cũng tàn ác kinh khủng lắm, thế nhưng tại sao lại suốt từ 1954 cho thời điểm ngày "Giải phóng" 30/4/1975 - 20 năm trời, không hề có hiện tượng người dân miền nam từ bỏ, trốn khỏi miền Nam để xuống tầu đi vượt biên? Thay vì đến khi bộ đội ta từ miền Bắc vào Nam "giải phóng", lẽ ra phải ở lại mừng vui, thì họ lại kéo nhau ra đi là thế nào? Thế thì có tréo cẳng ngỗng không? Tại sao hàng ngàn dân miền Bắc, nhất là từ Hải Phòng, đã có kinh nghiệm sống dưới sự lãnh đạo của Bác và Ðảng hơn 20 năm, cũng bỏ miền Bắc XHCN, vượt vịnh Bắc Bộ sang Hong Kong mong có cơ hội được sống với thế giới tư bản, chứ nhất định không ở lại miền Bắc XHCN "tươi đẹp"?

4. Năm 2005, sau khi hoà bình đã về trên quê hương được 30 năm, đảng CS đã lãnh đạo đất nước được 30 năm, (chính quyền Sài Gòn chỉ lãnh đạo miền nam có 20 năm thôi, 1954-1975), thì tại sao dân chúng vẫn còn lũ lượt tìm cách rủ nhau ra đi. Trai thì đi lao động cho nước ngoài, rồi tìm cách trốn ở lại, gái thì cắn răng chịu đựng tủi nhục lấy toàn đàn ông (già cả, tàn tật, hết thời, …) của Ðài Loan, Singapore, Ðại Hàn, để có cơ hội thoát khỏi Việt Nam??? Tại sao du học sinh, thành phần gọi là tương lai của đất nước vẫn luôn tìm mọi cách (ngay cả khi chưa học xong) để ở lại nước ngoài, như lập hôn thú (giả có mà thật cũng có) với người Việt hải ngoại, chứ nhất định không chịu trở về Việt nam???

5. Những năm gần nay, những người Việt trước nay đã trốn đi vượt biên, chạy theo để "bám gót đế quốc", là "rác rưởi trôi dạt về bên kia bờ đại dương", là "thành phần phản động", là "những kẻ ăn bơ thừa, sữa cặn" như nhà nước Việt Nam vẫn từng đã nói. Nay được chào đón hoan nghênh trở về Việt Nam làm ăn sinh sống và được gọi là "Việt kiều yêu nước", "khúc ruột ngàn dặm"? Có đúng họ "yêu nước" không? Tai sao họ không dám từ bỏ hoàn toàn quốc tịch Mỹ, Pháp, Canada, Úc, xé bỏ hộ chiếu nước ngoài và xin nhập lại quốc tịch Việt Nam và vĩnh viễn làm công dân nước Cộng Hoà XHCN Việt Nam???

6. Trong bộ môn lịch sử chương trình lớp 12, chúng tôi được giảng dạy rằng, "Mặt trận Giải phóng Miền Nam" thành lập ngày 20/12/1960 với mục tiêu "đấu tranh chống quân xâm lược Mỹ và chính quyền tay sai, nhằm giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước". Theo như chúng tôi tìm hiểu, năm 1961 khi Ngô Ðình Diệm ký Hiệp ước quân sự với Mỹ, thì miền Nam lúc ấy chỉ có các cố vấn Mỹ và một ít quân mang tính yểm trợ (US Support Troopes) với nhiệm vụ chính là xây dựng phi trường, cầu cống, đường xá… Mỹ chỉ bắt đầu đưa lính vào miền Nam từ năm 1965, sau khi lật đổ và giết Ngô Ðình Diệm do cương quyết từ chối không cho Mỹ trực tiếp can thiệp quân sự. Quân Mỹ thực sự đổ quân vào miền Nam sau sự kiện vịnh Bắc Bộ năm 1964. Vậy thì vào thời điểm 20/12/1960, làm gì có bóng dáng lính Mỹ nào ở Miền Nam, làm gì đã có ai xâm lược mà chống?? Các bác, các chú chống ai, chống cái gì vào năm 1960???

Ðặng Xuân Khánh
_____
vietlinh

Thứ Ba, 22 tháng 9, 2009

Bí Mật Bơm 50 Tỉ Đô, Trung Cộng Cứu Nguy Hà Nội. .. Vào thời điểm chính phủ CSVN sắp sụp đổ...

HàNội -- Chính phủ CSVN đã bí mật nhận lãnh từ chính phủ Trung Cộng gói cứu nguy 50 tỉ đô la trong lúc khủng hoảng tài chánh, và đó là lý do làm Đảng CSVN phải ra sức trấn áp những người có tiếng nói làm nhà nước Bắc Kinh bất bình, cho dù là vấn đề lãnh thổ hay lãnh hải. Đó là một trong các giảỉ thích từ giới bất đồng chính kiến Hà Nội được báo Asia Sentinel loan tin hôm 21-9-2009.

Bài báo trên báo này nhan đề “Vietnam Seeks to Silence its China Critics” (Việt Nam Bịt Miệng Những Người Chỉ Trích Trung Cộng) đã mở đầu bằng các hình ảnh cảnh giác:

“Những người viết blog và các nhà báo mạng hãy coi chừng. Đaị Ca Công An đang dòm chừng.

Đối với những người lớn tiếng chỉ trích chính phủ Trung cộng, chỉ có một nơi mà sự chỉ trích mang nguy hiểm hơn là tại Trung Cộng: đó là tại Việt Nam.”


Báo Asia Sentinel ghi nhận rằng cuộc khủng hoảng tài chánh toàn cầu đã làm Việt Nam lệ thuộc vào đầu tư từ Trung cộng hơn, và Trung cộng hiện là nước đối tác giao thương lớn nhất của Việt Nam. Với tình hình Trung cộng nhạy cảm với bất kỳ chỉ trích nào, chính phủ CSVN đã tăng cường đàn áp những người chất vấn về bản chất quan hệ giữa Trung cộng-Việt Nam.

Trong đợt bố ráp mới nhất, 2 người viết blog và một nhà báo mạng bị bắt, bị giam nhiều ngày vì cớ “lợi dụng tự do dân chủ” để làm suy yếu nhà nước.

Khủng hoảng tài chánh đã làm nhiều nước phải xét lại tình hình đầu tư của họ ở Việt Nam -- thế là đầu tư trực tiếp từ nứợc ngoài (tiền FDI) đã giảm 82% để chỉ còn 10.4 tỉ đô trong 8 tháng đầu năm nay, theo các con số của nhà nứơc.

Chính phủ CSVN cũng thấy khó khăn khi phát hành trái phiếu mới, vì lợi tức thị trường cao hơn mức mà Việt Nam có thể chịu được.

Đó là lý do CSVN phải lệ thuộc Trung Cộng nhiều hơn. Việt Nam bị thâm thủng mậu dịch với Trung cộng nặng nề và lại phaỉ xin Trung cộng tăng tiền đầu tư để quân bình quan hệ.

Thủ Tướng CSVN Nguyễn Tấn Dũng bay tới Trung cộng hồi tháng 4-2009 để thuyết phục giao thương, nơi ông gặp Thủ Tướng Trung cộng Ôn Gia Bảo và cam kết dễ dàng cho các công ty Trung cộng kinh doanh oỏ Việt Nam.

Một số nhà bất đồng chính kiến tin rằng Trung cộng đã mua trọn chính phủ CSVN bằng cách bơm vào góí cứu nguy bí mật 50 tỉ đô la vào lúc cao điểm khủng hoảng tài chánh, khi mà, theo họ nói, CSVN lúc đó bên mép bờ sụp đổ về tài chánh.

Báo Asia Sentinel nói là không có chứng cớ về giaỉ thích như trên, nhưng CSVN buộc phải hướng về Ngân Hàng Phát triển Châu Á ADB để vay 500 triệu đô la để cứu nguy ngân sách -- một dấu hiệu cho thấy chính phủ CSVN không thể nào trong vị trí từ chối tiền cứu nguy của Trung cộng.
____________
http://www.vietbao.com/

Chủ Nhật, 20 tháng 9, 2009

Nhà cầm quyền CSVN thẳng tay đàn áp Giáo dân Loan Lý, Huế hay Cuộc chiến đấu bi hùng của Giáo xứ Loan Lý


13+14-09-2009

Tường trình của Nhóm Linh mục Nguyễn Kim Điền

- Sao lại đánh chúng tôi?

- Sao lại xô đẩy chúng tôi ra khỏi trường của chúng tôi?

- Chúng tôi là dân lành sao lại đối xử ác độc với chúng tôi? Hãy tôn trọng sự thật! Tự do tôn giáo đâu? Công lý đâu?

Những tiếng kêu gào của giáo dân Loan Lý đã vang lên như thế giữa đêm khuya lúc 2g30 và giữa ban ngày lúc 9g sáng hôm 14-09-2009 tại sân trường Tiểu học của Giáo xứ.

Giáo xứ Loan Lý trên bản đồ

Vốn là một giáo xứ ở vùng biển Cửa Tùng (nơi sông Bến Hải chảy về) thuộc cực bắc tỉnh Quảng Trị, Loan Lý đã di cư vào Thừa Thiên sau năm 1954 và được chính quyền Tổng thống Ngô Đình Diệm giúp khai khẩn lập làng ở vùng cát trắng hoang sơ Lăng Cô, nằm giữa Biển Đông và đầm An Cư (xin xem bản đồ). Dân số hiện nay vào khoảng 800 người.

Năm 1956, giáo xứ xây một ngôi trường để dạy giáo lý lẫn văn hóa cho con em. Ngôi trường nằm đối diện với nhà thờ, cách nhau bởi quốc lộ 1A, lưng xoay ra phía đầm An Cư, trên một diện tích 40x120 mét, và không có hàng rào bao quanh. Năm 1975, nhà cầm quyền địa phương (theo chính sách giáo dục của Cộng sản) tự tiện trưng dụng nó làm trường tiểu học, dạy các lớp từ 1 đến 5. Hiện có 127 học sinh. Nhưng ngày Chúa nhật, các em Công giáo vào học giáo lý tại các lớp. Rất hài hòa!

Đã nhiều năm nay, giáo xứ làm đơn đòi lại trường để sửa chữa và dùng làm nhà sinh hoạt cộng đồng. Thế nhưng nhà cầm quyền không chịu trả và cũng không cho sửa chữa. Ngược lại, nhà cầm quyền muốn sửa chữa thì Giáo xứ chẳng đồng thuận.

Một tuần trước Chúa nhật 13-09-2009, ngày khai giảng năm học giáo lý niên khóa 2009-2010, Ủy ban nhân dân thị trấn Lăng Cô có mời linh mục quản xứ Phao-lô Ngô Thanh Sơn (mới nhận nhiệm sở được một năm) và các vị trong Hội đồng Giáo xứ đến “làm việc”. Hai bên đồng thuận giữ nề nếp học hành như mấy năm trước. Đùng một cái, thầy cô ra lệnh cho học sinh học ngày Chúa nhật cả sáng lẫn chiều (đang khi thông thường thì cấp 1 nghỉ ngày Thứ bảy và Chúa nhật). Ủy ban lại mời Cha quản xứ và Hội đồng Giáo xứ làm việc tại trụ sở lúc 8g Chúa nhật 13-09 để thông báo lệnh của ban giám hiệu. Đương nhiên cha quản xứ không thể nào chấp nhận. Thế là vào khoảng 11g, giáo xứ nhận văn thư “từ nay cấm dạy và học giáo lý tại trường”. Lúc đó thầy cô đang có mặt đông đủ tại trường cùng với một số học sinh, ngoại trừ các em Công giáo. Vốn chiếm đa số, các em này nhất định không đi học ngày Chúa nhật.

Cha sở và HĐGX khai mạc niên khóa giáo lý từ trên sân nhà thờ

Cha sở khuyên các giáo lý sinh chịu khó học giáo lý tại sân trường.

Các giáo lý sinh đang học trong sân trường. Đa số các lớp đều đóng cửa

Sinh hoạt ngay dưới mắt của khoảng 4-5 máy camera của nhà nước

Bốn xe lớn (xe cần cẩu, xe múc đất, xe ben) đã án ngữ cổng trường

Các giáo lý sinh lách mình qua lối đi hẹp để ra về sau 30’ sinh hoạt

Khoảng 13g, bỗng nhiên có 2 xe cần cẩu, 1 xe múc đất và một xe ben (chuyên chở vật liệu) từ đâu chạy đến đậu ngay trước cửa trường. Tiếp theo là một đoàn xe máy của thầy cô và cán bộ UBND thị trấn Lăng Cô khoảng chừng 30 người, trong đó có ông Lê Văn Tình, chủ tịch UB và ông Lộc, hiệu trưởng trường tiểu học thị trấn. Ngoài ra còn có một lực lượng quay phim khá hùng hậu. Con đường quốc lộ 1A ngang qua Giáo xứ bị phong tỏa hai đầu. Xe Nam Bắc chỉ còn có thể đi con đường ven đầm An Cư mà thôi. Giáo dân bắt đầu kéo đến để chờ xem chuyện gì xảy ra đây.

Khoảng 16g, cha Quản xứ (cha sở), Hội đồng Giáo xứ, các giáo lý viên và các giáo lý sinh khai mạc năm học Giáo lý tại sân nhà thờ (nằm trên cao). Sau đó tất cả tiến xuống trường để bắt đầu giờ giáo lý. Cha sở đến gặp thầy hiệu trưởng Lộc, yêu cầu mở các cửa lớp để các em vào học nhưng thầy quyết không mở, lại còn cho người án ngữ trước mỗi lớp. Giáo dân lớn đứng xung quanh đều hết sức phẫn nộ, nhưng vẫn rất tự chế, nhẫn nhục, không xông vào đập phá các ổ khóa hay gạt người của hiệu trưởng. Cha sở truyền lệnh cho sinh hoạt giáo lý ngoài sân trường. Các thiếu nhi vui vẻ và bình tĩnh hát các bài ca giáo lý giữa cặp mắt thán phục lẫn thương cảm của cha mẹ anh chị và dưới ống kính máy quay vidéo của nhà cầm quyền. Một bài hát được lặp đi lặp lại: “Cái nhà là nhà của ta. Công khó ông cha lập ra. Cháu con ta gìn giữ lấy. Muôn năm với nước non nhà”!?!

Sau 30 phút, tức vào khoảng 17g, tất cả các lớp giáo lý giải tán, cha sở cũng vui vẻ giã từ các các thầy cô canh gác trường. Bốn chiếc xe nói trên chuyển động, đứng sát đuôi nhau, che kín hoàn toàn mặt tiền ngôi trường. Tối hôm đó, khoảng 21g, cha Quản xứ âm thầm rời xứ, mọi liên lạc điện thoại với ngài cũng bị cắt đứt. Giáo dân đoán là cha ra Huế để tường trình sự kiện. Thế nhưng tại Tòa GM lúc này chỉ còn cha Thư ký Văn phòng và cha Quản lý Nhà Chung, còn Đức TGM Nguyễn Như Thể đang đi họp ở Đài Loan, Đức GM Phụ tá Lê Văn Hồng đi họp tại Philippin. Cả hai đến 20-09 mới về lại Việt Nam. Chiều ngày 14-09, cha sở mới về lại, cho giáo dân hay rằng mình ra Huế gặp cha Dương Quỳnh, gốc Loan Lý, đang cai quản Giáo xứ chánh tòa Phủ Cam. Còn mọi liên lạc điện thoại với cha (tới tấp đêm 13 rạng ngày 14 và suốt sáng 14) không thực hiện được là vì máy di động của cha bất ngờ hết pin.

Giáo dân phát hiện công an đang dựng một phần hàng rào

Giáo dân xông vào ngăn cản công an dựng hàng rào tiếp

Thủ lãnh giáo dân Phan Đình Thành (áo sọc) lên tiếng phản đối

Giáo dân giằng co với công an để xô đổ hàng rào

Giáo dân quyết phá đổ hàng rào dựng lên phi pháp

Cổng trường dựng lên cách trêu ngươi, áp đặt và ám muội.

Vì Công lý! Hè nhau phá đổ cổng trường chị em ơi!

Chứng tích cuộc chiến thắng của lòng yêu lẽ phải và sự thật

Đập dẹp nó đi là vừa!

Quân ăn cướp! Quân vô văn hóa!

Đến 1g ngày 14-09, bỗng có nhiều tiếng động lạ ở trường. Một số giáo dân gần đó thức dậy nhào tới xem. Thì ra có một xe ben chở lưới thép B40, cọc sắt và bảng hiệu “Trường Tiểu học Lăng Cô, cơ sở 2” đến, tiếp đến là nhiều xe con, xe tải chở công an, cán bộ. Đủ bộ sậu đầu lãnh. Có cả viên hiệu trưởng Lộc. Tất cả khoảng 200 người, đầu đội mũ bảo hiểm (để dễ nhận diện nhau), đa số mặc thường phục, một ít mặc áo xanh, áo vàng. Tay ai nấy đều cầm dùi cui chuyên dụng của cảnh sát (phát ánh sáng ban đêm) hoặc đùi tre cán giáo (một loại tre rất cứng vì đặc ruột). Họ bắt đầu dựng cổng, gắn bảng hiệu, rào lưới thép quanh trường. Một giáo dân chạy lên nhà thờ kéo chuông báo động. Nhưng dây chuông đã bị ai cắt mất rồi. Thế là phải gọi cửa các nữ tu ở bên cạnh, vào nhà thờ, leo lên tầng đàn (chỗ ca đoàn hát), bò ra tháp chuông để báo động. Giáo dân lật đật vùng dậy mở cửa. Than ôi, đứng trước mỗi nhà đã có đôi ba dân quân án ngữ. Ngoài đường quốc lộ thì công an áo xanh, áo vàng. Thế là họ đi ngả sau, băng qua độn cát, lách qua bụi bờ, kéo đến nhà thờ. Đa số ăn mặc phong phanh (đêm hè mà!). Tất cả khoảng 400 người, phần lớn là giáo dân nữ, già có trẻ có. Nhờ lực lượng đông đảo, lại thêm lòng mến yêu Công lý và Giáo xứ, họ quyết xông vào tháo dỡ hàng rào, xô ngã cổng bằng hai bàn tay không. Tại sao lại rào trường dựng cổng cách ám muội giữa đêm khuya như thế? Không thể để bọn cướp ngày làm đêm này tự tung tự tác được! Lúc đó vào khoảng 2g40 sáng. Hai bên xô xát nhau dữ dội. Tiếng la hét xé toang màn đêm. Công an dùng dùi cui không đánh vào đầu (tránh bị phác giác) mà chỉ đánh vào tay chân, thọc vào ngực, bụng và hông (trò rất hiểm). Nhiều giáo dân bị thương. Đa số là phụ nữ. Chị Nguyễn Thị Thay bị thương nặng. Cuối cùng, nhễ nhại mồ hôi, bàn tay trầy sướt, giáo dân đã chiến thắng, hàng rào thép bị gỡ bỏ, cổng trường bảng hiệu cũng bị hạ và đập dẹp. Đến 5g sáng thì cán bộ công an đành phải rút lui. Bốn chiếc xe lớn từ chiều hôm trước cũng rời vị trí.

Dưới đây là hình các lãnh đạo công an địa phương điều động việc thực hiện hành vi ám muội và đàn áp tàn bạo khuya hôm đó.

Trung tá CA huyện Phú Lộc: ông Tuấn

Xã đội trưởng thị trấn Lăng Cô

Phó Công an Lăng Cô Nguyễn Tiến Dũng

Trưởng Công an Lăng Cô Trương Thanh Sơn

Chủ tịch thị trấn Lăng Cô Lê Văn Tình

Trung tá Công an huyện Phú Lộc: ông Thiếu

Hiệu trưởng trường cấp I L. Cô: ông Lộc (cầm loa)

Một sĩ quan Công an địa phương

Giáo dân ngồi lại sân trường, canh thức lần chuỗi, hát “Kinh Hòa bình” của thánh Phanxicô, cầu nguyện cho công lý và bình an mãi tới sáng, lòng ray rứt tự hỏi: “Cái thứ chính quyền và cái nền giáo dục nào đây?” Một số giáo dân hào hiệp đã mang bánh mì tới tặng bà con chiến sĩ.

Đến 6g sáng Thứ hai 14-09-2009, nhà cầm quyền CS bắt đầu điều động lực lượng bao vây giáo xứ. Mỗi nhà có ít nhất hai bộ đội canh giữ. Rồi từng nhóm bộ đội gác quốc lộ 1A, đường men theo bờ đầm (bên hông giáo xứ, xem bản đồ vệ tinh) và mọi con hẻm lớn nhỏ trên con đường này. Cả hai con đường đều bị phong tỏa giao thông. Xe Nam-Bắc, ngay từ chân đèo Phú Gia, phải đi vào con đường vòng quanh đầm phía núi (gọi là đường Hói Mít Hói Dừa, xem bản đồ in màu). Công an áo xanh, áo vàng đứng rải khắp nơi, bên cạnh những chiếc xe bảng số xanh. Thanh niên và phụ nữ lạ mặt, khẩu trang che kín, tay cầm dùi cui ngồi thành từng tổ ở đầu giáo xứ (dốc đèo Phù Gia). Công nhân đứng cạnh những xe tải chở đầy đất đá, vật liệu xây dựng. Đến 7g30, tất cả tiến vào trung tâm Giáo xứ, đến tận Nhà thờ và nhà trường. Đầu tiên là 3 xe nhà binh chở đầy cảnh sát cơ động (có chữ CSCĐ sau lưng) khoảng chừng 80 đến 100 người, trang bị lựu đạn cay, dùi cui và khiên mộc trong suốt, có chữ Police. Tiếp đến là xe ủi đất, xe múc đất, xe cần cẩu, xe chở vật liệu xây dựng, xe bồn nước (màu xanh lam), xe vòi rồng (màu đỏ) và đặc biệt một xe là lạ, màu cứt ngựa, trên đó có trang bị một khẩu súng lớn khoảng 100 ly. Người ta cho đó là xe phóng hơi cay. Sau đấy là một đoàn xe chở đầy công an hình sự áo xanh, công an giao thông áo vàng, bộ đội biên phòng áo cứt ngựa, rồi là hàng đoàn người dân lạ mặt (“quần chúng tự phát”). Đấy là chưa kể hơn một chục chuyên viên thu hình, có phận sự quay phim liên tục, cận cảnh, nhằm mục đích tuyên truyền vu khống (đài truyền hình CS ngay tối 14-09 đã làm như vậy) và nhất là để điểm mặt các giáo dân can đảm hầu tiện trả thù trừng phạt về sau. Tổng cộng phải từ 1000 đến 1500 người (đang khi giáo dân đến được hiện trường chỉ vài trăm mạng). Chỉ huy cuộc đàn áp giáo dân và cướp trắng ngôi trường, gồm có:

- Quan chức thị trấn Lăng Cô: chủ tịch Lê Văn Tình, phó chủ tịch Dương Quang Trung, trưởng công an Trương Thanh Sơn, phó công an Nguyễn Tiến Dũng.

- Quan chức huyện Phú Lộc: chủ tịch Cái Vĩnh Tuấn, phó chủ tịch Nguyễn Thanh Hà, trưởng công an Tuấn, phó công an Lê Quang Y.

- Quan chức tỉnh Thừa Thiên-Huế: bí thư tỉnh ủy Hồ Xuân Mãn (có lẽ có cả chủ tịch UBND Nguyễn Ngọc Thiện và giám đốc sở Công an, thiếu tướng Toàn. Bộ sậu này thường đi chung với nhau).

Sau khi đổ bộ xuống trước nhà thờ, tất cả lực lượng “quần chúng tự phát” tràn vào sân trường, vây lấy đám giáo dân -đa phần là phụ nữ và trẻ em- đang hát thánh ca, cầu nguyện dưới cái nắng càng lúc càng gay gắt. Công an thì tràn nhà dân chung quanh, đuổi hết những khách lạ tò mò cũng như án ngữ đường lên nhà thờ Loan Lý. Riêng đám CSCĐ thì vẫn đứng giữa đường.

Đúng 8g, ông chủ tịch UBND thị trấn Lăng Cô là Lê Văn Tình bắt đầu cầm loa phóng thanh, “yêu cầu bà con giải tán để nhà nước sửa chữa và xây dựng trường học”. Giáo dân không một ai nhúc nhích. Mười phút sau, CSCĐ tiến vào và bắt đầu đẩy giáo dân ra khỏi khu vực.

Giáo dân ngồi ở sân trường, từ lúc 2g khuya 14-09-2009 đến giờ.

Giáo dân ngồi ở sân trường gia tăng. Trời cũng càng lúc càng nóng nắng

Các xe cơ giới bắt đầu tiến vào: xe cần cẩu, xe múc đất

Các xe cơ giới bắt đầu tiến vào: xe vòi rồng (để xịt vào đám đông)

Các xe cơ giới bắt đầu tiến vào: xe bồn nước (để trộn cát sạn xi măng)

Các xe cơ giới bắt đầu tiến vào: xe bắn hơi ngạt (có lẽ)

Các lực lượng đàn áp bắt đầu tiến vào: công an áo xanh

Các lực lượng đàn áp bắt đầu tiến vào: công an áo vàng

Các lực lượng đàn áp bắt đầu tiến vào: lính biên phòng và cán bộ

Các lực lượng đàn áp bắt đầu tiến vào: cảnh sát cơ động

Các lực lượng đàn áp bắt đầu tiến vào: “quần chúng tự phát”

Chủ tịch thị trấn Lê Văn Tình cầm loa kêu gọi giáo dân giải tán

CSCĐ tiến vào đẩy giáo dân ra khỏi sân (trong bóng râm là QC tự phát)

CSCĐ dùng bạo lực đẩy giáo dân qua bên kia đường (QCTP còn lại nơi sân)

Lm Quản hạt (áo đen, mũ trắng) kêu gọi CSCĐ không dùng bạo lực

Lm Quản hạt an ủi giáo dân. Người ta mang tới rào chắn để phong tỏa

Công nhân bắt đầu đào móng xây tường bao quanh trường học

Giáo dân đứng nhìn ngôi trường bị cướp trong bất lực, phẫn nộ, buồn bã

Trước đó một giờ, Linh mục Gioan Nguyễn Đức Tuân, quản xứ Lăng Cô (gần chân đèo Hải Vân), đồng thời là Hạt trưởng Giáo hạt Hải Vân, đã tìm mọi cách đến Loan Lý. Bị công an giao thông cản trở, ngài yêu cầu cho gặp cấp chỉ huy của họ. Ông Lê Văn Tình liền đến và cho biết bây giờ chỉ có huyện mới giải quyết được thôi. Biết là “trò đá bóng”, cha Tuân bèn băng nhà này qua nhà nọ và tới được thánh đường Loan Lý. Ngài vào trường gặp các cán bộ huyện Phú Lộc, yêu cầu họ phải tôn trọng dân chúng, tôn trọng con người, giải quyết hài hòa để chẳng ai bị thương.

Bỗng có tiếng la hét vang bên ngoài sân trường. Cha Tuân liền chạy ra thì thấy cảnh sát cơ động vừa xô đẩy vừa đánh tới tấp tất cả giáo dân có mặt tại sân. Đám này cũng dùng trò hiểm: không vung dùi cui vào đầu vào mặt mà chỉ đánh từ vai trở xuống, cũng như thọc mạnh vào ngực, vào bụng, vào hông… Ngài chạy tới cản trở, liền bị đẩy mạnh cùng giáo dân xuống mặt đường, qua vệ đường bên kia, vào khu vực nhà thờ. Ai té, bị kéo lê đi không thương tiếc. Các chị Hoàng Thị Huệ, Hoàng Thị Thu, Nguyễn Thị Huế, Trương Thị Mỹ Vân, Hoàng Thị Thanh, Tôn Nữ Thị Phượng, Trương Thị Oanh, ông Hoàng Đồng, bà Dương Thị Thân và nhiều chị em khác bị đánh mang thương tích ở chân tay và thân mình.

Các vị trong Hội đồng Giáo xứ như: Hoàng Văn Hiệu, Nguyễn Văn Y, Lê Quang Đoàn, Nguyễn Sĩ, Hoàng Huệ, Phùng Sử, Lê Quang Tình chạy lui chạy tới la khản cả cổ họng: “Hãy dừng tay! Hãy dừng tay!” nhưng chẳng được gì. Hai ông lão Nguyễn Mật, Phùng Ngại cũng chỉ biết than lên: “Chưa từng thấy! Quá tàn bạo!” Hai em Việt, Triển thấy mẹ là Nguyễn Thị Vinh bị đánh, chạy ra cứu, bị công an bắt lên xe chở đi mất tích (không rõ giờ này đã thả chưa).

Sau khi giáo dân đã bị đánh đuổi như con vật, bị xô đẩy ra khỏi sân trường, thì các xe ủi đất, múc đất, xe bồn nước, xe chở xi măng cát sạn và thợ xây tiến vào. Cảnh sát giao thông áo vàng cũng khiêng tới hàng rào sắt sơn trắng đỏ để bảo vệ khu vực. Người ta bắt đầu đào móng, xây tường, trước con mắt vừa thất vọng vừa phẫn nộ của các giáo dân tay không bất lực ngồi bên phía nhà thờ. Quả là trò đàn áp tước đoạt giữa thanh thiên bạch nhật, đúng cung cách bọn cướp ngày mà chỉ chế độ CS mới có.

Đang khi đó, các linh mục Gioan Bosco Dương Quan Niệm (quản xứ Thừa Lưu), Đôminicô Lý Thanh Phong (quản xứ Phú Xuyên) và vài linh mục khác bị chặn từ xa. Linh mục Giuse Hoàng Cẩn (quản xứ Truồi), gốc Loan Lý, và linh mục Bênêđíctô Phạm Tuấn (quản xứ Hói Dừa), đã vào được Giáo xứ Loan Lý nhưng bị bộ đội chận lại, không cho tới nhà thờ. Riêng Linh mục Nguyễn Hữu Giải, quản xứ An Bằng (chỗ xa nhất), đã đến được một nhà giáo dân khá gần nhà thờ lúc 9g30. Cha liền đi công khai ra đường, thì bị bộ đội chận lại, nói là có lệnh giới nghiêm khu vực. Linh mục yêu cầu cho xem bản văn lệnh cấm. Họ cứng họng. Ngài liền đòi gặp cấp chỉ huy. Cuối cùng một sĩ quan bộ đội tới và linh mục yêu cầu ông ta hộ tống ngài đến nhà thờ.

Đến nơi, cha Giải trông thấy một cảnh tượng đau lòng xót ruột. Các ông ngồi buồn bã. Các anh ngồi im lặng. Các bà các chị ngồi tức tối. Thân thể họ đau nhức, đầy vết bầm, đầy vết máu. Họ đã thức từ khuya cho tới giờ này. Họ đã chiến thắng và bây giờ thất trận. Đến trưa, họ vẫn ngồi lỳ, không màng ăn uống. Đang lúc lực lượng của cái “chính quyền do dân, của dân, vì dân” một nửa thì hộc tốc xây dựng bức tường, một nửa thì canh chừng nhân dân, không những tại khu vực nhà trường nhà thờ mà còn khắp cả giáo xứ.

Hôm đó, 14-09, nhiều người Loan Lý ra chợ Nước Ngọt hay chợ Lăng Cô hoặc có việc phải tạm rời giáo xứ, đi thì được nhưng không thể về, thành ra có người đành phải vứt bỏ thức ăn hay hàng hóa trên con lộ. Quân canh gác chỉ biết lạnh lùng theo lệnh, chẳng hề có chút lòng nhân. Có người khi đi dùng xe máy, khi về thì bị tịch thu xe không biên lai, không giấy xác nhận tạm giữ. E rằng mất luôn! Mọi con đường, mọi con hẻm đều có “bạn dân” hay dân quân trấn giữ với bộ mặt đằng đằng sát khí. Lệnh phong tỏa chỉ bị hủy vào cuối ngày 15-09 mà thôi.

Bức tường được quân cướp ngày gấp rút xây dựng

Một số linh mục bạn đến hiệp thông chia buồn ngày 15-09-2009

Mặt hậu (đối diện với nhà thờ) xong trước, quét vôi sạch sẽ

Hình ảnh ngôi trường thân yêu từ nay (nhìn từ trên sân nhà thờ Loan Lý)

Cổng mới của trường (hướng ra đầm An Cư) đang được hoàn thành

Từ trong sân trường nhìn lên Nhà thờ. Biết bao giờ lấy lại?

Tính đến thời điểm này (lúc chúng tôi viết bài tường trình), bức tường bao quanh khu đất tranh chấp (nói cho đúng là ăn cướp) đã được gấp rút xây dựng ngày đêm, nhất là phía đối diện với nhà thờ, để tránh sự chú ý của những người qua đường và đề phòng sự “phản kích” của giáo dân. Nay thì ngôi trường mở cổng ra phía đầm An Cư, xoay lưng với thánh đường. Nếu tính đến đỉnh cột thì “bức tường ô nhục” này (tên gọi mới được giáo dân Loan Lý đặt cho) cao gần 3 mét.

Lực lượng cảnh sát canh giữ khu vực hiện thời còn khoảng gần một chục. Họ mặc thường phục để dễ dàng nhòm ngó, theo dõi những ai qua lại. Tuy nhiên, hằng ngày đội CSCĐ khoảng chừng 30 người vẫn được nhà cầm quyền huy động đến đây để thị uy. Họ ngồi trên xe chuyên dụng chạy quanh khu vực giáo xứ Loan Lý mỗi ngày hai lần nhằm uy hiếp tinh thần giáo dân mà một số vẫn còn khiếp hãi trước những sự việc đời họ chưa bao giờ chứng kiến.

Một số giáo dân cũng cho biết nhà cầm quyền đang bắt đầu thực hiện việc đe dọa và trả thù những giáo dân hăng hái có mặt hôm xảy ra sự việc. Một vài người bị thương trong lúc xảy ra xô xát, va chạm, đã không thể tìm được các cơ sở y tế hoặc các hiệu dược phẩm tại địa phương để mua thuốc hoặc chữa chạy, vì các cơ sở này được lệnh không cấp bán thuốc cho họ. Bên cạnh đó, công việc làm ăn của một số giáo dân cũng bị cản trở hoặc bị gây khó dễ. Một cán bộ đã chỉ thẳng mặt một giáo dân có mặt tại hiện trường hôm xảy ra đụng độ: “Rồi mày sẽ biết tay tao!”. Đặc biệt có một gia đình sở hữu một chiếc xe ôtô làm phương tiện sinh nhai, thì nay chạy đến đâu đều bị cảnh sát ách lại và tìm cớ hoạnh họe phạt tiền đến đấy. Họ đã bị giấy phạt đầu tiên là 3 triệu đồng hôm 16-09.

Cũng xin nhắc lại rằng cách đây hơn 10 năm, tháng 7-1999, nhà cầm quyền Cộng sản đã tính cướp đất của nhà thờ Loan Lý để mở rộng thêm diện tích của khách sạn Hương Giang (mà giáo dân nói là tài sản của bí thư tỉnh ủy Hồ Xuân Mãn). May thay cha sở lúc đó, Cái Hồng Phượng, và giáo dân đã đoàn kết sống chết bên nhau nên họ đã chiến thắng, nghĩa là đã kịp rào khu vực nhà thờ, khiến Giáo xứ không mất một tấc đất nào cả.

Cũng xin lưu ý thêm rằng: sau khi hầm Hải Vân (là hầm đường bộ dài nhất Đông Nam Á, 6.280m, xuyên qua đèo Hải Vân, nối liền tỉnh Thừa Thiên-Huế với thành phố Đà Nẵng ở miền Trung Việt Nam), được khánh thành vào năm 2005, thì thị trấn Lăng Cô (sát chân đèo và hầm đèo) trở nên hấp dẫn khách du lịch. Đến ngày 6-6-2009, Lăng Cô lại chính thức trở nên thành viên của Câu lạc bộ các vịnh đẹp nhất thế giới. Lễ trao giấy chứng nhận đã diễn ra tại thành phố Setubal, Bồ Đào Nha, trong khuôn khổ Hội nghị thượng đỉnh lần thứ V với chủ đề "Đại dương kết nối chúng ta". Đến sáng ngày 1-8-2009, tại Khu Kinh tế Chân Mây-Lăng Cô lại diễn ra Lễ khởi công xây dựng Dự án Khu du lịch Laguna-Huế tại huyện Phú Lộc. Chính Thủ tướng CSVN Nguyễn Tấn Dũng đã đến dự và phát lệnh khởi công dự án lớn này. Kể từ đó (từ 2005), đất đai vùng Lăng Cô trở nên đắt như vàng. Cán bộ CS thi nhau chia chác đất công hoặc ngang nhiên cướp đất tư. Việc này đã bị nhân dân tố cáo qua đơn từ vô số (nhưng vô vọng) cũng như phản ảnh qua nhiều cuộc trả lời phỏng vấn trên đài Chân Trời Mới. Chính vì thế, thay vì bỏ ra một số đất công để xây trường mới cho con em thị trấn, nhà cầm quyền CS đã ngang nhiên cướp trường của Giáo xứ và Giáo hội.

* * *

Kết luận : Việc cưỡng chiếm một tài sản của tư nhân, nhất là của tập thể tôn giáo, dù để làm một công trình công cộng nào đó (như tòa Khâm sứ, linh địa Thái Hà đã bị biến thành công viên…) vẫn là một hành vi bất công, không thể nào biện minh được, vì xâm phạm quyền tư hữu chính đáng và vì chính tài sản đó của tôn giáo cũng nhắm phục vụ cộng đồng. Đấy chỉ thuần là trò ăn cướp của một nhà cầm quyền độc tài, coi mình là sở hữu chủ tối cao mọi đất đai tài sản. Việc chiếm một ngôi trường của tôn giáo để làm một ngôi trường công cộng cũng không thể chấp nhận được và ngoài ra, còn là một hành vi phản giáo dục hoàn toàn. Thật ra, nền giáo dục của chế độ CSVN từ hơn nửa thế kỷ nay có gì là tốt đẹp, có gì là nhân bản, có gì là thành quả đâu!

Phần các giáo dân Giáo xứ Loan Lý, (vốn còn gọi là Luân Lý, nghĩa là lấy đạo làm gốc, làm trọng, sống bác ái công bình), họ chỉ biết sống đời hiền lương từ bao năm nay, đêm nhà không đóng cửa, ngày vườn không hàng rào. Tuy nhiên, họ vẫn quyết bênh vực công lý sự thật. Qua việc bảo vệ tài sản Giáo hội, họ chỉ muốn đấu tranh cho một cái gì rộng lớn hơn: đó là dân chủ nhân quyền, là tự do tôn giáo trước bạo cường cộng sản độc tài toàn trị. Nay thì giáo dân đang mong chờ các lãnh đạo tinh thần cao nhất của Giáo hội tại Huế và tại Việt Nam lên tiếng hiệp thông với họ trong mối ưu tư chung về sự thật và lẽ phải, xứng danh môn đồ của Chúa Kitô!

Kết thúc bài này, chúng tôi xin được ngỏ lời cảm ơn những giáo dân Loan Lý tuyệt vời, đầy đức tin sống động và tấm lòng can đảm. Chính nhờ những chuyện họ kể, hình họ chụp (dưới đôi mắt cú vọ của công an) mà mới có bản tường trình này gởi đến Đồng bào và Thân hữu quốc tế. Xin tất cả tiếp tục thông tin, cầu nguyện và ủng hộ cho những vị anh hùng dân dã chân đất này.

Nhóm Linh mục Nguyễn Kim Điền tường trình từ Huế sáng ngày 19-09-2009

Nguồn : hi5forhrinvn@yahoo.com


Hèn ? hay hùa ?


"Trí thức Việt Nam không cần phải kêu ca là cảm thấy "hèn quá!" mà nên can đảm tiếp sức với tôn giáo và nhân dân một cách tích cực để tỏ thái độ với đảng CS. Đã đến lúc không thể tiếp tục "hùa" với CS để hành động phản lại nguyện vọng chung của dân.
Không cần phải thật can đảm mà chỉ cần thật tình tin tưởng vào nhau là có thể làm cho CS xuống hố."

Cả tuần nay cứ nghe ra rả các báo (báo in và điện bảo), các đài phát thanh hải ngoại lập lại các lời nói của các nhân vật thuộc lớp xướng ca "siêu sao" mà cộng đồng cũng đã từng biết tên tuổi thành tích; hoặc trích lục bàn loạn về các bài viết, hồi ký, sách mới xuất bản của các cựu đảng CS đang thoi thóp sắp mãn phần về cái tâm trạng gọi là "hèn" của họ khi phải sống dưới chế độ CS hoặc phải "làm việc" hay "cộng tác" với CS.

Người xấu thì ở đâu chẳng có; bạn xấu, đồng nghiệp xấu, láng giềng xấu, người thân trong gia đình xấu… ngay cả chính bản thân chúng ta trong đời sống hàng ngày đôi khi gặp ngày trở trời (bad day) bị ấm đầu cũng không tránh được việc cư xử "không đẹp" với người chung quanh. Nhưng sau đó, bản chất tốt ("tính bản thiện") của con người cũng lại trở về… Còn nếu không, thì mọi người cũng phải tìm cách xa lánh người xấu bởi vì những cái độc địa của "người xấu" sẽ gây thiệt hại cho những người phải tiếp xúc sinh họat với họ cả về vật chât (hao tài, tốn của, tốn thời giờ, nhức đầu, lên máu, đau bao tử, táo bón, yếu tim…) lẫn tinh thần (chán nản, tuyệt vọng, yếm thế, trầm cảm…) Những người xấu này chẳng sớm thì muộn rồi sẽ bị sống cô lập và không còn có ảnh hưởng gì đến chúng ta nữa. Cái khổ phải than thở kêu trời trách đất, muốn tìm mọi cách xa lánh, trốn thóat (vượt biên ?) cũng không được, chẳng đặng đừng muốn nói ở đây là cái đám người xấu xí đó lại là những người CS đã và đang lãnh đạo đất nước Việt Nam với một chính sách thật xấu xí tàn bạo kéo dài gần 100 năm rồi… người dân Việt đã nhận ra là họ phải chịu đựng sự khống chế của CS từ thế hệ cha đến thế hệ con cháu qua sự việc CS dùng vấn đề nhu cầu thấp nhất và cần thiết của đời sống là cơm áo và an ninh như cặp còng số 8 để giữ họ sống mà cũng như đã chết trong cái chuồng khỉ XHCN; không làm sao thóat ra được!

Tuy vậy, CSVN gian ác đã thấy sự tan rã tất nhiên hàng loạt của các nước xã hội chủ nghĩa anh em (Liên xô, Đông âu…) nên cũng e ngại đến lúc dân Việt đói quá thì có thể thiên đường XHCN sẽ loạn, sẽ sụp đổ; và hơn thế nữa là người dân Việt nhớ dai và cũng thù dai lắm chứ không dễ dãi mát tính như mấy đồng chí nhân dân của CS Đông âu (!) Cho nên CS mới có các chính sách "mở cửa," "đổi mới," "kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa (!)"…" để nhằm xoa dịu bớt cơn đói và rét của dân. Dân Việt thấy cửa hé mở, bắt đầu "tự lo," tìm kiếm sống bằng mọi phương cách. Sau một thời gian gọi là "đổi mới" dân đen lại nhận ra là chế độ "kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa" chỉ khác chế độ "bao cấp" một điểm rõ rệt nhất là: "các nhân vật lãnh đạo và đảng viên cán bộ cao cấp CS chẳng phải đổ mồ hôi mà họ giầu có nhanh một cách chóng mặt…" Ngoại trừ một số nhỏ nhân dân đen biết cách bám ống đu đủ hoặc đu dây theo quyền lực cai trị độc đoán và cực kỳ thô bạo của CS qua luật rừng, hối lộ, tiền cò, quà cáp thì ăn nên làm ra, còn đại đa số dân đen vẫn khổ hơn… chó! Đám thiểu số theo đóm ăn tàn ăn nên làm ra quên (lại quên!) không để ý đến cái tâm địa thâm độc của CS trong cái đuôi "định hướng xã hội chủ nghĩa:" có nghĩa là CS đến một lúc nào đó sẽ lại sẵn sàng trắng trợn thu lấy lại tất cả các của cải mồ hôi nước mắt của họ đã gây dựng ra trong giai đọan "đổi mới." (Một số lớn Việt kiều yêu nước đã trắng mắt về việc đem hết của về Việt Nam làm ăn với CS rồi phải bỏ của chạy lấy thân!) Sờ sờ trước mặt, chúng ta còn nhớ CS và chỉ có XHCN mới có cái màn cướp ban ngày quái gở gọi là "đánh tư sản mai bản???" – CS có vẻ ưa chuộng và rất thích hợp với 2 động từ: "Đánh" (đánh Mỹ cứu nước, đánh tư sản…) và "Cướp" (cướp chính quyền, cướp đất…)

Cộng đồng tị nạn sống ở hải ngoại xa cách quận Ba đình cả chục ngàn cây số, có cái may mắn được chính phủ dân chủ nơi tạm dung bảo vệ mọi quyền công dân, mà không (chưa) thấy có hành động sáng suốt can đảm, hay đưa ra một sáng kiến cụ thể khả dĩ để làm cho CS phải trả lại cho dân cái "tiền dân mênh mông" và những nhân quyền căn bản; đưa đám khỉ CS trở về lại rừng nơi mà khỉ đã đi ra... mà chỉ biết cách ngồi chửi ngày chửi đêm; hết chửi đổng rồi quay ra chửi lẫn nhau hết ngày (thấy lửa cháy mà đứng ngòai la thì bố ai không la được!) Làm sao mà trách người dân đang sống dưới một chế độ đang dùng một thứ luật pháp (?) quái gở trên quả đất là (CS) muốn bắt ai thì bắt lúc nào cũng được; (CS) muốn ghép tội người mà họ (CS) không thích với tội gì cũng được!

Nhiều người dân bi quan đến độ phải kết luận là:

"HCM (và CSVN) từ cách mạng tháng 8 /1945, đã dần dần đưa dân tộc vào con đường hết thuốc chữa!"

Hoặc:

"Bây giờ mà có phục hưng lại thì cũng chẳng còn gì để xây dựng…"

Đại đa số tiến sĩ, giáo sư mà CS đào tạo ở trong nước chỉ có một cách hót theo bài vở đã biên sẵn của CS chứ không có một khả năng xây dựng hay sáng tạo gì (họ biết là phải đi bên lề bên phải thì mới yên tâhn và có ăn!) Nếu mai đây may ra Việt Nam chưa mất vào tay tầu phù, thì sau khi diệt sạch đảng CS cũng phải cần khỏang 60 năm nữa (Có vẻ hơi bi quan?! Hay tự ti vì cho là Đông âu dân trí của họ khá hơn mình mà họ đã cần đến 20 năm!) những cảm tình viên của CS mới chết hết, con bịnh Việt Nam mới mong chữa lành bịnh. Xin phép nêu lên vài con số như thế để thấy tai họa CS đã bao trùm nặng và dầy trên đất nước đến mức độ nào (mà chưa thấy ai sáng mắt ra?…) Việt Nam cần phải có một thiên tài chính trị can đảm đứng lên dẫn dắt dân đen (Xin lậy giời cao đất dầy đừng cho chúng con một HCM thứ 2!!!). Hay phải có một phép lạ mới chóng hóa giải được cái trù dập khốn khổ mà HCM đã đưa dẫn tổ quốc và dân tộc Việt Nam vào. Các nước láng giềng như Hồng kông, Đài loan, Nam hàn, Thái lan, Tân gia ba sở dĩ họ từ từ khá lên sau đệ nhị thế chiến vì lãnh đạo của họ không phải là lọai như HCM... Vậy mà vẫn còn có nhiều con vẹt ngây thơ cứ ca bài "Việt Nam - HCM" làm cái quỉ gì không biết? Không có HCM, đất nước Việt Nam có lẽ không đến nỗi ra nông nỗi thối như hũ tương tầu ngày hôm nay… Vẻ vang ở chỗ nào? Vinh quang chỗ nào? Đảng CS đã làm dân Việt hoang tưởng đến độ là họ đang sống đời lạc hậu nô lệ mà không biết mình là yếu kém nô lệ; cứ tưởng mình là anh hùng kiệt suất liệt sĩ cả… Trí thức Việt Nam hiểu biết một chút, có tư cách một chút không tài nào ngóc đầu lên nổi để tạo được một phong trào có sức mạnh có thể giúp dân chúng nói lên cái nguyện vọng thèm khát dân chủ tự do của dân… Trí thức XHCN đã có đủ kiên nhẫn xếp hàng lãnh tem phiếu; quý 1 ký thịt, 1 ký gạo như là vàng, như hàng hiếm; hoặc hoan hỉ nhận huân chương bằng khen của bác và đảng nhưng lại nhẫn tâm để mặc kệ dân đen lẻ tẻ dăm ba người, thiếu tổ chức đứng trước cơ quan chính quyền CS kêu oan; để cho công an, cảnh sát đánh dùi cui vỡ đầu vỡ trán giải tán; dăm ba ngày sau lại đâu vào đó như không có chuyện gì xẩy ra…

Người dân Việt trong nước có đáng bị gọi là "hèn" hay không? Xin hãy thận trọng nghĩ lại câu nói quen thuộc "hãy nhìn kỹ những gì CS làm" trước khi trả lời câu hỏi này. Đại đa số nhân dân đen đã bị cả đảng lẫn và bác thay phiên nhau "nhân danh nhân dân…" lợi dụng cái "văn hóa nhân dân…" vắt chanh "quân đội nhân dân" thành lập các "Ủy ban bóp cổ nhân dân..." cho dân đi tù không thấy ngày về gặp lại cha mẹ vợ con qua cái gọi là "tòa án bịt mồm nhân dân…" Cứ mở miệng nói từ chuyện to đến chuyện nhỏ là có chữ "nhân dân…" (nhưng ngân hàng thì lại phải là "ngân hàng nhà nước" đấy; cho nhân dân vào ngân hàng là hỏng việc đảng ngay?) để hà hiếp (dâm) nhân dân nhiều lần ngay giữa ban ngày giữa chợ đông người. Nhân dân đen không có ai bênh vực cho cảnh thấp cổ bé họng của mình thì phải "sợ" (không phải là "hèn") là chuyện dễ hiểu... Phần các ông trí thức có nhiều tuổi đảng, có nhiều huân chương "nhân dân này, nhân dân nọ… (nhà giáo nhân dân, hiệp sĩ công nghiệp, nghệ sĩ nhân dân…) có nhiều thành tích trói tay hay bịt mồm dân đen cho đảng "làm việc" mà bây giờ lại tự thú là "hèn!" "Hèn" là thế nào? Cứ căn cứ theo hòan cảnh sử xự của các ông trí thức loại này ở Việt Nam hiện nay thì theo tự điển tiếng Việt, trái (nghĩa) với "can đảm" (brave) không phải là "hèn" (coward) mà là "hùa" (conformed) chứ chưa phải là "nhát" (scared. afraid). Cả cuộc đời họ đã "hùa" theo CS phá hoại đất nước đến tận cùng, bây giờ vài anh cựu đảng viên CS (phần lớn đã bị thất sủng vì một vài lý do riêng nào đó!) ở cuối cuộc đời mới than thở, thốt lời tự thú qua vài cái "Hồi ký của một thằng hèn (hay thằng "hùa"?), "Tôi đã hết hèn (hay ’Tôi đã quá ngu đần?’)"… coi bộ không được ăn khách cho lắm!!!

Phải thẳng thắn công nhận là những người dân Việt có cái may mắn sống ở hải ngoại, nơi có môi trường thuận tiện hơn, nơi có nhiều tự do hơn để phát triển về giáo dục, tri thức, kinh tế và thông tin; phải có trách nhiệm đứng ra gánh vách công cuộc "diệt sạch (eradicate) cộng sản" để phục hưng đất nước chứ không thể trông cậy ở mấy ông trí thức tiến sĩ, giáo sư ở trong nước. Hiện nay Việt Nam có nhiều tiến sĩ thật; nhưng đại đa số các bác này được đào tạo từ một hệ thống giáo dục hạng bét trên thế giới thì khả năng của họ cũng thảm hại lắm!!! Đặc biệt nhóm "trí thức yêu nước" (còn gọi là chuẩn liệt sĩ) này rất nhậy cảm. Hơi động vào một tí là mấy bác ấy đã nhẩy cỡn la toáng lên và phang vùn vụt lại ngay là "cái lũ đó (người Việt sống tị nạn ở hải ngoại) đã chạy theo liếm giầy, ăn bơ thừa sữa cặn… của đế quốc." Óai oăm thật đấy... Các bác đã nhậy cảm nóng tính mà lại hay dung cái văn hóa "ếch ngồi đáy giếng" chán ghê! Nói cho được việc đấy chứ! Cứ cho là các bác có giầu tưởng tượng nhưng cũng phải thành thật nhìn thấy dân Việt không kể gì sinh mạng cá nhân và gia đình bỏ chạy thoát ra khỏi chế độ CS sống đời tị nạn ở ngoại quốc không phải vì miếng "bơ thừa sữa cặn" hay thèm món "liếm giầy đế quốc" đâu các bác ạ!" Các bác cũng biết thừa là ở ngòai nước Việt Nam không một chỗ nào có "bơ thừa sữa cặn" cả. Tất cả thực phẩm thứ nhất phải đúng tiêu chuẩn mới đem ra bán đuợc; thứ nhì phải có tiền mới mua được. Các bác nếu còn không tin thì cứ kiểm lại với con cháu của các bác đang gởi ra ngoại quốc học (du sinh) trên đồng tiền của nhân dân… Dân tị nạn CS kém nhất phải đi cắt cỏ thì cũng sống với đầy đủ quyền công dân được luật pháp bảo vệ ngày cũng như đêm (đó là chưa muốn nói các bác cắt cỏ lúc buồn buồn uống vào vài chai bia mà có muốn chửi tổng thống Mỹ, thống đốc tiểu bang, dân biểu quốc hội, cảnh sát… lúc nào cũng được chẳng ai dám động lến cái lông chân), vợ con các bác cắt cỏ mỗi người lái 1 ô tô riêng, gia đình các bác làm chủ 1-2 căn nhà, cơm no áo ấm quần áo mặc suốt ngày, con cái đi học đại học cả chứ không đến khổ như phải chạy xe ôm bữa đói bữa no đâu!…

Các bác tị nạn CS ở hải ngoại quan tâm về vận mạng của đất nước cho rằng con đường duy nhất phục hưng đất nước, đem lại thịnh vượng cho dân tộc là phải hoàn toàn lật đổ chế độ CS; lập một chính phủ đa đảng với các cơ chế dân chủ có quyền hạn và khả năng tự kiểm soát lẫn nhau ("check and balance"); và con đường diệt cộng này không đi đến đâu nếu không có sự tham gia của người dân trong nước… Nhưng đến nay, chỉ thấy có thất vọng. Thất vọng vì thấy là người dân Việt sống dưới XHCN bây giờ yếu đuối đến mức độ ngoài sức tưởng tượng: Cứ im lặng chịu đựng mọi sự bất công, kìm kẹp, cấm đoán, bắt bớ, kiểm duyệt của CS ngày này qua ngày khác, năm này qua năm khác; mà không tài nào có cách nổi dậy phản kháng, đòi hỏi nhân quyền… Chỉ vì đại đa số dân đen mỗi ngày phải quá bận tâm đến miếng ăn và sự an tòan của bản thân và gia đình. Chỉ vì hôm nay, có trên 50% dân số Việt Nam sinh sau ngày 30/4/1975. Ngay từ lớp 1 (nếu may mắn được đi học!) họ đã được CS dậy cho quên đi quyền công dân của mình; ngay từ lớp 1 (không đi lớp học cũng không sao!) họ đã được "học tập và sống theo gương đạo đức của HCM (?)" và phải học cách sống cho quen với cái bụng đói của mình (qua loa phát thanh của phường). Thực tế đã cho thấy dân trong hoàn cảnh tâm trí bị dồn ép đầy ắp các giáo điều tại hại của CS quốc tế mà thể xác lại suy dinh dưỡng, nhu nhược. Dân đã quá đói rách mà lại thiếu hoặc không có cơ hội đòan kết nào thì có muốn phản đối CS cũng không được; Chỉ rên rỉ than vãn, cầu trời may ra… Tất cà vấn đề khó nói khó làm này tựu trung ở yếu tố quyền lực: Đảng CS là đảng chính trị hơp pháp duy nhất nắm hết mọi quyền hành một cách tập trung; Đảng vừa là quốc hội lập pháp, vừa là chính phủ hành pháp trung ương và các ủy ban nhân dân (?) thành phố, phường, tỉnh, huyện; vừa là tư pháp với hệ thống "tòa án nhân dân" do đảng viên "xử lý"… đồng thời đảng chỉ huy cả quân đội, công an mật vụ cảnh sát; giữ quyền ban phát ân huệ kinh tế; sai khiến tôn giáo; kiểm sóat thông tin báo chí văn nghệ, tổ chức lễ hội, mít tinh… Đảng đã to mà lại nhiều tay nhiều tài đến thế… Thử hỏi là người dân có cái quyền và lực gì? Dựa vào chỗ nào? để có thể nói lên nguyện vọng của mình.

Ai cũng thấy lý tưởng cộng sản hôm nay chỉ còn viết trên nghị quyết, công hàm, diễn văn, khẩu hiệu băng rôn, pa nô và in khắc trên các cặp còng số 8 thôi chứ cứ nhìn cấp lãnh đạo CS (và con cháu họ) thì thấy các hình ảnh hoàn toàn trái ngược hẳn với giáo điều, cương lĩnh của chủ nghĩa vô sản mà họ cổ võ. Họ giầu vì tha hồ vơ vét cưỡng đoạt tài sản mồ hôi nước mắt của dân chúng, lũng đọan tài nguyên của quốc gia đồng thời công khai bày tỏ lòng thờ kính Phật Chúa, tin phong thủy tử vi… mới là nghịch lý… Lần về thăm Việt Nam, gặp lại một số bạn cũ, họ hàng là đảng viên CS; khi thử nhắc đến vấn đề "học tập tốt, lao động tốt" thì anh nào cũng cười một cách nhạo báng… lý tưởng CS và đạo đức HCM chỉ là vải thưa còn che mắt được ai?

Nhiều người dân luận ra là: "Nếu mình không đủ sức chống lại nó; thì phải chấp nhận chung sống với nó thôi!" (If you can not force it; then fit it!) Chẳng những chấp nhận chung sống mà còn phải miễn cưỡng nuôi sống nó dài dài!!! Con đường duy nhất để sống, để sinh tồn là làm mọi cách gia nhập đảng CS... bởi vì sau này nếu muốn xin xỏ cái gì thì là đảng viên cũng dễ dãi hơn… thế thì tội gì không gia nhập??? Vì vậy vấn đề "Việt nam là con bệnh hết thuốc chữa" là ở đây.

Tôn giáo lớn với tổ chức có sẵn như giáo phận, nhà thờ; giáo hội, chùa, tổ đình… sẽ là nơi lý tưởng tập hợp được sự phản kháng của dân. Tôn giáo dường như sẽ là 1 giải pháp tốt nhất mà dân có thể nương tựa vào để từ đó xây dựng sức mạnh đối lập; để dần dần tiến đến 1 phong trào "tòan dân nổi dậy" lật đổ chế độ CS. Lịch sử Việt Nam cận đại cho thấy chính phủ Ngô Đình Diệm tương đối khá mạnh mà chỉ đụng vào Phật gíáo thôi đã bị chấm dứt một cách bi thảm… Trong khi CS hiện nay phải đương đầu với sự phản kháng khá rộng rãi của cả 4 tôn giáo lớn ở Việt Nam cùng 1 lúc: Phật giáo, Công giáo, Tin lành và Hòa hảo; thì hệ quả bi thảm sắp dành cho lãnh đạo CS chắc chắn sẽ gấp 4 lần bi thảm mà chính phủ Ngô Đình Diệm đã lãnh đủ… CS gian ác đánh hơi được mối nguy nếu phải đối đầu với sự tập hợp và chống đối của tôn giáo, CS đang nỗ lực một mặt ra lệnh bắt bớ giam cầm, bịt mồm, loan tin thất thiệt lăng mạ uy tín các lãnh đạo tôn gíáo, một mặt ngày đêm gài người (dùng một số cán bộ công an CS làm sư và linh mục quốc doanh) để cố tình lũng đọan các tổ chức tôn giáo; ngăn chặn bằng mọi giá sự nổi dậy của dân qua ngõ tôn giáo…

Ngoài ra 1 khủng hỏang kinh tế (chẳng hạn như một suy thóai kinh tế trầm trọng) hay khủng hỏang quân sự (chẳng hạn như chiến tranh tòan diện với TQ) thật lớn xẩy đến cho Việt Nam lúc này cũng sẽ kéo theo sự sụp đổ của chế độ CS bở vì CS không hề được lòng của dân… Nhưng sự khủng hỏang này khó có thể tiên đóan là sẽ xẩy ra khi nào? Chờ đến khi nào? CS đang ở thế phải phục tùng thiên triều TQ, thỏa mãn tất cả các đòi hỏi của TC để trước hết tránh chiến tranh trực tiếp với TC; một khác dùng TQ như là lá chắn kinh tế trong trường hợp kinh tế Việt Nam xụp đổ. Vì vậy không lạ gì khi thấy lãnh đạo CSVN hòan tòan bịt tai che mắt trước sự kêu gọi của toàn dân trong nước về việc để TQ khai thác "bauxite" và lãnh thầu các công trình xây cất, kiến thiết ở Việt Nam hiện nay.

Trí thức Việt Nam không cần phải kêu ca là cảm thấy "hèn quá!" mà nên can đảm tiếp sức với tôn giáo và nhân dân một cách tích cực để tỏ thái độ với đảng CS. Đã đến lúc không thể tiếp tục "hùa" với CS để hành động phản lại nguyện vọng chung của dân.

Không cần phải thật can đảm mà chỉ cần thật tình tin tưởng vào nhau là có thể làm cho CS xuống hố.

Trần Văn Giang
___
MGP