Thứ Bảy, 24 tháng 12, 2011

10 vụ ám sát làm thay đổi thế giới

Posted on Tháng Mười Hai 24, 2011 by chimbaobao

Trịnh Duy - Dù chỉ được chú thích nhỏ “bị ám sát” khi người đời sau nhắc đến, thế nhưng cái chết của họ lại có ảnh hưởng to lớn đối với thế giới lúc bấy giờ và cả sau này.
Họ là những nhà hoạt động nhân quyền, tướng lĩnh quân đội, hoàng đế, nguyên thủ quốc gia bị ám sát bởi thù hận, ghen tức, bất đồng hay chỉ vì kẻ giết người muốn nổi tiếng. Không ít người trong số họ là phụ nữ, nhưng tầm ảnh hưởng vô cùng lớn trên chính trường là lí do khiến họ bị sát hại. Tuy nhiên, cái chết của họ đều khiến thế giới thay đổi dù tốt lên hay xấu đi.
1. Reinhard Heydrich – Chỉ huy cao cấp của Phát xít Đức
Reinhard Tristan Eugen Heydrich (sinh ngày 7/3/1904, mất ngày 4/6/1942) là chỉ huy cao cấp và khét tiếng của Đức quốc xã. Đây là nhân vật chỉ huy chiến dịch tiêu diệt hàng triệu người do thái trên những vùng đất mà quân đội Phát xít Đức chiếm đóng.

Nếu không có Thế chiến thứ Hai, nhân loại sẽ chẳng bao giờ biết đến cái tên Heydrich. Thế nhưng các nhà phân tích đánh giá, y chính là nhân vật sẽ mạng lại thắng lợi toàn cầu cho chủ nghĩa Phát xít trên toàn thế giới nếu không bị ám sát. Y có tính tàn nhẫn giống trùm phát xít Adolf Hitler nhưng được đánh giá là thông minh gấp đôi người lãnh đạo đội quân tàn nhẫn này.
Chắc chắn dưới sự lãnh đạo của Heydrich, Phát xít Đức sẽ không dễ dàng bị đánh bại do những sai lầm của Hitler trong những năm tháng cuối cùng của thế chiến. Tuy nhiên, thế giới sẽ không bao giờ phải chịu thảm họa đó vì Heydrich bị ám sát ở Prague hôm 27/5/1942 bởi một nhóm binh sĩ Séc và Slovakia được đào tạo tại Anh. Heydrich bị thương nặng và thiệt mạng sau đó 1 tuần tại bệnh viện. Điên cuồng sau việc thủ lĩnh cấp cao bị sát hại, Đức quốc xã đã ra lệnh bắt giữ 13.000 người. Ngôi làng Lidice nơi xảy ra vụ ám sát bị sang bằng, phụ nữ và trẻ em bị bắt đến các trại tập trung, đàn ông và thanh niên trên 16 tuổi bị bắn chết. Theo thống kê, Phát xít Đức đã sát hại 1.300 người sau cái chết của Heydrich.
Nếu không có viện chỉ huy cấp cao Heydrich bị ám sát, quân đồng minh vẫn sẽ đánh đổ được chủ nghĩa Phát xít nhưng có lẽ thời gian sẽ không sớm như chúng ta đã thấy.
2. Indira Gandhi – Nữ thủ tướng Ấn Độ
Indira Gandhi (sinh ngày 19/11/1917, mất ngày 31/10/1984) hai lần được bầu làm thủ tướng Ấn Độ từ 19 tháng 1 năm 1966 đến 24 tháng 3 năm 1977 và được bầu lại từ 14/1/1980 cho đến ngày bị ám sát. Là con gái của Thủ tướng đầu tiên Jawaharlal Nehru sau ngày Ấn Độ giành độc lập, bà Gandhi quyết nối nghiệp chính trị của cha mình và được sự ủng hộ của đông đảo người dân.

Dù là phụ nữ nhưng bà chính là người chèo lái đất nước Ấn độ vượt qua thời kì khủng hoảng nhất đáng kể ở Ấn Độ. Vào thời điểm bà nắm quyền, tranh chấp giữa Ấn Độ và Pakistan đang ở mức đỉnh điểm. Hơn nữa, Ấn Độ còn phải đương đầu với những mối đe dọa từ bên ngoài xuất phát từ Mỹ và Trung Quốc.
Thế nhưng, bà chính là người giúp Ấn Độ thay đổi rất nhiều và góp phần làm thay đổi quốc gia láng giềng Pakistan. Ngoài ra, quốc phòng Ấn Độ còn đạt được nhiều thành công trong việc nghiên cứu vũ khí hạt nhân thời kì bà chèo lái đất nước.
Thế nhưng, những quyết định có phần nhạy cảm vào những năm tháng cuối đời của bà Gandhi là nguyên nhân khiến bà bị ám sát. Việc đưa quân đội tấn công Đền Vàng, nơi thờ cúng thiêng liêng của người Sikh để tiêu diệt một thủ lĩnh tôn giáo địa phương cực đoan khiến người Sikh cảm thấy bị xúc phạm. Vì lẽ đó, hai cận vệ người Sikh trong lực lượng vệ sĩ của bà Gandhi đã nổ súng hạ sát bà ngay tại tư dinh thủ tướng ở thủ đô New Dehli ngày 31/10/1984. Việc bà bị ám sát đã thổi bùng lên những cuộc bạo động chống người Sihk ở khắp nơi làm hàng ngàn người thiệt mạng.
Dù đã qua đời nhưng hệ tư tưởng của thủ tướng Gandhi vẫn gây ảnh hưởng đến chính trường Ấn Độ sau này.
3. Tổng thống Mỹ John F. Kennedy
John Fitzgerald Kennedy (sinh ngày 29 tháng 5 năm 1917 – mất ngày 22 tháng 11 năm 1963) là tổng thống đời thứ 35 của Hoa Kỳ. Ông không phải tổng thống đầu tiên của Mỹ qua đời vì bị ám sát nhưng ông là tổng thống đoản mệnh nhất của Hoa Kỳ.

Trong khoảng thời gian lãnh đạo Hoa Kỳ từ năm 1961 – 1963, Kennedy đã trải qua không ít sóng gió được lịch sử ghi nhận như sự kiện Vịnh con lợn ở Cuba, Xây dựng Bức tường Berlin ở Đức, cuộc chạy đua thám hiểm không gian với Liên Xô, Khơi mào cuộc Chiến tranh ở Việt Nam và phong trào dân quyền ở Mỹ.
Việc tổng thống Kennedy bị ám sát năm 1963 đã khiến nước Mỹ và cộng đồng quốc tế rúng động. Ông bị bắn chết trưa ngày 22/11/1963 ở thành phố Dallas, tiểu bang Texas. Một người đàn ông tên là Lee Harvey Oswald bị bắt và buộc tội giết chết một sĩ quan cảnh sát lúc 7 giờ sáng sau đó bắn chết tổng thống vào giữa trưa. Oswald bị Jack Ruby bắn chết tại một đồn cảnh sát ở Dallas hai ngày sau đó. Năm ngày sau cái chết của Oswald, phó tổng thống được chỉ định thay thế đã ngay lập tức yêu cầu thành lập một ủy ban đặc biệt nhằm điều tra về vụ ám sát Kennedy. Tuy nhiên, những tình tiết trong vụ ám sát Kennedy mãi gây tranh cãi bởi người ta nghi ngờ rằng Oswald có đồng phạm hay thậm chí là nạn nhân của một âm mưu sắp đặt trước mà không hề ra tay giết tổng thống.
Tuy chưa đạt được thành quả đáng kể nào nhưng người dân Mỹ vẫn dành cho Kennedy những sự ưu ái lớn lao bởi sự thành công bước đầu của những chính sách do ông đặt ra.
4. Nữ cựu thủ tướng Pakistan, Benazir Bhutto
Bà Benazir Bhutto (sinh ngày 21/6/1953 tại Karachi, mất ngày 27/12/2007 ở Rawalpindi) là nữ chính trị gia có tầm ảnh hưởng sâu rộng nhất ở Quốc gia Hồi giáo Pakistan sau khi giành độc lập. Bà đã hai lần đắc cử chức vụ Thủ tướng Pakistan nhưng đều bị bãi nhiệm vì tranh cãi về những cáo buộc tham nhũng của tổng thống.

Cho dù không còn ngồi trên cương vị đứng đầu chính phủ, bà Bhutto vẫn có những ảnh hưởng đáng kể chính trường Pakistan. Sống trong một quốc gia đầy rẫy chủ nghĩa cực đoan, tư tưởng và cách làm của bà gặp phải sự ngấm ngầm thù địch của nhiều phe phái.
Dù bị buộc sống lưu vong năm 1999 nhưng bà đã được trở về sau khi đạt được thỏa thuận với tổng thống Pervez Musharraf tháng 10 năm 2007. Sự nghiệp chính trường của bà tiếp tục gặp nhiều thuận lợi đến mức báo chí phương Tây luôn coi bà sớm trở lại với quyền lực. Tuy nhiên, bà Benazir Bhutto bị sát hại trong vụ đánh bom liều chết khi đảng của bà tổ chức tuần hành ở Rawalpindi.
Vì vai trò không thể thay thế của Benazir Bhutto nên việc bà bị ám sát gây ra nhiều tổn thất cho phe đối lập và người dân Pakistan. Nếu có bà, Pakistan chắc sẽ không bất ổn và nguy hiểm như bây giờ.
5. Julius Caesar – Hoàng đế La Mã
Gāius Jūlius Caesar sống ở những năm 100 đến năm 44 Trước Công Nguyên. Ông là một lãnh tụ quân sự, chính trị của đế chế La Mã được đánh giá có tầm ảnh hưởng lớn nhất trong lịch sử phát triển của thế giới. Ông là người góp công lớn đưa La Mã trở thành đế chế bành trướng khắp thế giới thời điểm bấy giờ.

Một trong những chiến công vang dội nhất của Jūlius Caesar là việc chinh phục xứ Gaule bao gồm Pháp, Bắc Ý, Bỉ, miền Tây Thụy Sỹ… đồng thời mở ra con đường để đế chế La Mã tiếp cận Đại Tây Dương. Ngoài ra, ông cũng chính là người phát động cuộc chiến vào nước Anh. Caesar được đánh giá là nhà quân sự lỗi lạc nhất, chính trị gia xuất sắc nhất đồng thời là một trong những lãnh tụ vĩ đại nhất thế giới.
Chiến công vang dội và những thành tích không ai sánh bằng đã đưa Caesar trở thành lãnh tụ của đế chế La Mã. Thế nhưng, sự phản bội của một người bạn thân đã khiến ông bị ám sát trong ngày định mệnh năm 44 trước công nguyên. Cái chết của Caesar biến đế chế La Mã lâm vào một cuộc nội chiến đẫm máu và kinh hoàng hơn bao giờ hết dẫn tới sự sụp đổ.
Việc ám sát Hoàng đế La Mã thời điểm đó thực sự đáng được gọi là thảm họa bởi không biết bao người đã phải bỏ mạng vì các cuộc nội chiến tranh giành quyền lực. Nếu dựa vào đó để so sánh thì vụ ám sát Caesar đáng được coi là kinh hoàng nhất trong mọi thời đại.
6. Nhà hoạt động nhân quyền Ấn Độ Mahatma Gandhi
Mohandas Karamchand Gandhi (sinh ngày 2/10/1869, mất 30/1/1948) là anh hùng dân tộc của Ấn Độ. Ông là người chỉ đạo cuộc kháng chiến chống lại Đế quốc Anh giành độc lập cho Ấn Độ. Suốt cuộc đời, ông phản đối tất cả các hình thức khủng bố hay bạo lực mà luôn cảm hóa con người bằng những quy chuẩn đạo đức.

Ông được người dân Ấn Độ gọi một cách thành kính là Mahātmā nghĩa là “vĩ nhân”. Dù chưa bao giờ đồng ý để mọi người gọi mình là Mahātmā nhưng người dân Ấn Độ và cộng đồng quốc tế biết ông qua cái tên Mahātmā Gandhi nhiều hơn so với tên thật của ông.
Ngày sinh của ông 2/10 được Liên Hợp Quốc chọn làm ngày Quốc tế Phi bạo lực. Tuy nhiên, người đàn ông mẫu mực được coi là “Quốc phụ” của Ấn Độ bị ám sát ngày 30/1/1948 trên đường tới một ngôi đền ở New Delhi. Sự ra đi của Mahatma Gandhi là một cú sốc đối với người dân Ấn Độ nói riêng và cộng đồng quốc tế nói chung.
Kẻ ám sát ông Gandhi là một sinh viên đại học theo đường lối cực đoan, bị tử hình ngày 15/11/1949, gần 2 năm sau vụ ám sát. Dù ra đi mãi mãi nhưng hệ tư tưởng của Mahātmā Gandhi vẫn có những ảnh hưởng lớn lao tới người dân Ấn Độ sau này. Không chỉ Ấn Độ giáo, những người theo đạo Hồi cũng bị tư tưởng bài bạo lực của ông cảm hóa. Nhiều năm sau, thế giới vẫn sẽ tưởng nhớ đến người đàn ông được yêu mến gọi là vĩ nhân và tư tưởng chống bạo lực của ông qua ngày 2/10 hàng năm.
7. Nhà hoạt động dân quyền Mỹ gốc Phi Martin Luther King
Martin Luther King (sinh ngày 15/1/1929 – mất 4/4/1968) là nhà hoạt động dân quyền có tầm ảnh hưởng lớn nhất trong lịch sử Hoa Kỳ nói riêng và toàn thế giới thời kì bấy giờ. Ông được người dân trên toàn thế giới ngưỡng mộ như một nhà kiến tạo hòa bình, một anh hùng hay thậm trí là một vị thánh. Ông là người trẻ tuổi nhất được nhận giải Nobel hòa bình danh giá.

Cũng có tư tưởng bất bạo lực như nhà hoạt động nhân quyền Mahatma Gandhi, Luther King giúp nâng cao nhận thức của công chúng về dân quyền đồng thời là nhà hùng biện vĩ đại nhất lịch sử Hoa Kỳ. Năm 1964, ông được trao giải Nobel hòa bình vì những nỗ lực chấm dứt tình trạng kì thị, phân biệt chủng tộc và những đóng góp lớn lao khác của mình.
Martin Luther King bị ám sát sáng sớm ngày 4/4/1968 khi một mình đứng bên ngoài hành lang khách sạn ở Memphis, Tennessee trước lúc dẫn đầu một cuộc tuần hành ủng hộ công nhân vệ sinh ma màu tại Memphis. Ông bị bắn vào mặt và qua đời tối cùng ngày ở bệnh viên St. Joseph.
Sự ra đi của Luther King không chỉ để lại sự tiếc thương trên toàn thế giới mà nó còn gây ra bạo loạn ở hơn 100 thành phố trên khắp nước Mỹ. Ngày 7/4/1968, tổng thống Mỹ Johnson đã tuyên bố 1 ngày quốc tang để tưởng nhớ người đàn ông đã góp công lớn cho dân quyền của nhân loại. 300.000 người đã tới dự tang lễ của ông. Hung thủ sát hại Luther King là James Earl Ray bị bắt hai tháng sau đó. Y bị kết án ám sát King và lãnh hình phạt 99 năm tù giam.
Dù đã chết nhưng danh tiếng của Luther King không hề giảm sút mà còn tăng lên nhanh chóng. Ông trở thành một trong những người được kính trọng nhất nước Mỹ. Để tưởng nhớ người đàn ông hết mình vì nhân quyền, tổng thống Ronald Reagan đã ký sắc lệnh tôn vinh Luther King vào ngày lễ hàng năm mang tên ông trên toàn nước Mỹ. Dù đã qua đời nhưng những gì mà người đàn ông da mầu này tạo dựng vẫn được vợ ông và những người ủng hộ duy trì và dành được không ít thắng lợi to lớn.
8. Tổng thống Mỹ Abraham Lincoln
Abraham Lincoln (sinh ngày 12/2/1809 – mất 15/4/1865) là tổng thống đời thứ 16 của Hợp chủng quốc Hoa Kỳ. Ông được biết đến với cái tên “Người giải phóng vĩ đại” bởi chiến công trong cuộc nội chiến xóa bỏ chế độ nô lệ tồn tại trên lãnh thổ Hoa Kỳ.

Tổng thống Lincoln là người phát động chiến tranh Nam Bắc giữa giới trí thức miền Bắc và giới chủ nô ở miền Nam để giải phóng tầng lớp nô lệ, sau đó ban hành các chính sách ruộng đất cũng như nhiều chủ trương mang tính dân chủ khác.
Abraham Lincoln là tổng thống đầu tiên của Hoa Kỳ bị ám sát sau khi Washington lãnh đạo nước Mỹ giành độc lập từ tay thực dân Anh. Ngày 14/4/1865, Tổng thống Abraham Lincoln cùng vợ và hai vị khách tới xem buổi trình diễn kịch ở thủ đô Washington D.C. Không ai ngờ, ông bị John Wilkes Booth, một trong những diễn viên kịch danh tiếng nhất thời bấy giờ rút súng lục bắn vào đầu từ phía sau. Ông từ trần sáng ngày hôm sau 15/4/1865 vì vết thương quá nặng.
Chưa có vụ ám sát nào ảnh hưởng tới một quốc gia lớn như việc tổng thống đời thứ 16 của Hoa Kỳ bị sát hại. Ông ấp ủ nhiều dự định sau khi tái đắc cử tổng thống nhiệm kì hai để khôi phục đất nước bị tàn phá sau nội chiến, nhưng những điều đó không bao giờ trở thành hiện thực.
Hàng triệu người đã đến thủ đô Washington D.C để tham dự lễ tang tổng thống Lincoln, hàng triệu người khác tụ tập bên tuyến đường xe lửa dài 2.600 km để chờ đoàn tàu đưa thi thể ông về quê nhà mai táng. Ông trở thành một trong những người vĩ đại nhất lịch sử Hoa Kỳ.
9. Sa hoàng Nga Alexander II
Alexander II (sinh ngày 29/4/1818 – mất 13/3/1881) nổi danh với cái tên “Nga Hoàng giải phóng”, bởi ông là người kí sắc lệnh giải phóng nông nô, giúp 20 triệu nông dân Nga có quyền sở hữu đất đai và tự chủ cho bản thân mình. Ông là một trong những Sa hoàng cuối cùng của Nga với nhiều cống hiến cho sự thịnh vượng và phát triển của đất nước.

Lên ngôi năm 36 tuổi giữa lúc Nga đang lao đao vì cuộc chiến tranh Krym, ông không có cách nào để giúp quân đội Nga đang bị áp đảo giành thế thắng. Tuy nhiên, chèo lái đất nước sau thất bại cay đắng, ông đã tiến hành những cải cách có tính chiến lược trên quy mô lớn giúp Nga vực dậy.
Tên tuổi của Sa hoàng Alexander II gắn liền với “Sắc lệnh giải phóng nông nô” năm 1861 để giúp nông dân có thể làm chủ. Ngoài ra, những cải cách khác cũng được đề xướng để thúc đẩy nền kinh tế Nga từng bước tiến lên chủ nghĩa tư bản nhằm thoát khỏi tình trạng trì trệ.
Ông cũng chính là người ấp ủ kế hoạch xây dựng bản hiến pháp đầu tiên của nước Nga theo tư tưởng dân chủ tự do. Tuy nhiên, những cải cách mang tính đột phá của ông đã sinh ra trên đất Nga chủ nghĩa khủng bố.
Ngày 13/3/1881, Sa hoàng Alexander II phê duyệt bản hiến pháp đầu tiên và thành lập hai ủy ban lập pháp. Tuy nhiên, đây cũng là ngày định mệnh khi ông bị tổ chức khủng bố cánh tả đặt bom ám sát. Vì bị thương quá nặng, vị Sa hoàng giải phóng của nước Nga không thể qua khỏi và trút hơi thở cuối cùng cùng ngày.
Nếu như không có vụ khủng bố ngày 13/3/1881, nước Nga chắc chắn sẽ có bản hiến pháp dân chủ đầu tiên và tiếp tục phát triển theo tư duy đổi mới của Sa hoàng Alexander II. Tuy nhiên, điều đó không thể xảy ra bởi người kế nhiệm là vua Alexander III đã thực hiện chính sách bảo thủ, bãi bỏ nhiều cải cách của hoàng đế Alexander II cũng như hiến pháp mới, mở ra thời kỳ bảo thủ và đẫm máu ở Nga.
10. Franz Ferdinand – Thái tử Áo – Hung
Không nhiều người biết đến cái tên Franz Ferdinand, thế nhưng vụ ám sát ông lại là một trong những vụ việc gây chấn động nhất lịch sử. Franz Ferdinand (sinh ngày 18/12/1863 – mất ngày 28/6/1914) là người kế nhiệm của đế quốc Áo – Hung. Khi mới sinh ra, không ai nghĩ ông sẽ là người kế vị ngai vàng, tuy nhiên cái chết của người anh họ lúc ông lên 12 tuổi đã khiến ông trở thành người kế nhiệm của hoàng tộc.

Là người theo đường lối bành trướng ảnh hưởng ở khu vực Balkan, Franz Ferdinand bị tổ chức khủng bố Bàn Tay Đen thành lập năm 1911 theo đường lối giải phóng Bosnia và Herzegovina, khu vực tranh chấp giữa Serbia và đế quốc Áo – Hung, ám sát ngày 28/6/1914. Hung thủ bắn chết thái tử Franz Ferdinand được xác định là Gavrilo Princip, một sinh viên người Serbia thuộc tổ chức Bàn Tay Đen.
Sau vụ ám sát, đế quốc Áo – Hung đổ lỗi cho Serbia đứng đằng sau vụ việc và tuyên chiến với quốc gia này, châm ngòi cho chiến tranh thế giới thứ Nhất bùng nổ. Được đánh giá là cuộc chiến phi nghĩa và đẫm máu nhất trong lịch sử nhân loại với khoảng 15 triệu người thiệt mạng, vụ ám sát thái tử Franz Ferdinand xứng đáng được coi là vụ ám sát làm thay đổi nhân loại trong thế kỉ 20. Dù không nổi tiếng nhưng cái chết của Franz Ferdinand có sức ảnh hưởng không thua kém so với vụ ám sát hoàng đế La Mã Julius Caesar. Đây được coi là hai vụ ám sát tồi tệ nhất lịch sử nhân loại.
Theo Trịnh Duy – BĐVN
http://www.danchimviet.info/archives/48669

Bản tin video & phát thanh Sáng 24-12-2011

Việt Nam Tuần Qua 23.12.2011







Những vũ khí mạnh nhất năm 2011



Siêu tăng T-90 AM, tên lửa đạn đạo liên lục địa RS-24 của Nga hay vũ khí siêu thanh nâng cao AHW của Mỹlà những "ngôi sao" vũ khí bộ binh trong năm 2011.
1. Tên lửa đạn đạo liên lục địa RS-24 của Nga: một trong mười vũ khí tiên tiến nhất của Nga
Theo Ria Novosti, RS-24 là tên lửa đạn đạo liên lục địa thế hệmới có khả năng mang nhiều đầu đạn hạt nhân dẫn hướng độc lập (MIRV). Từ tháng 8/2011, trong biên chế của Lực lượng tên lửa chiến lược Nga (Strategic Missile Forces – SMF) có ít nhất 50 silo và 18 bệ phóng di động hệ thống Topol-M và 9 hệ thống RS-24.
2. Siêu tăng T-90 AM của Nga
Được mệnh danh là xe tăng có tính năng ưu việt nhất trên thếgiới. Có thể vừa di chuyển, vừa khai hỏa và phá hủy mục tiêu cách 4,5 km vào banđêm. Ngoài ra, T-90 AM còn có thể định vị trên chiến trường bất cứ lúc nào và không dễ bị các loại đạn đạo đâm thủng.
Cho dù trên các phương tiện truyền thông có "úp mở" những thông tin liên quan tới T-90 AM thế nào đi chăng nữa thì siêu tăng này vẫn được coi là xe tăng chiến đấu hiện đại nhất trên thế giới.
3. Vũ khí siêu thanh nâng cao AHW (Mỹ)
Ngày 17 tháng 11, quân đội Mỹ đã thử nghiệm thành công vũ khí siêu thanh nâng cao từ một bãi thử tên lửa Thái Bình Dương ở Kauai, Hawaii, đến bãi thử Reagan thuộc đảo san hô Kwajalein ở quần đảo Marshall. Loại vũ khí này sẽ giúp quân đội Mỹ có thêm khả năng quân sự mới đó là chỉ trong vòng một giờ đồng hồ có thể xác định nhanh chóng và chính xác bất cứ mục tiêu nào trên tráiđất.
Được biết, tốc độ của vũ khí siêu thanh nhanh gấp 5 lần vận tốc âm thanh., tương đương khoảng 6.000 km/h.
4. Phương tiện hỗ trợ chiến đấu điều khiển từ xa SMSS
Sau 3 tháng thử nghiệm và đánh giá, quân đội Mỹ đã chính thức mua hệ thống hỗ trợ chiến đấu không người lái SMSS của hãngLockheedMartin để trang bị cho lực lượng đang chiến đấu tại Afghanistan.
Nhân viên nghiên cứu và phát triển sản phẩm của Lockheed Martin cho hay SMSS là một hệ thống bán tự động, có thể bịkiểm soát bởi một thiết bị điều khiển từ xa hoặc những người lính phải mang theo một bảng điều khiển tự động bên mình. Chiếc xe này được phát triển để tham gia chiến đấu, cung cấp hậu cần và an ninh chiến thuật cho binh lính trên chiến trường.
5. Hệ thống tên lửa phòng không tầm xa S-500 của Nga
Tổ hợp tên lửa phòng không mới nhất của Nga S-500 dựa trên phiên bản của tổ hợp tên lửa S-400, chủ yếu được sử dụngđể đánh chặn tên lửa đạn đạo ở tầm trung và tầm gần có tầm bắn xa gần 3.500 km và bay ở tốc độ gần 5km/s, chiến đấu cơ không người lái và các mục tiêu trên không khác. S-500, sẽ được trang bị cho quân đội Nga vào năm 2015, có bán kính hoạt động khoảng 600 km.
6. Pháo M109A6 của Mỹ, thành viên mới nhất của dàn pháo Paladin
Pháo tự hành là M109A6 Paladin, được thiết kết dựa vào mẫu M109 ra đời từ những năm 1960. Những điểm cải tiến trên M109A6 đó là: gia cố giáp bảo vệ, thiết kế lại việc bố trí trong khoang chứa đạn, khoang lái nhằm bảo vệ tối đa sự sống còn của pháo thủ. Ngoài ra, M109A6 cònđược lắp hệ thống điều khiển hỏa lực mới, cùng máy tính đường đạn có sự hỗ trợhệ thống dẫn đường định vị vệ tinh.
7. Máy bay trực thăngAH-64D "Longbow" Block III, máy bay trực thăng hạng nặng không có đối thủ.
Ngày 2 tháng 11, công ty Boeing Mỹ đã bàn giao cho lục quân Mỹ một lô đầu tiên trong đơn đặt hàng gồm 690 chiếc máy bay trực thăng AH-64D "Longbow" Block III. Đây là loại máy bay trực thăng tấn công hạng nặng được trang bị những loại vũ khí tối tân nhất và đánh bại Mi-28N của Nga trong cuộc cạnh tranh cung cấp trực thăng chiến đấu cho Ấn Độ.
8. Tên lửa ngầm Topol-M (Nga)
Tên lửa ngầm Topol-M có thể bắn bất kỳ mục tiêu nào trên TráiĐất. Với trọng lượng 47 tấn, Topol- M có thể bắn các mục tiêu ở cự ly xa 10.000 km với sai số chỉ vài mét vuông.
Sầm Hoa
Please visit our blog.
http://chiensitudonews.blogspot.com/

Văn Hoá “cà chớn” - Văn Quang – Viết từ Sài Gòn

Xin chuyển đến Quý Vị, Quý NT và CH....
Bài viết mới của nhà văn (phe ta) Văn Quang từ Saigon....
Xin mời Quý Vị đọc để tường và thẩm định........

BMH
Washington, D.C

Gửi đến các bạn bài mới "VĂN HOÁ CÀ CHỚN" nhân ngày Giáng Sinh, đọc cho vui. Chúc tất cả các bạn GIÁNG SINH và NĂM MỚI AN KHANG- HẠNH PHÚC.

Văn Quang


Văn Quang – Viết từ Sài Gòn
Văn Hoá “cà chớn”
Tôi ngần ngại mãi khi viết đến hai chữ “cà chớn” này. Bởi cà chớn khó định nghĩa như thế nào cho chính xác. Cà chớn không hề có nghĩa là láo lếu, cũng không có ý nghĩa là xấu xa, nhảm nhí. Thí dụ bạn hẹn một người bạn đi uống cà phê, nhưng anh ta đến muộn, bạn phán là “thằng cà chớn”. Vậy không có nghĩa là anh bạn kia là một người bạn xấu. Hoặc bạn nghe một người bạn nào đó đùa dai một câu như “trông cô gái kia phốp pháp, có vẻ hạp với ông đấy”. Bạn chỉ có thể kết tội anh ta là cà chớn chứ không thể cho là anh ta nói láo. Đôi khi nó có nghĩa là xấu, đôi khi nó có nghĩa là vui đùa, đôi khi nó có nghĩa là không tốt, không xấu nữa. Thí dụ bạn nói về một người bạn rằng: “Thằng ấy nó cà chớn thế thôi chứ không xấu bụng đâu”. Vậy cà chớn là không tốt cũng không xấu.
 
Minh định về hai tiếng “cà chớn”
 
Xem ra hai tiếng “ cà chớn” này rất khó dịch sang tiếng nước ngoài. Xin nhờ các dịch giả, các nhà nghiên cứu về ngôn ngữ học làm ơn dịch giùm. Tôi cứ nghĩ, nếu không là người VN thì khó mà hiểu nổi “cà chớn” có nghĩa là gì. Tuy nhiên người VN nào cũng có thể cảm nhận được, hiểu ngầm được hai tiếng này. Nhóm chữ “văn hoá cà chớn” tôi dùng ở đây mang tất cả các ý trên.
Lại cũng xin xác minh rằng hai tiếng “cà chớn” đã có từ thời xa xưa chứ không phải chữ nghĩa hay lời nói mới phát sinh vào thời đại ngày nay ở VN (không phải chữ nghĩa VC). Tôi nhớ rằng khi còn nhỏ, khoảng trên dưới 10 tuổi, mỗi buổi chiều khi tôi mê đá bóng hay đánh bóng chuyền, bóng bàn, về nhà trễ, tôi thường bị anh tôi mắng là “thằng cà chớn”. Tôi nghĩ ông ấy đã dùng chữ này thật chính xác. Nếu tôi mê đánh đinh đánh đáo, anh tôi có thề mắng là “thằng bố láo, thằng lười, ham chơi hơn thích học”, nhưng tôi mê thể thao cũng như ông ấy thì ông không dùng chữ “láo” được mà chỉ có thể có thể cho tôi là “thằng cà chớn” là đúng nhất. Đôi khi người ta còn dùng là “cà chớn, cà cháo”, nhưng chữ “cháo” này không có nghĩa gì khác cả, chỉ là câu nói quen miệng cho trơn, cho xôm tụ thôi. Nhưng khi người ta nói “người ngợm đâu mà bẩn thế”, chữ “ngợm” ở đây có thêm nghĩa nghĩa xấu, chứ nói nói về một người tốt, không ai thêm chữ “ngợm” vào cả. Thế mới biết chữ nghĩa Việt Nam thâm thuý lắm. Cũng cùng một nhóm chữ, nhưng mỗi trường hợp phải được hiểu theo một ý khác nhau và hiểu được đúng lại càng khó. Đôi khi chỉ còn là sự cảm nhận của những người cùng chung một dân tộc, một huyết thống.
 
Tác phẩm cà chớn trên thị trường chữ nghĩa
 
Trong những ngày gần đây, tại VN rộ lên những cái gọi là “tác phẩm văn học” được một vài nhà xuất bản tung ra thị trường chữ nghĩa rồi lại bị thu hồi khiến nó bỗng nổi tiếng và được nhiều người tò mò tìm đọc. Cái trò sách bị tịch thu bao giờ cũng bán chạy, tưởng như một “nghịch lý” mà không phải “nghịch lý” này trở thành một chiêu quảng cáo rất hấp dẫn, mang lại kết quả rất béo bở cho mấy nhà phát hành. Hai cuốn sách đã cho xuất bản, bày bán cả mấy tháng trời mới bị tịch thu. Đó lá cuốn “Ở lưng chừng nhìn xuống đám đông” và cuốn “Sát thủ đầu mưng mủ”.
Cuốn sách “Ở lưng chừng nhìn xuống đám đông (tập truyện ngắn của Nguyễn Vĩnh Nguyên, Sách Phương Nam & NXB Hội Nhà Văn 2011) sẽ phải thu hồi trong vòng 10 ngày, theo quyết định của chánh thanh tra Sở Thông tin – truyền thông TP.HCM ký ngày 1-11. Quyết định này còn buộc Công ty Sách Phương Nam phải nộp phạt 7,5 triệu đồng do cuốn sách trên “truyền bá lối sống dâm ô đồi truỵ, không phù hợp với thuần phong mỹ tục Việt Nam”. Cuốn sách này gồm 13 truyện ngắn, được phát hành trên toàn quốc từ tháng 4-2011, tuy nhiên đến nay chỉ có TP.HCM quyết định tịch thu sách. Hiện đang gây nhiều tranh cãi, và khi tôi ra nhà sách chuyên “bán lậu” loại này cũng hết nhẵn.Vậy chúng ta sẽ bàn đến khi tôi mua được sách “lậu” kia.
Trong bài này, tôi điểm qua cuốn sách được coi là rất kỳ cục cũng vừa bị tịch thu. Đó là cuốn “Sát thủ đầu mưng mủ”. Mời bạn đọc nhìn vào nội dung cuốn sách xem nó mang lại những gì cho độc giả.
 
Sát thủ đầu mưng mủ” là cái quái gì vậy?
 
Trước hết, ngay cái tên truyện “SÁT THỦ ĐẦU MƯNG MỦ” chẳng mang một ý nghĩa nào chứ đừng nói đến ý văn học hay giáo dục. Nó cũng chẳng là thứ truyện bằng tranh giải trí cho trẻ em. Nó có phần nào phản ảnh được tâm trạng… bừa phứa, ăn nói lung tung, kém văn hoá của một số lớp trẻ hiện nay ở các thành phố lớn mà người ta thích gọi là “tuổi teen”.
Cuốn sách “Sát thủ đầu mưng mủ” do Công ty Văn Hoá Truyền thông Nhã Nam đặt hàng cho hoạ sĩ Thành Phong thực hiện và ông hoạ sĩ này đã mất 5 tuần để thực hiện các bức tranh. Mỗi bức tranh mang một “thành ngữ” mà ông tự nhận đây là cuốn sách thu thập “các thành ngữ sành điệu” của giới trẻ. Vậy sự “sành điệu” đó như thế nào?
Từ trang bìa đến nội dung cuốc sách, người đọc được giới thiệu những bức vẽ có phần dễ dãi như loại biếm hoạ trên các trang báo hàng ngày, mục đích có lẽ chỉ để chọc cười. Cuốn sách tập hợp 120 câu nói thông dụng, cửa miệng hiện nay của giới trẻ như "Ngất ngây con gà tây", "Phi công trẻ lái máy bay bà già", "Thuận vợ thuận chồng, con đông mệt quá", "Tào lao bí đao", "Tự nhiên như cô tiên", “Xấu nhưng biết phấn đấu", "Đói như con chó sói", “Một con ngựa đau, cả tàu được thêm cỏ”, “Một điều nhịn là chín điều nhục”, “Cái khó ló cái ngu”...
 
Sự phản bội văn hoá và đạo đức dân tộc
 
Cuốn sách “Sát thủ đầu mưng mủ” được phát hành trong tháng 10-2011. Vừa “ra lò”, nó đã nhanh chóng trở thành “cẩm nang” của hầu hết giới học sinh thành phố. Đọc những câu cú trên đây, hẳn bạn đọc đã thấy rõ có những câu vô nghĩa bị kết tội là rẻ tiền, là làm nghèo tiếng Việt cũng không sai. Cứ cái đà ấy cuốn sách kéo dài một cách trơ trẽn, đầu độc những cái đầu non trẻ. Chúng sẽ dựa vào sách để bắt chước, “sáng tạo” ra những câu cú tục tĩu, kỳ quái hơn nữa. Đã có rất nhiều ý kiến phản đối kịch liệt, cho rằng đây là một cuốn sách nhảm nhí, xuyên tạc thành ngữ, tục ngữ Việt Nam và làm mất đi sự trong sáng của tiếng Việt. Chị Thanh Hà, một nhân viên ngân hàng lên tiếng: “Tôi không hiểu vì sao một cuốn sách nhảm nhí như vậy lại được kiểm duyệt để xuất bản. Những câu thành ngữ, tục ngữ của cha ông như “Một con ngựa đau, cả tàu bỏ cỏ” bị cải biên, xuyên tạc một cách trắng trợn. Thử hỏi, với các cháu nhỏ lứa tuổi tiểu học khi cầm những cuốn sách này, các cháu sẽ học được điều gì?”.
Hoặc những câu “Có chí thì ghê”,  xuyên tạc mất ý nghĩa giáo dục tinh thần của câu “Có chí thì nên” của ông cha ta bao đời để lại cho con cháu noi theo. “Một điều nhịn là chín điều nhục”, “Cái khó ló cái ngu”… toàn là những câu phản lại truyền thống đạo đức VN.
Việc phổ biến rộng rãi những câu nói này sẽ hình thành trong giới trẻ thói quen ăn nói hời hợt, nghèo nàn về văn hoá, thậm chí phản bội văn hoá. Vì thế, không thể in thành sách những câu nói như vậy. Đúng là một cuốn sách cà chớn chưa từng thấy trong lịch sử xuất bản văn học VN.
 
Vậy mà nó còn được bán ra thế giới!!!
 
Cuốn “Sát thủ đầu mưng mủ” xuất hiện trên trang bán hàng trực tuyến Amazon (ấn bản Kindle, sách điện tử) với giá 7,99 USD. Sách được bán theo nhượng quyền xuất bản ở Mỹ giữa công ty Nhã Nam - Nhà xuất bản Mỹ Thuật với Indochine Media Inc, một công ty truyền thông có trụ sở tại Milpitas, California.
Theo ông Dương Thanh Hoài, Phó giám đốc công ty Nhã Nam, thủ tục chuyển nhượng quyền xuất bản “Sát thủ đầu mưng mủ” ra thị trường Mỹ và quốc tế đã được thực hiện ngay từ khi cuốn sách ra mắt bạn đọc trong nước, chứ không phải sau khi bị ngưng phát hành. Ông Thanh Hoài cho biết: “Chúng tôi rất vui vì đây là lần đầu tiên sách Việt Nam có thể xuất khẩu ra thị trường nước ngoài, phục vụ cho những người Việt Nam muốn biết thêm về cái mới trong lời ăn tiếng nói, ngôn ngữ trong nước".
Bạn  Nguyễn Huy Trường phản ứng ngay trên báo: “Khác gì một sự sỉ nhục tiếng Việt. Cuốn sách đầu tiên được xuất bản ra Thế Giới..là thế này đây? Nhiều lúc không hiểu các bác ấy nghĩ gì nữa, vì vài đồng tiền mà đem một sự bôi nhọ Văn hoá VN ra bán cho thế giới? Buồn cười với câu nói của ông Phó GĐ Nhã Nam “ ....cái mới trong lời ăn tiếng nói, ngôn ngữ trong nước". Ông cho cái này là cái mới, cái tiến bộ sao?”
Và cũng ở trên mạng, một độc giả đã cảnh báo: “Vậy thì hãy chuẩn bị tư tưởng để chấp nhận việc một ngày nào đó, con cháu các anh chị sẽ nghêu ngao rằng : “Công cha như miếng rau câu./ Nghĩa mẹ như nước trong cầu chảy ra”.
Nếu thế thì chẳng còn gì để nói. Sự xuống cấp của văn hoá đến thế là cùng. Chắc bạn không ngờ được!
 
Một vài nhận định về “văn hoá nghị trường”
 
Vào những ngày giữa tháng 12 này, câu chuyện thời sự nóng bỏng nhất tại VN là việc bất ngờ tăng giá điện kể từ 20-12-2011, đúng vào thời điểm cuối năm và chính phủ đang ra sức kiềm chế lạm phát, bình ổn giá cả thị trường. Người dân coi đó là “cú đánh úp” vào đầu dân của ông Điện Lực VN. Tiếng ca thán nổi dậy đầy rẫy trên mặt báo và trong từng con hẻm nhỏ. Tuy nhiên, chúng ta hãy đợi xem hậu quả của “cú đánh úp” này đi đến đâu, dịp khác chúng ta sẽ bàn tới. Trong mấy tuần vừa qua, có 3 bài cần thiết về cách chữa bệnh ung thư và tiểu đường được nhiều bạn đọc quan tâm, nên có một số tin thời sự, tôi phải gác lại. Nay xin tiếp tục về vài diễn biến trong lãnh vực thời sự vừa qua.
Trong tuần cuối tháng 11 -2011, sự kiện được người dân trong và ngoài nước VN chú ý đến nhiều nhất chính là lời tuyên bố của người đứng đầu chính phủ VN Nguyễn Tấn Dũng trước quốc hội khẳng định về chủ quyền của VN ở Hoàng Sa và Trường Sa. Tin này đã được rất nhiều cơ quan thông tin bình luận nên tôi không nhắc lại.
Cũng trong kỳ họp này, còn có một số bộ trưởng những bộ được coi là “nóng” nhất đã đăng đàn trả lời các đại biểu (ở VN gọi các dân biểu hay là đại biểu). Không thể đi vào chi tiết quá dài dòng, ở đây tôi điểm qua một nét chính tượng trưng, trong những câu hỏi của các đại biểu và câu trả lời của các bộ trưởng.
 
Ai cũng làm bộ trưởng đuợc!
 
Khuôn mặt nổi bật nhất và là người đầu tiên trả lời chất vấn là ông Đinh La Thăng, người đã hai lần “trảm hai tướng” dưới quyền khi đi thị sát các công trình do các viên chức này chịu trách nhiệm. Sau khi trả lời một số câu hỏi trước nghị trường, ông đại biểu Nguyễn Bá Thuyền chưa “thoả mãn” nên đã đưa ra câu hỏi “ rất nặng ký”:
-“Nếu cứ trả lời lòng vòng như thế thì ai cũng làm Bộ trưởng được. Xin đề nghị Bộ trưởng trả lời xem mấy năm thì có thể giảm được tai nạn giao thông, mấy năm thì giảm bớt được ùn tắc giao thông?"
Trước các đại biểu tại nghị trường, Bộ trưởng Đinh La Thăng nhã nhặn trả lời: “Chúng ta phải quyết tâm, cùng phải làm, chứ còn bây giờ bảo tôi khẳng định bao giờ hết tai nạn giao thông, bao giờ hết ùn tắc giao thông thì xin phép đại biểu là chưa khẳng định được. Chúng tôi chỉ mong rằng nó sẽ kiềm chế và giảm dần như mục tiêu chúng ta đưa ra là mỗi năm giảm từ 5% đến 10%”
 
Cú “trà đòn” như một cú đá thủng lưới của Messi
 
Nhưng bên lề hành lang quốc hội, ông bộ trưởng Thăng đã trả lời câu hỏi của phóng viên:  
* Phóng viên: Ông suy nghĩ gì khi có đại biểu Quốc hội cho rằng trả lời như ông thì ai cũng có thể làm được bộ trưởng?
- Ông Thăng nói: Tôi nghĩ bộ trưởng là do Quốc hội phê chuẩn chứ không phải ai cũng làm được. Theo tôi, chúng ta đang nói đến văn hoá giao thông thì cũng cần có văn hoá về chất vấn.
 
Quả thật câu trả lời nhẹ nhàng mà rất thấm. Ông Thăng nói đến “văn hoá chất vấn” đúng nơi đúng lúc. Cú “trả đòn” của ông Thăng mềm mại như Messi đi bóng, đá một cú lượn vào góc chết, làm khung thành vỡ toang. Nhẹ mà đau lắm, các cụ ạ.
Đúng là cần phải có “văn hoá chất vấn”, không thể để những thứ “ngôn ngữ cà chớn” chui vào nghị trường được. Điều đó thì chính các ông đại biểu phải tự ý thức lấy, chứ không có trường lớp nào dạy hay quy định nào rằng buộc. Người dân lại cảm thấy cần phải thận trọng hơn nữa với những lá phiếu bầu đại biểu của mình.
Ông Đinh Xuân Thảo, Viện trưởng Viện nghiên cứu lập pháp của Quốc hội đánh giá về các phiên chất vấn này như sau: “ Một số câu hỏi không đúng nghĩa chất vấn, như chỉ hỏi thông tin, mang tính chất trao đổi. Nếu chỉ hỏi lấy thông tin, bộ trưởng trả lời xong, đại biểu tưởng thế là được. Qua loạt hỏi thấy rất ít đại biểu nắm chắc thông tin về nội dung chất vấn, thậm chí có thể đại biểu hỏi để cho cử tri nhìn thấy mình. Do các câu hỏi không đúng nên khó mà đạt được yêu cầu như mong muốn”.
Đúng như vậy, theo dõi qua truyền hình, người dân nhận thấy có ông bà đại biểu cầm tờ giấy đọc cũng còn ngắc ngứ và câu hỏi chỉ để mà hỏi, chỉ để cho “nhân dân” nhìn thấy mặt mình trên diễn đàn quốc hội!
Khi được hỏi: - Ông nghĩ sao về ý kiến chính các đại biểu phải có văn hoá chất vấn, văn hoá nghị trường?
- Ông Đinh Xuân Thảo nói: Đúng là văn hoá nghị trường từ người điều hành cho đến người hỏi và người trả lời rất là cần thiết. Như lần trước, Chủ tịch Quốc hội khoá 12 cũng nói không nên đao to búa lớn mà nên lạt mềm buộc chặt. Nếu nói nhẹ nhàng, có lý lẽ, sức thuyết phục thì giá trị hơn là nói như băm bổ hoặc trả lời như là ở bên ngoài. Đối với hoạt động nghị trường, phát biểu trao đổi cũng có quan điểm khác nhau nhưng cách tranh luận dùng lời lẽ thì cũng cần thể hiện văn hoá ứng xử.
Có lẽ không cần phải bình luận gì thêm về sự cần thiết phải có những đại biểu của dân có trình độ kiến thức cao hơn và phải biết ứng xử ít nhất là “văn hoá nghị trường”.
 
Văn Quang – 23-12-2011
 
Hình 1: Tranh vẽ dạy các cháu cách sống vô cảm trước đồng loại: “một con ngựa đau cả tàu được ăn thêm cỏ”!
Hình 2: Tranh vẽ khuyên người ta nên dùng bạo lực: “một điều nhịn là chín điều nhục”!
Hình 3: Tranh bìa cuốn sách cà chớn “Sát thủ đầu mưng mủ”.
 
Washington, D.C

Chính Phủ Hòa Lan Trao Giải Thưởng Nhân Quyền Cho Luật Sư Đang Bị Bắt Giữ Của Trung Cộng

Thứ Sáu, Ngày 23 tháng 12-2011
Tin Bắc Kinh - Chính phủ Hòa Lan công bố giải thưởng nhân quyền sẽ được trao cho bà Ni Yulan, một luật sư nhân quyền tại thủ đô Bắc Kinh đang bị giam giữ. Bà cho biết sự tàn bạo của cảnh sát đã làm bà bị liệt vĩnh viễn. Hiện bà Ni Yulan vẫn đang bị giam giữ để chờ ngày xét xử. Các nhóm nhân quyền cho biết bà Ni bị bắt vào đầu tháng 4 năm nay và chính thức bị giam giữ một tháng sau đó. Người nhận được giải thưởng Bảo Vệ Nhân Quyền Tulip nói với Tổ Chức Ân Xá Quốc Tế trước lần bị bắt giữ gần đây nhất rằng bà đã bị bắt và bị tra tấn nhiều lần và đã bị liệt vĩnh viễn vì bà bắt đầu bảo vệ những người bị cưỡng chế ra khỏi nhà của họ trong thời gian chuẩn bị cho Thế Vận Hội được tổ chức tại thủ đô Bắc Kinh vào năm 2008 .

Trong một báo cáo được Tổ Chức Ân Xá Quốc Tế công bố vào tháng 6 năm nay, Bà Ni cho biết bà đã phản đối việc giam giữ bất hợp pháp của mình sau khi bà được thả tự do và đã lại bị bắt giữ một lần nữa. Bà đã bị đánh đập nặng nề trên lưng và chân làm bà bị liệt vĩnh viễn. Trang mạng của Chính phủ Hòa Lan cho biết thông báo về giải thưởng đã bị trì hoãn theo yêu cầu của gia đình bà Ni để bảo vệ sự an toàn cho bà. Trang mạng này cho biết thêm rằng bà Ni đã được một ban giám khảo độc lập lựa chọn và ngoại trưởng nước này thường trao giải thưởng cho người được nhận giải.

http://sbtn.net/default.aspx?LangID=38&tabId=191&ArticleID=64523

Cuba sắp thả 2.900 tù nhân

Cập nhật: 10:27 GMT - thứ bảy, 24 tháng 12, 2011

Tù nhân ở Cuba
Cuba cho hay đợt thả tù nhân này cho thấy thiện chí và sức mạnh của chính quyền.
Cuba cho biết sẽ thả 2.900 tù nhân, bao gồm một số bị kết án tội phạm chính trị, trong vài ngày tới.
Chủ tịch Raul Castro cho biết động thái này là một cử chỉ thiện chí sau khi nhận được rất nhiều yêu cầu của thân nhân và các tổ chức tôn giáo.
Tuy nhiên, công dân Hoa Kỳ Alan Gross, người đang thụ án tù 15 năm vì tội chống nhà nước, không nằm trong số những người được thả.
Riêng về quyền du lịch nước ngoài của người dân Cuba, Chủ tịch Castro cho biết vẫn còn quá sớm để gỡ bỏ các hạn chế.
Chủ tịch Cuba nói với Quốc hội rằng những người kêu gọi dỡ bỏ hạn chế đi lại đã "quên đi hoàn cảnh đặc biệt trong đó cuộc sống ở Cuba bị bao vây bởi các chính sách thù địch… của chính quyền Hoa Kỳ".
Cuba đòi hỏi thị thực xuất cảnh để rời khỏi đất nước, và nước này thường từ chối cấp phép này cho những người làm việc trong những ngành nghề quan trọng hoặc không được chính quyền ưa.
‘Sức mạnh Cuba’
Chủ tịch Raul Castro
Chủ tịch Raul Castro cho hay 86 tù nhân từ trên hai chục quốc gia sẽ được thả tự do đợt này.
Chủ tịch Castro nói rằng 86 tù nhân nước ngoài từ 25 quốc gia sẽ được tự do, và các nhà ngoại giao sẽ được thông báo trong thời gian ngắn tới đây.
Tuy nhiên, Thứ trưởng Ngoại giao Cuba Josefina Vidal nói với AP rằng công dân Hoa Kỳ Alan Gross – vốn bị bỏ tù vì đem thiết bị hòa mạng Internet vào đảo quốc cộng sản "không có trong danh sách".
Việc Havana từ chối trả tự do cho ông Gross đã dẫn đến đóng băng quan hệ với Hoa Kỳ.
Alan Gross, 62 tuổi, bị bắt giữ vào tháng 12 năm 2009 khi ông đang phát máy tính và thiết bị truyền thông cho cộng đồng Do Thái ở Cuba. Ông bị kết án vào tháng 3 năm 2011.
"Tất cả những người này đã thụ án phần lớn thời hạn tù theo bản án và có thái độ cải tạo tốt"
Tuyên bố của chính phủ trên Prensa Latina
Ông Gross từng làm việc như một nhà thầu khoán cho Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ.
Chủ tịch Castro cũng nhắc tới một chuyến thăm sắp tới đây của Đức Giáo Hoàng Benedict XVI trong số những lý do ân xá, nói rằng hành động nhân đạo này cho thấy sức mạnh của Cuba, theo hãng AP.
Cơ quan lãnh đạo Cuba, Hội đồng Nhà nước, nói một số người bị kết án chống phá "an ninh quốc gia " nằm trong danh sách.
"Tất cả những người này đã thụ án phần lớn thời hạn tù theo bản án và có thái độ cải tạo tốt," một tuyên bố chính thức của chính phủ được hãng thông tấn nhà nước Prensa Latina trích dẫn nói.
Tuy nhiên, các giới chức nhấn mạnh rằng những người bị kết án tội phạm nghiêm trọng như gián điệp, giết người, buôn bán ma túy sẽ không được ân xá.
“Mùa xuân Đen tối”
Người dân Cuba
Lãnh đạo Cuba cho hay vẫn còn quá sớm để gỡ bỏ các hạn chế xuất cảnh với công dân nước này ra nước ngoài du lịch.
Elizardo Sanchez, người đứng đầu Ủy ban độc lập về nhân quyền Cuba, đã chỉ trích Chủ tịch Castro không nhắc gì về việc "gỡ bỏ các hình phạt với thực hành nhân quyền ".
Tháng Bảy năm ngoái, Chủ tịch Castro đã đồng ý sau cuộc hội đàm với các lãnh đạo Giáo Hội Công Giáo thả tự do cho 52 nhà bất đồng chính kiến ​​vẫn còn bị bỏ tù sau cuộc đàn áp năm 2003.
Các cuộc bắt giữ với số lượng lớn năm đó vốn được biết đến như Mùa xuân Đen tối của Cuba đã bị quốc tế lên án rộng rãi.
Liên minh châu Âu cắt đứt hợp tác với đảo quốc, và chỉ chính thức nối lại quan hệ vòa năm 2008.
Cuba bác bỏ việc cầm tù, bắt giữ bất cừ tù nhân chính trị nào và nói rằng họ là những ‘phần thử đánh thuê’ được Hoa Kỳ trả tiền nhằm gây bất ổn cho chính quyền.

Thêm về tin này

Chủ đề liên quan

CHÚC MỪNG GIÁNG SINH 2011

BÌNH AN HẠNH PHÚC



Người dân Czech, các lãnh đạo thế giới dự tang lễ cựu Tổng thống Havel


12/23/2011 11:40:00 PM  CoVang  
Thứ Sáu, 23 tháng 12 2011

Các nhà lãnh đạo thế giới và dân chúng Cộng hòa Czech đã đưa tiễn cựu Tổng thống Vaclav Havel trong một lễ quốc táng ở Prague ngày hôm nay, kết thúc một tuần vinh danh một kịch tác gia bất đồng chính kiến và một biểu tượng chống cộng sản.

Vị cựu lãnh đạo Czech, 75 tuổi, đã qua đời trong giấc ngủ vì vấn đề hô hấp hôm chủ nhật.

Tiếng chuông và còi tầm đã vang lên trong một phút để tưởng niệm vị tổng thống được bầu lên theo thể thức dân chủ đầu tiên của nước này.

Ngoại trưởng Hoa Kỳ Hillary Clinton và phu quân là cựu Tổng thống Hoa Kỳ Bill Clinton, Thủ tướng Đức Angela Merkel, Tổng thống Israeli Shimon Peres, và Tổng thống Pháp Nicolas Sarkozy nằm trong số các nhà lãnh đạo dự tang lễ ông Havel tại Nhà thờ Thánh Vitus. Tổng thống Czech Vaclav Klaus và cựu bộ trưởng ngoại giao Hoa Kỳ gốc Czech Madeleine Albright cũng đã tới viếng ông.

Trong một thông điệp đọc tại buổi lễ cầu nguyện hôm nay, Ðức Giáo hoàng Benedicto 16 đã ca ngợi ông Havel và nhắc lại việc ông “đã dũng cảm ra sao khi bảo vệ nhân quyền vào thời điểm mà quyền này còn bị chối bỏ một cách có hệ thống.”

Kể từ hôm thứ Hai, hàng chục ngàn người Czechs đã tưởng nhớ vị cựu tổng thống của họ, hàng người đã đi quanh linh cữu của ông ở bên trong một nhà thờ ở trung tâm Prague.

Ông Havel nhậm chức hồi năm 1989, sau khi lãnh đạo phong trào sau này đã được gọi là “Cuộc Cách mạng Nhung” chấm dứt 4 thập niên dưới chế độ cộng sản.

Ông giám sát cuộc chuyển tiếp của Czechoslovakia sang một nền kinh tế thị trường tự do và dân chủ, cũng như cuộc chia cắt hòa bình hồi năm 1993 để trở thành hai nước Cộng hòa Czech và Slovakia.

Slovakia đã tuyên bố ngày hôm nay là một ngày quốc tang để tưởng nhớ ông.

Ông Havel đã được nhiều nhà lãnh đạo châu Âu tán dương, trong đó có cả Thủ tướng Merkel, người đã mô tả ông là một “người Âu châu vĩ đại” người đã đấu tranh cho sự tự do trên châu lục.

Ông Vaclav Havel là tổng thống của Tiệp Khắc từ năm 1989 đến năm 1992, và là lãnh đạo của Cộng hòa Czech từ năm 1993 đến năm 2003.

Ông Vaclav Havel, kịch tác gia, cựu Tổng thống Czech, từ trần
Chủ nhật, 18 tháng 12 2011

Kịch tác gia bất đồng chính kiến, người tranh đấu cho quyền tự do, ông Vaclav Havel, lãnh tụ cuộc cách mạng chống cộng năm 1989, đã qua đời tại ngôi nhà nghỉ dưỡng cuối tuần tại miền bắc Cộng Hòa Czech, thọ 75 tuổi. Thông tín viên Michael Bowman hồi cố lại nhà văn có khuynh hướng ôn hòa mà những lời lẽ ông viết đã đưa ông từ một tù nhân chính trị lên địa vị tổng thống.

Ra đời tại Praha 3 năm trước khi cuộc thế chiến thứ hai bùng nổ, ông Vaclav bị những người cộng sản cướp chính quyền năm 1948 trù dập vì cha mẹ ông thuộc giới giàu; họ đã cấm không cho ông theo học đại học.

Những vở kịch mà ông sáng tác trong thập niên 1960 được quốc tế chú ý theo dõi. Khi ông lớn tiếng phản đối hiệp định Vashava để Xô Viết đưa quân xâm chiếm quê hương ông năm 1968, hộ chiếu của ông bị tịch thu.

Trong những năm cuối thập niên 1970, ông Havel gia tăng những hoạt động tranh đấu cho nhân quyền, những hành động đã đưa đến hệ quả là ông bị nhiều năm tù và quản thúc tại gia.

Năm 1989, trong lúc các chế độ cộng sản ở đông Âu sụp đổ, ông Havel đương nhiên trở thành lãnh tụ của cuộc cách mạng Tiệp Khắc. Ông được bầu làm tổng thống tháng 12 năm 1989 và khi quốc gia này phân chia làm hai trong ôn hòa 4 năm đó, ông đã hai lần được bầu làm tổng thống Cộng Hòa Czech, một chức vụ ông đảm nhiệm cho đến năm 2003.

Trong lần đến thăm đại học Columbia trong tư cách một học giả năm 2006, ông Havel hồi ức lại ảnh hưởng bao trùm và nghẹt thở của chế độ cộng sản đối với đời sống người dân. Ông nói: "Tất cả mọi thứ đều bị kiểm soát. Tất cả mọi thứ đều bị chỉ đạo. Tất cả mọi thứ đều bị thao túng bằng mánh khóe. Trong những điều kiện như thế rất khó mà tin được rằng tình hình có thể thay đổi."

Ông nói với sinh viên tại đại học Columbia rằng điều quan trọng là phải chống lại việc đàn áp sự thật, đàn áp chân lý: "Chân lý và đạo đức có thể mạnh hơn là vũ khí. Và rất có lý khi người ta nói lên sự thật và làm điều mà người ta nghĩ là đúng, để là con người đạo đức và tìm cách liên đới với những người khác, những người trong hoàn cảnh cần đến."

Ông Havel cho biết thành quả mà ông tự hào nhất trong chức vụ tổng thống là giải thể hiệp ước Vashava, liên minh quân sự do Mascova lãnh đạo kéo dài cho đến năm 1991.

Ông Havel đã đau yếu nhiều năm. Ông bị sưng phổi và đã không được chữa trị trong thời gian ông bị cầm tù. Nghiện thuốc lá nặng và bị khó thở kinh niên, ông được nhập viện vì ung thư phổi năm 1996 và suýt chết. Tình trạng sức khỏe yếu kém của ông vẫn tiếp tục khi ông bị rách ruột kết năm 2007.

voa