Thứ Bảy, 20 tháng 6, 2009

Ðâu Là Sự Thật ?




Giới trẻ chúng tôi, thành phần lớn lên sau chiến tranh không hiểu biết lý do tại sao đã có cuộc chiến Ðông Dương lần thứ 2 (1954-1975), mà báo chí ngoại quốc thường gọi là chiến tranh Việt Nam (Vietnam War).

Chúng tôi đã được học tập dưới hệ thống nhà trường xã hội chủ nghĩa (XHCN) về lý do tại sao có cuộc chiến tranh Việt Nam qua những cụm từ như “chế độ khát máu Mỹ-Diệm”, ”miền Nam bị Mỹ, nguỵ kìm kẹp”, “đánh cho Mỹ cút đánh cho Ngụy nhào”, “ách thống trị thực dân kiểu mới của Mỹ”, “giải phóng miền Nam” v.v…

Nhưng ngày nay, với sự phổ biến của công nghệ thông tin, chúng tôi đã biết nhiều hơn trước. Về lý do tại sao đã có và do ai gây ra cuộc chiến Việt Nam 1954-1975, hoàn toàn không phải như chúng tôi đã được tuyên truyền trong nhà trường.

Tuy nhiên, chúng tôi cũng còn vài thắc mắc rất đơn giản. Kính mong các bác, các chú, là những người đã và đang phục vụ cho đảng và nhà nước Việt Nam và những người vẫn khư khư cho rằng chiến tranh Việt Nam là cần thiết để “giải phóng miền Nam” thoát khỏi sự “kìm kẹp của Mỹ, Ngụy” v.v giải thích giùm:

1. Sau năm 1954, sau chiến thắng Ðiện Biên Phủ, Hiệp định Geneve đã được ký kết ngày 27/10/1954 chấm dứt chiến tranh Ðông Dương lần thứ nhất. Trong thời gian chủ tịch Hồ Chí Minh (HCM) lãnh đạo chính quyền miền Bắc, tại sao 1 triệu người miền Bắc đã phải lên tàu đua nhau bỏ chạy vào miền Nam để cho “Mỹ - Diệm kìm kẹp” mà không ở lại cùng nhà nước Việt Nam Dân Chủ Cộng Hoà và chủ tịch HCM? Số 1 triệu người này có thể còn nhiều lần hơn nếu nhà nước không dùng bạo lực ngăn chặn, không cho họ ra đi! Tại sao ngoại trừ một số các cán bộ đảng viên cộng sản (CS) tập kết ra Bắc, người dân miền Nam lại không đua nhau chạy ra Bắc theo chế độ CS của chủ tịch HCM, mà tuyệt đại đa số cứ nhất quyết ở lại cho “Mỹ - Diệm kìm kẹp”? Theo hiệp định Geneve thì lúc đó mọi người được hoàn toàn tự do lựa chọn đi ra miền Bắc hay ở lại miền Nam cơ mà??

2. Tại sao hồi còn chiến tranh Việt Nam (trước 30/4/1975), mỗi khi có giao tranh giữa quân đội miền Nam (VNCH) và bộ đội “giải phóng” thì dân chúng đều chạy về phía có lính miền Nam trú đóng, chứ không chạy về phía bộ đội “giải phóng”? Nếu dân miền Nam bị “Mỹ, Ngụy kìm kẹp”, cần phải được “giải phóng”, thì lẽ ra họ phải hồ hởi mà chạy về phía các “đồng chí bộ đội”, tay bắt mặt mừng và cám ơn “được giải phóng”, chứ sao lại bồng bế nhau mà chạy trối chết để xa lánh các “đồng chí” ấy? Ðua nhau chạy vế phía có lính miền Nam để tiếp tục bị “kìm kẹp”, không lẽ họ ngu đần đến nỗi chỉ thích bị “Mỹ, Ngụy kìm kẹp” chứ không muốn được “giải phóng” à?

3. Năm 1975, sau khi chiến tranh chấm dứt, “bộ đội giải phóng” chiếm toàn bộ miền Nam, đất nước thống nhất, Mỹ đã cút, Ngụy đã nhào. Tại sao dân miền Nam lại lũ lượt trốn chạy ra đi, bất chấp nguy hiểm, bão tố, cá mập, hải tặc mà vượt Biển Ðông; bất chấp các bãi mìn, hay bị Khơ-me Ðỏ chặt đầu; để bằng đường bộ băng qua Campuchia sang Thái Lan?

Theo ước tính của các cơ quan truyền thông, thông tin quốc tế thì hơn 1 triệu người đã đi bằng hình thức này (h**p://archives.cbc.ca/id-1-69-324/l...ty/boat_people).

Chúng tôi đã được học tập là “Mỹ- Diệm đã ban hành đạo luật 10/59 tố Cộng, diệt Cộng, lê máy chém đi khắp miền Nam”, nào là “bè lũ tay sai quân phiệt Nguyễn Văn Thiệu”, nào là “ghi khắc tội ác dã man của đế quốc Mỹ và bè lũ tay sai”… v.v…. Khi học xong, đọc hay nghe những dòng chữ như thế, thì chúng tôi nghĩ, chắc hẳn chế độ ở miền Nam dù với Diệm hay Thiệu thì cũng tàn ác kinh khủng lắm, thế nhưng tại sao lại suốt từ 1954 cho thời điểm ngày “Giải phóng” 30/4/1975 - 20 năm trời, không hề có hiện tượng người dân miền nam từ bỏ, trốn khỏi miền Nam để xuống tầu đi vượt biên? Thay vì đến khi bộ đội ta từ miền Bắc vào Nam “giải phóng”, lẽ ra phải ở lại mừng vui, thì họ lại kéo nhau ra đi là thế nào? Thế thì có tréo cẳng ngỗng không? Tại sao hàng ngàn dân miền Bắc, nhất là từ Hải Phòng, đã có kinh nghiệm sống dưới sự lãnh đạo của Bác và Ðảng hơn 20 năm, cũng bỏ miền Bắc XHCN, vượt vịnh Bắc Bộ sang Hong Kong mong có cơ hội được sống với thế giới tư bản, chứ nhất định không ở lại miền Bắc XHCN “tươi đẹp”?

4. Năm 2005, sau khi hoà bình đã về trên quê hương được 30 năm, đảng CS đã lãnh đạo đất nước được 30 năm, (chính quyền Sài Gòn chỉ lãnh đạo miền nam có 20 năm thôi, 1954-1975), thì tại sao dân chúng vẫn còn lũ lượt tìm cách rủ nhau ra đi. Trai thì đi lao động cho nước ngoài, rồi tìm cách trốn ở lại, gái thì cắn răng chịu đựng tủi nhục lấy toàn đàn ông (già cả, tàn tật, hết thời, …) của Ðài Loan, Singapore, Ðại Hàn, để có cơ hội thoát khỏi Việt Nam??? Tại sao du học sinh, thành phần gọi là tương lai của đất nước vẫn luôn tìm mọi cách (ngay cả khi chưa học xong) để ở lại nước ngoài, như lập hôn thú (giả có mà thật cũng có) với người Việt hải ngoại, chứ nhất định không chịu trở về Việt nam???

5. Những năm gần nay, những người Việt trước nay đã trốn đi vượt biên, chạy theo để “bám gót đế quốc”, là “rác rưởi trôi dạt về bên kia bờ đại dương”, là “thành phần phản động”, là “những kẻ ăn bơ thừa, sữa cặn” như nhà nước Việt Nam vẫn từng đã nói. Nay được chào đón hoan nghênh trở về Việt Nam làm ăn sinh sống và được gọi là “Việt kiều yêu nước”, “khúc ruột ngàn dặm”? Có đúng họ “yêu nước” không? Tai sao họ không dám từ bỏ hoàn toàn quốc tịch Mỹ, Pháp, Canada, Úc, xé bỏ hộ chiếu nước ngoài và xin nhập lại quốc tịch Việt Nam và vĩnh viễn làm công dân nước Cộng Hoà XHCN Việt Nam???

6. Trong bộ môn lịch sử chương trình lớp 12, chúng tôi được giảng dạy rằng, “Mặt trận Giải phóng Miền Nam” thành lập ngày 20/12/1960 với mục tiêu “đấu tranh chống quân xâm lược Mỹ và chính quyền tay sai, nhằm giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước”. Theo như chúng tôi tìm hiểu, năm 1961 khi Ngô Ðình Diệm ký Hiệp ước quân sự với Mỹ, thì miền Nam lúc ấy chỉ có các cố vấn Mỹ và một ít quân mang tính yểm trợ (US Support Troopes) với nhiệm vụ chính là xây dựng phi trường, cầu cống, đường xá… Mỹ chỉ bắt đầu đưa lính vào miền Nam từ năm 1965, sau khi lật đổ và giết Ngô Ðình Diệm do cương quyết từ chối không cho Mỹ trực tiếp can thiệp quân sự. Quân Mỹ thực sự đổ quân vào miền Nam sau sự kiện vịnh Bắc Bộ năm 1964. Vậy thì vào thời điểm 20/12/1960, làm gì có bóng dáng lính Mỹ nào ở Miền Nam, làm gì đã có ai xâm lược mà chống?? Các bác, các chú chống ai, chống cái gì vào năm 1960???

Ðặng Xuân Khánh
(Sinh viên trẻ đang sống trong thiên đàng xã nghĩa VC)
_________________

Bằng Lăng
(Theo : CanhThep)

Mục tiêu tấn công đầu tiên của Trung Cộng

Việt Nam sẽ là mục tiêu đầu tiên bị Trung Cộng tấn công; mạng lưới Thiết Huyết, một diễn đàn chuyên thông tin chính trị-quân sự bằng tiếng Tàu đặt tại Bắc Kinh vừa phổ biến một bài phân tích xác định như vậy.

Bài này viết: "Hãy nhìn các nước châu Á xung quanh: nào là quấy rối biên giới, nào là xâm chiếm biển đảo của Trung Quốc, đối với những nước này Trung Quốc không thể chờ mong họ đối xử hòa bình với mình.

"Muốn phát triển, Trung Quốc phải mở rộng không gian của mình, và nếu không có một cuộc chiến tranh cục bộ những nước này tất sẽ trở thành hòn đá cản đường sự phát triển của Trung Quốc."

“Chiến tranh cục bộ” là cuộc chiến giới hạn giữa Trung Cộng và Việt Cộng, không liên hệ đến các nước khác; và Trung Cộng phát động cuộc chiến tranh cục bộ này là để nhặt “hòn đá cản đường” Việt Nam lên, bỏ vào túi.

Bài trên Thiết Huyết cũng phân tích, quốc gia mục tiêu đầu tiên của Trung Cộng không phải Nhật Bản, Hàn Quốc hay Philippines , vì nhiều lý do. Nhưng lý do bài báo không nói ra là cả 3 nước này đều có thỏa ước hổ tương phòng thủ ký kết với Hoa Kỳ. Ðài Loan cũng ký thỏa ước này, do đó mà đảo quốc này vẫn còn đứng vững, vẫn độc lập mặc dù Trung Cộng coi đó như một tỉnh của họ.

Việt Cộng chủ trương 5 không, một trong những điều không này là không liên hệ quân sự với bất cứ quốc gia nào; và đó là nguyên nhân Việt Nam được chọn làm mục tiêu đầu tiên để xâm chiếm.

Tuy Thiết Huyết không nêu tên nuớc Việt Nam, nhưng người đọc vẫn hiểu mục tiêu quân sự mà tác giả muốn nói là Việt Nam; bài báo kết luận: "Trung Quốc không chỉ muốn trở thành cường quốc kinh tế mà còn muốn trở thành cường quốc quân sự, đó là điều kiện để phát triển và cũng là điều kiện để chấn hưng dân tộc".

Trung Cộng không phải là một quốc gia có chế độ tự do báo chí; do đó những điều báo chí nêu ra không phải là lập luận của những người viết báo, mà là chủ trương của chính phủ hoặc tối thiểu những điều đó cũng không đi ngược lại chủ trương của chính phủ.

Phong trào chủ chiến còn được phát động trên nhiều cơ quan truyền thông khác.

Tờ Đông Phương Nhật Báo, một tờ báo thân Bắc Kinh xuất bản tại Hong Kong, ngày mùng 10 tháng Sáu viết bài bình luận tựa đề "Lệnh cấm đánh bắt cá trên biển Nam Hải chỉ là đòn thử gân Việt Nam”

Bài bình luận cho rằng việc Bắc Kinh năm nay áp dụng lệnh cấm sớm hơn thường lệ nửa tháng, khiến thời gian cấm bắt hải sản kéo dài hơn, "rõ ràng có liên quan tới tình trạng xấu đi" ở Nam Hải (Biển Đông).

Bài này viết nhiều nước như Malaysia , Philippines , Việt Nam ... đã nhòm ngó vùng biển thuộc chủ quyền của Trung Quốc. Thậm chí Việt Nam còn có hành động "khiêu khích" như thành lập cơ quan hành chính quản lý Tây Sa (đảo Hoàng Sa), mà Trung Quốc thì mới chỉ điều động tàu tuần tra ngư nghiệp tới khu vực này.

"Người dân Trung Quốc rất phẫn nộ và đòi hỏi chính phủ phải có hành động mạnh mẽ hơn. Một số người còn đề nghị để giải quyết vấn đề Nam Hải, Trung Quốc có thể bắt đầu từ Việt Nam, nước có thái độ khiêu khích hơn cả."

Bài trên Đông phương Nhật báo nói việc điều chỉnh thời hạn cấm đánh bắt cá là lời cảnh báo Việt Nam "không nên đi quá xa".

Tờ báo chính thức China Daily sau khi đăng lời người phát ngôn Tần Cương nói việc Trung Cộng là chủ Nam Hải là điều "không thể tranh cãi", và sau đó đăng tải nhiều ý kiến đóng góp của độc giả.

Một người viết: "Trung Quốc cần có thái độ cứng rắn hơn về chủ quyền tại Biển Đông".

Người khác thì cho rằng: "Nếu không thể thuyết phục những nước bé nhỏ kia đừng xâm chiếm lãnh thổ Trung Quốc tại Biển Đông, thì làm sao Trung Quốc có thể nhận là cường quốc đang lên? Lời lẽ, xưng hô, cũng chỉ có giới hạn thôi. Vũ lực đằng sau lời lẽ là điều cần thiết."

Bài trên Đông Phương Nhật Báo đi xa hơn: "Tình hình hiện nay là cơ hội lịch sử cho Trung Quốc để giải quyết vấn đề Biển Đông”, trong lúc thật sự Trung Cộng tạo ra cơ hội để gây chiến. Tờ báo còn viết, “Một mặt, các nước như Việt Nam đang mất uy tín vì chính hành động khiêu khích của họ. Mặt khác, Bộ trưởng Quốc phòng Hoa Kỳ Robert Gates gần đây đã nói rằng Mỹ không có 'quan điểm gì' về các tranh chấp tại Biển Đông, bật đèn xanh cho Trung Quốc. Nếu đánh nhanh Trung Quốc có thể giảm thiểu mức căng thẳng của tình hình. Trung Quốc cần gấp một chiến thắng để xua đi tình trạng èo uột và khích lệ người dân."

Nguy cơ chiến tranh đang đè nặng trên lãnh hải Việt Nam , trong lúc khả năng hải chiến của Việt Cộng lại rất yếu kém nếu đem so sánh với Trung Cộng.

Tạp chỉ Jane’s Defence, cơ quan ngôn luận chuyên về quân sự, vạch rõ nhu cầu của Việt Cộng phải tăng cuờng không quân, vì trong giả thuyết chiến tranh xẩy ra, Việt Cộng sẽ phải đương đầu với loại chiến đấu cơ SU- 30 của Nga, do Trung Cộng sản xuất dưới license Nga.

Ngoài 4 chiếc SU – 30 vừa mua của Nga, không quân Việt Cộng sử dụng loại SU- 22, mà một chiếc vừa bị rớt tại Cẩm Thủy, Thanh Hoá trong lúc tập dượt tuần lễ đầu tháng Sáu.

Những biện pháp Trung Cộng “dằn mặt” Việt Cộng đã quá đủ, trong lúc Việt Cộng vẫn cứ nhũn, nhưng nhũn như vậy có giúp tránh khỏi chiến tranh hay không? Và Việt Cộng sẽ ứng phó ra sao nếu Trung Cộng tạo ra một biến cố để diễn dịch là Việt Cộng tấn công những chiếc tầu “ngư chính” của chúng, và từ đó chúng “phản công” lại, đánh chìm những chiến hạm Việt Cộng đang hiền lành cột đỏi trên bến tầu?

Rút kinh nghiệm cuộc chiến tranh năm 1979, chúng ta thấy khi Trung Cộng muốn “dạy Việt Cộng một bài học” thì dù có quỳ gối lạy nó, nó vẫn cứ hùng hục dạy.

Thái độ “đúng” duy nhất là chuẩn bị nghênh chiến, dù không khiêu chiến, để đánh cho nó què chân gẫy gọng thì nó mới rút quân về, như lần trước, sau khi tuyên bố chiến thắng chiếm Lạng Sơn 24 tiếng đồng hồ.

Chuẩn bị nghênh chiến là chuẩn bị như thế nào? Bước đầu tiên là hãy bỏ ngay cái lập trường “5 không” để ký kết với Hoa Kỳ một hiệp ước hổ tương phòng thủ.

Chỉ với hiệp ước này thôi mà nhiều quốc gia Á Châu đã “bị” Trung Cộng loại ra ngoài danh sách được chúng chiếu cố. Tại sao Việt Cộng lại không chịu làm giống những nước đó?

Ðừng mong cảnh tình nghĩa anh em, “núi liền núi, sông liền sông” với đại đồng chí Bắc phương nữa, đó chỉ là ảo. Thật là khoang cá đầy trong ngư thuyền Việt Nam.

Bài viết của: Nguyễn Ðạt Thịnh
__
VL

Thứ Sáu, 19 tháng 6, 2009

Nỗi Lòng Dân Việt


Suốt những ngày này, tôi thường theo dõi tin tức trên BBC, Vietcatholic, dcctvn.net liên quan tới vụ bắt Ls Lê Công Định. Vụ bắt bớ này như một giọt nước làm tràn ly nơi nỗi lòng của tôi. Cả nỗi lòng đó hướng về vụ bauxít Tây Nguyên, về nỗi sợ hãi bất công của những ngư phủ, và về sự “khôn nhà dại chợ” của chế độ XHCN: dùng sức mạnh đàn áp dân chúng và luồn cúi, khiếp nhược trước Trung Quốc.
Khiếp nhược khi mất chủ quyền biên giới phía bắc, khiếp nhược trước lãnh hải phía đông. Khiếp nhược trước những dự án khái thác bauxít do Trung Quốc đầu tư. Khiếp nhược trước số phận của bao con người ngư dân nghèo, bị bắt, bị cướp, nhưng chế độ mạo danh “vì dân” lại câm như hến.
Trái lại, trước những dân đen không tấc sắt thì thu hồi đất, bỏ tù người đứng lên bảo vệ quyền lợi tối thiểu của dân, cướp đất của nhiều cơ sở tôn giáo. Bỏ tù những người dám lên tiếng vì quyền lợi dân tộc, vì lo cho vận mạng dân tộc.
Với cái nhìn như thế, tôi thấy lòng mình quặn đau. Chế độ này còn đáng được gọi là “chính” phủ nữa không? Hay phải đổi tên là “tà” phủ thôi. Đâu rồi cái khẩu hiệu “vì dân”? Chế độ này đang vận hành vì dân hay vì chính quyền lợi của nhóm thiểu số lãnh đạo? Họ khiếp nhược chỉ vì cái ghế của mình. Để bảo vệ cái ghế đó, họ dám đánh đổi với giá của cả dân tộc, của cả mọi tầng lớp nhân dân.
Là người dân Việt, có cơ hội tiếp xúc với nhiều người ngoại quốc, tôi thấy mình không còn dám tự hào về dân tộc mình nữa, chứ không muốn nói là tôi cảm thấy nhục: nỗi nhục không phải về dân tộc Việt, nhưng là nỗi nhục về tầng lớp lãnh đạo đất nước này. Nhục về chính bản thân tôi đã sợ hãi, đã bỏ ngoài tai những tiếng nói của sự thật, đã nhắm mắt làm ngơ trước bất công, trước đau khổ của người khác, và đã tìm cách an phận, yên thân. Nhưng cái an phận của tôi càng ngày càng bất an, vì cái an phận đó vô tình lại tạo điều kiện phát sinh cái ác, và để cái ác hoành hành. Trước sự đàn áp của chế độ này, tôi càng ngày càng thấy bất an.
Sẽ có người chỉ trích tôi không tự hào về dân tộc. Nhưng làm sao dám tự hào? Tự hào về dân tộc mà chấp nhận sống dưới bất công của chế độ đang cầm quyền là một thái độ ru ngủ chính mình. Tự hào về dân tộc mà để cho dân tộc ngày càng sa sút, ngày càng bị coi thường trước “cường quốc năm châu” là một thái độ bôi tro trát trấu vào truyền thống hào hùng. Vì thế tôi không dám tự hào, tôi không dám sỉ nhục truyền thống của tiên tổ khi tự hào cách mê muội. Nếu vận mệnh quốc gia ngày càng đen tối, thì truyền thống hào hùng của quá khứ cũng bị lu mờ. Truyền thống chỉ có thể được hào hùng khi thế hệ hiện tại này dám tự hào về chính mình.
Với anh Lê Công Định, anh đang thổi lên ngọn lửa hào hùng của cha ông, ngọn lửa mà chế độ tà phủ hiện này đang muốn dập tắt. Có người nói anh bị bắt vì anh có tội. Vâng cái tội của anh là tội chống lại tà quyền, chống lại cái ghế mà họ dám hy sinh cả dân tộc để bảo vệ. Cái tội của anh là dám nói lên lòng tự hào về dân tộc Việt nam trước thế giới. Cái “tội” của anh lại là một chứng tích anh hùng, sức mạnh của mọi tầng lớp yêu nước. Tôi khâm phục thái độ của anh, khâm phục cái “tội” của anh và vì thế mà anh bị bắt.
Lịch sử rất công bằng. Trong lịch sử của dân tộc ta, có bao tướng sĩ đã chấp nhận mang tội phản vua, chỉ vì lợi ích dân tộc. Chính cái “tội phản” ấy đã đưa dân tộc sang một trang lịch sử mới, tươi sáng hơn. Hành động ấy là nỗi lòng vì dân tộc, vì những người đau khổ. Chức vụ của tướng sĩ mang theo trách nhiệm bảo vệ quyền lợi của dân tộc, chứ không phải bảo vệ chỗ ngồi của một thiểu số lãnh đạo. Nếu tướng sĩ cũng muốn tìm sự an phân, yên thân thì họ chỉ còn là dụng cụ của cường quyền, họ trở thành thế lực của sự ác. Sự dấn thân của họ vào hàng ngũ quân đội nhân dân sẽ mất ý nghĩa nếu họ trở thành đội quân tay sai của cường bạo.
Tôi thao thức trước vận mệnh của dân tộc. Tôi thao thức trước nỗi bất công của những dân oan khắp nơi, họ khản tiếng kêu cứu vì bị mất đất, mất nước.Tôi thao thức trước những sự đàn áp những người có lương tri, chấp nhận không ngủ yên, không chịu an phận. Tôi cũng cám ơn những người cùng mang giòng máu Việt, dù họ đang sống tại hải ngoại, vẫn không muốn yên thân, không muốn an phận, vì nỗi lòng vì quê hương, vì đồng bào đang chịu bất công tại cố hương.
Trước những diễn biến đang xảy ra, với thân phận thấp cổ bé miệng như tôi, tôi viết lên những hàng này, để chia sẻ, để thêm tình liên đới và để bày tỏ nỗi lòng của tôi với vận mạng dân tộc. Tôi hy vọng mọi tầng lớp nhân dân, nhất là những người lãnh đạo, những tướng sĩ trong quân đội, dám ra khỏi cái an phận giả tạo cho yên thân, vì lợi ích dân tộc, vì lợi ích nhân dân, để thay đổi, để đưa đất nước Việt Nam sang một trang sử mới, hào hùng hơn, tươi sáng hơn, để đáng tự hào hơn.
Trúc Ngọc
Hà nội, 16.6.09
______________
Nguồn : Điện thư

Thứ Năm, 18 tháng 6, 2009

Bắt luật sư Lê Công Định - Bộ chính trị CSVN quyết hai lần


Vụ việc bắt luật sư Lê Công Định ngày 13/6/2009 vừa qua, gây rúng động lớn trong dư luận. Nhưng nó cũng không ngoài dự liệu của anh. Hồi cuối 2008 anh ninh điều tra đã trình hồ sơ lên bộ chính trị trung ương csvn xin bắt cùng lúc 2 luật sư trong đó có Ls Lê Công Định.

Theo qui định của bộ máy nhà nước csvn, các trường hợp bắt người liên quan đến ngoại giao, chính trị… đều phải trình trước từng trường hợp, kể cả bắt người đang phạm tội quả tang cũng phải báo cáo ngay lên bộ chính trị mới được phép tạm giữ… Bắt khẩn cấp thì cơ quan công an phải trình hồ sơ và báo cáo bộ chính trị quyết. Bắt tạm giam, thì viện kiểm sát phải trình hồ sơ và báo cáo bộ chính trị quyết. Không có một điều luật nào cho phép làm việc này, csvn dùng các chỉ thị mật trong đảng để qui định việc này. Khi phổ biến các văn bản chỉ thị của đảng này, họ dùng một cuộc họp rồi bí thư phụ trách đọc cho đảng viên, cán bộ liên quan nghe, thế là phải chấp hành. Việc làm này là vi hiến, vi phạm tố tụng – Nhưng bộ máy nhà nước csvn từ xưa đến bây giờ vẫn thế, vẫn ngang nhiên chà đạp luật pháp do chính họ ban hành.

Cuối năm 2008 hồ sơ an ninh điều tra trình lên bộ chính trị xin bắt luật sư Lê Công Định chưa được bộ chính trị đồng ý bởi các tài liệu kèm theo an ninh điều tra không trình, mà chỉ có báo cáo của ngoại tuyến về các việc làm của luật sư Lê Công Định với các “thế lực thù địch” người Việt Hải Ngoại…

Điều quan trọng là luật sư Lê Công Định cũng biết điều này thông qua một người bạn. Nhưng anh không hề nao núng và tỏ vẻ sẵn sàng chấp nhận tất cả… Ngay như chuyến đi sang Thái hồi tháng 3/2009 vừa qua của anh, cũng được người này cảnh báo là đang bị đặc tình của an ninh theo sát. Luật sư Lê Công Định cho rằng việc sang Thái là công việc tiếp xúc khách hàng bình thường của một luật sư như anh. An ninh điều tra công an cộng sản đi theo càng hay, nó sẽ chứng minh các việc làm của anh hoàn toàn minh bạch. Còn câu chuyện bên lề bàn tán về quan điểm chính trị không thể là chứng cứ để bắt người…

Thực tế công an cộng sản đã cử đến 5 người chia làm hai nhóm độc lập để theo sát và cùng thuê khách sạn nơi luật sư Lê Công Định tạm trú… Ngoài ra lực lượng an ninh công an cộng sản còn cử cả đặc tình của họ là việt kiều bên Thái tham gia vào công việc theo dõi giám sát các hoạt động của luật sư Lê Công Định lúc ở Thái… Việt kiều này có biệt hiệu là “R” nhiều kiều bào bên Thái biết tiếng về sự giầu có của người này …

Hoàn toàn không có việc luật sư Lê Công Định sang Thái họp bàn lật đổ chính quyền việt gian cộng sản, lại càng không có việc anh soạn ra hiến pháp chuẩn bị sẵn cho việc thành lập nhà nước sau khi cộng sản đổ. Đây là cuốn hiến pháp Việt Nam Cộng Hòa do một tập sinh nghành luật nhờ anh phân tích tính chất ưu việt cũng như lạc hậu của nó trong thời điểm trước 1975 và hiện tại… Sau khi phân tích anh tập hợp lại thành một bản văn mới, đã sửa đi những điểm được cho là lạc hậu… Cuộc gặp mặt khách hàng tại Thái hồi tháng 3/2009 mà viên thiếu tướng công an Nguyễn Hải Triều họp báo công bố rằng: “nhóm người này nhận định thời cơ đã đến vào đầu năm 2010…” Và sẽ tiến hành lật đổ nọ kia… Thực ra chỉ là cuộc nói chuyện thời sự kinh tế bình thường như bất cứ ai, tại bất cứ quán café nào ở Sài Gòn về khủng hoảng kinh tế tác động đến chính trị Việt Nam mà thôi… Tuy nhiên đặc tình tại Thái, và tổ công tác của anh ninh điều tra có thu được một đoạn và trình lên bộ chính trị…

Luật sư Lê Công Định chủ trương tranh đấu cho quyền được lên tiếng của luật sư và của người dân Việt bằng chính hệ thống pháp luật của csvn và bằng những điều ước quốc tế mà Việt gian cộng sản đã ra nhập… Anh là người có nhiều quan hệ với các chính trị gia các nước dân chủ tự do hàng đầu thế giới… Tuy nhiên anh rất kín tiếng.

Ngay trước khi bị bắt khoảng 2 giờ, anh đã được báo tin một cách ý tứ, nhưng anh vẫn cho rằng không có chuyện bắt người… Cùng lắm thì là các hành động quấy nhiễu mà thôi… Là người tài giỏi, và luôn nhìn xa trông rộng, anh cũng tiên lượng và chấp nhận những rủi ro khi dấn thân vào những công việc lên tiếng cho công lý của quốc gia dân tộc này… Việc bắt luật sư Lê Công Định, không có gì là bất ngờ với anh. Trong khi chờ đợi những màn kịch do csvn dựng lên và tinh thần bất khuất của luật sư Lê Công Định, chúng ta hãy tranh đấu cùng anh bằng mọi phương tiện và mọi khả năng… Không có chuyện khuất phục cộng sản - Bởi cộng sản đã làm gì, đã đưa dân tộc Việt đến đâu? ngày nay không ai còn mơ hồ được nữa.

Lê Sáng
VietCatholic News (14 Jun 2009 19:52)

Thứ Tư, 17 tháng 6, 2009

Bài viết trên Calitoday của luật sư Trịnh Hội về luật sư Lê Công Định

Lê Công Định và Báo Chí Việt Nam
Trịnh Hội, Jun 14, 2009

Cali Today News - Sáng nay vừa mới thức giấc thì tôi đã được một anh bạn thân điện thoại cho biết là một người bạn khác của tôi vừa phải vào vòng tù tội. Ở Việt Nam, ngay tại thành phố Sài Gòn nơi mà tôi và anh đã gặp nhau ăn trưa chung trước khi tôi về lại Mỹ cách đây gần một năm về trước. Từ đó đến nay tôi chưa có dịp trở lại Việt Nam. Bởi thế tôi cũng không gặp lại anh được để chia xẽ những niềm vui, nỗi buồn trong cuộc sống. Thành tâm mà nói tôi cũng không biết nhiều về những gì anh đang làm trong cuộc sống riêng tư của anh trong thời gian vừa qua.

Vì vậy tôi đã vội vã lên mạng và cố tìm các tin tức liên quan đến Lê Công Định và việc anh bị công an Việt Nam bắt trưa hôm qua ngày 13 tháng 6 theo Điều 88 của Bộ Luật Hình Sự Việt Nam vì ‘tội tuyên truyền chống nhà nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam’.

Nhưng than ôi, từ báo điện tử VnExpress cho đến Thanh Niên hay Tuổi Trẻ, tất cả đều chỉ đăng một bản tin ngắn gọn với những lời cáo buộc tương tự như trên được thông tin từ chính… Bộ Công An. Ngoài ra tôi không tìm được bất kỳ một lời phản bác nào từ người bị cáo hoặc nếu không thì cũng từ bạn bè hoặc những người thân trong gia đình. Một lời bình không thiên vị, không mang tích cách cáo buộc tôi tìm mãi nhưng chẳng thấy.

Là những tờ báo lớn nhất, bán chạy nhất trong nước với một lực lượng phóng viên trẻ hùng hậu, có học, có lòng, rất chuyên môn và cũng rất nhanh nhẹn trong việc nắm bắt thông tin, nhưng hình như đối với những vấn đề ‘nhạy cảm’ như thế này, tất cả đều đã chọn giải pháp im lặng. Tất cả đều phải tạm thời gạt bỏ lương tâm nghề nghiệp sang một bên để cuộc sống không gặp nhiều khó khăn, xáo trộn. Làm tin về Hoa Hậu này sửa mũi lúc nào, hoặc anh tài tử nọ bỏ vợ để cặp kè với ai thì eo ôi ngày nào tôi cũng thấy. Nhưng khi đụng đến những vấn đề căn bản nhất, quan trọng nhất về quyền lợi quốc gia, của chính mình, của tổ quốc thì tất cả đều chọn giải pháp cuối đầu im lặng, giả điếc, giả câm.

Nhưng như đã nói ở trên tôi thông cảm với điều này. Nếu tôi ở Việt nam, gia đình tôi ở đó, việc làm, miếng cơm manh áo cũng từ nơi đó mà ra thì cũng có thể tôi sẽ chọn một giải pháp tương tự. Nhưng trong trường hợp này tôi tự hỏi có cần thiết lắm không khi tất cả cùng hùa vào với một lực lượng công an khổng lồ để kết tội một công dân đang đơn thân độc mã nằm trong tù không có gì trong tay để chống trả? Chúng ta chưa biết Định thật sự có làm những việc anh bị cáo buộc hay không. Chúng ta cũng chẳng biết việc anh làm có phạm luật hay không. Hoặc điều luật này có vi hiến hay không.

Bất kể. Chỉ cần kẻ cáo buộc cho là vậy thì chúng ta cứ y như thế in thành văn, viết thành bài.

Biết là im lặng thường có nghĩa là đồng lõa nhưng trong những trường hợp như thế này, tôi tự hỏi tại sao các báo chí trong nước, các phóng viên, nhà báo có học, có lòng không làm được như vậy và chọn giải pháp im lặng? Tại sao tất cả phải hùa vào cáo buộc một người cùng nòi giống, cùng trang lứa, cũng có học, có lòng và suy cho cùng, chỉ vì anh đang trăn trở, đang cố gắng đi tìm một tương lai tươi sáng hơn cho đất nước?

Cái buồn của tôi về đất nước Việt nam là ở đó. Và về thân phận của trí thức Việt nam cũng là ở chổ đó. Ngày xưa trong những thập niên đầu thế kỷ 20, ít nhất ra trí thức Việt nam cũng được phép chính quyền thực dân Pháp cho ra báo độc lập với chủ trương … bài Pháp, chống thực dân. Thế nhưng 100 năm sau, trí thức Việt nam làm được những gì?

Tôi ước chi tôi về lại được Việt nam để thăm bạn tôi và nếu có thể, giúp anh trong cơn hoạn nạn. Nhưng đó là một điều hoang tưởng. Bài viết này sẽ làm cho con đường tôi đến Việt nam ngày càng xa hơn, chứ không phải là gần hơn. Mặc dù đó là con đường mà tôi luôn mong được yêu thương, ôm ấp.

Và trở về với hiện tại thì tôi đang ở quá xa để có thể làm được điều gì thiết thực cho Định. Vì thế tôi chỉ mong là trong những ngày sắp tới tôi sẽ đọc được hoặc nghe được những ý kiến hay, những việc làm thiết thực từ các bạn đọc xa gần cho biết làm thế nào để chúng ta có thể giúp Định sớm thoát khỏi cảnh cô đơn, tù ngục.

Thời phải thế. Thế thời phải thế. Cuối cùng chỉ có chính chúng ta là người phải mỗi ngày đối mặt với tấm gương của lương tâm và lẽ phải.


***

Send this article to a friend.
David Duong
Jun 15, 2009 07:57:21

Giới luật sư ở Việt nam thấy rõ sự mị dân, phi đạo đức của những điều luật mà Đảng CS áp đặt lên người dân. Nên gần đây họ can đảm cất tiếng chỉ trích những điều sai trái đó. Việc bắt bớ bừa bãi này càng làm dư luận quốc tế thấy rõ hơn bộ mặt dối trá của chính quyền, và làm nản chí những ai còn chút lòng muốn đầu tư về Việt nam. Theo tôi anh Trịnh Hội không sợ là không được về thăm Việt nam nữa. Nhưng lối viết bài và cách dùng từ ngữ của anh không "cay cú",hy vọng được tiếp tục đọc nhiều bài phê bình cùa anh hơn nữa.

an Nguyen
Jun 15, 2009 07:31:28

Nghe tin luật sư Trịnh Hội bị cấm vào VN ?
Nhưng Trinh Hội có nhiều bạn ở VN , sao không vận động họ đứng dậy lên tiếng cho ls Lê công Định, nhất là bạn của Trinh Hội có cây bút trong tay, viết báo mà không được đăng thì làm báo chui , tặn miển phí

Chi 3 thoi su
Jun 15, 2009 05:37:56

...Gui chu Hoi..Chi thay the nay..xet ve mat tu cach cung nhu noi sao ve dia vi xa hoi cung nhu trinh do chuyen mon thi chu' chua du tam de ma viet ve nhung gi ma chu' coi la tran tro cua ban than minh.chu' tu hoi ban than xem da lam duoc gi cho cong dong cho nhan dan chua..hay chi biet mua may quay cuong va an choi cho ban than..chi cam thay rat buon cuoi khi chu' goi ong Dinh la ban..ma chac voi chu' ong Dinh cung la ban than ma than ai nay lo ha..ban be gi ma suot 365 ngay chu chang he biet ban minh lam gi song chet the nao dang o dau..va tham chi ngay ca luc ban chu bi canh sat bat..luc ay chu o dau..dang di club hay dang ngoi cafe tan doc voi gai trong khi bao online dua tin tuc thi..thi chu phai cho den luc 1 nguoi "ban than" cua chu goi phone chu moi biet..chac cung lai la 1 nguoi "ban than" ma than ai nay lo khac cua chu ha...
Chi khuyen chu the nay...lam gi cung phai co tam..dung noi suong...moi nguoi ai cung co nhan thuc ca.ai cung nhin thay duoc the nao la chan thanh the nao la gia doi ...chu' da ko lam duoc gi de dong gop cho cong dong..thi cu ngoi yen day ma choi..an choi the nao cung chang ai noi gi dau...con quen di cai viec vua muon an choi thoa man ban than..vua muon co mot hinh anh dep trong mat cong dong moi nguoi...

Minh Tran
Jun 14, 2009 21:59:49

Dat nuoc Viet Nam can nhieu tieng noi luong tam chan chinh de canh tinh gioi lanh dao doc tai o Hanoi, va cung de cho nguoi dan trong nuoc biet rang chung ta that su can co Dan chu, Tu do. Nhung loi noi, bai viet cua nhung tri thuc trong nuoc da dem lai mot luong sinh khi moi that sinh dong. Bat ky mot cuoc cach mang nao cung phai co nhung hy sinh va ton that, nhung lich su Viet Nam se muon doi ghi nho cong on cua nhung con nguoi tien phong san sang chap nhan lao tu cho mot quoc gia Viet Nam tuoi sang va phu cuong. Xin kinh chao voi niem nguong phuc truoc nhung nguoi con uu tu cua dat nuoc.

John Tran
Jun 14, 2009 21:59:33

Sống ở Việt Nam hiện nay, có 2 thành phần yêu nước:
* Yêu Tổ Quốc, yêu đảng là yêu nước.
*Yêu Tổ Quốc, yêu dân nghèo, yêu công nhân, yêu Dân chủ là phản bội đất nước , có LS Lê công Định, LS Nguyễn văn Đài, LS Lê thị Công Nhân.. và gần 80 triệu người dân Việt trong thành phần này, chỉ trừ những đảng viên cộng sản ra.
Ôi! thương thay cho dân nước tôi,

Người SàiGòn.

calvin le
Jun 14, 2009 20:59:58

Trinh Hoi noi sao nghe the tham qua....

Anh bao rang anh gap LCD cach day mot nam....365 ngay, con so that lon du cho anh co the ngoi lai voi LCD them vai lan noi ve tinh hinh dat nuoc dan toc. ( Neu anh la nguoi co tam long that su). Bai viet cua anh toi khong hieu lam...no cho toi co cam giac giong nhu anh da tung bi congsan trong nuoc doi dai khong ra gi, nen bay gio anh lai co tam ly bat man muon mang.

Nhung thoi, khong ai hoan thien nay trong cuoc song nay ca anh a, ngay ca ban than toi cung vay. Nhung anh la mot luat su, chac chan anh biet minh dang lam gi. Doc bai viet cua anh, khong lam cho nguoi doc co loi thoat.

Anh cho rang LCD la ban anh, nhung tinh ban gi ma trong 365 ngay anh khong biet nguoi do lam gi, o dau, vay thi anh co nen dung tu BAN o day duoc khong anh nhi...

Anh bang tuoi toi, va khi con o VN thi toi rat la an tuong ve con nguoi cua anh, su giup do cua anh cho cong dong nguoi Viet ti nan o Phi Luat Tan, dieu day lam toi cang them kinh phuc anh rat nhieu.

Nhung toi khong hieu nhung gi anh da va dang lam. Hay nghi ky nhung gi anh da va dang lam cho cong dong ti nan. Neu that su con co ngay mai, hay lam gi tot hon anh nhe. De mot mai, LCD con goi anh mot tieng la BAN.

Than Chao

phuoc nam
Jun 14, 2009 17:24:36

dang song o vn day, rat hieu va thong cam voi noi niem cua nguoi viet bai vay, nhung biet lam sao day bay gio? hon 80tr nguoi viet dang song va chiu canh nhu vay, cho du rat muon thay doi va noi len tieng noi lam, nhung chi danh shut up thoi!

Hoan Nguyen
Jun 14, 2009 17:01:03

Ít ra Trịnh Hội phải có những bài viết như vầy từ lâu
sự bắt giữ LS/Định thêm 1 bài học nữa cho những nhà khoa bảng
vẫn còn tin tưởng vào chế độ cộng sản

.

Thứ Hai, 15 tháng 6, 2009

Hãy nhìn sơ lược về lịch sử Việt Nam !

Quyết không khiếp nhược
-------------------------------
Dân Tộc Không Của Riêng Ai
Hãy nhìn sơ lược về lịch sử Việt Nam !

Tộc người Việt cổ được biết đến đầu tiên và chính thức lập quốc kể từ năm 2879 trước Công nguyên (TCN). Trải qua biết bao thăng trầm lịch sử, các triều đại nước Việt phong kiến đã đánh đuổi quân xâm lược phương Bắc, quyết không khuất phục ngoại bang. Tên nước ta cũng thay đổi theo từng thời đại. Thời Hùng Vương đã dựng nên nước Văn Lang (thế kỷ VII TCN) và dân chúng trong vùng yêu thương đất trời như mạch sống vì nhờ thiên nhiên mà họ đã trồng trọt và tạo ra nhiều sản phẩm cho việc sinh nhai. Những vị vua này đã làm yên lòng dân bằng tài trí của mình, lo cho đời sống của người dân, lấy ý thức cộng đồng làm nền tảng tranh đấu và giữ gìn làng bản. Sau vua Hùng thì có Thục Phán An Dương Vương lên xưng vương. Ông đã dẹp tan quân Tần đông đến mấy chục vạn, để chúng dở sống dở chết vì thiếu lương thực và cai quản nước Âu Lạc (275 TCN) được khoảng gần bảy thập niên theo ghi chép của Đại Việt Sử ký Toàn thư. Ông còn cho xây thành Cổ Loa dùng yểm trợ quân sự rồi làm cho Triệu Đà một phen khiếp vía nhờ uy danh nỏ thần và những mũi tên được luyện bằng đồng lợi hại. Đến thời nhà Lý, nước ta đã được đổi tên thành Vạn Xuân (544) do Hoàng đế Lý Nam Đế đặt sau khi lên ngôi với chí nguyện mong muốn xã tắc lưu truyền ngàn đời. Ông đã oai phong dẫn binh đánh bọn thứ sử Tiêu Tư hồn phi phách tán đến nỗi chúng phải quỳ lạy xin tha mạng rồi mang vàng bạc, châu báu cống nạp.

Tinh thần yêu nước quật cường và dũng khí chống giặc cứu nước của các vị tiền nhân không chỉ để ghi danh muôn thuở mà còn để cho dân tộc Việt Nam có thể tự hào với các quốc gia khác. Nói đến lịch sử Việt Nam thì chúng ta không thể quên hai vị nữ vương đã từng làm chấn động cả thế gian vào năm Canh Tý 40. Dù là phận gái thuyền quyên, hai nữ tướng Trưng Trắc và Trưng Nhị cũng phất cờ khởi binh tại Mê Linh, đánh tan tác quân Tô Định của nhà Hán. Rồi trăm trận trăm thắng như Đinh Tiên Hoàng đã phá tan quân của Nam Tấn Vương cùng Thiên Sách, dụ hàng được Đổ Động của Nguyễn Cảnh Thạc, đặt quốc hiệu là Đại Cổ Việt (968) đóng đô ở Hoa Lư, thì đến Lê Đại Hành đã mưu trí giết chết tướng Hầu Nhân Bảo, diệt quá nửa quân Tống tại trận thuỷ chiến Bạch Đằng và bộ chiến ở ải Chi Lăng. Sau đó ông lập nghiệp đế vương và mở đầu một kỷ nguyên Đại Việt (981). Những thời vàng son của nhà Đinh, nhà Lý, nhà Lê, nhà Trần, nhà Nguyễn mãi sáng ngời trong sử sách. Những chiến công hiển hách của các trang nam tử, nữ anh hùng vẫn trôi theo dòng lịch sử hào hùng của nước Việt ta. Từ vị vua thông minh và quả quyết Trần Nhân Tông đã hai lần đập tan quân Nguyên Mông có ý đồ thống trị Đại Việt, được toàn dân chúng kính phục cho đến Lê Lợi khởi nghĩa Lam Sơn đã chiến thắng quân Minh, lấy niên hiệu Lê Thái Tổ sau khi trở thành vị vua đầu tiên của nhà hậu Lê. Ta còn có “anh em Tây Sơn” Nguyễn Nhạc, Nguyễn Huệ (hay còn gọi là Bắc Bình Vương) và Nguyễn Lữ xuất binh đánh bại cuộc xâm lược của Đại Thanh từ phương Bắc để giành độc lập cho nước Đại Việt. Lại thêm vua Minh Mạng chính trực đã nghiêm minh trong phương cách đổi mới đất nước từ nội trị đến ngoại giao dưới thời nhà Nguyễn. Ông lấy nước Đại Nam (1838) để đặt cho giang sơn ta từ đó. Những quốc hiệu vẫn được truyền tụng qua từng vương triều, đế nghiệp trị vì như áng thiên cổ hùng văn: “Tuy mạnh yếu từng lúc khác nhau. Song hào kiệt đời nào cũng có.” Thế mà ngày hôm nay, tên nước Việt Nam sao lại mờ nhạt và nghe thật yếu ớt. Đất nước Việt Nam tuy không còn phải hứng chịu lửa binh đao hay hàng tấn bom đạn nhưng nay lại gồng gánh kiếp nạn đọa đày, ứa muôn giọt nước mắt dân tộc và thấm từng dòng máu thịt non sông.

Hỡi những người Đảng viên còn lương tri,

Các ông đang làm gì? Các ông có thấy dòng lịch sử Việt Nam đang từ từ ngừng lại? Các ông có thấu hiểu nguy cơ vong quốc đang đến trong nay mai? Các ông còn ngồi trên ghế trường Đảng học bi bô thuyết Cộng Sản, bồi dưỡng thêm tư tưởng Hồ Chí Minh để cho ai khi mà chủ nghĩa vô thần và hung bạo ấy đã bị tẩy chay từ Đông sang Tây. Sao các ông không dành thời gian để quan tâm hơn đến tình hình đất nước?

Các ông đã thấy rành rành trước mắt: đất nước đảo điên trong thế giới kẻ giàu sụ thì coi trời bằng vung, người mạt vận thì đói rã họng. Sao các ông còn mù quáng nài lưng để khiên võng cho đám dã thú trong Bộ Chính trị Trung ương Đảng, cho chúng sung sướng hưởng thụ? Đám bưng bô này không có bộ não của người, vô đạo nghĩa với đồng bào nên có nói thì cũng như “nước đổ đầu vịt”. Còn các ông biết suy nghĩ thì xin hãy sớm tỉnh giấc để cho dân tộc sớm thoát khỏi cảnh lầm than. Các ông không thể mất tự trọng, bán rẻ lương tâm cho lũ quỷ khát máu ngoại bang chỉ vì mưu cầu tư lợi. Đừng học theo những tên tội đồ dân tộc như Kiều Công Tiễn hay Lê Chiêu Thống mà “rước voi về dày mã tổ”.

Việc Trung Cộng đang bành trướng thế lực quân sự khắp nơi trên địa phận Châu Á là mối lo ngại của toàn thế giới. Việc Trung Cộng đang thực thi ý đồ thôn tính Việt Nam là cái tội của các ông đã không làm tròn phận sự bảo toàn đời sống của dân. Tôi nói là cái tội bởi các ông đã trăn trở, xem xét, cân nhắc vì đại cuộc chung cho Việt Nam (tôi hi vọng các ông đã từng làm những điều này) nhưng vẫn cứ làm sai mới dẫn đến sự thể ngày hôm nay. Nếu biết sai mà sửa thì đó là điều tốt. Nhưng sao các ông lại bám theo Đảng chỉ để xin được vài chén canh lạt mà cứ chịu nhục húp ngon lành như thế? Con người sống phải có nghĩa khí và nhân bản, nếu không cũng chẳng bằng một con thú.

Tàu Cộng đang xâm nhập vào nước ta dưới hình thức hợp tác khai thác bauxite ở Tây Nguyên. Đảng ta vẫn nhai đi nhai lại một luận điệu: Ta cần phải hợp tác làm ăn thì mới “đẩy mạnh đất nước”, mới đảm bảo tình “láng giềng hữu nghị” lâu dài. Đâu phải nhà cầm quyền Việt Nam không biết mối đe dọa đồng hóa của bọn Tàu nhưng chúng mặc, chúng kệ bởi bọn Tàu còn tiếp khí oxy nuôi hơi thở của chúng. Đây là sự thật phũ phàng đằng sau cái chủ trương Bauxite của Đảng và Nhà nước. Các nhà kinh tế và các nhà khoa học đã phân tích rằng nước ta muốn thu được lợi nhuận từ việc khai thác mỏ này thì cần đáp ứng tối thiểu là sáu điều kiện; trong đó hai yếu tố quan trọng nhất phải có là đầy đủ nguồn điện và nguồn nước... Tuy nhiên, chúng ta còn chưa đủ điện để cung cấp cho những hộ nghèo ở vùng sâu vùng xa. Hằng đêm họ vẫn phải thắp đèn dầu thì lấy điện đâu mà dùng cho “chủ trương lớn” của Đảng. Còn nguồn nước từ sông suối lại bị chất bùn đỏ do quá trình luyện nhôm thải ra làm ô nhiễm cả vùng rừng núi. Đó là chưa kể tập đoàn Than và Khoáng Sản có thể chịu lỗ đến 120 triệu Mỹ Kim mỗi năm cho việc khai thác bauxite khi ký hợp đồng với nhà thầu CHALIECO (Trung Quốc) theo bản báo cáo của VUSTA. Thế mà họ vẫn nhắm mắt triển khai theo kế hoạch thì không hiểu họ đang có suy tính mờ ám gì. Không ai khỏi tự đặt câu hỏi tại sao hàng ngàn công nhân Trung Hoa có thể tự do tràn sang Việt Nam, đem theo máy móc, thiết bị và tất cả mọi vật dụng, ngay cả “cái bàn toilet”. Mật độ dân số của nước ta đã cao, nay còn tăng gấp bội khi chính sách của Đảng lại đẩy người dân thiểu số đến con đường mất đất sinh sống. Hàng hóa của Tàu nhập khẩu vào Việt Nam thì vô kể, bày bán nơi nơi với giá rẻ làm cho hàng nội địa không thể tiêu thụ. Dân ta không có hạt cơm bỏ bụng, không mái nhà tranh để ở trong khi thổ phỉ lân bang thì ăn thịt ngon, uống rượu say trên đất tổ tiên của ta. Rồi đây đất nước sẽ luỵ tàn trước khi đón ánh bình minh lần cuối. Các ông có thấy hổ thẹn và đau lòng chăng? Sao các ông còn ngu ngơ, khiếp nhược làm tay sai cho Trung Cộng mà tàn nhẫn để đồng bào của các ông chết dần chết mòn?

Học giả Nguyễn Trung cũng từng lên tiếng cảnh báo rằng tác hại do khai thác quặng nhôm gây ra không những ảnh hưởng đến môi sinh, con người mà còn cả vấn đề an ninh quốc gia. Tôi đọc nhiều bài viết nói Tàu Cộng đã gài hàng trăm ngàn quân lính, quân gián điệp đội lốt công nhân vào Việt Nam để thám thính địa hình Trung phần Tây Nguyên, thiết lập căn cứ quân sự và chuẩn bị chiến lược biến Việt Nam thành một tỉnh lỵ như chúng đã làm đối với dân Tây Tạng. Các ông không biết hay cố ý không biết điều này? Sự bành trướng của Trung Cộng không chỉ dừng ở vùng Đông Nam Á, các ông ạ. Chúng còn ngang tàng khống chế cả vùng biển Đông và thách thức những quốc gia phát triển khác như Mỹ, Anh và Nhật. Nếu đất nước rơi vào tay lũ giặc Tàu thì các ông ngay cả đến cái khố che thân cũng chẳng còn. Hãy chứng tỏ năng lực của các ông cho quyền lợi Tổ quốc thay vì luồn cúi những kẻ hãm tài cấp trên..Tôi tin rằng lời của tướng Trần Hưng Đạo vẫn còn sang sảng bên tai các ông: “Nay các ngươi ngồi nhìn chủ nhục mà không biết lo; thân chịu quốc sỉ mà không biết thẹn. Làm tướng triều đình đứng hầu quân man mà không biết tức; nghe nhạc thái thường đãi yến sứ ngụy mà không biết căm.”

Là cái nhục quốc gia khi nuôi kẻ phản bội. Càng nhục nhã hơn khi chúng ta biết nguy biến của quê hương mà lại khoanh tay thúc thủ. Các ông đã phục tùng đủ và không cần phải có nghĩa vụ nào nữa đối với chế độ bán nước hại dân này. Điều bây giờ tôi mong muốn quí vị có tâm huyết với quê hương hãy khai trừ Đảng ra khỏi đầu. Đừng bôi nhọ thêm danh dự của các ông. Đừng để cả một dân tộc lên án các ông mà hãy “đem đại nghĩa thắng hung tàn, lấy trí nhân thay cường bạo” như lời đại thần Nguyễn Trãi đã dạy.

Hỡi những chiến sĩ Quân đội nhân dân Việt Nam,

Các anh đang làm gì? Các anh có phải là những con người chính nghĩa phục vụ cho nhân dân? Nếu vậy, sao các anh lại cầm súng đối đầu với nguyện vọng của dân? Các anh thi hành chỉ thị của Đảng mà quên mất cái Đảng vô tri ấy không phải do người dân trong nước bầu chọn. Có phải các anh đang làm trái với ý nghĩa tên gọi Quân đội nhân dân – “từ nhân dân mà ra, vì nhân dân mà chiến đấu, vì nhân dân phục vụ”?

Chắc hẳn các anh cũng đã nhận được rất nhiều bức tâm thư từ những người công dân có lòng với quê hương. Trong bức giác thư của Trần Nhu, ông ta viết rằng: “Hỡi các tướng lãnh, hỡi những người binh lính đã chiến đấu chống giặc Tàu năm 1979, các bạn đã bị phản bội!” Đúng vậy, các anh đã bị phản bội. Không chỉ riêng những người lính năm xưa mà là tất cả các anh đang nằm trong hàng ngũ Quân đội Nhân dân hiện nay đều bị phản bội. Xương máu của các anh đổ vào những cuộc chiến nhằm bảo vệ bờ cõi đều bị Đảng ta lãng quên. Những người bạn cùng chinh chiến với các anh đã sai lầm trong quá khứ, nay các anh không thấu được tâm địa độc tài của Đảng Cộng Sản thì chính các anh đang tự biến mình thành những kẻ phản nghịch của Tổ Quốc. Các anh không thấy sao? Từng tấc đất trên hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa đã bị Đảng hiến dâng cho tụi Tàu man rợ. Từng dãi vịnh Bắc Bộ, ải Nam Quan, thác Bản Dốc cũng đã bị ngoại tộc xâu xé có “giấy phép”. Vậy nên các anh không cần tốn sức lực đứng ngoài hải đảo hay canh gác biên giới nữa nếu như các anh vẫn còn một lòng trung với Đảng mà bất hiếu với dân. Thay vì trấn giữ biên cương thì các anh hãy chỉa súng nổ vào hơn tám mươi triệu người dân để Đảng ta vỗ tay khen thưởng. Tôi thiết nghĩ lúc đó chắc công việc của các anh sẽ nhẹ nhàng hẳn đi, không còn phải dầm mưa dãi nắng nhiều. Nhưng các anh ạ, đêm đêm các anh sẽ trằn trọc cố ru một giấc ngủ. Những cơn ác mộng sẽ chập chờn bủa lấy bởi chính toà án lương tâm đang xét xử những hành động vô nhân tính của các anh. Các anh tuy không có quyền cao chức trọng, không giàu sang phú quý nhưng các anh còn dân tộc. Đó mới chính là bảo vật quý giá nhất mà các anh cần nâng niu vẹn toàn. Mất non sông, mất đồng bào thì các anh bảo vệ cái gì đây, hỡi những người vì lý tưởng tự do cho Tổ Quốc? Các anh hãy trả lời cho dân nghe.

Cha mẹ, anh chị của các anh cũng đang nằm trong gọng kìm của nhà nước CHXHCNVN. Đừng than trách rằng nếu các anh không tuân theo lời của mười mấy tên trong Bộ chính trị thì chúng sẽ làm khó dễ những người thân của các anh. Điều đó chỉ chứng tỏ các anh hèn yếu và bất tài. Các anh vẫn còn nhịn được sao khi những kẻ lãnh đạo trong Đảng thì có nhà cao cửa rộng, có xe hơi sang trọng, có tiền gởi vào nhà băng ngoại quốc hàng tháng; còn dân ta chăm chỉ cày sâu cuốc bẫm nhưng vẫn không ngóc đầu lên nổi . Bọn chúng cướp bóc mồ hôi và nước mắt của người dân mà sung sướng trên nỗi đau của dân tộc. Tại sao các anh không giải thoát gia đình các anh khỏi ách thống trị của Đảng cùng với toàn thể đồng bào khỏi họa mất nước? Các anh đừng theo chân cố Tổng bí thư Trường Chinh đã đấu tố giết cả cha mẹ ruột để làm vui lòng kẻ trên. Đó không phải vì “đại nghĩa quốc gia” mà là “đại nghịch bất đạo”. Bọn chúng không đứng chung chiến tuyến với các anh để thông cảm với nỗi nhọc nhằn của các anh ngày đêm ở ngoài khơi xa hay trên rừng núi sâu độc. Bọn chúng chỉ là những kẻ tiểu nhân “ăn cháo đá bát” nên các anh đừng hi vọng chúng sẽ tạ ơn những gì các anh đã và đang làm. Các anh cầm súng trên tay, chiến đấu vì dân tộc, hà cớ gì phải sợ một lũ đần độn kia? Các anh càng phải dũng cảm đương đấu với giặc phương Bắc, làm tấm gương sáng cho chúng tôi noi theo mà không thẹn lòng với hồn thiêng sông núi.

Nam quốc sơn hà nam đế cư
Tiệt nhiên định phận tại thiên thư
Như hà Bắc lỗ lai xâm phạm
Bạch nhận thiên hành phá trúc dư
(“Nam Quốc Sơn Hà” – Lý Thường Kiệt)

Hỡi Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất, Công Giáo Việt Nam, cùng các đoàn thể tôn giáo khác,

Các chư vị đang ở đâu? Các chư vị có nghe thấy những Đấng Bề Trên đang khóc? Những giọt nước mắt đau đớn lăn nhẹ trong tim Người khi nhìn Việt Nam tội nghiệp của chúng ta đang chìm trong vô vàn khổ ải.

Tôi không phải là con chiên ngoan đạo hay tu sĩ hành khất nhưng tôi cũng hiểu rằng Đức Chúa Trời được sinh ra để giải thoát những khổ đau của loài người và Đức Phật Thích Ca phổ độ chúng sinh. Người dạy chúng ta biết làm một con người nhân ái và trí tuệ, lấy lòng từ bi mà giải hóa hận thù... Nhưng các vị không thể bình thản tụng kinh niệm Phật hay đọc kinh cầu nguyện Chúa ban phước lành mỗi ngày trong khi cả nước Việt nam đang bị dày xéo từng ngày. Các vị không thể tịnh tâm nghe tiếng chuông nhà chùa hay bài Thánh ca nơi giáo đường trong khi ở ngoài kia, toàn dân tộc Việt Nam đang gào thét những tiếng đau đớn với những giọt máu và nước mắt nghiệt tử.

Con người ta được sinh ra chỉ thiết tha có được hạnh phúc và sự tọa lạc trong tâm hồn. Nhưng hôm nay đây, bộ chính trị Đảng đã không làm tròn bổn phận lo cho quốc thái dân an. Ngược lại, họ đã lạm dụng chức quyền trái phép để cướp nhà cửa, đất đai của dân. Từ vụ lấn chiếm mảnh đất tổ tiên của gia đình một mục sư ở huyện Phước Long, tỉnh Bình Phước, từ vụ cưỡng ép năm gia đình bán ruộng với giá rẻ mạt ở xã Trường Yên, cho đến vụ tranh chấp địa phận giáo xứ Thái Hà mà chính quyền Hà Nội đã không ngại ngần cho công an đàn áp các giáo dân triệt để. Những hành động ngang ngược này của các ban lãnh đạo Nhà nước vẫn cứ tái diễn thì thử hỏi pháp luật để ở đâu, công lý treo ở chỗ nào. Các vị không thể ngồi chờ bọn đầu trộm đuôi cướp này lẻn vào đền chùa hay nhà thờ mà cầm theo súng, dùi cui, thuốc xịt hơi cay để tàn phá thờ tự vào một ngày rất gần. Các vị hãy cùng toàn dân xuống đường.

Hỡi những người Công Giáo, linh mục Lê Quang Uy – Dòng Chúa Cứu Thế đã lên tiếng: “Chúng ta không thể cứ mãi ở bên lề cuộc sống quê hương trong sự e ngại, do dự. Chúng ta không thể cứ mãi chờ đợi lẫn nhau mà không ai dám quyết định một việc gì thiết thực và can đảm. Chẳng lẽ chỉ vì sợ bóng sợ vía một cái gì đấy mà chúng ta lại không sợ điều đáng phải sợ hơn cả, đó là tiếng lương tâm, tiếng nói của Chúa Thánh Thần.”

Hỡi những vị chư Tăng và Phật tử, Đại lão hoà thượng Thích Quảng Độ là một chân tu chỉ biết ăn chay niệm Phật. Thế mà Ngài cũng không thể lắng nỗi lòng bất bình cho quê hương mà buộc phải kêu gọi một tháng bất tuân dân sự: “Chỉ còn lại tiếng nói của toàn dân mới có cơ cứu vãn. Trước là chận đứng việc lấy Vàng, tức dân tộc, đổi lấy Nhôm ngoại quốc. Sau là bảo vệ sự Vẹn toàn lãnh thổ mà tiền nhân đã đem xương máu gầy dựng… hãy tỏ thái độ trước nguy cơ hủy hoại mầu xanh Tây nguyên và đời sống của người Việt cũng như hàng chục dân tộc ít người trong việc khai thác quặng bô-xít không thông qua nghiên cứu khoa học và kinh tế, mà chỉ vụ vào sự lệ thuộc Bắc phương…Sống dưới chế độ độc tài, công an trị, người dân đã mất quyền biểu tình công cộng nói lên ngưỡng vọng thiết tha suốt 54 năm tại miền Bắc và 34 năm qua tại miền Nam, thì nay hãy BIỂU TÌNH TẠI GIA.”

Thời buổi nhiễu nhương dưới sự cai trị của chính quyền Cộng Sản Bắc Việt đã không còn cách nào khắc phục. Phép nước của chế độ Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa đã không hướng đến quyền lợi của người dân. Chúng ta cần phải nói lên tiếng nói của dân tộc. Giáo lý trong kinh sách và đạo nghĩa làm người không cho phép các vị hòa thượng, tăng ni, các giám mục, giáo dân tỏ thái độ dửng dưng trước những điều bất công trong lòng xã hội Việt Nam hiện nay... Tôi xin được trích lời dạy của Đức Thế Tôn để làm vòng hào quang chân lý và ánh sáng Tin Mừng soi rọi lối đi trước mặt: “Như đàn voi say trận, không kể lằn tên mũi đạn, ta phải can đảm chịu đựng những điều bất hạnh của đời. Vì một phần lớn chúng ta sống ngoài khuôn khổ của giáo luật, ta phải có thái độ của đàn voi lâm trận, mạnh tiến giữa rừng gươm đao, giáo mác, bình tĩnh hứng chịu những nỗi chua cay của đời, và thản nhiên vững bước trên con đường phạm hạnh.”

Hỡi tất cả lương dân trong nước,

Các người đang làm gì?


Ngoài đồng lúa, những bác nông dân đang nhễ nhại mồ hôi dưới ánh nắng gắt gao của một buổi trưa đầu hạ. Trong công ty, những nhân viên đang căng thẳng bên chiếc vi tính dưới dàn máy điều hoà mát lạnh. Trên khu đất quy hoạch, những chú kỹ sư xây dựng đang ra sức chỉ đạo các công trình nhà cửa mới trong lớp bụi bay mịt mù. Nơi trường học, tiếng thầy cô giảng bài cho học sinh cùng tiếng lá xào xạc bên ô cửa lớp… Những hình ảnh quê hương dường như thật thanh bình. Tôi cứ cho rằng mỗi người đều được Đảng và Nhà nước giao phó một nhiệm vụ và ai cũng cố gắng hoàn thành công việc của mình trong tâm trạng phấn khởi. Có thật đất nước của chúng ta tốt đẹp như vậy? Không. Đất nước chúng ta là một địa ngục ác đạo. Và các người đều là nạn nhân của địa ngục bạo quyền Cộng Sản Bắc Việt.

Hẳn các người không còn xa lạ gì với cái tên Hồ Chí Minh. Tùy thuộc vào trình độ tư duy của mỗi người và tài liệu công khai sự thật về Hồ Chí Minh mà các người đã may mắn đọc được thì bây giờ các người sẽ có những cách đánh giá khác nhau về con người “muôn mặt” này. Nhưng đặt lại bối cảnh thời chiến ngày xưa thì không một ai mảy may nghi ngờ đến tấm lòng ái quốc của vị “lãnh tụ vĩ đại” Hồ Chí Minh. Nào là Bác đã “ra đi tìm đường cứu nước”, Bác sống “cả đời sống vì dân tộc”, Bác đã đem chủ nghĩa ngoại lai tuyệt vời về cho Việt Nam. Nào là xã hội không nên phân chia giai cấp, mọi người đều có quyền bình đẳng, dân chúng sẽ sống trong “thế giới đại đồng”, v.v… Những điều này nghe như rót mật vào tai đã làm nhiều người dân chất phác tuyệt đối tin theo. Thế rồi kết quả của bao lời đường mật ấy như thế nào? Từ đầu thập niên 50, những thảm kịch Cải Cách Ruộng Đất và Nhân Văn Giai Phẩm đã giết oan hàng vạn địa chủ, trí thức, văn nghệ sĩ, làm hơn một triệu dân miền Bắt phải di cư vào miền Nam trong nỗi kinh hoàng. Nạn nhân là các người. Tiếp theo là cuộc thảm sát Tết Mậu Thân năm 1968 với những hố chôn tập thể, với những giây phút tê liệt khủng khiếp nhất cho người dân Huế. Nạn nhân là các người. Sau đó chủ trương đánh tư sản, đưa toàn bộ đất nước sống trong thời kỳ bao cấp cũng làm cho hàng trăm ngàn người vô tội bị mất trắng tài sản, không nhà không cửa. Nạn nhân cũng là các người. Chỉ có Đảng ta là ngư ông thủ lợi, nuốt trọn những gì chúng vơ vét được qua những cuộc tàn sát man rợ. Những linh hồn oan thiêng chẳng biết dùng bao nhiêu vải tang để phủ cho hết. Những dòng máu thấm đỏ vào đất chẳng biết chờ thời gian bao lâu mới có thể phai mờ. Những giọt nước mắt chua cay chẳng biết hòa cùng bao con sông, con suối cho bớt vị mặn đắng. Một bi kịch của loài người!

Chiến tranh thì phải có đầu rơi máu chảy, nhưng sự hy sinh phải xứng đáng cho quyền lợi toàn dân tộc chứ không phải để cho một cá nhân nào. Xin các người đừng mãi u mê trong lời tuyên truyền của Đảng và Nhà nước. Có thể các người không muốn nhắc đến những gì đã xảy ra trong quá khứ nhưng các người sẽ không bao giờ quên được. Nỗi đau ngày nào các người phải chịu đựng vẫn chưa thể nguôi ngoai, vẫn mãi khắc sâu trong tâm khảm. Cộng Sản là kẻ thù của nhân loại. Cho đến hôm nay Đảng CSVN vẫn ngựa quen đường cũ. Chúng gieo rắc tội ác khắp nơi nơi. Từ việc buôn bán phụ nữ Việt thông qua các đường dây môi giới hôn nhân cho đến tình trạng dân đói nghèo lạc hậu. Các người là nạn nhân. Từ hàng trăm trẻ em vất vưởng nơi lề đường cho đến nhiều vụ cướp đất của lương dân khắp nước. Các người là nạn nhân. Từ tín ngưỡng tôn giáo bị cấm đoán cho đến tình trạng thất nghiệp tràn lan. Các người là nạn nhân. Từ sự bắt bớ các nhà đấu tranh dân chủ cho đến chủ trương biến cả dân tộc thành những kẻ nô lệ cho thực dân ngoại quốc. Các người cũng là nạn nhân. Xã hội đã biến con người sống dẫm đạp lên nhau, bất chấp sinh mạng người khác chỉ vì đồng tiền. Bác sĩ không còn chữa bệnh theo phương châm “lương y như từ mẫu”. Luật sư không còn hành nghề với tinh thần bào chữa oan ức cho thân chủ. Nhà báo không còn viết bài dựa trên tính chất sự thật của sự việc. Bây giờ các người chỉ thấy một xã hội tráo trở, gạt gẫm lẫn nhau để đạt mục đích riêng. Nếu tình trạng này cứ tiếp diễn mãi thì đất nước sẽ đi về đâu.. Sau này các người sẽ không còn thưởng thức hương vị bánh chưng, bánh dầy vào những ngày Tết mà thay vào đó là bánh trôi, bánh bao của Trung Hoa. Tất cả là do trái tim quỷ dạ xoa của Đảng Cộng Sản nặn ra. Chúng ta không thể chịu đựng hơn. Đồng bào quốc nội hãy vì tương lai con em mà đồng lòng chung sức hạ bệ chính quyền Cộng Sản Việt Nam độc tài và ngăn chặn tham vọng xâm lấn của Trung Cộng.

Hỡi toàn thể người Việt ly hương,

Các cô chú, anh chị đang làm gì? Các cô chú còn nhớ cái hận mất nước năm 1975? Hay các anh chị đang sung túc bên kia đại dương mà quên mất hai tiếng dân tộc?

Nhắc đến the Fall of Saigon thì chẳng ai ngăn nổi tiếng nấc xót xa. Từng hình ảnh cuối cùng tại miền Nam cứ như cuốn phim quay chậm ngược dòng thời gian. Từng cảnh tượng chết chóc như những mũi kim đâm vào trái tim đau buốt. Đâu rồi thanh bình ấm no? Đâu rồi khung trời hoa mộng? Đâu rồi xứ sở hòa bình? Ôi miền Nam yêu dấu đã vì ai mà âm u hoang tàn, vì ai mà gia cảnh phân ly, vì ai mà tan nát tuổi xuân. Những con thuyền mong manh vượt biết bao hải lý để chở thuyền nhân đến miền đất hứa. Những nỗi uất ức được khâu chặt vào từng tế bào trong cơ thể. Những nỗi khiếp sợ ăn mòn cả tinh thần cho nòi giống. Để rồi hôm nay trên đất khách quê người tự do, một số người Việt tỵ nạn nhìn về quê hương Việt Nam bằng con mắt lãnh cảm mà chối bỏ nơi chôn nhau cắt rốn của mình. Thật đáng buồn khi họ có ý nghĩ là việc quốc nội thì tự người dân trong nước phải đứng lên giải quyết. Vậy thì cội nguồn các người ở đâu, tổ tiên các người ở chốn nào? Đây là một vấn đề quốc gia hệ trọng đến sự sinh tồn của cả dân tộc.
Các cô chú đã thấy đồng bào trong nước phải gánh chịu kiếp cu li. Trong thời thế nguy biến này, chỉ có tình thương đồng loại của những người Việt hải ngoại mới giúp họ có đủ ý chí kiên cường để chống trả lại sự đàn áp của Cộng Sản. Chúng ta không thể để bè lũ Cộng Sản Bắc Việt thành công trong việc chia rẽ sợi dây liên kết nội chiến và ngoại ứng. Tôi biết rất nhiều cô chú đã và đang tích cực có những kế hoạch giải thể bộ chính trị Cộng Sản và cứu vãn đất nước khỏi cảnh vong quốc. Còn những anh chị Việt Kiều nhẹ dạ khác thì đừng nên nghe lời mĩ miều “khúc ruột ngàn dặm” của Cộng Sản mà về Việt Nam làm ăn, đốt tiền để tiếp tế máu cho chúng, đến khi lọt bẫy rồi thì hối hận cũng không kịp.

Có nhiều lần tôi lang thang vào cái diễn đàn chính trị trên mạng, nghe các anh ví von Cộng Sản như loài súc vật vô nhân tính, mất tình yêu thương đồng loại. Xin thưa với quí vị, chúng không phải là khỉ, là chó và cũng không xứng đáng được so sánh với những loài vật này. Con khỉ tuy chỉ biết bắt chước nhưng chúng rất thông minh và có tình cảm. Một câu chuyện nói về một thợ săn đã bắn một con vượn cái bị trọng thương. Thế mà vượn mẹ vẫn ôm chặt đứa con vào lòng và dùng hết sức bình sinh để rống gọi thảm thiết chờ người cha trở về. Khi con vượn đực quắp được đứa con mang đi thì lúc đó con vượn cái mới trút hơi thở cuối cùng rồi từ từ ngã xuống. Còn Cộng Sản chỉ biết giết đồng loại. Con chó thì rất trung thành với chủ nhân. Nếu người chủ gặp chuyện nguy hiểm thì nó liều thân để cứu. Còn Cộng Sản thì mạng ai nấy giữ thật kỹ. Nếu như Cộng Sản là chó thì các vị có dám nuôi trong nhà không? Ngay cả những bà mẹ Việt Nam đã có công nuôi các cán bộ, bộ đội mà cũng bị chúng cướp nhà không thương tiếc. Đúng là một lũ đủ thứ vô: vô gia đình, vô Tổ quốc, vô tôn giáo, vô đạo đức, vô tư cách, vô nhân vô nghĩa, vô phúc vô hậu, vô phương cứu chữa.

Hỡi tuổi trẻ Việt Nam trên toàn quả địa cầu,

Các bạn trong nước đang nghĩ gì? Các bạn ở hải ngoại đang ước muốn gì?

Là rường cột tương lai của nước nhà, các bạn trong nước cần phải biết bổn phận làm một người công dân có ích cho xã hội. Chúng ta không sinh ra trong thời loạn lạc nhưng lại sinh nhầm vào một thế giới không ánh sáng. Những ánh đèn màu muôn sắc lộng lẫy trên phố thị về đêm chỉ là ảo ảnh của bóng tối. Những khu giải trí chỉ là trò xí gạt con nít, che mắt thiên hạ. Những căn biệt thự vươn cao lấp kín bầu trời chỉ là mô hình tượng trưng cho chủ nghĩa Cộng Sản – một kẻ cướp. Các bạn hãy tới gần và nhìn kỹ một chút. Dưới ngọn đèn đường là các cụ già một mình lượm những cái lon để đổi chén cháo qua ngày. Ngoài cổng khu vui chơi là những kẻ ăn xin mặc áo quần rách bươm lê lết dọc vỉa hè. Bên cạnh nhà lầu cao tầng ở thành thị là liêu xiêu nhưng mái nhà tranh vùng nông thôn. Đó mới là viễn cảnh thật sự của đất nước chúng ta. Vậy chúng ta phải bắt đầu từ đâu? Từ tấm lòng yêu nước là sự khơi nguồn cho hành động cứu nước. Các bạn cần thoát khỏi sự nhồi sọ của Đảng ta, đừng ngông nghênh ra vẻ ta đây có tất cả mà hãy dùng cái đầu để suy nghĩ... Nếu Việt Nam là một phần của Trung Cộng thì các bạn chẳng còn gì hết. Các bạn cần thắp lên lòng tin và tình yêu thương nhân loại, gạt bỏ tham – sân – si và đừng cưỡng cầu danh vọng cuộc đời.

Các bạn hãy nhìn gương quốc gia Tây Tạng. Họ đã bị Trung Cộng thống trị qua nhiều thế kỷ. Nhưng vì người Tây Tạng biết chống lại những kẻ lợi dụng mình, biết nắm bắt thời cơ và lại có đầu óc nhanh nhẹn, trung thực nên họ không bao giờ đầu hàng. Họ hiểu rằng một khi nhẹ dạ tin vào lời nói “cùng nhịp thở với các chiến sĩ vũ trang, cùng chung số phận với các cán bộ và nhân dân Tây Tạng” của Hồ Cẩm Đào thì sẽ không có huyệt chôn thân. Đó là một bài học cho chúng ta học hỏi. Vì lịch sử hơn bốn ngàn năm văn hiến, các bạn hãy nối gót các bậc tiền bối để làm rạng danh Tổ quốc Việt Nam thêm một lần nữa.


Các bạn trẻ tại hải ngoại hãy cùng sát cánh với thanh niên trong nước để chúng ta có thể giải thoát dân tộc khỏi ách nô lệ ngoại bang. Các bạn sống trên những quốc gia tự do thì các bạn là người hiểu rõ tầm quan trọng phải có dân chủ và nhân quyền. Trình độ của tôi có thể không bằng các bạn nhưng đứng vào cương vị người chủ tương lai của đất nước thì chúng ta là thành phần chính yếu của nước nhà... Vì thế chúng ta không nên tách biệt đường lối đấu tranh mà hãy chia sẻ với nhau. Chúng ta có chung một quê hương, một màu da, một màu tóc.

Hỡi tuổi trẻ Việt Nam! Chúng ta không thể để yên cho bọn khốn nạn Nguyễn Minh Triết, Nông Đức Mạnh, Nguyễn Tấn Dũng, Nguyễn Phú Trọng… thông đồng với lũ giặc Tàu bức hại nhân dân. Trách nhiệm của chúng ta là không để lọt một tấc đất vào tay giặc, không để dân tộc mãi điêu linh, không để chết tương lai tuổi trẻ, và càng không để trở thành đứa con tội đồ của người Mẹ chúng ta. Đời người có một lần để sống và một lần để chết, hãy sống cho xứng và hãy chết cho đáng.

Dân tộc Việt Nam không của riêng ai.

Chúng ta không thể cứ rơi nước mắt mãi. Hỡi toàn thể đồng bào quốc nội và đồng bào hải ngoại, hãy khóc một lần cuối rồi lau lệ cho khô. Hãy cùng nhau tay trong tay, vai kề vai nối thành một khối đại đoàn kết dân tộc. Chống giặc ngoại xâm phương Bắc là trách nhiệm của tất cả người con da vàng máu đỏ Việt Nam. Các bậc cha ông ngày trước đã có công gầy dựng và gìn giữ giang sơn gấm vóc thì nay chúng ta không thể giương mắt vô hồn nhìn từng mảnh đất quê hương bị cắt xén rồi dâng cho bọn bành trướng Trung Cộng một cách vô cớ. Bọn chúng huỷ hoại môi trường sinh sống của đất nước ta, phong tục tập quán của dòng giống ta, nhân bản con người của dân tộc ta thì chúng ta không thể bình chân như vại. Bọn chúng bóc lột sức lao động, nhập thực phẩm vào đầu độc người dân, bao thầu các công trình xây dựng trọng điểm bằng quyền lực áp đặt thì chúng ta không thể chấp nhận sự có mặt của chúng trên đất Nam này. Bọn chúng âm mưu đồng hoá chủng tộc, trừ diệt đồng bào tận gốc, áp dụng chính sách nô lệ chính trị thì chúng ta không thể im lặng chịu nhục.

Khi tất cả cùng hướng về quê hương Việt Nam chính là lúc chúng ta biến niềm tin thành vũ khí lợi hại nhất.
Khi tất cả cùng chung nhịp thở với non sông Việt Nam chính là lúc chúng ta biến tinh thần đoàn kết thành sức mạnh bất diệt.
Không một mãnh lực nào có thể ngăn chặn hùng khí vì đại nghĩa quốc gia của chúng ta.
Không một thế lực nào có thể làm nhụt chí vì lý tưởng trường tồn cho dân tộc.
Hãy đồng tâm lật đổ bọn bán nước cầu vinh Cộng Sản.
Hãy chung sức dẹp tan lũ giặc Tàu Cộng đang hoành hành trên đất nước.
Hãy tranh đấu để xây dựng một kỷ nguyên mới cho nước Việt Nam tươi sáng hơn.

Gươm mài đá, đá núi cũng mòn
Voi uống nước, nước sông phải cạn.
Đánh một trận, sạch không kình ngạc
Đánh hai trận tan tác chim muông.

(Trích “Bình Ngô Đại Cáo” – Nguyễn Trãi)

Dân tộc là của tất cả người dân mang dòng máu Việt Nam.

Trên đây là những lời tâm huyết của một người trẻ sinh ra trên mảnh đất Việt Nam. Tôi đã nói những gì tôi cần phải nói. Mỗi người chúng ta đã đủ trưởng thành và đủ trí khôn để suy xét. Các vị có vì bản sắc văn hóa mà đấu tranh hay không thì đó là tuỳ thuộc vào quyết định của các vị. Còn tôi cũng như chị Lê Thị Công Nhân đã từng phát biểu: “Tôi sẽ chiến đấu tới cùng cho dù chỉ còn một mình tôi,” sống cho dân tộc và chết vì dân tộc.
Tôi không là ai nhưng tôi có thể khẳng định với tất cả quí vị rằng tôi là một đứa con của Mẹ Việt Nam bất khuất.

Lê Nguyễn Huy Trần

Nguồn : trantrung45@sbcglobal.net
.

Dư luận vụ bắt luật sư Lê Công Định

Luật sư Lê Công Định bị Công an bắt ngày 13/06/2009.
Tin tức về việc luật sư Lê Công Địnhvừa bị an ninh Việt Nam bắt khẩn cấp tại TP Hồ Chí Minh hôm 13/6/2009, do bị cáo buộc tuyên truyền chống phá nhà nước XHCN, đang làm dấy lên các quan ngại sâu sắc của nhiều giới trong đó có tầng lớp trí thức và các văn nghệ sỹ trong nước.

Từ Hà Nội, nhà văn Võ Thị Hảo cho BBC Việt ngữ hôm 14/06, hay rằng bà đã bị sốc sau khi nghe tin luật sư Lê Công Định, người từng nhận bào chữa cho nhiều vụ án nhân quyền, dân chủ trong nước, bị công an Việt Nam bắt giữ, nhưng không tin là ông Định có tội.
Bà cũng phê phán cách đưa tin một chiều, thiếu khách quan, chịu chỉ đạo của Chính quyền, của nhiều cơ quan truyền thông trong nước.
Còn Giáo sư Nguyễn Huệ Chi, người đồng chủ trì và sáng lập trang mạng đang thu hút nhiều dư luận trong và ngoài nước, vốn phản đối dự án khai thác Bauxite của Chính phủ ở Tây Nguyên, nói ông rất ngạc nhiên và buồn trước tin luật sư Định bị bắt, vì trước đó không lâu, báo Tuổi trẻ còn đánh giá rất cao về trình độ, nhân cách của ông Định.
Nhà quan sát tình hình trong nước, Lê Hồng Hà, hôm thứ Bảy cho BBC Việt ngữ biết, ông hay tin về vụ bắt giữ vị cựu Phó Chủ nhiệm Đoàn luật sư TP Hồ Chí Minh qua báo chí và các trang mạng của nhà nước và do Chính phủ kiểm soát. Ông cho hay sẽ tiếp tục theo dõi sát sao tình hình về vụ bắt giữ và sẽ lên tiếng khi có các thông tin rõ hơn.
Nhà báo, kiêm nhà phê bình văn học Phạm Xuân Nguyên từ Viện Khoa học Xã hội Việt Nam, cho hay vụ bắt giữ vị luật sư nổi tiếng 41 tuổi từ Sài Gòn, đang làm cho giới trí thức, nhiều bộ phận quần chúng nhân dân khác, kể cả những người hành nghề luật sư trong lĩnh vực nhân quyền quan tâm sâu sắc và đặt ra nhiều câu hỏi về động cơ và thông điệp thực sự của vụ bắt giữ.

'Một người dũng cảm'

Nhà văn Võ Thị Hảo nói luật sư chỉ làm đúng bổn phận tối của mình.

"Tôi có theo dõi một số bài viết của ông Lê Công Định ở trên báo," nhà văn Võ Thị Hảo đang sống và làm việc ở Hà Nội nói.
"Tôi cũng biết luật sư Lê Công Định là một người dũng cảm, dám bênh vực cho những người bất đồng chính kiến vì nói lên ý nghĩ thực của họ về đất nước, trái với quan điểm của đảng cộng sản và Nhà nước."
Bà Hảo cho rằng ông Định đã làm được một công việc tốt khi chỉ thực hành lương tâm tối thiểu của một luật sư trước nhân dân:
"Khi những người dân lên tiếng đề nghị được giúp đỡ do bị vướng vào vòng lao lý và cảm thấy rằng họ có những điều chính đáng cần được bênh vực trước pháp luật, thì một luật sư có lương tâm không có quyền từ chối.
Ông Định chỉ làm bổn phận tối thiểu của một luật sư có lương tâm.
Nhà văn Võ Thị Hảo

"Ông Định chỉ làm bổn phận tối thiểu của một luật sư có lương tâm và lương tri mà thôi."
Bà Hảo cho hay bà chưa từng gặp luật sư Lê Công Định, nhưng qua những bài viết của luật sư mà bà đã đọc, bà thấy ông Định không có gì sai trái gì.
"Nếu so với những gì mà nhà nước và đảng cộng sản lâu nay kêu gọi đổi mới, cần nói thẳng, nói thật, cần nhìn thẳng sự thật, vì đất nước phát triển, thì tôi thấy Lê Công Định đã làm đúng," bà Hảo nhận xét.
"Bây giờ lại chứng kiến thêm một người nói thẳng, nói thật nữa bị bắt, tôi cảm thấy thật là sốc và đáng buồn," nhà văn nữ 56 tuổi nói.

'Không phải lợi dụng'

Giáo sư Nguyễn Huệ Chi không tin vào báo chí một chiều

"Tôi thấy những bài viết của ông Lê Công Định là những bài đặc sắc," Giáo sư Nguyễn Huệ Chi, người đồng chủ trì và sáng lập trang mạng Bauxite Việt Nam, thu hút hơn một nghìn chữ ký của các giới trí thức, khoa học, văn nghệ sỹ, nhân sỹ Việt Nam trong và ngoài nước... phản đối dự án khai thác khoáng sản tại Tây Nguyên của Chính phủ, nói với BBC Việt ngữ một ngày sau khi vụ bắt giữ diễn ra.
"Tôi cũng không rõ việc người ta nói ông Định lợi dụng phản ứng xã hội và dư luận về vụ Bauxite chống Chính phủ là lợi dụng thế nào."
Giáo sư Huệ Chi cũng bình luận về việc một số tờ báo trong nước nói luật sư Lê Công Định 'cấu kết' với một số 'đối tượng' chống đường lối của Đảng và nhà nước, mà đặc biệt là công kích trực tiếp Thủ tướng Chính phủ:
"Nếu ông làm như tất cả những người dân đã làm, nghĩa là ông ấy chống lại một việc có hại sờ sờ cho đất nước, là việc khai thác bauxite, thì tôi nghĩ không phải là ông ấy lợi dụng."
Báo chí ở Việt Nam chỉ đi 'lề bên phải. Cho nên cái mà gọi là tin vào báo chí, thì tôi không tin.
Giáo sư Nguyễn Huệ Chi, chủ trì trang mạng bauxitevietnam. info

Người đang thu hút sự chú ý của các tầng lớp nhân dân, của dư luận trong và ngoài nước, khi đi đầu nhóm nhiều trí thức nhân sỹ trong vụ phản đối dự án khai thác bauxite nhận xét về cách thức báo chí, truyền thông trong nước loan tin về vụ bắt giữ luật sư:
"Tôi chưa biết rõ 'tội trạng' của ông Định, vì ở Việt Nam việc công bố 'tội phạm' thực sự như ở các trường hợp như ông Định, hình như là không thấy. Chúng tôi chỉ biết được sự việc qua báo chí, mà báo chí ở Việt Nam chỉ đi 'lề bên phải'.
"Cho nên cái mà gọi là tin vào báo chí, thì tôi không tin," Giáo sư Huệ Chi khẳng định.
'Còn răn đe nữa'

Ông Nguyên nói động thái bắt giữ có thể mang tính răn đe.

"Vụ bắt Lê Công Định thu hút nhiều nhất những ai quan tâm tới các vấn đề thế sự, thời sự nước nhà. Mà có thể nói, đặc biệt là trong giới trí thức, giới quan tâm tới thời cuộc hàng ngày của đất nước," từ Viện Văn học, Viện Khoa học Xã hội Việt Nam, nhà báo, nhà phê bình văn học Phạm Xuân Nguyên nói với BBC.
Ông Nguyên cũng cho biết hiện còn chưa có nhiều nguồn tin khác nhau để xác định liệu có thực và thực đến đâu các nguyên nhân đứng đằng sau vụ bắt giữ:
"Vụ việc diễn ra chỉ vài chục tiếng đồng hồ sau khi một luật sư khác, ông Cù Huy Hà Vũ có đơn khởi kiện Thủ tướng Chính phủ vi phạm pháp luật trong vụ Bauxite, điều mà báo chí trong nước không hề đưa tin, nên đã đang đặt ra nhiều câu hỏi về nguyên nhân, động cơ và thông điệp của vụ bắt ông Định.
Nhiều chính quyền nói chung, khi đưa ra một lệnh bắt giữ, họ không chỉ trừng trị tội phạm, mà nhất là đối với những người hoạt động dân chủ, với giới trí thức, điều đó còn có tính chất đăn re, đàn áp nữa,
Nhà phê bình văn học Phạm Xuân Nguyên

"Tôi nghĩ là còn phải chờ đợi thêm thông tin, vì cũng giống như vụ bắt hai nhà báo Việt Nam cách đây một thời gian. Khi bắt cũng rất rúng động, rùm beng.
"Nhưng sau khi bắt còn phải điều tra, khởi tố, xét xử, thụ án... thì dần dần cũng rõ ra nhiều điều. Đây là một quá trình. Tôi nghĩ vụ án Lê Công Định mới chỉ bắt đầu. Chúng ta còn phải chời đợi thêm," ông Nguyên nhận định.
Sau khi có lời khen ngợi một số vị dân biểu đã có các phát biểu khá mạnh mẽ và thẳng thắn trước quốc hội về vụ Bauxit mấy tuần qua, như GS Nguyễn Minh Thuyết, nhà sử học Dương Trung Quốc, ông Nguyên trở lại vụ bắt giữ đối với luật sư Lê Công Định và đúc kết:
"Theo tôi biết, nhiều chính quyền nói chung, khi đưa ra một lệnh bắt giữ, họ không chỉ trừng trị tội phạm, mà nhất là đối với những người hoạt động dân chủ, với giới trí thức, điều đó còn có tính chất đăn re, đàn áp nữa, cho nên mọi sự kiện cần phải được đánh giá dần theo quá trình diễn biến cụ thể của nó."

Quốc Phương
BBCVietnamese. com

Chủ Nhật, 14 tháng 6, 2009

Quyết không khiếp nhược - LS Lê Công Định

LS Lê Công Định

Lịch sử Việt Nam là lịch sử thăng trầm của một ngàn năm nô lệ giặc Tàu, một trăm năm nô lệ giặc Tây.

Những khoảng khắc hòa bình hầu như ngắn ngủi. Sau 1975 niềm vui độc lập và thống nhất, với biết bao máu và nước mắt vô tội đổ xuống, đã không kéo dài bao lâu. Đất nước triền miên rơi vào khủng hoảng, hết khủng hoảng kinh tế, đến khủng hoảng đạo lý và bây giờ khủng hoảng niềm tin. Điều đó suy cho cùng có nguyên nhân nội tại từ chính sự nhu nhược của mỗi con người chúng ta.

Bốn ngàn năm lịch sử đã kết nối từng cá nhân thành một dân tộc, hun đúc nên khát vọng Đại Việt, đưa chúng ta đi hết chiến thắng này đến thắng lợi khác, giành lại độc lập tự chủ và thống nhất giang sơn về một mối. Thành tựu ấy có được là do sự quật khởi của hào khí Diên Hồng qua các thời đại.

Tiếc thay khi chuẩn bị bước vào nền thái bình thịnh trị, sự nhu nhược đã thế chỗ cho tinh thần quật khởi! Kẻ thì bỏ nước ra đi, trốn tránh. Người thì ở lại nhẫn nhục, muộn phiền. Bọn cơ hội thừa dịp thi thố sự đồi bại, biến giang sơn chung thành món mồi riêng tư béo bở.

Vì nhu nhược, chúng ta không dám phản kháng thói hạch sách, nhũng nhiễu của lớp quan lại mới, chấp nhận dùng tiền vượt qua trở ngại. Đến khi nhìn lại, quốc nạn tham nhũng và quan liêu đã lan tràn, bất trị.

Vì nhu nhược, chúng ta che tai không dám nghe lời nói ngay thẳng, mặc nhiên dung túng sự dối trá và xu nịnh. Đến khi bừng dậy, đạo đức đã suy đồi, khó sửa.

Vì nhu nhược, chúng ta hài lòng với những gì đang có, cố tin vào sự ổn định giả tạo, đắm mình vào những lễ hội vô nghĩa liên miên. Đến khi nghĩ lại, xung quanh đã đầy dẫy ung nhọt, không còn thuốc chữa.

Vì nhu nhược, chúng ta bịt mắt trước những bước đi vũ bão của các dân tộc láng giềng. Đến khi tỉnh ngộ, sự tụt hậu quá rõ ràng, không còn cơ may rút ngắn khoảng cách.

Để che giấu mặc cảm do nhu nhược, khắp nơi người ta kể nhau nghe những bài vè châm biếm hoặc lớn tiếng dè bỉu chuyện cung đình tồi tệ, nhưng lại trong … quán nhậu! Chí khí kiểu “sĩ phu Bắc Hà” ấy liệu sẽ giúp ích được gì cho công cuộc chấn hưng đất nước đang lúc cần hào khí Diên Hồng năm xưa?

Muốn chấn hưng đất nước trong vận hội ngàn năm có một này cần phải rũ bỏ sự nhu nhược đó. Muôn người xin hãy nắm tay lại, chế ngự sự sợ hãi, cùng tiến về phía trước, may ra khát vọng Đại Việt mới có cơ may biến thành hiện thực. Xin đừng để sự nhu nhược của những cá nhân trở thành sự bạc nhược của cả một dân tộc.


http://www.x-cafevn.org/forum/showthread.php?p=334176#post334176



.

Vì sao nhà nước độc tài CSVN lại bắt luật sư Lê Công Định ?

Bài nhận định:
Trác Tuân

Hôm nay, 13/6/2009, một sự kiện được cho là nóng hổi, được các báo quốc doanh đồng loạt đang tải tin luật sự Lê Công Định, một nhà hoạt động xã hội đã có nhiều bài viết có tính cách mạng được đăng tải trên các mạng điện tử. Nhất là chúng ta được biết ông bào chữa cho LS Nguyễn Văn Đài và Lê Thi Công Nhân, trong vụ án chính trị nổi tiếng năm 2007.
Sự kiện nóng hổi này được cho là lệnh bắt khẩn cấp, khi đó chỉ là các dấu hiệu chứ chưa phải bắt quả tang, đã làm người ta đặt ra một dấu hỏi và liên hệ tới các sự kiện trong nước gần đây đang làm chấn động dư luận. Ngoài tâm điểm về vấn đề bauxit Tây nguyên đã làm thức dậy các thành phần xã hội, nhất là tầng lớp trí thức. Các nhà trí thức trong nước đã biết vận dụng sức mạnh dân chủ một cách ngoạn mục bằng những hành động cụ thể, như liên tiếp ra bản kiến nghị, rồi lấy chữ ký của đông đảo quần chúng, động thái gần đây nhất là họ đã chính thức gửi đơn lên LHQ đề nghị cộng đồng quốc tế can thiệp.
Cũng vấn đè bauxit là sự tham gia của cộng đồng giáo dân, điểm khởi phát là giáo xứ Thái Hà, với lòng kính chúa yêu nước, với cách phản biện ôn hòa đã gây cho đảng ĐTCSVN những khó khăn nhất định, họ lúng túng chưa có biện pháp đối phó.
Thì nhất là những ngày gần đây, tranh thủ diễn đàn quốc hội, như không hẹn mà gặp những đại biểu ngoài đảng đã đăng đàn cất lên tiếng nói mạnh mẽ chưa từng có, khiến cho dự luận xã hội xôn xao, quan tâm chú ý môt cách sâu sắc
Tất cả những vấn đề đó liên tục xảy ra, chưa kể những dấu hiệu rất đáng chú ý của các nhà trí thức như hồi ký của Nguyễn Đăng Mạnh, Hồi ký “thằng hèn”của nhạc Sĩ Tô Hải, những websit có ngang nhiên đi lề bên trái như Đào Hiếu, Trần Nhươngvv.. đã thực sự gây rúng động dư luận.
Sự kiện TQ đang ngày càng lấn át biến Đông cũng tạo lên sự lo lắng nhất định của quần chúng nhân dân, đã thực sự lấn át đi những khó khăn kinh tế đang ngày suy giảm.
Đó là những sự kiên mắt thấy tai nghe, còn những vấn đề được giữ kín sau hậu cung, những phản ứng của giới quân nhân cũng đang làm cho giới lãnh đạo chóp bu như ngồi trên chảo lửa.
Và có lẽ sự kiện nóng hổi nhất là ngày 15/6/2009 Tiến sĩ luật Cù Huy Hà Vũ, một nhà hoat động xã hội có nguồn gốc danh giá, đồng thời trong quá khứ ông cũng có những bước đi táo bạo có tính đột phá, như tự ứng cử vào chức bộ trưởng bộ văn hóa thông tin, tự ứng cử làm đại biểu quốc hộivv.. đã thực sự gây sốc dư luận khi ông làm đơn kiện thủ tưởng chính phủ Nguyễn Tấn Dũng, đã lạm dụng quyền hạn ra quyết định thực hiện dự án khai thác Bauxit tại tây nguyên, cùng một lúc vi phạm tới 3 điều luật của các luật về môi trường, luật về qui trình qui phạm văn bản luật và luật về dự án đầu tư.
Tôi cho rằng đây là đòn choáng váng nhất của bộ chính trị, tuy sự kiện chỉ có tính chất cá nhân, nhưng đã cho thấy tầm quan trọng của vấn đề, là từ trước tới nay chưa có một tiền lệ nào xảy ra. Chưa có một công dân nào dám làm cái việc tày đình đó ở một đất nước mà người dân quen cam chịu cúi đầu luồn cúi. Nhất là một người có trình độ am hiểu luật và rất khôn ngoan kín kẽ, ông đã dùng chính dư luận để bảo vệ chính mình, khi ngay sau khi nộp đơn đã lên đài RFA để trả lời phỏng vấn về sự kiện trên.
Trước những sự kiện nóng bỏng như vậy thì không còn cách gì hơn và vẫn quen thói hành xử cũ là “rung cây dọa khỉ”. Họ đã ra lệnh bắt khẩn cấp ls Lê Công Định và lệnh cho các báo đồng loạt đưa tin với ý đồ chính là nhằm răn đe, lung lạc những người dám cả gan chống đối họ, đồng thời có ý đồ ngăn chặn những cơn địa chấn tiếp theo.
Đây là thủ đoạn vô cùng thâm độc của đảng CSVN mà họ vẫn thường xuyên thực hiện trong quá khứ.
Vì vậy các tổ chức dân chủ, nhất là các tổ chức dân chủ hải ngoại cần phải có biện pháp đối phó. Bằng cách phát động phong trào, đẩy mạnh việc đấu tranh nhằm hỗ trợ cho PTDC trong nước một cách cụ thể là ủng hộ và đoàn kết với Luật sự Lê Công Định, bằng cách khẩn trơng lập lên tổ chức như UB hay hội đoan kết với ls Lê Công Định và các nhà dân chủ khác đang bị bắt giữ. Tổ chức mít tinh biểu tình ở hải ngoại kêu gọi dự luận quốc tế, chính phủ và các tổ chức phi chính phủ hãy nỗ lực ủng hộ và giúp đỡ PTDC Việt Nam. Đây là thời cơ ngàn năm có một, nếu chúng ta biết vân dụng để đẩy phong trào cách mạng lên cao.Nhất là đối anh chị em, các tổ chức hải ngoại, lúc này hơn bao giờ hết hãy biết đoàn kết hướng về quốc nội để có những hành động đúng và thiết thực.
Thời cơ đã đến! Chớ nên để vuột mất.

Trác Tuân
_______________________
Nguồn : tranmongvu@googlemail.com