Thứ Bảy, 5 tháng 11, 2011

Ông Gaddafi đã không thức thời!


Cập nhật lúc: 02:20:51 PM, 04/11/2011


Vạn vật đều có một mùa của chúng và có một thời khắc cho mỗi việc dưới bầu trời này: có một thời để được, có một thời để mất, có một thời để giữ, có một thời để vứt bỏ!
Nhiều người Libya xếp hàng ở Misrata ngày 22-10 để tận mắt thấy thi thể ông Muammar Gaddafi - Ảnh: Reuters

Cái chết của nhà lãnh đạo bị lật đổ Muammar Gaddafi ở Libya quả rất đáng tiếc! Ông phải chết cho dù Tòa án hình sự quốc tế có muốn ông phải sống đi nữa để đưa ông và con cái ra xét xử về các “tội ác chống lại nhân loại dưới hình thức các vụ giết người khắp đất nước Libya bởi bộ máy nhà nước cùng lực lượng an ninh Libya”. Song như trong mọi cuộc lật đổ bạo lực khác, hiếm khi nào không “nhổ cỏ, nhổ tận gốc” để tránh hậu họa một khi “đương sự” còn sống.
Ông Gaddafi quả đã không thức thời để hiểu rằng muốn hay không muốn, ông cũng phải chấp hành nghị quyết ngày 17-3-2011 của Hội đồng Bảo an Liên Hiệp Quốc. “Hội đồng Bảo an yêu cầu: 1-Thực hiện ngay ngưng bắn và chấm dứt toàn bộ mọi hoạt động vũ lực cùng mọi sự tấn công và ngược đãi thường dân. 2-Thiết lập vùng cấm bay trên toàn cõi Libya. 3-Cho phép mọi biện pháp cần thiết để bảo vệ thường dân cùng các khu dân cư...”.
Ông đã không nhận ra rằng nghị quyết này một khi đã được 15/15 quốc gia thành viên thông qua hoặc bỏ phiếu trắng có nghĩa ông đã bị xem như là “có lỗi” rồi và đang ở trong “tầm ngắm” của những thế lực quốc tế muốn “lấy đầu” ông qua trung gian là Hội đồng Bảo an Liên Hiệp Quốc. Chỉ cần một nghị quyết như thế là đủ để kết liễu ông rồi. Song ông lại không thức thời để nhận ra rằng lần này Nga và Trung Quốc đã không phủ quyết như vẫn thường phủ quyết, coi như “định mệnh đã an bài” và ông không tài nào “cải số” được nữa, nhất là bằng vũ lực!
Nếu ông đủ tỉnh táo để “đọc” nghị quyết đó, có lẽ ông đã phải nhận ra cái gọi là “lệnh cấm bay” chỉ là thứ yếu, đứng sau yêu cầu thứ nhất là “ngưng bắn và chấm dứt toàn bộ mọi hoạt động vũ lực cùng mọi sự tấn công và ngược đãi thường dân”. Nếu ông hiểu đó mới là cái “thòng lọng” hờm sẵn, có lẽ ông đã không làm như ông đã làm, để ba tháng sau, ngày 27-6, Tòa án hình sự quốc tế có cơ sở để ra bản cáo trạng số ICC-01/11, trong đó liệt kê tội trạng ông như sau: “Trong diễn văn trên truyền hình nhà nước ngày 15-1-2011 cùng trong một loạt diễn văn sau đó, Muammar Gaddafi và con trai mình là Saif Al-Islam vốn đang nắm quyền thủ tướng trong thực tế đã khẳng định ý định tận diệt mọi sự phản kháng chống chế độ...
Hôm 22-2-2011, Muammar Gaddafi tuyên bố: Chúng ta sẽ di dời hàng triệu người để lành mạnh hóa từng centimet của đất nước Libya, từng ngôi nhà, từng con ngõ... Về vấn đề vừa nêu, tòa ghi nhận có những chứng cớ cho thấy: 1- Lực lượng an ninh đã trải ra trên khắp nước. 2- Đã có những hoạt động tuyển mộ người nước ngoài làm lính đánh thuê để yểm trợ cho bộ máy an ninh. 3-Đã có những chỉ thị ra lệnh tuyển 2.000 người chuẩn bị sẵn sàng hành động tại Benghazi...”.
Nếu ông đủ tỉnh táo như ông từng tỉnh táo, có lẽ ông đã không chết và vô số người Libya thuộc cả hai phe, nhất là thường dân, cũng đã không phải chết! Thật vậy, cách đây năm năm, chỉ sáu ngày sau khi ông Saddam Hussein của Iraq bị bắt, ông Gaddafi đã lẹ làng tuyên bố từ bỏ chương trình vũ khí hủy diệt hàng loạt, đồng thời hoan nghênh quốc tế đến thanh tra xem ông có “nói là làm” hay không.
Trước đó năm 2003, ông đã chịu “nhận trách nhiệm về hành động của các viên chức Libya” về cái chết của 259 người trên chuyến bay 103 của Hãng hàng không Mỹ Pan Am bị nghi do tình báo Libya đánh bom rơi trên bầu trời Lockerbie ngày 21-12-1988, và chi 2,7 tỉ USD cho gia đình các nạn nhân.
Phải nói là những “bài học xương máu” của phe Taliban ở Afghanistan năm 2001 và của ông Saddam Hussein năm 2003 ở Iraq đã tác động rất nhiều đến khả năng thức thời của ông Gaddafi. Tiếc thay, lần này ông đã không nhận ra đâu là điều khoản sinh tử trong nghị quyết 1973 
của Hội đồng Bảo an!
Thức thời là điều mà nay đặt ra cho không ít người trong hoàn cảnh như ông Gaddafi.
Theo Tuổi Trẻ
----------------------------

Viettin: Nội dung bài báo này nên dành cho những người đang cầm quyền tại Việt Nam

http://www.thegioinguoiviet.net/showthread.php 

Nên đọc: Vấn Đề Hòa Giải Hòa Hợp Dân Tộc

Vấn  Đề  Hòa  Giải  Hòa  Hợp  Dân  Tộc
VŨ  TRÍ

Nhiều năm trước đây đã có dư luận báo chí đề cập đến vấn đề hòa giải hòa hợp dân tộc và sau đó lại có sự lên tiếng của Nguyễn Hộ, một đảng viên cao cấp kỳ cựu CSVN, công khai kêu gọi hòa giải hòa hợp, gây nhiều sôi nổi chống đối tán thành trong dư luận đồng bào và các tổ chức đấu tranh ở hải ngoại. Vậy hòa giải hòa hợp dân tộc là gì ?
Theo định nghĩa thì trong nhóm từ ngữ này có hai hành động khác nhau là hòa giải và hòa hợp. Nói đến hòa giải là mặc nhiên nhìn nhận có bất đồng ý kiến, có thù hận nên mới cần hòa giải. Nói đến hòa hợp là mặc nhiên nhìn nhận không còn bất đồng ý kiến, không còn thù hận nên mới hòa hợp được. Do đó cần đặt vấn đề hòa giải cho thật rõ ràng chính xác trước khi đặt vấn đề hòa hợp vì phải có hòa giải rồi mới hòa hợp được. Vậy hòa giải về việc gì ? Hòa giải giữa ai với ai ? Hòa giải như thế nào ? Tại sao phải hòa giải ?
1. Trước hiện tình đất nước và trong công cuộc đấu tranh, có ba nguyên nhân và sự việc đưa đến bất đồng ý kiến, hận thù là : tranh chấp cá nhân, tranh chấp tổ chức, đấu tranh giai cấp.  Mỗi sự việc đều có những lý do riêng biệt của nó nhưng "tranh chấp cá nhân và tranh chấp tổ chức" không phải là những sự việc có tầm vóc hận thù dân tộc... nên chưa cần bàn đến. Chỉ có "đấu tranh giai cấp" do đảng CSVN chủ trương và áp dụng trong nhiều chục năm qua... gây ra biết bao nhiêu tan thương đổ nát hận thù dân tộc.
Do đó, hòa giải ở đây là hòa giải hận thù dân tộc, hòa giải giữa đảng CSVN và dân tộc Việt-Nam hay nói rõ hơn là hòa giải giữa tập đoàn độc tài lãnh đạo cộng sản với thành phần dân tộc bị trị, bị cộng sản trả thù đàn áp khủng bố tù đày giết hại cướp của....
Vậy hòa giải như thế nào ? Đảng CSVN đã gây hận thù dân tộc, đảng CSVN phải công khai nhìn nhận sai lầm tội lỗi, công khai xin lỗi đồng bào dân tộc Việt-Nam. Theo nguyên lý ở đời : ai gây hận thù phải xin hòa giải với nạn nhân hận thù... chớ không bao giờ có việc người bị hành hung đàn áp khủng bố tù đày lại đến xin hòa giải với kẻ hành hạ mình. Và sự hòa giải ch có thể thực hiện và chấp nhận khi nào các nguyên nhân gây ra hận thù được giải tỏa, được xóa bỏ... nghĩa là khi nào "đấu tranh giai cấp" không còn ở Việt-Nam
Và tại sao phải hòa giải ?  Từ trước đến nay, đảng CSVN  luôn luôn chủ trương giai cấp đấu tranh, vô sản chuyên chính và độc quyền lãnh đạo. Đây là những nguyên nhân đã gây ra chiến tranh với bao nhiêu tàn phá hận thù chia rẽ... đưa đến tình trạng suy thoái đất nước xã hội ngày nay. Nếu tình trạng này kéo dài, dân tộc Việt-Nam sẽ đi về đâu ? Do đó, vì tương lai đất nước, vì sự sống còn và quyền lợi dân tộc, những nguyên nhân đã gây ra phân hóa và hận thù dân tộc phải được xóa bỏ, giải quyết tận gốc rễ của nó.... nghĩa là CSVN phải công khai tuyên bố hủy bỏ giai cấp đấu tranh, hủy bỏ vô sản chuyên chính, hủy bỏ  độc quyền lãnh đạo. Và chỉ khi nào những sự hủy bỏ này được thực hiện, được pháp chế định... đồng bào dân tộc mới tin.
2. Chúng ta đừng bao giờ tin CSVN. Qua kinh nghiệm q khứ, lời nói và việc làm của CSVN không bao giờ đi đôi. CSVN đã nhiều lần kêu gọi đoàn kết liên hiệp, hòa giải hòa hợp.... nhiều lần lợi dụng tình cãm dân tộc lòng yêu nước làm chiêu bài  tiêu diệt người quốc gia, lừa gạt quốc tế.... cụ thể như :
          - Thời kỳ 1945-46 : CSVN kêu gọi đoàn kết liên hiệp thành lập Mặt Trận Việt Minh chống thực dân Pháp để rồi phản bội thanh trừng "trí phú địa hào", bắt tay với Pháp loại trừ các đảng phái quốc gia.
          -  Thời kỳ sau Hiệp Định Genève 1954 : CSVN kêu gọi hiệp thương thống nhất, hòa hợp gia đình... nhưng rồi thành lập Mặt Trận Giải phóng Miền Nam, gây chiến tranh, đánh phá chia rẽ dân tộc, gây tan thương ly tán cho bao nhiêu triệu gia đình từ Nam đến Bắc. Lời kêu gọi hòa hợp của CSVN đã bị đảo ngược thành chia rẽ hận thù.
          - Thời kỳ hòa đàm 1968-1973 : CSVN cũng kêu gọi hòa giải hòa hợp và chánh thức ký kết Hiệp Định Paris 73 trước dư luận quốc tế, chấp nhận hòa giải hòa hợp dân tộc nhưng rồi tung quân đánh chiếm miền Nam, hành hạ tù đày trả thù đồng bào miền Nam. Ngay cả đối với cái tổ chức con đẻ của họ là Mặt trận Giải phóng miền Nam, sau ngày 30 tháng 4-75, CSVN cũng đã phản bội, giải tán tổ chức loại trừ đồng chí... nên mới có sự việc chống đối của Nguyễn Hộ, Nguyễn văn Trấn..v.v.....
Tóm lại, khi nào CSVN kêu gọi đoàn kết liên hiệp, hòa giải hòa hợp.... là lúc họ yếu, là vì nhu cầu giai đoạn của họ chớ không bao giờ họ có thực tâm cả. CSVN chỉ lợi dụng hòa giải hỏa hợp để làm chiêu bài đánh động tình cãm dân tộc, xoa diệu chống đối, lừa gạt dư luận.... cứu nguy đảng và chế độ của họ mà thôi.
3. Thực tế của vấn đề hòa giải hòa hợp dân tộc hiện nay như thế nào ?  Cho đến nay, chưa bao giờ CSVN kêu gọi hòa giải. Đổ Mười, Võ văn Kiệt chỉ kêu gọi xóa bỏ hận thù, hòa hợp xây dựng đất nước theo định hướng XHCN nhưng đảng và nhà nước cộng sản vẫn tiếp tục quản thúc giam cầm  những người khác chánh kiến, từ chính trị đến tôn giáo.
Chỉ có vài phe nhóm, tổ chức, mặt trận, phong trào nào đó... gọi là đấu tranh chống cộng ở trong và ngoài nước và vài chục đảng viên cộng sản thất sủng về hưu... lên tiếng kêu gọi hòa giải hòa hợp dân tộc, lấy chiêu bài này làm thủ thuật tiến thân vì tham vọng quyền hành hay vì hận thù cá nhân.
Họ kêu gọi hòa giải hòa hợp với những ai ? Với những thành phần mà họ gọi là bị bịp bị gạt, với những người cộng sản thức tỉnh lương thiện tiến bộ.... nghĩa là với những người đã từng gây ra chiến tranh gây ra hận thù dân tộc, đã từng trách nhiệm tình trạng đất nước ngày hôm nay.
Và họ kêu gọi ai hòa giải hòa hợp với những thành phần bị bịp bị gạt, với những người thức tỉnh lương thiện tiến bộ ? Có thể hiểu là họ kêu gọi đồng bào thầm lặng, thành phần đa số dân tộc. Kêu gọi như thế tức là họ gián tiếp gây hậu thuẩn cho CSVN, làm lợi cho CSVN thay vì đánh phá CSVN. Họ đang ve vãn CSVN để tiến thân. Họ đang cùng những người cộng sản gọi là bị bịp bị gạt thức tỉnh lương thiện tiến bộ hình thành thực thể đối lập giả tạo. Họ đang chạy theo và tôn vinh những người cộng sản thất sủng không có thực quyền, chỉ chống đối miệng, đả kích vì mất quyền lợi. Họ có tội với dân tộc.
4. Người Việt quốc gia tự do chúng ta đừng bao giờ tin những lời kêu gọi hòa giải hòa hợp của các phe nhóm tổ chức mặt trận phong trào này vì đó là những chiêu bài làm lợi cho CSVN mà thôi. Thái độ của  chúng ta cần được minh định như sau :
          - Đối với CSVN, dứt kht không có hòa giải hòa hợp vì bản chất của cộng sản là dối láo tráo trở thủ đoạn, luôn luôn sử dụng hòa giải hòa hợp làm chiêu bài lừa gạt, cứu nguy đảng và chế độ.
          - Đối với những người cộng sản gọi là bị bịp, thức tỉnh lương thiện tiến bộ... đang lên tiếng chống đối tập đoàn đồng chí lãnh đạo của họ, chúng ta cũng không hòa giải hòa hợp vì không thể tin tưởng họ... nhưng chúng ta cũng không chống đối  đả kích họ, để cho họ tiếp tục đánh phá lẫn nhau.
          - Đối với các phe nhóm tổ chức mặt trận phong trào gọi là chống đối CSVN nhưng đang vận động cho chiêu bài hòa giải hòa hợp, kêu gọi chuyên viên về cộng tác xây dựng đất nước... chúng ta nên lưu ý cảnh giác họ đừng tiếp tay cho cộng sản, làm hại dân tộc.
          - Đối với những tổ chức đảng phái đấu tranh chống cộng và đa số đồng bào thầm lặng, chúng ta tiếp tục vận động kêu gọi kết hợp tạo lực đấu tranh, thống nhứt quan điểm lập trường đường lối để sẵn sàng đáp ứng mọi diễn biến, yểm trợ quốc nội.
5. Tóm lại và để kết luận, vấn đề hòa giải hòa hợp không cần đặt ra với dân tộc Việt-Nam. Vấn đề hận thù dân tộc là do CSVN gây ra với những nguyên nhân giai cấp đấu tranh, vô sản chuyên chính và độc quyền lãnh đạo. Ngày nào các nguyên nhân này không còn ở Việt-Nam thì mặc nhiên dân tộc Việt-Nam tự động đoàn kết hợp lực xây dựng đất nước.
Muốn có hòa giải hòa hợp dân tộc, những ai đã gây ra hận thù phân hóa dân tộc phải có những hành động thay đổi thực sự và công khai xin lỗi quốc dân đồng bào để chứng minh thực tâm  thay vì nói miệng hứa suông, lừa gạt dư luận với những từ ngữ "sẽ làm, sẽ có" như trong nhiều chục năm qua mà thực sự là không có gì hết.
Giữa đồng bào dân tộc Việt-Nam, không bao giờ có hận thù nên không đặt hòa giải hòa hợp làm vấn đề... mà chỉ tha thiết muốn có một đời sống tự do dân chủ công bằng tiến bộ.
VŨ  TRÍ
Paris, ngày 27 tháng 11 năm 1999

Hàn Quốc vớt 21 người tỵ nạn Bắc Triều Tiên

Thứ bảy 05 Tháng Mười Một 2011

Hồi tháng 9/2011, người tỵ nạn Bắc Triều Tiên được tuần duyên Nhật Bản vớt lên rồi đưa sang Hàn Quốc (REUTERS)
Hồi tháng 9/2011, người tỵ nạn Bắc Triều Tiên được tuần duyên Nhật Bản vớt lên rồi đưa sang Hàn Quốc (REUTERS)

Trọng Thành
Hôm nay 5/11/2011, tuần duyên Hàn Quốc cho biết, đã phát hiện được một nhóm người Bắc Triều Tiên bao gồm cả trẻ em, đang trôi dạt trên một chiếc thuyền nhỏ ở ngoài khơi biển Hoàng Hải, vào ngày thứ Ba 1/11. Hàng năm, có đến hàng trăm người Bắc Triều Tiên chạy tỵ nạn sang Hàn Quốc vì nạn đói, hay vì bị đàn áp.

Cũng trong ngày hôm đó, nhóm người tỵ nạn từ Bắc Triều Tiên đã được một tàu tuần tiễu Hàn quốc đưa về cảng Incheon, cảng lớn nhất ở bờ biển phía Tây của Hàn Quốc. Seoul có chính sách đón nhận tất cả những ai đến từ miền Bắc và sẵn sàng cho hồi hương những ai muốn về nước.
Hàng năm, có đến hàng trăm người Bắc Triều Tiên chạy tỵ nạn sang Hàn Quốc vì nạn đói, hay vì bị đàn áp. Bắc Triều Tiên được coi là một chế độ cộng sản cuối cùng đi theo chủ nghĩa Staline trên thế giới. Tổng cộng, có hơn 21.7000 người Bắc Triều Tiên đã đào tỵ sang miền Nam kể từ khi kết thúc chiến tranh Triều Tiên, năm 1953. Một nửa số lượng người kể trên trốn chạy đến miền Nam trong năm năm trở lại đây. Bên cạnh đó, còn có tới hàng nghìn, thậm chí hàng chục nghìn người đang sống bí mật tại Trung Quốc.
Mới đây, vào tháng Chín, 9 người tỵ nạn Bắc Triều Tiên trong đó có ba em nhỏ, chạy trốn bằng đường biển, đã được tuần duyên Nhật Bản vớt lên, và đưa sang Hàn Quốc tháng trước. Hai người Bắc Triều Tiên khác bị trôi dạt ngoài khơi cũng được Hàn Quốc tiếp nhận.
tags: Bắc Triều Tiên - Châu Á - Hàn Quốc

Pháp chuẩn bị kế hoạch khắc khổ từ 6 đến 8 tỷ euros

Thứ bảy 05 Tháng Mười Một 2011

Thủ tướng Pháp François Fillon (REUTERS)
Thủ tướng Pháp François Fillon (REUTERS)

Thanh Hà
Ngày 7/11/2011, thủ tướng Pháp sẽ công bố kết hoạch thắt lưng buộc bụng mới, để thực hiện mục tiêu hạn chế thâm hụt ngân sách nhà nước. Pháp phải chuẩn bị một kế hoạch khắc khổ để tiết kiệm thêm từ 6 đến 8 tỷ euro sau khi dự phóng tăng trưởng bị hạ từ từ 1,75 % xuống còn 1 % vào năm tới.

Theo các nguồn tin thông thạo được AFP trích dẫn, có nhiều khả năng thứ Hai tới thủ tướng François Fillon sẽ công bố một loạt các biện pháp khắc khổ để duy trì tỷ lệ thâm hụt ngân sách nhà nước ở mức 4,5 % GDP trong tài khóa 2012. Để là được điều này, nhà nước phải tiết kiệm thêm từ 6 đến 8 tỷ euro sau khi Pháp đã phải hạ dự phóng tăng trưởng từ 1,75 % xuống còn 1 % vào năm tới. 
Hiện tại bộ Kinh tế và Tài chính đang nghiên cứu khả năng tăng thuế trị giá gia tăng đã được giảm lên thành từ 7 đến 9 % thay vì 5 % như hiện nay. Thuế TVA đã được giảm hiện được áp dụng trong các dịch vụ của nhà hàng, hay khi tư nhân cho sửa nhà ở. Một trong những giải pháp khác đang được chính phủ Fillon hướng tới liên quan đến thuế đánh vào các doanh nghiệp, đứng đầu là các đại tập đoàn. 
Cuối tháng 8/2011 thủ tướng Pháp đã thông báo một chương trình cắt giảm chi tiêu đầu tiên trị giá 12 tỷ euro. Lần trước chính phủ đã tăng thuế TVA nhắm vào một số mặt hàng như nước ngọt, thuốc lá và một số các biện pháp táng thuế thu nhập nhắm vào các tầng lớp giàu có.
tags: Kinh tế - Pháp

Việt Nam : về quyết định thu hồi tập truyện của Nguyễn Vĩnh Nguyên

Thứ bảy 05 Tháng Mười Một 2011

Trang bìa cuốn sách "Ở lưng chừng nhìn xuống đám đông" của Nguyễn Vĩnh Nguyên (DR)
Trang bìa cuốn sách "Ở lưng chừng nhìn xuống đám đông" của Nguyễn Vĩnh Nguyên (DR)

Trọng Thành
Tập truyện ngắn mang tựa đề “Ở lưng chừng nhìn xuống đám đông” của Nguyễn Vĩnh Nguyên do Nhà xuất bản  Hội Nhà Văn và Sách Phương Nam phát hành cách đây nửa năm tại Việt Nam, vừa bị thanh tra Sở Thông tin - Truyền thông TP HCM ra quyết định thu hồi. Từ Hà Nội, nhà văn Tạ Duy Anh cho biết ý kiến.


Nhà văn Tạ Duy Anh (Hà Nội)
 
05/11/2011
 
 

RFI : Thưa anh, cách đây ít hôm, có tin là tập truyện ngắn của nhà văn trẻ Nguyễn Vĩnh Nguyên bị Sở Thông tin – Truyền thông thành phố Hồ Chí Minh ra quyết định thu hồi. Với tư cách là người biên tập cuốn sách, anh có thể có cho biết ý kiến của anh về câu chuyện đột ngột này không ạ?
Tạ Duy Anh : Trước hết, mình cũng không hiểu cái quyền hạn của một Sở Thông tin là đến đâu, để biết rằng, một quyết định thu hồi như vậy có hợp với luật pháp hay không. Nhưng mà mình cứ coi như đó là quyết định của một cơ quan có thẩm quyền. Việc thu hồi này là việc rất bất ngờ đối với bản thân tôi và nhiều độc giả, vì cuốn sách này đã ra được sáu tháng rồi.
Thông thường ở Việt Nam, một cuốn sách nào có vấn đề gì, thì trong vòng một, hai tháng là phải có phản hồi từ các cơ quan chức năng, mà thông thường từ Cục Xuất bản. Nhưng lần này lại là một cuốn sách ra đời cách đây đến nửa năm. Dư luận nói chung không có phản ứng gì cả, từ các cơ quan chức năng, như Công an văn hóa hay Cục Xuất bản, thế mà bây giờ lại có phản ứng mạnh mẽ, quyết đoán từ Sở Thông tin – Truyền thông TP HCM. Mình thấy rất là lạ.
Lý do mà họ đưa ra ban đầu mà Tạ Duy Anh có nhận được, thì nó không giống như tin đăng ở báo Tuổi trẻ. Ban đầu họ cho rằng, đây là một cuốn sách « khiêu dâm, kích động tình dục », và « mượn chuyện tình dục để miệt thị chế độ ». Nhưng đến khi đăng báo Tuổi trẻ, thì có lẽ họ rút lại điều « miệt thị chế độ », vì thật ra nó không có căn cứ. Họ chỉ còn nói đây là một cuốn sách « dâm ô, trụy lạc ».
Tôi cho rằng, đó là một lý do rất thiếu cơ sở, không thuyết phục, một quyết định cần phải bãi bỏ ngay tức khắc. Đấy là ý kiến của cá nhân tôi, là một người biên tập.
RFI : Vì sao anh lại có một xác quyết như vậy, trước quyết định của Sở Thông tin – Truyền thông TP HCM ?
Tạ Duy Anh : Là bởi vì, cách đọc của họ đầy tính thiên kiến. Đấy là mình phỏng đoán. Nếu không thiên kiến, thì cũng rất là cổ hủ. Họ đọc một cuốn sách văn học, mà vẫn giữ một quan niệm rằng, cuốn sách phải phản ánh một điều gì đó, đưa ra một điều gì cụ thể nào đó, rồi là phải ca ngợi một cái gì đó. Những cách đọc như thế hiện nay ở Việt Nam, nói chung đã rất lạc hậu rồi, không nói là một cơ quan chính quyền như Sở Thông tin.
Thứ hai nữa là, các kết luận họ đưa ra không có bằng cớ, đây không phải là cuốn sách đề cao dâm ô, trụy lạc. Trong cuốn sách, tỷ lệ viết về tình dục không phải là nhiều, nếu so tỷ lệ số chữ về chuyện này trong một truyện, còn nếu so với việc trong số 13 truyện, có 9 truyện có nói về tình dục, mà người ta cho là quá nhiều, thì lại là chuyện khác, quan niệm như thế về vấn đề tình dục là rất sai.
Quan niệm của tôi là thế này : một cuốn sách dâm ô trụy lạc, thì tác giả phải dùng chuyện đó nhằm để kích động tình dục. Còn trong cuốn sách này, thì đời sống tình dục được đưa vào như những mảng hiện thực khác, như là chuyện bóng đá, như chuyện đi chơi chứng khoán, như là chuyện buôn bất động sản, như là chuyện sáng tác văn chương, … Tình dục là một phần rất quan trọng của đời sống. Nhà văn sử dụng chuyện này trong tác phẩm để xây dựng tính cách nhân vật, chứ không phải chủ ý của tác giả là để đề cao những cái thác loạn.
Đây là một cuốn sách lành mạnh, thậm chí đầy sáng tạo của một nhà văn trẻ. Không thể đọc tác giả một cách đơn thuần, mà vấn đề là phải giải mã. Đây là ý kiến của tôi.
RFI : Thưa anh, ở đây có một điều thú vị là, cuốn sách này sáu tháng sau khi phát hành mới bị Sở Thông tin địa phương đưa ra quyết định thu hồi. Tức là, có thể nửa năm sau, người « kiểm duyệt » mới bắt đầu hiểu ra một ý nghĩa gì đó từ cuốn sách ? Vậy, với tư cách là một nhà văn, là người biên tập cuốn sách, anh có thể cho biết, cảm nhận của anh về cuốn sách này ?
Tạ Duy Anh : Nói về vấn đề này thì hơi lòng vòng một chút. Nguyễn Vĩnh Nguyên thuộc thế hệ trưởng thành khi đất nước chuyển sang một thời kỳ rất khác biệt. Những thành tựu về kinh tế, văn hóa, rồi khả năng tiếp cận thông tin, các xu hướng tư tưởng rất là khác. Nói thẳng ra là nó dễ và nó dân chủ hơn ngày xưa rất nhiều. Nó tạo ra những mặt rất mạnh.
Ví dụ như, một mặt mạnh của thế hệ này so với thế hệ trước là : Họ không bị bó hẹp trong quan niệm nghệ thuật cho rằng, phải phục vụ một mục tiêu chính trị cụ thể, mà như nhà văn Nguyễn Minh Châu nói « [văn học] minh họa ». Họ coi nghệ thuật có đời sống riêng, với những mục đích, những giá trị thuần túy nghệ thuật, ví dụ như đề cao cái Đẹp, cái Thiện, thế rồi đề cao những giá trị thuộc về con người, như Tự do, như Tình Yêu. Thế thì, những thứ đó, không thể nào hiểu một cách đơn giản, mà « anh » phải đọc văn bản và đọc những thứ không có trong văn bản. Tức là phải giải mã, phải tìm được chìa khóa để giải mã họ. Cho nên, tôi không tin đây là việc [Sở Thông tin TP HCM] hiểu chậm, mà theo tôi, có thể có một lý do khác. Ở Việt Nam, người ta có nhiều lý do để đưa ra một quyết định thu hồi một cuốn sách. Có lý do có thể không nói lên thành văn bản được, nhưng đôi khi lại là lý do chính. Đấy là phỏng đoán của mình.
RFI : Về giá trị đặc biệt của tác phẩm này, thưa anh, anh có thể lưu ý những ai chưa đọc, về việc cuốn sách có thể mang lại một cảm nhận, một cảm nghiệm gì mới cho người đọc, được không ạ ?
Tạ Duy Anh : Cái quan trọng nhất của cuốn sách này, theo mình là : Nó khiến cho người đọc phải suy nghĩ triền miên, suy nghĩ không ngừng về một vấn đề gì đó, đánh thức não trạng của họ. Bởi vì, nếu « anh » có suy nghĩ, có quan tâm đến một điều gì anh chưa thể gọi ra được, thì anh mới có hy vọng tìm ra được một cái gì đó. Chứ còn, nếu một cuốn sách chẳng cần suy nghĩ gì cả, đọc xong nó trôi tuột đi, nó mang tính giải trí đơn thuần, hoặc là nó quá cũ kỹ, thì những cuốn sách như vậy, hiện nay ở Việt Nam, đầy rẫy ra.
Cuốn sách của Nguyễn Vĩnh Nguyên kích thích người đọc phải suy nghĩ, khiến cho người ta không yên được. Đọc xong rồi, thì không thể yên tâm được với những gì mình đang đinh ninh, mình đang quan niệm. Nó buộc mình phải xem xét lại. Từ những cách nhìn của tác giả, những đề xuất của tác giả, những ý tưởng của tác giả buộc mình phải soi xét lại những hành vi, suy nghĩ, quan niệm của mình, những điều mà mình tưởng rằng đó là chân lý, chẳng hạn ... Ít nhất nó buộc mình phải hồ nghi chính bản thân mình. Mình cho rằng, đây là tác động rất lớn của nhà văn đối với độc giả. Một yếu tố khiến cho tác phẩm thành công, tức là khiến người đọc, khi gấp trang sách lại, đấy là lúc độc giả phải làm việc tiếp về những điều mà tác giả đã viết ở phía trên. Vì thế, không thể đơn giản đưa ra bất cứ một nhận định chủ quan nào về một tác phẩm như thế này.
Để làm được điều này, trước hết nhà văn phải có tài, thứ hai phải có học và thứ ba là phải có một sự quan sát tinh tế, một suy nghĩ thường trực về những vấn đề của đời sống, thì mới có thể làm được.
Bằng một linh cảm nghề nghiệp của một người viết văn, mình nói luôn : Đây là một cuốn sách lành mạnh về mọi khía cạnh, về cả mặt thẩm mỹ, về cả mặt đạo đức, về cả mặt tư tưởng, đặc biệt là về mặt ngôn ngữ. Nguyễn Vĩnh Nguyên có một cái ngôn ngữ rất đẹp đậm chất thơ. Đây không phải là chất thơ như mình hiểu là véo von hay bay bổng. Có những cái nhức nhối về mặt trí tuệ, có những thách đố về mặt hình tượng, về mặt cảm nghĩ, về nhiều thứ, …
Bất kể ngày mai, cuốn sách này có bị thu hồi, có bị nguyền rủa chăng nữa, mình có thể nói rằng, đấy là một cuốn sách đáng hoan nghênh.
Đương nhiên là những nhà văn và những nhà chuyên môn phải là đáng tin hơn là những người làm công tác chuyên môn, theo kiểu « công chức đơn thuần ». Mình có thể nói thẳng như thế. Bởi vì, các công chức đơn thuần, họ phán xét theo kiểu khác, đôi khi là rất thiên kiến. Thậm chí tôi đã từng định hỏi ông Nguyễn Vĩnh Nguyên là, hay là ông có ám chỉ đến một nhân vật thanh tra Sở Thông tin nào không, vì trong đó có một nhân vật như vậy hơi bị miệt thị. Có thể vì lý do đó mà ông ấy bị ăn đòn chăng ? Đấy là một ý kiến chủ quan. Nhưng cũng có thể có những nguyên nhân như thế. Những nguyên nhân phi văn học, phi luật pháp như thế, thì không thể chấp nhận được. Cần phải thay đổi cái cách nghĩ như vậy của giới quản lý nghệ thuật, quản lý văn chương để cho họ có một cái nhìn khác đi.
Mình có một suy nghĩ chủ quan thế này, ngay những cấp thẩm quyền cao hơn, hầu như nhiều người, chắc là cũng chả khoái gì cuốn sách này đâu, nhưng họ cũng rất là khiêm tốn, và họ cũng rất cẩn thận, cho nên họ không đưa ra một ý kiến gì cả. Chỉ có điều là, không hiểu tại sao Sở Thông tin TP HCM lại đủ tự tin để đưa ra quyết định như vậy. Đấy là điều mà mình không hiểu.
RFI : Thưa anh, phải chăng anh tạm đặt ra một nghi vấn như vậy để khép lại cuộc phỏng vấn hôm nay và chờ xem là, trong thời gian tới chờ đợi câu trả lời từ phía các cơ quan công quyền về quyết định vừa rồi ?
Tạ Duy Anh : Mình có một tiên đoán là, quyết định của Sở thì họ cứ quyết định thế thôi, nhưng việc thực thi một quyết định như thế thì cũng phải xem xét. Không phải cứ một Sở Thông tin lại có quyền ra quyết định thu hồi một cuốn sách. Nếu điều đó mà xảy ra được, thì sẽ cực kỳ nguy hiểm. Bởi vì, nó sẽ khiến cho việc thực thi luật pháp rất khó. Một ông nào đó, cán bộ xã hay huyện cũng có thể đưa ra một quyết định như thế thì nguy. Cho nên ở khía cạnh thực thi pháp luật, thì phải rà soát lại xem quyết định này có đúng không, nếu đúng thực là như thế, thì phải có ý kiến.
Xin chân thành cảm ơn nhà văn Tạ Duy Anh.

tags: Phỏng vấn - Văn học - Việt Nam

G20 không đưa ra những biện pháp cụ thể để thúc đẩy kinh tế thế giới

Thứ bảy 05 Tháng Mười Một 2011

Lãnh đạo các nước trong khối G20,  Pháp chuẩn bị nhượng lại vai trò chủ tịch luân phiên cho Mêhicô (Reuters)
Lãnh đạo các nước trong khối G20, Pháp chuẩn bị nhượng lại vai trò chủ tịch luân phiên cho Mêhicô (Reuters)

Thanh Hà
Tập trung giải quyết vấn đề Hy Lạp, giám sát ngân sách nhà nước của Ý, tránh để khủng hoảng lan rộng ra khối euro, củng cố vai trò của IMF là trọng tâm của thượng đỉnh Cannes. G20 tại Pháp đã kết thúc với những tuyên bố chung chung trong các mục tiêu phát triển và củng cố kinh tế toàn cầu, cải tổ hệ thống tiền tệ quốc tế và ngành ngân hàng.

Thượng đỉnh G20 tổ chức tại Cannes, dưới sự chủ tọa của tổng thống Pháp, Nicolas Sarkozy đã kết thúc hôm qua 04/11/2011. Trong bản thông cáo kết thúc hội nghị, 20 quốc gia có trọng lượng kinh tế lớn nhất thế giới bày tỏ quyết tâm « hỗ trợ tăng trưởng, đề ra những biện pháp rõ ràng và đáng tin cậy trên vấn đề nợ công ». 
Trong lĩnh vực tiền tệ và ngân hàng, G20 nhấn mạnh : quyền rút vốn đặc biệt SDR còn được gọi tắt là rổ tiền tệ của quỹ IMF phải « phản ánh được trọng lượng kinh tế, tiền tệ, tài chính và thương mại toàn cầu » và các bên kết luận là từ nay đến năm 2015 IMF sẽ phải mở rộng rổ tiền tệ này.
Ngoài ra G20 chủ trương là các quốc gia trên thế giới tránh phá giá đơn vị tiền tệ nhằm hỗ trợ cho khu vực xuất khẩu. Tại các thượng đỉnh trước, cộng đồng quốc tế thường xuyên chỉ trích Trung Quốc ghìm giá nhân dân tệ. Lần này chủ tịch Hồ Cẩm Đào cam kết là Trung Quốc hướng tới khả năng « nới rộng tỷ giá hối đoái ». Tổng thống Obama đã hoan nghênh thiện chí nói trên của lãnh đạo Bắc Kinh. 
Cuối cùng, liên quan đến chính sách quản lý ngân hàng, tổng thống Pháp, Nicolas Sarkozy tỏ ra hài lòng khi các đối tác trong nhóm G20 bắt đầu chấp thuận sáng kiến đánh thuế các dịch vụ tài chính. Tổng thống Hoa Kỳ nhìn nhận về mặt nguyên tắc, đây là điều cần thiết nhưng theo giới quan sát, một năm trước bầu cử tổng thống, Obama sẽ khó thuyết phục được Quốc hội lưỡng viện Mỹ về điểm này. 
Tuy nhiên theo giới quan sát, bản tuyên bố chung kết thúc thượng đỉnh G20 tại Cannes đã không đưa ra bất kỳ một giải pháp cụ thể nào trong số tất cả những hồ sơ đã được đề cập đến. Chỉ riêng trên hồ sơ khủng hoảng của khu vực đồng euro. Tất cả đều đồng ý cần ngăn ngừa khủng hoảng Hy Lạp lan rộng tới các thành viên khác, như Ý hay Tây Ban Nha nhưng không một thành viên nào trong nhóm G20 đã chính thức tuyên bố sẽ tham gia Quỹ Bình Ổn Tài Chính Châu Âu. Trung Quốc, Brazil và Nga vẫn chưa cho biết thêm ý định sẽ có tham gia vào việc tài trợ cho quỹ này hay không. 
Thất vọng vì thượng đỉnh G20 không đưa ra những biện pháp cụ thể, các sàn chứng khoán châu Âu hôm qua lại mất giá. Các nhà đầu tư quốc tế vẫn rất lo ngại về tương lai Hy Lạp và đặc biệt là của Ý. Mêhicô kể từ tuần tới chính thức đảm nhiệm vai trò chủ tịch luân phiên G20. Tổng thống Calderon đặc biệt quan ngại về tình hình của Ý như tường trình của đặc phái viên RFI từ Cannes sau đây : 
« Sau Hy Lạp, mọi chú ý đã tập trung về phía Ý. Nhóm G20 đã thuyết phục được thủ tướng Berlusconi để cho Quỹ Tiền Tệ Quốc Tế giám sát kế hoạch cắt giảm chi tiêu mà chính phủ Roma đã thông qua cách nay vài ngày. Vấn đề đặt ra là Ý phải áp dụng cac biện pháp khắt khổ như đã cam kết đẻ lấy lại uy tín trong mắt các nhà đầu tư. Bằng không, nước Ý có nguy cơ rơi vào vòng xoáy của khủng hoảng.
Trước mắt Roma cho rằng chưa cần đến sự hỗ trợ tài chính của IMF như đề nghị của tân chủ tịch luân phiên nhóm G20 là tổng thống Mêhicô. Ông Filipe Calderon đã không ngần ngại nhắc nhở Roma là bản thân Mêhicô vào năm 2008 đã từng phải vay Quỹ Tiền Tệ Quốc Tế 72 tỷ đô la khi khủng hoảng tài chính toàn cầu mới mở màn.
Theo ông Calderon, IMF hoàn toàn có thể can thiệp để hỗ trợ các nước thành viên, kể cả các nước phát triển. Để làm được điều đó, IMG cần phải được cấp thêm vốn và đây sẽ là đề tài được thảo luận tại cuộc họp cấp bộ trưởng Tài chính G20 dự trù vào tháng 2/2012.
Liên quan đến đề nghị đánh thuế các dịch vụ ngân hàng từng được tổng thống Pháp, Nicolas Sarkozy coi đây là một trong những ưu tiên hàng đầu, phải đợi đến thượng đỉnh lần tới để xem hồ sơ này có những chuyển biến gì hay không. Vấn đề đặt ra là biện pháp này hoàn toàn không được tổng thống Mehicô ủng hộ ». 
tags: G20 - Kinh tế - Pháp - Quốc tế

Hiến pháp chưa sửa đã phá

Công tác sửa đổi Hiến pháp 1992 của Nhà nước Việt Nam mới nhúc nhích quanh Ban Biên tập dự thảo nhưng bằng chứng “có đổi cũng như không” đã thấy ngay tại cửa miệng những người Lãnh đạo Quốc hội, cơ quan có trách nhiệm biểu quyết Bản Hiến pháp mới dự trù vào cuối năm 2013.
Trước hết, hãy nghe Chủ nhiệm Ủy ban Pháp luật Phan Trung Lý phát biểu tại phiên họp của Quốc hội ngày 4/8 (2011): “ Ủy ban Thường vụ Quốc hội đề nghị bảy định hướng lớn sửa đổi, bổ sung Hiến pháp năm 1992, bao gồm: chế độ chính trị; chế độ kinh tế; văn hóa, giáo dục, khoa học và công nghệ; bảo vệ Tổ quốc Việt Nam xã hội chủ nghĩa; quyền con người, quyền và nghĩa vụ công dân; tổ chức bộ máy nhà nước; kỹ thuật trình bày các quy định của Hiến pháp.
Theo đó, về chế độ chính trị, khẳng định sự lãnh đạo toàn diện của Đảng Cộng sản Việt Nam đối với Nhà nước và xã hội đã được nhân dân ta, mà đại diện cao nhất là Quốc hội thừa nhận và ghi vào Hiến pháp.”(Báo Tổ Quốc)
“Sự lãnh đạo toàn diện” này đã được ghi trong Điều 4 Hiến pháp 1992: “Đảng cộng sản Việt Nam, đội tiên phong của giai cấp công nhân Việt Nam, đại biểu trung thành quyền lợi của giai cấp công nhân, nhân dân lao động và của cả dân tộc, theo chủ nghĩa Mác – Lê Nin và tư tưởng Hồ Chí Minh, là lực lượng lãnh đạo Nhà nước và xã hội.
Mọi tổ chức của Đảng hoạt động trong khuôn khổ Hiến pháp và pháp luật.”
Tuy nhiên điều 4 này không phải là của dân, do dân và vì dân bởi dân không viết, không ai hỏi ý kiến dân xem họ có bằng lòng trao cho đảng quyền “lãnh đạo Nhà nước và xã hội” hay không mà đảng đã tự viết ra điều này rồi bảo Quốc hội, cũng toàn là người của đảng hay ủng hộ đảng hợp thức hóa bằng cuộc bỏ phiếu để rồi nói rằng “Quốc hội đã thay mặt dân” trao quyền cho đảng!
Như vậy, một khi đã “khẳng định” rồi thì còn chỗ nào để sửa, mà ai dám thay đổi nên Hiến pháp tương lai sẽ vẫn dành chỗ cai trị cho cái đảng “theo chủ nghĩa Mác – Lê Nin và tư tưởng Hồ Chí Minh”.
Đến ngày 7/9 (2011) tại Phiên họp đầu tiên của Ban Biên tập dự thảo sửa đổi Hiến pháp, Nguyễn Sinh Hùng, Chủ tịch Quốc hội cũng nói rõ: “Những nội dung sửa đổi sẽ bám sát và kế thừa Cương lĩnh xây dựng đất nước trong thời kỳ quá độ lên chủ nghĩa xã hội và các văn kiện khác của Đại hội lần thứ XI của Đảng.”
Vậy “Cương lĩnh xây dựng đất nước trong thời kỳ quá độ lên chủ nghĩa xã hội (Bổ sung, phát triển năm 2011)” nói gì?
Điểm quan trọng nhất viết trong phần IV của Cương lĩnh (Hệ thống Chính trị và Vai trò Lãnh đạo của Đảng) xác quyết rằng: ”Đảng Cộng sản Việt Nam là đội tiên phong của giai cấp công nhân, đồng thời là đội tiên phong của nhân dân lao động và của dân tộc Việt Nam; đại biểu trung thành lợi ích của giai cấp công nhân, nhân dân lao động và của dân tộc. Đảng lấy chủ nghĩa Mác – Lênin và tư tưởng Hồ Chí Minh làm nền tảng tư tưởng, kim chỉ nam cho hành động, lấy tập trung dân chủ làm nguyên tắc tổ chức cơ bản…. Đảng Cộng sản Việt Nam là Đảng cầm quyền, lãnh đạo Nhà nước và xã hội.”
Ngay cả Bản Điều lệ đảng, được Đại hội Đại biểu toàn quốc lần thứ XI của Đảng thông qua ngày 19 tháng 01 năm 2011 cũng viết: “Đảng Cộng sản Việt Nam là đội tiên phong của giai cấp công nhân, đồng thời là đội tiên phong của nhân dân lao động và của dân tộc Việt Nam; đại biểu trung thành lợi ích của giai cấp công nhân, của nhân dân lao động và của dân tộc. ..”
“…Đảng lấy chủ nghĩa Mác – Lênin và tư tưởng Hồ Chí Minh làm nền tảng tư tưởng, kim chỉ nam cho hành động, phát huy truyền thống tốt đẹp của dân tộc, tiếp thu tinh hoa trí tuệ của nhân loại, nắm vững quy luật khách quan, xu thế thời đại và thực tiễn của đất nước để đề ra Cương lĩnh chính trị, đường lối cách mạng đúng đắn, phù hợp với nguyện vọng của nhân dân.”
Như vậy, nếu cộng cả 3 Văn kiện (Điều 4 Hiến pháp, Cương lĩnh và Điều lệ đảng) thì rõ ràng đó là ý của Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Sinh Hùng khi ông này nói việc sửa đổi Hiến pháp 1992 phải “bám sát và kế thừa Cương lĩnh xây dựng đất nước trong thời kỳ quá độ lên chủ nghĩa xã hội và các văn kiện khác của Đại hội lần thứ XI của Đảng.”
LÃNH ĐẠO TUYỆT ĐỐI
Và một khi đã “bám sát” thì Hiến pháp mới cũng phải viết theo “miệng lưỡi” độc quyền, độc đảng của Cương lĩnh, theo đó sẽ xác nhận: “Đảng Cộng sản Việt Nam là Đảng cầm quyền, lãnh đạo Nhà nước và xã hội. Đảng lãnh đạo bằng cương lĩnh, chiến lược…. Đảng thống nhất lãnh đạo công tác cán bộ và quản lý đội ngũ cán bộ…. Đảng lãnh đạo thông qua tổ chức đảng và đảng viên hoạt động trong các tổ chức của hệ thống chính trị…. Đảng thường xuyên nâng cao năng lực cầm quyền và hiệu quả lãnh đạo, đồng thời phát huy mạnh mẽ vai trò, tính chủ động, sáng tạo và trách nhiệm của các tổ chức khác trong hệ thống chính trị….”
Và Bản Cương lĩnh tụt hậu, cướp cả quyền tự quyết của dân khi Đảng tự nhét chữ vào miệng dân để bắt dân hô hoán lên rằng: “Đi lên chủ nghĩa xã hội là khát vọng của nhân dân ta, là sự lựa chọn đúng đắn của Đảng Cộng sản Việt Nam và Chủ tịch Hồ Chí Minh, phù hợp với xu thế phát triển của lịch sử.”
Để rồi phải để cho đảng tự ý “Tăng cường sự lãnh đạo tuyệt đối, trực tiếp về mọi mặt của Đảng, sự quản lý tập trung thống nhất của Nhà nước đối với Quân đội nhân dân, Công an nhân dân và sự nghiệp quốc phòng – an ninh.”

Nếu còn phải nghe theo Nguyễn Sinh Hùng để “bám sát” cả cái sai lầm, hão huyền của Cương lĩnh thì Hiến pháp mới sẽ phải tiếp tục “quá độ” lên Xã hội chủ nghĩa theo kiểu Việt Nam, dù chưa ai trong đảng CSVN có thể hình dung ra cái xã hội này nó như thế nào!
Cương lĩnh trong thực tế đã cho cả nước ăn bánh vẽ khi cả gan đoán rằng: “Cuộc đấu tranh của nhân dân các nước vì hoà bình, độc lập dân tộc, dân chủ, phát triển và tiến bộ xã hội dù gặp nhiều khó khăn, thách thức, nhưng sẽ có những bước tiến mới. Theo quy luật tiến hoá của lịch sử, loài người nhất định sẽ tiến tới chủ nghĩa xã hội.”
Về phương diện xây dựng đất nước, Cương lĩnh nói rõ vai trò “chủ đạo” của Nhà nước trong lãnh đạo kinh tế, dù đảng không phủ nhận vài trò của nền kinh tế tư nhân.
Cương lĩnh viết: “Phát triển nền kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa với nhiều hình thức sở hữu, nhiều thành phần kinh tế, hình thức tổ chức kinh doanh và hình thức phân phối. Các thành phần kinh tế hoạt động theo pháp luật đều là bộ phận hợp thành quan trọng của nền kinh tế, bình đẳng trước pháp luật, cùng phát triển lâu dài, hợp tác và cạnh tranh lành mạnh. Kinh tế nhà nước giữ vai trò chủ đạo. Kinh tế tập thể không ngừng được củng cố và phát triển. Kinh tế nhà nước cùng với kinh tế tập thể ngày càng trở thành nền tảng vững chắc của nền kinh tế quốc dân. Kinh tế tư nhân là một trong những động lực của nền kinh tế.”
Như thế rõ ràng là đảng đã nắm tất cả mọi thứ, mặc dù ngay trong Điều thứ 1 của Hiến pháp tiên khởi 1946 đã viết:
“Nước Việt Nam là một nước dân chủ cộng hoà.
Tất cả quyền binh trong nước là của toàn thể nhân dân Việt Nam, không phân biệt nòi giống, gái trai, giàu nghèo, giai cấp, tôn giáo.”
Hiến pháp 1946 còn công nhận quyền “phúc quyết” của người dân.
Điều thứ 70 trong Hiến pháp 1946 viết nguyên văn:
“Sửa đổi Hiến pháp phải theo cách thức sau đây:
a) Do hai phần ba tổng số nghị viên yêu cầu.
b) Nghị viện bầu ra một ban dự thảo những điều thay đổi.
c) Những điều thay đổi khi đã được Nghị viện ưng chuẩn thì phải đưa ra toàn dân phúc quyết.”
Tuy nhiên kể từ Hiến pháp 1959 cho đến Hiến pháp 1992 Quốc hội của đảng đã tự ý chiếm quyền “phúc quyết” của dân để thao túng Hiến pháp, dù Điều 4, Hiến pháp 1959 cũng viết: “Tất cả quyền lực trong nước Việt Nam dân chủ cộng hoà đều thuộc về nhân dân. Nhân dân sử dụng quyền lực của mình thống qua Quốc hội và Hội đồng nhân dân các cấp do nhân dân bầu ra và chịu trách nhiệm trước nhân dân.
Quốc hội, Hội đồng nhân dân các cấp và các cơ quan Nhà nước khác đều thực hành nguyên tắc tập trung dân chủ.”
Đến lần sửa đổi 1980, một lần nữa quyền lực của dân được lập lại trong Điều 4: ”Tất cả quyền lực trong nước Việt Nam dâm chủ cộng hoà đều thuộc về nhân dân. Nhân dân sử dụng quyền lực của mình thống qua Quốc hội và Hội đồng nhân dân các cấp do nhân dân bầu ra và chịu trách nhiệm trước nhân dân.
Quốc hội, Hội đồng nhân dân các cấp và các cơ quan Nhà nước khác đều thực hành nguyên tắc tập trung dân chủ.”
Và sau cùng, lần chỉnh sửa năm 1992 còn ghi vào Hiến pháp việc Nhà nước “bảo đảm” : “Phát huy quyền làm chủ về mọi mặt của nhân dân” bhư ghi trong 2 Điều sau đây:
Điều 2: “Nhà nước Cộng hoà xã hội chủ nghĩa Việt Nam là Nhà nước của nhân dân, do nhân dân, vì nhân dân. Tất cả quyền lực Nhà nước thuộc về nhân dân mà nền tảng là liên minh giai cấp công nhân với giai cấp nông dân và tầng lớp trí thức.”
Điều 3: “Nhà nước bảo đảm và không ngừng phát huy quyền làm chủ về mọi mặt của nhân dân, nghiêm trị mọi hành động xâm phạm lợi ích của Tổ quốc và của nhân dân; xây dựng đất nước giàu mạnh, thực hiện công bằng xã hội, mọi người có cuộc sống ấm no, tự do, hạnh phúc, có điều kiện phát triển toàn diện.”
TIẾNG NÓI NHÂN DÂN

Trước việc các Lãnh đạo Quốc hội đặt cái cầy trước con trâu khi sửa đổi Hiến pháp 1992, Cử tri cả nước đã gửi Kiến nghị đến Quốc hội đòi đảng trả lại “quyền làm chủ đất nước”.
Báo cáo của Mặt trận Tổ quốc Việt Nam viết: “Cử tri và nhân dân phấn khởi trước việc Quốc hội ban hành nghị quyết về việc sửa đổi, bổ sung Hiến pháp 1992, mong muốn việc sửa đổi, bổ sung Hiến pháp lần này tiếp tục khẳng định Nhà nước ta là Nhà nước pháp quyền xã hội chủ nghĩa của nhân dân, do nhân dân và vì nhân dân; tất cả quyền lực nhà nước thuộc về nhân dân. Hiến pháp cần quy định rõ cách thức sử dụng quyền lực nhà nước của nhân dân thông qua dân chủ đại diện và dân chủ trực tiếp; tiếp tục khẳng định Nhà nước tôn trọng và bảo đảm quyền công dân, quyền con người; xác định rõ quyền và nghĩa vụ cơ bản của công dân. Hiến pháp cần quy định những vấn đề cơ bản nhất, có tính ổn định lâu dài, làm cơ sở cho việc xây dựng hệ thống chính sách, pháp luật nhằm huy động mọi nguồn lực trong và ngoài nước, góp phần vào sự nghiệp công nghiệp hóa, hiện đại hóa đất nước, xây dựng và bảo vệ Tổ quốc trong thời kỳ mới.
Cử tri và nhân dân kiến nghị Uỷ ban dự thảo sửa đổi Hiến pháp năm 1992 và các cơ quan hữu quan cần thật sự phát huy dân chủ, huy động tối đa sự đóng góp trí tuệ của các tầng lớp nhân dân vào việc tổng kết, sửa đổi, bổ sung Hiến pháp.”(Kiến nghị cử tri gửi Khóa QH 2, công bố ngày 20-10-011)
Như vậy đã rõ ràng chưa hay cần phải vạch tai đảng ra để bắt phải nghe thêm nhiều lần nữa câu nói ngắn ngủi, nhưng mang nặng tính thượng tôn người dân là chủ nhân của đất nước: “tất cả quyền lực nhà nước thuộc về nhân dân.”
Theo Ban dự thảo sửa đổi Hiến pháp thì: “Dự kiến, tháng 4/2012 sẽ trình Ban Chấp hành Trung ương Báo cáo Tổng kết việc thi hành và những nội dung cần sửa đổi, bổ sung của Hiến pháp 1992.
Tháng 10/2012 trình Quốc hội thảo luận, cho ý kiến về dự thảo 1 của Hiến pháp. Tháng 1/2013 tổ chức lấy ý kiến nhân dân, các ngành, các cấp về dự thảo sửa đổi Hiến pháp, và đến Tháng 10, hoặc 11/2013 sẽ trình Quốc hội xem xét, thông qua.”(Báo Tổ Quốc)
Nhưng việc tổ chức “lấy ý kiến nhân dân”sẽ được tổ chức ra sao, nếu Điều 4 Hiến pháp 1992 vẫn được giữ nguyên trong dự thảo Hiến pháp mới?
Bởi lẽ khi phải “bám sát Cương lĩnh” để sửa đổi Hiến pháp theo yêu cầu của Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Sinh Hùng thì đương nhiên vai trò lãnh đạo tuyệt đối cả “nhà nước và xã hội” của Đảng phải được bảo vệ không khác gì khi chưa sửa đổi, kể cả việc kiên định Chủ nghĩa Mác-Lenine và tư tuiởng Cộng sản Hồ Chí Minh.
Nếu thế thì việc sửa đổi lần này chỉ còn là một trò hề trước mắt người dân và Thế giới./-
Phạm Trần
(11/011)
Đăng trong Phạm Trần

2 Responses to Hiến pháp chưa sửa đã phá

  1. Dan Sai Gon
    Khong con cach nao khac. Chi ly! Toi ung ho ca 2 tay…
     
    0
     
    0
     
    i
     
    Rate This
    Quantcast
  2. Tran Van
    Tiền lương nuôi sống những tên bán nước và bọn côn đồ, chó săn đang bão vệ chúng… đến từ nhân dân, do nhân dân đóng góp. Chúng mượn danh nhân dân mà vay mượn từ Qủy Tiền Tệ Quốc tế, Ngân Hàng Âu Châu, Ngân Hàng Á Châu những khoản vay mượn khổng lồ mà mọi người dân Việt Nam phải trả, thế hệ này, nhiều thế hệ sau! Chúng ăn tiền nhân dân mà chúng không làm nhiệm vụ nhân dân thuê mướn chúng: Bão vệ nước non, bão vệ ngư dân, đồng bào! Chúng ăn tiền nhân dân để trở lại làm cha nhân dân! Bọn này đang hết muốn sống rồi! Nhân dân Việt Nam không mướn ai làm cha mình! Bằng mọi cách, mọi giá, nhân dân Việt Nam phải trừng trị chúng nó vì tội đã làm mất nước trong tay giặc!
    Giặc Tàu tấn công, cướp nước, chúng theo giặc, mở rộng cửa đón giặc! Chúng quay lại đàn áp đồng bào sinh viên, người yêu nước, quậy phá chùa chiền, đập phá nhà thờ, y hệt như vệ binh đỏ của Mao Trạch Đông trong lịch sử cộng sản Tàu! Bọn cộng sản bán nước đang muốn chết, hãy cho chúng chết! Chúng nó chưa biết lòng yêu nước của nhân dân VN mạnh mẽ đến đâu!
    Một ngàn năm đô hộ của quân Tàu, mọi xiềng xích nô lệ còn bị phá tan, binh tướng giặc Tàu kinh hoàng bỏ chạy…huống hồ cộng sản, chỉ là bọn giặc cỏ ngày nay….dân Việt, mọi sắc tộc, hãy kêu gọi nhau. Tất cả cùng đứng dậy, bọn giặc cỏ sẽ quỳ lạy như tế sao xin tha mạng!
    Khi cả nước cùng đứng dậy quốc tế mới có điều kiện giúp chúng ta. Nếu chúng ta im lìm mãi, không ai có thể can thiệp được dù rất muốn giúp; hãy nhìn gương của Ả Rập: Ai cập, Libya, Bắc Phi nói chung. Nhân dân cả nước xuống đường, yếu thế bị dàn áp, quốc tế đã can thiệp…kết quả: Cuộc cách mạng dân chủ do nhân dân tự động thực hiện đã thành công rực rỡ.
    Nhân dân Việt Nam phải noi theo gương ấy. Phải hành động, sớm một ngày là tốt một ngày, chuẩn bị kỹ lưỡng và cùng nhau đứng dậy, một lượt…để xem bọn cộng sản bán nước chạy đi đâu? Chúng chỉ có chạy đàng trời!!!

    http://baotoquoc.com/2011/11/05 

Exxon: TC Thử Nghiệm Mỹ - Tác giả : Vi Anh

(11/05/2011)

Ngày 25/10/2011 đại công ty Mỹ Exxon Mobil loan báo đã tìm ra dầu khí tại một trong ba lô ở ngoài khơi Đà Nẵng, miền Trung Việt Nam, đã được chánh phủ VNCS cấp phép cho thăm dò từ năm 2008. Theo Hà Nội các lô mang ký hiệu 117, 118, và 119  này đã giao cho Exxon Mobil thăm dò là thuộc vùng đặc quyền kinh tế 200 hải lý của Việt Nam, chiếu theo luật biển quốc tế.
Ngày 31/10/2011,Bộ Ngoại giao Trung Quốc  lên tiếng cảnh cáo các công ty ngoại quốc không được quyền thăm dò và khai thác tại các vùng thuộc chủ quyền của Bắc Kinh. Phát ngôn viên Bộ này, Ô. Hồng Lỗi tái khẳng định Trung Quốc có «chủ quyền không thể tranh cãi» trên Biển Đông.
Một tế nhị nhỏ nhưng đáng chú ý, TC vuốt mặt nhưng vẫn nể mũi Mỹ. Ô. Hồng Lỗi khi tuyên bố như trên, Ông tránh không nêu đích danh tập đoàn Exxon Mobil của Mỹ và  Ông cũng tránh không trả lời câu hỏi liệu Trung Quốc có kế hoạch đòi Exxon Mobil rút khỏi thỏa thuận làm ăn với Việt Nam hay không. Ông Hồng Lỗi với tư cách phát ngôn viên Bộ Ngọai giao của TC chỉ nói đại khái: «Chúng tôi hy vọng là các công ty nước ngoài không can dự vào công việc thăm dò và khai thác dầu khí tại các vùng biển đang tranh chấp.
Còn Exxon Mobil tuy công bố tìm ra dầu khí nhưng chưa cho biết quy mô mỏ này. Chỉ có báo chí nói trữ lượng mỏ này có thể lên đến 5 nghìn tỷ feet khối (cf).
Đây không phải là lần đầu TC cảnh cáo các công ty ngoại quốc không được quyền thăm dò và khai thác tại các vùng  biển thuộc chủ quyền của Bắc Kinh.
Mỹ không phải là nước duy nhứt có công ty thăm dò khai thác  bị TC trực tiếp hay gián tiếp cảnh cáo không cho thăm dò và khai thác trên vùng biển mà TC gọi là thuộc chủ quyền bất khả tranh cãi của họ. TC từ năm 2007 đã liên tục gây áp lực «cấm» các công ty ngọai quốc làm ăn với Việt Nam.
Được biết công ty dầu của Anh là BP British Petroleum  cũng đã bị TC đuổi đi vào năm 2007, khi hợp đồng với Việt Nam thăm dò, khai thác tại hai lô 5-2 và 5-3 ở vùng biển giữa quần đảo Trường Sa và hải phận của Việt Nam. BP ngưng  và mãi hai năm sau mới bán lại cho VN toàn bộ các phần hùn của BP trong các dự án khai thác ngoài khơi Việt Nam.
Chính Exxon Mobil của Mỹ hồi tháng 7 năm 2008 cũng bị TC áp lực phải từ bỏ hợp đồng khai thác hai lô 135 và 136 trên thềm lục địa phía Nam Việt Nam ở Biển Đông.
Và bây giờ tuy TC chưa minh thị cấm đóan Exxon Mobil ở ba lô  117, 118, và 119, đã thấy có dầu ở một lô. Nhưng theo kiểu phản ứng và ăn nói như vậy, người ta thấy rõ ràng TC đã gián tiếp áp lực Exxon.
Vấn đề đặt ra là xem coi  phải chăng  trong vụ Exxon này, TC thử nắn gân, thử nghiệm Mỹ hay không, trong tình hình Mỹ trở lại Đông Nam Á và đang thành lập một vòng vây  Ấn, Úc, Phi, một số nước ASEAN, Nhựt để ngăn cản đà bành trướng của TC. 
TC cần thăm dò xem coi qua vụ Exxon của Mỹ, Mỹ có phản ứng ra sao. Mỹ có xìu như Anh hay cứng như Ấn Độ trong việc không rút lui khi TC hù dọa cho tập đòan dầu khí  làm ăn với VN phải rút lui.
Chánh quyền Mỹ, Hành Pháp, lẫn Lập Pháp, TT Obama, Ngọai Trưởng Hillary, Dân biểu ,Nghị sĩ hai đảng Cộng hòa, Dân Chủ của Mỹ, Bộ Quốc Phòng, Bộ Tổng Tham Mưu  và Bộ Tư Lịnh Thái bình Dương của Mỹ không thể nói chưa biết thái độ hành động bành trướng ngang ngược, tạo bất ổn vùng Đông Nam Á, tai hại cho tự do hàng hải quốc tế và tự do kinh doanh trên thế giới, trong đó có quyền lợi cốt lõi của Mỹ bị thiệt hại.
Rất nhiều những lời tuyên bố phản đối TC liên quan đến những vụ trên ở diễn đàn quốc tế,  các cuộc điều trần ở quốc hội Mỹ, trên công luận truyền thông. Ô. Scot Marciel, Phó Phụ tá Ngoại trưởng Mỹ đặc trách Đông Á và Thái Bình Dương, tại Ủy Ban Đối  Ngọai Thượng Viện hồi tháng 7, đã tố cáo đích danh Bắc Kinh: «Từ mùa hè năm 2007, Trung Quốc đã bắt đầu yêu cầu một số hãng dầu khí Hoa Kỳ và ngoại quốc là phải đình chỉ công việc thăm dò cùng với các đối tác Việt Nam tại vùng Biển Đông, nếu không muốn phải gánh chịu những hậu quả trong công việc kinh doanh với Trung Quốc».
Thượng nghị sĩ Jim Webb, chủ tịch Tiểu ban Đông Á Thái Bình Dương của Ủy Ban Đối ngoại, từng báo động «Các hình thức hù dọa của Trung Quốc có thể gây trở ngại cho sự phát triển kinh tế một cách công bằng và tự do trong vùng. Việc Trung Quốc bắt giữ ngư dân Việt Nam gần khu vực quần đảo Hoàng Sa, hay là những lời đe dọa công khai nhắm vào các tập đoàn dầu khí Mỹ hoạt động trong vùng Biển Đông, nêu bật các rủi ro ngày càng tăng đối với công việc đánh cá qua lại trong khu vực cũng như giới hạn việc thăm dò tìm kiếm tài nguyên. Nếu không bị phản đối, các hành động kể trên có thể tác hại đến sự thịnh vượng của khu vực».
Nhưng cho đến bây giờ, người ta chưa thấy hành động cụ thể nào của chánh quyền Mỹ. Vụ đại công ty xăng dầu Exxon Mobil  của Mỹ tuy đã tìm ra dầu khí tại một trong ba lô ở ngoài khơi Đà Nẵng, miền Trung Việt Nam, đã được chánh phủ VNCS cấp phép cho thăm dò từ năm 2008; TC đã gián tiếp lên tiếng chống đối. Cho đến bây giờ Mỹ im lặng, chớ không phản ứng đốp chát như Ấn độ. Im lặng là đồng ý (qui ne dit mot consent). Hay im lặng là  bất cần, chuyện ta ta cứ làm.
Còn nếu Mỹ xìu thì các nước nhỏ ở Đông Nam Á không còn có thể tin Mỹ với lời hứa rầm rộ, qua lại dồn dập trở lại Đông Nam Á để giúp tạo ổn định trong vùng, bảo vệ tự do hải hành, trước đà bành trướng của TC lấy đảo, chiếm biển, tạo tranh chấp biến biển Đông Nam Á thành điểm nóng nhứt ở Thái bình Dương sau Thế Chiến 2.
Trái lại Ấn độ rất cứng rắn. Khi  bị TC hù dọa công ty dầu khí Ấn Độ ONGC Videsh,  chánh quyền Ấn Độ trực tiếp  phản bác liền. CS Bắc Kinh chính thức gởi công hàm phản đối New Delhi về đề án thăm dò tại hai lô 127 và 128, cũng ở ngoài khơi miền Trung Việt Nam, thì Ngọai Trưởng Ấn Độ phản kháng liền,  ngay tại Hà nội  và Ấn độ ký thêm hiệp ước cộng tác với VN khi Chủ Tịch Nước VN thăm Ấn độ.  
 
Vi Anh

Con số trùng hợp kỳ lạ của Qaddafi

Posted on

Le Nguyen (danlambao) Định không viết về cách mạng dân chủ ở Bắc Phi, Trung Đông nhất là cuộc cách mạng ôn hòa đã biến thành cuộc cách mạng bạo lực vũ trang ở Libya vì có rất nhiều bài viết về nước Libya, đúng hơn là viết về Muammar Qaddafi trước, trong cũng như sau khi chấm dứt 42 năm cai trị Libya của Qaddafi. Tất cả nội dung bài viết của các tác giả đều có cùng một suy nghĩ: những kẻ gieo gió ắt gặt bão; gieo nhân nào nhận quả nấy; làm ác tất gặp ác. Với mong muốn chuyển tải thông điệp đến các cá nhân, chế độ độc tài còn sót lại trên thế giới, hãy nhìn vào tấm gương Qaddafi để điều chỉnh lại hành vi độc ác, tàn bạo với nhân dân mình, đừng mang tư duy, nhận thức trí trá, chống chế cơ chế quốc tế là- không được xen vào công việc nội bộ của nước tôi, lập luận đó xưa rồi Diễm!

Các nhà nước độc tài, các cá nhân độc ác nên hiểu rằng cái thời gieo tội ác chống con người, chống nhân loại đã qua rồi, những khẩu hiệu “độc lập chủ quyền, nội bộ quốc gia” làm tấm khiên chắn nhằm bảo vệ cho hành động tàn ác với dân, xem ra không còn là nơi trú ẩn an toàn cho cá nhân, tập đoàn hoặc đảng độc tài khát máu nữa bởi tự do, dân chủ, nhân quyền là giá trị chung của nhân loại thời hiện đại, không có bất cứ nước nào đứng ngoài hoặc được quyền đặc miễn. 

Để đúc kết bài học thực tiễn hữu ích, tưởng cũng nên tìm hiểu sơ lược về cuộc đời, sự nghiệp của Muammar Qaddafi cho các nhà độc tài lẫn thể chế chính trị độc tài suy gẫm. 

Ông Qaddafi sinh ngày 17/06/1942 trong vùng nông thôn thuộc bộ lạc du mục Qadhadhfa ở sa mạc gần Sirte, Libya. Ông học tiểu học Hồi Giáo truyền thống ở Sabha, hoàn tất trung học ở thành phố Misrata, tốt nghiệp học viện quân sự hàn lâm hoàng gia Libyan ( Royal Libyan Military Academy) ở Benghazi năm 1965 và được gởi đi tập huấn quân sự ở Vương Quốc Anh năm 1966. Trở về nước, năm 1969 với cấp bậc trung úy ông cầm đầu một nhóm quân nhân làm cuộc đảo chánh lật đổ chính thể quân chủ chuyên chế của vua Idris I, thành lập nước Cộng Hoà Ả Rập Libya, thời gian sau đổi tên thành nước Xã Hội Chủ Nghĩa Ả Rập. Trong giai đoạn này, Qaddafi tự thăng cấp đại úy lên đại tá, lần lượt giữ chức vụ chủ tịch hội đồng lãnh đạo cách mạng (Revolutionary Command Council), thủ tướng (Prime Minister)... cuối cùng không giữ chức vụ chính thức nào trong nhà nước Xã Hội Chủ Nghĩa Ả Rập nhưng là nhân vật siêu quyền lực, thu tóm toàn bộ quyền lực lẫn quyền lợi của nước Libya, suốt 42 năm cho đến khi bị bắt, bị nhân dân bắn chết ngày 20/10/ 2011 nơi sa mạc ông sinh ra và lớn lên của thành phố Sirte, hưởng thọ 69 tuổi. 

Thời gian 42 năm trị vì Libya, ông Qaddafi đã tạo nhiều ấn tượng từ bên trong đến ra ngoài nước Libya. Ở trong nước Qaddafi viết sách xanh (green book) như sách đỏ (red book) của Mao bên Trung Quốc, như tư tưởng Hồ Chí Minh của Việt Nam bắt nhân dân học tập và làm theo... Cũng chính Qaddafi đổi cơ cấu tổ chức chính quyền Cộng Hòa Ả Rập Libya ( Libyan Arab Republic) sang xã hội chủ nghĩa mang màu sắc Ả Rập Hồi Giáo với những hội đồng nhân dân các cấp từ xã, huyện, tỉnh, thành của địa phương tới đại hội đồng nhân dân, kiểu quốc hội cơ quan quyền lực cao nhất nước ở trung ương, từa tựa như cơ cấu tổ chức cai trị nước cộng hòa xã hội chủ nghĩa mang màu sắc Việt Nam, Trung Quốc. Tự xưng là nhà nước dân chủ nhân dân trực tiếp, dân chủ vạn lần hơn và Qaddafi lớn tiếng tuyên bố rằng: “không có nước nào có nền dân chủ, ngoại trừ Libya trên khắp hành tinh này!” 

Bên ngoài Libya với nguồn lợi dầu hỏa to lớn, Qaddafi sẵn sàng tài trợ vũ khí, tiền bạc cho bất cứ tổ chức nào chống các nước Hoa Kỳ, Phương Tây không cần điều kiện, trong đó có cung cấp tài chính cho phong trào tháng 9 đen thảm sát các vận động viên Olympics mùa hè ở Munich, Đức Quốc năm 1972, đánh bom vũ trường Berlin năm 1986, làm nổ tung chuyến bay 103 Pan Am trên bầu trời Scotland và chuyến bay 772 UTA năm 1989... Ngoài ra, Qaddafi là người chủ trương ủng hộ ý tưởng cũng như tạo ra ý tưởng thuyết liên Ả Rập, thuyết liên Hồi Giáo, thuyết liên Châu Phi được “đông đảo quần chúng nhân dân Ả Rập, Phi Châu, Hồi Giáo ủng hộ” như chính ông tưởng tượng! 

Đặc biệt, Qaddafi đã từng ủng hộ tích cực các phong trào vũ trang nổi loạn chống chính quyền của lực lượng hồi giáo, của cộng sản khắp nơi trên thế giới nhưng lại rất mạnh tay đàn áp các người đối kháng ôn hòa lên tiếng đòi những quyền tự do cơ bản của con người, đòi dân chủ hóa trong đất nước Libya. Để đối phó với thành phần chống đối, phản đối chính sách cai trị của người dân, Qaddafi sử dụng an ninh mật vụ, lực lượng đặc nhiệm hùng hậu ám sát, thủ tiêu, tra tấn dã man những nhà bất đồng chính kiến không những bên trong nước mà còn ở bên ngoài biên giới Libya với câu nói lạnh lùng nổi tiếng: “những kẻ nào không yêu tôi thì đều không đáng sống.” 

Hành động, phát ngôn của Qaddafi dưới mắt của Hoa Kỳ, phương tây và nhiều quốc gia khác trên thế giới khiến cho không ít người bất bình trong đó có tổng thống Hoa Kỳ Ronald Reagan phải bật lên gọi Qaddafi là con chó điên vùng Trung Đông! Dù vậy, dưới mắt của đa số những người Hồi Giáo Ả Rập, Phi Châu bài phương tây, ông ta được ca tụng như là người vĩ đại, người anh hùng. Có lẽ, chính những lời có cánh của những người hâm mộ chung quanh nên có lần ông tuyên bố ngông cuồng sau hội nghị thượng đỉnh Ả Rập ở Qatar: “"Tôi là một nhà lãnh đạo quốc tế, là lãnh đạo của các lãnh đạo Ảrập, vua của các vị vua châu Phi và là lãnh tụ của chủ nghĩa Hồi giáo. Vị thế quốc tế của tôi không cho phép tôi ở một vị trí thấp hơn.” Không dừng lại ở đó, Qaddafi còn khinh thường mọi cơ cấu tổ chức quốc tế, ông lớn tiếng phê phán Hội đồng Bảo An Liên Hiệp Quốc là hội đồng khủng bố. 

Quả thật, Qaddafi quá tự tin khi buông ra những lời ngạo mạn đó! Ông tự tin cho đến ngày nhân dân vùng dậy kéo ông lên từ ống cống, bắn vào đầu, lôi xác diễu hành như lôi xác một con chó. Qaddafi tin rằng với lực lượng công an, mật vụ dày đặc nghiệp vụ cao, dư thừa máu lạnh còn ai dám chống lại và lớp người mới xã hội chủ nghĩa Ả Rập được ông ươm mầm, tẩy não, nhồi nhét tư tưởng trong cuốn sách xanh trải qua mấy chục năm, hẳn đã thấm nhuần đạo đức lẫn thán phục con người vĩ đại Qaddafi. Thế thì hành động nhân dân tràn xuống đường, theo ông chỉ là thiểu số bất mãn, là bọn xấu chống phá chế độ ưu việt của ông, có hề hấn gì nên ra lệnh thẳng tay bắn giết nhân dân và mắng mỏ họ là lũ chuột hôi hám, dơ dáy.. 

Lẽ khác, khiến Qaddafi tự tin vì trong 42 năm cai trị Libya, không ít lần xảy ra sóng gió, kề cận tử sinh nhưng tất cả đều qua đi trong bình yên, ngoạn mục nhờ sự trung thành của thuộc cấp. Năm 1976 thoát chết trong một vụ ám sát, năm 1986 một lần nữa thoát nạn trong cuộc đánh bom của Hoa Kỳ vào thủ đô Tripoli, năm 1993 dập tắt cuộc nổi dậy của hơn 2,000 chiến binh thuôc bộ lạc Warfalla, ở thành phố Misrata, năm 1996 bị nhóm Hồi Giáo cực đoan tấn công vào đoàn công xa gần sirte nhưng Qaddafi vẫn an toàn, năm 1998 bị dân quân Hồi Giáo bắn nhưng được một nữ vệ sĩ đem thân che chắn chết thay cho ông. Không những thế, các tổ chức đối kháng như: Nghị Hội Quốc Gia Libya; Mặt Trận Quốc Gia Vì Sự Cứu Rỗi Libya; Ủy Ban Hành Động Quốc Gia Libya gần như bị tê liệt, bị vô hiệu chỉ còn có cái tên, giúp Qaddafi tin rằng sẽ đánh bại được mọi cuộc nỗi dậy chống đối và vẫn tin rằng nhân dân luôn đứng sau lưng ủng hộ, cho đến phút cuối cuộc đời. 

Sơ lược tiểu sử Qaddafi, quả không có nhiều người làm được như ông. Thế cho nên, thế giới Hồi Giáo Ả Rập, Phi Châu gần gũi thán phục, ngưỡng mộ tôn ông làm thần tượng cũng không có gì lạ. Chuyện lạ là ngoài thế giới ấy, còn có ông tổng biên tập, nhà báo đại tá công an Nguyễn Như Phong ở một nước cách xa Libya gần nửa vòng trái đất, được xem như đại diện nhà nước xã hội chủ nghĩa Việt Nam ca ngợi, tung hô hết lời: “...tất cả những gì mà các phương tiện truyền thông phương Tây đưa ra đều là dối trá... những cuộc thăm dò trong người dân cho thấy, ông Qaddafi nhận được ít nhất 90% người dân ủng hộ tại Tripoli và ít nhất là 70% trên toàn quốc... Qaddafi ở trong trái tim của hầu hết mọi người dân châu Phi như một con người độ lượng và giàu tinh thần nhân văn...” 

Nếu quả thật như Qaddafi được 70% nhân dân Libya ủng hộ và sống trong trái tim của hầu hết mọi người dân Châu Phi như ông đại tá công an Nguyễn Như phong nói, chắc cuộc đời Qaddafi không kết thúc bi thảm như vậy! Giả sử như Qaddafi không bị đánh lừa hay tự đánh lừa mình với những con số yêu chuộng “ảo” của nhân dân libya và Châu Phi, có thể Qaddafi đã có một kết thúc khác đẹp hơn, không phải bị lôi lên từ ống cống ven đường, không phải van xin “đừng bắn”nhưng cuối cùng vẫn bị viên đạn xuyên qua đầu bởi một tay súng vô danh. 

Lẽ ra, với vị thế của một nhà lãnh đạo quốc tế, là lãnh đạo của các lãnh đạo Ảrập, vua của các vị vua châu Phi, là lãnh tụ của chủ nghĩa Hồi giáo, vị thế quốc tế của tôi không cho phép tôi ở một vị trí thấp hơn như ông từng tuyên bố trên diễn đàn quốc tế thì ông phải tự bắn vào đầu của mình để xứng danh là một chiến binh gan dạ dũng cảm, xứng đáng với vị thế lãnh đạo của các lãnh đạo Ả Rập, vua của các vị vua Châu Phi... 

Qaddafi thừa độc ác, tàn bạo nhưng không dũng mãnh như những bài diễn văn nhiều chữ hùng hồn đã có, ông không can đảm kết thúc cuộc đời “ngang dọc lẫy lừng” cách hào hùng nên khó để lại dấu ấn vĩ đại hay anh hùng trong lòng dân Libya, thế giới Hồi Giáo Ả Rập, Phi Châu đã từng hâm mộ, lầm tưởng về ông! Qaddafi cũng tham sinh úy tử, cũng hèn nhát, run sợ trước cái chết như những người hèn nhát, run sợ khác của cuộc sống đời thường, ông đã để cho những người ông coi khinh, gọi họ là lũ chuột hôi hám dơ dáy, kéo lên từ ống cống, mở miệng van xin tha mạng, bị bắn chết, bị lôi đi diễu hành như một con chó. Còn đâu hình ảnh vĩ đại, anh hùng của thời oanh liệt trên ngôi cao quyền lực bên bờ Địa Trung Hải của sa mạc Sahara mênh mông? 

Những khúc quanh chung quanh cuộc đời Qaddafi vừa được trình bày, không có gì mới hay lạ, nó đã được nhiều tác giả khai thác tận tình dưới nhiều góc cạnh khác nhau, được đăng tải tràn ngập trên các phương tiện truyền thông của báo lề trái, lề phải, báo ta báo tây. Tuy thế, vẫn còn những con số trùng hợp kỳ lạ chung quanh cuộc đời Qaddafi chưa có người nhắc tới, những con số đó là 42 và 69. Ông Qaddafi sinh năm 1942 và chấm dứt 42 năm cầm quyền Libya. Ông Qaddafi lật đổ quân chủ chuyên chế Libya năm 1969 và kết thúc cuộc đời ở tuổi 69 nơi ông sinh ra và lớn lên. Vậy, những con số 42 và 69 có liên hệ như thế nào với cuộc đời, sự nghiệp của Qaddafi vẫn còn là bí ẩn, khó có lời giải thỏa đáng, nhưng sống trên đời không ít người tin trời cao có mắt, tin có bàn tay thiêng liêng siêu hình sắp xếp, tin vào con người ai cũng có số mệnh trong cõi tạm nên tự nguyện làm lành lánh dữ, làm thiện tránh ác để đức lại cho con cháu đời sau. 
. Bookmark the permalink.

42 Responses to Con số trùng hợp kỳ lạ của Qaddafi

  1. Người Việt già. says:
    Nghĩ cũng lạ,Gadhafi người lãnh đạo được 99%người dân Lybia tôn sùng ngưỡng mộ,thế mà lại sợ đám chuột hôi bám chưa tới 1%.Đã điên cuồng trấn áp những con chuột đó mà lại không thành công để đến nỗi chính bản thân ông ta"Vua của các vì vua châu Phi" trở thành một con chuột kỳ dị dơ bẩn nhất,bị lôi lên từ miệng cống,nơi lũ chuột ẩn nấp.Ác giả ác báo,tu nhân tích đức,làm lành lánh dữ không phải là ngoa ngôn từ phương Đông mà là triết lý tích cực nhãn tiền của loài người.Hỡi những ông Vua XHCN,những nhà tự tôn là dân chủ hơn vạn lần tư bãn giãy chết,là đỉnh cao trí tuệ siêu việt trên mọi tầng mây(đen),đang chễm chệ ngồi trên đầu dân đen,như đỉa như giòi đang bám đang hút máu mủ đồng loại,hãy quay lại là bờ.Hãy tin vào lời dạy của Phật của Chúa để mong mang lại an bình cho bản thân,cho gia đình,cho đồng bào đồng loại.Dân Việt,vốn có lòng vị tha,nhưng đừng để quá giới hạn chịu đựng của họ.Khi ấy hậu quả vô cùng thảm khốc.Gadhafi hâu quả thật ghê rợn,nếu đến phần quí vị sẽ vô cùng kinh hoàng.Cuộc sống trần thế chỉ tạm bợ,của cải chỉ là phù vân,chết đi sẽ như chó chết.Bao nhiêu năm tích góp rút rỉa không mang theo được,hãy tích đức để con cháu các vị còn được làm người.Vài lời cảnh tỉnh.
  2. Nặc danh says:
    Ông viết bài này dốt toán quá. Chả có gì bí ẩn ở những con số cả. 42+69=111 tức là đúng vào năm nay (2011) chứ chả có siêu nhiên thần bí gì cả. Không như vậy mới là lạ đó
  3. Ngon Cơm says:
    Có bác nào tinh thiên văn, tường địa lý thử đưa dự đoán ngày nào, năm nào Cộng Sản sập không?

    Tôi cũng tin Cộng Sản cũng có 1 số đẹp vì quá khứ cũng xảy ra nhiều số đẹp dành cho Cộng Sản rồi!

    Cám ơn các bác!

  4. Nặc danh says:
    Cám ơn bài viết của Lê Nguyễn. Thực chất hầu hết các chế độ độc tài bị lật đổ đều mắc chung những khuyết điểm rất giống nhau đó là
    - Bị chính giới truyền thông dối trá do mình dựng nên tạo ra hào quang giả tạo, từ đó tự huyền hoặc mình là thần tượng trong lòng dân, là những vĩ nhân của thời đại, là lãnh tụ được đa số nhân dân ủng hộ
    - Họ luôn tin rằng có thể dùng bạo tàn và tuyên truyền dối trá để khuất phục được người dân, mà không biết chính hành động đó gieo rắc thêm hận thù với nhân dân, là tự đào huyệt chôn mình
    Căn bệnh đó có tên chung là bệnh cuồng tưởng

  5. Nặc danh says:
    Cộng sản là vua nói láo trong các vi vua, thánh lừa đảo trong các vị thánh... :D
  6. Gẫm says:
    Ôi! Một Minh triết của Lybia Vua các Vua , thế mà phút chót phải chui vào ống cống . Run rẩy quỳ lậy lũ " CHUỘT HÔI HÁM, DƠ DÁY " tha mạng . Nhưng Trơi cao có mắt,lương tri "CHUỘT" không cho phép. Nên chỉ có tiếng 'ĐO..O..À..ÀNG 'lạnh tanh tiễn Ngôi sao Châu Phi về... chầu rìa lũ "CHUỘT"
  7. THANGKHOSAIGON says:
    trong tứ trụ nhà sản có 3 người tuổi con trâu,2012 là năm thìn,tứ hành xung thìn, tuất, sửu, mùi theo nhà nho,tuy chỉ đễ tham khảo,nhưng sẽ có tác dụng,theo nhà phật ,khi những kẽ nằm trong 4 tuổi này không hành thiện,mà luôn hành ác tức làm cho phước đức bị tổn hại, họ thường bị nhiều người nguyền rủa (vạn pháp duy tâm tạo)vì vậy mà phước đức hao tổn và một khi nghiệp dĩ ứng hiện thì khó giử được an toàn cho mạng sống,mà còn ảnh hưởng cả cho những người thân trong gia đình.
    do đó 2012 là năm tam tai của trương tấn sang,nguyễn tấn dũng,nguyễn sinh hùng,với những hành vi khi có chức quyền,thường là hại dân thì nhiều,còn thêm tội ác không nhỏ đối với tổ tiên và dân tộc ,là đem tổ quốc cầm bán cho tàu cộng đễ mưu cầu danh lợi,trong 3 người này nguyễn tấn dũng là gian ác thâm độc nhất,kế là nguyễn sinh hùng,sau là truong tấn sang,nếu qua năm 2012 không bị tại nạn mất mạng do nhân dân (PHẢN ĐỘNG)gây ra,thì họ cũng khó tránh được mất mạng bất đắc kỳ tử do trời tru đất diệt,bỡi những tội ác của họ đã gây ra tiếng vang khắp tam thiên đại thiến thế giới,thì trời đất cũng khó lòng làm ngơ,theo tiên đoán thì năm 2012 trong bộ tứ này sẽ có gia chạm bất dồng đối nghịch với nhau rất lớn,vì tranh giành quyền lợi và danh vọng,và ít nhất có 2 người bất đắc tử vong trong bộ 3 nói trên,những dự đoán này dựa vào ngiệp quả và phước báo,như mọi người đã biết phước báo của thể chế cộng sản quốc tế đã hết từ 1980 ,sau khi liên xô và các nước đông âu ngã ngựa,tại sao còn 4 nước cộng sản sống sót?cộng ngiệp có chung một mẫu số,nhưng biệt nghiệp của mỗi nước thì là riêng biệt,nhưng đến nay thì phước báo của biệt nghiêp kia cũng đã cùng cạn,và ngày mà bè đảng cường quyền cộng sản độc tài gian ác như trung công,việt cộng,hàn hàn đã dến ngày tàn, sớm nhất là năm 2013, chậm nhất là năm 2017./.

  8. Nặc danh says:
    Còm này mổ đã gởi bên kia rồi nhưng vẫn còn ấm ức lắm, nhân dịp thấy bên nây có người lại nhắc đến tri kỷ của mổ (gadhafi) nên biên tập lại gởi nữa. Nếu Dân làm nhựt trình không cho đăng lại mổ sẽ kèm vi rút sinh tử lịnh thì đừng trách mổ nhé, không tin thì thôi.
    Ngày đó mổ ở mạn ngoài, thấy trong nam đồng xanh bát ngát cò bay thẳng cánh, lại nghe gì gì … là vựa lúa của đông nam á, lúc đó chưa nghe bô xít, sau này mới biết là mổ trúng mánh. Dân miền nam đa số lè phè nói sao nghe vậy.
    Từ ngày mổ vào giải phóng , nghe dân miền nam thầm thì với nhau : Đừng nghe những gì .... Hãy nhìn những gì .... mà người nói câu này lúc mổ vào không thấy, thời gian sau nghe đâu cũng quy tiên rồi mà sao chúng cứ nhắc đi nhắc lại hoài. Lại thấy dân nhìn mổ bằng cặp mắt sao sao ấy ... như hình viên đạn vậy. Khi đi máy bay thấy thằng phi công nó đi gần mổ là mổ sợ rồi, nghe nói dân miền nam ghét ai là nó ném xuống sông, gần đây nhất mổ nghe chúng muốn Viêt Nam thành Lybie thứ hai (ngược với ý mổ) thế là đêm ngủ mổ hay gặp ác mộng, cứ chiêm bao là thấy nam tào cầm sổ đi ngang mổ, có lần mổ dúi vào tay ổng một tờ xanh rồi hỏi : “tới đâu rồi ?” nam tào trả tiền lại, nói : “thiên cơ bất khả lộ” tức quá, chẳng thà nói m… nó ngày giờ linh ứng để mổ tỉnh dạy mà thu xếp bên thụy sĩ gì đó …hừm …
    Sao bây giờ nam phụ lão ấu chúng cứ nói mổ giống gadhafi, nhìn coi mổ giống bao nhiêu phần. Lại nữa chúng cứ nhắc đến một vật mà mổ ghét nhất :ống gì đó, mà sao ngộ nhe, tiền bối thoát hoan ngày xưa cũng dùng để thoát thân.
    Nhưng mổ vẫn an tâm, bên Lybie lính đánh thuê nó cũng nói : chỉ biết còn gadhafi còn tiền mà !... Mổ lại tỉnh giấc ! ủa gadhafi đâu rồi !!!

  9. Nặc danh says:
    Thật nhục nhã cho tên độc tài tàn ác. Ấy thế mà cách đây không lâu, khi gặp gỡ cử tri Hà nội, TBT Nguyễn Phú Trọng đã mỉa mai cuộc nổi dậy của nhân dân Lybia và khu vực Bắc Phi như một thứ phong trào dân chủ vô kỷ luật. Không biết có ai xem và còn nhớ buổi truyền hình hôm đó không nhỉ !!!
    Rồi bây giờ thì các phương tiện truyền thông chính thống không dám bình luận gì, không biết khen ai và chê ai đây, không lẽ gọi nhân dân Lybia là những kẻ nổi loạn và ca ngợi tên độc tài tàn bạo kia như một người anh hùng tử vì......quyền, tiền, và vinh thân phì gia!!!!

  10. Nặc danh says:
    Nặc danh says:
    09:51 Ngày 05 tháng 11 năm 2011
    Ông viết bài này dốt toán quá. Chả có gì bí ẩn ở những con số cả. 42+69=111 tức là đúng vào năm nay (2011) chứ chả có siêu nhiên thần bí gì cả. Không như vậy mới là lạ đó
    Tự nhiên chê tác giả dốt toán rồi làm toán cộng;Tác giả có công đâu mà kêu là dốt toán; cháu tôi lớp mẫu giáo cũng làm được toán này. Muốn nói 42+69=111 trùng với năm nay là một khám phá thi cứ việc thêm ý.

  11. Vi Đức Hồi (em) says:
    Anh Nguyễn Như Phong ơi ! Với "danh dự" của một người đảng viên Đảng Cộng Sản Việt Nam, anh hãy viết bài để phản bác lại luận điệu xuyên tạc của "tên" Lê Nguyên đi. Anh ở nơi nào ? hay anh đã hóa thân thành chuột chui đi cống nào rồi ! Nếu anh làm thế thì Đảng của anh làm sao dám ngẩng mặt lên nhìn lương tri nhân loại đây !
  12. Van. Van says:
    Nếu tính toán như thế thì CNXH sẽ vong vào 2017 rôi . Vì 2017- 1945 = 72.
    72+ 45= 117 ( tức năm 2017 )

  13. Nặc danh says:
    Cam on Le Nguyen da chiu kho , duc ket , toan bo su viec ve Gaddafi , dua ra cau hoi ve may " con so " , de anh em , luan ban .

    Cam on ban sau day , lam toi " ho hoi phan khoi " va mong cho :

    THANGKHOSAIGON says:
    11:11 Ngày 05 tháng 11 năm 2011

    trong tứ trụ nhà sản có 3 người tuổi con trâu,2012 là năm thìn,tứ hành xung thìn, tuất, sửu, mùi theo nhà nho,tuy chỉ đễ tham khảo,nhưng sẽ có tác dụng,theo nhà phật ,khi những kẽ nằm trong 4 tuổi này không hành thiện,mà luôn hành ác tức làm cho phước đức bị tổn hại, họ thường bị nhiều người nguyền rủa (vạn pháp duy tâm tạo)vì vậy mà phước đức hao tổn và một khi nghiệp dĩ ứng hiện thì khó giử được an toàn cho mạng sống,mà còn ảnh hưởng cả cho những người thân trong gia đình.( trich )

    Cam on ban sau day , viet " ca giut ..ca giut " , nhung ma hay lam :

    Nặc danh says:
    11:16 Ngày 05 tháng 11 năm 2011

    Còm này mổ đã gởi bên kia rồi nhưng vẫn còn ấm ức lắm, nhân dịp thấy bên nây có người lại nhắc đến tri kỷ của mổ (gadhafi) nên biên tập lại gởi nữa. Nếu Dân làm nhựt trình không cho đăng lại mổ sẽ kèm vi rút sinh tử lịnh thì đừng trách mổ nhé, không tin thì thôi.( trich )

    Ve phan toi , thi toi dang nghi den , Dung Y ta , sinh nam 1949 , ma mien nam duoc " giai phong " moi co 36 nam , vay con toi 13 nam nua ha Troi ?

    Sao lau qua , hong thay , cha nao , chet vi binh , chet vi trung thuc , chet vi tai nan ? tui no an cai giong gi , ma song dai , nhu dia ? hong chung uong Nhan sam cua TQ ?

  14. nguyễn sinh hùng says:
    hay lắm quốc hội việt nam ta được sự ủng hộ 99,99 % cử tri cả nước.thật là tuyệt,như Lybia thôi
  15. Nặc danh says:
    Gadaffi, Saddam đều không chọn cái chết chung thủy, hiên ngang bên cạnh quân trung thành của mình cho đáng mặt lãnh tụ lôi kéo bao nhiêu sinh mạng che chắn cho mình. Càng tàn bạo thì càng ươn hèn đối diện cái chết hiên ngang.
  16. Đảng-nhà nước Viet Nam/ Lybia -hcm/Gaddafi chung kiểu mẫu says:
    Gió cách mạng (chính hiệu con nai vàng) bắt đầu từ thành trì cách mạng vô sản Xô Viết lan từ châu Âu qua châu Phi và chuẩn bị tới Á châu. Cho tới nay cả tỷ người đã được giải phóng, tự do dân chủ hồi sinh trên chính quê hương của họ . Những chính quyền dộc tài đang lo sợ cho số phận và quyền lợi của họ trong đó có Viet Nam. So sánh giũa Việt Nam va Lybia có niều điểm tương đồng, chính quyền nói láo như nhau, đàn áp nhân dân chung một kiểu . Từ đó có thể suy ra kết quả cuối cùng là giống nhau chỉ khác thời gian .
  17. người tù lương tâm says:
    Tôi thấy báo chí tại Việt Nam rất e dè,ngại ngùng khi sử dụng các cụm từ nhà nước độc tài hoặc chế độ độc tài.Tôi nghĩ chắc chính quyền Hà Nội có tật giật mình sợ sụp đổ như Libia nên mới hành xử như vậy.
  18. Nặc danh says:
    Đàn áp nhân dân, dóc láo và ảo tưởng của cộng sản việt nam cũng giống như độc tài Gadaffi; kết cuộc của 2 chế độ cũng sẽ giống nhau. hãy cứ canh chừng các lỗ cống! Sẽ tới ngày đó, ngày mà nhân dân Việt Nam trông đợi từng giờ.
  19. Nặc danh says:
    Trọng lú ,sang rổ, dzũng chích chó!! các ông quá tự tin vào tàu, vào xả nghỉa mục nát cũa các ông mà nghỉ rằng ngự trị muôn năm xả nghỉa, giả danhcộng sãn dỏm, truyền cho con cháu cởi lên đầu 87 triệu dân VN nàY!!
  20. Nặc danh says:
    Gửi Vi Đức Hồi (em)
    Thằng Nguyễn Như Phong bây giờ nó chui vào cái báo lá cải của Tập đoàn dầu khí VN, Nó đang câu khách bằng việc viết những chuyện vu cáo người khác. Đúng là một thằng hèn! Bút lực của nó thì yếu đuối như gái đĩ hết thời, nhưng sặc mùi tiền.

  21. Nặc danh says:
    Lybia: Qadafi chui ông cống
    Việt Nam: Thoát Hoan chui ống đồng
    Hai cái giống nhau từ “ống”
    Chỉ khác nhau chất liệu
    Cái bằng xi măng, cái bằng đồng
    Tương lai không khác mấy
    Tấn Dũng chui ống … bọng miền Tây

  22. Nặc danh says:
    Ngày trước sống ở miền Nam tôi thấy chế độ Việt nam Cộng hòa chẵng có gì hay ho.Sau 75 sống với chế độ XHCN ,tôi thấy tệ hơn.Bây giờ nếu mơ ước chế độ thứ tiếp theo,nếu nó tệ hơn nữa thì làm sao các bạn.Hay là nhân dân chỉ nhận cái mình đang có ? Phải không các bạn ?
  23. Nặc danh says:
    Chuan? bi danh' xap trang web nay thoi.... ADIM chuan bi di....
  24. Nặc danh says:
    Ông đại tá Nguyễn Như Phong!

    Chúng tôi mời ông lên tiếng bác lại bài báo này! Vì bài báo này phản bác bài báo của ông đó? Ông hãy lên tiếng đi, vì nếu không dám phản bác, thì ông đại tá cũng hèn như ông đại tá Ghadafi thôi? Chẳng nhẽ ông cũng chui trong ''ống dẫn dầu'' như ông Ghadafi chui trong ống cống? Là một quân nhân, ông đại tá Nguyễn Như Phong hãy lên tiếng, chúng tôi thách thức ông đó?

  25. Nặc danh says:
    hehe, đánh thoải mái, sập (kg phải xập nhé CAM) cái này ta xây cái khác. nhưng trước tiên đánh sập được đi đã.
  26. Nặc danh says:
    Bài đăng này đã bị xoá bởi một quản trị viên blog.
  27. Nặc danh says:
    Ngày nào khi đi chùa tôi đều cầu trời khẩn phật cho nguyên tấn dũng chết bất đắc ky tử cả, cho dân viêt bớt khổ đau
  28. Nặc danh says:
    Mời các bạn đọc bài này, một bài viết rất hay.
    http://tiengnoidanchu.wordpress.com/2011/11/05/got-chan-achilles/
    Nhớ ban biên tập DLB đăng bài viết cho anh em cùng đọc

  29. Cục gạch 2969 says:
    Bài đăng này đã bị xoá bởi một quản trị viên blog.
  30. Không dám lộng ngôn says:
    Tôi không được đến Sài Gòn những năm 1954-1975.
    Nhưng nghe đâu các ông Diệm Nhu còn tốt hơn những ông tổng thống sau đó.Thế mà cũng chết thảm.
    Tôi không nhìn thấy, không dám bàn nhiều.
    Vừa rồi, ông Phạm Toàn, một trong những ông trùm của Bô-Xít, có đăng đàn nói là trong 6 tháng qua có 300 NGÀN người bị giết ở Xyria với lời bình luận hùng hồn "Ba trăm ngàn dân, bằng một huyện của tỉnh Thái Bình? Hay bằng một huyện của tỉnh Long An? Hay bằng số học sinh tiểu học của một tỉnh bất kỳ nào đó?". Hùng hồn chưa?
    Ấy vậy mà sau khi xét lại chỉ có 3000 dân bị giết (ÍT GẤP 100 LẦN). Tịt ngóm.
    Dân gian có câu " biết thì thưa thốt".
    Muốn hỏi, các ông đến LYBIA chưa mà đăng đàn hùng hồn thế?

  31. Nặc danh says:
    Mổ lẽ ra chiều nay đi nhẩm chẩu, dứt tuần mà, thói quen của mổ là “dụ” Ba lăng (Ballantines) gì đó mà mổ quen rồi, thứ khác đừng hòng mổ xài. (mà cũng hay, sao cái gì của mổ chúng cũng biết).
    Đó thì mổ nói, lẽ ra thì không leo lên “dân mần nhựt trình” chiều tối nay nhưng nghe có còm nào đó nói “đánh xập đi …” món này từ ngày vào miền nam mổ ham lắm, lại còn nghe biến tấu thành nhạc nữa … xập xám chướng là xập xám chướng, nghe đánh xập xám là mổ khoái liền. Nhưng mổ lại muốn chơi bằng bài 1 rắc cơ, nhìn mấy con J nhép K nhép sao oách thế, người ta nói mổ giống con ách chuồn nữa đấy.
    Nhưng thôi các còm đừng đánh xập … nữa mà chơi môn khác đi, vì đây là (theo từ điển mới) “sân chơi của mổ.
    Lâu rồi, mổ đâu có đánh đấm gì, theo lời khuyên của nhiều còm quân sư mổ đang tu … tề … bình …
    Mổ đi đây, kẻo lại nói mổ lảm nhảm.

  32. Nặc danh says:
    Qadafi ngu hơn TT Thiệu . Khi VNCH sụp đổ, TT Thiệu trốn ra nước ngoài , sống phẻ re!
  33. Nặc danh says:
    so phan cua nhung ten dau so VN cung se nhu so phan cua GADDAFI thoi coi nhu giong doi cua han da tiet chung NGUYEN TAN DUNG sau nay cung the .
  34. Nặc danh says:
    Một trong những điều kỳ lạ của năm 2011 là nếu lấy hai số cuối của năm sinh cộng với số tuổi thì kết quả luôn là 111. Điều đó đúng cho bất cứ ai.
    Đại tá Phong của Việt Nam bênh vực đại tá Gadaphi bởi chúng cùng là độc tài, cùng tham tàn và bố láo như nhau. Rồi sẽ đến ngày thằng đại tá này bị kéo lê xác trên đường cùng với quan thầy Hùng , Dũng , Sang , Trọng của nó thôi.

  35. Nặc danh says:
    Tiếng kêu của Nguyễn như Phong quá lạc lõng , xấu hổ ...như điên ..như dại ...như co Vạc kêu đêm !!!!!???? đễ làm gì ? hay ông Phong được BCT đảng đặt hàng cho ông ...Cũng như ông gì đó bên nước Nga vĩ đại ,nói là nhà độc tài Gaddafi vẫn còn sống và người chết mà thế giới và nhân dân Lybia gọi là nhà độc tài Gaddafi là người đóng thế và là Gaddafi giả làm báo chí ,các nhà BL TQ cũng ăn theo tin vịt này he he he ! CS nói dzậy nhưng không phải dzậy !
  36. Kaka says:
    3 dũng sinh năm 49 + 62 tuổi = 111 , vậy cuối năm nay cộng sản sập hầm rồi.
  37. Dân Đen miền tây says:
    Nguyễn Như Phong cũng chỉ là một tên "SIÊU BỒI BÚT", "SIÊU VĂN NÔ",
    viết bài "bưng bô" cho ông Gà Dá Phi theo lịnh của đảng ta mà thôi.
    Đảng ta bây giờ há miệng mắc quai, không dam hó hé, phê bình chánh phủ
    mới ở Lybia, vì đảng ta đã quá ngu dại, nghe lời xúi dại cuả anh cả Tàu cộng,
    lên tiếng binh vực cho Gà Đá Phi, ngay cả lúc sau khi Gà Đá Phi trốn khỏi thủ đô Tripoli đi "tị nạn" trong ống cống ở tỉnh quê nhà Serte !!

  38. Nặc danh says:
    gởi bác/ cô nặc danh 21:22 05/11
    không có gì là lạ cả. số tuổi hiện có của bác/ cô = năm hiện tại- năm sinh. những con số mà tác giả muốn nói đó là năm sinh ~ thời gian trị vì; năm lên ngôi ~ tuổi thọ...

  39. Nặc danh says:
    Con so 9 di vao lich su:1945-1954-1963-1972-30.04.1975.Dang cho...So 9 than ky se xuat hien.
  40. Nặc danh says:
    Nhung con so 9 di vao lich su:1945-1954-1963-1972-30.04.1975...
  41. Nặc danh says:
    hiep dinh BALE 27-01-1973

    27 + 01 + 1973 = OOOO = SAI GON dut phim !!!!????

  42. Nặc danh says:
    1. KINH GUI NHUNG AI LANH DAO DOC DANG DOC TAI DANG LAM NO LE BOI DONG TIEN NHUC NHA HENHA Da LENLUT BI MAT RA LINH CHI THI THAM SAT AM SAT NGUOI HIEN LANH , TAN PHA MOI TRUONG ,GIET CHOC MUON THU, MUON NGUOI HAY NHO NHANLOAI NAY CUA MINH , TRAI DAT NAY LA CUA MINH , KE XAU AC KHONG XUNG DANG DUOC SONG TREN TRAI DAT NAY , DAT ME DY TINHTHUONG YEU CAO CA BAO LA NAY .
    VI KE AC NGU SI HEN HA DAM CA GAN TAN PHA DAT ME , MA DAT ME VAN THUONG VAN TIEP TUC THUONGYEU CHO LEN CAY TRAI LUA GAO NUOI MINH , NHUNG KE AC PHA HET ROI CON GI DAU NUA DAT ME DIA CAU NAY DANG QUAN QUAI VI SU PHA HOAI DUA CON AC DOC CUA CHINH DAT ME DA VADANG LUON THUONGYEU NUOI NANG TUNG GIAY TUNGPHUT TUNGGIO TUNG NGAY BAN CHO OXY DE SONGSOT , DAT ME LA ME CUA MINH , MUON THU MUONLOAI RAT DA DANG, RAT PHONGPHU , RAT MAU NHIEM LA CUNG CUA MINH , DONG BAO CUA MINH ,NHAN LOAI, DONGLOAI CUA MINH ,TAT CA LA CUA MINH , SAO KHONG GIU GIN CHO NO XANH TRONG , TUOI MAT ,PHONGPHU MAU NHIEM, MA LAI TAN PHA CHO
    TANG THUONG THE THAM , CAI GIA TAI DAT ME THIEN NHIEN NHANLOAI MUON THU MAU NHIEM , DE THU VE NHUNG THU GIAY IN CHU TIEN , NHUNG CUC KIMLOIA VANG VO TRI ,VO GIAC , NGUOI AC CAI CHET THI DA DEN RA DI VOI HAI BAN TAY TRANG DAU CO DEM THEO DUOC GI DAU,_ DUC NANGTHANG SO _HAY TRO LAI LAM KIEP NGUOI DUNG THU NGHICH LAI VOI CHINHMINH VOI OAI NGUOI VOIDONGBAODONGLOAI VOI DAT ME THAN YEU CUA MINH ,
    KHONG DUNGXAC NGUOI MA LAM KIEP THU DU NUA ,
    HAY DOAI CONG CHUOC TOI , 

    DLB