Thứ Tư, 17 tháng 11, 2021

NHỚ NGƯỜI

 

❤ NHỚ NGƯỜI ❤
Chiều thu nắng rám hoàng hôn
Nhớ ai đêm lạnh cả hồn chiêm bao
Đêm nay không giọt rượu đào
Không châm điếu thuốc không khao khát tình
Đêm nay chỉ có một mình
Lắng nghe con mọt ái tình gậm mơ
Thương em chỉ biết mong chờ
Cách nhau vạn dặm làm thơ gởi tình
Tình ơ! sầu động giọt tình
Tình ơi! tình có một mình nhớ ai?!
Đêm thu trăng rũ hình hài
Để cho bóng đổ trần ai lạnh hồn
Bao giờ "trăng" gởi nụ hôn
Bằng môi của gió bằng hồn của tim
Cho anh gởi chút ưu phiền
Để cho em thấy con tim lụy tình !
Tha Hương (VH)
❤
❤
❤
ĐÊM NAY
anh ở nơi này em ở đâu
bao nhiêu thương nhớ đã giăng sầu
mưa rơi từng nhịp lòng vương vấn
anh đợi em sầu rã cả thân
đêm nay trăng sáng phủ trời đông
cạn chén ly bôi sưởi ấm phòng
rượu đắng môi mềm lòng nặng trĩu
bừng cơn mơ mộng trả về không
anh muốn đêm này say với em
để bao thương nhớ hết ưu phiền
dang tay ôm lấy tình mong đợi
để bỏ đi sầu giấc viễn miên
chao ôi rượu thấm tình tri kỷ
đã xóa tan đi nỗi dật dờ
từ nay không đắng niềm bi lụy
ru cả tình ta một giấc thơ
thu chẳng còn vương lá ngập thềm
ngàn sao lấp lánh giữa trời đêm
đôi ta cùng hướng đường chung lối
lệ chẳng còn bay những giọt mềm
tình ở nơi này chẳng mất đâu ?!
niềm tin phủ kín giấc mơ nào ?!
xin em đừng nói lời ly biệt
để khiến lòng anh trải nặng sầu
Tha Hương
🥰🥰🥰🥰🥰
Có thể là hình ảnh về 1 người
Bạn, Phúc Lam, Tien Thuong và 8 người khác
Yêu thích
Yêu thích
Bình luận
Chia sẻ

NGƯỜI MẸ GIÀ BỊ LẪN....!

 

Có thể là tác phẩm nghệ thuật về 1 người
NGƯỜI MẸ GIÀ BỊ LẪN....!
Cuối tuần, con trai cả tạt qua biếu mẹ hộp sữa. Mẹ đang hỏi:
"Sữa gì đó..., mẹ uống được không, đó có mắc lắm không con...?"
Chưa nghe rõ lời mẹ đang hỏi chưa dứt câu, con trai đã lao ra xe:
"Thôi thôi... con bận lắm, con đi đây, mẹ cứ uống đi..., sữa tốt đó!"
Giữa tuần, con gái ghé, cô thảy cho mẹ ký táo Mỹ, vừa vào nhà đã quát ầm ĩ: “Mẹ ơi... sao mẹ bầy hầy vầy, lần nào còn đến cũng phải dọn.”
Mẹ nói: “Mẹ muốn mua cái ấm nước siêu tốc mới vì cái ấm này mua lâu rồi, giờ đã cũ lắm”
Con gái lại lớn tiếng: “Mẹ lại lẫn nữa rồi. Ai bảo mẹ cái ấm này mua lâu rồi.” Mẹ im bặt, nhìn con gái dọn dẹp mà thái độ có vẻ càu nhàu, hành động không được nhẹ nhàng. Mẹ lại rụt rè bảo: "Cái ấm nó cũ..." Con gái đùng đằng tiếp: "Thôi, mẹ già yếu mẹ ngồi yên cho con nhờ, có mua ấm mẹ cũng đâu có dùng.”
Nói đoạn con gái đi ra xe, còn lầm bầm: "Người ta đã bận còn nhì nhằng phát mệt...!".
Có lần mẹ già buột miệng: "Nhà này mẹ thương nhất thằng Út, mẹ mong gặp thằng Út nhất.” Các con hậm hực bảo: "Mẹ cưng thằng Út nhất, muốn gặp nó nhất là đúng rồi. Nó không cho mẹ được đồng nào bánh nào, vậy mà mẹ vẫn thích và thương nó nhất...!"
Nhưng các con của mẹ không hiểu lòng mẹ..., bởi mẹ già thích gặp Út nhất là vì mỗi lần Út đến thăm mẹ, tay chẳng mang gì làm quà nhưng nó luôn thân yêu bóp vai mẹ, kể cho mẹ nghe chuyện của nó, hỏi thăm bao điều về mẹ về các anh chị, nó luôn sà xuống cạnh bên mẹ, vui vẻ bảo: “Mẹ có chuyện gì vui kể con nghe đi...!" Vậy là mẹ ngồi kể liên tu bất tận chuyện xưa chuyện nay, chuyện nọ rồi chuyện kia, vừa kể xong, mẹ quên rồi kể lại... Út chỉ ngồi chăm chú nghe, thỉnh thoảng ghẹo: "Ơ, chuyện này mẹ vừa kể rồi, mẹ kể chuyện khác đi...”
Anh vẫn ngồi vài tiếng đồng hồ nghe mẹ kể chuyện, gật gù và mỉm cười. Mẹ kể chuyện đến mệt, rồi anh mới xin phép ra về...
Quà của con cả, con gái chất đống mẹ chẳng dùng vì tuổi già sức yếu đâu ăn uống được gì nhiều. Mẹ cũng không dám nhiều lời vì sợ con bảo là mẹ đã lẫn..., quên trước quên sau...
Mẹ chỉ thích gặp Út..., nó vì món quà quý nhất của mẹ lúc này vì có một người thân chịu ngồi lắng nghe và trò chuyện với mình...!
Rất nhiều quãng thời gian còn lại, khi vắng các con, mẹ chỉ biết ngồi nhìn bức tường trắng lặng câm. Vì chị giúp việc cũng uể oải với cái lẫn khi tuổi tác của mẹ đã cao, mỗi khi nghe mẹ cất tiếng..., là cô ấy bỏ đi mất....
Đôi lúc mẹ buồn... mẹ nhớ các con, mẹ nhớ chuyện xưa..., rồi mẹ lẩm bẩm nói chuyện một mình như đang nói cho chính mẹ nghe...!
Quà cho người già, không gì quý giá hơn là ân cần chia sẻ, chịu ngồi xuống trò chuyện và lắng nghe của từng đứa con mà mẹ đã sinh ra, đã cưu mang, dạy dỗ nuôi nấng cho đến ngày khôn lớn...!
St
Bạn và 1 người khác
1 bình luận
Buồn
Buồn
Bình luận
Chia sẻ
1 bình luận