Thứ Bảy, 10 tháng 5, 2014

PARIS KÊU GỌI XUỐNG ĐƯỜNG BIỂU TÌNH CHỐNG VC BÁN NƯỚC VÀ BỌN TÀU CỘNG XÂM LĂNG (TTNVTNCSTP)






Một Việt Nam, hai lòng yêu nước

Trần Quốc Việt (Danlambao) - Tôi viết bài sau cách đây gần hai năm và được đăng lên trang Dân Làm Báo. Hôm nay tôi đăng lại để gởi đến các bạn trẻ đã và đang muốn biểu tình dưới sự định hướng và dưới sự lãnh đạo của một chế độ độc tài toàn trị hèn với giặc ác với dân mà đã và đang không từ bất kỳ thủ đoạn đê hèn nào để phá tan biết bao nhiêu cuộc biểu tình yêu nước từ trước đến nay. Chế độ còn bắt giam những người yêu nước đích thực đang đấu tranh cho một nước Việt Nam tự do và dân chủ. 

Một Việt Nam và hai lòng yêu nước- yêu nước của người tự do tinh thần và yêu nước của người nô lệ tinh thần. Số phận tương lai của Việt Nam sẽ phụ thuộc phần lớn vào sự thắng thế của một trong hai lòng yêu nước này.

Tự do và yêu nước 

Ở nước dân chủ yêu nước là bảo vệ và duy trì tự do. Ở nước toàn trị yêu nước là kéo dài thực trạng, hay đúng hơn, mở rộng và nhân mãi ra kiếp đời nô lệ khốn khổ qua nhiều thế hệ. 

Yêu nước của người nô lệ khác với yêu nước của người tự do. 

Người nô lệ không thể nào yêu nước thực sự vì họ không có tự do. Lòng yêu nước của họ phải phụ thuộc vào ý muốn của người chủ. Khi cần, người chủ thổi kèn để dẫn dụ cho lòng yêu nước của người nô lệ trỗi dậy, khi không cần, người chủ treo con roi lơ lửng trên đầu nô lệ nhằm đè nén lòng yêu nước của họ xuống. 

Còn người tự do yêu nước vì muốn bảo vệ nền tự do họ đang hưởng. Nếu người tự do không yêu nước thì sau khi mất nước họ sẽ trở thành nô lệ. Vì lẽ đó người tự do phải yêu nước bằng sinh mạng của mình để duy trì tự do cho mình, con cháu và các thế hệ tương lai. 

Nhà văn Nga Lev Tolstoy viết như sau về lòng yêu nước: 

"Trong ý nghĩa đơn giản nhất, rõ ràng nhất, và hiển nhiên nhất lòng yêu nước đối với kẻ cai trị chỉ là phương tiện để đạt được các tham vọng và những thèm muốn khát khao của họ, còn đối với kẻ bị trị là sự từ bỏ nhân phẩm, lý trí, và lương tâm, cùng với sự tôn thờ mù quáng những kẻ cầm quyền." Từ đấy, ông kết luận "yêu nước là nô lệ." 

Người tự do chết mãn nguyện và chấp nhận cho cái giá phải trả cho lòng yêu nước vì họ biết con cháu họ có thể sống trong tự do như họ, nhưng người nô lệ chết tức tưởi và khốn khổ cho cái giá phải trả cho lòng yêu nước của người chủ mà sẽ tiếp tục cai trị con cháu họ. 

Khi xiềng xích nô lệ rớt xuống lòng yêu nước đích thực mới bắt đầu hồi sinh. 
http://danlambaovn.blogspot.com/

BBC: Chính quyền VN 'bật đèn xanh' biểu tình ?

Cập nhật: 18:09 GMT - thứ bảy, 10 tháng 5, 2014
Biểu tình phản đối giàn khoan 981 ở Sài Gòn
'Hàng trăm người' VN đã biểu tình phản đối Trung Quốc ở Sài Gòn hôm 10/5.
Chính quyền Việt Nam cuối cùng đã phải 'thay đổi chính sách' và phải viện đến các cuộc phản đối Trung Quốc của người dân để đối phó với vụ giàn khoan HD-981 của Trung Quốc tại Hoàng Sa, theo ý kiến quan sát từ trong nước.
Tuy nhiên, cuộc 'gặp gỡ' giữa nhà nước và nhân dân, kể cả giữa các cuộc mit-tinh do Đảng tổ chức và các cuộc xuống đường 'tự phát' phản đối Trung Quốc của người dân đợt này sẽ kéo dài bao lâu vẫn còn là một câu hỏi.
Trao đổi với BBC hôm 10/5/2014 từ Sài Gòn, blogger Huỳnh Ngọc Chênh cho rằng nay đã là thời điểm Đảng và nhà nước Việt Nam phải dựa vào nhân dân mới có thể đối phó được với Trung Quốc trong vụ giàn khoan đang gây ra đối đầu căng thẳng giữa hai nước.
"Đến lúc nhà nước cũng phải cần đến sự ủng hộ của nhân dân, do vậy cũng không còn ngăn cấm như hồi xưa nữa, hồi xưa bất cứ những phát biểu nào, biểu hiện nào tự phát của nhân dân đều bị nhà nước cấm đoán khi đụng tới Trung Quốc," nguyên Thư ký Tòa soạn báo thanh niên giải thích sự thay đổi đột ngột của chính quyền.
"Tôi không biết có bật đèn xanh hay không, nhưng mà những người chủ chốt mà tôi biết hoặc là những người thường hay tham dự những cuộc biểu tình trước đây thì vẫn bị an ninh canh giữ trong những ngày này, không biết rằng ngày mai nó sẽ diễn biến như thế nào"
Blogger Huỳnh Ngọc Chênh
"Nhưng bây giờ nhà nước nghĩ rằng phải dựa vào nhân dân, cho nên báo chí bắt đầu cũng được cho phép nói, và cụ thể là chiều nay tại Thành Đoàn Thành phố Hồ Chí Minh, đã cho luật sư đoàn tổ chức một cuộc mít-tinh chống lại xâm lấn của Trung Cộng,
"Và cuộc biểu tình tự phát của một số người dân yêu nước trước Tổng lãnh sự quán Trung Quốc tại đường Hai Bà Trưng được báo của Thành phố đăng tin lên và các tờ báo (khác) cũng lần lượt đăng."
Theo ông Huỳnh Ngọc Chênh, các cuộc biểu tình và phản đối giàn khoan của Trung Quốc 'chắc chắn' vẫn sẽ còn kéo dài tới chừng nào mà giàn khoan này được triệt thoái hoàn toàn khỏi vùng biển mà Việt Nam tuyên bố là vùng đặc quyền kinh tế của mình.
Ông Chênh nói: "Tôi nghĩ rằng khi còn giàn khoan thì biểu tình còn tiếp tục, dầu nhà nước có ngăn cản."
Tuy nhiên, blogger này cũng phản ánh một thực tế khác trong ứng xử của nhà cầm quyền Việt Nam và một số nhà hoạt động, bất đồng chính kiến.
Ông Chênh nói: "Tôi không biết có bật đèn xanh hay không, nhưng mà những người chủ chốt mà tôi biết hoặc là những người thường hay tham dự những cuộc biểu tình trước đây thì vẫn bị an ninh canh giữ trong những ngày này, không biết rằng ngày mai nó sẽ diễn biến như thế nào."

'Tứ trụ' cần lên tiếng

Hôm thứ Bảy, một nhà quan sát từ Hà Nội bình luận về động thái được cho là thay đổi 180 độ của chính quyền đối với các cuộc phản đối Trung Quốc do người dân tự động tổ chức, hay còn gọi là 'biểu tình tự phát'.
"Theo ý kiến của tôi, chắc chắn việc người dân được biểu tình một cách tương đối là tự do, mà không bị lực lượng an ninh hoặc công an ngăn cấm, thì chắc chắn đó là có chủ trương của nhà nước," ông Trần Tiến Đức, nguyên Vụ trưởng Ủy ban Dân số và Kế hoạch hóa Gia đình Việt Nam, nói.
"Một số nguồn tin người ta nói rằng là (chính quyền) không ngăn cản mà cũng không khuyến khích, tôi nghĩ rằng trước tình hình như thế này, nếu bây giờ các ông ấy ngăn cản người dân đi biểu tình, biểu thị lòng yêu nước,
"Biểu thị thái độ lên án đối với sự xâm lược trắng trợn của Trung Cộng đối với chủ quyền, đối với toàn vẹn lãnh thổ của đất nước Việt Nam, thì các ông ấy sẽ bộc lộ ngay cái bộ mặt là những kẻ bán nước,
"Trước tình hình như thế này, nếu bây giờ các ông ấy ngăn cản người dân đi biểu tình, biểu thị lòng yêu nước, biểu thị thái độ lên án đối với sự xâm lược trắng trợn của Trung Cộng đối với chủ quyền, đối với toàn vẹn lãnh thổ của đất nước Việt Nam, thì các ông ấy sẽ bộc lộ ngay cái bộ mặt là những kẻ bán nước."
Ông Trần Tiến Đức
"Và chắc chắn là các ông ấy không muốn để cho người dân lên án như vậy."
Khi được hỏi liệu nay có phải đã là lúc các vị lãnh đạo cao nhất của Việt Nam trong nhóm 'tứ trụ lãnh đạo' nhà nước nên lên tiếng trước toàn dân về vụ việc giàn khoan Trung Quốc ở Hoàng Sa hay không, ông Trần Tiến Đức nói:
"Người dân chúng tôi nghĩ rằng đã đến lúc những người lãnh đạo cao nhất... là 'tứ trụ triều đình' phải lên tiếng... Mọi người rất phẫn uất và rất là bất bình trước việc các nhà lãnh đạo của Việt Nam chưa có một ý kiến nào chính thức,
"Rất đáng buồn rằng ngay cả ông Tổng Bí thư của Đảng Cộng sản cầm quyền trong bài diễn văn của Hội nghị Trung ương vừa mới họp ngày hôm qua, cũng không có một lời nào lên án hành động xâm lược của Trung Quốc..."
Ông Đức, người cũng từng là chuyên viên lâu năm ở Ban Khoa giáo Đài truyền hình Việt Nam (VTV), nêu câu hỏi:
"Chả nhẽ các vị lãnh đạo chỉ biết đọc những bài diễn văn đã viết sẵn, mà không biết phản ứng, không biết thể hiện được những quan điểm của mình, để đáp ứng lại những tình cảm của người dân? Tôi nghĩ rằng đấy là một điều hết sức đáng buồn cho người Việt Nam."

'Đang bàn bạc bí mật?'

Hội nghị Trung ương lần thứ 9 khóa XI
Hội nghị Trung ương 9 của Đảng CSVN đang diễn ra ở Hà Nội từ ngày 08/5.
Cũng hôm thứ Bảy, một nhà nghiên cứu xã hội bình luận với BBC về lý do tại sao các nhà lãnh đạo cao nhất của Đảng và nhà nước Việt Nam vẫn chưa công khai lên tiếng, dù đang diễn ra Hội nghị Ban chấp hành trung ương Đảng lần thứ 9, khóa XI tại Hà Nội.
"Tôi nghĩ rằng bên ngoài, Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng đọc diễn văn vẫn coi như không có chuyện gì xảy ra, rồi báo chí đưa tin cũng coi như Hội nghị Trung ương này không có bàn bạc liên quan gì đến sự kiện giàn khoan của Trung Quốc đưa vào trong vùng đặc quyền kinh tế của mình (Việt Nam)," Giáo sư Mạc Văn Trang, nhà tâm lý học từng làm việc nhiều năm tại Viện Khoa học Giáo dục Việt Nam nói.
"Đấy là hình thức bên ngoài thôi, chứ còn tôi nghĩ là chuyện nước sôi lửa bỏng này phải là cái vấn đề nhức nhối, vấn đề cấp thiết, vấn đề cực kỳ là quan trọng của Hội nghị Trung ương lần này,
"Chắc là phải bàn bạc, nhưng phải bàn bí mật thôi. Họ bàn thống nhất bí mật chứ không công khai.
"Lần này người hiếu chiến Trung Quốc, bành trướng TQ làm đã quá đáng rồi, lộ liễu quá rồi, cho nên phải công bố cho toàn dân biết, mà không những thế toàn thế giới đều biết. Cho nên bây giờ nó đặt chính quyền vào tình cảnh là phải đứng về phía nhân dân, chứ không thể như kỳ trước là lại đàn áp nhân dân, những người đi biểu tình phản đối Trung Quốc"
GS Mạc Văn Trang
"Thế còn chuyện như thế mà Trung ương (Đảng) không bàn thì là chuyện rất vô lý, mà chắc là phải bàn rất nhiều tâm sức, bàn ban đêm, ban ngày, nghĩa là bàn rất nhiều, để đi đến một sự thống nhất về cách ứng xử như thế nào."
Về động thái được cho là 'thay đổi khác biệt' trong chính sách của chính quyền khi không can thiệp, cản trở hoặc trấn áp biểu tình tự phát chống Trung Quốc của người dân, mà trái lại, truyền thông, báo chí chính thức lại được đưa tin và các cuộc biểu tình..., Giáo sư Trang bình luận:
"Tôi thấy kỳ này khác với những lần trước, lần này người hiếu chiến Trung Quốc, bành trướng Trung Quốc làm đã quá đáng rồi, lộ liễu quá rồi, cho nên phải công bố cho toàn dân biết, mà không những thế toàn thế giới đều biết,
"Cho nên bây giờ nó đặt chính quyền vào tình cảnh là phải đứng về phía nhân dân, chứ không thể như kỳ trước là lại đàn áp nhân dân, những người đi biểu tình phản đối Trung Quốc, (những người) nói 'Tàu khực cút đi' rồi bắt người ta đi tù."
Được biết, hôm thứ Sáu và thứ Bảy đã diễn ra hai cuộc biểu tình, phản đối vụ giàn khoan HD-981 của Trung Quốc ngay trước Tòa đại sứ và Lánh sự quán Trung Quốc ở Hà Nội và Sài Gòn.
Nhiều báo chí, truyền thông chính thức của Việt Nam đã đưa tin, tường thuật về các hoạt động 'biểu tình tự phát' này của người dân, trong khi ở một số nơi khác đã diễn ra các cuộc mit-tinh phản đối động thái của Trung Quốc được cho là do chính quyền Việt Nam hậu thuẫn hoặc tổ chức.

Bài thơ trước khi đánh trận Ngọc Hồi của Vua Quang Trung:


"Đánh cho để dài tóc

Đánh cho để đen răng

Đánh cho nó chích luân bất phản

Đánh cho nó phiến giáp bất hoàn

Đánh cho sử tri Nam quốc anh hùng chi hữu chủ"
 

Vua ca vọng cổ Út Trà Ôn (y)

Thứ bảy 10 Tháng Năm 2014
Vua vọng cổ Út Trà Ôn (DR)
Vua vọng cổ Út Trà Ôn (DR)
Lê Phước RFI
 
Bản vọng cổ được xem là “bài bản vua” của làng tài tử- cải lương. Và mỗi khi nhắc đến tài viết lời thì người ta nghĩ ngay đến “vua soạn lời vọng cổ” Viễn Châu, còn khi đề cập đến tài ca vọng cổ thì người mộ điệu nghĩ ngay đến Út Trà Ôn, nghệ sỹ được mệnh danh “Vua vọng cổ” và “Đệ nhất danh ca” suốt hơn nửa thế kỷ qua.
Trong làng tài tử-cải lương Nam Bộ, có một đôi nghệ sỹ cầm trịch cho bản vọng cổ từ hơn nửa thế kỷ qua, mà có một điều trùng hợp thú vị là nghệ danh hai nghệ sỹ này lại bắt đầu bằng chữ “Út”: Út Trà Ôn và Út Bạch Lan.
Nghệ danh Út Bạch Lan là sự kết hợp giữa “Út”, cái tên quen thuộc mà bé Đặng Thị Hai (Tên thật của Út Bạch Lan) được mẹ gọi hàng ngày. Đó cũng là sự thể hiện lòng hiếu thảo của Sầu nữ Út Bạch Lan.
Nghệ danh Út Trà Ôn
Còn đối với Út Trà Ôn, ông tên thật là Nguyễn Thành Út, sinh năm 1919 tại làng Đông Hậu, huyện Trà Ôn, tỉnh Vĩnh Long. Ông là con thứ mười trong gia đình và cũng là cuối cùng, tức thứ Út theo cách gọi của người Nam Bộ. Xuất thân là nông dân ‘‘thứ thiệt” của miền Nam, giọng ca của nghệ sỹ Út Trà Ôn luôn thắm đượm nét chân phương, phóng khoáng và trữ tình của người Nam Bộ. Hồi tuổi lên mười, giọng ca Nguyễn Thành Út đã nổi tiếng trong các sân chơi tài tử địa phương.
Năm 18 tuổi, tức vào năm 1937, Nguyễn Thành Út rời quê lên Sài Gòn và đoạt Giải nhất trong cuộc thi ca vọng cổ do hãng rượu Bình Tây tổ chức. Sau đó, Nguyễn Thành Út được giới thiệu ca vọng cổ trên sóng Đài phát thanh Sài Gòn và bắt đầu mang nghệ danh Út Trà Ôn. Nghệ danh này là sự kết hợp giữa tên “Út” và huyện “Trà Ôn”, một cách thể hiện sự tri ân đối với quê hương nguồn cội của chàng trai Nguyễn Thành Út.
Các hãng đĩa bắt đầu chú ý tới giọng ca Út Trà Ôn nên thường xuyên mời ông thu âm. Thời gian gắn bó với các đài phát thanh và các hãng đĩa đã dần đưa tên tuổi Út Trà Ôn lên đỉnh cao vinh quang. Đầu những năm 1940, Út Trà Ôn bắt đầu bước chân vào sân khấu cải lương chuyên nghiệp. Tên tuổi Út Trà Ôn dần trở thành tên tuổi ăn khách hàng đầu của sân khấu cải lương.
Út Trà Ôn là một trong những nghệ sỹ đầu đàn cùng với Phùng Há, Ba Vân, Năm Nghĩa, Năm Châu … có nhiều đóng góp quan trọng cho sân khấu cải lương từ thời kỳ sơ khai của bộ môn nghệ thuật này đến thời vàng son vào những năm 60, 70 của thế kỷ trước.
Trong cuộc đời hoạt động nghệ thuật hơn 60 năm, Út Trà Ôn đã đi qua nhiều đoàn hát danh tiếng miền Nam. Có khi ông cũng đứng ra thành lập đoàn hát như đoàn Kim Thanh-Út Trà Ôn với nghệ sỹ Kim Chưởng, Thanh Tao, hay đoàn Thống Nhứt với nghệ sỹ Hoàng Giang.
Các nghệ sỹ cải lương trước khi ra sân khấu thường lạy tổ nghiệp, và người tổ nghiệp của họ không phải là một người cụ thể nào, mà là những bậc tiền hiền có công khai sáng và nuôi dưỡng cải lương. Trong ý nghĩa đó, Út Trà Ôn xứng đáng được xếp vào một trong những vị tổ nghiệp hàng đầu của sân khấu cải lương Nam Bộ.
Diễn xuất mộc mạc, chân phương
Út Trà Ôn đã để đời nhiều vai diễn, trong đó vai Ông Cò Quận 9 trong vở tuồng cùng tên (tức Tuyệt tình ca), có thể nói là một trong những vai đến hiện tại chưa có người thay thế. Với cách diễn xuất mộc mạc, chân phương, lại là người rất khó tính trong nghề, bởi vậy Út Trà Ôn là một bậc thầy trong diễn xuất: diễn như không diễn.
Trong Tuyệt tình ca, Út Trà Ôn đóng cặp với Sầu nữ Út Bạch Lan. Lớp ca diễn để đời là lớp ông tái ngộ vợ hiền sau nhiều năm xa cách, Út Trà Ôn ca với Út Bạch Lan ba câu vọng cổ, đây là ba câu vọng cổ để đời của đôi nghệ sĩ bậc thầy này. Chỉ với bốn câu nói lối gối đầu để vô vọng cổ cũng đủ để khẳng định đẳng cấp thượng thừa của Út Trà Ôn.
Đó là một tài diễn trong ca, ca trong diễn. Đặc biệt, Út Trà Ôn có biệt tài nói trong ca và ca trong nói, rất cần thiết cho một nghệ sỹ cải lương. Đến hiện tại, chưa thấy có một nghệ sỹ cải lương nào, cả nam lẫn nữ, có được biệt tài như vậy.
Út Trà Ôn nói lối như sau “Tôi đứng đây tưởng chừng như đứng trên bờ sông Mỹ Thuận, lúc mình quay xuồng trở lại với hai con. Bờ cây xa mờ nhuộm khói hoàng hôn, con nước lớn lục bình trôi rời rạc”. Chỉ một “chiêu” đó thôi mà biết bao nhiêu thế hệ nghệ sỹ cải lương sau ông chưa ai biểu đạt được đến trình độ như vậy. Khi nghe ông ngâm đoạn này người ta cảm nhận được hình ảnh những đám lục bình đang trôi rời rạc trên sông, cũng giống như nỗi đau xé từng đoạn ruột của hai người yêu nhau khi đưa tiễn.
Út Trà Ôn đã đưa trọn tình cảm và nghệ thuật ca diễn thượng thừa vào lời thoại để nó trở nên truyền cảm một cách thần sầu. Bên cạnh Ông Cò Quận 9, người mộ điệu cũng không thể nào quên hai vai gây khó dễ cho thế hệ sau của Út Trà Ôn là vai Võ Minh Thành trong Đời Cô Lựu và vai Ông Tám Khỏe trong Người ven đô.
Đệ nhất danh ca, vua vọng cổ
Tuy vậy, hễ nhắc đến Út Trà Ôn là người mộ điệu nghĩ ngay đến tài ca vọng cổ. Giọng ca Út Trà Ôn được mến mộ đến mức mà nó làm lu mờ tất cả những vai diễn của ông, để cho người mộ điệu mỗi khi nhắc đến ông là nhắc đến tài ca vọng cổ.
Từ những thập niên 1960, khi hai danh ca nữ Út Bạch Lan và Thanh Hương chập chững vào nghề, thì giọng ca Út Trà Ôn đã làm khuynh đảo làng cổ nhạc. Vào năm 1960, tờ báo Tiếng Dội của ký giả Trần Tấn Quốc, người chủ sự giải thưởng Thanh Tâm danh giá của sân khấu cải lương, đã trưng cầu ý kiến độc giả, và Út Trà Ôn được bầu chọn là “Đệ nhất danh ca” bên cánh nam nghệ sỹ, còn bên cánh nữ là danh ca Thanh Hương.
Cũng trong thập niên 1960, soạn giả Viễn Châu đã viết bài Tình anh bán chiếu cho Út Trà Ôn ca thu đĩa. Giọng ca Út Trà Ôn đã mở đường cho bài Tình anh bán chiếu trở thành “bài vọng cổ vua”. Từ đó, cái tên Út Trà Ôn bắt đầu gắn với Tình anh bán chiếu. Đây là một cú hít quan trọng cho vọng cổ nhịp 32 bởi trong các bài bản vọng cổ, thì đến hiện tại vọng cổ nhịp 32 vẫn là thịnh hành nhất.
Chính những bài vọng cổ của Viễn Châu qua giọng ca Út Trà Ôn đã góp phần quan trọng cho sự “chiến thắng” của vọng cổ nhịp 32. Và trong rất nhiều bài đó, thì Tình anh bán chiếu phải được xếp hàng đầu, bởi vì không chỉ ngày xưa, mà đến hiện tại, hễ nhắc đến vọng cổ là nhắc đến Tình anh bán chiếu. Ở miền Nam, từ thành thị đến nông thôn, dù biết hay không biết tài tử-cải lương, thì hầu như ai cũng biết đến bài Tình anh bán chiếu. Đây cũng là một bài quan trọng đưa Viễn Châu-Út Trà Ôn lên cương vị “Vua viết lời vọng cổ” và “Vua ca vọng cổ”.
Út Trà Ôn mất vào năm 2001 với hơn 60 năm đóng góp cho sân khấu cải lương. Thế nhưng, không chỉ có đến lúc ông tạ thế, mà ngay đến hiện tại, đối với người mộ điệu và các nghệ nhân tài tử hay các nghệ sỹ cải lương chuyên nghiệp lẫn các nhà nghiên cứu, danh hiệu “Đệ nhất danh ca” và “Vua ca vọng cổ” vẫn được gắn với giọng ca Út Trà Ôn.
Có phải vì Út Trà Ôn có số lượng đĩa vọng cổ nhiều nhất trong giới nghệ sỹ? Hay vì ông đóng góp nhiều năm cho cải lương nên được thế hệ sau “nể” mà khen ngợi? Câu trả lời thuyết phục nhất đó là do tài năng ca vọng cổ của Út Trà Ôn đã đạt đến một trình độ chưa có ai đạt tới.
Út Trà Ôn có giọng đồng, trầm, mạnh mẽ và rất nam tính. Thế nhưng, chỉ có thiên phú thôi thì chưa đủ để cho Út Trà Ôn đạt đến đỉnh cao của nghệ thuật ca vọng cổ, mà đòi hỏi phải có sự khổ luyện nghiêm túc. Người trong nghề đến hiện tại mỗi khi nhắc về ông thì vẫn không quên chi tiết khi hóa trang cho vai diễn, Út Trà Ôn phải bỏ ra tới hai tiếng đồng hồ để chỉ để … vẽ một bên chân mày. Chỉ vậy thôi cũng thấy sự nghiêm túc với nghề và sự trân trọng khan giả đến mức nào.
Bàn về bộ nhịp, thì ta thấy rằng, Út Trà Ôn có bộ nhịp thuộc hàng “sư phụ của sư phụ”. Nhờ có nhịp nhàng chắc chắn mà Út Trà Ôn có thể triển khai điêu luyện lối ca sắp chữ theo kiểu chẻ nhịp một cách thượng thừa của mình. Út Trà Ôn ca không theo khuôn, mà rải chữ đều ở các câu. Khi nghe Út Trà Ôn ca, người nghe khó biết được ông đã tới nhịp nào, khuôn nào, mà chỉ biết là khi ông xuống song lang thì như đặt khuôn vậy.
Nếu chỉ có bộ nhịp chắc thôi còn chưa đủ để đạt đến trình độ sắp chữ như vậy, mà cần phải có một sự khổ luyện và một cái tâm làm nghề nghiêm túc mới ca được như vậy. Cách sắp nhịp và cách ca của Út Trà Ôn đến hiện tại vẫn chưa có nghệ sỹ nào đạt tới. Thế hệ sau ca theo lối của Út Trà Ôn thành công nhất và có thể duy trì được lối ca này có lẽ là nghệ sỹ Phương Quang, nhưng để đạt được trình độ của “Thầy Út Trà Ôn” thì chưa tới.
Kiểu ca và giọng ca của Út Trà Ôn đã được xếp thành một trường phái ca vọng cổ riêng và luôn được xếp hàng đầu khi có người tìm hiểu về các trường phái ca vọng cổ. Ông được xếp đầu cũng đúng thôi vì trước và sau Út Trà Ôn rõ ràng chưa có giọng ca vọng cổ nào ca thần sầu và trứ danh đến thế.
Cái hồn của bản vọng cổ
Để giải thích cho sự thành công của Út Trà Ôn người ta không thể nào không nhắc tới sự tương đồng đến kỳ lạ giữa giọng ca Út Trà Ôn và với cái hồn của bản vọng cổ. Bản vọng cổ thoát thai từ bài Dạ cổ hoài lang do nhạc sỹ Cao Văn Lầu sáng tác vào khoảng năm 1918-1919. “Dạ cổ“ tức là “tiếng trống đêm khuya”, “hoài lang” tức là “nhớ chồng”. Đây là bài mà ông Sáu Lầu viết trong lúc nhớ thương người vợ trẻ khi hai người bị gia đình bắt phải xa nhau.
Nhạc sỹ Sáu Lầu quê ở vùng nông thôn Bạc Liêu hồi trước, nên bài Dạ cổ hoài lang cũng mang đậm dấu ấn làng quê : nhẹ nhàng, mênh mang, chân phương và trữ tình. Nghe Dạ cổ hoài lang có khác nào đang nghe một điệu hò câu lý của bà con vùng sông nước Cửu Long. Nhà nghiên cứu Sơn Nam nhận định: “Điệu hò đối đáp đã tìm được ở bản Hoài lang một hình thức sang trọng để mà nương náu”.
Nói như vậy thì giá trị của bản Hoài lang là ở chỗ bình dân, gần gũi với điệu hò câu lý, bởi vậy mà nó được người Nam Bộ tiếp đón nồng nhiệt. Từ bản Hoài lang nhịp đôi (có hai nhịp), dần dần, qua sự đóng góp của nhiều thế hệ, bản Hoài lang phát triển lên thành nhịp Tư, nhịp Tám, nhịp 16, nhịp 32, nhịp 64 rồi nhịp 128. Cái tên Dạ cổ hoài lang sau được đổi thành Vọng cổ Hoài Lang, Vọng cổ Bạc Liêu, rồi sau là Vọng cổ.
Bản vọng cổ dù xuất thân bình dân nhưng có tính bác học, bởi vì không phải muốn ca thế nào thì ca mà phải ca cho đúng nhịp, đúng cái tinh thần của bài ca. Tuy nhiên, người ca không phải lúc nào cũng bị ràng buộc theo khuôn.
Trong bản vọng cổ, có một số chỗ ở cuối câu người ca bắt buộc phải giữ đúng nhịp, còn lại trong lòng bản thì người ca được tự do sáng tạo : sắp chữ, ca nhanh, ca chậm, ca dồn … Chính nhờ có sự tự do này, mà người ca có điều kiện thể hiện cái riêng của mình. Có người ca đúng theo khuôn bốn nhịp, có người ca tự do trong lòng bản miễn sau giữ được nhịp ở cuối câu.
Vọng cổ xuất thân bình dân nên đương nhiên cái hồn của nó là chân phương. Thế nhưng, người ca tùy theo giọng ca, cách ca mà thêm thắt, lạng bẻ, vuốt chữ, ca trầm ca bổng… để tô điểm thêm màu sắc cho bài ca. Thế nhưng, sự điểm tô không được quá đà, mà phải làm sao đảm bảo được cái hồn chân phương của vọng cổ.
Tức là, ca vọng cổ thì phải “chân phương hoa lá”. Điều đó hoàn toàn tương thích với bản tính người Nam Bộ. Người miền sông nước Cửu Long vốn bình dân, xuề xòa, thích phóng túng tự do, rất lãng mạn, nhưng luôn coi trọng sự chân thành và nặng tình nặng nghĩa. Tức là người miền Nam cũng có cải bản tính “chân phương hoa lá” như bài vọng cổ vậy.
Giọng ca Út Trà Ôn tương thích hoàn toàn với yêu cầu của bản vọng cổ. Út Trà Ôn ca chân phương, mùi mẫn, hùng tráng, âm vực rộng, không ngân mà thường "hơ" đúng chất đờn ca tài tử. Cách phân nhịp độc đáo, kết hợp nhuần nhuyễn giữa ca và diễn. Nghe Út Trà Ôn ca người nghe không cần nhìn ông diễn cũng có thể cảm nhận được rõ ràng sắc thái tình cảm mà người viết gửi gắm, người nghe không còn chú ý đến nhịp nhàng tới câu mấy nữa, mà bị ru hồn bởi nội dung bài hát mà ông “tự sự” và bởi kỹ thuật ca điêu luyện, cách xếp chữ và ca chẻ nhịp độc nhất vô nhị.
Vua soạn lời vọng cổ Viễn Châu nhận xét về giọng ca Út Trà Ôn như sau: “Cách rèn giọng của anh được người trong nghề kính phục vì biết tạo âm vực đủ để khi phát âm được tròn vành rõ chữ. Anh còn có khiếu sắp văn chẻ nhịp …. Nếu lắng nghe Út Trà Ôn ca và có óc phân tích, bạn sẽ nhận biết ngay thế mạnh của anh trong câu vọng cổ là chữ “hơ” điêu luyện và dấu sắc, dấu hỏi, dấu ngã chất chứa sự giàu có của làn hơi”.
Nếu nhắc đến Vọng Cổ lập tức người yêu thích hay không yêu thích cổ nhạc đều nghĩ ngay đến bài Tình anh bán chiếu, mà hễ nhắc đến Tình anh bán chiếu thì lập tức nghĩ đến Út Trà Ôn và Viễn Châu. Tên tuổi Út Trà Ôn trước khi đến với bài Tình anh bán chiếu cũng đã có tiếng rồi, thế nhưng với bài Tình anh bán chiếu thâu ở hãng đĩa Hồng Hoa, giọng ca Út Trà Ôn đã thật sự làm chấn động làng cổ nhạc, và bài ca này đã làm bất tử tên tuổi của ông.
Ngoài Tình anh bán chiếu, Út Trà Ôn còn để đời vô số bài vọng cổ khác, có thể kể ra một số sau đây: Sầu vương biên ải, Tôn Tẩn giả điên, Trụ Vương thiêu mình, Gánh nước đêm trăng, Ông lão chèo đò, Gánh chè khuya, Tình người phu xe, Kiều Phong A Tỷ … Đây là những bài ca mà Út Trà Ôn đã để lại cái bóng quá lớn cho thế hệ sau.
Mấy năm gần đây, nữ nghệ sỹ Diệu Hiền nổi danh với vài Trụ Vương thiêu mình của soạn giả Viễn Châu. Thế nhưng, mỗi khi bắt đầu ca, nghệ sỹ Diệu Hiền đều bộc bạch cùng khán giả rằng: “Đây là bài ca mà sư phụ Út Trà Ôn đã thể hiện thành công hồi hơn 40 năm về trước”. Đó là sự tri ân của thế hệ học trò đối với “sư phụ” Út Trà Ôn, cũng cho thấy dấu ấn quá lớn của Út Trà Ôn trong lòng thế hệ sau.
Cái gien ca vọng cổ của Út Trà Ôn đã được truyền lại cho người con gái út của ông, ca sỹ Bích Phượng. Đúng với câu “cha nào con nấy”, nếu Út Trà Ôn thống lĩnh bên lĩnh vực vọng cổ, thì Bích Phượng hiện cũng là bậc thầy về dân ca Nam Bộ. Bích Phượng ca vọng cổ cũng rất hay: giọng ca ngọt ngào đậm chất Nam Bộ, cách phân nhịp và điều hơi rất giống Út Trà Ôn. Bích Phượng tâm sự là do mê giọng ca của ba mình từ lúc nhỏ, nên nó thắm vào người lúc nào cũng không hay.
Giữ gìn nét chân phương của vọng cổ
Út Trà Ôn đã thành danh hơn 70 năm, nhưng giọng ca và cách ca của ông vẫn thống trị làng vọng cổ. Đó là một giọng ca chuẩn mực nhất thể hiện được trọn vẹn tính “chân phương hoa lá” của bản vọng cổ. Giọng ca Út Trà Ôn là một lời khẳng định thuyết phục nhất cho tính cần thiết phải lấy chân phương làm gốc trong bản vọng cổ.
Nói một cách cụ thể hơn, đó là phải thể hiện cái hoa lá trên nền tảng của chân phương. Ngày nay, có một số nghệ sỹ cải lương, hoặc do mới vào nghề còn trẻ tuổi nên thích khoe giọng, hoặc do đã có thâm niên nghề nghiệp và có danh hiệu này nọ, nên muốn phô trương tài năng, do đó khi ca vọng cổ đã thể hiện quá điệu đà, làm mất đi cài hồn của bản vọng cổ.
Nói như vậy không có nghĩa là người nghệ sỹ chỉ chăm chăm vào cái tính chân phương mà bỏ đi phần hoa lá, mà phải biết dung hòa thế nào cho vừa phải, cho phù hợp, tức đảm bảo được cả chân phương và hoa lá, và lấy chân phương làm nền tảng. Để tóm lược về cái hồn cần thể hiện của bài vọng cổ, xin dẫn lời của nhà nghiên cứu Sơn Nam như sau :
“Bản vọng cổ Bạc Liêu như bức chân dung không bao giờ vẽ xong. Nó giống như bức tranh tố nữ chỉ có đôi mắt u buồn là rõ rệt; mái tóc, làn môi, nếp áo thì để chìm trong sương khói, mặc cho ai thêm bớt tô điểm thế nào cũng được”. Người nghệ sỹ giống như là họa sỹ đứng trước bức tranh tố nữ đó, nên có quyền thêm thắt tô điểm, nhưng đừng quên rằng đó là bức tranh tố nữ, nên mọi sự thêm thắt phải làm sao cho bức tranh vẫn còn là tranh tố nữ chứ không biến dạng thành một cái gì khác!
TỪ KHÓA : Âm nhạc - Tạp chí - Văn hóa

ĐIỂM BÁO RFI: LIÊN TRIỀU - Biết chết cũng phải đi: Khi tỵ nạn Bắc Triều Tiên liều mạng + +

Thứ bảy 10 Tháng Năm 2014
Một cuộc biểu tình trước sứ quán Trung Quốc tại Seoul đòi ngưng cưỡng bách hồi hương dân tỵ nạn Bắc Triều Tiên - REUTERS /Kim Hong-Ji ùin
Một cuộc biểu tình trước sứ quán Trung Quốc tại Seoul đòi ngưng cưỡng bách hồi hương dân tỵ nạn Bắc Triều Tiên - REUTERS /Kim Hong-Ji ùin

Lê Vy
Về thời sự Châu Á, nhật báo Libération nhìn về bán đảo Triều Tiên qua bài viết : « Hành trình của người dân từ Bắc Triều Tiên sang Hàn Quốc ». Thông tín viên Eva John tại Seoul tường thuật lại trường hợp của bà Park Ji-su, một kiến trúc sư Bắc Triều Tiên, đã cùng gia đình chạy trốn khỏi chế độ độc tài do điều kiện sống vô cùng khắc nghiệt.

Từ nay, bà sống tại Seoul và làm hướng dẫn viên cho du khách tại khu vực biên giới. Đồng thời, trái với phần đông những người tỵ nạn khác, bà nhiệt tình làm chứng về cuộc sống khốn khó tại đất nước khép kín nhất hành tinh này. Tuy không hề hối tiếc về quyết định ra đi của mình, bà Park Ji-su vẫn luôn rất gắn bó với quê hương.
Bà vẫn mơ ước được sống tại một thành phố sáng choang ánh điện trong khi tại quê hương của bà lại chìm ngập trong bóng tối một khi mặt trời đi ngủ. Đôi khi, chính quyền Bắc Triều Tiên chỉ cho dùng điện 1 tiếng đồng hồ mỗi ngày. Theo bà Park Ji-su, đó là một vùng đất tươi đẹp, có nhiều cây cối nhưng giờ đây đã bị đốn sạch để bán cho Trung Quốc.
Cho đến những năm 1990, bà Park Ji-su vẫn cảm thấy khá hài lòng về cuộc sống tại quê nhà. Có trình độ học vấn cao, bà đã làm việc cho một công ty xây dựng và thuộc một tầng lớp xã hội khá giả. Bà cho biết đã rất biết ơn cố lãnh đạo Kim Il-sung, người sáng lập ra đất nước Bắc Triều Tiên. Nhờ vào vị lãnh tụ này mà bà được học hành miễn phí. Người dân được phân phát quần áo, tem phiếu để ăn uống.
Sau khi lãnh tụ Kim Il-sung qua đời, đất nước chìm trong nạn đói và bà khó khăn nuôi nấng con mình. Đối với bà, đây là một bước ngoặt quan trọng của đất nước. Tem phiếu không còn giá trị nhiều như trước và người dân chỉ nhận được ít lương thực để sinh sống. Để sống sót, người dân buộc phải đổi tài sản lấy lương thực, mở ra một nền kinh tế ngầm và từ đó không ngừng phát triển.
Song song với công việc chính thức tại công ty, bà lao vào buôn lậu quần áo nhập từ biên giới. Chính tại biên giới với Trung Quốc, thị trường chợ đen phát triển mạnh nhất. Bà Park Ji-su hồi tưởng lại, khi bị công an bắt, cảnh sát tịch thu sản phẩm và chỉ trả lại hàng hoá khi đút lót một món tiền cho công an. Bà nhận định, công việc này tuy rủi ro nhưng so ra lợi nhuận cao hơn nhiều so với công việc chính thức của bà trong một công ty xây dựng mà vẫn thường không trả lương cho nhân viên.
Trong các mặt hàng quần áo bà bán có đủ loại, đủ màu, duy chỉ có quần jean là bị cấm bán vì đó là biểu tượng của kẻ thù Hoa Kỳ. Một ngày nọ con gái bà mặc quần jean và đã bị cảnh sát chặn lại và cắt nát cái quần. Sự kiện đó đã nung nấu thêm nỗi căm giận trong bà, cộng với đời sống ngày càng khó khăn. Một ngày nọ, được sự giúp đỡ của một người cậu tại trung Quốc, bà đã cùng với một phần gia đình trốn sang Trung Quốc nhưng tại đây, bà đã phát hiện ý định cậu mình muốn bán bà và các chị em bà cho những người nông dân Trung Quốc.
Vô cùng thất vọng, bà đã cùng gia đình trốn sang Thái Lan để có thể từ đó xin tỵ nạn tại Hàn Quốc, nhất là khi Trung Quốc thường gửi trả lại Bắc Triều Tiên những ai có ý đồ đào tẩu. Khi đặt chân được đến Hàn Quốc, bà buộc phải sống hai tháng rưỡi trong trại tạm trú để chuẩn bị hội nhập vào cuộc sống tại Hàn Quốc. Tại đó có các khóa học về lịch sử và ngôn ngữ, học về cách sử dụng thẻ ngân hàng. Ra khỏi trại, bà được cấp tiền và thẻ công dân Hàn Quốc để bắt đầu tìm việc làm và hội nhập vào cuộc sống.
Khi rảnh rỗi, bà học thêm tin học. Khó khăn lớn nhất của bà khi hội nhập tại đất nước Hàn Quốc là ngôn ngữ, thậm chí bà nói tiếng Hàn nhưng giọng nói là Bắc Triều Tiên cộng với một loạt các từ vay mượn tiếng Anh được sử dụng tại Hàn Quốc mà bà không hiểu nổi và cũng không dám nhờ người giải thích.
Giờ đây, bà đã có cuộc sống ổn định tại Hàn Quốc nhưng vẫn luôn nhớ về người chồng vẫn sống tại quê nhà, do chồng bà vẫn tin tưởng vào chế độ độc tài Bắc Triều Tiên và không chịu ra đi cùng gia đình. Bà cũng không dám liên lạc với chồng vì sợ ông ta sẽ gặp phiền phức với chính quyền.
Bóng ma Điện Biên Phủ
Ngày 07/05/1954, thất bại của quân đội Pháp đã đánh dấu chấm hết cho cuộc chiến Đông Dương. 60 năm sau, phóng viên tạp chí Le Nouvel Observateur, tene là Đoàn Bùi người Pháp gốc Việt quay trở lại trận địa năm xưa để làm phóng sự về các mối hệ lụy, địa danh này vẫn tiếp tục ám ảnh con cháu của những người đã từng sống vào thời đó. Tạp chí đăng bài : « Những bóng ma của Điện Biên Phủ ».
Phóng viên mô tả phong cảnh tại địa danh lịch sử Điện Biên Phủ. Tại các quả đồi, nơi nhiều chiến sĩ ngã xuống, du khách vẫn thờ cúng, đốt tiền âm phủ cho người đã khuất để hy vọng linh hồn họ được siêu thoát vì người Việt Nam vốn tin rằng những chiến sĩ hy sinh không được chôn cất tại quê cha đất tổ sẽ trở thành những hồn ma vất vưởng. Do đó, người dân tổ chức đám giỗ hơn là ăn mừng sinh nhật cho trẻ mới sinh.
Bài phóng sự của phóng viên Đoàn Bùi, người Pháp gốc Việt, trước tiên được thu thập từ những cảm xúc của người thân trong gia đình bà.
Một cựu chiến binh Điện Biên Phủ nhận định, Pháp khai thác nước ta nhưng ông vẫn thấy yêu mến văn hóa Pháp và vẫn cố gắng nói tiếng Pháp với phóng viên sau nhiều năm không nói. Mặc dù trận chiến đã làm thiệt mạng đến 500 000 người, trong đó có 150 000 thường dân nhưng không hề có chút oán hận trong lòng người dân.
Còn về phía gia đình tác giả, cậu của bà luôn yêu mến nước Pháp và tiếng Pháp, đến nỗi, nhà ông cũng được xây dựng theo kiến trúc thời thuộc địa Pháp. Cha mẹ bà cũng đã chọn nước Pháp để du học và sau đó định cư. Trong gia đình bà ở miền Nam cũng như trong những gia đình quý tộc khác, người ta đặt tên Tây cho con cái, trường học cũng mang tên Tây. Sau khi chia cắt đất nước vào năm 1954, người dân miền Bắc ào ạt di cư vào Nam. Những người ở lại miền Bắc thì bị tịch thu ruộng đất, bị đấu tố và bị gọi là « Việt gian ». Thân nhân miền Bắc muốn gửi thư cho người nhà ở miền Nam phải gửi thư sang Pháp rồi bạn bè từ Pháp gửi hộ về miền Nam Việt Nam.
Tác giả nhận định giờ đây, trong ký ức của thế hệ ngày nay không còn nhớ gì nhiều về lịch sử. Thanh niên dán mắt vào mạng xã hội Facebook, chạy theo vãn hóa phương Tây, hàng hiệu, thức ăn nhanh. Thế nhưng, đằng sau nhà cao cửa rộng, sự phát triển ấy vẫn hiện hữu một vết thương giữa hai miền Nam Bắc mà qua bao thập kỷ vẫn không hàn gắn được.
Trên mẫu sơ yếu lý lịch để gửi xin việc tại các doanh nghiệp nhà nước luôn có một dòng câu hỏi : « Sau năm 1945, bố mẹ bạn làm gì ?... ». Một người Hà Nội thuật lại, gia đình bà có người di cư vào Nam cho nên bà chẳng được giáo viên đếm xỉa đến tại trường học, không được đi học đại học và vào Đảng. Gia đình bà bị liệt vào danh sách đen.
Hillary Clinton : Tham vọng bước vào Nhà Trắng vẫn không tắt
Chân dung cựu đệ nhất phu nhân Mỹ Hillary Clinton chiếm trang nhất nhật báo Libération ra ngày hôm nay với dòng tựa : « Một tham vọng Mỹ ». Là một chính khách quan trọng trong Đảng Dân chủ, Cựu Ngoại trưởng Mỹ không hề che giấu tham vọng bước vào Nhà Trắng vào năm 2016 và trở thành người phụ nữ đầu tiên lãnh đạo cường quốc số một thế giới. Bà đang ngầm chuẩn bị cho cuộc vận động tranh cử.
Tờ Libération dành nhiều trang cho chiến dịch tranh cử của bà Clinton nhưng cũng không quên nhắc đến đời tư của bà cùng với cựu Tổng thống Bill Clinton. Theo các kết quả thăm dò, bà Hillary Clinton là ứng cử viên sáng giá nhất của Đảng Dân chủ cho chiếc ghế tổng thống vào năm 2016.
Trong bài xã luận của tờ Libération, tác giả nhận định, vẫn biết là tài năng thì không phân biệt tuổi tác, giới tính, màu da nhưng phải nói rằng một người phụ nữ mà trở thành Tổng thống Mỹ thì cũng phải thuộc dạng có bản lĩnh lắm. Trong bối cảnh mà đối thoại với Nga là vô cùng quan trọng hơn bao giờ hết, lúc mà một cuộc chiến tranh lạnh mới, có thể xảy ra thì những lời lẽ thiếu khôn khéo của bà Clinton khi so sánh Tổng thống Putin như Hít le, làm cho người ta hơi hoài nghi.
Thời làm Ngoại trưởng, bà đã xông xáo đó đây, cho thấy là bà có kinh nghiệm trước các vấn đề khó, nhưng dường như ứng cử viên tương lai của Đảng Dân chủ, quan tâm nhiều đến châu Á hơn là châu Âu. Có lẽ châu Âu không phải là mối ưu tiên hàng đầu cho nên dường như bà Clinton không ở trong tư thế chuẩn bị một cuộc đối đầu với Nga.
Cơn sốt đá quý tại Miến Điện
Nhìn sang Miến Điện, tạp chí L’Express có bài viết : « Cơn sốt hồng ngọc ». Trong khu rừng xung quanh thành phố Mogok, phía Bắc Miến Điện, những quả đồi chứa đựng một mỏ đá rubi có một không hai trên thế giới. Mỏ ngọc kỳ diệu được tạo hóa ban tặng này trở thành niềm mơ ước của người dân địa phương cũng như của những nhà sản xuất sừng sỏ, thân cận với chế độ.
Tạp chí đăng ảnh một người phụ nữ lội dưới sông đang đãi sỏi để mong tìm thấy những viên rubi. Tác giả cho biết, để được thăm một xưởng khai thác đá quý thì phải xin giấy phép của chính quyền. Các hầm mỏ được khai thác liên kết với nhà nước. Việc khai thác sẽ tàn phá cảnh quang và cần rất nhiều nước. Điều kiện làm việc vô cùng khắc nghiệt và thường xảy ra tai nạn. Công nhân làm việc 10h/ngày, hít bụi đá độc hại mà chỉ nhận 80 euro/tháng.
Theo nguồn tin chính thức thì khi xuất lò, các hạt đá quý lớn nhất được đưa đến thủ đô Rangoon để bán cho khách hàng khắp thế giới. Trên thực tế, những viên đá quý to nhất được để giành rồi tìm cách đem đá quý dù trái phép sang Thái Lan, Hồng Kông để bán cho khách hàng giàu có Nga hay Trung Quốc, bởi vì nhà sản xuất biết rằng, họ có nguy cơ bị chính quyền tịch thu các viên đá quý. Các chuyên gia ước tính có 90% hồng ngọc trên thị trường được buôn bán chui.
Một hay hai lần trong năm, người thợ mỏ có thể tìm thấy một viên đá thô chưa mài dũa khoảng 9 hoặc 10 carat và bán ra khoảng ba đến bốn triệu đô la. Aung Soe Oo, một người khai thác mỏ nhận định, đây giống như chơi xổ số, chỉ cần tìm thấy một viên đá quý như vậy là đủ sống cả đời. Tại đây, làm giàu hay sạt nghiệp cũng tùy thuộc vào mối quan hệ với chính quyền.
Năm 2007, anh được quyền khai thác mỏ nhưng sau đó chính quyền đã tịch thu để giao cho người khác. Trước đây, người dân không được phép tự ý tìm đá quý rồi bán nhưng người dân vẫn tìm cách làm chui bằng cách mua chuộc các viên chức nhà nước để được quyền khai thác. Mỗi khi họ tìm thấy một viên rubi thì họ chia 1/3 giá bán được cho các nhân viên nhà nước. Một dự luật đang được bàn thảo nhằm cho phép người Miến Điện gốc Mogok được thuê một mẫu đất trong vòng ba năm để khai thác và tự do bán đá quý mà họ tìm thấy.
Ukraina : Tổng thống Nga thay đổi giọng điệu
Liên quan đến tình hình tại Ukraina, báo Le Monde có bài xã luận : "Tổng thống Nga thay đổi giọng điệu". Lại một lần nữa, Tổng thống Putin là người chủ động. Thứ tư vừa qua, chủ nhân điện Kremlin đã thay đổi diễn thuyết. Ông đã có những đề nghị mang tính hòa giải. Ông Putin đã kêu gọi lực lượng ly khai thân Nga phía Đông Ukraina dời ngày trưng cầu dân ý được định trước vào ngày 11/05 nhằm đòi quyền độc lập.
Ông còn hứa rút 40 000 quân Nga đang đồn trú tại biên giới. Trong lời nói của ông Putin, ít ra cũng có những khác biệt so với trước kia. Tuy nhiên, vẫn còn phải theo dõi xem ông Putin có làm như lời mình nói không. Cho đến lúc này, Hoa Kỳ và Liên minh NATO đều ghi nhận chưa thấy một đội quân Nga nào rút lui.
Suy cho cùng thì không cần biết nguyên nhân nào làm ông Putin thay đổi giọng điệu, có thể là sợ bị trừng phạt kinh tế, theo tác giả bài xã luận. Bây giờ thì cần phải buộc Nga thực hiện cam kết, tức là lời nói phải đi đôi với việc làm.
Trung Quốc muốn xây tuyến đường sắt cao tốc đến Mỹ
Trên lĩnh vực linh tế, báo Le Figaro đăng bài : « Trung Quốc muốn xây đường tàu cao tốc đến Mỹ ». Đi tàu hỏa đến Mỹ chỉ là tương lai gần, theo lời khẳng định của một chuyên gia đường sắt nổi tiếng, được đăng trên tờ Beijing Times (Bắc Kinh thời báo).
Bắc Kinh muốn xây dựng tuyến đường sắt dài nhất thế giới nối liền Trung Quốc với Hoa Kỳ với chiều dài kỷ lục là 13 000 km, xuyên qua kênh đào Bering bằng một đường hầm dài 200 km. Chuyến tàu nối Trung Quốc và Hoa Kỳ chạy chỉ mất hai ngày nhờ tàu cao tốc chạy với vận tốc trung bình 350 km/h.
Trước nền kinh tế đang có dấu hiệu hụt hơi, Trung Quốc muốn thúc đẩy phát triển cơ sở hạ tầng và nhắm vào tàu cao tốc để thúc đẩy tăng trưởng.

tags: Bắc Triều Tiên - Châu Á - Tỵ nạn - Xã hội - Điểm báo

KHỦNG HOẢNG UKRAINA - Đông Ukraina : Căng thẳng trước ngày trưng cầu dân ý

 Thứ bảy 10 Tháng Năm 2014
Tại Donietsk, phe ly khai thân Nga ráo riết chuẩn bị cho cuộc trưng cầu dân ý đòi độc lập - REUTERS /Marko Djurica
Tại Donietsk, phe ly khai thân Nga ráo riết chuẩn bị cho cuộc trưng cầu dân ý đòi độc lập - REUTERS /Marko Djurica

Anh Vũ RFI
Bạo lực chết người bùng lên hôm qua (09/05/2014) tại thành phố Marioupol không ngăn cản phe ly khai thân Nga ở miền đông Ukraina tiếp tục chuẩn bị cho cuộc trưng cầu dân ý đòi độc lập, dự kiến tổ chức vào ngày 11/05/2014.

Hôm nay 10/05/2014, căng thẳng tiếp tục gia tăng tại nhiều nơi trong vùng miền đông đặc biệt là tại Donietsk. Phe nổi dậy tố cáo chính quyền Kiev cố tình gây ra các vụ bạo lực, trong khi đó họ tiếp tục chuẩn bị cho cuộc trưng cầu dân ý ngày mai. Thông tín viên Daniel Vallot từ Donietsk tường trình:
Từ đầu tuần này, phe thân Nga khẳng định các vụ bạo lực là âm mưu của chính quyền Ukraina nhằm ngăn không cho cuộc trưng cầu dân ý diễn ra êm thấm. Cũng từ đầu tuần, phe ly khai khẳng định bạo lực sẽ không thay đổi được gì và không làm họ nhụt quyết tâm đi bỏ phiếu vào ngày Chủ Nhật.
Tuy nhiên, rõ ràng là những diễn biến quân sự hoá trong cuộc khủng hoảng ở miền đông Ukraina đang đè rất nặng lên cuộc bỏ phiếu trưng cầu dân ý đòi độc lập.
Trước hết, các cử tri có thể sẽ ngần ngại không muốn đi bỏ phiếu vì sợ bạo động. Tiếp đó, để bảo đảm an ninh cho các địa điểm bỏ phiếu, những người thân Nga nói họ có thể trông cậy vào lực lượng cảnh sát địa phương, nhưng đồng thời họ cũng phải triển khai thêm các dân quân có vũ trang, để kiểm soát cuộc bỏ phiếu sao cho theo như ý muốn.
Khó có thể khẳng định cuộc bỏ phiếu sẽ là bình thường và minh bạch khi mà nhưng người có vũ trang tỏ rõ lập trường quan điểm của họ ngay trong phòng bỏ phiếu.
tags: Khủng hoảng - Quốc tế - Theo dòng thời sự - Ukraina

BIỂN ĐÔNG - Trung Quốc đưa giàn khoan vào biển Việt Nam nhằm củng cố tham vọng ở Biển Đông

Thứ bảy 10 Tháng Năm 2014
HD 981 mer de chine vietnam Vị trí của giàn khoan HD 981 trong thềm lục địa của Việt Nam (DR)
HD 981 mer de chine vietnam Vị trí của giàn khoan HD 981 trong thềm lục địa của Việt Nam (DR)

Đức Tâm RFI
Gây hấn, tạo sự cố để chứng tỏ có tranh chấp chủ quyền lãnh thổ hoặc vẫn quan tâm, làm chủ vùng lãnh thổ có tranh chấp, đó là chiến lược thực hiện các tham vọng chủ quyền của Trung Quốc ở Biển Đông và biển Hoa Đông.

Theo giới chuyên gia, việc Trung Quốc đưa giàn khoan dầu khổng lồ vào vùng biển có tranh chấp với Việt Nam là nhằm củng cố về mặt pháp lý đòi hỏi chủ quyền, duy trì tranh chấp, bất chấp cái giá phải trả về chính trị, ngoại giao, trong ngắn hạn.
Hành động của Trung Quốc diễn ra ngay sau khi Tổng thống Mỹ Barack Obama kết thúc chuyến công du một số nước Châu Á, vài ngày trước khi ASEAN họp Thượng đỉnh tại Miến Điện, trong lúc quan hệ giữa Trung Quốc và Philippines căng thẳng do việc Manila đệ đơn lên Tòa án trọng tài Liên Hiệp Quốc đề nghị xử lý đòi hỏi chủ quyền của Bắc Kinh ở Biển Đông. Trung Quốc đã bác bỏ vai trò của Tòa án và chỉ muốn đàm phán trực tiếp với các nước láng giềng nhỏ yếu hơn.
Các nhà phân tích cho rằng, đối với Trung Quốc, trong việc di chuyển giàn khoan, vấn đề tìm kiếm khai thác nguồn năng lượng chỉ là thứ yếu. Qua động thái này, Trung Quốc muốn tìm cách chứng minh là có xẩy ra cái gọi là « sự cố về tranh chấp chủ quyền » và đây là một phần trong chiến lược rộng lớn, nhằm chứng tỏ là Bắc Kinh vẫn kiểm soát các lãnh thổ đang có tranh chấp.
Ông Barry Sautman, chuyên gia về chính trị Trung Quốc, ở Đại học Khoa học và Công nghệ Hồng Kông, được AFP trích dẫn, nhận định : « Tôi nghĩ rằng chính phủ Trung Quốc tìm cách tỏ ra quyết đoán về các đòi hỏi chủ quyền đối với một hòn đảo này hoặc hòn đảo kia ở Biển Đông hoặc biển Hoa Đông, nhằm duy trì sự tồn tại của các tranh chấp », bởi vì, « theo luật pháp quốc tế, tất cả các nước có tranh chấp về lãnh thổ phải làm một việc gì đó một cách đều đặn, để cho thấy là họ vẫn rất quan tâm đến vùng lãnh thổ này », còn « hành động này có lợi cho Trung Quốc về mặt chính trị hay không, thì đó là một chuyện khác ».
Trong vụ giàn khoan, Trung Quốc tuyên bố là hành động của họ « hoàn toàn hợp lý, hợp pháp và chính đáng » vì nơi mà Bắc Kinh dự tính đặt giàn khoan gần quần đảo Hoàng Sa. Tuy nhiên, chính quyền Hà Nội khẳng định quần đảo Hoàng Sa là của Việt Nam và đã bị Trung Quốc đánh chiếm năm 1974.
Ngày 07/05, Việt Nam họp báo quốc tế tố cáo tàu Trung Quốc đi hộ tống giàn khoan, đã dùng vòi rồng phun nước tấn công và đâm thẳng vào tàu của Việt Nam. Trung Quốc chối bỏ điều này và đổ lỗi cho phía Việt Nam. Đây chỉ là một trong những vụ va chạm hàng hải giữa Trung Quốc với các nước láng giềng Châu Á.
Trước đó, ở biển Hoa Đông, tàu Trung Quốc và Nhật Bản cũng đã nhiều lần đối mặt với nhau trong vùng quần đảo Senkaku/Điếu Ngư, nơi có tranh chấp chủ quyền giữa Tokyo và Bắc Kinh. Trong vụ này, lập luận của Nhật Bản là cho đến tận những năm 1970, không có một giai đoạn đáng kể nào Trung Quốc tỏ ra quan tâm đến các hòn đảo nói trên. Do vậy, dường như Bắc Kinh rút kinh nghiệm, tránh phải đối mặt với những lập luận tương tự.
Theo giáo sư Lý Minh Giang (Li Mingjiang), chuyên gia về an ninh Đông Á, thuộc Học viện nghiên cứu quốc tế ở Singapore, động thái cứng rắn của Trung Quốc chống Việt Nam có thể là do lãnh đạo Trung Quốc hiện nay, ông Tập Cận Bình, thiên về « cách tiếp cận mạnh tay » hơn so với các thế hệ lãnh đạo trước.
Nhưng, phản ứng mạnh mẽ của Việt Nam cho thấy thái độ các nước trong khu vực đối với Trung Quốc đã cứng rắn hơn và đây là điều mà dường như Bắc Kinh không lường trước. Ông nói : « Hầu như chắc chắn là Trung Quốc không tính đến việc Việt Nam có thể đưa tất cả tàu bè của mình ra nhằm buộc Trung Quốc phải rút giàn khoan đi ». Hà Nội tránh đưa ra tín hiệu là ngầm đồng ý với Bắc Kinh, bởi vì « Việt Nam không thể không lo ngại về hậu quả của việc không phản ứng mạnh mẽ » trước hành động của Trung Quốc.
tags: Biển Đông - Dầu khí - Phân tích - Trung Quốc - Việt Nam

COI CHỪNG TRÚNG KẾ VIỆT CỘNG (Hùynh Quốc Bình)

Posted on by

LTG: Những ai KHÔNG nên đọc bài viết nầy? Đó là những người từng tuyên bố rằng “tôi không làm chính trị” hay “tôi không thích chuyện chính trị”. Những ai thờ ơ trước cảnh nước mất nhà tan, ai chết mặc ai, miễn mình vinh thân phì da là được rồi. Những ai đã biết đất nước Việt Nam sắp mất trọn vẹn vào tay Trung Cộng mà vẫn không thấy đó là quan trọng bằng những cuộc vui chơi hay các quyền lợi cá nhân của mình. Những ai đang làm tay sai cho VC dưới vỏ bọc người Việt tỵ nạn cộng sản. Nếu những người đó đọc bài viết nầy tôi e rằng họ sẽ bực mình. (HQBình)

***
Nếu người Việt Quốc Gia đang tỵ nạn VC tại hải ngoại vì nóng lòng trước sự lộng hành của bọn trung cộng (TC) trên đất nước Việt Nam hiện nay, rồi cùng nhau tổ chức những cuộc xuống đường biểu tình rầm rộ để chống tụi TC mà không quyết liệt lên án hành động buôn dân bán nước của đảng CSVN, hoặc không ý thức rằng chế độ VC là mục tiêu chính chúng ta phải chống… Thì chúng ta đã trúng kế đảng cướp VC. Tại sao tôi lại khẳng định như thế thì xin chịu khó đọc tiếp phần trình bày của tôi.
Nhìn vào công hàm bán nước của Hồ Chí Minh và tập đoàn CSVN đã được VC Phạm Văn Đồng ký ngày 14 tháng 9 năm 1958 đã cho phép những người còn liêm sỉ và tự trọng phải nhìn nhận rằng đảng CSVN đã bán quần đảoTrường Sa và Hoàng Sa cho kẻ thù phương Bắc hơn nửa thế kỷ qua.
VC Phạm Văn Đồng ký công hàm bán nước ngày 14 tháng 9 năm 1958
VC Phạm Văn Đồng ký công hàm bán nước ngày 14 tháng 9 năm 1958
Người dân Việt Nam sửng sờ khi nhìn thấy bằng chứng do WikiLeaks tiết lộ về âm mưu bán nước của đảng CSVN
Người dân Việt Nam sững sờ khi nhìn thấy bằng chứng do WikiLeaks tiết lộ về âm mưu bán nước của đảng CSVN
Mới đây, hôm ngày 4 tháng 5 năm 2014, VC Lê Hải Bình, Phát ngôn viên Bộ Ngoại giao của CSVN ở Hà Nội, đã thú nhận rằng: Giàn khoan có tên gọi là Hải dương 981, một giàn khoan được mô tả là “khổng lồ”, đến hoat động tại vùng biển Việt Nam mà TC gọi là Nam Hải, kể từ ngày 2 tháng 5 năm 2014. Đến bây giờ thì VC Lê Hải Bình mới được đám lãnh đạo VC cho phép “nhẹ nhàng” lên tiếng để nói rằng hành động của “Trung Quốc” là xâm phạm chủ quyền Việt Nam trên Biển Đông.
VC Nguyễn Phú Trọng miệng câm như hến, không hề có một lời phản ứng gì về việc Bắc Kinh mang giàn khoan HĐ981 vào vùng biển Việt Nam.
VC Nguyễn Phú Trọng miệng câm như hến, không hề có một lời phản ứng gì về việc Bắc Kinh mang giàn khoan HĐ981 vào vùng biển Việt Nam.
Có nhiều bằng chứng cho thấy đảng CSVN là tay sai của TC nên bọn chúng không thể nào dám chống TC. Đảng CSVN là loại quan thái thú của TC trên đất nước Việt Nam. Điển hình khi người Việt Nam yêu nước lên tiếng chống đối hành động TC lấn đất và biển của người Việt Nam thì lập tức bị bọn công an VC bắt bớ giam cầm hay cho bọn công an giả dạng côn đồ đánh đập những nạn nhân.
luatsuNVDaibidanhdomau
Tin mới nhất, ngày 8 tháng 5 năm 2014, tại Hà Nội, Luật sư Nguyễn Văn Đài và 4 bloggers khác bất bị bọn VC giả dạng côn đồ bất ngờ hành hung đến phải đi bệnh viện.
VC đạp vào mặt người yêu nước: Mấy năm trước đây, ngày 7 tháng 8 năm 2011, anh Nguyễn Chí Đức biểu tình chống bọn TC thì anh bị tên VC Minh, đại úy công an CSVN đạp vào mặt. Không còn điều gì lố bịch và tán tận lương tâm hơn, khi bọn VC dám đạp lên mặt người yêu nước.
Thanh niên Nguyễn Chí Đức biểu tình chống TC xâm lăng biển đảo Việt Nam,anh đã bị công an VC bắt, khiêng như khiêng lợn.
Thanh niên Nguyễn Chí Đức biểu tình chống TC xâm lăng biển đảo Việt Nam,anh đã bị công an VC bắt, khiêng như khiêng lợn.
Sau đó anh Nguyễn Chí Đức bị tên đại úy công an VC tên Minh đứng trên xe buýt, đạp vào mặt.
Sau đó anh Nguyễn Chí Đức bị tên đại úy công an VC tên Minh đứng trên xe buýt, đạp vào mặt.
Khi công an VC dám đạp lên mặt người yêu nước tức là chúng thách thức cả dân tộc Việt Nam và cũng chính là hành động “đạp lên mặt nhân quyền”. Đó là hình ảnh tàn tệ nhất trong lịch sử chống ngoại xâm của dân tộc Việt Nam. Vì đảng CSVN là tay sai của bọn bá quyền phương bắc, nên người Quốc Gia chân chính cần chống VC thay vì chỉ hô hào chống TC.
1. Nếu VC mãi im lặng trước hành động lộng hành của TC thì chúng không thể giải thích với đồng bào, mà lên tiếng thì chúng nó không dám, nhưng để người dân chống TC mà VC không ngăn cản thì VC khó giải thích với TC. Vì thế bọn VC cần người Việt Nam tại hải ngoại làm cái công việc mà chúng không thể làm được.
BieuNgu_ChongVC_BanNuoc MuonChongTC_PhaiDietVC 
Đây là một số biểu ngữ, trong những biểu ngữ được luân chuyển trên Internet, có lập trường quyết liệt chống VC thay vì chỉ chống TC
2. Nếu người Việt Quốc Gia không khôn ngoan hơn cái gian manh của VC thì chúng ta sẽ rơi vào bẫy của VC qua chiêu bài “hoà hợp, hoà giải dân tộc”; chỉ vì thấy TC chiếm đóng đất nước Việt Nam rồi nóng lòng, vội hiệp tác với VC để chống TC một cách chung chung. Đừng quên là bọn VC là mục tiêu mà chúng ta cần tấn công. Đừng để VC kích động lòng yêu nước của người Việt hải ngoại và lái công cuộc đấu tranh của chúng ta về một hướng khác, tức là chĩa mũi dùi vào TC thay vì nhắm vào bọn chúng.
Nếu người Việt trong và ngoài nước mạnh mẽ lên tiếng chống hành động buôn dân bán nước của VC tức là chúng ta đã chống TC một cách tích cực và hữu hiệu nhất. Vì:
1. Đảng cướp VC là nguyên nhân của nạn nghèo đói và lạc hậu tại Việt nam, và cũng là thủ phạm tạo ra sự lộng hành của TC trên đất nước Việt Nam. Nếu không có VC thì bọn TC không thể ngang nhiên chiếm đất và biển của người Việt Nam. Cho nên người Quốc Gia chân chính cần chống VC lẫn TC thay vì chỉ chống TC.
2. Đảng cướp VC là một loại “Lê Chiêu Thống cõng rắn cắn gà nhà” thời đại. Bọn VC mở cửa và làm ngơ cho TC lộng hành trên giang sơn của tiền nhân Việt Nam để lại. Cho nên người Quốc Gia chân chính cần chống VC lẫn TC thay vì chỉ chống TC.
3. Đảng cướp VC trịch thượng gọi người Quốc Gia là “nguỵ” và hổn xược lên án chính quyền Việt Nam Cộng Hoà “ôm chân đế quốc Mỹ”… Nhưng cả hai thời Đệ Nhất và Đệ Nhị Việt Nam Cộng Hoà, không một người ngoại quốc nào vào Việt Nam mà dám công khai xúc phạm người dân Việt Nam chúng ta. Trong khi VC tự hào là “đỉnh cao trí tuệ loài người”, là “cách mạng”, là có công “đánh cho Mỹ cút, ngụy nhào”, nhưng thực chất, bọn chúng chỉ giỏi cướp của giết người, hung hãn với dân, và rước giặc Tàu cộng vào cửa sau. Bằng chứng VC làm ngơ trước hành động cai thầu ngoại quốc đánh giầy vào mặt người dân, và im lặng đứng nhìn dân chúng Việt Nam bị TC giết hại hoặc xúc phạm. Cho nên người Quốc Gia chân chính cần chống VC lẫn TC thay vì chỉ chống TC.
Ngư phủ Việt Nam bị hải quân TC khủng bố ngay trên lãnh hải Việt Nam
Ngư phủ Việt Nam bị hải quân TC khủng bố ngay trên lãnh hải Việt Nam
4. Đảng cướp VC đã hiện rõ nguyên hình là một bọn khôn nhà dại chợ, một tập đoàn hèn với giặc nhưng ác với dân. VC cấu kết với TC để hại dân. Cho nên người Quốc Gia chân chính cần chống VC lẫn TC thay vì chỉ chống TC.
5. Hô hào chống TC mà không nhắc đến hay cố tình làm lu mờ tội buôn dân, bán nước của VC là hành động sai lầm, nếu không muốn nói là làm lợi cho VC. Đấu tranh cách đó dễ làm cho đất nước lần hồi lọt vào tay TC. Cho nên người Quốc Gia chân chính cần chống VC và Việt gian thay vì chỉ chống TC.
Nếu tổ chức, đảng phái nào nhân danh người Quốc Gia chống cộng mà lại chủ trương cờ Vàng và cờ đỏ của VC được “đề huề”, tức là tỏ vẻ hài lòng, hoặc sẵn sàng tham gia vào những cuộc biểu tình chống TC của các du sinh đến từ Việt Nam trương cờ đỏ để biểu tình chống TC, và cho rằng đó là hành động yêu nước và sẵn sàng nhập cuộc, tức là họ đang làm nhục cờ Vàng và bán đứng chính nghĩa đấu tranh của người Quốc Gia. Cho nên người Quốc Gia chân chính phải loại trừ cờ máu của VC là cờ bán nước, và dương cao ngọn cờ Vàng của người Quốc Gia trong các cuộc đấu tranh chống cộng.
Cờ Vàng của người Việt Quốc Gia, biểu tượng của tự do, dân chủ
Cờ Vàng của người Việt Quốc Gia, biểu tượng của tự do, dân chủ
Nhân tiện tôi xin viết đôi dòng về cờ Vàng, biểu tượng của Người Việt Quốc Gia yêu chuộng công bằng và tự do. Xin đừng ai làm một điều gì có tính cách tiếp tay VC hợp thức hoá sự hiện diện của cờ máu VC tại các vùng đất tự do là nơi mà người Quốc Gia đang tỵ nạn VC. Chúng ta phải triệt hạ cờ máu của VC bằng mọi cách. Chúng ta, không thể mơ hồ về sự gian manh của VC bằng cách để cờ đỏ VC có cơ hội đứng chung với cờ Vàng của người Quốc Gia. Thiên Đàng và địa ngục không thể kết duyên. Không thể có sự thoả hiệp (compromise) giữa gian ác và hiền lương. Hãy nghe Linh Mục Nguyễn Văn Khải, một tu sĩ Công Giáo vừa rời khỏi Việt Nam đã công khai bày tỏ: “Cờ Vàng là đáng kính, đáng yêu, cờ Vàng là biểu tượng cho lòng yêu nước của người Việt. Còn lá cờ đỏ sao vàng là cờ bán nước, vì VC đã bán Trường Sa, bán Hoàng Sa, bán Thác Bản Dốc, bán Hữu Nghị Quan, bán những vùng phần đất hiện nay bị Trung cộng công khai chiếm giữ…”
Không bao giờ bỏ cuộc
Không bao giờ bỏ cuộc
Kết luận:
Cho dù VC đã cấu kết với ngoại bang để bán đất, dâng biển cho chúng. Cho dù tất cả quyền lực và tài nguyên đất nước đang nằm trong tay đảng cướp VC. Cho dù có ai chủ trương theo kiểu thiêng liêng nửa vời rằng họ “không làm chính trị” nên không tham dự vào các cuộc biểu tình để chống VC và TC. Cho dù chúng ta có bị thiệt thòi quyền lợi cá nhân khi bày tỏ hành động yêu nước. Cho dù chúng ta phải lãnh lấy bất cứ một hệ luỵ nào khi lên tiếng chống đối sự tàn bạo và vô nhân đạo của VC… Thì chúng ta cũng phải làm việc đó. Nếu không, chúng ta đừng tự hào mình là con dân của một dân tộc có bốn ngàn năm văn hiến, hay một dân tộc anh hùng nữa.
Hỡi đồng bào Việt Nam còn lòng yêu nước, thương nòi: Dân tộc Việt Nam đang lâm nguy, các phần lãnh thổ nước Việt Nam đang lần lượt lọt vào tay Tàu cộng. Bằng mọi cách, chúng ta phải lên tiếng tranh đấu để chấm dứt chế độ VC độc tài, hầu cứu Dân Tộc Việt Nam khỏi sự đô hộ của kẻ thù phương Bắc. Xin mọi người đừng thụ động nữa. Nếu chúng ta đã từng ân hận vì sự thờ ơ trong việc chống chủ nghĩa cộng sản, nên đã để cả nước Việt Nam rơi vào tay đảng CSVN, thì nay xin đừng để mình có thêm một lần ân hận nữa.
Huỳnh Quốc Bình
P.O. Box 20361, Salem, OR 97307.USA
(503) 949-8752
e-mail: huynhquocbinh@yahoo.com
Website: http://www.huynhquocbinh.com