Thứ Bảy, 4 tháng 1, 2014

ĐIỂM BÁO RFI: TRUNG QUỐC - Trung Quốc dùng Binh pháp Tôn Tử để chinh phục châu Âu + Ngày tàn của Chu Vĩnh Khang + Cam Bốt : Bất mãn xã hội ngày càng lớn + Vụ hành hung phóng viên độc lập Ukraina + Trang nhất các báo Pháp + Khách sạn dành cho các chú .... mèo + Con vua vẫn làm vua ... người giàu lại giàu thêm

 Thứ bảy 04 Tháng Giêng 2014
Thủ tướng Trung Quốc Lý Khắc Cường - Reuters
Thủ tướng Trung Quốc Lý Khắc Cường - Reuters

Thanh Phương
Trung Quốc tấn công vùng Trung Âu, đó là tựa đề bài phân tích của thông tín viên tờ Le Monde tại Bucarest trong số báo đề ngày hôm nay, 04/01/2014. Mở đầu bài báo, tác giả nhắc lại rằng cách đây 2500 năm, Tôn Tử, tác giả cuốn Tôn Tử Binh pháp nổi tiếng, đã từng viết : "Chiến lược thắng lợi trọn vẹn là không cần đánh mà khuất phục được kẻ địch".

Theo thông tín viên tờ Le Monde, Thủ tướng Trung Quốc Lý Khắc Cường dường như đã học được bài học đó. Lên nắm quyền từ tháng 03/2013, ông đã đến Bucarest vào tháng 11 năm ngoái để dự Hội nghị thượng đỉnh Trung Quốc-Trung Đông Âu lần thứ 3. Tháp tùng ông là một phái đoàn hùng hậu gồm khoảng 200 chủ công ty Trung Quốc.
Sau khi đã đổ vào châu Phi hàng tỷ đôla, nay Trung Quốc vung tiền sang Trung Đông Âu. Tại thượng đỉnh Bucarest, ông Lý Khắc Cường đã loan báo Bắc Kinh sẵn sàng cấp 10 tỷ euro tín dụng cho các nước Đông Âu. Rumani, quốc gia đã đạt mức tăng trưởng 2,7% trong năm 2013, hy vọng sẽ nhận được hơn phân nửa khoản tín dụng đó. Bộ trưởng Giao thông Rumani cho biết các nguồn tài trợ của châu Âu không đủ cho các dự án cơ sở hạ tầng, cho nên nước này phải tìm thêm các nguồn tín dụng khác.
Nhưng theo thông tín viên tờ Le Monde, khi chinh phục Trung Đông Âu, Trung Quốc muốn nhắm đến mục tiêu xa hơn, đó là thâm nhập các thị trường của Liên hiệp châu Âu. Trung Quốc muốn lợi dụng thế yếu của Liên hiệp châu Âu để tiến về phía Tây.
Cuộc họp thượng đỉnh ở Bucarest là nằm trong kế sách « chia để trị ». Trong một châu Âu có hai vận tốc, với một bên các nước Cộng sản cũ thuộc khối Đông Âu nghèo và các nước Tây Âu giàu có, Trung Quốc đã tìm thấy một mảnh đất mầu mỡ để đầu tư hàng tỷ euro và hứa hẹn một tương lai tốt đẹp hơn.
Cũng theo thông tín viên tờ Le Monde, thế hệ trẻ ở Đông Âu nay rất thất vọng trước một châu Âu già cỗi đang bị quyến rũ bởi những luận điệu bài ngoại. Trung Quốc đã hiểu điều đó và ông Lý Khắc Cường nay muốn « không cần đánh mà vẫn khuất phục được kẻ địch ».
Ngày tàn của Chu Vĩnh Khang
Cũng về Trung Quốc, tờ Le Monde hôm nay quan tâm đến sự thất sủng của Chu Vĩnh Khang, nhân vật mà cho đến tháng 11/2012 còn là một trong 9 ủy viên ban thường vụ Bộ Chính trị, tức là những nhân vật lãnh đạo cao nhất trong chế độ Bắc Kinh.
Le Monde nhắc lại thông tin của Tân Hoa Xã ngày 02/01 loan báo vụ bắt giữ ông Lý Sùng Hy, một nhân vật thân cận với cựu Bộ trưởng Công an Trung Quốc.
Cho tới nay, theo thông lệ, trong các vụ thanh toán chính trị tại Trung Quốc, không bao giờ các uỷ viên ban thường vụ Bộ Chính trị bị cáo buộc công khai. Nhưng chủ tịch Tập Cận Bình đã cho thấy là ông không ngần ngại làm theo cách của ông. Trong cuộc chiến chống tham nhũng nhằm phục hồi uy tín của Đảng cũng như nhằm củng cố quyền lực cá nhân, họ Tập đã hứa là không chừa một ai, từ hàng « ruồi muỗi » cho đến « cọp beo ».
Theo nhận định của Le Monde, đánh vào Chu Vĩnh Khang là một cách để Tập Cận Bình thanh toán di sản của thế hệ lãnh đạo cũ, thế hệ của Hồ Cẩm Đào và Ôn Gia Bảo. Đó là thời kỳ mà mặc dù chính quyền vẫn rêu rao quyết tâm chống tham nhũng và xây dựng một xã hội hài hòa, nhưng giới lãnh đạo vẫn bất lực và xung đột xã hội ngày càng trầm trọng.

Cam Bốt : Bất mãn xã hội ngày càng lớn 

Vụ đàn áp biểu tình đẫm máu tại Cam Bốt ngày 03/01 cũng thu hút sự chú ý của các nhật báo Pháp hôm nay, qua hàng tựa của Le Figaro : « Tại Cam Bốt, công nhân dệt may thách thức chính quyền ».
Tờ báo cho biết, theo các nhà quan sát, nỗi bất mãn của người dân Cam Bốt với Hun Sen ngày càng tăng. Những vụ vi phạm nhân quyền, nạn tham nhũng và vơ vét tài nguyên (đất, gỗ, khoáng sản, dầu khí) thường xuyên được nêu lên, nhưng chẳng làm cộng đồng quốc tế quan tâm.
Tờ báo Aujourd’hui en France thì báo động là bùng nổ xã hội từ các nhà máy dệt may có nguy cơ lan rộng ra toàn Cam Bốt, một đất nước vừa nghèo vừa tham nhũng thối nát, dưới sự lãnh đạo của Hun Sen cầm quyền suốt từ năm 1985 đến nay.
Vụ hành hung phóng viên độc lập Ukraina
Về thời sự châu Âu, tờ Libération hôm nay trở lại sự kiện một nữ phóng viên đối lập Ukraina, Tetiana Tchornovol, bị hành hung dã man trong đêm Noel vừa qua. Các nhà hoạt động nghĩ rằng đây là một hành động trả đũa từ phía chính quyền Kiev.
Tờ báo nhắc lại là trước ngày bị hành hung, Tetiana vừa đăng trên trang blog của cô nhiều bức ảnh chụp dinh thự nguy nga của bộ trưởng Quốc phòng Urkaina với hàng tựa « Đây là nơi một tên đồ tễ đang sống ».
Vụ tấn công nhà báo nói trên đã gây chấn động dư luận Ukraina, vào lúc mà phong trào biểu tình chống chính phủ bước vào tuần thứ sáu. Từng ra ứng cử nhưng đã thất cử trong cuộc bầu cử Quốc hội tháng 10 năm ngoái, Tetiana còn tham gia rất tích cực vào phong trào biểu tình và đã vài lần trực tiếp xung đột với cảnh sát. Nhà báo độc lập Nataliya Goumenyouk lo ngại là sẽ có nhiều phóng viên điều tra khác bị tấn công như Tetiana.
Nhân dịp này, Libération đăng bài phỏng vấn cựu tổng thống Viktor Iouchtchenko. Cựu lãnh đạo Ukraina cho rằng những người biểu tình hiện đang đấu tranh cho một định hướng chính trị mới, đó là con đường hội nhập châu Âu.
Theo ông Iouchtchenko, Ukraina chỉ có hai con đường : xích gần lại châu Âu, tức là con đường hiện đại hóa, đối lại với con đường thân Nga. Ông cảnh báo rằng, nếu không có sự yểm trợ của châu Âu, Urkaina sẽ khó mà cưỡng lại sức hút của nước Nga, mà theo nước Nga thì « chẳng khác gì đi vào nhà tù ».
Trang nhất các báo Pháp
Các nhật báo Pháp hôm nay đưa tựa lớn trên trang nhất về những đề tài rất khác nhau. Tờ Le Monde báo động về việc « Quân đội Pháp kẹt giữa gọng kềm ở Bangui ( thủ đô Trung Phi ) ». Tờ Le Figaro chú trọng đến hiện trạng « Châu Âu bất lực trước làm sóng nhập cư trái phép ». Nhật báo Công giáo la Croix thì quy trở lại Thế chiến thứ nhâấ 1914, nhân dịp kỷ niệm 100 năm khởi đầu cuộc chiến tàn khốc này.
Báo Libération thì đăng lời kêu gọi của nhà sử học Pierre Rosanvallon mời người dân Pháp kể chuyện đời thường trên giấy hoặc trên mạng, để có thể hiểu được xã hội Pháp hiện nay. Nhật báo bình dân Aujourd’hui en France loan tin ngay trên trang nhất là tại Paris sắp có một khách sạn dành riêng cho... mèo và các dịch vụ chăm sóc loài thú này đang mọc lên như nấm.
Khách sạn dành cho các chú .... mèo
Ai cũng biết rằng dân Pháp rất cưng chó mèo, sẵn sàng bỏ rất nhiều tiền để chăm sóc những con thú cưng này, thậm chí mướn khách sạn cho chúng. Theo tờ Aujourd’hui en France, một khách sạn dành riêng cho mèo sắp mở cửa tại Paris.
Tờ báo cho biết giá phòng của khách sạn mang tên Aristide là 25 euro một đêm, 50 euro cho cuối tuần và 150 euro cho cả tuần. Mỗi « phòng » rộng khoảng 4 thước vuông để các chú mèo có thể vui chơi thoải mái. Khách sạn có thể đón tiếp cùng lúc 25 vị khách bốn chân. Chưa gì đã có 150 khách giữ chỗ trước.
Từ tháng 10 năm ngoái tại Pháp cũng đã có một trang web mang tên Bibulun, nay quy tụ đến 2000 thành viên, gồm những người sẵn sàng giữ giùm chó mèo cho những người khác với tiền công.
Nhưng theo tờ Aujourd’hui en France, vào thời điểm khủng hoảng như hiện nay, những dịch vụ nói trên gây bất bình cho nhiều người vì đang có biết bao người đang cần trợ giúp. Tại thủ đô Berlin của Đức, hiện cũng đã có một cửa hàng thức ăn dành riêng cho chó mèo và báo chí Đức cũng đã đồng thanh phản đối.
Con vua vẫn làm vua ... người giàu lại giàu thêm  
Sẵn nói về chuyện giàu nghèo, cũng xin điểm qua một bài trên tờ Libération hôm nay, theo đó, trong năm 2013, 300 người giàu nhất thế giới lại còn giàu thêm, với lợi nhuận tổng cộng 524 tỷ đôla.
Như vậy là kể từ nay họ nắm giữ tổng cộng 3.700 tỷ đôla, tức là gần gấp một rưỡi GDP của nước Pháp hay gấp 1000 lần GDP của Burkina Faso. Chỉ với món tiền 524 tỷ đôla là đủ để giúp 1,2 tỷ người trên thế giới thoát ra khỏi tình trạng nghèo khó cùng cực.
Trong số 200 tỷ phú giàu nhất toàn cầu, nhiều nhất là Mỹ với 66 người. Trong số này chỉ có 9 người Pháp. Còn số nhà tỷ phú Trung Quốc (16) cao gấp đôi so với Ấn Độ (8).
Cũng theo Libération, xu hướng đã giàu lại còn giàu thêm sẽ tiếp diễn trong năm nay, bởi vì các ngân hàng trung ương sẽ tiếp tục cho vay tiền gần như miễn phí. Do các lãi suất sẽ vẫn ở mức thấp, các thị trường chứng khoán sẽ tiếp tục tăng điểm và kinh tế sẽ tăng ít nhất là 2%.
Phần điểm báo hôm nay xin kết thúc bằng một tin vui cho những người đầu hói. Theo tờ Le Figaro, các nhà nghiên cứu Anh và Mỹ vừa lập được một kỳ công, đó là nuôi lớn trong phòng thí nghiệm những nhóm nhỏ tế bào có thể sản sinh ra những sợi tóc. Tiến bộ khoa học này mang lại hy vọng là một ngày nào đó chúng ta có thể tái tạo cả một mái tóc bồng bềnh từ một vài chân tóc.
tags: Châu Á - Châu Âu - Kinh tế - Trung Quốc - Điểm báo

HOA KỲ - Mỹ : 11 người thiệt mạng do bão tuyết

Thứ bảy 04 Tháng Giêng 2014
Chicago : Hồ nước đóng băng dưới bão tuyết và gió lạnh - Reuters
Chicago : Hồ nước đóng băng dưới bão tuyết và gió lạnh - Reuters

Thanh Hà RFI
Miền đông bắc nước Mỹ bị tê liệt vì bão tuyết. Thêm 4 người thiệt mạng trong ngày 03/01/2014, nâng tổng số nạn nhân lên thành 11. Nhiều hoạt động tại thành phố New York bị chựng lại. Từ Washington, thông tín viên RFI Jean Louis Pourtet cho biết thêm chi tiết.

« Tất cả các bản tin thời sự đều dành nhiều thời gian để nói với trận bão tuyết và đợt lạnh khủng khiếp đang đổ xuống một phần nước Mỹ. Hiếm khi nào Hoa Kỳ phải hứng chịu một đợt lạnh như hiện nay. Chỉ cần nhìn qua hàn thử biểu cũng thấy được điều đó : Nhiệt độ ở Boston là âm 20 độ C, tại thành phố New York là âm 18 độ C. Ở Philadelphia là âm 16 độ C.
Cùng lúc trận bão tuyết mang tên Hercule cũng đang đổ xuống khu vực miền đông bắc nước Mỹ. Tại miền bắc thành phố Boston, tuyết dầy đến 60 cm. Chính quyền hai tiểu bang New York và New Jersey ban bố tình trạng khẩn cấp. 5000 chuyến bay bị hủy, trong đó có gần 1000 chuyến bay từ New York. Rất nhiều chuyến bay khác cũng đã phải hoãn lại. Phi trường quốc tế JFK phải đóng cửa trong ba giờ đồng hồ.
Hàng trăm tai nạn xe cộ đã xảy ra. Tại bang Michigan, một thanh niên 12 tuổi thiệt mạng trong một tai nạn giao thông. Trên nguyên tắc trời sẽ ấm lên trong những ngày tới, nhưng cơ quan dự báo thời tiết cho hay là một đợt lạnh khác nữa sẽ ập vào nước Mỹ trong tuần sau ».

tags: Hoa Kỳ - Quốc tế - Thiên tai

BBC: Người Việt trúng số 324 triệu đôla

Cập nhật: 09:54 GMT - thứ bảy, 4 tháng 1, 2014
Cửa hàng nơi ông Tran mua tấm vé số trúng giải

Một tài xế xe tải gốc Việt ở Bắc California, Hoa Kỳ, vừa được xác nhận là đồng chủ nhân còn lại của giải độc đắc Mega Millions trị giá 636 triệu đôla.
Ông Steve Trần được hãng thông tấn AP dẫn lời nói đã mua chiếc vé số của mình tại một cửa hàng ở San Jose rồi sau đó bỏ quên trong tủ đồ.
Khi kết quả xổ số được công bố, ông này chỉ nghĩ rằng đó "chắc hẳn là một người rất may mắn".
Sau khi trở về từ kỳ nghỉ Giáng sinh vừa qua, trong một đêm mất ngủ, ông mới chợt nhớ "mình đã từng tới San Jose," và bật dậy vào lúc 3 giờ sáng ngày 30/12 để đi đối chiếu kết quả, thông cáo báo chí của cơ quan xổ số California cho biết.
"Tôi thực sự xin lỗi sếp. Tôi vừa trúng số độc đắc. Tôi không nghĩ là tôi sẽ vào làm hôm nay, ngày mai, hay bất kỳ ngày nào nữa"
Ông Steve Trần
Sau khi biết mình trúng giải, ông Trần đã gọi cho chủ lao động xin nghỉ việc.
"Tôi thực sự xin lỗi sếp. Tôi vừa trúng số độc đắc. Tôi không nghĩ là tôi sẽ vào làm hôm nay, ngày mai, hay bất kỳ ngày nào nữa," ông được AP dẫn lời nói.
Ông Trần đã đi nhận thưởng vào chiều thứ Năm, giờ địa phương, 16 ngày sau khi kết quả xổ số được công bố và sẽ có 60 ngày để quyết định muốn được thanh toán tiền thưởng theo hình thức nào.
Ông có thể nhận 324 triệu đôla trước thuế trong vòng 30 năm, hoặc nhận ngay một lần 173,8 triệu đôla trước thuế.
Người đàn ông may mắn này không nói ông đang sống ở đâu, nhưng cho biết gia đình ông thích đến San Jose vì nơi đây có đông người Việt, theo AP.

Người bán vé số được nhận thưởng

Chủ cửa hàng bán tấm vé số trúng giải, ông Thuy Nguyen, được nhận 1 triệu đôla tiền thưởng
Đây là giải độc đắc lớn thứ hai từ trước đến nay tại Hoa Kỳ.
Cửa hàng bán một trong hai tấm vé số trúng giải này là cửa hàng Jenny’s Gift & Kids Wear của ông Thuy Nguyễn, một người Việt sống tại San Jose.
Ông Nguyễn sẽ được thưởng một triệu đôla vì bán tấm vé trúng giải.
Trước đó, một nửa giải thưởng đã thuộc về bà Ira Curry, một người đến từ bang Georgia.
Bà chỉ mua có một vé và chọn số giống như ngày sinh nhật thành viên gia đình của bà, cùng với số 7 là con số mà bà cho là may mắn.
Bà Curry cùng chồng và người thân đã đến trụ sở hãng xổ số để nhận giải.
Vé trúng thưởng được bà Curry mua tại một sạp báo ở Buckhead, trung tâm tài chính của Altanta, cách Stone Moutain khoảng 10 dặm.

Thứ Sáu, 3 tháng 1, 2014

MỸ- TRUNG - Lãnh sự quán Trung Quốc ở San Francisco bị phóng hỏa

 Thứ sáu 03 Tháng Giêng 2014
Cổng vào lãnh sự quán Trung Quốc tại San Francisco bị thiệt hại nặng -  Reuters /Stephen Lam
Cổng vào lãnh sự quán Trung Quốc tại San Francisco bị thiệt hại nặng - Reuters /Stephen Lam

Thụy My RFI
Buổi tối đầu năm Dương lịch, lãnh sự quán Trung Quốc ở San Francisco đã bị đốt cháy gây thiệt hại nghiêm trọng. Một phát ngôn viên của tòa lãnh sự hôm qua 02/01/2013 đã kêu gọi chính quyền Mỹ bảo vệ các nhân viên ngoại giao Trung Quốc.

Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ bày tỏ “quan ngại sâu sắc” và hứa hẹn sẽ tìm kiếm và đưa thủ phạm ra trước pháp luật. Tại Bắc Kinh, hôm nay 03/01/2014, tờ Global Times đã chỉ trích “tình trạng mất an ninh”, cho rằng Mỹ không thể chối bỏ trách nhiệm.
Thông cáo của lãnh sự quán Trung Quốc cho biết, một người nào đó đã quăng “hai xô xăng vào cổng tòa lãnh sự và châm lửa” vào lúc 21 giờ 25 địa phương (5 giờ 25 GMT) đúng vào tối thứ Tư 01/01/2014, gây ra các “thiệt hại nghiêm trọng”. Cảnh sát, lính cứu hỏa thành phố và bộ phận an ninh ngoại giao đã can thiệp ngay lập tức. Hiện nay tòa lãnh sự đã đóng cửa, nhưng vẫn có vài nhân viên làm việc.
Trước khi phóng hỏa, thủ phạm đã đậu chiếc xe vận tải nhẹ trước lãnh sự quán. Người ta vẫn chưa biết được người này là nam hay nữ, và động cơ là gì. Cảnh sát Mỹ đang tiến hành điều tra.
Tại Washington, trợ lý phát ngôn viên Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ Marie Harf tuyên bố: “Chúng tôi rất quan tâm đến vụ này, bộ phận an ninh ngoại giao đang làm việc với cơ quan FBI và chính quyền địa phương để điều tra và bắt giữ các thủ phạm. Các viên chức Bộ Ngoại giao đã liên hệ với các đồng nhiệm Trung Quốc nhằm thông tin và hỗ trợ họ”. Bà nói tiếp an ninh của các nhà ngoại giao nước ngoài là “quan trọng và là trọng tâm chú ý của chúng tôi”.
Phát ngôn viên lãnh sự quán Trung Quốc lên án “một hành động hèn mạt”, là một “đe dọa cho an ninh của nhân viên lãnh sự quán và dân cư xung quanh. Chúng tôi kêu gọi chính quyền Mỹ sử dụng mọi biện pháp cần thiết để bảo vệ đúng mức nhân viên và trụ sở lãnh sự quán Trung Quốc, và đưa ra thủ phạm ra tòa càng sớm càng tốt”.
Tờ báo San Francisco Chronicle cho biết, tòa lãnh sự này đã từng bị đốt cháy tháng 3/2008 : nhiều người đã đổ chất gây cháy vào cổng tòa nhà rồi phóng hỏa. Sự kiện trên xảy ra trong lúc nhiều tiếng nói đang cất lên tại San Francisco tố cáo tình trạng đàn áp nhân quyền ở Trung Quốc, vào thời điểm đuốc Thế vận Bắc Kinh 2008 được rước đến thành phố Mỹ.
Hôm nay 03/01/2014, tờ Global Times có khuynh hướng cực đoan và quan hệ chặt chẽ với đảng Cộng sản Trung Quốc tố cáo “tình trạng mất an ninh”, kêu gọi “có những bản án nghiêm khắc” và cho rằng “các thế lực bài Hoa” đã “chứng tỏ ngày càng táo tợn hơn”. Global Times khẳng định: “Vì những sự kiện này cứ tái diễn, chính quyền Mỹ khó thể chối bỏ mọi trách nhiệm của mình”.
tags: Châu Á - Hoa Kỳ - Quốc tế - Trung Quốc

:'( TIN THẬT BUỒN ((°!_!°)) HOA KỲ - XÃ HỘI - Mỹ : Cần sa chính thức được bán tại một số tiểu bang

 Thứ năm 02 Tháng Giêng 2014
Thông báo chấm dứt cấm cần sa tại một của hàng ở tiểu bang Colorado, Hoa Kỳ, ngày 01/01/2014
Thông báo chấm dứt cấm cần sa tại một của hàng ở tiểu bang Colorado, Hoa Kỳ, ngày 01/01/2014
REUTERS/Rick Wilking

Trọng Thành RFI
Hôm qua, ngày đầu năm 2014, hàng chục cửa hiệu tại hai tiểu bang Colorado và Washington, Hoa Kỳ, bắt đầu bán cần sa cho người tiêu thụ với lượng mua giới hạn.Colorado và Washington là hai tiểu bang đầu tiên hợp pháp hóa việc bán cần sa. Tại Hoa Kỳ, dù cần sa vẫn tiếp tục được coi là một loại ma túy bất hợp pháp, nhưng chính quyền Obama để cho các tiểu bang quyền có một số quyết định riêng.

Việc sở hữu, trồng và tiêu thụ cần sa để sử dụng vì mục tiêu thuần túy giải trí đối với người trưởng thành đã được hợp pháp hóa tại Colorado và Washington cách đây hơn một năm, sau các cuộc trưng cầu dân ý. Quyết định này có hiệu lực từ hôm qua 01/01/2014. 
Theo quy định của các tiểu bang Colorado, Washington và thành phố Portland (tiểu bang Maine), mỗi khách hàng cư trú tại tiểu bang, tối thiểu 21 tuổi, được mua tối đa là 28 gram, những khách hàng từ bên ngoài chỉ được mua đến 7 gram. Địa điểm được phép bán cần sa không được nằm sát những nơi có nhiều vị thành niên, như trường học, khu vui chơi… 
Theo Reuters, từ 8 giờ sáng hôm qua, rất nhiều khách đã xếp hàng chờ mua cần sa tại khoảng 30 cửa hiệu ở Colorado. Có những người đến từ xa hàng trăm cây số. Người quản lý của một cửa hàng cho biết bà chờ đợi sẽ có từ 800 đến 1000 khách hàng trong ngày bán đầu tiên. Cửa hàng chuẩn bị sẵn 23 kg cần sa để phục vụ khách. 
Trong trung hạn, hơn một nghìn điểm bán sẽ được mở tại hai tiểu bang nói trên. Những cửa hàng này sẽ tự sản xuất (trồng và thu hoạch) ít nhất 70% lượng hàng dự trữ. 
Hiện tại khoảng 20 tiểu bang tại Hoa Kỳ đã hợp pháp hóa cần sa trong các sử dụng vì mục tiêu y tế, như ở California. Việc cần sa được bán rộng rãi tại hai tiểu bang nói trên là một thay đổi lớn. Việc hợp pháp hóa cần sa cho các sử dụng ngoài y tế có thể mang lại một thị trường ước tính 578 triệu đô la/năm và một khoản thuế 67 triệu đô la riêng đối với chính quyền Colorado. 
Thực tế tại hai tiểu bang Hoa Kỳ nói trên cho thấy các đàn áp nhắm vào việc buôn bán cần sa là không có hiệu quả. Việc cho phép kinh doanh và tiêu thụ cần sa có thể giúp cho chính quyền các địa phương này có thêm một số nguồn thu tài chính và kiểm soát được quá trình trồng trọt, và chất lượng cần sa. Tuy nhiên tranh luận giữa phe ủng hộ việc hợp pháp hóa cần sa và phe muốn tiếp tục cấm vẫn rất quyết liệt. Một báo cáo của Tổ chức các quốc gia Châu Mỹ hồi tháng 5/2013 khuyến cáo cần nghiên cứu để hợp pháp hóa cần sa, nhằm vô hiệu hóa các đường dây buôn lậu.
tags: Cần sa - Hoa Kỳ - Mỹ - Tổ chức Y tế Thế giới - OMS - Xã hội

Thứ Năm, 2 tháng 1, 2014

NHỮNG QUẢ LỪA VỪA QUẢ ĐẤM NĂM 2013 !!!

BNS TỰ DO NGÔN LUẬN # 186 (1.1.2014)


Năm 2013 đã kết thúc với nhiều chuyện bi hài khiến người ta vừa cười ra nước mắt vừa bật lên tiếng thét, những chuyện bi hài vốn chỉ có và có đầy dẫy trong chế độ cộng sản. Đúng với bản chất và não trạng CS là gian dối và bạo hành (hai cái này luôn đi đôi với nhau), nhiều quả lừa đồng thời là quả đấm đã tung ra từ Hà Nội và rồi được các địa phương tiếp chuyển trong năm vừa qua.

Trước hết có quả lừa Hiến pháp. Phát động rầm rộ từ ngày 2-1-2013, bản Dự thảo sửa đổi HP 1992 đã "được công bố trên các phương tiện thông tin đại chúng để lấy ý kiến rộng rãi của các tầng lớp nhân dân". Chủ tịch Quốc hội CS Nguyễn Sinh Hùng lúc ấy hùng hồn tuyên bố: "Định hướng sửa đổi HP [là] nhằm tiếp tục thể chế hóa đầy đủ và sâu sắc hơn chủ trương phát huy dân chủ xã hội chủ nghĩa, bảo đảm tất cả quyền lực nhà nước thuộc về nhân dân; phát huy sức mạnh đại đoàn kết toàn dân tộc, huy động các lực lượng xã hội phục vụ sự nghiệp phát triển đất nước; thể hiện sâu sắc hơn quan điểm bảo vệ, tôn trọng quyền con người, bảo đảm thực hiện tốt hơn quyền, nghĩa vụ cơ bản của công dân" (TTXVN 14-03-2013). Thế rồi, bất chấp mọi ý kiến sáng suốt, chân thành, tiến bộ, xây dựng, theo tinh thần dân chủ của mọi tầng lớp đồng bào, từ nhân sĩ trí thức đến chức sắc tôn giáo, từ dân chủ đối kháng đến công dân phản biện trong ròng rã 9 tháng trời, bất chấp những chi phí khổng lồ về tiền bạc, thời gian, công sức, mà theo báo cáo là có đến "26 triệu lượt ý kiến và 28.000 cuộc hội nghị, hội thảo", cuối cùng, ngày 28-11-2013, Nguyễn Sinh Hùng, với giọng điệu lừa lọc trắng trợn, thản nhiên tuyên bố: "Bản HP thể hiện được ý Đảng, lòng dân… Tuyệt đại bộ phận nhân dân và Quốc hội có thể khẳng định đã đồng tình cao với dự thảo thông qua lần này", để trao vào tay nhân dân một bản luật gốc tồi tệ nhất lịch sử, gây ngao ngán tột cùng cho đồng bào và hứa hẹn gia tăng mọi nguy cơ cho đất nước.

Tân Hiến pháp này là một quả đấm mạnh vào quyền làm chủ của toàn dân, vì vẫn khẳng định đảng CS là lực lượng lãnh đạo nhà nước và xã hội, vào tự do ngôn luận, tư tưởng, văn hóa, tôn giáo vì vẫn khẳng định chủ nghĩa Mác-Lê duy vật vô thần, độc đoán toàn trị là nền tảng ý hệ của lực lượng lãnh đạo, vào quyền có ruộng đất của tư nhân, vì vẫn khẳng định nhà nước là sở hữu chủ mọi tài nguyên quốc gia, vào danh dự và bản chất của công an quân đội, vì khẳng định các lực lượng vũ trang phải trung thành tuyệt đối với cộng đảng, vào quyền kinh doanh bình đẳng của tư nhân, vì vẫn khẳng định kinh tế thị trường phải theo định hướng xã hội chủ nghĩa và kinh tế nhà nước phải nắm vai trò chủ đạo. Nói chung, công nhận các ưu quyền và độc quyền của đảng là HP đấm những cú trời giáng vào dân quyền và nhân quyền.

Quả lừa thứ hai là cái ghế Hội đồng Nhân quyền Liên Hiệp Quốc. Với kết quả bầu hôm 12-11-2013, Việt Nam lần đầu tiên đã được ngồi vào đó. Thủ tướng CS kiêm Bộ trưởng Ngoại giao Phạm Bình Minh lúc ấy tuyên bố huênh hoang: "Việc VN trúng cử vào HĐNQ với tỷ lệ cao là sự ghi nhận của quốc tế đối với các thành tựu gần đây của Hà Nội trong việc thực thi các quyền dân sự, chính trị, kinh tế, văn hóa-xã hội của công dân", còn hứa rằng VN sẽ "thực hiện tốt các nghĩa vụ và cam kết của một quốc gia thành viên HĐNQ và thành viên LHQ". Trước đó, chuẩn bị cho quả lừa này, ngày7-11-2013, VN ký nhận Công ước LHQ chống tra tấn và những hình phạt hoặc sự đối xử tàn ác, hạ nhục nhân phẩm. Tối ngày 8-11-2013, tại Hà Nội, bộ tư pháp CS lại tổ chức lễ công bố mồng 9 tháng 11 hàng năm là "Ngày Pháp luật VN". Nguyễn Tấn Dũng phát biểu tại buổi lễ rằng Ngày pháp luật "có ý nghĩa quan trọng trong đời sống xã hội, góp phần xây dựng và củng cố văn hóa lập hiến, văn hóa pháp luật dựa trên các nền tảng "đại đoàn kết toàn dân, không phân biệt giống nòi, gái trai, giai cấp, tôn giáo; đảm bảo các quyền tự do, dân chủ; thực hiện chính quyền mạnh mẽ và sáng suốt của nhân dân" như HP 1946 quy định. Ngày Pháp luật nước CHXHCN VN cũng là thông điệp gửi đến nhân dân thế giới, các nhà đầu tư nước ngoài, đồng bào ta ở nước ngoài hình ảnh của một nước VN đang đổi mới và xây dựng một đất nước thượng tôn HP, pháp luật." (Báo Công Thương 9-11-2013). Thế nhưng, những gì xảy ra trước và sau hôm 12-11-2013 đã cho thấy CSVN chỉ như một ả giang hồ thập thành được mệnh danh "thục nữ trinh tiết", được trao bảng "tiết hạnh khả phong". Về điều này, Liên đoàn Quốc tế vì Nhân quyền (FIDH), qua đại diện Julie Gromellon, đã phát biểu: "VN đã không chứng tỏ những cam kết cải thiện nhân quyền trước khi trở thành thành viên của HĐ. Cho nên chúng tôi không nghĩ rằng một khi được ghế rồi thì họ sẽ cải thiện. Thậm chí, thành tích nhân quyền của Hà Nội còn có thể sẽ tệ đi vì họ sẽ cảm thấy thuận tiện đàn áp hơn nữa một khi đã lọt được vào HĐ. Tôi không nghĩ thực trạng nhân quyền VN sẽ sớm có những thay đổi". Tổ chức UN Watchchuyên theo dõi mọi hoạt động của LHQ, cũng cho rằng kết nạp các quốc gia vi phạm nhân quyền có tiếng như VN, TQ vào HĐNQ chẳng khác nào cho "kẻ chuyên phóng hỏa đứng đầu sở cứu hỏa". Tổng giám đốc UN Watch đã phải thốt lên:"Đây là một ngày đen tối cho nhân quyền, những kẻ đúng ra phải đứng trước vành móng ngựa thì nay lại chễm chệ trên ghế quan tòa (…) Danh sách ô nhục này gồm Nga, Trung Quốc, Ả Rập Saudi, Cuba, Algérie, Tchad và Việt Nam".

Thật thế, chắc ghế HĐNQ rồi, Hà Nội đã lập tức tung toàn bộ quả đấm vào nhân dân, chơi lại cái màn như sau ngày vào Tổ chức Thương mại Quốc tế năm 2006. Bằng chứng là những cuộc đàn áp chung quanh Ngày Quốc tế Nhân quyền vừa qua đối với phong trào dân chủ tại Hà Nội, Đà Nẵng, Nha Trang, Sài Gòn, với đủ trò từ ti tiện bẩn thỉu như cướp giật Tuyên ngôn NQ, bóp bể bong bóng, chửi bới thô tục, tới dã man tàn bạo như xông vào nhà hành hung, đưa vào đồn tra khảo, cướp xe cộ máy móc, đánh trọng thương phải đi bệnh viện, phạt tới 30 triệu đồng vì tàng trữ Tuyên ngôn NQ và… tân HP. Còn nữa. Một nhà đấu tranh nhân quyền là ông Ngô Hào bị y án 15 năm tù trong phiên phúc thẩm hôm 23-12. Gần đây nhất, hôm 31-12, là cuộc hành hung tàn bạo một số nhà hoạt động nhân quyền tại đồn công an xã Chương Dương, huyện Thường Tín, Hà Nội. Chưa hết, ngay cả dân thường cũng bị đàn áp tra tấn dữ dội. Nông dân Trịnh Xuân Tình đã bị lực lượng dân phòng Bình Thạnh, SG khóa tay, đè đầu, bóp cổ đưa lên xe, tịch thu hàng hóa, đánh cho ngất xỉu rồi vất bên đường. Anh Dương Văn Cao 23 tuổi, bị công an Thanh Trì, Hà Nội bắt giữ vô cớ và tra tấn dã man, đến khi được thả thì cả người bầm dập. Tại Cà Mau, anh Lê Công Thủ, 20 tuổi, bị phó công an xã Mỹ Hưng, huyện Cái Nước phạt 500.000 đồng, nhưng lại bắt nạn nhân tự viết biên nhận, tự ký tên thôi. Thắc mắc liền bị đánh đến thương tích phải khâu 7 mũi kim trên mặt. Cũng trong tháng 12, thêm một người dân Đắc Lắc, tên Y beo Ksor, bị chết về tay công an địa phương. Tháng 11 trước đó, gia đình một nạn nhân khác tên Y Két cũng nhận xác nạn nhân về chôn cất do anh bị CA Đắc Lắc tra tấn đến vong mạng…

Về phương diện luật pháp, ngày 27-11-2013, đảng CS đã ban hành Nghị định 174/2013/NĐ-CP, theo đó từ ngày 15-1-2014 sẽ phạt những ai "tuyên truyền phản động" từ mức 10 triệu, hai mươi triệu, tới một trăm triệu. Ghê gớm nhất là theo đề nghị của Bộ trưởng Bộ Công an, Nguyễn Tấn Dũng lại vừa ban hành Nghị định 208/2013NĐ-CP ngày 17-12-2013 cho phép lực lượng công cụ bạo lực của Nhà nước được nổ súng vào kẻ bị cho là "có hành vi chống người thi hành công vụ". Điều này nằm trong logic của việc các nhà nước CS trên thế giới đều ra đời từ bạo lực cướp chính quyền và tồn tại bằng bạo lực áp đặt quyền.

Chính Mao Trạch Đông đã xác định như thế qua câu nói thời danh: "Chính quyền nằm đầu mũi súng". CSVN đã ra đời trong bạo lực, tồn tại bằng bạo lực và đã quá lạm dụng bạo lực gây nhiều tội ác với dân tộc, đã quá ưu ái, nuông chiều, dung túng công cụ bạo lực gây nhiều nợ máu với nhân dân. Do đó những "kẻ thi hành công vụ" đã vô cùng hung hãn trong ứng xử với người dân tay không cô thế, và từ nay sẽ được đà để bạo hành và tàn sát mà chẳng phải chịu trách nhiệm.

Cũng phải nói tới một quả lừa khác trong năm qua là việc "phong thần, phong thánh, phong phật", tôn xưng "danh tướng thế giới", "anh hùng giải phóng dân tộc" cho một công thần và ngu trung bậc nhất của CSVN: Võ Nguyên Giáp. Sau bao năm dài hạ chức, hạ bệ, hạ nhục vị tướng này, qua việc chẳng thèm nhắc đến tên ông trong bài học giáo khoa về trận Điện Biên Phủ, chẳng thèm mời ông tham dự kỷ niệm 40 năm biến cố này, qua việc giao cho ông làm trưởng ban Kế hoạch sinh đẻ của nhà nước, khiến ông được tặng cho những câu vè bia miệng ngàn năm, thì đùng một cái, khai thác và lợi dụng cái chết của ông nhằm gia tăng sự sống cho đảng, danh tiếng (dù giả) của ông để xóa bỏ tai tiếng (rất thật) của đảng, bộ sậu tuyên truyền ở Ba Đình đã ra lệnh cho lũ trí nô ký sinh, ký giả bồi bút, dư luận viên đầy tớ tạo ra một cuộc lên đồng tập thể, bốc thơm cái thây ma của một hèn tướng nướng quân lên tận trời, đề nghị phong ông làm đại nguyên soái, lấy tên ông thay tên thành phố Huế trăm năm văn vật. Thế nhưng, quả lừa này đã gây phản tác dụng. Nó làm dấy lên nhiều tiếng nói vạch trần chân tướng đích thực của Võ Nguyên Giáp. Mới đây, có thông tin cho rằng sau đám tang VNG, phu nhân của cố Tổng bí thư Lê Duẩn có đề nghị và đã được gặp một số chóp bu của Nhà cầm quyền và đảng CS để trao một bức thư quan trọng. Đại để trong thư "tiết lộ" những đánh giá, thông tin được cho là nằm trong di sản của Lê Duẩn, với tinh thần rằng "Đại tướng không phải như người ta tưởng nghĩ"

Một bài viết mới đây của Phan Châu Thành, Lịch sử đảng CSVN phải được viết lại từ 1940, đặt vấn đề sở dĩ VNG sớm được HCM phong làm đại tướng rồi tôn vinh như "người hùng Điện Biên" (đang khi bị các đồng chí trong đảng lẫn cả người Tàu khinh khi và bách hại dai dẳng từ thời Điện Biên đến lúc chết), chỉ vì ông ta biết được và giữ kín chân tướng đích thực của HCM là Hồ Tập Chương, một điệp viên của Tàu cộng.

Quả lừa này cũng đã đấm mạnh vào quan niệm lịch sử và cách thế viết sử của CS. Nó đã cho người ta thấy rõ thêm là CS sẵn sàng đổi trắng ra đen, giáng vinh thành nhục hay ngược lại tùy toan tính chính trị vì tồn tại của đảng. Như thế, toàn bộ những hào quang, công trạng của CS chỉ là trò lừa vĩ đại để giúp đảng thống trị Dân tộc muôn niên, hầu có thể tha hồ đấm đá, đàn áp, bóc lột nòi giống Việt.

BBT
________________________________
http://img.photobucket.com/albums/v727/ttl/avatar/TTL3c.jpg
 MGP

MIẾN ĐIỆN - CHÍNH TRỊ - Tổng thống Miến Điện ủng hộ sửa đổi Hiến pháp

Thứ năm 02 Tháng Giêng 2014
Tổng thống Miến Điện Thein Sein
Tổng thống Miến Điện Thein Sein
AFP PHOTO / ROSLAN RAHMAN

Thanh Phương RFI
Hôm nay, 02/01/2014, Tổng thống Miến Điện Thein Sein tuyên bố ủng hộ việc sửa đổi Hiến pháp, đặc biệt là sửa đổi điều khoản cản trở nhà đối lập Aung San Suu Kyi trở thành Tổng thống. Trong một bài diễn văn được đăng trên tờ nhật báo chính thức New Light of Myanmar, ông Thein Sein tuyên bố : « Tôi nghĩ rằng một Hiến pháp lành mạnh thỉnh thoảng cần phải được sửa đổi để đáp ứng những nhu cầu của đất nước ».

Hiến pháp Miến Điện năm 2008, do chính quyền quân sự cũ soạn thảo, đã được thông qua trong một cuộc trưng cầu dân ý đúng một tuần sau cơn bão Nargis ( khiến 138 ngàn người chết và mất tích ). Hiến pháp này trao rất nhiều quyền cho phe quân đội, đặc biệt là cho họ nắm 25% số ghế của Quốc hội không cần qua bầu cử. 
Đặc biệt, Hiến pháp hiện hành cấm một công dân Miến Điện có chồng hoặc con mang quốc tịch nước ngoài trở thành Tổng thống. Điều khoản này như vậy cản trở nhà đối lập Aung San Suu Kyi, lấy chồng (nay đã chết) và có con mang quốc tịch Anh, lên làm nguyên thủ quốc gia Miến Điện. 
Bà Aung San Suu Kyi đã cho biết sẽ ra tranh chức Tổng thống Miến Điện. Chức vụ này sẽ được chọn bởi các dân biểu Quốc hội được bầu lên trong cuộc bầu cử năm 2015. Đảng đối lập Liên đoàn quốc gia vì dân chủ được dự báo là sẽ giành thắng lợi trong cuộc bầu cử này. 
Từ cách đây vài tháng, một Ủy ban Quốc hội, gồm đại diện của các chính đảng và của quân đội, đã bắt đầu họp bàn về cải tổ Hiến pháp Miến Điện. Ủy ban này sẽ trao báo cáo kết luận từ đây cho đến cuối tháng Giêng. Theo quy định hiện hành, mọi sửa đổi Hiến pháp cần phải được thông qua với hơn 75% số phiếu ở Quốc hội.
tags: Cải tổ - Hiến pháp - Miến Điện

60 năm sau ngày thoát ách đô hộ thực dân Pháp, VN được, mất những gì? - Nguyễn Thu Trâm





Trong năm 2014 này Việt Nam sẽ tưng bừng kỷ niệm 60 năm ngày chiến thắng Điện Biên Phủ, kết thúc cuộc chiến tranh Đông Dương, giành lại độc lập cho ba nước Lào, Cambodge và Việt Nam, bởi theo sách sử của Việt Nam hiện nay, cũng như trong nhận thức của nhiều người Việt thì nước Việt Nam chính thức độc lập từ thời điểm kết thúc cuộc chiến tranh Đông Dương vào ngày 7 tháng 5 năm 1954, tức là từ sau chiến thắng Điện Biên Phủ.

Nhưng trên thực tế thì Việt Nam đã độc lập khỏi sự đô hộ của thực dân Pháp từ gần 10 năm trước đó, vào ngày 11 Tháng 3 năm 1945 khi quân đội Nhật Bản làm cuộc đảo chánh lật đổ chính phủ Bảo hộ của Pháp, được sự hậu thuẫn của Nhật, Hoàng Đế Bảo Đại đã cho thành lập Chính Phủ Đế Quốc Việt Nam vào ngày 17 tháng 4 năm 1945 và bổ nhiệm Giáo Sư Trần Trọng Kim làm Thủ tướng Chính Phủ, đồng thời, Hoàng Đế Bảo Đại cũng đã ban một chiếu chỉ, tuyên bố Việt Nam độc lập với nguyên văn:

Theo tình hình thế giới nói chung và hiện tình Á Châu, chính phủ Việt Nam long trọng công bố rằng: Kể từ ngày hôm nay, Hòa ước Bảo hộ ký kết với nước Pháp được hủy bỏ và vô hiệu hóa. Việt Nam thu hồi hoàn toàn chủ quyền của một quốc gia độc lập.

Tiếc thay, chính phủ Đế Quốc Việt Nam còn quá non trẻ, mới tồn tại được 126 ngày với một đất nước hoang tàn, đổ nát ngân khố không một đồng, hai triệu đồng bào Bắc và Trung kỳ đang chết đói, xác người vẫn ngổn ngang khắp chốn, 95% người dân Việt mù chữ, khó tiếp cận với thông tin trung thực, nên dễ bị mê hoặc bởi các luận điệu tuyên truyền của cộng sản. Một chính phủ non trẻ phải đối diện với vô vàn khó khăn, lại chưa thành lập được quân đội là điều kiện thuận lợi cho Hồ Chí Minh và tổ chức Việt Minh dễ dàng cướp chính quyền theo mệnh lệnh của Quốc Tế Cộng Sản, nhằm xích hóa Việt Nam và mở rộng lãnh thổ đỏ xuống các nước Đông Nam Á. Sau khi cướp được chính quyền và thủ tiêu chính phủ Quốc Gia của Thủ Tướng Trần Trọng Kim, chính Hồ Chí Minh đã ký Hiệp Định Sơ Bộ với thực dân Pháp vào ngày 6 tháng 3 năm 1946. Một trong những điều khoản quan trọng nhất của Hiệp Định Sơ Bộ là cho phép 15.000 binh lính Pháp trở lại Miền Bắc để thay thế cho 200.000 lính thuộc quân đội Quốc Dân Đảng của Tưởng Giới Thạch, làm nhiệm vụ giải giáp quân Nhật. Rõ ràng, chính Hiệp Định này đã giúp Pháp có được danh chính ngôn thuận khi đưa quân đội trở lại tái chiếm Đông Dương và tiếp tục đặt nền đô hộ trở lại đối với Việt Nam. Bởi điều đó mà nhiều sỹ phu yêu nước lúc bấy giờ đã vô cùng phẫn nộ về hành động cõng rắn cắn gà nhà, rước voi dày mã tổ bằng Hiệp Định Sơ Bộ mà Hồ Chí Minh đã cùng chính phủ Pháp ký kết vào ngày 6 tháng 3 năm 1946.

Như vậy, máu xương của hàng vạn đồng bào, dân công, vệ quốc quân đã phải đổ ra để đánh đổi chiến thắng Điện Biên Phủ, chấm dứt cuộc chiến tranh Đông Dương là cái giá mà Hồ Chí Minh và chính phủ Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa phải trả cho những sai lầm của họ khi cướp chính quyền của chính phủ Quốc Gia do Trần trọng Kim làm thủ tướng, và ký Hiệp Ước Sơ Bộ để đón quân đội Pháp trở lại với một tuyên bố hết sức đê hèn và đáng hổ thẹn rằng: "Thà ngửi cứt thằng Tây ít lâu, còn hơn suốt đời ăn cứt thằng Tàu". [Plutôt flairer un peu la crotte des Francaisque manger toute notre vie celle des Chinois – Paul Mus, "Vietnam, Sociologie d'une guerre", Paris, Seuil, p. 185].”

Cho nên, xét một cách khách quan thì Hồ Chí Minh, Võ Nguyên Giáp và chính phủ Cộng Sản Việt Nam đang mang một món nợ máu xương rất lớn của đồng bào Việt Nam đổ ra để đánh đổi cái vinh quang chiến thắng Điện Biên Phủ cho họ, nhưng thực chất nguồn xương máu đó của đồng bào đổ ra chỉ để trả giá cho sai lầm của ông Hồ khi cướp chính quyền Quốc Gia của chính phủ Trần Trọng Kim và sau đó ký hiệp Sơ Bộ, đón quân Pháp trở lại. Vấn đề này chúng tôi xin được trình bày trong một bài viết tiếp theo.

Trở lại với chiến thắng Điện Biên Phủ kết thúc cuộc chiến tranh Đông Dương, cách đây 60 năm, vào ngày 7 tháng 5 năm 1954, và cứ tạm tin rằng Việt Nam chỉ mới giành được độc lập từ thực dân Pháp sau chiến thắng này, thì tính ra từ năm Giáp Ngọ 1954 đến năm Giáp Ngọ 2014 là vừa tròn một “Thập Lục Hoa Giáp”, tức là đúng một chu kỳ chuyển luân của đất trời theo lịch Đông Phương. Với lịch sử của một dân tộc thì 60 năm chưa phải là quá dài, nhưng so với đời người thì 60 năm là quá đủ để cho con người ta chiêm nghiệm được những thăng trầm của đất nước, của lịch sử giống nòi. 60 năm cũng là khoảng thời gian đủ dài để người ta đưa ra những nhận định đúng đắn về các triều đại, các thể chế chính trị hay những cá nhân có những ảnh hưởng, những hệ lụy đối với tương lai của đất nước và tiền đồ của dân tộc. Và tất nhiên 60 năm cũng là một khoảng thời gian đủ dài, trong xây dựng, để người ta vực dậy nền kinh tế đổ nát do chiến tranh hay do tình trạng nô lệ kìm hãm.

Để minh chứng điều này, trước hết, chúng ta hãy xem xét nền kinh tế của Nhật Bản sau Đệ Nhị Thế Chiến.

Hẳn mọi người đều còn nhớ rõ là khi kết thúc cuộc Đại Chiến Thế Giới lần thứ hai kinh tế Nhật Bản bị hoàn toàn kiệt quệ do sự tàn phá của hai quả bom nguyên tử mà Hoa Kỳ thả xuống để phá hủy hoàn toàn hai thành phố Hiroshima và Nagasaki vào ngày 6 tháng 8 và ngày 9 tháng 8 năm 1945. Tuy nhiên, chỉ 8 năm sau đó, tức là vào năm 1953 thì kinh tế của Nhật Bản đã hoàn toàn hồi phục và trở thành một siêu cường kinh tế thứ hai thế giới, chỉ đứng sau Hoa Kỳ vớ tổng thu nhập GDP bình quân trên đầu người là 38.500 Mỹ kim, trong khi so với Việt Nam thì Nhật Bản là một quốc gia có nhiều khó khăn, bất lợi hơn về mặt thiên nhiên, với diện tích không lớn hơn Việt Nam là mấy, đồi núi chiếm đến 70% diện tích nhưng lòng đất lại hầu như không có khoáng sản. Nhật Bản là một đảo quốc bao bọc chung quanh là biển, nhưng thềm lục địa hầu như không có dầu mỏ như Việt Nam hay các quốc gia khác. Tệ hại hơn nữa là hằng năm Nhật Bản phải hứng chịu hơn 1.500 cơn địa chấn, và trên toàn lãnh thổ của Nhật Bản, chỉ có 16% diện tích đất đai là phù hợp cho đời sống dân sinh mà thôi. Vậy mà Nhật Bản phát đã triển kinh tế lên mức siêu cường từ một đống đổ nát, chỉ trong vòng chưa đầy10 năm. Đã bao giờ các giới chức lãnh đạo đảng và nhà nước Việt Nam tìm hiểu xem nhờ đâu mà người Nhật phát triển kinh tế xã hội và dân sinh thần kỳ đến vậy hay không?

…Và sau 60 năm thoát ách nô lệ Việt Nam đã đạt được những gì?

Xin được trở lại với Việt Nam thời Pháp thuộc từ 1858 đến 1885: Đây là thời kì mà Pháp tiến hành xâm lược Việt Nam, với một nền kinh tế thực dân và bảo hộ, thời gian đó tăng trưởng kinh tế ở Việt Nam chỉ ở mức 2,5% đến 3%, sau khi Pháp chiếm được lục tỉnh Nam Kỳ, tăng trưởng của Nam Kỳ lúc này đã lên tới 6%. Tiếp đến việc chiếm nốt Bắc Kỳ và Trung Kỳ, tăng trưởng của cả Việt Nam đã lên khoảng 6% đều đặn cho đến khi Lào và Cambodge bị Pháp thôn tính, lúc này kinh tế Việt Nam lên mức trên 8% … Với tinh thần chống mọi sự đô hộ của ngoại bang, chúng ta từng cho rằng để dễ bề cai trị thuộc người dân thuộc địa, thực dân Pháp đã áp dụng chính sách ngu dân, khiến cho có đến 95% người dân Việt Nam thời đó bị mù chữ. Điều này, hư thực ra sao?

Chính nhờ cuộc cải cách giáo dục trong thời kỳ Pháp thuộc đã xóa bỏ hoàn toàn nền giáo dục Nho Học từ chương với chữ Hán cả nghìn năm trong chế độ phong kiến Việt Nam để thay thế bằng phong trào tân học theo chữ quốc ngữ đã tạo ra một tầng lớp trí thức mới, đó là những người xuất thân từ truyền thống nho giáo nhưng được tiếp cận với văn hóa phương Tây. Đại diện tiêu biểu cho giới này là các cụ Phan Chu Trinh và Phan Bội Châu đã mở đầu cho phong trào Duy Tân và phong trào Đông Du vận động tăng cường dân trí, dân chủ, nhân quyền và cải cách xã hội cho người Việt trước sự cai trị của Thực dân Pháp.


Đơn Xin Vào Học Trường Thuộc Địa – Của Nguyễn tất Thành

Tuy nhiên, do tư tưởng thủ cựu từ vua quan nhà Nguyễn cho đến nhiều tầng lớp dân chúng tiếp tục sùng bái Nho học, Hán học và bài Pháp, bài xích văn hóa phương Tây là nguyên nhân chính yếu khiến cho có đến 95% dân chúng mù chữ, chứ thực ra chính quyền Bảo Hộ chẳng những không áp dụng bất cứ chính sách ngu dân, không hề chủ trương “địa hào trí phú đào tận gốc, trốc tận rễ” như chủ trương của Hồ Chí Minh và chế độ Cộng Sản sau này, mà ngược lại, chính phủ Pháp còn mở cả trường Thuộc địa và cấp học bổng cho học sinh các nước thuộc địa đến Pháp học hành, để nâng cao dân trí, mà ngay cả Nguyễn Tất Thành kẻ mà sau này trở thành lãnh tụ Hồ Chí Minh của Cộng Sản Việt Nam cũng từng làm đơn xin vào học, trong thời gian ông tha phương cầu thực tại Pháp. Rủi thay, vì những thành tích bất hảo trong suốt thời niên thiếu mà Nguyễn Tất Thành đã bị từ chối, không được nhận vào học trường thuộc địa, để rồi ông tiếp tục lang thang và cuối cùng phải đi làm tay sai cho Đệ tam Quốc Tế, để du nhập chủ nghĩa cộng sản về để tàn hại giống nòi.

Và cũng nhờ chính sách khuyến học của Pháp lúc bấy giờ mà Việt Nam đã có được một số các nhà bác học, các học giả như Lưu Văn Lang, Huỳnh Tịnh Của, Trương Vĩnh Ký, Nguyễn Văn Vĩnh, Phạm Quỳnh, Trần Trọng Kim, Đào Duy Anh, Hoàng Xuân Hãn, Trần Văn Giáp, Nguyễn Văn Huyên, Nguyễn Mạnh Tường…

Ngoài ra, dẫu là một nước thực dân đang cai trị nước thuộc địa Việt Nam, nhưng chính phủ bảo hộ cũng không hề ngăn cấm các quyền tự do căn bản của con người, bao gồm tự do lập hội, tự do ngôn luận hay tự do báo chí, nhờ đó mà lúc bấy giờ ở Việt Nam đã tồn tại các đảng phái chính trị hoạt động công khai như Việt Nam Quốc Dân Đảng, Đại Việt Cách Mạng Đảng, An Nam Cộng Sản Đảng, Tân Việt Cách Mạng Đảng.

Trong lĩnh vực báo chí, ngôn luận thì khắp trên ba kỳ của đất nước đều có các tòa soạn báo tư nhân hoạt động công khai như Gia Định Báo ra đời từ năm 1865, Phan Yên báo ra đời từ năm 1868, Nam Kỳ Địa Phận Báo ra đời năm 1883 và cứ thế các tòa báo tư nhân cứ tiếp tục xuất hiện như Nông Cổ Mín Đàm, Đại Nam Đăng Cổ Tùng Báo, Đại Việt Tân Báo, Lục Tỉnh Tân Văn, Đông Dương Tạp Chí.

Đến năm 1907 lại xuất hiện thêm tờ Lục Tỉnh Tân Văn do Trần Chánh Chiếu làm chủ bút. Là một người cầm đầu phong trào Minh Tân nên Trần Chánh Chiếu và LỤC TỈNH TÂN VĂN hoạt động rất mạnh để cổ súy phong trào này. Đây là một trong những tờ báo có mối quan hệ đặc biệt với phong trào Đông Du, và Duy Tân của hai nhà cách mạng Phan Chu Trinh và Phan Bội Châu. Một số trí thức khoa bảng hoạt động trong lĩnh vực báo chí lúc bấy giờ có thể kể đến như Phạm Duy Tốn, Phan Kế Bính, Nguyễn Đỗ Mục, Phạm Quỳnh, Nguyễn Văn Tố, Trần Trọng Kim, Nguyễn Khắc Hiếu… Tiếp đến, vào tháng 1 năm1915 Báo Trung Bắc Tân Văn xuất hiện ở Hà Nội do Nguyễn Văn Vĩnh làm chủ bút. Đây là một diễn đàn quan trọng thu hút nhiều cây bút nổi tiếng đương thời trên các lĩnh vực văn hoá, chính trị, xã hội Việt Nam vào thời gian đó.

Sang thập niên 1930s, báo chí Tiếng Việt tiếp tục phát triển mạnh mẽ. Bên cạnh khoảng 30 tờ báo và tạp chí có từ trước vẫn đang tiếp tục lưu hành thì có khoảng 180 tờ báo và tạp chí mới ra đời. Đặc biệt bên cạnh báo chí hợp pháp phát hành công khai còn xuất hiện dòng báo bí mật của Đảng Cộng sản Việt Nam và dòng báo lưu hành trong các nhà tù của thực dân.

Báo chí thời kì này phản ánh khá rõ nét tình hình kinh tế xã hội và chính trị tư tưởng đương thời. Đó là bên cạnh trào lưu Âu hoá và lối sống tư sản trong các đô thị, là tin tức về các hoạt động cách mạng của nhân dân dưới sự lãnh đạo của Đảng cộng sản, các cuộc đấu tranh trên lĩnh vực tư tưởng như cuộc thảo luận của Hải Triều và Thiếu Sơn về “Nghệ thuật vị nghệ thuật hay nghệ thuật vị nhân sinh”, cuộc thảo luận của Hải Triều và Phan Khôi về “Duy vật và Duy tâm”; cuộc thảo luận của Phan Khôi và Nguyễn Thị Chính về “Vấn đề giải phóng phụ nữ với nhân sinh quan”, và cuộc tranh luận về “Phổ thông đầu phiếu” trên báo Công Luận năm 1932 và các bài về quyền bầu cử của phụ nữ…

Đó là sơ lược về kinh tế chính trị, văn hóa xã hội và nhân văn nước Việt Nam dưới ách đô hộ của thức dân Pháp kể từ khi tiếng súng đại bác đầu tiên bắn vào Đà Nẵng, báo hiệu sự khởi đầu một thời kỳ nô lệ mới của Việt Nam cho đến khi chấm dứt cuộc chiến tranh Đông Dương vào năm 1954.

Tình hình kinh tế, chính trị, xã hội và nhân văn của nước Việt Nam mới, sau khi kết thúc thời kỳ Pháp thuộc.

Sau hiệp định Geneva, khoảng 1 triệu đồng bào miền Bắc di cư vào Nam để tránh họa cộng sản. Đây là một khó khăn lớn đối với chính phủ Quốc Gia Việt Nam trong việc ổn định an sinh xã hội cho một khối lượng quá lớn đồng bào vừa đến nơi ở mới. Nhưng lại là một thuận lợi lớn cho chính phủ của Hồ Chí Minh ở miền Bắc bởi sau khi 1 triệu người bỏ lại nhà cửa, ruộng vườn để đi tìm tự do ở Miền Nam, thì số ruộng đất dôi dư ra rất nhiều, nhất là đối với Miền Bắc lúc bấy giờ kinh tế nông thôn và sản xuất nông nghiệp có vị trí đặc biệt quan trọng. Tuy nhiên do ảnh hưởng của cuộc “Cải Cách Ruộng Đất” từ năm 1949 đến năm 1956 với hàng chục ngàn nông dân bị hành quyết, do bị quy là địa chủ, với 810.000 hécta ruộng đất, hơn 106.448 trâu bò và 148.565 căn nhà bị tịch thu và quốc hữu hóa và tiếp nối với giai đoạn thứ hai “tiến lên chủ nghĩa xã hội” của nông nghiệp, bắt đầu từ năm 1958, mà theo đó, các tư liệu sản xuất như ruộng đất, trâu bò, cày bừa đều là của chung.

Đây là sai lầm lớn nhất của chế độ cộng sản khi vận dụng học thuyết kinh tế chính trị của Karl Marx, để xây dựng CNXH, bởi học thuyết đó trong thực tế đã đi ngược lại với quy luật phát triển chung của xã hội loài người, và mâu thuẫn với bản năng gốc của con người là bản năng sở hữu. Hệ lụy của sai lầm này đã khiến cho cả Miền Bắc Việt Nam trở nên điêu tàn, đói rách trong suốt thời kỳ quá độ lên Chủ Nghĩa Xã Hội. Một bức tranh toàn cảnh của Miền Bắc Xã Hội Chủ Nghĩa lúc bấy giờ cũng không khác mấy so với xã hội Bắc Triều Tiên hiện nay. Chỉ có giới quan phương thì luôn được no đủ, còn lại thì toàn dân Miền Bắc luôn phải sống trong đói rách triền miên. Cả Miền Bắc XHCN lúc bấy giờ tồn tại được nhờ vào nguồn viên trợ của Nga Sô và Trung Cộng từ bom đạn, khí tài cho đến lương thực thực phẩm. Chính vì điều này mà sau khi cưỡng chiếm được Miền Nam vào tháng 4 năm 1975 Bộ Chính Trị Trung Ương đảng cộng sản Việt Nam đã xác định rằng, để Hà Nội tiến kịp Sài Gòn thì phải mất đến 30 năm, nhưng để Sài Gòn lùi kịp Hà Nội thì chỉ cần 3 năm thôi, và Bộ Chính Trị đã chọn giải pháp 3 năm, làm cho Sài Gòn lùi kịp Hà Nội, bằng các chính sách cấm chợ, ngăn sông khiến cho nhân dân cả nước đều trở nên đói rách lầm than hơn cả thời nô lệ thực dân Pháp.

Có một thực tế rất nhạy cảm nên ít ai dám đề cập một cách công khai ở Việt Nam đó là từ sau khi quân xâm lược Pháp rút đi, thì các quyền tự do căn bản của toàn dân Miền bắc XHCN cũng theo đó mà biến mất. Và rồi sau sự sụp đổ toàn diện của nền Đệ Nhị Cộng Hòa ở Miền Nam vào năm 1975 thì các quyền tự do, dân chủ căn bản của nhân dân Miền Nam cũng bị bức tử, để hòa cùng cả với nước, người dân Việt Nam hoàn toàn không còn bất cứ một quyền tự do nào trong tư tưởng, trong ngôn luận, trong tín ngưỡng hay trong lập hội nữa. Tất cả mọi tư tưởng của nhân dân đều được định hướng bởi đảng và nhà nước qua tổ chức Tuyên Giáo Trung Ương, tất cả các hội đoàn đều thuộc về nhà nước, và người dân phải có bổn phận tham gia để được củng cố quan điểm lập trường chính trị, để thấm nhuần tư tưởng xuyên suốt rằng, “yêu nước là phải yêu chủ nghĩa xã hội, phải luôn ca ngợi bác, đảng và các lãnh tụ khác của cộng sản“, nhưng hoàn toàn cấm chỉ mọi phát ngôn theo nhận thức riêng của cá nhân. Cũng vậy, tôn giáo, tín ngưỡng được đánh giá lại theo quan điểm của Karl Marx, là thuốc phiện của nhân dân, cho nên những nhà hoạt động tôn giáo cũng bị xem như là những kẻ buôn lậu thuốc phiện do vậy mà nhiều lãnh đạo tinh thần, tôn giáo phải bị tù đày lao lý với những bản án hết sức nặng nề, những cơ sở tôn giáo bị trưng thu và mọi hoạt động tôn giáo thuần túy đều bị ngăn cản, nghiêm cấm bằng pháp lệnh, nghị định của chính phủ.

Về lĩnh vực báo chí và truyền thông, ngay từ những ngày đầu nắm quyền cai trị đất nước, đảng và nhà nước cộng sản Việt Nam đã ra sức trấn áp giới nhân sỹ trí thức hoạt động trong lĩnh vực văn hóa, đặc biệt là những người chủ trương đòi tự do ngôn luận và tự do báo chí, với vụ án nhân văn giai phẩm, hàng trăm nhân sỹ trí thức bị hạ phóng, bị giam cầm cho đến chết, tất cả các tòa soạn báo không thuộc nhà nước cộng sản đều bị đóng cửa vĩnh viễn. Cho đến nay đã 60 năm kể từ ngày độc lập, Việt Nam vẫn chưa tồn tại một tờ báo tư nhân nào. Gần đây, để khẳng định lại cho quốc dân đồng bào rõ về độc quyền báo chí và ngôn luận chỉ thuộc về đảng và nhà nước, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đã ra chỉ thị “nghiêm cấm tư nhân hóa báo chí dưới mọi hình thức”. Ông cũng khẳng định rằng Pháp luật Việt Nam cấm báo chí tư nhân, và Nguyễn Tấn Dũng cũng đã chỉ thị cho các cơ quan an ninh lập tường lửa để ngăn chặn người dân Việt Nam truy cập vào hệ thống báo chí tự do của Phương Tây. Cùng với đó là nhiều chiến dịch trấn áp những người có tư tưởng tự do, dân chủ, nhiều blogger bị bắt bớ, bị truy tố theo điều 88 Bộ Luật Hình Sự về tội “tuyên truyền chống nhà nước CHXHCN Việt Nam. Tệ hại hơn nữa là chiến dịch trấn áp đó còn kéo vào tận các các nhà tù, nơi những nhà hoạt động dân chủ, nhân quyền, những nhà báo tự do bị giam giữ, bằng nhiều hình thức vô cùng dã man, như giam chung các tù nhân lương tâm này với những người mắc bệnh lao, bệnh Aids, hoặc tổ chức cho các đại bàng là các tù hình sự trong các nhà tù đó đánh đập hành hung những tù nhân chính trị. Tàn bạo hơn nữa là việc hoán chuyển tù nhân chính trị người Miền Nam ra Bắc, người Miền Bắc vào Nam, xa cách hàng ngàn cây số nơi quê hương bản quán của họ, để vừa tạo sự khó khăn cho sự thích nghi của tù nhân với môi trường sống mới, với khí hậu, với sương lam chướng khí, vừa gây khó khăn cho gia đình, thân nhân của họ trong việc thăm nuôi và chăm sóc khi đau ốm. Đây là cái tinh vi của chế độ cộng sản trong việc trấn áp các tiếng nói đối lập, mà các chế độ thực dân, phát xít trước đây không thể nào sánh kịp.

Về đời sống xã hội…

Thật khó mà hình dung được rằng khi nhân loại bước vào thiên niên kỷ thứ 3 đã hơn 10 năm rồi mà người dân Việt Nam vẫn tiếp tục sống trong đói nghèo, cơ hàn. Ngoài cái hào nhoáng của các khu đô thị, do có sự đầu tư của các doanh nhân ngoại quốc, thì còn lại dân chúng các vùng nông thôn vẫn sống dưới mức nghèo khổ và hằng năm vẫn đói ăn nhiều tháng trời trong mùa giáp hạt, để đến nỗi mỗi năm, hàng trăm ngàn thanh niên Việt Nam vẫn phải tiếp tục rời bỏ quê hương để đi làm lao nô khắp thế giới với mỹ từ “Xuất Khẩu Lao Động”, và cũng thế, mỗi năm cũng hàng trăm ngàn thiếu nữ Việt phải lìa bỏ quê nhà để đi lấy chồng Đài Loan, Hàn Quốc theo các dịch vụ môi giới lấy chồng ngoại quốc, với mong muốn cha mẹ, anh em còn ở lại quê nhà không còn phải đói ăn trong những ngày giáp hạt, không còn phải thiếu mặc trong những ngày giá lạnh tiết Đông. Chắc chắn đây là những điều chưa từng tồn tại trong xã hội Việt Nam ngay cả trong suốt gần một trăm năm nô lệ giặc Tây.

Còn nhớ, vào dịp tết nguyên đán năm 1976, một lãnh đạo cao cấp của đảng và nhà nước cộng sản Việt Nam là Tổng Bí Thư Lê Duẫn đã long trọng tuyên bố với toàn dân rằng, "Với đường lối lãnh đạo sáng suốt của đảng và nhà nước, chỉ 10 năm nữa là mỗi gia đình người Việt Nam sẽ sở hữu một radio, một TV và một tủ lạnh". Khi nghe phát ngôn này của một lãnh đạo tối cao của đảng CSVN, nhiều người dân Miền Nam đã cười cợt cho cái não trạng đó của một đầu đảng – Ấy vậy mà đến nay, đã gần 4 thập niên rồi, tức là đã 4 lần cái mười năm của Lê Duẩn rồi mà hàng chục triệu người Việt vẫn khố rách áo ôm, vẫn đang sống dưới mực đói nghèo, cơm vẫn chưa đủ no, áo vẫn chưa đủ ấm, thì TiVi, Tủ lạnh quả là quá xa vời!

Đã 60 năm rồi kể từ ngày đất nước Việt Nam thoát khỏi ách nô lệ thực dân Pháp, xin hỏi người dân Việt chúng ta đã được những gì và đã bị mất đi mất những gì? Não trạng của các lãnh tụ cộng sản sẽ còn khiến cho đất nước Việt Nam tàn lụi đến mức nào nữa? Sự xuẩn động của SANG TRỌNG HÙNG DŨNG, những kẻ nô lệ cộng sản Nga Tàu sẽ còn làm cho người dân Việt Nam u tối, điêu linh, cơ lại đến bao giờ nữa?

00 giờ, ngày 01 tháng 01 năm 2014
Nguyễn Thu Trâm
___________________________________________________

A straightforward solution gives extreme effectiveness.

Thứ Tư, 1 tháng 1, 2014

Tưởng niệm 40 năm hải chiến Hoàng Sa

Danlambao - Chúng ta hãy tưởng niệm hải chiến Hoàng Sa, tưởng niệm 40 năm ngày quần đảo thân yêu của đất mẹ mất vào tay quân thù, tưởng niệm linh hồn 74 người lính đã chết, bằng cách của chúng ta. 

Hãy tìm đến với gia đình, thân nhân của các binh sĩ tử trận để giúp đỡ họ, tỏ lòng tri ân họ, và hãy viết về họ - những mảnh đời không thể bị lãng quên. 

Hãy viết về Hoàng Sa và cuộc chiến bảo vệ chủ quyền của đất nước. Hãy vạch ra những điều mà hàng chục năm nay, chúng ta không được biết, không được nghe nói, không được đề cập, vì chúng “nhạy cảm”, về quốc phòng, về quan hệ Việt-Trung trên mọi khía cạnh chính trị, quân sự, kinh tế, văn hóa, lịch sử... 

Các bạn hãy viết và cùng chia sẻ những suy nghĩ, tâm tình của các bạn, những thông tin, câu chuyện các bạn có được liên quan đến hải chiến Hoàng Sa 1974, với Dân Làm Báo. Xin gửi về địa chỉ: lienlacdanlambao@gmail.com

*
Vào những ngày tháng giêng của 40 năm về trước, Biển Đông đã dậy sóng trong một biến cố giữa quan hệ Việt Nam - Trung Quốc, mà không một người Việt yêu nước nào có thể quên. 

Đó là trận hải chiến Hoàng Sa, kéo dài từ ngày 17 đến ngày 19/1/1974, cũng là những ngày sát Tết Nguyên Đán Giáp Dần. 

Tư tưởng Đại Hán, đầu óc tham lam của Trung Quốc khiến chính quyền Trung Hoa dòm ngó biển đảo của nước láng giềng từ rất lâu. Lịch sử còn ghi lại, ngay cả khi còn các cố vấn Trung Cộng còn đang sát cánh bên “đàn em” Việt Nam Dân chủ Cộng hòa để chỉ đạo cuộc cải cách ruộng đất “long trời lở đất”, thì Trung Quốc đã có dã tâm xâm chiếm Hoàng Sa và đã cướp được một phần Hoàng Sa, tranh thủ khi quân đội thực dân Pháp rút khỏi quần đảo này (năm 1956). 

Ngày 11/1/1974, Bộ Ngoại giao Trung Quốc ra tuyên bố Hoàng Sa, Trường Sa thuộc chủ quyền của Trung Quốc và tố cáo Việt Nam Cộng Hòa chiếm đóng lãnh thổ Trung Hoa. Sau đó, Việt Nam Cộng Hòa ra tuyên bố bác bỏ những cáo buộc đó, đồng khởi khẳng định Hoàng Sa, Trường Sa là của Việt Nam. Để củng cố và bảo vệ chủ quyền, Bộ Tư lệnh Hải quân Việt Nam Cộng Hòa quyết định thiết lập một sân bay trên quần đảo Hoàng Sa. 

Nhưng ngày 16/1/1974, khi một phái đoàn của Quân lực Việt Nam Cộng Hòa thăm dò một số đảo của Hoàng Sa, thì khám phá ra sự hiện diện của Hải quân Trung Quốc. 

Giao tranh khốc liệt nổ ra vào buổi sáng và trưa ngày 19/1. Bầu trời Sài Gòn u ám chiều 19 và những ngày sau đó khi hay tin Hoàng Sa thất thủ, 74 người lính Việt Nam Cộng Hòa hy sinh vì chủ quyền đất nước. 

Đó đã là cuộc chiến không cân sức của Việt Nam Cộng Hòa trước một kẻ thù hung bạo, với một đồng minh Hoa Kỳ quay lưng, ngoảnh mặt, và một nửa đất nước khi ấy - tức là Việt Nam Dân chủ Cộng hòa - im lặng, không phản ứng. Họ đã chiến đấu trong cô đơn. 

Sự cô đơn sẽ tiếp tục và còn nặng nề hơn trong những năm sau ngày 30/4/1975, khi hai miền thống nhất và Việt Nam Cộng Hòa được gắn nhãn “ngụy quyền”. Lịch sử bị viết lại hoặc bị tẩy xóa. Tên tuổi những người từng chiến đấu và hy sinh cho chủ quyền đất nước bị cố tình đẩy vào lãng quên, bởi lẽ họ thuộc về “phía bên kia”. 

Và cũng chẳng phải chỉ riêng họ. Cùng với việc Việt Nam-Trung Quốc bình thường hóa quan hệ và đảng cộng sản Việt Nam chọn con đường dựa dẫm vào “bạn vàng” phương Bắc để “gìn giữ chủ nghĩa xã hội” hay là lợi ích của đảng, đến cả chiến tranh biên giới 1979, rồi hải chiến Trường Sa 1988 cũng có nguy cơ bị xóa nhòa. 

Tấm màn bưng bít, cuối cùng, chỉ bị xé bỏ nhờ Internet. 

Bạn đọc Dân Làm Báo thân mến, 

Chúng ta hãy đừng chờ đợi những buổi lễ tưởng niệm hoành tráng của nhà nước Việt Nam, nơi mà giới chức giữ một thái độ thậm thụt, vừa tưởng niệm người đã khuất, vừa rón rén quan sát thái độ của “bạn vàng-đồng chí tốt”. 

Chúng ta hãy đừng chờ đợi những diễn văn theo mẫu của các quan chức nhà nước, mà chúng ta đều đã biết trước là sẽ chẳng chứa đựng thông tin gì song nếu có tờ báo nào “xé rào” đăng tải được, thì cả báo giới lẫn người đọc đều xuýt xoa như thể đó là một hành động anh hùng! 

Chúng ta hãy đừng chờ đợi những phong trào “tri ân” rầm rộ do các cơ quan Nhà nước tổ chức, mà sự tôn trọng và giúp đỡ thực chất cho thân nhân những người đã khuất không biết được bao nhiêu. 

Chúng ta hãy tưởng niệm hải chiến Hoàng Sa, tưởng niệm 40 năm ngày quần đảo thân yêu của đất mẹ mất vào tay quân thù, tưởng niệm linh hồn 74 người lính đã chết, bằng cách của chúng ta. 

Hãy tìm đến với gia đình, thân nhân của các binh sĩ tử trận để giúp đỡ họ, tỏ lòng tri ân họ, và hãy viết về họ - những mảnh đời không thể bị lãng quên. 

Hãy viết về Hoàng Sa và cuộc chiến bảo vệ chủ quyền của đất nước. Hãy vạch ra những điều mà hàng chục năm nay, chúng ta không được biết, không được nghe nói, không được đề cập, vì chúng “nhạy cảm”, về quốc phòng, về quan hệ Việt-Trung trên mọi khía cạnh chính trị, quân sự, kinh tế, văn hóa, lịch sử... 

Các bạn hãy viết và cùng chia sẻ những suy nghĩ, tâm tình của các bạn, những thông tin, câu chuyện các bạn có được liên quan đến hải chiến Hoàng Sa 1974, với Dân Làm Báo. Xin gửi về địa chỉ: lienlacdanlambao@gmail.com

Dân Làm Báo sẽ đăng tải các bài viết của các bạn trong chuyên đề “Tưởng niệm 40 năm hải chiến Hoàng Sa” của thôn ta, bắt đầu từ hôm nay cho đến hết ngày 20/1/2014. 

Cảm ơn các bạn.