Thứ Bảy, 12 tháng 11, 2011

TỪ NGUYỆT BIỀU ĐẾN THÁI HÀ: BAO GIỜ NHÀ CẦM QUYỀN HÀ NỘI TỈNH GIẤC BẠO LỰC?

Chiều ngày 3-11-2011, lúc 14 giờ 30, một đám côn đồ khoảng 200 người đã kéo vào nhà thờ Thái Hà phá phách, gây rối trật tự, uy hiếp Dòng tu.
Theo phóng viên Thanh Quang của RFA thì “Vấn đề bắt nguồn từ việc giới cầ quyền ‘mượn’ đất đai, cơ sở của Dòng Chúa Cứu Thế từ nhiều thập niên qua nhưng không trả, lại tự tiện phát triển thành những cơ sở thế tục, thậm chí phạm thánh, biến chốn tôn nghiêm thành nơi ăn chơi trụy lạc… giữa lúc nhà Dòng thiếu chỗ hành đạo, hành thiện khiến tu sĩ, giáo dân – và công luận nói chung – phẫn nộ”.
Cách đây   3 năm, tối 28 tháng 8 năm 2008, cảnh sát cơ động của nhà cầm quyền Hà Nội đã hùng hổ tấn công nhà thơ Thái Hà, uy hiếp hàng trăm giáo dân đang cầu nguyện bằng dùi cui, roi điện, hơi cay. Và khoảng 3 tuần sau đó, cảnh sát cùng dân phòng lại đập phá tu viện Dòng Chúa Cứu Thế Thái Hà. 
Và, 3 năm sau, cảnh nhiễu nhương lại tái diễn: “Hôm đó khoảng 200 người vào nhà thờ Thái Hà hò hét, gây rối loạn, đập phá các thứ trong đó. Lúc bấy giờ là vào giờ làm việc của giáo dân nên có ít người ở đó. Lợi dụng việc ấy nên họ hành động và yêu cầu để cho cải tạo bệnh viện Đống Đa. Lúc đập phá thì họ có tó cổ tu sĩ và một linh mục ở đấy. Khi đánh đuổi như vậy thì giáo dân khi được thông báo nên kéo đến rất đông khiến họ phá cửa bỏ chạy sau khi phá phách, gây rối” theo mô tả của blogger JB Nguyễn Hữu Vinh.
Và qua bản cáo cáo tình hình của Giáo xứ Thái Hà trình lên Đức Tổng Giám mục Phêrô, Đức Cha Phụ Tá Laurenxô, Cha Giám tỉnh cùng các vị tu sĩ và giáo dân trong Tổng Giáo phận Hà Nội, LM Nguyễn Văn Phượng, Chánh Xứ Thái Hà cho biết thêm chi tiết:
“Cha Gioan Lưu Ngọc Quỳnh ra gặp gỡ toán dân này thì đã bị một nhóm túm lấy áo cổ xô đây và gây hấn ngay trong sân nhà thờ. Thầy Phó tế Vinh Sơn Vũ Văn Bằng bị xô xát và thầy Antôn Nguyễn Văn Tặng cũng bị lăng mạ và chửi bới. Họ đã lăng mạ nhiều giáo dân và hăm dọa giết. Đây là đoàn người tự phát và không có ai đứng ra trách nhiệm
nhưng lại có đầy đủ máy quay phi chuyên nghiệp, nhiều máy ảnh tác nghiệp trong nội vi nhà thờ.
Trong khi đó cổng Nhà thờ đã có bảng: Nơi trang nghiêm cấm quay phim chụp ảnh nên Cha Phạm Xuân Lộc đã phản ứng. Khi đó liền bị một nhóm người túm cổ áo xô xát. Những người đến chửi bới các linh mục và giáo dân là những người miệng đầy mùi rượu, họ như người say máu đã hung hãn chửi bới và sau đó đã dùng búa tạ đập tung cánh cổng nhà thờ Thái Hà”. 
Đây không phải là lần đầu tiên Đảng và Nhà Nước CSVN cho công an đàn áp linh mục và giáo dân.
Cách đây 11 năm, năm 2000, vào tháng 12, lò lửa Giáng Sinh ở làng Nguyệt Biều rực sáng. Linh mục Tađêô Nguyễn văn Lý đã cắm 2 tấm bảng đòi “Tự Do Tôn Giáo” xuống giữa ruộng lúa mà Nhà Nước CSVN tịch thu của Giáo Hội. VC đã huy động 1 Thiếu Tướng và 600 công an vây bắt linh mục Nguyễn Văn Lý là người không có một tấc sắt trong tay. Nhà Nước CSVN đã kết án linh mục Nguyễn Văn Lý 15 năm tù và 5 năm quản chế. Sau đó giảm xuống còn 5 năm. Và sau cùng, NNCSVN đã phải trả tự do cho linh mục Nguyễn Văn Lý. Và linh mục Nguyễn Văn Lý lại tiếp tục tranh đấu bất bạo động dù rằng NNCCSVN vẫn ra lệnh quản chế Ngài tại Nhà Chung ở Huế.
Sau đó, linh mục Nguyễn Văn Lý lại tiếp tục tranh đấu và thành lập Khối 8406. VC lại bắt linh mục Nguyễn Văn Lý và đưa ra tòa án xét xử. Bức ảnh công an VC bịt miệng linh mục Nguyễn Văn Lý giữa tòa án phổ biến khắp thế giới tố cáo với thế giới một cách hung hồn là VC đã đàn áp tôn giáo.
Và như mọi người đều biết, VC đã lại bắt giam LM Nguyễn Văn Lý sau 1 năm cho Ngài về Nhà Chung Huế chữa bệnh. Và như mọi người đều biết, Linh ục Nguyễn Văn Lý vẫn dũng mãnh cất tiếng nói tranh đấu theo phương pháp bất bạo động của Thánh Gandhi.
*
-CÔNG CUỘC TRANH ĐẤU CỦA LINH MỤC NGUYỄN VĂN LÝ 11 NĂM TRƯỚC:
Linh mục Tađêô Nguyễn Văn Lý sinh ngày 31 tháng 8 năm 1947 (theo giấy khai sinh thì ghi là ngày 18 tháng 5 năm 1946) tại làng Ba Bình thuộc giáo xứ Ba Ngoạt, phủ Vĩnh Linh, tỉnh Quảng Trị. Cha là cụ Tađêô Nguyễn Văn Sản, mẹ là cụ bà Maria Nguyễn Thị Kính.
Ngày 27-6-1963, cậu Nguyễn Văn Lý được linh mục Nguyễn Như Tự bảo trợ và giới thiệu vào tu học tại Tiểu Chủng viện Hoan Thiện, Huế, năm 1966, vào Đại Chủng viện Xuân Bách, Huế. Thầy Nguyễn Văn Lý đã được lãnh các chức từ cắt tóc đến Phó tế do các Giám mục: Nguyễn Văn Thuận, Urrutia Phạm Ngọc Chi và được Tổng Giám mục Philippe Nguyễn Kim Điền truyền chức linh mục vào ngày 3-4-1974 tại nhà thờ Chánh tòa Phủ Cam, Huế.
Vốn xuất thân từ một gia đình nông dân nghèo khó nên sau khi thụ phong linh mục, linh mục Nguyễn Văn Lý xin gia nhập vào Hội Thừa sai do Đức Tổng Giám Mục Nguyễn Kim Điền thành lập để đi hoạt động truyền giáo ở những vùng dân cư nghèo khó. Từ Huế, linh mục Nguyễn Văn Lý đã vào phụ trách Cộng đoàn Thừa sai xứ Cộng Hòa, Gò Vấp, Gia Định từ 14-7-1974 đến 22-3-1975, sau đó tự nguyện trở về Huế vì số linh mục bấy giờ tình nguyện ở lại Huế quá ít, đa số các vị phải chạy vào Đà Nẵng, Sàigòn. Sau đó, linh mục Nguyễn Văn Lý được chọn làm Thư ký cho Đức cố Giám mục Philippe Nguyễn Kim Điền. Ngày 7 tháng 9 năm 1977, linh mục Nguyễn Văn Lý bị bắt giam tại lao xá Thừa Phủ, Huế vì đã cho phổ biến hai bài phát biểu của Đức cố Tổng Giám mục Philippe Nguyễn Kim Điền, nội dung lên án chế độ Cộng sản chủ trương tiêu diệt tôn giáo, lên án Nhà nước CSVN chủ trương tiêu diệt tôn giáo, lên án Nhà nước CSVN phân biệt đối xử với người có đạo làm cho những giáo hữu trở thành những công dân hạng hai. Hai bài này sau đó lọt ra nước ngoài, báo chí đăng tải. Cùng bị bắt với linh mục Nguyễn Văn Lý còn có linh mục Augustino Hồ Văn Quý đang làm Giám đốc Đại chủng viện Huế lúc bấy giờ vì các chủng sinh của Người đã đem hai bài phát biểu của TGM Nguyễn Kim Điền đọc trong một nhà thờ. Cả hai linh mục Nguyễn Văn Lý, Hồ Văn Quý bị CSVN kết án 20 năm tù nhưng sau mấy tháng thì CSVN phải thả ra vì lúc đó Việt Nam đang làm đơn xin vài Liên Hiệp Quốc.
Đến năm 1981, linh mục Lý dẫn giáo xứ đi hành hương Đức Mẹ La Vang, bị Công an chận lại không cho đi. Linh mục Lý đã tổ chức cho giáo hữu đứng hướng về La Vang nguyện kinh. Sau đó có một số chủng sinh dựng lại vở kịch Linh mục Lý hướng dẫn giáo hữu nguyện kinh dọc đường nên linh mục Lý bị CSVN bắt lại. Nhà nước CSVN buộc linh mục Lý phải về với gia đình nhưng đã bị linh mục kháng cự. Cuối cùng thì linh mục Lý bị bắt và xử án tù 10 năm với tội danh: xách động quần chúng và làm gây rối trật tự trị an, mất đoàn kết dân tộc.
-Đến ngày 24-11-1994, viết và phổ biến “Bản Tuyên Ngôn 10 điểm” đòi Tự Do Tôn Giáo lấn thứ nhất.
-Ngày 24-11-2000, kỷ niệm 6 năm viết Tuyên Ngôn lần thứ nhất, lại phổ biến lần thứ hai Tuyên Ngôn lần thứ nhất chỉ thêm một vài chú thích. (Theo linh mục Nguyễn văn Lý thì mục đích là để cho tất cả mọi người thiện chí đọc và hiểu rằng trong 6 năm qua các Giáo Hội ở Việt Nam và Giáo Hội Công Giáo Việt Nam nói riêng, không thêm được quyền lợi nào mà chỉ hưởng được những hồng ân nhỏ giọt của Nhà Nước y như cũ mà thôi).
-Ngày 4-12-2000, linh mục Nguyễn Văn Lý cắm xuống ruộng lúa mà Nhà nước CSVN đã tịch thu của giáo hội 2 bảng tôn có kẻ hàng chữ: “Chúng tôi cần tự do tôn giáo” và tự tay gieo những hạt lúa đầu tiên. Nhà cầm quyền CSVN đã bôi đen 2 tấm bảng. Linh mục Lý lại kẻ hai tấm bảng khác với hàng chữ cùng nội dung và đem treo trên tháp nhà thờ Nguyệt Biều.
 -Ngày 8-12-2000, kỷ niệm ngày Lễ Đức Mẹ Vô Nhiễm, linh mục Nguyễn Văn Lý lại công bố “Lời Kêu Gọi Số 2: “Chúng tôi cần có tự do tôn giáo thật sự tại Việt Nam.”
Trong một email gửi ra hải ngoại, linh mục Nguyễn Văn Lý đã viết: “Sau đây là Chiến Lược Then Chốt của tôi. Phổ biến được Lời Kêu Gọi Số 2 này, tôi chết cũng an lòng rồi. Kính xin Quý Ông, Quý Bạn tác động sao cho Các Tôn Giáo cùng đồng loạt làm như tôi thống thiết và tha thiết kêu gọi là làm cho Tự Do thật sự sớm đến với Việt Nam. Xin luôn cầu nguyện cho nhau.”
Nội dung lời kêu gọi quyết liệt kêu gọi Đức Hồng Y, các Đức Tổng Giám Mục, Hội Đồng Giám Mục Việt Nam mở chiến dịch tổng áp lực Nhà nước CSVN, từ chối họp chung, từ chối dự Hội Nghị Quốc tế, và lập mạng lưới “tu chui, học chui” cho giáo hội, cho tới khi nào đất nước hoàn toàn có tự do tôn giáo.
*
Mahatma Gandhi là người cách đây hơn 50 năm đã lãnh đạo toàn dân Ấn Độ giành được độc lập từ tay Anh Quốc. Mahatma Gandhi tên thật là Mohandas Karamchand Gandhi, sinh này 2-10-1869 ở thị trấn Porbamdar, bang Gujarãt, nước Ấn Độ. Mahatma trong tiếng Ấn Độ có nghĩa là “Cái Hồn Vĩ Đại” đồng nghĩa với chữ “Great Soul” trong tiếng Anh. Thân phụ là Kaba Gandhi, một viên chức Ấn làm việc cho người Anh. Gandhi theo học về ngành luật và tốt nghiệp luật sư tại Anh Quốc. Trong thời gian theo học ở Anh Quốc, Gandhi học thêm tiếng Pháp, tiếng La-tinh và các ngoại ngữ khác. Trong thời gian này ông quen biết nhiều bạn bè trong giới sinh viên và chính những bạn bè này sau đó trở thành những con người có thế lực đã giúp đỡ rất nhiều cho Gandhi trong việc tranh đấu cho sự bình đẵng của người Ấn và cho nền độc lập của Ấn Độ.
Tháng 7 năm 1891, Gandhi trở về Ấn Độ. Phần vì mới ra trường, phần vì nhu cầu về luật pháp của dân Ấn lúc đó quá ít nên Gandhi, theo sự sắp xếp của người anh cả sang Nam Phi, khi đó cũng là thuộc địa của Anh. Tại đây, vì nhận thấy người Ấn bị coi như công dân hạng hai, dù giàu có cách mấy  cũng không được mua vé xe lửa hạng nhất hoặc ở các khách sạn dành riêng cho người da trắng, bước vào tòa án phải bỏ khăn vấn đầu. Đối với người Ấn theo đạo Hồi rất tôn trọng khăn vấn đầu vì đó là biểu tượng của trí tuệ, thần linh. Gandhi đã tranh cãi kịch liệt với tòa án Nam Phi về các việc này và cuối cùng tòa án phải nhượng bộ. Chính những việc làm này của Gandhi đã tạo nên một tiền lệ. Việc này đã tạo nên một phong trào đòi quyền bình đẵng của người dân Ấn ở Nam Phi.
-Năm 1906, Gandhi đã lãnh đạo hàng ngàn người Ấn kéo về thành phố Johanesburg chống lại việc chính quyền Anh ở Nam Phi dự định kiểm tra dân số Ấn ở đây. Trong hơn 7 năm tranh đấu, Gandhi đã bị vào tù ra khám nhiều lần. Cuối cùng, chính quyền Anh ở Nam Phi phải nhượng bộ và điều đình vào năm 1913.
-Năm 1914, trở về nước lãnh đạo toàn dân Ấn đấu tranh giành lại độc lập từ tay Anh Quốc. Bị vào tù, ra khám nhiều phen vì “tội xúi dục quần chúng nổi loạn.” Cuối cùng, Anh Quốc phải trao trả độc lập cho Ấn Độ vào ngày 15 tháng 8 năm 1947… 
*
Biến cố trong đại nhất vào những ngày cuối năm 2000 là việc linh mục Nguyễn Văn Lý đã nả những phát đạn đại bác thần công vào Nhà Nước CSVN bằng cách từ Việt Nam dùng email lên lạc với đài phát thanh ở Úc, đài phát thanh Quê Hương ở San Jose, và các đài phát thanh Việt ngữ ở Hoa Kỳ, phổ biến lại “Bản Tuyên Ngôn 10 Điểm” và “Lời kêu Gọi Số 2” và đã trả lời nhiều bài phỏng vấn của đài phát thanh Quê Hương là đài phát thanh tư nhân duy nhất mỗi ngày có 2 giờ phát thanh trực tiếp về Việt Nam.
Trong phần “Giải thích lời kêu gọi số 2 ngày 8-12-2000,” linh mục Nguyễn Văn Lý đã viết như sau:
1-      Các tôn giáo tại Việt Nam từ 1954 đến nay, đều như một con người bị người ta thắt ở cổ một chiếc thòng lọng có thật, lúc siết chặt, lúc hơi thả lỏng cho đủ thoi thóp. Để tránh tiếng là đàn áp tôn giáo, để tạo nên một tình trạng “Tự Do Tôn Giáo giả tạo” đánh lừa được tất cả những ai không đủ điều kiện để nhận định chính xác, người ta khôn khéo để cho mỗi Giáo Hội – tùy sức đề kháng của mình – được hai tay, hai chân còn cử động đôi chút nhiều hay ít mà thôi.
2-      Nay, để tạo nên Chân-Dung-Đích-Thật-Của-Chính-Mình-Đang-Bị Đàn-Áp (1), hầu giúp mọi người nhận ra cho rõ “Thực Trạng” của các Giáo Hội (mà tôi đã mô tả rất trung thực chính xác trong 2 Bản Tuyên Ngôn ngày 24-11-94 và Lời Kêu Gọi Số 1 cuối năm 2000  ngày 03-12-2000); đồng thời để gây áp lực lên người đang bắt bớ mình, các Giáo Hội tự nguyện từ chối các “ân huệ giả tạo, nhỏ giọt” của chính quyền CSVN ban thí cho, tự mình trói tay chân mình lại, không còn nhúc nhích động đậy nữa, mà tự mình sinh hoạt “Tự Do Chui” theo đúng Bản Chất Đích Thật Đang Bị Đàn Áp Rõ Ràng của mình.
3-      Nếu mỗi Giáo Hội, trong đó có Giáo Hội Công Giáo Việt Nam, làm đúng theo Lời Kêu Gọi Số 2 của tôi đề nghị, thì chỉ trong một thời gian rất ngắn, (tôi xin nhấn mạnh là chỉ một thời gian rất ngắn là có hiệu quả ngay lập tức) chính quyền CSVN dù rất không muốn, cũng buộc lòng phải chặt đứt Chiếc Thòng Lọng Có Thật Trên Cổ mỗi Giáo Hội, nhanh chóng tránh tình trạng các Giáo Hội Đồng Loạt Cùng Nhau Tự Mình Đứng Lên Tự Chặt Đứt Chiếc Thòng Lọng Có Thật ấy, nếu bị chiếc thòng lọng ấy kéo dài quá lâu…”
Trong bài phỏng vấn lần thứ hai của đài phát thanh Quê Hương., linh mục Nguyễn Văn Lý đã cho biết: “… Cuộc đấu tranh của tôi bắt đầu nó mang tính điển hình như của Thánh Gandhi Ấn Độ, đã dùng phương pháp đấu tranh bất bạo động để đòi độc lập cho Ấn Độ với đế quốc Anh trong thế kỷ 20 nầy. Tôi đã học để rút lấy bao nhiêu kinh nghiệm tinh hoa của vị Thánh Gandhi ấy…” Và trong thư “Giải thích Lời kêu Gọi số 2 ngày 08-12-2000, linh mục Nguyễn Văn Lý cũng đã giải thích: “… Trên đây là Phương Pháp Đấu Tranh Bất Bạo Động của Thánh Mahatma Gandhi Ấn Độ đã áp dụng thành công tuyệt vời giữa thế kỷ 20 nầy, đã giành được Độc lập Thực Sự cho Ấn Độ mà không hề tốn một viên đạn kim loại nào, làm cho Đế quốc Anh vừa phải trao trả độc lập cho Ấn Độ, vừa hết lòng khâm phục Ngài. Nay tôi cải tiến đôi chút cho phù hợp với hoàn cảnh VN hôm nay mà thôi.”
*
Để góp phần làm sáng tỏ phương pháp đấu tranh bất bạo động của Thánh Gandhi mà linh mục Nguyễn văn Lý đề cập một cách vắn tắt trong bài phỏng vấn cũng như trong phần “giải thích lời kêu gọi” gửi ra hải ngoại của Ngài, chúng tôi đã trình bày sơ lược tiểu sử và quá trình hoạt động của Mahatma Gandhi – cha đẻ của chủ thuyết “Bất Bạo Động”.
Nhân đây, chúng tôi cũng xin trình bày một cách vắn tắt về “chủ thuyết bất bạo động” theo chính Thánh Gandhi đã giải thích trong quyển “Tự Truyện” do chính Ngài viết ra. Theo Thánh Gandhi, tiếng Anh gọi chủ trương của Ngài là “Passive resistance” tức “phản kháng thụ động” là một chuyển ngữ sai lầm, nhưng theo Thánh Gandhi thì Ngài cũng chưa tìm được một chữ khác. Thánh Gandhi đã giải thích chuyện này trong quyển “Tự Truyện” do chính Ngài viết ra. Theo Thánh Gandhi thì phương thức đấu tranh đó tiếng Hindu gọi là Satyãgraha. Đó là một chữ kép. Saty có nghĩa là chân lý, và ãgraha có nghĩa là sự kiên trì đến kỳ cùng. Trong quyển “Lịch sử tranh đấu bất bạo động tại Nam Phi”, Thánh Gandhi cũng đã nói rõ Satãgraha không có nghĩa là thụ động hoặc không làm gì cả. Mà nó là sự chủ động tấn công đối phương bằng toàn lực của ta, nhưng không phải để tiêu diệt đối phương, hoặc làm đối phương phải đổ máu.
Sở dĩ chúng tôi phải lặp đi, lặp lại giải thích của Thánh Gandhi về “chủ thuyết bất bạo động” vì trong thời gian vừa qua, trong quá trình tranh đấu chống lại chủ nghĩa Cộng sản bạo tàn đang thống trị quê hương có những kẻ sợ hãi đấu tranh, sợ hãi sức mạnh bạo lực của đối phương mà chúng ta muốn đấu tranh chống lại, những kẻ đó hay núp dưới chiêu bài “bất bạo động.” Khi không dám đấu tranh chống lại một thế lực bạo ngược, phi chính nghĩa, phi dân chủ, bóp nghẹt tự do; người hèn nhát không dám làm gì và cho rằng họ là người theo chủ trương bất bạo động. Đó là một sự ngụy biện nhằm che giấu sự bất lực của họ ở cả trong tư tưởng lẫn hành động bên ngoài. Đó là sự đầu hàng toàn diện của họ đối với bạo lực và với chính bản thân họ. Satyãgraha là sự tranh đấu đến kỳ cùng cho chân lý, cho mục tiêu chính đáng mà người ta cần phải đạt tới.
*
So sánh những việc làm của Thánh Gandhi hơn 50 năm trước trong cuộc tranh đấu giành lại độc lập cho Ấn Độ với công cuộc tranh đấu của linh mục Nguyễn Văn Lý tại Việt Nam hiện nay chúng ta thấy có những điểm tương đồng như linh mục Nguyễn Văn Lý đã không nhượng bộ nhà cầm quyền CSVN trong việc rút lại Tuyên Ngôn 10 Điểm đòi Tự Do Tôn Giáo – cũng giống như Thánh Gandhi đã tranh đấu không chấp nhận việc phân chia giai cấp của chính quyền Anh Quốc đối với dân Ấn sống ở Nam Phi đã tạo ra một tiền lệ và sau đó đã trở thành một phong trào tranh đấu.
Công cuộc tranh đấu giành lại độc lập, tự do cho Ấn Độ của Mahatma Gandhi đã được toàn dân Ấn Độ hưởng ứng và đã đi đến thành công qua bao gian lao khổ cực, bị đánh đập, tù đày.
Linh mục Nguyễn văn Lý tự coi mình như một Môi-Sê trong Kinh Thánh cũ, người đã hiên ngang đến gặp vua Pharoan Ai Cập để đòi  cho dân Do Thái được tự do đi tế lễ Thiên Chúa. Và linh mục Lý cũng đã và đang áp dụng chủ thuyết bất bạo động của Thánh Gandhi để tranh đấu đòi Tự Do Tôn Giáo cho Giáo Hội Công Giáo Việt Nam và cho toàn dân Việt Nam.
Người dân Ấn Độ hơn 50 năm trước đã “lên đường” theo vị lãnh tụ của mình là Mahatma Gandhi đi làm muối. Hàng trăm người lúc đầu, sau đó đã trở thành hàng ngàn, hàng trăm ngàn người… Cuối cùng Đế quốc Anh đã phải trả lại độc lập cho Ấn Độ.
Không ai yêu dân tộc chúng ta bằng chính chúng ta. Đừng trông đợi ở ngoại bang; đừng hy vọng là với sự cầu xin, chúng ta có thể làm cho kẻ dữ phải nới tay; đừng chờ đợi trái trên cây rụng mà phải trèo lên cây tìm cách hái nó xuống. Phải tự mình tranh đấu giành lấy những gì mà mình xứng đáng được hưởng: tự do, dân chủ, nhân quyền…
Linh mục Nguyễn Văn Lý đã cắm 2 tấm bảng đòi “Tự Do Tôn Giáo” giữa cánh đồng làng Nguyệt Biều và đã rải xuống ruộng lúa những hạt lúa Tự Do.
Những người Việt Quốc Gia tỵ nạn cộng sản trên khắp thế giới và gần 80 triệu người dân Việt Nam đang sống đoạ đày trong gông cùm Cộng Sản ở trong nước hãy “lên đường”  bước theo bước chân của linh mục Nguyễn Văn Lý để đòi lại, để giành lấy những gì mình đáng phải được hưởng là Tự Do, Dân Chủ, Nhân Quyền.
*
Mười một năm sau, sau cuộc tranh đấu đơn độc của linh mục Nguyễn Văn Lý tại Giáo xứ Nguyệt Biều với mục đích giành lại tự do, dân chủ, nhân quyền cho toàn dân và tự do cho tôn giáo bằng phương pháp bất bạo động của Thánh Gandhi cuộc tranh đấu đến nay đã lan rộng đến Giáo xứ Thái Hà với sự nhập cuộc của nhiều Giám Mục, Linh Mục, tu sĩ và giáo dân.
*
Sau nhiều năm đấu tranh gian khổ bằng phương pháp bất bạo động của Thánh Gandhi, Anh Quốc đã phải trả tự do lại cho người dân Ấn Độ.
Cuộc tranh đấu theo phương pháp bất bạo động của thánh Gandhi do Linh mục Nguyễn Văn Lý thuộc Giáo xứ Nguyệt Biều phát động cách đây 11 năm nay nối tiếp bằng cuộc tranh đấu của các Giá Mục, Linh Mục, tu sĩ, giáo dân Giáo xứ Thái Hà.
Hơn lúc nào hết, chúng ta có quyền hy vọng nhà cầm quyền VC sẽ tỉnh giấc bạo lực, trả lại tự do, dân chủ, nhân quyền cho 87 triệu người dân trong nước và 3 triệu người Việt tỵ nạn tại hải ngoại để cùng toàn dân hợp lực chống lại bọn bá quyền Trung Cộng.  
NGUYỄN THIẾU NHẪN


Thái Hà bất khuất trước bạo lực của tà quyền Hà Nội

Thật vô cùng xấu hổ cho cái đường lối cai trị đất nước của các nhà đỉnh cao trí tuệ. Đó là cách điều hành quốc gia theo chủ trương của Bắc Bộ Phủ, trong đó gồm toàn những nhân vật được tôi luyện từ cái lò đúc do ông Hồ đào tạo để trở thành những tay chuyên viên điều hành đất nước theo lối gian xảo, dối trá cho nên nếu gọi nhà cầm quyền Việt Nam là tà quyền thì cũng chẳng sai chút nào.
Quả thật, nhà cầm quyền Việt Nam luôn luôn hành xử quyền cai trị đất nước theo đường lối của những kẻ tà quyền.
Xin bàn đến câu chuyện tại Thái Hà để thấy lối hành xử đúng là tà quyền. Vào hạ tuần tháng 10 năm 2011, vụ bệnh viện Đống Đa do đầu óc tham lam của những tên nắm giữ quyền lực muốn chia lợi nhuận với nhau nên họ đã bày ra cái gọi là công trình “xây dựng hệ thống nước thải”. Đây là lối gian manh xảo quyệt của những tên đầu sỏ muốn bày kế hoạch để xâm chiếm đất của Dòng Chúa Cứu Thế Thái Hà. Trước phản ứng mạnh mẽ của giáo dân Thái Hà, nhất là sự quyết tâm của Thái Hà khi thực hiện bảng đèn điện tử được đặt trên nóc nhà Dòng với nội dung: “Yêu cầu nhà cầm quyền Hà Nội trả lại Tu viện đang mượn làm bệnh viện Đống Đa cho Dòng Chúa Cứu Thế Hà Nội và trả lại Hồ Ba Giang cho Giáo xứ Thái Hà”. Nội dung của lời yêu cầu này, chính là nội dung mà bao nhiêu lá đơn của giáo dân Thái Hà đã gửi đi cho nhiều cơ quan của nhà nước qua bao năm tháng nhưng chẳng bao giờ được đáp lại, nay họ ra mặt cướp luôn, nên giáo dân công khai đòi phải trả lại cho nhà Dòng.
Chuyện rõ như ban ngày, Thái Hà yêu cầu trả lại đất đai mà nhà nước đã mượn của nhà Dòng. Cả thế giới khi nhìn trên nét đều thấy rõ hình ảnh câu khẩu hiệu với lời yêu cầu trả lại Tu viện cho Dòng Chúa Cứu Thế mà nhà nước đang mượn. Vì thói quen cai trị đất nước theo lối tà quyền nên Uỷ Ban Nhân Dân quận Đống Đa lại hàm hồ lến án nhà Dòng vi phạm luật quảng cáo.
Trời đất ơi, quảng cáo cái gì đây nhỉ, nghe mà chướng tai quá, nhất là khi đọc hàng chữ vi phạm luật quảng cáo được ghi vào biên bản. Nhưng nghĩ cho cùng thì quả đúng Dòng Chúa Cứu Thế Thái Hà đã dám quảng cáo cho thế giới thấy rõ bộ mặt ăn cướp của đảng cộng sản Việt Nam mà cụ thể là những đảng viên đảng cộng sản VN nằm trong Quận Đống Đa đang ăn cướp theo lối mượn mà không trả. Cái lối quảng cáo này của Thái Hà thật ra thì chẳng thu được đồng cắc nào riêng cho Dòng Chúa Cứu Thế Thái Hà, nhưng chắc chắn là cái lợi nhuận chung cho toàn dân Việt Nam vì hình ảnh của câu đòi nợ này cả thế giới đều thấy và họ tin rằng quả đúng nhà cầm quyền Việt Nam đang đi ăn cướp tài sản của dân chúng, của các tôn giáo mà Thái Hà đang là nạn nhân.
Được biết khi bảng điện tử được dựng lên thì ngay lập tức chiều ngày 26 tháng 10 một phái đoàn gọi là thanh tra của Sở Văn hóa cùng với công an và cán bộ đủ loại đã ập vào nhà Dòng rồi tự động lập biên bản gọi là vi phạm luật quảng cáo và đã để lại biên bản trong khuôn viên nhà Dòng rồi cùng nhau ra về .
Thế là câu khẩu hiệu đòi nợ của Thái Hà lại được biến thành cái tội vi phạm “ lợi dụng quảng cáo” theo biên bản mà các ngài tà quyền đã ghi.
Được biết tờ “Biên bản vi phạm hành chính trong lĩnh vực văn hóa” do cả đoàn tự động vào nhà Dòng rồi đơn phương lập ra và ghi nội dung “Đã có hành vi vi phạm hành chính như sau: Treo dựng biển quảng cáo bằng đèn tuýp trên nóc nhà 7 tầng Nhà thờ Thái Hà không có giấy phép quảng cáo và nội dung quảng cáo xúc phạm danh dự tổ chức” Dĩ nhiên biên bản cũng làm cho ra vẻ cung cách của một nhà nước pháp quyền nên những người lập biên bản đã viện dẫn ra cái Nghị định quái gởi nào đó có mang số 75/2010?NĐCP ngày 12/7/2010 để ghép tội vi phạm “Lợi dụng quảng cáo…”
Để hợp thức hoá chuyện ăn cướp này, ngày 31 tháng 10 năm 2011, Uỷ Ban Nhân Dân Quận Đống Đa lại ra Quyết Định xử phạt linh mục Nguyễn Văn Phượng Chánh Xứ Giáo Xứ Thái Hà với tội danh vi phạm hành chính về an ninh trật tự, an toàn xã hội.
Nói về an ninh trật tự thì chắc chắn hàng chữ “yêu cầu nhà cầm quyền Hà Nội trả lại Tu viện đang mượn… được dựng trên nóc nhà thờ Thái Hà đã thiết kế rất trật tự, tuyệt đối hàng chữ đòi nợ không tạo sự ồn ào nào cả và xem ra cũng còn đẹp mắt nữa chứ. Về an toàn xã hội, người viết cũng tin rằng giáo dân Thái Hà chắc chắn đã có chuyên viên lắp đặt đèn rất an toàn, cho nên các nhà đỉnh cáo trí tuệ khỏi lo chuyện an toàn xã hội.
Qua đó, Quyết định xử phạt này lại hiện rõ thêm bản chất ăn cướp có kế hoạch của Uỷ Ban Quận Đống Đa, nghĩa là chuyện mượn của nhà Dòng không lo trả lại còn ngang nhiên đòi linh mục Nguyễn Văn Phượng phải nộp phạt một triệu năm trăm ngàn đồng chẵn nữa mới ngon chứ. Ngoài ra nhà cầm quyền quận Đống Đa còn bắt tháo dỡ chuyện đòi nợ của Thái Hà để phi tang chuyện ăn cướp của họ.
Từ cái biên bản vi phạm“ lợi dụng quảng cáo” đến chuyện quyết định xử phạt nhưng giáo dân Thái Hà vẫn không lay chuyển tựa núi đá, nên nhà cầm quyền Quận đống Đa liền nghĩ ra kế hoạch theo lối tà quyền với cái tên xem ra quá lố bịch trong cách hành xử của một nhà nước, đó là hiện tượng “Quần chúng tự phát”. Hiện tượng này kể ra những tay đầy tớ nhân dân cũng đã đem ra áp dụng nhiều phen ở Thái Hà, ở Toà Khâm Sứ và nhiều nơi khác từ lâu rồi. Chuyện oái ăm dưới cái thời đại Hố Chí Minh quang vinh là ai cũng thấy lực lượng “ quần chúng tự phát” của ông Hồ lúc nào cũng gồm những tay côn đồ, sì ke ma tuý kể cả những tay bạn dân cũng trà trộn vào để quậy phá nhân dân khi kế hoạch được thực hiện.
Theo dõi các biến động từ Việt Nam, thông thường hễ khi nào nhà nước bí lối trong việc giải quyết bất cứ vấn đề gì liên quan đến sự công bằng mà nhân dân đòi hỏi thì cứ việc lôi cái bí quyết “Quần chúng tự phát “ra để giải quyết là xong ngay. Bí quyết “ Quần chúng tự phát” lại một lần nữa được thực hiện vào ngày 3 tháng 11 năm 2011 để đe doạ giáo dân Thái Hà khi thấy con đường cùng do chuyện cải cối cải chày không nổi với những lý lẻ trung thực từ Thái Hà. Bởi vậy Uỷ Ban Nhân Dân Quận Đống Đa xem ra chỉ có cách dùng cái lực lượng côn đồ được gọi là quần chúng tự phát thì mới hợp lý. Hợp lý ở chỗ là không ai đứng ra chịu trách nhiệm cả thì xong ngay, dù có chuyện gì xẩy ra …
Ngày 3 tháng 11 năm 2011 linh mục Nguyễn Văn Phượng Chánh xứ Giáo xứ Thái Hà đã gởi đến Toà Giám Mục Hà Nội một văn thư báo cáo chuyện quần chúng tự phát tấn công Thái Hà như sau :
“Vào lúc 14g45 ngày 03 tháng 11 năm 2011 có một toán khoảng chừng 100 người dân không biết từ đâu ùa vào sân Nhà thờ Giáo xứ Thái Hà cầm 2 loa tay chửi bới các tu sĩ, linh mục. Họ đã xô sát với các linh mục, tu sĩ và giáo dân. Cha Gioan Lưu Ngọc Quỳnh ra gặp gỡ toán dân này thì đã bị một nhóm túm áo cổ xô đẩy và gây hấn ngay trong sân nhà thờ. Thầy Phó tế Vinhsơn Vũ Văn Bằng bị xô sát và thầy Antôn Nguyễn Văn Tặng cũng bị lăng mạ và chửi bới. Họ đã lăng mạ nhiều giáo dân và hăm dọa giết. Ðây là đoàn người tự phát và không có ai đứng ra chịu trách nhiệm nhưng lại có sự chuẩn bị đầy đủ máy quay phim chuyên nghiệp, nhiều máy ảnh tác nghiệp trong nội vi Nhà thờ. Trong khi đó cổng Nhà thờ đã có bảng: Nơi trang nghiêm cấm quay phim chụp ảnh nên Cha Phạm Xuân Lộc đã phản ứng. Khi đó liền bị một nhóm người túm cổ áo xô xát. Những người đến chửi bới các linh mục và giáo dân lại là những người miệng đầy mùi rượu.
Họ như người say máu đã hung hãn chửi bới và sau đó đã dùng búa tạ đập tung cánh cửa cổng Nhà thờ Thái Hà.
Toán người này không chịu đối thoại với các tu sĩ, linh mục. Chúng con đã cho kéo chuông, đánh trống nhà thờ. Anh chị em giáo dân ở khắp nơi đã kéo đến rất đông. Trong đoàn người ấy, chúng con thấy có cha Quản Hạt Chính Tòa Hà Nội Giacôbê Nguyễn Văn Lý, chính xứ Hàm Long. Ðây là một sự nâng đỡ vô cùng lớn lao cho chúng con trong lúc hoạn nạn. Chúng con xin hết lòng cám ơn Cha Quản Hạt, anh chị em giáo dân Giáo xứ Hàm Long cũng như anh chị em giáo dân các Giáo xứ lân cận luôn đồng hành với chúng con. Sau khi anh chị em ở các xứ đạo lận cận đã đến hiệp thông với chúng con, thì đoàn người kia đã tự động rút lui…”
Qua các hiện tượng được gọi là quần chúng tự phát mà lâu nay Bắc Bộ Phủ thường rêu rao ca ngơị thì quả thật đó là kế hoạch cai trị dân của đảng cộng sản Việt Nam đã đi đúng theo lối tà quyền.
Trên thực tế, dù Uỷ Ban Quận Đống Đa đã dùng mọi phương cách để đe dọa kể cả dùng lực lượng côn đồ tấn công vào nhà thờ Thái Hà và đòi giết các giáo dân, các tu sĩ, cùng linh mục, nhưng Thái Hà vẫn kiên vững trong đức tin khi đứng lên đòi công lý và sự thật.
Đáng khâm phục thay cho sự hiệp nhất của dân Chúa tại Thái Hà, tất cả đã có một sự quyết tâm bất khuất trước bạo lực của bạo quyền Hà Nội.
Xin mọi người, mọi tổ chức hãy đốt lên những ngọn nến để hiệp thông cầu nguyện cho Thái Hà kiên vững trên con đuờng đòi công lý và sự thật.
Nguyễn An Quý

Chiếc áo bằng mây - Hàn Lệ Nhân

Posted on

Càng cách mạng, con Mẹ càng giống thực dân, đế quốc,
Càng giải phóng, con Mẹ càng bị kìm kẹp hơn xưa.
Càng kêu gào đoàn kết, con Mẹ càng rời rạc phân chia,
Càng học tập đạo đức, con Mẹ lại trẽn hơn bầy đĩ.


Gông nô lệ, một ngàn năm ủ nhụy,
Ách Thực dân, tròn thế kỷ khai hoa,
Ba mươi năm ăn bom Mỹ, bom Nga;
Vừa khôn lớn: Đứa tự xưng anh hùng giải phóng,
Đứa nhục nhằn ra khơi tìm đất sống!
Mẹ Việt Nam ơi!
Cách mạng làm khô đất nước rồi…
Bầy con Mẹ ngày nay đều hỏng cả!
Trái tim tơi tả
Mặt mày mang nạ
Xiêm y chắp vá
Máu như nước lã.
Mẹ Việt Nam ơi!
Lời Mẹ ầu ơ điệu ru hời
(Ngày con nằm trong nôi)
“Ham chi chiếc áo của người,
Người cho, chưa mặc, người đòi trả ơn.
Mưa nắng gió có nguồn cơn,
Của đâu có của cho không lạ thường !
Mấy đời bánh đúc có xương,
Mấy đời Đế-quốc xót thương dân mình.”
Mẹ Việt Nam ơi! Hỡi Mẹ hiền!
Thám thía lời ru con Mẹ đã:
Trái tim tơi tả
Mặt mày mang nạ
Xiêm y chắp vá
Máu như nước lã.
Đau xót Mẹ ơi, hối hận cũng rồi!
Vì ham áo đẹp của người,
Bỏ quên chiếc áo suốt đời Mẹ may.
Áo người, người dệt bằng mây,
Mây bay bay mãi, con bay theo hoài.
Bay theo mấy chục năm dài,
Áo xưa rách nát, áo người còn bay!

Hàn Lệ Nhân (danlambao)

danlambaovn.blogspot.com



Bấm vào tựa bài để nghe:


Chiếc áo bằng mây

Diễn ngâm: Xuân Dương

Đàn tranh: Chí Tâm - Piano: Jules Tambicanou - Sáo: Anh Trung


**********************


The shirt in clouds


Hàn Lệ Nhân


More they revolutionize, your children are more similar to the colonialists and imperialist,
More they are released, the more they are tortured worse than formerly.
More they shout of the union, the more they divided and detached,
More they study virtue, the more they are more shameless than whores.


The cangue of the slave system

Had been germinated along a thousand years,
The yoke of colonialism,
Flowered during a whole century.
After thirty years surfeited with American and Russian bombs,
And now adults: some people consider themselves the hero of liberation,
Others, humiliated, seek a ground of asylum by the sea!
Vietnam, Oh Motherland!
The revolution dried our country well…
Your children all nowadays are failing!
Our heart is torn
Our face is masked
Our dress, in patchwork
Our blood, like natural water.
Vietnam, Oh Motherland!
Words that you rocked us
(When we were in the cradle):
“Do not desire the shirt of others,
It is given to us, but claimed the return hastily, before we carried it.
Rain, sun, wind had always each one its causes,
There is thus never the free extraordinary one.
It is very rare to have a bone in the rice cake,
It is even rarer to have the imperialist compassion for our people.
Vietnam, Oh Mother! Sweet Mother!
After having seized your lullabies well, your children are already failing:
Our heart is torn
Our face is masked
Our dress, in patchwork
Our blood, like natural water.
Painful and repented but, Oh Mom, things are made!
Because we too desired the beautiful shirt of others
By forgetting that which you have sewing us all your life.
The shirt of others is weaved in clouds,
Clouds fly, fly away, we caught them ceaselessly.
We pursued them for decades,
Our ancient shirt is consequently shredded, that of others has been always in flight!

Hàn Lệ Nhân


********************

La chemise en nuages

Plus ils révolutionnent, tes enfants sont plus semblables aux colonialistes et impérialistes,
Plus ils se libèrent, plus ils sont tenaillés pire que jadis.
Plus ils crient de l’union, plus ils se sont divisés et détachés,
Plus ils étudient de vertu, plus ils sont plus éhontés que les putes.


La cangue de l’esclavagisme

Avait été germée au long d’un millier d’années,
Le joug du colonialisme,
Fleuri pendant un siècle entier.
Après trente ans rassasiés avec les bombes américaines et russes,
Et aujourd’hui, adultes: Les uns se croient héros de libération,
Les autres, humiliés, cherchent une terre d’asile par la mer !
Viêtnam, Mère Patrie !
La révolution a bien séché notre pays…
Tes enfants de nos jours sont tous foutus !
Notre cœur est déchiré
Notre visage est masqué
Notre habit, en patchwork
Notre sang, comme l’eau naturelle.
Viêtnam, Ô mère Patrie !
Les paroles que tu nous avais bercées
(Quand nous étions dans le berceau):
«Ne pas convoiter la chemise d’autrui,
On nous la donne, mais réclame le retour à la hâte, avant que nous la portions.
La pluie, le soleil, le vent ayant toujours chacun ses causes,
Il n’y a donc jamais de gratis extraordinaire.
Il est très rare avoir de l’os dans le gâteau de riz,
Il est encore plus rare alors avoir la compassion des impérialistes pour notre peuple.
Viêtnam, Ô Mère ! Douce Mère !
Après avoir bien saisi tes berceuses, tes enfants sont déjà foutus:
Notre coeur est déchiré
Notre visage est masqué
Notre habit, en patchwork
Notre sang, comme l’eau naturelle.
Douloureux et repentis mais, Ô Maman, les choses sont faites !
Parce que nous avons trop convoité la belle chemise d’autrui
En oubliant celle que tu nous as cousue toute ta vie.
La chemise d’autrui est tissée en nuages,
Les nuages s’envolent, s’envolent, nous les attrapions sans cesse.
Nous les avons poursuivis depuis des décennies,
Notre ancienne chemise est par conséquent déchiquetée, celle d’autrui est toujours en vol !

Hàn Lệ Nhân
. Bookmark the permalink.

3 Responses to Chiếc áo bằng mây

  1. Lu la Em says:
    Tuyệt vời!
  2. NGỨA TAI says:
    Tay này hình như phóng tác chuyện cổ của ANĐÉCXEN ?

Đối thoại nhân quyền Mỹ-Việt – Quan điểm của USCIRF

Thứ Bảy, 12/11/2011 @8:30 Sáng


Phúc trình thường niên 2011 của Ủy ban Tự do Tôn giáo Quốc tế Hoa Kỳ (USCIRF)
 
Hôm thứ Ba tuần này, giữa lúc Việt Nam và Hoa Kỳ chuẩn bị cho cuộc đối thoại về vấn đề nhân quyền ở Washington, Ủy ban Tự do Tôn giáo Quốc tế (USCIRF) của Hoa Kỳ khuyến cáo đã đến lúc Washington nên tăng áp lực để Việt Nam hành động hầu đạt được những tiến bộ cụ thể để cải thiện thành tích nhân quyền mà theo Ủy ban, đã trở nên đáng quan tâm hơn từ ngày Việt Nam được rút tên khỏi danh sách CPC. Ủy ban Tự Do Tôn giáo Quốc Tế là một ủy ban độc lập do Quốc hội Hoa Kỳ thành lập để theo dõi tình hình tự do tôn giáo trên thế giới, ủy ban này có nhiệm vụ đề nghị nên đưa nước nào vào danh sách các nước đáng quan tâm về nhân quyền, gọi tắt là CPC. Tiến sĩ Scott Flipse, phó Giám Đốc USCIRF đã dành cho Ban Việt Ngữ Đài VOA một cuộc phỏng vấn, một ngày trước khi cuộc đối thoại Mỹ-Việt bắt đầu. Mời quý vị theo dõi chi tiết trong Câu Chuyện Việt Nam do Hoài Hương phụ trách sau đây.
Dẫn đầu phái đoàn Hoa Kỳ trong cuộc Đối thoại Nhân quyền Mỹ-Việt là Trợ lý Ngoại trưởng đặc trách nhân quyền, dân chủ và lao động Michael Posner, và trưởng phái đoàn Việt Nam, Vụ trưởng Hoàng Chí Trung. Đây là vòng thảo luận thứ 16 trong cuộc đối thoại song phương, mà Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ mô tả trong một thông cáo báo chí hôm 7 tháng 11, là “dựa trên các nguyên tắc bình đẳng và tôn trọng lẫn nhau… nhằm thu hẹp những khác biệt giữa hai bên trong lĩnh vực nhân quyền.”
Tiến sĩ Scott Flipse là một chuyên gia về Việt Nam và là Phó Giám đốc Ủy ban Tự do Tôn giáo Quốc tế của Hoa Kỳ, ông từng nhiều lần tới thăm Việt Nam và đã gặp một số nhân vật bất đồng chính kiến trong các nhà tù, kể cả Linh mục Nguyễn văn Lý và các luật sư Nguyễn văn Đài và Lê thị Công Nhân.
Bất chấp những quan hệ nồng ấm hơn về nhiều phương diện, kể cả kinh tế, thương mại và quân sự, nhân quyền vẫn là lĩnh vực mà Việt Nam và Hoa Kỳ có nhiều khác biệt quan điểm nhất. Trong phúc trình nhân quyền thường niên công bố hồi tháng Tư năm nay, Bộ Ngoại giao Mỹ lưu ý rằng trong năm 2010, nhà nước Việt Nam đã “tăng các biện pháp hạn chế các quyền riêng tư của công dân, và các quyền tự do báo chí, ngôn luận, tụ tập, đi lại và lập hội”.
Hồi tháng 9, hơn 10 nhà lập pháp Mỹ đã gửi thư kêu gọi tân đại sứ Hoa Kỳ ở Việt Nam hãy nêu bật các quan tâm về vấn đề pháp quyền, tự do Internet, và chiến dịch đàn áp giới bất đồng chính kiến tại nước cộng sản Việt Nam.
Tiến sĩ Scott Flipse, phó Giám đốc USCIRF, nhận định về cuộc đối thoại nhân quyền Mỹ-Việt: “Tôi tin rằng việc hai nước nói chuyện với nhau rất là quan trọng, nhưng Việt Nam cần nghe rằng các quan hệ tốt đẹp sẽ tùy thuộc vào những cải thiện đạt được trong lĩnh vực nhân quyền. Đó là điều rất quan trọng cho phía Hoa Kỳ, và đó là thông điệp chúng ta nên gửi tới Việt Nam một cách rõ ràng.”
Tiến sĩ Scott Flipse cho biết ông đã đề cập tới vấn đề nhân quyền tại Việt Nam trong cuộc tiếp xúc với Trợ lý Ngoại Trưởng Michael Posner.
Ông nói: “Tôi nói với ông rằng ở Việt Nam có quá nhiều người tù tội, nhiều người bị giam vì các hoạt động tôn giáo, và vẫn có nhiều người bị ép buộc từ bỏ niềm tin tín ngưỡng, có những du đãng đến đánh đập, bắt bớ giáo dân Ky tô tham gia các buổi cầu kinh ban đêm. Có nhiều Phật tử, kể cả những người theo phái Làng Mai, bị chính quyền dùng bạo lực cấm hoạt động, Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất thì không được công khai hoạt động hợp pháp. Đó là chưa kể các chiến dịch đàn áp tín đồ Hòa Hảo, Cao Đài… Rất nhiều điều tôi muốn ông Posner nêu lên với phía Việt Nam.”
Được hỏi về phản ứng của Trợ lý Ngoại Trưởng Posner về yêu cầu đó, Tiến sĩ Scott Flipse cho biết: “Ông ấy nói tự do tôn giáo là một phần quan trọng trong cuộc đối thoại song phương. Tôi không nghi ngờ gì điều đó, nhưng vấn đề là nếu các cuộc thảo luận ấy diễn ra mà hai bên không tìm cách đạt các mục tiêu cụ thể và khả thi, những cải thiện cụ thể, thì sẽ có tác động ngược, chúng chỉ là những lời nói xuông.”
Tiến sĩ Scott Flipse nói cách duy nhất để buộc Việt Nam phải chú ý là liên kết nhân quyền với toàn bộ cấu trúc các quan hệ Mỹ-Việt, từ Tòa Bạch Ốc, tới các cuộc thương thuyết thương mại, và các phái đoàn quân sự vv.
Ông nói: “Người Việt Nam cần nghe chúng ta khẳng định nhân quyền là một vấn đề quan trọng và không thể xúc tiến quan hệ chiến lược với Hoa Kỳ, nếu không có những cải thiện cụ thể về nhân quyền. ”
Trong một phúc trình công bố hồi tháng Ba năm nay, Tổ chức Ký giả Không biên giới xếp hạng Việt Nam thứ 165 trong tổng cộng 178 nước về chỉ số tự do báo chí, và mô tả Việt Nam là “kẻ thù của Internet”. Tiến sĩ Scott Flipse cho biết ý kiến của ông về vấn đề này: “Tự do Internet là một vấn đề thiết yếu, không nên coi tự do internet là chỉ liên quan tới nhân quyền, nó còn là một vấn đề thương mại, Việt Nam nên nghe không những ông Posner nói tới tự do internet, mà cả Bộ trưởng Thương Mại và các phái đoàn thương mại Mỹ đi thăm Việt Nam cũng nên nêu lên vấn đề này.”
Tiến sĩ Scott Flipse nhắc tới một số tù nhân lương tâm ở Việt Nam, đặc biệt là Linh mục Nguyễn văn Lý, hiện đã bị đưa trở lại vào tù. Ông nói: “Tôi đã gặp Linh mục Lý 2 lần trong tù trong các chuyến đi thăm Việt Nam. Tôi biết Cha Lý là một người can đảm. Tôi biết Cha Lý tranh đấu ôn hòa cho tự do, và sự kiện Cha Lý vẫn tiếp tục bị cầm tù là một vết nhơ trong các quan hệ Việt-Mỹ.”
Tiến sĩ Scott Flipse nói ông hy vọng Linh mục Nguyễn văn Lý sẽ được trả tự do lập tức, một điều mà ông cho là rất có thể xảy ra sau vòng đối thoại nhân quyền lần này, nhưng ông nói ngoài Cha Lý, còn có nhiều trường hợp khác, những tín hữu đạo Cao Đài, Hòa Hảo, Ky tô giáo, Tin Lành khác đang bị cầm tù, cùng với các nhà hoạt động nhân quyền, các luật sư bênh vực cho các cộng đồng tôn giáo cũng nên được phóng thích.
Tiến sĩ Scott Flipse nói ông không phải là người duy nhất nêu lên các trường hợp cá biệt vừa kể, mà các tổ chức phi chính phủ và các chuyên gia về Việt Nam khác cũng nhắc tới các trường hợp này trong cuộc tiếp xúc với Trợ lý Ngoại Trưởng Posner.
Ông nói: “Đã đến lúc nên làm nhiều hơn là chỉ nói xuông, phải làm thế nào để Việt Nam phải hành động bằng cách phóng thích những vị này, hơn thế nữa, ngay từ đầu Việt Nam lẽ ra đã không nên bắt giữ họ.”
Tiến sĩ Flipse lặp lại đề nghị của Ủy ban Tự Do Tôn giáo Quốc Tế, là nên liên kết nhân quyền với các quan hệ khác, kể cả trong lĩnh vực chiến lược và an ninh.
Tiến sĩ Flipse nói: “Thông điệp mà chúng ta cần gửi đến người Việt Nam là đây là quyền lợi của người Mỹ, và chúng tôi sẽ không tiến hành các chương trình phục vụ quyền lợi kinh tế và an ninh của Việt Nam, đặc biệt liên quan tới cuộc tranh chấp Biển Đông, cho tới khi nào có tiến bộ về các quyền lợi của Hoa Kỳ như nhân quyền và tự do tôn giáo.”
Mới đây, trong một bài tham luận về quan hệ Mỹ- Á Châu, Ngoại trưởng Clinton khẳng định rằng hơn cả sức mạnh quân sự và quy mô của nền kinh tế Mỹ, tài sản quốc gia quý báu nhất là sức mạnh của các giá trị Mỹ, đặc biệt là lập trường ủng hộ dân chủ và nhân quyền, mà theo bà là trọng điểm của chính sách đối ngoại, kể cả chính sách nhìn về khu vực Châu Á-Thái bình dương hiện nay.
Ngoại trưởng Clinton nói: “Giữa lúc chúng ta thắt chặt hơn các quan hệ với những đối tác mà chúng ta còn nhiều bất đồng về các vấn đề ấy, chúng ta sẽ tiếp tục kêu gọi họ hãy cải cách để nâng cao kỹ năng cai trị, bảo vệ nhân quyền và thăng tiến các quyền tự do chính trị.”
Ngoại trưởng Clinton nêu lên trường hợp Việt Nam, nói rằng Washington đã khẳng định rõ ràng với Việt Nam rằng sự phát triển quan hệ đối tác chiến lược Việt-Mỹ đòi hỏi Hà nội phải đề ra những bước để bảo vệ tốt hơn các quyền làm người và thăng tiến các quyền tự do chính trị.
Tiến sĩ Scott Flipse kết luận rằng những lời lẽ ấy đã làm ông ấm lòng, mặc dù ông chưa biết ngoài đời thực, chính sách ấy sẽ được áp dụng như thế nào cho có hiệu quả.

e-mail

Tin mừng CĐNVTN tại Paris vừa chiến thắng vc // Đã đồng ý tháo bỏ Cờ Máu VC chiều ngày hôm nay (thứ Bảy) SAMEDI.12/11/2011 tại siêu thị GERANT MASSENA.....

Tin mừng CĐNVTN tại Paris vừa chiến thắng vc =D> applaudissement&lt:-P Fête, soirée

Một Chiến Sĩ chống cộng tại Paris xé cờ máu trong chợ Casino Massena Quận 13 

 

BRAVO ! CHIẾN HỮU TRẦN ĐẠI ẤN 
xé cờ máu=D> applaudissement=D> applaudissement=D> applaudissement
 
Sent: Sat, Nov 12, 2011 3:55 am
Subject: FW : Cờ cộng sản ở Paris

Kính thưa qúi vị
Ngày hôm nay sáng thứ 7,12/11/2011.Sau khi buổi họp ngày hôm qua chúng tôi đã đệ cử một phái đoàn đại diện các hội đoàn tai PARIS , gồm 10 người do Bác Sĩ Phan Khắc Tường Chủ Tịch Cộng Đồng NGƯỜI VIỆT QUỐC GIA TỰ DO TẠI PHÁP
Sáng nay đã đi đến siêu thị GERANT MASSENA 13, để gặp Ban Giám Đốc, 
Họ đã đồng ý tháo bỏ Cờ Máu VC xuống ngay chiều ngày hôm nay SAMEDI.12/11/2011.

Kính Báo cùng qúy vị & thân hữu khắp nơi được biết tin vui nầy 
Kính thư.
Phan Dinh Anh Kim
E-mail 
***
Đả đảo vc - Đả đảo cs và bè lũ tai sai bán nước.
Đả đảo đám người "ăn cơm Tự Do, đội mo cs".

Châu Âu mở cơ quan đại diện tại thủ đô Libya

Thứ bảy 12 Tháng Mười Một 2011

Lãnh đạo ngoại giao châu Âu Catherine Ashton (giữa) và đại diện chính quyền Libya, Tripoli, 12/11/2011
Lãnh đạo ngoại giao châu Âu Catherine Ashton (giữa) và đại diện chính quyền Libya, Tripoli, 12/11/2011
REUTERS

Đức Tâm
Lãnh đạo ngoại giao Liên Hiệp Châu Âu Catherine Ashton cho biết là nhân chuyến công du Libya, bà cho mở trong ngày hôm nay, 12/11/ 2011, một cơ quan đại diện phái đoàn châu Âu ở thủ đô Tripoli.

Trong một thông cáo được AFP trích dẫn, bà Ashton tuyên bố : « Mở một phái đoàn của Liên Hiệp Châu Âu ở Tripoli thể hiện sự cam kết của Liên Hiệp duy trì quan hệ chặt chẽ với nhân dân Libya, trong giai đoạn quá độ chính trị cũng như về lâu dài ».
Chuyến viếng thăm Libya của bà Catherine Ashton bắt đầu ngày hôm nay, diễn ra trong bối cảnh vào thứ Hai, 14/11, các Ngoại trưởng thành viên Liên Hiệp Châu Âu sẽ nhóm họp tại Bruxelles để thảo luận về việc giúp Libya tái thiết.
Trong chuyến thăm Libya, lãnh đạo ngoại giao châu Âu sẽ gặp người đứng đầu Hội đồng Quốc gia Chuyển tiếp CNT, ông Moustapha Abdeljalil và tân thủ tướng Abdel Rahim al-Kib. Bà Ashton cũng sẽ tham dự một diễn đàn về quyền của phụ nữ tại Libya.
Kể từ khi xẩy ra cuộc khủng hoảng, từ đầu năm nay, Liên Hiệp Châu Âu đã cung cấp hơn 155 triệu euro viện trợ nhân đạo cho Libya. Đồng thời, châu Âu cũng tài trợ cho CNT 30 triệu euro để thực hiện các ưu tiên tức thời và ổn định tình hình đất nước. Mặt khác, châu Âu cũng cung cấp thêm 50 triệu euro để thực hiện các kế hoạch dài hạn tại Libya.
tags: Châu Âu - Châu Phi - Libya - Liên Hiệp Châu Âu - Quốc tế

Việt - Trung nên tổ chức hội thảo song phương về lịch sử chủ quyền Biển Đông

Thứ bảy 12 Tháng Mười Một 2011

Quang cảnh Hội nghị Biển Đông tại Hà Nội, ngày 04/11/2011
Quang cảnh Hội nghị Biển Đông tại Hà Nội, ngày 04/11/2011
Reuters

Thanh Phương
Cuối tuần trước, Hội thảo khoa học quốc tế về Biển Đông lần thứ 3 đã diễn ra tại Hà Nội với chủ đề « Biển Đông : Hợp tác vì an ninh và phát triển khu vực ».

Là một trong những diễn giả tham gia hội thảo lần này, tiến sĩ Nguyễn Nhã nêu lên một số điểm đáng chú ý trong hội thảo.
Đặc biệt, ông cho rằng hai nước Trung Quốc và Việt Nam nên có hội thảo về lịch sử chủ quyền Biển Đông để đối chọi các lập luận nhằm phân định rạch ròi chủ quyền của mỗi bên trước khi nói đến chuyện hợp tác cùng khai thác.
Sau đây là phần phỏng vấn tiến sĩ Nguyễn Nhã

Tiến sĩ Nguyễn Nhã - 12/11/2011
 
12/11/2011
 
 

tags: Biển Đông - Châu Á - Chủ quyền - Lịch sử - Phỏng vấn - Trung Quốc - Việt Nam