Thứ Bảy, 31 tháng 12, 2011

Hình ảnh dân oan An Giang lũ lượt nằm ngồi la liệt trên vỉa hè đường Võ Thị Sáu, Sài Gòn, để khẩu hiệu đả đảo, tố cáo chủ tịch AG cướp đất trắng trợn

12/31/2011 01:03:00 AM  CoVang  3

Phóng viên: Bé ĐUN :-)

Trưa nay đang đi trên Võ Thị Sáu thì lại gặp cảnh này. Thương dân tôi quá....
Toàn mấy cụ trên U60.
Mình xin phép chụp hình, các cụ bảo: "Chụp đi! Chụp thoải mái đi! Tụi tui đang rất cần lên báo nè!"

Chụp nhiều dzô!!"Chắc tưởng mình là phóng viên. T____T

http://bietkichxaxu.blogspot.com/2011/12/hinh-anh-dan-oan-giang-lu-luot-nam-ngoi.html

3 Ý Kiến:

" CON ƠI NHỚ LẤY CÂU NẦY

CƯỚP ĐÊM LÀ GIẶC CƯỚP NGÀY LÀ QUAN "

TỪ KHI LỊCH SỬ SANG TRANG

ĐÊM NGÀY VẪN CƯỚP LÀ QUAN CỘNG HỒ
17 NĂM ĐI TÌM CÔNG LÝ !

CON SỐ 17 NĂM SẼ TO TÁT HƠM NHIỀU KHI ĐỨNG CẠNH NHỮNG CON SỐ KHÁC...

17 NĂM - NẾU BẮT ĐẦU TỪ TUỔI 30 - 47 : SẼ LÀ NGƯỜI ĐÀN ÔNG BẤT TÀI , VÀ LUÔN LUÔN THẤT BẠI TRÊN ĐƯỜNG ĐỜI VÌ , KHÔNG CÓ VỐN LIẾNG TRONG GIAI ĐOẠN CẦN THIẾT CỦA SỰ NGHIỆP .

17 NĂM - NẾU BẮT ĐẦU TỪ TUỔI 40 - 57 : SẼ LÀ NGƯỜI CHỒNG VÔ TÍCH SỰ , NGƯỜI CHA VÔ TRÁCH NHIỆM , NGƯỜI CON BẤT HIẾU VÌ , CHẲNG LO LẮNG GÌ ĐƯỢC CHO GIA ĐÌNH VÀ CHA MẸ CỦA MÌNH.

17 NĂM - NẾU BẮT ĐẦU TỪ TUỔI 50 - 67 : SẼ LÀ NGƯỜI ĐÀN ÔNG BẤT HẠNH , CẢ CUỘC ĐỜI CHÌM TRONG BỂ KHỔ TỪ THỂ XÁC LẪN TÂM HỒN VÀ SẼ CHẾT ĐI TRONG BỆNH TẬT VÀ NGHÈO KHÓ ...

17 NĂM - NẾU BẮT ĐẦU TỪ TUỔI 60 - 77 : SẼ LÀ THÂY MA BIẾT ĐI VÀ , NIỀM VUI LỚN NHẤT LÀ MONG CẦU SỰ CHẾT .

VÀ , NHỮNG ĐỨA TRẺ LỚN LÊN TRONG 17 NĂM OAN NGHIỆT ĐÓ SẼ LÀ NHỮNG ĐỨA TRẺ THẤT HỌC , THIẾU THỐN , MẶC CẢM VÀ TỘI LỖI ...

17 NĂM - HƠN BA NHIỆM KỲ CẦM CÂN NẨY MỰC CỦA CÁC ĐỈNH CAO TRÍ TUỆ...

ĐÂY MỚI CHỈ LÀ CÂU CHUYỆN CỦA MỘT GIA ĐÌNH , VÀ CÒN MẤY CHỤC TRIỆU GIA ĐÌNH KHÁC NỬA ... TỘI ÁC CỦA CỘNG SẢN NẦY KHÔNG BIẾT LẤY GÌ MÀ CHỨA CHO NỔI ! ! !
NGƯỜI MIỀN NAM THÌ - 36 NĂM ĐI TÌM CÔNG LÝ ! ! !

Nhìn lại thế giới năm 2011

Đoàn Xuân Lộc

Cập nhật: 11:43 GMT - thứ bảy, 31 tháng 12, 2011
Năm 2011 được đánh dấu bởi Mùa xuân Ảrập
Ngoài những thảm họa thiên nhiên – như sóng thần tại Nhật, lụt lớn ở Thái Lan hay động đất ở Thổ Nhĩ Kỳ – trong năm 2011, nhiều biến cố quan trọng đã xảy ra tại nhiều nước khác nhau, làm thay đổi cục diện chính trường thế giới. Trong số đó có không ít sự kiện mà cách đây một năm khó ai có thể đoán hay tin rằng sẽ xảy ra.
Bắc Phi thức tỉnh
Sự kiện – hay nói đúng hơn, một chuỗi sự kiện – được dư luận thế giới quan tâm nhiều nhất năm 2011 là việc người dân tại nhiều nước Bắc Phi và Ảrập thức tỉnh, vùng dậy đòi quyền tự do, dân chủ cho mình và lật đổ các chế độ độc tài tại đây.
Những biến cố này được khởi sự tại Tunisia hôm 18/12/2010, khi người dân nước này đồng loạt xuống đường biểu tình sau khi Mohamed Bouazizi, một sinh viên, tự thiêu để phản đối sự tham nhũng, đàn áp của cảnh sát của nước Bắc Phi này.
Trước làn sóng biểu tình ngày một mạnh của người dân, sau gần một tháng chống cự, Tổng thống Ben Ali buộc phải từ chức và cùng gia đình trốn chạy sang Ảrập Saudi.
Cuộc vùng dậy của người dân Tunisia – còn được gọi là cuộc ‘Cách mạng hoa Nhài’ – không chỉ chấm dứt 23 năm độc tài cai trị của ông Ben Ali tại Tunisia mà còn lan rộng sang các nước láng giềng khác.
Ở Ai Cập, bắt đầu từ ngày 25/01/2011, các cuộc biểu tình đã đồng loạt xảy ra và 18 ngày sau đó, tổng thống Hosni Mubarak đành phải từ chức, chấm dứt 30 năm cai trị nước này.
Sau Tunisia và Ai Cập, làn sóng biểu tình lan sang Lybia và cuối cùng chấm dứt 42 năm độc tài cai trị của đại tá Muammar Gaddafi tại quốc gia này. Nhưng khác hẳn với hai nhà độc tài kia, thay vì trốn chạy hay đầu hàng, ông Gaddafi kiên quyết tấn công, đàn áp người biểu tình và dẫn đến cuộc nội chiến đẫm máu.
Tuy vậy, trước sức mạnh của người dân Lybia và các cuộc không kích của liên quân, sau gần chín tháng chống cự, đại tá Gaddafi hết đường chạy và bị bắt. Không chỉ thế, vì ham mê quyền lực vô độ, thà chết chứ không bỏ quyền lực, ông phải chết một cách thê thảm, nhục nhã, gia đình ông phải sống cảnh ly tán, chết chóc.
Ngoài ba nước trên, các cuộc nổi dậy chống độc tài, toàn trị đã và đang xảy ra tại một số nước khác trong vùng như Syria và Yemen.
Chưa ai có thể khẳng định những cuộc nổi dậy chống độc tài, đòi tự do tại các nước Bắc Phi và Ảrập – thường được gọi là ‘mùa Xuân Ảrập’ – có thực sự ‘đơm chồi’, ‘nảy lộc’ và ‘sinh hoa’, ‘kết trái’ hay không.
Nhưng những gì diễn ra tại những nước này trong năm qua cho thấy không ai có thể mãi tự cho mình cái quyền độc tôn lãnh đạo nếu họ không được bầu lên một cách dân chủ, hợp pháp, nếu họ không biết đặt quyền lợi của dân trên hết. Cách đây một năm, chắc không ai có thể đoán rằng những nhà độc tài có trong tay tất cả mọi quyền lực như đại tá Gaddafi có thể bị hạ bệ và thậm chí bị giết hại một cách tàn nhẫn như vậy.
Việc người dân tại các nước Bắc Phi và Ảrập dám đứng lên chống chọi với những nhà độc tài nhiều thủ đoạn và dám làm tất cả để duy trì quyền lực cũng chứng mình rằng ‘không có gì quý hơn tự do’.
Biển Đông nổi sóng
Tranh chấp, căng thẳng Biển Đông cũng là một đề tài khác được giới dư luận thế giới, đặc biệt là tại Việt Nam và các nước khu vực, quan tâm nhiều trong năm 2011.
Nhiều hội nghị diễn ra để bàn về tranh chấp Biển Đông
Tranh chấp về chủ quyền giữa Trung Quốc và một số nước ASEAN tại Biển Đông đã có từ lâu. Nhưng có thể nói 2011 là năm có nhiều căng thẳng nhất giữa các nước tranh chấp.
Chẳng hạn, dù Bắc Kinh và Hà Nội chính thức tuyên bố gia tăng quan hệ dựa trên ‘4 tốt’ và ‘16 chữ vàng’, căng thẳng giữa Việt Nam và Trung Quốc đã diễn ra, sau khi tàu Trung Quốc vào cắt cáp tàu thăm dò dầu khí của Việt Nam vào tháng cuối tháng Năm.
Như hầu hết giới quan sát, phân tích nhận định, một lý do chính đã làm Biển Đông nhiều lần nổi sóng, gây căng thẳng và thậm chí có thể dẫn đến xung đột khu vực trong năm 2011 là thái độ mạnh bạo – nếu không muốn nói là hung hăng – của Trung Quốc trong việc nước này tuyên bố, khẳng định chủ quyền của mình tại Biển Đông.
Mỹ quay trở lại
Năm 2011 cũng là năm đánh dấu sự quay trở lại châu Á của Mỹ.
Trong một bài viết được đăng trên tạp chí Foreign Policy, Ngoại trưởng Mỹ Hillary Clinton nhấn định rằng thế kỷ 21 sẽ là thế kỷ Thái Bình Dương vì theo bà các cỗ máy chính của nền kinh tế thế giới trong thế kỷ này đều nằm ở châu Á-Thái Bình Dương.
Nhưng, cũng như nhiều nhà phân tích khác nhận định, Ngoại trưởng Mỹ cho rằng, ngoài việc được coi là một miền đất hứa, châu Á cũng là vùng tiềm tàng nhiều bất ổn. Tranh chấp Biển Đông là một ví dụ.
Do đó, theo bà Hillary Clinton, để tận dụng được những cơ hội mà các nền kinh tế ở Á châu mang đến cũng như giới hạn được những xung đột trong khu vực, Mỹ cần phải sử dụng hết mọi khả năng, phương tiện ngoại giao để có thể gia tăng sự hiện diện, ảnh hưởng và vai trò lãnh đạo của mình tại châu Á-Thái Bình Dương.
Chuyến đi châu Á của Tổng thống Mỹ Barack Obama trong tháng 11, trong đó có điểm dừng chân tại Úc và Bali, Indonesia – nơi ông tham dự Hội nghị Á Đông lần đầu tiên – đánh dấu sự trở lại của Mỹ. Trong chuyến đi này, Tổng thống Obama cũng đã nhiều lần khẳng định rằng Mỹ sẽ gia tăng sự hiện diện quân sự của mình tại Á châu cũng như cam kết rằng Mỹ sẽ đóng vai trò lãnh đạo trong khu vực.
Điều đáng nói là – như nhận định của Elizabeth C. Economy trong một bài viết được đăng trên trang Council on Foreign Relations, hôm 22/11/2011 – việc Mỹ gia tăng sự hiện diện của mình tại Á châu làm an lòng các nước trong khu vực, đặc biệt là những nước có tranh chấp lãnh thổ với Trung Quốc hay quan ngại về sự lớn mạnh của nước này.
Châu Âu khủng hoảng
Các nước châu Âu chao đảo vì khủng hoảng đồng euro
Một lý do khác dẫn đến việc Mỹ chú tâm nhiều hơn vào Á châu là sự suy thái kinh tế của châu Âu.
Theo kết quả của cuộc thăm dò dư luận – Trans-Atlantic Trends 2011 Survey – do The German Marshall Fund của Mỹ thực hiện được công bố vào tháng Chín năm nay, có đến 51 % người Mỹ được hỏi cho rằng đối với kinh tế của Mỹ các nước Á châu quan trọng hơn các nước thành viên của Cộng đồng chung châu Âu (EU).
Đúng vậy, 2011 là một năm tồi tệ với các nước châu Âu vì nhiều nước rơi vào khủng hoảng tài chính, kinh tế nghiêm trọng. Một số nước thành viên của EU, như Hy Lạp, Ý phải đối diện với nợ nần chồng chất, không thể xoay trả.
Nhiều nhà phân tích cho rằng, đây là cuộc khủng hoảng lớn nhất mà châu Âu phải đối diện kể từ Thế chiến thứ Hai.
Khủng hoảng tài chính, kinh tế không chỉ làm lu mờ đi những thành quả kinh tế, chính trị mà các nước EU đạt được từ hơn 50 năm qua mà còn đe dọa đến những cố gắng, ý tưởng hội nhập và xây dựng một châu Âu thống nhất.
Tuy vậy, mặc dù chưa phải đã thoát khỏi đường hầm, nhưng sau cuộc họp thượng đỉnh quan trọng tại Brussels vào đầu tháng 12, ngoại trừ Anh, xem ra các nước EU đang tìm được một giải pháp chung cho khủng hoảng.
Hơn nữa, dù rơi vào khủng hoảng kinh tế trầm trọng, nhìn toàn cục mọi chuyện không phải là đen tối đối với châu Âu. Trong một bài diễn văn đọc tại Đại học Zurich (Thụy Sỹ) hôm 9/11/2011, Chủ tịch Hội đồng châu Âu Herman Van Rompuy khẳng định rằng châu Âu vẫn là một khu vực ổn định, phồn thịnh và tự do nhất.
Có thể châu Á đang có thế mạnh về kinh tế, nhưng so với châu Âu, mức sống người dân tại châu Á vẫn còn thấp, nhiều quốc gia vẫn chưa thực sự dân chủ, tự do, chính quyền tham nhũng. Và đặc biệt, như căng thẳng liên quan đến tranh chấp Biển Đông hay việc một số nước trong vùng phải đặt vào tình trạng báo động khi lãnh tụ Bắc Hàn Kim Jong-il qua đời cho thấy tại châu Á xung đột giữa các nước khu vực có thể xảy ra.
Nước Nga vùng dậy
"Một bên suốt đời đấu tranh cho dân chủ, tự do và sau khi chết được thế giới tưởng nhớ, ca ngợi. Còn một bên độc tài, toàn trị và ngoại trừ truyền thông nhà nước Bắc Hàn và ‘một vài nước anh em’, dư luận chung đều không có gì thiện cảm khi hay tin ông qua đời. Qua đó cho thấy, dù sống ở đâu, xem ra ai cũng mong muốn có dân chủ, tự do."
Nếu 2011 được bắt đầu với việc người dân tại các nước Bắc Phi và Ảrập đứng lên đòi quyền tự do, dân chủ, cuối năm 2011 cũng có không ít biến cố chứng tỏ rằng dân chủ hóa là một tiến trình phát triển tất yếu của lịch sử, không ai có thể ngăn cản được.
Tại Nga, người dân đã đồng loạt xuống đường tố cáo đảng Nước Nga Thống Nhất của ông Vladimir Putin gian lận trong cuộc bầu cử Hạ Viện hôm 04/12. Chẳng hạn, ngày 24/12 nhiều cuộc biểu tình đã diễn tại nhiều thành phố khác nhau tại Nga – trong đó tại thủ đô Moscow, có khoảng 50.000 người.
Những cuộc biểu tình này cũng phản đối, chỉ trích, đòi tẩy chay, loại trừ ông Vladimir Putin – người đã giữ chức Tổng thống và Thủ tướng Nga trong 13 năm vừa qua và sẽ ra tái tranh cử tổng thống vào tháng Ba năm tới.
Ngay cả Miến Điện – một nước được coi là độc tài – cũng có nhiều biến chuyển, cởi mở về chính trị trong trong thời gian gần đây. Điều đó cho thấy chỉ có những ai cố tình nhắm mắt làm ngơ, chỉ có những ai ham quyền quá độ – như ở Bắc Hàn và một số ít nước khác – mới không muốn chấp nhận quy luật chung đó.
Những ngày cuối năm, dư luận thế giới cũng quan tâm nhiều đến cái chết của hai nhà lãnh đạo: ông Vaclav Havel, cựu tổng thống Cộng hòa Czech và Kim Jong-il, ‘lãnh tụ kính yêu’ của Bắc Hàn – hai con người có hai lối sống khác biệt, để lại hai di sản đối nghịch và cũng nhận được hai thái độ trái ngược nhau từ dư luận khi họ qua đời.
Một bên suốt đời đấu tranh cho dân chủ, tự do và sau khi chết được thế giới tưởng nhớ, ca ngợi. Còn một bên độc tài, toàn trị và ngoại trừ truyền thông nhà nước Bắc Hàn và ‘một vài nước anh em’, dư luận chung đều không có gì thiện cảm khi hay tin ông qua đời. Qua đó cho thấy, dù sống ở đâu, xem ra ai cũng mong muốn có dân chủ, tự do.

 BBC

Tin nóng: Công An Đàn Áp Khốc Liệt Dân Oan La Ngà, Định Quán, Đồng Nai

Posted on by HNSG

Lại một lần nữa, vào dịp cuối năm 2011, công an và cảnh sát, bận sắc phục và đồ thường, đã vô cùng thô bạo khi kéo lực lượng hàng trăm người với súng, dùi cui, roi điện, xe đặc chủng, xe tù, và cả vòi ròng để đánh đập đàn áp 50 hộ dân oan biểu tình đòi đất một cách ôn hòa tại La Ngà, Định Quán, tỉnh Đồng Nai.
Hình ảnh công an và cảnh sát đánh đập dân oan và bắt đi một số người, được ghi trong đoạn video clip dưới đây:
Theo những hình ảnh ghi nhận được, điều đáng buồn, phía bên kia đường, dân chúng ra đứng xem đông nghẹt, nhưng dường như vô cảm trước sự đàn áp của công an và cảnh sát.
Ngày 30 tháng 12 năm 2011
Dân oan tại La Ngà, Định Quán biểu tình
bị đàn áp dã man

Tin La Ngà, Định Quán, đầu tháng 12/2011 ─ Suốt mấy năm nay, khoảng 50 hộ dân tại Định Quán, La Ngà thuộc tỉnh Đồng Nai bị cán bộ nhà nước cướp đất cướp nhà, chiếm đoạt cách oan ức bất công để bán cho nhà máy đường La Ngà với giá rất cao, nhưng lại không chịu đền bù thiệt hại, hoặc đền bù cách bất công, không thỏa đáng cho những hộ dân bị cướp đoạt.

Sau một thời gian dài thưa kiện, đòi đền bù mà không được đáp ứng, người dân bị cướp nhà cướp đất không còn nơi ăn chốn ở, quá đau khổ, uất ức và tức giận, nên những ngày đầu tháng 12/20011, dân oan trong vùng bèn tập hợp lại, cùng kéo nhau đi khiếu nại tập thể, yêu cầu nhà nước can thiệp trả lại đất, nhà cho dân, hoặc đền bù người dân cách thỏa đáng.
Nhưng thay vì trả lại sự công bằng cho người dân, bạo quyền địa phương đã huy động công an 113 và cán bộ đủ mọi lực lượng cùng kết hợp với công ty nhà máy đường La Ngà, dùng vòi rồng, súng, gậy, hơi cay, roi điện, xe đặc chủng, xe tù… đánh đập, trấn áp để buộc người dân biểu tình phải giải tán. Nhưng người dân bị oan ức đã lâu, quyết chống lại bạo lực một cách mạnh mẽ, nên một số người đã bị công an bắt chở đi biệt tích. Chắc chắn họ sẽ bị kết tội chống người thi hành công vụ và án tù không nhỏ.
Trong chế độ do một đảng cướp thống trị, người dân bị oan ức, bị cướp đoạt tài sản, muốn yên thân thì chỉ việc cắn răng lại mà chịu đựng trong im lặng. Kêu oan, đòi đền bù, nhất là kết hợp nhau để đòi với tính cách tập thể thì bảo đảm 100% là bị đàn áp. Bị đàn áp, đánh đập, giải tán thì liệu mà rút lui, nếu chống cự lại thì sẽ bị vào tù, bị tra tấn vì tội “chống người thi hành công vụ”.
Than ôi! Dân Việt còn phải chịu đựng chế độ ăn cướp này đến bao giờ! Chẳng lẽ cứ chấp nhận chịu đựng mãi? Càng chịu đựng thì bọn cướp càng làm tới!
Xin các tổ chức nhân quyền, các cơ quan truyền thông, các cá nhân đấu tranh cho công lý, tự do dân chủ, hãy lên tiếng can thiệp để bênh vực những người dân thấp cổ bé miệng này. Nếu không có sự can thiệp, số phận của những người dân này sẽ hết sức bi đát dưới bàn tay dã man tàn bạo của bạo quyền cộng sản.
Tin tức từ Việt Nam.
http://www.hennhausaigon2015.com/?p=13003 

Chương Trình Phát Thanh Sáng Thứ Bảy 31.12.2011

Chúc Mừng Năm Mới 2012

Kính mời bấm nghe :

!!!



Những nhà bất đồng chính kiến nổi bật năm 2011

Định Nguyên, thông tín viên RFA

2011-12-30
“Bất Đồng Chính Kiến” là một thuật ngữ chỉ danh cho những người đưa ra phân tích, phản biện những chính sách của đảng không thật sự phù hợp với hiện tình đất nước, dưới hình thức ôn hòa.
AFP PHOTO
Công an áp giải TS Cù Huy Hà Vũ đến tòa án nhân dân thành phố Hà Nội sáng ngày 4-4-2011.
Nhưng họ lại bị quy kết “tuyên truyền chống phá nhà nước”, “âm mưu lật đổ chính quyền”, để rồi bị bắt, bị kết án. Định Nguyên lược thuật những bản án nổi bật trong năm 2011 như sau.

Một sức ép đầy uy lực

Trước hết, xin đề cập tới vụ án Của TS luật Cù Huy Hà Vũ. Đây là một vụ án, mà theo LS Trần Lâm, nguyên thẩm phán tòa án tối cao, cho rằng:“Vụ việc trở nên  càng căng thẳng hơn khi phong trào trong và ngoài nước ủng hộ ông Vũ mạnh mẽ chưa từng thấy, như một sức ép đầy uy lực.”
Có một số lý do khiến cho vụ án của TS Hà Vũ trở thành một vụ án quan trọng nhất trong hàng ngũ những nhà bất đồng chính kiến bị kết án trong lịch sử đương đại của Việt Nam.Thứ nhất, Cù Huy Hà Vũ thuộc dòng dõi thế gia khai quốc công thần của triều đại Hồ Chí Minh. Thứ hai, gia đình ông Vũ quyết liệt đấu tranh với chính quyền trong nước cũng như tranh thủ dư luận quốc tế để đòi trả tự do cho ông. Đặc biệt là vợ ông, LS Nguyễn Thị Dương Hà và em gái ông, bà Cù Thị Xuân Bích.
Quy luật của đấu tranh, bất kỳ một cuộc đấu tranh nào cũng có sự hy sinh. Những con người uy tín như vậy họ đã dám lên tiếng và hy sinh.
LS Lê Thị Công Nhân
Thêm nữa, lần đầu tiên các luật sư biện hộ cho ông yêu cầu phải có mặt của chủ tịch nước Nguyễn Minh Triết tại phiên tòa với tư cách đại diện cho “nạn Nhân”và là “nguyên đơn” của vụ án. Cuối cùng là sự ủng hộ rộng rãi của mọi giai tầng xã hội. Vào ngày 25 tháng Giêng năm 2011, đài RFA gửi một lá thư đến Toà án Nhân dân Thành phố Hà Nội đề nghị “ông Hà Vũ phải được thả ngay lập tức, và cáo buộc dành cho ông phải bị hủy bỏ, và ông Hà Vũ phải được phép bày tỏ chính kiến của mình mà không bị can thiệp trong tương lai.” Cũng nên nhắc lại vụ “Khách sạn Mạch Lâm” mà nhà nước Việt Nam dàn dựng nhằm triệt hạ uy tín của ông là “cú đánh bẩn” khó quên đối với dư luận.
Ông bị xếp loại thành phần “đối đầu với đảng và nhà nước” kể từ cái nhìn của ông về công cuộc “giải phóng miền nam”, kết thúc vào ngày 30/4/1975, khi ông trả lời phỏng vấn của đài VOA, Hoa Kỳ: “Tuy nhiên tại thời điểm hiện nay thì quan niệm đó chắc chắn không chỉ là lỗi thời mà còn là phản động theo đúng nghĩa đen của từ này vì ban lãnh đạo Đảng cộng sản Việt Nam đã công khai đi theo con đường tư bản chủ nghĩa.” Đến đỉnh điểm là kiện thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng vi phạm pháp luật khi cho Trung Quốc khai thác bô xít ở Tây Nguyên.
Nhưng trên hết là trái tim của ông dành cho quê hương và dân tộc. Qua những bài viết ông cho thấy: Việt Nam, về nội hướng, một xã hội đang dần băng hoại do luật pháp bị sử dụng một cách tùy tiện phục vụ cho mưu đồ cai trị hơn là phát triển đất nước; về ngoại hướng, “những thế lực thù địch đang âm mưu diễn biến hòa bình” lãnh thổ và biển đảo của quốc gia.
Cù Huy Hà Vũ bị bắt ngày 05/11/2010. Ngày 04/4/2011, TS Vũ bị kết án 7 năm tù giam và 3 năm quản chế. Ông thản nhiên nhìn bản án mà chính quyền gông vào cổ ông như là “cuộc đối đầu chính trị giữa 2 bên, một bên là Đảng Cộng Sản Việt Nam mà ông cho là “chậm trễ như thể cố tình cưỡng lại việc thực hiện một Nhà nước Việt Nam pháp quyền”, và bên kia là “Cù Huy Hà Vũ như một tiếng nói đại diện cho tất cả những tiếng nói đòi xây dựng Nhà nước Việt Nam pháp quyền.”
Nhận định về TS luật Cù Huy Hà Vũ, TS Nguyễn Thanh Giang cho đó là một con người thật sự dũng cảm. Ông nói:
“LS Cù Huy Hà Vũ là một trong những người dũng cảm nhất. Ông đã nói được những vấn đề lớn. Ông khuyên đảng, nhà nước hãy chống tham nhũng một cách có hiệu quả. Ông khuyên là phải có thái độ đúng mực đối với sự xâm lấn của Trung Quốc để bảo vệ toàn vẹn lãnh thổ lãnh hải của đất nước. Và, đặc biệt ông rất phản ứng với chuyện đưa Trung Quốc vào khai thác bô xít ở Tây Nguyên. Như vậy không chỉ là tàn hại về kinh tế, phá hoại môi trường mà đặc biệt nghiêm trọng vì chỗ ấy là vị trí chiến lược có thể dẫn đến mất nước. Ông có cái tầm lớn và thật sự dũng cảm.”

Những bản án khắc nghiệt

hung-hanh250.jpg
Bức tranh chân dung Đỗ Thị Minh Hạnh và Nguyễn Hoàng Quốc Hùng của Họa sĩ Trần Lân. Courtesy Họa sĩ Trần Lân.
Trường hợp Đỗ Thị Minh Hạnh là trường hợp khá đặc biệt. Chị xuất thân từ gia đình có công với cách mạng. Khi chị bị bắt, gia đình dựa vào quan hệ này cố xoay trở để giảm án cho chị. Nhưng chị đã khẳng khái từ chối. Chị cho rằng: “Má lấy thành tích cách mạng của gia đình để được hưởng những quyền lợi, để được giảm án, chính là điều làm sỉ nhục đối với con, vô tình làm nhục con.”
Từ xuất phát điểm này, chị trở thành nhà bất đồng chính kiến khi tuổi đời còn rất trẻ.
Năm 20 mươi tuổi bị bắt giam ở Hà Nội vì tội giúp đỡ dân oan kêu cứu. Năm 22 tuổi, chị tham gia giúp đỡ, hướng dẫn phong trào công nhân đình công tranh đấu với giới chủ ở nhiều xí nghiệp công ty. Năm 24 tuổi cố bí mật vượt đường bộ qua Căm Bốt, Thái Lan để đến Mã Lai tham dự Đại Hội kỳ 2 của Ủy Ban Bảo Vệ Người Lao Động VN. Đặc biệt chị là thành viên của Ủy Ban Hành Động Vì Dân Chủ Việt Nam với bí danh Hải Yến trên cương vị phát ngôn viên.
Nhưng thành tích nổi bật nhất làm cho chị trở thành “bị cáo” là vụ đình công của công nhân công ty giày Mỹ Phong tại Trà Vinh. Nhận được lời kêu cứu từ công nhân chị và hai người bạn, Đoàn Huy Chương, Nguyễn Hoàng Quốc Hùng, len lỏi vào cơ xưởng công ty, vận động công nhân đình công để phản đối giới chủ ăn chận tiền lương và tiền thưởng tết vào tháng 1/2010. Cuộc đình công kèo dài một tuần và kết thúc thành công. Điều quan trọng, lần đầu tiên vấn đề tổ chức công đoàn đòi hỏi phải thuộc về công nhân. Điều 6 trên tờ truyền đơn kêu gọi đình công, nhóm của chị nêu rõ: “Công đoàn công ty phải do chúng tôi bầu ra và chúng tôi sẽ trả lương bằng công đoàn phí đóng hằng tháng. Công đoàn phí phải do chúng tôi bầu ra và nắm giữ.”
Má lấy thành tích cách mạng của gia đình để được hưởng những quyền lợi, để được giảm án, chính là điều làm sỉ nhục đối với con, vô tình làm nhục con.
Đỗ Thị Minh Hạnh
Một bản án khắc nghiệt đã áp lên đầu ba người: Nguyễn Hoàng Quốc Hùng 9 năm; Đỗ thị Mỹ Hạnh 7 năm và Đoàn Huy Chương (tức Nguyễn Tấn Hoành), chủ tịch Hiệp Hội Công Nông, người đã từng bị ở tù 18 tháng vào năm 2006 về tội rải truyền đơn, nay bị kêu án 7 năm.
Nhưng có lẽ nổi tiếng nhất trong những khuôn mặt bất đồng chính kiến là nhà báo Nguyễn Văn Hải, tức Blogger Điếu Cày. Ông là sáng lập viên và thành viên chủ chốt của Câu Lạc Bộ Nhà Báo Tự Do và trang web Dân Báo. Nơi quy tụ những người có tâm huyết với đất nước, đặc biệt là những hoạt động chống đối sự bành trướng gây hấn của Trung Quốc đối với chủ quyền biển đảo của Việt Nam.Ngày 19/4/2008, ông Nguyễn Văn Hải bị bắt tại thành phố Đà Lạt mà lý do ai cũng biết là tham gia biểu tình chống Trung Quốc nhưng bản án cho ông lại quy vào tội trốn thuế.
Điều đáng nói là sau khi mãn án ông vẫn bị bí mật giam giữ. Vợ ông là bà Dương Thị Tân đã gõ cửa mọi cơ quan hữu trách, không một ai trả lời, không một ai cho bà biết điều tối thiểu là sức khỏe của ông Điếu Cày hiện nay như thế nào, khi có tin ông bị mất một tay? Bà Tân cho biết tình trạng hiện nay của ông Điếu Cày như sau:
“Vẫn như trước, họ né tránh mọi câu hỏi của tôi và họ không có một văn bản trả lời chính thức nào cả. Họ nói chị muốn gì thì về làm đơn. Thực sự thì đơn của tôi đã quá nhiều, tôi bảo bây giờ tôi hỏi trực tiếp nếu anh không có quyền giải quyết thì cho tôi gặp lãnh đạo. Nhưng họ cũng không cho.”
dieu-cay-3rfa-305.jpg
Bà Dương Thị Tân và ông Nguyễn Văn Hải (blogger Điếu Cày) chụp năm 2004. File Photo.
Vụ án của Lê Công Định và Trần Huỳnh Duy Thức, là 2 trong nhóm 4 người bị nhà nước ghép vào tội “âm mưu lật đổ chính quyền nhân dân” là vụ án gây nhiều tranh cãi nhất. Họ đều là những người thành danh và thành công trong xã hội về hai phương diện sở học và doanh nghiệp.
Bản án dành cho họ làm dư luận hết sức phẫn nộ. Trần Huỳnh Duy Thức là người bị kết án nặng nề nhất với 16 năm tù, 5 năm quản chế. LS Lê Công Định 5 năm tù và 3 năm quản chế.
Những ngày cuối năm 2011, nguồn tin từ gia đình luật sư Lê Công Định cho biết ông sẽ được phóng thích làm người ta hy vọng trường hợp của ông Trần Huỳnh Duy Thức có cơ may được xem xét lại.
Thân phụ ông đã gởi đơn đến các quan chức cấp cao của chính phủ, quốc hội và gần đây nhất thân phụ ông Thức đã gởi thư cho ông Obama, Tổng Thống Hoa Kỳ, với hy vọng con ông được đối xử bình đẳng như các người chung vụ hay ít ra phải giảm bớt mức án mà ai cũng thấy rằng vô lý.
Tình hình đàn áp những người đấu tranh không bao giờ chấm dứt tuy nhiên theo LS Lê Thị Công Nhân sự đấu tranh tất yếu sẽ thành công. Vấn đề là thời gian:
“Quy luật của đấu tranh, bất kỳ một cuộc đấu tranh nào cũng có sự hy sinh. Những con người uy tín như vậy họ đã dám lên tiếng và hy sinh, tôi nghĩ tương lai của phong trào đấu tranh cho dân chủ chắc chắn sẽ thắng lợi, và thắng lợi đó cũng sẽ đến sớm thôi. Đối với vận mệnh của cả một dân tộc với cả trăm triệu người thì đơn vị thời gian cũng sẽ lâu dài một chút.”
Trong năm 2011 còn rất nhiều nhà đấu tranh dân chủ nhân quyền vẫn còn trong vòng tù tội, như: LM Nguyễn Văn Lý, Lê Thăng Long, Phạm Minh Hoàng, Tạ Phong Tần, nguyên trung tá Trần Anh Kim..v..v. Chỉ mong sao ngày càng ít đi những nhà tranh đấu khi chính quyền Việt Nam hiều rõ xu thế tôn trọng quyền làm người và thực thi dân chủ là không thể cưỡng lại và từng bước thay đổi cách đối xử với những con người có lòng thiết tha với dân tộc đất nước.

Nguồn lấy từ: http://www.rfa.org/vietnamese/in_depth/trials-of-dissidenTS-2011-dn-12302011100831.html

Thế giới trong tuần 30.12.2011







Việt Nam tuần qua 31.12.2011