Thứ Bảy, 8 tháng 9, 2012

Kể chuyện em nghe, từ nước Mỹ - Bút Chì

Bút Chì - Em lớn lên, em nhìn xung quanh, em học và suy nghĩ, có bao giờ em nhìn thấy gì, nghe thấy gì ngoài những băng rôn khẩu hiệu khoa trương trống rỗng, những lời lẽ sáo mòn vô nghĩa, những bài học khô khan buồn ngủ? Em lớn lên, em xem ti-vi và đọc báo, em có bao giờ thấy những con người béo tốt đang tự giao cho mình trọng trách cầm lái con tàu đất nước dám đứng lên nói một cái gì không cần cầm mảnh giấy, nói một cái gì không làm em buồn ngủ hoặc buồn nôn, nói một cái gì mới mẻ trong suốt từng ấy năm? Và giả như có lúc nào họ nói không dùng giấy, hoặc thậm chí nói với sự chuẩn bị kĩ lưỡng trước khán giả nước ngoài, có phải em sẽ nhận ra ngay sự ngu dốt, ấu trĩ, độc ác và chết chóc trong từng hơi họ thở? Làm sao em có thể mơ đến việc họ có thể kể cho em nghe về những hy sinh mất mát của tiền nhân, về những khó khăn đau khổ của hiện tại, về việc tiếp nối một truyền thống nào và hướng đến một tương lai ở đâu. Không, họ không kể với em gì cả. Họ luôn xuất hiện chớp nhoáng sau những chiếc mặt nạ rồi nhanh chóng lủi đi mất.

Em thương yêu,

Em ngồi xuống đây, anh kể em nghe câu chuyện về nước Mỹ. Bây giờ là tháng 9, mùa thu. Những ngày này anh đang theo dõi chiến dịch tranh cử tổng thống vốn đang vào giai đoạn cao trào. Với internet, em có thể làm điều này ở bất kì đâu, nhưng việc đang ở Mỹ đã cho anh một góc nhìn gần hơn, trực diện hơn. Để cuối cùng anh nhận ra, điều làm anh xúc động không chỉ là câu chuyện về nước Mỹ, không chỉ là việc anh không thể ngừng nghĩ về Việt Nam, mà là việc chúng ta đang sống như thế nào, ngày hôm nay, với tư cách con người.

Em hãy ngồi xuống đây, cùng anh lắng nghe Đệ Nhất Phu Nhân của nước Mỹ kể chuyện.(*)

"Cũng như bất kì gia đình Mỹ nào, gia đình của chúng tôi đã không đòi hỏi nhiều.

Họ không ghen với thành công của người khác hay quan tâm đến việc kẻ khác sở hữu nhiều hơn họ... trên thực tế, họ khâm phục điều đó.

Họ chỉ đơn giản tin vào lời hứa nền tảng ấy, rằng cho dù anh bắt đầu một cách khiêm tốn, chỉ cần anh làm việc chăm chỉ và làm những điều anh cần làm, anh hoàn toàn có thể xây dựng cho mình một cuộc sống tử tế và đem đến những điều còn tốt đẹp hơn nữa cho con cháu của anh. 

Đó là cách họ đã nuôi chúng tôi lớn... đó là những điều chúng tôi đã học từ cuộc đời họ.

Chúng tôi đã học về phẩm giá và sự tử tế - rằng sự siêng năng của anh quan trọng hơn số tiền anh kiếm được, rằng giúp đỡ người khác có ý nghĩa hơn việc chỉ chăm chăm vượt lên trước.

Chúng tôi đã học về lòng trung thực và liêm chính – rằng sự thật là điều tối quan trọng, rằng anh không nên dùng đường tắt hay hành động theo luật của riêng anh, và rằng thành công chỉ thực sự có nghĩa khi anh đạt được nó một cách công minh chính trực.

Chúng tôi đã học về lòng biết ơn và sự khiêm nhường – rằng mỗi người đều góp một phần vào thành công của anh, từ thầy cô giáo đã truyền cảm hứng cho anh đến người lao công đã giữ cho trường lớp sạch sẽ... và chúng tôi được dạy phải biết trân quý đóng góp của mỗi người và đối xử tôn trọng với tất cả mọi người.

Đó là những giá trị mà Barack và tôi – và rất nhiều trong số các bạn – đang cố gắng truyền lại cho con cháu của chúng ta.

Chúng ta chính là như vậy." 

Ừ, em ạ. Đó là họ. Đó là những giá trị đã xây nên đất nước họ, con người họ. Còn chúng ta? Chúng ta là ai? Những giá trị nào đã tạo nên chúng ta hôm nay? Những điều gì chúng ta muốn truyền lại cho con cháu?

Em hãy nghe Phu nhân Michelle kể tiếp:

"Và tôi đã không nghĩ điều này là có thể, nhưng hôm nay, tôi yêu chồng mình hơn tôi đã yêu anh 4 năm trước... hơn cả 23 năm trước khi chúng tôi gặp nhau lần đầu tiên.

Tôi yêu cách anh không bao giờ quên anh đã bắt đầu như thế nào.

Tôi yêu việc chúng ta có thể tin tưởng Barack, rằng anh sẽ làm những điều anh nói, cho dù đó đều là những việc khó khăn – đặc biệt là những việc khó khăn.

Tôi yêu việc đối với Barack, không hề có sự phân biệt giữa "họ" và "chúng ta" – anh ấy không quan tâm bạn là Dân chủ hay Cộng hòa hay không phải cả hai, anh biết tất cả chúng ta đều yêu nước, anh luôn sẵn sàng để nghe những ý kiến tốt, anh luôn tìm kiếm những điều tốt đẹp nhất từ tất cả mọi người mà anh gặp. [...]

Cũng như bà ngoại của anh, anh luôn đứng dậy và tiến lên phía trước... với lòng kiên nhẫn và trí tuệ, với lòng dũng cảm và sự duyên dáng.

Và anh nhắc tôi rằng chúng ta đang trên một con đường dài, rằng thay đổi là khó, rằng thay đổi sẽ diễn ra chậm chạp, và rằng tất cả sẽ không bao giờ diễn ra cùng một lúc.

Nhưng cuối cùng chúng ta sẽ đến đích. Chúng ta luôn đến đích.

Chúng ta đến đích vì những người như Cha của tôi... những người như Bà ngoại của Barack... những người đàn ông và phụ nữ đã tự nhủ với lòng mình: "Tôi có lẽ sẽ không có cơ hội đạt được ước mơ của mình, nhưng con tôi sẽ làm được... cháu tôi sẽ làm được."

Rất nhiều người trong chúng ta đứng đây hôm nay bởi vì sự hy sinh của họ, sự khao khát, và tình yêu kiên định của họ... bởi vì ngày qua ngày, họ gạt qua một bên nỗi sợ hãi và nghi ngờ để thực hiện những điều khó khăn.

Và hôm nay, khi những thử thách to lớn tưởng như bao phủ chúng ta – hoặc thậm chí tưởng như không thể vượt qua - hãy đừng bao giờ quên rằng thực hiện những điều tưởng như không thể chính là lịch sử của đất nước này... đó chính là chúng ta với tư cách người Mỹ... đó là cách mà đất nước này được xây dựng nên. [...]

Nếu những người nông dân và thợ rèn đã có thể dành được độc lập từ tay một đế chế... nếu những người nhập cư có thể để lại đằng sau tất cả quá khứ để xây dựng một cuộc đời tốt đẹp hơn trên đất nước của chúng ta... nếu những người phụ nữ đã có thể chịu tù tội chỉ vì muốn dành được quyền bầu cử... nếu một thế hệ có thể vượt qua khủng hoảng và dựng nên sự vĩ đại của mọi thời... nếu một linh mục trẻ có thể đưa chúng ta lên đỉnh cao với giấc mơ cao quý của anh... nếu những người dân Mỹ đầy tự hào có thể là chính họ và hiên ngang đứng cùng với những tiền nhân mà họ yêu quý... thì chắc chắn, chắc chắn một điều rằng chúng ta có thể trao cho tất cả mọi người trên đất nước này một cơ hội công bằng trước Giấc Mơ Mỹ vĩ đại.

Bởi vì xét cho đến cùng, hơn tất cả mọi điều, đó chính là câu chuyện của đất nước này – câu chuyện của niềm hy vọng không nao núng và sự tranh đấu không nhượng bộ."
...

Ừ, em ạ, anh đã khóc. Anh đã khóc tu tu như một đứa trẻ lạc mẹ, như một kẻ tìm đường gục xuống bên miệng vực đen ngòm, như Alex Supertramp đứng nhìn dòng nước lũ ngăn mất đường về. Chúng ta đều là những con người. Chúng ta cũng bắt đầu như họ, phải không em? Ông bà cố của chúng ta cũng là những người nông dân, những người thợ rèn. Cha ông chúng ta cũng đã thực hiện những điều tưởng chừng như không thể. Và rồi ông bà bố mẹ chúng ta cũng đã nghiến răng cố gắng, hy sinh, khao khát... Nhưng em ơi, nói cho anh biết, ở nơi đâu có câu chuyện Việt Nam? Ở nơi đâu có hy vọng Việt Nam? Ở nơi đâu có giấc mơ Việt Nam?

Em ơi, hãy khoan cho rằng những điều kể trên là trò mèo chính trị, hãy khoan cho rằng anh ngây thơ và nực cười khi so sánh Mỹ và Việt Nam. Em biết anh căm ghét chính trị đến mức nào, em biết anh là người hay nghi ngờ và có xu hướng vô chính phủ ra sao. Anh đang không nói về chính trị, về chính phủ, về ai sẽ thắng hay thua trên chính trường Mỹ, về ai sẽ được hay mất trong những cuộc đấu đá ở Việt Nam. Anh đang nói với em đây, về chúng ta, như những con người.

Em ơi, lần cuối cùng em được nghe ai đó kể chuyện là bao giờ? Mẹ có còn kể những câu chuyện bên giường ngủ cho em nghe không? Ba có còn kể cho em về những điều ba làm, những người ba gặp? Và bà ngoại có còn kể chuyện cho em nghe thời cách mạng, thời kháng chiến, thời bác Hồ? Và em có nhận ra rằng em lớn lên trong một đất nước mà, trừ Bác Hồ trong đoạn video lịch sử khi Bác đọc Tuyên ngôn Độc lập, còn lại em chưa từng được nghe một chính khách nào, một con người nào đứng lên nói với em và với đồng bào em rằng, "Hỡi đồng bào cả nước, mỗi người sinh ra đều có quyền bình đẳng, tạo hóa cho họ những quyền không ai có thể xâm phạm được..."

Em lớn lên, em nhìn xung quanh, em học và suy nghĩ, có bao giờ em nhìn thấy gì, nghe thấy gì ngoài những băng rôn khẩu hiệu khoa trương trống rỗng, những lời lẽ sáo mòn vô nghĩa, những bài học khô khan buồn ngủ? Em lớn lên, em xem ti-vi và đọc báo, em có bao giờ thấy những con người béo tốt đang tự giao cho mình trọng trách cầm lái con tàu đất nước dám đứng lên nói một cái gì không cần cầm mảnh giấy, nói một cái gì không làm em buồn ngủ hoặc buồn nôn, nói một cái gì mới mẻ trong suốt từng ấy năm? Và giả như có lúc nào họ nói không dùng giấy, hoặc thậm chí nói với sự chuẩn bị kĩ lưỡng trước khán giả nước ngoài, có phải em sẽ nhận ra ngay sự ngu dốt, ấu trĩ, độc ác và chết chóc trong từng hơi họ thở? Làm sao em có thể mơ đến việc họ có thể kể cho em nghe về những hy sinh mất mát của tiền nhân, về những khó khăn đau khổ của hiện tại, về việc tiếp nối một truyền thống nào và hướng đến một tương lai ở đâu. Không, họ không kể với em gì cả. Họ luôn xuất hiện chớp nhoáng sau những chiếc mặt nạ rồi nhanh chóng lủi đi mất.

Trên thực tế, đất nước mình từ rất lâu đã không còn người kể chuyện. Ý anh là, những người kể chuyện mà tiếng nói của họ có thể vang vọng đến từng căn nhà, từng ngõ phố. Những kẻ xấu biết rõ sự nguy hiểm nếu em và mọi người được nghe kể chuyện. Họ muốn ru em ngủ. Họ biết rõ rằng một khi em thức dậy, một khi chỉ cần một phần nhỏ của chín mươi triệu linh hồn này thức dậy, đó cũng là ngày họ tiêu vong. Họ không muốn để điều đó xảy ra. Họ truy bắt những người kể chuyện, những người truyền cảm hứng. Bởi họ không thể chặn tất cả, họ để cho những câu chuyện vồ chụp lấy em, nhưng đó lại là những câu chuyện trụy lạc, những câu chuyện kinh dị, hoặc những câu chuyện đau thương. Những câu chuyện đó hình thành trong em cảm giác kinh tởm, sợ hãi, bất lực. Họ cố gắng để không một câu chuyện nào, một lời nói nào gợi lên trong em niềm cảm hứng, lòng dũng cảm và sự quyết tâm. Họ không muốn tự sát. Nhưng em đâu có muốn giết họ, phải không? Điều em muốn chỉ là giành lại cho mình quyền kể chuyện và quyền được nghe kể chuyện.

Em ạ, chúng ta đang ở trong một giai đoạn khó khăn, khi mà mọi điều đều tưởng như không thể. Những lúc như thế này, một câu chuyện hay sẽ giữ cho em hy vọng. Một câu chuyện hay sẽ kết nối hy vọng của em và hy vọng của nhiều người. Nó giữ lửa cho chúng ta qua đêm đông dài này, như nó đã từng đối với tổ tiên chúng ta trong hang động, trong chiến hào. Chúng ta cần những câu chuyện hay để sống, để lớn lên. Không có chúng, chúng ta như cây mất gốc, như người đi vô vọng trong sa mạc. Và anh tin, những câu chuyện hay luôn tìm được con đường của mình, để đi đến đích. Những linh hồn sống sẽ luôn tìm được nguồn hy vọng. Giống như em đang đọc câu chuyện này, cùng anh.

Yêu thương em,
(*) Video bài nói chuyện của Michelle Obama: http://www.youtube.com/watch?v=ZTPdKUA9Ipg 
Chia sẻ bài viết:
Lưu ý: Trước khi gửi ý kiến phản hồi, mong các bạn đọc kỹ những điều đã được quy định tại phần "Thôn Quy"
    • 8 people thích bài viết này.

em 8 ý kiến

  • chẳng lừa được ai
    Nước Mỹ  người mới là người
    từ người nôlệ thành người làm "vua".
    (liệu ở VN có chuyện như OBAMA không? -một người Mỹ, gốc da màu lưu vong, dân làm thuê mà trở thành tổng thống liên bang không? chế độ dân chủ hay tự do nó phải trả lời được câu hỏi này, đừng nói suông"ngàn lần hơn tư bản giãy chết-có nói cho chó nó cũng không muốn nghe: xe cộ, đồ dùng, tiền bạc, lối sống... đều "thèm, thích" cùa tư bản nhưng lại cú nói trạng để lừa dân!-ghét!


  • VanAn
     Có chứ, một tên gốc "Tầu chệt" lưu vong làm thuê ở Tân Rai hay nhà máy nhiệt điện nào đó sẽ lên làm thái thú VN một ngày gần đây thôi.


  • dân oan VN
    “ Việt Nam có được sánh vai với các cường quốc năm châu được hay không đó là nhờ công móc bọc và bán vé số của các cháu nhi đồng…” Hố Chí Minh.


  • Sinh năm 1980
    Đang ở nước Mỹ mà còn ca ngợi siêu lừa dân tộc B..ác Hồ, hai  zza!!!
    Thương đất nước ngàn năm u mê



  • Beyonder07
    Sau khi chứng kiến tận tay nghe mắt thấy người dân Mỹ như thế nào thì có còn gọi họ là "đế quốc xâm lược" kjhông? Họ có Cướp đất và tài sản gì của ai sau khi họ giúp tái thiết và phát triển kinh tế của một quốc gia nghèo nàn như VN hay không? Những lời tuyên truyền dối trá của CSVN những năm xưa về nước Mỹ nay đã bị lật tẩy hết ráo rùi!


  • Beyonder07
    đỉnh chỉnh " tai nghe mắt thấy"


  • Tử Bình
     Nước Mỹ  người mới là ngườitừ người nôlệ thành người làm "vua".
    đúng thế không chừng sau Obama thì chú chệt sẻ lên nối ngôi đấy . Dân Trung Quốc ở Mỷ rất nhiều ý.



  • khách quan
    Lại là mơ về nước Mỹ, những mẫu chuyện đó đều là những giáo huấn những khai sáng cho bản thân con người, biết hướng đến cái thiện, biết cống hiến hết sức mình cho cộng đồng, cho xã hội mà không mê tiền tài vật chất, không chạy đua theo thành đạt mà chăm chỉ làm việc. Nhưng tối cứ nghĩ những điều như thế thì đâu cần phải kiếm đâu những câu chuyện xa xôi nửa vòng trái đất, của những người nói một ngôn ngữ khác, một phong cách sống khác. Từ nhỏ đến giờ đâu phải ai cũng không được nghe những mẫu truyện cổ tích Việt Nam, khi mà lễ nghi tôn kính những bậc sinh thành dưỡng dục, rồi đạo lí của người học trò "tiên học lễ hậu học văn", đó toàn là những câu chuyện kể cả, nó đôi khi vắng tắt nhưng sâu xa vô cùng. Nó khác gì ánh sáng của người cha đem lại trong đoạn nói của Michelle Obama, nó khác gì sự tôn trọng những giáo viên trong bài nói đó.
    Nghe là một chuyện, mà thấm nhuần, hay học tập làm theo là chuyện của riêng cá nhân mỗi người. Kho tàng truyện kể để dưỡng dục, hình thành nhân cách con người của văn hóa Việt Nam từ xưa đến nay nhiều vô hạn đối với những người thực sự quan tâm và biết tìm hiểu ý nghĩa của nó. Hay đơn giản một người bố, người mẹ, cuộc đời họ đều là những câu chuyện, có truyện hay, có truyện buồn, nhưng đều là những hành trang cho những người con của họ. Ngay đến nước Mỹ cũng thế thôi, cũng có những người thành công, sống hết mình, rồi cũng có những con người mà cuộc đời họ phải đến những khúc quanh heo hút, tăm tối. Cảm ơn tác giả đã mang đến cho người đọc và riêng cá nhân tôi về những mẫu chuyện hay, thật thiếu sót khi tôi chưa bao giờ tìm tòi và học hỏi những thứ này, nhưng mà cái ý cho rằng nó chỉ có ở nước Mỹ, thì hoàn toàn không thuyết phục, mỗi quốc gia đều có cách dạy dỗ, khai sáng con người, mà nói theo tác giả là kể một câu chuyện hay.
    hiển thị ít hơn

Chưa là Rồng [Hiển Long] nhưng vóc dáng Sư Tử (*) - Hoàng Thanh Trúc (Danlambao)

Hoàng Thanh Trúc (Danlambao) - “Hổ phụ sinh hổ tử” - Không biết lời ẩn dụ dân gian phương Đông này liệu có bao nhiêu phần trăm chính xác cho cặp “Phụ-Tử” chính khách Singapore cựu Thủ Tướng Lý Quang Diệu (cha) và đương kiêm Thủ Tướng Lý Hiển Long (con)

Nhưng tiếp nối truyền thống của cha mình, Thủ Tướng Lý Hiển Long như đang định hình uy lực cho tiếng “gầm” của con “Sing - sư tử” (linh vật biểu tượng quốc gia Singapore) trong khu vực Asean, Châu Á và thế giới. 

“Phụ-Tử” Thủ Tướng Lý Quang Diệu
và Lý Hiển Long.
Rất thú vị - diện tích lãnh thổ và dân số chắc chỉ bằng một “quận, huyện” Trung Quốc (diện tích 692.7 KM2 – dân số: 5 triệu) – 65% xuất phát gốc từ Hoa Lục (Trung Hoa) thế kỷ trước. 

Nhưng mới đây, ngày 6/9 trong chuyến thăm Trung Quốc, tại trường “Đảng CS trung ương” Bắc Kinh ông có một bài diễn văn để lại nhiều ấn tượng “rất đặc biệt” cho công chúng Trung Quốc, công luận quốc tế và nhất là truyền thông, lãnh đạo “đảng, nhà nước Việt Nam”. 

Ngoài lời phát biểu xã giao thông lệ đề cập tranh chấp biển Đông, Thủ tướng Singapore Lý Hiển Long nhấn mạnh ASEAN cần đoàn kết và giữ thái độ trung lập, không nên ngả về một cường quốc nào để không biến khu vực thành đấu trường thù địch và bất hòa.

Không né tránh dù biết điều này không “êm tai” nước chủ nhà, ông nói: Các bên nên nhìn nhận biển Đông đang là vấn đề lớn của ASEAN và tranh chấp có liên quan đến nhiều bên, không thể một sớm một chiều giải quyết được. Ông kêu gọi các bên tránh leo thang căng thẳng và đối đầu vì điều này có thể làm ảnh hưởng đến vị thế quốc tế của khu vực. Ông gợi ý Trung Quốc nên “giải quyết các tranh chấp đa phương thông qua ASEAN hơn là giải quyết với từng nước một”. (Điều mà VN và TQ hay né tránh).
Thủ Tướng Lý Hiển Long tại diễn đàn trường đảng CSTQ-Bắc Kinh 

Cái cách nói của ông qua diễn đàn không phải với chỉ học viên trường đảng mà là với Lãnh Đạo và nhân dân TQ, ông nhấn mạnh: “Nhiều nước đang để ý xem Trung Quốc sẽ giải quyết các vấn đề khó khăn với những người láng giềng trong khu vực như thế nào và coi đây là dấu hiệu để nhận biết sự trỗi dậy của Trung Quốc có ý nghĩa ra sao với khu vực và thế giới”.

Và chúng ta cũng không khỏi ngạc nhiên tại diễn đàn cao cấp mô phạm “Đảng CSTQ” ông thẳng thừng cho rằng: “…ASEAN cần phải duy trì sự đoàn kết để tạo ảnh hưởng và có tiếng nói trên chính trường quốc tế nhằm đảm bảo lợi ích chung. Một ASEAN bị chia rẽ và mất uy tín sẽ khiến các nước thành viên phải chọn ngả về một cường quốc nào đó. Điều này sẽ biến Đông Nam Á thành một đấu trường thù địch và bất hòa. Trong tình cảnh như vậy sẽ không ai chiến thắng cả...”

Theo thủ tướng Singapore, ASEAN cần phải giữ quan điểm và vị thế trung lập, không nghiêng ngả về bên nào, hướng đến và khuyến khích các giải pháp hòa bình cho vấn đề biển Đông. Nếu không giải quyết được vấn đề, theo ông, uy tín của tổ chức tầm khu vực này sẽ bị hủy hoại nặng nề. 

Một số học giả quốc tế, như báo Christian Science Monitor cho biết, nhiều nhà phân tích thời sự cáo buộc Bắc Kinh đang sử dụng “chiến thuật salami” trong việc từng bước kiểm soát biển Đông. Đây là chiến thuật “cắt lát xúc xích”, hay là một tiến trình chia rẽ và chinh phục. Với chiến thuật này, bên gây hấn sẽ gây ảnh hưởng và cuối cùng khống chế “từng mảnh một”. Báo này cho rằng chiến thuật này gợi lại hành vi leo thang gây hấn của phát xít Đức. Các chuyên gia cũng nhận định hành động của Trung Quốc có nhiều điểm tương đồng với những hành động của phát xít Nhật thời chiến tranh.
Thủ Tướng Lý Hiển Long và Thủ tướng TQ Ôn Gia Bảo 

Cũng rất là thú vị, như thay cho Hoa Kỳ ông gửi một lời “cảnh báo” cho Trung Quốc, ông Lý Hiển Long cho rằng : “…Trung Quốc không nên nhìn nhận Mỹ là một đất nước đang tụt dốc mà hãy xem đó là một quốc gia có khả năng sáng tạo và hồi phục rất nhanh…” 

Theo báo New York Times, Thủ tướng Singapore đã đề cập vấn đề vị thế của Mỹ trên thế giới hiện nay, một vấn đề mà các học giả và các cây bút trên các phương tiện truyền thông Trung Quốc đang quan tâm. Nhiều người trong số họ thời gian qua đã tập trung phân tích những khó khăn tài chính của Washington, những bế tắc chính trị và những điều mà họ cho là khủng hoảng niềm tin. Nhưng không soi rọi cái cách mà quá khứ nước Mỹ đã hoá giải thành công để duy trì tiềm lực trong cương vị lãnh đạo thế giới Tự Do. 

Thủ Tướng “nhà” và
Thủ Tướng Lý Hiển Long 
Ông Lý Hiển Long nhìn nhận “hiện nay nước Mỹ đang đối mặt với một số vấn đề rất khó khăn, nhưng đó không phải là một nước đang suy thoái. Mỹ là một xã hội có sức hồi phục và tính sáng tạo vô cùng to lớn, do đó đã thu hút được nhiều nhân tài trên khắp thế giới, trong đó có nhiều người Trung Quốc và châu Á”. Ông dẫn chứng cả tám người đoạt giải Nobel khoa học gốc “Trung Quốc” nhưng đều là công dân Mỹ hoặc sau đó cũng trở thành công dân Mỹ. 

Một mặt chỉ ra rằng Mỹ vẫn sẽ là một siêu cường trong tương lai, một mặt ông Lý Hiển Long cho rằng quan hệ Mỹ - Trung trong thế kỷ 21 sẽ không giống như quan hệ Mỹ - Liên Xô trong thời chiến tranh lạnh. Theo ông, cả Bắc Kinh và Washington đều phải tính đến các sức ép chính trị trong nước và chủ nghĩa dân tộc trong việc giải quyết quan hệ song phương. Vì vậy, đôi bên phải giải quyết mối quan hệ song phương một cách thận trọng và khôn ngoan. 

Theo nhiều người nghĩ, qua một số “góc cạnh” của nội dung diễn văn thì ngoài địa vị Nguyên Thủ thì bóng dáng của vị Thủ Tướng đảo quốc “Sư Tử” Sing cứ như là “giáo sư thỉnh giảng” cho một buổi “lên lớp” chính trị của trường đảng CS/TW Trung Quốc. 

Giữa lúc mà đồng bào nhân dân Việt Nam chúng ta, từ trước đến nay chưa bao giờ “nghe” được một lời diễn văn đối ngoại “quang minh chính trực” như vậy từ lãnh đạo CSVN trước TQ thì đây cũng là một “bài học” hiếm có, đầy giá trị cho hàng ngũ lãnh đạo CSVN để tâm niệm mà biết như thế nào là “nhân cách phẩm giá” dân tộc. Và nhất là tư thế của một nguyên thủ quốc gia khi “ló mặt” ra ngoài chính trường quốc tế để không tái diển cái cảnh... “Việt Nam thức, Cu Ba ngủ” hay “thêm ngôi sao” trên cờ nước “lạ” láng giềng làm tủi hổ dân tộc và vong linh Tiền Nhân...
(*) Linh vật biểu tượng quốc gia Singapore. 
Chia sẻ bài viết:
Lưu ý: Trước khi gửi ý kiến phản hồi, mong các bạn đọc kỹ những điều đã được quy định tại phần "Thôn Quy"
    • 7 people thích bài viết này.

Xem 20 ý kiến

  • Nguoiviet
    Lý Quang Diệu - Lý Hiển Long là người gốc VN, hậu duệ của nhà Lý. Có đúng không Dân Làm Báo?


  • NguoiVN
     Không pha?i đâu
    Hậu duệ của nhà Lý là bên Korea



  • Nguoiviet
    Bên Korea là nhánh của thái tử thất sủng Lý Long Tường. Còn trước đó 80 năm cũng có 1 nhánh vì đấu đá chính trị mà trôi dạt sang Trung Hoa. Cha ông của ông Lý Quang Diệu trôi dạt về Mã Lai vào thời nhà Minh bị phế truất. Và nay là Singapore.


  • Nản kèo
    Chắc vậy, hình như Lý Tiểu Long cũng là người gốc Việt Nam cùng họ Lý với Lý Thường Kiệt. 


  • Nguoiviet
    Hậu duệ của Lý Công Uẩn. Lý Thường Kiệt chỉ là con nuôi của nhà họ Lý.


  • khách
    Ông Lý Quang Diệu là người Tiều (Triều Châu), sinh tại Indonesia. Tuy là người có nguồn gốc  Trung Hoa, thời gian ông Lý mới bước chân vào chính trường của Singapour đã không thông thạo tiếng Tiều. Ông phải nhờ vợ mình giai thích và giúp đỡ khá nhieu^` trong việc đọc và hiểu ngôn ngữ Mẹ đẻ của mình! 


  • Butcun
    Tấm hình ông Thủ Tướng Lý Hiển Long đang cụng ly với ông Thủ Tướng Trung Quốc Ôn Gia Lăng chứ không phải Chủ Tịt Hồ Cầm Đao.Đề nghị tác giả sửa lại.cám Ơn.Riêng bức hình dưới là ông Tưởng Thú Nguyễn Tấn Dũm với Thủ Tướng Lý Hiển Long.


  • Người yêu nước
    Phần chú thích ảnh là Thủ tướng TQ Ôn Gia Bảo không phải Chủ tịch Hồ Cẩm Đào.


  • dlbvn
     Cảm ơn bạn đã chỉ sai. Đã chỉnh sửa. DLB


  • QN
    Mèo trắng cũng như mèo đen, Tàu nào cũng là Tàu. Tương lai Singapore sẽ xin sáp nhập vào Trung cộng, lưỡi bò sẽ lớn hơn thành lưỡi voi.


  • htt
    XIN ĐÍNH CHÍNH
    Xin lỗi bạn đọc – TT Lý cụng ly với CT Ôn Gia Bảo
    Nhầm
    tên - Sẽ chỉnh lại – Cám ơn các bạn 



  • Dungbonlu
    Cám ơn tác giả bài viết! Viết quá hay!


  • doc gia
    Cho dù hiện tại nước My còn khó khăn nhưng toàn thế giới vẫn luôn ngưỡng mộ một cường quốc văn minh này, nơi tinh hoa của nhân loại . Còn TQ thì sao? chỉ là một quốc gia dựa vào nền văn minh của các nước hay nói đúng hơn là dốt nát chỉ biết ăn cắp bản quyền trí tuệ của các nước văn minh, một đất nước chỉ sản xuất toàn hàng dởm hàng nhái từ nhỏ nhất như đồ chơi trẻ em cho đến máy bay tầu chiến xe tăng. Như thế thì dù họ hôm nay có giấu có nhưng là sự giấu có ví như ngôi nhà xây trên cát ,các nước trên thế giới rất coi thường TQ và đương nhiên người ta không tôn trọng chứ đừng nói đến siêu cường, thứ siêu cường "dởm". Lý hiển Long hay Lý quang Diệu đều là bậc hiền tài của một XH văn minh của thế kỷ thứ 21.Họ không giống "người khổng lồ chân đất phương bắc".  


  • Langtu
     mấy ông đó sao bằng trí tuệ của mấy anh cộng sản nhà mình


  • Changkho_thuychung12345632
    còn khuya lảnh đạo nhà sản đụng được bàn chân của thủ thương singapor./.




  • Người bình dân
    ĐCSVN đang tính toán bàn giao VN cho TQ một cách nhẹ nhàng, từ từ và êm thắm nhất vì sợ nhân dân phản ứng. Cho nên họ đâu có để ý đến những lời nói của ông Lý Hiển Long. Còn nhớ trước đây, ông Lý Quang Diệu được VN mời sang mấy lần để "xin ý kiến". Có lần, khi báo chí hỏi về tình hình VN, ông Lý Quang Diệu lắc đầu nói đại ý : " Thôi, các bạn đừng hỏi tôi về VN nữa".


  • vi
     Chỉ quốc gia nào trọng người tài thì người tài mới có đất dụng võ. Thời Khơ Me Đỏ đối với dân chúng Campuchia  cứ không phải người lao động chân tay là chúng tiêu diệt.


  •  Bạn Hoàng Thanh Trúc có 1 ước muốn, hay chính xác hơn là 1 yêu cầu Nguyễn phú Trọng, Nguyễn tấn Dũng,khi công du ở nước ngoài, phải có 1 diễn văn đối ngoại "quang minh, chính trực" như Thủ tướng Lý Hiển Long để dân tộc VN "nở mày, nở mặt" với thiên hạ.
    Yêu cầu của bạn là chính đáng nhưng rất HOANG TƯỞNG, chẳng khác nào bạn yêu cầu 1 đứa bé chập chửng mới biết đi vác 1 bao gạo 20kg.
    Thủ Tướng Lý Hiển Long là con của một người nổi tiếng. Ông là người đạo đức, yêu nước, học hành tử tế, trong khi Dũng y tá, thực sự chỉ học lớp 3 trường làng và mới đây rất hãnh diện được nhận bằng tiến sỹ GỎI KIM CHI. Còn Trọng lú có bằng tiến sỹ KHÔNG GIỐNG AI - dịch ra tiếng nước ngoài phải trẹo cả lưỡi- đó là TS ngành xây dựng đảng.
    Chúng ta biết rằng muốn làm Lãnh đạo một Quốc gia thì phải có TÂM và có TẦM. Với bọn chóp bu của csVN hiện nay thì bọn chúng chỉ có TỒI TÂM và DÃ TÂM , và bọn chúng chỉ có 1 cái TẦM duy nhất ,đó là TẦM BẬY.
    hiển thị ít hơn


  • tiểu nha đầu
     Phải, tg HTT mộng hơi bị lớn.  Nhưng bạn LCL đây ví von cũng hơi (bị) trật.  Một đứa trẻ chập chững biết đi còn mong có ngày ... khôn lớn vác được bao gạo 20kg, chứ các đỉnh cao trí tuệ của chúng ta đời nào chịu làm (nổi) công việc lao động này?
    Ngoài việc đi bằng đầu gối với anh Tư tốt có 16 chữ vàng, và đạp vào mặt dân đen dám tranh chủ quyền mấy hoang đảo với nước Lạ, thì các đỉnh cao này đã và đang chuyên tâm phát triển kinh tế, lãnh vực ngày một tăng trưởng:  Buôn-Dân-Bán-Nước.