June 16, 2012
Xã luận bán nguyệt san Tự Do Ngôn Luận số 149 (15-06-2012)
Ngày
21-06 tới đây được Cộng sản gọi là “Ngày Báo chí Cách mạng VN”. Nó phát
xuất từ việc ông Hồ Chí Minh (lúc ấy mạo nhận là Nguyễn Ái Quốc) sáng
lập báo “Thanh Niên” ngày 21-6-1925. Trong lịch sử báo chí đất Việt, từ
những năm 60 thế kỷ 19 đã có “Gia Định báo” rồi một số báo khác lần lượt
ra đời tại Sài Gòn, Hà Nội và vài địa phương khác nữa. Nhưng báo “Thanh
Niên” đã mở ra một dòng báo chí mới do người CS chủ trương và gọi là
“báo chí cách mạng”, nói là để đấu tranh “vì độc lập, tự do và chủ nghĩa
xã hội”. Do ý nghĩa này, năm 1985, đảng CSVN đã ra Quyết định số 52 lấy
21-6 hằng năm làm “Ngày báo chí VN” và đến năm 2000 thì đổi thành “Ngày
Báo chí Cách mạng VN”, nói là để “nâng cao vai trò và trách nhiệm xã
hội của báo chí, thắt chặt mối quan hệ giữa báo chí với công chúng”,
nhất là “tăng cường trên báo chí sự lãnh đạo của Đảng”.
Trước
năm 1975, nền báo chí CS này -nhờ một mình một chợ- đã “thành công”
trong việc xô cả nhân dân miền Bắc lao vào cuộc Cải cách Ruộng đất đẫm
máu, giết hàng trăm ngàn nông gia vô tội, qua những bài báo của HCM,
Trường Chinh, Trần Huy Liệu… vu khống địa chủ và đề cao chuỗi tàn sát ấy
như một cuộc cách mạng “long trời lở đất”; tiếp đó là vào trận chiến
triệt hạ phong trào Nhân văn Giai phẩm, tiêu diệt giới trí thức miền
Bắc, qua các bài báo của Tố Hữu, Phạm Huy Thông… khủng bố mạ lỵ vô vàn
tinh hoa của đất nước. Ngơi một thời gian, công cụ truyền thông độc
quyền của đảng tiếp tục huy động nhân dân miền Bắc xông vào cuộc chiến
“giải phóng” miền Nam qua việc dối trá trình bày VNCH như một địa ngục,
nơi đó nhân dân đói khổ triền miên, Mỹ Ngụy kềm kẹp tứ bề, và chính
quyền chỉ là tay sai Đế quốc; qua việc dựng lên những anh hùng “dổm” như
Lê Văn Tám, Nguyễn Văn Bé… để kích thích thanh niên (gần cả 3 triệu)
lao mình vào chỗ chết (sinh Bắc tử Nam); rồi qua việc vẽ ra (trước mắt
ngoại quốc) hình ảnh VNDCCH như chốn đầy phúc lạc (“Thiên đường của các
con tôi” theo “Bài ca mùa xuân 1961” của Tố Hữu). Thứ báo chí tuyên
truyền dối trá này, khốn thay, lại được sự hỗ trợ của nhiều “trí thức
thiên tả” ngây thơ ngoài nước thuộc phong trào phản chiến và nhiều “trí
thức thiên cộng” khờ khạo trong nước thuộc MTGPMN. Người ta còn nhớ
chuyện mục sư Roger Casalis, một trong những lãnh đạo Tin lành cao cấp
tại Pháp từng nói: “Xã hội tốt đẹp mà Đức Giê-su mong muốn xây dựng ở
trần thế nay bắt đầu thực hiện tại Bắc Việt”. Linh mục quốc doanh Trương
Bá Cần, năm 1974 từ Sài Gòn, cũng viết tập sách nâng bi trơ trẽn nhan
đề “20 năm xây dựng xã hội chủ nghĩa miền Bắc”. Đến khi từng đoàn dân
miền Bắc vượt qua sông Bến Hải để vào Nam sau năm 1975 thì mới bể đầu vì
thấy mình đã bị báo của Đảng lừa gạt cách trắng trợn.
Thế
là từ cuộc “sáng mắt” nhân dân này, báo chí cách mạng xem ra chuyển
sang hướng ru ngủ và che giấu. Biết người miền Nam đa phần có tín
ngưỡng, đảng truyền những tổ chức hay giáo hội quốc doanh cho ra đời các
tờ báo “kết hợp tôn giáo với XHCN” để ru ngủ tín đồ. Điển hình như tờ
“Công giáo và Dân tộc” của Ủy ban Đoàn kết CG, tờ “Giác Ngộ” của Giáo
hội Phật giáo VN… Các công cụ đội lốt tôn giáo này là thứ thuốc độc bọc
đường, dùng giáo lý để tô son trát phấn cho cái chế độ vốn coi niềm tin
vào những thực thể thiêng liêng là kẻ thù số một, và để lôi kéo tín hữu
tin vào “Thánh Hồ” hơn vào “Đức Chúa” và “Đức Phật”, hầu họ nhắm mắt
trước những sai lầm lẫn tội ác của nhà cầm quyền và mù quáng tin tưởng
vào đường lối chủ trương thâm độc của đảng. Việc che giấu thì nay được
thực hiện đặc biệt với những sự kiện mang tầm quốc tế. Chẳng hạn khi VN -ngày
24-9-1982- tham gia hai Công ước Quốc tế Nhân quyền, thì chẳng tờ báo
nào trong nước đăng nguyên vẹn hai văn kiện quan trọng này cho toàn dân
được biết, và cho tới nay vẫn vậy. Sáng ngày 14-3-1988, để bảo vệ chủ
quyền lãnh hải Tổ quốc trong một cuộc chiến bi hùng, 64 chiến sĩ Quân
đội Nhân dân VN đã hy sinh trên bãi Gạc Ma thuộc quần đảo Trường Sa, thế
mà chẳng có một giòng tin tức hay tuyên dương trên báo đài CS ngay lúc
ấy lẫn sau này. Đến ngày giáp năm biến cố, nhiều báo chí cố công gợi lại
kỷ niệm nhưng đa phần đều bị cấm cản. Hiệp định biên giới Việt Trung đã
được ký kết ngày 30-12-1999 nhưng cho tới nay, đã có công báo hay đảng
báo nào đăng đầy đủ văn bản cùng với đồ bản của Hiệp định này cho quốc
dân được am tường?
Đầu
thế kỷ 21, khi các phương tiện truyền thông hiện đại như điện thoại di
động, mạng lưới toàn cầu, xa lộ thông tin được phổ biến tại đất Việt,
thì hầu như chẳng còn mấy ai tin vào báo chí các loại (rất hùng hậu) của
đảng. Dân có mua báo giấy nhà nước (khá rẻ) thì chủ yếu để gói hàng
hoặc dùng trong nhà vệ sinh. Bên cạnh đảng báo nay xuất hiện dân báo.
Đương đầu với báo lề phải (sống bằng tiền thuế của dân) là báo lề trái
vốn ngày càng đông đảo, tự bỏ vốn (tiền bạc, công sức) nhưng chẳng chút
kiếm lời, ngoài mối lợi là chiếm lĩnh diễn đàn dư luận và tâm trí độc
giả. Thế là báo chí cách mạng chuyển sang kiểu “nói lấy nói được” hay
“tảng lờ im lặng” một cách trơ trẽn, vì biết đa phần dân chúng vẫn chưa
tiếp cận được với nền thông tin tự do và đảng vẫn còn có thể dùng bạo
lực hành chánh (bắt đọc báo nhà nước, cấm coi “báo phản động”) để tiếp
tục bưng bít tai mắt và đầu độc tâm trí học sinh sinh viên lẫn viên chức
trong bộ máy công quyền. Người ta còn nhớ trong vụ Tòa Khâm sứ và giáo
xứ Thái Hà (2008), bất chấp những thông tin đầy đủ rõ ràng từ phía các
nạn nhân được từng ngày đưa lên mạng, báo đài CS (nhất là Hà Nội Mới và
An ninh Thủ đô) vẫn xuyên tạc sự việc cách vô liêm sỉ. Nào cắt xén lời
phát biểu của Tổng giám mục Ngô Quang Kiệt, nào dàn dựng những video
clip vu khống linh mục và giáo dân Thái Hà. Khi Ts Cù Huy Hà Vũ bị nhà
nước ra tay trấn áp bịt miệng (2010), báo đảng “bề hội đồng” ông lập
tức. Hàng loạt tờ từ VietnamNet tới Tuổi Trẻ, Dân Trí… đồng loạt đưa
những bản tin bịa đặt như nhau (“Ông CHHV và bà HLNQ trong tư thế rất
“riêng tư” với “Hai bao cao su đã qua sử dụng”). Khi xảy ra các cuộc
biểu tình rầm rộ của dân chúng tại Sài Gòn và Hà Nội chống Tàu cộng xâm
lược (khởi từ 05-06-2011), không bài viết, dòng tin nào của báo lề phải
đả động đến sự kiện đáng tự hào này. Trong hai tờ báo lớn tại VN là
Thanh Niên và Tuổi Trẻ, thì trên TN bài quan trọng nhất kỷ niệm 100 năm
ngày HCM lần đầu xuất ngoại, trên TT bài quan trọng nhất là chuyện học
sinh thi tốt nghiệp trung học. Những tờ khác như VNexpress hay
Vietnamnet chỉ tràn ngập các bản tin giải trí. Đến ngày 21 và 22-8-2011,
đài truyền hình Hà Nội lại chơi trò vu khống và xuyên tạc khi gọi những
người biểu tình là “phản động”. Gần đây hơn, trong các vụ cướp đất ở
Tiên Lãng, Văn Giang, Vụ Bản, Cần Thơ…, trong các vụ hành hung công dân
tại nhà từ thiện Chương Mỹ, thư viện Hán Nôm, sở Thông tin Truyền thông
Hà Nội… bất chấp vô vàn hình ảnh và lời nói của các chứng nhân/nạn nhân,
báo chí cách mạng ta vẫn lừa bịp dư luận cách ngang tàng, vẫn thản
nhiên đi đến tận cùng sự bỉ ổi và đê tiện. Vụ Văn Giang với cuộc trấn áp
nhân dân tàn bạo đã bị thu hình qua những video clip làm nổ tung các
màn hình máy tính, thế nhưng báo Vietnamnet ngày 26-04 vẫn hào hứng đăng
lại lời lẽ lếu láo của Bùi Huy Thanh, chánh văn phòng UBND tỉnh Hưng
Yên : «Quá trình tổ chức hỗ trợ thi công và cưỡng chế giải phóng mặt
bằng bàn giao đất tại xã Xuân Quan đã thực hiện đúng tinh thần chỉ đạo
của Chính phủ, đảm bảo tuyệt đối an toàn về người và phương tiện; được
đông đảo cán bộ, đảng viên và nhân dân huyện Văn Giang nói chung, xã
Xuân Quan nói riêng đồng tình ủng hộ..». Về vụ việc tại thư viện Hán Nôm ngày 18-05, thì “Người
ta phải rùng mình ớn lạnh trước việc những tờ báo mang cái tên đẹp đẽ
như Quân đội Nhân dân, Cựu chiến binh VN lại đi làm những việc chuyên
đánh phá nhân dân, bịa đặt không tiếc lời bất chấp tất cả mọi sự thật và
lương tâm” (Nguyễn Hữu Vinh)
Mới
đây, sáng ngày 11-6, toàn văn “Dự thảo Nghị định quản lý, cung cấp, sử
dụng dịch vụ internet và nội dung thông tin trên mạng” đã được công bố
trên trang mạng của Bộ 4T. Văn bản dài 30 trang, 5 chương với rất nhiều
điều cấm mà hàng chục triệu người Việt sẽ phải đối mặt. Nhân danh và lấy
cớ “đảm bảo an ninh quốc gia, trật tự an toàn xã hội và phòng chống
tội phạm trên mạng, phòng ngừa, phát hiện, ngăn chặn, đấu tranh chống
các hành vi sử dụng, lợi dụng Internet và cung cấp thông tin trên mạng
để xâm phạm an ninh quốc gia, xâm phạm trật tự, an toàn xã hội và lợi
ích của công dân; phòng, chống lộ, mất bí mật nhà nước qua mạng…”,
Nghị định quả là sự khai triển điều 88 bộ Luật Hình sự vào lĩnh vực
Internet, và chỉ có một mục tiêu duy nhất: bịt mắt, bịt tai, bịt miệng
người dân để chỉ còn đảng làm Thần Công lý và Thần Sự thật. Để khỏi xuất
hiện trên mạng các video clip ném phao thi tại trường Đồi Ngô, Bắc
Giang hôm 04-06…, các tin tức thuộc dạng thâm cung bí sử như “60.000
tỷ rót cho nông nghiệp và nông thôn vừa qua thì trên 10.000 tỷ đã đổ
vào dự án nuôi 1000 con bò của bà Thái Hương, chủ ngân hàng Bắc Á, thân
hữu của ngài Thủ tướng…”, các bình luận “xấc xược” về việc nhà cầm quyền
khởi công xây dựng Đền thờ cha mẹ anh em HCM tại xã Kim Liên, huyện Nam
Đàn ngày 10-06… Để khỏi có những trang mạng trình bày chính xác, lý
luận đúng đắn và phán đoán chân thực về những sự kiện và vấn đề ảnh
hưởng tới tôn giáo, quốc gia, dân tộc như Dân Làm Báo, Nữ Vương Công Lý,
Anh Ba Sàm…
Nhìn
lại nền báo chí cách mạng, ai cũng thấy nó chưa bao giờ trung thực, vì
nó chưa bao giờ được tự do, trái lại bị lèo lái và sử dụng bởi những con
người sống chỉ vì một mục đích: thu tóm trong tay mọi quyền lực để tha
hồ thụ hưởng mọi quyền lợi, bất chấp dân tộc, đất nước. Vì thế nền báo
chí đó cũng chưa bao giờ “nâng cao [được] vai trò và trách
nhiệm xã hội của báo chí, thắt chặt [được] mối quan hệ giữa báo chí với
công chúng” cả; trái lại nó đã và đang góp phần tạo nên
những nhà báo viết theo đơn đặt hàng, những công dân hãi sợ trước cường
quyền hay vô cảm trước vận nước, một quốc gia ngày càng thụt lùi, hỗn
loạn và có nguy cơ bị ngoại bang xóa sổ. Thứ báo chí thiếu trung thực đó
chỉ có lòng trung thành, nhưng trung thành bênh vực dối trá thì đã là
một sự bội phản gây tác hại cho chính chủ của nó và cho cộng đồng nhân
dân trong đó nó đang tung hoành.
BAN BIÊN TẬP
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét