Friday, October 3, 2008

MỘT VỊ LÃNH ĐẠO CÓ TẦM CỠ

Đức TGM Giuse Ngô Quang Kiệt

VietCatholic News (Thứ Sáu 03/10/2008 09:47)
"Giết Tổng Giám Mục Kiệt"!

Đó là những tiếng hô rợn người của một đám đông gồm mấy trăm con người điên loạn vừa la hét vừa đập phá tại linh địa Đức Bà vào đúng 0 giờ 05 phút tại Thái Hà được Vietcatholic ghi lại rất tỷ mỷ trong bản tin ngày 22-09-2008. Điều đáng ghi là sự việc trên đây diễn ra trước sự chứng kiến của những viên chức có trách nhiệm bảo vệ an ninh trật tự. Câu hỏi đặt ra là do đâu mà Đức Tổng Giám Mục Hà Nội Ngô Quang Kiệt trở thành người không chỉ đáng ghét, mà thậm chí đáng giết chết như vậy. Để thử tìm câu trả lời, ta hãy tiếp tục ghi nhận một số sự kiện xảy ra trước đó.


"Cảnh cáo" ông Ngô Quang Kiệt

Vẫn theo VietCatholic (Chúa nhật 21-09-2008) thì ngày 21-09 UBND Thành phố Hà Nội đã có công văn số 1370/UBND-TNMT về việc "cảnh cáo ông Ngô Quang Kiệt, Tổng Giám Mục Hà Nội":

• 1. Dừng ngay các hành vi vi phạm pháp luật. Nếu không sẽ bị xử lý theo quy định của Luật. Đồng thời có trách nhiệm vận động các giáo sỹ, giáo dân chấp hành đúng các quy định của pháp luật, không được tổ chức hoạt động tôn giáo trái phép, khẩn trương di chuyển tượng, thánh giá... về đúng nơi thờ tự.

• 2. Không được tổ chức các hoạt động thông tin tuyên truyền với nội dung xuyên tạc, kích động, lợi dụng, lôi kéo giáo sỹ, giáo dân vào các hoạt động vi phạm pháp luật.

Nhưng muốn biết do đâu mà có công văn này thì câu trả lời không khó, đó là từ cuộc họp giữa một bên là phái đoàn Toà TGM Hà Nội do chính Đức Tổng Giám Mục dẫn đầu và bên kia là UBND Tp. Hà Nội, dẫn đầu là ông Chủ tịch Nguyễn Thế Thảo, cuộc họp diễn ra cùng ngày 20-09 trước khi có công văn nói trên. Khi tường thuật lại cuộc họp này, báo đài Nhà Nước đã trích ra một câu nói của Đức Tổng, cắt bỏ ngữ cảnh của câu văn để có cớ kết án ngài. Nguyên văn câu nói của Đức Tổng như sau: Do đó, chúng tôi xin nhắc lại, chúng tôi rất mong muốn xây dựng một khối đại đoàn kết dân tộc. Chúng tôi đi nước ngoài rất nhiều, chúng tôi rất là nhục nhã khi cầm cái hộ chiếu Việt Nam, đi đâu cũng bị soi xét, chúng tôi buồn lắm chứ, chúng tôi mong muốn đất nước mình mạnh lên. Làm sao như một anh Nhật nó cầm cái hộ chiếu là đi qua tất cả mọi nơi, không ai xem xét gì cả. Anh Hàn Quốc bây giờ cũng thế. Còn người Việt Nam chúng ta thì tôi cũng mong đất nước lớn mạnh lắm và làm sao thật sự đoàn kết, thật sự tốt đẹp, để cho đất nước chúng ta mạnh, đi đâu chúng ta cũng được kính trọng. Cả câu văn là như thế, nhưng báo đài chỉ giữ lại mấy chữ: Chúng tôi rất là nhục nhã khi cầm cái hộ chiếu Việt Nam để kết tội Đức Tổng Giám Mục Hà Nội là miệt thị dân tộc đất nước mình, gây bức xúc phẫn nộ trong nhân dân Thủ đô. Nhưng đây chỉ là cái cớ, vì khi trích dẫn lời Đức Tổng Kiệt, người ta đã cố tình cắt bỏ ngữ cảnh khiến cho phần còn lại diễn tả ý tưởng ngược với ý của người nói. Vậy đâu là lý do sâu xa của thái độ hằn học đến tột độ như thế.

Quyền chứ không phải ân huệ

Cũng trong lời phát biểu trước UBND Tp. Hà Nội, Đức Tổng Giám Mục Hà Nội đã nói: Trước hết ông chủ tịch có nói rằng: Uỷ ban nhân dân TP đã tạo rất là nhiều điều kiện cho Giáo Hội Công Giáo trong những năm qua nhất là dịp Lễ Noel… chúng ta phải công nhận trong những năm gần đây có nhiều điều kiện, thế tuy nhiên khi như thế, khi nói tạo điều kiện vẫn còn mang cái tâm lý xin cho: tức là cái này là ân huệ tôi ban cho anh đó. Nhưng mà cái tôn giáo là cái quyền tự nhiên con người được hưởng. Và nhà nước vì dân cho dân phải có trách nhiệm tạo cái điều đó cho người dân chứ không phải cái ân huệ chúng tôi xin. Không có. Tự do tôn giáo là quyền chứ không phải là cái ân huệ "xin cho". Phải xem đoạn video của Vietcatholic khi nghe Đức Tổng Giám Mục nói những lời này với phong thái tự do thanh thản, với giọng nói đanh thép, ta mới hiểu: đây không phải là một người đi xin, nhưng là một người đi đòi, đòi cái quyền tự do đã bị tước đoạt. Và theo tôi, đây mới thực sự là lý do khiến nhà cầm quyền cộng sản nhảy chồm lên như người bị điện giựt: cả gan đụng đến quyền. Khi tôi đi đòi lại cái quyền của tôi, điều đó có nghĩa là quyền của tôi đã bị tước đoạt, đã bị đánh cướp.

Ai đã nói trước?

Dễ thường có người trách Đức Tổng Kiệt tại sao khi không lại nhảy vào ổ kiến để chuốc hoạ vào thân! Thưa đối thoại ôn hoà, kiên tâm chờ đợi đã bao nhiêu năm rồi, nay khi UBND Tp. HN cho xe ủi đến Toà Khâm Sứ thì mọi niềm hy vọng đối thoại ôn hoà đã tiêu tan. Nhưng có một điều quan trọng mà ta không được phép quên là khi Đức Tổng Giảm Mục Hà Nội phản bác cơ chế "xin-cho" thì ngài chỉ nói một chuyện bình thường mà ai cũng nghĩ, nhưng nhất là ngài chỉ lặp lại một điều HĐGM/VN đã nói trong thư ngỏ gửi đến các nhà lập pháp Nước ta sau Đại hội các Giám mục năm 2002. Xin trích một đoạn:

• Xoá bỏ khuyết tật lớn thứ hai là cơ chế bất công và tha hoá con người.

• Cơ chế xin-cho là một điển hình về cơ chế bất công và tha hoá. Cơ chế xin-cho là một cơ chế bất công và tha hoá con người vì những lý do sau đây:

• Cơ chế xin-cho biến những quyền tự do của công dân thành những thứ quyền Nhà Nước nắm trong tay và ban bố lại cho người dân dưới dạng những cái phép. Như thế cơ chế xin-cho vừa xoá đi các quyền tự do của người dân, vừa biến một Nhà Nước của dân, do dân và vì dân thành một chủ nhân ông nắm trong tay các quyền tự do của người dân và thi ân cho họ theo cảm tính hoặc ngẫu hứng của mình.

Và Khi Đức Tổng Giám Mục Hà Nội công khai phản bác cơ chế "xin-cho" trước nhà cầm quyền Hà Nội thì ngài đã đứng vào thế tranh đấu để đòi lại quyền của mình. Đó mới là lý do khiến lãnh đạo Hà Nội nhảy chồm lên và một mặt dùng tất cả các phương tiện nhân lực (công an, cảnh sát cơ động, dân phòng, đoàn TN Cộng sản HCM), vật liệu (dùi cui, roi điện…) kể cả chó nghiệp vụ trong việc giải toả khuôn viên Toà Khâm Sứ để làm công viên với tốc độ nhanh chưa từng thấy trong lịch sử xây dựng, mặt khác sử dụng báo đài để xuyên tạc, mạ lị người đứng đầu Giáo Hội Công Giáo thuộc giáo tỉnh miền Bắc.

Từ ngạc nhiên đến phẫn nộ và tìm cách trả thù

Trở lại với cuộc gặp gỡ giữa phái đoàn Toà Tổng Giám Mục Hà Nội với UBND Tp. HN, sau khi ông Chủ tịch Nguyễn Thế Thảo kể lể các ân huệ Thành phố đã ban cho Giáo Hội trong những năm qua nhất là vào dịp Noel, điều ông chờ là một lời "cám ơn Nhà Nước đã tạo điều kiện thuận lợi, v.v…" (đây vốn là thứ văn chương ta thường nghe từ phía lãnh đạo tôn giáo của ta sau những dịp lễ khánh thành nhà thờ, truyền chức linh mục, khấn dòng…), thế nhưng thay vì lời cám ơn ông chờ đợi, ông lại được nghe, và có lẽ lần đầu tiên, lại từ phía vị lãnh đạo cao cấp nhất của giáo tỉnh Công Giáo miền Bắc: vấn đề ở đây không phải là ân huệ, mà là quyền. Nói rõ rà: Tôi không đi xin ơn, mà là đi đòi quyền. Điều này không chỉ đụng đến cá nhân ông Chủ tịch hay UBND do ông cầm đầu, nhưng đụng ngay đến chế độ độc tài toàn trị vốn coi dân như cỏ rác.

Tầm vóc người lãnh đạo

Câu nói cũng như phong cách Đức Tổng Kiệt cho thấy ngài là một vị lãnh đạo có tầm cỡ. Và đằng sau chiến dịch rầm rộ để mạ lị và cô lập ngài, ta như sờ thấy được nỗi e sợ của nhà cầm quyền vốn đã quen nghe những lời lẽ nhún nhường từ bao năm nay. Nhưng nhìn từ góc độ người tín hữu Công Giáo, ta phải tạ ơn Thiên Chúa đã cho Giáo Hội Việt Nam một vị lãnh đạo không chỉ ôn hoà, khôn ngoan, nhưng vô cùng can đảm.

Kết Luận

Khi tôi viết những dòng này thì đã có tin tức về cuộc gặp gỡ giữa bốn vị đại diện HĐGM/VN với Thủ Tướng Chính Phủ. Mất công ra tận thủ đô để cuối cùng nghe "bổn cũ soạn lại" quan điểm của Nhà Nước Việt Nam về vấn đề đất đai…, tôi thầm nghĩ: chỉ uổng tiền mua vé máy bay và mất thì giờ. Đến nông nổi này thì chẳng còn ai tin là có thể đối thoại với nhà cầm quyền Cộng sản. Điều đáng lưu ý là trong cuộc gặp này các vị đại diện HĐGM đã được giao sứ mạng "dạy dỗ" Đức Tổng Kiệt. Xem ra Đức Tổng Giám Mục Hà Nội đang là nỗi e sợ ngay của những vị lãnh đạo cao cấp nhất của chế độ. Điều này cho thấy họ đã nhận ra tầm cỡ của người đứng đầu giáo tỉnh Công Giáo miền Bắc: Đức Tổng Giám Mục Ngô Quang Kiệt.

Sài-gòn, ngày 01 tháng 10 năm 2008
LM Pascal Nguyễn Ngọc Tỉnh, ofm
***

Vài Giòng Tiểu Sử


Đức Tổng Giám Mục Hà Nội Ngô Quang Kiệt sinh ngày 4 tháng 9 năm 1952 có tên thánh là Giuse lúc nhận phép rửa tội tại Lạng Sơn, Việt Nam. Di cư vào Nam năm 1954, và năm1964 Đức Cha Kiệt theo học tại Tiểu Chủng Viện Thánh Têrêsa Giáo Phận Long Xuyên. Năm 1972 Đức Cha theo học Đại Chủng Viện thánh Tôma và phục vụ tại Nhà Thờ Chính Tòa Long Xuyên.

Sau năm 1975, Ngài không được nhà nước CSVN cho nhận chức Linh Mục, và phải chờ cho tới ngày 31 tháng 5 năm 1991 mới được tấn phong Linh Mục tại địa phận Long Xuyên. Cũng tại địa phận này, Đức Giám Mục Bùi Tuần của Giáo Xứ Cao Mộc là một vị kỳ tài, một học giả uyên bác đã từng dạy cho nhiều nhân tài xuất chúng... Năm 1993, Đức Cha Kiệt theo học tại Học viện Công giáo Paris (Institut Catholique de Paris), Pháp.

Ngày 3 tháng 6 năm 1999, Ngài được Tòa thánh Vatican bổ nhiệm Giám mục chánh tòa Giáo phận Cao Bằng Lạng Sơn. Ngày 29 tháng 6 năm 1999 chính thức được thụ phong Giám Mục. Ngày 26 tháng 4 năm 2003 được bổ nhiệm làm Giám Quản Tông Tòa Giáo phận Hà Nôi. Ngày 19 tháng 2 năm 2005 được bổ nhiệm làm Tổng giám mục Giáo phận Hà Nội.

Điệp Khúc Thiện Thật, Thiện Giả Của Bọn Ếch Nhái Đểu Cáng Lại Vang Lên

Ngục sĩ Nguyễn Chí Thiện
Sau khi ông Nguyễn chí Thiện lên đài SBTN mới đây để phát biểu một vài vấn đề đấu tranh dân chủ chung với các ông Bùi Tín, Bùi Diễm v..v thì một chiến dịch đánh phá tên tuổi của nhà thơ được một số báo và một vài trang mạng đăng lên để tạo sự nghi kỵ về uy tín của nhà thơ nối tiếng lừng danh này. Có lẽ tôi cũng xin nêu lên vài lý luận và bằng chứng để chứng minh ông Nguyễn chí Thiện đang có mặt ở hải ngoại đích thực là tác giả tập thơ mà không có lời vu cáo bẩn thỉu đê tiện nào có thể bôi xấu và bác bỏ được chuyện Nguyễn chí Thiện là tác giả tập thơ. Cũng mong bài viết này sẽ rèn luyện thêm cách thức lý luận, óc phán đoán cho một số người đôi khi hoang mang trước chiến dịch bôi bẩn đầy ác ý nhằm chôn vùi tên tuổi Nguyễn chí Thiện.
Phải nói rất may cho tác giả Nguyễn chí Thiện là tập thơ Hoa địa ngục khi được giao cho Tòa đại sứ Anh là một tập thơ được viết tay chứ không phải đánh máy. Chứ nếu tập thơ được đánh máy thì giờ này ai cũng nhảy vào tự xưng là tác giả tập thơ được cả. Ông Nguyễn chí Thiện hiện nay ở hải ngoại là tác giả đích thực của tập thơ vì ông là người có nét chữ giống y chang nét chữ của những bài thơ trong tập thơ. Đây là khẳng định có tính cách khoa học.
Lúc tạp chí Văn Nghệ Tiền Phong xuất bản tập thơ của Nguyễn chí Thiện dưới nhan đề "Bản chúc thư của một người Việt Nam" ( 192 bài thơ bi hùng), tạp chí này có cho trích đăng lá thư viết bằng tiếng Pháp của nhà thơ kèm theo với tập thơ . Đặc biệt vì có sự ăn cắp tập thơ có liên quan đến ông Nguyễn Hữu Hiệu và ông Ngụy Trúc của báo Văn Nghệ Tiền Phong nên tạp chí Văn Nghệ Tiền Phong có cho trích đăng một đoạn của bài thơ "Đồng lầy" ở trang 209 và 210 để giải thích mọi chuyện. Thế là qua bức thư bằng tiếng Pháp và ảnh chụp một phần bài thơ Đồng lầy, người ta đã nhìn thấy thủ bút của tác giả tập thơ.
Trong Tuyển địch Việt - Anh Hoa địa ngục của Nguyễn ngọc Bích (do Tổ Hợp xuất bản miền Đông Hoa Kỳ xuất bản năm 1996) có đăng lá thư tay của ông Nguyễn chí Thiện viết cho giáo sư Nguyễn ngọc Bích ở đầu cuốn sách đề ngày 6 tháng 12 năm 1995. Như vậy ta đã có bút tích của nhà thơ trong lần xuất bản đầu tiên năm 1981, và thủ bút của ông Nguyễn chí Thiện viết cho giáo sư Bích năm 1995. So sánh hai nét chữ thì rõ ràng là của một người. Người đó là Nguyễn chí Thiện. Ai muốn có 3 bản bút tích này để so sánh tìm hiểu chuyện Thiện thật, Thiện giả xin mời gửi email về địa chỉ (dalatogo@yahoo. com) và ghi rõ địa chỉ nhà. Tôi sẽ gửi 3 bút tích này tặng quý vị miễn phí để tìm tòi nghiên cứu. Nếu không vẫn còn không tin tưởng xin mang đến một chuyên viên kiểm tự để nhờ kiểm tra. Đó là cách hay nhất để kiểm tra ông Nguyễn chí Thiện hiện nay ở hải ngoại có phải là tác giả tập thơ hay không?
Cách đây vài chục năm có kẻ tung ra cuốn Hồi ký của trùm Đức quốc xã Hitler. Tờ báo chính trị uy tín của Hoa kỳ là tờ Newswêek của Mỹ chút xíu nữa là bị hố khi tính trích đăng cuốn Hồi ký này. Nhưng rồi các chuyên viên kiểm tự quốc tế nhảy vào làm việc để truy tìm có phải là của Hitler thật không? Họ lấy chữ viết của Hitler và so sánh với chữ viết của cuốn hồi ký và đưa ra lời kết luận đây là cuốn hồi ký giả. Nói như vậy để thấy yếu tố chữ viết là yếu tố quyết định trong chuyện truy tìm ai là tác giả của tác phẩm. Chuyện giả chữ viết chỉ qua mắt người thường, không thể qua mắt chuyên viên kiểm tự chuyên nghiệp. Chữ viết có thể nói là đấu tay của mỗi người, không bao giờ có thể lẫn lộn với người khác được.
Ai là người đưa tên tuồi và hình ảnh nhà thơ Nguyễn chí Thiện ra hải ngoài. Người đầu tiên lên tiếng tác giả tập thơ là Nguyễn chí Thiện là ông Minh Thi, bạn tù của nhà thơ. Ông Minh Thi hiện sống tại quận Cam, California, Hoa Kỳ. Người đưa hình ảnh nhà thơ Nguyễn chí Thiện đến với đồng bào hải ngoại là ông Trần Nhu, cũng là một bạn tù của nhà thơ. Ông Nhu liên lạc về người chị tên Hảo của nhà thơ ở Hà Nội để xin ảnh ông Thiện. Ông Trần Nhu hiện sống ở San José.
Rồi đến hai người bạn tù nổi tiếng cũng làm chứng cho ông Nguyễn chí Thiện ở hải ngoại là tác giả của tập thơ Hoa địa ngục là Linh mục tranh đấu Nguyễn văn Lý và nhà văn Vũ thư Hiên. Năm 2000 có anh Phạm văn Thành ở Pháp đã liên lạc để xác minh Nguyễn chí Thiện ở hải ngoại là tác giả tập thơ.
Linh mục Lý đã khẳng định Nguyễn chí Thiện là bạn tù và là tác giả tập thơ. Còn nhà văn Vũ thư Hiên trong cuốn hồi ký nổi tiếng "Đêm giữa ban ngày" cũng có nhắc đến Nguyễn chí Thiện cùng những vần thơ của ông Thiện mà ông Hiên còn nhớ được. Những vần thơ này dĩ nhiên nằm trong cuốn thơ Hoa địa ngục. Linh mục Lý hiện nay đang ở tù, ai có thắc mắc có thể nhắn lời nghi vấn cho thân nhân để khi thân nhân vào thăm cha Lý, sẽ hỏi chuyện Thiện thật, Thiện giả cho rõ trắng đen. Còn nhà văn Vũ thư Hiên đang định cư ở Pháp, ai có thắc mắc gì về chuyện Nguyễn chí Thiện xin mời điện thoại cho ông Hiên để tìm hiểu sự thật và không nên hoang mang trước luận điệu bôi bẩn rẻ tiền của bọn tay sai Cộng sản đang tính chuyện vùi dập tên tuổi Nguyễn chí Thiện. Dĩ nhiên Linh mục Nguyễn văn Lý và nhà văn Vũ thư Hiên sẽ không bao giờ làm chứng gian cho tác giả Nguyễn chí Thiện nếu ông Thiện không phải là bạn đồng tù và là tác giả tập thơ.
Nhà thơ Nguyễn chí Thiện cho biết, khi đưa tập thơ vào tòa Đại sứ Anh năm 1979, ông có để rõ nhan đề tập thơ là Hoa địa ngục, đề rõ tên Nguyễn chí Thiện kèm với vài cái ảnh, trong đó có ảnh ông chụp với gia đình hồi thanh niên. Có lẽ vì vấn đề tế nhị ngoại giao và vì sự an nguy của nhà thơ nên khi tập thơ được tung ra, chính phủ Anh đã không công bố tên tác giả, và điều đó làm cho nhà thơ khá buồn bực kể từ khi ông đến bến bờ tự do
vì bị bọn tiểu nhân đánh phá bổi bẩn kể từ khi tập thơ đến với người đọc hải ngoại năm 1981.
Hy vọng bài viết này sẽ làm sáng tỏ những uẩn khúc hoang mang của một số người từ trước đến này đã bị bọn lưu manh tay sai cộng sản đầu độc bằng những luận điệu gian trá, ác ý và phản khoa học. Nguyễn chí Thiện là một đóa sen quý, dù bị bọn tiểu nhân bôi bẩn, đóa sen vẫn tỏa hương thơm ngát, và tập thơ Hoa địa ngục mãi mãi là một vũ khí đấu tranh lợi hại chống cộng sản mà bọn tay sai Cộng sản không bao giờ có thể vô hiệu hóa được.
Los Angeles, một đêm trăng sáng cuối tháng 9 năm 2008
TRẦN VIẾT ĐẠI HƯNG

dalatogo@yahoo.com

Thursday, October 2, 2008

Thái Hà - Tòa Khâm sứ :

Suy tư từ vụ Thái Hà - Toà Khâm Sứ
Nhã Nam
01/10/2008

Là một người làm báo, hiện đang phục vụ cho cơ quan ngôn luận của nhà nước XHCN Việt Nam. Theo dõi sát sao vụ tranh chấp đất của giáo xứ Thái Hà và Toà Khâm Sứ (TH – TKS) trong thời gian qua, tôi vô cùng thất vọng trước cách hành xử của chính quyền và cơ quan ngôn luận. Vì lẽ ấy, cảm thấy đã đến lúc cần phải bày tỏ ý kiến của mình dưới khía cạnh của người làm báo, để góp phần gạn đục khơi trong sự kiện này. Như sau:

HỔ THẸN NHỮNG BỒI BÚT – BỒI HÌNH

Người cầm bút viết báo, tiên vàn đòi hỏi phải có đức tính "trung thực". Hơn ai hết, những đồng nghiệp báo hình ở đài truyền hình Việt Nam (VTV) và những đồng nghiệp báo viết trong nước "rất hiểu rõ" điều này. Nhất là trong thời đại dân trí vươn cao như ngày nay, khi phương tiện thông tin quá thuận lợi, dễ dàng xâm nhập đến từng ngõ ngách, từng gia đình, từng cá nhân… Thì tính "trung thực" lại càng phải được đề cao hơn nữa, bởi không thể dễ dàng lừa gạt công luận như thời bao cấp. Chỉ một cú nhấp chuột tại nhà, thì mọi diễn biến trên khắp thế giới này, người ta có thể ngay lập tức rõ tường tận dưới nhiều góc cạnh. Điều sơ đẳng ấy hà tất phải nói ra với đồng nghiệp làm gì? Đau lòng thay! Lại cần phải nói, nói nhiều hơn, nói rõ ràng nhất trong lúc này. Sở dĩ phải "ôn tập" như thế vì có những đồng nghiệp hắc lương tâm, đã bẻ cong ngòi bút, đã phỉ báng báo giới, đánh mất mình để trở thành "tay sai" hạ đẳng phục vụ cho ác tâm của một lũ người, cho bọn "cường hào ác bá" thời đại mới, những kẻ đang phá hoại đất nước, phá hoại tinh thần đại kết dân tộc "dưới lốt nhà cầm quyền".

Ở đây, tôi muốn để cập đến hành vi xuyên tạc câu nói của TGM Ngô Quang Kiệt.

Nếu trong tay có chính nghĩa, tại sao không cho đăng "nguyên văn" bài phát biểu của TGM Kiệt hầu rộng đường dư luận? Người dân đủ trình độ hiểu biết, đủ trí óc phán đoán đúng sai trong đó, để biết nên đứng về bên nào! Ấy thế mà đồng nghiệp của tôi lại giở thủ đoạn cắt đầu, xén đuôi, biến "một đoạn thoại" thành "một câu thoại" mang ý nghĩa khác, thâm độc và nham hiểm vô cùng với cách làm này!!! Đáng hổ thẹn, hổ thẹn ngàn lần! Khi đài truyền hình trung ương, những tờ báo của một nước tự hào có bốn ngàn năm văn hiến, lại trơ trẻn vạch lưng cho thế giới thấy mình là quân "bồi bút" và "bồi hình". Họ đang tả con voi theo cách của 5 anh mù: "rờ trúng cái đuôi, rồi kết luận con voi có khác gì cái chổi đâu!". Ô hô! Quá khôi hài. Bản thân là một nhà báo XHCN, giờ đây chính tôi cũng cảm thấy "rất là nhục nhã khi cầm… cái thẻ nhà báo Việt Nam, vì bị đồng nghiệp làm hoen ố giá trị mất rồi" (xin đừng "thiến" bớt câu này của tôi nếu muốn trích).

Tôi xin kể một câu chuyện được truyền tụng trong ngành y: Ông thầy dẫn nhóm sinh viên thực tập đến giường một người bệnh. Để dạy học trò mình bài học "nhớ đời", thầy kéo quần bệnh nhân, thọc ngón tay vào hậu môn rồi đưa lên mũi ngửi. Xong, ông yêu cầu học trò hết thảy đều làm như vậy. Ai cũng thấy ghê, nhưng chẵng lẽ thầy thị phạm cho xem mà trò lại không làm! Thế là ai cũng thọc ngón tay vào và ngửi. Đợi cho hết lượt, thầy mới hỏi: "Các anh chị nhận thấy gì?" – "Thúi lắm, ghê lắm thầy ơi!". Nhóm sinh viên cùng rùng mình đáp lại. Thầy mỉm cười nói: "Tôi chẳng thấy thúi, chẳng thấy ghê gì cả, mặc dù tôi cũng ngửi ngón tay như các anh chị vậy! Tại sao? Vì tôi thọc ngón trỏ vào hậu môn, nhưng ngửi ngón giữa mà!". Bấy giờ đám sinh viên mới ngẩn người ra. Thầy lại tiếp: "Các anh chị phải có mắt quan sát, phải có óc suy luận, đừng vội tin ngay, đừng hành động ngay theo những gì diễn ra trước mắt. Nhớ nhé!". Bài học này cũng là bài học chung cho nhân dân Việt Nam trong lúc này, đừng để thông tin thủ đoạn của nhà nước đánh lừa. Kẻo không, lại như đám sinh viên "ngửi ngón tay thúi"!

MỘT NHÀ NƯỚC KHÔNG CHÂN CHÍNH

Muốn trưng dụng hai mảnh đất TH – TKS, nhà nước phải chứng minh được những chứng từ pháp lý để người công giáo "tâm phục, khẩu phục", tự động rút lui, thì mới đáng gọi là nhà nước chân chính. Cũng là tư cách cao cả của bậc "phụ mẫu chi dân". Tiếc thay! Họ đã hành xử theo cách của quân đầu đường xó chợ, tự rêu rao cho thế giới biết chế độ ta "vừa ăn cướp vừa la làng" và "đã làm đĩ còn già mồm" đúng như thành ngữ Việt Nam có nói. Nhà nước đã từng răn dạy người dân: "Đất đang tranh chấp, không đối tượng nào được quyền xây dựng công trình trên đó". Vậy mà hai miếng đất trên đang trong lúc "nước sôi lửa bỏng", thì chính họ lại khẩn trương đêm ngày cho làm vườn hoa. Hỏi rằng, ai đã đơn phương chà đạp phát luật?

Xưa nay, tất cả công trình xây dựng do nhà nước thực hiện bao giờ cũng rầm rộ hình thức, nào là lễ động thổ với cờ phướn rợp trời, nào là kêu mời báo đài đến đưa tin, nào là tiệc tùng linh đình sau đó. Lại nữa, thi công lề mề, kéo dài thời gian vốn là đặc thù cố hữu của nhà nước XHCNVN. Ngay cả những công trình quốc kế dân sinh rất bức thiết, họ cũng không hề biết "nóng đít" làm cho kịp tiến độ. Nhưng trong việc xây dựng hai vườn hoa, thì lại quá "thần tốc" và bất ngờ động thổ khi còn tăm tối, vầng thái dương chưa ló dạng chân trời. Chúng ta có câu "bóng đêm là đồng loã của cái ác", chính quyền có nhớ không? Việc xây dựng này phải được xem là kỷ lục Việt Nam, một việc chưa có tiền lệ trước đây và có lẽ cả mai sau nữa. Một nhà nước chân chính, thực hiện một công viên ích nước lợi dân như đang rêu rao thì sợ gì mà phải lén lén, lút lút trong bóng đêm như vậy? Chẳng biết những nhà lãnh đạo TP. Hà Nội ăn phải bùa mê thuốc lú của ai, mà chỉ đạo cho bầy tôi hành động theo lối của phường trộm cắp! Cách làm này tựa hồ ngang nhiên vỗ ngực cho thiên hạ thấy "họ là kẻ chụp giật", cố lấy cho bằng được bằng mọi giá, chẳng cần đối thoại, chẳng cần lòng dân. Rõ ràng "cướp ngày là quan" chẳng sai!

Tôi nhớ không lầm, thì ông Nguyễn Văn Thiệu, tổng thống của chế độ Việt Nam Cộng Hoà đã từng nói: "Đừng nghe những gì cộng sản nói, mà hãy nhìn kỹ những gì cộng sản làm". Nhiều thế hệ trẻ lớn lên sau năm 1975, chưa biết thực hư của câu ấy ra sao, nay thì đã được chính nhà nước cộng sản chứng minh "hai năm rõ mười" rồi đó. Thế là qua vụ TH – TKS, nhân dân Việt Nam, loài người tiến bộ trên thế giới đã có cơ hội thấy được bộ mặt thật của đảng CSVN. Họ mới "ngộ" ra ông Thiệu nói quá đúng. Tôi đang lăm le nộp hồ sơ xin được kết nạp đảng, nhưng giờ nhất quyết dẹp phăng ý định đó, bởi không muốn đứng trong hàng ngũ những kẻ mị dân trắng trợn.

Sau cùng, xin mượn câu chuyện người Do Thái đóng đinh ông Giêsu trên đồi Gongotha để kết thúc bài viết của mình: Quần chúng khi ấy bị nhà cầm quyền xúi dại, đã kêu gào đòi giết ông Giêsu, tha cho tên trộm cắp Baraba. Và bản án đã được thi hành. Nhưng ngay sau đó, nhân loại đã hiểu ra được chân lý này: "Dù tha Baraba, thì Baraba vẫn là tên trộm cắp. Dù đóng đinh Giêsu, thì Giêsu vẫn là Thiên Chúa". Thế đấy! Chính nghĩa là sự bất diệt. Sự kiện TH – TKS rồi đây sẽ được xem là một vết nhơ trong Việt sử, nhưng lại là sự vinh quang trong giáo sử Việt Nam. Người công giáo hãy tin vào điều ấy.

NHÃ NAM


*********
NHẬN DIỆN CÁC VAI KỊCH TRONG BỘ MÁY NHÀ NƯỚC CỘNG SẢN


Vụ việc đòi tài sản đòi công lý của Tổng Giáo Phận Hà Nội đã lôi kéo rất nhiều sự chú ý của công luận. Có rất nhiều bài viết đưa tin, phân tích tình hình, đặc biệt là phân tích về nội bộ của bộ máy nhà nước cộng sản. Có nhiều hướng phân tích suy luận nhưng nhìn chung ngay cả người Công Giáo cũng cho rằng :

- Có nhóm quyền lực thiên về "trả tài sản, từng bước trả lại công lý". Họ gọi là nhóm cấp tiến, đứng đầu là Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng.

- Có nhóm bảo thủ, nhất định không trả tài sản đồng thời thẳng tay dùng bạo lực đàn áp - Họ gọi là nhóm bảo thủ ở Hà Nội đứng đầu là ông Phạm quang Nghị và ông Nguyễn Thế Thảo, cùng những tướng công an khét tiếng như ông Nguyễn Văn Hưởng và ông Nguyễn Đức Nhanh.

Những giả thiết chia phe cấp tiến và bảo thủ trong hàng ngũ lãnh đạo CSVN

• Các phân tích thậm chí tìm cách lý giải hộ cho thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng về lời hứa của ông ta với các giám mục Công Giáo hồi đầu 2008: "Hãy ngưng cầu nguyện tại Tòa Khâm sứ, nhà nước sẽ trả lại tài sản", cho là ông ta thực tình, nhưng rồi đã bị phe bảo thủ vô hiệu hoá. Ông Dũng muốn trả nhưng phe bảo thủ không cho trả. Rồi họ còn so sánh thời kỳ "Công Thần" Võ Văn Kiệt làm thủ tướng, chính ông Kiệt nói công khai trong một hội nghị nội bộ đảng, hứa bảo vệ Nguyễn Hộ (Nguyễn Hộ là một đảng viên lão thành cách mạng một công thần theo cộng sản từ những năm 1930 Sau nhận ra bản chất lưu manh của cộng sản mà quay lưng lại), nhưng sau đó phe bảo thủ bắt giam Nguyễn Hộ - Như một cát tát vào mặt Võ Văn Kiệt. Ngay như vậy ông Thủ tướng Kiệt cũng chẳng làm gì nổi! Phương chi là ông Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng bây giờ!

• Hay có phân tích cho rằng ông Nguyễn Tấn Dũng đã tự đánh mất uy tín của mình qua việc không thể giữ được lời hứa, chứng tỏ vai trò của thủ tướng Dũng chẳng là gì đối với phe bảo thủ. Phe cấp tiến của ông Dũng còn rất mong manh trước phe bảo thủ... Thậm chí có người còn lập luận dù phe cấp tiến "nuốt lời" hay chưa làm được việc gì hữu ích cho quốc gia dân tộc, nhưng vẫn phải "hỗ trợ, nuôi dưỡng" sự cấp tiến. Vì phe cấp tiến cộng sản có thể tạo ra một tương lai sáng sủa hơn của dân tộc... nhất là những người trong miền Nam sau biến cố Tòa Khâm Sứ và Thái Hà -- nay tỏ ra cản đảm hơn và cũng không biết sợ nữa; họ sẽ ủng hộ ông Dũng và ông Triết là người Nam kỳ và cho rằng 2 ông này cấp tiến hơn là quan chức Bắc kỳ thủ cựu! Vì vậy họ suy luận có thể ủng hộ cho cánh Dũng Triết của Nam Kỳ và hãy dựa vào 2 người này mà phát triển đường lối cởi mở với các nhà dân chủ, các phong trào dân chủ. Rồi khi phong trào lớn mạnh thì tính tiếp.

Đoán xa đoán gần như vậy cũng chỉ là phỏng đoán. Nên nhớ rằng Cộng sản vẫn là thứ cộng sản độc tài đảng trị, họ nói mà không giữ lời, không thực hiện lời hứa bao giờ, chỉ nghĩ đến quyền lợi của cá nhân của họ và của đảng mà thôi!

Việc lập luận cộng sản nói mà không giữ lời là do "cơ chế rối rắm của quyền lực cộng sản", sinh ra nó là thế, nó sống cũng nhờ như thế, chứ không phải cá nhân những người cộng sản cấp tiến hay bảo thủ. Thiếu hiểu biết về cộng sản, về xã hội cộng sản sẽ đưa đến tình trạng bị mắc bẫy cộng sản. Đây là hình thức tung hoả mù ra công luận, một hình thức giải cứu nhau, phân lập các thông tin không cho liên kết với nhau, đánh lạc hướng chú ý mà cộng sản vẫn hay dùng. Trong giới lưu manh gọi là "kẻ cướp đồ ném cho kẻ khác cầm chạy". Bắt được người thì cũng không còn tang vật mà luận tội.

Nên nhớ cơ chế là do con người tạo ra, nên nó có thể thay đổi. Thực tế cộng sản đã thay đổi rất nhiều cơ chế chính sách, thậm chí nó thay đổi cả những nguyên lý căn bản mang tính quyết định bản chất của chủ thuyết cộng sản như nguyên lý kinh tế chính trị Mác-Lê-nin.

Trong cơ chế quyền lực có người gọi là "rối rắm" của cộng sản, việc đưa chủ tịch nước hay tổng bí thư, hay thủ tướng đi Trung quốc, đi Mỹ, hay đi Âu châu, đều trong tính toán và bàn thảo quyết định chung của bộ chính trị, với những cuộc họp rất mất thời gian. Đi sang đâu, đi sang rồi đi những đâu, khi đi làm những gì, nói cái gì... đều được Bộ Chính Trị sắp đặt trước như một biên đạo kịch.

Cộng sản vốn là những kẻ không có truyền thống học hành, không được học hành chính qui, cũng không có khả năng học hành bài bản, nhưng lại rất giỏi học lỏm, học mót. Họ rất sợ bị hớ, bị lộ tẩy là những kẻ thiếu học, không có khả năng bổ sung về nội dung, họ tìm cách bổ sung về hình thức. Đặc biệt đối với lãnh tụ cộng sản, đánh bóng hình ảnh là một việc làm cộng sản không tiếc tiền bạc, không từ thủ đoạn (lịch sử đã chứng minh).

Khi xem lại băng hình cuộc gặp mặt giữa Phan Văn Khải và TT Mỹ G.Bush, người ta sẽ thấy ông Thủ tướng Khải phải cầm một tờ giấy (tay không hề cầm bút, vì chẳng có gì phải viết), vừa nói vừa liếc mắt nhìn vào. Cho nên không thể có chuyện mấy ông chủ tịch quận, chủ tịch thành phố Hà nội dám qua mặt Thủ tướng mà tấn công Tổng Giáo Phận Hà Nội. Họ chỉ là những con Robot được lập trình và điều khiển từ xa mà thôi. Nhưng khi cần, họ sẽ thành "Phe bảo thủ" ngăn cản nỗ lực đổi mới đầy tâm huyết của ông Thủ tướng cấp tiến. Họ trở thành những con tốt thí để đánh bóng hình ảnh cho một lãnh tụ cộng sản nào đó.

Đúng là về mặt hình thức có những chuyện tranh giành quyền lực, tranh ăn, mà các nhóm cộng sản hành xử như "đá vào mặt nhau". Nhưng cộng sản từ đầu đã chứng minh họ là những kẻ lưu manh, luôn lợi dụng mọi tình huống, tình tiết để thủ lợi. Ngay cả những việc "đấu đá" như trên, nếu thủ được lợi, nếu qua đó có thể đổ vấy trách nhiệm, thoái thác trách nhiệm. Vỡ truyện ra thì họ tuyên bố: "bất lực vì đã làm hết cách" hay "vì không muốn gà nhà đánh nhau"... Các diễn biến này nếu trúng ý họ, họ cứ để diễn tiến... và không chỉ để "tự diễn biến" cộng sản còn tìm cách tạo ra các sự kiện các diễn biến này.

Kinh nghiệm cho thấy: người cộng sản nếu thấy các diễn biến mà họ không thủ được lợi gì, hay gây thiệt hại thì họ sẽ làm gì? Họ sẽ ra lệnh cho diễn biến đấy phải "đi vào lề bên phải" hay "bắt bỏ tù tội " với tội danh: "lợi dụng quyền tự do dân chủ xâm phạm lợi ích của nhà nước, quyền và lợi ích hợp pháp của công dân" hoặc "làm lộ bí mật công tác", v.v... Cao hơn, họ có thể giết người bằng một tai nạn, như vụ Thượng tướng thứ trưởng quốc phòng cộng sản Lê Trọng Lịch bị "tai nạn" rơi máy bay trực thăng ở Lào.

Vậy tại sao ông Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng lại hứa lèo?

Một vị thủ tướng hứa lèo về một vụ việc vài ngàn mét vuông đất có đáng không? Nên nhớ đầu 2008 Việt cộng đang phải chuẩn bị chuyến sang Mỹ cho ông Nguyễn Tấn Dũng. Lúc đó cộng sản không thể để vụ việc diễn tiến, cũng không thể đàn áp. Chuyến đi của ông Nguyễn Tấn Dũng phải được diễn ra bằng mọi giá nên đảng cộng sản sẽ hành động bằng mọi giá mà có người nói: "họ sẵn sàng đốt cả toà nhà chỉ nhằm mục đích có lửa để hút điếu thuốc lào mà thôi!"

Học thuyết cộng sản là một học thuyết gian trá, ai theo nó bắt buộc phải đóng kịch, các chính trị gia cộng sản dù lớn dù nhỏ đều là những kịch sĩ "tài năng". Họ triệt để lợi dụng các vai kịch để lừa bịp cho dù cách kệch cỡm đến đâu, như chính ông Hồ chí Minh khóc sau khi bị ta thán về chiến dịch "cải cách ruộng đất". Để cho các vai kịch được hoàn hảo, cộng sản đề cao công tác bảo mật. Có thể nói xã hội cộng sản là xã hội của thâm cung bí sử. Nó phát triển không chỉ trên triều đình, mà lan xuống tận các phủ quận huyện... đâu đâu cũng toàn là "thâm cung bí sử". Thậm chí trong một gia tộc vùng quê nào đó cũng thấy bóng dáng của "thâm cung bí sử"... Chính vì thiếu thông tin mà các vai kịch của cộng sản đã lừa bịp được khá nhiều người. Đến tận ngày nay còn khối người vẫn còn bị mắc lừa!

Trong thực tế, cộng sản đã không biết bao nhiêu lần đóng kịch "quân xanh quân đỏ". Thậm chí trong các vở kịch có cả máu chảy đầu rơi: Vụ Việt Minh cướp tầu chở vũ khí của quân Tưởng trên sông Hồng năm 1945 bị bại lộ thì chính Hồ chí Minh đã xin lỗi quân Đồng Minh và trao mấy tên Việt minh cho quân Tưởng xử trảm. Rồi sau đó lại chính Hồ chí Minh ký bằng "Tổ quốc ghi công" cho mấy tay cướp bị lộ kia. Vụ việc này, thậm chí cộng sản họ còn ghi cả vào chính sử đảng của CSVN.

Cho nên không có phe bảo thủ cũng không có phe cấp tiến nào trong bộ máy cộng sản cả! Tất cả họ đều cùng một giuộc. Phe này, phe kia, người này, người kia, phát biểu này nọ... đều trong một chương trình, trong một nghị quyết ma quỉ nào đó của họ. Đồng bào Việt Nam, đồng hương, đồng đạo, đồng nhân tâm: đừng mắc mưu cộng sản.

Không thể dùng tướng quỉ để trừ quỉ. Cái cần nuôi dưỡng là quần chúng đang chịu bao đau khổ, là những chí sĩ, những giáo sĩ dũng cảm uy phong dám lên tiếng, dám đối đầu với cộng sản chứ không phải phe cấp tiến cộng sản. Còn người cộng sản phản tỉnh ư? Vẫn có cửa chào đón họ đấy chứ: Hãy phản tỉnh bằng hành động.

Đồng Nhân

Wednesday, October 1, 2008

Mẹ Là Tất Cả

Thuở ấy, đời Mẹ phong ba, té ngựa
Mẹ còn xuân. Con lại quá bé thơ
Mẹ định sang thuyền. Con tuổi dại khờ
Nên thù ghét bướm vờn loanh quanh Mẹ.

Từ tuổi mộng, xuân xanh mùa hoa nở
Bướm ong vờn, con thương Mẹ vô biên
Con trở về, với tâm tánh diệu hiền
Mẹ vĩnh viễn không còn bên con nữa.

Mẹ là tất cả, là bầu sữa ngọt,
Là suối nguồn trong, con lội, con bơi
Nhưng bây giờ Mẹ đã xa con rồi...
Lòng tưởng nhớ nghẹn ngào, xin chúc Mẹ :

Chúc Mẹ đi được yên lành
Vào nơi đất Phật nhặt cành Vô-Ưu
Chúc Mẹ giấc ngủ như ru
Nhẹ nhàng trong cõi thiên thu tuyệt vời.


Việt Dương Nhân

Tuesday, September 30, 2008

Những lá thư dễ thương...

7 thương !!!

Q hiểu được nỗi cực khổ cuả 7 phaỉ gánh gồng với gia đình với moị ngươì trong xã hội .Cuộc sống ở Tây naỳ quá nhiều những vất vả ,lo toan nhưng hầu như mỗi ngươì chúng ta đều tự cho mình phaỉ có trách nhiệm và bổn phận với gia đình và ngươì thân còn ở laị quê nhà .Vì vậy chúng ta cố gắng làm tất cả những gì chúng ta làm được ,nhiều khi quên cả sức khoẻ cuả chính bản thân mình.Nhưng chính caí sự lo lắng quá mức cuả chúng ta đã làm cho ngươì chúng ta ỷ laị ,không chiụ cố gắng trong cuộc sống và thường có tính ganh ghét lẫn nhau ngay cả Anh Chị Em trong gia đình cũng không tránh khoỉ .

Chị Em mình tha hương càng thèm khát và trân trọng tình cảm bao nhiêu thì ngươì ở nhà hình như có vẻ rất vô tình và thường là sống không thật với lòng .Caí xã hội mà luôn coi đồng tiền ,vật chất cao hơn tình cảm giữa ngươì với ngươì thì tránh làm sao được những chuyện đau lòng hả 7 .

Ngươì ta noí "Cha Mẹ sanh con ,Trời sanh tánh " Q thâý đúng một phần naò thôi chứ nếu đưá trẻ đó được rèn ruã giaó dục đúng cách bởi các bậc trưởng bối thì caí tính ngang ngược cuả trời ban đó cũng phaỉ thay đổi .Ngươì học cao chưa chắc là hiểu rộng đâu 7 ui .Q cũng đã từng chứng kiến người có học mà đối xử với Cha Mẹ chồng con chẳng ra gì .Ăn noí thì chỉ hơn Mẹ "hàng cá " một chút xiú là biết dùng từ hoa mỹ thôi .Thấy mấy cảnh đó thiệt là đau lòng hén 7 .nhất là các bậc Ông Bà ,Cha Mẹ ..họ thấy xót xa lắm ,nhưng nhiều khi chỉ biết im lặng ...và tự thầm đau thầm trách .......

TK cuả 7 bưã nay chắc khoẻ và chắc là vui hén 7 .Tội nghiệp Chị ,muốn thăm Ba thì phaỉ vậy ...Cannes chắc xa Paris hen 7 ??? Còn Con trai 7 có thường về P thăm 7 hông ???Hay là 7 phaỉ đi thăm Ảnh hoaì ???Hì ..thường thì ..Cha Mẹ lúc naò cũng quan tâm và lo lắng cho con caí hơn là con caí lo cho Cha Mẹ .Để đến khi ...giụt mình khi moị chuyện đã qua ..không thể ...lúc đó mới thấy tiếc và tự trách rằng sao mình lúc trước không thế naỳ ...không thế kia .... Đời lúc naò cũng maĩ luân hoàn như vậy hết hén 7 ???

Đợt naỳ Q về coi tình trạng bịnh tình cuả Mẹ Q thế naò nếu ghép thận được tốt hơn thì Q sẽ tính ...miễn sao cho Mẹ sống khoẻ mạnh với con chaú thêm vaì năm nưã .hiện giờ Mẹ Q cũng vui và hạnh phúc lắm .Vì gia đình các Anh Em Q đều ở chung với Mẹ.Các Chị Em dâu cũng ngoan hiền và mấy đứa chaú thì lúc naò cũng vây lấy Bà Nội cả . Thấy Mẹ Q vui với con chaú Q cũng vui nhưng khi nghĩ tới 7 thì laị thấy thương 7 hơn .Cũng may Trời Phật cho 7 còn có sức khoẻ ,và nhiều bạn bè chung quanh ,vì vậy 7 cũng bớt hiu quạnh phần naò .Nhưng khi đêm về ..thì cũng chỉ mình 7 với 7 ..làm bạn với caí Computer ....vui với mạng aỏ ,và những tấm chân tình trong thế giới Aỏ naỳ giúp 7 cươì vui ....

7 ui ...tỉ tê cùng 7 nhiếu đó thôi ...mai tiếp hen 7 .Giờ Q phaỉ thăng rồi ...ngaỳ mai...phaỉ caỳ cả ngaỳ 7 àh. Chhúc 7 ngủ ngon hén,đừng nghĩ tới những điều phiền muộn nha 7 .
Thương 7 nhiều
TQ

Cuộc Đời Kỳ Cục

Lòng tự hỏi : Sao tôi có cá tánh kỳ kỳ không giống ai ráo trọi - Mà hay làm trái ngược với người thường... À, mà tại sao phải giống người chứ ? Mẹ tôi sanh tôi ra mà tâm tánh tôi không giống Mẹ 1 chút nào hết. Bởi vậy mới xa Mẹ từ thuở nhỏ là đúng rồi - Kỳ cục quá ai mà ưa ! Và nay đây thì vĩnh viễn không còn thấy mặt Mẹ nữa.
Nghĩ, sự thật đời tôi có Ông Trời và Phật luôn luôn hộ độ. Khi mới bước vào đời 17 tuổi mà đã tự tin, dám hứa nuôi Mẹ vẹn hoàn toàn tới khi Mẹ mãn phần. Trời khiến Mẹ lại vững niềm tin - tin tôi - Nhờ vậy mà Mẹ sống một đời an nhàn đến hơi thở cuối cùng. Tạ ơn Trời - Phật phù hộ cho con đã làm tròn bổn phận suốt 44 năm không một lần gián đoạn.

Còn R.C. "Người Tình" tôi lo cho ông và gia đình ông vẹn toàn... Nay chỉ còn đoạn cuối ngăn ngắn nữa... Nay Người đã yếu quá rồi. Hôm nay Người lại trối trăn lần nữa ... Chẳng biết bao giờ Người có thể gọi tôi được... Tôi không cho kỳ hạn nữa, mà thả cho "DÒNG ĐỜI" cứ trôi tới đâu thì tới... Tôi cương quyết không gọi để biết tin gì cả và cũng chẳng muốn nhờ ai gọi... Chỉ còn đoạn ngắn nữa... Tôi mạnh dạn đi cho đến cuối đường... Thà chịu thua người. Chớ không tự thua mình. Phải tự thắng mình mới đúng là tôi. Đời tôi không hề muốn hơn thua - tranh cãi với ai hết - mà một khi đã tự hứa với lòng - là phải tự thắng mình. Nên cái đầu và con tim của tôi nó hay đánh lộn lắm. Nhưng rút cuộc CÁI ĐẦU thắng - CON TIM chịu thua.
Còn chút nữa ráng nha bạn mình.

Hồng Horticolor (1991)

Kỷ Niệm Uyên Ương



Tiệc cưới Monique & George khách sạn Caravel SG 25/1/1975

Bây giờ gọi cầu "Khánh Hội" - Ngày xưa là "Cầu Quay"
*
Gợi lại bao kỷ niệm vui_buồn...!!
Tui đi qua, lại trên cây cầu này biết bao lần từ thuở tui mới vừa vào tuổi đầu đôi mươi cho đến ngày 14 tháng 11 năm 1975. Ôi cha, tui làm "bà" quá trẻ (lấy chồng sớm) - Tui sợ nhất những người trong hãng... gặp tui cúi đầu : "bẩm bà... ". Tui rất áy ngại, mà cứ chấp tay xá xá họ và nói : "Dạ, xin Chú, xin Dì... đừng gọi con bằng bà... tội nghiệp con...".
Nhưng có 1 lần chú Tài gọi tui bằng cô trước mặt OX tui - Úi cha, ông rày chú ấy liền... Tui thấy tội nghiệp chú ghê. Ông chồng tui, ổng giai cấp lắm... Sau đó, tui vào nhà rồi đi vòng cửa sau ra garage nói với chú tài : "Chừng nào có chồng con thì Chú gọi con bằng bà. Còn không thì Chú cứ gọi con cô Bảy nha Chú - Chú đừng buồn ổng - Con thay mặt ổng xin lỗi Chú... ".
Bản tánh của tui từ nhỏ, tui không mộp đầu với ai - và tui cũng không đạp ai - Đời tui thích sống bình dân xem mọi người như tui... Có kẻ hơn tui đủ mọi mặt - chứ không có ai thua tui cả - Vì hồi nhỏ tui thấy ông_bà Nội tui đối xử "tệ" với kẻ ăn người ở - Tui chống việc đó từ thuở mới lên 4, 5 tuổi. Tui vẫn còn nhớ mồn một, tui hỏi ông Nội : "Vì sao mình ăn cơm trắng, mấy người dưới bếp kia ăn cơm đỏ vậy Nội ? Con không ăn ở đây, con xuống nhà bếp ăn cơm đỏ với họ hà...".
Chẳng biết vì sao, trong đám cháu, ông Nội tui cưng tui ghê lắm ! Tui muốn gì với ông Nội là như trời muốn - Ông chìu tui hết chỗ nói. À, rồi những ngày sau đó, tui thấy ở dưới bếp được ăn cơm gạo trắng - Gạo đỏ để nấu cháu trộn với chuối cây cho heo ăn...
Rồi "Dòng Đời", tui lấy chồng Tây, nhè gặp Tây giai cấp, khinh khi người nghèo - Tui biết là sẽ không bền - Nhưng ván đã đóng thuyền... Có con, ơn nghĩa... Cuối cùng... rút cục cũng tan vỡ.
Cây cầu này chồng tui bắt ghen bao lần (?)... Vì nhiều khi tui đi bộ qua Chợ Cũ đường Hàm Nghi - Võ Duy Nguy... ăn hàng. Tui bị_được con trai chạy Vespa rề rề theo "cua" tui... Thì chút xíu là tui thấy OX tui hiện ra sau lưng tui liền (quê dễ sợ).
Có lẽ tại_nhờ tui có mái tóc dài óng ả buông thả như dòng suối huyền... Theo tui nghĩ, tất cả đàn ông con trai trên thế gian đều thích đàn bà con gái có mái tóc dài (?) - Nếu tui nghĩ nói sai thì tui chịu ăn đòn...


Cây nhãn đã 35 tuổi - chính tay tui ươn mọc rễ lên cao, tui nhờ chú ba gác gian đào lổ tay tui đặt xuống đất. 5 năm sau (giữa 1975) có bông và đậu được 13 trái - Tui chăm sóc và bao lưới đến khi chính hái vào và đem biếu cho vợ chồng chú Ba 2 trái. Rồi chia trong nhà mỗi người 1 trái ăn lấy thảo. Lẽ đương nhiên trong đó có OX và 2 con tui.



Cảm Tạ ...!!!



Người nằm xuống ru đời trong miên viễn
Những lụy phiền đã vứt bỏ sau lưng
Người ở lại trong vô cùng thương tiếc
Chiếc lá rơi ...đã vĩnh biệt từ đây !
Minh Châu

*

Mến chào Tí (cảm ơn Tí nhiều), chào Xí Muội, Cù Lần, T.A. Xanh, NguyênLong, Kiến, Tommy Ngố, Anh 5, Vũ Đình Lãng Du, JBlues, Hương Ngọc, Mắt Nhung SG, Thu Viễn Xứ, Lonton, Cỏmay, Tiểu Tốt, Bông Gòn, Mimi, Wuỳnh Wa, Vành Khuyên, DLCM, Dzit m16, BennyPooh, Minh Châu, Ái Huyền...
7 vô cùng xúc động & cảm ơn trước tấm lòng quí mến của các ACE đã vào đây chia sẻ nỗi buồn MẮT MẸ với 7.
Chẳng lời nào nói cho đủ chân tình này...! Làm lòng 7 vơi đi nhiều lắm lắm...
7 thương mến chúc tất cả A C E gia đình GNO được binh an & hạnh phúc.
7_vdn

Tb : Mẹ 7 đã an nghĩ nơi cuối cùng tại Huyện Bình Chánh (SàiGòn) vào lúc 12 giờ (VN) sáng nay (24 - 3 - 2006 - Nhầm ngày 23 tháng Hai năm Bính Tuất).
7 vô cùng cảm động nghĩa cử đầy tình thân của Khánh Quỳnh & SunFlowers TV trong VNTQ có đến đốt nén nhang để đưa tiễn Má 7...
Thay mặt gia đình & 7_nn xin chân thành cảm tạ hai em SF & KQ.

vdn
* * *
Đây là lời tường thuật của em gái Sunflowers - Sau khi đi thăm đám tang của Mẹ 7

Chị yêu dấu !

Em kể chuyện hen , em kể nè :

Khi em với Chị Khánh Quỳnh đến nơi , em bước xuống xe và thăm hỏi để xe ở đâu , có người hỏi em là ai , em tự xưng là em của Chị 7 , và có một người phụ nữ bước ra hướng dẫn chúng em dựng xe. Quang cảnh lúc đó là , ở phía trước nhà có cái rạp , trong cái rạp có cái bàn , trên cái bàn có một con heo quay bự lắm , ngồi quanh bàn là anh Ba và một vài người nữa . Bên hông phía trước nhà cũng có một cái bàn nhỏ nhỏ , ngồi xung quanh là một vài phụ nữ , về sau em đoán chắc là Anh Chị Em của Chi 7. Bước vào hiên nhà , bên bức tường phải có dán bảng Cáo Phó , phía dưới ghi dòng chữ : "miễn phúng điếu " , bước vào nhà em được anh Ba trao cho 2 Chị em mỗi người 2 nén nhang , Phía bên vai phải là tượng hình Đường Tam Tạng thì phải , và phía trước mặt là linh cửu của Mẹ , nhìn tấm hình Mẹ cười thật hiền hậu . 2 nén nhang đó được đốt cho Đường Tăng 1 nén , 1 nén còn lại thì đốt trên bát hương của Mẹ , sau đó Chị KQ có mời gia đình đứng vào bên cạnh linh cửu để chụp một vài tấm hình , em có được Chị 5 giới thiệu dì là em của Mẹ , và một cô gái cỡ tuổi em cũng đứng chụp một vài tấm hình . Được một lát thì có Thầy tới , và cùng chụp hình với anh Ba... Được một chút nữa thì em và Chị KQ xin phép ra về , vì thời gian cũng gấp nên không sắp xếp ở lại lâu với gia đình được , Chị KQ có chuyển lời chia buồn đến gia đình.

Hai Chị em đi ra , Chị KQ ngó trước ngó sau chụp thêm mấy tấm hình nữa , sau đó 2 Chị em lấy xe đi về.

Em kể xong rồi đó , mong là nó phần nào giúp được Chị hen !

Em gái ,

SF

Má kính thương,



(Nay Má đã về hầu Phật rồi)

Đọc đâu đó có câu này : "Một người sướng mà bao nhiêu người khổ". Bất chợt, con nhớ ngược lại, mắt rưng rưng nghe cổ họng nghèn nghẹn má ơi ! Rồi tự nhủ : "Một người khổ cho bao nhiêu người sướng"...- Cổ họng con thông liền và nghe lòng nhẹ nhàng trở lại như uống được ly thuốc bổ vậy ! Má biết là ai rồi phải không Má ?
Hồi xưa, Má đã từng nói hoài : "Sao con "ngu" quá ! Nuôi hết người này đến người kia..." - Con giúp người mà Má nói con "ngu"??? Mà không phải một mình Má nói con "ngu" đâu - Những người bạn thân hay quen sơ sơ, hồi đó "ở tạm" nhà con, tụi nó cũng hay nói con "ngu" nữa - Với Má thì con không bao giờ dám "trả treo" lại - Nhưng với người ngoài thì con có trả lời : "Nếu mình "ngu" thì làm sao mình có nhà cho bạn ở được ?...". Chỉ mấy lời nhẹ nhẹ đó thôi. Chẳng biết những đứa bạn ấy có hiểu con muốn nói gì không ?
Nhờ Trời - Phật thương tình cho con cái "TÂM hiền" để hành sự với đời - Con thường tự nhận mình "đức mỏng - tội dầy" - Bởi nên hồi nhỏ hay gặp cảnh oan khiêng, nghiệt ngã. Mỗi lần gặp vậy thì con nhìn lên trời hoặc nhìn hình tượng Chúa - Phật mà nhủ : "Đây, con xin bằng lòng trả những gì con vay bao kiếp trước...". Con cứ "trả""xả" hằng mấy chục năm nay rồi. Giờ này thì "cánh hoa tàn - tàng hoa héo". Có giúp gì được ai đâu ! Ý, thỉnh thoảng cũng còn giúp được cho người đó Má à ! Tâm hồn con thì thanh thản lắm.
Hơn 43 năm nay, Má không làm gì hết - mà chỉ hằng ngày tụng Kinh niệm Phật thì Má không có gây tội gì cả - Con cầu xin Ơn Trên cho tâm thần của Má thật minh mẫn đến giờ phút cuối cùng theo hầu Phật.
........

Jan 20 2006

"NET"

................
- Con thấy tội nghiệp cô 7 quá !
- Ủa, sao vậy con ?
- Thấy cô dễ tin người - Chắc đời cô bị người ta gạt nhiều lắm hén !
Tôi trầm ngâm một hồi mới trả lời :
- Nếu cô có tất cả những gì mà người đời thèm muốn có được - Thì những cái cô bị lường gạt trở thành vật cô bố thí đó con.
- Nghĩa là sao ? Con không hiểu ý cô muốn nói.
- Vì sao cô dễ bị người gạt con không hiểu à !
- Dạ, không.
- Vì cô có những cái mà người không có - nên họ tìm cách lấy của cô. Còn cá nhân cô thì - nếu lỡ họ cố tình gạt gẫm cô để có được, Cô sẵn sàng cho tặng luôn.
- Tất cả ?
- Ừa, tất cả.
- Kể cả xác thân cô nữa à ?
- Cô đã nói là tất cả mà. Từ tiền bạc, nữ trang, tâm hồn, thân xác... À, nhưng...
TT cười...
- Còn nhưng... hả cô ?
- Đương nhiên, cô cũng để dành tối thiếu cho cô sống qua ngày. Mà có còn gì đâu để dành ? Bây giờ có lãnh chút ít căn bản mỗi tháng tạm sống... Sắc hương thì phai tàn. Nhờ vậy cô không còn "được" ai gạt nữa.
- Còn tình cảm ?
- Cô yêu & thuơng hết thế gian. Cô ráng bắt chước Phật, Chúa, những bậc Thánh Hiền và các Đấng lành - Hồi nhỏ ai ai cũng có học 3 môn : "Đức dục - trí dục, thể dục" - Cô luôn luôn mang theo bên lòng và ôm ghì "ĐỨC DỤC" = đạo đức. Cô cứ ráng áp dụng được tới đâu hay tới đó. Vì vậy cho nên cô chỉ giữ lấy yêu thuơng tha thứ chớ không cưu mang thù hận. Đời có câu : "Ở có đức mặc sức mà ăn". Đúng lắm con ơi !
- Con cũng phải tập có cái TÂM như cô.
- Con ráng tập từ bây giờ đi. Cô nhận thấy con đã có TÂM lành sẵn rồi.
- Dạ, cảm ơn cô. Con ráng nhín thời giờ lên mạng (chat) nói chuyện với cô thuờng, để tập tánh chấp nhận, nhẫn nhục, bao dung, tha thứ...
- Con có tấm lòng chân thật thì con sẽ đạt được - TT à ! Hãy sống thành thật thì ít nhiều gì mình cũng nhận được những chân thật hà ! Để cô đưa cho con đọc những lời của Mẹ Têrêsa Calcutta :


"Sống Đạo"

"Đạo không phải là một chủ thuyết,
để dựa vào đó mà chỉ trích chống đối nhau,
hay bảo vệ lập trường riêng tư của mình.
Đạo là sống theo Phúc âm Chúa Yêsu cách trọn vẹn.
Thế gian này có người không biết
phải trái, phi lý, vụ lợi :
Không can gì, cứ yêu thương họ.
Nếu bạn làm tốt, họ bảo rằng
bạn nhằm mục đích ích kỷ :
Không can gì, cứ làm điều tốt
Bạn thực hiện chương trình,
bạn sẽ gặp nhiều người bạn giả dối
và kẻ thù đích thực :
Không can gì, cứ thực hiện.
Sự thanh liêm và trung thực
Làm cho bạn dễ bị tấn công :
Không can gì, cứ thành thực và thanh liêm.
Công nghiệp bạn xây dựng nhiều năm
Sẽ bị phá tan trong một ngày :
Không can gì, cứ xây dựng.
Người được bạn giúp đỡ sẽ phản bội bạn :
Không can gì, cứ tiếp tục giúp đỡ.
Bạn đem những gì đẹp nhất
của đời bạn cho thiên hạ,
Họ sẽ đưa chân đá đuổi bạn :
Không can gì, hãy cho mọi người những gì tốt nhất.
Hai ngàn năm trước đây
Chúa Yêsu cũng làm như vậy".

- Lời của Mẹ Têrêsa Calcutta rất hay đó cô ! Con cố gắng nghe lời theo.
- Hồi cô còn tuổi 28 như con - cô cũng háo thắng lắm - nhưng không bao giờ cô thích gây gỗ cãi lộn với ai - Vì cô cảm thấy mắc cỡ. Suốt quãng đường đời dài đăng đẳng, cô luôn lẩm nhẩm và ghi khắc những câu : "Một câu nhịn, chín câu lành". Cô thích thả lầm, chứ không muốn bắt lầm. Và, cô hay tự an ủi và thuờng 'lẩy' những câu : "Một bằng cấp da (chọi lại) ba bằng cấp giấy". Một "chữ TÂM kia (chấp) ba chữ TÀI". Nhờ vậy mà cô sống bình an tới giờ này. Cô "được" con tội nghiệp cô - Cô chằng lấy làm lạ - Vì cô gặp những người như con nhiều lắm TT à ! Tại cô cháu mình mới quen trên "NET" mà cô nói hết sự thật.
- Tại con hỏi cô... Con thấy những cái cô không nên nói thật mà cô vẫn nói - nên con nghĩ thuơng cô vô cùng.
Tôi mỉm cười :
- Con hỏi cô thì cô trả lời bằng sự thật. Vì sự thật vĩnh cửu luôn luôn là thật. Nhưng con đừng vội tội nghiệp và thuơng cô. Cứ để từ từ vậy mới bền. Mọi tình cảm vội vàng nhanh chóng thì cũng dễ dàng phai nhạt - hoặc khi có "ngọn gió độc" thổi vào tai con làm con giựt mình, con sẽ xa lánh cô. Cô nói trước cho con hay đó.
- Cô đã có kinh nghiệm qua rồi ?
- Lẽ đương nhiên ! Phàm, ít ai cùng chia sẻ hạnh phúc của người. Cô đọc trong sách Phật Học nào đó (?) rằng : "Ít ai khóc với kẻ khóc - chằng nhiều người cười với kẻ cười". Ngụ ý : "Mình hạnh phúc tươi cười, họ ganh tỵ nên họ khóc - Mình buồn khổ mình khóc - Họ khoái chí nên họ cười". Và : "Phàm, thường phò thịnh - chớ ai mà đi phò suy bao giờ ?". TT cứ sống tới tới rồi sẽ thấy.
- Cảm ơn cô Bảy ! Chúc cô hưởng được mọi sự lành.
- Hiện tại, trong giây phút này, cô đang hưởng sự an lành đây.
Chúc TT và tất cả

Bình An - Hạnh phúc
.........
vdn
_______________________________________

7 ơi, lâu ngày hong gặp, 7 khoẻ hong ?

Em cũng tào lao lan man một chút với 7 nhe !

Thật ra lòng dạ của người khác làm sao mình biết được ha 7, có chăng chỉ là cảm nhận qua cách hành xử, ăn ở của người đó mà thôi. Nếu một người quá khôn ngoan, cố tình che giấu mặt thật, thì ngoài họ biết rõ chính mình, chỉ có trời đất mới biết tâm địa của họ mà thôi

123 cũng chỉ biết "nhìn" một người qua cử chỉ (hơn là qua lời nói) và bằng một chút trực giác, vậy thôi . Không biết có nhìn lầm ai bao giờ chưa nhưng thú thật cứ "bị" nhắc tới nhắc lui là: "không cần phải "thật" quá như vậy đâu". 123 cũng "già đầu" rồi mà nhiều lúc thấy mình hơi ... ngu ngu sao đó, cứ hay thật lòng nói, thật lòng khuyên, đâu ngờ rằng nhiều người "cáo" quá đi . Trong trường hợp này thì mình thật sự...thua. Nhưng họ cũng mất một thứ dù chẳng biết họ có quý thứ ấy không, đó là cái tình mà mình đã dành cho họ .

Nhưng cũng như 7 nói đó, 123 chỉ thấy thất vọng vì mình đặt lòng tin không đúng chỗ, vậy thôi, rồi ráng learn thêm bài học để mai mốt đừng vấp phải nữa (mà ở đời, có cái dại nào lại giống cái dại nào ha 7?), chứ không có cay cú hay hối tiếc gì hết. Cũng tại lỗi của mình mà, ai biểu mình dễ tin thì ráng chịu chớ ấm ức nỗi gì . Có sức chơi thì phải có sức chịu, vậy thôi

Nói chớ 123 may mắn lắm, chưa gặp chuyện gì gọi là "lường gạt" bao giờ, chỉ là những chuyện vặt vãnh, qua rồi thôi, chẳng có gì đáng tiếc

chúc 7 luôn vui vẻ, trẻ trung & yêu đời yêu người nha !

____________________________

Xin lỗi 123 ngàn lần... 7 dìa trả lời trễ...
Vui quá có 123 vào chia sẻ với 7.
Vì không biết tâm địa của người - Nên không dám nghĩ họ là kẻ xấu. Suốt đời 7 cứ tin người vì vậy mà thường bị gạt - 7 hay nghĩ (bất luận trai hay gái) : "Biết đâu, đây là Thánh Nhân, Biết đâu người này là bạn tốt suốt đời mình". Vì vậy người "hại" 7 toàn là bạn thân thường kề cận như tâm đầu ý hợp - Nhưng khi họ phản thì ôi thôi đau lắm. Đối với 7, họ là bạn, mà với họ, 7 là kẻ thù là cây gai của họ. Họ "xài" mình không được nữa là bắt đầu "xoay chiều".
7 bị "chị bạn " mưu mô đưa ông chồng vào nhà bà ấy luôn - Trận đó là nặng nhật. Còn bị gạt tiền bạc thì lia chia. Nhưng sau này 7 gặp những người mượn tiền của 7 mà họ gặp mặt 7, họ làm cái màn "lờ". 7 kêu lại, nói cho luôn, xem như dứt khoát không nợ nần gì nhau. Nhất trí mấy năm nay, không cho ai mượn tiền cả, nếu họ đói 7 mua gạo mua nước mắm. 7 đổi nhà nhỏ không có chỗ cho ai ở đậu nữa. Tìm đủ mọi cách cho yên thân. Tánh 7 tào lao bao đồng lắm - có 100 ai than khổ khổ dám móc ra cho 90 rồi. Người ta nói, đó là 7 tập thói quen cho những người lạm dụng. Khi không có tiền cho nó nữa, nó sẽ chửi... Y như vậy. Sống tới từng tuổi này mới hay biết chuyện ấy - thì mình sắp "Trả Nợ Đất " tới nơi rồi .
Bây giờ 7 yên vấn đề "tiền bạc". Vì hổng có tiền hà hà . Chỉ có chút ít sống qua ngày trong cái "Bạch Am" yên ắng này.
Có lẽ 123 không có va chạm với đời nhiều - nên ít gặp những "chước quỉ, mưu ma" - 7 thì gặp liên tu bất tận. Nhưng một lòng cứ nhớ kiếp trước mình vay, kiếp này trà "huề", cứ xử huề hoài, nên lòng được nhẹ. Rừng đời muôn thú, thú dữ đầy tràn, thú hiền hiếm có. Nhưng thỉnh thoảng 7 được có quí nhơn giúp đỡ khi ngặt nghèo.
Thế nên : "Một người tử tế, đổi ngàn bất nhân" (Thi truyện "Đời Mai ").
7 cũng cùng quan niệm với 123 đó. "Sức chơi sức chịu, sức liệu mà chơi". Bây giờ già rồi yên tịnh lắm. Cũng may thay là 7 biết chơi "NET".
À, nhưng trên "NET" cũng có chuyện nữa đó. "tình thơ" bị người ta gày bẫy bắt ghen - Họ diện lý lẽ để tùy tiện...
7 cu ky, 7 chẳng sợ gì. Cứ khều mây, níu gió làm thơ "tinh lãng mạn" cho vui đời. Ai họa, ai yêu , ai theo đó là chuyện của người ta. "ẢO" mà.
Tía lia ví 123 mà cũng dài quá hén.
Chúc 123 và gia đình hưởng 1 Giáng Sinh Bình An & Hạnh Phúc
Thân mến
7_vdn

Nếu thật là Thi Sĩ (?)

Người ta bảo, và mình cũng thấy như vậy nữa...
Thi sĩ thì lãng mạn hết chỗ nào nói được...
Bởi vậy thường thường Thi Sĩ hay chết một mình mà trong tim ôm không biết bao nhiêu hình bóng...!
Từ chiếc lá úa nát nhầu cho tới con côn trùng bé tí... mây tan, mây tụ, trăng khuyết, trăng đầy, trăng già, trăng non...
Còn người tình thiệt, tình ảo, Thi Sĩ đều yêu hết, Thi Sĩ không có oán thù gì ai hết... mà nhất nhất chỉ có một khối tình YÊU thật to lớn thôi !
YÊU ! "Tình YÊU mà chẳng riêng ai cả - YÊU khắp muôn loài lẫn chúng SINH" .

Đôi Mắt



Hồ thu còn đọng mắt em tôi !
Đôi mắt người xưa đã khép rồi
Trả lại cho đời từng giọt lệ
Riêng mình còn giữ chút đơn côi !!!

Hương Việt

Monday, September 29, 2008

Tường Thuật Buổi Lễ Vinh Danh Trần Văn Bá

Tại Toà Thị Chính Paris Q 13 Ngày
27/09/2008

Vân Hải, Paris, 28/09/2008



Buổi lễ vinh danh Trần Văn Bá ngày 27/09/2008 tổ chức tại toà thị chính Paris quận 13 vẫn được toàn thể cộng đồng người gốc Việt tỵ nạn CS tại Paris nói riêng tiếp tục. Mặc dù BTC/TVBá ra thông cáo hủy bỏ, vì áp lực của chính quyền Pháp, buổi tổ chức này vẫn được tái lập sau khi cộng đồng người Việt tỵ nạn CS tại Paris nói riêng, có phản ứng trước sự “cấm đoán” của chính quyền Pháp và sau khi BTC/TVBá lại ra thông cáo lần nữa…kêu gọi tiếp tục. Trong vòng một tuần lễ ngắn ngủi đầy hoang mang cũng như phẫn nộ, tất cả mọi dự tính trước đó đã bị hủy bỏ nay lại được cấp bách xây dựng lại trong tinh thần Thách Đố Bão Tố, Vượt Qua Thử Thách.



Buổi tổ chức vinh danh TVB gồm có 2 phần.

Phần văn nghệ và triển lãm văn hóa do Cộng Đồng Người Việt Quốc Gia Tự Do Tại Pháp đảm trách. Phần vinh danh TVBá, cũng có triển lãm những hình ảnh liên quan đến TVB và văn nghệ vinh danh do Tương Hội TVB trách nhiệm.



Nếu chỉ nhìn và đánh giá phiến diện, thì sẽ thiếu sót nhiều.

Nếu chịu khó nhìn vào chiều sâu, chắc chắn người thưởng ngoạn sẽ nhận thấy bừng bừng lòng yêu nước, chan chứa tình thương quê cha đất tổ Việt Nam, cũng sẽ cảm nhận thấy tính cách chính trị sâu sắc ẩn tàng trong sự lựa chọn đề tài, trong câu ca giọng hát, trong kịch bản, qua các lớp áo mão “cải lương” hay “ nâu sồng võ thuật” và trong lời giới thiệu từng tiết mục.

Nếu chịu khó đi một vòng các quầy triển lãm văn hoá, chắc chắn người thưởng ngoạn sẽ thấy rằng những tác phẩm trưng bầy đó không thể xuất hiện trong văn hóa Xã Hội Chủ Nghĩa VN.

Ngay tại một gian hàng tiểu công nghệ thuỷ tinh, người thưởng ngoạn cũng đọc thấy giòng chữ “đây là thành quả của một phụ nữ VN gốc thuyền nhân năm 1980, nay đã thành công tại Hoa Kỳ về công nghệ này”.

Nhìn một bức thi họa, cầm lấy một cuốn sách, lật vài trang, người đọc cũng có thể “đọc được” tinh thần quốc gia trong tác phẩm.

Ngắm một sáng tác điêu khắc, người ta cũng thấy “đôi cánh thiên thần”, chắc chắn không thể là đề tài mà nhà nước CSVN có thể duyệt xét …”thông qua”.

Cột bia TVB được đem đến đặt gần sân khấu, chưa kịp gắn ảnh TVBa trên đó nhưng đã có gắn 2 bảng đồng ghi những lời nói của TVB mà theo ông TVTòng vì những lời nói đó mà chính quyền Pháp cấm đoán, với lý do như TVBa.org đã đăng lên “Dự án nầy, với bản văn khắc trên Bia Vinh Niệm, sẽ làm mất đi tính vô tư của khu vực và có thể xúc phạm tình cảm của công chúng, đưa đến nguy cơ làm xáo trộn trật tự công cộng!”.

Con số thành viên của mỗi hội đoàn, con số người tham dự không phải là quan trọng để đại diện cho “thực lực” của người Việt quốc gia tỵ nạn CS, mà chính là cái TINH THẦN nói lên sự QUYẾT TÂM VƯỢT QUA NGHỊCH CẢNH, chấp nhận THỬ THÁCH, KHÔNG KHIẾP NHƯỢC trước bất công và đe dọa, mới là đại biểu cho cộng đồng người Việt Quốc Gia Tự Do, chan chứa tình yêu quê hương nguồn gốc và nói lên sự kiên trì trong mong đợi được nhìn thấy tương lai tươi sáng nơi quê nhà.

Buổi lễ kết thúc bằng những cành hoa đặt trước một cột bia TVBá làm bằng carton, thay thế cột bia thực sự, hiện nay có thể chỉ đang gặp “trở ngại kỹ thuật” trong việc dựng lên (trích lời phát biểu của ông TVTòng/ Tương Hội TVBa trong ngày 27/09/2008 tại Paris quận 13).

Vân Hải


Nguồn : http://blog.ifrance.com

Sunday, September 28, 2008

Chờ Người ...



Tháp Eiffel rộn tiếng cười
Riêng tôi đứng đợi chờ người phương xa.

(việt dương nhân)

Gốc Liễu Ven Sông



Gốc Liễu Ven Sông (Xướng Họa)

Xướng : Việt Dương Nhân
Họa : Hương Việt
.......: Tiểu Bảo
.......: Tiểu Quỳnh
.......: Quế Hương
.......: Tú Khuê
.......: ViVI + H + HNLC

Gốc Liễu Ven Sông

Gốc liễu ven sông đứng lặng thinh
Nắng mưa chồng chất liễu càng xinh
Bao lần sương gió mình cong rũ
Mấy bận bão giông thân khó (rung) rinh
Quân Tử bước qua nghiêng ngắm lá
Tiểu Nhân trờ đến vói rung cành
Khá khen nhành liễu luôn day dẻo
Vững gốc chuyển xoay biết phận mình

Đông Xuân giao mùa
Paris 12.3.2006
việtdươngnhân

Họa

Cành Liễu


Cành liễu đợi ai đứng lặng thinh
Nắng mưa bao nỗi dáng tươi xinh
Dầm sương hứng gió tâm không ngại
Dãi nắng trải giông ý vẫn minh
Tạc dạ lối xưa hoa chẳng rũ
Ghi lòng bến cũ lá vinh cành
Trăm năm liễu yếu không xao xuyến
Thế sự trầm thăng giữ phận mình

13.3.2006
Hương Việt

Họa

Dáng Liễu

Yêu kiều dáng ấy đứng làm thinh
Hứng chịu phong-sương vẫn đẹp xinh
Gọi gió lang-thang mời thắm-thiết
Nhìn mây thủ-thỉ muốn ai rinh
Sông sâu nước chảy đời man-mác
Liễu rũ đong-đưa sống bám cành
Quyến-luyến xuân-thì trôi khát vọng
Tình ơi ! giấc mộng chỉ riêng mình

Tiểu Bảo
14-3-2006

Họa

Liễu

Liễu rũ bên hồ dáng lặng thinh
Buồn lo để mất nét xinh xinh
Lao đao một kiếp chưa ai rước
Lận đận muôn đời chửa kẻ "rinh"
Quạnh quẽ đêm ngày cùng sóng nước
Đìu hiu sớm tối với cây cành
Dù cho bão tố vùi thân xác
Vẫn đứng bơ vơ chỉ một mình .

TQuỳnh 13/3/2006

Họa

Thân Liễu Ven Hồ

Mặt hồ phẳng lặng đứng im thinh
Cành liễu đong đưa soi bóng xinh
Mặc khách tao nhân đưa mắt liếc
Chinh nhân lữ khách với tay rinh
Phong ba bảo tố vẫn đầy lá
Gió táp mưa sa chẳng gẫy cành
Xao xác gió chiều sầu lẻ bạn
Thăng trầm dâu bể giữ thân mình

Quế Hương

Họa

Sầu Liễu

Rặng liễu chờ ai đứng lặng thinh
Dáng vẻ u sầu nét càng xinh
Nhành cong tha thướt, chim xao xác
Lá rũ ấp e, cá rung rinh
Chiều xuống bâng khuâng ngồi vịn nhánh
Trăng lên thờ thẫn đứng tựa cành
Người từ độ ấy đi biền biệt
Có kẻ thương cây-khóc phận mình...

Tú Khuê
15.3.2006

Họa

Phận Liễu

Phận liễu một mình đứng lặng thinh
Nghiêng soi đáy nước bóng lung linh
Nắng mưa độc địa đâm chồi đẹp
Giông bão âm u nở lá xinh
Lỡ vận anh hùng ngồi tựa rũ
Thời cơ hạ tiện đứng rung rinh
Tháng năm dâu bể trơ trơ đứng
Chứng nhận giai nhân than phận mình

ViVi
25.3.06

Hoạ ngược vận

Liễu Mọc Bờ Sông

Liễu mọc bờ sông có một mình
Thân gầy lá mỏng dáng xinh xinh
Gió xuân thổi đến vờn trên lá
Liễu ngả nghiêng mình tóc rung rinh
Trăng buồn e ấp bên dòng nước
Cây sống cô đơn bạn với cành
Mặc cho thế thái vờn ddiên ddảo
Không đổi thay lòng vẫn lặng thinh

H
17.03.2006

Họa

Dương Liễu

Dương liễu u hoài mãi lặng thinh
Năm qua tháng lại vẫn tươi xinh
Che mưa ẻo lả không lui bước
Chắn gió cang cường chẳng hãi kinh
Lặng lẽ vươn dài thân lướt thướt
Lao xao phất phới bóng lung linh
Dáng hiền chứa đựng nhiều uy dung
Trông thấy mày râu cũng thẹn mình

HNLC Mar 31-06

Yêu Mãi Sài Gòn



Yêu Em từ thuở vào đời
Khi cành hoa búp lả lơi gió chiều
Áo dài tha thướt dặt dìu
Màu hoa cà tím mỹ miều nhởn nhơ.

Yêu Em lúc tuổi ngây thơ
Trăng tròn chưa vướng bợn nhơ của đời
Biết bao mơ mộng tuyệt vời
Mùa xuân phơ phới ngát trời hương thơm

Năm tàn, tháng lụn chiều hôm
Tròn ba mươi tuổi, đời buồn mây đen,
Bão giông mưa lũ lấn chen
Paris trôi dạt, bao phen bẽ bàng.

Lần tay nay sắp lục tuần
Sống đời hiu quạnh, lạnh lùng chăn đơn
Nhớ về Em, trong tủi hờn
Biết Em còn chịu những cơn đau ngầm.

Lòng ta gan, ruột tím bầm
Cắn răng chờ đợi về thăm một ngày
Với lá cờ Vàng trong tay
Món quà dâng tặng, lâu nay Em chờ.

Trong tim, Em chẳng lu mờ
Sài Gòn thương nhớ, ngàn đời mãi yêu
Xin hẹn với Em một chiều,
Ngày về mình sẽ dặt dìu Đường Xưa.

Việt Dương Nhân

Thu Thu Thu ...



Thu ơi, thu hỡi, thu hời !
Vì sao thu đến đất trời xám đen

Chiều nay đứng tựa bên rèm
Nghe cơn sầu mộng trồi lên khỏi lòng

Gió thu cuộn lá bay vòng
Qua bờ bến "đó" mây hồng ấm thân

Đốt lên một nén hương trầm
Cho tan hơi cũ đã ngầm ngấm sâu.

Thu về chạnh nhớ bể dâu
Ngàn con sóng nhỏ trắng màu tóc tang

Âm thầm nuốt hận thở than
Vì sao ta chuốc trăm ngàn đắng cay ?

Đã qua hăm tám thu bay
Vết thương vẫn rỉ máu ngày lẫn đêm

Canh khuya trăng lặn, sao chìm
Tiếng kêu từ đáy con tim vụt về

Nhớ lời ai đã nguyện thề :
Trăm năm chung thủy chẳng hề đổi thay

Một chiều thu, gió mưa bay...?!
Đến nay hăm tám thu dài bước qua...


Paris_Pháp
Hạ_Thu_giao_mùa, 17.9.2006

Những Mùa Thu Trước



Trong nỗi đau chợt lao xao hạnh phúc
Những đợi chờ bỗng mim mỉm cười duyên
Đáy mắt em hiện bóng những con thuyền
Đang lướt sóng lênh đênh theo dòng nước

Anh còn nhớ của những mùa thu trước
Lá vàng vui, mừng đón bước chân Anh
Sao bây giờ mây xám phủ trời xanh
Lá im lặng, nghe hồn đang thổn thức !!

Còn đâu nữa những ngày xưa nao nức
Thả hồn mình cho mặc gió cuốn trôi
Mắt tình đưa, tim rộn rả reo vui.
Quên đi hết những tháng ngày mong đợi .

Việt Dương Nhân
(Paris, đêm thu 27.10.2007)

Ngày Vào Thu



Hôm nay ngày vào thu
Hồn em ngập sương mù
Chợt nhớ về thuở ấy
Văng vẳng lời anh ru !.......
.....
...
..
.
vdn
21.9.2005

Cánh Lá Mùa Thu




Kính gởi về Mẹ Việt Nam và Từ Mẫu

Con như Cánh Lá Mùa Thu
Trải qua mấy lượt sương mù lấp che
Thu Đông Xuân đến Hạ, về,
Mà sao còn mãi não nề đắng cay.

Nhớ quê mắt lệ chảy dài
Bao giờ có được một ngày về đây
Mẹ già sớm tối không ai
Chăm nôm săn sóc những ngày ốm đau.

Thân Mẹ ngõ trước vườn sau
Cháu con sao chẳng đứa nào kề bên
Con là cánh lá lênh đênh
Gió giông cuốn cuộn trên nền trời Tây.

Nhớ Mẹ mắt tươm lệ đầy
Thương đời của Mẹ tháng ngày lẻ loi
Đôi vầng Nhật Nguyệt sáng soi
Chúng con kề Mẹ nhìn coi lúa vàng

Gởi về thăm Mẹ mấy hàng
Những lời yêu kính với ngàn tình thương
Trời Âu lắm tuyết nhiều sương
Mùa thu cánh lá còn nương quê người.

"Nắng Mới" vang vội tiếng cười
Năm hai ngàn đến mọi người hồi quê
Thế kỷ hai mốt cận kề
Chúng con cùng Mẹ vẹn thề năm xưa.

Việt Dương Nhân
(Ivry s/Seine,16 giờ 05 chiều đông 02-03-1999)

Bóng Thu



Trời thu buồn, lệ hoen mi,
Bởi ta ôm khối tình si muôn đời
Không yêu thà chết cho rồi,
Sống mà chẳng có một nơi gởi lòng.

Trời thu là bóng ta trông,
Ấp ôm bóng ấy thấy lòng yên vui
Đêm nay nhớ lại một người,
Của mùa thu cũ, hơn mười năm qua.

Bây giờ hồn thấy thiết tha
Tình xưa gợi lại ai mà hiểu đây ?
Thu về xác lá rụng đầy,
Bao nhiêu lá rụng như xây lầu tình...

Nhìn thu buồn, nhưng đẹp xinh,
Cô Hằng, Nàng Nguyệt như rình cười ta.
Chòm sao thưa thớt xa xa,
Tỏ mờ lóng lánh múa ca giữa trời ...

Việt Dương Nhân

Thu Hoài Niệm



Thu Hoài Niệm

Lác đác rơi rơi những lá vàng
Hồn ai đầy đọng nỗi riêng mang
Hoàng hôn đang điểm trên đồi vắng
Sương bạc trải dần khuất mây ngang

Khúc hát tình đưa còn văng vẳng
Đoản nhạc yêu đương vọng ngút ngàn
Ôn lại mùa xuân bao thương nhớ
Nay còn hoài niệm lúc thu sang.

Việt Dương Nhân

Phượng Tím


ST

Tưởng Nhớ


Lòng tôi, một nén hương, thành kính
Xin thắp và xin tưởng nhớ Người
Hỡi những Anh Hùng dân tộc Việt
Máu xương Anh hiến dựng xây đời

Vì yêu dân, nước nên Anh nhận
Trách nhiệm người trai buổi nhiễu nhương
Tôi cảm ơn Anh, tôi ngưỡng phục
Tấm lòng son sắt với quê hương!

Ngô Minh Hằng

Bài-thơ-xuôi-cho-Trần Văn Bá


Nicole Dương (Như Nguyện)
Bài-thơ-xuôi-cho-Trần Văn Bá

~

Tôi chưa biết anh mà đã gọi tên anh ...

Trần Văn Bá

Tôi chưa hề biết anh
Mà đã hình dung ra đứa bé trai chạy chơi ở Cù Lao Cát,
Ðứa bé thích hội họa, thích máy bay, ở tuổi thơ ngây chắc đã mơ làm nên vũ trụ, như họa sĩ, như nhà phát minh cơ khí.
Ngày mẹ đặt vào nôi, đặt luôn tên anh là chính đạo.
Mộng bá vương là mộng giúp đời, như tùng bách trong rừng sâu,
Cô độc mà nghênh ngang,
cao vời mà nhân đạo,
cương quyết trong ân cần.
Anh đó,
Nuôi dưỡng bằng đất bồi Cửu Long,
Tim đỏ thắm như bã trầu của mẹ quê, sinh con trai lớn lên làm cách mạng, ôi cách mạng Thế Giới Thứ Ba nổi trôi hơn thân phận con người.
Thóc thơm,
Gạo trắng,
Gió hiền
Miền Nam phì nhiêu nắng ấm
Mang vào đời anh chân thiện mỹ giữa hai làn tư tưởng Ðông Tây,
tư tưởng mở tung xích xiềng nhược tiểu, cởi trói lý thuyết vô bằng.
Anh không chỉ nói, mà làm.
Anh chỉ làm, mà không cần nói.
Ðứa bé trai lớn lên ở vựa lúa Phương Ðông, rồi đứng ở Phương Tây,
Ðọc sách mà trông về Phương Ðông, ửng một khối trùng trùng khí phách.
Khí như khí hiên ngang của loài cây không biết ngã,
Phách như phách linh thiêng của rừng già không dấu chân người qua.
Tôi chưa hề biết anh
Mà đã hình dung ra một thiếu niên có đường môi cong, mặc áo len trong trời thu Ðà Lạt.
Tôi hình dung ra
phố thị cao nguyên khi tấp nập, khi đìu hiu mà anh đã một lần đi qua, với đôi chân đùa nghịch của tuổi trẻ.
Trời Ðà Lạt thấp sương mù, mang cái lạnh của Hoàng Triều Cương Thổ, anh đã mang mùa thu Ðà Lạt vào đôi mắt hiền lương,
Ðôi mắt của niềm tin chính đạo, của loài cây cao vương bá trong rừng già.
Khi sách vở bạn bè Yersin chưa nhận ra chân dung người đi tìm công lý trong cuộc đời,
thì trường lớp cao nguyên vẫn là hàng rào không hoa trái, cản chân anh trong khuôn khổ bình an.
Nhưng rồi,
Bình an không còn nữa,
Khuôn khổ phải xóa đi,
Một lần
trong hoa lệ Sài Thành, trên vũng máu của chính trị vô nhân,
giây phút cha anh nằm xuống
là ngày vương đạo lên ngôi.
Vương đạo trong lòng bàn tay anh,
Chỉ tay ngoằn ngoèo của những người luôn mơ tạo dựng lại vũ trụ,
Chỉ tay phức tạp mà an bài như định mệnh, cho cuộc đời đã trót đi theo đường đã vạch rồi.
Ðường đã vạch rồi …
Tôi chưa hề biết anh
Mà đã hình dung ra người thanh niên mặc áo sô trắng, chít khăn tang,
khóc cha trong lòng dân tộc.
Ôi trong lòng dân tộc …
Anh có hay chăng … một ngày
Cũng trong lòng dân tộc, anh bắt đầu cuộc hành trình,
Ðể rồi,
bên ngoài dân tộc,
Có tiếng khóc anh
Ở hành lang đại học.
Ôi hành lang đại học,
Là nơi giấc mộng của loài cây cao trong rừng già đã bắt đầu ươm trái
cho anh và cho tôi.
Khi Phương Tây rộng mở, đón anh vào,
vành môi cong thiếu niên đã đượm nét ưu tư,
Tim óc anh đã nhập vào dòng lịch sử.
Lịch sử oái ăm khi lá cờ đổ xuống, anh đã hăm hở dựng lên.
Lịch sử thử thách vương đạo trong lòng bàn tay anh,
Lịch sử réo gọi trái tim nuôi dưỡng bằng gạo trắng Cửu Long,
chảy vào Ðông Hải.
Anh đã làm theo đường đã vạch rồi, trong khi bao người còn đứng nói.
Bao người nói cũng không thành một bước anh đi, một việc anh làm, theo đường đã vạch rồi.
Ôi đường đã vạch rồi ...
Như Cửu Long đổ vào Ðông Hải,
Ðịnh mệnh biến anh thành dòng huyết nhục cội nguồn tan biến vào ngàn khơi.
Tôi chưa hề biết anh
Mà đã hình dung ra những con đường mang dấu chân anh.
Từ bầu trời rực nắng của tháng sáu Paris mùa oi ả, khi âm nhạc đổ dồn vào phố xá tưng bừng.
Ai đó còn nghe tiếng kèn đồng của người nhạc sĩ vỉa hè …
Qua đến tháng mười hai, mưa tuyết Paris phủ trắng dòng sông Seine.
Ðâu đây vang vọng tiếng Hồ Cầm trong giai điệu cuối cùng
Còn văng vẳng tấu khúc không trọn vẹn của Schubert
trước khi đêm xuống
làm đứt ngang giấc mộng.
Những nơi chốn anh đã nằm, ngồi, cười, nói, đã suy tư, đã uất nghẹn, từ Ðà Lạt đến Paris.
Từ Paris quay lại những nẻo đường đất nước.
Anh đã trở về.
Ôi lục tỉnh lầm than, nơi bùn lầy nước đọng, con rồng Lạc Long của Biển Ðông đã u sầu câm nín
vì xác người làm bạt sóng kêu than.
Này đây biên giới,
Này đây rừng nước với cù lao,
Này đây những con người vất vưởng trong trại tù, trong nghèo đói,
trong chính sách tiêu diệt hết một thế hệ phải buông súng, chịu cúi đầu.
Anh đã thấy, đã nhìn, và đã biết,
Ðã chua xót, đã đau lòng,
Ðã bất nhẫn, đã buồn hiu.
Ngày một ngày hai,
Anh đội đá vá trời,
Dầm mưa, dãi nắng,
Giã từ nhung lụa,
Chối bỏ vinh thân.
Tất cả
Ðưa bàn chân anh tới,
Lót đường cho anh đi,
Ðẩy anh về với Cha,
Cho anh xa rời Mẹ.
Ôi đường vào dân tộc là túi mật của kẻ tử tù.
Ôi Cửu Long, Cù Lao Cát, Đà Lạt, Sài Gòn, Paris, và Biên Giới.
Tuồng diễn trâng tráo nhà hát lớn, vách tường vô nhân cay nghiệt nhà lao, và tiếng súng nổ sau cùng …
Tôi chưa hề biết anh,
Nhưng đã nghe nhân loại kể chuyện những con người không chịu chết,
chỉ biết khuất phục trước hai sức mạnh : Tình Yêu và Tổ Quốc.
Trong anh,
Tình Yêu chưa một lần đến,
Mà Tổ Quốc đã một lần đưa.
Tôi chưa hề biết anh
Nhưng đã khóc ngày anh nằm xuống.
Anh nằm xuống như cha già đã nằm xuống,
Anh nằm xuống cho mẹ già đứng bên cạnh biểu ngữ trước nhân loại, khi nước mắt xót thân con phải chảy ngược vào lòng.
Trên con đường Thiên Lý và Thiên Cổ
Bên vong linh những Thiên Tài không chịu chết ...
Anh đã đi vào Thiên Thu.
Tôi chưa hề biết anh
Ðứng chơ vơ bên này bờ đại dương,
tôi sẽ gọi tên anh cho tất cả những thiếu nữ có ánh mắt làn môi Gina Lollobrigida ngoài lòng đất nước,
con tim vẫn óng ánh đường gươm của rừng già Mê Linh, nơi mà tùng bách ngàn đời còn đứng vững,
đôi chân son còn mang guốc mộc của nàng Thanh Hóa,
muốn cưỡi cơn gió mạnh, đạp làn sóng dữ, trên con đường anh đã đi qua,
Trong âm thầm,
Tôi sẽ gọi tên anh cho tất cả những nam nhân ở ngưỡng cửa học đường, mặc áo len, mang giấc mộng kinh bang tế thế,
Trên viền môi cong nghịch ngợm, nói tiếng Anh, tiếng Pháp, nhưng vẫn đánh vần chữ VIỆT,
Ðôi mắt hiền lương đọc Camus, Steinbeck, nhưng trên diện mạo vẫn còn phảng phất vầng trán vuông và chiếc cằm vuông Nguyễn Thái Học …
Ngày xưa, đã có người viết sử cho 13 người trai trẻ lên đoạn đầu đài ...
Nay mai, ai sẽ là người viết lịch sử do anh làm ra,
Nhánh thông non,
Cây cao của rừng già,

TRẦN VĂN BÁ
TRẦN VĂN BÁ

Vì thế
Tôi chưa hề biết anh,
Nhưng sẽ gọi tên anh,
Những sáng tuyết trắng trời Tây,
Những trưa nắng khét sa mạc bên này biển,
Khi người nhac sĩ blue jazz đã buông kèn đồng trong hầm rượu tối
Khi tiếng réo rắt cuối, cùng Hồ Cầm đã ngừng giai điệu.
Tôi sẽ gọi tên anh,
Trong trầm tư mộng mị,
Trong thương nhớ u hoài,
Trong ánh nến lung linh tôi thắp trong lòng, ngọn nến không bao giờ tắt, cho riêng anh.
Tôi chưa hề biết anh
Nhưng đã gọi tên anh

TRẦN VĂN BÁ
TRẦN VĂN BÁ
TRẦN VĂN BÁ.

Uyên Jan. 2007
Uyên cũng là Nicole Dương (Như-Nguyện), tác giả cuốn tiểu thuyết Daughters of the River Hương, xuất bản ở Hoa Kỳ (2005)

Hồn Thiêng Sông Núi



Hồn Thiêng Sông Núi
nhớ Trần Văn Bá

Núi mãi trầm tư ngó xuống đồng
Bạn về thành phố bên kia sông
Trao giùm lá thư mình chép vội
Nội ngoại bà con đỡ nhớ mong

Giữa trái tim ương hạt ước mơ
Bông lúa chen bông lau dựng cờ
Ngày lên đường hẹn ngày sẽ đến
Nước Việt của người Việt tự do

Niềm tin nào đem so gang thép
Đường xa dấn bước chí không sờn
Giặc dâng Tổ quốc cho Sô viết
Ta giữ nguyên tình nghĩa sắt son

Khói trắng vườn cau ai đốt lá
Bâng khuâng hương lửa tối gia đình
Thao thức người đi tìm lịch sử
Sao trên rừng vì sao long lanh

Kín đáo bờ tre nhìn tríu mến
Giọng nói như che giấu ngậm ngùi
Qua mấy nhịp cầu vùng tạm chiếm
Gầ n nhau mà tưởng quá xa xôi

Thương cảm hai triệu người bỏ nước
Vượt bình yên hay chết hãi hùng
Ở lại sống cuộc đời súc vật
Khổ sai tập thể tù tập trung

Sáng tháng giêng gió lùa buốt lạnh
Tin cầm tay nửa muốn hồ nghi
Ác mộng thấy sơn ca gãy cánh
Không gian dầy đặc khối mây chì

Giặc say tra tấn - quân cuồng tín
Trói siết anh em sát bức tường
Đứng trước mũi súng vẫn điềm tỉnh
Thiên đường đỏ đâu bằng quê hương

Mùa tang núi cũng tan thành lệ
Sông quặn đau lòng Mẹ Việt Nam
Bay từ Yên Bái về Yên Thế
Sài Gòn nghe tiếng Chim gọi Đàn.

Nguyên Hoàng Bảo Việt (1985)

Đại diện "thế hệ thứ hai"

Đại diện phía Pháp quốc : văn sĩ và chính khách







Vinh Danh và Tưởng Nhớ Anh Hùng Trần Bá

Vinh Danh và Tưởng Nhớ Anh Hùng Trần Bá




Ảnh ThyThy

Ban hợp ca "Tổng hội sinh viên Paris" nhiều thế hệ

Tiết mục "Hòn vọng phu" _ làm xúc động tất cả mọi quan khách