Saturday, November 23, 2013

Cần Thơ: Cưỡng Chế Nhà Dân, 6 Cán Bộ Bị 2 Cha Con Chém

Posted on by HNSG

Bắc Kạn: công an phá nhà thờ cúng của dân Hmong, bố ráp bản làng
SAIGON(VietBao) – Cưỡng chế nhà đất… không chỉ gây ra những đau đớn ở các thành phố lớn, mà cả trong các miền rừng núi của sắc dân thiểu số Hmong.
Báo Thanh Niên kể về trường hợp “Sáu thành viên đoàn cưỡng chế nhà bị chém,” theo đó, vào lúc 20 giờ ngày 22.11, theo thông tin từ Cơ quan CSĐT – Công an Q.Ninh Kiều (TP.Cần Thơ), cơ quan này đã ra quyết định tạm giữ hình sự đối với Ngô Văn Hảo (50 tuổi) và Ngô Văn Hiếu (20 tuổi, cùng ngụ 139/1B Vành Đai Phi Trường, P.An Hòa, Q.Ninh Kiều) để điều tra làm rõ hành vi chống người thi hành công vụ.
Báo Thanh Niên ghi theo phúc trình công an, nói là vào khoảng 8 giờ cùng ngày, Cơ quan Thi hành án Q.Ninh Kiều thi hành quyết định cưỡng chế trục xuất giao nhà, đất tại căn nhà số 139/1B Vành Đai Phi Trường của ông Ngô Văn Hảo và bà Đỗ Thị Mỹ. Khi lực lượng chức năng đọc quyết định cưỡng chế, ông Hảo và con trai là Ngô Văn Hiếu không chấp hành mà khóa cửa cố thủ bên trong. Lúc này, lực lượng xung kích Q.Ninh Kiều (thành viên đoàn cưỡng chế) tiếp cận ngôi nhà thì ông Hảo và Hiếu dùng đá và chai nhựa đựng xăng ném vào lực lượng cưỡng chế, cầm dao và rựa cố thủ trong nhà. Đến lúc lực lượng xung kích Q.Ninh Kiều và Cảnh sát 113 tiếp cận được vào nhà thì bị Hảo và Hiếu dùng dao, rựa tấn công, gây thương tích cho 6 người trong lực lượng cưỡng chế.
Sau đó, ông Hảo và Hiếu bị khống chế, bị giao cho Công an P.An Hòa lập biên bản phạm tội quả tang. Tang vật thu giữ tại hiện trường gồm: 1 bình gas (loại 12 kg), 1 cây rựa cán dài, 3 cây dao gỗ cán dài, 2 dao Thái Lan và inox, 1 can nhựa màu trắng đựng xăng cùng nhiều tang vật khác.
Theo thông tin từ Bệnh viện đa khoa TP.Cần Thơ, trong số 6 người bị tấn công, có Hà Thanh Long (20 tuổi) bị chém ở cánh tay rất sâu, những người khác bị chém ở đầu, mặt.
Trong khi đó, một bản tin trên mạng Xã Hội Dân Sự ghi lời nhà báo Trần Quang Thành:
“Vào hồi 4 giờ sáng hôm nay thứ Năm 21/11/2013, nhà cầm quyền cộng sản tỉnh Bắc Kạn tiếp tục huy động công an, dân quân cưỡng chế đập phá các nhà lưu giữ đồ thờ cúng của bà con người dân tộc HMong.
Lực lượng cưỡng chế đến từng bản làng ruồng bố, bắt đi những người dân HMong từng lên tiếng phản đối hành động đàn áp, qui kết cho họ là người cầm đầu chống đối chế độ.
Từ Bắc Kạn, anh Hoàng Văn Sự, dân tộc HMông đã tường thuật lại sự việc với nhà báo Trần Quang Thành…”

TỪ ĐOÀN VĂN TOẠI ĐẾN HOÀNG DUY HÙNG: NHỮNG LÁ BÀI BỊ CHÁY!

Posted on by HieuLe

“Khi tôi còn ở trong tù, Mai Chí Thọ, một Ủy viên Trung ương Đảng, đã nói chuyện trước một nhóm tù nhân chính trị ưu tú chọn lọc.
Ông ta đã nói với chúng tôi, “Hồ Chí Minh có thể là một quỷ dữ, Nixon có thể là một vĩ nhân. Người Mỹ có thể có chính nghĩa, chúng ta có thể không có chính nghĩa. Nhưng chúng ta đã chiến thắng và người Mỹ đã bị đánh bại bởi vì chúng ta đã thuyết phục được người dân rằng Hồ Chí Minh là một vĩ nhân, Nixon là một tên sát nhân và người Mỹ là kẻ xâm lược.” Ông ta kết luận, “yếu tố chủ chốt là làm thế nào kiểm soát người dân và ý tưởng của họ. Chỉ có chủ nghĩa Mác Lê mới có thể làm được như vậy. Không ai trong các anh đã từng biết đến một sự kháng cự nào đối với chế độ Cộng Sản, bởi vậy không nên nghĩ đến điều đó nữa. Hãy quên chuyện đó đi. Giữa các anh – những nhà trí thức ưu tú – và tất nhiên tôi đã nói với các anh sự thật.”…
… Một trong những người Nam Việt Nam theo Cộng Sản, ông Nguyễn Văn Thắng, bị tù 15 năm dưới thời Pháp, 8 năm dưới thời Diệm, 6 năm dưới thời Thiệu, và hiện đang vẫn còn đang nằm tù, đã nói với tôi: “Muốn hiểu người Cộng sản, trước nhất phải sống với Cộng Sản.” Vào một buổi chiều mưa rơi tại nhà tù Lê Văn Duyệt, Sàigòn, ông đã nói với tôi, “Ước mơ của tôi bây giờ không phải là được thả ra, không phải được gặp lại gia đình. Tôi chỉ mơ được trở lại nhà tù của Pháp 8 năm trước.” Đó là giấc mơ của một người đàn ông 60 tuổi đã gửi trọn tuổi thanh xuân vào việc ra  vào nhà tù để chiến đấu cho tự do và độc lập của đất nước. Giờ này, có lẽ ông đã chết trong tù hay có thể đã bị nhà nước của nhân dân hành quyết.” [Trích  “Lament of Việt Nam” (tạm dịch “Thổn thức Việt Nam”), The NewYork Time, March 29, 1981].
Tác giả bài viết trên là Đoàn Văn Toại, một người Mỹ gốc Việt đã bị một người đồng hương của mình bắn trọng thương bằng súng ngắn tại Fresno, miền Trung tiểu bang California vào trung tuần tháng 8 năm 1989.
Xuyên qua các bài báo Anh ngữ lúc đó, những người ít quan tâm đến thời sự nhất cũng biết rằng Đoàn Văn Toại là người đứng đầu “Viện Vận Động Dân Chủ” và ông bị mưu sát vì ông công khai lên tiếng hoạt động cho việc bão bỏ lệnh cấm vận và bình thường hoá bang giao giữa Mỹ và Hà Nội vào thời điểm tháng 8-1989 trở về trước.
Về tiểu sử Đoàn Văn Toại, các báo Việt ngữ ở Nam California cho biết: Đoàn Văn Toại là một du học sinh trước 1975, sau đó về nước giữ một chức vụ trung cấp trong chính quyền Việt Nam Cộng Hoà. Sau 30-4-1975 ở lại hợp tác với chính quyền mới. Bị chính quyền này bỏ tù một thời gian, ra tù đào thoát sang Pháp, viết sách tố cáo chế độ nhà tù Cộng Sản. Sau đó sang Mỹ lập Viện Vận Động Dân Chủ với sự bảo trợ của Thượng Nghị sĩ John Mc Cain và mỗi năm lãnh khoảng 200 ngàn $US từ cơ quan NED.
Với cái hàm bằng thiếc được các y sĩ Mỹ gắn thay cho cái hàm bị bắn bễ, từ ấy đến nay, người ta thấy ông ít xuất hiện hoặc hoạt động gì. Tên tuổi của ông đã chìm vào quên lãng. Đến đây người ta lại thêm một lần nữa nhận ra sự bạc bẽo của người Mỹ: Ông Toại là một lá bài trong canh bạc giải tỏa cấm vận, bang giao. Đến nay, canh bạc ấy đã ngã ngũ, lá bài ấy bị quẳng đi không thương tiếc. Người bảo trợ cho ông ta là ông John Mc Cain đã xoay qua đánh những canh bạc khác, theo lệnh các ông chủ lớn trong bóng tối.
*
Hai mươi bốn năm sau, một người Mỹ gốc Việt là ông Hoàng Duy Hùng (HDH), tức Nghị viên Al Hoàng, Khu vực F của thành phố Houston  cũng đã bị đồng hương người Mỹ gốc Việt tại đây biến thành một lá bài bị cháy; nhưng không phải bằng súng ngắn – như  Đoàn Văn Toại, người đã đề nghị chính phủ Hoa Kỳ nên cho những cựu tù nhân chính trị của chế độ VNCH đã bị CSVN giam cầm mỗi người 7 ngàn đô-la, chứ đừng cho qua định cư ở Mỹ; “bởi vì những người này sẽ là gánh nặng của nước Mỹ (sic!)”. Chắc là ông “Viện trưởng” Viện Vận Đông Dân Chủ Đoàn Văn Toại nghĩ rằng ông ta “có thể sản xuất đủ dân chủ và tự do” để cung cấp cho các anh em HO?
Ông Hoàng Duy Hùng đã bị biến thành một lá bài bị cháy bởi 196 lá phiếu của cử tri người Mỹ gốc Việt tại khu vực F mà ông này đã là nghị viên 2 nhiệm kỳ. Kết quả cuộc bầu cử vào ngày 6 tháng 11 năm 2013, ông nghị viên “ăn cháo đái bát” HDH đã bị quật ngã bởi một ứng cử viên mà trước đó ít người biết đến tên tuổi là ông Richard Nguyễn.
Nguyên nhân chính là HDH đã xấc xược tuyên bố: “Không cần những lá phiếu của những cử tri người Mỹ gốc Việt!”
Thành tích lẫy lừng của HDH mà mọi người đều biết là trong năm 1992 đã về VN hoạt động và đã vị VC bắt bỏ tù, sau đó đã bị tống xuất về Mỹ. Dư luận cho rằng HDH đã bị VC cấy “sinh tử phù” để hoạt động cho chúng nó sau khi “thành thật khai báo” để VC bắt hơn 200 đảng viên đảng Đại Việt mà HDH đã từng là một cán bộ Trung ương của đảng này.
Sau đó, HDH đã qua San José để được “god sister” là bà Đoan Trang, Giám đốc đài phát thanh Quê Hương (lúc còn chống Cộng) tố chức họp báo công khai cùng với Phạm Văn Thành (PVT) tố cáo Mặt Trận Quốc Gia Thống Nhất tức đảng Việt Tân hiện nay.   Tại cuộc họp báo này, HDH và đã được Calvin Khánh, mà dư luận cho rằng là một cán bộ tình báo của VC “tặng” 100,000 đô-la để “đẩy” bánh xe Thiên An Môn tại VN!
Mấy chục năm sau, bánh xe lịch sử Thiên An Môn VN vẫn không nhúc nhích chút nào; nhưng HDH, sau đó, trong chức vụ nghị viên khu vực F của thành phố Houston đã rùm beng lên về “cuộc cách mạnh trắng”“đường bay Houston – Long Thành”.
Tưởng cũng nên nhắc thêm thành tích “tay phải đánh Việt Tân, tay trái thụi Chánh phủ Việt Nam Tự Do của tên đại bịp Nguyễn Hữu Chánh” của HDH cùng với Nguyễn Văn Tánh, Tổng Vụ Trưởng Tổng Vụ Hải Ngoại của CPVNTD với “Bạch Thư về con người và những hoạt động của Nguyễn Hữu Chánh”. Chính HDH và Nguyễn Văn Tánh cùng với sự góp sức của em gái HDH là Teresa Hoàng đã “đẻ” ra cái “quái thai” Cộng Đồng Người Việt Quốc Gia LIÊN BANG Hoa Kỳ để giao công đồng cho đảng Việt Tân do Võ Đình HữuĐỗ Văn Hội cầm chịch – giống như ông “Tướng Bình Vôi” Nguyễn Khắc Bình ở San José đã tổ chức mừng sinh nhật Hồ Chí Minh tại tiền đình quận hạt Santa Clara để trao đuốc cho nha sĩ “stem-deo tế bào gốc thuốc tiên mỗi ngày một viên, bệnhy tật tiêu liền” Hồ Vũ của Liên Đoàn Cử Tri San José đã “rặn” ra cái Cộng Đồng Người Việt QUỐC GIA Bắc California giao cho Trương Thành Minh là kẻ đã chỉa họng súng xe tăng vào lá Cờ Vàng Ba Sọc Đỏ khi y là Trưởng ban tổ chức Ngày Quân Lực.
HDH, kẻ đã lợi dụng chức vụ nghị viên của thành phố Houston đã tổ chức tiếp đón tên Thứ Trưởng Ngoại VC Nguyễn Thanh Sơn (NTS) tại Hội Đồng thành phố Houston.  Ngày 23 tháng 3 năm 2013 đã về VN. Ngày 24-3-2013 đã được tên NTS công bố là đảng viên đảng Cộng Sản. Vợ chồng HDH và tên tà lọt Phạm Ngọc Trung mà HDH giao cho cái gọi là “Phong Trào Quốc Dân Việt Nam Hành Động” đã đến nhà của tên cựu Chủ Tịch Nước CSVN Nguyễn Minh Triết (NMT) nói những lời và làm những cử chỉ xum xoe, bợ đỡ vợ chồng NMT, kẻ đã từng làm trò hề khi đến Mỹ, sau đó về nước tuyên bố đã làm… phân hoá nước Mỹ. Cũng như y đã làm trò hề về chuyện “Cu ba thức thì Việt Nam ngủ, Cu bà ngủ thì Việt Nam thức” và cái chuyện “bễ” hết biết là kêu gọi mọi người du lịch VN vì VN có nhiều con gái đẹp!
Trong “Đơn xin gia nhập Phong Trào Quốc dân Việt Nam Hành Động” sau phần Tên, ngày tháng, năm sinh… có ghi rõ như sau:
- Xác quyết không chấp nhận chủ nghĩa cộng sản hay bất cứ chủ nghĩa độc tài phi nhân.
Nay, với việc “nổi lửa tự thiêu” của HDH không biết các đoàn viên của PTQDVNHĐ nghĩ như thế nào? Những kẻ đã từng quỳ xuống đọc lời tuyên thệ để được HDH xoa đầu chấp nhận vào Phong Trào nghĩ như thế nào về việc HDH “quỳ mọp” trước tên Thứ Trưởng VC Nguyễn Thanh Sơn?
*
ĐVT cũng như HDH đến nay, đã là những lá bài bị cháy. Được biết ĐVT không còn “ăn phân”: của cơ quan NED “để tarnh đấu cho tự do, dân chủ cho VN” – như  ông “siêu thăng thống” Võ Văn Ái cũng “ăn phân” của cơ quan này để “tranh đấu cho Quyền Làm Người Của Người Việt Nam”!
HDH cũng đã là một lá bài bị cháy! HDH tác hại hơn ĐVT vì chuyện “tự thiêu” của anh ta làm phỏng nhiều người. Âu cũng là một bài học cho những đảng phái hoạt đầu chuyên nghề theo đóm ăn tàn!
LÃO MÓC

ĐIỂM BÁO RFI: CHÂU ÂU - Ukraina - châu Âu : Vố đau từ Kiev + Berlin : Người nghèo không đồng xu dính túi + Nạn nhân nô lệ thời nay tại Luân Đôn + Sida, dịch bệnh luôn gây chết người + Pháp : côn trùng được bán trong siêu thị

Thứ bảy 23 Tháng Mười Một 2013
Lítva : Nước chủ tịch luân phiên Liên hiệp châu Âu đình chỉ thương lượng về hiệp định liên kết - REUTERS /Yves Herman
Lítva : Nước chủ tịch luân phiên Liên hiệp châu Âu đình chỉ thương lượng về hiệp định liên kết - REUTERS /Yves Herman

Lê Vy
Các nhật báo ra ngày hôm nay tập trung khá nhiều đến thời sự tại châu Âu. Bài xã luận trên tờ Le Monde đề cập đến mối quan hệ giữa Ukraina và châu Âu qua bài viết : « Ukraina - châu Âu : Vố đau từ Kiev » sau khi chính quyền Kiev quyết định đình chỉ các cuộc thương lượng về hiệp định liên kết với Liên Hiệp Châu Âu vào hôm qua.

Tác giả bài xã luận nhận định, tuy Liên bang Xô Viết đã tan rã, nhưng tổng thổng Putin vẫn còn duy trì những chiến thuật cũ mang đầy tính Xô viết. Để cản trở Ukraina hợp tác với châu Âu, tổng thống Putin đã không hề lùi bước trước bất kỳ điều gì. Điển hình là Nga dọa sẽ trấn áp Ukraina về mặt cung ứng năng lượng, trừng phạt thương mại, ngưng nhập khẩu hàng Ukraina.
Các lãnh đạo Ukraina tỏ ra khá chuyên cần đối với các cuộc họp với Nga. Tổng thống Putin đã có hai cuộc hội đàm trong vòng hai tuần, cuối tháng 10 và đầu tháng 11 với đồng nhiệm Ukraina, Victor Ianoukovitch. Thứ tư vừa qua (20/11), chính thủ tướng Nga Dimitri Medvedev đã viếng thăm đồng nhiệm Ukraina, Mykola Azarov. Thế là ngay hôm sau, thủ tướng Azarov quyết định đình chỉ tất cả các cuộc thương lượng với châu Âu.
Nga đã nắm phần thắng. Không cần biết nguyên nhân, việc hủy bỏ thương lượng giữa Ukraina và châu Âu chỉ vài ngày trước Thượng đỉnh Vilnius thật sự là một vố đau cho châu Âu.
Hội nghị thượng đỉnh lần này nhằm tạo đà cho việc nỗ lực hội nhập 6 quốc gia thuộc Liên bang Xô Viết cũ (Ukraina, Belarus, Moldavia, Armenia và Azerbaijan) vào tiến trình dân chủ và nền kinh tế châu Âu. Thụy Điển và Ba Lan là hai quốc gia luôn thúc đẩy tiến trình hợp tác với các nước Đông Âu, vì các quốc gia này nằm sát sườn với họ. Ban đầu, Nga cũng được mời gọi gia nhập hợp tác với châu Âu nhưng Nga đã lựa chọn giải pháp chiến tranh lạnh.
Tổng thống Nga đã tìm cách phá hỏng mong muốn hợp tác với châu Âu bằng cách làm cho các quốc gia ứng viên hoa mắt trước việc hình thành liên minh thuế quan với Nga, Belarus và Kazakhstan. Nước đầu tiên đã nhượng bộ trước Nga là Armenia. Nước thứ hai là Ukraina. Chỉ có Geruzia và Moldavia là hiện tại sẵn sàng ký kết Hiệp định liên kết với châu Âu.
Thế nhưng, câu chuyện vẫn chưa kết thúc tại đó. Châu Âu cần phải rút ra bài học từ cái tát của Ukraina. Chắc chắn là các nhà thương thuyết châu Âu đã không được lợi gì từ việc thương lượng với tổng thống Ianoukovitch, một nhân vật chỉ lo bảo vệ quyền lực và kiếm lợi. Thế nhưng đặc biệt, châu Âu đã không thật sự có nỗ lực tương xứng.
Quá mệt mỏi với việc mở rộng Liên hiệp châu Âu, các quốc gia thành viên, trừ Thụy Điển, không nhận thấy được tầm quan trọng địa chiến lược trong mối liên kết với các nước Đông Âu. Họ đã không nhận thấy Nga thi hành một chính sách ngoại giao ngày càng áp đảo. Thủ tướng Đức Merkel đã bảo vệ dự án hợp tác một cách hùng hồn vào tuần này, nhưng quá muộn. Trong khi đó, Pháp lại không tranh luận về đề tài này.

Berlin : Người nghèo không đồng xu dính túi

Trong bối cảnh kinh tế châu Âu gặp khó khăn nghiêm trọng, duy chỉ có kinh tế Đức có vẻ vững tay chèo, thì báo Libération lại quan tâm đến tầng lớp người nghèo mới nổ ra ở Đức qua bài viết : « Không một đồng xu tại Berlin ».
Theo tờ báo, hàng triệu người Đức sống sót qua ngày nhờ vào các hiệp hội phân phát, giúp đỡ đồ ăn, quần áo, đồ dùng học sinh cho người dân, quản lý việc tiêu thụ năng lượng, thu gom và phân phát đồ điện gia dụng… Các hiệp hội này trợ giúp những người hưu trí và các hộ gia đình trong cuộc sống thường nhật.
Tờ báo miêu tả cảnh hai người cao tuổi lưng còng, vội vã đến một trung tâm tiếp đón người nghèo của Giáo hội Tin lành để nhận đồ tiếp tế cùng với các xe đẩy đựng đồ dự trữ. Norbert Scheunchen, người quản lý việc phân phối thức ăn tươi tại một khu phố ở Berlin thuật lại rằng, với các xe tải của hiệp hội, họ đã đi khắp các siêu thị đối tác thu gom các sản phẩm sắp hết hạn sử dụng và được xem như không còn phù hợp để bán ra trên thị trường.
Sau đó, họ chuẩn bị những lô hàng để phân phối cho các gia đình nghèo, 1 lô/người/hộ gia đình. Một lô được bán với giá chỉ 1 euro đủ nuôi sống một người trong nhiều ngày, trong khi tại siêu thị thì giá lô hàng ít nhất cũng là 20 euro. Vị quản lý này còn cho biết, có 100 hộ đăng ký tại hội này và được phát đồ ăn. Đa phần là người hưu trí, thất nghiệp, các bà mẹ đơn thân và người nước ngoài.
Trong tầng lớp người nghèo mới bùng nổ tại đây còn có những người lao động nhưng lương quá thấp và họ đang chờ hứa hẹn mà bà Merkel sẽ đưa ra vào thứ năm tới quy định một mức lương tối thiểu.
Theo Cơ quan việc làm thì 16 triệu người làm công ăn lương nhận phụ cấp thu nhập của chính quyền Liên bang, nhờ vậy họ không rơi xuống dưới ngưỡng nghèo. Cơ quan việc làm còn chi trả tiền nhà và tiền sưởi, với những tiêu chí rất gắt gao.
Ngoài ra, người nghèo còn được các tổ chức hỗ trợ chi phí các khóa học thổi kèn saxophone hay học nhảy. Người nghèo thay hết các bóng điện trong nhà để dùng các loại bóng khác tiết kiệm điện hơn. Về các phương tiện giải trí, họ cũng hạn chế đi xem phim ở rạp và chỉ dành cho những dịp quan trọng như sinh nhật.
Theo nhận định của Gustave Horn, nhà kinh tế học tại Viện nghiên cứu kinh tế vĩ mô IMK thuộc tổ chức Hans-Böckler, thì « trong những năm gần đây, Đức trở thành một xã hội rất bất bình đẳng ». Theo tính toán của viện này, của cải người giàu tăng 12,4% từ năm 1991. Cũng trong cùng kỳ, tài sản của người nghèo lại giảm 11,2%. Nhà kinh tế học nói tiếp : « Trước đây, có thể xem nước Đức là một đất nước khá bình đẳng nhưng ngày nay lại không còn được vậy ».
Tổ chức Hợp tác và Phát triển Kinh tế (OCDE) đã nhận thấy vào năm 2000 và 2005, Đức có sự gia tăng bất bình đẳng, trên cả mức trung bình của các quốc gia phát triển. Đặc biệt, hai năm này là hai năm mà các cải cách xã hội được áp dụng. Một số người được phỏng vấn cho biết không tin tưởng sẽ thoát khỏi cảnh nghèo trong những năm tới và họ cũng không mấy khả quan cho tương lai con cháu họ, vì các thống kê đều cho thấy một bầu khí u ám.

Nạn nhân nô lệ thời nay tại Luân Đôn

Báo Le Figaro hôm nay quan tâm đến vụ ba người phụ nữ 69 tuổi, 57 tuổi và 30 tuổi vừa được thả sau khi chịu các hành động hung bạo về thể xác lẫn tinh thần và bị giam giữ trong suốt 3 thập niên qua tại Anh. Theo tờ báo thì vẫn còn rất nhiều uẩn khúc trong hồ sơ này.
Báo Le Figaro dẫn tin từ cảnh sát cho biết, ba người phụ nữ có quốc tịch Malaysia, Anh và Ai Len. Một tháng sau khi được giải thoát, họ vẫn còn bị « chấn động nặng nề » về tinh thần và chỉ cung cấp những thông tin liên quan đến điều kiện bị giam giữ.
Ai cũng hết sức ngạc nhiên khi một cặp trạc lục tuần, bị cáo buộc đã giam giữ ba người này trái phép trong một ngôi nhà tại Lamberth, đã bị bắt vào thứ năm vừa qua và vừa được cho tại ngoại cho đến tháng Giêng năm tới. Trong một cuộc họp báo vào sáng thứ sáu vừa qua, cảnh sát cho biết, người đàn ông và người đàn bà 67 tuổi này đã từng bị bắt vào những năm 1970, nhưng với lý do chưa xác định được.
Trong vụ bắt giữ ba người phụ nữ, cặp này bị nghi ngờ cưỡng bức lao động, nô lệ và vi phạm luật nhập cư. Các nạn nhân bị hành hạ thể xác và tinh thần nhưng không bị lạm dụng tình dục. 37 nhân viên cảnh sát Luân Đôn chuyên phá các đường dây buôn người được huy động để làm sáng tỏ vụ việc được xem là chưa từng thấy đối với họ.
BBC cho biết, một tuần sau khi xem một buổi phát sóng về hôn nhân cưỡng bức, một trong số ba người bị bắt là người Ai Len, 57 tuổi đã dám bí mật gọi điện thoại cho tổ chức nhân đạo Freedom Charity. Sáu tuần sau, nhân cơ hội cặp vợ chồng đấy không có nhà, hai người phụ nữ đã trốn thoát nhờ sự giúp đỡ của Freedom Charity và được cảnh sát Luân Đôn bảo vệ. Người phụ nữ già nhất, 69 tuổi, được cảnh sát giải thoát sau đó.
Người sáng lập ra tổ chức Freedom Charity cho biết, từ sau vụ này, có nhiều cuộc gọi tới hơn nhờ giúp đỡ. Theo bà, vụ ba người phụ nữ bị bắt này chỉ mới là phần nổi của tảng băng. Một số tổ chức khác và bộ Nội vụ cũng có nhận xét như vậy. Một dự luật về tình trạng nô lệ sẽ được chính phủ trình lên Nghị viện. Dự luật này nhằm phạt tù chung thân những người phạm tội bắt người làm nô lệ.

Sida, dịch bệnh luôn gây chết người

Tuần tới, vào ngày 1/12 là ngày thế giới phòng bệnh sida, báo La Croix quan tâm đến căn bệnh này qua bài viết : « Sida, một dịch bệnh luôn gây tử vong ». Đây sẽ là dịp để cập nhật lại những thông tin liên quan về căn bệnh thế kỷ.
Năm ngoái, trên toàn thế giới, có 35 triệu người nhiễm HIV, theo nguồn tin từ cơ quan Onusida. Vùng có nhiều người mắc bệnh nhất là khu châu Phi cận Sahara với 25 triệu bệnh nhân. Cũng trong năm 2012, 2,3 triệu người mới nhiễm bệnh, trong đó có 260 000 trẻ em. Căn bệnh này vẫn được xem là chết người nhất thế giới : 1,6 triệu người đã bị tử vong vào năm ngoái.
Tại Pháp, vào năm 2011, khoảng 6100 người bị phát hiện dương tính với vi rút HIV, một con số khá ổn định từ năm 2007 trở lại đây. Tổng số, người ta ước tính có khoảng 150 000 người sống với HIV, trong đó, từ 20 000 đến 30 000 không biết mình đã mắc bệnh.
Trong những năm gần đây, các loại thuốc chữa trị căn bệnh này cũng phát triển mạnh. Năm 2012, có đến 9,7 triệu người trên thế giới được chữa trị kháng vi rút, trong khi con số này chỉ là 8,1 triệu người vào năm 2011 và 1,3 triệu vào năm 2001.
Theo một chuyên gia được tờ La Croix trích dẫn, có 16 triệu người bệnh chưa được chữa trị. Điều đó cho thấy một nhu cầu cấp bách lớn. Ông nhận xét, đầu tư ngày hôm nay vào việc chữa trị tức là phương tiện để tránh những ca lây nhiễm mới và tiết kiệm được nhiều về lâu dài.
Trong tương lai, cần tìm kiếm các nguồn tài trợ mới. Hiện nay, phân nửa tài trợ cho việc chữa trị căn bệnh này là từ các nước có thu nhập thấp hoặc trung bình, nơi mà đa phần người bệnh tập trung tại đó. Nửa phần còn lại đến từ các nước giàu. Trong các quốc gia đó, Hoa Kỳ là quốc gia đóng góp nhiều nhất.

Pháp : côn trùng được bán trong siêu thị

Liên quan đến thời sự tại Pháp, báo Aujourd’hui en France đăng bài : « Côn trùng được bán ở siêu thị ».
Tờ báo cho biết, côn trùng như sâu bọ, ấu trùng, dế được chế biến làm thức ăn . Chúng được sấy khô và đóng gói làm thức ăn khai vị… Để kích thích người mua, tại siêu thị, một số nhân viên bán hàng đã cho khách hàng ăn thử trước khi mua hàng.
Nhà sản xuất đã chế biến các côn trùng này sao cho phù hợp với gu ăn uống của người Pháp. Một chuyên gia nhận xét, khách hàng rất hiếu kỳ, nhưng cũng rất cẩn trọng. Họ chỉ mua một gói để về nhà ăn thử. Điều đó là hoàn toàn dễ hiểu, vì đây là một mặt hàng mới. Nhưng giá cũng không phải rẻ, phải chi 6,9 euro cho một gói 17g chứa khoảng 50 con con trùng đã được chế biến và tẩm gia vị.

tags: Châu Âu - Nga - Quốc tế - Ukraina - Điểm báo

VIỆT NAM - CPJ sẽ trao giải Tự do Báo chí cho blogger Điếu Cày tuần tới

Thứ bảy 23 Tháng Mười Một 2013
Blogger Nguyễn Văn Hải / Điếu Cày (Ảnh: @pencanada.ca)
Blogger Nguyễn Văn Hải / Điếu Cày (Ảnh: @pencanada.ca)

Thanh Phương RFI
Ủy ban Bảo vệ Nhà báo (CPJ) của Mỹ, trụ sở tại New York, sẽ vinh danh blogger Điếu Cày /Nguyễn Văn Hải, tại buổi lễ trao Giải thưởng Tự do Báo chí 2013, sẽ diễn ra vào ngày 26/11/2013 tại New York. Blogger Điếu Cày sẽ được vinh danh cùng với ba nhà báo khác là Janet Hitrostroza (Ecuađo), Bassem Youssef (Ai Cập) và Nedim Sener (Thổ Nhĩ Kỳ), tức là những nhà báo đang bị cầm tù hoặc đang bị truy bức ở nước họ.

Ủy ban Bảo vệ Nhà báo ( CPJ) nhắc lại rằng Điếu Cày là một trong những blogger nổi tiếng ở Việt Nam, đã thành lập một phương tiện thông tin độc lập, tại một quốc gia mà toàn bộ báo chí đều do chính phủ kiểm soát. Ông hiện đang thọ án 12 năm tù chiếu theo một điều luật rất mơ hồ về tội « tuyên truyền chống Nhà nước ».
Ngày 12/11/2013 vừa qua, tổ chức CPJ đã phổ biến một kiến nghị kêu gọi chính quyền Việt Nam trả tự do cho blogger Điếu Cày.
Theo tổ chức CPJ, với ít nhất 14 phóng viên bị cầm tù tính đến cuối năm 2012, Việt Nam là nhà tù giam giữ nhà báo nhiều thứ hai ở châu Á, chỉ sau Trung Quốc.
tags: Mỹ - Nhân quyền - Việt Nam

Friday, November 22, 2013

ĐIỂM BÁO RFI: IRAN - NGUYÊN TỬ - CHÍNH TRỊ - Cuộc đàm phán Genève chia rẽ bộ máy quyền lực Iran +++++

 Thứ sáu 22 Tháng Mười Một 2013
Ngoại trưởng Iran Mohammad Javad Zarif (G) đến Genève dự vòng đàm phán thứ ba về hồ sơ hạt nhân, ngày 22/11/2013
Ngoại trưởng Iran Mohammad Javad Zarif (G) đến Genève dự vòng đàm phán thứ ba về hồ sơ hạt nhân, ngày 22/11/2013
REUTERS

Thu Hằng
Hôm nay là ngày quyết định trong cuộc thương lượng về vấn đề hạt nhân giữa Iran và năm nước của Hội Đồng Bảo An Liên Hiệp Quốc và Đức. Trong cuộc họp lần trước, nội bộ nhóm 5+1 không thống nhất trong quyết định đối với Iran. Lần này, chính nội bộ Iran có sự chia rẽ và phía bảo thủ tỏ ra không nhân nhượng đối với những yêu cầu của Liên Hiệp Quốc. Báo Le Monde phân tích tình hình trên trong bài : « Cuộc đàm phán Genève chia rẽ bộ máy quyền lực Iran ».

Thứ Tư vừa qua, nhà lãnh đạo tối cao, Ali Khamenei, lên tiếng trước hàng nghìn tín đồ rằng : « Tôi không can dự vào việc đàm phán, nhưng không được chùn bước đối với quyền lợi của dân tộc ». Ông không hề có thiện cảm với Hoa Kỳ khi tuyên bố : « Mỹ luôn là một nước chuyên chế, ác tâm và hận thù các chế độ và dân tộc Hồi giáo ». Cuộc viếng thăm Tổng thống Pháp tại Israel khiến nhà lãnh đạo tối cao Iran bất bình và cho rằng Pháp đã tự hạ mình trước Mỹ và Israel. Ông đánh giá đây là « nỗi xấu hổ cho dân tộc Pháp ».
Mặc dù nhà lãnh đạo tối cao vẫn nhấn mạnh sự ủng hộ của mình đối với Tổng thống Hassan Rohani và những người phụ trách công cuộc đàm phán, song nhiều chính trị gia và báo chí bảo thủ Iran không ngừng chỉ trích họ. Khoảng một trăm đại biểu Quốc hội (trên tổng số 290) đối lập với chính phủ đã thảo một dự luật, và nếu được Quốc hội thông qua, cấm Ngoại trưởng Iran nhượng bộ trên một số chủ đề quan trọng. Cụ thể là Iran sẽ phải được tiếp tục phát triển chương trình hạt nhân và làm giàu uranium tới 20%. Đây cũng là điểm then chốt trong cuộc đàm phán.
Tổng biên tập tờ Kayhan, nhật báo bảo thủ thân cận với nhà lãnh đạo tối cao, đã cảnh báo phái đoàn Iran về những nhân nhượng mới. Ông cho rằng : « Téhéran đã hoàn tất một số yêu cầu của nhóm 5+1, trong khi đó chưa nhận được gì cụ thể từ phía này. Vì vậy, bây giờ đến lượt họ phải nhượng bộ đối với đất nước chúng ta ». Về phía mình, Tổng thống Iran vẫn nỗ lực để tìm ra giải pháp trong cuộc đàm phán lần này. Theo ông, « nếu cuộc thương lượng đạt kết quả, điều này sẽ có lợi cho toàn bộ khu vực và thế giới phương Tây ».
Bắt giữ thủ phạm nổ súng tại Paris
Các báo Pháp dành nhiều trang để tìm hiểu danh tính và quá khứ của thủ phạm vụ xả súng tại trụ sở báo Libération, truyền hình BFM TV và tại khu La Défense. Le Monde đưa tin : « Kẻ xả súng Paris : Bóng ma trong vụ Rey-Maupin ». Trong vụ giết người diễn ra năm 1998 này, hắn là người cung cấp vũ khí. Báo Le Figaro đánh giá : « Dekhar, kẻ nổ súng "hoàn toàn bị hoang tưởng" ». Một trong hai bức thư do thủ phạm để lại trước khi tự tử (song không thành công) cho biết động cơ của cuộc nổ súng. Hắn « kết tội các phương tiện truyền thông đã điều khiển người dân. Các nhà báo được trả lương để bắt người dân nuốt từng thìa dối trá ».
Báo Libération, nạn nhân của Dekhar, dành toàn bộ bẩy trang đầu trong mục « Sự kiện » để tìm hiểu động cơ của hắn. Dưới tựa đề : « Nổ súng tại Libé : Động cơ không rõ ràng », phóng viên thuật lại quá trình tìm kiếm kẻ reo rắc nỗi sợ hãi tại Paris. Còn trong bài : « Trận đánh của con "tắc kè hoa" bước ra khỏi bóng tối », phóng viên phân tích quá khứ của kẻ tự dựng cho mình vỏ bọc của một điệp viên.
Báo L’Humanité đăng tin : « Cuộc lẩn trốn của kẻ nổ súng tại tờ Libération kết thúc ». Ngoài việc thông tin thủ phạm vẫn quyết định giữ im lặng về hành động của mình, tờ báo đánh giá : « Dekhar, một nhân vật khó hiểu ». Tác giả bài báo lật lại hồ sợ vụ thảm sát tại quảng trường Nation vào năm 1998. Trong vụ này, Dekhar là nhân vật thứ ba, dường như giật dây hai tác giả chính của vụ án, song chỉ bị kết án bốn năm tù. Từ đó, hắn « mai danh ẩn tích » cho tới khi xuất hiện trở lại để thực hiện một vụ tương tự như vụ ở Nation.
Biểu tình phản đối của nông dân Pháp
Tiếp tục các cuộc phản đối của nông dân vùng Bretagne, hôm qua, đoàn máy cày của nông dân trồng ngũ cốc vùng Ile-de-France đã nối đuôi nhau và chặn một số ngả đường vào thủ đô Paris để phản đối một số chính sách thuế mới được đưa ra và áp dụng cho ngành nông nghiệp, trong đó có thuế môi sinh (Ecotaxe). Họ đòi chính phủ phân bổ công bằng hơn các nguồn hỗ trợ của chính sách cải cách nông nghiệp. Chính sách này hiện đang ưu đãi cho ngành chăn nuôi. Tờ L’Humanité cay đắng nhận định : « Người trồng ngũ cốc biểu tình chống lại sự đoàn kết nông dân ». Tờ Libération cũng tỏ ra không đồng tình với hành động của nông dân trồng ngũ cốc vốn được hưởng nhiều ưu đãi.
Theo thông tin của các bài : « Máy cày chặn cửa Paris nhưng không thành công » của tờ La Croix và bài : « Bảng tổng kết của cuộc "chặn cửa Paris" của người nông dân » trên tờ Le Figaro, hai tai nạn đã xảy ra tại cuộc biểu tình ngày hôm qua khiến một người chết và sáu người bị thương. Tờ Le Figaro cho biết Bộ trưởng Nông nghiệp Pháp, Stéphane Le Foll, vẫn tỏ ra cứng rắn trước cải cách ruộng đất. Chính phủ sẽ quay lại thương thảo với người trồng ngũ cốc nhưng sẽ không điều chỉnh lại việc phân bổ hỗ trợ của Châu Âu.
Đức : Thủ tướng Angela Merkel quyết định áp dụng mức lương tối thiểu
Tỉ lệ thất nghiệp tại Đức thấp hơn so với Pháp. Thị trường lao động của nước này cũng thu hút được nhiều lao động nhập cư, đặc biệt là người Đông Âu. Tuy nhiên, tại đây, người lao động không hề biết đến mức lương tối thiểu như tại Pháp. Chủ lao động tùy ý định mức lương, vì thế, người lao động thường bị thiệt thòi và không được bảo vệ. Tình hình trên sẽ được cải thiện với quyết định của Thủ tướng Angela Merkel về việc áp dụng mức lương tối thiểu.
Các điều khoản đang được hai đảng nắm quyền, CDU và SPD, đang bàn bạc. Thực tế, Angela Merkel phải nhượng bộ vấn đề này trước đảng SPD, liên minh trong chính phủ của bà. Đây là nhận định chung của các báo Les Echos với tựa đề : « Merkel thu mình trước lương tối thiểu » và tờ Le Figaro trong bài : « Merkel nhượng bộ trước vấn đề lương tối thiểu ». Đây sẽ một cuộc cách mạng tại Đức. Mức lương tối thiểu phổ thông sẽ nhanh chóng được áp dụng. Hiện tại, Đức có nhiều mức lương khác nhau, tùy theo từng ngành nghề. Thế nhưng, các nhà kinh tế học cho rằng mức lương tối thiểu sẽ làm giảm tiềm năng tăng trưởng của Đức.
Nếu mức lương 8,5 euro/giờ được áp dụng theo đúng yêu cầu của đảng SPD, khoảng 6 triệu lao động tại Đức sẽ được hưởng cải cách này, lương của người lao động sẽ được tăng khoảng 37% và sức mua của người dân sẽ tăng khoảng 0,4%. Tại Châu Âu, 21 trên 28 nước đã có luật về lương tối thiểu. Nếu theo gót các quốc gia trên, Đức sẽ khiến cả Bruxelles và Washington hài lòng. Những quốc gia đồng minh này, một mặt vẫn trách Đức đã không tạo điều kiện thuận lợi nhiều cho tiêu thụ nội địa, mặt khác, vẫn trông chờ vào vai trò trụ cột của Đức cho tăng trưởng Châu Âu.
Báo Libération đánh giá : « Về lương tối thiểu, Merkel làm việc tối thiểu của công đoàn ». Tờ báo nhìn nhận hệ lụy của cải cách lương tối thiểu và cho rằng ảnh hưởng của công đoàn tại quốc gia này sẽ suy yếu đi. Từ trước tới nay, công đoàn đóng vai trò vô cùng quan trọng trong việc thương lượng lương với giới chủ. Trong tương lai, họ sẽ phải hướng tới việc đòi tăng mức lương tối thiểu và rất khó để có thể đòi tăng lương từ 4-6% như họ đang làm trong những năm gần đây.
Các nghệ sĩ của « Mùa Xuân Bulgari » tố cáo nạn tham ô của chế độ
Quay sang tình hình chính trị tại Bulgari, báo Le Monde phản ánh cuộc đấu tranh tố cáo tình trạng hối lộ tại nước này trong bài : « Các nghệ sĩ của "Mùa Xuân Bulgari" tố cáo nạn tham ô của chế độ ».
Từ tháng sáu vừa qua, những người tham gia biểu tình yêu cầu chính phủ của Plamen Orecharski phải từ chức. Vụ việc phát sinh khi Delyan Peevski, trùm tư bản các kênh truyền thông, có quan hệ làm ăn mật thiết với nhiều đảng phái chính trị, được bổ nhiệm đứng đầu Cơ quan An ninh Quốc gia của Bulgari.
Giám đốc Viện Thăm dò dư luận phẫn nộ trước việc chính phủ bổ nhiệm trùm tư bản làm nhân vật số 1 của tổ chức quan trọng trên. Bà đánh giá : « Đó là biểu tượng của nạn tham nhũng và sự tương thuộc giữa các cơ quan chính trị, truyền thông và kinh tế ».
Sau nhiều cuộc phản đối rầm rộ, Giám đốc mới này phải từ chức. Thế nhưng, từ tháng 10 vừa qua, người dân lại xuống đường biểu tình phản đối quyết định cho phép Delyan Peevski quay lại ghế nghị viên của mình. Lần này, chính phủ quyết định phản công chống những người biểu tình và thông tin liên qua đều được các phương tiện truyền thông của Peevski đăng tải.
Tác giả bài báo kết luận, « Mùa Xuân Bulgari » chỉ gây sự chú ý đối với người thuộc tầng lớp trung lưu đang muốn mở rộng tiếng nói của mình. Người nghèo sống xa các thành phố lớn không mảy may quan tâm vì họ không có thói quen xuống đường biểu tình. Hơn nữa, tại các thành phố nhỏ như trên, việc kiểm soát xã hội còn chặt chẽ hơn nhiều.
Kỉ niệm 50 năm ngày mất của cựu Tổng thống Mỹ Kennedy
Báo chí Pháp ra ngày hôm nay đều quan tâm tới sự kiện 50 năm ngày mất của cựu Tổng thống Mỹ Kennedy.
Ngoài các thông tin chung về tuần lễ tưởng niệm, báo Le Figaro nhận định 50 năm sau, vết thương chung vẫn chưa phai trong giờ phút tưởng niệm vị Tổng thống thứ 35 của nước Mỹ.
Báo L’Humanité cũng dành chọn chuyên mục « Lịch sử » để lật lại hồ sơ Kennedy. Xung quanh vụ ám sát còn nhiều câu hỏi bỏ ngỏ và bí ẩn. Đặc biệt, từ năm 1966, người ta phát hiện não của ông, nhiều phim chụp X quang cùng nhiều ảnh chụp hiện trường và mẫu vải phục vụ cho việc điều tra đã biến mất.
Trên trang nhất số ra tuần này, tờ Aujourd’hui en France đặt câu hỏi : « Gia đình Kennedy còn gì ? ». Theo gia phả dòng họ Kennedy, con cháu đều hoạt động tích cực trong lĩnh vực chính trị. Nổi bật lên là gương mặt của bà Caroline Kennedy, con gái của cựu Tổng thống, mới được bổ nhiệm làm Đại sứ Mỹ tại Nhật Bản.
tags: Hạt nhân - Iran - Liên Hiệp Châu Âu - Liên Hiệp Quốc - Nguyên tử - Quốc tế - Điểm báo

PHÁP - KHÍ HẬU - Pháp đón tiếp Hội nghị Liên Hiệp Quốc về biến đổi khí hậu vào năm 2015

Thứ sáu 22 Tháng Mười Một 2013
Hội nghị Liên Hiệp Quốc về biến đổi khí hậu tại Vacxava, Ba Lan, ngày 19/11/2013.
Hội nghị Liên Hiệp Quốc về biến đổi khí hậu tại Vacxava, Ba Lan, ngày 19/11/2013.
REUTERS/Kacper Pempel

RFI
Hôm nay, 22/11/2013, nhân Hội nghị Liên Hiệp Quốc về biến đổi khí hậu tại Vacxava, Ba Lan, nước Pháp đã chính thức được chỉ định là quốc gia đón tiếp Hội nghị sắp tới vào năm 2015.

Hội nghị sẽ được tổ chức tại Le Bourget, ngoại ô Paris, từ 30/11 đến 11/12/2015 với thách thức chính là ký kết được Hiệp ước chống biến đổi khí hậu, với các cam kết mang tính ràng buộc trong việc giảm phát thải khí gây hiệu ứng nhà kính.
Đây là công việc không hề đơn giản, bởi vì cho đến hôm nay, ngày cuối cùng của Hội nghị ở Vacxava, vẫn còn nhiều vấn đề chưa được giải quyết, như tường trình sau đây của đặc phái viên RFI Anne Cécile Bras, từ thủ đô Ba Lan.
« Các nhà đàm phán đã thương lượng với nhau suốt đêm qua để sáng nay có thể đưa ra một văn bản làm cơ sở cho Thỏa thuận Vacxava. Thế nhưng, hiện vẫn còn nhiều bất đồng.
Trước tiên là về tài chính. Hôm qua, các nước đang phát triển chỉ có được 100 triệu đô la, chủ yếu đến từ các nước Châu Âu, sẽ giải ngân từ quỹ hỗ trợ thích ứng, nhằm giúp đỡ các nước này đối phó với hậu quả của hiện tượng biến đổi khí hậu. Theo phát ngôn viên nhóm các nước Châu Phi thì đây là mức hỗ trợ tối thiểu. Thế còn việc huy động mỗi năm 100 tỷ đô la cho quỹ này như đã được hứa hẹn từ năm 2009 thì sao ? Con số này có trong văn bản. Nhưng vấn đề là ai sẽ chi và vào lúc nào thì vẫn chưa có giải đáp.
Để Hội nghị Vacxava có thể tạo ra một buớc đệm tiến tới thỏa thuận sẽ được ký kết vào năm 2015 tại Paris, thì tất cả các nước phải đưa ra những cam kết giảm phát thải khí gây hiệu ứng nhà kính. Về việc này, tất cả mọi người đều đồng ý về nguyên tắc, nhưng cho đến nay, không hề có lịch trình và tiêu chí nào được đưa ra.
Bất đồng từ lâu nay giữa các nước công nghiệp phát triển và các quốc gia đang phát triển về trách nhiệm gây ra biến đổi khí hậu đã làm cho lập trường của các bên không thay đổi.
Vậy các bên sẽ nhượng bộ nhau ra sao ? Đây là câu hỏi lớn nhất trong ngày đàm phán cuối cùng tại Hội nghị ở Vacxava ».
tags: Ba Lan - Biến đổi khí hậu - Châu Âu - Hâm nóng khí hậu - Khí hậu - Liên Hiệp Quốc - Môi trường - Pháp - Quốc tế

HOA KỲ - LỊCH SỬ - 50 năm sau, bí ẩn vẫn bao trùm vụ ám sát Kennedy

 Thứ sáu 22 Tháng Mười Một 2013
Tổng thống John F. Kennedy và phu nhân vài phút trước khi bị ám sát, tại Dallas, Texas, Hoa Kỳ, ngày 22/11/1963.
Tổng thống John F. Kennedy và phu nhân vài phút trước khi bị ám sát, tại Dallas, Texas, Hoa Kỳ, ngày 22/11/1963.
Wikipédia

Phạm Trần / Thanh Phương RFI
Hôm nay là đúng kỷ niệm 50 năm ngày Tổng thống John F. Kennedy bị ám sát ở Dallas Texas ( 22/11/1963 ). Cho tới nay, bí ẩn vẫn bao trùm vụ ám sát này và vẫn còn có nhiều đồn đoán khác nhau về thủ phạm thật sự. Dịp kỷ niệm 50 năm vụ ám sát Kennedy cũng là lúc để người dân Mỹ tưởng nhớ một vị Tổng thống đã từng mang lại hy vọng về một tương lai tốt đẹp hơn.

Nhà báo Phạm Trần trả lời phỏng vấn từ Washington

Nhà báo Phạm Trần từ Washington
 
22/11/2013
 
 

tags: Hoa Kỳ - J.F.Kennedy - Kỷ niệm - Lịch sử - Mỹ - Phỏng vấn - Quốc tế

HOA KỲ - CHÂU Á - Obama sẽ thăm Châu Á để củng cố vai trò của Mỹ ở khu vực

Thứ năm 21 Tháng Mười Một 2013
Tổng thống Mỹ Barack Obama tới thăm Dallas, Texas, 06/11/2013
Tổng thống Mỹ Barack Obama tới thăm Dallas, Texas, 06/11/2013
REUTERS

Thanh Phương RFI
Tổng thống Barack Obama sẽ công du Châu Á vào tháng 4/2014 để thắt chặt hơn nữa quan hệ với các nước trong khu vực, sau khi vào tháng 10 vừa qua, ông đã phải hủy chuyến đi đến vùng này, khiến mọi người đặt nghi vấn về chiến lược « xoay trục » của Washington.

Khi thông báo chuyến công du Châu Á của Tổng thống Obama, trong bài phát biểu tại Đại học Georgetown hôm qua, 20/11/2013, bà Susan Rice, Cố vấn an ninh quốc gia Mỹ, nhìn nhận là dư luận Châu Á đã rất thất vọng, sau khi nguyên thủ quốc gia Hoa Kỳ hủy chuyến đi đến khu vực này vào tháng 10 vừa qua, do khủng hoảng về ngân sách trong nước. Nhưng bà Rice khẳng định, các nước bạn ở Châu Á sẽ tiếp tục được Mỹ quan tâm « ở mức cao nhất ». 
Cố vấn an ninh quốc gia của Mỹ tuyên bố : « Cho dù có nhiều điểm nóng đang nổi lên ở khắp nơi, chúng tôi sẽ tiếp tục củng cố sự hiện diện lâu dài của Hoa Kỳ ở khu vực trọng yếu này ». Theo lời bà Rice, sự trợ giúp của Hoa Kỳ cho Philippines sau cơn bão Haiyan, trong đó có việc triển khai hơn 1000 thủy quân lục chiến, thể hiện một cam kết rộng hơn đối toàn Châu Á. 
Tuy nhiên, Cố vấn an ninh quốc gia Mỹ không nói rõ lộ trình chuyến công du Châu Á của Tổng thống Obama. Theo hãng tin Kyodo, trong số các nước mà ông Obama sẽ viếng thăm có Nhật Bản. Đây sẽ là chuyến thăm Nhật đầu tiên của Tổng thống Mỹ kể từ khi Thủ tướng Shinzo Abe lên cầm quyền. 
Vào tháng trước, ông Obama đã dự trù công du các nước Philippines, Malaysia và dự hai Hội nghị Thượng đỉnh APEC và Đông Á ở Indonesia và Brunei, nhưng cuối cùng đã phải hủy bỏ kế hoạch này, do chưa giải quyết được khủng hoảng về ngân sách, khiến chính phủ Mỹ phải đóng cửa nhiều ngày. 
Các nước đồng minh của Mỹ ở Châu Á lúc đó đã rất lo ngại khi thấy Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình đã lợi dụng sự vắng mặt của ông Obama để gia tăng ảnh hưởng của Bắc Kinh lên các nước trong khu vực, đặc biệt là Đông Nam Á. 
Trong nhiệm kỳ đầu, Tổng thống Obama đã cam kết thi hành chiến lược « xoay trục » sang Châu Á, nơi mà trật tự khu vực đang thay đổi với thế lực quân sự và kinh tế ngày càng mạnh của Trung Quốc. Thế nhưng, sang nhiệm kỳ hai, ông Obama lại quá chú tâm vào cuộc nội chiến tại Syria và lo đối phó với Iran. Về mặt nội bộ, ông cũng đặt ưu tiên cho việc cắt giảm mức nợ công của Hoa Kỳ, đã gia tăng rất nhiều do những chi phí cho hai cuộc chiến tranh Irak và Afghanistan, cũng như do hậu quả của suy thoái kinh tế. 
Để chứng tỏ là Washington vẫn quan tâm đến khu vực Châu Á, trước mắt, Phó Tổng thống Mỹ Joe Biden sẽ công du Trung Quốc, Nhật Bản và Hàn Quốc vào tháng tới. Theo lời bà Susan Rice, Ngoại trưởng John Kerry, mà kể từ khi nhậm chức chủ yếu tập trung vào hồ sơ Trung Đông, cũng sẽ đi thăm Châu Á vào tháng 12. 
Cố vấn an ninh quốc gia của Mỹ còn tuyên bố là Washington sẽ thực hiện đúng cam kết điều động số lượng các chiến hạm của nước này sang Châu Á từ đây đến năm 2020 và sẽ tiếp tục thúc đẩy đàm phán về Đối tác xuyên Thái Bình Dương TPP, một hiệp định tự do mậu dịch mà Tổng thống Obama hy vọng sẽ giúp thiết lập một trật tự mới ở Châu Á. 
Hôm qua, bà Susan Rice cũng đã bày tỏ mối quan ngại về tranh chấp lãnh hải giữa Trung Quốc với các nước láng giềng, trong đó có hai đồng minh thân cận của Mỹ là Nhật Bản và Philippines. Đối với Cố vấn an ninh quốc gia của Tổng thống Obama, những căng thẳng đó đe dọa đến hòa bình và an ninh khu vực, cũng như đến các lợi ích của Mỹ trong khu vực. Bà Susan lập lại lời kêu gọi của Hoa Kỳ là các bên có liên quan nên thiết lập một bộ quy tắc ứng xử trên Biển Đông, để ngăn ngừa xung đột vũ trang ở vùng này.
tags: Barack Obama - Châu Á - Châu Mỹ - Hoa Kỳ - Mỹ - Phân tích - Quốc tế - Thái Bình Dương - Trung Quốc

Thursday, November 21, 2013

ĐIỂM BÁO RFI: BẮC TRIỀU TIÊN - « Những vỏ bọc mới » của chế độ độc tài Bắc Triều Tiên

Thứ năm 21 Tháng Mười Một 2013


Lãnh đạo Bắc Triều Tiên Kim Jong Un (P) thăm một cơ sở sản xuất thực phẩm của quân đội. (Ảnh do KCNA công bố ngày 1711/2013)
Lãnh đạo Bắc Triều Tiên Kim Jong Un (P) thăm một cơ sở sản xuất thực phẩm của quân đội. (Ảnh do KCNA công bố ngày 1711/2013)
REUTERS

Minh Anh
Kim Jong Un, nhà lãnh đạo của chế độ Bắc Triều Tiên, tuyên bố rằng người dân sẽ không còn phải « thắt lưng buộc bụng » nữa. Nếu như nhiều khu phố mới được xây dựng tại Bình Nhưỡng, hố ngăn cách giữa giới đặc quyền và những người bị bỏ rơi ngày càng sâu. Đề tài này được phụ trang Địa-Chính trị của báo Le Monde phản ảnh qua chùm bài viết mang chủ đề « Những vỏ bọc mới của chế độ độc tài Bắc Triều Tiên ».



Trong bài viết đề tựa « Bắc Triều Tiên, các ‘điều chỉnh’ nhỏ nhoi của Kim Jong-un », Philippe Pons - đặc phái viên của tờ báo, nhận thấy là cuộc sống tại thủ đô có vẻ như đang thay da đổi thịt. Một Bình Nhưỡng bảnh bao với nhiều khu phố mới, các khu giải trí, những đại lộ với những dải cỏ được cắt tỉa bằng phẳng, được bảo trì cẩn thận và lượng xe ô-tô lưu thông ngày càng đông đúc. Tác giả tự hỏi : Phải chăng tất cả những hình ảnh đó đang gợi nhắc đến « một ngôi làng Potemkine », nghĩa là một sự ảo giác ?
Bởi vì, chỉ cần rời xa một chút khu đô thị phồn hoa đó, quang cảnh đã thay đổi : Những con đường với các lề đường lồi lõm, các tòa nhà cũ kỹ, hư nát, đám đông buôn bán dọc theo những con lộ tối tăm. Tình trạng đình trệ và khan hiếm lương thực thấy rõ nhất tại các thành phố tỉnh.
Theo tác giả, thời hoàng kim của Bắc Triều Tiên tập trung chủ yếu vào những năm 1970. Những năm đó, các lãnh vực giáo dục, kinh tế và cơ sở hạ tầng gần như đạt đến đỉnh cao. Thế nhưng, sự sụp đổ của Liên Xô đã làm cho nền kinh tế đất nước kiệt quệ trong những thập niên tiếp theo. Mà đỉnh điểm là nạn đói khủng khiếp kéo dài từ năm 1994-1998 đã cướp đi mạng sống của 600.000 người trong Tổng số 24 triệu dân.
Kinh tế chính phủ và hệ thống bao cấp sụp đổ đã làm nảy sinh ra một nền kinh tế « ngầm », nền tảng của nền kinh tế « thị trường », giúp duy trì phần nào sự sống còn nền kinh tế đất nước. Bất chấp sự kiểm soát gắt gao và sự trấn áp của chính phủ, nền kinh tế đó vẫn sinh sôi và giúp cho đất nước tồn tại.
Kinh tế phát triển kèm theo bất bình đẳng xã hội tăng theo
Kể từ khi lên cầm quyền vào năm 2011, để tạo một diện mạo hiện đại mới cho đất nước, nhà lãnh đạo trẻ đã cho tiến hành một loạt cải tổ nội các : bổ nhiệm lại ông Pak Pong-ju vào vị trí Thủ tướng - người đã từng thực hiện chương trình cải cách năm 2002, cách chức gần phân nửa quan chức cao cấp trong quân đội và của Đảng. Một mặt, các biện pháp trên nhằm củng cố quyền lực cho nhà lãnh đạo trẻ. Mặt khác, sự việc cho thấy không chỉ Kim Jong-un muốn trẻ hóa đội ngũ lãnh đạo, ông còn muốn tập trung chủ yếu vào việc cải thiện điều kiện sinh sống của người dân.
Philippe Pons nhìn nhận là, kinh tế đất nước có vẻ như đang thoát khỏi cảnh túng thiếu một cách chậm chạp : Tăng trưởng kinh tế năm 2012 đạt 1,3% nhờ được mùa và xuất khẩu khoáng sản như sắt, than và kim loại « hiếm » sang Trung Quốc. Sự xuất hiện của nền kinh tế tiền tệ thay cho tem phiếu. Nhiều loại ngoại tệ lưu thông trên thị trường (euro, đô-la, nhân dân tệ Trung Quốc và đối với người nghèo là đồng won Triều Tiên). Hay như sự hiện diện của các dòng sản phẩm cao cấp, công nghệ cao và dịch vụ như điện thoại di động, máy tính bảng màn hình cảm ứng, điện thoại thông minh, xe ô-tô nhãn hiệu nước ngoài, xe taxi (mới có gần đây), hàng quán v.v...
Theo tác giả, tất cả những điều đó phản ảnh một sự đa dạng xã hội ngày càng lớn và sự xuất hiện của một tầng lớp đặc quyền mới, khá giả hơn đang lan rộng ngoài cả tầng lớp lãnh đạo truyền thống.
Dù vậy, tác giả cũng nhận thấy là đại đa số người dân vẫn sống trong cảnh thiếu thốn (lương thực, thuốc men, nhiên liệu sưởi cho mùa đông). Nạn khan hiếm đó lệ thuộc nhiều vào tầng lớp xã hội. Sự phát triển của nền kinh tế trên thực tế là thị trường đã làm mất đi bản chất một xã hội « quân bình ». Tầng lớp đặc quyền giờ đây tiêu xài mà không cần giấu giếm. Hố sâu giữa những kẻ được hưởng lợi và những người luôn trong cảnh thiếu thốn ngày càng lớn.
Từ đó, tác giả bài viết nhận thấy là những kẻ trung thành với chế độ chính là « tầng lớp trung lưu », đang được hưởng những cải thiện đó. Theo đánh giá của tác giả, duy chỉ có 1% hay 2% dân tỵ nạn tại Hàn Quốc thuộc giới trí thức mà thôi.
Cải cách ruộng đất chớm nở
Để chống lại nạn khan hiếm lương thực, thực phẩm, Philippe Pons trong một bài viết khác cho hay là « nhiều cải cách ruộng đất đang chớm nở ».
Tình trạng Bắc Triều Tiên thiếu lương thực, người dân nhất là trẻ em, bị suy dinh dưỡng là một thực tế toàn thế giới đều biết. Theo đánh giá của một số tổ chức Liên Hiệp Quốc, đa số người dân Bắc Triều Tiên hiện có mức khẩu phần 390 gramme/ ngày, thấp hơn khuyến cáo của tổ chức Chương trình Lương thực Liên Hiệp Quốc (600gr/ngày).
Tuy nhiên, tờ báo cũng thấy là tình hình đã khá hơn trước. Mức thiếu hụt lương thực giảm từ 760 ngàn tấn xuống còn 550 ngàn tấn trong hai năm qua. Tỷ lệ trẻ em dưới 5 tuổi suy dinh dưỡng cũng giảm, từ 32% (2009) xuống còn 27,9% trong năm 2012.
Một chuyên gia nước ngoài, có kinh nghiệm về nông nghiệp tại Bắc Triều Tiên, cho rằng quốc gia có đủ các yếu tố để cải thiện tình hình : Mở rộng diện tích canh tác, nâng cao năng suất canh tác bằng cách sử dụng phân bón và thuốc trừ sâu, trồng rừng để tránh thiên tai và tránh làm nghèo đất canh tác, …
Bên cạnh đó, chính quyền còn đưa ra một số biện pháp linh hoạt, khuyến khích sự năng động của người dân : Xóa bỏ chế độ bao cấp chuyển sang tự cung, tự cấp, phát triển các khu chợ trao đổi tực tiếp hàng hóa giữa các nông trang tập thể và thử nghiệm mô hình « nông trang cá nhân » : Tức là mỗi tổ lao động (4-5 người) chịu trách nhiệm khai thác mảnh đất do chính quyền địa phương giao (đất đai vẫn thuộc sở hữu Nhà nước).
Trung Quốc : Giới chuyên gia vẫn nghi kỵ các chương trình cải cách
Hội nghị Trung ương 3 của đảng Cộng sản Trung Quốc kết thúc đã hơn một tuần nay với nhiều cam kết cải cách kinh tế và xã hội. Thế nhưng, giới chuyên gia quốc tế đón nhận các chương trình đó một cách rất thận trọng. Báo Le Monde trong bài viết đề tựa « Tại Trung Quốc, các cải cách kinh tế sẽ còn lâu », trích dẫn các nhận định của nhà nghiên cứu Joel Ruet, thuộc Viện phát triển bền vững và quan hệ quốc tế Pháp.
Trung Quốc có lẽ đã có một « lộ trình » hướng đến kinh tế thị trường, để tiến hành một chương trình cải cách « có tầm quan trọng đáng kể » như những gì Đặng Tiểu Bình đã làm ? Le Monde tỏ ra không chắc chắn.
Bởi vì, các cuộc tranh luận vẫn luôn được giữ bí mật, không một chi tiết cụ thể nào được tiết lộ ra ngoài liên quan đến các chương trình như thành lập khu vực trao đổi tự do tại Thượng Hải, tăng mức đầu tư nước ngoài từ 10% lên 15% trong các doanh nghiệp quốc doanh. Nói tóm lại, đổi công nghệ nước ngoài để vào thị trường Trung Quốc. Tờ báo đánh giá, điều này chẳng có gì là mới mẻ cả.
Trên bình diện xã hội cũng vậy, ngoài những lời lẽ sáo mòn, như tăng sức mua của những người có thu nhập trung bình, giảm cách biệt giàu nghèo và phát triển bền vững môi trường, hội nghị lần này cũng không đem lại một làn gió mới nào về an sinh xã hội.
Còn về lộ trình cho cải cách kinh tế thì sao ? Chuyên gia Joel Ruet đánh giá các số liệu của hai cố vấn Trầm Liên Đào (Andrew Sheng) và Tiếu Cảnh (Xiao Geng) dường như hơi bị thổi phồng. Hai nhà cố vấn Trung Quốc này cho rằng Tổng thu nhập quốc nội phải dựa nhiều vào năng suất kinh tế hơn là giá trị bất động sản. Và mức năng suất này có thể đạt đến tỷ lệ 261% của Tổng sản phẩm nội địa.
« Quyền lực mềm Trung Quốc » khó hấp dẫn thế giới
Trên bình diện văn hóa, Hội nghị Trung ương lần 3 khẳng định tham vọng biến Trung Quốc thành một « cường quốc văn hóa » toàn cầu. Thế nhưng, đối với nhật báo Công giáo La Croix, « Quyền lực mềm Trung Quốc không mấy hấp dẫn thế giới ».
Ít lâu sau khi Hội nghị Trung ương lần 3 kết thúc, các nhà lãnh đạo Trung Quốc tuyên bố : « Cần phải tăng cường trao đổi văn hóa với các nước khác, củng cố khả năng giao tiếp và biến văn hóa Trung Quốc trở nên toàn cầu ». Tư tưởng này đã từng được cựu Chủ tịch Hồ Cầm Đào nhắc đến khi còn tại vị, cho rằng Trung Quốc cần gia tăng « quyền lực mềm ».
Từ nhiều năm gần đây, Bắc Kinh đã chi ra hàng tỷ nhân dân tệ cho « quyền lực mềm » tại nhiều nước đang phát triển, trên nhiều lãnh vực : Y tế, giáo dục, thể thao, trao đổi học bổng, đường xá, dạy tiếng Hoa miễn phí…
Hàng trăm viện Khổng tử (tương đương với Alliance française hay các viện Pháp ngữ), đã được khánh thành trong thập niên vừa qua. Trong lãnh vực truyền thông, Bắc Kinh cho đầu tư ồ ạt vào kênh truyền hình nhà nước CCTV để nâng cấp kênh truyền hình lên giống như CNN của Mỹ hay BBC của Anh, và để truyền tải « quan điểm Trung Quốc » bằng nhiều ngôn ngữ khác nhau.
Tuy nhiên, La Croix nhận thấy là tuy bỏ ra những khoản đầu tư khổng lồ, Trung Quốc vẫn chưa đạt được những gì mình mong muốn. Nhãn « Made in China » thì mang nhiều tiếng xấu, trong khi ảnh hưởng văn hóa (điện ảnh, truyền hình, văn học) vẫn rất hạn chế.
Trên bình diện khoa học, các viện nghiên cứu hay các trường đại học Trung Quốc vẫn tự hỏi ngày nào sẽ được một giải Nobel về hóa học, vật lý hay y học… Một thăm dò do đài BBC thực hiện hồi tháng Sáu năm nay còn cho thấy hình ảnh của Trung Quốc mất đi đến 8 điểm so với năm 2012.
Theo Joseph Nye, giáo sư đại học Havard, công cuộc xây dựng « quyền lực mềm » phải có sự kết hợp giữa Nhà nước và « những cá nhân, lãnh vực tư và xã hội dân sự ». Không chỉ có nhiều tiền và quyết tâm chính trị, « quyền lực mềm » Trung Quốc chỉ nở rộ khi có sự tự do sáng tạo, một yếu tố không thể nào thiếu được.
John F. Kennedy, một vị Tổng thống với những mặt đối lập
Chỉ còn một ngày nữa là đến ngày giỗ thứ 50 của John F. Kennedy, vị Tổng thống Mỹ bị ám sát vào ngày 22/11/1963, tại Dallas. Báo chí Pháp hôm nay có nhiều bài viết và phỏng vấn về vị Tổng thống đã đi vào « huyền thoại » này.
Nhật báo công giáo La Croix có bài phỏng vấn với ông Philippe Labro, nhà báo và nhà văn, tác giả của tiểu thuyết « On a tiré sur le président » (tạm dịch là Họ đã bắn vào Tổng thống). Ngoài việc trình bày lý do tại sao ông viết quyển sách này và những nhận định của ông về sự kiện, tác giả còn giải thích cho La Croix biết tại sao ông chọn giả thuyết thủ phạm là một tay súng đơn độc. Trong khi mà từ nhiều thập niên qua, nhiều giả thuyết cho rằng đây lại là một âm mưu.
Báo Les Echos thì có bài nhận định đề tựa « 50 năm sau, những bài học từ Kennedy ». Theo tác giả Dominique Moisi, John F.Kennedy được lòng dân nhờ ba yếu tố chính : Uy tín cá nhân, cách xử lý khủng hoảng tên lửa tại Cuba, và cam kết trao thêm quyền công dân cho người da màu. Trên phương diện tình cảm, gương mặt trẻ trung của ông gợi nhắc một giai đoạn mà ở đó, một chính trị gia có thể làm cho ta mơ tưởng đến một thế giới tốt hơn. Dù đã 50 năm trôi qua, J.F.Kennedy vẫn tiếp tục làm mọi người mơ tưởng. Ông cho rằng JFK không chỉ hiện thân cho sự đoạn tuyệt mà còn là sự tiếp nối. Và những yếu kém cá nhân không thể nào làm xóa mờ sự cao cả của người thuộc công chúng.
Trái với các đồng nghiệp, tờ Libération lại chạy tựa rằng : « John Kennedy là một vị Tổng thống tầm thường ». Tờ báo có dịp trao đổi với Seymour Hersh, nhà phê bình người Mỹ, tác giả của quyển sách « Bộ mặt thật của phe Kennedy », xuất bản vào năm 1997. Libération cho biết, khó chịu trước những lời ca tụng đang làm sống lại huyền thoại của vị Tổng thống trẻ, ông Seymour Hersh đã vén màn về những mối liên hệ của gia đình Kennedy với các tổ chức tội phạm mafia, sự lệ thuộc của JFK vào thuốc ngủ hay những cuộc truy hoan tại hồ bơi của Nhà Trắng. Ông cũng chỉ rõ cho thấy những điểm yếu cá nhân đè nặng lên suốt gia đoạn làm Tổng thống, được thêu dệt bằng những lời dối trá.
Theo ông Seymour Hersh, trong những điểm xấu xa mà ông đưa ra, điều tệ hại nhất là cách giải quyết cuộc khủng hoảng tên lửa tại Cuba và cuộc chiến Việt Nam.
tags: Bắc Triều Tiên - Châu Á - Kim Jong Un - Điểm báo