THƯ CHO NGƯỜI TÌNH " Nợ Nước Trước Tình Nhà "

:..Thư Cho Người Tình..:
20.9.2005


Anh,

Đã từ lâu em muốn kể cho Anh nghe về cái chết rất "ANH HÙNG" của Ba em. Nhưng khi chúng mình gặp nhau thì bận rộn công việc quá nên em chưa kể...
Hôm nay em có thời giờ rỗi rảnh em soạn lại gởi cho Anh... Em còn nhớ, cũng nhiều lần Anh ôm em vào lòng ấu yếm và nói : "Anh hy vọng sẽ có một ngày, Anh được đặt chân lên đất Bình Chánh để nhìn tận mắt nơi chôn nhau cắt rốn của em. Cảm ơn Bình Chánh..." Bây giờ thì sao ? Thôi, để yên đó đi. "Chuyện gì đến rồi sẽ đến". Bây giờ Anh hãy lắng nghe em kể đây...:


" Nợ Nước Trước Tình Nhà "


Theo lời của Mẹ em kể. Cha em, tên Nguyễn Huê Hùng, sanh năm 1912 (Nhâm Tý), tại Bình Trường- Bình Chánh (Chợ Lớn). Cùng anh-em đứng lên chống Pháp vào thập niên 1940. Cha em đã hy sinh vì Tổ Quốc, ngày 26-04-1950 (mùng 10 tháng 3 năm Canh Dần).


((!°_°!))


Lối chín, mười giờ sáng cuối tháng Tư, năm 1950. Mặt trời đã lên mấy sào, ánh nắng vàng chói chan khắp bốn phương. Ngoài vườn sương mai còn đọng trên lá trúc, cành tre, nhánh ổi, đọt chuối, tàu dừa... và đàn chim bay nhảy, hót líu lo...

... Tiếng gõ cửa phía nhà sau và gọi nhỏ : "Chú Hùng ! Chú Hùng ! Có Tây bố. Chú mau thoát thân, nhanh lên nhanh lên đi Chú... !’’. Đó là tiếng của ông Ba Trượng, người Tá-điền của ông Nội em (Cả Hạnh), Ông Ba Trượng rất thương quý Ba em. (Đến nay, hễ ai về Tân-Bửu phải đi qua chợ Bình-Chánh, quẹo tay mặt mà người ta vẫn thường gọi "Ngã Ba Tân-Bửu", trước khi đi qua cầu "A-Thàng" phía bên tay trái, người ta vẫn nhớ, "vườn dừa ông Cả...". Người trong xóm-làng cũng thường còn nhắc nhở về ba em: "Chú Bộ Hùng rất thương người. Còn ông Cả thì... !". Thật sự Ba em rất giàu lòng nhân ái.

Để trở lại lời ông Ba Truợng kêu ba em tẩu thoát... Nhưng tiếng của ông Ba vừa dứt thì chung quanh nhà đã bị bao vây. Cả chục Việt Gian tháp tùng với một ông Tây râu-xồm. Trong nhà chúng em có đào hầm trú ẩn dưới đít giuờng ở trong phòng, ngụy trang làm chỗ chất gạo và củi lên trên miệng hầm. Hết đường tẩu thoát, Ba em phải lánh thân nơi ấy. Tuy khi đào hầm rất kín đáo và bí mật. Nhưng vẫn có người biết điềm chỉ.
Trong đám Tây bố, có một ông Tây trên mặt lộ ra nét dữ tợn, bởi bộ râu-xồm của hắn, trên đầu đội nón cối, mặc quần cụt, áo ngắn tay bằng vải "trây-vi" màu vàng vàng, bên hông mang cây súng lục (hay súng sáu). Hắn xông vô nhà, theo sau có bốn năm
Việt-gian, họ trâm tiếng Pháp với nhau, rồi người cận vệ của ông Tây đi thẳng vô cửa phòng, quát to : "Hùng ! Mầy chui ra khỏi hầm mau lên. Nếu không thì có lệnh thảy lựu đạn xuống sẽ nát thây mầy đó !".
Chắc trong đầu Ba em nghĩ : "Tụi này, nó sẽ thực hiện, chớ không phải hâm dọa đâu !". Bất chợt, chị Duyên chạy lại cửa phòng dan hai tay chận lại. Ba em tự biết mình tới ngày mạc vận ! : "Thôi, xong rồi ! Tụi nó phát giác ra rất rõ ràng rồi !’’. Ba em không cần suy nghi nữa. Người đẩy mạnh những gì chất trên miệng hầm, từ từ chui đầu lên. Vừa ra khỏi phòng thì cả chục họng súng trực chỉ nhắm vào, cả bọn đều quát to : "Đưa tay lên ! Nếu nhúc nhích thì bắn nát óc mầy đó. Đưa tay lên mau !". Ba em đứng yên với nét mặt điềm tĩnh, đôi mắt nhìn vào từng người. Chắc chắn lúc ấy, trong lòng Ba em tràn đầy khí-phách hào-hùng, chẳng hề nao núng trước những họng súng. Lý tưởng duy nhứt, chỉ muốn hy sinh thân trai để cứu dân, cứu nước ra khỏi ách đô hộ của Thực-dân Pháp, nên máu Anh Hùng càng sôi sụt dâng tràn bao bọc tâm hồn lẫn thân xác Ba em. Nên Người trầm tĩnh, rút chân bước nhè nhẹ để nhắm hướng tìm đường thoát lưới, thì có tiếng nói nho nhỏ : " Hùng ! Hùng ! Mầy đưa tay lên đầu hàng đi. Sau đó có Bác Cả sẽ lo cho mầy ra liền...". Đó là tiếng nói của Thường, người cận vệ của ông Tây kia, mà cũng là bạn học đồng lớp với ba em khi còn nhỏ. Ý chí bất khuất, lại cộng thêm tiếng bảo Ba em đầu hàng, (chắc chắn không bao giờ có chuyện đầu hàng rồi) lời nói của Thường càng làm máu anh hùng của Ba em dâng cao thêm.
Ba em vì dân tộc, vì tổ quốc quê hương, Ba quên mất người vợ trẻ đẹp và năm đứa con thơ trước mặt... Ba em mạnh dạn đưa thẳng hai cánh tay đẩy thằng bạn học không đồng lý tưởng,... bốn năm tiếng súng đồng nổ "bùm-bùm-bùm" ầm lên. Một viên đạn vô tình ghim ngay ngực trái của Ba xuyên qua sau lưng máu phung vọt ra - khủng khiếp, thật khủng khiếp ! Em lại chứng kiến cảnh ấy... Khi trúng đạn, Ba em chết đứng... rồi từ từ ngả quỵ bên cạnh bồ lúa cao 3 từng. Trước mắt em, lúc em là một đứa bé lên năm, em hét lên vì sợ điếng nguời, anh Hà, anh Hữu, chị Duyên (anh-chị em) cũng sợ khóc thét lên, bé Phúc, đứa em út mới năm tháng, Mẹ em bồng trên tay. Rồi tất cả bị giữ ở một góc nhà. Trong lúc lộn xộn, Hai Tần, người kèm giữ Mẹ và anh-chị của em, bỗng dưng chẳng biết trong lòng Hai Tần nghĩ gì...? Ông bảo Mẹ : "Thím Hùng, thím tải mấy đứa nhỏ ra khỏi nhà nhanh lên, sẽ có người chia ra mỗi đứa mỗi nơi. Vì tôi thoáng nghe, có lệnh thủ tiêu vợ con của chú Hùng luôn đó !". Mẹ em vừa nghe Hai Tần nói, trong lòng lo sợ điếng lên. Trên tay Mẹ nách bé Phúc, rồi đùa đùa anh Hữu và chị Duyên ra theo. Còn anh Hà và em được ông Ba Trượng dắt đi. Xem như chúng em và Mẹ đã thoát thân. Còn Ba em ! Thật tội nghiệp ! Ba em ngả gục nằm trên vũng máu đào. Ông Thường từ từ đến gần, cúi xuống xem coi Ba bị thương hay chết. Nhưng hỡi ơi ! Ba em chết thật rồi. Nhưng đôi mắt Người vẫn mở trừng trừng như đang còn căm thù, oán hận lắm. Ông Thường đưa tay vuốt mắt Ba, nhưng không nghĩa lý gì, đôi mắt Ba em vẫn mở trao tráo. Thường quay lại nhìn đồng đội và lắc đầu, ông trâm tiếng Pháp với ông Tây : "Il est mort" (Nó chết rồi !).
Dường như có sự xúc động tận đáy lòng của Thường chăng ? Tất cả mọi người đều im lặng vài giây. Sau đó, ông Tây nói nhỏ với Thường lời gì không biết ? Thường ra lệnh mấy người kia bằng một giọng nhè nhẹ : "Thằng Hùng, nó chết rồi ! Các anh em muốn lấy gì cứ lấy đi. Còn riêng tôi, tôi chỉ muốn nó bị thương thôi ! Nhưng... điệu này Bác Cả sẽ...". Thường thở ra... đứng dậy bỏ đi ra ngoài sân ngồi vấn thuốc rê hút. Trong nhà, bầy tùy tùng của ông, chúng xông vào, kẻ lục lạo, moi móc, người dành bộ ghế trường k, kẻ giựt khiêng bàn thờ... Họ chia nhau hai bộ ván gỗ mung, kẻ xúc lúa, người bắt heo, lùa gà, rượt vịt..., giống như một bầy quạ đói. Thật là một cảnh thảm thương !
'Tậu' đồ đạc xong, có lệnh đốt nhà luôn. Thương thay cho Ba em ! Người còn nằm trong nhà, không một ai có chút từ-tâm kéo ra, nên ngọn lửa vô tình thiêu xác Ba em cháy đen co quặp. Xem như Ba chết tới 2 lần !
Khoảng ba bốn giờ chiều lửa đã tàn, chỉ còn chút khói. Ông Nội em (Cả Hạnh) nghe tin dữ lòng chết lịm, nhưng Ông không làm gì được. Vì lúc đó, ông là đương kiêm Ông Cả, nên chẳng dám nhìn con. Riêng bà Nội em (bà Cả Lớn) thiểu não đến nơi. Bà nhờ hàng xóm dập tắt lửa thang còn nghi ngút khói, và xới đống tro tàn tìm xác con. Xác Ba em cháy đen thu nhỏ lại như con heo quay.
Có vài người hàng xóm đến nhìn, họ cho mượn hai chiếc ghế mây kê giao nhau để xác ba em nằm lên, và lấy một tấm chăn nhỏ đủ phủ trên cái xác bị cháy đen thui nhỏ xíu. Trong khi đó, ông Ba Truợng cõng em trở về nhà. Vì vậy mà em được chứng kiến thân xác Ba em chết bắn, rồi bị thiêu cháy, thật là thảm cảnh ghê rợn... Tuy còn nhỏ, nhưng cảnh xẩy ra quá kinh hoàng khủng khiếp trước mắt một đứa trẻ mới lên 4, 5 tuổi. Nên trong trí óc của em vẫn còn ám ảnh và ẩn hiện lờ mờ cái chết thê thảm của Ba em từ ngày tháng năm ấy đến nay.

Lúc bấy giờ, sự tang chế, chôn cất cho Ba em cũng không được đàng hoàng. Thân xác chỉ quấn chiếu đem chôn giữa đêm khuya. Vì ông Nội em sợ Thực-dân Pháp làm khó dễ. Bây giờ nấm mồ đất vẫn còn nằm bên cạnh và chung quanh những ngôi mộ "mả vôi" khá khang trang trên đất nhà "Hương Hỏa" của giòng họ Nguyễn đã hơn 55 năm qua.
.............

( "Cõi Ký Ức" VDN )


.........((!°_°!)).........

Người Anh Hùng Làng Bình Chánh
Kính dâng hương hồn Thân Phụ Nguyễn Huê Hùng.
Kính gởi về Từ Mẫu, các anh, chị và giòng họ
''Nguyễn'' Làng Bình Chánh (Gia-Ðịnh)


Thuở xưa : Có vị Anh Hùng,
Ở Làng Bình Chánh, lẫy lừng dọc ngang.
Ðịch bao vây, chẳng đầu hàng,
Khí Hùng bất khuất đâu màng tử-sinh.

Con thơ, vợ đẹp quanh mình.
Tổ-Quốc đi trước, gia-đình đến sau
Nhìn súng đạn, lòng chẳng nao,
Mặc cho chúng nổ ghim vào ngực tim.

Anh Hùng ngả gục giữa đàng,
Thân trai trả nợ Giang-San mới vừa
Xác nằm trên vũng máu đào,
Mắt trân tráo mở nhìn vào địch quân.

Tiếng thơm bay tỏa khắp Làng,
Thân, sơ đều đổ hai hàng tiếc thương !
Chết vì : Tổ Quốc - Quê Hương,
Danh còn lưu lại, đời thường nhắc tên.

''Ngườí' đặt Dân-Tộc lên trên,
Xứng danh con cháu Rồng-Tiên đời đời
Trai Việt oai dũng rạng ngời,
"Nguyễn Huê Hùng", thật tuyệt vời thế gian.

 
Việt Dương Nhân
(Quán Cóc Paris 5ème, đêm 09-04-2000.
Tức mùng 10 tháng 3 năm Canh Thìn "ngày giỗ Tổ Hùng Vương".
Và đúng 50 năm ''Nguyễn Huê Hùng'' đền nợ nước)

 
Trường Sầu
Cốt Nhục Tương Tàn
Thi sĩ, hôm nao rộn tiếng cười
Bây giờ cư sĩ, bạn ngậm ngùi!
Đầu giây bên ấy nghe tắc lưỡi :
"Buồn gì mà lại bỏ cuộc chơi..."
Chẳng biết lời chi nên phải nói
Sợi dây oan trái đã đứt rồi
Nghiệt ngã ôm hoài chi thêm khổ
Xả bỏ từ đây hỡi bạn ơi !
Hôm qua mái trời còn trăng bạc
Bây giờ quang đãng chẳng áng mây
Dưới ngọn đèn khuya tay nhắp nháy
Mượn giấy thả lời gởi gió bay...
Về thăm quê Mẹ ngày... năm... ấy
Ruộng đất giờ đây nhà lắp đầy !
Thấy đàn chim nhỏ không tổ ấm
Tuổi trẻ đáng thương kiếp ăn mày !
Nghe lòng quặn thắt mắt ươm lệ
Hai giọt buồn rơi khóc thay người
Ai về quê Mẹ xin cho gởi,
Một khối tình thương rải khắp nơi.
Dâng Mẹ Việt Nam một nụ cười
Từ Nam Trung Bắc hưởng vui đời
Vì đã bấy lâu ôm hận tủi
Cốt nhục tương tàn khổ mãi thôi !!
Việt Dương Nhân
(04 giờ 45 Gia-Tự Diệu-Thi, rạng 30-12-1998)

***


(Đoản thơ thay Hồi Ký)

Tôi Khóc !

Tôi có nỗi đau ray rứt
Tôi có nỗi buồn khó phai
Tôi xin kể hết ra đây :

Tôi có người Cha làm Cách Mạng
Tôi có thằng em Bộ Đội Chính Quy
Cả hai đều rưới máu “hy sinh“ vì Tổ Quốc !

Tôi có thứ Huynh vào
Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa
Và người anh Cả...
Ngày ăn cơm Quốc Gia
Tối làm ma Cộng Sản

Tôi có người Bác* tập-kết ra miền Bắc
Và cũng có Bác đi Sĩ Quan miền Nam
Sau những ngày tiếng súng đạn bom êm
Bác này về, bắt Bác kia đi cải tạo

Vài năm sau Bác nghe lòng xốn xáo
Quyết đứng lên xin giải tỏa tù nhân
Thế là Bác bị hất ra khỏi ‘sân’ ...
Mất tuổi đảng vài mươi năm cặm cụi
Bác đau buồn … và chết trong hờn tủi

Còn Bác kia bị đày vào rừng sâu, hoang suối
Trong 10 năm học tập chẳng gặp mặt vợ con
Khi thân Bác mòn mỏi và héo hon
Mới được thả trong cô đơn đói khổ

Tôi còn sức nên có việc làm hai, ba chỗ
‘Hái’ ra tiền mua thuốc gởi về nhà
Ôi, sao đời nghiệt ngã chẳng thứ tha … !
Thuốc với tiền phải chuyển qua “nhiều cửa”
Khi Bác nhận chẳng còn bao nhiêu nữa
Bác tôi sống nghèo trong bệnh hoạn sầu đau
Khi hơi thở Bác thều thào sắp tắt
… Mới cấp giấy được đi ra khỏi nước

Trời hỡi trời ! Ai nào hay biết trước !
Bệnh viện Paris với đầy đủ thuốc…
Nhưng chỉ mấy ngày hơi thở Bác tắt ngưng
Nghe tin xong, tôi khóc thét …rồi chết giấc
Chừng tỉnh dậy, Bác tôi đã vào lòng đất .
... Tôi khóc… và chỉ còn có khóc thôi...
***
Thời loạn ly có ai tròn mộng ước
Không đi bên này… sẽ bắt vào tù
Chẳng đến đằng kia… đêm về bị giết.
Ôi, thật khổ tâm làm con dân Việt !

Thuở xa xôi ...
Tôi ra đời buôn bán... kiếm chút tiền
Giúp cả "đôi_bên" thiếu hụt triền miên
Tôi nào ngại hy sinh thân bồ liễu
Nghĩ : Hòa Bình - Trung-Hiếu vẹn tình thâm .

Nhưng … giấc mơ ấy, ôi, thật xa xăm !…
Chẳng công bằng… cũng không chút cảm thông …

Tôi khóc … khóc … Và tôi vẫn mãi khóc …
Tôi khóc … khóc đến hơi thở cuối cùng…
Ngước mặt lên khấn vái tận không trung
Cầu xin Trời Phật hãy xót thương dùm !
Hồn Thiêng Sông Núi đất Việt Anh Hùng !
Và ban cho dân Việt khắp cùng nơi nơi
Trở về đoàn tụ, (được) nói, cười TỰ DO .

Việt Dương Nhân
(Paris, Hạ_Thu_giao_mùa
Đêm buồn ghê gớm lắm , rạng 18.9.2006)

_______________________
(*)Các anh chú_bác ruột với Ba
_____________________________

Niềm vui dâng tặng cho đời
Nỗi buồn xin gởi mây trời mang đi.

vdn




< Sửa đổi bởi: Viet duong nhan -- 21.9.2005 10:29:24 >

***


 ********
Anh,

Hình ảnh căn nhà xưa số 1 Bến Vân Đồn - Trịnh Minh Thế, em nhờ bạn đến chụp năm 4/2006

***
Sáng nay Tabalo đi rinh căn nhà của chị Bảy về đây.

"Chị Bảy xem hình đầu đường Bến Vân đồn , Dãy nhà số 1 , con đường Bến Vân Đồn và hình từ bến Bạch Đằng nhìn qua cầu Khánh Hội thấy dãy nhà số 1 BVĐ.
Hai bên dòng sông chị Bảy thấy chỗ xây dựng đất đá tùm lum  trước kia là các dãy nhà người ta đã giải tỏa hết và đang mở rộng đường. "









_____________________________


Blog_vdn

***

Thư Cho Người Tình

1.10.2005
Bấm vào đây để xem hình lớn hơn.

Tên hình: rose.jpg
Lần xem: 2
Cỡ: 46.5 KB
ID: 1292

Anh,

Hôm nay Thứ Bảy đầu tháng Mười - tháng Mười là tháng em hay tổ chức hát ca, hội họp. Vì là mùa Sinh Nhật (!) của em.
Để em kể lý do vì sao mà em làm party SN của em vào tháng 10 cho Anh nghe đây :
- Ngày trước (1975) mỗi lần em đãi SN thì phải xin giấy phép - Trong giấy tờ của em thì em sanh tháng 10 - Chớ sự thật em sanh tháng Tám.
Xin giấy phép tượng trưng lúc nào cũng có 20 người, mà lần nào em mời cũng trên trăm quan khách. Đặc biệt năm chót (1974) là lên tới hơn hai trăm (200) - Em phải gọi vào Quận Tư xin tăng cường 2 Cảnh Sát gác an ninh - Vì tiệc ấy em mời các Hội Viên trong "Câu Lạc Bộ Thể Thao" (Cercles-Spotifs). Và rất nhiều ngoại quốc (cao cấp).
Tiệc SN ấy vui từng bừng - Và rồi 6 tháng sau - SàiGòn "tắt ánh nắng vàng" - Một cuộc đổi đời khủng khiếp - bão giông cuốn đùa đưa em sang Paris đến ngày hôm nay.
Người ta bảo, qua 30 năm đã vào trang lịch sử - Nhưng làm sao quên được những chuyện vui buồn của tuổi thanh xuân, một thời thơ mộng, mái tóc huyền óng ả tha thướt lay bay trong gió...
Nhớ lại chuyện xửa xưa mà lòng em bồi hồi đây. Những con đường có dấu chân em, từ Nguyễn Công Trứ, Ký Con, Trần Hưng Đạo, Nguyễn Huệ, Lê Lợi, Tự Do, Bến Bạch Đằng, Cầu Quây, Trịnh Minh Thế, Bến Vân Đồn... Ôi, nhớ ơi là nhớ !!
!!!!!!!

2.10.2005
Bấm vào đây để xem hình lớn hơn.

Tên hình: roes_louise_odier.jpg
Lần xem: 1
Cỡ: 22.0 KB
ID: 1293

Anh,

Ánh nắng chan hòa tỏa sáng khắp vòm trời Paris - nhưng trong nhà hơi se lạnh của tiết trời sang thu. Đãy là đúng "Vạt nắng thu vàng thật dễ thương" Anh à !
Đêm qua em dự:
"Đêm dạ vũ Hội Ngộ 1/10/05"
"Do Cộng Đồng Người Việt Quốc Gia Tự Do tại Pháp" tổ chức
Với sự Hổ Trợ của
"Hội Ái Hữu Người Việt vùng Saint Quentin En Yvelynes".

Rất vui và em có cơ hội gặp lại những Anh Chị Em quen biết, mà từ lâu em không gặp.
Đơn sơ vài hàng với Anh. Còn nhiều chuyện kể cho Anh lắm - nhưng em không có thì giờ.
Em cố gắng tập thói quen là, mỗi ngày viết cho một lá thư dài dài cho Anh - nhưng đôi khi lại bị "bí"...
Anh còn nhớ không ? Em đã viết truyện dài "Mai Ly" là cuộc đời của "đứa bé mồ côi" (70% là em đó - Khổ biết bao nhiêu là khổ vậy mà bây giờ em khỏe re !
Nhưng bây giờ những cảnh ấy, em thầm cảm ơn Trời Phật. Vì em xem là em học được "kinh nghiệm sống" với đời. Người ta thường nói :"Một bằng cấp da bằng ba bằng cấp giấy".

Nhớ hồi đó (em có chồng con rồi) - có nhỏ bạn tên Ng. nó học Văn Khoa, mà cứ tới ngày sắp thi là đến nhà em "gạo" bài. Đôi khi gặp bài khó nó còn hỏi em... cũng vui thật Anh à !
Nghĩ lại từ khi 6, 7 tuổi đến nay em (60 tuổi) thì... úi cha chả, chắc em được tới 10 bằng cấp giấy lận đó anh ơi. Anh còn nhớ LAT, cậu cháu rể (tập tàn) của em không ? LAT, nó "tôn" em lên là "Tiến Sĩ Trường Đời" đó - Người ta cũng hay hỏi em học trường nào ? Em nói, có học đâu mà biết tên trường nào ? Người ta có vẻ không tin. Họ cứ hỏi hoài, em nói đại là, em học "Bách Khoa Bình Dân" - Nhưng trong đầu em nghĩ (nghĩa là học trăm môn của đời thường). Người ta tưởng em học ĐH "Bách Khoa" thiệt ở Phú Thọ hồi xưa. Nhờ trời thương lúc em lớn có chút tiền thì em mua sách từ trung đại và cao học về nhà đọc cho biết với người ta.
Còn "Thầy đời" của em là những "bọn" lưu manh gian xảo lừa lọc với em (bây giờ em cảm ơn những kẻ đó). Nhờ họ mà em rút kinh nghiệm để sống êm, sống đẹp với mọi người - và đôi khi có ai muốn hiểu khía cạnh nào của "đời" - nếu em hiểu biết thì em giảng giải. Có bao nhiêu cặp vợ chồng "thuyền tình" sắp chìm, nhà cửa sắp tan. Trời khiến sao mà cả vợ lẫn chồng đều tin em, và kêu em cầu cứu giải hòa dùm. Thế là em khuyên giảng rất thành công - họ trở lại với nhau, bây giờ họ sống thật hạnh phúc và phát đạt vô cùng. À, trong đó có Anh nữa đó... Anh đã nhiều lần công nhận là Anh có phước. Tiền, tài, danh vọng của Anh vẫn còn y nguyên. Chỉ có em là còn ba cái THƠ VĂN (bình dân học vụ đời thường) này. Tiền bạc kệ nó - em có đủ sống qua ngày "chờ qua đời" và em cũng là người đàn bà "Tỷ Phú Thời Gian" đây !
Vậy mà lại không đủ thời giờ "chơi NET" - Chèn ơi ! hơn hai giờ sáng Paris rồi ! Thôi, em đi ngủ ! Sao mà nhanh dữ vầy nè cà ! Còn bao nhiêu thứ chuyện phải làm đây !
Ý, thao thao bất tuyệt với Anh cũng dài dài ra chút...

3.10.2005
Bấm vào đây để xem hình lớn hơn.

Tên hình: MauDon hong phan.jpg
Lần xem: 1
Cỡ: 21.9 KB
ID: 1295

Anh,

Sáng nay mây xám giăng giăng làm mờ cả bầu trời Paris ! Tiết thu se lạnh đôi vai gầy của em đây... Em chạy vào "Vườn Hồng" lựa tìm được một đám hồng về đây tặng cho Anh tha hồ ngắm nghía - vuốt ve nha ! - Ơ kìa ! Bỗng em nhìn thấy một tàng hồng tàn nằm chung với những bông còn thắm tươi khoe sắc ... Em ví, cánh hồng đó chính là em :

Hoa tàn trước ngọn gió đông
Anh là Quân Tử vẫn nồng nàn yêu !
Cảm ơn Anh, cung cúc cong mình xin tạ ơn Quân Tử đã và đang dang tay mở rộng đón rước "cánh hoa đời" gian truân cát bụi "vàng" của em ! Em biết, Anh quý yêu em hơn ngọc, hơn ngà. Chỉ có em là buông thả trụy lạc. May mắn thay ! Em thức tỉnh sớm hơn dự định là, hẹn đúng 60 năm cuộc đời, em sẽ dứt bỏ tất cả những cảnh "ăn chơi" mà người ta cho là "trụy lạc". Nhưng cái 'TÂM' của em nó đòi "ngưng" trước hai năm. Tạ ơn Trời - Phật !

*

Anh à ! Paris Mê trô làm "reo", xem như em hết đi đâu. Cho em nghe tin tức chút nha !
.............
Em vừa được biết ngày mai Mê trô mới làm "reo" vui ! Và Anh vừa điện thoại lên cho em hay là thứ Tư Anh lên Paris đi họp hội với những nhà chuyên môn trồng và ghép hoa hồng cùng nhau chấm điểm và duyệt xét những cây hoa hồng vừa mới "sanh" chưa đặt tên.

Về già, người ta mời Anh làm một việc đúng với khả năng và tài nghệ của Anh - Thật là một "Danh Dự" cho Anh cùng gia đình. Mà em cũng được nép mình dựa hơi Anh như "thân chùm gởi" bám sống nhờ cây Cổ Thụ và rất hãnh diện chia sẻ cùng Anh, chẳng có chút gì gọi là mặc cảm cả. Thân hoa (em thuộc hoa tàn). Chỉ còn "tàng" hoa để núp bóng Tùng cho khỏi rã tan mau. Đó là chuyện rất thường tình của đời hoa !

Bấm vào đây để xem hình lớn hơn.

Tên hình: Trahoanu_vdn.jpg
Lần xem: 3
Cỡ: 32.6 KB
ID: 1294
***

Góp nhặt kỷ niệm ..!

12.2.2007
Bấm vào đây để xem hình lớn hơn.

Tên hình: St-Valentin.jpg
Lần xem: 2
Cỡ: 12.9 KB
ID: 1296
Anh,

Chiều em đi chợ có ngang qua tiệm hoa - Ôi, người ta trưng bày cho Lễ Tình Yêu thật đẹp - Rất tiếc em không có đem máy chụp hình theo để chụp ...
.............................!!

Bất Chợt ...
24 mùa "Lễ Tình Yêu"

Nhớ Anh (em), sao nhớ quá anh (em) ơi !*
Nhớ về những buổi chiều xa xưa
Tuyết rơi trắng xóa bên đường vắng
Em tựa vai anh, anh dìu đưa

Hai mươi bốn mùa "Lễ Tình Yêu"
Màu hồng tươi thắm, thắm thêm nhiều
Tình anh vẫn trọn như ngày cũ
Lời hứa năm nao mãi chắt chiu .

Anh đã ban cho em hai mươi bốn năm hạnh phúc - Nhờ Tình Yêu của Anh, em đã làm tròn bổn phận một đứa con - Nhờ Tình Yêu của Anh, em được làm tròn trách nhiệm của một người mẹ - Nhờ Tình Yêu của Anh, em đã làm biết bao việc lành - Nhờ Tình Yêu của Anh, em đã làm "chiếc bè" đưa được bao người qua sông lúc sóng gió ngặt nghèo. Để đáp lại Tình Anh Yêu em - Em luôn cầu mong cho Anh và gia đình được BÌNH AN HẠNH PHÚC.
Mãi mãi khắc ghi tình Anh yêu em suốt hai mươi bốn năm qua.
___________
(*) Xuân Diệu

13.2.2007
Bấm vào đây để xem hình lớn hơn.

Tên hình: roses_red.jpg
Lần xem: 2
Cỡ: 15.5 KB
ID: 1297
Anh,

Năm nay Saint-Valentin thật rộn ràng khắp Năm Châu .. Và Văn Thi Sĩ tha hồ phóng bút thêu dệt vẽ đan cho đêm Lễ Tình Yêu thêm đậm đà nữa. Em tưởng tượng thế giới đang chia vui cùng em và Anh mùa kỷ niệm của chúng mình quen nhau.
Một sự ngẫu nhiên, dường như Thượng Đế đã sắp bày và dành sẵn cho Anh và Em phải gặp nhau ngay đêm Lễ này. 24 năm trước, chính Anh còn không để ý Saint-Valentin - Em biết là nhờ em ở bên Vương Quốc Bỉ 2 năm (1980 -1982) - Theo em biết xứ Anh và Bỉ rất quan trọng Lễ này. Em nhớ năm 1981 đêm Saint-Valentin, ông A.M. đưa em đi ăn nhà hàng "Au Vieux Liège" - Nhà hàng "AVL" có từ cuối Thế Kỷ thứ XVI (1594) - bên ngoài nhìn thấy cũ kỷ - nhưng phía trong họ trang trí thật sang trọng - (Em vừa tìm trên Google) - Không ngờ nhà hàng "Au Vieux Liège" vẫn còn tồn tại tới bây giờ - Đúng là Tây, họ luôn "bảo thủ" gìn giữ một cái tên hoặc một bảng hiệu đến mấy trăm năm - như nhà hàng nổi tiếng thế giới "Paul Bocuse" cha truyền con nối từ Thế Kỷ thứ XVII. Nhìn lại em được ăn 2 nhà hàng lâu năm nhứt nhì của Châu Âu - Chẳng biết còn cái nhà hàng nào cổ xưa nữa không ? ... Ha ha ... Bởi vậy Mỹ mới chê Tây (Pháp) là một trong những nước của Âu Châu già cằn cỗi. Đối với Mỹ hay Tây gì, em cũng thọ ơn của họ. Nên lòng chỉ biết cảm ơn mưa móc của họ mà thôi. Quê hương của em là Việt Nam ! Việt Nam !... Nhưng buồn thay chưa về sống được Anh ơi ! Chắc kiếp này vĩnh viễn "sống nhờ, thác gởi" nơi xứ người rồi !!

Để trở lại chuyện em với người đàn ông Bỉ ở Liège :
Ông A. M thích màu mè kiểu cách theo điệu vua chúa - Hai năm em "đóng vai" bà Bá Tước trẻ - Thật sự không ham chút nào ! Nhưng lòng em luôn nhớ ơn ông ấy - Vì lúc đó chồng em xô em ra giữa biển khơi với hai con còn thơ dại - Ba mẹ con em sắp chìm bè thì có A. M. chợt đến ... liền đem "thuyền rồng" rước ba mẹ con về ở "lâu đài MA" (lời con trai em) ... PhilippêTâm và ông ấy không hạp nhau - nên em phải cuốn gói trở về Paris.
Nhờ ông ấy mà em "học làm sang" thêm chút chút nữa. Nhắm mắt lại thời gian vụt bay như bóng câu qua cửa - đã trôi nhanh 25 năm 1/4 thế kỷ - Giật mình như một giấc mộng dài.

Cũng nhờ ở xứ Bỉ em mới biết Saint-Valentin - Thật ra trước đó em cũng không hề hay biết có "Lễ Tình Yêu" - Ngày xưa Tây hay Mỹ gì cũng đâu có ăn Lễ này lớn như bây giờ.


*

Đang viết cho Anh thì Tố Anh, chị bạn điện thoại nói, chị không đến được tối thứ Sáu này - Vì bàn chân chị mới mổ còn đau, khó di chuyển và thòng chân xuống đất lâu được. Ôi, tuổi già sanh đủ thứ bệnh. Để em gọi chị Jacqueline xem sao - Có gì em "bỏ" cuộc họp mặt này cho rồi. Để thứ Bảy em đi ăn Giao Thừa với gia đình của Đình Hải & Ánh Lan.
.................
14.2.2007
Đêm Lễ Tình Yêu
Paris 14.2.1983
(Nuit Saint-Valentin)

Đêm Lễ Tình Yêu phủ tuyết sương
Quân Tử lang thang giữa đêm trường
Bỗng dưng dừng bước nhìn hoa dại
Tim lòng vương vấn chuyện yêu đương.


Vói tay nhặt lấy cành hoa ấy
Ấp ủ tình nồng tỏa ngát hương
Bao năm bôi xóa đời gió bụi
Tan biến đoạn trường dứt đau thương.

vdn

Anh,

Vào 22 giờ 30 (nếu có tuyết rơi) Anh và Em gặp nhau đúng
24 năm
14.2.1983 - 14.2.2007

Kỷ niệm 24 năm - tình yêu tuyệt vời như giấc mộng đẹp Anh nhỉ ! Em tưởng tượng cả Thế Giới đang chia vui với chúng mình kia kìa ...Em vừa chia sẻ bằng điện thư với cả trăm bạn bè thân sơ khắp Năm Châu... Và em cũng sửa soạn đi chúc mừng tha nhân ngoài đường, trong chợ, dưới phố ...
Mặc dù hôm nay không có Anh bên cạnh em - nhưng ...

Ánh mắt Anh nhìn em, ôi, tình tự
Như nói lên lời :
"Anh sẽ yêu em mãi mãi em ơi !
Đến ngàn đời sau chẳng chút mờ phai
Trái tim anh đã ghi khắc bóng hình ai
Dẫu tận thế, nhưng tình anh bất tận.
Hai mươi bốn năm tình yêu không lận đận
Hạnh phúc tràn đầy, ân ái đắm say...
Trên đời này chẳng có một ai
Yêu em như anh đã đang và yêu em mãi mãi "

Em tưởng tượng viết thay Anh mấy vần "con cóc" đây này. Em đi tìm bài thơ "L'Amour Eternel" của Anh làm cho em hồi nẳm. Không biết nó nằm trong hồ sơ nào ?

Ô, là lá ... em thấy Philippe, con trai em gởi mail cho em kìa. Ấy ya ya mấy tháng trời em nín thinh - nay mới thấy Philippe gởi mail - Niềm vui đầu tiên là con trai thư về cho Mẹ chúc Valentin - "Tình Yêu Mẹ".. Em mừng như trúng số đó. Nếu bây giờ Anh gọi em được thì như được trúng số lần thứ hai ... Chắc chắn Anh mắc "kẹt" - Đừng lo, em thông cảm Anh 100% . Em là Đạo Diễn của Anh mà - Hãy làm y như vậy. đã làm được 24 năm thì còn vài ba năm hay cao lắm là 10 năm nữa thôi - Thế nào Anh hoặc em cũng "Trả Nợ Đất" hà ! Nói với tấm lòng chân thật - không giả vờ ngụy biện hay "Ngụy Quân Tử" nha ! Ha, mấy chữ "Ngụy Quân Tử" này, em mới bắt chước TH đó nha ! TH nói với chồng : "ông là Ngụy Quân Tử" chứ tử tế gì !" Bữa hôm em vừa trờ tới nghe TH nói vậy - Chẳng biết trước đó chuyện gì đã xẩy ra ??? Em không hỏi TH làm chi cho mất công giảng giải. Vì vợ chồng TH và Ch. gây lộn hằng ngày như ăn cơm bữa. Ngộ ghê ! Gây lộn hoài hoài làm sao yêu đương ấu yếm nhau được ha !
Em không biết gây lộn với chồng hay với Anh bao giờ ? Ha, em chưa nếm "mùi" chửi lộn rồi sau đó lại "ôm nhau" ? Bởi vậy, có mấy lần em và Anh cũng bàn luận gì đó. Em hơi nóng nhưng vẫn bình tĩnh : "Xin Anh đừng để cho em nói lớn tiếng hay dùng lời khiếm nhã với Anh là tất cả sẽ xóa hết đấy". Anh nhìn em và hiểu ngay. Vì Anh biết tánh em "gàn" lỡ nói ra rồi dù có vào chỗ chết, thì em cũng thực hiện "gan, gàn, lì, liều ...". Nhưng phần nhiều là sự thua thiệt về em - Thế là Anh nhịn em - em cũng nhịn Anh - Chúng mình huề. Em đắc chí và sau đó tự ên xin lỗi Anh bằng thỏi sô cô la ngọt ngào. Anh cười thỏa chí Nam Nhi - có lần tự khen Anh : "Minh nhịn đàn bà hay thật" . Rồi búng tay cái chóc : "Khà khà ... đàn bà ... biết tâm lý chút là "trị" dễ ợt. Mình thừa thông minh để "trị" mà". Có những lúc Anh "kiêu ngạo" mà em không thể giận Anh được - Bởi cách nói giỡn giỡn giễu giễu của Anh. Nhờ vầy khách hàng, họ "mê" Anh có nhiêu đó :

Ô, trời bên ngoài đang giông bão gió mưa
Mà hồn em vui như mùa Xuân mở Hội

Hạnh phúc hôm nay mình cứ hưởng Anh nhé !
Và lòng cũng không quên Hồi Hướng chia sẻ hạnh phúc mà mình đang có đến khắp thế gian - Cầu mong tất cả đều được BÌNH AN HẠNH PHÚC.

vdn
Bấm vào đây để xem hình lớn hơn.

Tên hình: hoalantim.jpg
Lần xem: 2
Cỡ: 15.0 KB
ID: 1298
 ***

9.10.2005
Bấm vào đây để xem hình lớn hơn.

Tên hình: Rose_saumon.jpg
Lần xem: 1
Cỡ: 25.1 KB
ID: 1306

Anh,
Sáng hôm nay nắng thu vẫn chan hòa tỏa sáng. Chung quanh cảnh vật như còn đang chìm trong giấc ngủ - thật im lìm không một tiếng động ! Mặc dù đã hơn 11 giờ sáng rồi. Em cũng khéo lựa căn nhà này được nằm phía bên trong nên không nghe tiếng xe chạy ngoài đường và chung quanh đây cũng ít trẻ nít. Vẫn yên lặng và yên lặng !
Em không buồn đi dự "Ngày Văn Hóa Việt Nam" hôm nay ở Paris Quận 12. Còn ở bên Seattle (WA, USA) hôm nay cũng từng bừng "Đại Hội" cho những nhà văn nhà thơ "Phụ Nữ Việt Nam Hải Ngoại". Em cũng đã gọi qua cho Thi Sĩ Quốc Nam để xin lỗi và từ chối không bay qua tham dự Đại Hội vì lý do riêng - Bữa hôm gặp Anh, em nói là em không đi Mỹ dự Đại Hội làm Anh ngạc nhiên giật mình, hỏi em : "Sao em không đi chơi cho vui ? Anh cứ đinh ninh tưởng em sẽ bay qua đó và sẵn đi viếng thêm vài Tiểu Bang khác trên nước Mỹ !".
Thật tình Em chẳng ham đi dự mấy chỗ đó nữa - Hồi trước chưa biết gì hết, nên ham đi lắm. Nhưng nay đã "biết" và "thấy" quá rồi. Thật sự, trong lòng em, em chẳng bao giờ nghĩ mình là nhà văn nhà thơ gì ráo trọi. Vì trải qua "Cuộc Đời Buồn" nên em cứ viết viết như để trút đi những gì trong tâm tư em thôi. Rồi (nghe lời người ta) bày đặt in sách, ra mắt sách. Nhưng cũng vui, không ngờ em được người ta thương mến, nên đến tham dự và chia sẻ với em rất đông đảo. Bao năm qua rồi mà nay vẫn còn dư âm vang vang. Rồi đây cũng tan theo thời gian - chẳng có gì tồn tại vĩnh cửu cả Anh à !
Đời em cũng vui, bởi em may mắn được học hỏi với nhiều người tài giỏi học cao và đầy đủ đức độ chỉ dẫn, khuyến khích em viết văn làm thơ. Và Quý Vị ấy viết về em. Chẳng biết các Vị ấy có "lầm" em không ? Nhưng làm sao họ lầm được ? Theo em nghĩ, những người viết về em thì trước khi viết phải đọc hết những gì em viết chứ ! Không. Các Vị ấy không lầm em Anh à ! Người ta học cao - hiểu rộng - và có tấm lòng khoan dung, đại lương chớ không phải như những loại ển ển xìu xìu giỏi chẳng ra giỏi, mà dở cũng chẳng ra dở - những người đó mới "lầm" em đấy !
Người có tài, có đức họ không màng đến "khoa bảng" - mà họ chỉ để ý một tấm lòng chân thật của con người là hơn hết. "Chữ TÂM kia mới bằng ba chữ TÀI *". Em thì thuộc loại "dở ẹt" rồi ! Nhưng em ham học hỏi - có sao nói vậy không bao che dấu diếm gì cả. Sợ ai trên đời này mà phải nói xạo, nói dóc chứ. Vì vậy mà em được vài ông Thầy có tài đức rất chịu khó trả lời và giảng dạy em hằng giờ qua điện thoại. Và cộng thêm em cũng rất ham đọc sách. Nhất là những sách Thánh Hiền.Nhiều năm qua, em cũng đã trút gần cạn lòng mình rồi. Hơn nữa, "Cuộc Đời Buồn" của em đã có Anh bù đắp bao nhiêu năm nay. Ngày xưa ấy, em nghĩ :
Anh như cánh bướm qua đường
Vui trong chốc lát bướm vờn bay đi.
Nào ngờ đâu, bướm không chịu bay đi - bướm trồng "cây si" đã hơn 22 năm nay. Đối với em thì ân sâu nghĩa nặng tình tràn đầy. Chúng ta cùng chia vui sẻ buồn. Chúng ta may mắn có tình yêu và có cả tiền tài danh vọng. Nhưng chúng ta lại thất bại đường con cái - Ph., con trai của Anh đã tự tử "Chết Vì Tình". Còn phía em, Thiên Kim, con gái em mắc bệnh tâm thần. Bác Sĩ nói, rất khó bình phục hẳn được.
Hiện tại, chắc nhờ trời thương, Thiên Kim cũng bớt nhiều lắm rồi. Mấy năm nay TK không có vào "Dưỡng Trí Viện" nữa.
Thật tội nghiệp cho đời Thiên Kim ! Một đứa con gái xinh đẹp - ngoan hiền - học giỏi... Rồi bỗng nhiên "lên cơn" mắc một chứng bệnh ngặt nghèo khó trị tuyệt gốc !
Bác Sĩ NTA (Bác của em) chuyên chữa trị bệnh tâm thần - Bác cũng nói, không thể nào trị dứt bệnh của Thiên Kim được !
............
________________
(*)"Kiều" Nguyễn Du
*** Bấm vào đây để xem hình lớn hơn.

Tên hình: Bongcangcua_nha7_vdn.jpg
Lần xem: 1
Cỡ: 23.6 KB
ID: 1307
10.10.2005
Anh,

Nắng thu vẫn chan hòa tỏa lên sáng rực cả vòm trời Paris - Nắng ấm suốt mấy ngày nay mà em chẳng buồn đi đâu. Nhưng hôm nay em phải đi chợ Paris 13. Rồi sau đó em ghé nhà hàng AVSG để ra "menu" cho chiều Chủ Nhật Văn Nghệ "Thu Vàng Giao Duyên" của em.

Em đâu ngờ bây giờ mỗi ngày em ngồi viết cho Anh một lá thư. Viết để nhớ lại ngày xửa ngày xưa. Và những gì xẩy ra đã qua cũng như hiện tại... Những năm đầu chúng mình yêu nhau chỉ có một mình Anh viết thư cho em. Vì em không muốn để một dấu vết gì cả. Lo cho Anh và gia đình Anh - tức là em lo cho chính em đó. Nhờ vậy mà mình vẫn có nhau đến bây giờ. Có "những lá thư tình" của Anh thật lâm ly bi đát - Sao mà Anh YÊU em dữ vậy?!
Anh nói, vì những tiếng nói "YÊU" trực tiếp hay điện thoại với em không đủ. Đôi khi em nghĩ đến Anh nhiều - Em kéo hộc tủ ra và rút đại một lá thư tình Anh viết cho em những năm đầu xa xưa ấy. Em đọc, lòng cảm thấy vui vui, Anh yêu em kinh khủng há ! Chẳng ai yêu em bằng Anh. Vậy mà lâu lâu, tâm hồn em nó "lên cơn" lãng mạn "bay bay" theo gió cuốn trong mây, ngây ngây ngất ngất... Anh thì hiểu em quá xá quà xa rồi... Anh cũng đã từng làm thơ cho em :
"Đôi mắt em là sóng tình chao gợn
Làm hồn Anh nghiêng ngả giữa trần gian
Anh Yêu em chẳng đếm ngày năm tháng
Tình yêu này vĩnh cửu chẳng hề tan"
R_C
Bỗng nhiên em chợt nhớ những câu thơ của Anh làm cho em ngày xưa ấy... Em thoát dịch đại khái vậy vậy...
Hôm nay, em tâm sự với Anh vài lời ngắn ngủi. Em phải đi công chuyện và đi chợ khu Á Châu Paris 13.
Tình Anh trọn vẹn tràn đầy
Riêng em đôi lúc chuyển xoay tim lòng!!

***
14.10.2005
Bấm vào đây để xem hình lớn hơn.

Tên hình: Hoatimvo.jpg
Lần xem: 1
Cỡ: 15.2 KB
ID: 1308
Anh,

Từ sáng giờ em bận quá - quên thư cho Anh ! Hôm nay bầu trời Paris nắng đẹp và ấm - Còn em thì cứ ngồi trên mạng từ sáng giờ không cần thiết cơm nước gì cả - Đúng là "Mê Net" hén ! Không sao, em cứ thích gì làm đó cho thỏa lòng những năm tháng "thích" mà không có thì giờ làm.
Anh ơi ! Em bận nữa rồi ! Hẹn Anh sau nhé !
À, mấy hôm nay Anh trở về Lyon mà Anh chẳng gọi em. Chắc Anh giận em rồi ? Vì em bỏ Anh ngủ một mình ở khách sạn !!
À, đừng giận em à nghen ! Giận em thì có người khác thương ráng chịu đó !
Em là người đàn bà lãng mạn quá xá hén ! Nói vậy chớ lòng em lúc nào cũng nghĩ nhớ đến Anh - Và luôn ghi mãi tấm chân tình Anh đã, đang và (hy vọng) sẽ yêu em mãi như Anh đã hứa !
Bây giờ em nghe tội nghiệp J.H. (chồng cũ em quá) - Chàng phải lo cho bà G. - Mà J. cũng đã lớn tuổi rồi. Phải ! J. H. là "Người YÊU Lý Tưởng" của đời em thuở xa xưa.
Chàng rất đàng hoàng - mực thước - nghiêm trang - nhưng cũng bởi "con ma tinh yêu" nó đến bất ngờ, làm Chàng bị "té" - Rồi kẻ khác mượn bàn tay của Chàng, xúi giục Chàng trở thành kẻ "tiểu nhân" tàn nhẫn với em trước khi dứt áo ra đi - Ôi, hai chữ "Si Mê" nó khiến Chàng làm vậy.
Sau này em hiểu đời thêm, em thông cảm và vẫn thương những đức tánh hay hay của Chàng.
J. H. yêu thương em như người tình bé nhỏ - như đứa em gái dại khờ - Chàng lo cho em ăn học và cưng em lắm - Có lẽ vì chàng không muốn em trở lại "chốn bụi đời" nên Chàng "cấm cung" em rất gắt gao ! Và rồi tại em làm "Cách Mạng" bùng lên - Thừa cơ hội mụ G. "chớp" và méc đủ điều những gì em nói "xấu" J. H. Đôi khi em rất vui khi nghe Thiên Kim nói, Papa có hỏi thăm Má !
Hẹn Anh thư sau nha !
Cuối tuần này em rất bận... Nhưng lòng luôn mãi nghĩ đến Anh...!!

22.10.2005
Bấm vào đây để xem hình lớn hơn.

Tên hình: HongTimthe20bishop.jpg
Lần xem: 1
Cỡ: 15.8 KB
ID: 1309
Anh,

Anh có biết chăng... Một ngày vắng nhau là trời sầu đất tủi không ? Nhưng mình đã thỏa thuận và chấp nhận hoàn cảnh này rồi thì có trách than làm gì? Anh vẫn biết, trên đời này có biết bao người chỉ sống cho riêng mình, mà bất cần sự sống chết của người khác. Trên "tình trường" em đã thấu hiểu khá nhiều. Vì em đã là "nạn nhân" mà cũng là "tội nhân" đây. Đã biết bao lần em muốn bứt xích xiềng để thoát ra khỏi - nhưng lần nào em cũng yếu lòng không đủ can đảm để dứt khoát, bỏ mặc Anh buồn khổ - Bao giờ ? Bao giờ hỡi Anh ? Thôi đành chờ đợi tới hơi thở cuối cùng.
Ngày nay, tuổi này mà tình yêu của Anh vẫn như buổi ban đầu mới gặp em. Mỗi lần em nói, mình chấm dứt là đôi mắt Anh rũ xuống buồn thật buồn !!
Tình trái ngang là tình đẹp mãi muôn đời phải không Anh? Anh cũng rất lãng mạn và đa tình. À, Anh đã từng là Trưởng ban nhạc "R_B" ở Lyon hồi thập niên 60, và cũng đã làm cho em bao bài "thơ tình" nóng bỏng !

Tài tử, giai nhân cùng sánh bước
Trên vũng đời ô trược trần gian
Chờ cho gió thổi mây tan
Đôi ta chấp cánh bay sang kia bờ.


Bấm vào đây để xem hình lớn hơn.

Tên hình: Rose_Sultane_Favorite.jpg
Lần xem: 2
Cỡ: 27.6 KB
ID: 1310

 ***

23.10.2005
Anh,

Em tìm hơn một tiếng đồng hồ, mới vừa ý đóa hồng này tặng cho Anh đây.
Anh ơi ! Cuối tuần này, bỗng nhiên em nhớ Anh vô cùng. Nhớ từng ánh mắt buồn buồn của Anh, nhớ nụ cười, nhớ những lời đùa giỡn, đã từng làm cho các con em cười nghiêng ngả bò lăn dưới đất. Chỉ có Anh. Phải ! Chỉ có Anh là các con em không chống đối - Có lẽ bởi vì chúng ta không sống chung nhau - Các con em biết chắc là em không thuộc về Anh tất cả - Dạo ấy chúng đang tuổi dậy thì - Philippe 16 - còn Thiên Kim 14 tuổi. Tánh tình cũng không thay đổi khác gì hơn lúc chúng 9, 10 tuổi.
Bây giờ các con của em đâu rồi ?... Mỗi đứa mỗi nơi - sống đời tự lập... Thôi, mắt em cay cay rồi - không nhắc đến các con nữa !
Em phải đi ra Paris 13 để gặp người này, người nọ. Từ hôm Chủ Nhật đến nay em chưa đi ra ngoài ấy.
Sao cuối tuần này em nghe lòng buồn quá ? Nhưng, nỗi buồn chưa đủ để cho em làm một bài thơ "cực buồn" . Vì em vẫn biết nơi phương trời xa xăm kia có Anh nghĩ đến em. Và chắc chắn, Anh là người yêu em nhất trên cõi đời này ! Yêu em từ cái tốt lẫn những cái xấu xa, thậm tệ, hư hỏng... Đúng, nhờ tình yêu, lòng bao dung của Anh, mà chỉ có Anh là đủ lòng để cho em tự hối, tự hoán cải đời mình. Lòng luôn cảm ơn Anh !
Còn ngày xửa xưa, JH cho em ăn học, rồi bắt em "học làm sang" - Sang lắm - Học chung với mấy bà Tướng - Tá - Tổng... Tổng... mà. Rồi đi đâu cũng có tài xế theo canh giữ em như giữ một đứa trẻ nít. Vốn bản tánh của em không thích bị ràng buộc. Đôi khi em muốn thoát ly - Nhưng sực nhớ đến các con. Còn bây giờ, em luôn nói thầm : "Cám ơn JH ! Cảm ơn ông chồng đẹp trai - nghiêm trang - mực thước và tài ba của em...".
Phải đấy Anh à ! Ngày xưa, khi JH bỏ em theo "tiếng gọi con tim." Thật sự em có hận JH lắm, nhưng sau này, em thấy chẳng gì đáng hận. Có lẽ nhờ gặp được Anh, Anh đã bù đắp tất cả những gì gọi là mất mát của đời em !
Cảm ơn Anh, cảm ơn JH, cảm ơn những đấng nam nhi, anh tài biết "tiếc ngọc - thương hoa", biết...
Xót xa thân phận đàn bà
Thương yêu tất cả loài hoa trên đời
Hoa vườn, hoa dại cùng ngôi
Cũng tàn, héo úa, phai phôi đông về !!
........................ !!
25.10.2005

Anh,


Sáng nay nhớ Anh, em làm thơ :
Anh là cánh bướm tuyệt vời
Em như hoa dại giữa trời rừng khuya
Ngày nào mắt lệ đằm đìa
Bây giờ hạnh phúc phân chia đôi đàng.

Đời em đã lỡ trót mang
Má hồng phận bạc - trăm ngàn đắng cay
Anh, người Quân Tử dang tay
Ấp yêu xoa dịu, em thay đổi đời.

26.10.2005
Bấm vào đây để xem hình lớn hơn.

Tên hình: sally_holmes2000-5-21.jpg
Lần xem: 1
Cỡ: 21.7 KB
ID: 1311

Anh,

Tiếng điện thoại reo, lòng em nghe mừng, nghĩ là Anh (?)... Vội vàng ngồi dậy đến nhấc lên :
- A lô !
- Anh đây !
- Hu hu...
- Thôi đừng làm bộ nhõng nhẽo Công Chúa của Anh ơi ! Anh ở Nice.
- Anh làm gì ? Bộ đi họp với "Hội Hoa Hồng" nữa hả?
- Không. Anh xuống đây họp với mấy chủ nhà...
- Bao giờ Anh về Lyon ?
- Tối nay, Anh sẽ lấy TGV (xe lửa tốc hành).
- Anh không lái xe à !
- Anh thấy trong người không được khỏe lắm - Nên đi xe lửa cho tiện và đỡ mệt.
- Em rất vui được tin tức Anh. Anh ráng chăm sóc sức khỏe nha ! Đừng bỏ em một mình à !
Anh cười ròn rã :
- Làm sao Anh bỏ em được chứ ! Em đừng lo lắng chi cho mệt - Anh sống dai lắm mà.
- Dạ, em cầu mong như vậy - Chúc Anh một ngày bình an.
...
- À, Anh ơi !
- Gì nữa đó, con chim nhỏ của Anh ?
- Chừng nào Anh trở xuống Nice, nhớ cho em hay để em "bay" xuống đó thay đổi không khí và hóng gió biển vài ngày nghen !
- Xin tuân lệnh, cánh hoa hồng hoang dã của Anh !
- Cảm ơn Anh nhiều !
................
Được nói chuyện với Anh bấy nhiêu thôi, em sẽ vui cả ngày nay...
Bây giờ em sửa soạn đi Paris - Vì hôm nay trời nắng đẹp quá xá nè...
Mãi ghi nhớ tấm chân tình của Anh yêu em.
Hôm nay em là "người đàn bà hạnh phúc nhất trần gian"... Như lời Anh đã hứa gần 23 năm qua.
............
27.10.2005
Anh,

Hôm nay em thức dậy nghe tâm hồn thơi thái. Lòng chẳng bận buồn vui. Nhìn ánh nắng vàng chan hòa khắp vòm trời Paris, thật giống y như mùa xuân vậy. Em nghe TV cho hay khí tượng, thời tiết rất tốt và nắng ấm, mà tỉnh Anh ở nóng tới 23° C. Thế là như mùa hè giữa thu rồi !

Ha ! Bỗng em sực nhớ, lâu rồi em có soạn một bài vọng cổ này, có lẽ để cho Anh :
vướng Sợi Tơ Tình

Ngâm Sa Mạc

Bướm xưa trở lại làm gì
Lòng ta khơi động sầu bi quay về
Yêu đương nay đã ê chề,
Nhắc chi những chuyện hẹn thề ngày qua...


Vọng Cổ

1-) Hỡi cánh bướm năm xưa sao còn trở lại làm chi nữa, nghe ai nói tiếng yêu đương mà lòng ta như vướng sợi tơ... tình. Chuyện ngày qua đà rã bóng tan... hình. Trăng bạc đã xa rồi mái trời hôm ấy, còn lại bây giờ là tiếng Kệ lời Kinh. Ngọn lửa ái tình nay đà nguội lạnh, hiu quạnh quen rồi những ngày thanh vắng, xin người hãy quên đi lời ước hẹn. Thương tiếc làm gì thêm trái ngang đau khổ.

2-) Tiếng chuông reo vang, tay nhấc lên nghe đầu dây bên ấy, giọng nói của ai làm khuấy nát tim... nầy. Mười sáu năm qua, gần sáu ngàn... ngày. Đã gặp biết bao nhiêu điều cay đắng, mà nợ tình còn vướng mãi hay sao. Cao sanh ơi ! định mệnh gì như thế nầy, biết đến ngày nào tâm được bình yên, ôm khối muộn phiền buồng tim se thắt, chất chứa trong lòng bao nỗi niềm riêng.
Lý Con Sáo

Nghe... tiếng ai....
Mắt lệ buồn rơi rơi

... ... ...
Tưởng rằng tình đã ra khơi
Ôi ! trải qua gần sáu ngàn ngày
Dây trái oan bó buộc hoài
Tháo gỡ rồi, sao vẫn đâu đây
Hỏi ai, ai nào thấu hay
Trời dành riêng ta mang khổ thay
Biết bao giờ thoát cảnh đắng... cay...


Vọng Cổ:
5-) Đêm nay trong lòng ta đang gặp cơn giông bão, có ai mà hiểu dùm ta trong những phút giây đang bấn loạn quay... cuồng. Mưa gió về đây giăng phủ khối u... buồn. Tiến thoái lưỡng nan làm sao vượt khỏi, vướng mắc nợ tình khổ lắm người ơi ! Tưởng rằng tình ái đã ra khơi, nào ngờ oan trái mãi còn đeo đẳng, heo hút thâu canh nghe lòng trĩu nặng, khúc hát năm xưa nay vắng lặng rồi.

6-) Người ơi ! Ta chẳng còn lời gì để nói, mà chỉ giao đời mình cho số mệnh mà thôi. Bao đắng cay ta cam đành chấp nhận, xác thân nầy có nghĩa lý gì đâu, bởi đời ta có lắm chuyện âu sầu.

"Trải qua (mấy) cuộc bể dâu,
Những điều trong thấy mà đau đớn lòng (*)"

Nắng mưa sương gió chất chồng
Khổ đau dồn dập tim lòng tái tê.
(Bên bờ Sông Seine, Gia Tự Diệu Thi, đêm 01-02-1999)
_________________

(*) "Kiều’’ Nguyễn Du

...*...*...*...
Anh còn nhớ không ? Em soạn bài vọng này trong lúc em đang mặc bộ đồ già lam xam xám... Em xả bỏ tất cả sự đời để yên tịnh... Nhưng rồi...
Rồi Anh gọi và năn nỉ muốn gặp tận mặt em. Em cũng chiều ý Anh và cho Anh đến nhà...
Vừa mờ cửa Anh thấy em, mặt Anh tái nhạt - Anh định ôm em để hôn như thường lệ - Em lấy tay chận lại và khoác khoác - Anh thẫn thờ đi vào phòng khách ngồi nhìn em - Rồi... Anh khóc òa lên như một đứa con nít - Em lặng thinh lòng nhẹ như lông hồng. Linh cảm cho em nhận "biết" đó là "Ai" khiến cho Anh xúc động mạnh dữ vậy. Em để cho khóc - em vẫn điềm nhiên ngồi nhìn Anh... Có lẽ Anh tự hỏi :
Gần đó, mà xa như vạn dặm
Hình ảnh xưa, nay ở nơi đâu
Lòng Anh tự hỏi những câu :
Vì ai em lại "cạo đầu" xa Anh ?
Anh ơi ! Em vẫn biết, mình nợ nần nhau - nên chưa trả xong - Sáu tháng sau, em để tóc và trở lại cuộc sống bình thường với "bề ngoài" - Còn sự thật trong lòng em dường như đã lặng yên từ lâu rồi. Hằng ngày, em luôn đóng những vai như :
Vui, buồn, hờn, giận, tình yêu, lận đận, si mê, ham muốn...
Chứ thật ra lòng chẳng nắm níu một thứ gì.

Ôm ghì hai chữ "Vô Vi"
Thuyền Từ Bát Nhã khắc ghi nơi lòng
Luôn luôn khấn nguyện Quan Âm
Cầu mong Nhân Thế thăng trầm vượt qua.

Ai muốn sao, em cũng chiều theo hết, vì em muốn cho tất cả được vui.
Mãi ghi nhớ ơn Anh, nhờ Anh, em mới được những giây phút yên tịnh an lành như thế này.

vdn

***
 Une Fleur
Sauvage...
(Hoa Dại)
À Robrt.C.

Je suis une fleur sauvage
Et je suis née dans la forêt
En regardant dans les nuages
Un papillon blanc qui volait
...
... Il s'est arrêté... je lui plais....
(France, Angers, hè 1991)
vdn

Hoa dại

Thân em là Hoa dại
Hương thoảng từ rừng hoang,
Trong áng mây lang thang,
Chập chờn con bướm trắng,
Hoa cười nghiêng trong nắng,
Từ đó bướm thôi bay...
(Song Anh dịch thoát)
Paris - 15-4-2006
***
Avec toi
Lorsque je dors avec toi
Je suis heureux plus qu’ un roi.
Contre ton corps doux et chaud
Il n’ est pas besoin de mots.
Il faut bien qu’ un prochain jour
On fasse vingt quatre heures d’ amour
Car au matin, quand je te quitte
Ma très chère petite anamite.
Mon coeur très fort est serré
Et mes yeux souvent sont mouillés...

Robert C.
France, Isère, chiều 21-06-1983

*


Bên em,

Bên em trong giấc mộng vàng
Anh nghe hạnh phúc nồng nàn hơn vua.


Thân em vừa ấm vừa êm
Lời nào tả xiết cho thêm đậm tình.


Một ngày anh khẽ ước ao
Một ngày ta sẽ yêu nhau một ngày
Rạng ngày cất buớc ra đi
Tim anh chợt nhói,chia ly lệ trào
Vài hàng anh gởi lại mình
Tặng em cô bé Nguời Tình An Nam.

S.A ngày 03/07/06
 ***
 
Anh Mãi Tình Nhân

Anh mãi Tình Nhân suốt đời em
Dìu em ngàn lối mộng êm đềm
Cho em những phút đời nhung gấm
Hiến tặng tim tình bao tháng năm.

Bây giờ muôn sự đà lắng đọng
Hiện tại ngàn điều được dịu êm
Ngày đêm em gắng chuyên cầu nguyện
Cho Anh và tất cả bình yên.

VDN
 ***
Từ Ngày Có Anh

Từ ngày có Anh,
Đời em màu xanh
Từ ngày có anh
Tình yêu rực ánh
Từ ngày có anh
Nắng vàng bao quanh
.......
Từ ngày anh yêu
Đời em mỹ miều
Từ ngày anh yêu
Dứt đời lãng phiêu
Từ ngày anh yêu
Hạnh phúc muôn chiều
Từ ngày anh yêu
Đời không quạnh hiu....
.........
Cảm ơn anh... tặng em màu xanh
Tạ ơn đời... cho em nụ cười
Và em mãi mãi khắc ghi ơn Người...
vdn
(Paris mùa hạ - 16.7.2006)

Quân tử với cành hoa dại (1984)
Đêm Lễ Tình Yêu
(La Nuit Saint-Valentin)


Đêm Lễ Tình Yêu phủ tuyết sương
Quân Tử lang thang giữa đêm trường
Bỗng dưng dừng bước nhìn hoa dại
Tim lòng vương vấn chuyện yêu đương.

Với tay nhặt lấy cành hoa ấy
Ấp ủ tình nồng tỏa ngát hương
Bao năm bôi xóa đời gió bụi
Tan biến đoạn trường, dứt đau thương.


(Chuyện tình 31 năm 14.2.1983 - 14-02-2014
của NTB_Caroline_ViệtDươngNhân và Robert C.)

 
 


2 comments:

Việt Dương Nhân said...

Hỗm rày không tin tức, chắc ANH ĐÃ ĐI RỒI !!

Việt Dương Nhân said...

Sáng nay nghĩ Anh đã đi xa rồi. Ai dè trưa xuống hộp thư nhận được carte và quà Anh tặng Sinh Nhựt em. Merci Anh.