Saturday, June 22, 2013

PARIS - LỄ TƯỞNG NIỆM CHIẾN SĨ QUÂN LỰC VNCH VỊ QUỐC VONG THÂN

Ngày Quân Lực VNCH - 2013





PARIS - LỄ TƯỞNG NIỆM
CHIẾN SĨ QUÂN LỰC VNCH VỊ QUỐC VONG THÂN
 
Paris Tưởng Niệm Chiến Sĩ và Quân cán chính VNCH đã hy sinh cho Tổ Quốc Việt Nam 
 
Kỷ Niệm ngày Quân Lực VNCH 2013 tại Nam Cali  


Ngày Quân Lực VNCH - Vi Anh


Trong thời gian các đoàn thể của Quân Lực Việt Nam Cộng Hoà chuẩn bị cử hành Ngày Quân Lực 19 tháng Sáu, có tin vui. Uỷ Ban Xây Dựng Nghĩa Trang Biên Hoà Hải Ngoại có tổ chức một chuyến đi vào ngày Chủ Nhựt 30 tháng Sáu, bắt đầu lúc giờ 8 giờ sáng, đặc biệt dành cho truyền thông đại chúng tiếng Việt đến dư lễ thưọng kỳ Việt Nam Cộng Hoà đồng thời xem xét địa thế và đóng góp ý kiến về hình thức, nội dung thêm cho kế hoạch thực hiện Nghĩa Trang Biên Hoà Hải Ngoại.
Mấy năm vừa qua một số nhân sĩ của các cơ quan, đoàn thể quân dân cán chính Việt Nam Cộng Hoà và công đồng người Việt ở hải ngoại dã cùng Uỷ Ban Xây Nghĩa Trang Biên Hoà Hải ngoại đã nỗ lực thực hiện một nơi để tử sĩ Việt Nam Cộng Hoà có nơi an vị tương xứng và để người Việt hải ngoại có nơi tưởng niệm tri ân. Và để thực hiện ý muốn của quân dân cán chính VNCH ở hải ngoại đã sống cùng chiến đấu bên nhau với đồng đội, chết được cùng nằm bên nhau dưới bóng cờ hồn thiêng sông núi nền vàng ba sọc đỏ.

Cho đến nay đồng bào đã giúp mua được miếng đất 55 mẫ̉u, giá 250.000 Đô la, đã trả góp được trên 90.000, đã trắc lượng mặt bằng, tiến hành thủ tục hành chánh xây dựng, giương bảng hiệu công trình.

Đây là vùng đất tuy hơi xa so với Little Saigon nhưng còn cho lập nghĩa trang và đang phát triễn, như Chùa Chân Nguyên cách đấy 15 miles mới thành lập mà rất nguy nga va đông thiện nam tín nữ.

Còn nhiều công trình kế tiếp phải làm như Tượng Thương Tiếc, nhiều bức tường đá đen ghi danh quân dân VNCH đã hy sinh, bảo tàng viện Quân Lực VNCH và nhiều kim tỉnh.

Trái lại 38 năm qua Nghĩa Trang Quân Đội Biên Hoà trong nước, nơi yên nghỉ của những ngưòi con yêu Tổ Quốc và nơi đồng bào tưởng niệm những chiến sĩ đã anh dũng vì dân chiến đấu vì nước hy sinh đã bị nhà cầm quyền CS Hà nội cô lập, bỏ hoang tàn, phá huỷ và đang qui hoạch lấy đất làm đường và xây cất cơ sơ sản xuất kinh doanh.

Việc xây dựng Nghĩa Trang Quân Đội Biên Hoà Hải Ngoại là hành động tái tạo một biểu tượng, một cổ tích liệt hạng, một hình thức nhớ ơn và trả ơn của người Việt đối với Quân Lực VNCH đã vì dân chiến đấu vì nước hy sinh.

Suốt 38 năm nước mất nhà tan, bôn ba nơi hải ngọai, ngưòi Việt hải ngoại vẫn liên tục cử hành Ngày Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa đều đều. Ngày 19 tháng 6 là Ngày Quân Lực Việt Nam Cộng Hoà [QLVNCH]. Đó là ngày ghi nhớ ơn của những nam nữ quân nhân Việt Nam Cộng Hoà đã vì nước hy sinh, vì dân chiến đấu khi còn ở nước nhà. Và một số lớn những người ấy bây giờ nay đã lớn tuổi mà không nghỉ ngơi, coi mình chưa xong nhiệm vụ, chưa giải ngũ, vẫn tiếp tục cùng đồng bào quân dân cán chính chiến đấu bằng con tim bộ óc trong một cuộc “chiến tranh khác” (other war) – là cuộc chiến tranh chánh trị, đấu tranh cho tự do, dân chủ, nhân quyền VN. Và cuộc chiến này đang thắng lợi đến đổi CS Hà nội muốn mua vũ khí trả tiền nhiều mà Mỹ không đồng ý vì nhà cầm quyền CS Hà nội vi phạm nhân quyền.

Một, trong chiến tranh Quốc Cộng ở nước nhà VN. Trong cuộc chiến tranh tự vệ chánh đáng chống lại sự xâm lược của CS Bắc Việt, QLVNCH là những người Việt - Bắc, Trung, Nam, đồng bào Thượng, đồng bào gốc Miên, gốc Hoa - đem những ngày hoa mộng của đời mình để chiến đấu cho tự do, dân chủ của đồng bào, bảo vệ quê hương xứ sở, nền văn hóa quốc gia dân tộc trước làn sóng xâm lăng của CS. Chiến đấu hào hùng, bẻ gãy mọi cuộc tấn công của CS. Dù mới thành lập nhưng kiên cường chiến đấu suốt hai thời đệ nhứt và đệ nhị VNCH. Không một xóm, một làng, một quận nào của Miền Nam từ Bến Hải đến mũi Cà mau, CS tấn công mà CS chiếm giữ được. Còn dân chúng VNCH chạy giặc là chạy vô vùng “quốc gia”, theo quân đội VNCH, chớ không chạy theo CS Bắc Việt hay du kích Việt Cộng. Đi trong vùng hẻo lánh đất liền thấy đồn nghĩa quân, địa phương quân, bóng dáng cán bộ Xây Dựng Nông Thôn, ngoài biển thấy tàu tuần duyên của Hải Quân VNCH là yên tâm coi như được chánh quyền bảo quốc, an dân.

Có trên 400.000 quân nhân VNCH đã hy sinh cho Tổ Quốc. Nếu so với dân số Mỹ với số 2 triệu quân nhân thương vong trong cuộc Chiến Tranh Nam Bắc của Mỹ, tỷ lệ tổn thất của QLVNCH cao gấp đôi của Mỹ. Nếu không thực sự dũng cảm chiến đấu, nếu không quyết tâm vì dân chiến đấu, vì nước hy sinh như lời tâm niệm của Quân Đội VNCH thì không có tổn thất lớn lao như vậy.

Với độ lùi thời gian quá đủ - 38 năm - với tài liệu về Chiến tranh VN Mỹ đã giải mật gần hết, những nhà nghiên cứu và lịch sử đã trả lại chân lý cho QLVNCH một thời bị đám Phản Chiến, thiên tả Mỹ gieo tiếng oán một cách oan sai trên truyền thông và dư luận Mỹ. Rõ rệt như trong cuộc Tổng Công Kích Tết Mậu Thân của Cộng sản Bắc Việt, quân nhân VNCH đã chống trả một cách quyết liệt và hữu hiệu. Không một đơn vị nào bị tan rã, không một thành phố nào CS chiếm giữ được.

Trái lại quân của Mặt Trận Giải Phóng Miền Nam, Việt Công bị nướng gần hết. Các sư đoàn xâm nhập của CS Bắc Việt bị phản công điên đảo phải rút qua biên giới Miên, Lào dưỡng quân, tạo một thời kỳ hậu Mậu Thân rất yên ổn cho VNCH.

Lúc bấy giờ tinh thần quân dân như cá với nước lên cao làm thanh niên VN tình nguyện vào QLVNCH quá đông khiến QLVNCH ngưng tuyển mộ và cho quân nhân gốc giáo chức biệt phái về trường tiếp tục dạy học.

Quân lực VNCH chiến đấu hào hùng, dũng cảm. Tiêu biểu như trong trận chiến Mùa Hè Đỏ Lửa 1972, CS Bắc Việt pháo kích như mưa, dùng chiến xa tấn công liên tục. QLVNCH đã anh dũng tử thủ chiến trường An Lộc. Một tiểu đội hạ được hai xe tanks. Đánh đuổi hết bộ đội CS Bắc Việt bao vây, làm ngạc nhiên Mỹ và thế giới.

Trong trận Khe Sanh, báo chí phản chiến của Mỹ ở Saigon, ăn ngủ trong phòng lạnh chê QLVNCH. Trái lại người quân nhân Mỹ ở chiến truờng rất kính phục. Trên Báo Armed Forces Journal của Mỹ số 19 tháng 4 năm 1972, Đại tá Robert Monelli, một sĩ quan Hoa Kỳ có mặt trong mặt trận đó đã kể lại: "Một tiểu đoàn VNCH với 420 binh sĩ bị bao vây liên tiếp trong ba ngày bởi một trung đoàn Cộng Sản độ 2,500 đến 3,000 tên. Quân đội Hoa Kỳ không thể tiếp tế cho họ được. Họ phải chiến đấu cho tới khi gần hết đạn, rồi mở đường máu bằng khí giới tịch thu của địch. Họ đã mang theo tất cả binh sĩ bị thương và cả một số xác chết. Không ảnh thám sát chụp được rõ ràng có 637 xác địch rải rác chung quanh căn cứ. Về phía quân đội VNCH, tiểu đoàn trên chỉ còn lại có 253 binh sĩ sau khi đến được vòng đai bạn.”

Trong thời kỳ Mỹ việt nam hoá chiến tranh và thi hành Hiệp Định Paris năm 1972, các cuộc nghiên cứu sau này của những chiến lược gia Mỹ, đặc biệt là ở ở Đại Học Texas cho biết nếu Quân lực Mỹ bị cúp quân viện như QLVNCH, thì Quân Lực Mỹ chỉ có thể chịu đựng ba tháng mà thôi, chớ không phải ba năm như QLVNCH.

Và trận chiến sau cùng khi VNCH bị Mỹ bức tử. Mỹ cúp viện trợ chánh quyền VNCH, cúp quân viện QLVNCH, kể cả đạn dược và xăng dầu thiết yếu. Thế nhưng một sư đoàn của QLVNCH đã anh dũng cầm cự chiến đấu với bốn sư đoàn quân Bắc Việt trong suốt hai tuần lễ tại Xuân Lộc.

Hai, trong chiến tranh chánh trị ở hải ngoại. Ngày Quân Lực là ngày thán phục những quân nhân VNCH sau nhiều năm tù cải tạo còn da bọc xương, đi tỵ nạn chánh trị ở các nước, nhưng không ai coi mình đã giải ngũ.

Tướng Mac Arthur nói, người lính già không chết mà chỉ khuất mờ trong lịch sử thôi. Những người lính già của QLVNCH cùng toàn quân dân, cán, chính vẫn tiếp tục cuộc chiến đấu. Chuyển sang hình thái chiến tranh mới, chiến tranh chánh trị, đấu tranh cho tự do, dân chủ, nhân quyền VN. Có tự do, dân chủ nhân quyền, là không có CS độc tài đảng trị toàn diện.

Ngày Quân Lực là ngày quân dân cán chính VNCH ở hải ngọai tự hào mình đã góp một bàn tay khai nguyên, xây dựng trưởng thành được một Việt Nam Hải Ngoại đối kháng với chế độ CS ở nước nhà VN. Không sống được ở VN với CS, quân dân cán chính VNCH và hậu duệ đem VN theo mình. Tương kế tựu kế vận động giương cao ngọn cờ VN nền vàng ba sọc đỏ tại các nước định cư ở Tây Âu, Bắc Mỹ và Úc châu dù VNCH bây giờ không còn pháp nhân công pháp đối với Liên Hiệp Quốc.

38 năm sau, chỉ một thế hệ xã hội học thôi, non nửa đời người thôi, bất cứ nơi nào có cộng đồng người Việt là có các tổ chức chánh trị, hội đoàn, văn hóa, xã hội ngoại vi, thân hào nhân sĩ vừa là đối tượng vừa là chủ thể của Việt Hải Ngoại.

Trong những người Việt còn gắn bó với vận mạng nước non nhà, phần lớn có anh chị em QLVNCH. Bỏ công bỏ của riêng, “ăn cơm nhà ra vác ngà voi hành tổng” để phục vụ cộng đồng. Bất cứ nơi nào có biểu tình chống Cộng là có mặt anh chị em quân nhân VNCH đảm trách vai trò xương sống và an ninh nổi chìm cho cuộc đấu tranh. Khen thì ít, chê lại nhiều, nhưng tinh thần cộng đồng trong tim óc vẫn mạnh hơn những tiếng bấc tiếng chì vào vốn phải có trong sinh hoạt tập thể.

Ba, Ngày Quân Lực là ngày nhớ ơn những người mẹ, người vợ, người chị, người em gái, nhưng con trai, gái nhỏ - gia đình quân đội- của quân nhân QLVNCH đã buôn gánh bán bưng, lo tần lo tảo, chắt mót để dành đi “thăm nuôi chồng con em” là quân nhân QLVNCH bị đi tù cải tạo.

Ngày Quân Lực là ngày lớp trẻ của các gia đình quân dân cán chính VNCH dành cơ hội nhận thức và khẳng định mình từ đâu, nhờ ai mà đến được những vùng đất hứa này để có cơ hội tiến thân ngàn lần hơn những người đồng trang lứa còn kẹt trong nước. Để từ đó tiếp nối truyền thống hào hùng và tinh thần bất khuất của những cha anh là chiến sĩ VNCH đi trước. Đó là những người nay dù già rồi vẫn tiếp tục con đường đấu tranh cho tự do, dân chủ, nhân quyền VN mà gần 90 triệu đồng bào trong nước rất tin tưởng và hy vọng./. ( Vi Anh)

(Việt Báo) 

Chống độc tài hay chống lẫn nhau? - Người Việt Thầm Lặng

|
pytanie
Trong cuộc đời, ai cũng phải đối diện với những lựa chọn. Có thể nói cuộc sống là một chuỗi những lựa chọn. Chẳng hạn khi lập gia đình, ta có nhiều người yêu nhưng trong đó ta chỉ được chọn một người duy nhất làm bạn trăm năm của mình. Khi đấu tranh cho tự do dân chủ, ta cũng phải lựa chọn một trong nhiều phương thức đấu tranh khác nhau, như bạo động hay ôn hòa? để lật đổ, để chuyển hóa hay để cải thiện chế độ? công khai, bán công khai hay bí mật? đấu tranh với ai? gia nhập tổ chức nào? v.v. Sự lựa chọn nào cũng đòi hỏi ta phải suy nghĩ nhiều ngày, có khi nhiều tháng và có thể nhiều năm.
Trước một vấn đề đòi hỏi lựa chọn thì mỗi người lựa chọn mỗi cách, tùy theo bản tính, hoàn cảnh, khả năng, quan điểm, cách nhìn vấn đề, và rất nhiều yếu tố riêng biệt khác của mỗi người. Người chọn bạn trăm năm theo tiêu chuẩn phải là người đẹp mã, có nghề nghiệp tốt hẳn nhiên có quan niệm, tính tình khác với người chọn theo tiêu chuẩn phải là người cao thượng, ôn hòa, điềm đạm. Trước những lựa chọn khác nhau như thế, không thể chỉ dựa vào đó để xác định người nào đúng người nào sai, người nào tốt người nào xấu.
Ai chọn cách nào, lựa đối tượng nào cũng đều có lý riêng của mình, hẳn nhiên lý đó nơi mỗi người mỗi khác và không hẳn ai cũng hiểu hay thông cảm được. Trong lãnh vực chính trị, người có tinh thần dân chủ thì dễ dàng chấp nhận những lựa chọn khác với mình đồng thời tôn trọng những lựa chọn ấy. Còn những người có tính độc tài độc đoán thì chỉ chấp nhận những lựa chọn nào giống mình, lựa chọn nào khác với mình thì tiên thiên là sai, dở, kém, thậm chí là xấu, đáng trách, đáng bài trừ…
Xin đơn cử một trường hợp cụ thể vừa xảy ra vài tháng nay. Trước tham vọng xâm lược của Trung cộng đối với Việt Nam và trong tình trạng Việt Nam đang bị chế độ độc tài CSVN cai trị, có hai suy nghĩ trái ngược nhau:
– Phe A cho rằng trước hiểm họa chung cho dân tộc Việt Nam, nghĩa là cho cả người Việt quốc gia lẫn người Việt cộng sản, thì cả hai bên quốc gia lẫn cộng sản phải cùng hợp tác với nhau chống kẻ thù chung đang muốn chiếm lấy đất nước mình, nô lệ hóa dân mình. Hiểm họa bị Trung cộng xâm chiếm lớn gấp bội hiểm họa bị chế độ CSVN cai trị, nên người Việt quốc gia phải tạm thời hợp tác với người Việt cộng sản để chống Trung cộng Hán hóa dân tộc mình trước đã. Sau khi thoát khỏi hiểm họa đó thì chúng ta lại tiếp tục đấu tranh dẹp bỏ chế độ độc tài CSVN sau.
– Phe B cho rằng trước tiên phải tiêu diệt chế độ CSVN đã thì mới có thể chống Trung cộng xâm lược hữu hiệu được, vì CSVN là tay sai của Trung cộng, chúng đang âm thầm bán đứng Việt Nam cho Trung cộng. Làm sao chúng ta có thể chống Trung cộng được khi CSVN vẫn còn đó và sẵn sàng tiếp tay, tạo điều kiện thuận lợi cho Trung cộng xâm chiếm Việt Nam? Nhất là làm sao có thể hợp tác với CSVN để cùng chống lại Trung cộng khi CSVN luôn luôn lật lọng và sẵn sàng đâm sau lưng ta? Lịch sử cho thấy những tổ chức chính trị yêu nước hợp tác với cộng sản chống thực dân Pháp thì đều bị cộng sản lợi dụng để rồi cuối cùng bị chúng tiêu diệt.
Phe A phản bác lại rằng mình đấu tranh tiêu diệt CSVN đã mấy chục năm không thành công, mà chẳng biết đến bao giờ mới thành công. Trong khi đó, hiểm họa Trung cộng biến Việt Nam thành một tỉnh của họ thì cận kề ngay trước mắt và lớn hơn rất nhiều so với hiểm họa bị CSVN cai trị. Nếu chờ tiêu diệt CSVN rồi mới chống Trung cộng thì e rằng Trung cộng đã chiếm được toàn lãnh thổ Việt Nam trước khi ta tiêu diệt được CSVN. Giữa việc đấu tranh thoát ách cai trị của Trung cộng và việc đấu tranh lật đổ chế độ độc tài CSVN thì việc nào quan trọng và cần thiết hơn? Vì thế sự khôn ngoan đòi hỏi phải chấp nhận tạm thời hợp tác với những thành phần chống Trung cộng trong chế độ CSVN (hiện đang càng ngày càng đông lên) để ngăn chặn kịp thời hiểm họa mất nước, đồng thời cùng họ chống lại bọn thân Trung cộng trong hàng ngũ CSVN.
Phe B cho rằng phe A quá ngây thơ, không hiểu được bản chất của cộng sản. Cộng tác với CSVN để chống Trung cộng thì chẳng những không chống được Trung cộng mà còn bị CSVN tiêu diệt nữa. Như vậy chẳng phải là ngu sao?
Quả thật, đó là hai cách lựa chọn khác nhau phát xuất từ những suy nghĩ, khuynh hướng khác nhau. Hai cách lựa chọn trên, cách nào cũng có lý và đều xuất phát từ lòng yêu nước và ý chí muốn cứu nước. Sở dĩ hai phe suy nghĩ và lựa chọn trái ngược nhau vì họ nhìn vấn đề từ những khía cạnh khác nhau.
Thế nhưng điều đáng buồn và hết sức đáng trách là hai phe cùng chiến tuyến lại chống nhau mạnh mẽ chỉ vì lựa chọn khác nhau. Tệ nhất là chụp mũ nhau là thân cộng, là tay sai cộng sản, là cộng sản nằm vùng bây giờ mới lộ mặt ra. Hai phe không phe nào vì bị phe kia chỉ trích hay chụp mũ mà thay đổi lập trường. Cuối cùng thì hai phe chống nhau còn mạnh hơn và nhiều hơn là chống Trung cộng hay chống CSVN. Điều này gây nên tình trạng chia rẽ trầm trọng giữa người Việt quốc gia với nhau. Chính mình gây thiệt hại cho lực lượng của mình vốn đã yếu mà phía địch chẳng bị thiệt hại gì.
Mục đích của bài này không phải là phân tích xem phe nào có lý hay đúng hơn phe nào, mà chỉ muốn nêu lên một sự kiện thực tế là nhiều người đã coi chuyện nhỏ quan trọng hơn chuyện lớn! coi sự khác biệt giữa những người cùng chiến tuyến lớn hơn sự khác biệt giữa người quốc gia và cộng sản! coi sự bất lợi của tình trạng bất đồng ý kiến nội bộ lớn hơn cái hại của sự chia rẽ, mất đoàn kết!
Rất nhiều trường hợp, nếu không đủ tỉnh táo, ta chỉ thấy cái lợi hay cái hại nhỏ trước mắt mà không thấy cái lợi hay cái hại lớn đằng sau gắn liền với nó. Chẳng hạn khi ta diệt cỏ thì ta diệt luôn cả lúa; khi ta thoả mãn cơn đói bằng việc ăn một thực phẩm nào đó, ta đâm ra bị bệnh do món ăn đó không an toàn vệ sinh, v.v. Tương tự như vậy, có khi ta thấy lập trường của ai đó có hại cho đại cuộc, ta tố cáo, đánh phá người đó; ta không ngờ việc đánh phá đó gây bất hoà và mất đoàn kết trong cộng đồng. Có thể cái hại do người đó gây ra cho đại cuộc thì nhỏ, còn sự chia rẽ do ta tạo ra khi đánh phá người đó còn hại cho đại cuộc nhiều hơn cái hại kia gấp bội.
Nhiều người tuy chống cộng, chống độc tài và đấu tranh cho tự do dân chủ nhưng vẫn còn tâm thức độc tài độc đoán, không chấp nhận những ai có lập trường chống cộng, chống độc tài khác với mình. Thử hỏi nếu những người này lật đổ được chế độ độc tài hiện nay thì họ sẽ lập nên thể chế nào? độc tài hay dân chủ?
Khi phải giải quyết những vấn đề có nhiều ý kiến để lựa chọn khác nhau, hẳn nhiên dân tộc nào cũng chia thành nhiều phe nhiều nhóm do có những lựa chọn khác nhau. Điều đó rất tự nhiên vì “chín người mười ý”, luật đa dạng trong xã hội là như thế! Dân tộc nào chỉ nghĩ ra được một vài ý kiến để lựa chọn thôi, hẳn là dân tộc ấy kém suy nghĩ, ít người tài…
Trước nhiều ý kiến khác nhau để lựa chọn như thế, dân tộc nào biết tôn trọng sự lựa chọn khác biệt của nhau, tôn trọng cách suy nghĩ và lý lẽ của nhau, thì họ tìm cách đi đến một lập trường duy nhất bằng cách dựa theo ý kiến của đa số. Sau khi ý kiến của đa số trở thành quyết định chung, thì cả phần thiểu số cũng vui vẻ chấp nhận quyết định chung ấy là quyết định của mình.
Nhưng ngược lại, trước những lựa chọn khác biệt nhau như thế, có những dân tộc không thể thống nhất với nhau được một điều gì. Vì ai cũng cho rằng chỉ có lựa chọn của mình hay của phe mình là đúng, nên muốn ép buộc người khác, phe khác phải theo cách lựa chọn của mình. Ai suy nghĩ hay lựa chọn khác với mình hẳn nhiên là sai, phải triệt hạ, không cách này thì cách khác, không bịt miệng hay hạ bệ được thì chụp mũ, vu khống, v.v. Phe nào người nào cũng hành xử như thế thì ắt nhiên sẽ đánh phá lẫn nhau, hạ uy tín nhau, để rồi chẳng quyết định được điều gì chung. Thật đáng tiếc là dân tộc chúng ta nằm trong số này.
Địch thù muốn gây chia rẽ nội bộ những nhóm người có tâm thức như thế thật dễ dàng. Bọn nằm vùng chỉ cần nêu ra một vấn đề tế nhị nào đó có thể nhìn từ nhiều khía cạnh khác nhau, thì nội bộ những tổ chức ấy liền phát sinh nhiều phe phái tranh cãi nhau, đập nhau chí chóe tương tự như những ông thầy bói rờ voi trong dụ ngôn của Đức Phật (*).
Đứng ngoài nhìn vào, ta có thể đoán được vận mệnh của hai loại dân tộc ấy. Những dân tộc có tinh thần dân chủ biết tôn trọng sự khác biệt sẽ tạo được những thể chế dân chủ, sẽ phát sinh được những chính phủ biết tôn trọng nhân quyền. Còn những dân tộc có tâm thức độc tài không chấp nhận cho người khác được quan niệm và suy nghĩ khác với mình sẽ triền miên sống trong thể chế độc tài, vì “rau nào sâu nấy”, “cây nào trái nấy” hay “dân tộc nào thể chế nấy”. Thật vậy, một dân tộc có tâm thức độc tài tất yếu phải sinh ra những thể chế độc tài, không thể khác được! Những dân tộc ấy phải hy sinh biết bao xương máu mới dập tắt được chế độ độc tài hiện hành, nhưng chẳng bao lâu họ lại lập nên một chế độ độc tài khác như một điều tất yếu. Triền miên bị cai trị bởi những thể chế độc tài như thế, những dân tộc ấy không thể nào hưởng được tự do, hạnh phúc và tiến bộ như những dân tộc có thể chế dân chủ được.
Hiện nay, CSVN đang trong ở tình trạng rối beng với trăm chuyện khó khăn phải đối phó, thù trong giặc ngoài, chia rẽ nội bộ, kinh tế suy thoái, v.v. Bên ngoài thì Trung cộng đang lăm le xâm chiếm, bên trong thì dân chúng căm hờn sẵn sàng nổi dậy… Chúng hết sức lúng túng, không biết xoay sở thế nào, chỉ biết đối phó. Nhiều việc chúng biết là hết sức bất lợi cho chính sự tồn tại của chúng, cho đất nước nhưng vẫn cứ phải muối mặt mà làm. Khả năng bị rã đám và bị lật đổ của bọn chúng rất cao.
Vì thế, bây giờ là thời điểm rất thuận lợi cho cuộc đấu tranh chống cộng, chống độc tài để dứt điểm chế độ phi nhân bán nước này. Trong nước cũng như hải ngoại, cần tập trung lực lượng vào một mũi nhọn duy nhất thì mới đủ năng lực dứt điểm chế độ này được. Chúng ta đừng để cơ hội này vuột khỏi tầm tay của mình một lần nữa. Muốn thế, mỗi người chúng ta cần thay đổi tâm thức và cách hành xử của mình, nghĩa là tập sống tinh thần dân chủ đa nguyên, biết tôn trọng suy nghĩ và sự lựa chọn của nhau trong đời sống thường ngày, trong gia đình cũng như ngoài xã hội, nhất là giữa những người đấu tranh cho tự do dân chủ với nhau. Khi cùng mẫu số chung là chống độc tài, là đấu tranh cho tự do dân chủ, thì sự khác biệt đường lối đấu tranh chỉ là chuyện nhỏ, đoàn kết lại để tạo nên sức mạnh mới là chuyện lớn. Đừng vì chuyện nhỏ mà làm hỏng chuyện lớn.
Chuyện cụ thể nhất phải làm là những người cùng chiến tuyến chống độc tài cộng sản hãy quyết tâm không đánh phá nhau, không chỉ trích nhau nữa, dù không đồng ý với nhau, hay quan điểm ngược lại nhau… Có làm được chuyện nhỏ này thì mới mong bàn đến chuyện lớn hơn được. Bằng không thì… đành bó tay, tuyệt vọng!
© Người Việt Thầm Lặng.
© Đàn Chim Việt
__________________________
(*) Trong Kinh Đại Bát Niết Bàn và trong Kinh Trường A Hàm của Phật Giáo, có chép dụ ngôn của Đức Phật đại lược như sau: Có một ông vua nọ muốn biết người mù nhìn sự vật ra làm sao. Vua bèn cho gọi năm anh mù đến, cho mấy anh sờ vào một con voi rồi tả cho vua nghe. Anh sờ trúng cái vòi thì nói con voi giống như vòi nước. Anh sờ trúng tai voi thì nói con voi giống như cái quạt. Anh sờ trúng bụng voi thì nói con voi giống như cái trống. Anh sờ trúng chân voi thì nói con voi giống như cột nhà. Anh sờ trúng đuôi voi thì nói con voi giống như cái chổi. Năm anh mù tả con voi theo kiểu của mình, không ai giống ai, người nào cũng cho mình đúng rồi cãi nhau um xùm làm vua vừa buồn cười vừa thương hại. Buồn cười vì anh nào cũng cho mình biết được con voi, thương hại vì các anh mù mà không biết mình mù, chỉ sờ thấy một phần nhỏ mà tưởng là mình đã thấy toàn thân con voi.
Một hình ảnh khác: hai con chó đang vui vẻ đùa giỡn với nhau, nhưng chỉ cần ai đó quăng cho chúng một cục xương, là hai con gây lộn với nhau để giành cục xương cho mình. Cục xương ở đây không chỉ là quyền lợi, mà chỉ là một vấn đề có thể gây tranh cãi, trong đó ai cũng muốn giành phần thắng về phía mình.

HÀNG KHÔNG - QUÂN SỰ - Sukhoi 35 biểu diễn ngoạn mục tại hội chợ hàng không Bourget

Thứ sáu 21 Tháng Sáu 2013
Một chiếc Sukhoi 35 đang bay biểu diễn tại hội chợ hàng không Bourget, ngoại ô Paris, ngày 20/06/2013.
Một chiếc Sukhoi 35 đang bay biểu diễn tại hội chợ hàng không Bourget, ngoại ô Paris, ngày 20/06/2013.
REUTERS/Pascal Rossignol

Thụy My
Mỗi chuyến bay biểu diễn của Serguei Bogdan đều là một sự kiện. Tại hội chợ hàng không Bourget lần này, chính ông là người điều khiển chiếc phi cơ tiêm kích tân tiến nhất của Nga, chiếc Sukhoi SU35. Đây là lần đầu tiên SU35 xuất hiện trong một hội chợ quốc tế, đã gây nhiều ấn tượng cho công chúng với những màn trình diễn ngoạn mục trên không.

Người phi công từng trải với đôi vai rộng say sưa nói về SU35, kiểu máy bay được ra mắt vào năm 2008 mà ông là phi công đầu tiên điều khiển. Vị cựu đại tá Không quân Nga kể lại: “Tôi làm việc với SU35 ngay từ đầu. Ngay từ những bản vẽ đầu tiên, tôi đã hợp tác với các kỹ sư của nhóm bay, với tư cách phi công đầu tiên bay thử nghiệm. Và như vậy tôi theo sự hình thành chiếc máy bay, và đã là người đầu tiên điều khiển vào ngày 19/02/2008, cũng như ba kiểu máy bay sau đó”.
Chiếc SU35 với mũi chúc về đằng trước, đôi cánh như xếp lại với hai bánh lái, có dáng thon nhưng đồ sộ, đặc thù của các chiến đấu cơ Nga. Hai động cơ phản lực siêu mạnh và tính năng động trên không đã giúp chiếc SU35 tung hoành trên bầu trời Paris, dưới cặp mắt thán phục của công chúng tham dự hội chợ.
Chiếc phi cơ tiêm kích hiện đại này được giới thiệu tại Bourget thuộc thế hệ 4++, mã số NATO là +Flanker Plus+, là một chiến đấu cơ đa năng nặng 17 tấn, có thể bay với vận tốc 2.500 km/giờ ở tầm cao và 1.400 km/giờ ở tầm thấp, với mức trần là 18.000 mét. Tốc độ cất cánh là 18.000 m/phút, bán kính hoạt động 3.500 km và có thể trải rộng ra 6.500 km nếu được tiếp liệu trên không.
SU35 còn là một công cụ chiến đấu đáng nể với số vũ khí trang bị bên trong, và năng lực vận tải quân sự lên đến 8 tấn cho 14 điểm vận chuyển. Hiện nay loại máy bay này chỉ mới được đơn vị tiêm kích Nga sử dụng. Không quân Nga đã đặt hàng 48 chiếc, và đã được chào hàng cho nhiều nước trong đó có Trung Quốc, Ấn Độ và Brazil.
Mỗi lần SU35 bay biểu diễn đều là những giây phút độc đáo. Trong lần trình diễn đầu tiên trước quốc tế tại hội chợ Bourget, phi công lão luyện Serguei Bogdan đã thực hiện các xen nhào lộn đầy kịch tính, trong tiếng động đinh tai.
Ngay từ khi cất cánh, ông đã cho bay lên gần như thẳng đứng trước khi cho máy bay lộn nhiều vòng, đâm ngang dọc và bổ nhào trước cái nhìn sững sờ của khán giả. Cao điểm của màn trình diễn này là lúc người phi công cho máy bay đứng sững lại như bất động trên bầu trời, trước khi bay tiếp dưới sức đẩy của các động cơ phản lực. Rồi ông thả rơi phi cơ như một chiếc lá rụng, chiếc máy bay tự xoay quanh mình trước khi cất lên làm những vòng nhào lộn khác.
Serguei Bogdan cho biết, các thủ thuật trên không tiêu biểu cho những gì người ta chờ đợi nơi một máy bay tiêm kích, nhưng cho thấy khả năng xoay sở của phi cơ trong lúc đang bay. Ông giải thích: “Điều quan trọng trong màn biểu diễn này là nó chứng tỏ sự an toàn và ổn định của chiếc chiến đấu cơ. Bay ở tầm thấp để công chúng nhìn rõ được những màn trình diễn, nhưng cũng giúp các chuyên gia ước lượng được các khả năng của phi cơ, các phản ứng của nó trước các thủ thuật nhào lộn được áp đặt”.
Người phi công 51 tuổi, đã có 4.900 giờ bay trên 55 loại phi cơ khác nhau nhấn mạnh: “Điều này cũng rất quan trọng đối với phi công vì chiếc SU35 lấy lại tốc độ cũ rất nhanh, và góc tấn công của nó rất ổn định, dễ điều khiển cho dù đang ở trong tình thế nào. Đây là ưu điểm chủ yếu của chiến đấu cơ này”. Ông nói thêm: “Nhưng SU35 còn có các ưu điểm khác nữa, vì một chiếc máy bay cũng giống như một đứa trẻ, mà người ta giúp nó phát hiện ra các năng lực của mình khi cầm lấy tay, dẫn dắt đứa bé”.
tags: Hàng không - Hội chợ - Khoa học - Nga - Pháp - Quân sự - Quốc tế

ĐIỂM BÁO RFI: TRUNG QUỐC - Vì sao Bắc Kinh chống ô nhiễm không hiệu quả ? + PHÁP: Tuổi trẻ « khủng hoảng niềm tin » + BRAZIL: Mùa xuân Ả Rập đã đến Brazil ? + Ai Cập : Mùa xuân Ả Rập chưa kết thúc

Thứ bảy 22 Tháng Sáu 2013
Dân Bắc Kinh đeo khẩu trang do không khí ô nhiễm(REUTERS /Kim Kyung-Hoon)
Dân Bắc Kinh đeo khẩu trang do không khí ô nhiễm(REUTERS /Kim Kyung-Hoon)

Lê Phước
Mấy thập niên nay kinh tế Trung Quốc phát triển thần tốc và đã soán ngôi Nhật Bản để trở thành đệ nhị cường quốc kinh tế thế giới. Thế nhưng, để trả giá cho sự phát triển đó, nước này phải chịu hậu quả môi trường và xã hội hết sức nặng nề. Báo Le Monde chú ý đến hồ sơ ô nhiễm môi trường với dòng tựa gây chú ý : «Trung Quốc : tội gây ô nhiễm có thể lãnh án tử hình ».

Tờ báo cho biết, chính phủ Trung Quốc đang tăng cường biện pháp chống ô nhiễm bằng những hình phạt nặng hơn, dự kiến có thể lên đến mức tử hình đối với những trường hợp gây ô nhiễm nghiêm trọng. Mục tiêu nhắm đến là các nhà máy công nghiệp gian lận trong việc bảo vệ môi trường.
Le Monde nói rõ, đó là những nhà máy công nghiệp cố tình xả nước thải độc hại ra môi trường bằng hệ thống thoát nước được xây dựng một cách bất hợp pháp. Các loại nước thải thường rất độc hại và ảnh hưởng nghiêm trọng đến môi trường và cuộc sống của dân cư địa phương.
Việc tăng hình phạt nói trên được công bố sau khi công bố kết quả điều tra môi trường ở nhiều tỉnh thành bắt đầu từ đầu năm nay theo lời hứa của nhà lãnh đạo Tập Cận Bình khi vừa nhậm chức. Tờ báo nhắc lại, một chiến dịch tấn công tội phạm gây ô nhiễm đã được phát động và có 118 người đã bị bắt giữ trong các ngành khai thác mỏ và hóa dầu.
Thế nhưng, Le Monde nhận định, sự « ra oai » nói trên của nhà cầm quyền không tương ứng với thực tế tại Trung Quốc bởi ở nước này các phương tiện truyền thông thì bị « bịt miệng » còn ngành tư pháp thì không hề được độc lập trong xét xử.
Hôm 19/06, một tờ báo thường được nhà cầm quyền Trung Quốc « chú ý » là Nam Phương Đô Thị Báo tại Quảng Châu đã đăng bài xã luận nhấn mạnh rằng : « Hình phạt chỉ phát huy sức mạnh khi mà người ta dám công khai sự thật về ô nhiễm ». Tờ báo này còn cho biết thêm một trường hợp tại Quảng Đông rằng : Dù có nhiều nhân chứng và hình ảnh làm bằng về một vụ ô nhiễm, nhưng cơ quan bảo vệ môi trường tại địa phương vẫn kiên quyết phủ nhận.
Le Monde dẫn lời nhận định của một luật sư tại Bắc Kinh cho rằng, việc chống ô nhiễm tại Trung Quốc không hiệu quả do tình trạng chồng chéo trong nhiệm vụ giữa các cơ quan, và nhất là hiện tượng che giấu thực trạng ô nhiễm để đảm bảo thành tích của chính quyền địa phương.
Cuối cùng, Le Monde dẫn lời của một nhà môi trường Trung Quốc cho biết, các tòa án nước này hiếm khi dám xét xử những công ty « có quan hệ lớn ». Người này kêu gọi : Để cho các biện pháp chống ô nhiễm nói trên được thực thi trong thực tế, thì các công dân cần phải tiếp tục đấu tranh.
Khói bụi tại Singapore : Ai chịu trách nhiệm ?
Mấy ngày qua, nạn cháy rừng tại Indonesia đã gây khói mù nghiêm trọng ở hai nước láng giềng Singapore và Malaysia. Ai là người phải chịu trách nhiệm ? Nhật báo cảnh hữu Pháp Le Figaro trả lời câu hỏi này với hàng tựa mỉa mai : « Mùa hỏa hoạn mang nhiều mối lợi».
Tờ báo nhắc lại rằng, mấy chục năm qua, nạn cháy rừng vào mùa khô cứ kéo dài ở Indonesia. Mấy ngày qua, cháy rừng ở Indonesia lại xảy đến và gây ảnh hưởng nghiêm trọng đến hai nước láng giềng Singapore và Malaysia. Đến mức mà chính phủ Singapore đã phải cử gấp bộ trưởng môi trường đến Jakarta để hối thúc nhà cầm quyền Indonesia có giải pháp.
Thế nhưng, đến hiện tại, giải pháp dài hạn vẫn chưa tìm thấy bởi bất đồng giữa nhà cầm quyền 3 nước vẫn còn tồn tại. Tờ báo nhắc lại, bộ trưởng môi trường Singapore đã đáp trả động thái gấp gáp của Singapore bằng việc kêu gọi chính phủ Singapore « đừng ứng xử theo kiểu trẻ con » vì cho rằng chính các công ty Singapore là thủ phạm gây cháy rừng.
Câu trả lời cho sự nhập nhằng này, theo Le Figaro, là khá đơn giản. Số là, Indonesia và Malaysia sản xuất đến 80% lượng dầu cọ trên thế giới. Thị trường này đang ngày càng mở rộng và hiện tăng bình quân 13% mỗi năm. Việc mở rộng diện tích trồng cọ đã kéo theo nạn đốt phá rừng nghiêm trọng. Các công ty « thủ phạm chính » là những công ty Malaysia và Singapore hoạt động trong lĩnh vực nói trên ở Indonesia.
Cả ba nước do đó không ai muốn giết đi « con gà đẻ trứng vàng » của mình. Và thế là, rừng cháy gây thiệt hại môi trường nhưng lại có lợi về kinh tế, đúng như tựa đề bài viết : Mùa hỏa hoạn nhiều mối lợi.
Tiết lộ mới về vụ tấn công khủng bố In Amenas tại Algeri
Để trả đũa việc Pháp can thiệp quân sự vào Mali, các lực lượng Hồi Giáo cực đoan đã tấn công bắt cóc con tin tại khu khí đốt In Amenas trên lãnh thổ Algeri. Cuộc tấn công được thực hiện thế nào ? Le Figaro đăng bài giải đáp câu hỏi này.
Le Figaro cho biết, trong số ra ngày hôm qua, tờ nhật báo El-Khabar tại Algeri đã đăng tải một số chi tiết mới về vụ khủng bố hôm 16 tháng Giêng rồi tại khu khí đốt In Amenas. Theo đó, lực lượng an ninh Angeri trước khi khủng bố xảy ra đã nhận được nhiều tin tức cho biết bọn khủng bố đang chuẩn bị thực hiện một điều gì đó.
Thế nhưng, họ lại không để ý đến một người đàn ông bán thuốc lá gần chốt an ninh của khu khí đốt In Amenas. Người này đã theo dõi cách thức hoạt động của an ninh ở đây để đề ra phương thức tấn công.
Một tiết lộ đáng chú ý khác đó là, hồi tháng 4 năm 2012, các lực lượng Hồi Giáo cực đoan đã bắt được một quan chức ngoại giao Algeri từng làm việc 2 năm trong khu khí đốt In Amenas. Người này bị tra tấn và đã tiết lộ thông tin về nội tình bên trong khu vực để cho bọn khủng bố lên kế hoạch tấn công.
Mùa xuân Ả Rập đã đến Brazil ?
Hai tuần qua, Brazil nóng lên bởi các vụ biểu tình phản đối nhà cầm quyền. Báo chí Pháp hôm nay tiếp tục đặt nhiều chú ý cho sự kiện này.
Nhật báo Le Monde đăng bài : «Cơn phẫn nộ của xã hội đang gây sức ép lên nữ tổng thống Dilma Rousseff», nhật báo cánh tả Pháp Libération thì có bài : « Cánh hữu cứng rắn Brazil đang tìm cách phỏng tay trên », nhật báo cánh hữu Le Figaro chạy tựa : «Dilma Rousseff lúng túng trước làn sóng đối kháng ».
Ba tờ báo đồng nhắc lại vụ xuống đường khắp Brazil hôm tối thứ Năm rồi với hơn 1 triệu người tham gia. Cảnh sát đã phải bắn đạn cao su và hơi cay để giải tán đám đông. Trong hàng ngũ người biểu tình đã có thương vong. Tổng thống Rousseff đã phải hủy các chuyến công du nước ngoài trong đó có chuyến thăm chính thức đến Nhật Bản, và đã triệu tập khẩn cấp cuộc họp tìm giải pháp.
Nguồn gốc của làn sóng biểu tình này là việc người dân phản đối quyết định tăng giá vé giao thông công cộng của nhà cầm quyền. Dù rằng mức tăng chẳng đáng bao nhiêu, nhưng đã vô tình làm vỡ òa nỗi phẫn uất của người dân, nhất là tầng lớp trung lưu thành thị.
Họ nhân cơ hội này cùng nhau xuống đường phản đối các hồ sơ khác như : tham nhũng, đời sống bấp bênh, nạn cửa quyền và việc chính phủ chi tiêu quá nhiều cho việc đăng cai Cúp Bóng đá Thế giới 2014 trong bối cảnh kinh tế đất nước đang gặp khó khăn.
Các tờ báo cho biết, cái khó của nhà cầm quyền là làn sóng xuống đường ngày càng mạnh, và có tính « tự phát », tức mạnh ai nấy xuống đường bất chấp đảng phái chính trị, và đến hiện tại cũng chưa có cá nhân hay tổ chức nào được xem là thủ lĩnh của làn sóng này.
Người biểu tình hẹn nhau trên mạng và xuống đường biểu lộ sự bất bình. Le Figaro còn nói rõ, tầng lớp trung lưu thành thị tỏ ra chán nản sau 10 năm điều hành đất nước của Đảng Lao Động của tổng thống Rousseff.
Ai Cập : Mùa xuân Ả Rập chưa kết thúc
Mùa xuân Ả Rập tại Ai Cập dường như chưa kết thúc khi mà bất ổn chính trị thời hậu Mubarak vẫn ngày một trầm trọng. Nhật báo cánh tả Libération nhìn về đất nước này với bài viết : «Xuống đường ủng hộ tổng thống Morsi tại Cairo ».
Số là gần đây, Ai Cập lại rơi vào cảnh người dân xuống đường biểu tình phản đối tổng thống, trước kia là tổng thống Mubarak, còn hiện tại là tổng thống Morsi. Một trong những trọng tâm của người biểu tình là lên án việc ông Morsi muốn « Hồi Giáo hóa » đất nước. Người phản đối Morsi còn hẹn nhau xuống đường vào ngày 30 tháng Sáu này.
Thế là hôm qua, hàng chục ngàn người ủng hộ Morsi đã xuống đường tại Cairo. Libération cho biết, người biểu tình đa phần đến từ các tỉnh lẻ, họ hô hào ủng hộ Morsi và thậm chí kêu gọi áp đặt luật Hồi Giáo Charia. Điều đáng chú ý là cuộc biểu tình này được tổ chức bởi tổ chức Huynh Đệ Hồi Giáo, nơi xuất thân của tổng thống Morsi.
Libération nhận định, một năm sau khi ông Morsi được bầu làm tổng thống, Ai Cập lâm cảnh chia rẻ sâu sắc, kinh tế èo ọt, quá trình chuyển tiếp dân chủ trì trệ, chính phủ Morsi tỏ ra bạo lực không thua gì chính phủ Mubarak. Tờ báo chua chát : Trước đây, ông Morsi tuyên bố sẽ là « Tổng thống của tất cả người Ai Cập », thế mà ông ngày càng tỏ ra là một vị tổng thống của riêng những người Hồi Giáo cực đoan.

Pháp : Tuổi trẻ « khủng hoảng niềm tin »

Liên quan đến nước Pháp, nhật báo Le Monde đăng hồ sơ phản ánh tâm lý thất vọng của người Pháp, trong đó đặc biệt chú ý đến lớp trẻ.
Theo một nghiên cứu được thực hiện trên 30 000 người tuổi từ 16 đến 29 ở 29 quốc gia, thanh niên Pháp tỏ ra bi quan nhất về tương lai trong số các nước Châu Âu, ngang bằng với tuổi trẻ Hy Lạp ở mức trên 80%. Một trong những nguyên nhân chính, theo Le Monde, đó là do tuổi trẻ Pháp hiện bị « khủng hoảng niềm tin một cách sâu sắc » đối với chính quyền.
Một cuộc thăm dò khác được thực hiện ở 51 nước cho thấy, chỉ có 17% thanh niên Pháp tỏ ra tin tưởng vào các dân biểu của mình. Nhìn rộng ra toàn thể người Pháp, cuộc thăm dò này cũng cho hay, người Pháp chiếm hàng đầu trong việc tỏ ra bi quan về tương lai đất nước, không hài lòng về các dân biểu do mình bầu ra, bi quan về tình hình kinh tế của đất nước.
Để minh chứng thêm cho nguyên nhân bi quan của người Pháp, Le Monde đăng bài dự báo của Viện Thống kê và Nghiên cứu kinh tế Quốc gia Pháp-INSEE, theo đó, thất nghiệp tại Pháp sẽ tiếp tục tăng trong năm 2013. Cụ thể là ở mức 10,7% dân số lao động vào cuối năm 2013 trong khi con số này hồi cuối năm 2012 là 10,1%.
tags: Châu Á - Ô nhiễm - Trung Quốc - Xã hội - Điểm báo

Kính gởi quý bà con người Việt khắp nơi. Tìm được hài cốt một BĐQ ở Quảng Ngãi

Hôm nay 20/ 6/ 2013, chúng tôi vưà được một thân hữu ở VN báo tin: Khoảng giữa tháng 6/ 2013, trong lúc đào đất làm nhà họ đã gặp một hài cốt gói trong hai lớp poncho. Tuy quân phục đã mục nát nhưng cũng nhận ra đó là một quân nhân Biệt Động Quân qua phù hiệu đầu cọp cuả binh chủng còn sót lại. Tấm thẻ bài ghi danh tính là   Lê Văn Thanh, số quân 62/ 190 9911, loại máu O. 
Ngoài ra còn có một ví da, trong đó có một tấm hình chụp hai vợ chồng và ba đưá con nhỏ, một tấm hình chụp anh ( có lẽ) Lê Văn Thanh và vài người bạn BĐQ. Thân hữu ở VN cho biết có thể anh Lê Văn Thanh hy sinh ngày 24 hoặc 25 tháng 3/1975 vì hai ngày này có xảy ra một trận đánh giữa BĐQ và VC tại nơi tìm được hài cốt. Địa điểm: cách nhà máy làm mì khoảng 50 thước, ở xã Tịnh Phong quận Sơn Tịnh tỉnh Quảng Ngãi. Di cốt anh Lê Văn Thanh nay đã tạm chôn tại nghĩa địa thôn Thế Long, Gò Diệu gần thị xã Quảng Ngãi.

Có một chi tiết khó hiểu xin được ghi thêm: Thân hữu ở VN cho biết trên thẻ bài có khắc dòng chữ Tiểu Đoàn 74 BĐQ ! Khó hiểu ở chỗ TĐ 74 BĐQ trước kia thuộc Trại Biên Phòng Lộc Ninh, tỉnh Bình Long cuả Quân Khu III, sau đó tiểu đoàn này đã giải tán để sáp nhập vào các tiểu đoàn khác cuả BĐQ vào đầu năm 1973. Còn tỉnh Quảng Ngãi thì thuộc Quân Khu I, tính đến tháng 3/ 1975 là địa bàn hoạt động cuả Liên Đoàn 11 BĐQ do Trung Tá Nguyễn Ngọc Ấn làm Liên Đoàn Trưởng với ba Tiểu Đoàn 68 ở Sơn Hà, TĐT là Thiếu Tá Quách Thưởng (tạm phụ trách Liên Đoàn Phó); Tiểu Đoàn 69 ở Trà Bồng, TĐT là Thiếu Tá Nguyễn Cảnh Nguyên; Tiểu Đoàn 70 ở Gia Vực do Thiếu Tá Nguyễn Kế Thi làm Tiểu Đoàn Trưởng.
Chúng tôi ghi hết ra đây các chi tiết do thân hữu ở VN cung cấp, hy vọng bà con người Việt khắp nơi giúp tìm được thân nhân  anh Lê Văn Thanh để di cốt cuả anh sớm về yên nghĩ cạnh gia đình.

Xin quý vị vui lòng liên lạc với BĐQ Đỗ Như Quyên, điện thoại: 
808-935-2390 (USA), điện thư: hononuoc@aol.com.
Chân thành đa tạ sự giúp đỡ cuả bà con người Việt.

BĐQ Đỗ Như Quyên.

Vài hình ảnh Diễn Hành Văn Hoá Quốc Tế, Lần Thứ 28, năm 2013, tại New York, USA. (XXVIII-2013). Thứ Bảy, ngày 22 tháng 6 năm 2013.

Hình ảnh cuả Norbu Lhamo.
Thời gian: lúc 11 giờ sáng Thứ Bảy, ngày 22 tháng 6 năm 2013. Địa điểm: trên Đại Lộ 6 th Avenue of Americas, khoảng giữa đường 42 St và 43 St.

Xác định lập trường quốc gia dân tộc của Ban Diễn Hành Văn Hóa Quốc Tế cũng như cộng đồng Người Việt Quốc Gia New York luôn luôn phát huy chính nghĩa văn hóa dân tộc, nhằm hổ trợ cho đồng bào trong nước sớm giải thể chế độ bạo tàn cộng sản Việt Nam.

Chủ đề cuộc diễn hành Văn Hóa Quốc Tế 2013 cuả Phái Đoàn Người Việt Quốc Gia Hải Ngoại là: "Lý Thường Kiệt với lời thề trên sông Như Nguyệt" với: "Nam Quốc Sơn Hà Nam Đế Cư. Tiệt Nhiên Định Phận Tại Thiên Thư. Như Hà Ngịch Lỗ Lai Xâm Phạm. Nhữ đẳng hành khan thủ bại hư".

Địa Chỉ cuả Phái Đoàn Việt Nam: NYVACA 1809 Paulding Ave, Bronx NY 10462-3117, số điện thoại liên lạc: (917) 887-2061, (347) 545-2882, Fax: (714) 892-4666.

Hình chụp lưu niệm với 1 phụ nữ Tây Tạng tại New York.





Phái đoàn Tây Tạng




(E-mail)

CS Hà Nội Quá Sợ - Tác giả : Vi Anh

Hôm nay, 06/22/2013 08:10 AM
 
(06/21/2013) (Xem: 1452)
 
Tác giả : Vi Anh
 
 
Mới đọc tựa bài, ắt có người thắc mắc, làm gì có chuyện đó. CS Hà nội đang độc quyền thống trị toàn diện nhà nước và xã hội VN. CS Hà nội bây giờ là những đại đại gia, cấu kết ăn chia nhau tiền rừng bạc biển của VN, giàu nứt đố đổ vách, hết chỗ cất phải chuyển lậu gởi ở ngân hàng ngoại quốc, cho con du học, tổ chức đi công du như đi chợ để rửa tiền, đơn vị triệu, tỷ Mỹ kim. CS Hà nội có hai cánh tay quân đội, công an gọi là “lực lượng vô sản chuyên chính” cái gì dầu bạc ác nhứt cũng dám làm, muốn bắt ai thì bắt, bỏ tù ai thì bỏ tù -  thì còn sợ ai nữa.

Nhưng quan sát một thời sự mới đây thôi qua vụ Tiến sĩ Cù huy Hà Vũ tuyệt thực trong tù, thông tin nghị luận đi nhanh như ánh sáng, qua truyền thông dân báo hình thành nhờ tiến bộ khoa học kỹ thuật Tin Học được những người Việt vận dụng, thành một vũ khí vô cùng lợi hại trong cuộc chiến tranh chánh trị chống CS độc tài. Tin loan ra tạo thành một phong trào tuyệt thực ở hải ngoại, khiến nhân dân và chánh quyền cũng như báo chí các nước vô cùng xúc động và lên tiếng bất bình với CS Hà nội.

Bí quá CS Hà nội mở cuộc phản công, mở hết công suất của “báo đài” của Đảng cả ngàn cơ quan tung tin Ts Vũ không có tuyệt thực, mạnh khoẻ trong tù. Chẳng ai tin kể cả những con ma đít đỏ trong nước vì hình mà Bộ Công an đưa ra chụp từ sau lưng, tin CS tung ra không âm chứng của Tiến sĩ như họ đã từng giả hình để bêu xấu Tiến sĩ khi bắt. Do vậy nỗ lực phản tuyên truyền của CS trở thành phản tác dụng một cách tệ hại.

Và đối chiếu với lịch sử cận đại, từ Liên xô đến các chế độ CS ở Đông Âu, Ba Lan, Đông Đức, v.v... CS bị dân chúng lật đổ chánh yếu là bằng những cuộc chiến tranh chánh trị, chớ không phải quân sự. Dân chúng biến sức mạnh của quần chúng thành sức mạnh triều dâng thác đổ, khiến quân đội cũng phải trở về với dân cùng đè bẹp CS độc tài đảng trị, giành lại tự do, dân chủ, nhân quyền của mình lại cho mình..

Trong thời gian gần đây quan sát thực tiễn tình hình, phân tích chiều sâu một số hành động của CS bắt bớ, trấn áp, kêu án tù để răng đe, để bịt miệng những ngừơi Việt yêu nước, đặc biệt là những bloggers chánh trị đang hình thành một phong trào blog đấu tranh cho tự do, dân chủ, nhân quyền và sự vẹn toàn lãnh thổ VN một cách ôn hoà, thì thấy CS Hà nội đã quá sợ dân. Sợ dân quá nên CS hành động tàn bạo chống dân, ngày càng thường càng nhiều, khơi động một cuộc cách mạng từ dân chúng VN, người dân nhận định phải giành lại tự do nếu không sẽ chết trong áp bức, bóc lột của CS.

Một cuộc cách mạng chánh trị và xã hội đang thành hình và sẽ xảy ra nếu không làm sụp đổ thì cũng lung lay chế độ CS. Đó là qui luật mà Ông Tổ CS quốc tế Mác Lê đã từng giáo huấn CS: bạo lực sẽ kêu gọi bạo lực và sức ép nhiều thì sức bật càng tăng. Đó cũng là lời dạy của Ông Tổ Hồ chí Minh của CS Hà nội giáo huấn cho CS Bắc Việt là tiền thân của CSVN. Thế mà CS Hà nội bị “hủ hoá” trong cơn ghiền quyền lực đã quên những lời báo tử ấy trong cuộc chiến tranh chánh trị chống lại “quần chúng nhân dân.”

Một số thời sự và sự  kiện ở VN gần đây đã chứng minh. Con số đáng chú ý. Tin thông tấn xã AP lớn nhứt của Mỹ, trong vòng non 1 tháng CS Hà nội “bắt khẩn cấp” 2 người viết bài trên mạng chống nhà cầm quyền -  là hai blogger chánh trị Phạm Viết Đào  và Trương Duy Nhất, chủ trang blog “Một góc nhìn khác”.

Theo thống kê của AP, chưa đầy nửa năm 2013, CS Hà nội đã bắt 38 bloggers và nhà hoạt động dân chủ -- gần bằng với tổng số người CS đã bắt của cả năm 2012.

Vấn đề đáng lưu tâm. Hai bloggers bị bắt trong non 1 tháng này đều bị CS gán cho tội hình sự "lợi dụng các quyền tự do dân chủ xâm phạm lợi ích của Nhà nước, quyền, lợi ích hợp pháp của tổ chức, công dân". Thật là mỉa mai, VNCS có tư do đâu mà lợi với dụng!

Theo nhận định của thông tấn xã AP những vụ bắt giữ, giam nói trên  cho thấy Đảng CSVN càng ngày càng lo sợ trước nguy cơ từ các hoạt động thông tin trên mạng. AP nói cho tới gần đây, Đảng vẫn nắm độc quyền thông tin, nhưng nay vô số trang blog và Facebook của người dân đã chuyển tải rất nhiều thông tin về các đấu đá nội bộ, các thất bại về chính sách đến hàng triệu người, khiến dân chúng thêm bất mãn với sự cầm quyền của đảng.

Còn người dân Việt và những nhà quan sát tình hình VNCS đều xác định một sự thật không thể chối cãi được là báo đài của Đảng Nhà Nước đã quá bể. CS Hà nội tốn không biết bao nhiêu tiền thuế của dân để nuôi báo dài” của Đảng Nhà Nước để làm công cụ tuyên truyền cho Đảng Nhà Nước, mà nay hoàn toàn không hiệu quả và phản tác dụng. Sự phát triển của khoa học, kỹ thuật tin học đã giải thoát con người ra khỏi vòng kềm toả, dàn dựng thông tin nghị luận của báo đài của VNCS.

Còn nền dân báo ở VN tuy mới thành hình gồm blog, web, facebook, người Việt trong ngoài nước xem đắt như tôm tươi. Thậm chí báo chi hải ngoại tiếng Việt và tiếng ngoại quốc cũng sử dụng những thông tin, nghị luận, hình ảnh của nền dân báo VN nữa.

Vì bloggers đem lại cho độc giả những thông tin nghị luận sốt dẻo, hấp dẫn, thiết thực mà người Việt cần. Nên đài Mỹ như RFA, VOA, Pháp RFI đều có thêm phần điểm blog trong nước rất hấp dẫn.Thí dụ blog của nhà văn Phạm Viết Đào, chuyên chở những tin rò rỉ nhưng chính xác trong nội bộ CS. Như «Tư Sang nham hiểm», Tư Sang là Trương tấn Sang Chủ Tịch Nước đối thủ của Ba Dũng Thủ Tướng. Hay «Toàn bộ hệ thống bảo vệ pháp luật và chính quyền đã chết lâm sàng?». Như blogger Hai Xe Ôm niêm yết trên blog của Phạm viết Đào, trước khi Quốc Hội bỏ phiếu tin nhiệm, tin rằng «4S [ tứcTư Sang hay Trương tấn Sang] cao phiếu nhất, đồng chí X. [tức Ba Dũng] thấp nhất».

Một sự thật thứ hai không thể không thừa nhận là tình hình Đảng Nhà Nước đã quá tệ lậu rồi. Ba xôi đang nhồi một chỏ làm cho chế độ đang đứng trước nguy cơ nổ chụp hay nổ bùng làm suy tàn hay suy sụp chế độ. Một nền kinh tế suy sụp gần phá sản; một đảng Cộng sản bị chia rẽ nội bộ, một thủ tướng do Đảng cử ra đang bị Đảng mưu hại để tranh quyền, và người Thủ Tướng này đang chống lại Đảng, cố làm liệt đảng quyền;  một xã hội bị tham nhũng, áp bức, bóc lột trầm kha hết thuốc chữa, thât nghiệp trầm trọng. Nói tóm lại Đảng Nhà Nước CSVN đang suy yếu nhứt từ thời chuyển sang kinh tế thị trường, suy yếu hơn thời kỳ Liên sô sụp đổ, CS Hà nội bị dứt sữa Liên xô.

Đảng Nhà Nước CS VNCS mất thế chính đáng cầm quyền. Sau khi CS chủ nghĩa thất bại, CS chuyển sang kinh tế thị trường lấy tăng gia kinh tế làm thế cầm quyền. Nhưng kinh tế  hiện thời quá tồi tệ. Tăng trưởng kinh tế xuông thấp nhứt trong 13 năm gọi là đổi  mới kinh tế, năm 2013 là 5,3%. Lạm phát không kềm chế được cứ ở 6,5% trở lên; ngân hàng tồi tệ, tỷ lệ nợ xấu thực tế từ 15% đến 20% Hai năm 2011 và 2012, 100.000 doanh nghiệp tư nhân bị phá sản. 6 tháng đầu năm 2013,  15.000 cơ sở khác đóng cửa. Mô thức tập đoàn kinh tế chaebol bắt chước Hàn Quốc, VN thất bại thê thảm khi kết hợp các quốc doanh, như  Vinashin nợ hàng tỷ tỷ Đô la.

Người dân Việt đang chụp thời cơ, tăng cường công cuộc quốc tế vận cho nhân quyền VN và “gài độ” cho CS sợ quá, nóng quá mất khôn tăng cường trấn áp dân chúng VN và đầu hàng Trung Cộng.

Trương tấn Sang được Thiên Triều triệu qua triều kiến Tâp cận Bình sau khi Sang được phiếu tín nhiệm cao, là đổ dầu vào đống lửa đấu đá giữa đảng quyền do Trọng Sang nắm Đảng và nhà nước do Dũng nắm.

Sức ép của CS thống trị càng nhiều sức bật của nhân dân VN bị trị càng cao. Bốn ngàn năm căm hận giặc Tàu xâm lược tích lũy dồn nén trong tim óc người dân Việt và trước tình hình CS Hà nội đã nhu nhược thông đồng với TC để được làm thái thú cai trị VN, công phẫn đó như lò thuốc súng có thể nổ bùng bất cứ lúc nào để trừng trị nội thù là CS Hà nội để chống ngoại xâm là giặc Tàu Cộng./.
 
Vi Anh

VIỆT NAM - PHỎNG VẤN - Luật gia Lê Hiếu Đằng : Hoãn thông qua Luật Đất đai là bước lùi tích cực

 Thứ bảy 22 Tháng Sáu 2013
Luật gia Lê Hiếu Đằng
Luật gia Lê Hiếu Đằng
RFI/Capdevielle

Thụy My
Như chúng tôi đã loan tin, Quốc hội Việt Nam khóa XIII kỳ họp thứ 5 đã quyết định hoãn việc thông qua Luật Đất đai sửa đổi, đồng thời thông qua nghị quyết kéo dài thời hạn sử dụng đất nông nghiệp. RFI Việt ngữ đã phỏng vấn luật gia Lê Hiếu Đằng, Phó chủ nhiệm Hội đồng Tư vấn về Dân chủ và Pháp luật thuộc Ủy ban trung ương Mặt trận Tổ quốc Việt Nam về vấn đề này.


Luật gia Lê Hiếu Đằng
 
22/06/2013

 
 
RFI : Kính chào luật gia Lê Hiếu Đằng. Thưa ông, ông có nhận xét như thế nào về sự kiện Quốc hội vừa qua đã hoãn lại việc thông qua Luật Đất đai sửa đổi sang kỳ họp lần tới ? 
Luật gia Lê Hiếu Đằng : Trong hai cuộc kháng chiến chống Pháp và chống Mỹ, người nông dân là người chịu rất nhiều thiệt thòi, và đã hy sinh rất nhiều. Trong hai cuộc chiến tranh đó, Đảng Cộng sản Việt Nam đã hứa hẹn và dùng khẩu hiệu « Người cày có ruộng » để phát động quần chúng tham gia cuộc kháng chiến. Nhưng có điều hết sức nghịch lý: Sau khi đã giành được độc lập, thống nhất đất nước rồi, thì Nhà nước lại lấy lại đất của dân, và không công nhận quyền sở hữu đất đai cho họ. 
Tôi cho đây là sự phản bội rất lớn đối với người nông dân. Bởi vì nói đến đất đai, thì đại bộ phận là nông dân. Thành ra đây là một vấn đề làm cho người nông dân rất bất bình. Do đó diễn ra rất nhiều cuộc đấu tranh. Mà không chỉ người nông dân, nói chung là vấn đề đất đai lại đang trở thành vấn đề nóng. Một vấn đề rất là vô lý, đi ngược lại nguyện vọng và lợi ích của quần chúng. 
Nhưng Đảng và Nhà nước Việt Nam vẫn không nghe ý kiến của nhiều chuyên gia, trí thức và kể cả không thấy hậu quả nghiêm trọng trong những cuộc có thể nói là nổi dậy của người nông dân, như của Đoàn Văn Vươn, ở Văn Giang hay nhiều vùng khác ở Đồng bằng sông Cửu Long. Đó là mối đe dọa cho sự tồn vong của chế độ. 
Nhưng tôi rất ngạc nhiên là một vấn đề hiển nhiên như vậy, nhưng Đảng và Nhà nước Việt Nam vẫn không thấy. Vẫn khăng khăng đưa vào Hiến pháp sửa đổi mới đây trình trước Quốc hội, là vẫn không công nhận quyền sở hữu về đất đai, mà vẫn là sở hữu toàn dân, đất đai do Nhà nước quản lý. Còn tệ hơn nữa, là công nhận việc giải tỏa đền bù đối với các dự án kinh tế. Đó là một bước thụt lùi rất lớn đối với Luật Đất đai mà hiện nay các vị đại biểu Quốc hội không thông qua, chưa thông qua. 
RFI : Có một thực tế là đại biểu Quốc hội Việt Nam hầu hết là đảng viên, nhiều người chỉ tham gia một cách hình thức … 
Luật gia Lê Hiếu Đằng : Thật ra đây không phải là đại biểu Quốc hội, nhưng rõ ràng ý nguyện của người dân, và nó phản ảnh qua một phần nào đó thôi. Bởi vì có thể nói Quốc hội Việt Nam bây giờ vẫn là Quốc hội hình thức, mà chúng tôi thường nói với nhau đây là Quốc hội minh họa - minh họa cho đường lối chủ trương của Đảng. Nhưng cũng có những lúc nào đó, cái sự thật hiển nhiên đó, là đất đai phải thuộc về tay người dân, đã làm cho một số đại biểu Quốc hội phải suy nghĩ, phải công nhận cái thực tế đó. Và họ thấy rằng nếu thông qua Luật Đất đai, thì nguy cơ lớn nhất của chế độ có thể sụp đổ vì sự phẫn nộ, bất bình của nông dân. 
Bởi vì dù có công nghiệp hóa thì hiện nay ở Việt Nam đại bộ phận là nông dân, hoặc con em của họ đi ra thành thị học ở các trường đại học cũng có nguồn gốc nông dân. Đa số nhân dân đều dính dáng tới vấn đề đất đai cả, thành ra vấn đề này nếu không giải quyết thì trước sau gì cũng có những cuộc bùng nổ, mà Đoàn Văn Vươn, Văn Giang hay nhiều nơi khác chỉ là một loài chim báo bão. Báo một cơn bão sẽ ập đến nếu mà không giải quyết một cách triệt để. 
Do đó buộc lòng Quốc hội phải tạm thời chưa thông qua, để mà còn tính toán nữa. Mặc dù dự thảo về Luật Đất đai là Đảng và Nhà nước đã thông qua rồi, bộ máy cầm quyền đã thông qua rồi. Nhưng bây giờ Quốc hội đề nghị ngưng lại, thì đó cũng là một điều phản ảnh được rằng, đứng trước áp lực dư luận xã hội, Đảng và Nhà nước phải suy nghĩ và phải dựa trên những cơ sở mà các đại biểu của người dân – tuy là hình thức – nhưng họ cũng phải e dè. Vì vậy họ có chủ trương tạm ngưng lại, không thông qua trong kỳ họp này. 
Tôi nghĩ đó là một điểm phản ánh tình hình là ở Việt Nam đang dần dần hình thành một xã hội công dân, một xã hội dân sự, trong đó các tổ chức, các đoàn thể, Quốc hội…của Nhà nước, hay là những tổ chức « ngoài luồng », báo chí « lề phải », « lề trái »… tạo thành sức mạnh. 
Ví dụ như kiến nghị của 72 nhân sĩ trí thức về việc sửa đổi Hiến pháp, hay của 40 người phản đối dự thảo Hiến pháp – mà tôi cho kiến nghị của 40 người rất là triệt để, nói rất thẳng thắn. Rõ ràng hình thành một khối công dân dám đứng lên nói tiếng nói trung thực của mình. Cái xã hội công dân mới manh nha đó có tác động đến Quốc hội. Nó làm cho cái thành phần - có thể nói cũng tiến bộ trong Quốc hội - có những ý kiến khác với ý kiến của Đảng và Nhà nước, mặc dù những đại biểu đó cũng là đảng viên. 
Thành ra tình hình hiện nay là ngay trong Đảng cũng có nhiều người phản đối lại các chủ trương chính sách hiện nay không hợp lòng dân, đi ngược lại lợi ích của đất nước, của dân tộc. Tôi cho đó là hiện tượng rất đáng mừng, và dù sao cũng ghi nhận một cách công bằng là, việc Quốc hội vừa rồi không thông qua cũng là một điểm son. Nó đánh dấu một điều rằng nếu Quốc hội dựa trên nguyện vọng, ý chí của người dân để thẩm định những luật, những dự án của chính phủ, thì sẽ có tác động rất tốt đến đời sống xã hội. 
RFI : Như vậy theo ông, cho dù đây chỉ là một bước lùi tạm thời để hạ nhiệt tình hình, thì vẫn là một điểm tích cực phải không ạ ? 
Luật gia Lê Hiếu Đằng : Đúng rồi. Ví dụ như dự thảo Hiến pháp lần thứ tư trình ra Quốc hội rất là bảo thủ, tệ hại hơn cả ý kiến mà chính phủ và Mặt trận Tổ quốc đưa qua, có thể nói là không tiếp nhận gì hết mà thậm chí còn lạc hậu hơn cái cũ. Điều đó chứng tỏ trong bộ máy Đảng và Nhà nước hiện nay, những thế lực bảo thủ không muốn thay đổi, và không đặt lợi ích đất nước, lợi ích của tổ quốc lên trên, mà đặt lợi ích nhóm, gia đình và cá nhân của họ. 
Trong tình hình như vậy thì việc Quốc hội không thông qua Luật Đất đai tôi cho cũng là điều đáng mừng. Nhưng chúng ta cũng phải cảnh giác là, đôi lúc đứng trước công luận như vậy, thì có thể những người bảo thủ trong Đảng và Nhà nước có một bước lùi, nhưng mà biết đâu cũng như dự thảo Hiến pháp vừa rồi, họ sẽ vẫn cứ giữ những điều đó. Thành ra chúng tôi nghĩ là nhiệm vụ của xã hội công dân, của nhân sĩ trí thức, của các đại biểu Quốc hội hiện nay là đấu tranh chống lại khuynh hướng bảo thủ - khuynh hướng luôn đi ngược lại lợi ích của đất nước, của tổ quốc chúng ta. 
RFI : Xin cám ơn luật gia Lê Hiếu Đằng đã vui lòng nhận trả lời phỏng vấn của RFI Việt ngữ hôm nay.
tags: Pháp luật - Phỏng vấn - Việt Nam