Saturday, September 17, 2011

Ý CHÍ ĐẶNG DUNG - Thi nhân và danh tướng Đặng Dung mài kiếm dưới trăng (1373-1414)

Ô. Đặng Dung, người huyện Thiên Lộc, Nghệ An, con Ô. Đặng Tất.Hai cha con đều phò Nhà Hậu Trần Giản Định Đế. Sau khi cha là Đặng Tất.bị GĐĐ giết oan, Ô, Đặng Dung theo phò Trùng Quang Đế, lập được nhiều chiến công hiển hách, trận Thái Gia(Ái Tử,Quảng Trị), Ông đánh úp doanh trại giặc bằng bộ binh và tượng binh, suýt bắt sống được Trương Phụ; nhưng vì không biết mặt hắn, nên Trương Phụ đã lẫn vào quân binh mà trốn thoát..!! Cuối cùng vì binh ít thế cô, cả chúa tôi đều bị tướng giặc Trương Phụ vây bắt.Trên đường giải đi về Tàu,cả hai chúa tôi đều nhảy xuống biển tuẫn tiết..!! Có chỗ nói Ô.Đặng Dung bị tên Trương Phụ mỗ lấy gan ăn (ghê qúa,dã man!!) . Dưới đây là baì thơ CẢM HOÀI duy nhứt của Ông:


CẢM HOÀI

Thế sự du du nại lão hà

Vô cùng thiên địa nhập hàm ca

Thời lai đồ điếu* thành công dị

Vận khứ anh hùng ẩm hận đa

Trí chủ hữu hoài phù địa trục

Tẩy binh vô lộ vãn thiên hà**

Quốc thù vị báo đầu tiên bạch

Kỷ độ Long Tuyền đái nguyệt ma

ĐẶNG DUNG

* Đồ: chàng bán thịt ( Phàn Khoái ). Điếu: chàng câu cá ( Hàn Tín )

** Vãn thiên hà: Do điển thơ Đỗ Phủ:”An đắc tráng sĩ vãn Ngân Hà,Tịnh tẩy giáp binh trường bất dụng”( Ước gì có tráng sĩ kéo sông Ngân xuống, để rửa sạch giáp binh rồi cất đi lâu dài,vì không còn chiến tranh nữa..!! )

Bản dịch của Tản Đà

Việc đời man mác, tuổi già thôi!

Đất rộng trời cao chén ngậm ngùi.

Gặp gỡ thời cơ may những kẻ,

Tan tành sự thế luống cay ai!

Phò vua bụng những mong xoay đất,

Gột giáp sông kia khó vạch trời.

Đầu bạc giang san thù chửa trả,

Long tuyền mấy độ bóng trăng

Bản dịch của Phan Kế Bính

Việc đời bối rối tuổi già vay,

Trời đất vô cùng một cuộc say.

Bần tiện gặp thời lên cũng dễ,

Anh hùng lỡ bước ngẫm càng cay.

Vai khiêng trái đất mong phò chúa,

Giáp gột sông trời khó vạch mây.

Thù trả chưa xong đầu đã bạc,

Gươm mài bóng nguyệt biết bao rày.

CẢM HOÀI

Sự thế miên man, tuổi hắt hiu

Đất trời lồng lộng hát ngao nghêu

Gặp thời đồ điếu nên công dễ

Lỡ vận anh hùng uống hận nhiều

Xoay trục phò vua mong chuyển hướng

Khơi sông gột giáp chẳng thông chiều

Bạc đầu thù nước buồn chưa trả

Mấy độ gươm mài bóng nguyệt xiêu..!!

NGUYỄN MINH THANH cẩn dịch

CẢM HOÀI

Việc đời dằng dặc, tuổi cao

Đất trời lồng lộng nghêu ngao giải sầu

Gặp thời toại chí chàng câu

Anh hùng lỡ vận ngẫm sâu đoạn trường

Phò vua vạch đất tầm phương

Khơi sông gột giáp không đường tiến lui

Bạc đầu thù nước nào nguôi

Dưới trăng mài kiếm ngậm ngùi non sông..!!

NGUYỄN MINH THANH cẩn dịch

ĐẶNG DUNG MÀI KIẾM DƯỚI TRĂNG

Mài gươm cặm cụi dưới trăng ngàn

Tuổi đã vào chiều việc ngổn ngang

Tóc bạc phất phơ soi kiếm bạc

Áo lam dầu dãi đẫm sương lam

Thái Gia* Trương Phụ kinh hồn phách

Mô Độ* Quân Minh loạn ngũ hàng

Dốc chí phò vua mưu phục quốc

Sa cơ tuẫn tiết hận ngùi mang..!!

NGUYỄN MINH THANH cẩn tác

* Địa danh chiến trường.

Qua bài thơ CẢM HOÀI của Ông Đặng Dung, chúng ta thấy: lời thơ, ý thơ, âm điệu thơ rất bi, hùng, tráng, làm cho ngưòi đọc cảm thông sâu sắc tình cảnh của tác gỉa, của anh hùng bất phùng thời.Đem chiếu rọi công nghiệp của Ông với lời thơ Cảm Hoài, y như Hình với Bóng.Trước thế cuộc bi đát lòng Ông vô cùng bi phẫn.Tuy nhiên không vì bi phẫn mà trầm mình vào hồ rượu như Phạm Thái; hay phát cuồng chiều chiều vác kiếm chém đá nhưTôn Thất Thuyết. Mà trái lại, lúc nào cũng mưu đồ khôi phục giang sơn cho dù tuổi đã già,vẫn mài kiếm dưới trăng “Quốc thù vị báo đầu tiên bạch, Kỷ độ Long Tuyền Đái nguyệt ma” (Bạc đầu thù nước nào nguôi,Dưới trăng mài kiếm ngậm ngùi non sông!).Lý Tử Tấn, học giả đời Hậu Lê nhận xét về Cảm Hoài như sau:”Phi hào kiệt chi sĩ bất năng”(Nếu không phải là kẻ sĩ, hào kiệt không thể làm được bài thơ nầy”

Về Tâm Sự: xét thấy Tâm sự của ông Đặng Dung không khác mấy “Tâm Sự” hiện nay của nguời Việt dù trong hay ngoài nước..!!

Về Bối Cảnh LỊCH SỬ: thời kỳ của Ô. so với hiện tình cũng gần giống.Tổ Quốc VN đã, đang bị họa xâm lăng từ phương Bắc..Vì vậy,người biên soạn khúc bi sử này rất mong Ý CHÍ ĐẶNG DUNG được truyền đạt đến bốn phương và nhứt là đàn em hậu tấn.Trân trọng.

NGUYỄN MINH THANH (GA, 30 – 6 -09)

Nguồn: TN ĐT & DN TĐ, gs Trịnh Vân Thanh

Wikipedia, Đặng Dung

***

Ai người mài kiếm dưới trăng.
Để lưu huyết hận lên trang sử buồn

Đêm chàng mài kiếm
Lạnh mờ bóng trăng
Quê hương khói lửa
Chàng đi lên đường
Quê hương khói lửa
Lên đường chàng đi
Như mùa đang chết
Vàng úa ánh trăng
Sương thu giá lạnh
Lòng em hiu quạnh
Đêm nghe vó ngựa
Thương chàng phương xa
Em không gương lược ơ hao gầy
Con thơ nay tập nói đêm ngày gọi cha
Lo âu thân còm cỏi bóng già
Đêm qua quân giặc đến đốt nhà thôn ta
Con giờ khôn lớn
Mài kiếm dưới trăng
Kiếm nay đã bén
Con đi theo chàng
Quê hương lửa khói
Theo chàng con đi
Đêm chàng mài kiếm
Lạnh mờ bóng trăng
Quê hương khói lửa
Chàng đi lên đường
Quê hương khói lửa
Lên đường chàng đi
Như mùa đang chết
Vàng úa tuổi xanh
Đêm đông gió lạnh
Ngồi đan áo chàng
Quê hương lửa đỏ
Em đan màu gạo hoa
Em không gương lược ơ võ vàng
Con thơ nay tập bước ra làng đợi cha
Lo âu thân còm cỏi bóng già
Đêm qua quân giặc đến đốt nhà thôn ta
Con giờ khôn lớn
Mài kiếm dưới trăng
Kiếm nay đã bén
Con đi theo chàng
Quê hương lửa khói
Theo chàng con đi

Nỗi Lòng Chinh Phụ

ST

HỘI THẢO VỀ BIỂN ĐÔNG Ở SÀI GÒN BỊ ÉP HỦY BỎ

Posted on by saohomsaomai

Friday, September 16, 2011 7:21:51 PM
logo-4-22-2011.png
SÀI GÒN 16-9 (TH) – Một cuộc hội thảo có chủ đề “Công lý và Hòa bình trên biển Ðông” do Ủy Ban Công Lý và Hòa Bình mà Giám Mục Nguyễn Thái Hợp là chủ tịch, đứng ra tổ chức, đã bị ép hủy bỏ.
Một người biểu tình chống Trung Quốc ở Hà Nội trương biểu ngữ mô tả Trung Quốc là Phát Xít. (Hình: AP)
Cuộc hội thảo dự trù diễn ra ngày Thứ Bảy 17 tháng 9, 2011 ở câu lạc bộ Phaolô Nguyễn Văn Bình, một cơ sở của Tổng Giáo Phận Sài Gòn, với sự phối hợp với nhà xuất bản Tri Thức với sự phát biểu của nhiều nhà nghiên cứu về biển Ðông.
Giám Mục Nguyễn Thái Hợp, chủ nhiệm của câu lạc bộ, đã gửi thư mời tới nhiều người từ ngày 28 tháng 8 năm 2011, trong số đó có Tiến Sĩ Nguyễn Xuân Diện, nói rằng “Trong thời gian gần đây, tình hình trên biển Ðông đang gia tăng chiều hướng nguy cơ, gây nhiều bức xúc trong dư luận nhân dân Việt Nam, trong khu vực và cả trên thế giới. Ðể góp phần tiếp tục khẳng định chủ quyền của Việt Nam trên biển Ðông và nhất là nhằm xây dựng và triển khai tinh thần tôn trọng sự thật và truyền thống hiếu hòa của dân tộc Việt Nam, câu lạc bộ Phaolô Nguyễn Văn Bình phối hợp cùng nhà xuất bản Tri Thức tổ chức tọa đàm ‘Công lý và hòa bình trên biển Ðông’, do các nhà nghiên cứu về biển Ðông trình bày.”
Nhưng ngày 15 tháng 9 năm 2011, câu lạc bộ Nguyễn Văn Bình ra một thông cáo viết rằng “Do yêu cầu của ban tôn giáo chính phủ và ban dân tộc và tôn giáo thành phố Hồ Chí Minh, cuộc tọa đàm ‘Công lý và Hòa bình trên biển Ðông’, dự trù tổ chức ngày 17 tháng 9, phải bị hủy bỏ. Chúng tôi lấy làm tiếc một cơ hội góp phần khẳng định chủ quyền Việt Nam trên biển Ðông đã phải bị bỏ qua nhưng chúng tôi tin rằng mọi người Việt Nam yêu nước sẽ tiếp tục hành động để công lý và hòa bình được thể hiện trên biển Ðông.”
Cuộc tòa đàm dự trù diễn ra vào lúc một phái đoàn cao cấp của quân đội CSVN sang Trung Quốc do Tướng Ngô Xuân Lịch, chủ nhiệm Tổng Cục Chính Trị cầm đầu.
Hồi tháng 7 vừa qua, câu lạc bộ Nguyễn Văn Bình cũng tổ chức một cuộc hội thảo về biển Ðông với đề tài “Biển Ðông và hải đảo Việt Nam”. Vì bị áp lực của nhà cầm quyền, cuộc hội thảo này đã bị thay đổi từ chương trình đến diễn giả.
Tại San Francisco Hoa Kỳ, các bộ trưởng quốc phòng và ngoại giao hai nước Hoa Kỳ và Úc đã họp về tình hình biển Ðông. Bản tuyên bố chung của 4 vị bộ trưởng tham dự cuộc họp kêu gọi Trung Quốc và các quốc gia trong vùng cần giải quyết các tranh chấp, không sử dụng võ lực và không ngăn trở quyền tự do giao thông trên biển Ðông.

http://saohomsaomai.wordpress.com/2011/09/17 

BÌNH NGÔ ĐẠI CÁO của NGUYỄN TRÃI năm 1428 ( bản dịch NGÔ TẤT TỐ )


Đứng trước hiểm họa xâm lăng của Bắc triều,...
Vu Van 17 septembre 08:11

Đứng trước hiểm họa xâm lăng của Bắc triều, nhà cầm quyền đảng csVN ngày càng HÈN VỚI GIẶC, ÁC VỚI DÂN trong khi toàn dân Việt hôm nay không ai mà không căm thù quân bành trướng đại Hán! Do đó, xin được trích đoạn BÌNH NGÔ ĐẠI CÁO của Nguyễn Trãi năm 1428 (bản dịch Ngô Tất Tố) để khẳng định lòng dân của ĐẠI VIỆT muôn đời trong lịch sử truyền thống hào hùng của dân tộc vẫn còn vọng lại mãi cho đến thời đại ngày nay:

…Việc nhân nghĩa cốt ở yên dân
Quân điếu phạt trước lo trừ bạo
Như nước Đại Việt ta từ trước
Vốn xưng nền văn hiến đã lâu
Núi sông bờ cõi đã chia
Phong tục Bắc Nam cũng khác…

Tuy mạnh yếu từng lúc khác nhau
Nhưng hào kiệt đời nào cũng có…

Đem đại nghĩa để thắng hung tàn
Lấy chí nhân để thay cường bạo
Trận Đồ Bằng sấm vang chớp giật
Miền Trà Lân trúc chẻ tro bay…

Gươm mài đá, đá núi cũng mòn
Voi uống nước, nước sông phải cạn
Đánh một trận sạch không kình ngạc
Đánh hai trận tan tác chim muông…

Than ôi! Một cổ nhung y chiến thắng
Nên công oanh liệt ngàn năm
Bốn phương biển cả thanh bình
Ban chiếu DUY TÂN khắp chốn
Xa gần báo cáo
Ai nấy đều hay!


 http://saohomsaomai.wordpress.com/2011/09/17
email_open_log_pic.php?mid=4de3744G5efeda8cG275f9b9G96


Ấn Ðộ khẳng định hợp tác thăm dò dầu khí với VN tại Biển Đông đúng luật quốc tế

Thứ Sáu, 16 tháng 9 2011
Bộ trưởng Ngoại giao Ấn Ðộ S.M.Krishna
Hình: ASSOCIATED PRESS
Bộ trưởng Ngoại giao Ấn, S.M Krishna thực hiện chuyến thăm chính thức Việt Nam trong 3 ngày
Phát biểu với báo giới tại New Delhi ngày 15/9, phát ngôn nhân Bộ Ngoại giao Ấn Độ, Vishnu Prakash, nhấn mạnh sự hợp tác của Ấn với Việt Nam hay bất kỳ quốc gia nào đều tuân thủ luật, các quy chuẩn, cũng như các hiệp ước quốc tế.

Vẫn theo người phát ngôn Bộ Ngoại giao Ấn, thương mại là một khía cạnh quan trọng trong mối quan hệ giữa New Delhi với Hà Nội và năng lượng và năng lượng tái tạo là lĩnh vực rất quan trọng. Ông Prakash nói Ấn Độ muốn mối quan hệ này phát triển và mở rộng.

Phát biểu này được đưa ra giữa lúc Bộ trưởng Ngoại giao Ấn, S.M Krishna đang thực hiện chuyến thăm chính thức Việt Nam trong 3 ngày, từ 15 đến 17/9 để đồng chủ trì kỳ họp lần thứ 14 của Ủy ban liên Chính phủ Việt-Ấn về hợp tác kinh tế, thương mại, và khoa học công nghệ sẽ diễn ra vào thứ sáu tuần này.

Nhận định của người phát ngôn Bộ Ngoại giao Ấn phản hồi trước yêu cầu bình luận về tin nói Ấn Độ xác định với Trung Quốc rằng phản đối của Bắc Kinh liên quan hoạt động thăm dò dầu khí của công ty ONGC Videsh thuộc Ấn tại Biển Đông là không có cơ sở pháp lý vì các lô 127 và 128 thuộc chủ quyền Việt Nam.

Trung Quốc mới đây một lần nữa yêu cầu các công ty ngoại quốc và các nước bên ngoài không can thiệp vào vùng lãnh hải có tranh chấp ở Biển Đông.

Công ty ONGC Videsh là một trong những nhà đầu tư lớn nhất của Ấn vào Việt Nam, góp tới 225 triệu đô la trong khoảng 400 triệu đô la vốn đầu tư của Ấn Độ tại Việt Nam.

Nguồn: IANS, The Hindustan Times, www.2point6billion.com

Cái chết của một cựu quân nhân trong nhà tù ở Việt nam gây lo ngại

Một cựu binh sĩ quân lực Việt Nam Cộng Hòa chết trong tù đã gây nên những quan ngại cho các quan sát viên quốc tế tại Việt Nam. Thông tín viên Marianne Brown tường trình từ Hà Nội.


Ông Trương Văn Sương thắp nhang trên bàn thờ người vợ đã mất năm 2007 sau hàng chục năm chờ đợi ngày ông trở về
Ông Trương Văn Sương thắp nhang trên bàn thờ người vợ đã mất năm 2007 sau hàng chục năm chờ đợi ngày ông trở về
Tại một bệnh viện của nhà tù ở ngoại ô Hà Nội, cựu chiến binh và là tù nhân chính trị Trương Văn Sương đã chết chỉ 25 ngày sau khi bị đưa trở lại nhà tù sau 1 năm được tự do tạm vì lý do sức khỏe.

Cựu quân nhân 68 tuổi từng chiến đấu trong quân lực Việt Nam Cộng Hòa, đã bị bệnh tim nặng và huyết áp cao.

Phát ngôn viên của tổ chức Theo dõi Nhân quyền Human Rights Watch Phil Robertson đã lên án nhà cầm quyền Việt Nam bắt giữ ông Sương trở lại.

Ông Robertson nói:"Bắt giữ trở lại một người bệnh nặng đến như vậy rõ ràng là vô nhân đạo và độc ác. Tôi cho rằng bộ Công An muốn dùng ông để dằn mặt những người khác."

Ông Sương đã trải qua một nửa đời trong tù. Sau khi cuộc chiến Việt Nam kết thúc năm 1975, ông bị đi tù cải tạo trong 6 năm. Phát ngôn viên Robertson nói rằng thời gian bị tù đầy dài như vậy có một ý nghĩa nào đó.

Ông Robertson cho biết tiếp: "Sự kiện ông bị tù từ năm 1975 đến năm 1981 cho thấy ông là một người bị chính phủ kế tiếp quan tâm đặc biệt. Đã có một sự kỳ thị có hệ thống nhắm vào các cựu quân nhân và công chức của chính phủ cũ tại miền Nam. Đã có sẵn một đánh giá để xem ai phải đi tù cải tạo dài hạn hay ngắn hạn."

Sau khi được thả năm 1981, ông Sương đã trốn sang Thái Lan, nơi đây ông gia nhập Mặt Trận Thống Nhất của Lực Lượng Ái Quốc Giải Phóng Việt Nam. Tổ chức này nay đã giải thể, từng tìm cách vào Việt Nam 10 lần trong 3 năm. Hơn 20 thành viên đã bị bắt. Ông Sương bị bắt khi ông tìm cách đổ bộ vào bờ biển Nam Việt Nam năm 1983. Ông bị lãnh án tù chung thân. Trong một thông cáo báo chí gửi hãng tin Associated Press, bộ Ngoại giao Việt Nam đoan quyết rằng sức khỏe của ông Sương bình ổn khi ông bị đưa trở lại nhà tù.

Ông Nguyễn Minh Thuyết, một cựu đại biểu Quốc hội Việt Nam, cho biết thông thường các tù nhân bệnh quá nặng cần được cho phép chết ở nhà. Ông nói làm như vậy là hành xử theo tập tục của Việt Nam và an ủi cho cả tù nhân lẫn gia đình của họ. Ông Thuyết đồng ý là những quân nhân từng chiến đấu cho chế độ cũ của miền Nam đã bị đối xử bất công sau chiến tranh.

Ông Thuyết nói sau khi cuộc chiến kết thúc năm 1975, những người có lý lịch liên hệ tới cách mạng, như những công nhân hay binh sỹ, được đối xử ưu đãi hơn những người thành phố hay những người thuộc giai cấp trung lưu thấp. Ông nói đối xử tệ với những quân nhân từng chiến đấu cho miền nam hay các viên chức chính phủ cũ đã được giới hạn trong một khoảng thời gian. Ông nói thêm hiện nay những người hay thân nhân của họ từng phục vụ trong chính phủ cũ ở miền Nam không còn bị kỳ thị nữa.

Ông Sương là tù nhân chính trị thứ nhì chết trong nhà tù trong những tháng gần đây. Vào ngày 11 tháng Bảy, ông Nguyễn Văn Trại đã chết ở đông nam Việt Nam sau khi thọ án gần 15 năm vì tội chính phủ Việt Nam gọi là" trốn ra nước ngoài chống chính quyền nhân dân".

Ông đã 74 tuổi và bị ung thư gan. Ông đã chết trước khi mãn hạn tù có 5 tháng. Theo phát ngôn viên của Human Rights Watch thì những tù nhân chính trị bị đau ốm nặng là những trường hợp ưu tiên cần phải được trả tự do ngay tức khắc và vô điều kiện. Ông nêu lên trường hợp của linh mục Nguyễn Văn Lý đã bị đưa trở lại nhà tù vào tháng Bảy sau khi được tạm tha trong một năm để chữa bệnh. Vị linh mục lớn tuổi này đã bị hai lần đột quị khiến ông bị liệt một phần thân thể.

Ông Robertson nói tiếp: "Tôi không hiểu tại sao bộ Công an lại nghi kỵ đến như vậy đối với những người chỉ hành xử quyền tự do bày tỏ ý kiến của họ. Theo quan điểm của tôi, nó phản ánh một mức độ thiếu tự tin trong bộ Công an, cho quyền kiểm soát xã hội của họ, đến nỗi họ cho rằng ngay cả những người già cả, ốm đau nặng cũng có thể khơi mào cho bất ổn hay bất mãn."

Các quan sát viên quốc tế đang theo dõi sát vấn đề sức khỏe của linh mục Nguyễn Văn Lý.

VOA

Nhập chất PSE một cách bất thường

Đỗ Hiếu, phóng viên RFA

2011-09-16
“Vì đâu ngành Dược rối loạn?” là phóng sự do tờ Tuổi Trẻ phổ biến quanh việc lạm dụng, thất thoát, nhập khẩu bất thường chất Pseudoephedrine gọi tắt là PSE, là chất có thể được sản xuất thành ma túy hay thuốc lắc.
AFP photo
Chất Pseudoephedrine, một chất có thể sản xuất ma túy tổng hợp.

Gây xôn xao dư luận

Bộ Y tế vừa đề nghị giới truyền thông ngừng đưa các thông tin liên quan đến chất PSE, vì có thể gây hoang mang, thắc mắc trong dư luận. Đỗ Hiếu tóm lược các chi tiết đang gây xôn xao trong dân chúng.
Mới tuần trước, tại cuộc tiếp xúc với Ban Báo chí trung ương, đại diện Bộ Y tế chính thức thông báo, việc quản lý chất PSE dùng làm thuốc trị bệnh trong suốt thời gian qua đến nay rất chặt chẽ, chưa để xảy ra thất thoát hay bị lạm dụng.
Tuy nhiên trái với sự khẳng định của Bộ Y tế, thứ trưởng Y tế Cao Minh Quang, đương kiêm Chủ tịch Hội đồng xét duyệt thuốc lại tuyên bố rằng đang có chuyện tiền chất PSE bị lạm dụng, thu gom để làm thành ma túy tổng hợp, còn gọi là ma túy “đá” hay “Ice”. Theo báo chí thì cách giải thích như vậy của ông Quang khiến người dân có thể hiểu là Bộ Y tế thiếu trách nhiệm để các cơ sở sản xuất y dược tiếp tay cho tội phạm ma túy.
Mặc dù ngành y tế khẳng định là việc nhập khẩu chất PSE được quản lý chặt chẽ nhưng theo báo cáo từ  Sở Y tế thành phố Hồ Chí Minh thì gần đây công ty dược phẩm Pharma có sự gia tăng khó hiểu về số lượng nhập PSE. Cả năm 2010, Pharma nhập một ngàn kí lô nguyên liệu này, nhưng chỉ 6 tháng đầu năm nay công ty mua về tới bốn ngàn kí lô PSE.
Trước thông tin này, Bộ Y tế đã không giải thích rõ việc nhập khẩu bất thường chất PSE của Pharma mà lại đưa ra  lý do là vì “thời tiết, khí hậu thay đổi bất thường dịch cảm cúm bùng phát mạnh nên nhu cầu sử dụng thuốc chứa PSE gia tăng”. Bộ Y tế cũng cho ban hành văn bản yêu cầu các cơ quan báo chí không nói đến việc nhập khẩu bất thường chất PSE vào Việt Nam, vì người dân sẽ không dám sử dụng thuốc cảm cúm để chữa bệnh, khi biết rằng PSE được sử dụng để bào chế thuốc trị cảm cúm mà không cần bác sĩ cho toa.
Với một kiến thức về hóa học, hóa chất rất căn bản, với dụng cụ thô sơ,
bất cứ ai cũng có thể biến chế thuốc Pseudoephedrine thành ra ‘thuốc
lắc’.

Dược sĩ Nguyễn Mậu Trinh
Theo các báo thì cách giải thích của thứ trưởng Y tế Cao Minh Quang khiến việc nhập khẩu, chế biến sử dụng thuốc PSE thêm rối ren, trong khi chưa có bằng chứng cụ thể nào đưa đến kết luận cho thấy có sự thiếu sót từ Bộ Y tế trong quản lý chất gây nghiện Pseudoephedrine và vô tình để cho các cơ sở sản xuất tân dược tiếp tay cho tội phạm ma túy, còn chính cá nhân ông là “người đứng ngoài cuộc”.
Khi được hỏi về đặc tính của chất Pseudoephedrine gọi tắt là PSE cùng những rủi ro của dược liệu này một khi có sự lạm dụng hướng đến mục tiêu không chính đáng, dược sĩ Nguyễn Mậu Trinh, đang hành nghề tại vùng thủ đô Washington nhấn mạnh:
“Dùng thuốc Pseudoephedrine, cho việc trị cảm cúm để dễ thở, khỏi bị nghẹt mũi, Hoa Kỳ đã dùng từ lâu, đây cũng là dược chất từ cây cỏ mà Đông Phương đã dùng từ mấy ngàn năm. Đó là cây Ma Hoàng, làm ra chất Ephedrine, trị hen suyễn, sau này người ta dùng hóa học để bào chế ra chất Pseudoephedrine, có nồng độ dễ định chuẩn hơn, nhưng từ ngày có sự lạm dụng, mà bên Mỹ cũng đã phát hiện có lạm dụng, chính Bộ Y tế cũng như chính phủ Hoa Kỳ quản lý rất chặt chẽ.
Từ năm 2006 là ở Mỹ không được bán tự do, ngay những nhà sản xuất cũng phải khai báo là nhập bao nhiêu, thu bao nhiêu, đi về đâu, rất rõ ràng, người bán lẻ ở dược phòng cũng vậy. Hồi trước thì mua tự do ở ngoài kệ, bây giờ phải có toa. Với một kiến thức về hóa học, hóa chất rất căn bản, với dụng cụ thô sơ, bất cứ ai cũng có thể biến chế thuốc Pseudoephedrine thành ra ‘thuốc lắc’, tức là Metaphetamine, một loại thuốc kích thích làm mình nghiện. Biến chứng là làm tăng máu, làm động tim, khi đã bán ra thị trường cho người bị ghiền thì tử vong đã từng xảy ra rồi.”

Chuyện “tế nhị” của ngành dược

Qua câu chuyện với RFA, bác sĩ Nguyễn Xuân Mai, nguyên phó Viện Trưởng Viện Vệ sinh Y tế công cộng, thành phố Hồ Chí Minh cho rằng, ngành dược có trách nhiệm phải bảo vệ sức khỏe của người dân, bằng mọi giá:
000_Del495414-250.jpg
Tiêm chích ma túy, ảnh minh họa. AFP
“Cục Dược là cơ quan kiểm soát thuốc tương đối chu đáo, cần phải có bằng chứng, có thông tin, thời gian khảo nghiệm, đánh giá, vì thế mà sự cẩn trọng của Bộ Y tế, tôi nghĩ là thỏa đáng và các nhà phân phối cần có sự kiên nhẫn để chứng minh rằng thuốc của mình là an toàn, cho các đặc tính về chủng tộc, nhóm gien khác nhau, tránh những tác dụng ngoài ý muốn.”
Theo bác sĩ Mai thì những thông tin do báo chí nêu lên cho rằng thứ trưởng Y tế Cao Minh Quang “cố tình làm rối dư luận” là ý kiến cá biệt:
“Báo này, báo nọ cũng là cá nhân, anh Cao Minh Quang là thứ trưởng Y tế phụ trách ngành dược, nên anh đưa ra những quan điểm thận trọng, phân tích nhiều chiều, phản ảnh quan điểm của nhà nước, chứ không do chính sách lúc thế này, lúc thế kia.”
Về phần dược sĩ Phạm Thanh Vân, Tổng thư ký Hội Dược học, thành phố Hồ Chí Minh thì cho rằng đây là một chuyện khó nói :
“Đây là một vấn đề tế nhị liên quan đến ông thứ trưởng, việc mới xảy ra không ai dám nhận xét, thấy báo cáo là có đi thanh tra công ty Pharma, không thấy vấn đề gì, tức là sử dụng đúng tiêu chuẩn. Vụ đó, xin không trả lời được vì tế nhị quá, mà nó cũng nguy hiểm quá.”
Căn cứ vào thông tin do báo Tuổi Trẻ loan tải thì “lãnh đạo ngành dược đang gây rối loạn” vì có người phát tán tài liệu bí mật, thổi phồng chuyện chất PSE dùng làm thuốc trị cảm cúm lại bị lạm dụng để sản xuất ma túy, thuốc lắc, gây hoang mang trong dư luận.
Đây là một vấn đề tế nhị liên quan đến ông thứ trưởng. Vụ đó, xin không trả lời được vì tế nhị quá, mà nó cũng nguy hiểm quá.
Dược sĩ Phạm Thanh Vân
Trước tình trạng này, Văn phòng thường trực phòng chống tội phạm và ma túy tại Việt Nam đề nghị Bộ Y tế xem xét lại việc quản lý thuốc có chứa chất Pseudoephedrine, kiểm soát chặt chẽ, tránh thất thoát, ngăn chặn các hoạt động bất chính, bảo đảm nhu cầu chữa bệnh cho người dân.
Hiện nay nhiều quốc gia trên thế giới đã thay thế Pseudoephedrine bằng Phenylephrine để sản xuất thuốc trị cảm cúm an toàn hơn và tránh mọi lạm dụng, vì thế theo báo Tuổi Trẻ thì Việt Nam cũng nên sớm thực hiện quy định ấy.
Theo thông tin của tờ Dân Việt thì thứ trưởng Y tế Cao Minh Quang là người thích gây rối nội bộ ngành y tế, ngành duợc, những thư tố cáo tiêu cực, tham nhũng của ông đều vô căn cứ, đồng thời tờ báo cho rằng cần làm rõ tư cách đạo đức của ông, khi đi vay một tỷ đồng của ông Nguyễn Quốc Dũng, tổng giám đốc công ty dược Pharma, thuộc ngành chuyên môn do ông phụ trách.
Mặt khác, VN Express thì nói rằng, trong các bản khai lý lịch, thứ trưởng Y tế Cao Minh Quang cam đoan làm ông đạt học vị tiến sĩ tại đại học Uppsala, Thụy Điển, qua kiểm tra của cơ quan giáo dục, ông Quang chưa tốt nghiệp văn bằng này.
Vẫn theo báo chí thì những thông tin này khiến dư luận tại Việt Nam hoang mang và thắc mắc vì không hiểu chuyện nhập khẩu PSE là vấn đề được Bộ Y tế đặc biệt quan tâm nhằm bảo đảm sức khỏe của dân chúng hay vì lý do bí mật nào khác mà màn kịch PSE chỉ là “mặt nổi” của một xì căng đan đang được phơi bày ra ánh sáng? 

Nguồn lấy từ: http://www.rfa.org/vietnamese/in_depth/pse-import-abnormal-in-vn-dh-09162011140104.html

Bản tin video & phát thanh sáng 17-09-2011

KHỦNG HOẢNG VÙNG EURO VÀ NHỮNG GIẢI QUYẾT - Giáo sư Tiến sĩ NGUYỄN PHÚC LIÊN

 
Trong suốt mùa Hè 2011, chúng tôi luôn theo dõi những Khủng hoảng Tài chánh/ Kinh tế của hai đầu tầu Kinh tế Thế giới là Hoa kỳ và Liên Au. Điều quan tâm của chúng tôi không hẳn là những cái nạn xẩy ra cho hai đầu tầu này, mà chính là những hậu quả sẽ xẩy đến như tất yếu cho Trung quốc với một nền Kinh tế lệ thuộc vào hai đầu tầu. Chúng tôi quan tâm đến hậu quả này vì Trung quốc đang là kẻ thù không những xâm lăng Đất đai, Biển cả, mà còn xâm lăng Kinh tế Việt Nam.
 
Chúng tôi đã viết một bài dài với đầu đề BÃO TỐ CHỨNG KHOÁN 8/2011 ĐƯA ĐẾN KHỦNG HOẢNG KINH TẾ CHỆT và cập nhật nhiều lần bài này trong thời gian nghỉ Hè.
 
Hôm nay, chúng tôi đi riêng vào cuộc KHỦNG HOẢNG VÙNG EURO VÀ NHỮNG GIẢI QUYẾT bởi vì chính ngày hôm nay 14.09.2011, Hy Lạp đang đứng bên bờ vỡ nợ mà giải quyết không nổi thì có thể làm tan vỡ Liên Au, thậm chí hình ảnh chiến tranh quá khứ lảng vảng đe dọa. Nội dung chính của bài này là để trả lời cho những câu hỏi Phỏng vấn của Đài RFI (Radio France Internationale).
 
Nếu nguyên nhân Khủng hoảng đến từ nội tại Au châu, thì những giải quyết tự mình quyết định. Nhưng nếu nguyên nhân đến từ phía ngoài, nhất là từ Trung quốc, thì Liên Au phải có những Biện pháp đối với nguyên nhân ngoại tại này.
 
Chúng tôi khai triển bài này dưới những khía cạnh sau đây:
 
=>       Tình hình Khủng hoảng Tài chánh trầm trọng Vùng Euro
=>       Nguyên nhân chi tiêu đến vỡ nợ
=>       Giải quyết cấp bách cho Hy Lạp bên bờ vỡ nợ
=>     Nợ công đe dọa Ý-đại-lợi và thâm ý của Trung quốc
=>       Những biện pháp chống xâm lăng Kinh tế Trung quốc tại Liên Au
 
 
Tình hình Khủng hoảng Tài chánh
trầm trọng Vùng Euro
 
Đây là cuộc Khủng hoảng bắt đầu từ nợ công và bùng lên ở các Thị trường Chứng khoán tại Liên Au cũng như Hoa kỳ từ cuối tháng 7, đầu tháng 8, rồi tiếp tục mỗi ngày mỗi mạnh cho đến nay. Cuộc Khủng hoảng Tài chánh năm 2008 bắt đầu từ Tín dụng Địa ốc rồi lan ra khắp Thế giới. Cả hai cuộc Khủng hoảng năm 2008 và năm 2011 bắt đầu từ nợ nần, nợ tư năm 2008 và nợ công năm 2011. Nợ tư hay nợ công đều là chi tiêu trên Tín dụng, nghĩa là Tiền tương lai,  với những bấp bênh rủi ro  thu nhập. Khi tư nhân hay nhà nước chi tiêu Tín dụng tương lai mà Kinh tế đi xuống không cung cấp đủ thu nhập để hoàn nợ, thì đó là khủng hoảng đi vào vỡ nợ.
 
Tại Hoa kỳ, cuối tháng 7, đầu tháng 8, Quốc hội và Hành pháp thảo luận sôi nổi về nợ công để rồi cuối cùng Tín dụng Hoa kỳ bị mất cấp AAA. Các Chỉ số Chứng khoán Mỹ mất giá. Ngày 4.08.2011, các Chỉ số Chứng khoán Au châu mất giá trầm trọng. Tính từ ngày 25.07.2011 cho đến ngày 4.09.2011, các Chỉ số Chứng khoán từ Au châu tới Hoa kỳ mất giá trung bình tới 12%.
 
Hai đồng Dollar và Euro cũng theo đó mà xuống sánh với những đồng tiền chính khác như đồng Yen của Nhật và đồng Franc của Thụy sĩ.
 
Việc mất giá Chứng khoán của Âu châu trở nên trầm trọng trong mấy ngày gần đây nhất khi mà nợ công của Hy Lạp đứng bên vực thẳm vỡ nợ và nợ công của Ý-đại-lợi chưa tìm được lối giải quyết. Tình trạng Khủng hoảng Vùng Euro trầm trọng đến nỗi người ta nghĩ đến loại trừ Hy Lạp ra khỏi vùng và Ý-đại-lợi có thể phải cầu cứu đến Trung quốc. Tình trạng khủng hoảng trầm trọng này đang sôi động. Các giới đầu tư đang nhìn vào cuộc đàm phán tay ba ngày hôm nay, 14.09.2011, giữa Thủ tướng Đức, Bà MERKEL, Tổng thống Pháp, Ông SARKOZY, và Tổng thống Hy Lạp, Ông PAPANDREOU. Cũng ngày hôm nay, Thủ tướng BERLUSCONI của Ý cũng phải sang Bruxelles để trình bầy về giải pháp cho nợ công của Ý.
 
Tình trạng đe dọa của vỡ nợ đặc biệt làm cho các Ngân Hàng, nhất là Ngân Hàng Pháp, xuống giá trung bình 15%. Những Ngân Hàng lớn của Pháp, như Crédit Agricole và Socíeté Générale, đã bị Moody’s hạ cấp Tín dụng xuống vì những Ngân Hàng này đứng trước nguy hiểm vỡ nợ của Hy Lạp. Theo nhật báo Tribune de Genève ngày 13.09.2011, Giới Ngân Hàng Liên Au báo động rằng sẽ thải tới 100'000 nhân viên. 
 
 
Nguyên nhân chi tiêu đến vỡ nợ
 
Như trên chúng ta đã thấy: cuộc Khủng hoảng 2008 do việc vỡ nợ của Tín dụng Địa ốc, nghĩa là giới Tư nhân Hoa kỳ mua sắm nhà cửa mà cuối cùng không có đủ thu nhập để trả nợ; cuộc Khủng hoảng 2011 do việc các Nhà nước chi tiêu tích lũy Tín dụng quá nhiều mà Thuế thu không đủ để cân bằng Ngân sách.
 
Chúng tôi đã phân tích nhiều về chi tiêu Tín dụng tại Hoa kỳ. Đó không hẳn là do Tư nhân không biết tính toán, nhưng chính yếu là do Kỹ nghệ Ngân Hàng đã tạo ra những sản phẩm Tài chánh Tín dụng dễ dãi và cổ võ giới tư nhân chi tiêu. Mục đích của Ngân Hàng là bán những sản phẩm Tài chánh Tín dụng dễ dãi và cổ võ chi tiêu để Ngân Hàng thu vào lợi nhuân cao và dễ dàng. Chính vì vậy mà cuộc Khủng hoảng 2008 đã tàn phá các Ngân Hàng. Tỉ dụ Ngân Hàng Lehman Brothers sạt nghiệp.
 
Riêng về nợ công của các Nhà Nước, nhất là Liên Au, có những nguyên nhân chi tiêu tích lũy như sau:
 
=>       Các Chính trị gia, nhất là khuynh hướng Xã hội Chủ nghĩa, trong những chục năm  trường, đã chủ trương chi tiêu xã hội với mục đích  lấy phiếu của số đông. Nhà nước phát hành những Công phiếu nhận nợ dài hạn để có tiền chi tiêu cho những vấn đề xã hội, chứ không phải là chi tiêu kinh tế nhằm thu lợi nhuận thực tiền bạc vào. Chi tiêu xã hội nhiều chỉ thu vào cái lợi có phiếu bầu cho mình, trong khi ấy chi tiêu kinh tế mới có lợi nhuận tiền bạc.
 
=>       Khuynh hướng Xã hội tại Âu châu đã kéo dài mấy chục năm trường, cổ võ bảo hiểm sức khỏe do Nhà nước chịu, rút vắn giờ làm việc cho nhân công, đẩy mạnh những Nghiệp đoàn đấu tranh xã hội cho giới thợ thuyền.
 
=>       Liên Au từ đầu thành lập đã từng tuyên bố rằng đó là một Tổ chức “Europe social” (Au châu Xã hội), nhấn mạnh đến những chi tiêu mang tính cách xã hội.
 
=>       Giới Ngân Hàng và giới Bảo Hiểm mua những Giấy nhận nợ của Nhà nước để kiếm lời và được bảo đảm. Như vậy họ cung cấp dồi dào Tín dụng cho Nhà nước chi tiêu. Tình trạng ngày nay: giới Ngân Hàng Liên Âu, nhất là Pháp, tụt dốc cũng là do cung cấp quá nhiều Tín dụng cho Nhà Nước để rồi Nhà Nước bị đe dọa vỡ nợ. Trường hợp Hy Lạp là tỉ dụ điển hình.
 
Tiện nay, chúng tôi muốn nói thêm rằng những Chính trị gia đã chi tiêu xã hội quá nhiều để rơi vào tình trạng nợ công chồng chất. Khi nợ công sắp rơi vào tình trạng vỡ nợ, thì họ cuống cuồng đưa ra những Chương trình thắt lưng buộc bụng. Giới thợ thuyền, các Nghiệp đoàn đã quen với những chi tiêu xã hội dễ dãi, nay gặp phải những Chương trình thắt lưng buộc bụng, nhất là phải làm việc nhiều hơn, lương bị hạ thấp xuống, rồi thuế lại tăng cao, tất nhiên họ xuống đường phản đối những Chương trình ấy. Quen ăn uống ngon rồi, bây giờ phải chắt bóp ăn uống kham khổ, thì  xuống đường biểu tình phản đối vậy.
 
 
Giải quyết cấp bách cho
Hy Lạp bên bờ vỡ nợ
 
Trong tháng 9 này, Hy Lạp phải trả nợ 8 tỉ Euro. Nếu không thanh toán, thì việc vỡ nợ sẽ bắt đầu từ tháng 10.2011. Đâu là những Giải quyết cho việc vỡ nợ cấp bách này ?
 
Trước cuộc Họp Quốc Hội  Liên Au tại Strasbourg và cuộc Thảo luận tay ba Merkel-Sarkozy-Papandreou ngày hôm nay 14.09.2011, theo nhật báo Le Temps (Thụy sĩ) ngày 14.09.2011, những Chuyên gia Tài chánh/ Kinh tế, như Samy CHAAR (của Lombard Odier), Jan POSER (của Ngân Hàng Sarasin), Raoul RUPAREL (của Think Tank Open Europe), Jean PISANI-FERRY (của Think Tank Bruegel)… nghĩ đến 4 Giải quyết sau đây:
 
1)         Giải quyết thứ nhất: Chương trình Cứu vớt mới từ Vùng Euro
 
Vùng Euro đã cứu Hy Lạp hai lần rồi: (i) 110 tỉ Euro vào tháng 5.2010 và (ii) 158 tỉ Euro vào tháng 7.2011. Cuộc Đàm phán tay ba hôm nay 14.09.2011 giữa Thủ tướng MERKEL, Tổng thống SARKOZY và Tổng thống PAPANDREOU có thể đưa đến việc Vùng Euro tiếp tục cứu vớt Hy Lạp lần thứ ba. Theo lời tuyên bố mới nhất của Bà MERKEL, thì việc tiếp tục cứu vớt Hy Lạp  được định sẵn với ý chí không thể để một Hội viên của Liên Au ra khỏi vùng vì vỡ nợ.
 
Việc tiếp tục cứu vớt này đòi buộc cứng rắn Hy Lạp phải chấp nhận sự can thiệp của Liên Au vào những vấn đề chủ chốt Kinh tế, nguồn gốc của vỡ nợ.
 
2)         Giải quyết thứ hai: Ngân Hàng Trung ương Âu châu in thêm lượng tiền
 
Ngân Hàng Trung ương Âu châu, qua Quỹ Ổn Định Tài chánh (FESF: Fonds Européen de Stabilisation Financìere), đã có 440 tỉ Euro, sẽ xin tăng thêm để mua những nợ công của Hy Lạp. Từ tháng 5.2010, Ngân Hàng Trung ương Âu châu đã mua 143 tỉ Euro nợ của Hy Lạp.
 
Nếu Ngân Hàng Trung ương Âu châu in thêm tiền và tiếp tục mua nợ của Hy Lạp, thì vùng Euro cũng cứng rắn đòi can thiệp trực tiếp vào Kinh tế Hy Lạp như với Giải quyết thứ nhất.
 
3)         Giải quyết thứ ba: Hoạch định vỡ nợ của Hy Lạp trong trật tự
 
Việc vỡ nợ từng phần (faillite partielle) của Hy Lạp hầu như không thể tránh. Khi vỡ nợ từng phần của Hy Lạp được hoạch định rõ rệt, thì việc cứu vớt Hy Lạp sẽ tuần tự làm từng phần bởi vùng Euro. Đây là việc chia nợ tổng quát ra từng phần theo tính cách cấp bách hay không trong thời gian. Chia nợ ra từng phần để kiểm soát Chương trình thắt lưng buộc bụng có khả năng thu nhập từng phần như thế nào.
 
Giải quyết này đã có một tỉ dụ hữu hiệu là Thụy sĩ  khi Chính quyền Liên Bang Thụy sĩ phải cứu vớt những mất mát ngân hàng trong cuộc Khủng hoảng năm 2008.
 
4)         Giải quyết thứ tư: Hy Lạp ra khỏi vùng Euro
 
Hy Lạp ra khỏi vùng Euro và dùng lại đồng tiền riêng của mình là đồng Drachme. Với giải pháp này, đồng tiền Euro đỡ được gánh nặng phải kéo xuống. Hy Lạp sẽ có nhiều tự do để xoay sở với đồng tiền riêng của mình. Nhưng giải pháp này gặp những ngáng trở sau nay:
 
=>       Về Pháp lý ký kết trong khuôn khổ Tổ chức Liên Au, vấn đề loại trừ một Hội viên rất khó khăn. Đối với vấn đề loại Hy Lạp ra khỏi Liên Au, ỦY BAN LIÊN ÂU tại Bruxelles đã tuyên bố rõ rệt “"Aucune sortie, ni expulsion de la zone euro n'est possible d'après le traité de Lisbonne" (Tin AFP 13.09.2011) (Không có việc ra khỏi, không có việc trục xuất xẩy ra được theo Hiệp ước Lisbone).
 
=>       Các Hợp đồng Kinh tế, Thương mại, Ngân Hàng ký kết bằng Euro. Nay Hy Lạp phải hoàn nợ với đồng bạc phá giá của mình. Nền Kinh tế Hy Lạp sẽ không chịu đựng nổi.
 
=>       Đứng về phương diện thực tiễn thanh trả trong Liên Au (không phải chỉ nguyên với những nước thuộc vùng Euro), phải tổ chức lại cả một hệ thống kỹ thuật như : máy điện tử, máy phân phối tự động tiền bạc, hệ thống trang bị tân tiến trong các ngân hàng… Đó là những chi tiêu tốn kém.
 
=>       Hy Lạp phải quốc hữu hóa hệ thống Ngân Hàng, trong khi ấy, các Ngân Hàng, các Bảo Hiểm tại Hy Lạp phần lớn là những chi nhánh của các Ngân Hàng, Bảo Hiểm lớn của Âu châu (Pháp, Đức).
 
=>       Khi Hy Lạp ra khỏi vùng Euro, người ta có thể chứng kiến hệ quả Domino bởi vì một số những nước khác của vùng Euro như Bồ Đào Nha, Tây Ban Nha, Ý-đại-lơi, thậm chí Pháp… cũng đang gặp cảnh nợ công chồng chất trầm trọng.
 
=>       Từ nguồn gốc thành hình, Liên Au là một Tổ chức nhấn mạnh đến Chính trị, Văn hóa, Quân sự --tránh những Chiến tranh mà Âu châu đã phải trải qua như trong quá khứ --, chứ không phải chỉ nguyên về mục đích Tài chánh. Chỉ nguyên vì Tài chánh mà Liên Au để Hy Lạp ra khỏi với hậu quả Domino, thì đó là một thiệt hại lớn cho Khối Liên Au. Theo Samy CHAAR, chiến lược gia của Lombard Odier, thì việc ra đi của Hy Lạp với hậu quả Domino là “la déconstruction très couteuse de l’UE” (việc tan rã rất tốn kém của Liên Au).  
 
Chúng tôi trình bầy 4 Giải quyết trên đây trước khi có Giải quyết dứt khoát phải quyết định do cuộc Đàm phán tay ba Merkel-Sarkozy-Papandreou và từ Quốc Hội Liên Au họp hôm nay tại Strasbourg liên quan đến đe dọa vỡ nợ của Hy Lạp vì hai lý do:
 
*          Cho dù một Giải quyết dứt khoát nào được quyết định hôm nay đi nữa, thì hiệu quả của nó vẫn còn tùy thuộc Hy Lạp có thực hiện được những điều kiện đòi hỏi bởi vùng Euro hay không. Vùng Euro đã cứu vớt Hy Lạp hai đợt rồi, nhưng những điều kiện đặt ra cho Hy Lạp vẫn chưa thực hiện đứng đắn. Dân chúng Hy Lạp vẫn phản kháng mạnh những Chương trình thắt lưng buộc bụng từ Chính phủ.
 
*          Ngoài trường hợp Hy Lạp, còn những nước khác mang nợ công chồng chất và có thể đi đến tình trạng như Hy Lạp. Những đề nghị các Giải quyết trên đây có thể sẽ được được áp dụng vì đó là những đề nghị Giải quyết đi vào căn bản của vấn đề nợ công chứ không phải là những Giải quyết có tính cách giai đoạn để chận đứng cái hậu quả nhất thời của nợ nần hiện ra.
 
Tối hôm nay 14.09.2011, các Đài Truyền hình TSR1 (Thụy sĩ), TF1 (Pháp), A2 (Pháp) đưa tin và bình luận về những Giải quyết từ cuộc đàm phán tay ba Merkel-Sarkozy-Papandreou và từ cuộc họp Quốc Hội Liên Aâu tại Strasbourg:
 
1)         Thủ tướng MERKEL và Tổng thống SARKOZY đồng quyết định TIẾP TỤC CỨU VỚT Hy Lạp và nhấn mạnh ý chí không để cho Hy Lạp ra khỏi vùng Euro vì vỡ nợ. Cái ý chí này đặt nặng trên vấn đề BẢO VỆ đồng Euro và Vùng Euro, một Tổ chức đã được xây dựng tốn kém trong nhiều năm. Tổng thống Hy Lạp PAPANDREOU cũng hứa cứng rắn thực hiện Chương trình thắt lưng buộc bụng theo đòi hỏi của vùng Euro.
 
2)         Chủ tịch ỦY BAN LIÊN AU cũng chính thức tuyên bố ở cuộc Họp Quốc Hội tại Strasbourg việc thành lập Công Phiếu Euro (Euro Bonds/ Euro-Obligations) với Lãi suất hạ. Liên Au đứng ra nhận nợ qua Euro Bonds và những nước mang nợ nần có thể vay lại.
 
Cả hai quyết định trên đây đều trong ý chí bảo vệ Tổ chức Liên Au về Tài chánh.
 
 
Nợ công đe dọa Ý-đại-lợi
và thâm ý của Trung quốc
 
Trung quốc, qua vụ bắt tù Ông Ai WEIWEI, đã bị Liên Au lên tiếng công kích mạnh về Nhân Quyền. Cuối tháng 6.2011, ÔN GIA BẢO đi một vòng Âu châu như giải độc, đồng thời mang tới những “quà tặng“ trong lúc Liên Au đang trong vòng nợ công chồng chất.
 
Ôn Gia Bảo tuyên bố như yêu cầu Liên Au phải tôn trọng Trung quốc. Tại Bá Linh (Tin AFP 28.06.2011), ông nói : "La Chine respecte le système politique et le modèle de développement choisis par les citoyens de l'UE. En échange nous attendons le respect par l'UE de notre souveraineté, notre intégrité territoriale et des choix autonomes du peuple chinois". (Trung quốc tôn trọng hệ thống chính trị và mẫu phát triển được chọn lựa bởi dân chúng Liên Au. Để bù lại, chúng tôi chờ đợi sự tôn trọng bởi Liên Au về chủ quyền, về vẹn toàn lãnh thổ và về những lựa chọn độc lập của nhân dân Trung quốc).
 
Trong lúc Liên Âu nợ nần, Ôn Gia Bảo đã tặng những quà sau đây bằng ký những Hợp Đồng:
*          Hợp đồng với Đưc :     15 tỉ Euro
*          Hộp dồng với Anh:       1.5 tỉ Euro
*          Mua nợ Hung Gia Lợi và một số nước Nam Âu
 
Trung quốc, ngay từ Khủng hoảng 2008, nhất là Khủng hoảng nợ nần 2011 làm giảm hẳn Mãi lực của hai Thị trường lớn Hoa kỳ và Liên Au, rất sợ những Biện pháp Che chở Thương mại (Mesures Protectionnistes commerciales) vì Kinh tế Trung quốc lệ thuộc vào hai đầu tầu Kinh tế này để xuất cảng. Chính vì vậy, nhân dịp Liên Au khủng hoảng nợ nần, Trung quốc muốn đục nước béo cò bằng cách đặt đầu cầu xuất cảng tại Liên Au :
 
=>       Mua những cổ phần tại những Công ty Âu châu để những hàng « Made in China «  được mang tên «Made in Europe«. Qua những Công ty này, Trung quốc có thể xuất cảng hàng của mình.
 
=>       Mua những nợ công của những nước bị đe dọa vỡ nợ. Đây cũng là một thâm ý mà chính những nhà Tư bản đỏ Trung quốc muốn chạy vốn ra nước ngoài, chứ không muốn giữ tại chính Trung quốc.
 
Vì cuộc Họp của một Tổ chứ Đầu tư lớn của Trung quốc tại Roma trong tuần vừa rồi, người ta dự đoán rằng Trung quốc có thể mua một số nợ của Ý. Theo tin AFP, đăng lại trong nhật báo LE TEMPS (Thụy sĩ ) ngày 14.09.2011, dưới đầu đề LA DETTE ITALIENNE POURRAIT DEVENIR CHINOISE (Nợ của Ý có thể trở thành nợ của Tầu), tác giả đã trích lời của Kinh tế gia Yin ZHENTAO cho thấy thâm ý mua nợ của Trung quốc : « Pékin pourrait profiter du bas prix des obligations italiennes pour investir en vue de renforcer sa présence en Europe« (Bắc kinh có thể lợi dụng giá rẻ của những công phiếu Ý để đầu tư nhằm tăng cường sự hiện diện của mình tại Au châu)
 
Liên Au không thể không hiểu thâm ý này sẽ gây nhiều rắc rối cho Liên Au. Chính vì vậy mà, theo Tin của Đài Truyền Hình EURONEWS đêm 13.09.2011, Ý-đại-lợi đã chính thức lên tiếng cải chính tin đồn rằng Ý đã viết thư yêu cầu Trung quốc mua nợ (Rumeur démentie par Rome).
 
Chúng tôi viết thêm hai chú thích dưới đây về tình trạng nợ công của Ý-đại-lợi:
 
*          Quốc Hội Ý họp hôm nay 14.09.2011 và bỏ phiếu THUẬN cho Chương trình thứ hai Thắt lưng buộc bụng do Chính phủ BERLUSCONI đề nghị.
 
*          Theo phân tích của Kinh tế gia trưởng của Ngân Hàng UBS Thụy sĩ, thì nợ công của Ý-đại-lợi không đến nỗi trầm trọng vì trên 50% nợ công là do chính người Ý làm Chủ nợ, nghĩa là nợ công của Ý không làm mất Độc lập Tài chánh của chính nước Ý.
 
 
Những biện pháp chống
xâm lăng Kinh tế Trung quốc tại Liên Au
 
Trong một đoạn trên, khi nói về nguyên nhân chi tiêu đến vỡ nợ, chúng tôi chỉ đề cập đến nguyên nhân nội tại của các Chính quyền mỗi nước và nói đến “Europe sociale“ (Au châu xã hội), nghĩa là việc thiên trọng những chi tiêu xã hội mà không đặt nặng chi tiêu mang tính cách Kinh tế. Câu tục ngữ Kinh tế: “Làm tiền đã khó, mà tiêu tiền còn khó hơn“. Thực vậy, trước khi tiêu một đồng tiền, phải tính toán xít xao cái lợi thu vào bao nhiêu, rồi mới tiêu tiền. Đó là chi tiêu Kinh tế. Lấy hình ảnh Việt Nam xã hội chủ nghĩa, thì chúng ta dễ hiểu nguyên nhân này. Nhà nước bỏ tiền ra cho các Tập đoàn Kinh tế quốc doanh tiêu xả láng mà các Tập đoàn này không tính toán kỹ số lợi thu vào, nên các Tập đoàn mang nợ nần sập tiệm.
 
Các Chính quyền Aâu châu trải qua nhiều chục năm chi tiêu xã hội để nợ nần chồng chất. Đó là lý do mang tính nội tại.
 
Còn những nguyên nhân ngoại tại đưa đến vỡ nợ Kinh tế Liên Au. Chúng tôi muốn nói đến nguyên nhân chính yếu đến từ Trung quốc. Đó là:
 
=>       Từ ngày Trung quốc vào Tổ chức Mâu dịch Thế giới (WTO/OMC) đầu thế kỷ này, hàng hóa Trung quốc tràn lan sang Thị trường Aâu châu để cạnh tranh và giết chết những hàng hóa sản xuất tại nội địa Aâu châu, nhất là những hàng hóa “low tech“ thường dùng hàng ngày cho đại đa số quần chúng. Những nước miền Nam Aâu châu như Ý, Tây Ban Nha, Bồ Đào Nha bị hàng Tầu cạnh tranh quyết liệt. Việc cạnh tranh này đã giết chết một số ngành nghiệp. Do đó sự thu nhập thuế của Nhà Nước từ những ngành nghiệp này giảm hẳn xuống đưa dần đế chênh lệc chi tiêu và thu nhập của Nhà Nước.
 
=>       Những Công ty Liên quốc gia (Multinationales) của chính Aâu châu lại tiếp tay cho Trung quốc thực hiện việc xâm lăng Kinh tế này. Các Công ty chuyển những đơn vị sản xuất sang Trung quốc để lợi dụng lương công nhân rẻ mạt nhằm hạ Giá thành sản xuất và do đó tăng Lợi nhuận khi mang hàng từ Trung quốc về Aâu châu bán với Giá cao theo mức sống Mãi lực Aâu châu. Chính những Công ty này đã tiếp tay cho Trung quốc xâm lăng Kinh tế, làm kiệt quệ túi tiền của dân chúng và do đó của các Nhà Nước. Khi dân chúng thất nghiệp, kiệt quệ túi tiền, thì Nhà nước lại phải tăng chi tiêu xã hội để hỗ trợ dân nghèo thất nghiệp. Chi tiêu xã hội của Nhà Nước tăng, mà thu nhập thuế khóa từ dân nghèo không thực hiện được, thì dần dần đi đến vỡ nợ. Chính những Công ty này tiếp tay cho xâm lăng Kinh tế Trung quốc để làm cho nợ công của Nhà Nước tích lũy trầm trọng. Những Công ty mang phần trách nhiệm về tình trạng Khủng hoảng nợ công hiện nay.
 
Những Giải quyết cho tgình trạng Khủng hoảng nợ công lúc này không phải chỉ nguyên bằng những Chương trình Thắt lưng buộc bụng nhắm vào nguyên nhân nội tại của từng nước, mà còn phải có những biện pháp chống lại những nguyên nhân ngoại tại, điển hình là việc xâm lăng Kinh tế đến từ Trung quốc trực tiếp hay gián tiếp qua sự tiếp tay của những Công ty Liên quốc gia. Chúng tôi nghĩ đến những biện pháp sau đây:
 
*          Những Biện pháp Che chở Kinh tế
 
Chúng ta vẫn chuộng Tự do mậu dịch (Libre échange). Nhưng khi bị yếu sức đi đến kiệt quệ, thì ai cũng có quyền Tự vệ. Những Biện pháp Che chở Kinh tế/Thương mại (Mesures protectionnistes économiques/ commerciales) là quyền Tự vệ khi tự mình yếu sức đi, nhất là khi người khác muốn diệt mình. Đây là những Biện pháp ngăn chặn xâm lăng hàng hóa đến từ Trung quốc. Chúng tôi còn nhớ vào những năm 2002, Trung quốc cho tràn lan vào Liên Aâu những hàng may mặc, dệt, da dầy làm cho những nước như Ý, Tây Ban Nha, Bồ Đào Nhà, ngay cả Pháp, bị điêu đứng. Liên Au đã khiếu nại một cách yếu ớt vì một số nước Kỹ nghệ Au châu còn hy vọng bán máy móc cho Trung quốc. Liên Au chia rẽ và không quyết liệt. Lúc này, trong tình trạng Khủng hoảng nợ nần và Thất nghiệp tăng vọt, Liên Au có thể đoàn kết đưa ra những Biện pháp Không giá biểu (Mesures Non-tarifaires) để ngăn chặn hàng Trung quốc. Những Biện pháp Không Giá biểu có thể được biện minh vì những lý do như: hạn định số lượng (contingentement/quotas), vệ sinh (hygiène) chống hàng độc hại …
 
*          Chuyển những đơn vị sản xuất linh kiện từ Trung quốc về Liên Au
 
Những nước miền Nam Liên Au thất nghiệp trầm trọng. Những nước thuộc vùng Đông Au có cả một khối người sẵn sàng nhận mức lương thấp. Yêu cầu những Công ty Liên quốc gia chuyển những đơn vị sản xuất linh kiện từ Trung quốc về những vùng này. Khi quan sát hàng hóa trên các Siêu thị hiện nay, chúng tôi đã nhận thấy một số hàng hóa thường dùng đề là “Made in Italy, in Spain, in Roumania, in Poland... “, chứ không nhan nhản “Made in China“ như trước đây nữa. Một số Công ty Liên quốc gia đã ý thức về việc này. Nếu tính toán Kinh tế, những Công ty Liên quốc gia Aâu châu cũng phải biết rằng nếu cứ sản xuất bên Tầu để mang về moi móc từng đồng xu của dân Aâu châu để Aâu châu kiệt quệ, thì những Công ty đó không còn mãi lực của dân chúng để bán hàng nữa.
 
Nếu các Chính quyền chi tiêu để giải quyết Thất nghiệp, nghĩa là làm tăng Mãi lực của dân chúng, mà lại để tự do cho Tầu trực tiếp hoặc những Công ty Liên quốc gia tiếp tay Tầu, đến moi móc từng xu của Mãi lực dân chúng mang về Tầu, thì đó là nghịch lý ngu xuẩn vậy.
 
Giáo sư Tiến sĩ NGUYỄN PHÚC LIÊN, Kinh tế
Geneva, 14.09.2011
Web: http://VietTUDAN.net

e-mail