Saturday, August 11, 2012

Giải pháp tối ưu cho Việt Nam hiện nay trước Trung Quốc: Xoá bỏ hệ thống chính trị đương thời. Nhưng bằng cách nào? - Lê Diễn Đức (RFA Blog)

Lê Diễn Đức (RFA Blog) - Trên Facebook khi một bạn đọc lập luận rằng nếu không có Đảng Cộng sản Việt Nam (ĐCSVN) thì VN làm sao thống nhất đất nước, thoát khỏi nô lệ Pháp, Mỹ và có ngày nay, tôi đã phản ứng bằng hình tượng hoá ĐCSVN trong một câu chuyện đơn giản: 

Căn nhà của bạn bị cướp, một người đứng ra đuổi tên cướp đó, nhưng chỉ ít lâu sau, người này bỗng trở mặt, chiếm nhà bạn làm sở hữu riêng, cưỡng hiếp, đánh đập vợ con bạn tàn nhẫn hơn cả tên cướp ban đầu, rồi còn kéo cả đồng đảng đến chiếm ao vườn nhà bạn, bức hiếp gia đình bạn thêm, liệu bạn sẽ ôm mãi ơn huệ với tên cướp/"ân nhân" ấy?

Câu chuyện trên tương tự với dân tộc Ba Lan thoát khỏi ách phát xít Đức thì rơi vào ách cai trị của chế độ máu sắt khác, đó là hệ thống độc tài toàn trị do Liên Xô đứng đầu mà cuối cùng họ phải vùng lên xoá bỏ vào năm 1989.

Để thống nhất VN, thực hiện mục tiêu giành độc lập và xây dựng chủ nghĩa xã hội, tức là nhuộm đỏ ý thức hệ CS trên cả nước, ĐCSVN đã phát động cuộc cách mạng bạo lực, làm 3 đến 5 triệu người chết, hàng triệu người tàn tật và bị thương trong một cuộc chiến gây tàn phá nhất của lịch sử VN.

Xuống đường trên Quảng trường Tahrir (Ai Cập), tháng 1/2011, lật đổ chế độ độc tài Mubarak

Nghịch chướng trong cảnh phò Trung Quốc

Sau chiến tranh, ĐCSVN thực thi chính sách cải tạo công thương nghiệp, di dân tới vùng kinh tế mới và cải tạo giam giữ không xét xử hàng trăm ngàn quân, dân, cán chính của Việt Nam Cộng Hoà khiến hàng triệu người đã phải bỏ nước ra đi với hàng chục ngàn bị chết trên biển cả, đã làm những chia rẽ sâu sắc vốn có từ chiến tranh càng bị khoét sâu hơn, chưa biết bao giờ nguôi ngoai.

Tổn thất, tất nhiên, bất kỳ cuộc chiến tranh nào cũng có, nhưng tiến hành chiến tranh mà dân tộc phải trả giá quá đắt mà hậu quả lại tệ hại, thì ý nghĩa của nó cần phải được mổ xẻ.

L. Kolakowski, triết gia Ba Lan, một trong số ít triết gia Đông Âu giành được sự thừa nhận ở đỉnh cao tri thức ở châu Âu và thế giới nói: 

"Nhiều người đã chết với tên của Stalin trên môi, có nghĩa rằng họ đã chết với niềm tin rằng, Stalin là lãnh tụ vĩ đại dẫn dắt thế giới tới một ngày mai tốt đẹp hơn. Thế nhưng thật ngạc nhiên khi nói rằng, niềm tin vào sự trung thành đối với Stalin là sự thật để có thể vì nó mà chết".

Điều này giống như hàng triệu người con của Việt Nam đã chết với khẩu hiệu trên môi "xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước", nhưng "sự thật" mà vì nó họ đã ngã xuống để có lãnh thổ thống nhất hôm nay ra sao?

Thiết nghĩ nên để những người gắn bó với chế độ, từng dấn thân quên mình vì chế độ, hiện sống trong nước, nhận định sẽ thuyết phục hơn:

- "Rõ ràng là nhân dân VN, dân tộc VN đã hi sinh biết bao xương máu để đấu tranh giành độc lập cho Tổ quốc nhưng nền độc lập, tự chủ đó đang bị nhà cầm quyền Bắc Kinh đe dọa nghiêm trọng trên tất cả các lĩnh vực. Lũng đoạn về chính trị, kinh tế, gây hấn ở Biển Đông. Nhân dân VN trải qua biết bao hi sinh của các thế hệ để mong ước có một chế độ xã hội tốt đẹp hơn nhưng nay lại có nhiều điều còn tồi tệ hơn các chế độ cũ. Con thuyền VN đang bị lái chệch hướng vào con đường của thời kỳ chủ nghĩa tư bản nguyên thủy, tư bản man rợ chỉ biết đấu đá, giẫm đạp lên nhau mà sống bất kể những tiếng kêu thấu trời của quần chúng. Họ đã quên những mục tiêu của cuộc cách mạng xã hội để biến cải đất nước ta thành một nước phát triển, văn minh, công bằng và tiến bộ xã hội, hòa nhập vào xu thế chung không thể đảo ngược hiện nay của thời đại. Họ đặt lợi ích của Đảng mà thực chất là lợi ích của cá nhân, của gia đình các nhóm lợi ích lên trên lợi ích của quần chúng, của xã hội, lên trên sự tồn vong của đất nước, của Tổ quốc" - Luật gia Lê Hiếu Đằng, cựu Phó chủ tịch Mặt trận Tổ quốc VN tại TPHCM.[1]

- "Nếu không có cuộc chiến tranh tương tàn giữa hai miền trước 1975 thì dân tộc này không có cái bất hạnh, đau khổ như ngày hôm nay. Bây giờ nhìn lại, con đường chúng tôi đã đi trước 1975 là một con đường sai lầm. Sự nhiệt huyết lúc đó của chúng tôi đã đem lại bất hạnh hơn là hạnh phúc cho dân tộc" - Huỳnh Nhật Hải, cựu Phó Chủ tịch Uỷ ban Nhân dân Thành phố Đà Lạt kiêm Thành ủy viên.

- "Tôi còn nhớ trong lá đơn xin ra khỏi Đảng lúc đó tôi có viết một câu: “Tôi không tin ĐCSVN có thể lãnh đạo đưa đất nước đạt được những điều tốt đẹp như Đảng thường nói. Tôi có lỗi với dân tộc. Chính cái hăng hái, nhiệt huyết của tôi đã góp phần dựng nên chế độ độc tài hiện nay, đã vô tình đem lại sự đau khổ hiện nay. Và nếu xét về những căn bản để bảo đảm tự do cho nhân dân và độc lập cho dân tộc thì tôi cũng đã vô tình góp công sức đưa những người mang danh là “cách mạng” nhưng thực chất là vì quyền lực tới phá bỏ một chế độ đã được xây dựng trên những căn bản về tự do, dân chủ và nhân bản tại miền Nam VN" - Huỳnh Nhật Tấn, cựu Phó Giám đốc Trường Đảng tỉnh Lâm Đồng.[2]

- "Đã sống qua thời VN còn chịu ách cai trị của phong kiến, ách đô hộ của thực dân, phát-xít, đã hoạt động hậu địch trong kháng chiến, đã xem phim ảnh, nghe kể lại hoặc trực tiếp chứng kiến hàng trăm, hàng ngàn vụ chính quyền "của dân, do dân, vì dân" cưỡng chế, thu hồi đất đai, nhà cửa, tài sản đối với người dân dưới chế độ xã hội chủ nghĩa, song tôi chưa bao giờ thấy người dân bị đàn áp một cách man rợ đến như thế, với quy mô lớn như thế". Bà Lê Hiền Đức, công dân chống tham nhũng và bảo vệ dân oan nổi tiếng, viết trong bài "Phản cách mạng rõ ràng".[3]

Chúng ta có thể trích dẫn thêm rất nhiều nữa những nhận định của các nhà văn, nhà thơ, của các vị nhân sĩ, trí thức, hay của các vị lão thành cách mạng về sự trở mặt, sự phản bội và hệ thống chính trị thối nát vì tham nhũng của tập đoàn lãnh đạo CSVN, thời của cái Ác đè bẹp cái Thiện, "thời đểu cáng lên ngôi" tới tận cùng của sự lưu manh, côn đồ và hèn hạ. Thời mà người phụ nữ Việt Nam vì bị khủng bố tinh thần, bị chiếm nguồn sống, uất ức đến mức phải phản kháng bằng hình thức cởi truồng hay tự thiêu.

Một người VN bình thường cũng có thể đặt câu hỏi vì sao hơn 90% tổng thầu EPC các dự án quốc gia lớn quan trọng như khai thác bô-xít, xây dựng thủy điện, nhiệt điện, hoá chất, làm các tuyến đường huyết mạch và nhiều dự án xây dựng cơ bản khác đã dễ dàng lọt vào tay Trung Quốc? Tại sao tập đoàn lãnh đạo ĐCSVN lại đưa nền kinh tế và an ninh của đất nước lâm vào thế lệ thuộc lâu dài vào Trung Quốc?

Trung Quốc đã và đang xâm thực VN bằng mọi cách nham hiểm nhất với sự tiếp tay thầm lặng của tập đoàn lãnh đạo ĐCSVN. Người Hoa được quyền quản lý và sử dụng gần 300 ngàn hécta rừng đầu nguồn tới 50 năm. Theo thống kê năm 2009 của Tổng cục 3, Bộ Công an, thì có ít nhất 35 ngàn lao động Trung Quốc tại VN, chưa kể số nhập cư trái phép, giả vờ đi du lịch rồi tìm cách gia hạn ở lại VN làm việc. 20 tỷ đôla hàng hoá từ Trung Quốc (năm 2011) trong đó nhiều mặt hàng phẩm chất kém và độc hại không thể kiểm soát tràn ngập thị trường VN. Vì sao lực lượng quản lý an ninh VN không kiểm soát được trong khi họ có dư lực lượng chìm nổi khổng lồ trên khắp ba miền theo dõi sát mỗi bước chân của từng người tham gia biểu tình yêu nước? 

Tình trạng phò Trung Quốc không phải diễn ra gần đây mà có hệ thống, bắt đầu từ hội nghị Thành Đô năm 1990 sau khi hệ thống cộng sản tại châu Âu sụp đổ, buộc tập đoàn lãnh đạo CSVN phải bám vào Trung Quốc trên thế yếu. 

- Tờ Hà Nội Mới, cơ quan ngôn luận của Đảng bộ CS Hà Nội ngày 19/8/2008 đã đăng bài báo ca ngợi Hứa Thế Hữu, tướng chỉ huy đội quân Trung Quốc đánh chiếm Lạng Sơn và Cao Bằng trong năm 1979.[4]

- Hà Nội dời ngày 10/10 đã lên kế hoạch để kỷ niệm Lễ Ngàn năm Thăng Long vào đúng ngày 1/10, ngày quốc Khánh Trung Quốc, trong năm 2010. Phụ hoạ thêm cho màn hợp xướng này, tỉnh Lào Cai đã âm thầm sửa ngày tái thành lập tỉnh, cũng để kỷ niệm đúng vào ngày 1/10 tràn ngập màu sắc Trung Hoa trong năm 2011. 

- Trong khi vào ngày 17/2/2012, báo chí của ĐCSVN lặng câm, không ai từ phía lãnh đạo nói tới hoặc thắp một nét hương tưởng niệm hơn 10 ngàn quân nhân 6 tỉnh phía Bắc đã hy sinh bảo vệ Tổ quốc trong chiến tranh năm 1979, thì ngày 27/7/2012, người đứng đầu quân đội CSVN làm lễ kỷ niệm hoành tráng mừng ngày thành lập quân đội Trung Quốc và "ghi nhớ công ơn" Trung Quốc.

Còn vô số nghịch chướng khác nữa diễn ra trong khi Trung Quốc đã gây tội ác, đánh chiếm đảo Hoàng Sa (năm 1974), một phần Trường Sa (năm 1988), khiêu khích thô bạo, chặt cáp tàu dân sự của VN, bắt giữ, cướp đoạt, xua đuổi ngư dân VN, đặc biệt gần đây leo thang nghiêm trọng: thành lập thành phố Tam Sa, cho đấu thầu khai thác tài nguyên thuộc vùng kinh tế VN và xua hàng chục ngàn tàu đánh cá (không loại trừ khả năng có vũ trang) tràn ngập vùng biển thuộc chủ quyền của VN.

Nhà nghiên cứu Nguyễn Trung viết:

"Tổng hợp tình hình hơn 20 năm qua, thực tế đang diễn ra là quan hệ Việt – Trung càng phát triển, thì Việt Nam càng lệ thuộc nhiều hơn vào Trung Quốc về kinh tế và chính trị, bị uy hiếp nhiều hơn về đối ngoại và quốc phòng. Thực tế này, cùng với ảnh hưởng chính trị nói chung của Trung Quốc vào đối nội của Việt Nam một mặt đang kìm hãm nghiêm trọng toàn bộ sự phát triển của Việt Nam nói chung, mặt khác gây ly tán đến mức nguy hiểm giữa nhân dân và lãnh đạo đất nước, khiến cho trấn áp và mất dân chủ trong đối nội phải gia tăng, đồng thời thực tế này cũng khuyến khích tham nhũng tiêu cực phát triển. Những vụ trấn áp biểu tình vừa qua chống yêu sách của Trung Quốc trên Biển Đông nói lên nhiều điều và càng đổ dầu thêm vào lửa bức xúc trong nhân dân".[5]

Ông Hạ Đình Nguyên, cựu tù chính trị Côn Đảo, cựu Chủ tịch Ủy ban Hành động của Tổng hội Sinh viên Sài Gòn trước 1975, phẫn nộ trước cảnh "nhà nước VN kiên nhẫn và chịu nhục công khai" đã gọi kẻ bỡ đợ Tàu, vu khống, bôi nhọ người biểu tình yêu nước là "sai nha tầm thường" và viết:

"Các vấn đề lớn nhỏ của đất nước, thay cho một xã hội, bị thâu tóm trong tay một nhóm người có quyền lực, chỉ biết vơ vét làm cho xã hội ngày càng tồi tệ, tham nhũng hoành hành, giặc cướp đã vào trước cửa, mà trong nhà cuộc đỏ đen vẫn còn náo nhiệt!".[6]

Trong bài "Trung cộng sợ nhất ở Việt Nam điều gì?" trên trang Bauxite VN, tác giả Nguyễn Hữu Quý nhắm thẳng vào tập đoàn lãnh đạo ĐCSVN:

"Trong điều kiện đất nước đang trong tình thế “ngàn cân treo sợi tóc” như hiện nay, ta không thể không cảnh báo đến các vị có trách nhiệm, rằng: Nếu không tỉnh ngộ, thì rất có thể các vị sẽ là danh sách nối dài của những Trần Ích Tắc, Lê Chiêu Thống, để lịch sử nguyền rủa muôn đời".[7]

Thực sự tập đoàn lãnh đạo ĐCSVN không thể nào tỉnh ngộ được nữa, vì hai thứ lợi ích sống còn đã gắn chặt vào máu thịt họ: Lợi ích duy trì độc quyền cai trị và lợi ích kinh tế riêng từ hàng loạt các dự án khổng lồ đã trao cho Trung Quốc.

Vậy thì có giải pháp nào cho Việt Nam không? 

Nhà văn Thuỳ Linh viết: 

"Lời thần Kim Qui: “Giặc chính là người ngồi sau lưng ngươi đó”. Trảm giặc ngoài biên ải cũng quan trọng như phải trảm giặc đang hoành hành ngay trong lòng Tổ quốc này".[8]

Với tất cả những dữ kiện trên, rõ ràng sơn hà nguy biến, ĐCSVN đã mất hoàn toàn khả năng đoàn kết nhân dân, trong bối cảnh nông dân, lực lượng đã gửi con em ra mặt trận nhiều nhất trong các cuộc chiến tranh, ý thức rằng, máu của con em họ không thể tiếp tục đổ xuống như đã đổ để dựng nên chế độ bất công ngút trời hôm nay.

Giải pháp tối ưu

Phải giải quyết tận gốc nguyên nhân của mọi vấn đề hôm nay là, dân tộc VN chỉ có thể tự cứu mình bằng một cuộc cách mạng xoá bỏ hệ thống chính trị đương thời, xây dựng một thể chế dân chủ thực sự do dân và vì dân.

Một khi VN là nước tự do, dân chủ chắc chắn VN sẽ là bạn của cộng đồng các quốc gia dân chủ đông đảo và văn minh bao gồm Hoa Kỳ, 27 quốc gia của Liên minh Âu châu (EU), Canada, Nhật Bản, Úc, Hàn Quốc, New Zealand, Ấn Độ, v.v... và tiến tới có thể trở thành đồng minh chiến lược của các nước này tại khu vục châu Á-Thái Bình Dương.

Khó có ai có thể kết bạn với chế độ CSVN, vì không thể có tình bạn tin cậy khi không có chung các giá trị dân chủ, đạo đức và nhân quyền. Ngoài ra, bản thân chế độ CSVN được biết đến như là một tay chơi lèo lái, đu giây láu cá.

Tiến sĩ Walter Lohman, giám đốc Nghiên cứu Châu Á của Quỹ Heritage, một think thank có ảnh hưởng lớn tại Hoa Kỳ nói: "VN rất muốn mua vũ khí của Hoa Kỳ nhưng hiện tại luật pháp Hoa Kỳ lại không cho phép họ mua các loại vũ khí sát thương. Nhưng trở ngại hiện nay chính là vấn đề nhân quyền mà Chính phủ Hoa Kỳ vẫn đang rất quan tâm. Tuy nhiên, theo tôi đánh giá thì vấn đề lớn nhất lại nằm ở vấn đề hợp tác chiến lược của VN với Hoa Kỳ vẫn không rõ ràng, chúng tôi thực sự không biết là ĐCSVN có toàn tâm toàn ý liên kết với Hoa Kỳ trước sự đe doạ của Trung Quốc hay không. Tôi nghĩ chính vì lý do đó mà vấn đề mua bán vũ khí vẫn bị đình lại".[9]

Nếu là một thành viên của cộng đồng các quốc gia dân chủ, VN sẽ có vị thế mạnh mẽ khi đưa vấn đề tranh chấp lãnh thổ với Trung Quốc ra trọng tài quốc tế, giống như Phillipines đang chuẩn bị, để ngăn chặn âm mưu xâm chiếm bằng vũ lực bất hợp pháp của Trung Quốc.

Trong bối cảnh quốc tế hôm nay, Trung Quốc không dễ dàng đơn phương mở cuộc chiến xâm lược VN bất hợp pháp. Vấn đề can thiệp quân sự của nước ngoài vào Libya đã phải tìm được sự đồng thuận của Hội đồng Bảo an Liên hiệp quốc và các định chế quốc tế khác, cho thấy điều này. Ở Syria cũng tương tự.

Nhưng, kể cả trường hợp Trung Quốc tuyên bố chiến tranh thì cũng không có gì phải sợ hãi. Tôi tin rằng, bành trướng Bắc Kinh không xua quân xâm lược VN trên bộ vì tinh thần chống giặc phương Bắc của người Việt đã ngấm vào máu thịt ngàn đời, kiểu gì quân Trung Quốc cũng sẽ lãnh đủ, mọi vật dụng đều có thể trở thành vũ khí đánh trả giặc xâm lược.

Nhưng nếu Trung Quốc tấn công chiếm nốt phần còn lại của Trường Sa nhằm xây dựng tiền đồn kiểm soát giao thông hàng hải và khai thác tài nguyên? Thực lực hải quân VN non kém hơn nhiều, đối đầu trực tiếp trên biển sẽ thất bại. Nhưng khi VN là nước dân chủ bị xâm lược, có thể mua và nhận chi viện vũ khí của Hoa Kỳ và EU. Thiết nghĩ, đủ một số lượng cần thiết tên lửa patriot đối không và hệ thống hoả tiễn Tomahawk đối hạm được dẫn đường bằng radar với tầm hoạt động 1.350 hải lý đặt trên bờ biển tỉnh Quảng Ngãi, chúng ta có thể nướng chảy bất cứ tàu nào xâm lược biển đảo VN và đánh bại các cuộc tấn công đất liền từ trên không.

Nhưng lấy tiền đâu mua vũ khí hiện đại tốn kém này? Một tập đoàn cai trị yếu kém, tham nhũng, đã sẵn sàng chi 60 tỷ đôla cho dự án đường tàu cao tốc hay ông cựu y tá Nguyễn Tấn Dũng kiếm ra số tiền 69-70 tỷ đôla cho giai đoạn 2011-2015 và 110-120 tỷ đôla cho "tầm nhìn" 2016-2020 để quy hoạch mở rộng Hà Nội, thì lẽ nào chúng ta không kiếm ra một số tiền tuơng đương cho việc trang bị vũ khí bảo vệ an ninh chủ quyền đất nước?

Một cuộc cách mạng thay đổi thể chế, thậm chí qua tranh đấu bất bạo động cũng khó tránh đuợc đổ máu, chỉ là ít hay nhiều từ sự đàn áp của chế độ độc tài. Tuy nhiên một cuộc cách mạng lại ít tổn thất nhân mạng nhất, tối ưu hiện nay cho nhân dân VN, tránh được hỗn loạn xã hội chỉ có thể là cuộc cách mạng đường phố song song với một cuộc cách mạng nổ ra ngay từ trong lòng chế độ.

Tôi có kịch bản: Một (hay nhiều) sư đoàn thiện chiến với xe tăng và thiết giáp bao vây các cơ quan đầu não của tập đoàn lãnh đạo CSVN tại Hà Nội, buộc họ đầu hàng và trao lại quyền lực cho nhân dân. Tôi không phải là nhà quân sự để có thể vạch kế hoạch tác chiến, nhưng tôi tin rằng có nhiều sĩ quan quân đội đủ kinh nghiệm và tài ba để thực hiện vai trò chỉ huy.

Một hội đồng quân sự cứu nuớc được thành lập, qua đài truyền hình và phát thanh, sẽ ra thông báo trấn an dân chúng, cam kết từ bỏ hoàn toàn ý thức hệ mác-xít cộng sản ngoại lai, vong bản, đưa đất nước vào lộ trình dân chủ trên cơ sở sự ủng hộ và tham vấn của toàn xã hội qua các bước: thay đổi hiến pháp, tiến hành bầu cử tự do, xây dựng các định chế dân chủ bền vững để kiểm soát hoạt động của nhà nước, tránh lạm quyền, đặc biệt thực thi triệt để quyền tự do ngôn luận với truyền thông báo chí tự do.

Tôi tin rằng người Việt có đủ trí tuệ sáng suốt tìm được cho VN một lộ trình dân chủ phù hợp với thực tế, tránh cho VN rơi vào một hệ thống chuyên chế khác như nước Nga của Putin.

Tôi không cho kịch bản trên là ảo tưởng, bởi vì ở thời nào, quốc gia nào trong lịch sử ta cũng đã thấy có những người lính yêu nước, trước hôn quân nhu nhược vẫn luôn có những vị tướng tài, khảng khái và can đảm.

VN không thể là ngoại lệ của quy luật này. Từ bé chúng ta đã được học câu nói nổi tiếng trong sách sử: "Bệ hạ muốn đầu hàng trước hết hãy chém đầu tôi đã" của Hưng Đạo Vương. Đã có nhiều sĩ quan quân đội Nhân dân VN lên tiếng công khai về tình trạng thoái hoá của hệ thống chính trị hiện nay và sự tồn vong của dân tộc như cố trung tướng Trần Độ, trung ướng Nguyễn Quốc Thước, thiếu tướng Nguyễn Trọng Vĩnh, đại tá Phạm Đình Trọng, v.v...

Trong một lần tâm tình với tôi, một bạn học cũ hiện đang giữ chức vụ cao ở Hà Nội nói rằng, nếu VN có một "Boris Jeltsin", không những chỉ quần chúng, mà đông đảo đảng viên trong ĐCSVN cũng sẽ ủng hộ. Đây là mong muốn và hy vọng của nhiều người Việt có khát vọng thay đổi.

Tôi tin rằng trong quân đội VN hiện tại không thiếu những tầm vóc "Boris Jeltsin", nhưng điều kiện để xuất hiện chưa đủ.

Điều kiện tiên quyết cần và đủ cho sự xuất hiện một "Boris Jeltsin VN" là sự hậu thuẫn mạnh mẽ của quần chúng, của một cao trào xuống đường tranh đấu làm rung động ý thức xã hội, đủ thuyết phục để những người lính tuân theo lệnh vị chỉ huy rằng, họ cầm súng là đứng về phía nhân dân, chĩa súng vào những kẻ phản bội và như thế thì cũng mới thu phục được lực lượng trung thành với chế độ, ngăn ngừa thảm kịch xung đột vũ trang. 

Một Boris Jeltsin VN chắc chắn sẽ được tôn vinh là anh hùng với nét son đậm trong trang sử bi kịch của dân tộc Việt, sẽ được nhìn nhận với lòng kính trọng giống như tướng Thein Sein của Miến Điện, người được Time bầu chọn trong năm 2012 là một trong 100 người có ảnh hưởng nhất thế giới.

Với các định chế và nguyên tắc dân chủ, VN vừa có thể củng cố vị thế mạnh hơn trong quan hệ quốc tế và trong cuộc chơi bình đẳng với các cường quốc, vừa có thể mở ra nhiều cơ hội phát triển kinh tế.

Sau khi chế độ CS bị sụp đổ, Ba Lan đã được các nước dân chủ xoá hơn 20 tỷ đôla nợ. Miến Điện bước vào lộ trình dân chủ đã được Nhật Bản xoá nợ 4,6 tỷ đôla và tiếp tục được hỗ trợ tín dụng xây dựng đất nước. Không có lý do gì nhà nước dân chủ VN lại không hy vọng một sự hỗ trợ kinh tế tương tự từ cộng đồng các quốc gia dân chủ.

Tôi đồng ý với nhận định của André Menras Hồ Cương Quyết trong một bài được nhà văn Nguyên Ngọc dịch:

"Thật khủng khiếp cho nhân dân Việt Nam khi không còn lựa chọn nào khác ngoài cách hoặc là co rúm lại trong sợ hãi và hổ thẹn, hoặc là bước vào kháng cự, một cuộc kháng chiến lần thứ ba sau hai cuộc chống chủ nghĩa thực dân và chủ nghĩa thực dân mới. Những người yêu nước dấn mình vào cuộc kháng chiến này và sẽ dấn mình vào ngày càng đông, theo gương tổ tiên và tự dọn mình cho những hy sinh mới chống lại kẻ thù bên ngoài và bên trong. Quả là tấn bi kịch của Việt Nam phải sống bên cạnh Trung Hoa!".

"Dù muốn dù không cuộc chiến đấu yêu nước hôm nay đã đi đến chỗ hòa làm một với cuộc chiến đấu chống tham nhũng và vì dân chủ, để một lần nữa cứu đất nước. Tất cả các cuộc chiến đấu đó gắn liền với nhau như môi với răng. Nếu thái độ của những người lãnh đạo Việt Nam xứng đáng với tên gọi đó, nếu các lực lượng trong sạch và yêu nước trong ĐCSVN, công an, quân đội không tỉnh thức để nhổ tận rễ đám cỏ dại sinh ra từ cộng tác với Trung Quốc và được nó nuôi dưỡng, nếu lực lượng đó không gắn chặt với nhân dân để chặn đứng những hành xử gần như mafia đang tồn tại trên hàng chục khu vực vô pháp luật của lãnh thổ đất nước, thì Việt Nam sẽ đi vào một thời kỳ chia xé đau đớn. Đã đến lúc thực hiện cuộc cách mạng của sự tinh sạch và sáng tỏ dân chủ!".[10]

Vâng, một Boris Jeltsin VN sẽ xuất hiện như một vị cứu tinh chỉ có thể trong bối cảnh toàn dân vùng lên làm cách mạng, một cuộc cách mạng mà Andres Hồ Cương Quyết gọi chính xác là "cuộc kháng chiến lần thứ ba sau hai cuộc chống chủ nghĩa thực dân và chủ nghĩa thực dân mới".

Lời dưới đây trong bài ca "Xuống đường" của nhạc sĩ Huỳnh Minh Siêng phổ biến thời chiến tranh chống Mỹ ở miền Bắc, hơn lúc nào hết phải là của hôm nay:

"Xuống đường, xuống đường đập tan mọi xích xiềng, quyết kết đoàn tiến lên giành chính quyền. Giành lấy chính quyền về tay nhân dân"!

© Lê Diễn Đức - RFA Blog
---------------------------------------------
Tư liệu dẫn trong bài:
[1]: http://boxitvn.blogspot.com/2012/05/ai-bien-chat-chinh-tri-va-ai-la-nguoi.html
[2]: http://www.procontra.asia/?p=544
[3]: http://lhdtt.blogspot.com/2012/05/phan-cach-mang-ro-rang.html
[4]; Bài "Thu phục tướng tài" của Hà Nội Mới có thể đọc ở dạng PDF của Viet-studies tại link: http://www.viet-studies.info/kinhte/HuaTheHuu_HaNoiMoi.pdf
[5]: http://anhbasam.wordpress.com/2012/08/11/1200-phai-chan-dung-nguy-co-tai-dien-kich-ban-thanh-do-1990/
[6]: http://www.boxitvn.net/bai/39873
[7]: http://boxitvn.blogspot.com/2012/08/trung-cong-so-nhat-o-viet-nam-ieu-gi.html
[8]: http://www.buudoan.com/2012/07/ung-loi-dung-nhan-dan.html
[9]: http://www.rfa.org/vietnamese/in_depth/us-vn-defense-relations-vh-07272012161219.html
[10]: http://www.boxitvn.net/bai/40176
Chia sẻ bài viết:
Lưu ý: Trước khi gửi ý kiến phản hồi, mong các bạn đọc kỹ những điều đã được quy định tại phần "Thôn Quy"
    • và 9 others thích bài này.

Xem 12 ý kiến

  • Hillaryc
    Nhìn cảnh xuống đường ở Tahrir, thấy mà mơ. Đồng bào ta bao giờ mới dám đứng dậy để dành lại chủ quyền trong tay đảng CS như thế. Nếu nhân dân xuống đường đồng lòng tham gia thì không thể nào có việc công an, côn đồ đông hơn dân. Dậy mà đi, siết chặt tay nhau một ý chí giữ nước và tái thiết đất nước.


  • Quoc Tran
    Thật ra lắm tay tổ CS muốn dân xuống đường lắm , họ thừa biết theo Tàu có ngày sẽ làm ẳng cả đảng. Họ muốn lắm nhưng sợ. Dân cũng muốn lắm nhưng cũng sợ và người này hy vọng người kia làm trước. Hán VC cũng sợ , chúng sợ nếu không may đám CS dân tộc và dân chúng bắt tay được với nhau làm cách mạng dân chủ là Hán gian chết cả nút. Tàu cũng sợ , không may dân Việt hết sợ thật và đứng lên cùng VC dân tộc kêu gọi sự giúp đỡ của LHQ chống Tàu thì mất giấc mơ nam tiến. Nói chung hiện không khí sợ bao trùm từ Hà Nội đến Bắc Kinh. Và phe nào hết sợ trước sẽ chiến thắng.
    Khôn ngoan đối đáp người ngoài, gà cùng một mẹ chớ hoài đá nhau.
    Anh hùng thì cùng nhau dân chủ hóa đất nước để chống Tàu chứ đừng trơ trẻn chống phá đồng bào yêu nước Hà Nội ạ.



  • Bà Già Ăn Trầu
    Ai mà dám làm Boris Yeltsin VN?  Những người yêu nước, quan tâm đến tình hình đất nước VN đều bị hoặc ở tù, nếu ra tù đều bị quản chế chặt chẻ, nhà thì lúc nào cũng được Công An CSVN canh chừng 24 giờ mỗi ngày, bước ra đường một bước thì gặp đủ loại CA, sắc phục lẩn thường phục, gia đình cha mẹ anh chị em vợ chồng tất cả người thân liên hệ đều bị làm khó dễ tại chổ làm hoặc trường học. CSVN dùng chế độ công an trị để dập tắt tất cả mầm móng chống đối chế độ từ trong phôi thai. Người nào dám làm Boris Yeltsin VN thì người đó phải  hy sinh bản thân mình, hy sinh ngay cả gia đình mình, tất cả vì lý tưởng yêu nước và cứu nước trước nguy cơ ngoại xâm. 


  • Trungtri_thamnhung
    Chỉ cần một số tuóng lãnh trong quân đội "giác ngộ" bắt sống Nguyễn  chí Vịnh, Phùng quang Thanh. Bao vây  và bắt sống tên bộ trưởng bộ công an, tên T.T Nguyễn tấn Dũng. Tự nhiên nhân dân, quân đội sẽ đứng lên ủng hộ. Họ đương nhiên đã lập công. Công lớn với đất nước. Nhân dân sẽ  xóa án cho họ.  Hãy  vì vận mệnh đất nước đang lâm nguy.


  • Khach100
    Muốn có dân chủ mà không mất giọt máu nào thì đúng là nằm mơ. Nhìn các cuộc cách mạng vừa xảy ra trên thế giới, có cuộc nào không chết vài chục nghìn người không?
    Đấu tranh bất bạo động cũng chết người, mà còn kéo dài thời gian để cộng sản nghĩ kế đối phó. Đấu tranh kiểu đó chưa chắc đã thắng. Mà đấu tranh bất bạo động sẽ ít người tham gia, vì sợ trả thù.
    Đấu tranh bất bạo động ở Việt nam có phải bây giờ mới xuất hiện đâu. Từ sau 1975 đến nay rất nhiều người nhìn ra bản chất của cộng sản thì đều bị bỏ tù hết. Đến bây giờ có internet phát triển thì có đông người tham gia hơn, như cũng chỉ là 200, 300 người đi biểu tình so với 90 triệu dân cả nước.
    Gần 40 năm từ sau 1975 đến nay, thời gian đủ cho 1 thế hệ trưởng thành, lập gia đình, sinh con, an phận, chán chả muốn nghĩ tới đấu tranh.
    Vậy mà ngày hôm nay nhiều người vẫn cứ tin rằng mỗi sáng chủ nhật đi ra bờ hồ Hà nội giơ nắm đấm, hô đả đảo thì cộng sản sụp đổ. Tôi rất khâm phục những người này về ý chí của họ, chả thấy thằng công an nó sợ, chỉ thấy nó khuân những người này vào đồn, rồi thả ra, rồi khuân vào, như một công việc thường ngày vậy, phía công an chả cần dùng tời nghiệp vụ, mưu mẹo gì cũng bắt được người biểu tình, phía người biểu tình cũng chả thấy có biện pháp gì mới mẻ ngoài mặc áo, giơ nắm đấm, hô đả đảo.
    Đấu tranh bạo động: Đánh nhanh thắng nhanh, nhiều người tham gia, cộng sản k kịp trở tay. Nếu thắng thì có dân chủ, nếu thua thì là giặc, lại chờ thời cơ làm lại. Được cái hay là thắng hay thua chỉ vài tháng là biết liền. Chứ cái kiểu đấu tranh bất bạo động như là biểu tình này thì k biết khi nào thành công, có phải ai cũng kiên nhẫn đâu.
    hiển thị ít hơn


  • Dân không tự do
    Sự thật về 30 năm chiến tranh ở Việt Nam do Đảng Cộng sản Việt Nam phát động sau tuyên bố độc lập ngày 11 tháng 3 năm 1945 của Quốc trưởng Bảo Đại rõ ràng là để duy trì quyền lực của đảng này chứ không phải là để bảo vệ tổ quốc như họ tuyên truyền. Đảng Cộng sản cầm quyền đã lừa gạt những người nhẹ dạ mơ tự do no ấm hi sinh tính mạng hoặc thân thể để họ ngày nay ăn chơi truỵ lạc bỏ mặc đa số dân chúng đang phải chịu gánh nặng cơm áo gạo tiền giữa thời khủng hoảng. Xin mượn vài câu văn mở đầu phần 1bộ phim chế Liên Minh Huyền Thoại - Bao Công và đồng bọn để nói về sự thờ ơ của dân chúng trước hiểm hoạ mất nước làm nô lệ cho Cộng Sản Hán Tặc:
    Trời thấy đất thấy, người có thấy hay không?
    Chẳng qua kẻ gian che mắt dùng kế tinh thông,
    Đem ú đem mông ra vai trò đại sứ.

    Toàn dân Việt Nam hãy đoàn kết đấu tranh xoá bỏ chế độ độc đảng phản dân chủ ở trong nước thoát khỏi sự khống chế của Hán Cộng.


  • Ongtrum
    Làm sao bớt sợ à, bươc sợ đầu tiên là sợ an ninh chìm bắt nóng hoặc bắt nguội.. vậy thì làm sao đây; thanh niên có lòng yêu tổ quốc dân tộc lập nhóm bí mật cũng chơi trò bắt nguội bọn tay chân tay sai của CS thì dân sẽ bớt sợ và tin tưởng sẽ hưởng ứng cách mạng dân chủ mới trong tầm tay vì thời cơ qúa chín mùi khi CSVN đã bắt tay với CSTQ xâm chiếm nước ta qúa rõ ràng không thể bịp được nữa. đó cũng là 1 cách để nhân dân không còn sợ công an và coi thường và khinh bỉ chúng và ai ai cũng 1 lòng như thế thì sao mà khôg thành công được. Chắt bớt tay chân của bọn còn đảng còn bịp thì cách mạng sắp tới dẽ chắc chắn thắng lợi.


  • Khach
    Cách làm là toả xuống hoạt động tuyên truyền trong dân.
    Thành lập các tổ nhóm ở mọi nơi hoạt động đa dạng liên tục bán công khai.....
    thành phần chủ yếu là thanh niên sinh viên.
    Phải có tổ chức cương lĩnh mục tiêu phương pháp và lộ trình.....
    Phải chấp nhận dấn thân và hy sinh.



  • Khach100
    Đọc nhiều nghe nhiều từ bất bạo động thành quen, chứ  thực ra nhìn lại các cuộc đấu tranh trên thế giới thời gian gần đầy, từ Ai cập đến Syry bây giờ, chỗ nào cũng thấy đánh nhau lộn mù. Bên chính phủ có xe tăng, pháo lớn, bên quân nổi dậy có AK, RPG, 2 bên đánh nhau tranh giành từng khu phố, từng thành phố. Người tham chiến chết, người chạy loạn cũng chết.
    Làm gì có đấu tranh bất bạo động ở đó, bạo động rõ ràng, lực lượng vũ trang nổi dậy chuẩn bị sẵn vũ khí từ khi nào rồi.



  • Ccs
    Trong thế kỷ qua không dân tộc nào đau đớn hy sinh nhiều như dân tộc VN.
    Máu đổ nhiều nhất, đau khổ nhất nhưng lại là dân tộc mất đất đai biển đảo nhiều nhất, thấp kém nhất, cô lập nhất, nghèo hèn bậc nhất, mất tự do dân chủ nhất, ngu muội nhất.
    Đây là tội ác tày trời của đảng CSVN với dân tộc VN.



  • Lite_breeze Thu gọn lại
    "Các biến cố chính trị gần đây đều xác nhận sự phân tích trên. Nay nếu chúng ta gắn liền số mạng của dân tộc Việt Nam vào với số mạng của Trung Cộng thì hành động đó có nghĩa là chúng ta sẽ từ bỏ công cuộc phát triển đang cần thiết cho sự sống còn của dân tộc.
    Trung Cộng giải quyết không được công cuộc phát triển của dân tộc Trung Hoa. Nhưng số người 800 triệu dân cần phải nuôi, là một thực tế không thể phủ nhận được. Sự bành trướng mà Trung Cộng bắt buộc phải thực hiện dưới áp lực nhân khẩu kinh khủng đó đã mở màn. Nếu chúng ta không thức tỉnh thì một trong những nạn nhân đầu tiên của sự bành trướng nói trên sẽ là chúng ta. Chỉ tưởng tượng đến viễn cảnh đó cũng đủ cho chúng ta khủng khiếp.
    Vì vậy cho nên, công cuộc chống sự xâm lăng của miền Bắc, không lúc nào khẩn thiết cho cộng đồng dân tộc Việt Nam bằng trong lúc này.
    Và vì vậy cho nên, chúng ta thành khẩn mong mỏi các nhà lãnh đạo miền Bắc, kịp thời nhận định đã đến lúc, vì sự tiến hóa của dân tộc, không còn nên tiếp tục sự trụ đóng vào phương tiện Cộng Sản nữa.
    "
    Trích:   Chính đề Việt Nam Tùng phong - Ngô Đình Nhu
    hiển thị ít hơn


  • huynh.p.dong Italy
    Chưa thấy có cuộc cách mạng giành chính quyền nào mà không đổ máu.

Thầy giáo Đinh Đăng Định: Nhà đấu tranh cô đơn - Bình Minh (TriNhanMedia)


Bình Minh (TriNhanMedia) - Ngày 9/8/2012 các báo đồng loạt đưa tin nhà giáo Đinh Đăng Định bị đưa ra xét xử tại tòa án tỉnh Đắk Nông, với cáo buộc "Truyên truyền chống phá Nhà nước" theo điều 88 Bộ luật hình sự. Nhà giáo Đinh Đăng Định bị bắt giữ một cách thô bạo sau khi gửi đi nhiều bài viết thể hiện quan điểm bất đồng với sự lãnh đạo của Đảng Cộng sản, kêu gọi dân chủ, đa nguyên.

Bà Đặng Thị Dinh, vợ nhà giáo Đinh Đăng Định cho biết vì gia đình rất khó khăn, không có điều kiện mời luật sư nên nhà giáo Đinh Đăng Định tự đứng ra bào chữa trước tòa.

Hai dòng lệ tôi bất giác chảy dài. Những ngày tù tội xa xưa lần lượt hiện ra rõ mồn một. Những ngày ấy, những ngày chưa có thông tin internet, chưa có những đồng cảm trong phản kháng, cái thời của bao cấp nghèo khó năm nào... chúng tôi - những người tù không bản án, là những đứa con ghẻ lạnh của chủ nghĩa xã hội, đã bị bỏ quên ruồng rẫy ngay chính trên quê hương xứ sở của mình.

Âm thầm trong bốn bức tường giam ẩm mục, cắn răng nhận chịu những trận đòn tra tấn hàng ngày hàng giờ, tôi thèm và rất thèm được nghe một tin "yểm trợ đồng hành" từ bên ngoài đưa vào. Tôi không có thân nhân để được thăm viếng an ủi, vì tôi đã cách ly hẳn với gia đình từ lúc tôi quyết định là "con ngựa chứng" để không liên lụy đến người thân bạn bè.

Phải nói tôi rất cô đơn, cô đơn không vì không người thân bên cạnh, nhưng cô đơn vì sự lạnh nhạt của những người chung quanh. Càng cô đơn sự trăn trở càng bùng vỡ, những trăn trở về đất nước, trăn trở cho những vô cảm, tôi không còn một cái phao nào để bám víu ngoài một động lực đã vực tôi đứng dậy từ thiên đàng XHCN: sống cho đáng sống ...

Tôi biết anh đang rất cô đơn, cộng thêm vào nỗi cô đơn là những xót xa cho gia đình. Với thời đại tin học, sự thờ ơ của chúng ta chắc chắn đã làm anh đau lòng không ít.

Tại sao, tại sao chúng ta lại có thể thờ ơ như vậy ? Rồi sẽ còn ai can trường hy sinh đứng lên để nói dùm ta tiếng nói uất nghẹn đau thương ?

Chúng ta phải xét lại và cùng nhau tìm mọi phương cách để yểm trợ những tiếng nói dũng khí đang bị đàn áp vùi dập bởi những bàn tay bạo lực của chế độ độc đảng côn đồ trị.

Tôi, thấy mình dường như đang bị bóp nghẹt, uất ức.

Bình Minh

TƯỚNG GIÁP (VC) ĐÁNH THUA TRẬN AN LỘC NĂM ’72- “HUYỀN THOẠI ĐIỆN-BIÊN” SỤP ĐỔ! - Nguyễn Ngọc Tùng

Posted on by HieuLe

“An-Lộc địa sử ghi chiến-tích
Biệt Cách Dù vị quốc vong thân”
  •  ĐOẠN MỞ ĐẦU:
Tướng (VC) Võ Nguyên Giáp có thể nói là nhân vật cuối cùng (?) thuộc đám cán bộ ‘cốt lõi’ còn sót lại của tổ chức Việt minh, đã sát cánh cùng Hồ Chí Minh trong suốt ‘cuộc kháng chiến chống Pháp’, khởi đầu từ cuối năm 1945 kéo dài cho đến ngày đất nước bị chia cắt vào tháng 7-1954.
Họ Hồ bản tính xảo quyệt, lừa bịp dư luận, dùng chiêu bài “đánh đuổi thực dân Pháp”, “giành độc-lập”, nên đã lôi kéo được sự hưởng ứng tích cực của ‘toàn dân, toàn quốc’ (?); Bao gồm cả thường dân lẫn thành phần trí thức cùng hầu hết các Đảng phái quốc-gia lúc bấy giờ.

Các Tướng TC cố vấn, “đánh hộ” Giáp trận Điện Biên năm 1954;
Từ trái: Mai Gia Sinh, Đặng Dật Phàm, La Quý Ba, Vi Quốc Thanh
(Nguồn: xinhuuanet.com)

So sánh năm sinh thì Giáp trẻ hơn (HC) Minh khoảng 20 tuổi (1911-1890).
Tính cho đến năm 2011 nếu Võ Nguyên Giáp vẫn còn sống ‘ngắc ngoải’, thì cũng được vừa tròn 100. Một cái tuổi thọ hiếm có, đáng ghi nhớ của người Việt, còn được ví là ‘thượng’, ‘thượng thọ’ để sống hạnh phúc và vui hưởng tuổi già bên gia-đình gồm có: con, cháu, chắt, có thể còn thêm cả hàng chút, chit nữa, v…v…
Tuy nhiên một số đông lại nghĩ rằng Giáp chắc chắn không bao giờ có được cái hạnh phúc bình yên như vừa kể (!) Vì những tội ác do chính cá nhân Giáp, cũng như Minh (tên chủ chốt) và đồng bọn gồm Đồng, Chinh, Duẩn, Thọ và Dũng (Văn-tiến) v…v… đã gây ra, gieo rắc trên đất nước, trải dọc theo chiều dài lịch-sử của đảng Việt-minh cộng thêm cả cái thể chế Cộng Sản, Xã-hội Chủ-Nghĩa VN, trong suốt hơn 67 năm qua.
Sở dĩ phải dùng cái chữ “ngắc ngoải”, là vì suốt mấy năm nay (từ trước năm 2010), dân Hà Nội và cả nước chỉ nhìn thấy Võ Nguyên Giáp như một cái ‘xác’ không ‘hồn’. Mặc dù “đội ngũ” Bác sĩ và Y tá VC nhận được lệnh phải “khẩn trương” trích thêm thuốc bổ, tích cực xử dụng hệ thống ‘trợ sinh’ (life-support equip.) khiến Giáp có thể đạt được đến số tuổi 100; Cốt sao duy trì được hơi thở càng gần đến cái ngày “Kỷ niệm 1000 năm Thăng-Long” chừng nào càng tốt chừng nấy! nhắm có lợi cho việc tuyên truyền của Đảng nhà nước VC Hà Nội. Như ai nấy cũng đều biết, nếu không có cái chuyện này thì tên tướng VC hồi hưu (đã lâu), mà lại còn bị thất sủng nữa thì rất khó có dịp được săn sóc (tốt) như câu chuyện vừa kể !!
Nhà nước VC Hà Nội hiện nay đã chỉ thị cho các tờ báo Đảng và các “khâu” truyền thông phải “đánh cho bóng”, viết “cho tốt”, viết cho thật “vĩ đại” thêm về ‘Đại tướng Giáp của chúng’ để (nhân lúc đó) che lấp tất cả những “vấn đề to” là tệ trạng tham nhũng, hành xử sai trái vì ngu dốt mà còn ngoan cố; không những đang bành trướng trong nội bộ guồng máy Đảng VC, khiến trực tiếp ảnh hưởng đến cả đất nước và  toàn thể dân tộc VN.
Được biết, mặc dù trong suốt cuộc đời chưa hề theo học một khóa huấn luyện quân-sự nào cả, nhưng Giáp vẫn được Chủ-tịch Minh phong tặng cho chức tước ‘Hàm Đại tướng’ kể từ lúc mặt trận Việt-minh được thành lập; Nhằm đẩy mạnh công cuộc chiến đấu chống Pháp, khởi sự từ cuối năm 45.
Hiện tại tên Minh đã chết, chỉ còn lại có Giáp. Đảng VC nhà nước Hà Nội xoay qua tên Tướng sắp xuống lỗ này để có dịp nhắc lại “Trận Điện Biên phủ  54”; cốt tuyên truyền cái huyền thoại chiến thắng của QĐ Nhân Dân (!) xẩy ra đã 57 năm về trước. Chủ đích của chúng là nhắm “đánh bóng” lại cái hình ảnh nham nhở của chế độ XHCN- Cộng Sản Hà Nội; hiện đã và đang phạm vô số những “trọng tội” với đất nước, với nhân dân. Đó là những tội: Cắt Đất và Dâng Biển cho (ngoại bang)Trung cộng, Chà đạp lên Hiến-Pháp, Khống chế Tư pháp, Chi phối định hướng cho Quốc hội (tức ngành Lập pháp), Tham nhũng, Bao che tội phạm của bè phái, Tận dụng vũ và bạo lực của một Bộ Công An ‘Nhân Dân’ (CAND) để Đàn áp, Cướp bóc đất đai và của cải của ‘nhân dân’, Bịt miệng ‘nhân dân’, Đạp vào mặt ‘nhân dân’, Tước đoạt quyền bầy tỏ thái độ, hay ‘phát biểu ý kiến’ của ‘nhân dân’.v…v…
Đó là chưa kể thêm những tội ác giết người, tắm máu đồng bào bằng chính sách đấu tố, thủ tiêu, cải tạo; mà nặng nhất vẫn là tội gây nên chiến-tranh; do chính tay Giáp và Minh cùng tập đoàn Đảng CS VN đã tạo ra, tàn sát sinh linh của cả nước trong hơn 65 năm dưới Chế độ CS độc tài, Đảng trị vốn nằm trong tay một đảng cướp thuộc “Bắc Bộ Phủ” Hà Nội.
Bằng cứ vào những “sự cố ấn tượng và vĩ đại” nêu trên, âu cũng là do cái ‘nghiệp báo’ khiến Giáp cùng phe đảng của Hồ Chí Minh trước giờ lâm chung, khó lòng mà nhắm mắt êm suôi.
Trong mục tiểu sử, Giáp từng nắm chức vụ Tổng Tư lệnh Quân đội kiêm Bộ Trưởng Bộ Quốc Phòng, được coi như lâu nhất (35 năm), từ năm 1945 đến năm 1980, trước khi được bổ nhiệm (vì nhiều lý do) làm Chủ tịch Ủy ban quốc gia dân số và sinh đẻ có kế hoạch (Wikipedia). Do sự thay đổi này, đã khiến có một trong số các nhận xét như sau:
Chức vụ coi về sanh đẻ năm1983 là môt hình thức hạ nhục Giáp do đám Lê Duẩn, Lê Đức Thọ chủ trương. Để nói về việc hạ nhục này, trong dân gian có truyền tụng hai câu thơ giễu cợt đượm đầy mỉa mai:
Ngày xưa Đại tướng cầm quân
Ngày nay Đại tướng cầm quần chị em”
  •  AN-LỘC ĐỊA, SỬ GHI CHIẾN TÍCH…” (*)
Cảnh Thị trấn An-Lộc trước trận chiến, được ghi nhận qua không ảnh.
(*) Trích trong bài Thơ khắc trên mộ bia của các chiến sĩ thuộc LĐ 81 Biệt Cách Dù. Nghĩa trang được thiết lập ngay trong Thị trấn An Lộc.
Nhân ngày kỷ niệm Song Thất vừa qua, tức 07-07-2012, khiến ai nấy đều nhớ lại một trong những chiến thắng anh dũng của quân lực VNCH, đã xẩy ra cách đây vừa đúng 40 năm trên một vùng đất nước quê-hương thuộc miền Đông Bắc Nam phần VN.
Ngày đó, vào đúng cái thời điểm mang tính cách lịch sử này, mặc dù lửa đạn chiến tranh của “quân xâm lược CS Bắc việt” vẫn còn chưa ngưng hẳn, nhưng Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu và phái đoàn chính phủ VNCH bất thần đáp trực thăng vào thị trấn An Lộc.
Sự có mặt của vị nguyên thủ quốc gia, tại một mặt trận mới vừa tạm bớt tiếng súng, không những được coi là quan trọng mà lại còn rất có ý nghĩa; nhằm ủy lạo đồng bào chiến nạn, đồng thời Tổng Thống bầy tỏ lòng tri ân và khích lệ tới chiến sĩ các binh chủng thuộc lực lượng bảo vệ Thị trấn An-Lộc.
Hơn thế nữa, sự hiện diện của vị Tư-lệnh tối cao còn có tác động mạnh đến tinh thần CHIẾN ĐẤU TỰ VỆ của toàn thể quân nhân các cấp thuộc quân lực VNCH; những chiến sĩ quả cảm, lúc đó đang hiện diện, chiến đấu anh dũng trên khắp các mặt trận đã và đang xẩy ra khốc liệt tại phía nam bờ sông Bến Hải, thuộc phần đất của Việt-Nam Cộng-hòa.
Kế hoạch xâm luợc miền nam của Bắc quân CS được tuyên truyền bằng vô số các ngôn từ, loại “lộng ngôn” như: “Cuộc Tổng tiến công” (tràn qua Vĩ tuyến 17), hay “Chiến dịch năm 1972”, tức Chiến dịch Hồ Chí Minh (‘chữ’ của VC); được coi là một trong những “kế hoạch vi phạm trắng trợn nhất”; phản bội lại các điều khoản ghi nhận trong một hiệp định thư; đã đươc chính Hồ-chí-Minh và tập đoàn Việt-minh CS ký kết với Pháp nhằm “chia cắt đất nước” tại Genève vào năm 1954.
Đầu mùa mưa năm 1972, lợi dụng số vũ khí được lén lút vận chuyển vào nam, CS Bắc việt tận dụng các giàn đại pháo 130 Ly, pháo kích (tiền pháo, hậu xung) cùng lúc huy động cả hàng chục Sư đoàn Bộ đội cùng vũ khí đạn dược băng qua sông Bến hải và vượt Trường sơn. Chúng khai triển kế hoạch, mở các cuộc tấn công đại qui mô vào Khu Phi Quân sự, phía nam Vĩ tuyến 17. Bắc quân CS thực hiện chủ trương của Hồ Chí Minh (ngay từ lúc còn sống) là “Tận dụng vũ lực, quyết tâm xâm lược miền nam VNCH, bằng mọi giá”. Vì thế sau hiệp định Genève, họ Hồ tiếp tục kéo dài chiến tranh, gây thêm tang tóc trên sinh mạng đồng bào của cả hai miềnNamvà Bắc VN. Kết quả là những cuộc giao tranh đẫm máu đã được phát khởi đồng loạt tại lãnh thổ VNCH, đặc biệt trong Phân Đoạn I của bài viết này, là những trận chiến khốc liệt nhất, đã xẩy ra đúng vào đầu mùa mưa năm 1972 !
Đấy chính là lý do mà một thị trấn nhỏ bé, nằm ém trong vùng rừng cây, giữa những đồn điền cao su trải dài ngút tầm mắt của Tỉnh Bình-long; cho nên vào thời điễm đó, khiến cả thế giới bỗng chốc được nghe nhắc đến tên An-Lộc.
An-Lộc! do đó còn được coi như là biểu tượng của một cuộc tranh chấp quyết định giữa hai phe Quốc gia và Cộng sản (tưc miềnNamtự-do và CS miền Bắc độc tài, khát máu).
An-Lộc! một danh từ kép, là địa danh được nhắc nhở một cách trang trọng, ghi dấu một trận chiến thắng ‘Anh dũng’ của quân và dân Tỉnh Bình Long vào đầu mùa Hè năm 72.
An-Lộc, mặc dù chỉ là một thị xã hành chánh thuộc Quận Châu thành tỉnh Bình-Long, bỗng dưng được coi là một trong 3 mặt trận quan trọng nhất, lúc đó đang đồng loạt bùng nổ tại các Quân khu 1, QK 2 và QK 3; của VNCH.
Quân sử tất nhiên đã ghi nhận, suốt hơn hai tháng trời ròng rã, thị trấn An-Lộc bị Bắc quân CS bao vây, pháo kích và cường tập gồm cả gần chục lần.
– Về phần không gian, với một diện tích rộng chỉ gần 4 cây số vuông, An-Lộc đã có lúc bị Cộng quân tấn công nhắm ‘dứt điểm’ cho một cuộc xâm lược bằng vũ lực, đã buộc phải co lại chỉ còn gần một nửa phần thị trấn ở phía đông nam thị xã.
– Về phương diện chính-trị, ngược lại, thì quả thật là to lớn “vĩ đại” theo đúng như lối tuyên truyền của phía Bắc quân CS. Do cung từ của một trong những tù binh bộ đội, CS Bắc việt và VC (Trung ương Cục miền Nam) mưu toan chiếm lấy cho được thị trấn An-Lộc để làm địa điểm ra mắt cho một chính phủ “ma” của bọn ‘Mặt trận Giải phóng’! Với mục đích đó, Bắc quân Bộ đội do Tướng Võ Nguyên Giáp (VC), tổng chỉ huy, đã cho phát động chiến dịch mang tên Nguyễn-Huệ, như đã đề cập: nhằm tung toàn lực các binh đoàn chính qui cùng xe Tăng và vũ khí ồ ạt tràn qua khu phi quân sự, trước tiên tạo nên mặt trận phía cực bắc của VNCH:
– Tấn công vào Đông-hà, thuộc tỉnh Quảng-trị (ngày 30 tháng 3-72);
– Tiếp tục xua đám thiếu niên “sinh Bắc, tửNam” xâm nhập bằng đường mòn HCM, vượt Trường sơn vào đánh vùng phía tây, cao nguyên Kontum, khởi đầu với mặt trận Tân-cảnh (ngày 24 tháng 4-72);
– Mặt trận thứ ba, cuối cùng và đương nhiên được coi là quan trọng hơn cả, đã được Tướng Giáp khởi động, tấn công vào tỉnh Bình-long (cánh quân ‘tiến công’ này bắt đầu đánh vào Lộc-ninh tối ngày 04 tháng 04-72).
Mặt trận xẩy ra tại tỉnh Bình-Long được coi là nguy hiểm hơn cả nếu đem so sánh với Quân khu 1 và QK 2. Vì cuộc giao tranh có tính cách quyết định này chỉ xẩy ra ở một vị trí cách thủ-đô Sàigòn khoảng một trăm cây số về hướng bắc, theo đường chim bay. Dư luận cho rằng nếu vì một lẽ gì mà An-Lộc bị thất thủ vào tay quân CS Bắc việt, thì sớm muộn Sàigòn, Thủ-đô của miền nam cũng sẽ bị nguy ngập (?).
Cuộc xung phong ồ ạt của hơn 4 Sư đoàn -Công trường ‘bộ đội’ (“sinh bắc, tử nam”) vào bốn phía của Thị trấn An-Lộc, trực thuộc quyền Tổng chỉ huy của Võ Nguyên Giáp, được khởi đầu vào đêm 11 rạng ngày 12-4-72. Nhưng thực tế, theo tin tình báo A2 của lực lượng bạn, sự xuất hiện của các đơn vị CS Bắc việt và VC đã bị phát giác khoảng hơn cả tuần lễ trước đó.
  • Quân CS Bắc việt (Tổng số đông gấp khoảng 5 lần lực lượng VNCH trấn giữ An-Lộc) bao gồm toàn bộ của hơn 4 Sư đoàn- thuộc Công trường 5, 7, 9 và Công trường Bình Long (Địa phương) và Đoàn 28 Đặc công + 429 Đặc công Miền; với một tổng lượng quân số vào khoảng từ 60 đến 70 ngàn lính, cộng thêm các đơn vị yểm trợ ở cấp Trung đoàn, như: đơn vị Tăng với các chiến xa đủ loại (T 54, T 59, PT 76,..), đơn vị Pháo và đặc biệt là các loại vũ khí gồm pháo và phòng không tối tân nhất (?) do Nga sô viện trợ như: Đại bác 75 và 90 Ly, Cao xạ phòng không 37 Ly, Hỏa tiễn SA 7, giàn phóng Hỏa tiễn 107 và 122 Ly, đại pháo 130 Ly…
  • Về phiá VNCH lực lượng bảo vệ thị trấn An-Lộc, quân số hiện diện vào cỡ15 Tiểu đoàn, khoảng 7.500, với thành phần chủ lực thuộc SĐ 5 Bộ Binh, dưới quyền chỉ-huy trực tiếp của Tướng Lê-văn-Hưng, cộng thêm đơn vị Địa Phương Quân, lính cơ hữu và Cảnh sát của Tiểu khu Bình Long; Với sự yểm trợ của một Pháo đội với vài khẩu Đại bác 105 và 155 Ly.
Do sự chi phối của các mặt trận khác tại QK1 và QK 2 cùng xẩy ra vào lúc đó, quân số tăng viện cho Quân Khu 3 cũng chỉ lên được tới khoảng hơn 10,000; Gồm những đơn vị Tổng trừ bị trực thuộc Bộ TTM (Đơn vị Nhẩy Dù, LĐ 81 Biệt Cách Dù), Không quân, Thiết giáp, Biệt động quân và vài Trung đoàn Bộ Binh thuộc Quân khu 4 tăng phái cho chiến trường Bình long (thuộc QK 3).
Một số đơn vị tăng viện, đã ‘bị cầm chân’ tại phía nam An-lộc với những cuộc giao tranh đẫm máu xẩy ra tại dọc QL 13, con đường dẫn tới Thị xã.
Tướng Giáp cho áp dụng chiến thuật cố hữu “Tiền pháo, hậu xung” và “Công đồn, đả viện”, nên đã tung một số Trung đoàn thuộc Sư đoàn- CT 7, đặc biệt tấn công từ phía Tây nam An-Lộc, với mục đích khống chế QL 13, con đường giao thông huyết mạch nằm hướng Bắc-Nam của tỉnh Bình-long.
Vì thế những cuộc điều quân phát xuất từ căn cứ Lai-Khê hoặc Chơn-thành nhắm tiếp vịện cho lực lượng phòng thủ An-Lộc; đã gặp phải những trận đụng độ mãnh liệt; gây tổn thương nặng nề cho cả đôi bên.
Cũng do CS Bắc việt mưu toan chiếm An-Lộc vào năm 72, nên con đường liên tỉnh mang tên QL13, đã được mệnh danh là “Quốc Lộ Máu”; vì đã được thấm đẫm máu của quân xâm lược CS Bắc việt lẫn máu của các chiến sĩ anh dũng VNCH bảo vệ miền nam tự-do; Đặc biệt nhất phải kể đến máu và nuớc mắt của đồng bào vô tội Tỉnh Bình-long; bị “lính bác hồ” pháo kích chết thảm trên con đường đào thoát về phía nam để tránh bộ đội CS Bắc việt và các cán binh Việt cộng GPMN.
……
Sau hơn 2 tháng trời, các đợt pháo kích (tiền pháo) và kế tiếp là cường tập (hậu xung) của Bộ đội CS Bắc việt; hết thẩy đều gặp phải sự kháng cự, chống trả mãnh liệt của lực lượng VNCH, tức quân trú phòng tử thủ An-Lộc. Cộng thêm hỏa lực yểm trợ kịp thời và chính xác của Không quân VN và Đồng minh. Áp lực địch do đó đã giảm lần theo tỉ-lệ thuận với thời gian sau hơn hai tháng trời Thị trấn An-Lộc bị vây khổn.
Ngay từ lúc khởi sự cho một trận đánh quyết định, Võ Nguyên Giáp đã đem áp dụng lý thuyết và chủ trương điều quân (của Việt minh CS) bằng cách: “Tiến cẩn trọng, đánh chắc thắng”, “Điều nghiên thật kỹ, thấy chắc thắng mới đánh”!
Hơn nữa Giáp còn tận dụng “Tiền pháo, hậu xung”, tiếp theo dùng “chiến thuật biển người” cố hữu, nhắm tấn tấn công dứt điểm mặt trận. Cho nên một thị trấn nhỏ bé, tội nghiệp, cỡ như An-Lộc (diện tích gần 4 cs vuông) đã bị uy hiếp, trung bình đã phải hứng chịu khoảng từ 5 tới 7000 đạn trái phá do Bắc quân CS pháo kích mỗi ngày; Vì thế trong con số từ 5 đến 6 ngàn thường dân vô tội bỏ mạng trong cuộc ‘tiến công’ vào thị trấn, đã có tới 90% (?) bị chết là do đạn pháo kích của Bắc quân CS.
Một nhân chứng sống, trực tiếp chiến đấu để bảo vệ An-lộc (1) đã phải thốt lên như sau:
“ .Ở chiến trường này, đạn pháo của địch (CS Bắc việt) đã không nhân nhượng, khoan dung cho bất cứ một thứ gì. Từ một bàn thiên trước ngõ cho đến một con chó lạc chủ lang thang bên đường. Tất cả đều phải hủy giệt. Đó là điều mong muốn của địch. Nên đã chúng đã dùng pháo để băm vằm thành phố, băm vằm chúng tôi- những người lính đã quyết tử với họ…để giữ cho An-lộc được tồn tại trên phần đất tự-do miền Nam.”
Kết cuộc sự việc xẩy ra đã hoàn toàn trái ngược hẳn với những kế hoạch điều nghiên cũng như “triển khai” tại Bộ Chính trị Đảng CS Bắc việt, của tập đoàn Lê-Duẩn; lúc đó Võ Nguyên Giáp giữ trách nhiệm thực hiện kế hoạch.
Hết thẩy những lần cường tập tấn công của Bắc quân, Bộ đội VC, gồm Pháo và Tăng, mà Giáp tưởng chừng chiến thuật biển ngưới (Tiền  pháo, hậu xung), hoặc tấn công bằng các loại Tăng tối tân của Xô-viết, sẽ nắm chắc trong tay phần thắng mười mươi. Nhưng kết quả xẩy ra tại mặt trận An-Lộc, đã ngược lại những điều Giáp toan tính. Hầu hết tất cả mọi mũi “tiến công” của bộ đội CS Bắc việt đều bị lực lượng quân trú phòng của Tướng Lê Văn Hưng (VNCH) và hỏa lực Không quân bẻ  gẫy, đánh bật lui trở ra khỏi phòng tuyến An-Lộc. Kết cuộc các loại ‘Tăng’ đã bị bắn hạ, vô số tử thi bộ đội cháy thui trong những đống sắt vụn khổng lồ, nằm bất động ngay trên các đường phố trong thị xã. CS Bắc việt, trên thực tế đã bị thiệt hại nặng nề cả về sinh mạng lẫn vũ khí. Được biết các loại thiết giáp nêu trên, là những ‘chiến cụ’ do khối CS Nga, Tàu viện trợ; được Giáp xử dụng đường mòn HCM, lén lút vận chuyển, xâm nhập vào phía nam Vĩ tuyến 17.
 
Hình chup Tổng Thống VNCH đáp trực thăng vào ủy lạo các chiến sĩ tử thủ Thị trấn An-Lộc.  Bên cạnh Tổng Thống là Chuẩn tướng Lê Văn Hưng.
* * *
Một lần nữa, sau hơn hai tháng, lực lượng CS Bắc việt tich cực vây hãm, “triển khai” nhiều đợt cường tập; tận dụng triệt để Pháo kích, Phòng không và Tăng đủ loai. Cộng thêm nhân số của hơn 4 sư đoàn bộ đội; thực hiện nhiều đợt “tiến công” nhắm ‘dứt điểm’ An-Lộc; CS Bắc việt vẫn không thể nuốt trôi được thị trấn nhỏ bé này.
Kết cuộc Võ Nguyên Giáp đành cam chịu thất bại, rút lui toàn bộ ‘Lực lượng thất trận’ ra khỏi chiến trường Bình-long, tháo lui trở về vị trí cũ. Nghĩa là lại tiếp tục nằm “ém quân” dọc theo vùng biên giới Miên Việt, gồm các khu vực trải dài từ Đăm-be, Mi-mốt, Chup tới Snoul…v…v.
Tướng Giáp sau khi đánh thua trận An-Lộc, tên tuổi dần dần bị lu mờ trước Văn Tiến Dũng. Vào thời kỳ sau năm 75, do những tranh chấp của phe cánh ‘”thân Nga và thân Tàu”; Giáp đã bị Bộ Chính-trị trung ương Đảng CS Hà Nội cho ‘gọi lên làm việc’, ‘viét bản tự kiểm thảo’, ‘bị khiển trách’, và bị bổ xung qua một “Khâu” khác hoàn toàn không có tính cách ‘quân sự’; nên từ đó đành phải ngậm miệng để chờ một cơ hội khác (?)
Tóm lại, mặt trận An-Lộc hay chiến trường Bình-long tại Quân Khu 3, đã chấm dứt với phần thiệt hại nặng nề thuộc về lực lượng ‘BỘ ĐỘI XÂM LƯỢC MIỀN NAM’ do Võ Nguyên Giáp tổng chỉ huy, tức CS Bắc việt và bọn VC (Mặt trận Giải phóng miền Nam). Nói chung, mức tổn thất của các Sư đoàn -Công truờng “lính bác hồ” (Phần lớn bao gồm bọn thiếu niên Bắc việt, được “đánh bóng” và tuyên dương vào thành phần “Sinh Bắc, Tử Nam” !) được ghi nhận lên tới 60% là do  hỏa lực của Không quân bạn, đặc biệt là các pháo đài bay B 52. Kết quả có lần được ghi nhận nguyên cả một Trung đoàn lính VC, cùng đủ loại Tăng, Pháo đã bị vùi xâu trong những hố bom to lớn của các phi vụ Không-quân-Chiến-lược loại này.
Trước khi tạm chấm dứt bài viết, tựa đề “Sự thất trận An-Lộc, khiến Huyền thoại Điện Biên (54) của VN Giáp bị xụp đổ”, tác giả xin ghi nhận sau đây một đoạn tin chiến sự quan trọng:
“Sau ngày 12-6-72, nhìn ngọn “Cờ vàng ba sọc đỏ” phất phới tung bay ngạo nghễ, đã được một đơn vị Biệt Kich Dù VNCH cắm trên đỉnh đồi Đồng-Long; Người Hùng An-Lộc, Tướng Lê-Văn-Hưng tuyên bố: “Thị trấn An-Lộc đã được hoàn toàn giải tỏa“ !
Những nguyên nhân chính đã khiến đưa đến sự thất bại, đặc biệt tại mặt trận An-Lộc, của Bộ đội Tướng Giáp (CS Bắc việt); cần phải được ghi nhận với những chi tiết sau đây:
* Giáp thua trận vì đánh gía sai ‘địch’ (VNCH).
* Giáp thua vì không có “Yếu tố Nhân Hòa” (dân chúng bỏ chạy VC).
* Giáp thua vì chính lối ‘Tuyên truyền theo kiểu VC’.
* Giáp phải thụ giáo Tướng Hiếu (VNCH) về chiến thuật “Nhị thức Bộ Binh và Thiết giáp”.
* Võ Nguyên Giáp là “tên sát nhân“ vì áp dụng ‘chiến thuật Biển người’ của Mao Trạch Đông (TC).///
Nguyễn Ngọc Tùng
Ghi chú (1):
–Trich trong bài “Nhớ về An-Lộc” của Thiếu-tá Nguyễn-Sơn, Cựu Đ/U Đại đội trưởng Đ/Đ 2, Liên đoàn 81 Biệt Cách Dù. (http://bcdlldb.com/vkn/anloc.html) 2/9/2007.
 

Share
Share This Post(Visited 259 times, 259 visits today)
This entry was posted in Lịch Sử, Tài Liệu - Nguồn Gốc and tagged , . Bookmark the permalink.