Saturday, September 7, 2013

Cơ Hội Sống Sót Của Đảng Cộng Sản Việt Nam - Trần Văn Tích, BS

September 7, 20130 Bình Luận
Bây giờ ngi nhìn li quá kh, chúng ta đu thy rng trước sau, sm mun gì các nước thuc đa cũng phi được đc lp sau khi Đ Nh Thế Chiến chm dt, do xu thế gii thc thu by giờ. Bây giờ ngồi nhìn về tương lai, chúng ta cũng có thể nói chắc rằng mấy quốc gia lơ thơ còn đang bị cộng sản cai trị thế nào rồi cũng được hưởng chế độ dân chủ tự do, do chiều hướng đấu tranh chống độc tài toàn trị ở thời đại hiện đại. Trong quá khứ tất phải như thế thì trong tương lai cũng chẳng thể khác được.
Chúng ta, người Việt Nam tỵ nạn cộng sản, có bổn phận phải giải thích cho đồng bào trong nước hiểu rõ tính qui luật này của tiến trình tiến hoá toàn cầu để đồng bào thêm tin tưởng vào hiệu quả của phong trào đấu tranh giải cộng vệ quốc, để nâng cao trình độ giác ngộ cho những người như ông Lê Hiếu Đằng. Tạm chấp nhận giả thiết rằng ông Lê Hiếu Đằng thực tâm muốn tiến tới đa nguyên, đa đảng trong một xã hội dân sự và một quốc gia lập hiến, chúng ta đều cùng mang trách nhiệm đả thông suy nghĩ cho ông Lê Hiếu Đằng và tập thể những cá nhân, tập hợp những tổ chức đang cùng nuôi hoài bão giành lại dân chủ tự do cho đồng bào quốc nội.
Chúng ta, người Việt Nam tỵ nạn cộng sản, đủ tư cách nhằm chứng minh cho các thành phần đấu tranh trong nước thấy rằng
1) không phải đảng cộng sản sẽ tiếp tục đè đầu cưỡi cổ đồng bào rất lâu nữa; 
2) không phải sau khi đảng cộng sản mất quyền cai trị thì sẽ có nội loạn, hỗn loạn; 
3) rối loạn, bất ổn quả đang xảy ra ở một số quốc gia nhưng không phải vì đảng cộng sản bị tước quyền độc chiếm chính trị; 4) để được tự do, các nạn nhân cộng sản đã đấu tranh đa dạng, đa diện, đa tuyến.
Biết Đâu Đng Cng Sn Vit Nam S Chng Mt Quyn Trong Vòng Ba Mươi Ba Ngày?
Hôm 06.10.1989, Erich Honecker, lãnh tụ cộng sản Đông Đức, bảo với Michail Gorbatschow : 
Bức tường s còn đng vng mt trăm năm na.“ 
Ba mươi ba ngày sau đó, ngày 09.11.1989, Ủy viên Trung ương Đảng Gunter Schabowski họp báo quốc tế và bỗng nhiên tuyên bố rằng biên giới kể từ giờ phút đó được bỏ ngõ. Lần đầu tiên đảng cộng sản Đông Đức can trường đưa ra một quyết định mà chẳng bàn bạc trước với đảng cộng sản Liên Xô. Và đó cũng là lần cuối đảng cộng sản Đông Đức thực thi quyền quyết định của mình. Hôm đó, hôm 09.11.1989, là một ngày thứ năm. Trời lạnh, mưa rào, hàn thử biểu chỉ 9 độ bách phân. Thủ tướng Helmut Kohl đang công du Ba lan. Erich Honecker đang được điều trị chống đau bằng thuốc phiện trong bệnh viện. Đội bóng tròn Stuttgart đang đấu với đội Bayern. Giữa không gian khí tượng và trong bối cảnh lịch sử đó, lời tuyên bố của Schabowski nổ ra như một quả bom. Lập tức một cơn hồng thủy hai trăm ngàn công dân Đông Berlin tràn qua Tây Berlin. Trong tự do và không sợ hãi. Nơi cổng Brandenburg, người dân hai nửa thành phố bị chia cắt ùa nhau leo trèo lên bức tường. Hãng vô tuyến truyền hình CNN trực tiếp truyền đi những hình ảnh đẹp đẽ nhất thời hậu chiến. Thị trưởng Tây Berlin lúc bấy giờ là Walter Momper hân hoan tuyên bố :
 “Dân tộc Đc trong đêm th năm rng ngày thứ sáu là dân tc hnh phúc nht thế gii.“ 
còn Willy Brandt thì nhận định : 
Một cuc cách mng thm lng.“ 
và Gorbi thì chia vui :
 “Tôi hy vọng mi s s tiếp tc din biến yên n và hoà bình.
Có thể có người bảo rằng kể chuyện Đông Đức làm gì khi Đông Đức với Việt Nam hoàn toàn khác nhau. Không hẳn vậy. Đức có bức tường Berlin thì Việt có lằn ranh quốc cộng. Dân chúng, thợ thuyền, trí thức, tôn giáo Đông Đức bền bỉ đấu tranh đòi thống nhất tổ quốc thì người Việt Nam cũng đang đòi tái lập một thể chế chính trị ít nhất cũng phải tương tự như thời Việt Nam Cộng Hoà. Tất nhiên không phải mọi sự đều bắt đầu từ ngày 09.11.1989. Nhưng ngày 09.11.1989 là một ngày định mệnh đối với dân tộc Nhật nhĩ man. Thực ra, nếu tính sổ quá khứ, chúng ta thấy rằng các đảng cộng sản có tuổi thọ hết sức thấp khi các lực lượng chống đối đủ mạnh. Từ 1985, khát vọng dân chủ tự do biến thành cao trào ở Liên bang Xô viết, tạo thành sức mạnh vỡ bờ cuốn phăng chế độ stalinit để Boris Jeltsine lên làm Tổng Thống năm 1990. Ở Ba lan, Công đoàn Solidarnosc thành lập năm 1980 thì năm 1989, đảng cộng sản mất vai trò đảng cầm quyền và quốc gia này lấy lại tên Cộng hoà Ba lan. Tại An ba ni, vào năm 1997 cả một phong trào quần chúng đối kháng đưa lãnh tụ phe đối lập Fatos Nano lên nắm quyền; và năm 1998, hiến pháp mới được ban hành. Tại Tiệp khắc, Václav Havel lãnh đạo lực lượng đối lập năm 1989 để đến năm 1993 thì mang lại độc lập cho đất nước qua tên gọi mới Cộng hoà Tiệp khắc. Năm 1989 Hung gia lợi mở cửa biên giới với Áo, đảng cộng sản từ bỏ chủ nghĩa Mác-Lê để nước Cộng hoà Hung ga ri chào đời năm 1990 và đưa tiễn đoàn quân Nga xô về nước họ năm 1991. Năm 1990 đảng cộng sản Bun ga ri chấp nhận thành lập chính phủ liên hiệp quốc gia và lãnh tụ Zelju Zelev, phát ngôn viên phe đối lập, đắc cử Tổng thống. Ở Lỗ mã ni thợ thuyền nổi dậy năm 1987 (vụ Brasov) thì năm 1989 Ceaucescu và vợ bị bắt giữ và bị hành hình. Tóm lại, khi tình thế chín muồi thì đời sống các đảng cộng sản ở châu Âu kéo dài thêm được từ vài tháng đến vài năm. Tại sao ở Việt Nam lại không thể xảy ra tình trạng tương tự?
Đã đấu tranh, đã chống đối mà lại tin tưởng, thậm chí lại khẳng định rằng đảng cộng sản Việt Nam sẽ còn nắm quyền hay ít nhất sẽ còn có vai trò quyết định trên chính trường quốc nội trong một thời gian dài là một thái độ yếm thế, chủ bại, chưa đánh đã hàng, chưa lâm trận đã qui phục. Những người thực sự vì tự do dân tộc, vì độc lập tổ quốc ở quốc nội cần nghiên cứu tiến trình tan vỡ tương đối nhanh chóng của phe cộng sản Âu châu để đạt được nhận thức dứt khoát là ngày tàn của cộng sản Việt nam không thể quá xa.
Hễ Hu Cng Sn Là Hn Lon, Xào Xáo?
Chẳng làm gì có lộn xộn, bất an; càng không hề có đổ máu, tắm máu sau khi cộng sản bị tước quyền ở các nước Đông Âu, ngoại trừ Lỗ mã ni với cái chết của vợ chồng Ceaucescu. Tiến trình chuyển giao từ độc tài đảng trị qua dân chủ lập hiến diễn ra êm thắm, thuận lợi tại tất cả các nước. Có quốc gia chấp nhận để đảng cộng sản tham dự chính quyền ở cấp địa phương hay ở cấp trung ương nếu được bầu cử hợp hiến. Thủ đô Berlin của Cộng hoà Liên bang Đức đang do một liên minh giữa Đảng Xã hội SPD và Đảng Khuynh tả Die Linke – hậu thân của đảng cộng sản Đông Đức – cai trị. Có thời gian đảng cộng sản bị đặt ra ngoài vòng pháp luật ở một vài quốc gia. Các nước vùng Ban tích cấm sử dụng biểu tượng búa liềm ở những nơi sinh hoạt công cộng. Nhưng không có người đảng viên cộng sản nào bị thủ tiêu, bị thanh trừng. Egon Krenz, thủ lãnh cộng sản cuối cùng của Đức, bị kết án theo luật pháp của chính nước Cộng hoà Dân chủ Đức (Đông Đức cũ) rồi phải vào tù, sau khi đã chống án lên Tối cao Pháp viện Đức và Toà án Nhân quyền Âu châu. Nhưng vì một doanh nhân tư bản nhỏ cung cấp cho Krenz việc làm (thích hợp với vốn liếng Nga ngữ) nên “đồng chí“ được hưởng chế độ Vollzug, chế độ tù mở : mỗi ngày Krenz rời nhà tù về biệt thự của mình để làm việc, chỉ có ban đêm mới phải vào ngủ trong lao. Cũng vì có ông ăn việc làm ổn định, có lương bổng hàng tháng khả quan nên Krenz phải đóng một khoản tiền nhỏ để góp vào chi phí câu thúc thân thể. Báo giới Đức trào lộng bảo rằng Krenz thuê xà lim để ở tù; và Krenz cũng chỉ “thuê xà lim“ đâu lối ba năm thì được Thị trưởng Berlin đương nhiệm Klaus Wowereit ân xá. Bà Margot, vợ Erich Honecker, đang lãnh lương hưu được chính quyền Angela Merkel chuyển đều đặn hàng tháng sang Chi lê để sống ung dung bên đó.
Những nhà đấu tranh đối kháng Việt nam hiện ở trong nước rất cần biết rõ những chuyện vừa trình bày. Các đảng viên cộng sản Việt nam lại còn cần biết rõ hơn nữa.
Quả Có Hn Lon Nhưng Chng Liên Quan Gì Đến Ý Thc H Cng Sn
Hỗn loạn, chết chóc chẳng hề xảy ra tại các quốc gia hậu cộng sản thuộc khối Đông Âu cũ mà chỉ xảy ra tại các nước Hồi giáo, do những tín đồ quá khích, do những sắc dân cực đoan, do chia rẽ giữa địa phương, do can thiệp của lân bang thâm hiểm, do chi phối của ngoại bang đế quốc “con buôn“ v.v.. Chủ nghĩa Mác-Lê nin không hề đóng vai trò gây cảnh nồi da xáo thịt ở Tuy ni di, An giê ri, Xy ri, Lybi, Ai cập. Rõ ràng như vậy.
Người cộng sản Việt Nam nói riêng, bè lũ độc tài chuyên chế nói chung, thường hù doạ dân chúng là quê hương sẽ trở thành hoả ngục khi chúng không còn tại chức. Thực tế lịch sử quốc tế, truyền thống văn hoá quốc gia phủ định lập luận khủng bố tinh thần này.
Việt cộng vốn mang bản chất xảo trá, nê cố. Chúng luôn luôn thối thác rằng chỉ có đảng cộng sản là đủ phương tiện quyền lực, tài lực, nhân sự v.v.. để duy trì thể chế và bảo vệ an ninh trong khi đất nước không hề có lực lượng đối lập nào ngang tầm đủ sức để gánh vác trách nhiệm; nên chúng phải nhận nhiệm vụ điều hành việc nước! Viện chứng này rất ngoan cố vì sở dĩ các lực lượng đối kháng không mạnh là do chính cộng sản đàn áp, khủng bố, phá hoại, lũng đoạn thường xuyên.
Những Yếu T Thun Li Ca Các Lc Lượng Chng Cng
Các cựu quốc gia cộng sản Âu châu đã tự giải thoát khỏi ách độc tài đảng trị. Có nhiều yếu tố chủ quan và khách quan đưa đến thành quả này. Người dân da trắng đã liên tục, kiên trì chống đối. Họ đã thay đổi chiến thuật đấu tranh cho thích hợp với tình thế. Họ đã biết nhờ vào những thế lực tôn giáo, nghiệp đoàn để hoạt động có hiệu lực.
Václav Havel không đơn thương độc mã ký tên vào Hiến chương 77. Cùng ký với Havel có cả Joachim Gauck, Tổng thống Cộng hoà Liên bang Đức đương nhiệm. Các nhân vật lỗi lạc này đã khai sinh ra bản Tuyên ngôn về Lương tâm Châu Âu đối với Cộng sản, Prague Declaration on European Conscience and Communism. Họ phối hợp hành động ở cấp liên quốc.
Lec Valesa nương vào Công đoàn Solidarnosc, hầu như vịn vào Công đoàn này mà tạo nên được thế đứng và dáng đứng đấu tranh trong một giai đoạn lịch sử nhất định. Chính vì vậy mà tuần lễ vừa qua, nhân vật Ba lan từng nhận giải Nobel Hoà bình đã gửi tâm thư cho giới lãnh đạo Công đoàn Solidarnosc, cay đắng và buồn bã nhận rằng tổ chức này giờ đây không còn là Công đoàn của mình nữa! Thế và thời đã đổi thay!
Năm 1988, tổ chức FIDESZ chào đời ở Hung gia lợi. Tổ chức này chủ trương đối chọi với độc đảng cầm quyền và chống báng thể chế mệnh danh Cộng hoà Nhân dân Hung ga ri. Đó là một thiết chế tự xưng libéral, radical et alternatif (tự do, cấp tiến và thay phiên). FIDESZ vừa trẻ trung về tuổi tác chính trị vừa trẻ trung về thành phần tham gia.
Những sự kiện lịch sử vừa kể xảy ra tại Châu Âu đáng được xem là những kinh nghiệm thực tế trong đấu tranh chống cộng ở Việt nam. Một thực tế khác nữa : đấu tranh phải trực diện và trực tiếp với đối tượng cần thanh toán. Hầu như không có những thành phần phản kháng rời bỏ quê hương khi tham gia chống báng, một khi làn sóng vượt biên tỵ nạn đã ào ạt tràn vào dĩ vãng. Gần như chẳng có ai chống đối để mà đào thoát sang phe “đế quốc“ hay “tư bàn“ rồi toan tính bước kế đó, bước đoàn tụ gia đình! Trái lại wir bleiben hier,chúng tôi ở lại đây, như khẩu hiệu ngày nào của người dân Đông Đức.
BS.Trần Văn Tích
www.vietthuc.org

Le Progrès – Sự Tiến Bộ. Thế nào là Tiến Bộ đối với Người Tử Tế? - Phan Văn Song, TS

September 7, 20130 Bình Luận
Sự Tiến Bộ, từ ngữ bị tiếm đoạt bởi Tả Phái
Từ những ngày còn đi học, tôi vẫn thắc mắc với những từ ngữ  do những người thiên Tả  tiếm đoạt sử dụng như Cách Mạng, như Tiến Bộ … và phe những người tử tế, những người bảo vệ Đạo đức, Tín ngưởng, Văn hóa cổ truyền vẫn thản nhiên không tranh dành,(hay không thèm tranh dành ?) trái lại còn tặng không, giao cho luôn, thậm chí e dè vứt bỏ. Những từ ngữ ấy như Tiến bộ – le Progrès, như Cách mạng – la Révolution, như Cải cách hay Cải tổ – la Réforme – và một từ gần như đối kỵ : Dân tộc – Nation, Chủ nghĩa dân tộcle Nationalisme ! cũng bị chối bỏ, không xài trái lại còn xa lánh.
Cũng vì quá sợ, quá ngại bị chỉ trích – do Hitler lạm dụng từ nầy để gây Thế Chiến II, nên từ ngữ  dân tộc bị  những đàn anh yêu nước Việt Nam mình dùng tránh qua, thay thế bằng nhóm từ ngữ «chủ nghĩa quốc gia ». Một nền chánh trị, một thể chế chánh trị  đặt trên căn bản củng cố xây dựng một Quốc gia vững mạnh với một ưu tiên có Xã hội lành mạnh có chi là xấu ? Thế nhưng ngày nay nếu ai nói đến một nền chánh trị national – socialiste – Quốc Xã  là ô hô họa sẽ đến ngay !  sẽ bị chỉ trích ngay ! thậm chí có những quốc gia sẳn sàng đưa người ấy đi tù. Phái phiên tả thường lạm dụng chữ đôi Tiến bộ làm chuẩn cho những phương trình đấu tranh của họ.
Tiến bộ –  Pour le  Progrès ; rất tiến bộ –  être progressiste… Thoạt đầu,  trong những năm đầu thế kỷ 20, dùng từ Progrès – tiến bộ là để đối trọng với từ Conservateur – thủ cựu ! Mà thủ cựu là gì nếu không là một tư tưởng, một cung cách, một lối sanh hoạt, với những hành động, với những suy nghĩ để bảo vệ  một gia tài văn hóa hưởng được từ lịch sử tiến hóa của  đất nước và tổ tiên, chứ nào có phải riêng tư gì của một giai cấp  nhà giàu nào đâu ? nào có bám vào những đặc quyền, lợi lộc của giai cấp để ăn trên ngồi trước người nông dân nghèo khổ đâu ? Bảo vệ thủ cựu là bảo vệ  những tập tục, lễ nghĩa, thủ tục, lệ luật do những tiền nhơn trải qua bao đời tạo dựng thành những thuần phong mỹ tục, lễ nghĩa, nghi thức, mà nếu không có thì con người xã hội sẽ không còn nữa…. Và đó cũng là một nét của Văn hóa dân tộc !  Thế nhưng, từ những ngày đầu cách mạng vừa sau đệ nhị Thế chiến ấy, những từ ngữ như Cách mạng, Đổi mới, Tiến bộ … đều bị nhóm phái tả và nhóm cộng sản hoàn toàn tiếm đoạt làm của riêng, và phái hữu, phái những người tử tế, nhóm những người bảo vệ cho tự do tôn giáo, cho gia đình, cho tập tục làng xã, cho sanh hoạt xã hội cộng đồng …hay cả những người bảo vệ một nền  giáo dục  công dân cũng đành im lặng không muốn tranh đua làm gì..Từ từ, chẳng chốc, những từ ngữ như thủ cựu, lễ độ, đạo đức, đạo lý biến những nét điển hình của một giai cấp có tiền, ích kỷ, chậm tiến ( tạch tạch sè  – tiểu tư sản, tư bản, địa chủ biến thành cường hào, tư sản biến thành mại bản… đều là những kẻ thù giai cấp của nhơn dân). 
Những từ ngữ tư bản, tư sản,  biến thành những tiếng chưởi thoá mạ… « Đồ tư bản, bọn tư sản » là một thí dụ.  « Diển biến Hòa bình » là một thí dụ khác… Quên rằng nhờ tư bản, nhờ tư sản,nhờ quyền tư hữu…  nhờ chủ nhơn mới có nhà máy, công ăn việc làm, tóm có một sanh hoạt kinh tế quốc gia…Nhờ có diển biến hoà bình mới có đi lại, buôn bán, trao đồi truyền thông với quốc tế.  Lạm dụng từ ngữ để làm đề tài chánh trị  đưa đến những tư tưởng đần độn ngu si ngụy biện kiểu đương kim Tổng thống Hollande thuộc  đảng Xã hội Pháp ! Để kiếm lá phiếu, dám tuyên bố một cách thách thức rằng : «  Tôi ghét nhà giàu ! ». Nhà giàu, ngày nay biến thành một cái gì xấu xa, phải vứt bỏ ! Thiên hạ né tỉnh từ giàu : Riche. Giàu – Riche, Tư bản – Capitaliste, có gì là mắc cở ?  Nhưng ngày nay, thái độ ghét nhà giàu gây thành một vấn đề khó khăn cho nền kinh tế xã hội của nước Pháp. Chỉ số chánh thường dùng để đo lường kinh tế là chỉ số chi tiêu, sức mua, mãi lực – le pouvoir d’achat ;  mà lại đi chê bai đồng tiền, chê bai làm giàu, chống mua bán, chống làm giàu !  Mà muốn có mãi lực phải có tiền nghĩa là phải giàu. Thật là hết ý ! Đến cả Đặng Tiểu Bình, ngày xưa muốn xây dựng lại nước Tàu,  cũng phải xúi dân Tàu làm giàu lên. « Hãy tạo của ». « Hãy mua, hãy xài ». « Hãy giàu lên !  ”. Đó là giấc mơ ngày nay của công dân Tàu. Dân giàu nước mới mạnh ! 
Từ sau Đệ Nhứt Thế chiến, nhứt là khoảng những năm ’20/30 của thế kỷ trước, trước những suy nghĩ  của những phong trào giải phóng đòi quyền tự trị của các dân tộc, của các thiểu số…thế giới bổng chia hai làm hai khối, với hai kiểu tư tưởng, với hai ý thức hệ khác nhau. Khối dân tộc, hay quốc gia, muốn phá vỡ xiềng xích của quyền lực « gia đình-cộng đồng-quân chủ », muốn phá vỡ những liên minh phe thắng trận nằm phía Tây (gọi chung là phe Đại tây Dương), muốn phá vỡ bứcc tường  quốc tế Cộng sản đệ tam quốc tế, bôn sơ vích, nằm phía Đông biên giới mình,  lấy Tự hào Dân Tộc, Truyền thống Dân tộc, Huyết thống, Văn hóa, Ngôn ngữ thậm chí đến cả Thuần nhứt Dân tộc làm kim chỉ nam. Đại diện diển hình là nước Đức, uất hận vì bại trận sau Thế Chiến Thứ Nhứt, đất đai lãnh thổ bị xâm chiếm, nợ nần nghèo khổ vì phải trả nợ bồi thường chiến tranh cho các Liên minh Đại tây Dương thắng trận, có nhu cầu trả thù, có nhu cầu phải rửa nhục ! Với  chủ thuyết Người Hùng của Nietzche (1844 – 1900), Adoph Hitler(1889 – 1945) qua cuốn sách Mein Kampf (1925), đưa chủ thuyết Nazi biến thành ý thức hệ,  xây dựng một quốc gia mạnh – Quốc gia, với dân tộc thuần giống Đức, aryen, với ngôn ngữ Đức, xóa bỏ những thành phần ngoại lai trong xã hội Đức như dân Do thái hay Do thái Giáo, hay như dân du mục Gitans, dùng thuyết không gian Sanh tồn Đức Lenbensraum để bành trướng đất sống, nếu cần, phải chiếm đất  thêm trên các lãnh thổ các dân tộc hèn yếu hạng hai như dân Ba Lan, dân Slave, … phục vụ cho một Xã hội lành mạnh, lấy Tư hữu làm mục tiêu, mỗi gia đình một căn nhà VolksHause, một chiếc xe VolksWagen …phục vụ Nhơn dân Volks. Chế độ là National-Socialisme gọi tắt là Nazi  – Quốc gia Xã hôi, Quốc Xã.
Khối gọi là Xã hội, (tại sao phe ta nhường cho họ từ ngữ Xã hội ?) với chủ thuyết của Karl Marx, biến thành ý thức hệ Cộng sản dùng ba búa Lỗ Trí Thâm gây đấu tranh giai cấp, dùng ngụy biện, ở đâu có đô hộ nước ngoài  ( thực dân hay đế quốc) thì dùng « đấu tranh giải phóng », (khi thì dùng con bài « Giải phóng dân tộc khỏi ách thực dân, khi thì dùng con bài Cứu nước đuổi đế quốc đòi Độc lập hay Chủ quyền), ở đâu có điền chủ với đồn điền lớn (latifundia) thì gây đấu tranh cải cách ruộngv đất –  « tá điền đòi đất, chia canh tác », ở đâu (xứ tư bản) có đại xí nghiệp thì « đấu tranh nghiệp đoàn đòi quyền công nhơn, cùng quản trị xí nghiệp », nhưng cuối cùng hốt hết về tay Đảng Cộng sản quốc tế cả !  Cái sai trái nhứt của khối Xã hôi là không đấu tranh xây dựng Xã hội mà chỉ đấu tranh cướp chánh quyền để tạo thành một loại Đế quốc Cộng sản  xuyên quốc gia : Đế quốc Đảng Cộng sản Quốc tế, phi  quốc gia, phi  dân tộc, phi tổ quốc, phi tôn giáo vì Đảng Cộng sản Quốc tế có tham vọng là một Triều đình Liên quốc gia, một Đảng Quốc tế, một Tôn giáo quốc tế với các Thánh Quốc tế Marx, Lénine, Staline, Mao ZéDong, Hồ Chí Minh, Fidel Castro, Chavez…với một Tòa Thánh Cộng sản ( kiểu Vatican của Thiên Chúa Giáo La mã), lúc xưa là Điện Kremlin- Cẩm Linh, nay là Bắc Kinh Phủ với Quảng trường Thiên An Môn !
Vì vậy hôm nay với bài viết nầy, chúng tôi mong những gì của Ceasar xin trả về cho Ceasar!
1. Trả lại cho Người Tử Tế, Dân Chủ, Đa Diện, Đa Nguyên, Đa Văn Hóa 
Khủng hoảng kinh tế phủ trùm lên thế giới các quốc gia tiên tiến Âu Mỹ, nơi chúng ta, những người Việt quốc gia tỵ nạn cộng sản cư ngụ, đã tròn trèm 5 năm rồi, mà ánh sáng phục hồi chỉ le lói hy vọng ở cuối đường hầm thôi. Khủng hoảng ? Được gọi như vậy, vì lần đầu tiên từ sau Thế Chiến II, con số người thất nghiệp trên các quốc gia Âu Mỹ đông như vậy. Chứ thật sự, nếu nhìn chung thì cuộc sống ở Pháp ở Mỹ ở Âu châu hay Úc  của anh em bà con người Việt tỵ nạn chúng ta thì cũng lè phè, tà tà không đến nỗi chật vật cho lắm. Ở Nam Cali, các tiệm cà phê của các khu phố người Việt ta, ngày thường hay ngày Chúa Nhựt, vẫn đầy người, đấu láo, cờ tướng, cà phê vẫn « phin – vẫn cái nồi ngồi trên cái cốc », vẫn trà đá, vẫn hột gà ốp-la, vẫn phở, vẫn bò kho…nói tóm lại, khủng hoảng ở đâu không biết ? Ở nơi thằng Tây ?, thằng Mỹ ?, thằng Mể ?, thằng Rệp ? …chứ phe ta vẫn tà tà « con nhện giăng tơ, ru em ráng ngủ anh hầu quạt đây » !. Khủng hoảng đối với, chẳng những, với thằng Tây thằng Mỹ thôi, mà cả với nền kỹ nghệ Tây Mỹ. Vì đây là lần đầu tiên đối với Mỹ, đối với Âu Châu, những « cái rún » của nền kỹ nghệ và đại kỹ nghệ thế giới,  là nền kỹ nghệ và cả hệ  thống kỹ  nghệ bỏ nhà  « đi chơi chổ khác », đặc biệt đối với Tây Âu ! Khối Tây Âu, Anh Pháp Đức, cái nôi của cách mạnh kỹ nghệ, lần đầu tiên từ thời Phục Hưng – Renaissance, ngành kỹ nghệ và đại kỹ nghệ « bỏ Tây Âu dời sang các lục địa khác » đặc biệt là Á Châu ;  Trung Á với Ấn Độ, Bắc Á với Nhựt Hàn, Tàu Đài Loan, Tàu Cộng và nay với Đông Nam Á Châu Singapore, Indônêsia, … hay nay Nam Mỹ Ba Tây- Brésil hay Argentina …Lần đầu tiên, tuổi trẻ Tây Âu, lớn lên với nỗi lo âu, không dám vẽ một chương trình tương lai dài hạn về cuộc đời mình, lần đầu tiên phải nghĩ đến « tỵ nạn kinh tế ». Chẳng những phải mang chuông sang xứ người kiếm sống, mà còn có khi phải đi học hỏi nơi xứ người để mang về nuôi tổ nhà. Toàn cầu hóa đã phá vỡ những biên giới, những bức tường dị biệt dân tộc, văn hóa, cộng đồng…Kiến thức kỹ nghệ đã hòa đồng những dị biệt văn hóa tập tục. Thế giới đại đồng, thế giới đa văn hóa, salad bowl hay melting pot đang càng ngày càng đi vào hiện thực, chẳng những ở những quốc gia tiên tiến như Mỹ Âu Châu, nơi từ lâu là « đất lành chim đậu »,  mà từ từ ngay ở những quốc gia mới lớn, đang lên như Ba Tây hay Singapore, hay ngay cả Nam Phi mà mới ngày qua là một quốc gia « đầy kỳ thị chủng tộc » !  Đa Văn Hóa, nhưng cũng Đồng Hóa bắt đầu từ cách ăn mặc, ẩm thực, sanh hoạt hằng ngày, trong tập tục đời sống lao động, nghề nghiệp, …cuối cùng đồng hóa đến cả suy nghĩ, tư tưởng, và sanh hoạt xã hội, chánh trị, kinh tế,  tiếng Anh biến thành ngôn ngữ quốc tế, ngôn ngữ chuyên chở, ngôn ngữ đồng hóa. Ây là chưa kể những gặp gở liên kết với nhau như hôn nhơn, khế ước hợp đồng làm ăn với nhau, những cuộc tinh đa văn hóa, đa chủng tộc cũng nhưng những xí nghiệp và đại xí nghiệp đa quốc gia Toàn cầu hóa tạo một Văn hóa đa dạng trong một sự đồng nhứt E pluribus Unum, phương châm của Hiệp Chủng Quốc Huê kỳ – Đa Dạ Một Lòng. Một đất nước, đa nguyên đa đảng nhưng một lòng phục vụ đất nước !  Còn hơn Đồng Sàng Dị Mộng !
Một thí dụ : Tổng thống Mỹ đương nhiệm Obama, gốc da đen, có đời sống chánh trị từ ông Nghị sĩ của thành phố Chicago-Mỹ, có liên hệ gia đình bắt nguồn từ Kênya-Phi Châu, qua đến Indônêsia – để trở về Hawaï-Mỹ. (Nói riêng giới thiệu gia đình chúng tôi, mẹ thằng Cả,  Cyril ‘Kongo’ Phan chúng tôi là người Pháp. Mẹ mấy đứa cháu nội, có mẹ Ấn độ, có cha lai Pháp – Phi châu. Các cháu nội chúng tôi muôn mầu muôn vẽ. Tất cả là công dân Pháp).
2. Người Tử Tế, người Trung Dung, người Dân Chủ, người Xã Hội
Nhưng khi bộ máy phát triển của nền kinh tế kỹ nghệ bị kẹt cứng, khi sự tiến bộ đã hoàn toàn bế tắc do khủng hoảng như những ngày hôm nay, thì những bực tức những khắc khoải biến thành đấu tranh chánh trị : ích kỷ cá nhơn, dỉ nhiên nghi kỵ ngoại nhơn, xây hàng rào quanh nhà, bế môn tỏa cảng, xây tường biên giới. Và một cách tự nhiên lòng tự hào dân tộc, tôn vinh lý lịch…sẽ nổi dậy, và sẽ được chánh trị hóa thôi ! Không riêng ở Pháp, với Mặt Trận Dân tộc – le Front National, cực hữu đầy những biểu ngữ kỳ thị chủng tộc đã đành, mà nhiều quốc gia ở Tây Âu, hay cả Bắc Âu cũng có nhiều tổ chức chánh trị cực hữu. Kẻ thù của cực hữu ? ôi thiếu chi, ngoài những người lạ, dân nhập cư mới, hay di cư lậu, có cả những dân « gốc chánh hiệu Tây con Nai », nào là « bọn trẻ ở các vùng ven đô », nào những « kẻ ăn bám » : thất nghiệp, bệnh tật, nghèo khó, trẻ em tàn tật .. gốc tây gốc, gốc tây trắng, gốc tỵ nạn – nghĩa là không trắng ( làm như gốc trắng hổng tỵ nạn vậy ?), gốc nhập cư, gốc không thuần dân Pháp …và dần dần không thuần chủng « da trắng », rồi không thuần Thiên Chúa Giáo.. dân Rệp-Arabes- Hồi giáo-Islam là điển hình đại diện cho kẻ thù nguy hiểm nhứt và trong không khí chống khủng bố, Islam, Islamiste, khủng bố ! Và kẻ thù nguy hiểm hơn cả, là những « tay da trắng thiên chúa giáo phản bội » , đó là những người, những kẻ, cản trở sự « lưu thông, bành trướng » những tư tưởng dân tộc bảo vệ yêu nước và yêu dân thuần giống ! Nước Pháp, cái nôi của Nhơn quyền, cái nôi của Tiến bộ loài người ngày nay sẳn sàng chê bai Montesquieu (1689 – 1755), nhà hiền triết của thế kỷ Ánh sáng- le siècle des Lumières, chủ thuyết gia của sự cân bằng các quyền lực, vứt bỏ Jean Jacques Rousseau (1712 – 1778), chủ nhơn của Khế ước Xã hội – le Contrat Social (1762),  để ca tụng Joseph de Maistre (1753 – 1821) một nhà văn phản động, chống các tư tưởng Tiến bộ, chống Tự do Tôn giáo, chống dân Do thái, ca tụng một tôn giáo duy nhứt, Thiên Chúa Giáo, thuần giống da trắng…Dưới thời Tổng thống Pháp Nicolas Sarkozy vừa qua (2007 – 2012), tư tưởng của de Maistre đã bắt đầu được đề cập, với bài nói chuyện ngày 20/07/1010 tại Grenoble về vấn đề An Ninh. De Maistre cũng được thể hiện qua sự thành lập Bộ Di Cư và Lý lịch Quốc gia – Ministère de l’Immigration et de l’Identité Nationale. Hoặc lý thuyết « thế tục tích cực – la laïcité positive ».Hồi đầu năm nay, ở Pháp, dưới thời Hollande vẫn có những biểu diễn như những cuộc biểu tình rầm rộ chống « hôn nhơn đồng tính », hay những chỉ trích hoặc phản đối chống các nhà khoa học thực nghiệm đang nghiên cứu về « các tế bào gốc lấy từ thai nhao để đưa vào y học »…hay chống phá thai, hoặc chống cả « phồ thông đầu phiếu » ( những người công dân mới – vừa vào quốc tịch – không có quyền ứng cử, bầu cử !).
Tình hình con thuyền chánh trị thế giới  sau một thời gian bị Tả phái xâm chiếm nay lại  đang lái về hướng cực hữu tạo một lo lắng mới cho những người Dân chủ, những người Cộng hòa, những người Tử tế. Vì cứ tưởng những tư tưởng  Dân chủ, Cộng hòa Cách mạng Tiến bộ là của riêng người phái tả, nay vì bị bọn cực hữu sử dụng những tư tưởng chánh trị bế môn tỏa càng, bảo vệ ích kỷ giống nòi ấy, nên người Tử tế đâm ra bó tay. Không ! Chúng ta, những người Tử tế, Dân chủ, Cộng hòa phải mạnh dạn lấy lại những từ ngữ, những quan niệm đã bị phái tả tiếm đoạt, lạm dụng, hay phái cực hữu kéo mền, lạm dụng mà một lần nữa người Dân chủ thực sự e dè không dám lên tiến sợ bị tố là…Xã hội.. là Cộng sản. Không! chúng ta phải..
3. Tiến Bộ để Phục Vụ  sự Tiến Bộ Kinh Tế và sự Tiến Bộ Xã Hội 
Phải đem tư tưởng Tiến bộ để làm của chung cho tất cả mọi công dân Tử Tế trên thế giới. Tiến bộ không phải riêng gì nhóm phái Tả để chống lại phái Cực Hữu. Chúng ta ngày hôm nay sống và hưởng thụ những Tiến bộ kỹ thuật. Kỹ thuật nay đang phục vụ Con người. Nhưng Tiến bộ Kỹ thuật chỉ thực sự tiến bộ chỉ khi nào phục vụ sự tiến bộ kinh tế và sự tiến bộ xã hội. Tiến bộ kỹ thuật phải giúp nhơn loại đầy lùi lại sự dốt nát, sự nghèo đói, sự bất công, phá vỡ nhữngb thành kiến, giúp đở những thiểu số.
Với sự nhảy vọt của kỹ thuật, nhơn loại, sau những giấc ngủ dài, tìm tòi học hỏi, bổng từ trăm năm nay nay và đặc biệt từ sau bán thế kỷ thứ 20 nầy bước những bước với đôi hài bảy dặm. Giấc mơ lên Cung trăng cùng chị Hằng, cùng Chú cuội của bao thế hệ thi sĩ Tàu hay Tây, đã được thực hiện vào năm 1969, khi các phi hành gia Huê kỳ đã đặt vết chơn trên « đất » trăng :  « Đây là một bước nhỏ của một người thành một bước vọt của nhơn loại – That’s one small step for man, one giant leap for mankind » From Luna 07/20th/1969 Neil Armstrong.
Ngày nay giấc mơ là lên thăm Sao Hỏa, nhưng đó là ngày mai !  
Nhưng Tiến bộ Kỹ thuật vì quyết tâm phục vụ Con người, vì cố giải đáp mọi Đòi hỏi, mọi Nhu cầu. Nhưng vì cố tạo thêm Của cải, cũng tạo thêm Nhu cầu mới và đòi hỏi mới. Được Voi ta lại đòi tiên. Và nhơn danh Hạnh Phúc Con người, Tiến bộ Kỹ thuật  cứ thế mà vươn tới, và … phá hoại môi sanh. Tout excès nuit – Lạm dụng là phá hoại !. Và ngày nay, thiên hạ tỉnh ngộ, thì đã trễ rồi ! kỹ thuật tiến bộ cũng đang tàn phá môi trường, môi sanh, đạo đức, tập tục, nói tóm lại Cái Nôi Sanh Sống của Con Người. Vì vậy, Nhơn loại và đặc biệt với những quốc gia đang lên, đang đi trên con đường đang lên, đang phát triển, đang cần tiến bộ, đang tập tành tiến bộ như Việt Nam ta phải khôn khéo và để ý :
Nhà nước Cộng sản đương quyền trong nước của Việt Nam ngày nay, hãy tỉnh dây ! Hãy giao vận mệnh nước cho các nhà đấu tranh Dân chủ, những người Trung Dung, Đa nguyên, Đa dạng… để quản trị trách nhiệm cho một Việt Nam tương lai của một ngày mai mới ! Tất cả, hãy ngay từ bây giờ suy nghĩ đến một chương trình phát triền dài hạn, đồng đều, bền vững, thực tế cân bằng giữa Con Người và Môi Sanh, Đạo Đức. Vì đó là Sống Còn Dân Tộc !
Mục tiêu, giấc mơ gần nhứt của tiến bộ loài người là sự sống hằng ngày cho mỗi công dân mỗi một quốc gia. « …Xin Cha cho Chúng Con hằng ngày dùng đủ – Donne–nous aujourd’hui notre pain de ce jour » Câu thứ hai nầy của Kinh Lạy Cha do chính Chúa Jêsus truyền cho chúng ta, dạy chúng ta hãy lo làm sao có miếng ăn hằng ngày. « notre pain de ce jour – miếng bánh mì hằng ngày cho Chúng Con ». Hằng ngày thôi, và dùng đủ thôi !
Lo là lo cho dân, là không phải lo cho cả Nhơn dân chung chung, mà lo cho từng người dân, giàu hay nghèo bằng nhau, ông đại gia, hay « người phu quét đường ».  Từ nhà cửa, miếng cơm, cái áo, đến giáo dục, giải trí, đi lại, đến những điều kiện hậu cần, tiếp vận cho mỗi cá nhơn con người và gia đình mỗi con người. Đấy là chỉ số đo lường Hạnh phúc. Đó là làm Chánh trị đúng đắn, sử dụng mọi phương tiện kỹ thuật để phục vụ Hạnh phúc Con người.
Tiến bộ kỹ thuật là phải tạo công việc làm. Mọi công dân đều phải có việc. Việc làm là đóng góp, là hữu ích ! Con người có cái giá trị Sản xuất, giá trị sản xuất đổi lấy Hiện vật phục vụ Hạnh phúc. Vì vậy cần một chương trình phát triển đồng bộ tiến bộ !
Hồi Nhơn Sơn, Tuần 1, tháng Chín
TS Phan Văn Song
Thế nào là một Chương Trình Phát Triển Tiến Bộ?  [Xin Đón đọc vào tuần tới]
www.vietthuc.org

Mai Thái Lĩnh (Danlambao): Sự thật về Thác Bản Giốc: Ai là người nhận thức sai lầm? ( 22 Bình luận)

Mai Thái Lĩnh (Danlambao) - Ngày 3-9-2013 vừa qua, báo điện tử Giáo dục Việt Nam đã đăng bài “Sự thật về Thác Bản Giốc và nhận thức sai lầm về chủ quyền lịch sử” (1) thực ra là một bài phỏng vấn ông Tiến sĩ Trần Công Trục (nguyên Trưởng ban Biên giới chính phủ, người trực tiếp tham gia đàm phán hoạch định biên giới Việt Nam – Trung Quốc nói chung, khu vực Thác Bản Giốc nói riêng) do phóng viên Hồng Thủy thực hiện. Vì bài phỏng vấn nhằm vào cá nhân tôi và bài viết của tôi nhan đề “Sự thật về Thác Bản Giốc” (2) tôi thấy cần phải làm rõ một số điểm được nêu trong bài phỏng vấn, nhằm tránh sự hiểu lầm cho người đọc.

1) Bài phỏng vấn được mở đầu như sau: “Thời gian gần đây một số hãng truyền thông phương Tây và các trang mạng xã hội đăng tải bài viết “Sự thật về Thác Bản Giốc” của ông Mai Thái Lĩnh, trong đó có những nhận định và quy chụp hết sức chủ quan khi cho rằng Việt Nam đã bán đất cho Trung Quốc khiến dư luận có nhiều ý kiến khác nhau, trong đó nhiều người vẫn cảm thấy mơ hồ khi nhắc tới địa danh này.”

Ngay từ lời giới thiệu này, Tòa soạn báo Giáo dục Việt Nam đã tỏ ra không sòng phẳng và thể hiện sự “quy chụp”.

Trước hết, nói “thời gian gần đây” là không đúng sự thật. Bài viết của tôi hoàn thành xong đã gửi đăng trên một số trang mạng vào thượng tuần tháng 2 năm 2012 (trên trang Bauxite Vietnam là vào hai ngày 10 và 11-2-2012). Ngoài ra còn có nhiều trang mạng khác đã đăng lại, nhưng chậm nhất cũng chỉ trong tháng 3 năm 2012, như vậy là đã một năm rưỡi.

Khi rút ngắn thời gian một năm rưỡi bằng cụm từ “thời gian gần đây”, cả tòa soạn báo lẫn phóng viên Hồng Thủy đã cùng với ông Trần Công Trục tìm cách gán ghép bài viết của tôi với một sự kiện nóng hổi mới xảy ra gần đây. Đó là việc ông Sam Rainsy - lãnh đạo đảng Cứu nguy dân tộc Campuchia, đang tố cáo phía Việt Nam lấy đất của Kampuchea. Đây là một dụng ý không tử tế nhằm đánh lạc hướng dư luận. Bởi vì bất cứ ai đọc kỹ các bài viết của tôi đều thấy rõ giữa quan niệm của tôi và quan niệm của ông Sam Rainsy, không có gì giống nhau. Điểm căn bản là ở chỗ: ông Sam Rainsy là một nhà chính trị, đứng đầu một đảng chính trị ở nước láng giềng, muốn lấy lòng cử tri nên kích động tinh thần dân tộc hẹp hòi, còn tôi tuy luôn luôn bàn đến chính trị, nhưng lại không liên quan đến một đảng chính trị nào, vì thế không có động cơ phe phái. Hơn thế nữa, tôi cũng không liên quan gì đến cái mà ông Tiến sĩ Trần Công Trục gọi là “quan niệm về chủ quyền lịch sử”, nghĩa là “ngày xưa cha ông ta ở đâu thì đất đó là của Việt Nam”. Hãy đọc kỹ các bài viết của tôi về vấn đề biên giới Việt-Trung. Bất cứ bài nào cũng chỉ nhằm để bảo vệ “đường biên giới lịch sử” đã tồn tại từ khi có các công ước Pháp-Thanh vào cuối thế kỷ 19. Mà đường biên giới lịch sử này thì chính các tiền bối của ông Tiến sĩ Trần Công Trục trong Đảng cộng sản Việt Nam cũng như trong ngành ngoại giao cũng đã từng coi là căn cứ quan trọng nhất trong các cuộc đàm phán với phía Trung Quốc.

Tôi xin phép trích dẫn một đoạn văn trong cuốn “bị vong lục” (memorandum) do Bộ Ngoại giao Việt Nam công bố vào năm 1979 để làm rõ vấn đề:

“Lập trường của Chính phủ nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam đã được nêu rõ trong Công hàm ngày 2 tháng 3 năm 1979 gửi Bộ Ngoại giao Trung Quốc: những người cầm quyền Trung Quốc đã gây chiến tranh xâm lược Việt Nam thì họ phải vĩnh viễn chấm dứt xâm lược; phải rút ngay, rút hết, rút không điều kiện quân đội của họ về phía bên kia đường biên giới do lịch sử để lại như hai bên đã thỏa thuận; triệt để tôn trọng độc lập, chủ quyền và toàn vẹn lãnh thổ của Việt Nam.

Ngày 6 tháng 3 năm 1979, phía Việt Nam đã tuyên bố:

“Nếu Trung Quốc thật sự rút toàn bộ quân của họ khỏi lãnh thổ Việt Nam như họ đã tuyên bố, thì sau khi quân Trung Quốc rút hết về bên kia đường biên giới lịch sử đã được hai bên thỏa thuận tôn trọng, phía Việt nam sẵn sàng đàm phán ngay với phía Trung Quốc ở cấp Thứ trưởng Bộ Ngoại giao về việc khôi phục quan hệ bình thường giữa hai nước. Địa điểm và thời gian sẽ do hai bên thỏa thuận” 

Nếu những người cầm quyền Trung Quốc tiếp tục chính sách xâm lược chống Việt Nam thì quân và dân Việt Nam sẽ dùng quyền tự vệ thiêng liêng, kiên quyết chiến đấu chống xâm lược để bảo vệ Tổ quốc, bảo vệ hòa bình ở Đông Nam Á và trên thế giới. 

Nhân dân Việt Nam quyết tiếp tục làm hết sức mình gìn giữ tình hữu nghị truyền thống với nhân dân Trung Quốc. Chính phủ nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam kiên quyết đòi nhà cầm quyền Trung Quốc: 

[1] Vĩnh viễn chấm dứt xâm lược, phải rút ngay, rút không điều kiện quân đội của họ về nước; chấm dứt mọi hành động tội ác đối với nhân dân Việt nam; triệt để tôn trọng độc lập, chủ quyền và toàn vẹn lãnh thổ của Việt Nam; tôn trọng đường biên giới do lịch sử để lại như hai bên đã thỏa thuận; phải chấm dứt ngay việc dời cột mốc biên giới và những hành động khác nhằm thay đổi đường biên giới đó. 

[2] Cùng phía Việt Nam sớm mở cuộc thương lượng nêu trong Công hàm ngày 15 tháng 3 năm 1979 của Bộ Ngoại giao Việt Nam gửi Bộ Ngoại giao Trung Quốc nhằm đem lại hòa bình và ổn định ở vùng biên giới giữa hai nước, khôi phục quan hệ bình thường giữa hai nước.” (3)

“Đường biên giới lịch sử” mà văn bản này nói đến chính là đường biên giới được hoạch định bởi các công ước Pháp-Thanh ký hồi cuối thế kỷ 19.

2) Ngay trong lời giới thiệu bài phỏng vấn cũng như trong câu hỏi của phóng viên, câu trả lời của ông Tiến sĩ Trần Công Trục, đều có những sự xuyên tạc đầy ác ý nhằm kích động người đọc nghĩ xấu về tôi. Xin dẫn chứng một số ví dụ sau:

- PV: Quay lại câu chuyện tài liệu “Sự thật thác Bản Giốc” của ông Mai Thái Lĩnh đưa ra các tài liệu lịch sử, chứng cứ lịch sử để khẳng định rằng toàn bộ ngọn thác này thuộc chủ quyền của Việt Nam và quy kết các nhà đàm phán, lãnh đạo Việt Nam đã nhân nhượng vô nguyên tắc, bán đất cho TQ. (…)

- “Câu chuyện về Sam Rainsy và một số nhóm chính trị đối lập tại Campuchia viện dẫn những quan điểm sai trái về chủ quyền lịch sử, bằng chứng lịch sử để đưa ra những tuyên bố vô lý về vấn đề chủ quyền, gây rối loạn xã hội Campuchia, chia rẽ quan hệ Campuchia - Việt Nam. Điều này không khác gì hiện nay trong dư luận đang sử dụng yếu tố lịch sử để lật lại vấn đề đàm phán biên giới giữa Việt Nam với Trung Quốc và tung tin các nhà đàm phán Việt Nam, lãnh đạo Việt Nam bán đất cho Trung Quốc.” (Trích lời ông Trần Công Trục).

Đây là điều bịa đặt nhằm mục đích kích động dư luận. Trong toàn bộ bài viết của tôi, tuyệt nhiên không có chỗ nào nói “lãnh đạo Việt Nam bán đất cho Trung Quốc.” Chỉ có một đoạn như sau liên quan đến chữ “bán”: “Ở chỗ này, nếu nói chúng ta bán đất thì hoàn toàn vô lý. Pháp lý lẫn thực tiễn đều không cho phép chúng ta giữ chủ quyền trên toàn bộ thác Bản Giốc.” Nhưng câu này không phải là lời của tôi, mà chỉ là câu trích dẫn lời nói của ông Lê Công Phụng – nguyên Thứ trưởng Bộ ngoại giao.

3) Ông Trần Công Trục nói: “Công ước Pháp - Thanh 1887 và Công ước Pháp - Thanh bổ sung 1895 cùng các văn kiện, bản đồ hoạch định cắm mốc kèm theo được công ước trên xác nhận và quy định mới được xem xét là có giá trị khi đưa ra đàm phán các khu vực có tranh chấp về chủ quyền. Tất cả các tài liệu, chứng cứ lịch sử như bản đồ, thư tịch, sách giáo khoa, bưu ảnh, ghi chép cá nhân nằm ngoài phạm vi của 2 bản Công ước trên đều không được chấp nhận, kể cả là ta hay TQ.”

Đúng là một số tài liệu tôi nêu ra chỉ là tài liệu dùng để tham khảo, không phải là căn cứ pháp lý. Nhưng nêu những tài liệu đó là điều cần thiết để chứng minh một sự thật: ít nhất là từ khi nhà Thanh và người Pháp ký các công ước về biên giới vào cuối thế kỷ 19 cho đến khi có hiệp định 1999, toàn bộ Thác Bản Giốc vẫn thuộc về nước ta.

Mặc dù ông Trục khoe rằng “đã đọc kỹ bài viết này của ông Mai Thái Lĩnh”, trong thực tế ông đã không đọc kỹ bài viết đó. Vì vậy ông đã không nhận ra “những bằng chứng lịch sử có giá trị pháp lý”. Trong phần kết luận, tôi đã viết như sau:

“Trước hết, về căn cứ pháp lý để chứng minh chủ quyền của nước ta đối với Thác Bản Giốc, Bộ Ngoại giao và Bộ Quốc phòng có trong tay ít nhất là 4 hồ sơ: [1] Tài liệu về việc Trung Quốc “sửa bản đồ” vào năm 1955-56 để âm mưu chiếm cồn Pò Thoong và một phần Thác Bản Giốc, [2] Tài liệu về việc xây dựng trạm thủy văn trên cồn Pò Thoong vào thập niên 1960, [3] Tài liệu về việc Trung Quốc lấn chiếm cồn Pò Thoong vào năm 1976 và [4] Hai tờ bản đồ Trùng Khánh số hiệu 6354-IV do Quân đội Nhân dân Việt Nam in vào những năm 1976 và 1980.”

Và tôi đã đặt câu hỏi: “...tại sao các nhà lãnh đạo của Đảng cộng sản Việt Nam cũng như Bộ Ngoại giao, Bộ Quốc phòng đã bỏ qua, không sử dụng những tài liệu này trong đàm phán?”

Nếu ông Trục không coi đây là những bằng chứng lịch sử có giá trị pháp lý thì ông phải nói rõ lý do, chứ không nên lờ đi, vì các bằng chứng này có liên quan đến chính quyền mà ông Trục phục vụ, và cả Đảng cộng sản Việt Nam - mà ông Trục là một thành viên.

4) Ông Trần Công Trục luôn mồm rao giảng về sự khác nhau giữa một bên là “chủ quyền lịch sử, bằng chứng lịch sử, quan điểm lịch sử” và bên kia là “các chứng lý lịch sử có giá trị pháp lý trong việc giải quyết các vấn đề tranh chấp lãnh thổ theo luật pháp quốc tế”. Tự coi mình là người am hiểu và nắm vững vấn đề hơn người khác, ông luôn mồm chê bai người khác là “nhầm lẫn”, là “nhận thức hạn chế”, v.v... và v.v...

Vì vậy, tôi thấy cần nhấn mạnh đến “những chứng cứ lịch sử có giá trị pháp lý” trích từ cuốn Vấn đề biên giới giữa Việt Nam và Trung Quốc xuất bản năm 1979, mục II (Tình hình Trung quốc lấn chiếm lãnh thổ Việt Nam từ năm 1954 đến nay), nói về việc “nhà cầm quyền Trung Quốc đã lần lượt lấn chiếm hết khu vực này đến khu vực khác của Việt nam, từ khu vực nhỏ hẹp đến khu vực to lớn, từ khu vực quan trọng về quân sự đến khu vực quan trọng về kinh tế”:

[3] Đơn phương xây dựng các công trình ở biên giới lấn sang đất Việt Nam.

Trên đoạn biên giới đất liền cũng như ở các đoạn biên giới đi theo sông suối, tại nhiều nơi, phía Trung Quốc đã tự tiện mở rộng xây dựng các công trình để từng bước xâm lấn đất. 

Tại khu vực mốc 53 (xã Đàm Thủy, huyện Trùng Khánh, tỉnh Cao Bằng) trên sông Quy Thuận có thác Bản Giốc, từ lâu là của Việt Nam và chính quyền Bắc Kinh cũng đã công nhận sự thật đó. Ngày 20 tháng 2 năm 1970 phía Trung Quốc đã huy động trên 2.000 người kể cả lực lượng vũ trang lập thành hàng rào bố phòng dày đặc bao quanh toàn bộ khu vực thác Bản Giốc thuộc lãnh thổ Việt Nam, cho công nhân cấp tốc xây dựng một đập kiên cố bằng bê tông cốt sắt ngang qua nhánh sông biên giới, làm việc đã rồi, xâm phạm lãnh thổ Việt Nam trên sông và ở cồn Pò Thoong, và ngang nhiên nhận cồn này là của Trung Quốc. (tr. 11-12)

[7] Lợi dụng việc vẽ bản đồ giúp Việt Nam để chuyển dịch đường biên giới.

Năm 1955-1956, Việt Nam đã nhờ Trung Quốc in lại bản đồ nước Việt Nam tỷ lệ 1/100.000. Lợi dụng lòng tin của Việt Nam, họ đã sửa ký hiệu một số đoạn đường biên giới dịch về phía Việt Nam, biến vùng đất của Việt Nam thành đất Trung Quốc. Thí dụ họ đã sửa ký hiệu ở khu vực thác Bản Giốc (mốc 53) thuộc tỉnh Cao Bằng, nơi họ định chiếm một phần thác Bản Giốc của Việt Nam và cồn Pò Thoong. (trang 14)

Đề nghị ông Tiến sĩ Trần Công Trục cho biết: những hồ sơ nêu trên có phải là “những chứng cứ lịch sử có giá trị pháp lý” hay không?

Riêng tôi thì tin rằng khi viết những dòng chữ này trong bản “bị vong lục” năm 1979, Bộ Ngoại giao do cố Bộ trưởng Nguyễn Cơ Thạch (4) lãnh đạo đã có sẵn những chứng cứ pháp lý cụ thể kèm theo. Nếu ông Trần Công Trục thật sự có “tinh thần tôn trọng sự thật khách quan, bảo vệ lợi ích chính đáng của quốc gia, dân tộc và có lợi cho việc gìn giữ hòa bình, ổn định và phát triển đất nước” thì ông nên đề nghị ông đương kim Bộ trưởng Ngoại giao Phạm Bình Minh mở kho lưu trữ để công bố các hồ sơ nêu trên cho toàn dân biết. Trong các hồ sơ đó, dĩ nhiên có cả những bản đồ chi tiết về cột mốc 53, về cồn Pò Thoong, v.v... - nhất là chứng cứ về việc Trung Quốc đã sửa bản đồ tỷ lệ 1/100.000 như thế nào nhằm “chiếm một phần thác Bản Giốc của Việt Nam và cồn Pò Thoong”. 

Cũng cần nhấn mạnh đến ý kiến của ông Tiến sĩ Trần Công Trục cho rằng chỉ có “các văn kiện, bản đồ hoạch định cắm mốc kèm theo” hai công ước Pháp-Thanh và được hai công ước ấy “xác nhận và quy định” mới được xem xét là có giá trị khi đưa ra đàm phán, còn tất cả các chứng cứ khác (kể cả bản đồ) “nằm ngoài phạm vi của 2 bản Công ước trên” đều không được chấp nhận. Theo tôi, một khi đã chấp nhận điều kiện này, ông Trục và những người tham gia đàm phán về phía Việt Nam đã rơi vào bẫy của phía Trung Quốc.

Vì sao? Vào cuối thế kỷ 19, khi ký kết các công ước giữa Pháp và nhà Thanh, trình độ kỹ thuật chưa cho phép người ta vẽ bản đồ với độ chính xác cao, nhất là chưa có tọa độ địa lý. Vì vậy nếu chỉ dựa vào những bản vẽ ấy, không thể xác định được chính xác các cột mốc biên giới. Chính phía Trung Quốc cũng biết rõ như thế cho nên họ mới tìm cách “sửa bản đồ”, “dời cột mốc”, và sau khi đã ký được hiệp định 1999, hoàn thành việc cắm mốc, họ đã vội vàng dỡ bỏ mọi cột mốc lịch sử để “phi tang”, xóa dấu tích nhằm che giấu những việc làm ám muội của họ.

Vì thế, cần phải căn cứ vào các tài liệu - nhất là bản đồ của thời Pháp thuộc, để xác định đường biên giới Pháp-Thanh đã được thể hiện rõ ràng trên thực tế. Cho đến nay, các nhà ngoại giao tham gia đàm phán (kể cả ông Trần Công Trục) đều cố tình lờ đi hai tài liệu quan trọng: bản đồ gốc tỷ lệ 1/100.000 (tức là bản đồ do người Pháp in trước năm 1954) và bản đồ in lại đã bị Trung Quốc sửa chữa. Chính sự mờ ám đó khiến cho nhân dân hoài nghi vào “lòng yêu nước”, “tính trung thực” của những người tham gia đàm phán hiệp định biên giới Việt-Trung, chứ không phải là do những bài viết của tôi và các nhà nghiên cứu khác.

Điều mà các bài viết của tôi nhắm tới chính là “đường biên giới do lịch sử để lại” mà bản “bị vong lục” năm 1979 đã nhiều lần nhắc tới. Đường biên giới lịch sử ấy chính là đường biên giới do các công ước Pháp-Thanh quy định vào cuối thế kỷ 19. Đường biên giới lịch sử ấy có thật sự được tôn trọng hay không? Hiệp định biên giới trên bộ năm 1999 có bảo đảm được “đường biên giới lịch sử” ấy hay không? Đó mới thật sự là điều những người Việt Nam yêu nước băn khoăn, lo nghĩ.

Vì vậy, không thể đánh lận con đen, quy tôi vào quan niệm “chủ quyền lịch sử” theo kiểu của Tòa soạn báo Giáo dục Việt Nam và ông Tiến sĩ Trần Công Trục. Tôi đâu có đòi lại đất Quảng Tây hay Quảng Đông mà bảo tôi “nhận thức sai lầm về chủ quyền lịch sử”?

Cuối cùng, tôi đọc được câu sau đây trên trang mạng Giáo dục Việt Nam - cơ quan ngôn luận của “Hiệp hội các trường Đại học, Cao đẳng ngoài công lập”: “Mọi ý kiến nhận xét, phản biện về các nội dung trong bài viết trên tinh thần tôn trọng sự thật khách quan, bảo vệ lợi ích chính đáng của quốc gia, dân tộc và có lợi cho việc gìn giữ hòa bình, ổn định và phát triển đất nước, Báo Điện tử Giáo dục Việt Nam sẵn sàng đăng tải. Tiến sĩ Trần Công Trục sẵn sàng trao đổi để làm rõ những thắc mắc, nghi vấn xung quanh vấn đề này.”

Dựa trên tinh thần đó, tôi chính thức đề nghị báo điện tử Giáo dục Việt Nam đăng tải bài viết này cùng với toàn văn bài viết “Sự thật về Thác Bản Giốc” bên cạnh bài trả lời phỏng vấn của ông Trần Công Trục để độc giả tiện so sánh, đánh giá, phản biện.

Đà Lạt ngày 5-9-2013
danlambaovn.blogspot.com

_______________________________

Chú thích:
(1) “Sự thật về Thác Bản Giốc” và nhận thức sai lầm về chủ quyền lịch sử, Báo Điện tử Giáo dục Việt Nam, Thứ ba 3-9-2013:
(2) Mai Thái Lĩnh, Sự thật về Thác Bản Giốc, Bauxite Vietnam 10 và 11-2-2012:
(3) Vấn đề biên giới giữa Việt Nam và Trung Quốc, Nxb Sự Thật, Hà Nội 1979, trang 34-36. Những đoạn gạch dưới là do tôi nhấn mạnh (MTL).
(4) Theo Wikipedia bản tiếng Việt, ông Nguyễn Cơ Thạch (tên thật là Phạm Văn Cương) là thân sinh của ông Phạm Bình Minh – Bộ trưởng Ngoại giao hiện nay.
 
 22 Bình luận
  • PhạmThượng

    Thật là vấn đề gai gốc cho thế hệ sau của VN. Đôi lúc tự nghỉ, không biết lẻ gì mà đất nước rơi vào hoàn cảnh như ngày nay, có lẻ chưa có bao giờ thời nào tệ hơn thời CS cai trị, đả tệ rồi lại "cố đấm ăn xôi" như thế. Làm thế nào để giành lại phần đất đai bị mất. Nói cho những người chưa sáng mắt, sáng lòng hiểu. Đất "khựa" (Hán)xưa đâu có lớn vậy, chỉ một lỏm nhỏ phía bắc thôi, cớ sao giờ lại to lớn đến thế, nói vậy thì những kẻ chưa sáng mắt, sáng lòng (cán bộ, đảng viên ta?) hiểu rồi chứ? nếu không chịu hiểu thì xin nói thêm mọt chử nửa "cướp" nên mới có TQ ngày nay. Thế mà ta nay bị trẹo quay hàm nên không nói được chỉ " ú, ớ" rồi gật đầu, không ra thể-thống gì, chẳng còn truyền thống anh hùng đánh đuổi thực dân Pháp, đế quốc Mỷ xưa kia. Giờ thế kỷ thứ 21 "Khựa" lại là vừa đế quốc, vừa thực dân, chúng cho các thầy CS ăn cơm lú nên không phân biệt thưc hư, phải trái ra sao? Trường Sơn nay không cần đốt sạch, nhờ tay "Khựa" đào xới, giải phóng mặt bằng giùm cho, còn chuyện trồng cây, trồng người thì hiện đang có "Khựa" trồng cây dọc biên giới và trồng người từ bắc vào nam giùm cho rồi chỉ chờ thâu hoạch thôi. Đấy mới là vấn đề nan giải cho thế hệ sau. Thế nên trăn trở chẳng biết giải quyết ra sao, cho nên sinh nghỉ bậy. Chỉ khi nào có chiến tranh thế giới, đối chọi giửa TQ và các nước khác (đồng minh của Mỷ) thì VN mới có cơ hội giàng lại đất đai của tổ tiên "Bách Việt" cho nên phải sẳn sàng, chuẩn bị (tôi tin nếu có ngày đó thì TQ sẻ bị chia năm, xẻ bẩy và thế giới sẻ có thêm nhiều thành viên mới trong cơ cấu liên hiệp quốc. Thế giới sẻ không muốn thấy một Trung Hoa to lớn và đầy đe dọa như TQ ngày nay. Trạng Trình có Sấm "mười phần chết bẩy còn ba, chết hai còn một mới ra thái bình", có dị đoan lắm không? theo kinh nghiệm sống của bản thân tôi nay củng gần đất xa trời thì chuyện gì mà đầu óc con người nghỉ đến thì việc ấy có thể xẩy ra sớm hay lạ muộn thôi. Riêng tôi thì chỉ mong thấy ngày CS xụp đổ thì mảng nguyện ra đi được rồi. Cảm ơn những ai đọc được những lời tâm sự của tôi như cách chia sẻ.
  • Hình biểu tượng
    ke kho dai

    Nếu Tiến sỉ Tr.C. Trực là ĐVCSVN thì nói tới làm gì vì cùng chung một bè CS phải bênh vực nhau để sống còn. Vì muốn bảo vệ chế độ CSVN mà ai là ĐVCS đều chết sống bảo vệ, đất đai lảnh thổ của nước Việt Nam không quan trọng so với ĐCSVN. ĐCSVN còn tồn tại thì đất nước Việt Nam sau nầy sẻ sát nhập vào Tàu khựa ngay.
  • Ton Dang

    Muốn chống họa xâm lăng của TQ trước tiên hạ bệ bọn CSVN, chúng nó đan nhau như màng nhiện những việc xảy ra trước đến nay chống TQ là gây xáo trộn chống đảng, nước còn hay mất tự chúng ta suy nghĩ, xâm lược không cần súng đạn chỉ nắm bọn lảnh đạo làm theo ý là xong dân không hay biết gì cả cứ tưởng nước vẩn còn.
  • Hình biểu tượng
    Người HN

    Công Trực có biết là chiến tranh năm 1979 quân TQ tiến tới đâu cũng bê cột mốc dịch chuyển tới đó không? Chúng tôi là những người lính chiến đấu ở đó hiểu rõ kẻ thù phương Bắc thâm độc mà. Lấy bản đồ của Pháp ký với nhà Thanh là đúng rồi! Một lũ khốn nạn bán nước! Đồng chí cái gì chúng nó. Chính phủ với cả tiến sỹ là 1 lũ ngu xuẩn bán nước!
  • Hình biểu tượng
    Bắc Cạn

    Theo ý ông TS Công Trục CS giải trình là: đất thì cắt bán rồi. Tiền thì tiêu hết rồi. Chẳng có sai lầm gì cả.
    Lịch sử trước đây Thác Bản giốc ta với bạn thống nhất giao là của ta nhưng cột mốc thì bạn di chuyển liên tục. Biên giới bản đồ nó zích zắc quá chúng tôi thoả thuận cắt cho nó thẳng dễ nhìn theo ý của bạn TQ "chung một dòng sông thắm tình hữu nghi".
    Tôi làm đúng theo Hiến pháp và luật định CS, Đảng lãnh đạo, nhà nước quản lý đất đai .... "Đảng không sai" nên không cần thông báo gì cho dân cả.
    Toàn bộ lịch sử cho thấy đảng ta và đảng TQ là anh em.
    Đất đai của dân là của đảng.
    Vậy là không có sai!

  • PhanHuy

    Mùa xuân đại thắng quân Thanh
    Nghi Đống tự vẫn, Thế Hanh bỏ mình
    Sĩ Nghị chẳng kịp bận quần
    Chạy rơi ấn tín, mặc quân không đầu
    Bại binh chen lấn qua cầu
    Cầu phao gãy đổ, sông sâu xác người
    Chiến bào khói súng còn hôi
    Quang Trung đại đế cỡi voi vào thành
    Tiệc mừng phủ dụ nhân dân:
    'Đánh cho dài tóc đen răng giống dòng
    Đánh cho manh giáp chẳng còn
    Bánh xe xâm lược chúng không đường về
    Đánh cho giặc tỉnh bừng mê
    Biết người Nam quốc nặng thề non sông
    Đất thiêng sinh lắm anh hùng
    Nước Nam có chủ đừng hòng xâm lăng.'

  • Hình biểu tượng
    Mylinh Nguyễn

    Không thể để mất thêm đất, biển, đã đến lúc các ông phải chấp nhận thay đổi đi, hãy đủ can đảm để dứt khoát qúa khứ tội lỗi "hèn với giặc, ác với dân" đi, đừng để Việt Nam ta có một vùng biển rộng lớn như thế, mà ngư dân Việt phải trắng tay. Hãy dân chủ hóa đất nước như Miến Điện, phải hiểu đó là niềm ước mơ chung của toàn dân. Hãy thả ngay các tù nhân chính trị, đó là hòa giải dân tộc, hà cớ gì các ông bắt tay với Hoa Kỳ, nhưng lại không bắt tay với chính người dân? Dân được quyền chống giặc Tàu xâm lược để thể hiện lòng yêu nước của mình, dân được quyền đòi nhân quyền, dân chủ cho Việt Nam, cớ sao lại bị vào tù?
    Nhiều cuộc cách mạng đòi dân chủ đang xảy ra trên thế giới, đó là xu hướng tất yếu của thời đại, của thế kỷ 21, mong các ông suy nghĩ lại, tất cả những chế độ độc tài phải bị sụp đổ. Các ông hãy soi gương lại chính mình, để xem hình ảnh trong gương đó có phải là bộ mặt đẫm máu của tên độc tài Ghadafi không? Dù các ông có chui vào ống cống trốn chạy, dân cũng lôi các ông lên. Quốc Hội Âu Châu đã ra Nghị Quyết 1481 lên án chủ nghĩa CS là tội ác, Hoa Kỳ và Canada còn dựng tượng tưởng niệm hàng 100 triệu nạn nhân của chủ nghĩa CS, nên các ông hãy can đảm thực hiện cuộc thay đổi toàn diện, hãy công khai với toàn dân, như LS Lê Hiếu Đằng đã công khai kêu gọi tập thể bỏ Đảng:
    1) Dẹp bỏ ngay chủ nghĩa CS đã làm khổ dân.
    2) Giải tán ngay ĐCSVN.
    3) Dẹp ngay lăng Hồ, hỏa táng HCM theo như di chúc, từ rày trở đi, không ai được quyền đi ngược lại truyền thống, văn hóa, phong tục của Việt Nam là chết phải đem chôn cất hay hỏa táng.
    4) Dẹp ngay lá cờ của tỉnh Phúc Kiến bên Tàu, đó là lá cờ đỏ sao vàng. Không một người VN nào có thể chấp nhận việc HCM sử dụng lá cờ của Tàu làm cờ nước được.

    Thực hiện công khai 4 điều này trước quốc dân, chính là hạ cánh an toàn, không ai phải giết ai, tránh một cuộc đổ máu không cần thiệt. Đây là thực tế vì đa số dân Việt cũng hiểu rõ chủ nghĩa CS là một chủ nghĩa tội ác. Họ khinh miệt bất cứ ai đi theo chủ nghĩa đó nên gọi "thằng" Việt Cộng, chưa từng nghe "ông" Việt Cộng và họ khinh miệt HCM, mỗi khi đi cầu xí, họ đều gọi đi "thăm lăng bác", hay "lộng kiếng" HCM. Chưa kể hàng triệu câu thơ, câu vè, hàng ngàn bài hát lên án chủ nghĩa CS này.
    • Hình biểu tượng
      Nguoi viet xua Mylinh Nguyễn

      Hồ Tập Chương thế HCM từ 1933 đến 1969 nên lấy cờ Tàu là phải rồi, bây giờ người Việt Nam ta phải phục hồi cờ Việt Nam lại. Ai ngăn cản thì tất cả là bọn Tàu khựa. ĐCSVN củng do bọn Tàu khựa nuôi dưởng làm tay sai cho chúng, phải phá bỏ nó luôn.
  • Hình biểu tượng
    Người có tuổi

    Ông Mai Thái Lĩnh viết bài này rất rõ ràng, rành mạch và thấu đáo, có cơ sở lý luận rất vững, có trách nhiệm. Tôi có đọc phần lý giải của ông Ts. Trần Công Trục cố tình dùng câu chữ loằng ngoằng để lý giải cái mà ông cho rằng "những nhận thức sai lầm về đường biên giới" của Cha ông, của nhân dân ta hơn trăm năm nay liên quan Thác Bản dốc. Tôi thấy sự quanh co lý giải của ông thật đáng thương cho cái bằng tiến sĩ.
    Hãy thử nghĩ xem, "Thực dân Pháp" xâm lược nước ta, đô hộ nước ta hàng trăm năm nhưng nó giữ được biên cương, lãnh thổ cho ta. Còn từ sau khi Hồ chí minh cùng đảng cs cướp chính quyền, lên cầm quyền thì lần lượt đất liền biên giới bị mất, biển đảo bị mất. Thậm chí cái bản đồ tỉ lệ 1/100.000 cũng không vẽ được, thì vì bất cứ lý do gì là quá ngu rồi. Ngu hơn nữa lại nhờ cái thằng Tàu tham lam, cái thằng đang tranh chấp biên giới với mình, cái thằng đang muốn lấy đất của mình vẽ giúp, thì..., Ối giời đất ơi! đâm đầu vào đống phân chết mẹ nó đi cho dân nhờ.
    Có câu: Nhiệt tình (cầm quyền) cộng dốt nát là kẻ đại phá hoại, đúng quá đi thôi.
    Đất nước này chắc là khó thoát khỏi bàn tay bọn tàu. Nhục toàn diện.

  • Hình biểu tượng
    Quetrac54

    Trăm năm bia đá thì mòn
    Nghìn năm đô hộ Tầu khựa vẫn còn mùi tanh!!!
    Tầu khựa láng giêng 16+4 thâm nho & Đểu cáng!!!
    Đảng cs nô lệ-ươn hèn của tầu chết đi.

  • Khánh-Phong

    Nói chuyện, " Đúng, Sai " của những cán bộ CS ra đây mả phân trần có phải vô ích lắm hay không? Tất cả những cán bộ CS Có ai làm gì đúng đâu. Nặng về tuyên truyền, họ bất chấp dư luận, bất chấp đúng sai. Với bản chất không biết ngượng nên họ nói cho lấy được, ai hiễu sao thì hiễu!
  • khu

    Lá cờ trung Quốc là nhiều ngôi sao nhỏ và lá cờ nước mình chính là một trong ngôi sao nhỏ đó (có nghĩa là mình mãi mãi là nô lệ trung thành của Trung Quốc)
  • Hình biểu tượng
    emga

    Luận điệu lấp liếm tội bán nước của tên Trục lợi công,cần phải được dán vào mặt tên này công hàm bán nước của tên Đồng phạm.
  • Hình biểu tượng
    hố hố

    Nó không dám công bố công mẹ bản ký kết đường biên giới thì đủ biết sự thật là gì rồi.
  • Hình biểu tượng
    nha san

    Thằng cha Sáu/Lục này không biết được bao nhiêu "xiền" khi "đàm phán" biên giới với Tàu. Bán thì nói mẹ nó bán cho xong rồi còn cãi chày cãi cối.
    Bọn ăn cơm nhân dân, làm thân bọn Tàu (khựa). Đức Trần Nhân Tông từng nói: "kẻ nào đem một tấc đất của tiền nhân để lại dâng cho giặc, kẻ đó phải bị trời chu đất diệt".

  • Hình biểu tượng
    danthanhhoa

    Đọc bài viết của bác và những câu trả lời pv của ông trần công truc tôi thấy rõ ràng hai tư tưởng khác nhau quá xa một bên nói có chứng cứ ,có giấy tờ, nói rất rõ ràng từng chi tiết .còn bên kia thì không khác gì con vẹt trong lồng thật hổ danh làm người (tri) thức
  • Hình biểu tượng
    luumanhcongtu

    Kết luận dùm cho ông Mai thái Lĩnh:
    "Đánh cho Mỹ cút, Ngụy nhào"
    "Rước thằng Chệt Cộng vào đào mã cha"
    ***
    Đây là tội ác của HCM và đồng bọn Nô Cộng Hà Nội

  • Hình biểu tượng
    ttkh

    http://ttvnol. com/f_533/574394
    Các bạn có thể đọc thêm tại đây [bỏ khoảng trắng giữa "." và "com"

    Bài viết của MTL không thể chối cãi được.
    • 1nxx ttkh

      Điều kiện để được còm tại ttvnol hơi khó, phải có số phone đăng ký tại VN. Hơn nữa các chính ủy canh gác các diễn đàn hơi khát máu, động 1 tí là chúng dọa "khóa".
      Bác ttkh cũng tham gia còm trên ttvnol à? Nếu đúng bác cho xin cái links để hiểu thêm về bác. Thanks

  • Hình biểu tượng
    Lê Mưởng

    Các bài viết của ông Mai Thái Lĩnh vạch trần sự thật về việc mất Mục Nam Quan, Thác Bản Giốc, Bãi Tục lãm..... cho Tàu của CSVN.
    Những trí thức chó săn như Nguyễn hồng Thao, Trần công Trực..... đã hăng hái, nhiệt thành thực hiện ý chủ lúc đó là thằng Lê Khả Phiêu TBT Đảng,đi đụ lang gái Tàu do tên PGS-TS thượng tướng Nguyễn chí Vịnh ( Con thằng Đại tướng Nguyễn chí Thanh) dắt cho. Lê Khả Phiêu sợ Tàu công bố việc chơi gái nên quyết định thực hiện bằng được ý đồ của CS Tàu, để giử chức.
    Việc mất nước cho Tàu khởi đầu từ Hồ chí Minh, Phạm văn Đồng, Nguyễn văn Linh, Đỗ Mười, Lê đức Anh, Lê khả Phiêu, Nông đức Mạnh, Nguyễn Tấn Dũng, Nguyễn phú Trọng..... sẽ được lịch sữ cập nhật, từ những người yêu nước và những trí thức dũng cảm như Mai Thái Lĩnh,...

  • Hình biểu tượng
    TRIỆU LƯƠNG DÂN

    Nghệ thuật đánh lận con đen...
    Nửa Sự Thật chẳng còn sự thật!
    Nửa Sự Thật chẳng còn sự thật!
    Nửa Toàn thể thì không còn là Toàn thể.
    Nửa Toàn vẹn thì không còn là Toàn vẹn

    Nghệ thuật đánh lận con đen....
    Thương hận về Thác Bản Giốc Hôm nay
    **********************************************

    Nửa bên này - Nửa cướp bên kia!
    Cầu vồng Trùng Khánh nửa gãy lìa
    Lẽ nào một nửa gọi Bản Giốc ?
    Nguyên Lời Thề Nguyễn Trãi lúc ly chia (1)
    Nửa Sự Thật chẳng còn sự thật!
    Đầu rơi Trần Bình Trọng mãi chưa lìa
    « Làm Quỷ nước Nam hơn vua đất Bắc! »
    Mười lăm ma vương (2) vẫn tía lia....

    TRIỆU LƯƠNG DÂN Nguyễn Hữu Viện
    1. Lời Thề Nguyễn Trãi lúc ly chia với phụ thân Nguyễn Phi Khanh ở ẢI NAM QUAN
    2. Mười lăm - 15 ma vương trong BỘ CHÍNH Chị CHÍNH Em...vẫn tía lia bảo không mất gì cả.

    Thác Bản Giốc VIỆT nay thành thác Đức Thiên TÀU!
    ***********************************************************

    Thiên đường hạ giới : thác Đức Thiên!
    Dịch từ trang mạng Tàu lên trang liền
    Bàng hòang trên báo Lao Động điện tử
    Thác Bản Giốc - cảnh quan thiên nhiên!
    Nằm lạc tỉnh Quảng Tây, Trung Quốc!
    Từng thác đẹp nhất Việt Nam khắp miền
    Nơi xã Đàm Thủy - huyện Trùng Khánh
    Máu Việt đỏ Thác cuộc chiến giới biên

    *
    Đăng tin Hải quân Tàu trên báo Đảng
    Tập trận trên Biển Đông : thôi rõ hàng!
    Bè lũ Việt gian ăn cám lợn
    Nặc mùi Lê Chiêu Thống tận tâm can
    Báo Việt thành sân chơi báo Khựa
    Trích nguồn báo Hoàn Cầu - Phượng Hoàng
    Thời đại Hồ Chí Meo đồ đểu!
    Ba triệu đảng viên tòan Hòang Văn Hoan!

    TRIỆU LƯƠNG DÂN
    PARIS - sáng thứ Tư 23/02/2011
    Thác Bản Giốc là cảnh quan thiên nhiên Trung Quốc! ?
    Báo Việt Nam vừa đăng bài ca ngợi vẻ đẹp của thác Bản Giốc, nhưng nói đây là "cảnh quan thiên nhiên" của Trung Quốc.
    Bài giới thiệu thác Detian (Đức Thiên) mang tựa đề 'Thác nước Detian - thiên đường chốn hạ giới', dịch từ trang mạng Sina, được đăng trên báo Lao Động điện tử và tới sáng thứ Tư 23/02 vẫn còn hiển thị trên mạng
    Thác Bản Giốc là một trong những thác đẹp nhất Việt Nam, nằm tại xã Đàm Thủy, huyện Trùng Khánh, tỉnh Cao Bằng.
    Tranh chấp với Trung Quốc về thác Bản Giốc bắt đầu từ những năm 1974-1975 nhưng máu xương Liệt sĩ Việt Nam đã đổ nhiều trong cuộc chiến biên giới 1979.
    Cũng giống như bản gốc tiếng Trung, bài báo tiếng Việt ca ngợi dòng thác là một trong những "cảnh quan thiên nhiên tuyệt vời nhất đất nước Trung Hoa", nằm ở "thị trấn Thạc Long, huyện Đại Tân, tỉnh Quảng Tây, Trung Quốc".
    Bài này nay đã được ban biên tập Lao Động gỡ xuống nhưng cũng đã gây ra phản ứng bất bình trong một số độc giả
    Hồi tháng 9/2009 báo điện tử Đảng Cộng Sản VN đăng tin Hải quân Trung Quốc diễn tập tại Biển Đông lấy nguồn báo Hoàn Cầu, Phượng Hoàng của Trung Quốc, với nội dung trái với lập trường của Việt Nam về chủ quyền đối với hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa.

    xem chi tiết
  • Hình biểu tượng
    xe ôm

    Cái duy nhất mà những người Việt Nam yêu nước thiệt thòi đó là các phương tiện Truyền thông do đảng độc quyền nắm giữ, đảng CSVN toàn quyền "cả vú lấp miệng em" sao có lợi cho đảng nhất, nếu cần thiết thì sẵn sàng xuyên tạc sự thật, lừa dối nhân dân.
    Thằng tay sai bán nước Trần công Trục không có gan tranh luận trực tiếp với bác Mai Thái Lĩnh đâu, những lời của nó mửa ra đến trẻ con cũng phải thắc mắc: Vậy thì sách giáo khoa, văn chương VN từ xưa đều là bịa đặt à? Bản đồ VN trước 1999 căn cứ vào đâu để vẽ đường biên giới VN-TQ?
    Túm lại: Đả đảo đảng CSVN bán nước, làm tay sai cho Trung cộng.