Saturday, December 31, 2011

Chúc Mừng Năm Mới - Bonne Année - Happy New Year 2012

Sài Gòn phiếm đàm!

(Góp một tiếng nói vào tên gọi TGP Sài Gòn hay TGP/TPHCM)
Ngày 26/12/2011, cống hiến bạn đọc bài viết ngắn nhan đề “Tòa TGP Sài Gòn hay Tòa TGM Hồ Chí Minh, ai đặt tên cho một chuyện tình?” Nữ Vương Công Lý có nêu rằng: “Việc đổi tên TGP Sài Gòn thành TGP Tp. Hồ Chí Minh đã gây ra nhiều chuyện bi hài trong Giáo hội. Việc gọi tên nhiều khi trở thành lố bịch và khiếm nhã. Chẳng hạn khi gọi TGP Sài Gòn là TGP Hồ Chí Minh, Tổng Giám mục Sài Gòn là Tổng Giám mục Hồ Chí Minh, Đức Hồng y Sài Gòn là Đức Hồng Y Hồ Chí Minh… đã không chỉ xúc phạm người Công giáo, mà còn xúc phạm ngay cả Hồ Chí Minh, bởi Hồ Chí Minh là người cộng sản vô thần.”
Từ nhiều thập niên trước 30/4/1975 đã hiện hữu và tồn tại danh xưng “Tổng Giáo phận Sài Gòn”“Tòa TGM Sài Gòn”. Nhưng sau 1975, TGP Sài Gòn mất tên và một tên lạ xuất hiện: “TGP/TPHCM” cùng với cái tên “Tòa TGM TP Hồ Chí Minh”.
 Thiên hạ bàn tán nhiều về những danh xưng bất thường này, nhưng rồi mọi sự cũng qua đi. Nay vì sao những lời bàn ra tán vào lại tái xuất hiện?
Sự thật, cái động cơ làm sôi lên chuyện gọi tên ấy phát xuất từ chính phía cơ quan Nhà nước CHXHCNVN hơn là do cái bọn giáo dân “chống cộng cực đoan” “khuấy” lên.
NVCL dẫn chứng đoạn băng ghi hình ghi âm từ đài THVN cho thấy trong chương trình về Huỳnh Đảm, Chủ tịch mặt trận – tổ chức ngoại vi của đảng cộng sản – đến chúc mừng Giáng sinh, Đài THVN đã đích danh gọi là TGP Sài Gòn.”
Ô hô! Cái tên “đăng ký” chính thức rõ ràng là “TGP/TPHCM” đã được Đảng và Nhà nước chấp thuận, nay hà cớ gì THVN – cơ quan truyền thông của đảng và nhà nước bỗng rao lên là “TGP SàiGòn”, không phải “TGP/TPHCM” ? Chuyện trong nhà con cái nói với cha mẹ, cha mẹ gạt phăng: “Lũ bay con nít biết gì! Có im cái mồm đi không?” Đến khi hàng xóm “xì” ra, thì… ôi! Khóc hổ ngươi…cười ra nước mắt!
Xét cho cùng, ngay lúc này đây đặt lại vấn đề có nên hay không nên ôm chặt cái tên “TGP/TPHCM” là điều phải làm và làm thật cấp bách nếu muốn tránh cú “sốc” bất chợt khi người ta dùng quyền lực mà quẳng cái tên ấy vào soọc rác không một lời báo trước!
Dường như các đấng đã đi được một phần trên đường lựa chọn đúng đắn của mình rồi thì phải. Đã can đảm dẹp bỏ được cái tên “tgptphcm”…. gì gì đó cho trang web, thay vào bằng cái tên “tgpsaigon.net”, lẽ nào các đấng không đi thêm bước nữa để cả trên web cũng như trong ngôn từ và trên giấy tờ cùng đồng nhất với danh xưng truyền thống “Tổng Giáo phận SàiGòn”, khỏi mang tiếng xu thời nửa nạc nửa mỡ, gập ghềnh khập khiểng! Biết đâu nhờ cuộc trở về nguồn  này mà ở bên kia thế giới Đức TGM Nguyễn Văn Bình cũng nhẹ nhỏm: “Hết sợ rồi!”
Hãy xem kìa những “Cảng Sài Gòn” , Bia Sài Gòn” cùng nhiều “Sài Gòn” khác vẫn tồn tại từ trước 1975 đến nay có sao đâu!  
Một chi tiết có lẽ người Sài Gòn ai cũng thấy, cũng biết, đó là sau khi cướp Sài Gòn, CSVN lập tức đẻ ra ngay tờ “Sài Gòn Giải Phóng”. Sài Gòn Giải Phóng chứ không phải giải phóng Sài Gòn đâu nhé! “Sài Gòn Giải Phóng” từ 1975 đến nay vẫn còn là Sài Gòn giải phóng! Dư luận Sài Gòn đã chẳng từng mỉa mai: “Sài Gòn Giải Phóng” Hà Nội, chứ có cái ông, cái bà giải phóng nào từ Hà Nội vào “giải phóng” Sài Gòn?  Dân Sài Gòn có lẽ do vậy mà không tiếc lời “khen” mấy nhà cách mạng CSVN tiên tri giỏi khi bảo “Sài Gòn giải phóng” Hà Nội! Đúng một trăm phần trăm!
Được Sài Gòn giải phóng, Hà Nội “hồ hởi” “tiến nhanh, tiến mạnh, tiến vững chắc” bằng những bước chân dài… lịch sử, nhảy vọt qua mặt Sài Gòn, qua mặt thế giới, ung dung nếp sống “tiểu tư sản”, hiên ngang nếp sống “tư sản”… tự tại trong cung cách “đại gia” vượt xa đại tư bản Mỹ-Âu và dĩ nhiên là “hoành tráng” gấp bội mọi tầng lớp xã hội loài người trong ăn chơi trụy lạc, ăn giật, ăn cướp, ăn gian, ăn lận, ăn bẩn, đốt tiền… như đốt giấy vào các cuộc truy hoang trác táng và rồi sau đó đốt người như đốt củi, đốt than… đốt tang chứng, mất hết tính người!
Thế nên, bây giờ cái tên “Thành phố Hồ Chí Minh ” trong thực tế chỉ còn là cái nhãn trên giấy tờ Đảng và Nhà nước mà thôi! “Châu về Hợp phố”! Sài Gòn sẽ về với Sài Gòn thôi!
Sài Gòn vẫn không mất cái brand name – marque deposée bất tử đáng yêu của nó! Brand name là “thương hiệu”?  Không! Không có tính chất mua bán thương mại ở đây. Brand name của nó chính là “danh hiệu được cầu chứng”. Danh hiệu “Sài Gòn” cầu chứng tận nơi sâu thẳm tấm lòng yêu quý Sài Gòn của người dân Sài Gòn, người dân Miền Nam Việt Nam, người dân cả nước! “Sài Gòn đẹp lắm! Sài Gòn ơi! Sài Gòn ơi!”
Sài Gòn là tên thật, là chính danh! Không gượng ép! Không a dua xu thời! Không phù thịnh! Không sặc mùi chính trị Cộng sản!
Xe khách chạy từ Sài Gòn ra Hà Nội hay ngược lại, hiện nay trong nước người ta vẫn gọi là xe Sài Gòn-Hà Nội, gắn bảng “Sài Gòn-Hà Nội” ở đầu xe. Người dân cả nước nói “đi Sài Gòn”, ít ai gọi đến cái tên dị hợm “TP/HCM”.  
Sài Gòn dễ thương, dễ mến thế, tại sao kỵ nó? Tại sao né tránh nó? Để cho một kẻ chưa hề sống với Sài Gòn, chưa hề lăn lộn giữa Sài Gòn lại nhảy chồm lên tiếm đoạt!
Nếu quả thật Hồ Chí Minh có nói “Sài Gòn trong tim tôi”, thì sao không để Sài Gòn nằm trong tim những người Việt Nam khác yêu quý và trân trọng nó hơn Hồ Chí Minh gấp bội, mà lại đang tâm tiêu diệt nó, chôn vùi nó, phi tang nó đi để chiếm ngôi đoạt chỗ?
Người ta nói ngày 30/4/1975, “quân cụ Hồ” vào Sài Gòn việc trước tiên là xử tử hình 3 “tên phản động ác ôn hàng đầu” cả gan ngáng trở việc đặt nền móng cai trị độc tài vô sản chuyên chính Cộng sản trong phạm vi cả nước. Ba tên ác ôn ấy là: Sài Gòn, Tự DoCông Lý.
Nam Kỳ Khởi Nghĩa tiêu Công Lý
Đồng Khởi vùng lên hủy Tự Do
Nuốt Sài Gòn Hồ Chí Minh no
Người bình dân Miền Nam không chịu nổi cái sự tiếm vị, tiếm danh bất chính, bất lương ấy. Còn các đấng cầm đầu Giáo Hội CG Giáo tỉnh Sài Gòn thì sao? Viện đủ thứ lý do để chống chế, biện minh cho việc tròng cái tên HCM vào cổ Tổng Giáo phận… dắt nó đi non thế kỷ không tìm ra “thiên đàng tại thế”, ấy mà vẫn một lòng thành tín đến nỗi chính cái cơ quan truyền thông (Truyền hình Việt Nam = THVN) của cơ chế chính trị hiện hành trong nước nay phải kê nhẹ nhắc khéo chớ nên tiếm dụng cái tên gọi TGP/TPHCM “mị đảng” ấy nữa mà hãy trở về với cái thực “thật” của mình: Tổng Giáo Phận Sài Gòn!
Các đấng hẳn biết Tổng Giám Đốc Truyền hình CSVN là ai chứ? Chính là Trần Bình Minh, Ủy Viên Trung Ương Đảng CSVN! Tay này vừa độc vừa thâm! Lắm trò, lắm chiêu, lắm thủ đoạn đánh phá! Chịu khó theo dõi tin tức thời sự trong nước, ắt thấy ngay mưu ma chước quỷ của tay phù thủy Trần Bình Minh đối với người dân yêu nước và với tôn giáo!
Cho nên cái chuyện ngài Tổng Giám đốc cho xướng viên đọc lên “TGP Sài Gòn” không phải là không có dụng ý. Đây là cơ hội để các đấng nhìn lại mình, nhìn lại việc mình làm và sớm (giác ngộ) có đổi thay thích nghi, đừng chần chờ cho tới khi cái tên “TGP/TPHCM” bị phía Nhà nước CSVN chính thức xóa sổ, thì nhục chẳng biết chừng nào và vết nhơ ấy muôn đời khó gột!
Mọi lý do biện minh cho việc duy trì cái tên TGP/TPHCM đều không thuyết phục được ai, cả phía phải lẫn phía trái! Soi rọi lại mình và hành động đúng đắn là con đường tất yếu của người yêu quý sự thật và lẽ phải!
Vào tháng Tư năm 2011, tờ Tiền Phong (báo chính dòng của CSVN) có đăng tải một bài văn về Sài Gòn nghe thật thấm thía. Lã Hoa, tác giả bài viết, tự giới thiệu mình là người Hà Nội chính tông, vào cư ngụ tại Sài Gòn được 20 năm tính cho tới ngày Lã Hoa viết bài (như vậy tác giả vào cư ngụ tại Sài Gòn năm 1991).
Trong bài viết ngắn, tên “Sài Gòn” được lặp đi lặp lại tới gần 20 lần. Ấm tình làm sao! Đậm nghĩa làm sao Sài Gòn đầy mến yêu và trân trọng!
Xin ghi lại bài viết (lược bỏ bớt 4 đoạn ngắn không cần thiết) để chúng ta cùng suy ngẫm và may ra không còn ai mất thời giờ cãi nhau về cái danh xưng TGP/TPHCM pha trộn loạn xà ngầu hữu thần với vô thần!
Sài Gòn ! Sài Gòn
TP (30/04/2011) – Nhiều người nói, đối với người Việt Nam, Hà Nội và tình yêu Hà Nội đã đi vào những tác phẩm thi ca nhạc họa bất hủ không gì so sánh được. Song tôi cũng yêu Sài Gòn – Chợ Lớn trong ‘L’Amant’ (Người tình) và Sài Gòn bên lề chiến tranh trong ‘The Quiet American’ (Người Mỹ trầm lặng) và rất nhiều tác phẩm lấy Sài Gòn làm bối cảnh khác.
Những tác phẩm ấy cũng lãng mạn, sử thi và tinh tế không kém Hà Nội. Chẳng ai chất vấn tình yêu Hà Nội cả, thì hãy để tôi yêu Sài Gòn theo cách của tôi. Sao phải so sánh tình yêu này với tình yêu khác, và chắc gì ai đã mơ mộng hơn ai.
[….]
 “Sài Gòn nhiều món ăn ngon lắm, tôi thích bột chiên, hủ tíu”, ông bạn đồng hành người Thái hào hứng nhắc nhở, từ những món rất chơi như bò bía tới món rất nặng như lẩu mắm.
Thế là tự nhiên nhớ nhà. Giống như lần đó, lần nào đi xa cũng vậy, được hỏi từ đâu đến, tôi đều trả lời: “Sài Gòn, Việt Nam”.
Lớn lên ở Hà Nội, nói giọng Bắc không pha, tôi vui vẻ trở thành cư dân của thành phố này từ 20 năm trước, một thời gian đủ dài để có một tình cảm gắn bó đặc biệt. Vẫn nhớ như in cảm giác lần đầu tiên đi từ sân bay về thành phố trên con đường thẳng tắp và những tiệm may sành điệu dọc đường Hai Bà Trưng.
[…]
Có một bạn ở Hà Nội nói rằng Sài Gòn không có nhiều fan, vì thành phố đa phần là dân tứ xứ, và có quá nhiều thứ nên không có thứ nào để nhớ sâu sắc. Không biết nhận xét đó có đúng, nhưng tôi yêu Sài gòn, và có vài triệu người cùng nghĩ như tôi. Những người đang sống hết mình trong tình yêu với thành phố này, một cách dồn dập và bận rộn. Có khi vì thế lại không có đủ thời gian và sức lực để mô tả tình yêu ấy.
[…]
Sài Gòn là nơi ta mong ngóng muốn quay về mỗi khi ở xa nó, cảm thấy thiếu thốn và áp lực. Đúng vậy, ở đây người ta sống nhanh nhưng không bị áp lực. Tôi cảm nhận rõ hơn những điều này khi tạm xa Sài Gòn nhiều năm, thứ tình cảm mà tôi không có được đối với Hà Nội, nơi tôi lớn lên, nơi có bố mẹ tôi ở đó.
[…]
Sài Gòn không cũ đi trong thơ Nguyên Sa, trong nhạc Trịnh Công Sơn, áo dài học trò vẫn trắng và những con đường vẫn có lá me bay. Sài Gòn lại mới hơn trong những màn múa hiện đại của Nguyễn Tấn Lộc, hay những vở hài kịch của Hồng Vân.
Sài Gòn dậy sớm, tập thể dục ở Tao Đàn, Thảo Cầm Viên, đi mua đồ ăn sáng, chạy ra uống cà phê trong quán, ngoài vườn, bên lề đường, nghe nhạc lẫn trong tiếng còi xe tấp nập. Sài Gòn miệt mài làm việc, chăm chỉ học hành, ăn trưa văn phòng rộn rã, tan trường trên yên xe gắn máy ba mẹ.
Sài Gòn tình tự, cười nói, thủ thỉ ngoài phố, trong chợ, trên đường đi, ở bất cứ nơi nào có thể. Sài Gòn thức khuya trong những quán ăn đêm, trong ánh đèn nhấp nháy của các sàn nhảy, quán bar. Sài Gòn cặm cụi nấu nướng để kịp dọn hàng, quét đường cho sáng mai sạch sẽ.
Sài Gòn của tôi hình như không bao giờ ngủ.   (Lã Hoa)
Lê Thiên

Tàu nuốt Việt Nam – Đảng tự tan

Năm 2011 khép lại với nhiều biến cố không bình thường đã đến với đất nước và con người Việt Nam, nhưng tương lai lại mờ mịt hơn bao giờ hết.

Nỗi lo lớn nhất đến từ 6 điểm thỏa hiệp ghi trong “Nguyên tắc giải quyết vấn đề trên biển Việt-Trung” đã được ký tại Bắc Kinh ngày 11/10/2011 giữa Tổng Bí thư đảng Cộng sản Việt Nam Nguyễn Phú Trọng, và Hồ Cẩm Đào, Chủ tịch nước Trung Hoa, trong đó có vấn đề “hợp tác cùng phát triển” trên các vùng biển tranh chấp giữa 2 nước ở Biển Đông.

Trung Quốc sẽ bắt đầu khoan dầu ở quần đảo Trường Sa vào năm 2012

Nhưng ranh giới tranh chấp lại không rõ trên diện tích bao la ước lối 3,500.000 cây số vuông mà người Tàu gọi là biển Nam Trung Quốc. Càng khó khoanh vùng hơn khi Bắc Kinh đã ngang nhiên nhận có chủ quyền trong vùng biển đảo nằm trong bản đồ có hình Lưỡi Bò, hay còn gọi là “Đường Chín Đoạn” chiếm từ 80% đến 85% diện tích Biển Đông, có đường ranh chạy sâu vào lãnh hải của Việt Nam, Nam Dương (Indonesia), Mã Lai Á (Malaysia), Brunei và Phi Luật Tân (The Philippines)

Trung Cộng đã vẽ vùng chủ quyền khi họ gửi Công hàm cho Liên Hiệp Quốc ngày 7/5/2009 để phản đối Việt Nam đã nộp báo cáo về ranh giới ngoài thềm lục địa với Liên Hiệp Quốc theo Luật biển 1982.

Bắc Kinh nói với Liên Hiệp Quốc rằng: “ Trung Quốc có chủ quyền không thể tranh cãi đối với các đảo ở biển Nam Trung Hoa (Việt Nam gọi là Biển Đông) và các vùng nước kế cận, và có quyền chủ quyền và quyền tài phán đối với các vùng nước liên quan cũng như đáy biển và lòng đất đáy biển ở đó”.

Hành động “tự nhận” vô bằng cớ lịch sử bao gồm cả hai quần đào Hoàng Sa và Trường Sa của Việt Nam.

Như vậy, khi Nguyễn Phú Trọng ký đồng ý “hợp tác cùng phát triển” với Tàu thì có khác nào “trao trứng cho Ác”, vì hành động này đã rơi vào bẫy của Đặng Tiểu Bình, lãnh tụ Trung Hoa từ 1975 đến 1982.

Nhưng thỏa thuận “hợp tác cùng phát triển” ngày 11/10/2011 giữa Nguyễn Phú Trọng và Hồ Cẩm Đào có khác với lập trường “Gác tranh chấp, cùng khai thác” của Đặng Tiểu Bình đã đặt ra với các lãnh đạo đảng và nhà nước CSVN khi hai nước thảo luận tái lập quan hệ ngọai giao năm 1990, dưới thời Tổng Bí thư đảng CSVN Nguyễn Văn Linh và sau đó đến lượt Đỗ Mười, từ năm 1991?

Cả hai chủ trương hợp tác này đã giấu đi lập trường cốt lõi nguy hiểm của họ Đặng, theo Tiến sĩ Vũ Cao Phan, nhà nghiên cứu quan hệ Việt – Trung, Phó Chủ tịch Hội Hữu nghị Việt Nam – Trung Quốc. Theo ông Phan thì “toàn bộ” câu nói của Đặng Tiểu Bình là “Chủ quyền của ta, gác tranh chấp, cùng khai thác”.

Ông Phan tiết lộ ý đồ của Đặng Tiểu Bình trong cuộc phỏng vấn của Đài Truyền hình Phượng Hoàng (Hồng Kông, Trung Quốc), được phát trong Chương trình liên tuyến “Nhất hổ nhất tịch đàm” đến hơn 150 quốc gia trên thế giới tối thứ bảy, 25/6/2011.

Nhà nghiên cứu Vũ Cao Phan nói với Phóng viên của đài Phượng Hoàng rằng: “Như thế có nghĩa là khi đã cạn kiệt tài nguyên khai thác rồi, Việt Nam chẳng còn gì và Trung Quốc thì vẫn còn cái cơ bản là “chủ quyền”!

Nên biết hai điều quan trọng nhất của Thỏa hiệp “Nguyên tắc giải quyết vấn đề trên biển Việt-Trung”ngày 11/10/2011 viết nguyên văn:

4. “Trong tiến trình tìm kiếm giải pháp cơ bản và lâu dài cho vấn đề trên biển, trên tinh thần tôn trọng lẫn nhau, đối xử bình đẳng, cùng có lợi, tích cực bàn bạc thảo luận về những giải pháp mang tính quá độ, tạm thời mà không ảnh hưởng đến lập trường và chủ trương của hai bên, bao gồm việc tích cực nghiên cứu và bàn bạc về vấn đề hợp tác cùng phát triển theo những nguyên tắc đã nêu tại điều 2 của Thỏa thuận này”.

5. “Giải quyết các vấn đề trên biển theo tinh thần tuần tự tiệm tiến, dễ trước khó sau. Vững bước thúc đẩy đàm phán phân định vùng biển ngoài cửa Vịnh Bắc Bộ, đồng thời tích cực bàn bạc về vấn đề hợp tác cùng phát triển tại vùng biển này. Tích cực thúc đẩy hợp tác trên các lĩnh vực ít nhạy cảm như bảo vệ môi trường biển, nghiên cứu khoa học biển, tìm kiếm, cứu hộ cứu nạn trên biển, phòng chống, giảm thiểu thiệt hại do thiên tai. Nỗ lực tăng cường tin cậy lẫn nhau để tạo điều kiện cho việc giải quyết các vấn đề khó khăn hơn”.

Như vậy, có phải ông Trọng đã “trúng kế” Hồ Cẩm Đào hay đã bị Tàu “mua đứt” để di hại cho đất nước?

Lo âu thứ hai là Lãnh đạo đảng và Nhà nước CSVN đã nhượng bộ trước áp lực của Trung Cộng như đã chứng minh trong trong chuyến thăm Việt Nam từ ngày 20 đến 22/12/2011 của Phó Chủ tịch Nhà nước Trung Hoa, Tập Cận Bình.

Hai nước Việt-Trung đồng ý rằng: “Đối với những vấn đề tồn tại hay mới nảy sinh, trong đó có vấn đề trên biển, hai bên tuân thủ nhận thức chung giữa lãnh đạo cấp cao hai Đảng, hai nước đã đạt được và nghiêm chỉnh thực hiện “Thỏa thuận các nguyên tắc cơ bản chỉ đạo giải quyết vấn đề trên biển” đã ký giữa hai nước, cùng nỗ lực xử lý, giải quyết thỏa đáng, có lý, có tình, không để ảnh hưởng xấu đến đại cục quan hệ, đi tới giải pháp cơ bản, lâu dài mà hai bên đều chấp nhận được”.

Nhưng “đại cục quan hệ” chỉ có lợi cho Trung Cộng khi ông Nguyễn Tấn Dũng, Thủ tướng phải làm theo yêu cầu của Tập Cận Bình: “Hai bên nhất trí cho rằng cần nhanh chóng thành lập cơ chế trao đổi về việc triển khai Thỏa thuận về các nguyên tắc cơ bản chỉ đạo giải quyết vấn đề trên biển. Trên tinh thần đó, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đề nghị hai bên giao cho Đoàn đàm phán chính phủ hai nước sớm gặp và trao đổi về việc triển khai thực hiện Thỏa thuận về các nguyên tắc cơ bản chỉ đạo giải quyết vấn đề trên biển”.

Như vậy rõ ràng chuyến sang Việt Nam của Tập Cận Bình, người sẽ thay Hồ Cẩm Đào lãnh đạo Trung Cộng năm 2013, chỉ nhằm mục đích ép Việt Nam phải mau chóng “đàm phán” việc thi hành thỏa thuận “hợp tác cùng phát triển” ở Biển Đông để cho Tàu tha hồ vơ vét tài nguyên và dầu khí của Việt Nam, đặc biệt quanh vùng Trường Sa và Hoàng Sa, một cách hợp pháp!

Đàn áp theo lệnh Tàu

Nỗi lo thứ ba là Công an Nhà nước Việt Nam đã thẳng tay đán áp dã man, bắt giam trái phép và khủng bố những công dân yêu nước tự phát xuống đường biểu tình chống Tàu xâm chiếm đất đai và biển đảo của Việt Nam trong hai tháng 8 và 9/2011 tại Sài Gòn và Hà Nội.

Công an làm việc này để thi hành lời hứa với Tàu của Nguyễn Chí Vịnh, Trung tướng, Thứ trường Quốc phòng Việt Nam trong lần họp “Đối thoại chiến lược quốc phòng-an ninh Việt – Trung lần thứ hai” tại Bắc Kinh ngày 28/08/2011.

Nguyễn Chí Vịnh đã cam kết với Thượng tướng Mã Hiểu Thiên, Phó tổng tham mưu trưởng Quân giải phóng nhân dân Trung Quốc sẽ dẹp biểu tình chống Tàu, theo tường thuật của Bảo Trung, Báo Quân đội Nhân dân, ngày 30/8/2011:“Thứ trưởng Bộ Quốc phòng Việt Nam cũng thông báo chủ trương kiên quyết xử lý vấn đề tụ tập đông người ở Việt Nam với tinh thần không để sự việc tái diễn. “Các thế lực thù địch hiện có hai luận điệu chống phá. Thứ nhất, là Việt Nam dựa vào Mỹ để chống Trung Quốc. Thứ hai, là Việt Nam nhượng bộ để Trung Quốc lấy đất, lấy biển Việt Nam. Đây là các luận điệu bất lợi cho Đảng và Nhà nước Việt Nam cũng như quan hệ Việt Nam-Trung Quốc.

Chúng ta cần làm cho nhân dân hai nước hiểu rõ, giữa Việt Nam và Trung Quốc còn tồn tại vấn đề nhưng hai Đảng, hai Nhà nước đã cam kết xử lý bằng biện pháp hòa bình, theo luật pháp quốc tế, với giải pháp hai bên cùng có thể chấp nhận được”.

Hành động bạc nhược, nô lệ Tàu của Nguyễn Chí Vịnh, con Cố Đại tướng Nguyễn Chí Thanh, người hùng của Quân đội CSVN, có đáng bị phỉ nhổ không hay nên bị lịch sử “phanh thây xé thịt”?

Nỗi buồn thứ tư là sự nhu nhược trước bạo quyền cai trị của một thiểu số lãnh đạo trong đảng; quy phục trước âm mưu lấn chiếm biển đảo Việt Nam của Bắc Kinh và phản bội sự tin cậy của dân của Quốc hội nhà nước CSVN.

Quốc hội mang danh đại biểu của dân nhưng cơ quan quyền lực cao nhất nước này đã hoàn toàn vô dụng không bảo vệ được quyền lợi cho dân và quyền lợi của đất nước.

Đối nội, Quốc hội không dám bênh vực dân khi dân bị những kẻ có chức, có quyền bóc lột, đàn áp; không dám phê bình, cách chức lãnh đạo khi họ có lỗi nghiệm trọng làm hại đến tài sản và quyền lợi của Tổ quốc. Điển hình như vụ làm ăn thua lỗ trên 1000 tỷ đồng của tập đoàn Tàu thủy Vinashin mà không một Bộ trưởng nào bị cách chức.

Quốc hội cũng không dám ngăn đảng làm dự án khai thác Bauxite ở Tây Nguyên dù biết dự án kinh tế này chỉ làm lợi cho Tàu, phá hoại tàn sản của Tổ tiên và làm hại nền kinh tế quốc gia.

Về mặt đối ngoại, Quốc hội đã nghiêm chỉnh thi hành lệnh của Bộ Chính trị không được thảo luận và lên án hành động ngang ngược đàn áp ngư dân và lấn chiếm biển đảo, vi phạm nghiêm trọng chủ quyền quốc gia Việt Nam của Trung Cộng ở Biển Đông.

Là cơ quan đại diện dân, nhưng Quốc hội chỉ biết phục vụ quyền lợi và bảo vệ đảng nên tính bù nhìn ngày một lên cao. Cơ quan này cũng đã bất lực trước những thỏa hiệp giữa lãnh đạo đảng với nước ngoài, cho dù các thỏa hiệp này có hại cho tổ quốc như đã chứng minh trong chuyến thăm Tàu của ông Nguyễn Phú Trọng hồi tháng 10/2011 và chuyến thăm Việt Nam mới đây của Phó Chủ tịch Nhà nước Trung Hoa Tập Cận Bình (từ ngày 20 đến 22/12/2011).

Nỗi buồn thứ năm là tình hình kinh tế càng ngày càng tồi tệ. Đại đa số dân chưa đủ cơm ăn, áo mặc, con cái không được học hành, vật giá leo thang, đồng lương lao động không đủ sống qua ngày.

Mức lạm phát đã vượt quá 18% vào những ngày cuối năm là dấu hiệu nền kinh tế đang nằm trên ngưỡng cửa tụt hậu. Con số 48.700 doanh nghiệp làm ăn thua lỗ phải giải thể hay ngừng hoạt động hoặc không có hoạt động rong 9 tháng năm 2011 là dấu hiệu phá sản đang lan rộng.

Trong khi đó, tình trạng cán bộ đảng viên tiếp tục tham nhũng, sống mất phẩm chất, suy thoái tư tưởng lên cao đến mức báo động là điều đã được ông Nguyễn Phú Trọng, Tổng Bí thư đảng nhìn nhận trong diễn văn khai mạc Hội nghị Trung ương bốn ngày 26/12/2011.

Ông Trjng nói: “Tình trạng suy thoái về tư tưởng chính trị, đạo đức, lối sống, tệ tham nhũng, lãng phí, hư hỏng trong một bộ phận không nhỏ cán bộ, đảng viên, kể cả ở cấp cao, chưa được đẩy lùi mà thậm chí ngày càng có chiều hướng nghiêm trọng hơn, làm xói mòn lòng tin đối với Đảng”.Đây là lần thứ hai, trong vòng 12 năm kể từ tháng 2 năm 1999 khi Ban Chấp hành Trung ương khóa VIII ra Nghị quyết Trung ương 6 (lần 2) “về một số vấn đề cơ bản và cấp bách trong công tác xây dựng Đảng hiện nay”, Trung ương khóa XI lại phải họp để bàn tiếp về Nghị quyết “Một số vấn đề cấp bách về xây dựng Đảng trong tình hình hiện nay”.

Điều này có nghĩa những gì đảng nói đảng viên phài làm, phải học tập và phải rèn luyện trong suốt 12 năm qua để thành những con người gương mẫu, trong sạch để được dân yêu đã như nước đổ đầu vịt.

Lê Khả Phiêu lên tiếng

Người có trách nhiệm thi hành Nghị quyết Trung ương 6 (lần 2) của Khoá đảng VIII là Lê Khả Phiêu, Tổng Bí thư đảng thời đó đã lên tiếng giải thích tại sao chưa làm được chuyện “xây dựng Đảng”.

Trong Bài viết “Muốn Đảng mạnh phải loại bỏ chủ nghĩa cá nhân” trên Báo Quân đội Nhân dân ngày 29/12 /2011, ông Phiêu nói: “ Trước hết, tôi phải khẳng định rằng: Đảng đã có khắc phục hạn chế, yếu kém bởi nếu không khắc phục thì Đảng không thể tồn tại, không đủ năng lực để lãnh đạo đất nước được như hiện nay. Nhưng việc khắc phục đó chưa theo kịp với tình hình, thậm chí có những suy thoái còn nặng hơn, trầm trọng hơn. Tại Đại hội XI Đảng cũng đã chỉ rõ: Một bộ phận không nhỏ cán bộ, đảng viên suy thoái về tư tưởng chính trị, đạo đức, lối sống… và chỉ rõ rất nhiều biểu hiện như chạy chức, chạy quyền, chạy huân chương…”

Theo Phiêu thì cơ bản của vấn đề là nhiều người trong đảng, kể cả cấp Lãnh đạo đã đánh mất điều được gọi là “Đạo đức cộng sản”.

Nguyên Tổng Bí thư đảng VIII viết rằng: “ Mỗi cán bộ, đảng viên, nhất là người đứng đầu ở từng cơ quan, đơn vị, tổ chức chính trị – xã hội phải đứng trên cái chung mà xem lại mình. Đối với cái chung, mình làm như thế nào, đối với bản thân, mình giữ sự trong sạch đến đâu? Hai cái đó đã nhuần nhuyễn chưa. Thực tình, tôi thấy là chưa được, hoặc có lúc được, có lúc chưa được, thậm chí có người hư hỏng, kéo dài; kể cả về quan điểm tư tưởng chính trị; kể cả việc giữ đạo đức trong sạch của người cộng sản. Như thế thì cái chất cộng sản không còn và như thế chúng ta cũng làm không đến nơi, đến chốn và nguyên nhân sâu xa nhất chính là chúng ta đã không đấu tranh triệt để với chủ nghĩa cá nhân. Chúng ta chưa chữa trị được căn bệnh này. Chủ nghĩa cá nhân trong Đảng được ví như bệnh ung thư, nó hết sức nguy hiểm”

Vậy bây giờ muốn sửa đổi thì đảng phải làm gì? Ông Phiêu trả lời: “Từ trước tới nay Đảng ta đã đề ra rất nhiều rồi, rất đúng, rất trúng rồi, nhưng chúng ta làm không đến nơi, đến chốn hoặc là không chịu làm, hoặc nói một đường, làm một nẻo. Tôi nói ví dụ, ai cũng hiểu, nguyên tắc tổ chức của Đảng là không cho phép một người có quyền quyết định bất kỳ việc gì. Nhưng thực tế thì lại có chuyện này. Khi triệu tập hội nghị thì số đông ngồi im, nhưng ra ngoài nói đủ thứ. Bác Hồ từng nói: Trong hội thì im lặng, nhưng ngoài hội thì nhiều mồm. Như thế là rất cá nhân. Thấy cái sai thì lờ đi, cái đúng không bảo vệ. Nếu cứ kéo dài tình trạng này thì Đảng ngày càng hư hỏng và đến một lúc nào đó là mất chế độ”.

Ông Phiêu đồng ý với Trọng là “tình trạng suy thoái về tư tưởng chính trị” trong đảng viên đang đe dọa sự sống còn của đảng.

Ông Phiêu nói: “Một vấn đề lớn nữa là tình trạng suy thoái về tư tưởng chính trị. Đây là vấn đề rất hệ trọng nhưng tôi thật tiếc tại Hội nghị này Trung ương lại chưa có đủ thời gian để đề cập đến. Thực tế hiện nay đối với công tác xây dựng Đảng, nếu không nhận rõ được vấn đề suy thoái về tư tưởng chính trị là gì thì không thể có giải pháp thực hiện hiệu quả. Bác Hồ từng dạy: Kiến thiết đất nước gồm 4 yếu tố: Chính trị, kinh tế, xã hội và văn hóa. Bốn yếu tố này có mối quan hệ biện chứng, tác động qua lại, nhưng chính trị chính là yếu tố quyết định. Vì vậy, nếu suy thoái về tư tưởng chính trị thì sẽ dẫn đến suy thoái cả về kinh tế, xã hội và văn hóa. Như thế là đi chệch hướng, mà ở chúng ta chính là chệch hướng XHCN. Nghĩa là cái “chất” CNXH không được xây dựng cao lên, mà làm tụt đi, mặc dầu kinh tế có thể phát triển. Điều này trên thế giới đã có nhiều bài học và thực tế cũng đã và đang diễn ra ở nhiều nước trên thế giới…”.

Vì vậy, ông Nguyễn Phú Trọng bảo đảng viên: “ Những việc cần và có thể làm ngay phải chăng là: Từng cán bộ, đảng viên, trước hết là từng đồng chí uỷ viên Trung ương, uỷ viên Bộ Chính trị, Ban Bí thư tự giác, gương mẫu tự phê bình, kiểm điểm, nhìn lại mình, tự điều chỉnh mình, cái gì tốt thì phát huy, cái gì xấu thì tự gột rửa, tự sửa mình; cảnh giác trước mọi cám dỗ về danh lợi, vật chất, tiền tài, tránh rơi vào vũng bùn của chủ nghĩa cá nhân ích kỷ, tệ hại”.

Ông Trọng cũng yêu cầu: “ Ban Chấp hành Trung ương, Bộ Chính trị, Ban Bí thư tiến hành kiểm điểm, đánh giá, làm rõ trách nhiệm trong việc lãnh đạo, chỉ đạo thực hiện các nghị quyết, chỉ thị của Đảng, đẩy mạnh chỉ đạo việc học tập, rèn luyện phẩm chất đạo đức, lối sống. Người đứng đầu cấp uỷ, tổ chức đảng, cơ quan nhà nước chịu trách nhiệm xây dựng và tổ chức thực hiện kế hoạch giải quyết từng vấn đề cấp bách, những việc cần làm ngay, xác định rõ về công việc, thời gian hoàn thành và người chịu trách nhiệm cụ thể. Nghiêm túc thực hiện Quy định về những điều đảng viên không được làm; đẩy mạnh phòng, chống tham nhũng, lãng phí; xử lý dứt điểm một số vụ việc mà dư luận quan tâm; cải tiến, nâng cao chất lượng việc học tập và làm theo tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh…”.

Những điều ông Trọng nói không mới. Các chứng hư tật xấu này đã được lãnh đạo đảng nói nhiều tại Đại hội toàn quốc XI hồi tháng 1/2011.

Có mới chăng là chúng được lập lại trong mội Hội nghị riêng ngay trong thời kỳ đầu của Ban Chấp hành Trung ương đảng XI

Những việc phải làm ngay, theo lệnh của Trọng gồm : “ Phải khẩn trương đổi mới công tác tổ chức, cán bộ, chế độ sinh hoạt đảng; kiểm tra, giám sát việc tự rèn luyện và giáo dục chính trị tư tưởng, đạo đức, lối sống cho cán bộ, đảng viên. Hoàn thiện các cơ chế, chính sách, nhất là chính sách đào tạo, bố trí, sử dụng cán bộ, cho phù hợp với điều kiện mới. Xây dựng quy định cụ thể về thực hiện nguyên tắc tập trung dân chủ, tự phê bình và phê bình, đẩy mạnh thực hiện chất vấn trong Đảng. Xây dựng quy định về thẩm quyền, trách nhiệm của người đứng đầu trong quản lý, sử dụng cán bộ, công chức, gắn với việc tổ chức thực hiện chức trách, nhiệm vụ được giao; có cơ chế giám sát chặt chẽ của tổ chức đảng và nhân dân, kịp thời thay thế những người không hoàn thành nhiệm vụ. Tiếp tục cải cách chế độ tiền lương, nhà ở, bảo đảm cho cán bộ, công chức có mức sống ổn định và có điều kiện để giữ liêm, đồng thời chống đặc quyền, đặc lợi”.

Tất cả những việc này cũng đã được Đảng ra lệnh thi hành liện tục từ 3 Khóa đảng VIII, IX và X. Bây giờ đến khóa đảng XI lại làm lại từ đầu là bằng chứng của sự bất lực, rệu rã, bất tuân lệnh, trên bảo dưới không nghe của trên 3 triệu đảng viên.

Vì vậy, ông Trọng đã cảnh giác như trước đây các Tổng bí thư Nguyễn Văn Linh, Đỗ Mười, Lê Khả Phiêu và Nông Đức Mạnh đã làm. Ông Trọng nói: “Chúng ta biết rằng, xây dựng, chỉnh đốn Đảng là công việc rất khó, rất phức tạp, vì nó liên quan đến xây dựng tổ chức, xây dựng con người, là công tác con người, dễ đụng chạm đến danh dự, lợi ích, quan hệ của con người. Khó nhưng không thể không làm, vì nó liên quan đến sinh mệnh của Đảng và sự tồn vong của chế độ”.

Nhưng liệu lời nói của ông Trọng lần này có hiệu lực hơn các Tổng Bí thư tiền nhiệm chăng thì chỉ có thời gian mới trả lời được. Trọng cũng khuyên các cấp đảng viên: “Ban Chấp hành Trung ương phải có quyết tâm rất lớn, có sự thống nhất rất cao, có biện pháp thực hiện quyết liệt, khả thi, chỉ đạo chặt chẽ với một phương pháp tư duy đúng đắn, tỉnh táo, bình tĩnh, không cực đoan, không để các thế lực xấu lợi dụng, xuyên tạc, kích động, phá hoại; và không được để ảnh hưởng đến việc thực hiện các nhiệm vụ chính trị thường xuyên của chúng ta”.

Nhưng “kẻ xấu” là ai, hay chúng chính là những kẻ “nội thù” trong hàng ngũ đảng đang làm cho đảng “tự diễn biến” và “tự chuyển hóa”?

© Phạm Trần
(Cuối 2011)
Nguồn www.ethongluan.org

Chúc Mừng Năm Mới 2012

Thế giới rộn ràng chào đón Giao thừa & Năm mới 2012

Cập nhật: 31-12-2011 11:42
Năm mới đã đến rất gần và người dân ở khắp nơi trên khắp thế giới đang náo nức chuẩn bị cho thời khắc chuyển giao sang năm mới.

Những em nhỏ ở Cáp Nhĩ Tân, Trung Quốc trong trang phục sặc sỡ xếp thành số 2012 trên nền tuyết trắng

Những người phụ nữ Nepal tại lễ hội chào đón năm mới

Nghệ nhân ở Hong Kong có ý tưởng sáng tạo khi chế tác con rồng, con vật biểu trưng trong năm tới tại các nước châu Á, uốn lượn thành số 2012

Những vũ công tham gia chương trình chào đón năm mới của London, Anh tại quảng trường Trafalgar

Một người mẫu trong chương trình quảng cáo tại Hong Kong đeo kính mang hình năm mới

Một em nhỏ đứng ngắm bức tường dán những điều ước trong năm mới tại quảng trường Thời đại, Mỹ. Những mẩu giấy ghi lại những mong muốn của người dân trên toàn thế giới sẽ được thổi tung lên vào đúng thời khắc giao thừa, trong chương trình đón năm mới ở New York

Một người đan len nghiệp dư đan dòng chữ "Chúc mừng năm mới" trên đường phố Hanover của Đức

Những thành viên câu lạc bộ bơi mùa đông tổ chức cuộc thi bơi mừng năm mới trong thời tiết giá lạnh của vùng Seberia, Nga

Những diễn viên trong trang phục Santa, cha Frost và công chúa tuyết tại công viên Stavropol miền Nam nước Nga. Người Nga đón Tết dương lịch vào ngày 31/12 và ngày Giáng sinh của mình vào ngày 7/1

Một nhân viên đang chuẩn bị pháo và các thiết bị cho màn trình diễn pháo hoa tại lâu đài Edinburgh, Anh

Pháo hoa rực sáng tại thành phố Krasnoyarsk trong dịp lễ dựng cây năm mới của Nga

Các sinh viên ở Ấn Độ xếp những ngọn nến thành hàng chữ "Chào mừng năm mới 2012".
Hoàng Lộc
(Ảnh: Telegrap)
 
Còn tiếp >>  

Dân chủ và thị trường trước thử thách của năm 2012

RFI - Thứ bảy 31 Tháng Mười Hai 2011

Phụ nữ Ai Cập biểu tình phản kháng tại Cairo ngày 27/12/2011.
REUTERS/Amr Abdallah Dalsh


Thụy My
Sau một năm 2011 nóng bỏng, các trang sử đang còn được viết dở dang như các cuộc cách mạng Ả Rập, và đặc biệt là cuộc khủng hoảng tài chính châu Âu, cho thấy năm 2012 cũng sẽ một năm bão táp. Dân chủ và thị trường lại sẽ song hành khắp chốn, nhưng lại phải đối mặt với nhiều thách thức.
Trước thềm năm mới, bài xã luận của Le Monde nhận định về « Dân chủ và thị trường trước thử thách của năm 2012 ». Tờ báo nhắc lại lý thuyết của hai nhà tư tưởng Mỹ vào cuối thế kỷ trước, cho rằng với việc toàn cầu hóa, dân chủ và thị trường sẽ song hành với nhau khắp nơi trên thế giới. Nhưng sau một năm 2011 nóng bỏng, các trang sử đang còn được viết dở dang như các cuộc cách mạng Ả Rập, và đặc biệt là cuộc khủng hoảng tài chính châu Âu, cho thấy năm 2012 cũng sẽ một năm bão táp. Dân chủ và thị trường lại sẽ song hành khắp chốn, nhưng lại phải đối mặt với nhiều thách thức.

Tờ báo nhận định, phong trào dân chủ đã gây được một dấu ấn lớn không thể chối cãi trên thế giới trong năm qua, và chúng ta chỉ có thể vui mừng về điều đó. Cuộc nổi dậy của nhân dân Ả Rập đã làm sụp đổ một loạt các nhà độc tài, đã được các quốc gia dân chủ Tây phương làm ngơ cho quá lâu – từ Tunisia, Ai Cập cho đến Libya và những nơi khác. Làn gió dân chủ còn thổi đến tận Nga, Trung Quốc, thậm chí Syria. Nhưng tại những quốc gia sau này, ngọn gió mới vẫn chưa thể lay chuyển được các chế độ chuyên quyền. Tuy vậy dù sao thì Mùa xuân Ả Rập cũng đã mở ra được một con đường cho dân chủ tại các vùng đất mới.

Theo Le Monde, lịch sử chưa bao giờ đoán trước được, và cũng không phải là con đường chỉ có một chiều. Trong thời kỳ quá độ nhạy cảm này, quân đội, các thế lực cực đoan, sức mạnh của đồng tiền và một số nhân tố khác luôn nhanh chân hơn là…dân chúng. Đối với Ben Ali, Mubarak, Kadhafi và một vài nhà độc tài khác, năm 2011 cũng là hồi cuối của họ. Nhưng đối với người dân các nước này và một số nước láng giềng, trang sử vẫn chưa kết thúc. Việc xây dựng nên một nền dân chủ không phải một sớm một chiều, mà là cả một tiến trình dài dằng dặc. Vấn đề là ở chỗ, Hồi giáo và dân chủ có thể « sống chung hòa bình » hay không, và điều kiện của cuộc « hôn phối » này ra sao.

Các quốc gia dân chủ lâu đời khó thể hỗ trợ cho các nền dân chủ mới mẻ : năm 2011 đã cho thấy ngay chính hệ thống dân chủ phương Tây cũng đang gặp khủng hoảng sâu sắc. Tại Hoa Kỳ cũng như tại hầu hết các nước châu Âu, cuộc khủng hoảng kinh tế đã kéo dài đến năm thứ tư, là hậu quả của bất cập về chính trị. Người dân không còn tin tưởng ở những người đại diện cho mình, có thể thấy ở một bên là phong trào « Những người phẫn nộ », bên kia là chủ nghĩa dân túy. Cuộc khủng hoảng lòng tin nơi hệ thống nhìn rõ nhất ở ngay châu Âu, chiếc nôi của dân chủ.

Năm 2012 là năm có nhiều cuộc bầu cử quan trọng tại các nước, đặc biệt là tại Pháp và Mỹ. Nhưng một kỳ bầu cử dù là phổ thông đầu phiếu cũng không làm nên được dân chủ. Cần phải theo dõi tiếp con đường hiểm trở và đôi khi nguy hiểm của các nền dân chủ mới, trong khi đó cũng cần phải tìm lại được sức sống cho các quốc gia dân chủ lâu đời.

Lối ra nào cho khủng hoảng ?

Cuộc khủng hoảng tài chính, câu chuyện dài nhiều tập của năm 2011 càng gây thêm khó khăn, nó dẫn đến một nền độc tài mới : xu hướng tất cả cho thị trường. Cuộc khủng hoảng này là hậu quả của ba mươi năm để mặc cho khu vực kinh tế và tài chính tung hoành. Xì-căng-đan tín dụng địa ốc xấu của năm 2008 là một minh chứng : ngân hàng mặc tình cho vay mua nhà trong khi biết trước là các gia đình này không có khả năng thanh toán. Theo Le Monde, nguy cơ ở đây là xu hướng phản ứng lại một cách cực đoan, bằng các biện pháp bảo hộ mậu dịch.

Tờ báo cho rằng, sau một năm 2011 đầy biến động, năm 2012 cũng hứa hẹn nhiều rủi ro. Việc xây dựng nên các nền dân chủ mới chắc chắn sẽ không như người ta vẫn nghĩ. Những khó khăn kinh tế của các nước phát triển không phải ngày một ngày hai mà giải quyết được. Lối ra cho cuộc khủng hoảng nợ nằm ở cuối một con đường hầm rất dài, rất gian nan trắc trở, đòi hỏi một nỗ lực tập thể, một tinh thần tương trợ cao độ để vượt qua được. Nhưng không phải là cứ để mặc cho châu Âu tan rã, và đồng euro biến mất, là có thể thoát nhanh ra khỏi đường hầm.

Le Monde kết luận, đây cũng sẽ là một trong những chủ đề cốt lõi trong cuộc bầu cử tổng thống tại Pháp mùa xuân tới. Người ta chờ đợi những giải pháp khả tín của các ứng cử viên khác nhau, để có thể nói lên lời chúc mừng năm mới.

Các nhà ly khai Miến Điện lạc quan trước đổi mới nhưng vẫn thận trọng

Nhìn sang châu Á, Le Monde quan tâm đến « Sự lạc quan thận trọng của các nhà ly khai Miến Điện ». Những người cựu tù chính trị vui mừng trước những cởi mở bất ngờ của chính quyền, nhưng không ít người vẫn nghi ngờ về khả năng có được một nền dân chủ thực sự tại đất nước này.

Liệu có thể tin vào lời hứa hẹn của chính quyền được mệnh danh là « dân sự », về một « nền dân chủ có kỷ luật » hay không ? Những dấu hiệu cởi mở chưa từng thấy đã gây ra những cảm nghĩ tương phản, đối với những người đối lập đã từng nếm mùi lao tù của chế độ tập đoàn quân sự cũ.

Có thể kể ra một loạt những đổi mới đã làm ngạc nhiên tất cả các nhà quan sát. Từ việc đối thoại với nhà đối lập Aung San Suu Kyi, hứa sẽ cho thành lập các công đoàn độc lập, một ủy ban nhân quyền, cho đến việc ngưng dự án xây đập thủy điện do Trung Quốc tài trợ, nới lỏng kiểm duyệt báo chí, thương thảo với các nhóm thiểu số vũ trang…

Một nhà đối lập đã từng ở tù 9 năm nhận xét, nhà cựu độc tài Than Shwe trước khi về hưu đã sắp đặt trước để chính quyền mới bị chia rẽ, không nhân vật nào có thể nắm quyền độc tôn và đe dọa được sự « hạ cánh an toàn » của ông ta. Cũng nhờ đó mà các lãnh đạo mới đua nhau chứng tỏ khuynh hướng cải cách để thu phục lòng dân, đây cũng là cơ may cho những người dân chủ.

Một người đấu tranh cho nhân quyền khác đã từng bị giam suốt 11 năm, cho rằng tiến trình mở cửa này là không thể đảo ngược. Nhưng có những ý kiến khác kém lạc quan hơn, nghi ngờ về thiện chí hướng đến một nền dân chủ thực sự của chính quyền. Có người cho là tân chính phủ làm như thế chỉ nhằm tranh thủ sự ủng hộ của cộng đồng quốc tế mà thôi. Câu hỏi lớn nhất hiện nay là, mô hình nào cho nền dân chủ Miến Điện, khi quân đội không dễ gì từ bỏ quyền lực trong một sớm một chiều ?

Bình Nhưỡng : « Có đi không về »

Còn tại bán đảo Triều Tiên, nhật báo Libération có bài viết mang tựa đề « Tấm vé một chiều đến Bình Nhưỡng », nói về trường hợp một người Hàn Quốc bị sập bẫy khi nghe những lời chiêu mộ của Bắc Triều Tiên, đã đưa cả gia đình sang đây. Một năm sau ông trốn thoát được, nhưng vợ con ông vẫn đang bị cầm tù trong một trại tập trung.

Đặc phái viên của tờ báo tại Seoul cho rằng đây là trường hợp điển hình cho số trí thức cánh tả Hàn Quốc, bị dẫn dụ trong thập niên 70 – 80. vào thời đó, ông Oh Kil Nam là giảng viên đại học về văn chương Đức và kinh tế, có quan điểm đối lập với chế độ Park Chung Hee và Chun Doo Hwan. Bình Nhưỡng cho người chiêu dụ ông, hứa sẽ giao một chức vụ trong chính quyền, và chữa trị bệnh viêm gan cho vợ ông miễn phí.

Năm 1985, vừa đặt chân đến Bắc Triều Tiên, ông cùng với vợ và hai con gái lập tức bị giam suốt ba tháng trong một doanh trại quân sự trên núi. Sau đó họ phải tham gia ê-kíp một đài truyền thanh, chuyên phát những chương trình tuyên truyền sang phương Nam. Một năm sau, ông Oh Kil Nam đào thoát được nhân một chuyến đi công tác. Còn vợ con ông, thì theo Amnesty International cho biết, bị giam trong một trại tập trung các tù chính trị, cho đến nay không biết còn sống hay đã chết.
...

Hậu quả nghiêm trọng của cờ sáu sao

Posted on

Le Nguyen (Danlambao) - Đất nước đi về đâu, có trở thành thảm hoạ khi người dân vô cảm, thản nhiên bịt mắt bưng tai trước bất công, mặc cho tội ác hoành hành và tất cả đều hèn nhược gục đầu câm nín cho kẻ nội thù bán nước? May mắn thay, lịch sử bốn nghìn năm của giống giòng Đại Việt đã chứng minh bên cạnh thiểu số đại ác “nướng dân đen trên ngọn lửa hung tàn, vùi con đỏ xuống hầm tai vạ”(*) cam tâm làm tay sai cho giặc mãi quốc cầu vinh, vẫn không hiếm anh hùng kiệt nữ, đầu đội trời chân đạp đất, một lòng quyết tử cho tổ quốc quyết sinh, cho dân tộc trường tồn.

Thời nay nhiều chục năm qua, trong suốt triều đại độc tài cộng sản đã có không ít dũng sĩ kiên cường, khao khát tự do công lý, lên tiếng chống bất công, hành thiện chống ác, thách thức bạo quyền, người này ngã xuống người khác đứng lên tiếp bước, không hề khiếp sợ bạo lực trấn áp của dùi cui, súng đạn với ngục tù. Tất cả thiện ý của những người con yêu của tổ quốc, vì xã hội công bằng, vì tương lai đất nước hùng cường thịnh vượng lại bị cường quyền gán ghép vào tội âm mưu lật đổ... tuyên truyền chống phá...lợi dụng quyền...xâm phạm an ninh quốc gia, gây hậu quả nghiêm trọng để trù dập, bịt miệng, tống tù.

Nhân đề cập đến một số tội tưởng tượng do nhà nước độc tài thường sử dụng làm công cụ bịt miệng, trả thù những tiếng nói bất khuất chống tội ác vì lòng yêu nước, vì tha nhân muốn làm đẹp cuộc đời. Những người dũng cảm, bất khuất này bị quy chụp nhiều tội trong đó có tội xâm phạm an ninh quốc gia gây hậu quả nghiêm trọng, thường xuyên được các phương tiện truyền thông nhà nước rỉ rả trên các hệ thống loa, đài nói nghe nhìn khiến cho người dân ai nấy gần như đã thuộc nằm lòng, cái được bạo quyền gọi là tội xâm phạm an ninh...

Thế thì sự kiện lá cờ sáu sao ngầm mang dụng ý gì? Trong khi cờ Trung Cộng chính xác chỉ có năm sao, gồm một sao lớn tượng trưng cho dân tộc Hán và bốn sao nhỏ chầu quanh sao lớn tượng trưng cho bốn dân tộc Mông, Mãn, Tạng, Hồi. Vậy, một sao thừa có ý nghĩa gì, nằm trên lá cờ sáu sao hiện diện trên tay các em thiếu nhi khăn quàng đỏ trong cuộc lễ tiếp đón phó chủ tịch nước Trung Cộng Tập Cận Bình? Đó có phải là hành động xâm phạm an ninh quốc gia gây hậu quả nghiêm trọng...nghiêm trọng đến mức trở thành âm mưu bán nước!?

Sự kiện cờ sáu sao hiện diện trong lễ tiếp rước ông Tập Cận Bình, kẻ nắm giữ quyền lực tối cao nước cộng hoà nhân dân Trung Hoa trong tương lai, đã có nhiều phản ứng gay gắt trong dư luận quần chúng lẫn tầng lớp có nền tảng lý luận sâu sắc về cờ sáu sao khiến đảng, chính phủ cộng sản Việt nam không dám khinh thường nên phát ngôn nhân nhà nước, Lương Thanh Nghị phải tuyên bố sự cố cờ sáu sao là do lỗi kỹ thuật và nhà nước đã kỷ luật các cá nhân liên quan có trách nhiệm. Thế nhưng không ai tin sự cố “lỗi kỹ thuật” như phát ngôn nhân nhà nước nói, trừ các con rối thấm nhuần tư tưởng được học tập, sống và làm theo...nhiều điều dối trá gần một thế kỷ qua.

Thế nhưng, dù thế nào đi nữa, dù có thật lỗi kỹ thuật hay lỗi kỹ thuật có tính toán của đảng, nhà nước, của kẻ nội thù mang hồn Hoa da Việt giấu mình trong đảng, nhà nước cộng sản Việt nam và sự kiện cờ sáu sao xảy ra không chỉ một lần, đều gây hậu quả nghiêm trọng đến an ninh quốc gia, đến tinh thần đoàn kết dân tộc chống kẻ ngoại thù, cần phải bị trừng trị đích đáng.

Thiết nghĩ, để thấy rõ hơn cái được gọi là “lỗi kỹ thuật” của sự cố cờ sáu sao gây hậu quả nghiêm trọng cần quan sát, phân tích hiện tình, thái độ của nội bộ đảng cộng sản Việt Nam. Do đó, dù muốn hay không muốn, dù công nhận hay không công nhận, dù đồng ý hay không đồng ý một thực tế, là trong nội bộ đảng cộng sản dù có nhất trí giả tạo, vẫn tồn tại hai khuynh hướng đối ngoại. Hai khuynh hướng này, không phải là thân Trung Cộng hay chống Trung Cộng cũng không phải thân Tây phương hay chống Tây phương, kể cả Hoa Kỳ. Hai khuynh hướng đó là thân Trung Cộng nhưng không cực đoan chống Tây phương và thân Tây phương nhưng không cực đoan chống Trung Cộng.

Nhóm có khuynh hướng thân tây phương thúc đẩy mở rộng cũng như thiết lập quan hệ đa phương nhằm giảm áp lực, giảm ảnh hưởng của trung Cộng đối với đảng cộng sản Việt nam. Điển hình cho khuynh hướng thân tây phương là hành động mua sắm vũ khí tối tân của Nga, hiện đại hóa quân đội, thắt chặt quan hệ liên minh hổ tương với các nước trong khu vực Đông Nam Á, ve vãn trục liên minh mới gồm Úc, Ấn, Mỹ, Nhật, nối lại quan hệ thân thiện với Nga và vận động cộng đồng Liên Âu ủng hộ trong tranh chấp biển Đông nhằm xây dựng thực lực quân sự lẫn hậu thuẩn quốc tế, để có hành động cứng rắn hơn, thích hợp hơn đối với thái độ hung hăng của Trung Cộng về chủ quyền biển đảo. Kể cả khả năng tạo đà thoát Trung?

Nhóm có khuynh hướng thân Trung Cộng, đúng hơn là cam tâm làm tay sai cho Trung Cộng bởi cách quan hệ ngoại giao lẫn ký kết các hiệp ước hợp tác toàn diện của hai đảng cộng sản Việt – Trung, thường diễn ra không khác cách quan hệ giữa chủ với tớ, và nhóm thân Trung Cộng luôn bị o ép, lép vế “tự nguyện”gây nhiều bất lợi trong các văn kiện đã ký kết, từ các hiệp ước biên giới đất liền, biển đảo đến khai thác quặng mỏ, trong đó có Bauxite tây nguyên, cùng với những tuyên bố, đáp từ ngoại giao chứa đựng lời tâng bốc, bợ đỡ hèn nhược quá mức cần thiết của một nhà nước đối với một nhà nước trong thời hiện đại...nguy hiểm nhất vẫn là đấu tranh của nhóm được gọi là “thân Trung Cộng”trong đảng cộng sản Việt Nam nhằm đạt đồng thuận, nhất trí về việc bỏ ngõ cho Trung Cộng hoạt động công khai cũng như ngấm ngầm trên tất cả phương diện, kể cả an ninh quốc phòng trong nước Việt Nam!

Sơ lược những nét chính yếu trong chuổi hành động của hai nhóm, hai khuynh hướng trong đảng cộng sản Việt Nam, đã chỉ ra rằng nhóm thân Trung Cộng tỏ ra lấn lướt nhóm thân Tây phương nên tỏ ra vô nguyên tắc, xem thường phép nước, vượt mặt quyền lực nhà nước trong mối quan hệ kín lẫn công khai với trung Cộng và sự cố “lỗi kỹ thuật” của cờ sáu sao, là một trong loạt âm mưu phá vỡ thế đoàn kết sức mạnh toàn dân chống tham vọng bá quyền phương Bắc lẫn phá vỡ thế chiến lược từng bước hình thành liên minh quốc tế của nhóm thân Tây phương!

Tư tưởng thân Trung Cộng hay nói cách khác là tư tưởng thần phục Bắc triều khởi đi từ sự sụp đổ khối cộng sản Đông, Trung Âu và liên bang Nga, dẫn đến cuộc mật ước Thành Đô ở Trung Quốc giữa lãnh đạo tối cao của hai đảng Việt-Trung. Từ đó, rộ lên tin đồn Việt Nam tự nguyện xin làm một tỉnh tự trị của Trung Quốc?

Thế cho nên, hàng loạt sự kiện tiếp theo sau là việc ký kết hiệp ước biên giới khiến Việt Nam mất cả chục nghìn cây số vuông lãnh hải ở vịnh Bắc Bộ, hàng nghìn cây số vuông đất biên giới trong đó có ải Nam Quan, bãi Tục Lãm, nửa thác Bản Giốc... rồi lễ kỷ niệm nghìn năm Thăng Long cùng với việc sửa ngày thành lập tỉnh Lào Cai đúng ngay ngày quốc khánh của trung Cộng đều rất bí ẩn, chưa kể việc lãnh đạo tỉnh Lào Cai ngông nghênh “ra lệnh” treo đèn lồng theo nét văn hoá đặc trưng mang màu sắc trung Quốc trên nhiều tuyến phố chính của tỉnh vẫn không nghe lãnh đạo cao cấp cộng sản lên tiếng.

Không dừng lại ở đó, nhiều lần Trung Cộng không xem Việt Nam là một nước độc lập có chủ quyền, chúng ứng xử với Việt Nam như một tỉnh trực thuộc trung ương Bắc Kinh qua việc cho các quan chức cấp tỉnh tiếp xúc giao lưu với các quan chức cấp bộ ngành của nước Việt Nam, mới đây nhất là việc giao lưu của đài truyền hình quốc gia Việt Nam với một đài truyền hình của một tỉnh thuộc Trung Quốc. Tiếp theo nhiều diễn biến mang tính nhất quán là sự kiện cờ sáu sao đã một lần xuất hiện trên kênh truyền hình Việt Nam trong lúc tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng dẫn phái đoàn sang trung Quốc ký kết hiệp ước các văn kiện chỉ đạo giải quyết...và cờ sáu sao lại được lặp lại trong buổi tiếp rước phó chủ tịch Tập Cận Bình. Nối kết một vài sự kiện vừa nêu, khó ngăn ý nghĩ sự kiện cờ sáu sao không nằm trong chuổi âm mưu “nhập” Trung của kẻ nội thù?

Có lẽ bấy nhiêu dữ kiện đã dẫn, không đủ thuyết phục để kết luận cờ sáu sao nằm trong âm mưu bán nước của kẻ nội thù, muốn thuyết phục cần thêm nhiều luận chứng khác nữa và kẻ dấu mặt đạo diễn cờ sáu sao thật sự đáng gờm bởi tác động cờ sáu sao hiện diện trong buổi tiếp rước nhân vật số hai của Trung Cộng, thật sự gây hậu quả nghiêm trọng, ảnh hưởng không ít đến an ninh quốc phòng:

Thứ nhất, hậu quả của cờ sáu sao làm rộ lên thái độ bênh chống của giới bloggers, tạm không bàn đến sự bênh chống do khác biệt chính kiến, chỉ bàn đến việc bênh chống gây mất đoàn kết, không tập trung được sức mạnh dân tộc chống ngoại xâm, vì không ít người quay sang chống kẻ nội thù làm phân tán lực lượng chống ngoại thù cứu nước. Đó là lỗi kỹ thuật có dự mưu, điều mà kẻ thù mong muốn!

Thứ hai, sự kiện cờ sáu sao ít nhiều ảnh hưởng đến mối quan hệ quốc tế, nhất là lòng tin trong mối quan hệ với Tây Phương, Hoa Kỳ mà nhóm thân tây phương đã nổ lực gầy dựng trong thời gian dài mới có được. Chính những bước đi thoát Trung của nhóm thân tây phương, cộng với những lần xuống đường chống bành trướng của những người yêu nước khiến trung cộng thấy không thể hù dọa được nữa nên buộc lòng phải thay đổi thái độ, đấu dịu ve vuốt Việt Nam và cờ sáu sao được kẻ dấu mặt nghiên cứu, tung ra không ngoài mục đích phá vỡ thế liên minh quốc tế của nhóm chủ trương thoát Trung tạo ra.

Dù thế nào đi nữa, dù muốn hay không muốn, cờ sáu sao cũng đã xảy ra gây hậu quả nghiêm trọng, xâm phạm nghiêm trọng đến an ninh quốc phòng và không ai có thể thay đổi được vụ việc cờ sáu sao. Thế nhưng, còn một việc có thể làm được là truy tìm kẻ đạo diễn giấu mặt của màn trình diễn cờ sáu sao để loại trừ nhằm ngăn ngừa những trò ném đá giấu tay, những âm mưu bán nước, nguy hiểm cho nền độc lập chủ quyền, toàn vẹn lãnh thổ, ẩn mình che giấu hành tung trong đảng cộng sản Việt Nam trong tương lai. Do đó, ngoài việc chỉ mặt, loại trừ kẻ nội thù theo cách, theo khả năng riêng của mỗi người, chúng ta cần vận dụng trí tuệ phân tích quan sát rộng hơn, xa hơn nhất là đọc được ý nghĩa phía sau những bản tin, những thông tin nhằm có hành động phù hợp, thích ứng với khả năng mình có được theo cách thông minh nhất có thể.

Le Nguyen



Ghi chú:

(*) Bình Ngô Đại Cáo của Đức Nguyễn Trãi.

. Bookmark the permalink.

51 Responses to Hậu quả nghiêm trọng của cờ sáu sao

  1. Nặc danh says:
    nó ở ngoài sáng .
    ta trong tối

  2. Nặc danh says:
    Để xem sau cái mà nhà nước VN ta bảo là 'sự cố kỹ thuật' về cờ TQ thừa ngôi lần này sẽ còn vụ tương tự nào xảy ra trong tương lai nữa hay không? Chúng ta cùng chờ xem!
  3. Nặc danh says:
    Hãy góp Tiền để đánh đuổi giặc Trung Quốc.
  4. Nặc danh says:
    Ngày hôm nay thì 2 năm rõ mười 3 điều rõ ràng nhất để TQ tóm thâu VN theo chiến thuật tằm đỏ TQ ăn dâu VN:

    1) Đóng chốt ở Tây Nguyên để kiểm soát Biển Đông / ĐNÁ ( vụ này TQ phải chi gần 500 triệu cho BC/TW theo Wikeleaks)

    2) Ngày 10.10.2010 lể mừng Quốc Khánh TQ đầu tiên ở VN với cái vọ bọc "lễ kỷ niệm 1000 năm Thăng Long"

    3) Ngày 21.12.2011 Tập Cận Bình đến Hà Nội nửa công khai / nửa âm thầm đem theo là cờ mới 6 sao để chuẩn bị tiếp thu VN ( cũng theo Wikileaks trể lắm là năm 2020 ).

    TQ rút kinh nghiệm đau thương trong LS qúa khứ nên lần nầy chúng tiến chậm mà ăn chắc: 1945-2020 - 75 năm là dứt điểm trọn VN, HS-TS chỉ là Hư chiêu dương đông kích tây )

  5. Nặc danh says:
    Ta thấy là đối với dảng viên CS,dảng quan trọng hơn quốc gia:'' Mừng dảng mừng xuân '', '' dảng và nhà nước'' đảng luôn đi trước.Cờ dảng đặt ngang , trước và trên cờ quốc gia là thường.... thử hỏi đảng Dân chủ của Obama một ngày đẹp trời nào đó , đem màu cờ đảng Dân chủ đi trước hay ngang hàng với quốc kỳ Mỹ xem dân Mỹ se phản ứng như thế nào ! Vì thế dối với dảng viên CS ( từ thời HCM ) dảng CS quốc tế là trước hết, TQ hay VN chỉ mơ hố '' thế giới đại đồng '' là chủ yếu, không có khái niệm quốc gia.
  6. dhn says:
    Biểu tình chống Tàu xâm lược bắt giam,cho vào tù...Treo cờ bán nước cho Tàu đó là trí tuệ của đảng CSVN là đạo đức cách mạng của 14 tên BCT.Những đảng viên CS nào còn có lương tâm,hãy nhanh chóng từ bỏ ngay cái đảng độc tài bán nước này kẻo muộn.
  7. Nặc danh says:
    CỜ 6 SAO RÕ RÀNG LÀ NỘT THÔNG ĐIỆP CHO DÂN TA QUEN VÀ TƯƠNG LAI CÁC CHÁU CẦM CỜ 6 SAO SẼ CHÍNH THỨC CẦM CỜ 6 SAO KHI CÁC CHÁU LỚN THẬM CHÍ CÒN "TỰ HÀO" RẰNG XƯA TA ĐƯỢC LÀ LỚP NGƯỜI GIƯƠNG CAO CỜ CỦA MỘT QUỐC GIA THỐNG NHẤT.VẬY ĐÓ
  8. Nặc danh says:
    ĐKM, thằng bạn "tốt". Tàu Vinaline Queen mất tích chỉ thấy Philippines, Nhật Bản điều máy bay ra giúp tìm kiếm, còn thằng "khựa chó" chẳng thấy đâu. Khi nào bắt ngư dân VN và ăn cướp thì nó đi đầu. Láng giềng tốt gì thằng Tàu chó.
  9. Nặc danh says:
    Nặc danh says:
    15:20 Ngày 30 tháng 12 năm 2011
    hay hay chi ly chi ly
    ATA - Vung Tau

  10. Nặc danh says:
    Đề nghị các họa sĩ của Danlambao vẽ các cờ TQ có 3 sao con vây quanh để ủng hộ Tây Tạng độc lập, vẽ cờ TQ có 2 sao con vây quanh để ủng hộ Tân Cương độc lập, vẽ cờ TQ có 1 sao con để ủng hộ Nội Mông độc lập, vẽ cờ không có sao con nào để ủng hộ Mãn Châu độc lập

    Có như vậy thì lãnh đạo Việt Nam mới sáng mắt ra

  11. Nặc danh says:
    Chúng ta nên đoàn kết và sáng suốt tìm đường để cứu đất nước thoát khỏi Trung Quốc. Tôi kêu gọi người trong TƯ Đảng trung thành với dân tộc Việt đứng ra phất cờ đảo chính bộ máy hiện này. Dù có chết tôi vẫn sẽ theo đến cùng.
  12. Nặc danh says:
    Bọn Chúng lo vinh thân phì gia ,thì giờ đâu mà lo cho người khác .Tôi nói mọi người nghe rõ không ???

    Mẹ kiếp.

  13. Nặc danh says:
    TƯ đảng csvn toàn bộ người của tàu chọn ra đấy.
  14. Nặc danh says:
    cuộc sống của chúng gắng chặc chế độ này rồi dể gì từ bỏ.
  15. Nặc danh says:
    Hơn Bốn Tốt:
    1) Thừa dịp Mỹ rút khỏi miền Nam, đánh cướp Hoàng Sa. Việt cộng ăn mừng.
    2) Xâm chiếm Bàn Giốc, Nam Quan, tàn sát dân Việt. Việt cộng hoan hỉ.
    3) Chiếm (thuê) rừng miền Bắc, khai thác Bauxit, đưa quân-thợ tràn qua Tây Nguyên, v.v. Việt cộng cho là quốc sách.
    4) Dưới hình thức "đấu thầu", cướp tất cả công việc nặng nhẹ, công nhân ta phải bị bán làm nô lệ xứ ngoài. Việt cộng có dịp "xuất khẩu lao động" kiếm lời.
    5) Có việc phải làm, sẽ trở lại kể thêm nhiều điều tốt nữa và "hơn 16 chữ máu".

  16. Nặc danh says:
    cs khốn kiếp lộ rỏ nguyên hình,ngàn đời nguyền rủa.
  17. Nặc danh says:
    mat nuoc roi !!!!!
  18. Nặc danh says:
    sau này ăn nói sao với nhân dân? mặt mũi nào nhìn mặt nhân dân !
  19. Nặc danh says:
    Tôi liên tưởng cs ngày nay sao giống lê chiêu thống thể hiện trong phim TÂY SƠN HÀO KIỆT.
  20. Nặc danh says:
    Lảnh đạo nhà nước Việt Nam từ Trung ương đến Địa phuơng đề là tay sai của Trung Quốc ! Như chúng ta đã thấy trong thời gian qua . Những người lên tiếng chống Trung quốc qua bái viết , qua hành động như tham gia biễu tình đều bị ở tù ! Những nhà đấu tranh dân chủ ở tù đều có liên hệ đến đề tài chống Trung Quốc xâm lược . Sự kiện lễ 1.000 năm Thăng Long , đảng CSVN cố tình tổ chức nhằm vào ngày quốc khánh Trung Quốc , kỹ niệm ngày thành lập tỉnh Lào Cai cũng vậy ! Các sự kiện xãy ra trên đất nước chúng ta đều có bàn tay Trung Quốc chỉ đạo ! Sự kiện Việt Nam mua sắm vũ khí cũng như đi hàng hai với các nước Tây Phương là để che mắt nhân dân và kiếm thêm tiền vay va tiền viện trợ mà thôi ! Vũ khí là dùng để sau nầy tiến chiếm các nước vùng ĐNÁ mà Việt Nam là tên khinh binh đi đầu do Trung Quốc chỉ định .
  21. THANGKHOSAIGON says:
    MUỐN CHỐNG TRUNG CỘNG CÓ HIỆU QUẢ.
    1-bên trong nước từ bây giờ phải lập nhiều đội biệt kích diệt tàu cộng xâm nhập vn,bất kễ tư nhân hay cơ quan đại diện của tàu cộng trên khắp 63 tỉnh thành việt nam.nhưng rất tiếc chưa có những LÊ LAI chủ động đứng ra thành lập.
    2- bên ngoài đồng bào hãi ngoại,phải là những người có tâm huyết với tổ quốc và được kiều bào tin tưỡng,đừng đễ những kẽ cơ hội lợi dụng,đứng ra kêu gọi kiều bào đóng góp tài chính sẳn sàng hộ trợ bên trong
    đúng lúc khi cần thiết.
    3-tôi tin rằng khi có những vụ ám sát kể cả đặc mìm ở các cơ quan dại diện lẩn các đơn vi kinh tế của tàu cộng,khi tiếng nỗ đã lên tiếng,thì sẽ được nhân dân hưỡng ứng cùng đứng về hàng ngũ chống tàu cộng cứu nước, từ đó cường quyền cs hại dân bán nước sẽ bị động,buộc chúng phải thu mình.
    4- còn nếu trước thực tế mất nước đã quá rõ,chúng ta có hành động baỏ vệ tổ quốc bằng ôn hòa hay qua báo chí,kính thưa chư vị chúng ta thua trắng,
    và việc mất nước là hiễn nhiên,đến lúc này phải dấn thân và chấp nhận hy sinh,thì mai ra tổ quốc mới được trường tồn,dân tộc mới không làm nô lệ cho tàu cộng. tôi chỉ không hơn 36 h nữa là tròn 60 tuổi,tôi xin tình nguyện xã thân mạng này cho nước, cho dân,cho đạo pháp,nếu có tổ chức nào đứng ra kêu gọi hành động tôi xin tình nguyện đầu tiên,đây là những lời nói chân thành tự đáy lòng của một ngu dân,một người đã đứng trong hàng ngũ qlvnch,còn mang trên thân mình hơn 50 vết miễn đạn đễ gìn giữ tự do dân chủ cho miền nam,xin được thổ lộ lòng mình là, tình hình này muốn bảo vệ tổ quốc trước họa mất nước,CHÚNG TA PHAỈ CÓ HÀNH ĐỘNG CỤ THỄ,CÒN CỨ MÃI NÓI ÔN HÒA XIN THƯA CÙNG CHƯ VỊ CHÚNG TA TỰ SÁT,không ai muốn có chiến tranh,bỡi chiến tranh là tan thương là mất mát,nhưng nếu không chấp nhân mất mát và tang thương,thì chúng ta đành chấp nhận mất nước./.

  22. Nặc danh says:
    Đề nghị các họa sĩ của Danlambao vẽ các cờ TQ có 3 sao con vây quanh để ủng hộ Tây Tạng độc lập, vẽ cờ TQ có 2 sao con vây quanh để ủng hộ Tân Cương độc lập, vẽ cờ TQ có 1 sao con để ủng hộ Nội Mông độc lập, vẽ cờ không có sao con nào để ủng hộ Mãn Châu độc lập

    kho lam .co mot sao thi c no va c ta giong nhau me no roi

  23. Nặc danh says:
    Hơn Bốn Tốt (tiếp theo)
    5) Hàng “tốt” của Tàu tràn ngập nước ta từ Bắc chí Nam, giá rẻ, hàng Việt tranh không lại, nhiều công nghệ phải phá sản, công nhân không có việc làm kiếm sống, biến thành “côn đồ bất đắc dĩ”. Việt cộng thừa dịp tuyển thêm công an, côn đồ “băng đỏ (màu máu)”, côn đồ “tự phát”, đàn áp dân lành, cướp nhà, cướp đất của dân v.v.
    6) Tàu khựa sản sanh thực phẩm độc hại, sang bán tự do, tràn đầy các chợ, tiệm tàu cũng như tiệm ta, dân nghèo đói, cần ăn để sống qua ngày, không kể dơ dáy, độc hại …, chỉ cần giá rẻ, không sợ chết, vì trước sau gì cũng chết thôi. Việt cộng làm ngơ, dân hèn yếu, dễ đè đầu cỡi cổ.
    7) Ngạn ngữ “tàu khựa” có câu: “Chưa biết lối ăn uống (thực phẩm) của tàu khựa, chẳng có cách nào hiểu được văn hoá của chúng (Bất đổng đắc nhất cá quốc gia đích ẩm thực, tựu vô pháp liễu giải nhất cá quốc gia đích văn hoá 不懂得一個國家的飲食就無法了觧一個國家的文化). Dân ta đã và đang nếm thực phẩm độc hại của tàu khựa, nay Tập thái tử sang cho (mượn) 300 triệu đô, thúc giục phải làm gấp Viện Khổng Tử, coi như hình thức thực hiện “4 tốt và 16 chữ vàng (và máu)”. Hùng dũng sang trọng (thêm gái doan) và đồng bọn phất cờ máu 6 sao hỉ hạ ăn mừng.
    8) Già rồi, mệt nghỉ, khoẻ sẽ kể thêm “16 món vàng và máu” .

  24. Nặc danh says:
    Tôi đề nghị DanLamBao vẻ lại lá cờ Chệt cọng 1 ngôi sao thôi để chứng tỏ các dân tộc Tây tạng, Tân cương, Mản châu, Nội mông đã dành được độc lập. Còn lại Hán tộc ta sẽ tiêu diệt chúng như diệt rận rệp.
  25. Phuong says:
    Tau cong chung no o moi ngo hiem viet nam , tau cong chung no noi tieng viet thao lam.
    Cs chung no Ban Nuoc cho tau cong roi ..300trieu dola .
    Hay xuong duong cuu nuoc , danh duoi bon cs ban nuoc .

  26. Nặc danh says:
    Đã qúa rõ ràng BCT đảng việt cộng ngày nay là Lê chiêu thống tân thời.
    Từ năm 1991 bắt đầu thần phục Bắc phương và hứa hẹn từng bước để đến năm 2020 hoàn thành công cuộc là phiên quốc của trung cộng.
    Trong khi Nguyễn phú trọng ở BK thì ngày 15/10/11 đài TH ở HN đã dương lên cờ đỏ với 06 sao rồi ngày 21/12/11 cờ đỏ 06 tái xuất hiện để đón chào Tập cẩn bình tại phủ CT.
    Đã rõ như ban ngày cộng đảng bán nước cho tc.
    Đồng bào VN có chấp nhận không ??? Nếu không chấp nhận thì cùng nhau đứng lên hỏi tội những kẽ bán nước mà Tổ Tiên đã bao đời gây dựng và chính Quý Đồng bào đã đổ máu để bảo vệ.

  27. Cấp báo-chống cộng tới cùng says:
    + Gởi Trưởng Thôn: bọn cộng sản ác ôn lại chặn mạng rất khó vào phải dùng vượt tường lửa mới trèo vào được,xin khắc phục sớm để mọi người dễ vào trang nhà,xin cám ơn trước.Lủ cộng sản gây tội ác nhiều quá nhiều nên mới sợ dân truyền nhau thông tin vạch trần tội ác bọn chúng để ngày nào đó bọn chúng phải đền tội với nhân dân.Kính chúc DANLAMBAO luôn sống khẻo.....
  28. Nặc danh says:
    @chống cộng tới cùng nói chính xác,không biết bạn ở đâu riêng tôi ở Đồng Tháp suốt cả hôm nay không vào được DLB để xem thông tin,xin Thôn Trưởng sớm khắc phục và tất cả chúng ta quyết gữi vững trang mạng này như hơi thở chính chúng ta-PHẢI SỐNG- dù bất cứ tình huống nào.
  29. Nặc danh says:
    Nó chặn thì mình leo rào nhảy ...một phát là đến DLB liền , dễ như Bà Hoa cho rắn chui vô....ấy mà..
  30. Nặc danh says:
    Hởi ! Dân Quân Cán Chính của chính phủ VNCH còn ở lại trong nước, xin hãy MẠNH DẠNG ĐỨNG LÊN ĐÒI LẠI Quyền Làm Người ĐÃ MẤT 36 năm SỐNG dưới chính thể Miền Nam VN Tự Do Dân Chủ VNCH đi chớ. Tại sao phải cuối đầu nhụt nhả mãi thế được.
    Đừng trông cậy vào đảng cs bán nước hiện nay nữa. Mà Mỗi Người Dân Hãy Cứu Lấy Mình bằng mọi cách , để Dân tộc khỏi lâm vào cảnh như Hồi , Tạng , Nội , Mông...

  31. Nặc danh says:
    " quan hệ giữa chủ với tớ " ĐƯỢC VIẾT LẠI QUA THỂ LỤC BÁT LÀ:

    MỐI TÌNH THẮM THIẾT VIỆT HOA,
    HOA LÀ ÔNG CHỦ, VIỆT LÀ TAY SAI.
    THẾ GIỚI ĐẠI ĐỒNG TƯƠNG LAI,
    BÁC MAO CHỄM CHỆ TRÊN VAI BÁC HỒ.

  32. HTS says:
    Trích lời Trần Đức Thạch:

    “Chuyện đài truyền hình Việt Nam trưng một lá cờ Trung Quốc đẫm sắc máu có sáu ngôi sao làm nền cho chương trình thời sự khi đưa tin Nguyễn phú Trọng sang chầu Bắc Kinh khiến mọi người xôn xao bàn tán chưa ngớt thì mới đây, trong cuộc đón chào phó chủ tịch nước cộng hòa nhân dân Trung Hoa Tập cẩm Bình tới Hà Nội người ta lại thấy trên tay các cháu thiếu nhi lá cờ lạ lùng ấy. Nhiều câu hỏi được đặt ra cho nhà cầm quyền Hà Nội, ấm ớ mãi không xong đành đổ lỗi cho khâu kỹ thuật.

    Nếu là một lần xảy ra ở hóc mò tó nào đấy thì sự trả lời như thế còn có thể tàm tạm chấp nhận được. Đằng này những hai lần mà đều gắn với các sự kiện đối ngoại trọng đại liên quan đến mối quan hệ Việt - Trung thì câu hỏi phải tiếp tục được đặt ra. Đây có phải là chủ ý của nhà cầm quyền Việt Nam được sự chấp thuận của quan thầy Bắc Kinh hay không?

    Sẽ hoàn toàn có lý khi cho rằng Việt Nam hiện nay phụ thuộc vào Trung Quốc tất cả mọi mặt, từ kinh tế chính trị đến văn hóa xã hội. Nếu như không muốn nói Việt Nam đã trở thành một quận, huyện của Trung Quốc. Trung Quốc là cái nôi sản sinh ra đảng cộng sản Việt Nam. Và người sáng lập ra đảng cộng sản VN, lại là hậu duệ của thái thú Hồ hưng Dật quê ở Vũ lâm - Chiết giang - Trung Quốc tức là ông Hồ chí Minh. Hơn nửa thế kỷ nay có chuyện gì xảy ra ở Trung Quốc về đường lối cai trị lại không xẩy ra ở Việt Nam. Từ chủ trương”trí phú địa hào đào tận gốc. . . đến bần cùng hóa người dân bằng cách nhốt vào hợp tác xã. Trung Quốc đóng vai trò quyết định rất lớn chia cắt Việt Nam thành hai miền trong thời kỳ chiến tranh lạnh. Họ xem Việt Nam là phên dậu nên mới có chuyện ''Trung Quốc sẽ đánh Mỹ tới người Việt Nam cuối cùng!'' Mối quan hệ khắng khít như môi với răng bắt nguồn từ đó. Nay thêm tinh thần bốn tốt và mười sáu chữ vàng thì mối quan hệ ấy càng khắng khít biết nhường nào. Đừng nhìn nhận một vài lần môi hở răng lạnh mà cho rằng Việt Nam có quyền độc lập tự chủ. Chỉ cần Việt Nam có thái độ khang khác là quan thầy Bắc Kinh sẵn sàng dạy cho bọn chư hầu lưu manh một bài học ngay.



    Còn một vấn đề khác, đây có thể là yêu cầu của Bắc Kinh buộc tập đoàn thái thú Hà Nội phải làm như vậy để nắn gân dân tộc Việt. Họ muốn xem sự phản ứng của người dân Việt Nam thế nào khi các miếng đòn đe dọa, đánh đấm bằng quân sự không hiệu quả cho lắm. Nếu như không ai phản đối, sự việc coi như đã rồi. Còn người Việt phản ứng mạnh thì họ tính toán chuẩn bị cho bước tiếp theo. Qua đây họ cũng muốn kiểm tra lòng trung thành của lũ tay sai người Việt. Cần phải khẳng định lại rằng âm mưu bành trướng và khống chế Việt Nam của Bắc Kinh là không thay đổi. Xem cách Việt Nam khống chế Lào và Cam pu chia thì ta cũng đủ biết,toàn theo sách thầy Tàu dạy cho cả đấy. Phải chăng Việt Nam hiện nay đang là cánh tay nối dài của Trung Quốc ???” (Trần Đức Thạch)


    Để đọc trọn bài xin mời click vào đây:

    Tản mạn về chuyện lá cờ “thừa sao”(Trần Đức Thạch)

  33. tudo says:
    LN lại tung hỏa mù rồi. Xin LN cho biết nhóm VC thân Tây Phương gồm những ai ??? LN đúng là XHCN...
  34. Nặc danh says:
    hảy loan truyền tin bỏ- không đọc báo đảng -đọc dân lam báo
  35. bogia@ says:
    CÁC BẠN NÓI ĐÚNG VN LÀ MỘT TỈNH CỦA TQ .TQ LÀM GÌ LÀ VN LÀM NHƯ VẬY BẮT BỚ ĐÀN ÁP TÔN GIÁO....PHÁP LUÂN CÔNG.....BIỂU TÌNH CHỐNG TRUNG QUO3C.....GẦN TẾT TAPCANBINH MANG 300 TRIỆU QUA LÌ XÌ 14 TÊN BCT ĐỂ QUA TẾT LẤY BIỂN ĐÔNG .....ĐÃ 2012 RỒNG VN VỀ TOÀN DÂN HÃY VÙNG LÊN ĐÓN XUÂN CHÚNG TA TẠM GỌI LÀ XUÂN VÙNG LÊN VN ƠI...
  36. Nặc danh says:
    Thêm 1 tốt của "tàu khựa" và 1 chữ vàng (và máu).
    8) Tàu chở hàng Vinalines Queen đã bị chìm ở ngoài khơi gần Philippines, và giới chức lo ngại 22 trong số 23 thủy thủ trên tàu đã thiệt mạng. Vụ tàu mất tích và bị chìm, không nghe có "tàu khựa" tìm kiếm, chỉ có Philippines và Nhật ra công khó, và tàu Anh cứu được một người. Trọng tải của tàu ghi 56 ngàn tấn, chở trên 54.000 tấn quặng nickel từ Indonesia sang Trung Quốc. Theo lời mô tả của thủy thủ duy nhứt sống sót "tàu đang chạy rồi nghiên về bên trái và chìm". Tại sao lại chìm nhanh đến đô chỉ có một người kịp mang phao cứu sanh, được cứu. Nghe như tàu chở quá tải, các số ghi trọng tải v.v. của cộng sản tàu-việt không tin được. Dù trọng tải đúng là 56 ngàn tấn, trừ đi 0.1% an toàn (5600 tấn), tàu lại chở trên 54.000 tấn quặng nickel, quá tải lại đi trên đường xa. Tàu khựa lưu manh, tránh nguy hiểm, giao cho tụi VN đói kém lãnh trọn hậu quả. Tàu Made in China (?) chẳ có giá trị là bao so với sinh mạng 22 thủy thù.Tra tìm nhiều chỗ, Builder bỏ trống. Tàu là vật lớn, không thể thay Made in China bằng Made in Congo được, bỏ trống là tốt, và an toàn nhứt, đúng theo chủ trương của tàu khựa. Khi việt cộng hay và báo tin tàu Vinalines Queen mất tích, "tàu khựa" biết chắc là đã chìm rồi(chúng thừa biết chở nặng, lại quá tải) nên không cần tìm kiếm, hơn nữa toàn thể thủy thủ đoàn là dân VN làm mướn, cái tốt (ác) của "tàu khựa" là không góp công tìm cứu nạn nhơn, may mà tàu Anh làm được việc đó, người bạn trong cơn hoạn nạn mới thực là người bạn chân chính (a friend in need is a friend indeed).

    1)trong hơn 16 chữ vàng (và máu).
    Made in China của bọn tàu đã mất tín nhiệm từ nhiều năm gần đây, nên chúng xoay trở đủ chiều, xoay qua Úc, Phi, Âu và Mỹ châu. Hàng hoá ngoài bìa ghi Made in USA nhưng bên trong là sản phẩm của tàu khựa. Thậm chí chúng giả danh cả hàng Dalat, chánh quyền và nhơn dân Dalat biết rõ nhưng chẳng dám làm gì, chỉ sợ mất lòng láng giềng 4 tốt, 16 chữ vàng (và máu), có thể còn bi hùng dũng sang trọng quở phạt nữa.