Saturday, April 6, 2013

“NHÂN ĐẠO” HAY “NHÂN ĐẬU”, NGHĨA TRANG QUÂN ĐỘI BIÊN HÒA ĐÃ TRỞ THÀNH VÁN BÀI CHÍNH TRỊ - Bùi Hồng Lĩnh


Mấy ngày gần đây có nhiều bài viết về Nghĩa Trang Quân Đội Biên Hòa (NTQĐBH) và buổi thắp nhang trước bàn thờ của Nghĩa Trang Nhân Dân Bình An (NTNDBA) tháng 3 năm 2013. Một bài báo của ông Vũ Ánh (VA), nhân viên của báo Người Việt (NV) bàn luận thêm v NV phỏng vấn ông Nguyễn Đạc Thành (NDT), chủ trương Vietnamese American Foundation (VAF), có nói lên một số nhận xét mà chúng tôi muốn đóng góp thêm. Tựu trung, VA hoặc/và NDT khẳng định rằng:

1. Những hoạt động của VAF là hoàn toàn có tính cách nhân đạo, phi chính trị.

2. Việc CSVN đổi tên Nghĩa Trang Quân Đội Biên Hòa (NTQĐBH) cũng giống như đổi tên thành phố Sài Gòn thành Hồ Chí Minh, tên NTQĐBH, giống như Sài Gòn, vẫn còn nằm trong lòng người Việt tị nạn. (VA)

3. CSVN là người thắng cuộc, họ có quyền muốn làm gì thì làm, vì thế đợi đến 32 năm sau CSVN mới “chỉ đổi tên” NTQĐBH là còn may. Họ đã có thể làm mất dấu vết nghĩa trang này, như họ đã làm với nghĩa trang Mạc Đĩnh Chi (VA)

4. Hành động của tổ chức VAF là “Nghĩa cử thiêng liêng của tình đồng đội” (VA, tựa của bài báo do VA viết)

Chúng tôi xin có ý kiến như sau:

1. VAF không còn là một tổ chức “thuần túy nhân đạo” và đã có chuyển hướng chính trị:

Kết luận này dựa trên 3 dữ kiện cũng như sự suy luận từ những dữ kiện đó: Hồ sơ công ty VAF, hồ sơ khai thuế và những tài liệu trong trang mạng chính thức của VAF.

Theo hồ sơ của IRS thì tên chính thức của VAF, cho đến năm 2007 vẫn còn là “ASSISTANCE ASSOCIATION OF FORMER VIETNAMESE PRISONERS OF WAR” (AFVPW), doing business as (DBA, hay tiếng Việt là “hoạt động dưới danh nghĩa”) “Vietnamese MIA POW Foundation, The Returning Casualty”. IRS (Internal Revenue Services) là cơ quan thuế vụ liên bang của Mỹ mà bất cứ cá nhân, công ty, tổ chức vụ lợi hay bất vụ lợi đều phải khai thuế hàng năm. Tất cả các tên chính thức của công ty VAF đều phải ghi ra chính xác, theo đúng hồ sơ lập công ty tại Bộ Nội Vụ tiểu bang Texas (SOS.Texas.Gov.Us) khi nộp hồ sơ khai thuế cho IRS.

Tuy nhiên đên năm 2010, tổ chức này đã đổi tên, không còn là AFVPW nữa, và đổi Legal Name thành Vietnamese American Foundation (VAF) và vẫn giữ doing business as “Vietnamese MIA POW Foundation, The Returning Casualty”. Đến năm 2011, thì chỉ còn VAF, tên “Vietnamese MIA POW Foundation, The Returning Casualty” đã bị loại bỏ.

Tại sao Assistance Association of Former Vietnamese Prisoners of War lại đổi thành Vietnamese American Foundation, một cái tên mà sự hoạt động của tổ chức không liên quan gì đển người Mỹ hay sự tham gia của Mỹ trong việc tìm kiếm và khai quật những ngôi mộ của quân nhân VNCH đã bị chết trong lao tù CSVN sau 1975. Điều gì đã xẩy ra trong năm 2010 để tổ chức của NDT đổi tên như vậy, từ một cái tên nói lên mục đích rõ ràng thành một cái tên rất là tổng quát và không nói lên được mục đích tìm kiếm hài cốt quân nhân VNCH. Quyết định về sự đổi tên có lẽ đã được nói lên một cách gián tiếp qua những tài liệu được đăng lên trong trang mạng chính thức của VAF năm 2010.

Trước khi trích ra tài liệu đó, chúng ta cũng nên biết thêm về cái DBA “Vietnamese MIA POW Foundation, The Returning Casualty”, vai trò của nó là gì? VAF gọi cái DBA này là The Returning Casualty (TRC), và vai trò đích thực của TRC là “tìm kiếm mộ và hài cốt của cựu tù nhân nhà tù CS”. Mấy đoạn trích từ vietremains.org sau đây có đề cập đến TRC:

“… December 2006 welcomed a new chapter in the life of the Foundation as The Returning Casualty initiative began to take shape. Through this project, we hope to bring closure and peace of mind to the many Vietnamese Americans who lost their relatives in the post-war reeducation camps, while honoring those who were persecuted in jungle camps and at home for their ideals and died for the future of their country. …”(from Vietremains.org, October 2010).


Theo tài liệu trên, trong khi tìm kiếm hài cốt, AFVPW phải tiếp xúc với viên chức CSVN, và cơ hội đầu tiên NDT gặp nhà cầm quyền CSVN (VNG) khi NDT tham dự một cuộc họp của VNG (VN government) với một nhóm luật sư Mỹ:

“…TRC isstrictly a humanitarian initiative, our mission can have unintended political consequences, if not handled thoughtfully and with respect for the governments affected. Of course, since 2006, TRC’s Founder, Thanh Dac Nguyen, has engaged the Vietnamese government in discussions about the recovery of the remains. Mr.Nguyen’s first opportunity to speak to the VNG came while he attended aconference in Vietnam with a group of American lawyers (same Article)


Rồi theo thời gian VAF viêt rằng, NDT và TRC tạo được lòng tin nơi VNG, và TRC đã có giấy phép tìm hài cốt cựu tù nhiều hơn trưoc. Theo tài liệu, NDT rất vui với những điều đạt được, và sau đó đi về VN nhiều hơn:

“… Eventually he earned the trust of important officials in the VNG, and gained permission to search parts of the country for individual sets of remains in behalf of families who sought his assistance. Mr. Nguyen enjoyed success,and as his success preceded him, he made more trips to Vietnam. (same Article)


Vui vì những thành quả do sự tín nhiệm và cho phép của CSVN, NDT nhận thấy vai trò sáng giá của mình và nhìn thấy một cơ hội là mình và tổ chức TRC của mình sẽ đóng một vài trò then chốt trong việc “hòa hợp hòa giải” (nên nhớ là lúc này VAF vẫn còn là AFVPW, chưa đổi tên). Xin đọc tiếp đoạn sau đây, cũng trong trang chính thức của VAF:

“… As TRC’s star rose, the initiative picked up momentum. We saw a real possibility that we could be an instrument of reconciliation.” (same Article)

Nghĩ rằng nếu TRC đóng được vai trò hoà hợp hòa giải (Article không nói rõ hòa hợp hòa giải giữa ai với ai), VAF cho rằng mình sẽ thật khôn ngoan khi mang hai chính quyền Mỹ và CSVN liên lạc với nhau, và tự nhắn là phải cẩn thận trong cách làm việc, giao tiếp không để giẫm chân và phật lòng ai, cũng như phải kín đáo không lộ ra điều gì cho đến khi có được một bức tranh rõ ràng hơn về chuyện này. Trích thêm:

We believed that if reconciliation were a possible outcome of TRC’s work, then it would be wise to engage the VNG and the U. S government at the diplomatic level. TRC did not want to step on the wrong toes, and certainly we did not want to say anything to offend. We didn’t want to say or do anything publicly, without a better view of the big picture…” (VNG is Vietnamese Government, author of this article underlines some words)

VAF sau đó đã liên lạc với một nhân viên Cố Vấn đặc trách những Vấn Đề Chính Trị của tòa đại sứ Mỹ tại VN để bàn thêm về cơ hội “hoà hợp hoà giải này”. Trích dẫn từ Vietremains.org:

“… While in Vietnam last October and November, TRC met with US officials at the Embassy andConsulate regarding our efforts in the reeducation camps.

Mr. BrianAggeler, Counselor of Political Affairs at the US Embassy inHanoi, pledged his support to our humanitarian project. During the meeting, we discussed the most efficient and tactful way to solicit information and permitsfrom the Vietnamese government. (dĩ nhiên phải có trao đổi quyền lợi cho CSVN, lời người viết)

Tài liệu trên, cũng từ vietremains.org, tuy không nhắc đến “hoà hợp hòa giải” nhưng chúng ta cũng ngầm hiểu là khi tiếp xúc với Cố Vấn Những Vấn Đề Chính Trị, thì chắc đó là một trong những cách “engagement” mà NDT nói đến ở trên; vì thật là vô lý khi mang chính trị Mỹ vào cuộc nói chuyện chỉ để tìm hài cốt tù nhân của quân nhân VNCH chết trong tù CS.

NDT có thể nói với mọi người rằng TRC không làm chính trị, chỉ làm công việc thuần túy nhân đạo, như VA và một số người khác nói. Điều đó đúng TRC không làm chính trị, nhưng ai cấm VAF làm chính trị? Ai cấm VAF đẻ ra những Chapter khác ngoài Chapter TRC, để làm chính trị. VÀ CÓ CÁI TÊN NÀO THÍCH HỢP HƠN LÀ CÁI TÊN “VIỆTNAMESE AMERICAN FOUNDATION” để móc nối 2 bên?. Phải chăng đó là lý do của sự đổi tên? Hay ván bài lúc này đã đươc lật tẩy? Lật tẩy khi những nén nhang được thắp lên ở Nghĩa Trang Nhân Dân Bình An (NTNDBA), khi CSVN đưa ra lá bài tẩy là NTNDBA, mà VAF vẫn cứ tưởng, cứ cho, cứ nghĩ đó là lá bài NTQĐBH.
Cho nên ông NDT nói rằng tổ chức ông không làm chính trị là một hình thức che dấu dư luận. Có thể lúc đầu ông NDT chỉ muốn làm việc với mục đích nhân đạo, nhưng sau đó tình hình biến đổi, do ông hay do CSVN, do Mỹ, -VAF đã thay đổi đường hướng hoạt động. Còn nội dung của sự hợp tác trao đổi giữa những người trong cuộc, thì cho đến lúc này, chúng ta không được biết.

2. Tại sao sự đổi tên của Nghĩa Trang QĐBH thành NTNDBA không giống như sự đổi tên SàiGòn thành Hồ Chí Minh?

Sau 1975, CSVN chính thức đổi tên thành phố Sài Gòn thành HCM. Người Việt tị nạn không thể làm gì được với quyết định đó, nhưng cư dân của thành phố Sài Gòn cũ khi di tản ra nước ngoài lại tự dựng lên nhiều “Little Sài Gòn” ở nhiều nơi trên thếgiới và sinh hoạt chung với nhau. Quan trọng hơn nữa, họ vẫn gọi thành phố cũ nơi họ đã sinh sống, là Sài Gòn.

Còn Nghĩa Trang QĐBH, cái tên này không phải là một cái tên nói về địa danh hay chỉ nói về 16000 ngôi mộ cố quân nhân VNCH đang chôn trong đó. Nghĩa trang này khi được lập ra 1965, là một “NGHĨA TRANG và ĐÀI TƯỞNG NIÊM TỬ SĨ VNCH” đã và sẽ chết trong trận chiến chống CSVN, kể cả những chiến sĩ VÔ DANH. Nó không chỉ là biểu tượng của 16,000 tử sĩ, mà cả trên 1,000,000 quân nhân quân lực VNCH. Chúng ta biết chắc chắn là có nhiều ngôi mộ vô danh trong số 16,000 ngôi mộ này. Đài Tuỏng Niệm này có cái tên là “Nghĩa Trang Quân Đội Biên Hòa”. Hồn của những tử sĩ không những nằm trong những ngôi mộ, mà còn nằm trong đài tưởng niệm, gọi là Đài Tử Sĩ và Tháp Nghĩa Dũng. Bây giờ cái tên này lại bị đổi thành NTNDBA, thì cái ý nghĩa của nó không còn nữa. Một đài tưởng niệm khi đã đổi tên thì những ngôi mộ trong cái khuôn viên của đài tương niệm này MẶC NHIÊN bị đổi tên theo. Hơn nữa, sau khi bị đổi tên thì những ngôi mộ của những chiến sĩ vô danh trong nghĩa trang sẽ bị gọi là gì, có còn là VNCH hay lại là nhân dân Bình An). Những người nằm chết trong đó, VÌ ĐÃ CHẾT, nên không có thể tự di chuyển đi nơi khác để lập nên những nghĩa trang gọi là “Little NTQĐBH”. Thành phố có thể đổi tên nhưng cái hồn vẫn còn đó theo người dân, vì ngưòi dân có thể không chấp nhận bằng cách bỏ phiếu ra đi bằng chân và bằng tiếng nói của họ, với nhau; còn một đài tưởng niệm người chết thì ngươi chết không thể lên tiếng được, và phải chịu cái tên mới, ý nghĩa mới cho đến khi được đổi lại.

Vớì những lý do trên, chúng ta không thể cho rằng 2 sự đổi tên có cùng một ý nghĩa.

3. Có phải, theo Vũ Ánh, “Họ là người thắng trận, làm chủ đất nước Việt Nam thì họ làm gì mà chẳng được”, điều này đúng không?

Người thắng cuộc nghĩ “họ làm gì mà chẳng được” thì là quyền của họ, nhưng chúng ta thì không thể nghĩ vậy. Chúng ta không thể CHO và CÔNG NHẬN cái “quyền” này. Nếu mọi người đều nghĩ như vậy thì làm gì có những sự tranh đấu THÀNH CÔNG giành độc lập đánh đuổi Tầu của bà Trưng, của toàn dân kháng Pháp trước năm 1945. Sự mặc nhiên công nhận cái quyền chủ nhân ông của người thắng cuộc thì không thể là cái động lực cho sự phản kháng trong tương lai được, và sự tranh đâu thay đổi cách cai trị của CSVN đối với người dân không thể có được từ sự đầu hàng và chấp nhận sự cai trị này bằng thái độ là người thắng “làm gì mà chẳng được”.

Dựa theo ý nghĩ “người thắng cuộc làm gì mà chẳng được”, chúng ta chịu nhục một chút cũng chẳng sao, VA đã cho NTQĐBH còn được như thế này sau 38 năm cũng còn may, vì CSVN - với vị trí “làm gì chẳng được”, đã có thể xóa hủy hoàn toàn vết tích nghĩa trang này rồi, nhất là vùng đất này là vùng “đất gía trị như vàng”. Tinh thần buông xuôi này đến từ đâu?

Nếu chúng ta không đồng ý với VA là CSVN không san bằng NTQĐBH là may cho chúng ta, thì tại sao CSVN lại để NTQĐBH này hoang phế trên 32 năm, rồi mới tìm ra một giải quyết năm 2007 là đổi tên nghĩa trang này sau khi xóa gần hết dấu vết lịch sử của một nghĩa trang tưởng niệm tử sĩ VNCH. Thực ra, CSVN đã không bứng mọi ngôi mộ của NTQĐBH vì lý do là nếu để lại, CSVN có nhiều phương tiện nhục mạ những người đã chết, và để cho nghĩa trang này hoang phế là một trong những cách CSVN nghĩ rằng sẽ làm nhục thêm những người “thua trận”. Ngoài ra, có lẽ trong lịch sử chiến tranh nhân loại, chưa có một kẻ thắng nào lại “đào mồ hàng loạt” những người thua cuộc. CSVN chắc không muốn là một nhóm thắng trận đầu tiên trong lịch sử nhân loại làm chuyên dó, trả thù đến cả hàng chục ngàn ngôi mộ của quân thù. CSVN, tuy nhiên, cũng đã hành xử gần đến như thế, ngoài việc để nghĩa trang hoang phế, còn cắt cái đỉnh Nghĩa Dũng Tháp đi 10 thước, một biểu tượng của sự trả thù và nhục mạ người đã chết.

Đến nay, CSVN đã tìm được một xảo thuật để “xóa bỏ và đồng hóa danh tính những hài cốt” nằm trong mộ của NTQĐBH. Không biết là thân nhân của 68 hài cốt mà nhóm VAF nhân diện được, có muốn chôn những cựu tù nhân này trong cái nghĩa trang không còn danh xưng xứng đáng và trung thực nữa hay không. Chắc nhiều người không muốn những cựu quân nhân QLVNCH lại bị nằm trong nhà tù CSVN môt lần nữa.

4. Cái ý nghĩa chính của “Nghĩa cử thiêng liêng của tình đồng đội”, tựa bài viết của ông Vũ Ánh

“… Cho nên, nói đi thì cũng phải nói lại, đây là xứ tự do, mọi người đều có quyền đông đoài những ý kiến của riêng mình, nhưng chỉ xin với những lời lẽ vừa phải và đừng dùng việc chỉnh trang khu Nghĩa Trang Quân Ðội Biên Hòa như một thứ lợi khí chính trị để tranh cãi nhau ở hải ngoại. Thời chinh chiến, người chỉ huy đơn vị ở mặt trận thường phải ra lệnh giành lại thi thể đồng đội tử trận bằng bất cứ giá nào, có khi đơn vị phải hy sinh thêm vài người nữa. Biết như vậy nhưng họ vẫn phải làm vì đó nghĩa cử thiêng liêng của tình đồng đội…” Trích Vũ Ánh trong bài viêt, trich dân trong phần Tài Liệu Kèm Theo

Trong thực tế của quân đội VNCH, chúng ta không biết có vị chỉ huy nào lại ra lệnh mà có thể làm chết thêm lính của mình, bằng cách băt ho dấn thân để lao mình vào trận chiến, kéo vào nơi an toàn những người lính đã chết trong lúc giao tranh và thân xác đang nằm giữa 2 lằn đạn. Đây không phải là nghĩa cử thiêng liêng, mà là hành động điên rồ, tự sát, giết lính mình một cách ác độc.

Sẵn sàng hy sinh mạng sống của mình và tìm cách ra nơi đang giao tranh dưới lằn đạn địch để kéo vào nơi an toàn một người lính đang bị thương hầu kịp thời cứu sống họ hay không để bị đạn thêm, thì đúng là một nghĩa cử thiêng liêng và đáng làm. Nó phản ảnh tình thiêng liêng của đồng đội.

Ông Vũ Ánh dùng ý niệm “hy sinh người sống để mang xác người chết về” này để nâng cao cái giá trị của việc làm của hội VAF thì không phải là một thí dụ đúng mức. Gọi những người thiện nguyện (không được trả lương) làm cho VAF là có tâm hồn đáng quý vì họ đã hy sinh thời gian và công sức cho những cố quân nhân VNCH và cho thân nhân còn sống của những người quá cố này thì thích hợp, nhưng cho đó là những nghĩa cử thiêng liêng, dám hy sinh mạng sống của mình cho công việc tìm hài cốt những cựu tù chính trị thì hơi quá, vì họ đã phải hy sinh mạng sống của họ đâu. Chúng ta cũng đoán là ông Vũ Ánh không nghĩ như vậy, nhưng tại sao ông lại dùng câu đó làm đề tài cho bài viết thì chỉ có ông Vũ Ánh biết.

.......

Chuyện Nghĩa Trang Quân Đội Biên Hòa, một biểu tượng của sự hy sinh của hàng trăm ngàn quân nhân VNCH trong trận chiến chống lại CSVN, là một vấn đề phức tạp bởivì bây giờ có sự tham gia của chính quyền Mỹ. Chúng ta nên cố biết cơ cấu tổ chức hội Vietnamese American Foundation để tìm hiểu xem ai là những người thực sự lãnh đạo và điều khiển tổ chức này hầu tìm ra những động lực và thỏa thuận giữa CSVN, Mỹ và VAF.

Chuyện Nghĩa Trang còn phức tạp hơn nữa vì có nhiều ý kiến khác biệt nhau trong cộng đồng cựu quân nhân VNCH, đó là nên tham dự hay không, việc trùng tu những ngôi mộ của nghĩa trang “Nhân Dân Bình An”, mà trong lòng mọi người vẫn là “NTQDBH” và nên hay không nên dời gần 200 ngôi mộ đang nằm trong đất NTQ ĐBH cũ, vào trong NTNHBA. Họ có lẽ, ngoài sự quan tâm là nếu bỏ tài lực ra trùng tu thì sau này CSVN trưng dụng nghĩa trang này thì công toi, mà còn thao thức về “thân phận”người lính, người bạn đã hy sinh cho Tổ Quốc, cho Danh Dự và Trách Nhiệm thê mà sau bao nhiêu năm xương cốt vẫn không yên; bây giờ đến phiên mình, hành xử thế nào để còn can đảm nhắc đến những chữ Tổ Quốc, Danh Dự và Trách Nhiệm, ghi trong quân kỳ, trong Đài Tử Sĩ, trong Tháp Nghĩa Dũng, trong mộ bia, trong trí nhớ.

Không lẽ CSVN đã sống còn nhờ ti
ền bạc của những khúc ruột xa ngàn dặm từ bao nhiêu năm nay, bây giờ lại muối mặt moi thêm từ những đốt xương sâu ba tấc!



BHL
4/6/2013



Tài Liệu KèmTheo:

From Vietremains.org:

The mission of The Returning Casualty is to honor thosewho perished in the post-war Vietnamese reeducation camps, while bringing peaceof mind and recognition to their families and friends.

In December 1993, Thanh Dac Nguyen, a major in the armyof the former Republic of Vietnam and a survivor of the re-education camps,established the Vietnamese American Foundation (originally known as the MutualAssistance Association of HO). He wanted to assist other survivors who came tolive in the United States under a humanitarian resettlement program initiatedin the early 1980s, and help them transition into their new lives as Americancitizens. We are a non-political,humanitarian organization.

December 2006 welcomed a new chapter in the life of theFoundation as The Returning Casualty initiative began to take shape.Through this project, we hope to bring closure and peace of mind to the manyVietnamese Americans who lost their relatives in the post-war reeducationcamps, while honoring those who were persecuted in jungle camps and at home fortheir ideals and died for the future of their country. Since December 2007, wehave successfully located nearly 300 reeducation camp graves, and helped 68families collect the remains of their loved ones.

TRC is strictly a humanitarian initiative, our missioncan have unintended political consequences, if not handled thoughtfully andwith respect for the governments affected. Of course, since 2006, TRC’sFounder, Thanh Dac Nguyen, has engaged the Vietnamese government in discussionsabout the recovery of the remains. Mr. Nguyen’s first opportunity to speak tothe VNG came while he attended a conference in Vietnam with a group of Americanlawyers. Eventually he earned the trustof important officials in the VNG, and gained permission to search parts of thecountry for individual sets of remains in behalf of families who sought hisassistance. Mr. Nguyen enjoyed success, and as his success preceded him, hemade more trips to Vietnam. As TRC’s star rose, the initiative picked upmomentum. We saw a real possibility that we could be an instrument ofreconciliation. We believed that if reconciliation were a possible outcome ofTRC’s work, then it would be wise to engage the VNG and the U. S government atthe diplomatic level. TRC did not want to step on the wrong toes,and certainly we did not want to say anything to offend. We didn’t want to sayor do anything publicly, without a better view of the big picture.

While in Vietnam last October and November, TRC met withUS officials at the Embassy and Consulate regarding our efforts in thereeducation camps.

Mr. Brian Aggeler, Counselor of Political Affairsat the US Embassy inHanoi, pledged his support to our humanitarian project. During the meeting, wediscussed the most efficient and tactful way to solicit information and permitsfrom the Vietnamese government.


From IRS: EIN (Employer Identification Number) của Vietnamese American Foundation là: 76-0423306


From báo Nguoi Viet: Nguyên van bai cua ông Vu Anh

Tôi dùng cáiđề tụa cho bài viết vì trên thế giới ảo hiện nay xuất hiện khá nhiều ý kiến liên quan đến việc trùng tu Nghĩa Trang Quân Ðội Biên Hòa mà ngýời chủ xýớng là cựu Thiếu Tá Nguyễn Ðạc Thành, chủ tịch một tổ chức bất vụ lợi - Vietnamese American Foundation, gọi tắt là VAF.

Nội dung cuộc phỏng vấn ông Thành ngay trên nhật báo Ngýời Việt với phần audio ðã có những điểm khá rõ ràng về dự án, trong đó cựu Thiếu Tá Nguyễn Ðạc Thành khẳng định một điều mà tôi cho là rất quan trọng để từ đó nhìn vào vấn đề này: đây là dự án mang tính nhân đạo như dự án tìm hài cốt ngýời Mỹ mất tích trong chiến tranh. Thế nhýng vẫn có khá nhiều ý kiến liên hệ vấn đề nhân đạo này qua lăng kính chính trị xuất nguồn từ việc miền Nam Việt rơi vào tay Cộng sản từ ngày 30 tháng Tý 1975. Một trong những ý kiến trên mạng về dự án trùng tu khu Nghĩa trang Quân Ðội Biên Hòa hýớng trọng tâm về việc ðổi tên khu nghĩa trang, xin trích:
"Nghĩa trang Quân-đội VNCH tại Biên Hòa nay CSVN đã chính thức lấy tên là Nghĩa Trang Nhân Dân Dĩ An, có nghĩa đây là nghĩa trang thuộc về nhân dân (thành phố hay xã, huyện, làng Dĩ An). Vì thế khẩn xin ông chủ tịch hội Vietnamese American Foundation Nguyễn Ðạc Thành nên làm sáng tỏ thêm vấn đề, hòng tránh được mai sau khi người Việt Nam tỵ nạn cộng sản góp công của trùng tu nghĩa trang xong, CSVN đem cả tụi VC vào đó chôn làm mất đi ý nghĩa và công sức đóng góp của những người yêu chuộng tự do muốn đóng góp một chút gì để bù đắp lại phần nào cho những anh linh quí chiến sĩ VNCH đã hy sinh cho chúng ta sống còn. Ðây chỉ là ý kiến đóng góp trong tinh thần xây dựng. Mong quý vị thông cảm.”
Và một ý kiến khác trong thế giới ảo, xin trích:

"Tôi rất đồng ý như vậy, và tôi cũng đã nêu hỏi: Ai, tài liệu nào xác nhận ngôi mộ tập thể 200 ngýời là chiến sĩ QLVNCH? Nếu khai quật lên mà lính VC thì sao? Tại NTQÐBH, bây giờ không còn (VC đã đập bỏ rồi) để chữ Nghĩa Trang Nhân Dân Dĩ An, làm sao VC chấp nhận để bảng NTQÐBH. Mõ hồ quá. Còn VC ngồi đó, chúng ta chỉ có việc làm duy nhất: Phối hợp, yểm trợ đồng bào trong nýớc ðứng lên giải thể chế ðộ CS, còn các việc khác chỉ sẽ mắc mýu CSVN mà thôi.”
Ông Nguyễn Ðạc Thành trả lời những ý kiến trên một cách tổng quát qua một trích đoạn trong đó ông trình kỹ thuật và thủ tục pháp lý mà chính quyền Việt Nam đòi hỏi khi VAF muốn di dời các hài cốt nói trên về Nghĩa Trang Quân Ðội Biên Hòa nhý sau:
"...Chúng tôi muốn dời hài cốt anh em vào trong nghĩa trang vì họ là đồng đội của chúng tôi... Và nghĩa trang vẫn là Nghĩa Trang Quân Ðội muôn đời trong lòng của chúng tôi. Mặc dù bảng tên nghĩa trang thay đổi. Về câu hỏi 1 và 2: việc cho phép là do chánh phủ Việt Nam và thực hiện việc bốc mộ do VAF. Ông Hiếu có liên quan gì để điều tra có hay không có giấy phép? VAF vì những) ngýời ðã hy sinh và thân nhân ngýời quá cố mà hành xử trong Tình Ðồng Ðội. Câu 3: Trong lòng chúng tôi nghĩa trang vẫn là NTQDBH, cho dù bảng đã thay tên cũng nhý thành phố Sài Gòn đã (bị) đổi tên..."

Tôi tạm gác phần nội dung của những ý kiến xung đột nhau về vụ trùng tu Nghĩa Trang Quân Ðội Biên Hòa do hội cõ quan VAF chủ trýõng. Ðiều mà tôi muốn đề cập tới là một số những lập luận làm nền cho những ý kiến nhý trên, nhất là những lập luận này quá cũ lại ðýợc lập ði lập lại trong vài thập vào những ngày cuối Tháng Ba, tháng mà cách ðây 38 nãm là thời ðiểm khởi sự cho những biến cố nhanh chóng ðýa miền Nam Việt Nam vào tay ngýời Cộng sản. Mất miền Nam Việt Nam thì hàng chục triệu ngýời miền Nam khổ, những ngýời lính nào không chịu bỏ ngũ ðể theo chân ðoàn ngýời tháo chạy tán loạn ra ngoài Việt Nam thì bị đẩy vào những cánh cổng nhà tù Cộng sản, các thýõng phế binh VNCH bị kỳ thị và cả những tử sĩ cũng nằm không yên dýới các nấm mồ, trong rất nhiều nãm dài gia ðình họ bị cấm vào săn sóc mộ phần cho thân nhân trong Nghĩa Trang Quân Ðội Biên Hòa. Nhýng cho ðến thời gian gần ðây ðã xuất hiện chiều hýớng thay ðổi nhý mọi ngýời ðã được thông tin. Ba mươi tám (38) năm qua, khi khu nghĩa trang còn là nõi hoang phế bị cấm ðoán, nhiều ngýời Việt Nam ở hải ngoại và nhất là ở Mỹ cũng ðã từng được nghe thấy những khẩu hiệu “Còn Việt Cộng ngồi đó, chúng ta chỉ có một việc làm duy nhất: phối hợp, yểm trợ đồng bào trong nýớc ðứng lên giải thể chế ðộ Cộng sản, còn các việc khác sẽ chỉ mắc mýu CSVN mà thôi.”
Hay thật, viết khẩu hiệu nhý vậy là không chê vào ðâu ðýợc. Nhýng oái oãm thay, nó lại chỉ là khẩu hiệu, không ðúng về mặt thực tế. Yểm trợ ðồng bào trong nýớc ðứng lên giải thể chế ðộ Cộng sản? Ðiều này ai cũng biết, biết từ lâu rồi nhýng làm nhý thế nào, làm ra sao, có mẫu mực nào không thì quả thật chýa ai trong chúng ta ðýợc nói cho biết một kế hoạch nhất quán. Ngýợc lại, những ðiều mà ngýời ta ðýợc nghe, ðýợc nhìn thấy từ những ngýời tự nhận là những nhà tranh ðấu bán thời gian, toàn thời gian dùng chiêu bài giải thể chế ðộ Cộng sản ðể tạo áp lực chính trị ðối với ngýời nào ði ngýợc lại những việc làm thiếu thuyết phục của họ. Việc làm này tạo ra sự chia nãm xẻ bẩy trong cộng ðồng ngýời Mỹ gốc Việt. Cho ðến bây, tôi vẫn cho rằng việc làm sao ðể có một cộng ðồng ngýời Việt duy nhất ở Little Saigon không thôi cũng ðã khó, đã chýa làm ðýợc nói chi ðến chuyện ðoàn kết yểm trợ ðể ngýời trong nýớc ðứng lên lật ðổ Cộng sản?
Nhýng cứ cho là thời cõ chýa ðến ði, cứ trýờng kỳ mai phục chờ khi nào thời cõ ðến thì yểm trợ cho đồng bào trong nýớc nổi dậy. Ðiều này cũng cần làm lắm chứ, tôi ủng hộ ý kiến này từ lâu rồi qua bài học Ba Lan. Tuy nhiên, có một vấn đề mà tôi nghĩ là những ngýời hô hào những ngýời trong nýớc ðứng lên giải thể Cộng sản nhý tôi trích dẫn ở trên cần phải giải thích: tại sao các quí vị không ở lại trong nýớc ðể vận ðộng và yểm trợ ðồng bào trong nýớc nổi dậy cho dễ ðiều ðộng mà lại phải cố gắng sang ðịnh cý ở Mỹ cho an toàn rồi mới lại ðứng ra phối hợp yểm trợ ðồng bào trong nýớc ðứng lên giải thể chế ðộ Cộng sản? Phải chãng khi sang ðến ðất Mỹ này, không sợ bị Cộng sản bắt nữa thì mới có điều kiện để hô hào hay sao? Nếu đặt những quí vị vào hoàn cảnh những đồng bào trong nýớc ðang sống dýới chế ðộ ðộc tài Công sản thì liệu quí có dễ tin những lời kêu gọi đại loại như thế của một chính trị gia nào đó ở hải ngoại không? Hãy nhìn vào cuộc tranh đấu đẫm máu của dân chúng ở Ai Cập, Lybia, Syria để thấy cái giá cho một cuộc cách mạng lật đổ chế độ độc tài nhý thế nào và ðể tự tìm ra câu trả lời riêng cho mình chứ không dễ dàng nhý những thúc giục của những ngýời chỉ ðứng bên này bờ Thái Bình Dýõng mà lên tiếng ðâu!
Tôi nhớ lại thời hõn 3 thập niên trýớc ðây, vợ con những ngýời tù cải tạo nhý chúng tôi ðã từng phải ngậm đắng nuốt cay, chạy vạy mới được cái giấy phép đi thăm nuôi chồng con thân nhân họ đang phải sống thân phận lưu đày. Mà tới được nhà thăm nuôi rồi trong nhiều trường hợp cũng phải nhún nhường trước bọn cán bộ trại giam để được gặp mặt thân nhân ruột thịt, gởi chút quà để với hy vọng mong manh là giúp chồng tìm lại những ký thịt của trọng lýợng thân thể ðã mất đi trong lao động khổ sai hay biệt giam. Họ làm nhý vậy vì thýõng chồng, thýõng con, thýõng cháu chứ không ai nhìn đó là chuyện hòa giải hay chính trị. Có nói đến chuyện chính trị thì cũng chỉ biết cầm tay nhau ra dấu những "hot news" để nuôi hy vọng vượt qua cái khổ một cách đàng hoàng, giữ được nhân cách, hoặc cùng lắm cũng chỉ nhắn nhủ nhau bằng một hàm ý đến đứt ruột: “Thôi em liệu cùng con ra khõi ði, anh không biết ngày nào về ðâu.” Thân phận của những ngýời vợ, ngýời con, ngýời mẹ tù cải tạo là nhý thế, tình cảm của họ chan hòa là nhý thế. Có ai mà nghĩ ðến chuyện chờ ngày ngýời quốc ngoại yểm trợ ðể chồng con họ ðứng lên tự giải phóng mình?

Chuyện làm của VAF nếu nhìn thì cũng chỉ là hình thức đi thăm nuôi gia đình các đồng đội tử sĩ của chúng ta, vốn là những cử chỉ cần thiết để cho gia đình họ tìm lại hõi ấm của tình đồng đội, nghĩa cử huynh đệ chi binh. Không nên lo lắng thái quá về việc VAF dùng dự án chỉnh trang để hòa giải. Việt Nam hiện có bói cũng chýa ra một ngýời lãnh đạo nào nhý vua Trần Nhân Tôn ðâu, mà ngay ðến cả hạng nhàng nhàng giống nhý Mikhail Gorbachev cũng còn chýa thấy tãm hõi ðâu nữa là! Trong 38 nãm qua, những ngýời chủ mới của phần ðất của VNCH trýớc ðây biến khu NTQÐBH thành khu cấm, ngýời hải ngoại ðã hăng hái tấn công vào điểm hẹp hòi và thiếu nhân đạo của họ đối với cả người chết. Nay họ cho phép, một tổ chức người Việt hải ngoại về làm công việc trùng tu, chỉnh trang khu nghĩa trang quân đội cũ cho bớt hoang phế, di dời hài cốt của những tử sĩ nằm ngoài khu nghĩa trang này vào bên trong để có chút nhang đèn cho những đồng đội đã nằm xuống, có tội vạ gì mà chỉ trích ngýời ta với những lời lẽ to lớn nhý thế chứ?
Còn vấn đề đổi tên Nghĩa Trang Quân Ðội Biên Hòa là chuyện đương nhiên. Họ còn đổi tên cả thủ đô cũ của miền Nam là Saigon. Họ là ngýời thắng trận, làm chủ ðất nýớc Việt Nam làm gì mà chẳng được. Nhưng điều quan trọng là ngýời dân miền Nam không bao giờ quên tên Saigon, những gia ðình và các cựu chiến binh VNCH có bao giờ mất được hình ảnh khu Nghĩa Trang của 16,000 tử sĩ, những đồng đội đã nằm xuống? Cho nên, tôi vẫn nghĩ rằng dù có phải chịu nhục để làm một điều gì đó cho những đồng đội của mình khi miền Nam đã mất, chúng ta cũng phải làm. Nếu vợ con chúng ta đã chịu muôn ngàn đắng cay để chúng ta không chết đói, chết bệnh trong tù Cộng sản thì ngày nay nghĩa vụ đối với gia đình 16,000 tử sĩ trong khu nghĩa trang đó quan trọng hơn nhiều. Gia tình tử sĩ, cô nhi quả phụ VNCH đã chờ đợi nghĩa cử của chúng ta trong 38 năm, thời gian bằng cả hai thế hệ lớn lên và những ngýời ở thế hệ thứ nhất sau 30-4-1975 ðã ra ngýời thiên cổ nhiều rồi. Chờ ðến bao giờ nữa?
Còn những ngýời ở hải ngoại lo sợ mình bỏ tiền ra chỉnh trang rồi một ngày nào đó chính quyền Cộng sản Việt Nam có thể thay đổi ý kiến bắt di dời. Ðiều lo sợ này đúng vì chính quyền Cộng sản đã giải tỏa nhiều khu nghĩa trang trong thành phố chẳng hạn nhý nghĩa trang Mạc Ðĩnh Chi để lấy đất làm công viên Lê Văn Tám. Nhưng thiết nghĩ chúng ta cũng cần nhìn vào yếu tố này để phán đoán: khu đất nghĩa trang quân đội Biên Hòa là khu đất của vàng, của kim cýõng ðối với cõ quan quản lý trýớc ðây là Quân Khu 7. Họ có ðầy ðủ quyền hành và thế lực ðể di dời 16,000 ngôi mộ tử sĩ của chúng ta lấy ðất này buôn bán kiếm lời, nhýng tại sao họ lại không dám làm chuyện này 38 nãm ðã qua? Cho nên, nói đi thì cũng phải nói lại, đây là xứ tự do, mọi ngýời ðều có quyền ðông ðoài những ý kiến của riêng mình, nhýng chỉ xin với những lời lẽ vừa phải và ðừng dùng việc chỉnh trang khu Nghĩa Trang Quân Ðội Biên Hòa nhý một thứ lợi khí chính trị ðể tranh cãi nhau ở hải ngoại. Thời chinh chiến, ngýời chỉ huy ðõn vị ở mặt trận thýờng phải ra lệnh giành lại thi thể ðồng ðội tử trận bằng bất cứ giá nào, có khi ðõn vị phải hy sinh thêm vài ngýời nữa. Biết nhý vậy nhýng họ vẫn phải làm vì đó nghĩa cử thiêng liêng của tình đồng đội.

Vạch trần bộ mặt thật của đảng cộng sản Việt Nam - Trần Thị Huyền Trang (Danlambao)

Trần Thị Huyền Trang (Danlambao) “Đáng ra chúng tôi phải ủng hộ người cộng sản, nhưng chúng tôi đã thấy rõ sự bất lực của họ trong việc điều hành đất nước. Với đủ thứ bất công trong xã hội, một xã hội được điều hành toàn bằng công an và bằng bạo lực, thì thử hỏi người dân làm sao có thể yên tâm làm ăn được. Chẳng thà chúng tôi lên tiếng phản đối những bất công, dù chỉ một lần còn hơn cứ sống theo kiểu: “Thấy những điều bất công, tiêu cực trước mắt mà không dám nói ra, có mắt như đui, có tai như điếc, có miệng như câm thì thử hỏi có đáng sống không?”

*
Sau khi đắn đo suy nghĩ, cuối cùng Tôi quyết định mở máy và viết ra bản luận này để giải tỏa tất cả những băn khoăn đã làm cho tôi trằn trọc bấy lâu.

Trước tiên tôi xin giới thiệu sơ qua về bản thân mình, tôi vốn chỉ là một nông dân nghèo và học vấn thấp (bần cố nông) thuộc đối tượng mà người cộng sản gọi là cùng giai cấp với họ và là mục tiêu để người cộng sản tranh đấu để giải phóng giai cấp trong mấy mươi năm qua.

Hôm nay trong bài luận này tôi xin được trình bày các quan điểm của tôi về mọi mặt liên quan tới xã hội của Việt Nam hiện nay

Trong giáo lý nhà phật, đức Phật có dạy

“Tất cả các pháp xảy ra, đều do duyên sanh và cũng đều do duyên diệt”

Chân lý này đức Phật đã nói ra cách nay hàng ngàn năm, vẫn còn nguyên giá trị cho nền văn minh hiện nay, thật vậy không có vấn đề gì mà không do yếu tố nhân duyên tạo thành, cho nên thành hay bại, vinh hay nhục cũng đều do nhân duyên tạo thành, vậy hôm nay trong bài luận ngắn này ta nên tìm hiểu sự hình thành của đảng cộng sản hiện nay và tình trạng xã hội của Việt Nam hiện nay theo góc nhìn nhân duyên của nhà Phật

Như chúng ta đều biết đảng cộng sản Việt Nam hình thành do Hồ Chí Minh thành lập với sự tiếp tay của cộng sản quốc tế, trong bối cảnh xã hội Việt Nam và thế giới đang trải qua một cuộc chiến tranh thế giới kinh hoàng, và trình độ dân chúng trong nước gần như mù chữ 90 phần trăm, và hệ thống thông tin còn rất sơ khai, Hồ Chí Minh và đảng viên của họ đã thấy được nhân duyên này và họ đã tận dụng thời thế hỗn loạn này cũng như sự thiếu nhận thức của người dân còn non nớt, để kích động căm thù đối với chế độ thuộc địa tư bản và sự thành công này còn được kết hợp với nhiều thành phần và đảng phái yêu nước thời đó để cướp chính quyền và thành lập nên chính phủ gọi là Việt Minh.

Từ đây Hồ Chí Minh và đảng cộng sản của ông mới lộ ra bản chất độc ác, xảo quyệt, tham quyền độc đoán của mình bằng cách lập mưu tiêu diệt các đảng phái khác đã có công cùng thành lập nên chính phủ nhiều thành phần với mình. Chúng ta nghĩ: “Nếu trong giai đoạn này Hồ Chí Minh và đảng phái cộng sản của ông thực sự trung thực, yêu nước không tiêu diệt các đảng phái khác; Tổ chức bầu cử trung thực, để cùng nhau lo xây dựng đất nước thì lịch sử Việt Nam chắc chắn phải thay đổi nhiều. Và đất nước Việt Nam chắc chắn sẽ sáng sủa hơn, sẽ không có cuộc đấu tố trong CCRĐ làm chết hàng trăm ngàn người dân vô tội, sẽ không có 9 năm kháng chiến và trận điện biên phủ làm chết oan không biết bao nhiêu mạng người. Vì nếu còn có chính phủ liên hiệp thông qua bầu cử hợp pháp sẽ gồm nhiều thành phần thì chắc chắn Pháp sẽ không trở lại Việt Nam. Và nếu có trở lại cũng không đến nỗi gây ra cuộc chiến tranh 9 năm đó, sẽ không có cuộc di cư vào Nam của hàng triệu người chạy trốn cộng sản và nhiều vấn đề bất cập khác”

Có lẽ vì bị ám ảnh bởi thứ chủ nghĩa cộng sản hoang tưởng thời bấy giờ, và tận dụng thời thế hổn loạn lúc đó, nên Hồ Chí Minh và các đảng viên của ông ta không còn thấy gì cả. Cái cần nhất thời bấy giờ là phải độc quyền lãnh đạo, kết hợp với các đảng cộng sản khác làm một mũi dùi để hòng nhuộm đỏ các quốc gia còn lại, cho nên dù đã loại bỏ hoàn toàn các đảng phái khác, nhuộm đỏ toàn thể miền bắc Việt Nam. Nhưng đảng cộng sản vẫn không vừa lòng, và nhờ vào sự tiếp tay của cs Trung Quốc và Liên Xô, đảng cộng sản miền bắc đã xé rào Hiệp định Genève, để mở đường Nam tiến, gây ra cuộc chiến “huynh đệ tương tàn” suốt 20 năm tiếp theo (đến thời điểm này 2013 ta mới biết đây là nguyên nhân Hoa Kỳ và đồng minh phải nhảy vào can thiệp ở Miền Nam để hòng ngăn chặn sự bành trướng của chủ nghĩa cộng sản)

Vậy trong bài tham luận ngắn này ta tìm hiểu vì sao đảng cộng sản lại làm được những công việc kinh tởm đó, và đến bây giờ họ vẫn còn che dấu dân tộc nhân dân những sự thật lịch sử ấy. Chúng tôi nghỉ nhiệm vụ của các học giả trung thực ở trong nước và nước ngoài cần phải minh bạch tất cả những giai đoạn lịch sử còn mờ ám, từ ngày đảng cộng sản được thành lập tới nay, để cho người dân hiểu rõ ràng về công lẫn tội của họ. Tất cả những thông tin hiện nay trên báo chí của nhà nước cộng sản viết về những giai đoạn lịch sử này gần như không thể tin tưởng được. Ngay cả trang bách khoa từ điển mở Wikipedia, các tài liệu về những giai đoạn này cũng bị người cộng sản tham gia bóp méo. Vậy thì lịch sử Việt Nam giai đoạn cận đại này có còn trung thực và chính xác không? Và sẽ như thế nào? Nếu như các nhà sử học chân chính không quan tâm đến tiền đồ của dân tộc.

Trong phần này tôi muốn nêu câu hỏi và nhấn mạnh với các nhà chuyên nghiên cứu độc lập ở nước ngoài về lịch sử Việt Nam cận đại các chi tiết sau

1. Nguyên nhân cuộc cải cách ruộng đất và đấu tố ở miền bắc năm 1945 do ai khởi xướng và hậu quả như thế nào ?

2. Nguyên nhân mất tích của các nhà lãnh đạo tôn giáo trong thời kỳ cận đại của Việt Nam

3. Làm rõ các cái chết hoặc mất tích của các chính khách thân hào, nhân sĩ, những con người không dính líu gì tới chính trị đã bị đảng cộng sản thủ tiêu vì bản thân họ không muốn phục vụ cho đảng cộng sản Việt Nam.

Những học giả chân chính của dân tộc, các ngài phải làm sao để cho đảng cộng sản phải trả lời rõ ràng về những sự thật của giai đoạn lịch sử này, để con cháu chúng ta lớp hậu bối hiện nay sẽ hiểu được dã tâm và tội ác của đảng cộng sản. Và khi bộ mặt thật của đảng cộng sản được vạch trần thì chắc chắn chúng hậu bối sẽ không còn lẫn lộn giữa “chánh – tà”. Chân ngụy để có thể không còn nhầm lẩn trở lại phục vụ cho đảng cộng sản chống lại nhân dân và dân tộc như lớp trẻ thanh niên đang còn mơ hồ về đảng cộng sản hiện nay họ đang làm. Ở đây cũng cần nói rõ thêm, bản chất con người vốn không có hẳn tốt xấu, hoặc thiện ác, nhưng tư tưởng của chế độ đã giáo dục sai lầm làm cho con người lại trở thành tàn ác. Giết người không biết gớm tay, nhất là đối với thân nhân của mình mà người cộng sản Việt Nam đã giáo dục lòng căm thù đối với nhân dân, dân tộc mình cho lớp thanh niên Việt Nam trong suốt 80 năm qua để gây ra cuộc tương tàn cho dân tộc cho đến ngày nay. Chúng ta nghĩ nếu: “Hồ Chí Minh và các đồng chí của ông ấy không điên cuồng đem chủ nghĩa cộng sản vào Việt Nam thì Việt Nam hiện nay chắc chắn sẽ không kém Hàn Quốc và Thái Lan lẫn Singapor, và sẽ không có những cái chết vô ích của hàng triệu sinh mạng vô tội”. Vậy mà cho tới nay ban lãnh đạo của đảng cộng sản họ vẫn chưa nhận ra những sai lầm đó, dù thực chất con đường tư tưởng mà họ theo đuổi vẫn chưa bao giờ thực hiện thành công, họ vẫn cố tìm mọi cách để mị dân.

Ở Việt Nam hiện nay chính quyền của người cộng sản có vẻ thành công nhất về các mặt. Họ làm cho người dân càng lúc càng bần cùng ra, dối trá với nhau hơn để tồn tại, hoặc nghi ngờ lẫn nhau, họ muốn có một xã hội với dân trí thấp. Bởi dốt nát và đói khổ để họ dể cai trị dân, vì sao lại có những tiêu cực như vầy? Vì họ nói chính quyền của họ là chính quyền của nhân dân, của giai cấp bị bóc lột, nên mọi giai cấp khác họ đều coi là kẻ thù. Nếu có sử dụng những giai cấp trí thức và tư sản chẳng qua là việc bất khả kháng. Hảy xem từ ngày thành lập đảng cộng sản đến nay thành phần cốt cán của đảng như thế nào, thì sẽ hiểu vì sao những bất cập cứ xảy ra liên tiếp? Vì sao dân chúng cứ mãi bần cùng? Ngay cả trong thế kỷ 21 này, thử xem trong Bộ Chính Trị với 14 nhân vật chủ chốt (quyết định vận mạng của 90 triệu dân Việt Nam) này có cái bộ mặt nào mà được người dân bầu lên chăng? Và trình độ của họ như thế nào? Để lãnh đạo đất nước và hội nhập vào nền kinh tế thế giới. Hầu hết các nước họ đều cần những nhà lãnh đạo có trình độ, còn ở Việt Nam một vị thủ tướng lớp 2 trường làng, vì là dòng giống cộng sản nên được cất nhắc đưa lên theo kiểu phong trào, thì thử hỏi đất nước này không nghèo khổ mới là chuyện lạ.

Trong một gia đình chỉ với chừng 10 thành viên, nếu do người cha dốt nát mà độc quyền độc đoán trong mọi công việc thì chúng ta có thể hình dung là gia đình đó sẽ như thế nào rồi, huống chi cả một đất nước rộng lớn, với bao vấn đề.

Khi người lãnh đạo dốt nát mà bị bế tắc, thì phương thức sử dụng duy nhất của họ là bạo lực, mượn lực lượng công an và quân đội để bảo vệ chế độ và để răn đe mọi thế lực có ý đồ chống đối lại họ. Ở Việt Nam hiện nay phương thức này xem như có vẻ thành công, ít ra trong giai đoạn hiện nay. Điều này là hẳn nhiên vì trong thời bình hầu hết mọi người dân họ đều muốn yên ổn làm ăn họ không muốn chính quyền để ý đến, nhất là đối với chính thể độc đảng. Vì nếu lỡ vướng vào dù bất cứ lãnh vực nào họ cũng khó thể cầu cứu với ai? Vì họ biết pháp luật ở đây là pháp luật ma, luật rừng, muốn thắng phải có thế lực và có tiền, nếu không có hai điều kiện đó, dù người dân có vô tội đi nữa thì cũng trở thành người có tội. Nên người dân Việt Nam hiện nay họ dể trở thành một bầy cừu ngoan ngoãn, luôn biết nhẫn nhục và biết chụi đựng mọi bất công (Âu đây cũng là những đức tính tốt mà các giáo chủ trong các tôn giáo thường khuyên các tín đồ mình nên luôn thực hành?). Và có một điều trùng hợp và lạ lùng nữa mà người viết nhận ra là trong xã hội Việt Nam hiện nay chùa chiền mọc lên như nấm. Không phải là chùa nhỏ mà là những đại tu viện có thể chứa hàng ngàn tu sĩ, những tu viện này do những mạnh thường quân bí mật làm ra. Có người nói do tài trợ từ nước ngoài, nhưng theo cảm nghĩ của tôi: “Những cơ sở này chắc chắn do những tổ chức bí mật của nhà nước tài trợ, bởi ở Việt Nam không có một tổ chức cá nhân nào có thể bỏ ra hàng trăm hàng ngàn tỷ đồng để làm chùa. Và dù có tiền tài trợ từ nước ngoài đi nữa họ cũng không được phép tự xây dựng những cơ sở to lớn như vậy được, vì luật pháp của Việt Nam không cho phép”. Từ những cơ sở này, nhà nước họ sẽ đào tạo bí mật những nhà tu quốc doanh có nhiệm vụ quản lý tôn giáo và có nhiệm vụ đi giảng đạo để tuyên truyền cho đảng và nhà nước trong cộng đồng, đồng thời có những bộ phận bí mật chuyên theo dõi và cô lập những nhà tu có tư tưởng tự do .

Mọi ngõ ngách trong xã hội không đâu là không có những cặp mắt, và những lỗ tai bí mật để theo dõi mọi động tác của người dân. Nếu không vào chùa tu được, thì ở gia đình bạn sẽ được sự chăm sóc của rất nhiều tổ chức, như tổ dân phố, hội cựu chiến binh, tổ thanh tra, hội phụ nữ, hội người cao tuổi, công an khu vực.v.v... Bạn sẽ khó có thể qua mắt được những tổ chức này nếu bạn có những hành vi bất thường, hoặc để lộ ra tư tưởng không ưa chế độ. Tóm lại thì người dân trong nước hiện nay giống như cá nằm trong rọ, có miệng như câm, có tai như điếc, có mắt như mù, họ thường làm như vậy nếu muốn được yên thân.

Vừa qua trên mạng Youtube có phổ biến những đoạn phỏng vấn của phố Bosa TV đối với ông Thứ trưởng Ngoại giao Nguyễn Thanh Sơn, và ông này có vẻ khá tự hào về những thành tựu của Việt Nam gần đây, và luôn nhấn mạnh về những thay đổi này, có lẽ ông muốn nói về những thay đổi về kinh tế mở cửa của Việt Nam gần đây, nhưng dưới cặp mắt tôi thì Việt Nam hoàn toàn thất bại về mọi mặt kinh tế, xã hội lẫn văn hóa.

- Về kinh tế, như chúng ta đều biết trong thời gian gần đây, hàng chục ngàn công ty lớn nhỏ của Việt Nam lần lượt bị sụp đổ, nợ xấu của ngân hàng tràn lan. Nạn thất nghiệp trong nước không biết đâu mà thống kê hết.

- Về xã hội, vì nạn thất nghiệp gia tăng, nên nạn cướp giựt cũng hoành hành, cộng với lạm phát nên vật giá lương thực, thực phẩm tăng cao nên đời sống người dân hết sức khó khăn. Nạn giựt nợ và bể hụi tràn lan trong xã hội một cách dây chuyền.

Vì kinh tế và xã hội lao đao như vậy, nên tác động vào lãnh vực văn hóa rất lớn, bản chất của chủ nghĩa xã hội cộng sản vốn làm cho văn hóa con người khô cằn thì nay trong giai đoạn khủng hoảng này, niềm tin giữa người với người hoặc giữa các thành viên trong gia đình càng trở nên lạt lẽo hơn bao giờ hết. Niềm tin với nhau đã không còn, vì người ta phải đối diện với nạn dối trá, lừa đảo, tràn lan nên nghi ngờ giữa mọi người với nhau là lẽ đương nhiên.

Đó là bộ mặt thật của xã hội Việt Nam hiện nay, mà ông thứ trưởng ngoại giao lại tự hào? Có lẽ vì ông chỉ tiếp xúc với chừng vài ba phần trăm con người cùng giai cấp thống trị với ông nên ông chủ quan chăng? Hoặc là ông định giở chiêu bài mị dân-tuyên truyền với người nước ngoài chăng? Vì ông biết là hầu hết họ đều không hiểu rõ thực chất chiều sâu của xã hội Việt Nam hiện nay chăng? 

Những người nước ngoài nên hiểu rằng: “Mấy mươi năm qua, từ ngày hòa bình đến giờ đảng cộng sản chẳng làm cái gì ra hồn cho người dân ở Việt Nam cả. Chỉ thấy quan chức toàn là tham nhũng, những đồng tiền được sự giúp đỡ hoặc vay mượn từ nước ngoài là cơ hội cho các quan chức liên quan có cơ hội đục khoét. Các công trình thì “nay làm mai phá” vì bị rút ruột một cách tinh vi. Trong khi hàng triệu gia đình bữa đói bữa no, thì hầu hết các quan chức mà đảng cộng sản gọi là công bộc của dân lại thường làm việc ký hợp đồng ở các tụ điểm ăn chơi mà không cơ quan nào có thể kiểm soát nổi

Ở trong nước thử quan sát sơ qua thì ai cũng biết những tụ điểm ăn chơi đàn điếm, những cơ sở làm ra tiền không cần sức lao động nhiều đều là của các quan chức lớn địa phương, hoặc do các ngài bảo kê. Sở dĩ tôi phải nói qua những điều này, để cho người Việt ở nước ngoài hiểu rằng: “Đừng bao giờ tin những lời nói của các quan chức cộng sản, họ chỉ giỏi tuyên truyền, chứ thật sự cái cơ chế của đảng cộng sản không làm được gì cho dân nghèo cả. Cứ nhìn mấy mươi năm hòa bình đến nay dân nghèo ở Việt Nam hưởng được gì từ cái chế độ này. Ngay cả cái sổ nghèo, hoặc là nhà tình nghĩa gì cũng là do các cấp đảng chi bộ của họ quyết định, nói tóm lại họ chỉ chọn lọc dành cho người của họ. Còn dân nghèo thực thụ, những người nạn nhân của chính sách phân loại của họ thì chẳng bao giờ được sự giúp đỡ từ những chính sách của chính quyền. Đáng lẽ ra họ không nên rêu rao chế độ của họ là chế độ cộng sản hoặc là chế độ xã hội chủ nghĩa mà nên gọi chủ nghĩa của họ là chủ nghĩa Tư bản đỏ thì đúng hơn. Chủ nghĩa tư bản ở các nước trên thế giới được người cộng sản cho là bóc lột người nghèo. Nhưng ngẫm lại thì họ còn có những tổ chức nhân đạo phi nhà nước, họ còn có các nhà tư bản hảo tâm, người dân của họ còn biết đùm bọc lẩn nhau vì xã hội của họ còn có người giàu người nghèo. Còn ở Việt Nam, vì luôn vấp phải chính sách sai lầm của những nhà lãnh đạo dốt mà tài khôn, nên người dân ai cũng gặp khó khăn cả, thì đâu có thể giúp đỡ ai được! Những ông tư bản đỏ, cũng đâu dám tung tiền giúp đỡ người nghèo như các nhà tư bản nước ngoài vì họ sợ đảng để ý. Tóm lại thì cái chủ nghĩa độc tài đảng trị này nó chỉ là một thứ chủ nghĩa gần như man rợ chỉ phục vụ cho một nhóm nhỏ trong xã hội chừng khoảng vài ba phần trăm, phải gọi nó như một băng đảng MAFIA là đúng nhất. Vì hòa bình đến nay gần 40 năm rồi, có một chính quyền bang giao và làm ăn với quốc tế nào mà trong nước không có một bộ luật gì gọi là nhân bản cho người dân. Có chăng cũng chỉ là hình thức, chỉ xử theo một chiều, dân trong nước không có một quyền gì gọi là để làm người của mình, hễ chúng muốn bắt ai là bắt, tự tạo ra cớ là bắt, không khác gì thời kỳ nô lệ tàu của ngàn năm trước.

Hầu hết các quan chức lớn nhỏ trong hệ thống của đảng cộng sản, vì bị cái cơ chế trong đảng tạo ra, chẳng có tên nào là đủ tư cách làm người, chỉ giỏi nói láo nói xạo với dân. Với người nước ngoài thì bợ đỡ, khúm núm, đối với người dân trong nước thì kết bè kết cánh hùm hổ không khác gì loài quỷ đói. Trong bộ chính trị lẫn trong TƯ đảng chẳng thấy có một nhân vật nào thực tâm lo cho dân, cho nước. Suốt ngày chỉ nghe nói củng cố đảng, học gương đạo đức của “bác” mà chẳng bao giờ làm một cái gì thực tế cho người dân? Họ làm đường làm cầu làm các điểm vui chơi như công viên chẳng qua là để kinh doanh, làm giàu cho đảng của họ. Còn bệnh viện, trường học công lẫn tư đều phải đóng tiền. Người dân nếu chẳng may bị bệnh hoặc tai nạn, đưa vào bệnh viện nếu không có tiền đóng viện phí thì bác sĩ không điều trị. Trẻ em nghèo vào trường học nếu không đủ tiền đóng học phí thì sẽ bị giáo viên phụ trách làm khó dể, và áp lực nên trước sau gì cũng sẽ tự bỏ học...v.v... Nói tóm lại không có gì ở Việt Nam mà người dân được hưởng từ lợi ích của đảng cộng sản mang lại. Trong khi đó họ lai rêu rao với quốc tế và trên các phương tiện tuyên truyền là mọi người dân đều được sống hạnh phúc và bình đẳng nhờ vào sự lãnh đạo tài tình của đảng. Đáng ra điện nước, giao thông, bệnh viện trường học, người dân phải đóng tiền sòng phẳng thì người dân phải có những quyền như quyền ngôn luận, quyền bầu cử, quyền được phản biện...v.v... Nhưng đảng cộng sản đã bóp nghẹt tất cả những quyền hạn cơ bản trên, bằng lực lượng công an hùng hậu.

Như vậy thì thử hỏi những lập luận đáng tự hào về chính phủ của ông Thứ trưởng Ngoại giao của Việt Nam có đúng không? Tôi chắc chắn một điều ông thứ trưởng chỉ mị người nước ngoài thôi. Và thật đáng buồn khi những trò quỷ quái này của ông lại được một số người nước ngoài tin tưởng và hưởng ứng, trong đó có phố Bosa TV, đã tiếp tay đưa lên mạng Youtube những clip này để hòng lừa gạt những người nước ngoài nhẹ dạ, còn mơ hồ về đảng cộng sản Việt Nam. Và đáng buồn hơn nữa có những người từng vượt biên chạy trốn cộng sản, những người đã từng là tù nhân của đảng cộng sản, những người đã từng là những kẻ không đội trời chung với đảng cộng sản, bây giờ trở lại tin tưởng vào những lời ru ngọt của họ. Đáng ra chính chúng tôi những người đang nằm trong rọ của họ, chúng tôi phải sợ họ mà giả ngây, giả dại để được yên thân. Còn các vị ở trong cái nôi của dân chủ tự do, các vị lại sợ họ sao? các vị hãy chửi thẳng vào mặt họ là các ông là đồ hèn hạ và giả dối, chỉ biết ác với dân mà hèn với giặc

Nhờ mạng internet, tôi rất khâm phục ông dân biểu người việt Cao Quang Ánh đã trả lời thẳng thừng với thứ Trưởng ngoại Giao Nguyễn Thanh Sơn khi ông này đề nghị được gặp ngài dân biểu, để trao đổi về một số vấn đề, (chắc có lẽ là định nhờ vào uy tín của ngài dân biểu để giúp đỡ ông trong công việc tuyên truyền cho nhà nước cộng sản đối với những người việt kiều hải ngoại đây). Nhưng ngài dân biểu Cao Quang Ánh đã trả lời thẳng thừng với ông Nguyễn Thanh Sơn: “ông sẽ không tiếp phái đoàn của Việt Nam, chừng nào mà Việt Nam còn đàn áp và giam cầm những người tranh đấu cho nhân quyền trong nước, và còn áp dụng chính sách độc tài với người dân trong nước…”

Tôi nghĩ ít ra cần phải có những người thẳng thắn và minh bạch như thế thì đảng cộng sản nó mới biết nhục, hết còn cao giọng dối trá lừa bịp người khác. Và tôi cũng rất cảm phục ông Nguyễn Xuân Nghĩa chủ tịch hội người Việt Nam ở nam California, khi ông trả lời ông Ngô Đình Vận về cái nhìn của ông đối với người dân trong nước, và chính quyền của đảng cộng sản. Những câu trả lời của ông đã chứng tỏ ông ấy hiểu rất rõ về bản chất của đảng cộng sản Việt Nam hiện nay.

Đáng ra chúng tôi phải ủng hộ người cộng sản, nhưng chúng tôi đã thấy rõ sự bất lực của họ trong việc điều hành đất nước. Với đủ thứ bất công trong xã hội, một xã hội được điều hành toàn bằng công an và bằng bạo lực, thì thử hỏi người dân làm sao có thể yên tâm làm ăn được. Chẳng thà chúng tôi lên tiếng phản đối những bất công, dù chỉ một lần còn hơn cứ sống theo kiểu: “Thấy những điều bất công, tiêu cực trước mắt mà không dám nói ra, có mắt như đui, có tai như điếc, có miệng như câm thì thử hỏi có đáng sống không?”

Tôi nghĩ tất cả chúng ta dù là người dân trong nước cũng như ở nước ngoài, dù là giai cấp nào, đoàn thể nào, tôn giáo nào. Trước mắt chúng ta phải đoàn kết lại và cương quyết đồng một lòng nói “không” với người cộng sản thì mới mong xóa cái đảng MAFIA này được và xây dựng đất nước VN phồn vinh.

  • luumanhcongtu 21 hours ago

    NỖi bất hạnh nhất cho dân tộc VN bị chủ nghĩa Cộng Sản bá đạo. Có 157 quốc gia theo tư bản, duy nhất chỉ còn Cộng Nô VN và Bắc Hàn gân cổ, đang có ước mơ biến thế giới nầy thành cảnh thiên đường ăn độn cơm với cát.
  • Songkla 20 hours ago

    Đã gần 38 năm rồi tác giả chưa hiểu được CS nên viết câu" đáng lẽ ra, chúng ta nên ủng hộ người CS". Thật thương cho dân Việt, không biết đến bao giờ họ mới hiểu được người CS. lúc đó có lẽ họ đã nói thành thạo tiếng Tàu rồi, thật đáng buồn !!
    • Avatar
      Trần Dân Tiên - hồ chó Songkla 19 hours ago

      Đó là sự thật bạn à, chúng tôi ở trong nước là một bầy cừu, một bầy cừu tưởng chừng như vô vọng cho đến khi đc X (Dũng xà mâu) ra cái nghị định chống các trang mạng lề dân (DLB, QLB, BĐ...). Quả thật bọn chúng quá xảo trá, dân Việt thì quá hiền khi tất cả các thông tin trong nước gần như bít bùng...
      Tôi thật sự tội nghiệp cho mình và cho đàn cừu hoang! Sống trên mãnh đất này đúng 35 năm rồi. Than ôi!!!
  • Avatar
    Khai Ngộ 9 hours ago

    Xin cám ơn và chúc mừng, ngày càng nhiều người đã hiểu ra, nhận ra:
    "Tôi nghĩ tất cả chúng ta dù là người dân trong nước cũng như ở nước
    ngoài, dù là giai cấp nào, đoàn thể nào, tôn giáo nào. Trước mắt chúng
    ta phải đoàn kết lại và cương quyết đồng một lòng nói “không” với người
    cộng sản thì mới mong xóa cái đảng MAFIA này được và xây dựng đất nước
    VN phồn vinh."
  • Avatar
    Bà Năm Trầu Hốc Môn 12 hours ago

    Đừng để cộng sản tồn tại trong nền văn minh nhân loại