Saturday, July 16, 2016

Thế chiến III: Mỹ chia nước Tàu ra từng mảnh để trị

Nguyễn Vĩnh Long Hồ (Danlambao) - Phán quyết PCA đặt Tập Cận Bình vào thế “trên đe dưới búa”, một sự lựa chọn khó khăn là: Nếu xem thường “luật pháp quốc tế”, tẩy chay phán quyết của Tòa Trọng tài PCA ngày 12/7/2016 bác bỏ yêu sách chủ quyền của TC ở Biển Đông. Họ Tập phải chấp nhận xung đột với Hải quân Mỹ + đồng minh Nhật, Ấn, Australia và khối ASEAN và cả thế giới nói chung. Còn nếu nhượng bộ Mỹ & đồng minh và ASEAN, họ Tập sẽ phải chịu áp lực từ dư luận và phong trào chủ nghĩa dân tộc cực đoan trong nước...

Washington đang tìm cách tạo cớ, gây chiến tranh Thế chiến III với Bắc Kinh trên Biển Đông để xé Tàu Cộng ra nhiều nước nhỏ để trị. Liệu Tập Cận Bình ngạo mạn có thoát được cái “bẩy chiến lược” do Mỹ giăng ra trên Biển Đông?...

*

Siêu cường là quốc gia thế nào?

Thuật ngữ siêu cường là một quốc gia đứng hàng thứ nhất trong hệ thống quốc tế và khả năng gây hưởng tới những sự kiện và phô trương sức mạnh trên phạm vi toàn thế giới; siêu cường thường được coi có mức quyền lực cao hơn cường quốc. Thuật ngữ này được sử dụng lần đầu tiên năm 1943 để chỉ Liên bang Xô Viết cùng Hoa Kỳ được coi là 2 siêu cường trong cuộc “chiến tranh lạnh”. Những đặc điểm của một siêu cường:

[1] Quân sự: Khả năng thể hiện sức mạnh trên thế giới. Trên thế giới hiện đại, điều nầy đòi hỏi không chỉ một lực lượng quân sự mạnh mà còn có khả năng lập cầu không vận nhanh chóng bằng đường biển, đường không để triển khai lực lượng quân sự và cung cấp tiếp liệu cho lực lượng quân sự đó, nhằm tăng cường lợi ích quốc gia cũng như được sự ủng hộ của dân chúng cho hành động đó.

[2] Văn hóa: Ảnh hưởng văn hóa mạnh mẽ, “quyền lực mềm”. Ảnh hưởng văn hóa ngụ ý một lĩnh vực triết học. âm nhạc, điện ảnh và ý thức hệ phát triển.

[3] Địa lý: diện tích lãnh thổ hay biển thuộc quyền kiểm soát của họ. Lãnh thổ cho phép một quốc gia khai thác tài nguyên và trồng cây nông nghiệp, tăng khả năng tự cung cấp. Đây là yêu tố quan trọng trong chiến tranh, bởi nó cho phép các khả năng như rút lui, tái hợp và tái tổ chức, cũng như đặt các trạm radar và bệ phóng tên lửa tầm xa, thậm chí một nước giàu nhưng có lãnh thổ nhỏ cũng dễ bị tổn thương hơn trong chiến tranh.

Hoa Kỳ: Được thế giới đánh giá là quốc gia có chủ quyền duy nhất, đạt đủ các yếu tố trở thành một siêu cường, nhờ vào các yếu tố sau đây:

- Địa lý: Hoa Kỳ là nước lớn thứ 3 thế giới theo diện tích lục địa sau Nga và Canada.

- Dân số: Với 313 triệu dân, chiếm khoảng 5% dân số thế giới, Hoa Kỳ là nước đông dân thứ ba. Nước này có tỷ lệ tăng trưởng dân số cao nhất trong các nước phát triển. Theo LHQ, Hoa Kỳ có chỉ số phát triển con người đứng hàng thứ 4 thế giới.

- Chính trị: Hoa Kỳ có nền chính trị “Dân chủ Cộng hòa” ổn định, đóng góp khoảng 22% ngân sách LHQ và là thành viên thường trực của Hội đồng Bảo An LHQ với quyền phủ quyết. Lập trường của Hoa Kỳ về các vấn đề quốc tế thường được các quốc gia trên thế giới ủng hộ, đặc biệt như: Anh, Canada, Australia, Đức, Nhật, Ấn, Hàn, Israel…

- Quân sự: Hoa Kỳ có mức chi tiêu quân sự lớn hơn cả 12 nước đứng tiếp sau họ cộng lại. Năm 2006, họ sở hữu kho vũ khí hạt nhân lớn thứ 2 thế giới và một số hệ thống vũ khí kỹ thuật tân tiến nhất hiện nay cùng khoản chi tiêu lớn cho phép triển khai quân đội tới bất kỳ địa điểm nào trên thế giới, đó là hệ thống HKMH của Hải quân Hoa Kỳ. 

Hải quân Mỹ đang vận hành 13 chiếc tàu có thể được gọi là HKMH, nhưng chỉ gọi 11 chiếc là HKMH thực sự. Theo tạp chí The Diplomat, Hải quân Mỹ đưa vào biên chế tàu tấn công đổ bộ hạng nhất USS America và tàu cùng loại tên USS Tripoli. Khi hoạt động, USS America USS Tripoli sẽ có tới 20 chiếc chiến đấu cơ tàng hình cất cánh thằng đứng F-35B và đóng vai trò quan trọng trong việc duy trì ưu thế trên không của hải quân Mỹ (USS America có kích thước và tầm cỡ tàu sân bay Charles De Gaulle của Pháp và INS Vikramaditya của Ấn Độ).

Ngoài ra siêu hạm USS Zumwalt sẽ được biên chế Hải quân Mỹ trong năm 2016 theo kế hoạch. Khiến Bắc Kinh không vui.

- Văn hóa: Văn hóa Mỹ có có tầm ảnh hưởng trên khắp thế giới, đặc biệt ở những vùng nói tiếng Anh như âm nhạc, điện ảnh, thể thao...

- Kinh tế & tài chính: Hoa Kỳ sở hữu nền kinh tế quốc gia lớn nhất thế giới với trị giá 15 ngàn tỷ USD. Hoa Kỳ chiếm 21% GDP của thế giới. Nước này thường có mức độ tăng trưởng kinh tế từ mức trung bình tới cao. Trong 20 năm qua, mức tăng trưởng kinh tế Hoa Kỳ trung bình chỉ hơn 3% mỗi năm.

Hoa Kỳ có mức GDP trên đầu người lớn hơn bất kỳ một siêu cường đang nổi lên và cao hơn hầu hết các nước công nghiệp phát triển khác, ở mức khoảng 48.000 USD/ năm.

Hoa Kỳ là nơi đóng trụ sở của tập đoàn quốc tế và các định chế tài chính. Các công ty Mỹ giữ vai trò hàng đầu trong nhiều lĩnh vực như vật liệu mới, điện tử và viễn thông, công nghệ thông tin, vũ trụ, năng lượng, công nghệ sinh học, dược phẩm, tin học sinh học (bioinformatics), cơ khí hóa chất (chemical engineering) và phần mềm. Nước này là nhà sản xuất hàng đầu về hàng hóa tiêu dùng và sản phẩm nông nghiệp, dù phải phụ thuộc vào dầu mỏ nhập cảng.

Hoa Kỳ có ảnh hưởng mang tính quyết định với các định chế tài chánh quốc tế như Quỹ tiền tệ quốc tế và Ngân hàng thế giới; đồng dollar Mỹ là đồng tiền tệ dự trữ và trao đổi quan trọng nhất trên thế giới.

Ngày 17/6/2016, TT Putin phát biểu tại Diễn đàn Kinh tế Thế giới tại St. Petersburg: “Mỹ là một cường quốc mạnh, có thể ngày nay là “siêu cường duy nhất”. Chúng tôi chấp nhận điều đó và sẵn sàng làm việc với Mỹ”. 

Tàu cộng:

Tàu Cộng thường được coi là một siêu cường đang nổi lên. Chưa cần tính số liệu kinh tế của Hồng Kông và Macao, Đại Lục hiện là nền kinh tế đứng thứ nhất thế giới và hiện được coi là một siêu cường đang nổi lên nhờ dân số đông đảo và mức độ tăng trưởng kinh tế rất nhanh với tỷ lệ bình quân hàng năm là 6.9%. Sở hữu các lực lượng vũ trang lớn nhất thế giới, Tàu Cộng hiện là một trong 5 thành viên thường trực Hội Đồng Bảo An LHQ.

“Giấc Mơ Trung Hoa”: Tham vọng đế quốc của Tập Cận Bình

Từ khi nắm quyền lãnh đạo ĐCSTQ hồi tháng 11/2012, các tham vọng vĩ đại của họ Tập đã trở nên nổi tiếng. Trong nước, họ Tập đã thúc đẩy mục tiêu lớn mà họ Tập gọi là “Trung Quốc mộng”: “Đại phục hưng dân tộc Trung Hoa”. Họ Tập gây ngạc nhiên cho hầu hết giới quan sát bởi tốc độ và hiệu quả trong việc củng cố quyền lực trong ĐCSTQ và QĐNDTQ. Giờ đây, Tập Cận Bình được coi là nhà lãnh đạo quyền lực nhất của Đại Lục sau Đặng Tiểu Bình, nếu không nói là sau Mao Trạch Đông.

Hai cột trụ chính của chính sách đối ngoại quyết đoán của họ Tập, gồm sự chủ động về mặt an ninh, chủ yếu trong lĩnh vực hàng hải và ngoại giao kinh tế qua cái gọi là chính sách “một vành đai, một con đường” (Nhất đới nhất lộ). Điều nầy cho thấy họ Tập không hài lòng với việc biến TC thành một cường quốc khu vực mà xa hơn, hắn ta còn muốn biến TC thành một thế lực hàng đầu và thậm chí chi phối các vùng trọng yếu của châu Á-TBD. Quả thật, là một người thích tìm hiểu lịch sử, họ Tập đang cố khôi phục vai trò TC trong hệ thống Đông Á đương đại ở tầm cao lịch sử như trong thời đại “Đế chế Trung Hoa (221 TCN - 1911).

Liệu TC của họ Tập có sẵn sàng giành lại vinh quang của tiên đế? Chúng ta có thể so sánh TC hôm nay với TQ sơ kỳ Minh Triều (1368-1424) vốn thủ đắc bá quyền một phần khu vực Đông Á. Về GDP, vị thế kinh tế của TQ triều Minh thời điểm đỉnh cao quyền lực mạnh hơn so với Mỹ hiện nay. Nhưng quyền bá chủ không chỉ liên quan đến vật lực mà đó sự kết hợp giữa tính vượt trội về vật lực và tính chính đáng xã hội, khả năng kiểm soát các kết quả quốc tế quan trọng và một mức độ ưng thuận và chấp nhận nhất định từ các quốc gia khác trong hệ thống.

Các lân bang của TQ sơ kỳ Minh Triều có 4 chiến lược chính trong phản ứng và ứng xử với triều Minh. Phân hạng theo mức độ hợp tác từ cao xuống thấp, bốn chiến lược đó là:

- Gắn chặt (identification).
- Thần phục (deference)
- Tiếp cận (access)
- Thoát ly (exit)

Hầu hết các lân bang của Tàu triều Minh thuận theo chiến lược thần phục, nhưng không nhất thiết phải chấp nhận tính chính đáng của hệ thống quan hệ quốc tế theo thứ bậc của Đế quốc Trung Hoa được biểu hiện qua sự triều cống.

Trong lịch sử, TQ được coi là một thế lực hiếu chiến, chủ nghĩa bành trướng của họ thể hiện qua các hoạt động quân sự và các chính sách ngoại giao là một nỗi lo ngại đáng kể của các nước lân cận. Bản chất của người Tàu cho ta thấy sự tự cao của họ, nước của họ là trung tâm quyền lực của thế giới loài người, nên đặt tên nước của họ là Trung Hoa là cái rốn của vũ trụ.

Trong thời kỳ XHCN, đối với các nước cùng một ý thức hệ như VN và Bắc Hàn cái nhìn kiểu mới về quan hệ “bá chủ - chư hầu” của TC là nền tảng của nền ngoại giao TC sau khi ĐCSTQ nắm chính quyền, đặc biệt trong quan hệ Việt-Trung. Thân phận chư hầu được Bắc Kinh dùng để đổi chác trên lưng dân tộc VN mang tính chiến lược với Mỹ.

Phát biểu tại buổi lễ Kỷ Niệm 95 năm ngày thành lập ĐCSTQ, Tập Cận Bình thẳng thắn tuyên bố (che giấu tham vọng): “TQ không hề muốn bá chủ thế giới, nhưng sẽ không bao giờ chịu khuất phục trước mối đe dọa của bất kỳ lực lượng quân sự nào”. Tuyên bố của họ Tập được đưa ra ngay trước thềm phán quyết của Tòa Trọng tài Thường trực về vụ kiện tranh chấp tại Biển Đông với Philippines vào ngày 12/7/2016.

“Hành động dằn mặt như vậy không phản ảnh sức mạnh thực sự và sẽ không thể ngăn chận bất kỳ ai”, họ Tập ám chỉ vào việc Mỹ điều tàu chiến tuần tra tại Biển Đông. Về phía các quốc gia láng giềng tại ven Biển Đông. Bắc Kinh đã ngang ngược tuyên bố chủ quyền ở hầu hết diện tích 80% Biển Đông, chồng chéo lên chủ quyền của Indonesia, Philippines, Brunei, Malaysia và Việt Nam. Bắc Kinh cũng đã ngang ngược đẩy mạnh xây dựng phi pháp các cơ sở quân sự tại 2 quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa của Việt Nam.

Thế Chiến Thứ III: Mỹ chia Tàu Cộng ra từng nước nhỏ để trị:

Lịch sử thế giới chứng minh Hoa Kỳ đã đấu tranh quyết liệt để giữ vững vị trí siêu cường số 1 thế giới qua 2 cuộc thế chiến thứ I & II:

[1] Thế Chiến I:

Diễn ra từ tháng 6//1914 đến tháng 11/1918 là một cuộc chiến tranh quyết liệt, quy mô to lớn thứ nhì trong lịch sử nhân loại về quy mô và sự khốc liệt của nó, chỉ đứng sau thế chiến II. Cuộc chiến tranh có chiến trường chính bao trùm khắp châu Âu và Bắc Mỹ vào vòng chiến với số người chết trên 19 triệu người.

Đây là cuộc chiến giữa phe Hiệp Ước (Anh, Pháp, Nga và Hoa Kỳ) và phe Liên Minh (Đức, Áo, Hung, Bulgaria và Ottoman). Cuộc đại chiến mở đầu với sự kiện Hoàng tử Áo - Hung bị ám sát, dẫn đến Áo - Hung tuyên chiến với Serbia. Sự kiện nầy được tiếp nối bởi việc Hoàng đế Đức là Wihelm II truyền lệnh cho các tướng xua quân tấn công Bỉ, Luxembourg và Pháp theo kế hoạch Schlieffen. Hơn 70 triệu quân nhân được huy động ra mặt trận, trong số đó có 60 triệu người Âu châu, trong cuộc chiến tranh lớn thứ hai trong lịch sử. Thế chiến I, nước Anh suy yếu từ cường quốc thứ 2 thế giới, nhường ngôi cho Nga đứng nhì thế giới.

[2] Thế Chiến II:

Diễn ra từ 1/9/1939 - tháng 2/9/1945 giữa các lực lượng Đồng Minh và phe Trục theo chủ nghĩa Phát Xít. Hầu hết mọi lục địa trên thế giới đều bị ảnh hưởng của cuộc chiến tranh nầy. Cho tới nay, nó là cuộc chiến quy mô rộng lớn và thiệt hại nhất trong lịch sử nhân loại.

Các nguyên nhân cuộc chiến trong đó có Hòa ước Versailles, đại khủng hoảng, chủ nghĩa dân tộc cực đoan, chủ nghĩa phát xít và chủ nghĩa quân phiệt. Một số người cho rằng, đó là khi Đức xâm lược Ba Lan vào ngày 1/9/1939, một số người khác tính ngày Nhật Bản xâm lược Trung Quốc vào ngày 7/7/1937, còn một số khác thì tính vào Nhật Bản xâm lăng Mãn Châu vào năm 1931. Cũng một số người khác cho rằng 2 cuộc thế chiến thực ra chỉ là một và được chia ra bởi một cuộc ngừng bắn.

Các chiến sự đã xảy ra tại Đại Tây Dương, châu Phi, Bắc Phi, Trung Đông, Địa Trung Hải, Thái Bình Dương và phần lớn của Đông Á và Đông Nam Á. Cuộc chiến kết thúc tại châu Âu khi Đức đầu hàng vào ngày 8/5/1945, nhưng vẫn tiếp tục tại châu Á cho đến khi Nhật Bản đầu hàng vào ngày 2/9/1945. 

Thế chiến II là một cuộc chiến tranh toàn diện, kể cả dân thường không ở mặt trận cũng bị đánh bom hàng loạt. Khoảng 70 triệu người đã bị chết do cuộc chiến này, kể cả các hành động tàn sát diệt chủng của Đức Quốc Xã (Holocaust). 60% người chết là thường dân, chết vì bệnh dịch, nạn đói, nạn diệt chủng và bom đạn. Thiệt hại nặng nhất là Liên Xô với 23 tới 27 triệu người chết. Kết quả, sau Thế chiến II Liên Xô suy yếu dần chỉ còn là cường quốc.

Năm 1991, Hoa Kỳ đánh Liên Xô, đệ nhị siêu cường vỡ ra từng mảnh. Lần đầu tiên, Hoa Kỳ triệt hạ một đệ nhị siêu cường mà không cần dùng đến hành động quân sự, như Tổng thống Kennedy tuyên bố: “Muốn diệt Cộng sản, không cần tốn một viên đạn. Mỹ dùng “chiến tranh Kinh tế” để tiêu diệt LX vỡ ra từng mảnh”. Nga nhường ngôi đệ nhị cường quốc cho Tàu Cộng.

[3] Thế chiến III: tại sao Mỹ phải đánh Tàu cộng vỡ ra từng mảnh trước năm 2020?

Theo các nhà phân tích: Tới năm 2020 nếu TC vẫn duy trì được đà phát triển như hiện nay, GDP của TC sẽ vượt mặt Mỹ và trở thành đệ nhất cường quốc thế giới thì Hoa Kỳ sẽ trở thành quốc gia hạng nhì sau Tàu Cộng. Tiếng nói của cường quốc hạng nhì sẽ không còn trọng lượng, trở thành lạc lõng giữa các cộng đồng quốc tế, chẳng còn ai muốn lắng nghe. Vì vậy, Mỹ phải đánh TC vỡ ra từng mảnh từ đây đến năm 2020 trước khi quá muộn.

Mấy ngàn năm về trước, chính trị của Hàn Phi Tử khả dĩ thu vào 2 điểm chủ yếu:

- Đối ngoại không gì hơn “thực lực”.
- Đối nội không gì hơn “quyền lực”.

Quan hệ giữa nước nầy với nước kia nếu không có thực lực thì lấy gì phát triển và tồn tại. Việc trong nước mà không có quyền lực lấy gì thống trị thì làm sao thay đổi cả đường lối sinh hoạt của nhân dân. Bởi vậy, ông phán một lời tuy ngắn ngủi nhưng rất minh bạch đã trải qua mấy ngàn, đến nay vẫn còn giá trị: “Lực đa tắc nhân triều, lực thiểu tắc triều ư nhân cố minh quân vụ lực” (Lực khỏe thì thiên hạ theo ta, lực yếu thì ta buộc phải phục tùng thiên hạ, cho nên một ông vua giỏi là phải kiến thiết lực mạnh).

Theo William C. Wohlforth - GS ĐH Dartmouth & Stephen G. Brooks Phó GS - Đánh giá nước Mỹ trong cuốn sách: “Nước Mỹ ngoài biên giới: Vai trò toàn cầu của Hoa Kỳ trong thế kỷ XXI” (Oxford University Press, 2016). Tóm tắt những điểm chính:

Sau hai thập kỷ rưỡi, vị trí siêu cường duy nhất trên thế giới của Hoa Kỳ sắp kết thúc?” Nhiều người đồng ý vì họ nhìn thấy một TC đang tăng trưởng nhanh và sẵn sàng bắt kịp hoặc thậm chí vượt Mỹ trong tương lai gần. Bằng nhiều thước đo, nền kinh tế của TC được nhận định là đang trên đường trở thành lớn nhất thế giới và ngay cả khi tăng trưởng chậm lại, nó vẫn sẽ vượt qua nền kinh tế Hoa Kỳ trong nhiều năm. Kho bạc của nước này đầy ắp tiền bạc, Bắc Kinh sử dụng sự giàu có mới của mình để thu hút bạn bè, ngăn chận kẻ thù, hiện đại hóa quân đội của mình và khẳng định tuyên bố chủ quyền ở ngoại vi của quốc gia này. Do đó, đối với nhiều người, vấn đề không phải là liệu TC sẽ trở thành một siêu cường hay không, mà chỉ là thời điểm nhanh hay chậm.

Nhưng đây là suy nghĩ mơ mộng hay sợ hãi. Tăng trưởng kinh tế không còn được chuyển hóa trực tiếp vào sức mạnh quân sự như nó đã làm trong quá khứ, điều đó có nghĩa rằng bây giờ khó khăn hơn bao giờ hết cho những quyền lực mới nổi và có khả năng những quyền lực đã bị suy giảm và TC là nước duy nhất có khả năng để trở thành một đối thủ toàn cầu thực sự của Hoa Kỳ. Nhưng, TC còn phải đối mặt với thách thức khó khăn hơn các quốc gia tăng trưởng trước đó vì TC bị tụt hậu khá xa về công nghệ. Mặc dù sự thống trị kinh tế của Hoa Kỳ đã bị suy giảm từ đỉnh điểm, ưu thế quân sự tuyệt đối của nước nầy không vì thế mà suy giảm. Thay vì chờ đợi một sự chuyển đổi quyền lực trong bàn cờ chính trị quốc tế, mọi người nên bắt đầu làm quen với một thế giới trong đó Hoa Kỳ vẫn là siêu cường duy nhất trong nhiều thập kỷ tới. 

Trong dự báo về vị trí quyền lực trong tương lai của Tàu Cộng, nhiều thách thức của quốc gia này đã được nhắc đến: nền kinh tế chậm lại, môi trường ô nhiễm, tham nhũng tràn lan, thị trường tài chánh đầy nguy hiểm, không tồn tại mạng lưới an sinh xã hội, nhanh chóng lão hóa dân số và tầng lớp trung lưu bất ổn. Gót chân Achilles thực sự của TC trên sân khấu chính trị thế giới: công nghệ lạc hậu so với Hoa Kỳ. So với các thế lực đang lên trước đây, TC tụt hậu công nghệ với Mỹ lớn hơn... 

Một chỉ số nữa về khoảng cách công nghệ là số bằng sáng chế ghi danh tại Hoa Kỳ, Châu Âu và Nhật Bản. Trong năm 2012, gần 14.000 bằng sáng chế có nguồn gốc ở Hoa Kỳ, so với dưới 2.000 ở Tàu Cộng. Theo National Science Foundation cho thấy, tình trạng tương tự về giải Nobel về Vật lý, Hóa học và Sinh lý học và Y học. Kể từ năm 1990, 114 giải đã được trao cho các nhà nghiên cứu Hoa Kỳ, trong khi TC chỉ nhận được có 02. Có một điều, sự tàn phá môi trường ghê gớm ở Hoa Lục vì ưu tiên tăng trưởng GDP...”

Hoa Kỳ phải tấn công & triệt hạ Tàu cộng bằng mọi giá:

Về kinh tế: 

Theo Ruchir Sharma, tác giả bài viết “How China Fell Off the Miracle Path” (Phép mầu kinh tế China đang chấm dứt thế nào?” được The New York Times đăng, số ra ngày 03/6/2016. Xin tóm tắt những điểm chính:

- Những tác động chính đã định hình sự hưng thịnh và suy vong của các quốc gia kể từ sau cuộc khủng khoảng tài chánh năm 2008 và không có điều nào có lợi cho TC.

- Nợ đã tăng nhanh đến mức báo động ở các nước đang trỗi dậy, đặc biệt là TC. Tăng trưởng thương mại đã sụp đổ ở mọi nơi, một đòn đau với những nước xuất cảng hàng đầu, lại tiếp tục dẫn dắt bởi TC. Nhiều nước đã quay về đường lối cai trị chuyên chế trong một nỗ lực nhằm chống lại cuộc suy thoái toàn cầu và không ai làm đến mức tự hủy hoại chính mình như TC. Và vì những lý do không liên quan đến cuộc sụp đổ năm 2008, mức tăng trưởng nhân lực trong độ tuổi lao động đang chậm dần và thậm chí ở mức âm ở TC làm hao mòn nguồn nhân lực. 

- Tăng trưởng ở mức 6% một năm là một điều rất khó khăn đối với bất kỳ một quốc gia nào. Trong nỗ lực vượt qua mục tiêu đó, TC đã bơm những khoản nợ vào những dự án lãng phí và đang tự đào cho mình một cái hố sâu tự chôn mình. Nền kinh tế giờ đang chậm lại và sẽ còn giảm tốc hơn nữa khi TC buộc phải giảm gánh nặng nợ và thậm chí là một cuộc khủng hoảng kinh tế, điều này sẽ đem đến những hệ quả toàn cầu bởi vì sự kích thích kinh tế đã biến nền kinh tế lớn thứ hai thế giới thành một gã khổng lồ bị bơm căng quá mức.

- Ở Bắc Kinh, sự tự tin đã lùi bước nhường chỗ cho những lo âu. Người dân địa phương thường nhận biết được rắc rối nhanh hơn các nhà đầu tư nước ngoài và sẽ là những người đầu tiên tháo chạy trước một cuộc khủng khoảng. Người TQ đã chuyển ra khỏi đất nước một số tiền kỷ lục ở mức 675 tỷ USD vào năm 2015 và một phần là để mua bất động sản ở nước ngoài, người dân Hoa Lục đổ xô mua những căn hộ siêu sang ở New York hay San Francisco. Bắc Kinh đang cố gắng một cách khó khăn để giữ đồng NDT đang dần suy yếu khỏi lao dốc thêm do đồng tiền mất giá sẽ làm người dân TQ càng mất tự tin và làm gia tăng nguy cơ khủng khoảng.

- Cơn sốt nợ của TC hiện đang ở mức lớn nhất trong các quốc gia mới trỗi dậy từ sau Thế chiến II. Sau khi giữ vững ở mức 150% GDP trong phần lớn giai đoạn tăng trưởng, nợ công và tư bắt đầu tăng từ khi Ôn Gia Bảo đổi hướng vào năm 2008, chạm mức 230% GDP vào năm 2014. Mức tăng 80% vượt mức tăng của Mỹ trước khi bong bóng vỡ vào năm 2008 gấp 3 lần. Kể từ đó, tỷ lệ của Mỹ trên GDP đã đứng vững. Cho dù nhiều người Mỹ vẫn nghĩ rằng đất nước họ vẫn bị nhấn chìm trong nợ nần, gánh nặng của Mỹ không đáng lo như của TC bởi vì nó ngừng tăng.

- Tổng số mức vốn ngoại rút khỏi nước nầy từ đầu năm đến tháng 11/2015 đã lên đến 669 tỷ USD. Bắc Kinh đã phát tín hiệu cho thấy, không để lượng vốn ròng kỷ lục rút khỏi nước nầy trong năm 2015 cản trở các cải cách thị trường vốn, theo hãng tin Bloomberg. Giới đầu tư đã rút 194 tỷ USD khỏi TC trong tháng 9, nâng tổng mức vốn rút khỏi nước nầy lên đến 669 tỷ USD.

- IIF cho biết, con số thoái vốn trong năm 2016 này giảm 1/5 so với khoản rút vốn 674 tỷ USD trong năm 2016, nhưng có khả năng sẽ tăng mạnh nếu xuất hiện những lo ngại về đồng NDT mất giá. Báo cáo IIF cho biết, sự suy giảm mạnh mẽ của đồng NDT có thể sẽ châm ngòi cho một cuộc tháo chạy vốn khổng lồ khỏi thị trường Hoa Lục. Mức dự trữ ngoại hối của TC đang giảm nhanh từ 4.000 tỷ USD từ tháng 6/2014 xuống chỉ còn 3.200 tỷ USD vào tháng 2/2016.

Về quân sự:

Nếu dùng chiêu “kinh tế” mà đánh chưa sập được Tàu Cộng, thì bắt buộc Mỹ phải dùng chiêu cuối cùng là dùng sức mạnh “quân sự” chia nước Tàu vỡ ra thành nhiều nước nhỏ để cai trị. Triệt hạ được nước Tàu, Hoa Kỳ sẽ giữ vững vị trí siêu cường một thế kỷ nữa mà cũng có thể siêu cường cuối cùng duy nhất trên hành tinh này.

Theo Phó giáo sư Stephen Brooks - Học viện Dartmouth (Mỹ) - nhận định: “Vấn đề căn bản có liên quan đến tư duy chiến lược tổng thể đối với Tàu Cộng, trước hết Washington không nên quá lo ngại sự trỗi dậy của TC,” ông nói. “TC đang “trỗi dậy”, nhưng hoàn toàn không phải “đứng dậy”. Về kinh tế, Mỹ hoàn toàn không suy yếu. Chúng tôi cho rằng, trong vài chục năm nữa, Mỹ sẽ vẫn là siêu cường duy nhất. Trong khi đó, TC trỗi dậy sẽ chậm hơn nhiều so với các nước từng trỗi dậy trong lịch sử, chẳng hạn như Đức và Anh. Bởi vì, những nước này có thể sánh ngang với các nước lớn khi đó về khoa học công nghệ. TC hiện cơ bản không đuổi kịp Mỹ về khoa học công nghiệp.”

Theo Stephen Brooks đánh giá, thực lực kinh tế và khoa học công nghệ của Mỹ đủ để chống lại sự bành trướng của TC trong khu vực và ra bên ngoài thế giới, ngăn chận các sự kiện lớn xảy ra có thể làm lung lay vị thế siêu cường của Mỹ.

Ngày 05/7/2016, một tờ báo chính thống của TC cho biết Bắc Kinh cần sẵn sàng “đối đầu quân sự” với Washington ở Biển Đông. Phán quyết của Tòa Án Trọng Tài PCA về tranh chấp ở Biển Đông sắp được đưa ra và quân đội TC cũng bắt đầu tập trận ở vùng này.

Trang tin tức bình luận TC ngày 11/5/2016 vừa có bài viết nhận định rằng, hiện nay Mỹ đang triển khai “4 cuộc chiến” để đáp trả yêu sách bành trướng của TC ở Biển Đông và Hoa Đông. Theo tờ báo Hồng Kông, 3 chiến tuyến gồm:

- Cuộc chiến tấn công dư luận.
- Cuộc chiến răn đe quân sự.
- Cuộc chiến liên minh, liên kết.

Theo nhận định của giới quan sát, 3 cuộc chiến chưa có tiếng súng này chắc chắn sẽ khiến TC phải đối phó rất căng thẳng. Tin tức bình luận TC cho biết, trong lúc phán xét của Tòa Trọng Tài Thường trực ở The Hague sắp đến gần, cuộc đấu giữa các bên xung quanh tranh chấp Biển Đông sẽ ngày càng quyết liệt hơn.

Giới quan sát nhận định rằng, Mỹ sẽ dựa vào kết quả trọng tài để tạo ra một cuộc tấn công dư luận mạnh mẽ, mục tiêu là để chỉ rõ Bắc Kinh không tuân thủ các quy tắc luật pháp quốc tế. Chỉ chờ đến khi có kết quả trọng tài chính thức được công bố, Mỹ đã có đầy đủ lý do để sử dụng cho cuộc tấn công dư luận, nhằm bao vây cô lập Bắc Kinh.

Lực lượng Hải quân Mỹ sẽ tiếp tục có đầy đủ lý do để tiến hành tuần tra Biển Đông, tổ chức diễn tập quân sự liên kết bởi Washington nắm được con bài tẩy của Bắc Kinh chỉ dám ức hiếp, đe dọa các nước nhỏ như: Philippines, Indonesia, Malaysia, Brunei và VN, còn dùng vũ lực đối đầu với Mỹ trong cuộc xung đột, đồng nghĩa với “tự sát”. Chắc chắn đây cơ hội tốt cho các khu tự trị như Tân Cương, Nội Mông, Tây Tạng nổi dậy đấu tranh đòi “Độc lập - Tự do” cho dân tộc của họ. Tàu Cộng sẽ lâm vào thế “thù trong giặc ngoài”.

Theo Gwynne Dyer - một nhà báo độc lập - ngày 7/7/2016, bình luận trên tờ Bangkok Post: “Một cuộc đối đầu có kiểm soát nhằm thu hút sự chú ý của dư luận, Bắc Kinh có thể nổ ra trên Biển Đông với Mỹ và các đồng minh như Ấn, Nhật, Australia, Nam Hàn và ASEAN, có thể là sự lựa chọn “điên rồ” nhằm kích động “chủ nghĩa cực đoan” trong nước và tạo ra sự ủng hộ cho bộ máy cầm quyền. Nhưng, một khi dấn thân vào con đường xung đột đối đầu với Mỹ và đồng minh, Tập Cận Bình sẽ đưa Hoa Lục đi về đầu?”

Jerry Hendrix, một nhà phân tích từ Trung tâm An Ninh của Mỹ, cho biết: Sự hiện diện của các HKMH và tàu chiến của Hải quân Mỹ là nhằm bảo vệ Biển Đông trong thời điểm nhạy cảm, đồng thời cũng nằm trong kế hoạch hiện diện lâu dài của quân đội Mỹ ở Biển Đông. Nhất định Washington sẽ không để Tập Cận Bình côn đồ, hiếu chiến tự tung tự tác trước và sau khi PCA ra phán quyết.

Kết quả phán quyết của PCA:

Ngày 12/7/2016, Tòa Trọng tài Thường trực (PCA) đã ra phán quyết trong vụ Philippines kiện Bắc Kinh, áp dụng sai, giải thích sai, vi phạm UNCLOS 1982 ở Biển Đông. Trước đó, Bắc Kinh tập trận, điều động lực lượng vũ trang ồ ạt xuống Biển Đông diễn võ dương oai... Hải quân TC đã bắt đầu cuộc tập trận từ ngày 5/7/2016 và dự kiến kéo dài đến ngày 11/7/2016 từ phía Đông đảo Hải Nam đến khu vực quần đảo Hoàng Sa thuộc chủ quyền của VN để chuẩn bị ứng phó trước phán quyết của tòa PCA.

Sự kiện Tòa Trọng tài Thường trực La Haye LHQ (PCA) bác bỏ những tuyên bố chủ quyền của TC trên Biển Đông, nói rằng nước nầy không có “chủ quyền dựa trên yếu tố lịch sử” tại vùng Biển Đông. Cái gọi là “đường lưỡi bò 9 đoạn” đi ngược lại với Công ước Quốc tế về Luật Biển, ấn định ranh giới của một nước trong phạm vi 12 hải lý từ bờ biển của nước nầy, đồng thời được đặc quyền kiểm soát các hoạt động kinh tế trong phạm vi 200 hải lý tính từ bờ biển của nước đó và rằng các hoạt động bồi đắp, xây đảo nhân tạo của Bắc kinh trong thời gian gần đây làm tổn hại nghiêm trọng đến môi trường bãi san hô và vi phạm nghĩa vụ bảo vệ môi trường sinh thái biển.

Phản ứng của Bắc Kinh sau phán quyêt của PCA:

[1] Tẩy chay các thủ tụng tại Tòa, nói rằng Tòa Trọng tài Quốc tế không có quyền tài phán trong cuộc tranh chấp, đồng thời nhấn mạnh, họ sẽ không chấp nhận, công nhận hoặc thực thi bất cứ phán quyết nào về Biển Đông, bất chấp họ đã ký tên Công ước LHQ về Luật biển cùng với Philippines.

[2] Hãng tin Xinhua của TC nói rằng: “Tòa án La Haye lạm dụng pháp luật” đã công bố một phán quyết không có sơ sở vững chắc”. Bắc Kinh sẽ lựa chọn 3 phương án để thách thức phán quyết của Tòa án La Haye:

- Tiếp tục các hành động bành trướng hiện tại trên Biển Đông.

- Tuyên bố một khu nhận dạng phòng không - ADIZ trên Biển Đông.

- Lựa chọn mục tiêu thứ 3 là “bất hợp tác” hay trở thành một nước “bất hảo”, có nghĩa là Tập Cận Bình có thể càng gia tăng thêm áp lực trong khu vực.

[3] Phụ họa có Tướng hiếu chiến La Viện (về hưu) lập lại cái gọi là Bắc Kinh có quyền áp đặt vùng nhận diện phòng không ADIZ trên Biển Đông như đã thiết lập ở Hoa Đông và Mỹ không thể can thiệp. La Viện ngạo mạn, đặt câu hỏi: “Mỹ có thể phá hủy hệ thống vũ khí tự vệ mà TC triển khai trên các đảo nhân tạo hay không?” Hắn tự tin kết luận. “Mỹ không thể trục TQ khỏi Biển Đông”.

Kết luận:

Phán quyết PCA đặt Tập Cận Bình vào thế “trên đe dưới búa”, một sự lựa chọn khó khăn là: Nếu xem thường “luật pháp quốc tế”, tẩy chay phán quyết của Tòa Trọng tài PCA ngày 12/7/2016 bác bỏ yêu sách chủ quyền của TC ở Biển Đông. Họ Tập phải chấp nhận xung đột với Hải quân Mỹ + đồng minh Nhật, Ấn, Australia và khối ASEAN và cả thế giới nói chung. Còn nếu nhượng bộ Mỹ & đồng minh và ASEAN, họ Tập sẽ phải chịu áp lực từ dư luận và phong trào chủ nghĩa dân tộc cực đoan trong nước.

Theo Gao Cheng, một nhà nghiên cứu tại Viện Nghiên cứu Châu Á - TBD (TQ) nói: “Nếu TQ chỉ tiếp tục dùng lời nói mà không có hành động cụ thể, không gây áp lực được với Philippines thì làm sao Bắc Kinh có thể ngăn các quốc gia khác tuyên bố chủ quyền chồng lấn ở Biển Đông theo phương pháp của Philippines đã kiện TQ?”.

Washington đang tìm cách tạo cớ, gây chiến tranh Thế chiến III với Bắc Kinh trên Biển Đông để xé Tàu Cộng ra nhiều nước nhỏ để trị. Liệu Tập Cận Bình ngạo mạn có thoát được cái “bẩy chiến lược” do Mỹ giăng ra trên Biển Đông? Xin hãy chờ xem!!! 

Tổng hợp & nhận định:

Thursday, July 14, 2016

= Kim Tuyến kể sự thật về (vc nằm vùng) Kim Cương =

Tôi gặp nghệ sỹ Kim Cương tại Westminster !
Tôi vừa nhận ra chị đi với một phụ nữ và một cặp vợ chồng trước cửa Phở Pasteur trên đường Westminster / góc Brookhurst khoảng 7 giờ tối Thứ Bảy July 9 . Tôi nhìn chị và thấy người phụ nữ nhìn tôi kề tai chị .. Chị bước đi về hướng chợ 99 cent .
Tôi đi theo và gọi tên chị thật to khi chị bước vào trong chợ :
" Chị Kim Cương ! "
Người phụ nữ kia cười nói ngay với chị KC :
" Thấy hôn ! Em biết thế nào chỉ cũng lại nhìn chị ."
Có lẽ cô ấy tưởng tôi là khán giả ái mộ chị Kim Cương ?
Chị KC quay người lại tôi , tôi nói ngay :
" Em Kim Tuyến đây ."
Chị ôm tôi cười nói :
" Em bây giờ mập ra ."
Tôi nghiêm mặt nói :
" Chị đã từng tuyên bố ngay sau ngày 30/4 : Hôm nay chúng ta đã đánh cho Mỹ cút Nguỵ nhào . Vậy chị qua đây làm gì ?
Chị KC ôm hai vai tôi nói :
" Em ơi , chị em mình già cả nên lẫn rồi ! Em đừng nghe lời ai đó ...."
Tôi chận ngay và giận run vì KC cho là già cả nên lẫn và sống sượng trân tráo khuyên tôi đừng nghe lời người ta ...
Tôi nghiêm giọng lớn tiếng bóp hai cánh tay chị : " Tôi không nghe lời ai cả . Chính chị sau 30/4 đã kêu gọi tất cả ca nhạc sỹ , nghệ sỹ tân cổ đến họp tại Hội Nghệ Sỹ . Chị nói như vậy có tôi và chú Tùng Lâm . Chị là kẻ ăn cơm Quốc gia , thờ ma CS . Là Việt Cộng nằm vùng ! Chị đã tiếp tay cho CS ăn cướp Miền Nam . Đánh cho Mỹ cút Nguỵ nhào . Bây giờ qua Mỹ để làm gì ???
Thấy tôi lớn tiếng giận dữ , KC và người phụ nữ vội kéo nhau đi vội ra Parking . Tôi la vói theo :
" KC , ngày xưa chị là thần tượng của tôi trong nghề nghiệp .Nhưng bây gìờ tôi khinh ghét chị ! "
Hơn 40 năm qua những gì KC nói tôi không sao quên được ! Tôi đã im lặng không muốn công khai hoá sự việc này , vì chị là người nghệ sỹ đàn chị mà tôi rất ngưỡng mộ tài nghệ của chị . Nhưng sự hiện diện của chị trên đất nước Hoa Kỳ mà chị đã từng hô hào đánh đuổi , nhục mạ bọn Thiệu Kỳ bán nước . Dĩ nhiên chị đã vui sướng trên nỗi đau uất nghẹn của những người lính VNCH đã hy sinh xương máu bảo vệ miền Nam thật an bình cho chị được tự do ca hát sống một cuộc sống sung túc ấm no . Chị đã phản bội đồng bào vô tội tiếp tay cho CS tàn hại cuộc sống tươi đẹp của mọi người !
Biết bao nhiêu nạn nhân đã vùi thây trong lòng biển cả !
Tôi đã chứng kiến tận mắt xác các thuyền nhân đi cùng trên tàu đã phải thả xuống lòng biển mênh mông ...5 tuổi , 7 tuổi , phụ nữ , đàn ông trẻ vừa ra khỏi tù CS vượt biên cùng vợ con thơ dại , lên boong tàu tìm nước uống cho con , chẳng may sóng đánh cuốn dạt xuống biển khơi giữa đêm khuya . Những tấm hình và hành lý không ai nhận vì những người chủ của nó đã bị sóng cuốn trôi khi tàu bị bể giữa đêm đông mưa bão !!!
Chị Kim Cương ơi , tôi đã giận điên lên khi chị nhởn nhơ trên vùng đất của những người tỵ nạn CS chúng tôi . Chị có thấy mình hèn và nhục nhã không ? Chị có thấy tội nghiệp cho dân lành đang sống trong cái chủ nghĩa mà chị từng ca ngợi khi chính CS mới là bọn bán nước . Nếu chị cảm thấy mình sai , chị nên xin lỗi đồng bào và những người lính VNCH .
41 năm về trước ....
Theo lời kêu gọi trên Đài Phát Thanh của KC . Tôi và rất đông các cô chú anh chị ca nghệ sỹ ,nhạc sỹ có mặt kẻ đứng người ngồi sau sân và dọc theo hai bên hành lang trụ sở Hội Nghệ Sỹ chờ đợi chị KC . Tôi ngồi trò chuyện cùng chú Tùng Lâm phía sau sân . Tôi chú ý thấy cô Ngọc Nuôi chạy vào khuôn mặt đầy nước mắt :" Anh Hùng ơi anh Hùng ! Anh đi bỏ mẹ con em ..." . Chị KC xuất hiện, thấy chú Lâm và tôi , chị ngồi cạnh tôi . Tôi nhìn chị rưng rưng :" Em buồn quá chị ơi !"
Chị kéo đầu tôi ngã vào vai chị, vỗ về vuốt tóc tôi :" Đừng buồn em , chị em mình rồi sẽ được Giải Phóng ra khỏi bốn bức tường ! " Tôi sững sờ ,ngỡ ngàng đưa mắt nhìn chú TL, nước mắt tôi đã rơi từ bao giờ và khựng tại lúc đó. Tôi thầm nghĩ , mình đâu có bị ai nhốt trong tù đâu ? Mình vẫn đang đi hát , đi làm lo cuộc sống cho gia đình mà !? Chị KC nói lớn : " Mọi người vào trong , đến giờ họp ." Chị nắm tay tôi, kéo tôi đi cùng chị vào trong phòng họp .Chị KC ngồi ngay đầu bàn chủ toạ .
Chiếc bàn thật dài , đông đủ anh chị em ca nghệ sỹ , kẻ đứng người ngồi, chờ đợi xem chuyện gì sắp tới . Chị kéo tôi ngồi cạnh bên tay mặt của chị , chú Tùng Lâm ngồi kế bên tôi . Nhạc sỹ Nguyễn Đức ngồi sát phía bên trái của chị Kim Cương .
Bắt đầu buổi họp , chị dõng dạc tuyên bố : Ngày xưa bọn Thiệu Kỳ bán nước còn hiện diện trên Quê Hương ta , tôi phải núp dưới danh nghĩa Làng Cô Nhi Long Thành .Hôm nay chúng ta đã đánh cho Mỹ cút Nguỵ nhào . Tôi ra lệnh cho anh Nguyễn Đức lập những tiểu tổ , để chúng ta thành lập Biệt Đội Văn Nghệ ....." ,
Chú Tùng Lâm nghiêng đầu nói nhỏ vào tai tôi :" "Tuyến khóc nữa đi con , mầy khóc nữa đi con " .
Tôi thất vọng não nề Trong khi chị KC thao thao bất tuyệt , tôi không còn nghe hay không muốn nghe gì nữa cả . Trời ơi ! Thần tượng sụp đổ !
Anh La Thoại Tân có lần kể cho chúng tôi nghe trong khi tập kịch tại Mỹ vào năm 1984 như sau :
" Trước khi mất nước , Kim Cương mời đi hát và cho biết tụ tập tại Làng Cô Nhi Long Thành . Đợi tới chiều mà vẫn chưa khởi hành , anh hỏi là sao chưa đi ,rồi chừng nào mới hát ? "
Kim Cương nói :" Chút nữa lên xe nghệ sỹ ngủ một giấc là tới nơi hát ."
Anh La Thoại Tân nói tiếp : " Trời ơi ! Chờ đợi mệt quá , lên xe , anh em ai cũng ngủ . Chừng tới nơi mới biết nó đưa vô rừng hát cho VC ! "
***
LanChi Hoang
LanChi Hoang LanChi Hoang Tuyệt vời. cảm ơn chị Kim Tuyến. Nhiều năm xưa, Kim Cương "lén lút đến DC" và người ở đó tiếp vì tình bạn cũ nhưng không đưa đi đâu cả. KC không dám ra đường phố. Nếu nghệ sĩ nào cũng như chị Kim Tuyến thì hay biết mấy. Mỗi người dân có nhiệm vụ với quê hương. Tôi không hiểu nổi vì sao giờ này vẫn còn những người quốc gia "hớn hở" hát nhạc TCS ở nơi công cộng? Tinh thần quốc gia của những người này ở đâu vậy? Tôi sẽ share tin này đi khắp nơi.
***
Thân chào QACE,
Liên tiếp 3 năm nay Bà Kim Cương sang Paris du lịch ,đã ở tại nhà gđ người bạn cũa tôi . Vì gđ nầy rất thích ái mộ nghệ sĩ nổi tiếng , năm 2013 có gọi tôi vào tụ họp văn nghệ ăn uống, tôi không tham dự , năm kế tiếp gọi tél nhờ tôi hướng dẫn đi xuống miền Nam nước Pháp và sang Espagne( lẽ dĩ nhiên Bà ta phãi lo cho tôi ) . Nhưng tôi từ chối . Đặc biệt năm nay sang đây để bán sách " quyễn hồi ký " không niêm yết giá, tuỳ ý ũng hộ để là từ thiện ( đài RFI tiếng Việt đã phõng vấn góp phần quãng cáo ) .Và tiếp theo là đi sang thũ phủ của cộng đồng người Việt tỵ nạn CS.. Chắc cũng quãng bá quyển sách nầy và gom mớ tiền về VN . Chúng ta làm từ thiện , cứu trợ phải đúng mục đích , thì mới có ý nghĩa . Vài hàng chia sẽ cùng QACE . HLB

Envoyé de mon iPad
====
Nguồn:
Le 12 juil. 2016 à 03:14, Nt nthanh54@ymail.com [QGNTfamily] <QGNTfamily@yahoogroups.com>




Vc nằm vùng Kim Cương >>

Monday, July 11, 2016

Tâm Thư Sinh Viên Nhật Gởi Thế Hệ Trẻ Việt Nam và Bài Hồi Âm rất hay


SONY DSC
Tulip Châu Sa

Tâm Thư Sinh Viên Nhật Gởi Thế Hệ Trẻ Việt Nam

Một bạn trẻ người Nhật từng du học ở Việt Nam vừa có bài viết gửi giới trẻ Việt Nam khiến dư luận xôn xao.

“Việt Nam – nhà giàu và những đứa con chưa ngoan”

Tôi đang là một du học sinh Nhật, có hơn 4 năm sinh sống tại Việt Nam. Với ngần ấy thời gian, tôi đã kịp hiểu một đạo lý giản đơn của người Việt: “Sự thật mất lòng”. Song không vì thế mà tôi sẽ ngoảnh ngơ trước những điều chưa hay, chưa đẹp ở đây. Hy vọng những gì mình viết ra, không gì ngoài sự thật, như một ly cà phê ngon tặng cho mảnh đất này, tuy đắng nhưng sẽ giúp người ta thoát khỏi cơn ngủ gục – ngủ gật trước những giá trị ảo và vô tình để những giá trị thật bị mai một.

Tôi có một nước Nhật để tự hào



Tôi tự hào vì nơi tôi lớn lên, không có rừng vàng biển bạc. Song, “trong đêm tối nhất, người ta mới thấy được, đâu là ngôi sao sáng nhất”. Thế đấy, với một xứ sở thua thiệt về mọi mặt, nghèo tài nguyên, hàng năm gánh chịu sự đe dọa của hàng trăm trận động đất lớn nhỏ lại oằn mình gánh chịu vết thương chiến tranh nặng nề,vươn lên là cách duy nhất để nhân dân Nhật tồn tại và cho cả thế giới biết “cómột nước Nhật như thế”.

Tôi tự hào vì đất nước tôi không có bề dày văn hiến lâu đời nên chúng tôi sẵn sàng học hỏi và tiếp nhận tinh hoa mà các dân tộc khác “chia sẻ”. Từ trong trứng nước, mỗi đứa trẻ đã được học cách cúi chào trước người khác. Cái cúi chào ấy là đại diện cho hệ tư tưởng của cả một dân tộc biết trọng thị, khiêm nhường nhưng tự trọng cao ngời.

Tôi tự hào vì đất nước tôi được thử thách nhiều hơn bất kỳ ai. Khi thảm họa động đất sóng thần kép diễn ra, cả thế giới gần như “chấn động”. Chấn động vì giữa hoang tàn, đổ nát, đói khổ và biệt lập, người ta chỉ nhìn thấy từng dòng người kiên nhẫn xếp hàng nhận cứu trợ và cúi đầu từ tốn cảm ơn. Không có cảnh hôi của,lên giá, cướp bóc, bạo lực nào diễn ra giữa sự cùng khổ. Chỉ chưa đầy một năm sau khi hàng loạt thành phố bị xóa sổ hoàn toàn, sự sống lại bắt đầu hồi sinh như chưa từng có biến cố nào đã xảy ra. Thế đấy, không có những thành tích to lớn để nói về nước Nhật nhưng thương hiệu “made in Japan”, là thương hiệu uy tín vượt trên mọi khuôn khổ, tiêu chuẩn khắt khe, được toàn cầu tôn trọng nhất mà tôi từng biết.

Bạn cũng có một nước Việt để tự hào

Nói Việt Nam là một “nhà giàu”, quả là không ngoa. Giàu tài nguyên, giàu truyền thống, giàu văn hóa… Nhưng con cháu của nhà giàu, sẽ phải đối mặt với những vấn đề nan giải của nhà giàu. Và không phải ai cũng biết cách sống có trách nhiệm trong sự giàu có ấy.

Thật đáng tự hào nếu bạn được lớn lên ở một đất nước được thiên nhiên ưu đãi với rừng vàng biển bạc. Đáng xấu hổ nếu xem đó là khoản thừa kế kếch xù, không bao giờ cạn.Thật tiếc đó lại là những gì tôi thấy. Tại các thành phố, chỉ cần nhà mình sạch sẽ là được, ngoài phạm vi ngôi nhà, bẩn đến đâu, không ai quan tâm. Ở cácnhà máy, nếu không biết dồn rác thải ở đâu, họ sẽ cho chúng ra ngoài đường, sông suối, biển cả vì đó là “tài sản quốc gia” – đã có quốc gia lo, không phải việc của mỗi người dân. Tại một đất nước mà 80% dân số sống bằng nghề nông, đất đai, nước ngầm hầu như đã bị nhiễm độc, đến nỗi, người ta nói vui trong năm nữa thôi sẽ là thời đại của ung thư vì ăn gì cũng độc, không ít thì nhiều, không thể khác. Vì sao nên nỗi?

Thật đáng tự hào vì Việt Nam có 4000 năm văn hiến. Thật xấu hổ nếu 4000 năm văn hiến chỉ là một chương trong sách lịch sử chứ không được thể hiện trong cách hành xử đời thường. Thật buồn vì đó cũng là điều tôi thấy mỗi ngày.

Hãy chỉ cho tôi thấy rằng tôi đã sai nếu nói: Người Việt không biết xếp hàng, xếp hàng chỉ dành cho học sinh tiểu học; người Việt không biết tự hào về người Việt, nếu không thì Flappy Bird đã không phải chết yểu đau đớn; người Việt chửi hay còn hơn hát, cứ xách ba lô ra tới thủ đô một chuyến thì sẽ được mục sở thị; người Việt vẫn còn luyến tiếc văn hóa làng xã, giai cấp nếu không phải thế thì họ đã không đứng thẳng người chửi đổng và cúi rạp mình trước quyền lực bất công mà chẳng dám lên tiếng; người Việt có đôi mắt siêu hạng nhất vì nhìn đâu cũng thấy cơ hội để mánh mung, lọc lừa.

Tôi chưa từng thấy đất nước nào mà các bậc mẹ cha dạy dỗ con cháu cố gắng học hành để sau này là bác sỹ, phi công, thuyền trưởng… mà xuất phát không vì đam mê mà vì phong bì nhiều, đút lót dễ, giàu sang mấy hồi… Vì đâu nên nỗi?

Người Việt có một nền di sản độc đáo, một nguồn sức mạnh vô cùng to lớn, ai cũng nhìn thấy,chỉ có người Việt là không thấy hoặc từ chối nhìn thấy. Vì sao nên nỗi?

Tôi đang nhìn thấy một thế hệ, họ không còn biết phải tin vào điều gì, thậm chí còn không dám tin vào chính mình. Là một người Việt – khó lắm! Thật vậy sao?”


Nguồn Đất Việt:
*******************************

Hôm nay có bài Hồi-Âm nầy khá hay của người trẻ đang sống và lớn lên ở VN mời quí vị đọc để thấy...đắng cay thế nào ? 


Lá thư quá hay !


Bạn thân mến,
Lâu lắm rồi giới trẻ chúng tôi mới nhận được một bài viết nói lên sự thật ở đất nước tôi, dù sự thật ấy làm chúng tôi hết sức đau buồn.
Xin cám ơn bạn. Ở đất nước tôi có câu
“sự thật mất lòng” nhưng cũng có câu “thương cho roi cho vọt”,“thuốc đắng đả tật”.Bức thư của bạn đã làm thức dậy trong tôi niềm tự ái dân tộc lâu nay được ru ngủ bởi những bài học giáo điều từ nhà trường như “Chúng ta tự hào là một nước nhỏ đã đánh thắng hai cường quốc Pháp và Mỹ”.
Bạn đã nói đúng: “Tôi đang nhìn thấy một thế hệ, họ không còn biết phải tin vào điều gì, thậm chí còn không dám tin vào chính mình. Là một người Việt, khó lắm. Thật vậy sao?”
Bạn biết đặt câu hỏi như thế là bạn đã có câu trả lời rồi. Những gì tôi viết sau đây chỉ là những lời tâm tìnhcủa một người trẻ
thiếu niềm tin, với một người bạn đến từ một đất nước vững tin vào dân tộc mình, vào chính bản thân mình.Bạn nói đúng. So với nước Nhật, nước Việt chúng tôi đẹp lắm. Đối với tôi không có tấm bản đồ của nước nào đẹp như tấm bản đồ của nước tôi. Tấm bản đồ ấy thon thả đánh một đường cong tuyệt đẹp bên bờ Thái Bình Dương ấm áp. Trên đất nước tôi không thiếu một thứ gì cho sự trù phú của một dân tộc . Nhưng chúng tôi thiếu một thứ.Đó là Tự Do, Dân Chủ.Lịch sử của chúng tôi là lịch sử của một dân tộc buồn.
Nhạc sĩ Trịnh Công Sơn.Người đã từng nhận được đĩa vàng tại đất nước Nhật của các bạn năm 1970 (bán được trên 2 triệu bản) với bài hát “Ngủ Đi Con” đã từng khóc cho đất nước mình như sau:
“Một ngàn năm nô lệ giặc Tàu
Một trăm năm nô lệ giặc Tây
Hai mươi Năm nội chiến từng ngày
Gia tài của mẹ để lại cho con
Gia tài của mẹ là nước Việt buồn”.
Nhạc sĩ Trịnh Công Sơn trong “hai mươi Năm nội chiến từng ngày” ông sống tại miền nam Việt Nam nên nỗi đau của ông còn nh hơn nỗi đau của người miền Bắc chúng tôi. Ông còn có 
hạnh phúc được tự do sáng tác, tự do gào khóc cho một đất nước bị chiến tranh xâu xé, được “đi trên đồi hoang hát trên những xác người” được mô tả người mẹ điên vì đứa con “chết hai lần thịt xương nát tan”.Nếu ông sống ở miền Bắc ông đã bị cấm sáng tác những bài hát như thế hoặc nếu âm thầm sáng tác ông sẽ viết như sau:
“Một ngàn năm nô lệ giặc Tàu
Một trăm năm nô lệ giặc Tây
Bảy mươi năm Cộng Sản đọa đày
Gia tài của mẹ, để lại cho con
Gia tài của mẹ
là nước Việt Buồn
Bị đô hộ bởi một nước Tàu tự coi mình là bá chủ ở phương Bắc, bị một trăm năm Pháp thuộc . Một ít thời gian không bị ngoại bang đô hộ chúng tôi không có minh quân như Minh Trị Thiên Hoàng ở nước bạn. Huống gì thay vào đó chúng tôi bị cái xui là một trong những nước hiếm họi bị thống trị bởi một chế độ bị coi 
là quái vật của thế kỷ.Tại sao người Việt tham vặt.???
Vì họ đã từng
đói kinh khủng. Trong cuộc chiến tranh gọi là chống Mỹ chống Pháp người dân miền Bắc chúng tôi đã đói đến độ mất cả tình người.Vì một ký đường, một cái lốp xe đạp, vài lạng thịt người ta tố cáo nhau, chơi xấu nhau dù trước đó họ là người trí thức.
Cho nên ăn cắp là chuyện bình thường.
Tôi cũng xin nhắc cho bạn , năm 1945 hàng triệu người Việt miền Bắc đã chết đói vì một lý do có liên quan đến người Nhật các bạn đấy. Xin bạn tìm hiểu phần này trong lịch sử quân Phiệt Nhật ở Việt Nam.
Tất nhiên người Việt vẫn nhớ câu “nghèo cho sạch, rách cho thơm” nhưng
“thượng bất chính, hạ tắc loạn”.
Khi chấm dứt chiến tranh. Người Việt biết họ phải tự cứu đói mình chứ không ai khác.
Kẻ có quyền hành tranh dành nhau rừng vàng biển bạc, kẻ nghèo xúm lại hôi của những xe chở hàng bị lật nhào.
Thật là nhục nhã,thật là đau lòng.
Bạn bảo rằng ở nước bạn người dân giữ gìn vệ sinh công cộng rất tốt. Còn ở ViệtNam cái gì dơ bẩn đem đổ ra đường.
Đúng vậy. Nhưng Tự Do , Dân Chủ đã ăn vào máu của các bạn để các bạn ý thức rõ đây là đất nước của mình.
Còn chúng tôi?Chúng tôi chưa thấy nước Việt thực sự là của mình.!
Ngày trước Nước Việt là của Vua , Có khi nước Việt thuộc Tàu, rồi nước Việt thuộc Pháp,
rồi nước Việt là của Đảng Cộng Sản.
Rung của cha ông để li đã từng trở thành 
của hợp tác xã,rồi ruộng là của nhà nước chỉ cho dân mượn trong một thời gian nhất định. Đất là của nhà nước nếu bị quy hoạch người dân phải lìa bỏ ngôi nhà bao năm yêu dấu của mình để ra đi.Cái gì không phải là của mình thì người dân không cảm thấy cần phải gìn giử.
Nhưng sự mất mát đau lòng nhất trên đất nước chúng tôi là
mất văn hóakhông còn nhuệ khí.
Biết làm sao được khi chúng tôi 
được dạy để trở thành công cụ chứ không được dạy để làm người.
Tiếc thay bản chất thông minh còn sót lại đã cho chúng tôi nhận ra
chúng tôi đang bị dối gạt. Nhất là trong những giờ học về lịchsử, văn chương.
Lớp trẻ chúng tôi đã mất niềm tin và tìm vui trong những trò rẻ tiền trên TV trên đường phố.
Nhớ năm nào nước của bạn cất công đem hoa anh đào qua Hà Nội cho người Hà Nội chúng tôi thưởng ngoạn. Và thanh niên Hà Nội đã nhào vô chụp giựt , bẻ nát cả hoa lẫn cành , chà đạp lên chính một nơi gọi là “ngàn năm Thăng Long văn hiến”.
Nhục thật bạn ạ. Nhưng lớp trẻ chúng tôi hầu như đang lạc lối, thiếu ngườidẫn đường thật sự chân thành thương yêu chúng tôi, thương yêu đất nước ngàn năm tang thương , đau khổ.
Thật buồn khi hàng ngày đọc trên báo bạn thấy giới trẻ nước tôi hầu như chỉ biết chạy theo một tương lai hạnh phúc dựa trên sắc đẹp và hàng hiệu. Họ không biết rằng nước Hàn có những hot girls, hot boys mà họ say mê còn là một quốc gia cực kỳ kỷ luật trong học hành, lao động.
Bạn nói đúng. Ngay cả bố mẹ chúng tôi thay vì nói với chúng tôi “con hãy chọn nghề nào làm cuộc sống con hạnh phúc nhất” thì họ chỉ muốn chúng tôi làm những công việc, ngồi vào những cái ghế có thể thu lợi tối đa dù là bất chính.
Chính cha mẹ đã chi tiền để con mình được làm tiếp viên hàng không, nhân viên hải quan, công an giao thông… với hy vọng tiền thu được dù bất minh sẽ nhiều hơn bội phần.
Một số người trẻ đã quên rằng bên cạnh các ca sĩ cặp với đại gia có nhà trăm tỉ, đi xe mười tỉ còn có bà mẹ cột hai con cùng nhảy sông tự tử vì nghèo đói. Mới đây mẹ 44 tuổi và con 24 tuổi cùng nhảy cầu tự tử vì không có tiền đóng viện phí cho con. Và ngày càng có nhiều bà mẹ tự sát vì cùng quẩn sau khi đất nước thái bình gần 40 năm.
Bạn ơi.
Một ngày nào chúng tôi thực sự có tự do, dân chủ chúng ta sẽ sòng phẳng nói chuyện cùng nhau. Còn bây giờ thì:
“trải qua một cuộc bể dâu
Những điều trông thấy mà đau đớn lòng”.

Dù sao cũng biết ơn bạn đã dám nói ra những sự thật dù có mất lòng.
Và chính bạn đã giúp tôi mạnh dạn nói ra những sự thật mà lâu nay tôi không biết tỏ cùng ai !!!
(Nguồn: E mail)