Saturday, April 28, 2012

Một lần rồi thôi - Châu Đình An

Châu Đình An - Tháng Tư, nhìn lại để tìm hình ảnh của thân phận thuyền nhân trên chiếc thuyền con mong manh vượt biển tìm tự do. Chúng ta đến xứ tự do bằng hai bàn tay trắng, hội nhập, tạo dựng, rồi có một chỗ ăn, ở, thành một cộng đồng. Từ hai bàn tay trắng, chúng ta nỗ lực có được nhiều thứ, nhà cửa, xe cộ, con cái, tiền bạc… Quả là một hồng ân!

Thế nhưng, chúng ta đã quên nhanh một khi no đủ. Bây giờ chúng ta về nước trên những chuyến bay huy hoàng, khác hẳn ngày ra đi rách nát trên chiếc thuyền tả tơi. Lại còn ngây thơ đi xa hơn, cho rằng Việt Nam dưới chế độ độc tài toàn trị bây giời giàu có, tiến bộ, xe hơi nhiều, nhà lầu mọc lên như nấm, phố xá đẹp, pháo bông ở Đà Nẵng, Hà Nội, Sài Gòn bắn đẹp hơn Mỹ quốc, Canada,... Chúng ta quên rằng, cái đó là hiện tượng, chỉ là bề ngoài giả tạo, vì các dự án, quy hoạch, lấy đất, lấy chỗ, để bán cho ngoại quốc đầu tư xây cất vila, xây cất chung cư, xây cất nhà máy, thậm chí cuối cùng có nơi xây cất các sòng đánh bài, cờ bạc để các quan tham độc đảng chia chác bỏ túi những khoản tiền lớn, chứ nào đâu có ích quốc lợi dân, và, nếu tỉnh táo nhìn quanh thì, toàn bộ dân mình, vẫn lây lất, nghèo, đói, chạy ăn từng bữa ấy mà. Bạn có thấy không, có đất nước nào mà nhà máy sản xuất bia, rượu nhiều nhất trên thế giới như ở Việt Nam mình? Và người uống bia, uống rượu, hút thuốc lá khói mờ mịt trong nhà ngoài ngõ như ở Việt Nam mình? 

Chúng ta, những Việt Kiều đi về lộng lẫy, được thưa gởi, được đối xử kính trọng, được hàng xóm nhìn bằng con mắt trầm trồ, thán phục, chị hay anh tướng mạo sang ra, đẹp hẳn khác ngày nào. Chúng ta thích chí, vì chúng ta đang hơn người đồng loại, chúng ta sung sướng, an tâm, vì, chúng ta có hậu phương dân chủ tự do ở nước ngoài. Về nước, thăm nhà, thăm cha mẹ già là điều hợp lý và bình thường, sao ai lại lên án, chống đối? Thế nhưng, nếu bình tâm suy nghĩ thì… 

Một lần rồi thôi! 

Phải, bạn chỉ về một lần rồi thôi cho thỏa lòng thương nhớ cố hương. 

Mỗi chuyến bay ví dụ từ Mỹ Quốc về nước Việt Nam xa xôi vạn dặm, thì giờ di chuyển máy bay không thôi cũng mất cả mấy mươi giờ bay, phí tổn một chuyến bay trung bình $1,800 USD cho đến $2,500 USD, rồi tiền quà cáp cho thân nhân, tiền tiêu xài ở lại ít nhất hai tuần đến 3 tháng. Nghĩa là, về nước chỉ có chơi với “ca sĩ Diễm Chi” mà không chơi với “ca sĩ Lệ Thu”. Đúng thế, về nước hoàn toàn “chi”, mà không có “thu”. Chúng ta là những kẻ “chi”. Kẻ “thu” được là chế độ toàn trị, tiền đô của chúng ta sẽ chạy vào túi của những tay cầm quyền. 

Một lần rồi thôi! 

Nếu chúng ta ở hải ngoại, ai cũng đồng lòng, một lần rồi thôi thì cái ngân sách của đảng cầm quyền sẽ teo nhỏ lại. Vì sao thế, chẳng lẽ chúng ta cày đổ mồ hôi sôi nước mắt mới ra đồng tiền, rồi chỉ là “cố hương” mời gọi mà ta lại hăng hái nộp hết số tiền cày sâu cuốc bẩm đó vào túi các quan tham Việt Nam dễ dàng đến thế sao. 

Mà chúng ta có biết không? Có tiền thì cái chính thể này sẽ mạnh, sẽ mua dùi cui, mua súng đạn, mua lựu đạn cay, xây nhà tù để đàn áp, bắn giết anh chị em cha mẹ và đồng bào của mình đấy. Nhìn cho rõ, biểu tình chống Tàu, bị bắt, bị đạp vào mặt, bị giam cầm, tra tấn. Thế thì tiền ở đâu? Tiền ở chúng ta, từ xa xôi ngàn dặm mang về tiếp tế ấy mà. 

Một lần rồi thôi! 

Quá hiếu thảo, các ông, bà, sao bây giờ hiếu thảo vì mỗi năm đi về Việt Nam hai đến ba lần với lý do, dời mộ “ông già”, tảo mộ “bà già”, hết ông bà già thì đến ông bà cố nội ngoại được “thị sát” mộ phần. Một lần rồi thôi, cứ lo mộ phần yên đẹp cả ông bà cố, ông bà “già” cho xong. 

Một lần rồi thôi! 

Bạn có đồng ý một lần rồi thôi, thì trong vòng 3 năm thôi, chúng ta sẽ thấy kết quả là cái chế độ độc đảng ấy sẽ thành con bệnh ăn mày thế giới, như Bắc Hàn bây giờ. Không tiền sẽ kiệt quệ, sẽ bớt hung hăng, phách lối, sẽ ngả vào bàn tay Mỹ cho nhanh. Bất chiến tự nhiên thành. 

Vì nếu không thì, cho dù một ngàn lần “Thỉnh Nguyện Thư” đến Tòa Bạch Ốc cũng vô ích. Chỉ vì chính phủ Hoa Kỳ hiểu rằng: 

Ô hay, cộng đồng Việt Nam ở hải ngoại này yêu cầu chính phủ Hoa Kỳ không làm ăn với Việt Cộng vì VC đàn áp nhân quyền. Nhưng, tại sao cộng đồng Việt Nam hải ngoại này lại tuôn tiền về nuôi chế độ đàn áp nhân quyền này, qua ngõ du lịch, qua ngõ gửi tiền đến 10 tỉ Mỹ Kim mỗi năm? 

3 Ý kiến:

Lưu Ý :

- Những phản hồi sử dụng "Nặc danh/Ẩn danh"sẽ không được xuất hiện. Các bạn có thể chọn một nickname cho mình khi phản hồi bằng cách sử dụng các chức năng : "Tên/Url", hoặc bằng tài khoản Google

- Nếu nội dung phản hồi quá dài sẽ bị máy chủ BlogSpot hiểu lầm là Spam (không cho hiện lên), xin bạn vui lòng chia nội dung thành nhiều phần, hoặc chờ Dân Làm Báo cho xuất hiện lại phản hồi

- Phản hồi sẽ bị xóa nếu : viết chữ Việt không dấu, hoặc sử dụng quá nhiều chữ IN HOA
  1. rất cần có luậtApr 28, 2012 04:24 PM
    tôi không đồng quan điểm với tác giả về vấn đề nầy .đãng cộng sản tan hoang ,đang biến thành những nhóm tư bản đỏ ,vì tiền cuả những người Việt ở nước ngoài gởi về cho gia đình .tiền của người Việt cũng đưa đời sống cũa dân chúng ấm no hơn ,chúng ta vì gia đình và dân chúng thì hảy dùng đồng tiền là một vũ khí ,
    - giai đoạn ban đầu đã qua cũng ngọan mục ,
    - giai đọan đang tới .?
    có lẻ đã đến lúc chúng ta đặt điều kiện ra với tất cả mọi thành phần có liên quan .chúng ta đòi hỏi những điều kiện cho người Việt ở nước ngoài cũng như đòi hỏi những điều kiện cho dân chúng trong nước .những điều kiện gì nên đòi hỏi .
    .đòi những sự đối đải phải lịch sự ,không ăn cắp ,không làm hư hành lý .ở phi trường ,những trình báo giấy tờ khi về VN .v.v...
    .có rất nhiều vấn đề của dân chúng cần chúng ta đòi hỏi .nếu không chúng ta không cho những dịch vụ gởi tiền bán vé máy bay họat động ,phải có lý do ,và phải dựa vào luật của nước Mỹ để thi hành ,nếu cộng sản vi phạm những luật lệ có ảnh hưởng tới công dân Mỹ ,và có đơn của luật sư thưa kiện .chúng ta bắt buộc mọi người phải tuân theo luật thôi bác ,còn kêu gọi thì khó lắm ,không thể nói tại sao người Việt gởi tiền về ,bởi vậy chúng ta cần những luật lệ kèm theo cấm những ai vi phạm . đây là một ý kiến cũa tôi ,không biết đúng hay sai hay kỳ cục ,nhưng mong các bác cứ góp ý chúng ta nhất định có một quyết định có khả năng để được bất cứ ai cũng phải tuân theo .mục đích là giúp dân cứu nước .
    Trả lời
  2. Thương thay những ai chìm sâu vào lòng biển mặn....

    Nhục thay cho những ai se sua "áo gấm về làng".... ăn chơi

    Sao Trời không đổi hoán ngôi?

    Người chìm sống lại tiếp sức đấu tranh....

    Kẻ đi "ăn chơi".... hà bá bắt về...

    Mong thay, đây một lời nguyền

    Phi cơ rớt biển.... nghiệp đời hoán ngôi...
    Trả lời
  3. Lời của nhạc sỹ rất chính xác ! Tôi từ lâu cũng nghỉ như vậy dù tôi còn ở việt nam.
    Trả lời

THÁNG TƯ ĐEN: HỌA SĨ MỸ ĐƯA VC VÀO TRUYỆN TRANH KINH DỊ (HORROR COMICS) - Nguyễn Bảo Tư

 
Đúng vào Tháng Tư 2011, một tập sách truyện tranh Mỹ mang hai con số gọn lỏn đã ra đời: ’68. Một trong những hình bìa của tập truyện tranh này là phóng tác từ tấm hình nổi tiếng của Eddie Adams - tấm hình đã đưa phóng viên người Mỹ này lên đài danh vọng để rồi sau đó ông mãi mãi hối hận. Chính tấm hình này đã đẩy người Mỹ quay sang chống đối chiến tranh Việt Nam, dẫn đến sự thua trận của Việt Nam Cộng Hòa, để rồi cuối cùng toàn thể dân tộc Việt phải rơi vào ách thống trị của một chế độ tàn bạo nhất lịch sử loài người, chế độ cộng sản!

Đó là tấm hình chụp tướng Nguyễn Ngọc Loan cầm súng bắn vào đầu tên đặc công Nguyễn Văn Lém. Năm 1968, Tết Mậu Thân năm ấy cộng sản Bắc Việt đề nghị hưu chiến 7 ngày, nhưng VNCH chỉ đồng ý 3 ngày. Tin tưởng vào lệnh hưu chiến nên 50% quân nhân miền Nam được cho phép về ăn Tết với gia đình. Nào ngờ Bắc Việt tung ra 80.000 lính từ miền Bắc vào Nam, cùng với tất cả các lực lượng du kích và đặc công trong thành phần Mặt Trận Giải Phóng Miền Nam để tấn công 36 trong số 44 tỉnh miền Nam đúng vào những giây phút thiêng liêng nhất của dân tộc. Và cái-gọi-là "giải phóng quân" này đã ra tay sát hại chính đồng bào mình với những thủ đoạn man rợ nhất như chặt đầu, mổ bụng, chôn sống... Gã đặc công Nguyễn Văn Lém tự Bẩy Lốp là một trong số những kẻ xâm lược này.

Xin được ngừng lại nơi đây để thưa qua đôi điều về truyện tranh Hoa Kỳ đến bạn đọc. Truyện tranh, gọi tắt là "comics", là một kỹ nghệ giải trí quan trọng của Hoa Kỳ. Trong Thế Chiến thứ II, comics đã xuất hiện với các nhân vật anh hùng siêu nhân như Superman, Batman, Spiderman... Những cuốn truyện tranh mỏng này đã là món ăn tinh thần hun đúc sự kiên cường đồng thời giải trí cho người lính ngoài mặt trận. Tới thời bình, comics trở thành một loại truyện dành cho trẻ em. Truyện comics thường ra thành nhiều kỳ, mỗi kỳ là một tập mỏng, giá chỉ từ 4 đến 5 đô-la, phù hợp với túi tiền nhỏ bé của các em. Nhưng tới ngày nay, comics không còn là những cuốn truyện vẽ đơn sơ như lúc khởi đầu mà trở thành loại truyện vẽ có nội dung, có triết lý, hấp dẫn cả người lớn, do đó chúng có tên gọi là là "graphic novels" - tiểu thuyết bằng tranh.

Với những ai không là độc giả comics sẽ khó nhìn ra ý ngầm trong những nét vẽ. Người đàn ông bị bắn trong hình trên trang bìa của truyện '68 trông không bình thường; da thịt hắn lở lói, răng trắng dã nhe ra, cụt 2 tay, quần áo rách nát... Nhưng những ai thường đọc comics sẽ hiểu ngay, người bị bắn là một zombie, nghĩa là một thây ma sống dậy, một con ma xác chết. Và ‘68 là tên gọi tắt của truyện tranh "68 Zombie", nghĩa là truyện về những con ma xác chết của năm 1968. "68 Zombie" được một trong những nhà xuất bản truyện tranh lớn nhất Bắc Mỹ là Image Comics phát hành. Nhóm sáng tác "68 Zombie" cũng đều là những nhân vật tên tuổi trong ngành comics Hoa Kỳ. Mark Kidwell là một văn sĩ và cũng là họa sĩ có nhiều truyện tranh được bạn đọc ưa thích. Nat Jones, Jay Fotos, Tim Vigil đều là những họa sĩ trẻ nhưng nổi tiếng. Những cảnh chém giết man rợ máu me tung toé là những cảnh khó vẽ nhất vì dễ làm người đọc kinh tởm, vậy mà dưới nét vẽ của họ những cảnh đó lại thành tuyệt đẹp nhưng vẫn không kém phần rùng rợn.

Tại sao nhóm sáng tác lại lấy bối cảnh là cuộc chiến Việt Nam năm (Mậu Thân) 1968? Nhà văn Mark Kidwell trả lời:

"Gợi hứng đầu tiên cho tôi là phim "Night of the Living Dead" ra năm 1968 của (văn sĩ) Russo và (đạo diễn) Romero, từ đó người ta biết thế nào là "zombies". Nếu ta lấy cái năm đó như một năm định mệnh và hỏi rằng "Điều gì đã từng xảy ra vào năm 1968?" và "Nếu tại vùng nông thôn Pennsylvania có những thây ma đi ngờ ngờ khắp nơi, vậy còn các nơi khác trên thế giới thì sao?", câu trả lời chắc chắn phải là "Việt Nam".

Nội dung của "68 Zombie" được tóm tắt như sau: Địa điểm là một đồn đóng quân của lính Mỹ gần biên giới Việt Nam và Campuchia. Một ngày kia, những người lính Mỹ thấy xuất hiện một gã Việt Cộng. Một người lính phóng dao hạ sát nhưng gã này không chịu chết, hắn chỉ thực sự chết khi bị bắn nổ đầu. Sau đó, một tiểu đội được lệnh vào rừng thám sát cùng với một chú chó quân khuyển. Họ phát giác ra một địa đạo, và người lính nhỏ con nhất được lệnh chui vào trong địa đạo để tìm hiểu. Những người lính trên mặt đất lẫn người lính trong địa đạo đều gặp phải những cảnh tượng kinh hoàng chưa từng có, đó là vô số xác người chết, hoặc chết vì đạn bắn hoặc chết vì bị mổ bụng. Điều kinh hoàng hơn nữa là những xác chết đang thối rữa đó đột nhiên nhỏm dậy, xông ra tấn công người. Đồn lính Mỹ bị đám zombies tấn công, người bị xé xác chết, người bị cắn cổ chết và rồi tới lượt họ cũng biến thành zombies. Riêng chỉ có người lính nhỏ con, gốc Á Châu có tên Yam (thường bị gọi trêu là "Junior Charlie" nghĩa là "Việt Cộng con") và chú quân khuyển tên Nero sống sót. Yam cùng một phi công lái trực thăng bay về Sài Gòn. Nhưng hỡi ôi! Họ thấy Tòa Đại sứ Mỹ đang chìm trong biển lửa và cũng bị zombies tấn công... Truyện "68 Zombie" sẽ được tiếp theo bởi "68 Scars", và tập đầu tiên ra mắt bạn đọc đúng vào Tháng Tư năm nay - 2012!

Truyện có bìa sau giới thiệu tóm tắt những thực tế của chiến trường Việt Nam, như quân đội Mỹ có dùng chó (quân khuyển) trong chiến đấu, hay những trại lính Mỹ được bao bọc bởi những bao cát và hàng rào kẽm gai, hay những người lính Mỹ có tên "chuột hầm" (tunnel rats) vì họ nhỏ con nên thường được giao nhiệm vụ bò vào các giao thông hào. Các giao thông hào cũng được nhắc đến, nó là một hệ thống hầm hố chằng chịt do Việt Cộng [sic] và Bắc Việt [sic] đào ra, nó vừa là trạm y tế, vừa là trạm truyền tin, vừa là kho lương. Truyện cũng không quên nhắc rằng giao thông hào cũng chính là nơi "the VC" (hay "Victor Charlie") dùng để chôn những người lính cộng sản đã chết, như thế khi quân đội miền Nam đi đếm xác lính tử trận sẽ thấy số lính Việt Cộng và Bắc Việt chết không nhiều, và như thế miền Bắc có thể phao tin là họ không bị tổn thất gì lắm.

Những điều truyện tranh ‘68 nói ở trên tuy đúng nhưng vẫn còn thiếu. Truyện không nói đến những sự thật hãi hũng khác như rất nhiều thương binh Việt Cộng bị bắn chết tại chỗ để khỏi vướng cẳng những "đồng chí" của họ khi rút lui. Dã man nhất là những thường dân vô tội bị trói hai tay rồi bị đâm bằng lưỡi lê, bị đập bằng cuốc, bị bắn bằng súng, hoặc bị chôn sống. Truyện cũng không chỉ ra rằng chính cách thanh toán, giết người vô cùng dã man của quân cộng sản đã làm cho năm Mậu Thân 1968 thành cái năm ghê rợn nhất trong lịch sử Việt Nam cận đại.

Một tác giả tầm cỡ như Mark Kidwell không thể không biết những thực tế đó. Phải chăng cái không khí ma quái chết chóc 1968 mới chính là điều gợi hứng cho ông? Theo các truyền thuyết về ma quỷ, các thầy pháp, phù thủy thường giết người để sau đó gọi xác chết sống dậy làm tay sai, thế thì biết đâu cộng sản cũng dùng cách này, vì thế chúng cố tình giết thật nhiều người để rồi sau đó ra lệnh cho các thây ma tìm giết địch thủ. Ta không nên bắt người viết truyện hay nhà xuất bản trả lời câu hỏi trên vì tựu trung comics vẫn là truyện dành cho trẻ em, nghĩa là cần giảm bớt sự trần trụi thô ráp của đời thật. Truyện chỉ mô tả phần nào thực tế để khơi gợi sự tò mò của trẻ, từ đó hy vọng trẻ sẽ tự mình đi tìm sự thật. Như với thắc mắc: "Tại sao dùng tấm hình của Eddie Adams để vẽ thành bìa truyện?". Nhóm sáng tác ‘68 (trên Facebook ‘68) trả lời:

"The fact that the picture inspiring our alternate cover is a piece of actual Vietnam and 60’s history is the reason the cover exists. Our goal with ‘68 is to create a credible, breathable world surrounded by as many true events and factual happenings as possible to create a living backdrop for our zombie apocalypse. Images like that one are so iconic, so much a snapshot encompassing the energies and emotion of the period, they demand to be seen in the light of our story’s context. Perhaps through an introduction to real history within the pages of our zombie, readers will find themselves compelled to seek out more factual data on the war and the time period and enrich their own understanding of one of the most turbulent eras the world has ever seen".

(Lý do một trong các hình bìa của truyện đã mô phỏng theo tấm ảnh đó là vì tấm ảnh đã gợi hứng cho chúng tôi cũng chính là một hình ảnh có thật của Việt Nam và của lịch sử những năm 1960. Mục đích của chúng tôi khi thực hiện truyện tranh '68 là tạo ra một thế giới sống động, hiện thực, bao quanh bởi tuyệt đại đa số các sự kiện có thật và biến cố đã xảy ra, để từ đó xây dựng một bối cảnh sinh động cho một truyện kể về zombies.

Những tấm ảnh như tấm ảnh ấy có tính biểu tương rất cao, tuy chỉ là một ảnh chụp bất ngờ mà mang trong nó biết bao xúc động và sinh lực của một giai đoạn đã qua, cho nên những tấm ảnh như thế đòi hỏi phải được nhìn một cách chính xác trong khung cảnh của truyện. Có lẽ qua sự giới thiệu các sự thật lịch sử lồng trong những trang truyện zombies này, bạn đọc sẽ cảm thấy sự thôi thúc muốn tìm hiểu thêm những dữ kiện có thật về một cuộc chiến và một giai đoạn lịch sử, nhờ đó bạn đọc sẽ tự làm giàu sự hiểu biết của mình về một trong những thời kỳ xáo trộn nhất mà thế giới đã từng chứng kiến).

Facebook ‘68 nói không sai, chiến tranh Việt Nam cho tới nay vẫn còn rất nhiều điều chưa được làm sáng tỏ. Dù là cuộc chiến dài nhất lịch sử Hoa Kỳ thế mà không mấy người Mỹ biết rõ về nó. Những cuốn sách giáo khoa trong trường không nói gì nhiều về cuộc chiến tàn khốc này. Họa sĩ Nat Jones cho biết anh đã học được rất nhiều trong quá trình thực hiện’68:

"Quá trình tìm hiểu để vẽ ‘68 đã dạy tôi rất nhiều, anh em chúng tôi ai cũng biết chút đỉnh về Chiến tranh Việt Nam nhưng có bắt tay vào việc rồi mới biết có rất nhiều dữ kiện lịch sử thật thú vị mà chả cuốn sách giáo khoa nào đề cập đến. Chắc chắn có rất nhiều sự thật làm ta kinh ngạc còn hơn (đọc) truyện tiểu thuyết. Chúng tôi cứ liên tục email qua lại cho nhau trong lúc tìm kiếm sưu tầm. Thật là tuyệt khi mọi người đều cảm thấy hứng khởi về cuốn truyện đang làm".

 
Quả thật, những quyển sách giáo khoa sẽ không bao giờ nhắc tới cộng sản Việt Nam hay "Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa" kèm theo tấm hình một cái xác đang bốc mùi nồng nặc, đàng sau là lá cờ đỏ sao vàng rách nát. Đây không phải là Việt Cộng của những năm 1960, đây chính là cộng sản Việt Nam ngay lúc này! Chủ nghĩa Cộng sản chỉ còn là một thây ma zombie thối rữa được các thế lực cầm quyền quỷ quái cố sức vực lên để làm công cụ bảo vệ quyền lực cho chúng. Đi dưới tấm bảng chỉ đường của Đảng bây giờ chỉ còn là những thây ma thối rữa, mắt mù căm.

Trong hội chợ truyện tranh Phoenix Comicon tháng Năm 2011, nhóm sáng tác "68 Zombie" đã trưng bày hình nộm một zombie cán binh Việt Cộng. Để ý một chút sẽ thấy gã Vi-Xi zombie này tuy đầu đội nón lá, cổ quấn khăn rằn, nhưng chân lại đi giày bốt-đơ-sô của lính Mỹ. Facebook ‘68 cho biết: "Đúng thế, hắn ta đã lột được đôi bốt đó từ xác một người lính Mỹ (GI), vì đi lại trong rừng mà mang dép lốp (sandals made of tire) thì khổ lắm". Một blogger hỏi đùa: "Liệu hắn có đến được Chi không đây?" (ý nói "Củ Chi"). Cho tới bây giờ điều này quá rõ ràng, Việt Cộng vẫn gào lên "Hãy chống Mỹ - thế lực thù địch" nhưng những cán Cộng thì vẫn mờ mắt vì đô-la Mỹ sao mà... thơm quá!

Mặt phía sau của trang bìa trước còn có một hàng chữ nhỏ nhưng rất rõ. "Dedicated to: Richard D. Wegener - And the US Military without whose courage and sacrifice, our freedom to create would not exist". (Riêng tặng: Richard D. Wegener - Và Quân Đội Hoa Kỳ, nếu không nhờ lòng dũng cảm và hy sinh của các anh thì chúng tôi không bao giờ có được quyền tự do sáng tác). Nhóm sáng tác "68 Zombie" đã không quên nhắc nhở bạn đọc về những hy sinh của các chiến binh đã quên mình vì tự do.

Nhưng hàng chữ này lại khiến chúng ta chạnh nhớ Việt Nam. Tới bao giờ người Việt trong nước mới có được "tự do sáng tác"? Chỉ mới đây thôi, Việt Khang đã bị bắt chỉ vì sáng tác vỏn vẹn 2 bài hát. Máu của người dân Việt đã chảy suốt 60 năm dài nhưng chưa ai biết Việt Nam bao giờ mới có tự do. Duy có một điều chắc chắn ai cũng biết, đó là sự độc ác tàn bạo của cộng sản đã hằn sâu vào ký ức của toàn nhân loại. Và người ta sẽ viết truyện, sẽ vẽ tranh như "68 Zombie" để các thế hệ mai sau mãi mãi không quên tội ác cộng sản. Một trong những hình bìa của "68 Scars" là hình Hồ Chí Minh mốc thếch, loang lổ, với cặp mắt trắng dã. "Bác Hồ vĩ đại" - cái xác khô trong lăng Ba Đình kia, thật ra, chỉ là một cái xác ma thối rữa!

Tập đầu tiên "68 Zombie" đã được phát hành vào ngày 20 Tháng Tư, 2011. Và tập kế tiếp "68 Scars" sẽ ra mắt bạn đọc cũng vào Tháng Tư, 2012. Tại sao cả hai cùng xuất hiện đúng vào Tháng Tư Đen, Tháng Quốc Hận? Chỉ là một trùng hợp ngẫu nhiên thôi sao? Họa sĩ Nat Jones đã hẹn rồi đấy: "Definitely more ‘68, we have many, many more stories to tell!" - Xin gởi nhóm sáng tác "68 Zombie" lời cảm ơn chân thành nhất và mong sẽ đọc được nhiều hơn nữa sáng tác của các bạn.

* Truyện tranh "68 Zombie" có bán trên Amazon.com và tại trang mạng www.68zombie.com.

Nguyễn Bảo Tư (http://my.opera.com/NguyenBaoTu/blog/)

Vụ Văn Giang và những vòng tròn oái oăm của lịch sử - Song Chi

Vụ cưỡng chế đất ở đầm Cống Rộc, huyện Tiên Lãng, thành phố Hải Phòng với sự nổi dậy của người cựu bộ đội-kỹ sư nông nghiệp-nông dân Ðoàn Văn Vươn và em trai là Ðoàn Văn Quý làm rúng động dư luận chưa kịp lắng xuống thì vụ Văn Giang đã nổ ra.
Khác với vụ Tiên Lãng, vụ cưỡng chế đất ở xã Văn Quan, huyện Văn Giang, tỉnh Hưng Yên vào ngày 24 tháng 4, 2012 đã kết thúc với “thắng lợi tưng bừng” thuộc về phe nhà nước. Bao gồm giới tư bản đỏ và các quan tham cấu kết với tư bản nước ngoài, chỉ đạo cho quan chức địa phương, hàng ngàn công an, cảnh sát cơ động, dân phòng, côn đồ… thực hiện.
Và phe thua trận là những người nông dân nghèo khổ đã vùng lên trong nỗi tuyệt vọng để cố giữ được miếng đất, nồi cơm của họ.
So với Tiên Lãng và nhiều vụ cưỡng chế đất khác, vụ Văn Giang có quy mô lớn từ cả lực lượng cưỡng chế lẫn bị cưỡng chế, theo dư luận, khoảng hai ngàn nông dân đã chống lại hơn ba ngàn cảnh sát cơ động, dân phòng các loại. Mức độ thô bạo cũng hơn nhiều, với lựu đạn cay, súng nổ, dùi cui quật, rồi những cảnh người dân bị đánh đập dã man…
Tiếng la khóc cứ như thời chiến tranh bạo loạn hay thời cải cách ruộng đất.
Lịch sử Việt Nam kể từ khi đảng cộng sản ra đời đã luôn luôn đi theo một con đường vòng rất oái oăm, cứ như một trò chơi tai ác của tạo hóa.
Hơn bảy thập niên trước, hàng triệu triệu người nông dân VN đã nghe theo lời tuyên truyền đường mật của những người cộng sản, dùng bạo lực cách mạng để lật đổ nhà nước phong kiến, tay sai của thực dân. Với niềm tin sẽ xây dựng một chính quyền “của dân, do dân, vì dân,” một nhà nước với lý tưởng xã hội chủ nghĩa không có giàu nghèo, công bằng cho tất cả mọi người.
Thực tế cái chính quyền ấy, cái xã hội ấy như thế nào sau năm 1954 ở miền Bắc và sau 30 tháng 4, 1975 trên cả nước, cho đến nay mọi người đều quá rõ.
Nhưng oái oăm là cái đảng và nhà nước cộng sản ấy nay đang quay lại dùng “bạo lực cách mạng” với chính những người nông dân, lực lượng chủ yếu góp phần giành được giang sơn ngày hôm nay cho họ.
Ðảng và nhà nước cộng sản đang thực hiện ngược lại những gì họ đã xúi bẩy người nông dân trước kia: đứng lên giành lại ruộng đất từ tay tầng lớp bị gọi là địa chủ nhà giàu, còn bây giờ thì họ đang cướp lại đất từ tay nông dân để giao cho bọn nhà giàu tư bản đỏ thời nay.
Dân tộc VN đã bị đảng cộng sản dẫn đi một con đường vòng rất xa tốn hao hơn bảy mươi năm, trải qua hai cuộc chiến tranh trong đó có một cuộc chiến huynh đệ tương tàn đầy đau đớn. Lại thêm hai cuộc chiến nữa với các “đảng cộng sản anh em” Cam Bốt và Trung Hoa để cuối cùng trở lại điểm xuất phát còn tệ hơn lúc đầu.
Tức là thay một nhà nước phong kiến lệ thuộc vào thực dân bên ngoài bằng một chế độ về nhiều mặt không khác gì nhà nước phong kiến nhưng là vua tập thể và độc tài, độc ác hơn, đối phó với dân và với dư luận quốc tế ranh ma thủ đoạn hơn gấp nhiều lần. Mặt khác, lại vẫn lệ thuộc vào nước khác, nhưng ở một mức độ nặng nề hơn, nguy hiểm hơn.
Riêng với tầng lớp nông dân, chỉ bằng cụm từ “đất đai thuộc sở hữu toàn dân, do nhà nước quản lý” nhưng thực chất việc không công nhận quyền tư hữu ruộng đất là cái lý do để nhà nước muốn thu hồi, cướp lại đất từ tay người nông dân lúc nào là thu hồi, muốn đền bù bao nhiêu là đền bù.
Nhìn vào hầu hết những cuộc cưỡng chế đất đai từ trước đến nay, ai cũng có thể thấy người nông dân bị o ép như thế nào, và cái nhà nước này thực sự đang của ai do ai vì ai.
Khi nào còn tiếp tục không công nhận quyền tư hữu đất đai thì những vụ kiện cáo, biểu tình, cuối cùng là cưỡng chế thô bạo như ở Tiên Lãng, Văn Giang sẽ còn tiếp tục diễn ra dài dài. Mâu thuẫn giữa nông dân với chính quyền cứ thế âm ỉ, lòng tin của người dân với chính quyền tiếp tục bị xói mòn trong khi bộ mặt của nhà nước VN với thế giới tiếp tục lem luốc vì những vụ cưỡng chế đầy bạo lực với chính người dân của mình.
Và điều đó hoàn toàn bất lợi cho chính cái nhà nước này, trong bối cảnh họ còn đang phải đối phó với đủ thứ nguy cơ từ cái họa bành trướng từ phương Bắc cho đến phong trào dân chủ trên thế giới.
Bên cạnh đó, nhiều nhà báo, giới chuyên môn cũng đã phân tích đến những khía cạnh nguy hại của việc thu hồi đất nông nghiệp cho những dự án xây dựng nhà máy công nghiệp, khu du lịch thương mại hay sân golf…
Là tự làm mất đi cái thế mạnh của VN – một quốc gia lẽ ra hoàn toàn có thể phát triển bền vững bằng nông-ngư nghiệp. Vừa nuôi được dân vừa xuất khẩu kiếm ngoại tệ trong bối cảnh thế giới thường xuyên khan hiếm, khủng hoảng lương thực chỗ này chỗ khác.
Giới chuyên môn cũng cảnh báo về hiện tượng đất nông nghiệp nói chung và đất trồng lúa nói riêng đang bị sụt giảm. Một phần vì những tác động tiêu cực của biến đổi khí hậu, mặt khác, do hiện tượng lấy đất nông nghiệp chuyển sang phi nông nghiệp dưới nhiều hình thức khác nhau.
Từ ông Bộ Trưởng Cao Ðức Phát cho đến ông Thứ Trưởng Bùi Bá Bổng của Bộ Nông Nghiệp và Phát Triển Nông Thôn trong những phiên họp Quốc Hội cũng như khi trả lời báo chí đều nhấn mạnh đến nguy cơ sụt giảm đất trồng lúa. Cũng như việc làm sao cố gắng giữ được 3.8 triệu ha đất trồng lúa cho nông dân.
Một con số quá khiêm tốn nếu so với Thái Lan, cũng là một quốc gia xuất khẩu gạo mạnh, dân số chỉ có khoảng hai phần ba VN nhưng lại giữ được 10 triệu ha đất lúa. Còn VN, với cái kiểu luật rừng từ trên xuống dưới cộng với lòng tham vô đáy của các quan chức và giới tư bản đỏ chỉ biết quyền lợi của mình như lâu nay thì chuyện giữ 3.8 triệu ha cũng đã là khó.
(Theo bài “Thứ trưởng Bộ NN-PTNT Bùi Bá Bổng: Xây dựng những ‘cánh đồng mẫu lớn,’” báo SGGP; “Bộ trưởng Bộ NN-PTNT: Quyết giữ 3.8 triệu ha diện tích đất trồng lúa,” Diễn đàn Doanh nghiệp).
Trong khi đó thì những vụ cưỡng chế đất cho những dự án phi nông nghiệp vẫn tiếp tục diễn ra, mà vụ Văn Giang là ví dụ nóng hổi. Tức là không chỉ coi nhẹ quyền lợi của hàng triệu nông dân mà cả lợi ích quốc gia lâu dài để phục vụ cho quyền lợi của các phe nhóm có tiền và có quyền.
Lịch sử VN từ ngày có đảng và nhà nước cộng sản VN là những sai lầm nối tiếp sai lầm, gắn liền với những cụm từ gợi lên những ký ức kinh hoàng. Từ “cải cách ruộng đất,” “nhân văn giai phẩm,” vụ án xét lại, thuyền nhân, cải tạo tư sản, cải tạo công thương nghiệp, v.v… và bây giờ là “cưỡng chế, giải phóng mặt bằng”!
Mỗi sự sai lầm như vậy đều gây ra tai ương ngay tức thì cho hàng vạn hàng triệu con người, và di họa tính bằng nhiều thập niên cho xã hội, đất nước.
Những vụ cưỡng chế sẽ khiến hàng ngàn nông dân mất đất, phải bỏ làng ra đi nhập vào đội quân đông đảo không nhà cửa không nghề nghiệp ổn định ở các thành phố lớn. Từ đó đừng hỏi tại sao những vấn nạn xã hội như cướp giật, móc túi, gái điếm, nạn buôn người, giết người… ngày càng tăng.
Hoặc đừng hỏi tại sao một lúc nào đó VN đang từ một quốc gia xuất khẩu gạo thuộc hàng nhất nhì thế giới lại bị rơi vào tình trạng khủng hoảng lương thực, phải đi nhập khẩu thêm gạo hoặc các sản phẩm nông nghiệp. Hoặc trong một vụ cưỡng chế nào đó, chỉ cần có người chết là mọi chuyện có thể trở thành không kiểm soát được. Một chế độ có thể sụp đổ nhanh chóng nhiều khi chỉ từ một cuộc bạo động bộc phát do phẫn uất.
Nhưng thói thường một nhà nước độc tài cầm quyền quá lâu thường trở nên quá tự tin vào sức mạnh và tuổi thọ của chế độ, nên ngày càng khinh suất trong cách ứng xử với nhân dân, với công luận, cộng thêm thói tham lam vô độ ngày càng muốn vơ vét nhiều hơn… sẽ không thể biết dừng lại đúng lúc.
Từ xưa đến nay, cái chết của mọi chế độ độc tài nói chung và các nhà nước do đảng cộng sản lãnh đạo nói riêng thường chỉ do chính họ tự đào hố chôn mình mà thôi!

One Response to Vụ Văn Giang và những vòng tròn oái oăm của lịch sử

Mác xít: Giai cấp công nhân là kẻ đáo mồ chôn tư bản.
Ngày nay, người dân khốn cùng sẽ là kẻ đào mồ chôn TƯ BẢN ĐỎ vn.
“Hãy vùng lên những người nô lệ thế gian
Hãy vùng lên những ai cơ khổ, bần hàn
Liên hiệp lại đào mồ chôn tư bản đỏ ố nàm!”

Chưa Cuốn Theo Chiều Gió - Vi Anh

Chắc hầu hết người Mỹ gốc Việt thế hệ thứ nhứt,nhì, ba đều có dịp đọc sách hay xem phim “Cuốn Theo Chiều Gió”, ấn bản tiếng Việt, Pháp, hay Anh. Cuộc nội chiến đẫm máu giữa hai miền Nam Bắc Hoa kỳ vì ý thức hệ tự do, giải phóng nô lệ đã gây ra hàng trăm trận đánh nồi da xáo thịt. Tổn thất sinh mạng tài sản lớn nhứt trong lịch sử Mỹ.
Một tổng thống tài danh Mỹ, Ô Lincoln, bị ám sát chết. 620,000 người tử thương; hàng triệu người bị thương. Tài sản thiệt hại vô số kể. Kéo dài 4 năm trời. Kết cục Miền Nam thua, Miền Bắc thắng
Nhưng không bao lâu sau chánh quyền Mỹ thống nhứt được đất nước và lòng dân để phát triển và dần dần thành một siêu cường thế giới. Hậu thế đánh giá đó là nhờ đức độ của những người chỉ huy quân đội và lãnh đạo quốc gia lúc bấy giờ và sau này, và ý thức văn minh cao, tinh thần xây dựng dân tộc mạnh của nhân dân Mỹ.
Trong khi đó cuộc chiến tranh ý thức hệ của Miền Bắc và Miền Nam VN đã kết thúc 37 năm rồi, mà vết thương trong tim người Việt ở hai miền chưa lành. Nỗi buồn chiến tranh, nỗi đau chia đôi đất nước, vết thương chia rẽ đồng bào, xung đột ý thức hệ, cơn say chiến thắng, tủi nhục thua trận bị đọa đày — chưa “cuốn theo chiều gió”.
Trái lại CS qua hành động của người say sưa chiến thắng, góp gió thành trận bão hận thù, “xuyên suốt” đòi quân, dân, cán, chính Việt Nam Cộng Hòa trả nợ máu xương. “Phân biệt đối xử”, âm mưu xóa sạch những gì còn lại của quân dân Miền Nam, nghĩa trang, sách vở, lối sống tự do.
Chẳng những CS Hà Nội tiếp tục gây hấn với người sống sót – đàn áp tôn giáo, bỏ tù các lãnh tụ tinh thần và chánh trị mà còn gây hấn với người chết – đập phá mồ mả các nghĩa trang Quân Đội chết trong chiến tranh mà còn vận động đập phá bia tưởng niệm người không chịu nổi CS vượt biên tìm tự do bằng thuyền nang vượt đại dương chết trên biển cả.
Cho nên sau 37 năm thống nhứt đất nước mà không thống nhứt được lòng dân một chút nào, một ly nào.
Người Mỹ thống nhứt đất nước và lòng dân được là nhờ hai bên dù đã đánh nhau chí chết nhưng vẫn tương kính nhau và biết rõ không có vấn đề thua thắng trong một cuộc tranh chấp, xung đột của một dân tộc, một quốc gia. Và quan trọng nhứt không trả thù, không đòi nợ máu xương của nhau. Người Mỹ giải quyết vấn đề theo chiều hướng đối lập xây dựng, đối kháng tương sinh, cộng tồn, khác với CS theo tương quan ai thắng ai, một mất một còn. Một số sự kiện lịch sử đã chứng minh điều đó.
Về Quân Đội, khi Phủ Tổng Thống Miền Nam ở Richmond thất thủ, bộ tham mưu của Tướng Lee thấy quân số hao hụt nặng, tiếp vận kiệt quệ như Quân Lực VNCH, đề nghị phân tán quân đội dựa vào dân để trường ký kháng chiến. Tổng Tư Lịnh Quân Lực Miền Nam là danh tướng Lee từng là Chỉ huy trưởng Trường Võ bị West Point nổi danh, quyết định chấp nhận một điều khó làm nhứt đối với một tướng lãnh: là đầu hàng. Không cứu giữ nước được thì cứu giúp quân dân. Ông gởi lá thư riêng cho Tướng Grant, Tư lịnh Quân Đội của miền Bắc yêu cầu thu xếp buổi họp mặt.
Tướng Grant đón nhận thư và tiếp Tướng Lee như người đồng đội, ngang hàng, ra quân lịnh phải tuyệt đối tôn trọng Tướng Lee, đúng lễ nghi quân cách, quân phong, quân kỷ. Trưa ngày lịch sử 9 tháng 4 năm 1865, khi Tướng Lee và một đại tá tùy tùng cỡi ngựa đến, quân nhạc Miền Bắc nổi lên, sĩ quan quân lễ đón đưa vị Tư Lịnh Miền Nam vào nơi họp. Hoàn toàn khác với mấy người Bộ Đội CS Bắc Việt ăn nói ngang tàng, hăm he, bắt buộc vị Tư Lịnh Tối cao Quân lực Miền Nam VNCH là Tướng Dương văn Minh đầu hàng dù trước đó Tướng Minh đã ra lịnh buông súng chờ bàn giao.
Hai vị Tướng Nam và Bắc của Mỹ thỏa thuận. Quân Miền Nam chỉ giải giới và hoàn toàn tự do về nhà làm ăn, được mang theo lừa ngựa vì đó là tài sản của người “lính công dân” Miền Nam đem theo khi nhập ngũ. Thỏa thuận này không ghi vào văn tự vì không hợp quân luật xem đó là quân dụng phải giao nộp. Nhưng Tướng Grant thi hành trên thực tế hết sức nghiêm chỉnh. Hoàn toàn không có tù binh, không có cải tạo tập trung, không tịch thu tài sản riêng, không đối xử theo lý lịch gia đình. Lịch sử Mỹ gọi thỏa thuận này là thỏa thuận của những người quân tử (The Gentlemen’s Agreement).
Còn đối với tử sĩ, hai bên đều tôn kính, xem việc đi lính là nghĩa vụ của công dân của một đất nước, hy sinh cho đất nước là người con yêu của Tổ Quốc và Tổ quốc ghi ân. Đất nước, Tổ quốc là của chung không có màu sắc phe đảng, địa phương, khác với CS Hà Nội sơn lên Tổ Quốc VN thành Tổ Quốc Xã Hội Chủ nghĩa đó lòm.
Nghĩa Trang Quốc gia Arlington của nước Mỹ thống nhứt dành một khu tương xứng cho tử sĩ Miền Nam với tượng đài tưởng niệm hẳn hoi và long trọng – Confederate Memorial. Khắp các tiểu bang Miền Nam, các nghĩa trang lớn nhỏ đều để y. Cây cờ gạch chéo biểu tượng của Miền Nam vẫn phất phới trên các phần mộ của những người chết để bảo vệ.
Và đối với chánh quyền thống nhứt, tại nơi trang trọng nhứt của Quốc Hội Mỹ, dựng lên Tượng đài Bà Mẹ Chiến sĩ Miền Nam đã có con trai hy sinh cho cuộc chiến với bài thơ đại ý tôn vinh những người đã chết vì nhiệm vụ đối với đất nước là giá trị trên hết.
Thế cho nên, với tâm thức và tinh thần đó, trong vấn đề Chiến tranh và hậu Chiến tranh VN, người Mỹ thường khuyên hãy để quá khứ ra sau, hướng về tương lai phía trước, cái gì qua cho nó qua luôn.
Nhưng tiếc thay CS Hà Nội không nghĩ và làm như vậy. CS Hà Nội cư xử như những tự thực dân (auto-clonialists) đối với người ở lại, coi Miền Nam nhu thuộc địa khai thác, thuộc địa di dân của CS Hà Nội, nhân dân Miền Nam là nhân dân bị trị, xóa sạch lối sống Miền Nam CS gọi là “tàn dư Mỹ Ngụy” Trồng lên đầu dân quân cán chính Miền Nam một bản án không cần xét xử: Ngụy. Bắt quân dân cán chính đi cải tạo tập trung, tịch thu tài sản, nhà cửa. Đổi tiền, đánh tư sản, phân loại cho đi kinh tế mới, cấm cửa con của “Ngụy quân Ngụy quyền” vào đại học, CS gọi là “ưu tiên 13”. Triệt hạ đảng phái chánh trị, lũng đoạn các tôn giáo; ngần ấy là những “bài bản” chánh CS Hà Nội làm với tính toán, kế hoạch hẳn hoi.
Đối với người di tản tỵ nạn CS, CS Hà Nội chỉ cần tiền, cần sức học của họ, chiêu dụ họ như người “chiêu hồi”, đối xử như người chiêu hàng, chớ không phải là người đồng bào đồng đẳng
Không thể có hòa giải hòa hợp với người chiến thắng khi họ còn xem người kẹt bị thua dưới cái nhìn “ta và địch.” Không thể có hòa giải hòa họp giữa kẻ cướp với người bị cướp. Không có hòa giải hòa họp bằng đầu gối, theo kiểu xin cho. Công bình, bình đẳng, tương nhượng, thỏa hiệp, thông cảm là đạo người ta ở đời — đối với cá nhân, đoàn thể cũng như quốc gia.
CS Hà Nội không chấp nhận chân lý và đạo lý đó, bên ngòai dùng mỹ từ để tuyên truyền chiêu dụ, nhưng bền trong vẫn coi là “lực lượng thù địch”. Thế cho nên suốt 37 năm, CS Hà Nội thống nhứt được đất nước mà không thống nhứt lòng dân VN, ở Nam, ở Bắc, ở Trung và ở Hải Ngoại. Con tàu Thống Nhứt của CS Hà Nội chạy hàng vạn chuyến, hàng muôn dặm và mà lòng dân không xích lại gần CS được một ly nào./.
Vi Anh

One Response to Chưa Cuốn Theo Chiều Gió

Bài cuả Vi Anh viết rất hay. Sở dĩ cộng sản bắc Việt không có được cái trí tuệ cuả người quân tử, lồng lộng mênh mông như các tướng lãnh miền Nam niềm Bắc Hoa Kỳ trong cuốn sách “Cuốn Theo Chiều Gío”.
Theo tôi là họ bởi chịu ảnh hưởng ý thức hệ vong bản phản động vô thần Mác Lê và chủ nghiã Mao cộng thêm với nền văn hoá phong kiến Tàu.
Từ lâu người Tàu có lối sống man rợ hẹp hòi đa nghi kỵ thích trả thù cá nhân, tiêu diệt khả năng đối kháng diệt mầm chống đối mai hậu, theo kiểu nhổ cỏ phải nhổ tận gốc.
Cách thức họ đã đối xử với quân cán binh miền Nam cộng hoà cũng từ ý thức nhổ cỏ tận gốc mà ra, những mầm cỏ non xót lại cũng thiêu trụi luôn.
Cho nên con cái những người thuộc chính quyền cộng hoà không được nâng đỡ là vậy. Vì tâm lý tiểu nhân hẹp hòi sợ bị trả thù mà ra.
Họ làm vậy chính họ đã tiêu diệt sức hồi sinh và nhân tài cuả dân tộc. Cụ thể đến bây giờ vẫn còn chủ nghiã lý lịch. Chính sách ưu tiên con cái đảng viên và tha bổng tội trạng hay giảm án những người theo họ có thân nhân tốt.
Đối với cộng sản tốt hơn đừng đối thoại hay nói chuyện, ý kiến xây dựng chi hết mà phải vùng lên đánh đổ họ bắt họ phải đầu hàng các nước dân chủ tư bản và phải học cách suy nghĩ cuả người Mỹ.
Nhân tiện đây tôi xin muốn được chia sẽ với Vi Anh và bạn đọc về 3 bài thơ tôi cảm tác lại từ nhạc Trịnh Công Sơn. Hình như sau khi ra Bắc họ Trịnh cũng có ý hối hận về ngày xưa y cam tâm làm mật vụ cho đảng và tôị chuyên viết nhạc rẻ rách đám ma để làm tan rã quân đôị cộng hoà .
Thơ tôi làm ra nói về vấn đề chính trị chứ không phải tình yêu tình ún nam nữ trai gái trữ tình gì đâu. Mong các Cam đều là những nguời có trình độ học vấn Mác Lê -Mao – Hồ Chí Minh cao nên đọc thơ tình cuả Tố hữu, Xuân Diệu và đừng chõ mõm vào để chê bai phỉ báng thơ không hay, quá dở, dở ngô dở ngọng, hay thơ phản động gì đó.

Gia Tài Đổ Nát

cảm tác nhạc cu Trịnh: Gia Tài Cuả Mẹ
Sơn ngắc ngứ gọi Tàu là giặc
Để thành đô cẩu tặc ghét Sơn
Toi công liếm gót luồn trôn
Giặc Tây đô hộ trào cơn sóng thù
Đánh đuổi Pháp rước Tàu bảo hộ
Hồ Chí Minh thủ hạ gian manh
Tự do độc lập tiếm danh
Một bầy sâu đỏ hôi tanh bạc tiền
Ai là kẻ gây nên nội chiến
Rừng xương khô uất hận trào dâng
Việt Nam dân tộc bẽ bàng
Tâm linh đổ nát bàng hoàng ngàn thu
Mẹ đảng dạy thật thà cuồng tín
Giống Lạc Hồng táng tận tim phai
Nhìn nhau hằn học bất tài
Anh hùng dũng sĩ mãi hoài chẳng thôi…
Ôi! Tổ quốc muôn đời tê tái
Một ngàn năm nô lệ giặc Tàu
Trăm năm tư tưởng Hồ Mao
Mác Lê tà thuyết máu trào biển đông
Gia tài mẹ ruộng đồng xơ xác
Từng đoàn người lê bước ra đi
Bội tình phản trắc lạc loài
Xác người trôi nổi biển khơi bồng bềnh
Hết thỏ rồi thất kinh đàn chó
Giết từng con chén chú chén anh
Húng lìu nhưạ mận Ba Đình
Âm u ngạ quỷ Chí Minh ngậm cười.
28.4.2012 Lu Hà

Muà Thu Sâu Đỏ

cảm tác nhạc cu Trịnh: Nhớ Muà Thu Hà Nội
Cây cơm nguội lá bàng uá đổ
Kề bên nhau phố cổ ngói nâu
Bâng khuâng Hà Nội chiều thu
Thoảng mùi hoa sưã mịt mù hơi sương
Muà cốm xanh võ vàng ai đó
Lê thân hèn ghế đá công viên
Đói ăn ngơ ngác muộn phiền
Sơn khê phiêu bạt chính quyền nhiễu nhương
Hà nội sẽ bàng hoàng thức dậy
Trả lời tôi từ đáy mắt sâu
Tháng năm mưa đổ u sầu
Chiêm bao mộng tưởng mái đầu bạc phơ
Trịnh Công Sơn dật dờ ca nhạc
Thọc mũi dao bội bạc nhẫn tâm
Đảo điên luân lý tình thâm
Cộng hoà nam Việt âm thầm rã tan
Tên mật vụ thân tàn ma dại
Con cóc hôi tê tái nhớ ai
Tò te kèn thổi mãi hoài
Ai còn nghe nữa lạc loài cẩu hoang
Cứ chờ đợi phố phường im lặng
Cả ngàn năm hoang vắng âm u
Trả lời mây gió vi vu
Nhạt nhoà nước mắt bóng ma não nùng
28.4.2012 Lu Hà

Gió Cuốn Mây Trôi

cảm tác nhạc cu Trịnh: Để Gió Cuốn Đi
Sói tru mong có tấm lòng
Để cho gió cuốn theo dòng sông trôi
Cô hồn lầm lạc chơi vơi
Trái tim mưng mủ bao đời gió mưa
Xin làm chiếc bóng dư thưà
Rao lời gian dối lọc lưà thế nhân
Tiếng cười sặc suạ dã man
Đấu tranh giai cấp sát nhân diệt nòi
Đong đưa trí tuệ sáng người
Mác Lê tà giáo đười ươi dạt dào
Nguyện thề theo đảng Hồ Mao
Con chim nhảy nhót nghẹn ngào nước non
Khom lưng bợ đỡ luồn trôn
Ươn hèn nhu nhược sắt son mãi lòng
Hãy yêu từng giọt máu hồng
Xác người phân bón cánh đồng luá tươi
Ba Đình ngạ quỷ hôi tanh
Tội nhân thiên cổ Chí Minh oán hờn
Vẫy đuôi theo chủ lon ton
Gâu gâu suả mãi Công Sơn lạc loài.
28.4.2012 Lu Hà

Luật sư mù Trần Quang Thành được sứ quán Mỹ ở Bắc Kinh che chở ?

Thứ bảy 28 Tháng Tư 2012

Ảnh chụp luật sư Trần Quan Thành với ông Hồ Giai (Reuters)
Ảnh chụp luật sư Trần Quan Thành với ông Hồ Giai (Reuters)

Trọng Nghĩa
Ngay sau khi có thông tin là nhà luật sư mù Trần Quang Thành đã thoát khỏi nơi ông bị quản thúc, vào hôm nay, 28/04/2012, các nguồn tin đến từ giới ly khai Trung Quốc và hiệp hội bảo vệ nhân quyền tại Trung Quốc đã cho biết là ông đang được ''bảo vệ'' tại cơ sở ngoại giao Mỹ ở Bắc Kinh. Cả phía Hoa Kỳ lẫn chính quyền Trung Quốc đều chưa xác nhận tin này.

Trong một bản thông cáo, Tổ chức phi chính phủ ChinaAid, trụ sở tại Mỹ, xác định là một nguồn thông thạo tin tức về vụ Trần Quang Thành đã cho biết là ông Thành đang được ‘đặt dưới sự bảo vệ’ của Mỹ và các cuộc đàm phán đang diễn ra ở cấp cao giữa các quan chức Mỹ và Trung Quốc về quy chế của ông. 
Tổ chức này đồng thời kêu gọi Washington "đảm bảo an ninh (cho bản thân ông Trần Quang Thành) và đảm bảo sao cho gia đình của ông không bị trả đũa". Đối với ChinaAid, vụ Trần Quang Thành là "một thời điểmhệ trọng của nền ngoại giao nhân quyền Mỹ". 
Ngay từ hôm qua, ông Phó Hy Thu, một gương mặt tên tuổi của Mùa xuân Bắc Kinh năm 1989, tỵ nạn tại Mỹ từ năm 1996, và là người điều hành ChinaAid, đã tiết lộ rằng ông Trần Quang Thành đã đến được một nơi "100% an toàn", nhưng không nói rõ đó là nơi nào. 
Riêng ông Hồ Giai, một nhà ly khai bạn thân của ông Trần Quang Thành thì « tin chắc rằng » nhà luật sư mù đang ở trong đại sứ quán Mỹ tại Bắc Kinh. 
Như thông lệ, Washington đã không xác nhận các thông tin nói trên. Theo hãng tin Pháp AFP, bị báo giới gặng hỏi, bà Victoria Nuland, phát ngôn viên Bộ Ngoại giao Mỹ, đã lập lại tám lần là bà đã không có bất kỳ ý kiến nào về nguồn tin liên quan đến ông Trần Quang Thành. Đại sứ quán Mỹ tại Bắc Kinh cũng giữ im lặng. 
Về phía Bắc Kinh, vụ đào thoát của vị luật sư mù không ngừng gây bối rối. Báo chí chính thức Trung Quốc không hề loan tin về vụ này, trong lúc chính quyền tiếp tục từ chối bình luận. 
Xin nhắc lại là vào ngày 22/04 vừa qua, ông Trần Quang Thành đã trốn thoát khỏi ngôi nhà nơi ông đang bị quản thúc tại làng Đông Sư Cổ, tỉnh Sơn Đông, bất chấp sự kiện ông bị hàng chục người canh giữ. 
Ông đã trốn được lên Bắc Kinh, nhưng thông tin chỉ được tiết lộ vào hôm qua, 27/04 khi ông công bố một video trên mạng, kêu gọi Thủ tướng Trung Quốc Ôn Gia Bảo trừng phạt những quan chức làm hại ông và gia đình trong suốt thời gian 20 tháng ông bị quản thúc vừa qua. 
Luật sư Trần Quang Thành là một người bị bệnh mắt từ nhỏ, đã gây chấn động trong dư luận khi cáo buộc giới lãnh đạo địa phương ở tỉnh Sơn Đông là đã thực hiện một chính sách triệt sản cực kỳ dã man, để lấy điểm với cấp trên trong việc thực thi chính sách 1 con. Ông bị kết án 4 năm tù vào năm 2006, nhưng khi ra tù năm 2010, ông lại bị quản chế nghiêm ngặt ở làng Đông Sư Cổ, tỉnh Sơn Đông cho đến lúc đào thoát.
tags: Châu Á - Hoa Kỳ - Nhân quyền - Trung Quốc

Mức sản xuất gạo tăng kỷ lục

Thứ bảy 28 Tháng Tư 2012

Mức sản xuất gạo 2012 đạt 462 triệu tấn, tăng 3 % so với 2011 (DR)
Mức sản xuất gạo 2012 đạt 462 triệu tấn, tăng 3 % so với 2011 (DR)

Thanh Hà
Theo báo cáo của Hội đồng Ngũ cốc Quốc tế sản xuất gạo của thế giới trong năm 2011/2012 tăng thêm 3 %, đạt 462 triệu tấn. Thành quả này có được chủ yếu nhờ vào châu Á. Ấn Độ, Thái Lan, Hoa Kỳ, Việt Nam và Trung Quốc đều đã tăng dự báo sản xuất.

Báo cáo hàng tháng mới nhất của Hội đồng Ngũ cốc Quốc tế IGC được công bố ngày 26/04/2012 dự phóng mức sản xuất gạo trong vụ mùa 2011/2012 đạt 462 triệu tấn, tăng 3 % so với năm ngoái. Nhưng con số nói trên lại thấp hơn một chút so với dự báo của bộ Nông nghiệp Hoa Kỳ : USDA chờ đợi mức sản xuất của toàn cầu trong năm nay phải là 464 triệu tấn. 
Ngoài Hoa Kỳ, bốn quốc gia châu Á là Ấn Độ, Thái Lan, Việt Nam và Trung Quốc đã tăng dự báo sản xuất. Trung Quốc thông báo trong vụ mùa năm nay sản xuất được 140,5 triệu tấn gạo thay vì 137 triệu tấn như đã loan báo trước đây. Nhìn chung tại 5 quốc gia vừa nêu sản xuất tới 162 triệu tấn gạo, cao hơn so với sản lượng của vụ mùa 2010/2011 đến 8 triệu tấn. 
Về phía tiêu thụ, vẫn theo Hội đồng Ngũ cốc Quốc tế, mức tiêu thụ của toàn cầu trong năm nay lên tới 458,5 triệu tấn gạo thay vì 447,8 triệu tấn trong vụ mùa năm ngoái. IGC là một hiệp hội bao gồm các nước xuất nhập khẩu gạo hàng đầu thế giới.
tags: Châu Á - Kinh tế - Lương thực

Việt Nam và Singapore đồng ý đẩy mạnh hợp tác kể cả quốc phòng

Thứ bảy 28 Tháng Tư 2012

Tổng thống Singapore Tony Tan (The Strait Times)
Tổng thống Singapore Tony Tan (The Strait Times)

Trọng Nghĩa RFI
Tổng thống Singapore Tony Tan đã kết thúc vào hôm qua, 27/04/2012 chuyến công du Việt Nam kéo dài trong năm ngày. Nhân dịp này, hai nước đã thảo luận việc tăng cường hợp tác trong khuôn khổ một Quan hệ Đối tác Chiến lược, được mở rộng ra ngoài lãnh vực thuần kinh tế để bao hàm cả các vấn đề an ninh, quốc phòng. Vấn đề Biển Đông cũng được hai bên quan tâm.

Theo hãng truyền thông Singapore Channel New Asia, phát biểu vào hôm qua tại Thành phố Hồ Chí Minh trong ngày cuối của chuyến công du, Tổng thống Tony Tan cho rằng cùng với bộ Thương mại và Công nghiệp, hai bộ Quốc phòng và Nội vụ Singapore cần nên tham gia vào việc phát triển quan hệ Đối tác Chiến lược với Việt Nam. 
Nội dung hợp tác bao hàm nhiều địa hạt, từ việc phát huy hòa bình và an ninh quốc tế, chống khủng bố, cho đến việc ngăn chặn tội phạm xuyên biên giới và Phó Thủ tướng Singapore Teo Chee Han sẽ công du Việt Nam trong thời gian tới đây để thảo luận về việc đẩy mạnh hợp tác trong các lãnh vực này. 
Riêng trong địa hạt hợp tác quốc phòng Việt Nam – Singapore, nhân cuộc đối thoại chính sách song phương lần thứ tư vào thượng tuần tháng Giêng vừa qua tại Hà Nội, hai bên đã nhất trí là sẽ tăng cường giao lưu trong lãnh vực hải quân, hợp tác trong công nghiệp quốc phòng, thương mại quân sự và phối hợp chặt chẽ với nhau tại các diễn đàn đa phương. 
Trong số các nước Đông Nam Á, Singapore là một trong những nước có quan hệ chặt chẽ nhất với Hoa Kỳ về mặt quân sự. Trong khuôn khổ chiến lược ‘xoay trục’ qua châu Á và quan tâm nhiều hơn đến Biển Đông, Singapore là nơi được bộ Quốc phòng Mỹ chọn làm địa điểm đặt 4 chiến hạm đời mới cũng như các phi cơ trinh sát hiện đại. 
Thảo luận về Biển Đông  
Là một nước quan trọng tại vùng Đông Nam Á, lẽ dĩ nhiên Singapore cũng phải quan tâm đến hồ sơ tranh chấp chủ quyền tại Biển Đông giữa Trung Quốc với 4 nước ASEAN, trong đó có Việt Nam. Trong các cuộc tiếp xúc tại Việt Nam, vấn đề này đã được thảo luận. 
Theo Tổng thống Singapore, trong cuộc thảo luận, cả hai bên đều đồng ý rằng các bên liên quan nên giải quyết tình hình một cách hòa bình. dựa trên cơ sở của Công ước Liên hiệp quốc về Luật Biển. 
Singapore không có yêu sách lãnh thổ tại Biển Đông nhưng ông Tony Tan cho rằng điều quan trọng là phải bảo đảm được quyền tự do hàng hải tại Biển Đông. 
Theo báo chí Việt Nam, ngay từ cuộc tiếp xúc đầu tiên với chủ tịch nước Việt Nam Trương Tấn Sang vào hôm 23/04/2012, Tổng thống Singapore đã « chia sẻ quan điểm của Việt Nam về vấn đề Biển Đông » và cam kết tiếp tục phối hợp lập trường trong khối ASEAN trong vấn đề Biển Đông nhằm « cùng đảm bảo an ninh, an toàn và tự do hàng hải tại Biển Đông, trên cơ sở tuân thủ luật pháp quốc tế, Công ước Liên Hợp Quốc về Luật Biển 1982 và Tuyên bố về Ứng xử của các Bên ở Biển Đông (DOC); sớm xây dựng Bộ Quy tắc Ứng xử ở Biển Đông (COC) ».
tags: Biển Đông - Singapore - Việt Nam

Kỹ sư Đỗ Nam Hải trả lời phỏng vấn Đài Sài Gòn Network -

Kỹ sư Đỗ Nam Hải là một chiến sỹ đấu tranh dân chủ, hiện đang sinh sống tại thành phố Sài Gòn – Việt Nam. Anh cũng là một thành viên trong Ban đại diện lâm thời Khối 8406. Anh đã được Mạng Lưới Nhân Quyền Việt Nam (Vietnam Human Rights Network) trao tặng giải thưởng năm 2006 và Tổ chức theo dõi nhân quyền (Human Rights Watch - HRW), có trụ sở tại New York – Hoa Kỳ trao tặng giải thưởng năm 2007. Phóng viên Đài Sài Gòn Network đã có cuộc phỏng vấn anh như sau:

Phóng viên: Vừa qua, anh có gửi một bức thư cho một số lãnh đạo nhà nước và công an cộng sản Việt Nam. Xin anh cho biết nội dung và mục đích của bức thư này? 

Trả lời: Vào ngày 26/2/2012 vừa qua, tôi có gửi một bức thư cho các ông: Nguyễn Sinh Hùng - Chủ tịch Quốc hội, Nguyễn Tấn Dũng - Thủ tướng, Trần Đại Quang - Bộ trưởng công an, Hà Hùng Cường - Bộ trưởng tư pháp và Nguyễn Chí Thành - Giám đốc công an Tp. HCM. 

Nội dung bức thư đề cập đến việc trong suốt hơn 7 năm qua, đặc biệt là từ ngày 8/4/2006, là ngày mà bản Tuyên Ngôn Tự Do Dân Chủ Cho Việt Nam 2006 (Tuyên ngôn 8406) ra đời cho đến nay, xung quanh nhà tôi ở luôn luôn có công an mặc thường phục lập chốt canh gác công khai suốt ngày đêm. Vì vậy mà trong thư, tôi muốn hỏi hay nói đúng hơn là chất vấn các vị trên rằng: trong hệ thống luật pháp Việt Nam hiện hành, có điều khoản nào cho phép công an được làm như vậy hay không? 

Dỹ nhiên, tôi không hề ngây thơ mà nghĩ rằng họ sẽ trả lời mình, dù chỉ là sự trả lời của một nhân viên cấp thấp trong hệ thống của họ. Mục đích của tôi khi làm việc này là để tố cáo trước công luận về sự vi phạm quyền con người mà công an Việt Nam đã làm đối với tôi bao năm qua. Về điểm này, tôi nghĩ rằng mình đã đạt được mục đích. 

Ở Việt Nam có một tình trạng là: khi công an làm nhiệm vụ trấn áp thì họ luôn quy chụp cho những người đấu tranh dân chủ là “vi phạm pháp luật”. Thực tế thì hoàn toàn ngược lại: chính công an mới là lực lượng tác oai, tác quái; họ luôn vi phạm Hiến pháp và luật pháp Việt Nam mà không ai có thể trừng phạt được họ. Giới cầm quyền Việt Nam hiểu rất rõ rằng: nếu họ buông súng đạn và nhà tù ra, nếu họ để mất lòng lực lượng công an thì chế độ này sẽ mau chóng sụp đổ. Vì vậy, cả hai đã tìm ra một cách sống chung: sống cộng sinh với nhau và sống ký sinh vào lòng dân tộc! Chính Điều 4 của Hiến pháp hiện hành là cơ sở để chế độ này duy trì được đến lúc này cái lối sống ký sinh đó. Điều này giải thích vì sao mà ông Nguyễn Minh Triết, nguyên Ủy viên Bộ chính trị, nguyên Chủ tịch nước CHXHCNVN đã từng khẳng định, vào tháng 8/2007: “Dù ai nói ngả nói nghiêng, dù ai muốn bỏ Điều 4 Hiến pháp gì đó thì không có chuyện đó, bỏ cái đó đồng nghĩa với việc chúng ta tuyên bố tự sát”. 

Phóng viên: Theo như trong thư, anh bị công an canh chừng chặt chẽ và sát sao như vậy thì anh nhận định những mục đích của sự đàn áp đó của họ là gì? 

Trả lời: Đúng, tôi đã bị công an Việt Nam đeo bám chặt chẽ như vậy. Trong bài Cảm Xúc Mùa Xuân gần đây của mình, tôi cũng đã viết về điều đó: “Mỗi khi tôi đi đâu, cho dù là đêm hay ngày, nếu nhìn xung quanh đều thấy có công an Việt Nam lảng vảng, chập chờn. Chế độ này đã đốt đi tiền thuế của nhân dân hàng trăm triệu đồng mỗi tháng cho cái trò nhố nhăng, ba láp. Điều đó đã kéo dài liên tục suốt gần 8 năm qua, tạo cho tôi cái cảm giác thường trực rằng: Tôi đang sống trên quê hương, đất nước mình mà như đang sống trong vùng địch tạm chiếm!” 

Có những người nghe chuyện này xong nhưng còn bán tín, bán nghi nên đã thắc mắc: “Liệu có gắt gao đến mức như vậy không, anh Hải?”. Tôi trả lời: “Điều này bạn đâu có khó kiểm chứng. Nhà tôi ở 441 Nguyễn Kiệm, P.9, Q.Phú Nhuận, còn công an thường lập chốt canh gác ở ngay nhà đối diện, số 430. Đó là ngôi nhà vừa là nơi rửa xe, vừa là sạp bán báo. Ngoài ra, họ còn đứng ở trước cửa nhà số 420 hoặc trong hẻm số 429 Nguyễn Kiệm để gác cả cửa sau nhà tôi nữa. Mỗi ca gác của họ thường có 3 người, đi 2 xe gắn máy và mỗi ngày là 3 ca như vậy. Khi nào tôi ở nhà, nếu ai đó đến làm khách rửa xe hay mua báo là nhận ra ngay. Đặc điểm rất dễ nhận thấy của họ là: mắt lúc nào cũng nhớn nhác nhìn sang phía nhà tôi. Mỗi khi tôi chuẩn bị đi đâu thì họ vội vàng đứng dậy, huýt sáo inh ỏi, gọi điện thoại í a í ới, rồi bám theo tôi như hình với bóng. 

Ngoài ra, tôi tự đặt ra cho mình một nguyên tắc và luôn tôn trọng nó là: bất cứ một sự tố cáo nào về việc công an đàn áp thì tôi chỉ có thể tố cáo thiếu cho họ (do khuôn khổ có hạn và mình cũng không thể nhớ hết), chứ không bao giờ tôi tố cáo họ quá lên so với thực tế. Vì nếu làm như vậy, họ sẽ coi thường về nhân cách và động cơ đấu tranh của mình. Lực lượng này nắm rất rõ việc họ đàn áp những ai và đàn áp ra sao, nhân cách và động cơ của từng người đấu tranh dân chủ là như thế nào,… Ai có thể nhầm chứ công an thì họ không bao giờ nhầm những điều này. 

Những mục đích chính của công an khi đàn áp tôi là: 

- Tạo nên một áp lực mạnh, thường xuyên và liên tục lên tôi và gia đình, cả về tinh thần lẫn vật chất. Cuộc sống của tôi sẽ bị đảo lộn, tôi sẽ không có thu nhập và trở thành gánh nặng cho gia đình. Nghĩa là họ đem đồn công an, vừa vô hình lại vừa hữu hình rồi đặt cả trong và ngoài nhà tôi quanh năm, suốt tháng, 24/24. Bản thân tôi là người đấu tranh đã đành nhưng còn cha, mẹ tôi và những người thân khác cũng bị ảnh hưởng nặng nề bởi áp lực đó. Họ tính toán rằng: chính những người trong gia đình, do không chịu nổi áp lực sẽ gây sức ép lên tôi để đến một giới hạn nào đó, tôi cũng sẽ không chịu đựng nổi nữa và phải từ bỏ cuộc đấu tranh của mình. 

- Tạo nên một “tấm gương đấu tranh dân chủ” thất bại toàn diện, với tính toán rằng: trong hoàn cảnh đó thì những người thân, bạn bè, đồng nghiệp, hàng xóm,… do lo sợ bị liên lụy mà sẽ tìm cách xa lánh tôi. Những người đang chuẩn bị bước vào cuộc đấu tranh cho dân chủ sẽ nhìn vào “tấm gương thất bại tày liếp” là tôi đây mà tự động dừng lại. 

- Ngăn chặn những cuộc gặp gỡ, tiếp xúc của tôi với những người cùng chí hướng đấu tranh; với các bạn trẻ là công nhân, nông dân, học sinh, sinh viên; ngăn chặn những đoàn quốc tế quan tâm đến các vấn đề tự do, dân chủ, nhân quyền ở Việt Nam, khi họ muốn gặp tôi. 

- v.v… 

Phóng viên: Sự canh chừng, ngăn chặn như thế chắc chắn đã gây cản trở cho việc đấu tranh của anh rất nhiều. Anh đánh giá ra sao về điều này? Nhìn ở góc độ khác thì sự canh chừng đó có lợi gì cho cuộc đấu tranh không? 

Trả lời: Xét ở một số mặt nào đó, công an Việt Nam cũng đã đạt được những mục đích giới hạn của họ. Ví dụ: nó đã khiến cho tinh thần cha, mẹ già của tôi luôn lo âu, căng thẳng. Cuộc sống của tôi chịu nhiều thiệt thòi cả về tinh thần lẫn vật chất trong đó, có những điều nói ra được và có những điều không nói ra được. Một số bạn bè tôi, do lo ngại bị công an gây phiền hà nên cũng tìm cách xa lánh (rất may là số này không nhiều),... 

Song chính từ đây cũng giúp tôi hiểu được sự thật – giả, tốt – xấu trong sâu thẳm con người; phân biệt được đâu là bạn còn đâu chỉ là “bè”. Nhưng đổi lại, tôi đã có thêm những người bạn mới, tôi được là người tự do khi có thể nói và viết những gì mà mình suy nghĩ. Đó là những phần thưởng vô giá mà cuộc sống đấu tranh dân chủ đã đem lại cho tôi. Ngay cả với những người mà tôi nhận ra họ chỉ là “bè” của mình thì tôi cũng hoàn toàn thông cảm với họ. Bởi lẽ, chế độ này đã cố tình tạo ra nỗi sợ hãi ấy lên cả dân tộc và lên chính họ bao năm qua. 

Còn xét về căn bản thì bộ máy công an Việt Nam đã thất bại: đa số các bạn tôi vẫn tiếp tục giữ mối quan hệ tốt với tôi. Điều đó đã động viên tôi rất nhiều. Nó giúp tôi luôn giữ được thái độ bình thản, một tinh thần ung dung tự tại và một niềm tin sắt đá vào sự thắng lợi tất yếu của cuộc đấu tranh dân chủ. Không chỉ tin tưởng mà tôi còn hành động, và một trong những bằng chứng để chứng minh cho điều đó là tôi đang trả lời phỏng vấn anh đây. Nhân dịp này, tôi xin được bày tỏ lòng biết ơn chân thành của mình đến họ – Những người đã vượt qua được nỗi sợ hãi. 

Xét ở một góc độ khác thì sự đàn áp của công an đối với tôi và nhiều người đấu tranh khác lại rất có lợi cho phong trào dân chủ và có hại cho chế độ độc tài. Bởi lẽ, thứ nhất là nhân dân và thế giới tiến bộ sẽ thấy rõ: chỉ có chế độ đã hoàn toàn bế tắc, hoàn toàn sụp đổ về mặt lý luận mới phải sử dụng đến cái trò ngăn chặn quái thai này. Thứ hai, bộ máy công an Việt Nam do vậy sẽ ngày càng phình to ra, với những chi phí khổng lồ mà ngân sách quốc gia đang phải oằn lưng gánh chịu. Đó là những khối u ác tính trên cơ thể Mẹ Việt Nam vốn đã còm cõi. Để rồi, đến một giới hạn nào đó, nền kinh tế này sẽ không chịu đựng nổi nữa và sự sụp đổ sẽ là tất yếu, theo quy luật. 

Quá trình ấy đang diễn ra mạnh mẽ và đi dần đến hồi kết. Nhìn vào nền kinh tế Việt Nam, chúng ta thấy ngay là nó đang bước vào giai đoạn cuối của cuộc khủng hoảng toàn diện. Lúc ấy, dù có 1 Tổng cục an ninh hay 10, dù có 100 hay 1000 viên tướng công an thì nó cũng vẫn cứ sụp đổ, không gì cứu vãn nổi. Hễ càng phình to lại càng mau sụp đổ! Nhìn vào tình hình ở Đông Âu và Liên Xô, giai đoạn 1989 – 1991 chúng ta cũng thấy rõ: những nước cộng sản này đều đã bị sụp đổ khi mà các lực lượng công an, quân đội, truyền thông,… còn rất đồ sộ nhưng tư tưởng của họ thì đã hoang mang và rã đám nghiêm trọng. 

Phóng viên: Một số người đấu tranh rất năng nổ cũng bị công an Việt Nam gây khó khăn như anh, họ đã sang Thái Lan tị nạn chính trị. Họ cho rằng ở lại trong nước bị công an bách hại và canh chừng chặt chẽ như vậy thì không đấu tranh được. Anh nghĩ sao về điều này? 

Trả lời: Là người đang hàng ngày hàng giờ trực tiếp đấu tranh với bộ máy công an Việt Nam, tôi hoàn toàn thấu hiểu và thông cảm với những khó khăn, gian khổ và đầy hiểm nguy mà các anh, chị, em đã phải chịu đựng. Một số người phải đi tỵ nạn chính trị bằng con đường chính thức, một số khác đông hơn phải chạy sang Thái Lan như anh nói ở trên. Khi ở Việt Nam và bị đàn áp, họ chỉ có một mình trong khi công an thì “đông như quân Nguyên”, hễ cần bao nhiêu là họ có bấy nhiêu. Giả sử có một nhóm anh chị em đấu tranh nào đó cùng bị bắt về đồn thì khi về đấy, chắc chắn họ cũng sẽ bị tách ra để “điều tra riêng”. 

Đây rõ ràng là một cuộc chiến đấu không cân sức. Dù họ ở nhà hay ngoài đường, ở trong đồn công an, trong các phiên tòa hay trong chốn lao tù cộng sản thì họ đều phải tự tổ chức lấy cuộc chiến đấu của mình. Đây là cuộc đấu trí chứ không phải đấu lực và vũ khí chiến đấu của họ chỉ có lòng yêu nước. Ngoài ra, họ không có một thứ vũ khí nào khác. Tư thế chiến đấu của họ luôn đàng hoàng, đĩnh đạc và đứng ở ngoài ánh sáng. Họ có thể chỉ là những con người rất bình thường, với nghề nghiệp và trình độ học vấn bình thường mà chúng ta vẫn thường gặp họ ở ngoài đường. Nhưng họ đã dũng cảm đứng lên bất chấp mọi hiểm nguy. Trong khi có biết bao vị trí thức thông thạo đông tây kim cổ thì lại ngoảnh mặt làm ngơ trước những nỗi đau của đồng loại. Họ cho rằng như thế mới là “khôn”! Nhưng theo tôi, nếu một dân tộc có quá nhiều người “khôn” như vậy thì đó chắc chắn là một dân tộc dại! 

Ở phía bên kia, những lực lượng được Đảng cộng sản Việt Nam giao nhiệm vụ đàn áp những người đấu tranh thì lại tàn ác như quỷ và rị mọ như ma vậy. Khi thì họ rúc vào bóng tối để đóng vai là “công dân bức xúc” mặt mày bặm trợn, hành động nhẫn tâm, tàn ác. Khi thì họ lại hùng hổ, vỗ ngực xưng tên là “công cụ sắc bén của bộ máy chuyên chính vô sản”. Họ nắm trong tay súng đạn, nhà tù, còng số 8 và những điều khoản rất chung chung, mơ hồ của Bộ Luật Hình Sự hiện hành. Tuy là chung chung, mơ hồ nhưng chúng lại có thể buộc tội, bỏ tù những người đấu tranh, mỗi khi mà Đảng của họ cần họ ra tay. Ví dụ: 

- Điều 87: Tội phá hoại chính sách đoàn kết dân tộc. 

- Điều 88: Tội tuyên truyền chống Nhà nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam. 

- Điều 258: Tội lợi dụng các quyền tự do dân chủ xâm phạm lợi ích của Nhà nước, quyền, lợi ích hợp pháp của tổ chức, công dân. 

- v.v… 

Biểu hiện dễ nhận ra nhất của sự đàn áp đó chính là những bản cáo trạng với những lời lẽ và chứng cứ buộc tội nhảm nhí, vô căn cứ và đi kèm với nó là những bản án bỏ túi nặng nề. Nhưng bất chấp mọi sự đàn áp, phong trào dân chủ Việt Nam chẳng những không bị dập tắt mà ngược lại, nó ngày càng phát triển cả về số lượng và chất lượng. Trong sự phát triển đó có sự đóng góp không nhỏ của những anh, chị, em đã và đang xin đi tị nạn chính trị. Tôi tin rằng, sự ra đi đó chỉ là tạm thời và có tính giai đoạn để chuẩn bị cho ngày trở về sắp tới, khi mà thời cơ của cuộc Cách mạng dân chủ xuất hiện. 

Phóng viên: Đề nghị anh nói rõ hơn về thời cơ của cuộc Cách mạng dân chủ. 

Trả lời: Những điều kiện để tạo nên thời cơ của một cuộc Cách mạng dân chủ là: 

1. Giai cấp thống trị thối nát lung lay đến tận gốc rễ. Chúng lúng túng, bối rối không thể và không đủ khả năng nắm quyền cai trị nhân dân như trước nữa. Mâu thuẫn trong nội bộ họ ngày càng phát triển cao độ mà ở giai đoạn cuối sẽ biến thành những cuộc đấu đá phe phái kịch liệt, một mất một còn. Mặt nạ của những người vốn tự coi là “đồng chí” của nhau sẽ rơi xuống thảm hại. 

2. Giai cấp bị trị là đại bộ phận dân tộc quyết không cam chịu bị cai trị như trước nữa. Họ bị bóc lột, bị dồn ép đến tận cùng, với kiếp sống mòn và một tương lai vô định. Mẫu thuẫn về quyền lợi giữa họ với giai cấp thống trị ngày càng gay gắt, phát triển thành mâu thuẫn đối kháng, không thể dung hòa. 

3. Có một đường lối đấu tranh chính trị đúng đắn do tầng lớp trí thức cấp tiến lãnh đạo, tạo nên một phong trào dân chủ. 

4. Các thành phần trung gian trong xã hội không còn thụ động, đắn đo, nghiêng ngả nữa. Họ đã nhận thức được đâu là chính nghĩa, đâu là phi nghĩa và dứt khoát đứng hẳn về phía các lực lượng dân chủ. 

Theo tôi, hiện nay ba điều kiện đầu là đã có và vẫn đang phát triển tốt, theo hướng cán cân lực lượng ngày càng nghiêng dần về phía các lực lượng dân chủ. Hàng triệu nông dân bị mất đất, nay trắng tay. Hai lực lượng quân đội và công an đa số đều là con em của họ. Hàng triệu công nhân chỉ mong tìm được một chỗ bán sức lao động sao cho tử tế nhưng cũng vô cùng khó khăn. Họ trước đây là “hai lực lượng nòng cốt của cách mạng” thì nay đang bị giai cấp cầm quyền phản bội trắng trợn nhất. Họ nhất định cuối cùng sẽ nhận thức ra được bản chất của vấn đề và tự nguyện tham gia vào phong trào dân chủ. Đây chính là quá trình mà những người Việt Nam yêu nước ở cả trong và ngoài nước đang tích cực thúc đẩy cho điều kiện thứ (4) được phát triển chín muồi: thời cơ của cuộc Cách mạng dân chủ đã đến! 

Giai đoạn sắp tới sẽ là cuộc đấu tranh khốc liệt giữa một bên là các lực lượng dân chủ có chính nghĩa, được cả dân tộc và thế giới tiến bộ ủng hộ. Còn một bên là giai cấp cầm quyền phi nghĩa, cố bám víu lấy quyền lực và quyền lợi, họ đang bị cả dân tộc và thế giới tiến bộ lên án và chống lại. Các lực lượng dân chủ Việt Nam vừa tích cực tạo ra thời cơ, vừa nhạy bén nắm bắt thời cơ khi nó đến, tiến lên giành lấy các quyền tự do dân chủ về cho nhân dân. Mọi biểu hiện của sự nóng vội, muốn đốt cháy giai đoạn khi thời cơ chưa chín muồi hoặc chần chừ, ngại khó, ngại khổ, ngại hy sinh khi thời cơ đến đều là sai lầm và đều có tội với dân tộc và lịch sử! 

Phóng viên: Câu hỏi sau đây khá tế nhị, anh có thể trả lời hay không trả lời. Một số người quan tâm đến phong trào dân chủ Việt Nam thắc mắc rằng: có những người tham gia vào phong trào dân chủ nhưng nếu so sánh với anh thì họ chưa làm được gì nhiều, thế mà họ lại bị bắt và bị tòa án cộng sản Việt Nam kết án tù. Còn anh thì cho đến nay, mặc dù bị công an đàn áp nặng nề nhưng lại chưa bị bắt. Anh nghĩ sao về việc này? 

Trả lời: Một trong những điểm mà những người đấu tranh dân chủ chúng ta đang làm là lên án mạnh mẽ cái chế độ chính trị hiện nay ở Việt Nam thiếu tính công khai, minh bạch; luôn tìm mọi cách để che giấu, bưng bít thông tin. Vậy thì không có lý do gì mà tôi lại đi né tránh sự thật, khi đối diện với câu hỏi “tế nhị” của anh trên đây. 

Trong những lần bị công an chặn bắt dọc đường rồi ép về đồn (thường là ở Trụ sở công an quận Phú Nhuận, số 181 Hoàng Văn Thụ, P.8, Q. Phú Nhuận, Sài Gòn nhưng cũng có một giai đoạn lại ở số 4 Phan Đăng Lưu, quận Bình Thạnh), tôi thường nói với những viên sỹ quan công an cấp tá vẫn làm việc với tôi: Tôi không bao giờ muốn thách thức các ông làm gì vì làm như vậy chỉ thiệt cho tôi mà thôi. Các ông có cả một bộ máy để đàn áp, trong khi tôi chỉ có một mình. Nhưng tôi vẫn muốn một lần nữa khẳng định rằng: Vì sự nghiệp dân chủ hóa đất nước, tôi sẵn sàng bước vào nhà tù nhỏ để dân tộc này sớm thoát ra khỏi nhà tù lớn và cái nhà tù lớn ấy hiện mang tên là nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam! 

- Những viên công an đó đã nói với tôi: 

Chúng tôi cần gì phải bắt bỏ tù anh, chúng tôi cứ để anh Hải như thế này mà lại hóa hay, ai muốn hiểu sao thì hiểu! 

- Tôi nói: 

Ruột gan của các ông đã bị phơi bày ra từ chính câu nói vừa rồi! Là người có kinh nghiệm đấu tranh với công an nhiều năm và có nhiều bạn bè vẫn đang công tác trong ngành công an, tôi không lạ gì những trò ma quỷ đó của các ông. Vậy tôi thử lật ngửa con bài này của các ông ra, xem nó có đúng không nghe: mỗi khi định bắt ai trong phong trào dân chủ, các ông đều phải tính tóan giữa cái lợi và cái hại của việc làm này. Nếu thấy cái lợi lớn hơn hại các ông sẽ bắt ngay. Nhưng nếu thấy cái hại lớn hơn cái lợi thì các ông sẽ tạm hoãn lại để tìm những phương cách đàn áp khác tốt hơn. 

Trước đây thì không cần phải như vậy. Nếu là 30 – 40 năm trở về trước thì chỉ cần ghép cho ai những chữ như “phản động”, “chống Đảng”, “chống chính quyền nhân dân”,v.v… thì công an các ông đã có thể đưa người ta đi “học tập” rồi. Các ông giam giữ, đọa đày người ta 5 năm, 10 năm, 20 năm hoặc lâu hơn nữa cho đến khi nào chán chê, các ông đá đít bảo người ta về thì họ mới được lê lết tấm thân tàn tạ mà ra khỏi nhà tù. Thậm chí có nhiều người đã phải chết trong tù. Trong nỗi oan khiên và đau đớn đến tột cùng ấy, họ và gia đình họ không biết kêu ca với ai, không thể kiện cáo ai, cũng không có lấy một phiên tòa xét xử và một tấm giấy giắt lưng dù chỉ là “tạm tha”, đúng không? 

Nhưng tình hình nay đã khác xưa, đại thể là: tuy vẫn được Đảng của các ông nuông chiều, ban cho các ông quyền tự tung tự tác nhưng hôm nay, dù có cố bưng bít đến đâu thì những tội ác của các ông sớm hay muộn gì cũng sẽ bị vạch trần. Sự quan tâm của thế giới tiến bộ, sự liên minh giữa các lực lượng dân chủ Việt Nam ở trong và ngoài nước, kết hợp với những thành tựu mới về khoa học kỹ thuật như: điện thoại, radio, Internet,… đã góp phần bảo vệ những người đấu tranh dân chủ chúng tôi rất nhiều. 

Nhưng như thế vẫn chưa đủ để tôi tự bảo vệ được mình. Một điều quan trọng là tôi cần phải phá được những cái bẫy mà bao năm qua, công an các ông đã giăng ra cho tôi. Còn giăng như thế nào thì các ông nắm rõ hơn cả. Nhưng điều quan trọng hơn cả là tôi đã phá được chúng. Tất nhiên tôi hiểu rằng: dưới chế độ công an trị này thì khi cần, các ông cũng chẳng xá gì mà không bắt bậy tôi đâu. Biết bao nhiêu người đấu tranh khác cũng vẫn bị các ông bắt bậy đấy thôi. Nhưng nếu tìm cách đưa tôi vào bẫy để bắt thì tôi có thể khẳng định rằng: các ông đã thất bại, đang thất bại và sẽ tiếp tục thất bại! 

- Cuối cùng họ nói với tôi: 

Thôi, thế này anh Hải ạ: chúng ta thống nhất với nhau là không tranh luận về những suy nghĩ hay quan điểm của anh là đúng hay sai nữa. Anh có quyền bảo lưu chúng cũng được. Nhưng chúng tôi đề nghị anh đừng phát triển chúng, đừng viết bài hay trả lời phỏng vấn báo, đài bên ngoài nữa. Anh nên lo đến cuộc sống riêng của mình, lo cho cha, mẹ anh nay đã già yếu thì hơn. 

- Tôi trả lời: 

Tôi suy nghĩ thế nào, quan điểm của tôi ra sao thì tôi phải nói ra, viết ra cho mọi người cùng chia sẻ, chứ tôi giữ chúng ở trong đầu mình thì nào có giá trị gì. Còn trách nhiệm đối với cha, mẹ tôi thì tôi vẫn lo chu toàn, chỉ mong sao là các ông đừng có phá bĩnh một cách thâm độc mà thôi! 

- Liên quan đến việc giăng bẫy của công an Việt Nam như nói ở trên, tôi xin liên hệ đến 3 câu chuyện sau: 

1) Việc giải truyền đơn và giăng những khẩu hiệu đòi các quyền tự do dân chủ: 

Trong những năm qua đã có một số người đấu tranh trong nước làm công việc này. Họ làm khi không có mặt công an nhưng khi công an điều tra ra thì công an sẽ coi đây là “chứng cứ phạm tội” và họ bị bắt, bị kết án tù. Trước sau như một, tôi luôn phản đối việc kết án phi pháp này của Nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam. Tuy nhiên, phải thẳng thắn nhìn nhận rằng: đây là cách làm có độ rủi ro cao và có tính hiệu quả thấp. Mấy dòng chữ ghi trong những tờ truyền đơn hay trên những băng khẩu hiệu đó nếu rải được, giăng được thì cũng chỉ gây được một sự chú ý nhất định cho một số lượng người rất hạn chế. Công an sẽ thu hồi ngay, do đó mà mức độ lan tỏa không cao. 

Mặt khác, do khuôn khổ giới hạn của những tờ truyền đơn và băng khẩu hiệu nên chúng cũng không thể nói lên được gì nhiều về các nội dung dân chủ. Sự chuyển biến trong nhận thức của quần chúng vì vậy cũng khó mà đạt được. Trong điều kiện ngày nay chúng ta có điện thoại, có các đài phát thanh ở bên ngoài hỗ trợ (RFA, RFI, VOA, VNSR, BBC, Chân Trời Mới,…) và đặc biệt là có Internet. Đó là những công cụ rất mạnh để chuyển tải thông tin rất hữu hiệu. Nó dễ dàng đến được với hàng triệu, hàng chục triệu người và chúng ta cần tận dụng tối đa chúng để thay cho cách làm rải truyền đơn và giăng khẩu hiệu của thế kỷ trước. Một vấn đề quan trọng nữa là phải có được những sản phẩm thông tin chất lượng, mang tính khách quan, khoa học, không cực đoan nhằm thay đổi được nhận thức trong nhân dân. 

2) Việc đi học hay đi họp ở nước ngoài: 

Trong những năm qua đã cũng có một số người đấu tranh ở trong nước ra nước ngoài đi họp hoặc đi học, với nội dung đấu tranh bất bạo động. Một số cá nhân hay tổ chức bên ngoài đã liên hệ với họ để làm công việc này. Khi về lại trong nước, họ bị công an Việt Nam coi đấy là “chứng cứ phạm tội”, rồi sau đó họ bắt và bị kết án tù. Trước sau như một, tôi cũng luôn phản đối việc kết án phi pháp này của Nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam. Tuy nhiên theo tôi, đây cũng là cách làm có độ rủi ro cao và có tính hiệu quả thấp mà những người đấu tranh dân chủ ở cả trong và ngoài nước cần phải nghiêm túc đánh giá lại. Nếu không, lực lượng dân chủ trong nước sẽ còn tiếp tục bị tổn thất bởi cách làm này. 

3) Việc công an cài người vào các nhóm, các tổ chức đấu tranh dân chủ ở cả trong và ngoài nước: 

Đây là chuyện hoàn toàn có thật mà nếu những người đấu tranh dân chủ Việt Nam thiếu tinh thần cảnh giác đều sẽ trở thành nạn nhân. Xin lấy ngay tôi làm ví dụ: cách đây gần 8 năm, vào tháng 8/2004, ông Hoàng Phước Thuận, đại tá công an đã nói với tôi tại Sài Gòn, trước khoảng 5–6 nhân viên của ông ta như sau: 

Trước khi làm việc với anh, chúng tôi đã nghiên cứu rất kỹ và có nhận xét sau: nhân thân của anh tốt, gia đình của anh cũng rất tốt, cả 2 bác thân sinh ra anh đều là đảng viên từng trải qua 2 thời kỳ kháng chiến. Vì vậy, tôi đề nghị anh hãy vào ngành công an chúng tôi. Thời gian đầu anh sẽ làm việc ở trong nước, sau đó anh sẽ ra nước ngoài công tác. Anh Hải chưa cần phải trả lời chúng tôi ngay mà cần có thời gian suy nghĩ. 

- Nhưng tôi trả lời ngay: 

Tôi cảm ơn lời đề nghị trên của ông nhưng tôi xin phép được từ chối. Bởi vì, nghề nghiệp chuyên môn mà tôi được đào tạo chính quy là ngân hàng và tôi muốn làm công việc đó. 

(lúc ấy tôi vẫn đang làm việc ở ngân hàng và vẫn chưa bị công an tác động với ngân hàng cho tôi mất việc). Sau khi tôi trả lời dứt khoát như vậy thì họ cũng không nhắc lại chuyện đó nữa. 
Phụ lục: 
1) Cảm xúc mùa xuân: 
2) Phát biểu của kỹ sư Đỗ Nam Hải với Việt Nam Sydney Radio: 
3) Tin tham khảo: ông Hoàng Phước Thuận, đại tá, Phó Cục trưởng Cục Bảo Vệ Chính Trị 7, Tổng cục An ninh I – Bộ Công An nhận Huân chương quân công hạng II: 

4 Ý kiến:

Lưu Ý :


- Những phản hồi sử dụng "Nặc danh/Ẩn danh"sẽ không được xuất hiện. Các bạn có thể chọn một nickname cho mình khi phản hồi bằng cách sử dụng các chức năng : "Tên/Url", hoặc bằng tài khoản Google

- Nếu nội dung phản hồi quá dài sẽ bị máy chủ BlogSpot hiểu lầm là Spam (không cho hiện lên), xin bạn vui lòng chia nội dung thành nhiều phần, hoặc chờ Dân Làm Báo cho xuất hiện lại phản hồi

- Phản hồi sẽ bị xóa nếu : viết chữ Việt không dấu, hoặc sử dụng quá nhiều chữ IN HOA
  1. Bắc kỳ 75Apr 28, 2012 08:49 AM
    "...dù có 1 Tổng cục an ninh hay 10, dù có 100 hay 1000 viên tướng công an thì nó cũng vẫn cứ sụp đổ, không gì cứu vãn nổi. Hễ càng phình to lại càng mau sụp đổ! Nhìn vào tình hình ở Đông Âu và Liên Xô, giai đoạn 1989 – 1991 chúng ta cũng thấy rõ: những nước cộng sản này đều đã bị sụp đổ khi mà các lực lượng công an, quân đội, truyền thông,… còn rất đồ sộ nhưng tư tưởng của họ thì đã hoang mang và rã đám nghiêm trọng..."
    Nhưng tui nghĩ chắc họ dù có bận rộn lo lắng nhưng chắc cũng làm sao quên được chuyện để dành riêng " 21 viên AK 47" cho kỹ sư Đ.N.Hải để hóa duyên cùng phật tử như lai thoát kiếp trần gian ám ảnh của bệnh hoang tưởng .
    Trả lời
    Trả lời
    1. Rồi họ cũng được hóa kiếp bồng lai đi theo bác Ciescu với 21 viên AK 47 khác trong một ống cống nào đó !
  2. Người Hâm MộApr 28, 2012 09:00 AM
    Tôi luôn ủng hộ tấm lòng vì dân chủ của anh Hải.
    Trả lời
  3. đọc bài viết của anh Hải rất hay,anh viết rất rõ ràng rành mạch,qua đó đã vạch trần rõ bộ mặt của chế độ này,thích nhất là phần được và mất khi anh chọn con đường đấu tranh cho tự do dân chủ,anh nói rất đúng,cái được lớn nhất là nói lên tiếng nói từ con tim,được sống đúng với con người mình,ko vì vật chất,tư lợi cho cá nhân,thử hỏi trong cái xã hội này mấy ai được như vậy như anh Hải đã nói "Bởi lẽ, chế độ này đã cố tình tạo ra nỗi sợ hãi ấy lên cả dân tộc và lên chính họ bao năm qua".Đọc xong bài viết của anh tôi có thể cảm nhận được anh đang sống rất tỉnh táo,rất hạnh phúc trong 1 hoàn cảnh tưởng như là đọa đày,tôi mong là sẽ có nhiều người VN như anh Hải
    Trả lời