Saturday, February 9, 2013

Singapore : thiên đường khoa học

Thứ bảy 09 Tháng Hai 2013
Getty Images
Getty Images

Minh Anh
Chỉ trong vòng có vài năm gần đây, Singapore, một đảo quốc bé nhỏ với khoảng hơn 5 triệu dân đã trở thành gần như là thiên đường cho các nhà nghiên cứu khoa học trong và ngoài nước. Chính phủ chú trọng đầu tư nhiều vào khoa học và công nghệ với tham vọng biến đảo quốc thành một xã hội tri thức.

Liên quan đến chủ đề này, bài phóng sự đề tựa « Singapore thiên đường khoa học », đăng phụ trương Khoa học và Công nghệ của báo Le Monde đặt câu hỏi « liệu kết quả có đúng với những lời hứa hẹn hay chưa ? ». Vào những năm 2000, giống như châu Âu vào thời điểm ấy, Singapore dấn thân theo nền « kinh tế tri thức » và quyết định đầu tư cho nghiên cứu khoa học và chất xám. Nếu như châu Âu làm nhát chừng, thì Singapore lại làm mạnh.
Nhờ tăng trưởng luôn ở mức hai con số, tức là từ 10% năm, đảo quốc đã nhân đôi ngân sách cho nghiên cứu : từ 1 ,34% tổng sản phẩm nội địa năm 1996 lên 2,65% GDP năm 2008. Một mức chi còn cao hơn của Pháp nhưng vẫn thấp hơn so với Đan Mạch, vốn có cùng số dân. Tuy nhiên, Singapore không có ý định dừng lại ở mức đó, ngân sách cho nghiên cứu vẫn tiếp tục tăng đều. Và chính phủ cũng đã ấn định phải đạt ở mức 3% của GDP, tức ngang ngửa với các nước có mức chi cho khoa học cao nhất như Nhật Bản, Phần Lan, Thụy Điển, Đài Loan, Hàn Quốc…
Sau hơn 10 năm đầu tư không ngừng, giờ đây các nỗ lực bắt đầu đơm hoa kết trái. Các trường đại học lớn của Singapore đã lọt vào top các đại học hàng đầu tại châu Á, đứng sau Nhật Bản và trên Trung Qu ốc. Le Monde lấy ví dụ hai trường đại học danh tiếng nhất của Singapore là Đại học Công nghệ Nanyang (NTU) và đại học quốc gia Singapore (NUS).
Ông Bertil Andersson, chủ tịch NTU, từng là chủ tịch một trường đại học tại Thụy Điển và chủ tịch Quỹ nghiên cứu khoa học châu Âu (có trụ sở tại Strasbourg), cho biết trong vòng có sáu năm, lượng nghiên cứu sinh đến ghi danh tại trường và số lượng các công trình nghiên cứu được đăng tải đã tăng lên gấp 4 lần.
Với xu hướng phát triển đó, NTU tiếp tục phát triển khu học xá có khả năng tiếp nhận đến 34000 sinh viên, với nhiều tiện ích như khu nhà ở, có thể đón nhận đến 2/3 số sinh viên, khu tự học và mở thêm một số ngành học mới.
Về phần trường đại học quốc gia Singapore – NUS, Le Monde cho biết chính phủ đầu tư xây dựng nhiều trung tâm nghiên cứu như Campus for Recherche Excellence and Technological Enterprise, nơi tọa lạc các phòng thí nghiệm chung với các trường đại học nước ngoài danh tiếng như Massachusetts Institut of Technology (MIT) của Mỹ, Technion của Israel hay Viện Công nghệ Thụy Sỹ tại thành phố Zurich. Cũng tại NUS, thủ tướng đã cho thành lập National Research Foundation vào năm 2006 theo hình thức gọi thầu.
Bên cạnh hai trường đại học danh tiếng đó, Singapore còn sở hữu nhiều trung tâm công nghệ nổi tiếng khác, chẳng hạn như A*Star, trực thuộc Bộ công nghiệp, tập trung chủ yếu trong các lãnh vực y-sinh học, công nghệ thông tin…
Theo như nhận định của ông Bertil Andersson, tại Singapore, nghiên cứu khoa học phát triển mạnh như vũ bão, « lao nhanh như tên lửa », chứ không « trì trệ như tại châu Âu ». Le Monde nhìn nhận, trong túi rủng rỉnh thì cái gì cũng dễ dàng cả. Tuy nhiên, không vì thế mà đảo quốc bé nhỏ nhưng tham vọng lớn lao lại phung phí tiền một cách vô tội vạ. Chính phủ ấn định các mục tiêu ưu tiên phát triển, và nghiên cứu khoa học phải hỗ trợ cho sự đổi mới để phục vụ cho các tiện ích của đất nước.
Le Monde lưu ý, đảo quốc đã đạt những thành tựu như ngày nay cũng nhờ vào chính sách gọi thầu – theo tiêu chuẩn quốc tế cho nghiên cứu khoa học. Trên thực tế, chính phủ không có sáng tạo ra mô hình mới mẻ nào, mà chủ yếu dựa trên các hệ thống đã tồn tại sẵn, nhất là mô hình Anh. Theo đó, chính quyền thực hiện chính sách gọi thầu cho các dự án ba, năm hay mười năm, theo quan điểm « chuyển giao công nghệ » thông qua hợp tác với các nhà công nghiệp và mua bằng sáng chế nhằm thúc đẩy nhanh hơn nữa quá trình từ khám phá cho đến ứng dụng.
Ngoài các nỗ lực của chính bản thân chính phủ, Le Monde còn phải nhìn nhận rằng, hiện tại đất nước đang sở hữu cái gọi là « thiên thời, địa lợi ». Vì là một trong những cảng biển lớn nhất thế giới, Singapore đã là một giao lộ thương mại lớn của thế giới. Vì thế, có rất nhiều doanh nghiệp nước ngoài đến đây thành lập cơ sở (kể cả vì lý do thuế). Mặt khác, đảo quốc có lợi thế là nền chính trị ổn định. Và tiếng Anh là một trong bốn ngôn ngữ chính thức (bao gồm cả tiếng ta-mun, Malaysia và tiếng Hoa).
Một điểm hấp dẫn khác thu hút không ít các nhà khoa học phương Tây đến đảo quốc làm việc đó là chính phủ tạo đủ mọi điều kiện để ổn định cuộc sống, từ chuyện kiếm việc làm cho người bạn đời, đến chuyện ăn ở và học hành của con cái.
Thế nhưng, Le Monde nhận thấy rằng không có gì là hoàn hảo cả. Diện tích quá bé nhỏ nên cũng hạn chế phần nào các năng lực hay khả năng thực hiện các thử nghiệm lâm sàng. Việc ở xa cũng làm việc cung cấp thiết bị trở nên đắt đỏ và mất nhiều thời gian. Điều mà nhiều nhà khoa học lấy làm tiếc nhiều nhất đó là các sinh viên châu Á thiếu tính sáng tạo , không giống như các sinh viên châu Âu, theo như nhận định của một nhà khoa học Pháp.
Trung Quốc : Tết nguyên đán của những kẻ độc thân
Năm hết, Tết đến. Nhà nhà chuẩn bị cho đêm giao thừa và đón mừng năm mới. Cũng trong bầu không khí đầm ấm đó, Liberation tản mản dõi theo những lo âu của các bậc cha mẹ tại Trung Quốc khi thấy con cái đã trưởng thành nhưng vẫn chưa thành gia thất.
« Tết nguyên đán Trung Quốc, cũng là lúc kẻ độc thân buồn tủi » là tựa đề bài phóng sự. Philippe Grangereau, thông tín viên tờ Liberation tại Bắc Kinh cho hay, dưới áp lực xã hội và tập tục, các bậc cha mẹ đến tìm bạn đời cho con mình trong các « công viên hôn nhân ».
Tại đó, người ta chen chúc nhau cứ như là đi hành hương, trên cổ đeo một biển ghi rõ các thông tin về năm sinh, thể hình, nơi cư ngụ, nghề nghiệp, thu nhập và các yêu cầu về bạn đời cho con. Trong túi áo đầy các tấm ảnh về con mình ở đủ mọi thời điểm. Khổ cực thế nhưng không được con cái đáp trả, những người mà bố mẹ tìm cho được đều bị con cái gạt phăng hết.
Các cuộc trao đổi diễn ra rất âm thầm. Đây đó người ta chỉ nghe những tiếng xì xào « trai hay gái ? », « lương tháng bao nhiêu ? »… Một khi đã tìm thấy điểm tương đồng, cuộc mặc cả sẽ được bắt đầu ở một góc riêng nào, dưới các gốc cây. Tác giả cho biết ngoài các chi tiết như đòi hỏi về chiều cao cũng như là sở hữu một căn hộ tại Bắc Kinh, những tiêu chuẩn không thể thương lượng, phần còn lại tùy tình hình. Đối với các bậc cha mẹ tại Bắc Kinh, chuyện thấy con gái vẫn còn đơn chiếc sẽ là những đề tài ngồi lê đôi mách và những ẩn ý không thể nào tránh né được.
Thế nhưng, điều trớ trêu là tâm nguyện đó của cha mẹ lại không phù hợp với nguyện vọng của các cô. Nhiều cô gái trẻ độc thân đã sử dụng nhiều độc chiêu để đối phó với cha mẹ. Trên mạng Internet, người ta thấy đầy các mẫu thông báo, tìm « thuê » trong ngày một cậu con trai cùng độ tuổi để vờ giới thiệu với cha mẹ là rể tương lai. Thậm chí nhiều cô còn táo tợn hơn nghĩ đến chuyện tìm người làm đám cưới giả.
Vậy mà cái mánh khóe gian lận đó lại trở thành một ngành kinh doanh đắt hàng. Một thanh niên chuyên đi hát trong các quán bar tại Bắc Kinh xác nhận cùng tác giả rằng cậu đã làm trôi chảy kiểu công việc đó với hơn một chục cô gái và trở thành kẻ « chuyên nghiệp » trong lãnh vực này kể cả chuyện làm đám cưới giả. Lưu ý là để làm được công việc này, các cậu phải là những « diễn viên điêu luyện » và phải có cái đầu « rất lạnh » mới có thể đối phó được với áp lực gia đình cô gái.
Bắc Kinh : sự xa hoa tạo thói quen xấu trong xã hội
Cũng về Trung Qu ốc, báo Le Monde cho biết sắp tới đây, những gì ca tụng lối sống « vương giả » hay chỉ đơn giản là từ hàm nghĩa « xa hoa » đều bị cấm trong các mẫu quảng cáo. Bởi một lẽ rất đơn giản là chính quyền Bắc Kinh lo sợ các mẫu quảng cáo đó có nguy cơ làm cho hố ngăn cách giàu-nghèo ngày thêm sâu và làm gia tăng « tâm lý sính ngoại ».
Le Monde viết « cứ tưởng là ta đang quay lại với những triết lý đạo đức châu Âu, thời mà sự xa hoa bị xem như là sự lãng phí ». Bởi vì, trong lịch sử triết học châu Âu, cả ba nhà hiền triết Platon, Sénèque sau này là Rousseau, từng lên án cuộc sống phù phiếm bởi những ám ảnh vật chất tầm thường và những ảo vọng sự sung túc.
Một lập luận giờ đây đang được chính quyền Bắc Kinh lấy ra sử dụng. Nghĩa là sắp tới đây, các kênh truyền hình và đài phát thanh sẽ phải ngưng phát các mẫu quảng cáo cho các quà cáp đắt tiền, như đồng hồ, các con tem hiếm hay vàng miếng.
Đấu tranh chống tham nhũng
Quyết định trên phát sinh từ quyết tâm chống tham nhũng của ông Tập Cận Bình. Bởi vì, chuyện tặng quà cấp trên để có một đặc ân là một thói quen thường thấy tại Trung Qu ốc. Và các quan chức trong hàng ngũ Đảng bị tố cáo là đã quá lạm dụng chuyện quà cáp. Hàng loạt các bức ảnh cho thấy nhiều công chức nhà nước, tay đeo đồng hồ hiệu Thụy Sỹ đắt tiền đã được tung lên mạng Internet.
Theo xác nhận của Tân Hoa Xã , cơ quan ngôn luận chính thức của nhà nước, kể từ ngày 7/2 vừa qua, những quảng cáo bị cấm « đã quảng bá những giá trị không phù hợp và đã góp phần tạo nên một thói quen xã hội xấu ». Cơ quan này còn nhấn mạnh thêm rằng « với tư cách công cụ truyền bá văn hóa và hệ tư tưởng chính, đài phát thanh và truyền hình phải thực thi đúng vai trò giáo dục người dân ».
Cuối cùng, Le Monde mỉa mai nhận xét rằng, bất chấp các lệnh cấm quảng bá « sự cao sang », thì sự hâm mộ các loại hàng hiệu nó vẫn cháy rực đến mức những người tu khổ hạnh và những nhà đạo đức vẫn chưa tìm ra được một tín đồ.
Vụ tai tiếng gây rúng động Tây Ban Nha
Trời Âu cuối năm Thìn không mấy gì quang đãng, nhất là tại Tây Ban Nha. Nhiều lời cáo buộc tham nhũng đang gây bất ổn cho đảng cầm quyền và có thể khiến thủ tướng Mariano Rajoy phải mất ghế. Trong khi bị ảnh hưởng nặng nề bởi cuộc khủng hoảng, người dân Tây Ban Nha xem đấy như là cơ hội để đất nước được nằm trong bàn tay trong sạch. Chủ đề này được báo Le Figaro phản ảnh lại qua bài viết mang tựa đề « Vụ tai tiếng gây chấn động Tây Ban Nha ».
Le Figaro viết đây là lần thứ hai chính trường Tây Ban Nha lại rúng động vì những cáo buộc tham nhũng. Lần thứ nhất diễn ra vào năm 1994. Vào thời điểm đó, ông Felipe Gonzalez , thuộc đảng Xã hội, cũng bị tố cáo tham nhũng. Lần này, là đến lượt đảng cánh tả Parti Populaire (PP)của thủ tướng đương nhiệm.
Theo tiết lộ đăng trên hai tờ nhật báo lớn tại Tây Ban Nha là tờ El Pais và El Mundo, trong vòng hai mươi năm qua, đảng Parti Populaire của ông Mariano Rajoy có lẽ đã vận hành theo kiểu tài trợ bất chính và thưởng tiền bất hợp pháp. Giới truyền thông trong nước còn đưa ra các nhân chứng đang là thành viên và cựu thành viên của đảng cho biết nhìn thấy từng xấp bao thơ tiền.
Thậm chí tờ El Pais còn đăng tải các chứng từ kế toán của đảng cầm quyền và các chữ viết mà giới báo chí được tham khảo được gán cho là của Barcenas, người giữ chìa khóa hòm của đảng. Ở đó, độc giả có thể thấy rõ người gửi và người nhận, các khoản thu và khoản chi, được phân chia thành hai cột rõ rệt. Trong đó, 70% các khoản thu là bất hợp pháp, vì cao hơn mức tối đa do luật pháp quy định về tài chinh các đảng chính trị.
Về phần các khoản lương phụ trội cho ban lãnh đạo đảng, El Pais cho biết là không được khai thuế. Theo sổ kế toán của Barcenas, bản thân thủ tướng có lẽ đã nhận 25 200 euro/ năm trong vòng 11 năm qua.
Theo nhận định của một nhà quan sát trong nước, sở dĩ sự việc có thể nổ ra là do nguồn gốc hiềm thù cá nhân. Vì bị đảng cầm quyền đuổi việc vào năm 2010 do có dính dáng đến một vụ tham nhũng khác, ông Barcenas từ nhiều tháng nay cố tìm cách đe dọa tống tiền đảng nhưng đều bị từ chối.
Câu hỏi đặt ra liệu ông Rajoy có thể giữ được chiếc ghế thủ tướng hay không ? Về mặt chính thức, thủ tướng cũng như là đảng của ông phải phủ nhận tất, ngoại trừ vài chi tiết nhỏ nhặt. Nếu như tờ el Pais cố bám lấy các nhân chứng để chứng minh tính xác thực của các chứng từ, thì ngược lại phe hữu, tức đảng PP, cho đó là chuyện dàn dựng, và các chứng từ đó có lẽ do kẻ « phản trắc » tự viết ra.
Trước mắt, phe đối lập cũng chỉ dựa được vào báo chí để yêu cầu thủ tướng từ chức. Đương nhiên, đảng cầm quyền cũng không quên chống chế khi gợi nhắc lại những vụ tai tiếng ngay trong lòng đảng Xã hội. Bởi vì, tại Tây Ban Nha, tham nhũng không chừa một phe nào, cả bên hữu lẫn bên tả.

tags: Châu Á - Khoa học - Singapore - Điểm báo

Các nước Đông Nam Á trang bị thêm vũ khí đối phó với Trung Quốc

Thứ bảy 09 Tháng Hai 2013
Phi cơ Sukhoi trên hàng không mẫu hạm Kuznetsov. Việt Nam muốn mua chiến đấu cơ Sukhoi cũng như tàu ngầm hạng Kilo của Nga (Reuters)
Phi cơ Sukhoi trên hàng không mẫu hạm Kuznetsov. Việt Nam muốn mua chiến đấu cơ Sukhoi cũng như tàu ngầm hạng Kilo của Nga (Reuters)

Thanh Phương
Đông Nam Á là một thị trường vũ khí rất « mở » so với những nơi khác trên thế giới, như Trung Đông, không thiếu người bán, mà cũng đầy người mua. Đó là nhận định của ông Richard Bitzinger, một nhà nghiên cứu cao cấp tại Trường Quan hệ Quốc tế S. Rajaratnam ở Singapore, được nhật báo Hồng Kông South China Moring Post trích dẫn trong số báo ra ngày hôm nay, 09/02/2013. Các nước Đông Nam Á hiện đang gia tăng trang bị vũ khí để đối phó với mối đe dọa từ Trung Quốc.

Tờ báo Hồng Kông South China Moring Post nhắc lại là hai chiếc tàu ngầm hạng Kilo do Nga xây dựng đã sẵn sàng để được giao cho Việt Nam vào cuối năm nay và các kỹ thuật viên Ấn Độ hiện đang huấn luyện cho các thủy thủ đoàn Việt Nam để điều khiển hai tàu ngầm đó.
Philippines thì cũng đang chuẩn bị ký hợp đồng mua chiến đấu cơ phản lực từ Hàn Quốc và sẽ tiếp nhận ba chiếc trực thăng từ Ý để tăng cường lực lượng Hải quân. 
Nhưng các nước Đông Nam Á không muốn chỉ phụ thuộc vào một nguồn cung cấp vũ khí duy nhất, mà nước nào cũng tìm cách đa dạng hóa nguồn cung cấp, như trường hợp của Việt Nam. 
Hà Nội đã quay sang Matxcơva, đồng minh của thời chiến tranh lạnh, để đặt mua những vũ khí « cao cấp », như các hộ tống hạm, chiến đấu cơ phản lực Sukhoi, cũng như tàu ngầm hạng Kilo. Nhưng Việt Nam cũng trang bị các tên lửa đối hạm của Ấn Độ, đồng thời đang nhắm đến nhiều nước châu Âu, đặc biệt là Pháp, để tìm mua chiến hạm và rađa. Theo tờ South China Morning Post, Hà Nội cũng đang cố vận động Washington bãi bỏ lệnh cấm vận vũ khí của Mỹ. 
Đại diện của một công ty vũ khí lớn của Hoa Kỳ cho biết họ rất quan tâm đến thị trường Việt Nam, nhưng các giới chức Bộ Ngoại giao Mỹ nói rằng, cần phải có những cải thiện về nhân quyền ở Việt Nam, thì Washington mới có thể bãi bỏ lệnh cấm vận vũ khí đối với Hà Nội. 
Về phần Philippines, mặc dù là đồng minh thân cận của Washington và đã ký hiệp ước an ninh với Mỹ từ cách đây nhiều thập niên, nhưng trong thời gian dài, các lãnh đạo Manila đã không quan tâm đến viện hiện đại hóa quân đội, chỉ trông chờ vào nguồn thiết bị quân sự dư thừa của Hoa Kỳ. Nhưng nay, trong bối cảnh tranh chấp chủ quyền Biển Đông với Trung Quốc ngày càng gay gắt, tổng thống Benigno Aquino nhất quyết tăng cường khả năng phòng thủ cho Philippines. 
Hợp đồng 443 triệu đôla mua các chiến đấu cơ phản lực FA-50 sẽ giúp cho Philippines lần đầu tiên thật sự có một khả năng tấn công trên không. Các chiến đấu cơ này cũng sẽ là phương tiện tập luyện lý tưởng cho những phi công sẽ lái các chiến đấu cơ tối tân hơn F-16 của Mỹ, mà Philippines cũng sẽ mua. 
Ngoài những thiết bị nói trên, Philippines cũng sẽ mua 10 tàu tuần duyên của Nhật Bản trong khuôn khổ một hiệp định viện trợ và cũng đang đàm phán với nhiều nước khác. Các nhà phân tích quân sự còn đặc biệt chú ý đến sự kiện một đoàn chiến hạm của Nga đến thăm Vịnh Manila vào năm ngoái, lần đầu tiên trong 96 năm. 
Quốc gia lớn nhất Đông Nam Á là Indonesia cũng đang nỗ lực hiện đại hóa quân đội : Mua tàu ngầm của Hàn Quốc, chiến đấu cơ Sukhoi của Nga, chiến đấu cơ F-16 của Mỹ và tên lửa đối hạm của ... Trung Quốc. 
Nhà nghiên cứu Bitzinger dự đoán là Indonesia, Việt Nam và có thể là quốc gia dầu hỏa giàu có Brunei sẽ tăng đáng kể ngân sách quốc phòng và Indonesia sẽ qua mặt Singapore, cho tới nay vẫn là đối thủ nặng ký nhất về quân sự trong khu vực. 
Tuy về mặt chính thức, các nước Đông Nam Á vẫn khẳng định rằng việc tăng cường trang bị vũ khí không phải là nhằm đối phó với Trung Quốc, nhưng khi nói chuyện riêng, các lãnh đạo quân sự, cũng như các chiến lược gia trong khu vực đều nêu lên mối đe doạ từ Bắc Kinh, nhất là đối với Việt Nam và Philippines, hai nước trực tiếp đối đầu với Trung Quốc trên Biển Đông. 
Theo tờ báo South China Morning Post, trong bối cảnh đó, các nhà sản xuất vũ khí lớn trên thế giới, cũng như các nhà xuất khẩu đang hoạt động ráo riết ở Đông Nam Á, tranh thủ những hội nghị như Đối thoại Shangri-La ở Singapore, nơi quy tụ các bộ trưởng Quốc phòng, lãnh đạo quân và các nhà nghiên cứu, để vận động hậu trường.
tags: Châu Á - Phân tích - Quân sự - Trung Quốc - Việt Nam - Đông Nam Á

Các nước Đông Nam Á trang bị thêm vũ khí đối phó với Trung Quốc

Thứ bảy 09 Tháng Hai 2013
Phi cơ Sukhoi trên hàng không mẫu hạm Kuznetsov. Việt Nam muốn mua chiến đấu cơ Sukhoi cũng như tàu ngầm hạng Kilo của Nga (Reuters)
Phi cơ Sukhoi trên hàng không mẫu hạm Kuznetsov. Việt Nam muốn mua chiến đấu cơ Sukhoi cũng như tàu ngầm hạng Kilo của Nga (Reuters)

Thanh Phương
Đông Nam Á là một thị trường vũ khí rất « mở » so với những nơi khác trên thế giới, như Trung Đông, không thiếu người bán, mà cũng đầy người mua. Đó là nhận định của ông Richard Bitzinger, một nhà nghiên cứu cao cấp tại Trường Quan hệ Quốc tế S. Rajaratnam ở Singapore, được nhật báo Hồng Kông South China Moring Post trích dẫn trong số báo ra ngày hôm nay, 09/02/2013. Các nước Đông Nam Á hiện đang gia tăng trang bị vũ khí để đối phó với mối đe dọa từ Trung Quốc.

Tờ báo Hồng Kông South China Moring Post nhắc lại là hai chiếc tàu ngầm hạng Kilo do Nga xây dựng đã sẵn sàng để được giao cho Việt Nam vào cuối năm nay và các kỹ thuật viên Ấn Độ hiện đang huấn luyện cho các thủy thủ đoàn Việt Nam để điều khiển hai tàu ngầm đó.
Philippines thì cũng đang chuẩn bị ký hợp đồng mua chiến đấu cơ phản lực từ Hàn Quốc và sẽ tiếp nhận ba chiếc trực thăng từ Ý để tăng cường lực lượng Hải quân. 
Nhưng các nước Đông Nam Á không muốn chỉ phụ thuộc vào một nguồn cung cấp vũ khí duy nhất, mà nước nào cũng tìm cách đa dạng hóa nguồn cung cấp, như trường hợp của Việt Nam. 
Hà Nội đã quay sang Matxcơva, đồng minh của thời chiến tranh lạnh, để đặt mua những vũ khí « cao cấp », như các hộ tống hạm, chiến đấu cơ phản lực Sukhoi, cũng như tàu ngầm hạng Kilo. Nhưng Việt Nam cũng trang bị các tên lửa đối hạm của Ấn Độ, đồng thời đang nhắm đến nhiều nước châu Âu, đặc biệt là Pháp, để tìm mua chiến hạm và rađa. Theo tờ South China Morning Post, Hà Nội cũng đang cố vận động Washington bãi bỏ lệnh cấm vận vũ khí của Mỹ. 
Đại diện của một công ty vũ khí lớn của Hoa Kỳ cho biết họ rất quan tâm đến thị trường Việt Nam, nhưng các giới chức Bộ Ngoại giao Mỹ nói rằng, cần phải có những cải thiện về nhân quyền ở Việt Nam, thì Washington mới có thể bãi bỏ lệnh cấm vận vũ khí đối với Hà Nội. 
Về phần Philippines, mặc dù là đồng minh thân cận của Washington và đã ký hiệp ước an ninh với Mỹ từ cách đây nhiều thập niên, nhưng trong thời gian dài, các lãnh đạo Manila đã không quan tâm đến viện hiện đại hóa quân đội, chỉ trông chờ vào nguồn thiết bị quân sự dư thừa của Hoa Kỳ. Nhưng nay, trong bối cảnh tranh chấp chủ quyền Biển Đông với Trung Quốc ngày càng gay gắt, tổng thống Benigno Aquino nhất quyết tăng cường khả năng phòng thủ cho Philippines. 
Hợp đồng 443 triệu đôla mua các chiến đấu cơ phản lực FA-50 sẽ giúp cho Philippines lần đầu tiên thật sự có một khả năng tấn công trên không. Các chiến đấu cơ này cũng sẽ là phương tiện tập luyện lý tưởng cho những phi công sẽ lái các chiến đấu cơ tối tân hơn F-16 của Mỹ, mà Philippines cũng sẽ mua. 
Ngoài những thiết bị nói trên, Philippines cũng sẽ mua 10 tàu tuần duyên của Nhật Bản trong khuôn khổ một hiệp định viện trợ và cũng đang đàm phán với nhiều nước khác. Các nhà phân tích quân sự còn đặc biệt chú ý đến sự kiện một đoàn chiến hạm của Nga đến thăm Vịnh Manila vào năm ngoái, lần đầu tiên trong 96 năm. 
Quốc gia lớn nhất Đông Nam Á là Indonesia cũng đang nỗ lực hiện đại hóa quân đội : Mua tàu ngầm của Hàn Quốc, chiến đấu cơ Sukhoi của Nga, chiến đấu cơ F-16 của Mỹ và tên lửa đối hạm của ... Trung Quốc. 
Nhà nghiên cứu Bitzinger dự đoán là Indonesia, Việt Nam và có thể là quốc gia dầu hỏa giàu có Brunei sẽ tăng đáng kể ngân sách quốc phòng và Indonesia sẽ qua mặt Singapore, cho tới nay vẫn là đối thủ nặng ký nhất về quân sự trong khu vực. 
Tuy về mặt chính thức, các nước Đông Nam Á vẫn khẳng định rằng việc tăng cường trang bị vũ khí không phải là nhằm đối phó với Trung Quốc, nhưng khi nói chuyện riêng, các lãnh đạo quân sự, cũng như các chiến lược gia trong khu vực đều nêu lên mối đe doạ từ Bắc Kinh, nhất là đối với Việt Nam và Philippines, hai nước trực tiếp đối đầu với Trung Quốc trên Biển Đông. 
Theo tờ báo South China Morning Post, trong bối cảnh đó, các nhà sản xuất vũ khí lớn trên thế giới, cũng như các nhà xuất khẩu đang hoạt động ráo riết ở Đông Nam Á, tranh thủ những hội nghị như Đối thoại Shangri-La ở Singapore, nơi quy tụ các bộ trưởng Quốc phòng, lãnh đạo quân và các nhà nghiên cứu, để vận động hậu trường.
tags: Châu Á - Phân tích - Quân sự - Trung Quốc - Việt Nam - Đông Nam Á

Chuyển Động Ngoại Giao Dồn Dập Ở Đông Nam Á - Đào Văn Bình

February 9, 20130 Bình Luận






 
Thế giới mà chúng ta đang sống phát triển bởi tham-dục và hủy diệt bởi tham-dục, không đứng yên một chỗ mà luôn luôn biến đổi. Theo Dịch Lý của Đông Phương sự thay đổi đó vận hành theo nguyên lý: Thái Cực sinh Lưỡng Nghi; Lưỡng Nghi sinh Tứ Tượng; Tứ Tượng Sinh Bát Quái và Bát Quái sinh… Tùm Lum. Khi cái “Tùm Lum” ra đời thì thiên hạ đại loạn. Lúc đó thế nào cũng có một quốc gia mới nổi lên, gồm thâu thiên hạ và chu kỳ Thái Cực lại bắt đầu.
Kể từ khi Liên Bang Xô-viết xụp đổ vào năm 1991, Hoa Kỳ nghiễm nhiên trở thành siêu cường “Độc Cô Cầu Bại” thế Lưỡng Cực tan biến và thế giới hình hành thế Thái Cực hay Đơn Cực. Mỹ giống như thiên tử nhà Chu cách đây khoảng 1000 năm trước Tây Lịch, bá chủ thiên hạ, chư hầu răm rắp tuân lệnh. Thế nhưng theo lẽ tự nhiên của trời đất, con cháu nhà Chu do bất tài, nhu nhược hoặc hoang dâm vô độ, nhà Chu dần dần suy yếu. Khi thiên tử suy yếu – bây giờ gọi là suy thoái, chư hầu lợi dụng xưng Bá, thôn tính các nước nhỏ, kéo theo một thời kỳ chiến tranh kéo dài hơn 200 năm, từ năm 403 trước Tây Lịch gọi là Xuân Thu Chiến Quốc và chấm dứt vào năm 221 trước Tây Lịch khi Tần Thủy Hoàng gồm thâu lục quốc chấm dứt thế loạn “ Tùm Lum”. Dĩ nhiên trong 200 năm đó, thiên hạ điêu linh, dân tình khốn khổ, “ đống xương vô định đã cao bằng đầu”. Thế nhưng bao nhiêu học thuyết về ngoại giao, chính trị, quân sự, kể cả những chiến lược mà nước nhỏ dùng để giữ nước, các gương sáng ngời về lòng yêu nước như Phạm Lãi của nước Việt, các thiên tài ngoại giao, quân sự, trị quốc như Quản Trọng, Tô Tần, Trương Nghi, Nhạc Nghị và tư tưởng như “Bách Gia Chư Tử” cũng đều sản sinh trong thời kỳ này. Các nhân vật gần như huyền thoại đó vẫn sống mãi trong tâm tưởng mọi người và các học thuyết đó vẫn còn là kim chỉ nam cho chính sách ngoại giao, quân sự, trị quốc cho nhân loại ngày hôm nay.
Vào năm 1972, do nhu cầu chia rẽ Khối Cộng Sản và làm suy yếu Liên Bang Xô-viết, cặp bài trùng Nixon- Kissinger đã “chơi con bài Hoa Lục” bằng cách đá người đàn em chống cộng lừng lẫy là Tưởng Giới Thạch ra khỏi Hội Đồng Bảo An Liên Hiệp Quốc và rước Mao Trạch Đông ngồi vào đó, kể cả việc làm ngơ để Hoa Lục cưỡng chiếm Quần Đảo Hoàng Sa của Việt Nam để chứng tỏ “thành tâm thiện chí” với ông bạn mới. Khác với Mao Trạch Đông còn do dự và “bế quan tỏa cảng”, Ô. Đặng Tiểu Bình nhìn xa trông rộng, tương kế tựu kế, theo kế sách “nhập nô xuất chủ”. Năm 1979 ông qua Mỹ để bình thường hóa ngoại giao với Hoa Kỳ và “mở tung cánh cửa”. Thế giới, nhất là Hoa Kỳ khen ngợi Ô. Đặng Tiểu Bình hết mình. Tiếp theo đó tư bản Mỹ, kỹ thuật Mỹ, công ty Mỹ ào ào đổ vào để khai thác tài nguyên thiên nhiên, biến khối 1.3 tỉ người thành thị trường công nhân rẻ mạt chế hàng cho Mỹ, vừa làm giàu cho chính quốc vừa đem về cho dân Mỹ xài chơi cho sướng. Ước mơ của Hoa Kỳ và Tây Phương kể như thành tựu. Liên Xô xụp đổ, Hoa Lục “gia nhập cộng đồng thế giới” rồi đây thiên hạ thái bình, còn lo gì nữa? Ô. Bill Clinton là người sung sướng nhất, được hưởng cái khoái cảm “Bốn phương phẳng lặng, hai kinh vững vàng”. Giống như Ngô Phù Sai năm xưa ngất ngưởng với Tây Thi ở Cô Tô Đài, ông “tình tứ” với Cô Monica Lewinsky ngay tại Phòng Bầu Dục – nơi ban bố những quyết định liên quan đến vận mệnh của thế giới. Còn Ô. Bush Con tự coi mình là “võ lâm chí tôn” không cần mạng lệnh của Liên Hiệp Quốc, với Anh Quốc, sau này thêm NATO đem quân vào Iraq và Afghanistan và như thế lao vào hai cuộc chiến vô cùng tốn kém về nhân mạng và của cải, kéo dài đã hơn 12 năm mà Ô. Obama gỡ chưa ra. Nước Mỹ đâu có ngờ trong khi Hoa Kỳ tự thị (dưới thời Ô. Clinton), sa lầy trong hai cuộc chiến (dưới thời Ô. Bush Con), Đặng Tiểu Bình và các người kế vị là Giang Trạch Dân, Hồ Cẩm Đào đã âm thầm luyện thành công môn “Hấp Tinh Đại Pháp”. Cái độc địa của môn võ công này là thu hết nội lực của đối phương để biến thành nội lực của chính mình, đến một lúc nào đó đối thủ bủn rủn cả chân tay rồi thành phế nhân. Hàng Made in China rẻ rề được các công ty bán lẻ khổng lồ của Mỹ như Wal Mart, Target, Best Buy, Costco v.v… đem về bán cho dân xài lại khiến công ty Mỹ phá sản. Dân Mỹ có thói quen thấy hàng rẻ thì ùn ùn kéo đến mua, nhiều khi dẫm đạp lên nhau mà chết – chẳng hạn như trong ngày Black Friday, không kể tự ái dân tộc hay quyền lợi quốc gia gì cả. Trong khi họ than thiền về nạn thất nghiệp nhưng lại không biết đâu là nguyên do của thất nghiệp. Ông Tàu chứ còn ai nữa? Thế cho nên một số nhà bình luận nói rằng “Kẻ thù của nước Mỹ chính là tư bản Mỹ”. Hiện nay giới tư bản Mỹ chỉ chiếm 1% nhưng thâu tóm 90% tài sản đất nước.
Hệ thống truyền thông Mỹ, phim ảnh Mỹ, chính trị gia Mỹ lúc nào cũng nhồi vào đầu óc người dân, “Mỹ Number One”, “Mỹ lãnh đạo thế giới”. Chuyện hàng Made in China có tràn ngập thị trường Mỹ chỉ là “ba cái lẻ tẻ”, nhằm nhò gì, ”think tank” của Mỹ tính hết cả rồi. Lợi dụng quan hệ hợp tác chiến lược với Mỹ, Hoa Lục học hỏi, kể cả ăn cắp lẫn sao chép siêu kỹ thuật để chế tạo vũ khí hiện đại xuất cảng và chống Mỹ. Tiền lời bán vũ khí, tiền lời bán hàng do công ty Mỹ sản xuất tại Hoa Lục đem cho Hoa Kỳ vay, rồi mua công khố phiếu rồi trở thành chủ nợ của Hoa Kỳ. Thật trớ trêu! Sách lược vĩ đại hay “diệu kế” của Nixon-Kissinger 40 năm sau trở thành”Con Ngựa Thành Troie”!
Vào đầu thập niên 1990 khi Hoa Lục đã xây dựng xong hệ thống quân sự khổng lồ tại Đảo Hải Nam, trên biển cũng như dưới lòng đất, Hoa Kỳ vẫn còn đắm chìm trong “giấc mơ vàng” hợp tác chiến lược với Tàu. Lúc đó nếu có nhà bình luận nào nói rằng Hoa Lục sẽ là đối thủ hoặc xa hơn là kẻ thù của Hoa Kỳ thì lập tức bị gán cho nhãn hiệu bảo thủ và thiển cận. Chỉ tới năm 2009 khi Hoa Lục trình Tổng Thư Ký Liên Hiệp Quốc tấm bản đồ Đường Lưỡi Bò gom hết Biển Đông vào lãnh thổ của mình thì Hoa Kỳ mới giật mình, hối hả rút quân khỏi Iraq, Afghanistan trong kế hoạch gọi là “Xoay Trục”, tức tái phối trí lực lượng tại nơi mà Hoa Kỳ đã bỏ lại khi tháo chạy khỏi Việt Nam năm 1975.
Để đối phó với kế hoạch “Xoay Trục” của Mỹ, về mặt ngoại giao Hoa Lục tung tiền “mua” Thái Lan, Kampuchea, trung lập hóa Miến Điện khiến khối ASEAN rạn nứt. Về mặt quân sự cho tàu hải giám, tàu ngư chính tiếp tục uy hiếp Việt Nam, Phi Luật Tân trên biển. Hành động nguy hiểm nhất của Hoa Lục mà cả thế giới đều thấy rõ là biến Hoàng Sa (ngụy danh Tam Sa) thành bộ chỉ huy quân sự kiểm soát Biển Đông, ban bố lệnh kiểm tra, lục soát các tàu qua lại trên vùng biển này, cho in bản đồ có hình Lưỡi Bò trên sổ xuât cảnh, công bố bản đồ trong đó toàn bộ Biển Đông khoanh vùng bởi Đường Lưỡi Bò thuộc lãnh thổ của Trung Quốc, đồng thời mở mặt trận thứ hai tại Biển Hoa Đông, uy hiếp Nhật Bản. Phong trào bài Nhật mới đầu tưởng chỉ là thủ đoạn hù dọa nay trở thành “vũ khí kinh tế” chống Nhật và chiến tranh Trung-Nhật có nguy cơ bùng nổ. Nhật sợ quá vội vã lên kế hoạch phòng thủ và cũng “xoay trục” như Mỹ. Trong cuộc phỏng vấn với tờ New York Times trước khi từ nhiệm, Bà Hilary Clinton nói rằng Trung Quốc thật sự tạo ra một mối lo (cho Hoa Kỳ và thế giới). Một siêu cường như Hoa Kỳ, giống như thiên tử Nhà Chu mà phải “lo ngại” sức mạnh của Hoa Lục thì đó không phải là chuyện đùa rỡn.
Sự “xoay trục” của Nhật giống như Liên Minh Lục Quốc chống Tần năm xưa. Các chiến lược gia Nhật Bản nhận thấy việc đối đầu với Hoa Lục là chuyện dài “ngàn năm” cho đến khi nào Hoa Lục thay đối chính sách và dù có thay đổi chính sách thì Hoa Lục vẫn chơi lá bài “nước lớn” tức “kẻ cả”. Dù liên minh Mỹ-Nhật có đó nhưng nó chưa đủ sức để chống Tàu. Nếu Hoa Lục khống chế được Đông Nam Á, chắc chắn Nhật Bản phải đầu hàng hoặc liên minh với Mỹ để mở cuộc chiến tranh tổng lực để tìm sinh lộ. Kế sách tối hảo vừa lợi vừa ít gây tổn hại cho Nhật là liên kết với Đông Nam Á và làm cho các nước này mạnh lên. Khi họ mạnh lên về quân sự và kinh tế, với tinh thần độc lập tự chủ, chính Đông Nam Á sẽ là “ràng rào tự nhiên” ngăn chặn Hoa Lục. Hoa Kỳ, Liên Hiệp Âu Châu, Úc Châu, Ấn Độ và cả thế giới thấy rõ điều này.
Về chiến lược ngăn chặn Trung Quốc – nói Đông Nam Á là nói về “diện” còn “trọng điểm” chính là Việt Nam chứ không phải Phi Luật Tân. Chỉ cần mất phần còn lại của Trường Sa, dù Phi Luật Tân còn đó, Đông Nam Á coi như thuộc về Hoa Lục. Lúc đó Hoa Kỳ phải lui về cố thủ ở Guam và như thế chiến tranh đã sát nách lãnh thổ Hoa Kỳ, đó là cơn ác mộng của Ngũ Giác Đài. Chính vì thế mà chỉ hơn tháng vừa qua, người ta đã chứng kiến những chuyển động ngoại giao dồn dập đổ về Đông Nam Á:
-Ngày 10/1/2013 Bộ Trưởng Quốc Phòng Ý Đại Lợi thăm và hội đàm với Tướng Phùng Quang Thanh. Hai bên cam kết hợp tác trong lãnh vực đóng tàu, đào tạo và tiếp đón sĩ quan Việt Nam tu nghiệp tại Ý.
-Ngày 6/1/2013 Tân Bộ Trưởng Nhật Ô. Fumio Kishida họp với Ngoại Trưởng Phi Luật Tân trong chuyến công du đầu tiên bàn về hợp tác an ninh hàng hải trên Biển Đông và cung cấp cho Phi 10 tàu tuần duyên.
-Ngày 15/1/2013 Phó Tổng Thống Ấn Độ Hamid Ansari thăm Việt Nam đồng thời kết thúc Lễ Kỷ Niệm Năm Hữu Nghị Ấn-Việt. Cuộc viếng thăm cho thấy Ấn Độ muốn thắt chặt thêm quan hệ ngoại giao với Việt Nam.
-Ngày 16/1/2013 Chủ Tịch Quốc Hội Nam Hàn thăm Việt Nam. Theo thống kê trong nước, cho tới ngày hôm nay, Hàn Quốc là nhà tài trợ cho Việt Nam chỉ đứng thứ hai sau Nhật Bản.
-Ngày 16/1/2013 Thủ Tướng Nhật Bản Shinzo Abe chọn Việt Nam để thực hiện chuyến công du đầu tiên khi ông vừa nhậm chức chưa đầy một tháng, tình hình trong nước vẫn còn bề bộn, Senkaku vẫn sôi động. Chuyến viếng thăm Việt Nam của Ô. Abe tập trung vào viện trợ và an ninh Biển Đông. Còn chuyến viếng thăm Thái Lan và Nam Dương sau đó chỉ tập trung vào thương mại, đầu tư. Tưởng nên nhắc lại đây, vào ngày 29/12/2012 ngay khi được tin Ô. Abe được chọn làm thủ tướng, Ô. Nguyễn Tấn Dũng- Thủ Tướng Việt Nam đã gọi điện thoại chúc mừng và đàm đạo điều này cho thấy Việt Nam đánh giá cao quan hệ hợp tác chiến lược với Nhật và nhất là lập trường cương quyết không tương nhượng Hoa Lục trong cuộc đối đầu tại Senkaku của Ô. Abe. Nhân định về chuyến viếng của Ô. Abe, Báo điện tử Người Lao Đông viết như sau, “Việc Thủ tướng Shinzo Abe chọn Việt Nam làm điểm đến đầu tiên trong chuyến công du đã thu hút nhiều sự quan tâm của dư luận quốc tế. Đài BBC dẫn lời giáo sư Carl Thayer, chuyên gia về khu vực châu Á – Thái Bình Dương, cho rằng trong tất cả các quốc gia Đông Nam Á, Việt Nam có lẽ là nước có quan hệ an ninh thân cận nhất với Nhật Bản. Trong tám đối tác chiến lược đã được thiết lập của Việt Nam thì Nhật Bản đứng thứ hai chỉ sau Nga. Ngoài ra, Nhật Bản là nước tài trợ ODA (Official Development Assistance) lớn nhất của Việt Nam, nhà đầu tư Số 1 tại Việt Nam và là đối tác thương mại lớn thứ ba của Việt Nam”.
-Cũng trong thời gian này, BBC tiếng Việt đưa tin, “ Trong lúc tân thủ tướng Nhật Bản, ông Shinzo Abe chuẩn bị cho chuyến thăm Đông Nam Á, bắt đầu bằng Việt Nam tuần này, Hoa Kỳ cũng gửi một phái đoàn quân sự và an ninh cao cấp sang Đông Bắc Á trong mối lo ngại về tình hình khu vực. Cùng lúc, khối ASEAN tiếp tục đề cao quy tắc ứng xử cho khu vực Biển Đông và tiếp tục đối thoại với Trung Quốc. Chuyến thăm của các quan chức Mỹ, gồm Thứ trưởng Ngoại giao Kurt Campbell và Thứ trưởng Quốc phòng Mark Lippert cùng giám đốc châu Á trong Hội đồng An ninh Quốc gia Daniel Russell sang Tokyo và Seoul là để bàn với tân nữ tổng thống Hàn Quốc và tân thủ tướng Nhật Bản về an ninh vùng.”
-Ngày 17/1/2013 Ô. Nguyễn Phú Trọng-Tổng Bí Thư Đảng CSVN lên đường thăm Vương Quốc Bỉ, Liên Hiệp Âu Châu, hội kiến với Thủ Tướng Ý Đại Lợi và sau đó thăm Anh Quốc hội kiến với Thủ Tướng Cameron. Theo báo chí trong nước, tại Bỉ, hai bên đã nhất trí tăng cường hợp tác trao đổi thương mại và đầu tư trong các lĩnh vực Bỉ có thế mạnh như phát triển hải cảng, tiếp vận, giao thông vận tải, công nghệ xanh, công nghệ cao, kỹ nghệ hàng không- không gian, công nghiệp nặng và y tế. Ô. Nguyễn Phú Trọng cũng đã chứng kiến lễ ký một số văn kiện hợp tác Việt-Bỉ, như hỗ trợ ứng phó biến đổi khí hậu, mở rộng khu công nghiệp và Hải Cảng Vũ Đình (Hải Phòng), hợp tác giữa Việt Nam với vùng Flanders. Tại Ý Ô. Nguyễn Phú Trọng đã hội kiến với Thủ Tướng Monti. Hai bên đã ra Tuyên Bố Chung thiết lập quan hệ đối tác chiến lược, Bản Ghi Nhớ giữa hai Bộ Quốc Phòng; Bản Ghi Nhớ về hợp tác và tương trợ hành chính trong lĩnh vực quan thuế; Bản Ghi Nhớ về hợp tác giữa Tập Đoàn Dầu Khí Việt Nam và Tập Đoàn Dầu Khí Italia; Trao giấy chứng nhận đầu tư thăm dò, khai thác dầu khí cho Tập Đoàn Dầu Khí Italia các Lô 114, lô 120 và lô 105-110/04 ngoài khơi Quảng Bình, Hà Tĩnh và Quảng Nam. Tại Anh Quốc, Thủ Tướng Cameron và Ô. Nguyễn Phú Trọng đã thảo luận và nhất trí về các biện pháp nhằm thúc đẩy hơn nữa quan hệ hợp tác giữa hai nước, nhất là trên các lĩnh vực thương mại, hàng hải, tài chính ngân hàng, giáo dục… phấn đấu đưa kim ngạch thương mại hai nước lên 4 tỷ USD trong năm nay. Anh Quốc cũng mong muốn Việt Nam đóng vai trò mạnh mẽ và xây dựng hơn trong khu vực cũng như trên thế giới và Anh Quốc sẽ hỗ trợ Việt Nam hoàn thành trách nhiệm này giống như lời tuyên bố của Ô. Panetta – Bộ Trưởng Quốc Phòng Hoa Kỳ trước đây. Do đó người ta dự đoán có thể quân đội Việt Nam sẽ tham gia lực lượng LHQ gìn giữ hòa bình trong tương lai. Dù đề tài nhân quyền được nêu ra tại Nghị Viện Anh, việc Âu Châu nồng nhiệt tiếp đón Ô. Nguyễn Phú Trọng – đã đi cùng nhịp với lời kêu gọi “Âu Châu cũng phải tăng cường hợp tác với Mỹ để bảo đảm ổn định tại khu vực Châu Á – Thái Bình Dương và đây cũng là lợi ích của Châu Âu” (RFI) của Phó Tổng Thống Joe Biden trong Hội Nghị An Ninh Munich ngày 2/2/2013.
-Ngày 18/1/2013 Bà Cristina – nữ Tổng Thống Argentina thăm Việt Nam. Cuộc thăm viếng chỉ giới hạn trong khuôn khổ thương mại, đầu tư và liên kết ngoại giao.
-Ngày 23/1/2013 tại Nam Vang, Phó Tổng Tham Mưu Trưởng Quân Đội Trung Quốc, Tướng Thích Kiến Quốc, ký một thỏa thuận giúp huấn luyện lực lượng vũ trang Campuchea với Bộ Trưởng Quốc Phòng Tea Banh, đồng thời bàn giao 12 chiếc trực thăng đa năng Zhi-9 do Trung Quốc sản xuất trong đó có 4 trực thăng chiến đấu. Kampuchea đã dùng khoản viện trợ 195 triệu đô-la từ Trung Quốc để mua số trực thăng vũ trang này. Cũng có tin Trung Quốc cho không để lôi kéo Kampuchea vào quỹ đạo của mình. Cộng thêm với việc mua sắm 100 xe tăng, 40 xe bọc thép mới đây, những chuyển động về mặt quân sự của Kamphuchea đã khiến Thái Lan lo ngại. Xong Việt Nam cũng phải dè chừng Trung Quốc lại chơi “lá bài Khờ Me Đỏ” để thọc vào biên giới phía nam Việt Nam.
-Ngày 4/2/2013 nhân dịp tham dự lễ hỏa thiêu Cựu Hoàng Norodom Sihanouk tại Nam Vang, Ô. Nguyễn Tấn Dũng đã có cuộc hội đàm với Thủ Tướng Pháp Jean Marc Ayrault. Ô. Nguyễn Tấn Dũng khẳng định Việt Nam luôn coi trọng phát triển mối quan hệ hữu nghị truyền thống tốt đẹp với Pháp, một đối tác ưu tiên của Việt Nam tại châu Âu.
-Trong khi những chuyển động ngoại giao tập trung vào Việt Nam và Phi Luật Tân như thế thì vào ngày 4/2/2013 BBC đưa tin, “Tân Hoa Xã cho hay ba khu trục hạm đã rời Cảng Thanh Đảo ở phía đông tỉnh Sơn Đông hôm thứ Ba 29/1 để tham gia các hoạt động tập trận ở Nam Hải (Biển Đông) và Tây Thái Bình Dương. Hãng tin nhà nước Trung Quốc cho biết thêm rằng các hoạt động trên sẽ diễn ra ở Hoàng Hải, Biển Hoa Đông, Biển Đông, Eo Biển Miyako, Kênh Bashi và vùng biển phía đông Đài Loan.” điều đó cho thấy lò lửa Đông Nam Á đang âm ỉ lại mỗi lúc được đổ thêm dầu. Cả thế giới đang căng thẳng chờ đợi một biến cố có tầm vóc “thể kỷ” chưa biết nổ ra lúc nào. Quốc Hội Mỹ chưa bao giờ phải họp để bàn tới “Vấn Đề Trung Quốc” nay trong cuộc điều trần để chuẩn nhận tân ngoại trưởng, Ô. John Kerry đã phải xác định sách ngoại giao của Hoa Kỳ trong những ngày tháng tới như sau “ Tiếp tục tái cân bằng và củng cố quan hệ với Trung Quốc cũng như tiếp tục thực hiện chính sách “xoay trục” sang Châu Á Thái Bình Dương.”
Trong bối cảnh “Xuân Thu Chiến Quốc” ngày hôm nay – Việt Nam, do rất nhiều yếu tố như: địa lý chính trị, lịch sử và trật tự thế giới mới, đã chủ trương hợp tác cũng như hợp tác chiến lược với tất cả các quốc gia trên thế giới nhưng “không liên minh với ai để chống ai” khác hẳn với Phi Luật Tân. Phi Luât Tân, do truyền thống và lịch sử đã vạch một chiến tuyến rõ ràng, nương tựa vào sức mạnh Hoa Kỳ là chính và không cần hợp tác chiến lược với Nga, Ấn Độ, Úc, Âu Châu. Trong khi Phi Luật Tân có “trụ Mỹ” để bám, còn Việt Nam thì “không bám” vào trụ nào. Chính vì thế mà một số người cho rằng Việt Nam đã “Lăng Ba Vi Bộ” tức chính sách ngoại giao và quốc phòng chênh vênh, không rõ ràng. Thế nhưng theo Wikipedia tiếng Việt, “Lăng Ba Vi Bộ là cách di chuyển bộ cước tạo ra một ảnh ảo khiến đối phương chỉ tấn công vào ảnh ảo, nên đương sự luôn dễ dàng thoát hiểm.” Đoàn Dự trong Lục Mạch Thần Kiếm nhờ học được bí kíp này mà sống sót. “Lăng Ba Vi Bộ” trong sách lược ngoại giao chính là thế ngoại giao “động”. Vì chuyển động giống như “đu dây” nên “ảo”, vì ảo nên “thấy vậy mà không phải vậy”. Nõi rõ hơn ““Lăng Ba Vi Bộ” là liên kết với nhiều nước khiến kẻ thù phân tâm vì phải đối phó với nhiều mặt trận – giống như đứng giữa nhìn chiếc đèn cù chạy chung quanh mình. Thực tế, nhìn vào chính trường quốc tế bây giờ, các nước lớn cũng thi triển bí kíp “Lăng Ba Vi Bộ”. Hoa Kỳ buổi sáng bay qua Bắc Kinh họp “hợp tác chiến lược” với Hoa Lục, buổi tối quay về Ngũ Giác Đài bàn kế hoạch “xoay trục” hợp tác chiến lược với Úc Châu, Nhật Bản, Ấn Độ, nay thêm Âu Châu để “đốn ngã” ông bạn “hợp tác chiến lược” của mình. Nhật Bản vẫn coi mối quan hệ với Trung Quốc là trọng yếu nhưng liên kết với Hoa Kỳ, Anh Quốc, Ấn Độ và ngày nay với Việt Nam, Phi Luật Tân để đối phó với Trung Quốc. Ấn Độ cũng hợp tác chiến lược với Hoa Lục nhưng hối hả liên minh với Hoa Kỳ, Nhật Bản và Việt Nam để ngăn ông “Con Trời”. Còn Âu Châu, tuy nương tựa vào Hoa Lục để tồn tại kinh tế, cũng bắt đầu nhòm ngó xuống Đông Nam Á để tiếp tay với Hoa Kỳ trong kế hoạch “xoay trục”. Còn Thái Lan thì “sớm nắng chiều mưa”, “Lăng Ba Vi Bộ” còn hơn Việt Nam nữa, vừa đưa Ô. Obama cửa trước đã rước Ô. Ôn Gia Bảo cửa sau. Tất cả đều tung hỏa mù, để tạo ra một “không gian ảo” nói khác đi một “mê hồn trận” để tự vệ, để sinh tồn, để bao vây hoặc đánh lừa đối thủ.
Khi một nước lớn nuôi tham vọng bất chính, chẳng hạn như nước Tần năm xưa thì thiên hạ đại loạn. Ngày nay các cường quốc đang tìm cách ngăn chặn một thứ “Tần Thủy Hoàng mới” bằng chiến lược ngoại giao giống như Thời Xuân Thu Chiến Quốc. Chuyện Hoa Lục “trỗi dậy” không một ai cản được mà chỉ là làm sao ngăn chặn những hậu quả thảm khốc của nó – trước mắt cho Đông Nam Á rồi cho cả thế giới. Những biến chuyển ngoại giao và quân sự dồn dập trong thời gian qua chỉ phản ảnh cái thế loạn “Tùm Lum”. Phải chăng đây là chu kỳ biến dịch của Trời Đất? “Mười phần chết bảy còn ba. Chết hai còn một mới ra thái bình”?
Trong cơn lốc kinh hoàng này, trong cái thế “ngàn cân treo sợi tóc” này, các nước nhỏ muốn tồn tại cần có những nhân tài kiệt xuất như Quản Trọng, Phạm Lãi, Nhạc Nghị, Tô Tần, Trương Nghi…phải lấy sức mình là chính cùng sách lược ngoại giao linh động. Nghi ngờ quá thì không làm được chuyện gì, mà cả tin quá thì chết. Phải “biết” như Lão Tử nói, “biết thì sống”.
Đào Văn Bình
www.vietthuc.org

Vũ Đông Hà (Danlambao): Xin đừng nói việc làm của các đồng chí ta là những trò khỉ

Giờ cuối năm. Viết gửi đến những bạn bè 
đã quá chán ngán với đảng phái, phe nhóm và trò chơi chính trị.

Vũ Đông Hà (Danlambao) - Facebooker Đồng Phụng Việt viết “Khi “Hiến pháp” không còn nguyên nghĩa và được “chế tạo, sử dụng” như một thứ áo khoác, có lẽ không ngoa nếu gọi đó là “trò khỉ”. Riêng với Hiến pháp, đảng đã có năm lần chơi... “trò khỉ” và hình như đảng toan giở “trò khỉ” thêm một lần nữa...” (1)
Xin đừng nói vậy! 

Thứ nhất, như thế có thể bị xem là phản động, là tuyên truyền chống phá chế độ, là tiết lộ bí mật của đảng về chuyện khỉ. Không thể nào khỉ được khi đảng ta đã thành người từ sau cái buổi “thuở anh chưa ra đời, trái đất còn nức nở, nhân loại chửa thành người... của đồng chí Tố Hữu, khi đảng ta lừng danh thế giới với thành tích kỷ lục về sửa đổi hiến pháp. 1946, 1959, 1980, 1992, 2013. Không thể nào khỉ đến 5 lần mà vẫn vinh quang cai trị 90 triệu con người!

Thứ hai, nếu chụp mũ cho việc đảng kêu gọi góp ý Hiến pháp lần này là trò khỉ thì chẳng khác nào vu khống cho đảng anh hùng đã làm trò khỉ nhiều lần trong nhiều năm qua: 

- Góp ý Dự thảo văn kiện ĐH Đảng lần thứ XI. 
- Tham gia đóng góp ý kiến vào Dự thảo Báo cáo chính trị trình Đại hội Đảng toàn quốc lần thứ X. 
- Thảo luận các văn kiện Đại hội XI tại đại hội đảng các cấp, lấy ý kiến nhân dân, các đại biểu Quốc hội. 
- Báo cáo chính trị; chiến lược phát triển kinh tế-xã hội 2011-2020... 


Tất cả đều là trò của khỉ chăng!? Một lần nữa coi chừng bị khép tội tiết lộ bí mật của (quốc gia) đảng. 

Do đó, không thể và không thể nào tìm thấy được, bị thuyết phục về cái tính khỉ trong trò sửa đổi Hiến pháp lần thứ 4 này được. 

Bây giờ sang đến những người đáp ứng lời kêu gọi của trò (không khỉ) này của đảng ta. 

Blogger Facebooker Đồng Phụng Việt viết: “Tên tuổi, lai lịch của từng vị trong danh sách 72 vị khởi xướng “Kiến nghị 72” cho thấy, có rang cũng không thể xếp bất kỳ ai vào diện “ngây thơ”. Tất cả đều thuộc nhóm “dư hiểu biết và thừa kinh nghiệm” cả về đảng lẫn hiện tình chính trị Việt Nam. Mình không tin có vị nào trong số 72 vị này tin chắc, rằng đảng sẽ tiếp nhận “Kiến nghị 72” một cách vui vẻ, trọng thị và xem xét kiến nghị đó một cách nghiêm túc. Vậy thì tại sao họ vẫn soạn – giới thiệu - kêu gọi ủng hộ - gửi?” (1)

Chính xác! Không thể nào xem các vị này là ngây thơ, khi mà đa phần những người đứng đầu, đại diện là các đồng chí ta cả. Làm sao có được những người cộng sản ngây thơ nhỉ!? Không thể tin được là những người được trui rèn bởi một tập thể đã từng cướp chính quyền, có khả năng đánh thắng 2 tên đế quốc sừng sỏ nhất, có tài thống trị một dân tộc 90 triệu người dù phải kinh qua những lần xương trắng máu rơi Cải cách ruộng đất, Nhân văn giai phẩm, Mậu thân Huế, Học tập cải tạo, Kinh tế mới, Chống tư sản mại bản cho đến Tiên Lãng, Văn Giang, Dương Nội... mà nhân dân vẫn một lòng yêu đảng kính bác có thể còn tồn tại cái gọi là ngây thơ trong người.

Và trong bối cảnh không khỉ của đảng và không ngây thơ của các đồng chí ấy, bên kêu gọi góp ý, bên viết góp ý đã gặp nhau trong tinh thần “tôi và các anh cũng rất quen...”

Sáng thứ Hai 4-2-2013, một phái đoàn gồm 15 người, đại diện cho hơn 2500 người ký tên “Bản Kiến nghị về sửa đổi Hiến pháp 1992” trao Kiến nghị cho Ủy ban sửa đổi Hiến pháp của đảng CSVN. 

15 người này thuộc thành phần đại diện 16 người, gồm có: 

Nguyễn Đình Lộc, nguyên Bộ trưởng Bộ Tư pháp, Hà Nội (Trưởng đoàn); 
Vũ Đức Khiển, nguyên Chủ nhiệm Ủy ban Pháp luật Quốc hội, Hà Nội 
Chu Hảo, nguyên Thứ trưởng Bộ KH & CN, Hà Nội; 
Nguyễn Minh Thuyết, nguyên Phó Chủ nhiệm Ủy ban Văn hóa-Giáo dục & Thanh thiếu niên-Nhi đồng Quốc hội, Hà Nội; 
Hồ Uy Liêm, nguyên Phó Chủ tịch Liên hiệp các Hội KH & KTVN, Hà Nội; 
Lê Công Giàu, nguyên Phó Bí thư thường trực Đoàn TNCS HCM – TPHCM, TPHCM; 
Huỳnh Tấn Mẫm, nguyên Chủ tịch Tổng hội Sinh viên Sài Gòn, TPHCM; 
Phạm Duy Hiển, nguyên Phó Viện trưởng Viện năng lượng nguyên tử Việt Nam, Hà Nội; 
Nguyễn Trung, nguyên thành viên Ban Nghiên cứu của Thủ tướng Chính phủ, Hà Nội; 
Tương Lai, nguyên thành viên Ban nghiên cứu của Thủ tướng Chính phủ, Hà Nội; 
Phạm Chi Lan, nguyên thành viên Ban nghiên cứu của Thủ tướng Chính phủ, Hà Nội; 
Nguyễn Quang A, nguyên Viện trưởng Viện IDS, Hà Nội; 
Phan Hồng Giang, TSKH ngành nghiên cứu văn học, Hà Nội; 
Hoàng Xuân Phú, GS, Viện Toán học, Hà Nội; 
Nguyên Ngọc, Nhà văn, Hội An; 
Tô Nhuận Vỹ, Nhà văn, Huế. 

Trong phái đoàn đại diện này, cần ghi nhận là có nhiều đồng chí từng có công với cách mạng, đã nắm giữ những chức vụ quan trọng trong đảng cũng như những vị trí cao trong các bộ phận cai trị đất nước do đảng lập ra. Nhiều đồng chí đã góp tay, góp sức, góp cả đời mình để làm nên sức mạnh của đảng trong mọi lãnh vực, giúp đảng đem đến tình trạng huy hoàng của đất nước cộng hòa xã hội chủ nghĩa ngày hôm nay. Trong số 16 người đại diện này, ít nhất là 13 đồng chí đã, đang và vẫn sẽ là đảng viên đảng ta. Đứng đầu là: 

Đồng chí Nguyễn Đình Lộc - trưởng đoàn đại diện cho hơn 2500 người ký tên: 

Đồng chí Lộc là Bộ trưởng Bộ Tư pháp từ năm 1992 cho đến 2002. Trong vai trò này đồng chí là người nắm quyền hạn và trách nhiệm cho công tác xây dựng và thi hành pháp luật; kiểm tra văn bản quy phạm pháp luật; phổ biến, giáo dục pháp luật; thi hành án dân sự; hành chính tư pháp; bổ trợ tư pháp và các công tác tư pháp khác trong phạm vi cả nước; quản lý nhà nước các dịch vụ công trong các lĩnh vực thuộc phạm vi quản lý nhà nước của Bộ." 

Đồng chí Nguyễn Đình Lộc cũng là Đại biểu Quốc hội khóa VII (1981-1987), IX (1992-1997), X (1997-2002), XI (2002-2007), Ủy viên Ủy ban Pháp luật của Quốc hội khóa XI (2002-2007). 

Dù không còn làm bộ trưởng Bộ Tư Pháp, ĐBQH, nhưng đồng chí Nguyễn Đình Lộc vẫn được đảng  ta và nhà nước lưu tâm. Điển hình là nhân kỷ niệm 67 năm ngày truyền thống ngành Tư pháp (28/8/1945-28/8/2012), chiều 24/8/2012, Thứ trưởng Bộ Tư pháp Đinh Trung Tụng và đại diện một số đơn vị thuộc Bộ Tư pháp đã đến thăm nguyên Bộ trưởng Nguyễn Đình Lộc. (2)

Trong lần viếng thăm này đồng chí Nguyễn Đình Lộc đã khẳng định vẫn luôn quan tâm đến “từng bước đi” của Bộ và ngành Tư pháp. Ông đánh giá cao những thành tích mà Bộ và ngành Tư pháp đã đạt được và tin tưởng đó là nền tảng vững chắc để trong tương lai, công tác tư pháp sẽ ngày càng được phát triển xứng đáng trong đời sống chính trị và xã hội nước nhà." (2)

Mới đây nhất, nhân dịp đầu xuân Quý Tỵ tiếp đón một phóng viên tại nhà: 

Nguyên Bộ trưởng Bộ Tư pháp Nguyễn Đình Lộc rất phấn khởi khi nghe tin Bộ Tư pháp vừa ban hành Chuẩn mực đạo đức nghề nghiệp của cán bộ, công chức, viên chức Ngành Tư pháp... 

Nay, tuy đã gác lại những trăn trở sau lưng, nhưng khi biết Bộ vừa ban hành bản “Chuẩn mực đạo đức nghề nghiệp của cán bộ, công chức, viên chức Ngành Tư pháp”, tôi thấy rất vui, thấy có cái hay hay, mừng cho anh chị em tư pháp. Nhất là khi biết được rằng những chuẩn mực đạo đức nghề nghiệp tư pháp này lại được xây dựng trên cơ sở quán triệt những lời dạy của Chủ tịch Hồ Chí Minh, của Bác Hồ về đạo đức nghề nghiệp của người cán bộ tư pháp. (3

Trong thời gian làm Bộ trưởng Tư Pháp, đồng chí Nguyễn Đình Lộc cũng có một số phát biểu ấn tượng như: “Quốc hội hãy thông cảm với Chính phủ - khi một số đại biểu Quốc hội chỉ rõ những khuyết điểm của Chính phủ trong quy hoạch kinh tế vùng. “Không thể đổ tất cả cho Chính phủ mà phải thấy được tính quy luật - mặt trái của cơ chế thị trường” (4)

Sự kiện đồng chí Nguyên Bộ trưởng Tư pháp Nguyễn Đình Lộc trao kiến nghị sửa hiến pháp cho đảng cũng đã được thông tin trên báo đảng ta. Toàn dân VN, không cần trèo tường vượt lửa vẫn có thể xem tin: 

Tất cả những đồng chí này của đảng ta nay đã được nhiều người, ngay cả các thông tấn RFA, BBC gọi là trí thức nhân sĩ và đại diện cho quần chúng. Trí thức. Nhân sĩ. Đại diện. Gọi mãi thành quen, đại diện mãi thành thật. 

*

Những giây phút không phải của khỉ

Trò chơi tự nó chỉ là trò chơi. Khỉ hay không là do kẻ làm trò. Đất nước Việt Nam từ thuở trái đất còn nức nở, thiên hạ còn là khỉ, đảng đã là người cho đến nay đã bị hân hoan chứng kiến biết bao nhiêu tấn trò của khỉ. Những trò khỉ này mang một tên gọi chung: trò chơi chính trị. Dưới chế độ độc tài toàn trị, đây là trò của những kẻ có quyền và cơ hội. Chơi không đúng luật, không khỉ? Xin hỏi Điếu Cày Nguyễn Văn Hải, Tạ Phong Tần, Trần Huỳnh Duy Thức, Đỗ Thị Minh Hạnh, Nguyễn Xuân Nghĩa, Nguyễn Phương Uyên... những người chúng ta gọi nhau là đồng bào và không phải là đồng chí. Những người có trong túi quần thẻ chứng minh nhân dân nhưng không là thẻ chứng minh nhân đảng. Họ không có cơ hội quần áo vét, thắt cà vạt để bắt tay, choàng vai nhau “quen biết cả mà”. Họ không ngồi vào bàn trao kiến nghị và gọi nhau là đồng chí. Họ chỉ có trong người một con tim yêu nước và trên con đường của họ, chỉ có cơ hội gặp những đồng chí khác” có tên gọi mới là côn an.

Họ không phải là những nhà chính trị

Họ không phải là thành phần thứ 3

Họ chỉ là những công dân yêu nước, hiện nay đang ở tù vì đảng CSVN đã chà đạp lên Hiến pháp tự đảng đặt ra và bắt giam, kết án họ. Chính vì thế nhiều người đã gọi HP là Hiếp pháp, và Góp ý Hiến pháp” lúc này chỉ có mục đích tuyên truyền với nhân dân Việt Nam và thế giới rằng: Hiến pháp 2013 là công trình đóng góp của nhân dân VN được xây dựng bởi ý kiến, trí tuệ của nhân dân!!!




_______________________________
Chú thích:
 
 
  • Lão nông 3 hours ago

    Nay mai nếu nẩy ra một đảng mới có tên 16 vị không phải là khỉ, mà là đảng viên, được đảng CS cho phép hoạt động tại VN, Lão nông tui cũng không lấy làm lạ
    Đảng CSVN là khỉ sao được, là Ác quỉ mới đúng. Những kẻ đi chung với Ác quỉ thì đâu phải là khỉ, mà là tay chân của Ác quỉ

  • Avatar
    Người Tràng an 2 hours ago

    Bố tôi là đảng viên, mẹ tôi cũng là đảng viên, em tôi cũng là đảng viên, nhưng tôi biết họ đã lầm đường lạc lối khi tham gia vào hàng ngũ cái đảng lưu mạnh khốn nạn này, một đảng chuyên đi làm điều xằng bậy cướp đất và tham nhũng, coi dân lành như những tội phạm.
    Còn bao nhiêu xương máu của người lính của nhân dân đã ngã xuống để cho những tên đảng viên ngồi trên cái ghế quyền cao chức trọng vơ vét cho đầy túi tham. Và khi cần chúng sẵn sàng dùng quân đội, công an để đàn áp dân lành khiếu kiện về tham nhũng về cướp đất về chủ quyền Hoàng sa, Trường sa.

  • Avatar
    Người Tràng an 2 hours ago

    Đảng chó gì, xứng đáng làm cái bồn cầu cho dân ị thôi, toàn lũ đầu trâu mặt ngựa ngu dốt cứ tưởng mình thiên tài nhân loại.
    Suốt ngày mời tôi vô đảng tôi có vô đâu, tất nhiên tôi viện lý do " Các đồng chí cứ để tôi phấn đấu thêm, hiện tại tôi thấy các đồng chí khác ưu tú hơn nên hãy để họ được đứng trong hàng ngũ đảng trước tôi ". Nếu tôi không nói thế mà tôi nói đảng xấu xa quá tôi không muốn vào thì bị họ chụp mũ là phản động ngay.
    Trong cơ quan, các đảng viên gì mà hở ra là ăn cắp tài sản tư trang của nhau.

  • Avatar
    DuongTeQ 20 minutes ago

    Kha kha kha ! Nếu không bị dân Mạng ném đá te tua thì đảng ta sẽ cho "gỉa sư" De Te Q đi hàng đầu gọi là đại diện cho "Nhan Dan Quôc Hội" gồi.
  • JU MONG Sinh Sự an hour ago

    Trong số những con khỉ đầu đàn đại diện cho loài khỉ trao “Bản Kiến nghị về sửa đổi Hiến pháp 1992” có những con khỉ từng được Lề Dân đánh giá cao, nào là có tiếng nói trung thực, thẳng thắn, mạnh mẻ, bốc lửa v.v...và còn được xem là hạt nhân trong các cuộc biểu tình chống TQ xâm lược, đụng đến những con khỉ này dân còm thường phải né vì sợ "phạm húy" bị xóa còm. Tôi thì không biết rành tên tuổi lý lịch hết 16 con khỉ đít đỏ này, chỉ biết vài con, như: Chu Hảo, Nguyễn Minh Thuyết, Lê Công Giàu, Huỳnh Tấn Mẫm, Tương Lai, Nguyễn Quang A, Nguyễn Ngọc v.v...Tôi viết còm này, với ước mong cuối năm là DLB cho tôi sinh sự thoải mái, đừng phải né vì sợ phạm húy khi đụng đến những con khỉ đít đỏ đã lộ hàng là "Dân Chủ Cuội" này.
    P/S: Tệ nhất là con khỉ đít đỏ Huỳnh Tấn Mẫm, lâu nay HTM ngậm thinh ít lên tiếng, thỉnh thoảng lại tham gia biểu tình chống TQ xâm lược, khiến người dân MN lầm tưởng HTM biết ăn năn hối cải, mong muốn HTM khơi dậy phong trào biểu tình "thách đố chính quyền cộng sản"? Khi đụng đến HTM không ít người phê phán "đừng gây mất đoàn kết, chia rẻ đấu tranh v.v...".
    Bây giờ bầy khỉ có tên kể trên đã bị lộ hàng là "Khỉ Đít Đỏ - Dân Chủ Cuội". Những ai đã từng tin tưởng bầy khỉ này té ngữa ra cho chừa.

  • Avatar
    TaoLaoBaLap 2 hours ago

    Thãt ra mấy cái đầu tôm CS Ba Đình không có khả năng nghỉ trò lửa bịp mi dân này đâu ! Đàn Anh CSTQ đứng trong bóng tối đạo diễn cả - ngay có trò đấu đá chóp bu Ba Đính - Thanh Đả Năng đi TƯ trị 3D cũng là mưu kế lừa bịp...sẽ còn nhiều chiêu lừa mới lạ sau Tết.
  • Avatar
    Minh Thành 2 hours ago

    Tác giả Vũ Đông Hà mới chỉ gợi ra những uẩn khúc để cùng nhau bình tĩnh suy ngẫm, chứ ai nỡ dội gáo nước lạnh vào đoàn người đang nườm nượp nối đuôi nhau như đi cướp kho thóc năm 1945 với hy vọng một sớm mai được đổi thân ngựa trâu thành những chủ nhân ông, chủ nhân bà …
    Tôi chỉ mong được DLB vẽ cho một bức biếm, vẽ các quý ông Nguyễn Đình Lộc, Hồ Uy Liêm, Chu Hảo…(tất nhiên đều thắt cravatte) cưỡi trên những tấm lưng còng (mang còng số 8) của những Điếu Cày, Tạ Phong Tần, Cù Huy Hà Vũ, Đoàn Văn Vươn…để dâng sớ lên những con khỉ oai vệ, đội mũ Thiên triều và đeo “Búa Liềm” như đeo Thánh giá…, để xin quyết định cho thành lập…đảng …đối lập…( đừng tưởng họ thơ ngây, đến một lúc thích hợp Đảng sẽ cho họ thành lập Đảng "đối lập" thật đấy).
    Thức tỉnh đi, đoàn con chiên nhẹ dạ, cứ hy vọng rằng chính những người "CS CHÂN CHÍNH" sẽ sửa sai cho những kẻ CS KHỐN NẠN (mặc dù cả 2 loại CS đó đều một mực đi theo con đường mà “Bác Hồ” đã chọn, và phe nào cũng tự nhận mình mới là học trò chân chính của Bác).
    • Avatar
      Văn Chính Minh Thành an hour ago

      Ý kiến bác Minh Thành thật tuyệt hảo. Trong cuộc chiến giải trừ quốc nạn Ý thức hệ này có 3 lực lượng căn bản, cần được thể hiện trong tranh biếm họa:
      Anh chị em dân chủ còng lưng vì tù tội là lực lương đối lập, bọn cầm quyền của Đ là lực lượng độc tài. Đoàn đảng viên dâng sớ kiến nghị (được đón tiếp) là “lực lượng thứ 3” mà t/g Vũ Đông Hà đã đánh dấu hỏi.