Friday, October 17, 2008

Cơ Thể Việt Nam - Ung thư đã đến hồi phát tác !!!

Ung thư đã đến hồi phát tác !!!

Xã luận bán nguyệt san Tự do Ngôn luận số 61 (15-10-2008)

Từ điển y học của bác sĩ André Duranteau (nhà xuất bản Hậu Giang 1990), mục Ung thư (trang 298), đã viết như sau: "Bình thường các tổ chức của cơ thể phát triển một cách cân đối hài hòa, đạt tới các hình thể mà ta đã biết. Sở dĩ như vậy vì trong tổ chức lành, tế bào sinh trưởng theo quy luật điều hòa, nhờ sự thông tin và nhận tin từ tế bào này sang tế bào khác. Quá trình ung thư là một loại "thay đổi": Một số tế bào không tuân theo luật định mà phát triển một cách khác thường. Chúng (tế bào ung thư) có những đặc tính riêng: nhân to nham nhở, nguyên sinh chất rất ít, và không giống các tế bào thuộc tổ chức sinh ra chúng đến mức chẳng nhận ra được nữa. Chúng sinh trưởng một cách vô tổ chức, thoát khỏi sự điều hòa bình thường, kháng lại sự tự vệ miễn dịch thường tiêu diệt các tế bào lạ. Từ một nhóm nhỏ tế bào ung thư hóa, sau một thời gian dài "ẩn dật", sự phát triển vô tổ chức dẫn đến sự hình thành một khối u có thể nhận biết được. Ước tính rằng phải từ 8-10 năm mới hình thành được một u đường kính 1cm. Qua những năm dài "ẩn dật", dù chậm, quá trình ung thư vẫn có và không chỉ giới hạn trong sự trưởng thành của u chính: một số tế bào có thể tách ra, vào máu và di chuyển đến một nơi khác của cơ thể, tụ lại, sinh trưởng thành một u thứ phát gọi là u di căn".

Cơ thể Việt Nam, kể từ năm 1945, đã bị một nhóm tế bào ung thư là nhúm đảng viên Cộng sản do Hồ Chí Minh lãnh đạo xâm nhập vào, mang theo một mầm mống ung thư chết chóc là chủ nghĩa Mác-Lê, căn bệnh đã tàn phá cả nhân loại trong thế kỷ 20 và còn tiếp tục tàn phá trong thế kỷ 21. Như tế bào ung thư sinh học, họ cũng có những đặc tính tương tự: nhân to nham nhở, nghĩa là một bản năng quyền lực, một tham vọng thống trị hết sức ngông cuồng, che giấu dưới chiêu bài (cũng được la toáng thật to, tuyên truyền thật rộng) là "xây dựng một đất nước độc lập tự do, một xã hội không còn cảnh người bóc lột người, một thế giới đại đồng theo khả năng mà làm, theo nhu cầu mà hưởng". Tuy nhiên nguyên sinh chất của họ là lòng yêu tổ quốc đồng bào, niềm chuộng công bằng dân chủ thì rất ít, nếu không muốn nói là chẳng có tí nào. Thành ra sau khi nắm quyền trọn vẹn ở miền Bắc, nhóm tế bào ung thư ấy (tức đảng CS) bắt đầu tàn phá xã hội, qua một chính sách cai trị độc đoán hà khắc. Trong cơ thể xã hội chẳng còn có sự thông tin và nhận tin từ tế bào này sang tế bào khác, nghĩa là chẳng còn có việc giải trình trước quốc dân cách trung thực và lắng nghe tiếng nhân dân cách nghiêm chỉnh. Tất cả chỉ là tuyên truyền láo khoét, mỵ dân lừa gạt, bóp miệng bịt mắt bưng tai mọi người. Xã hội Việt Nam xưa nay phát triển một cách hài hòa nhờ đạo lý gia đình, nghĩa tình làng xóm, sở hữu điền thổ (mà phong kiến lẫn thực dân luôn thừa nhận) và niềm tôn trọng kẻ sĩ thì bỗng nhiên trở thành hỗn loạn vì cuộc Cải cách Ruộng đất (trong đó quyền sở hữu đất bị tước đoạt, đạo lý gia đình bị tàn phá, tình làng nghĩa xóm bị khinh khi) và vụ án Nhân văn Giai phẩm (trong đó khả năng tri thức bị coi thường, vai trò kẻ sĩ bị đánh đổ). Những giá trị tinh thần mới mẻ của cộng đồng nhân loại như tam quyền phân lập, dân chủ tự do -vốn giúp một xã hội hiện đại hài hòa phát triển mọi mặt- đều bị chặn đứng hay tiêu hủy bởi khối ung thư độc tài, độc tôn, độc đảng. Nhân dân miền Bắc chỉ được sống với cái bánh vẽ trong thời gian ủ bệnh này.

Qua cuộc xâm lăng miền Nam, khối ung thư Cộng sản Việt Nam tiếp tục phình to, mở mang thêm khối ung thư Cộng sản quốc tế, nhưng đồng thời nó cũng tàn phá thân thể đất Việt với việc đẩy hàng triệu thanh niên vào chỗ chết, khiến nguyên khí quốc gia bị tổn hại trầm trọng, với việc dồn tài lực vật lực cho chiến tranh khiến toàn thể đất nước không thể phát triển, thậm chí còn phải cắt đất nhường biển để trả nợ vũ khí. Rồi sau khi chiến thắng, thống nhất tổ quốc thì lại thực thi một chế độ cai trị tuy được tổ chức hết sức chặt chẽ (với một hệ thống bàn giấy khổng lồ, một màng lưới kiểm soát nhiều tầng nấc, một bàn tay thâu tóm tất cả mọi quyền lực) nhưng thật sự là vô tổ chức, vì không đưa đến sự phát triển tốt đẹp của toàn thân thể xã hội và của từng tế bào công dân. Trái lại đảng chỉ làm cho đất nước lụn bại mọi mặt: tụt hậu kinh tế và tham nhũng tràn lan khiến Việt Nam luôn mãi đói nghèo, suy đồi đạo đức và băng hoại giáo dục khiến giống nòi ra yếu hèn thua kém, tước đoạt nhân quyền và gieo rắc sợ hãi khiến nhân sinh không thể phát triển, tàn phá môi trường và cống dâng đất tổ khiến tương lai dân tộc thành bấp bênh… Đồng thời, khối u chính cộng đảng lại tạo ra vô vàn khối u thứ phát, u di căn không kém xâm nhập và tàn phá cơ thể xã hội là những thành viên của cái gọi là Mặt trận Tổ quốc!!!

Cái khiến cho khối ung thư Cộng sản ngày càng hoành hành, làm hại trực tiếp cơ thể đất nước và gián tiếp cơ thể nhân loại như thế, đó chính là vì tham vọng thống trị điên cuồng đi đôi với tham lam hưởng thụ vô đáy. Đang khi đại đa số nhân dân lâm cảnh cùng khốn thì hàng lãnh đạo trong đảng trở thành giàu sụ và ăn chơi xa xỉ, bằng cách thâu tóm toàn bộ diện tích đất đai và tài nguyên đất nước vào tay mình. Đang khi toàn thể nhân dân bị trói buộc trong vô vàn luật lệ khắt khe phi lý, dưới trùng trùng công an mật vụ theo dõi thì đảng lại ngang nhiên ngồi xổm trên pháp luật, biến tam quyền nhà nước (hành pháp, lập pháp, tư pháp) và tam quyền nhân dân (quân đội, báo chí, tôn giáo) trở thành công cụ. Và để thỏa mãn hai thứ tham này, cộng sản dùng tới dối trá và bạo lực (như tế bào ung thư sinh học đánh lừa được cơ chế tự vệ miễn dịch và thô bạo tấn công mọi tế bào bình thường). Dùng bạo lực làm phương pháp và dối trá làm nguyên tắc, y như lời đại văn hào Nga Aleksandr Solzhenitsyn (mới mất hôm mồng 3 tháng 8 vừa qua) đã nói trong diễn văn gửi đến Hội đồng Nobel cách đây gần 40 (khi ông được trao giải Nobel văn học 1970): "Chúng ta đừng quên điều này: bạo lực không sống một mình và không có khả năng sống một mình; nó buộc phải đan xen với dối trá. Giữa chúng có một mối dây liên kết tự nhiên, mật thiết và sâu đậm nhất. Bạo lực lấy gian dối làm nơi trú ẩn, gian dối lấy bạo lực làm chỗ nương tựa. Người nào từng một lần tuyên bố lấy bạo lực làm phương pháp thì người đó buộc phải chọn dối trá làm nguyên tắc. Khi mới ra đời, bạo lực hoành hành một cách công khai và thậm chí vênh vang. Nhưng khi nó mạnh rồi, có ghế ngồi vững vàng rồi, nó cảm thấy bầu không khí quanh mình loãng ra nên không thể sống được nếu không hạ xuống mà nấp vào lớp mây của gian dối, ngụy trang mình bằng những lời đường mật. Không nhất thiết là lúc nào nó cũng công khai cắt cổ người ta, mà thường thường nó đòi buộc dân đen của mình thề trung thành với dối trá, đồng lõa với dối trá". Đó là điều được chứng nghiệm qua bao sai lầm và tội ác do khối u cộng đảng gây ra suốt thời gian nó xâm nhập vào thân thể đất nước dân tộc, mà điển hình là vụ Tòa Khâm sứ-xứ Thái Hà mới đây. Dựa trên nguyên tắc chính trị bất công: "đất đai do nhà nước quản lý" (mà thực chất là đảng sở hữu), CSVN tiếp tục coi mình là người cấp phát ơn huệ điền thổ theo kiểu xin-cho, khiến Hội đồng Giám mục Việt Nam phải lên tiếng (trong bài Quan điểm ngày 25-09-2008): "Tình hình khiếu kiện đất đai kéo dài và chưa được giải quyết thỏa đáng là vấn đề thời sự, trong đó có đất đai của các tôn giáo nói chung và giáo hội Công giáo nói riêng, cụ thể như vụ việc Tòa Khâm sứ cũ và giáo xứ Thái Hà. Chắc chắn có nhiều nguyên nhân dẫn đến tình trạng trên, nhưng ở đây chúng tôi muốn lưu ý đặc biệt đến điều này: luật về đất đai tuy đã sửa đổi nhiều lần nhưng vẫn còn bất cập, chưa đáp ứng kịp đà biến chuyển trong đời sống xã hội, đặc biệt là chưa quan tâm đến quyền tư hữu chính đáng của người dân. Thêm vào đó, nạn tham nhũng và hối lộ càng làm cho tình hình tệ hại thêm. Thiết nghĩ không thể có một giải quyết tận gốc nếu không quan tâm đến những yếu tố này".

Rồi dựa trên đường lối "bạo lực làm phương pháp và dối trá làm nguyên tắc", CSVN đã tung nhiều đòn đàn áp tàn bạo đối với những công dân đang hiền hòa đòi công lý qua việc sốt sắng cầu nguyện và qua việc đối thoại chân thành (cũng như đối với nhiều công dân khác liên hệ tới việc đòi dân chủ cùng thời gian, theo kiểu thanh toán cho rảnh tay để xử trí vụ Tòa Khâm sứ-xứ Thái Hà, như vụ các thành viên Khối 8406 giăng biểu ngữ, các sinh viên biểu tình chống Trung quốc, các phóng viên viết bài chống tham nhũng). CS cũng dùng toàn bộ hệ thống báo đài công cụ (những khối u di căn) để tung ra vô số phóng sự, bài viết, cuộc phỏng vấn đầy ác ý, bóp méo, xuyên tạc hòng lèo lái, đầu độc công luận, thậm chí còn đầu độc cả giới trẻ (trên báo Thiếu niên tiền phong số 79 [9-2008] chẳng hạn), khiến cho Hội đồng Giám mục Việt Nam phải cảnh báo: "Trong tiến trình giải quyết những tranh chấp, một số phương tiện truyền thông thay vì là nhịp cầu liên kết và cảm thông thì lại gieo rắc hoang mang và nghi kỵ. Vì thế, chúng tôi đề nghị những người làm công tác truyền thông đại chúng phải hết sức cẩn trọng khi đưa tin tức và hình ảnh, nhất là khi liên quan đến danh dự và uy tín của cá nhân cũng như tập thể…. Cũng trong tiến trình giải quyết những xung đột nêu trên và nhiều vụ việc khác, một số người có khuynh hướng sử dụng bạo lực, và như thế, tạo thêm bất công trong xã hội… Vì thế, chúng tôi tha thiết mong ước mọi người hãy chấm dứt mọi hình thức bạo lực, trong hành động cũng như trong ngôn từ".
Song song và đồng thuận với bài Quan điểm trên là vô số lời nói và hành động phản bác trong toàn thể xã hội Việt Nam cũng như nơi đồng bào hải ngoại và công luận thế giới. Suốt hơn 60 năm qua, chưa bao giờ người ta thấy sự phản kháng mạnh mẽ như vậy đối với chế độ và đảng CSVN. Sự ra đời của Nghị Quyết 1636 do Quốc Hội Liên Hiệp Âu Châu thông qua ngày 3-10-2008 mới rồi để đề cao vai trò của Truyền thông trong các nền Dân chủ cũng là việc gián tiếp góp phần vào sự phản đối ấy. Tất cả như làm nên một thứ kháng thể để chống lại kháng nguyên là khối ung thư CS mà nay làm nhiễm độc toàn bộ cơ thể Việt Nam. Khối ung thư gian dối và bạo lực này đã đến hồi phát tác. Nghĩa vụ chúng ta là phải cắt bỏ nó cho sớm mới hy vọng cứu cả toàn thân!

Ban Biên Tập

Thursday, October 16, 2008

Trích bài đăng của Thời Báo Montreal số 127 - Nguyễn Khắc Anh Tâm

Kính,

Chỉ có loài cầm thú, hay nói cho đúng ra thì tệ hơn loài cầm thú như con cháu Lê Chiêu Thống mới có thể đặt bút xuống để viết, hay tàn nhẫn để đăng, những lời thoá mạ đến QLVNCH, bội ơn QLVNCH trong khi QLVNCH đã đem sinh mạng, tuổi thanh xuân của mình ra để bảo vệ giang sơn gấm vóc, bảo vệ cho tất cả mọi người - trong đó có họ, có tôi - có được cuộc sống ấm êm, tự do, được làm ăn buôn bán, ăn học. Dĩ nhiên, khi có được cuộc sống ấm êm, tự do rồi, khi có tiền bạc rồi, khi được ăn học đủ để có thể khua môi múa mỏ rồi, thì họ có quyền dùng thời giờ sau đó của họ để làm bất cứ điều gì khác. Ngay cả phản bội!

Họ có quyền !

Không ai có thể cản nổi những hành động vô ơn bạc nghĩa chỉ xảy ra từ những con-người-rất-thú hay thấp-hơn-thú. Cũng vậy, không ai có thể cản được những hành động vu khống công khai và trắng trợn chỉ xảy ra từ những loại văn nô, những hàng báo đầu đường xó chợ hòng kiếm chút cơm thừa cá cặn của bạo quyền.

Dĩ nhiên, không ai cản nổi cái quyền của họ khi họ đan tâm làm một thằng con muôn-đời-hạ-nhục-tổ-tiên rất ư là tệ bạc này!

Tôi còn quá nhỏ để vô quân ngũ trước ngày con cháu Lê Chiêu Thống cướp đất nước của tôi, của đồng bào tôi, và cho mãi đến nay, tôi vẫn chưa có thể thấu hiểu hết tất cả những sự đau khổ, mất mát mà QLVNCH đã và đang còn gánh chịu, nói chi đến chuyện trả được ơn sâu nghĩa nặng đó một đôi phần. Dù vậy, tôi biết rõ một điều: QLVNCH là một điễn hình cho những anh hùng, anh thư của thời đại, chiến đấu và hy sinh một cách rất ư là dũng cảm chỉ vì chính nghĩa cho tôi, gia đình tôi được sống một cuộc sống đáng sống.

Bởi vậy tôi cũng có quyền.

Tôi cũng có quyền để chỉ thẳng vào mặt những văn nô, những hàng báo đầu đường xó chợ dám thoá mạ QLVNCH để chưởi chúng Mất Dạy ! Những hạng ruồi bu này không những đã mất dạy với QLVNCH, mất dạy với chính tổ tiên của họ, mà còn mất dạy với 80 triệu đồng bào đang sống lầm than dưới ách của bạo quyền, với quê cha đất tổ.

Kính,

Nguyễn Khắc Anh Tâm

Tuesday, October 14, 2008

Phân Tích sự tranh chấp giữa CSVN với Công Giáo gần đây

Chú Thích: Phân tích dưới đây được nhìn từ góc độ của người đấu tranh, không nhằm phản ánh quan điểm hay góc nhìn của giáo dân Thái Hà, Toà Khâm Sứ hay Hội Đồng Giám Mục Việt Nam. Trong bài, chữ viết tắt CSVN đứng riêng được dùng để chỉ nhà cầm quyền Cộng Sản Việt Nam. Chúng tôi không dùng danh từ chính quyền để chỉ họ vì không muốn duy trì ấn tượng chính danh cho nhà nước CSVN hiện nay.

Đặng Vũ Chấn

CSVN hiện nay đang đứng trước sự bất mãn của nhiều thành phần nhân dân, như dân oan, nông dân, công nhân, thanh niên sinh viên, các nhà đấu tranh cho dân chủ, các giáo hội tôn giáo như Giáo Hội Phật Giáo Việt NamThống Nhất, Phật Giáo Hoà Hảo, Tin Lành, Cao Đài, Công Giáo, đồng bào sắc tộc Tây Nguyên v.v.. Trong tất cả các thành phần nhân dân trên, có lẽ người công giáo là thành phần có khả năng mở ra phong trào tranh đấu bất bạo động tương đối hữu hiệu nhất vì đây là một tập thể có kỷ luật theo hệ thống tổ chức tôn giáo thuần nhất, có nhiều khả năng vận dụng hỗ trợ quốc tế, và có niềm tin khá tuyệt đối vào đấng tối cao, khó lay chuyển hơn là nếu họ tin vào một nhân vật trần thế có thể thay đổi theo thời gian. Thực tế ta thấy gì qua cuộc đấu tranh công khai của người dân Công Giáo gần đây, khởi đi từ cuối năm ngoái?

Cuộc Diễn Tập lần thứ nhất:


Vụ tranh đấu đòi lại đất Toà Khâm Sứ tại Hà Nội nổ ra công khai từ trung tuần tháng 12 năm 2007 sang tháng Giêng năm 2008. Lần đầu tiên qua vụ này ta thấy giáo dân đã theo đúng một số nguyên tắc cơ bản của phương pháp đâu tranh ôn hòa bất bạo động:
1- Đấu tranh ôn hòa bằng hình thức cầu nguyện, một hình thức dễ dàng mà ai cũng có thể làm được, vừa gia tăng niềm tin vừa khó gây ra những lý cớ để chế độ đàn áp, và dễ thu hút sự tham gia tập trung của đông đảo bà con giáo dân

2- Số Đông Người. Càng đông, người ta càng bớt sợ hãi, cho nên những lời lên án răn đe của nhà cầm quyền Hà Nội thay vì có thể uy hiếp tinh thần bà con lại có tác dụng ngược của sự thách thức khiến bà con càng đổ về tập họp cả nhiều ngàn người

3- Mục tiêu ban đầu nhỏ đơn giản: đòi ngưng thi công trên vùng đất đang tranh tụng, mà nhà thờ đã từng khiếu kiện đòi lại từ bao năm qua. Mục tiêu này làm cho CSVN ban đầu không có lý do thẳng tay đàn áp, trong lúc số người tham gia cầu nguyện chưa đủ đông.. Mục tiêu không to lớn trừu tượng, bà con liên hệ được để mạnh dạn tham gia bước đầu

4- Có kỷ luật, tổ chức. Các giáo dân đã rất kỷ luật và có tổ chức để bảo vệ nhau và bảo vệ các người lãnh đạo của mình. Những công an mật vụ được gài vào đám đông đều bị phát hiện và không vô tới được vòng trong gần ban lãnh đạo.

5- Đẩy CSVN vào thế tiến thoái lưỡng nan: CSVN nếu để yên thì phong trào càng lớn, nếu nhượng bộ thì mở đường cho các thành phần nhân dân bất mãn khác cùng theo nhau đứng dậy, nếu dùng bạo lực đàn áp thì sẽ trả giá đắt với dư luận và áp lực quốc tế, trong lúc đang cần hội nhập vào thế giới văn minh để làm ăn.

Nhưng CSVN không thiếu bản lãnh. Biết rõ hệ thống chỉ huy trong tổ chức giáo hội Công Giáo, họ đã đi thẳng lên cấp quyền Công Giáo cao nhất là Vatican. Không biết hai bên đã ngầm thỏa thuận với nhau điều gì, chỉ thấy CSVN hứa sẽ giải quyết vấn đề đất đai của toà Khâm Sứ và Đức Hồng Y Quốc Vụ Khanh Bertone của Vatican đã gửi thư ra lệnh cho Đức Tổng Giám Mục ở Hà Nội giải tán các cuộc cầu nguyện tập thể. Sau đó tình hình tạm lắng đọng mặc dù cốt lõi vấn đề vẫn còn nguyên. CSVN ổn định được tình hình, và có thêm thì giờ để rút kinh nghiệm, chuẩn bị kế sách đối phó với các biến động sau này hữu hiệu hơn.

Có người thất vọng bất mãn với lệnh giải tán trên từ Vatican. Nhưng nhìn kỹ, thì đây là một quyết định khôn ngoan. Chắc Vatican cũng hiểu bản chất CSVN là phải cướp và nắm chính quyền bằng mọi giá. Cho nên nếu mà giáo dân Hà Nội tiếp tục đẩy tới, dồn CSVN vào chỗ bế tắc, đe dọa trầm trọng vào sự ổn định của chế độ độc tài, và với tương quan lực lượng lúc này vẫn còn nghiêng quá nhiều lợi thế về phía CSVN, thì có xác xuất cao họ sẽ làm một Thiên An Môn thứ hai bất chấp giá phải trả với thế giới. Hoặc nếu không có Thiên An Môn, mà CSVN cứ khoanh vùng và chai lỳ, cuộc tụ tập đông người sẽ khó kéo dài mãi mãi mà không bị soi mòn rơi rụng vì bản chất tự nhiên của phong trào quần chúng. Nên giải tán để bảo toàn lực lượng là bước lui binh chiến thuật rất khéo, sau khi giáo dân đã làm các thi công trên vùng đất tranh chấp phải tạm ngưng, đã có được cơ hội thực tập đối đầu với bạo lực, xác quyết được niềm tin và tạo sự chú ý của thế giới.

Trận thử lửa lần thứ 2: Vụ Thái Hà-Tòa Khâm Sứ

Vụ Thái Hà và Tòa Khâm Sứ lần này bắt đầu từ trung tuần tháng 8 năm 2008 cho tới nay. Thời điểm thoạt đầu tưởng bất lợi cho CSVN khi họ đang phải đối đầu với những khó khăn khác như kinh tế suy thoái, lạm phát phi mã, và nhất là khi có những nhen nhúm hâm nóng việc họ bán đất nhượng biển cho Trung Quốc nhân dịp 50 năm đánh dấu công hàm ô nhục của thủ tướng CSVN Phạm Văn Đồng vào tháng sau, 14-9.(gọi tắt là vụ Hoàng Sa Trường Sa, HS-TS)

Nhưng với kinh nghiệm già dặn ranh mãnh, CSVN thay vì bị ở thế tứ bề thọ địch, đã xoay trở để biến tình hình thành cơ hội làm loãng đi vụ HS-TS. Bộ máy tuyên truyền của họ đã im lờ đi mọi đề cập về HS-TS trong lúc họ lặng lẽ tung chiến dịch trấn áp triệt để các thành phần, nhân vật mà họ nghĩ có lien quan đến vụ HS-TS, dập tắt kế hoạch biểu tình lên án bá quyền Trung Quốc của thanh niên sinh viên ngay trong trứng nước. Thay vào đó bộ máy tuyên truyền của chế độ thổi lớn lên những lên án đả kích giáo dân Thái Hà và đức Tổng Giám Mục Hà Nội Ngô Quang Kiệt.

CSVN phải chuyển mọi chú ý của dư luận trong nước ra khỏi vụ HS-TS vì đây là điểm nhược nhất của họ. Họ hiểu rõ hình ảnh hành động bán nước, khôn nhà dại chợ, hung hăng bịt miệng đồng bào yêu nước của mình trong khi đó lại mềm nhũn trước sự lấn át chi phối của Bắc Kinh, là điều mà toàn thể nhân dân Việt Nam không thể chấp nhận nếu mọi người đều biết. Và nguy hiểm nhất cho họ là hình ảnh đó đang bắt đầu được truyền bá trong hàng ngũ quân đội và công an, vốn là những trụ cột chính chống đỡ bảo vệ chế độ, với lời ngầm kêu gọi nhau rằng quân đội là để bảo vệ tổ quốc chứ không phải bảo vệ Đảng. (ông Nguyễn Minh Triết đã phải bay vào Nam đích thân sinh hoạt với Quân Khu 5, vùng có trách nhiệm trên các vùng đảo HS-TS, để trấn an những bức xúc của các chiến sĩ Quân Khu này). Cho nên đối với CSVN, vụ Thái Hà trở nên tương đối nhỏ, dễ giải quyết khắc phục, nhất là sau khi họ đã rút được một số kinh nghiệm đối phó từ lần trước. Vì thế họ có vẻ chủ động làm lớn chuyện này trong nước để thu nhỏ quan tâm của quần chúng vào vụ mất đất nhỏ của riêng giáo xứ Thái Hà thay vì vào vụ mất đất mất biển lớn của chung cả tổ quốc

Những chiêu thế của CSVN trong vụ Thái Hà lần 2:

1- Tuyên truyền áp đảo sớm: Các báo đài đồng loạt đưa tin rất sớm xuyên tạc lên án các hành động cầu nguyện tập thể cuả giáo dân để dọn đường cho thái độ cứng rắn của nhà nước.

2- Sử dụng bạo lực sớm: cô lập khu vực, dùng lựu đạn cay giải tán cuộc tụ tập cầu nguyện, cho côn đồ hành hung giáo dân, bắt bớ các giáo dân bị nghi là nồng cốt chỉ đạo, trước khi những cuộc cầu nguyện thu hút đủ số đông khó dẹp

3- Đặt giáo dân trước sự đã rồi: gấp rút thi công xây công viên và thư viện trên vùng đất tranh chấp trong thời gian kỷ lục, khiến giáo dân khó đòi mà nếu làm lớn chuyện cứ đòi thì rơi vào thế đã gài sẵn như sau:

4- Thổi lên hình ảnh giáo dân Công Giáo là thành phần xấu ích kỷ, đặt quyền lợi riêng trên nhu cầu phục vụ quần chúng, thiếu nhi của nhà nước, với vị chủ chăn Ngô Quang Kiệt "không muốn nhận mình là người Việt Nam". Thuê thường dân và xã hội đen đến quấy phá chửi bới khiêu khích giáo dân, thổi lên hình ảnh nhân dân đang chửi chống thiểu số giáo dân. Có lẽ CSVN qua đó muốn như sau:

5- Chia để trị: tạo sự phân hóa chia rẽ giữa các thành phần dân tộc, khích động sự xung đột giữa giáo dân và người ngoại đạo, để người dân quên đi mối nhục chung là độc tài đã nhường đất biển cho ngoại bang.

6- Xiết và nhả trong tư thế bề trên: Bên cạnh sự cứng rắn áp đảo, CSVN cũng nhả ra một chút, đưa ra ba miếng đất để Tổng Giám Mục Hà Nội chọn một để thế cho miếng đất toà Khâm Sứ đã bị trưng thu , với điều kiện phải làm đơn xin phép. Đây là cung cách quen thuộc cố hữu của CSVN: xiết cổ nạn nhân cho gần quỵ rồi nhả ra một chút cho thở, nạn nhân sẽ biết ơn được ban cho sự sống và quên rằng sống thở thoải mái không bị ai xiết họng là quyền tự nhiên của mình.

Những thế đối phó của Công Giáo Việt Nam:

1- Giữ vững kỷ luật hàng ngũ: triệt để bất bạo động, không rơi vào bẫy khích động bạo động của công an và đám côn đồ được thuê tới. Vì bạo động là cung cấp cho CSVN có lý cớ để thẳng tay dùng bạo lực đàn áp.

2- Bám chặt đối phương để giảm thiểu bạo lực: Các linh mục và giáo dân đã thắng một bước khi buộc được viên chỉ huy công an phải làm biên bản về cuộc tấn công bạo động của công an và bọn côn đồ. Việc công an làm biên bản theo sự yêu cầu của dân là dấu chứng xác nhận " giáo dân chúng tôi là những công dân tôn trọng luật pháp, tôn trọng thẩm quyền của công an dù bất đồng, là nạn nhân của bạo lực, công an không có lý do gì mà đàn áp thêm mà còn có trách nhiệm phải bảo vệ chúng tôi". Có lẽ vì thế mà bạo lực đã khó mà leo thang tiếp từ phía nhà nước.

3- Nâng cấp đấu tranh: nâng cấp đòi hỏi lên một bước rộng hơn, đòi Công Lý Công Bình và Sự Thật. Sau tám tháng chờ đợi để thấy rõ hơn nhà nước thất hứa, dùng thủ đoạn gian trá, và sau khi bị khích động bởi bạo lực đã không khuất phục được niềm tin, sự quyết tâm và dấn thân của giáo dân đã chín mùi để mở ra mục tiêu cao hơn. Và mục tiêu này phổ quát chung cho mọi thành phần dân tộc để phá đi hình ảnh ích kỷ cục bộ của thiểu số mà nhà nước đã cố tuyên truyền xuyên tạc về giáo dân. Ngoài ra cũng nâng cấp nhập cuộc của hàng ngũ lãnh đạo tôn giáo. Không còn một LM Nguyễn Văn Lý cô đơn trước sự im lặng của đồng sự, mà dần dần đã lên tới cả Hội Đồng Giám Mục Việt Nam đã chính thức lên tiếng bênh vực cho con chiên và lẽ phải, vun bồi thêm niềm tin tranh đấu.

4- Cốt chắc vỏ mềm: lần này ta có thể cảm nhận được sự kiên quyết đi tới cùng của công giáo VN. Nhất định không chấp nhận việc xin cho đất để thỏa hiệp về việc đất nhà thờ bị cướp mất, mà còn mở rộng tầm tranh đấu như ở trên. Thế mà nghe và đọc các lời báo cáo, tuyên bố của các vị lãnh đạo tinh thần Công Giáo, ta không hề thấy những từ ngữ nặng nề tấn công CSVN mà hầu hết là những lời ôn tồn hòa hoãn kêu gọi sự bền tâm vững tin vào lẽ phải. Phong cách trên không những thể hiện bản lãnh của những người đầy niềm tin vào nội lực của mình, không như những thùng rỗng kêu to, mà còn bộc lộ rõ sự tương phản giữa một bên là sự trong sáng tử tế đầy thiện ý và bên kia là sự trí trá xảo quyệt của CSVN. Phong cách tử tế này cũng buộc CSVN ít nhất phải tỏ vẻ tử tế tương xứng theo.

5- Vận dụng báo đài hải ngoại và quốc tế để trung hòa tuyên truyền xấu từ truyền thông nội địa: Những tin tức trung thực về cuộc tranh đấu, tiếng nói của giáo dân, cha xứ, Hội Đồng Giám Mục đã có cơ hội chọc thủng tấm màn bưng bít xuyên tạc một chiều của bộ máy tuyên truyền CSVN nhờ truyền thông bên ngoài bắn ngược vào trong nước
6- Kêu gọi được sự hiệp thông rộng rãi lan rộng khởi đầu từ các giáo xứ khác sang dần đến các thành phần dân tộc khác, ra cộng đồng người Việt hải ngoại, cho tới Giáo Hội Phật Giáo Việt NamThống Nhất trong nước cũng đã bày tỏ sữ cảm thông hỗ trợ. Cơ sở cho một liên minh dân tộc thực sự đang có triển vọng được xây dựng.

Từ những nhận xét trên, những điều có thể rút tỉa:

1- Đấu tranh bất bạo động không phải là lối đấu tranh thụ động tự phát. Nó đòi hỏi tính tổ chức, kỷ luật, cân nhắc đấu trí, liên tục đánh giá tương quan lực lượng hai bên để có những bước tiến lùi công thủ cho hữu hiệu. Nó có lúc sẽ dấy lên những phong trào sôi nổi, có lúc lặng xuống nhưng vẫn ngún như than hồng bên trong.

2- Cuộc đấu tranh của giáo dân Hà Nội hiện nay đang vào giai đoạn than hồng giữ lửa sau khi bùng lên và đạt được một số thành quả tiếp theo trận diễn tập lần đầu: quan trọng nhất là nó đã được nâng cấp về chiều sâu lẫn độ rộng như đã viết ở trên.(xem thêm bài"Giáo xứ Thái Hà đã giành được nhiều thứ cho giáo dân và dân tộc Việt Nam" của ông Hoàng Cơ Định, www.viettan. org )

3- Nhưng nó vẫn còn khó mà đi đến thắng lợi sau cùng, giống như các cuộc đấu tranh của Giáo Hội Phật Giáo Việt NamThống Nhất, của Phật Giáo Hòa Hảo, của Tin Lành, của đồng bào thiểu số Tây Nguyên, của dân oan, công nhân hay của thanh niên sinh viên yêu nước hay các nhà đấu tranh dân chủ, khi nó chưa được lồng vào trong cùng nhịp với sự bức xúc khắc khoải chung của mọi thành phần dân tộc trong nước. Khi chưa đánh trúng vào tần số chung của mọi thành phần, thì những cuộc đấu tranh của từng thành phần kể trên vẫn mới chỉ có tác dụng quấy rối chế độ một cách lẻ tẻ dù có liên hòan; có soi mòn đẩy lùi chế độ độc tài mau hay chậm vẫn còn tùy thuộc vào bản lãnh ứng phó, kinh nghiệm ma mãnh, mức độ phi nhân bản của nhà cầm quyền độc tài, những điều mà CSVN không thiếu.

4- Khi có được một thông điệp chung mà tất cả các thành phần dân tộc đều liên hệ được và thấy mình trong đó, người người sẽ tham gia tích cực đấu tranh một cách đồng bộ đưa tới một con số đông quần chúng tới mức độ mà bạo lực không còn có thể trấn áp được nữa và phải quy hàng. Lúc đó cuộc cách mạng hòa bình bất bạo động ít đổ vỡ sẽ thành công như đã thành công tại Đông Âu.

5- Liệu thông điệp mà công giáo Việt Nam phần nào đề xuất: Tranh đấu cho Công Lý, Công Bình, Sự Thật, có đủ tác dộng để làm thông điệp chung kể trên chưa? Nó có đánh động chung lòng người mạnh hơn là những từ Dân Chủ, Nhân Quyền, Tự Do Tôn Giáo, Chống Tham Nhũng, Đòi Tăng Lương, Đòi lại Hoàng Sa Trường Sa v.v… không? Nó có tạo điều kiện tốt hơn để soi mòn các trụ cột chống đỡ chế độ không? Có một thông điệp nào hay hơn nữa không? Câu trả lời xin dành cho tất cả chúng ta.


Nguồn : tranmongvu@googlemail.com

Sunday, October 12, 2008

Trần Quốc Cường: Tôi Cũng Muốn Nói Lên Sự Thật


Mặc dù đang sống tại Việt Nam, sau khi đọc bài “Bức tâm thư gởi Đảng và những người yêu mến sự thật” của cô Lê Thị Thanh Thảo đăng trên trang web vietcatholic.net, tôi thấy mình không thể ngồi yên cách hèn nhát được mà cần phải góp tiếng nói cùng với những người yêu nước bày tỏ tâm tình với nhà lãnh đạo Đảng Cộng Sản Việt Nam.

Ai sẽ lên tiếng... Who will speak

Trước tiên tôi xin giới thiệu về bản thân mình. Tôi tên là Trần Quốc Cường, 28 tuổi, quê Thái Nguyên, tốt nghiệp đại học sư phạm Hà Nội khoa Văn. Hiện nay tôi đang học cao học và công tác tại TPHCM. Tôi là con của cán bộ huyện đã về hưu, và cũng như cô Thảo, tôi không phải đạo Thiên Chúa. Có lẽ nhiều người sẽ hỏi tôi: không phải đạo Thiên Chúa thì viết làm gì? Tôi xin trả lời ngay: tôi viết vì ủng hộ sự thật! Không phải chỉ những người có đạo mới yêu sự thật mà tất cả mọi người đều yêu mến nó.

Mới đây tôi được một đồng nghiệp gởi bài “Bức tâm thư gởi Đảng và những người yêu mến sự thật” của cô Thanh Thảo, một nữ sinh viên du học tại Australia, đăng trên trang web vietcatholic.net. Thế là lần đầu tiên tôi biết trang web này. Tôi đã mất mấy đêm để đọc các thông tin trên đó. Và từ trang web, người ta cho tôi đường link qua nhiều trang khác. Đọc xong tôi cảm thấy mình thật xấu hổ và buồn vô cùng vì tôi nhận ra mình đã bị lừa đảo suốt 28 năm qua!

Thực ra chuyện tranh chấp đất đai trong vụ Tòa Khâm Sứ và nhà thờ Thái hà giữa người công giáo và chính quyền không lạ gì đối với tôi, vì báo đài trong nước có đưa tin. Nhưng từ trước đến nay tôi vẫn nghĩ đó là do một số giáo sĩ đã lợi dụng kích động quần chúng làm chia rẽ khối đại đoàn kết dân tộc, và tôi cũng bực tức với lời phát biểu của bác giám mục Ngô Quang Kiệt về tấm hộ chiếu Việt Nam. Nhưng khi đọc những thông tin trên trang web vietcatholic tôi mới thấy cái nhìn của mình quá thiển cận. Mình chỉ nghe được một chiều. Mình bị nhà nước nhồi sọ. Nhất là khi đọc xong bài của bạn Thảo và những bài tâm huyết khác tôi cảm thấy buồn bã và căm tức những cán bộ ủy ban nhân dân thành phố Hà Nội; căm tức hệ thống báo đài VN và căm tức cả các ông lớn khác như ông Mạnh, ông Dũng, ông Triết... vì mấy ông này là đầu sỏ của nhà cầm quyền Cộng Sản Việt Nam. Chính mấy ông này đã làm ngơ để thuộc cấp của mình làm những việc lừa đảo và hại nhân dân trong thời gian qua.

Tại sao tôi nói thế? Bởi vì khi tòa giám mục Hà nội bị quân của các ông phong tỏa để xây công viên, bác giám mục Kiệt đã gởi đơn khẩn cấp kêu cứu các ông, tại sao các ông không chỉ đạo tạm ngưng để xem xét? Các ông không nhận được đơn hay nhận được mà không đọc? Các ông mù chữ không đọc được hay đang “bận” uống bia ôm hoặc tắm bùn như ông bộ trưởng GTVT trước đây đã làm? Tại sao các ông không cho báo chí đăng tin rằng: miếng đất đó trước đây đang phục vụ nhu cầu tôn giáo của giáo hội Thiên Chúa, rồi bị Đảng chiếm dụng. Và những người này đã kiên nhẫn làm đơn suốt mười mấy năm trời để đòi lại, các ông không điếm xỉa mà lại rục rịch xây khách sạn, vũ trường gì đó. Đến khi họ không còn con đường nào khác đành phải thắp nến cầu nguyện hằng đêm để xin trời phật phù hộ. Khi họ đang cầu nguyện, các ông cho công an đến đánh và xịt hơi cay vào mặt họ.Tại sao các ông không cho báo chí nói như vậy mà chỉ nói rằng họ là những người không tuân thủ pháp luật, gây mất an ninh trật tự xã hội?

Đợi mãi đến khi công viên xây xong, các ông mới gặp mấy giám mục. Tưởng sẽ giải quyết được gì cho họ nhưng cũng không được. Thật là hết nói! Khi biết đầy đủ thông tin về vụ này, tôi cũng có tâm trạng như cô Thảo: “Chẳng lẽ Đảng Cộng Sản Việt Nam không còn ai tài ba hơn, không còn ai học cao hiểu rộng hơn, không còn ai cao thượng hơn để lãnh đạo và giải quyết các yêu cầu của người dân cách hợp lý hợp tình và thuận lòng người sao?”

Về lời phát biểu của bác giám mục Kiệt, tại sao các ông không cho báo chí đăng nguyên văn lời phát biểu của bác ấy mà chỉ cắt xén lấy một câu rồi xuyên tạc theo ý các ông? Đọc toàn văn lời phát biểu của bác Kiệt, tôi không thấy bác ấy là người phản bội dân tộc, mà phải nói là một anh hùng, vì bác ấy làm nhiều nghĩa cử cao đẹp. Nhất là khi nghe băng, tôi thấy giọng bác điềm đạm và thẳng thắn chứ không hằn học như mấy phát ngôn viên truyền hình tường thuật. Tại sao các ông làm ngơ để báo chí mạt sát người dân như vậy? Các ông đã chỉ đạo một cách ngu xuẩn để gây ra tai hại không lường được! Tôi xin phân tích để các ông thấy.

1. Khi đơn phương quyết định xây công viên, các ông chỉ được việc chứ không được người. Nếu đó là công việc liêm chính thì tại sao, trong khi xây dựng, các ông cho công an đứng dày đặc xung quanh? Công viên đã xây xong, cây cối xanh tươi, nhưng lòng các ông có thanh thản không? Nếu thanh thản thì tại sao các ông lại tiếp tục cho gắn camera, máy nghe trộm để theo dõi khu vực tòa nhà của bác giám mục Kiệt? Nếu các ông đang làm một việc chính nghĩa thì tại sao lại sợ những người dân bình thường? Tại sao các ông không đủ tri thức để tính toán xây dựng một công trình có tiếng khen ngàn đời mà lại xây dựng một công trình bị nguyền rủa muôn thuở?

2. Vì tầm nhìn quá thiển cận nên các ông chỉ thấy người Thiên Chúa giáo đang đòi mấy hecta đất chứ không nhận ra họ đang đòi công bằng và sự thật cho đất nước! Trước đây thì không, nhưng bây giờ tôi triệt để tán thành công việc của họ. Đất nước chúng ta còn quá nhiều bất công, gian dối, tham nhũng và áp bức... nên rất cần những người dám nói sự thật như bài của cô Thảo: “Đất nước Việt nam cần nhiều con người can đảm nói lên sự thật như Giám Mục cùng những người khác đã làm. Chúng cháu rất trân trọng những vị này hơn nhiều cán bộ nhà nước” . Những người chân chính, bất luận có tôn giáo hay không, rất trân trọng công bằng và sự thật. Họ sẵn sàng chết để bảo vệ những giá trị đó. Một đất nước hùng mạnh phải xây dựng trên công bằng và sự thật.

3. Cũng vì tầm nhìn quá thiển cận nên các ông chỉ đạo cho báo đài xuyên tạc và mạt sát bác giám mục Kiệt. Các ông tưởng như vậy sẽ làm mất uy tín của họ sao? Trái lại chính các ông bị mất uy tín. Chính Đảng Cộng Sản bị mất uy tín. Cả hằng ngàn người trẻ, trong đó có tôi, nhờ dịp này đã giác ngộ và nhận ra mình bị lừa đảo suốt mấy chục năm qua. Cô Thảo đã thay mặt cho chúng tôi nói lên điều đó: “Bây giờ chúng cháu đủ khôn lớn để nhận định rằng báo chí Việt Nam không còn là công cụ của nhân dân mà chỉ là công cụ của một phe đảng, một băng nhóm nào đó thôi. Nó không còn phục vụ lợi ích của nhân dân nữa mà chỉ phục vụ cho lợi ích của bọn cầm quyền. Vì thế chúng cháu không còn tin vào báo chí Việt Nam như xưa nữa” .

Lý do khác khiến tôi viết bài này vì tôi cũng ở trong số những người yêu mến sự thật. Hơn nữa tôi được xã hội xếp vào giới trí thức, ăn lương theo giới trí thức. Vì thế tôi phải suy nghĩ và đánh giá sự việc theo đúng tầm trí thức. Tôi không thể im lặng cách hèn nhát mà phải có trách nhiệm góp sức thông tin sự thật sau khi mình đã nhận ra. Từ khi đọc bài viết của cô Thảo tôi thấy xấu hổ với chính mình! Tại sao một cô bé còn đang ngồi ghế nhà trường mà nhận ra sự thật và lên tiếng bênh vực, còn mình thì không? Tôi thấy mình không thể để một chế độ gian dối đè đầu đè cổ mãi nữa. Tôi phải đứng lên giải thoát chính mình và đẩy lui sự gian dối. Tôi hoàn toàn khâm phục tinh thần kiên cường của bạn Thảo. Tôi sẽ tiếp tục kêu gọi nhiều người đóng góp tiếng nói chân thật cho đất nước Việt Nam thân yêu. Có nhiều người như vậy, tôi hy vọng trong tương lai không xa, chúng ta sẽ thoát khỏi cảnh bị áp bức và gian dối như hôm nay.

Tôi xin ai đọc bài này vui lòng gởi cho những người khác, nhất là những người ở trong nước, để họ không còn bị nô lệ bởi một chế độ đầy bất công và lừa bịp nữa. Tôi xin các báo đài trong nước hãy đăng bài của tôi để phổ biến đến mọi người.

Tôi cũng xin cám ơn cô Thảo. Cám ơn trang web vietcatholic cùng những trang web khác tôi đã đọc. Xin cám ơn tất cả những người đã và đang nói sự thật, dù họ thuộc tôn giáo nào hay không có tôn giáo. Nhờ họ mà tôi tìm lại được chính mình.

TPHCM ngày 10.10.2008

Trần Quốc Cường, Bình Thạnh

Địa chỉ mail lien lạc: trqcuong95@yahoo.com

Trần Quốc Cường