Saturday, December 3, 2011

Syria tiếp tục đàn áp, bất chấp sự lên án của Hội đồng Nhân quyền LHQ

Thứ bảy 03 Tháng Mười Hai 2011

Một cuộc tập hợp tại Damas, thủ đô Syria (Reuters / Handout)
Một cuộc tập hợp tại Damas, thủ đô Syria (Reuters / Handout)

Thụy My
Hôm nay (3/12/2011) lại có thêm 18 người bị thiệt mạng ở Syria, cho dù hôm qua Hội đồng Nhân quyền Liên Hiệp Quốc đã thông qua một nghị quyết lên án chế độ Damas. Chính sách đàn áp tàn khốc của chính quyền Syria đã làm cho 4.000 người chết kể từ tháng Ba đến nay, trong đó có 300 trẻ em.

Bất chấp một loạt các biện pháp trừng phạt của quốc tế, chính quyền Assad vẫn tiếp tục chính sách trấn áp, với 18 người chết vào hôm nay, theo con số của tổ chức Quan sát Nhân quyền tại Syria (OSDH) có trụ sở ở Luân Đôn. Lãnh đạo Hội đồng Quốc gia Syria (CNS) đối lập với chính quyền hôm nay kêu gọi Hội đồng Bảo an thông qua một nghị quyết nhằm chấm dứt việc đàn áp đẫm máu thường dân, tuy vẫn loại trừ khả năng can thiệp quân sự. 
Hôm qua, trong phiên họp đặc biệt về tình hình nhân quyền tại Syria, Hội đồng Nhân quyền Liên Hiệp Quốc đã ra nghị quyết lên án Damas về các tội ác của chế độ này, với số phiếu thuận áp đảo là 37 phiếu trên tổng số 47 thành viên. Có 6 nước vắng mặt, và 4 nước bỏ phiếu chống là Trung Quốc, Nga, Cuba, Ecuador. 
Hội đồng đã quyết định chuyển giao bản báo cáo của ủy ban điều tra quốc tế cho Tổng thư ký Liên Hiệp Quốc và tất cả các cơ quan hữu quan của tổ chức quốc tế này, để có các biện pháp thích đáng. Bên cạnh đó còn giao nhiệm vụ cho một báo cáo viên đặc biệt về nhân quyền ở Syria. 
Bà Navi Pillay, Cao ủy Liên Hiệp Quốc về nhân quyền tuyên bố, nếu không chấm dứt việc đàn áp dã man của chính quyền Damas vào lúc này, thì Syria sẽ bị cuốn vào một cuộc nội chiến. Bà Pillay khuyến cáo Hội đồng Bảo an nên có báo cáo về các tội ác chống nhân loại tại Syria cho Tòa án Hình sự Quốc tế. 
Ngoại trưởng Mỹ Hillary Clinton hoan nghênh nghị quyết của Hội đồng Nhân quyền. Bà nhận định, nghị quyết này « cho thấy chế độ Assad nay đang bị cô lập hơn, và áp lực quốc tế đang mạnh mẽ hơn bao giờ hết ». Phó Tổng thống Hoa Kỳ Joe Biden đang thăm Thổ Nhĩ Kỳ nhấn mạnh, chế độ Assad không chỉ là nguyên nhân gây mất ổn định tại Syria, mà còn kích động các xung đột tôn giáo trong khu vực. Ngoại trưởng Pháp Alain Juppé kêu gọi nhanh chóng biến nghị quyết trên thành hành động, trước tình hình đặc biệt nghiêm trọng tại Syria. 
Ngược lại, Matxcơva cho rằng nghị quyết của Hội đồng Nhân Quyền Liên Hiệp Quốc là « không thể chấp nhận được », và tố cáo có thể là để ngầm mở đường cho việc can thiệp quân sự vào Syria. Còn tổ chức Human Rights Watch nhận định Hội đồng đã hành động quá mức cần thiết, và tỏ ý tiếc là đã không tìm kiếm sự hỗ trợ của Hội đồng Bảo an để các chuyên gia có thể vào được lãnh thổ Syria. 
tags: Liên Hiệp Quốc - Quốc tế - Syria

Miến Điện ký lệnh hưu chiến với nhóm nổi dậy chủ chốt của người thiểu số

Thứ bảy 03 Tháng Mười Hai 2011

Lực lượng vũ trang thuộc dân tộc thiểu số Shan tại Miến Điện (AFP)
Lực lượng vũ trang thuộc dân tộc thiểu số Shan tại Miến Điện (AFP)

Trọng Nghĩa
Thêm một dấu hiệu cởi mở tại Miến Điện : Chính quyền Miến Điện vừa ký lệnh hưu chiến với một nhóm phiến quân chủ chốt của người thiểu số : lực lượng Quân đội Nhà nước Shan tại Miền Nam Miến Điện, một trong 5 nhóm du kích vũ trang, nổi dậy để đòi quyền tự trị rộng lớn hơn.

Đúng vào lúc Ngoại trưởng Mỹ kết thúc chuyến công du lịch sử tại Miến Điện, ngày hôm qua, 02/12/2011, chính quyền Bang Đông Bắc của Miến Điện đã ký kết lệnh ngừng bắn với một trong các nhóm vũ trang chính của các sắc dân thiểu số. Đó là lực lượng mang tên Quân đội Nhà nước Shan tại Miền Nam, một trong 5 nhóm du kích đã nổi dậy chống chính quyền trung ương trong nhiều thập kỷ qua để đòi quyền tự trị rộng lớn hơn. 
Theo ông Hla Maung Shwe, sáng lập viên tổ chức phi chính phủ Myanmar Egress đã đứng ra làm trung gian hòa giải giữa hai bên, buổi lễ ký kết thỏa thuận hưu chiến đã diễn ra vào hôm qua. Có mặt trong buổi ký kết, nhân vật này đã đánh giá cao sự kiện này, xem đấy là dấu hiệu mới nhất phản ánh thiện chí mở cửa của tân chính quyền dân sự tại Miến Điện. 
Trả lời hãng tin Pháp AFP, ông Hla Maung Shwe giải thích : "Đây là nhóm đầu tiên đã ký một thỏa thuận hòa bình với chính quyền, trong số năm lực lượng võ trang mà chúng tôi đã tiếp xúc". Bốn nhóm còn lại đại diện cho các sắc tộc thiểu số Karen, Kachin, Karenni, và Chin. 
Theo AFP, cả chính quyền Miến Điện lẫn lực lượng võ trang người Shan ở miền Nam đều không xác nhận chính thức nguồn tin trên, nhưng theo báo trên mạng Irrawaddy, của người Miến Điện lưu vong, thì thỏa thuận vừa ký bao gồm các cam kết của chính phủ về phát triển kinh tế và chống tệ nạn ma túy trong khu vưc. Theo nguồn tin này thì các cuộc đàm phán sẽ được mở ra với chính quyền trung ương. 
AFP ghi nhận : Với 9% dân số toàn quốc, dân tộc Shan là sắc dân lớn thứ hai tại Miến Điện chỉ sau người Miến đa số mà thôi. Lực lượng Quân đội Nhà nước Shan tại Miền Nam là một trong những nhóm nổi dậy quan trọng nhất tại Miến Điện, với hàng ngàn chiến binh. 
Theo ông Hla Maung Shwe, Bộ trưởng Bộ Đường sắt của chính quyền trung ương đã có mặt tại lễ ký kết. Chính quan chức này đã tham gia các cuộc đàm phán hòa bình đầu tiên với các nhóm nổi dậy, mở ra cách nay một tháng. 
Xin nhắc lại là các biện pháp cải cách chính trị đã gia tăng đáng kể từ ngày Tập Đoàn Quân Sự cầm quyền tại Miến Điện tự giải thể vào tháng ba vừa qua và chuyển giao quyền hành cho một tân chính quyền "dân sự", cho dù trong thực tế quân đội vẫn còn thống trị đất nước này. 
Các nước phương Tây, đứng đầu là Hoa Kỳ đã thận trọng hoan nghênh tiến trình cải tổ, nhưng vẫn đặc biệt nhấn mạnh trên sự cần thiết phải kết thúc cuộc nội chiến trong các vùng có đông đảo các sắc dân thiểu số, nơi mà chính quyền vẫn bị các tổ chức phi chính phủ tố cáo là vi phạm nhân quyền. 
Trong chuyến thăm lịch sử vừa kết thúc hôm qua, Ngoại trưởng Mỹ Hillary Clinton đã hoan nghênh các cố gắng của tân chính phủ Miến Điện nhằm giải quyết tranh chấp với các sắc dân thiểu số. Tuy nhiên, bà vẫn cho rằng : « Ngày nào mà bạo lực khủng khiếp vẫn tiếp diễn trong khuôn khổ một trong những cuộc nội chiến lâu đời nhất, sẽ khó mà khởi sự một chương mới."
tags: Châu Á - Miến Điện

Tinh thần dân tộc chống Trung Quốc : Động lực thay đổi tại Miến Điện

Thứ bảy 03 Tháng Mười Hai 2011

Tổng thống Miến Điện Thein Sein tiếp Ngoại trưởng Mỹ Clinton (Reuters)
Tổng thống Miến Điện Thein Sein tiếp Ngoại trưởng Mỹ Clinton (Reuters)

Ngô Nhân Dụng / Trọng Nghĩa
Trong những tháng gần đây, chính quyền Miến Điện đã có những thay đổi bất ngờ, cả trong lãnh vực đối nội – cho người dân nhiều quyền tự do dân chủ hơn – lẫn đối ngoại – mở cửa hướng về Ấn Độ hay phương Tây, đặc biệt là về phía Mỹ. Một biện pháp mang ý nghĩa biểu tượng là quyết định đình hoãn công trình thủy điện Myitsone do Trung Quốc tiến hành.


Nhà bình luận Ngô Nhân Dụng, báo Người Việt tại Hoa Kỳ
 
03/12/2011
 
 
Theo ông Ngô Nhân Dụng, bình luận gia báo Người Việt tại California (Hoa Kỳ), có rất nhiều nguyên nhân thúc đẩy chính quyền của Tổng thống Miến Điện Thein Sein thay đổi, nhưng quan trọng nhất là tác động của dân chúng trong nước đòi tự do dân chủ và bảo vệ chủ quyền quốc gia.
« Trong thời gian qua người dân Miến Điện đã đứng lên rất nhiều lần phản đối chính sách của chính phủ, đòi tự do dân chủ. Phong trào phản đối mạnh nhất, được nhiều người ủng hộ nhất là việc chống lại sự bành trướng của Trung Quốc, vào Miến Điện khai thác tài nguyên. Tình trạng Trung Quốc bành trướng tại Miến Điện xẩy ra từ hàng chục năm nay, từ khi nước này bị cô lập vì phải dựa vào Bắc Kinh sau khi bị các nước phương Tây tẩy chay.
Phong trào dân chúng phản đối đó có lẽ là giọt nước mạnh nhất để cuối cùng làm tràn ly, khiến chính quyền Miến Điện phải thay đổi chính sách ngoại giao của họ. Không thể dựa dẫm vào Trung Quốc nhiều quá.
Họ đã phải bắt đầu hướng về những nước khác, như Ấn Độ và các nước Tây Phương. Nhưng các nước như Mỹ, châu Âu hay Ấn Độ, luôn luôn đặt điều kiện là chỉ có thể thân thiện nếu chính phủ Miến Điện cải tổ để người dân được tự do nhiều hơn. Chính do các áp lực đó một phần, mà chính phủ Miến Điện, khi muốn thân hơn với phương Tây thì phải thay đổi cả guồng máy chính trị của họ.
Chúng ta cũng có thể nói rằng giới lãnh đạo mới của Miến Điện, từ khi ông Thein Sein lên àm Quốc trưởng, thì ông cũng đã có xu hướng muốn cải tổ, cho nên sau cuộc bầu cử Quốc hội năm ngoái, Miến Điện đã lập chính phủ dân sự thay vì để cho một vị tướng cầm quyền.
Thì đấy là những dấu hiệu đầu tiên chứng tỏ rằng những vị tướng lãnh già trong hàng ngũ quân phiệt ở Miến Điện đã thấy rằng họ không thể nào tiếp tục duy trì chế độ lỗi thời của họ, và cần phải cho người dân tham dự vào chính quyền nhiều hơn.
Tất cả những yếu tố - áp lực từ ngoại quốc, khát vọng của dân chúng, và sự tỉnh thức của giới lãnh đạo quân nhân – đã làm cho Miến Điện bắt đầu thay đổi. Một trong những dấu hiệu thay đổi lớn nhất là họ đã trả tự do cho bà Aung San Suu Kyi, người bị giam cầm từ 15 năm nay".
Áp lực từ bối cảnh chống Trung Quốc ở vùng Đông Nam Á
« Chuyện chính quyền Miến Điện thay đổi do áp lực bên ngoài, nên được đặt vào khung cảnh toàn thể vùng Đông Nam Á. Trong thời gian vừa qua cả Đông Nam Á đã sôi động, vì những áp lực của Trung Quốc trên các nước láng giềng, đặc biệt là trên vấn đề Biển Đông.
Áp lực của Trung Quốc đã gây ra phản ứng chống đối từ phía các nước Đông Nam Á. Khi các nước Đông Nam Á họp lại, họ cảm thấy mạnh hơn, và có thể là chính quyền Miến Điện bắt đầu cảm thấy họ cũng có thể cứng rắn đối với Trung Quốc, một phần vì họ nghĩ rằng như vậy họ tham dự vào một phong trào chung của các nước Đông Nam Á.
Ngoài ra chúng ta cũng phải công nhận là chính sách ngoại giao của chính phủ Mỹ trong 2 năm vừa qua đã thay đổi, qua đó ảnh hưởng đến chính quyền Miến Điện. Từ năm ngoái, bộ trưởng Quốc phòng và Ngoại giao của Mỹ đều đã lên tiếng xác định là nước Mỹ trở lại vùng Thái Bình Dương.
Năm nay, từ Hội nghị ở Honolulu cho đến Bali, Tổng thống Obama cũng nhấn mạnh là nước Mỹ sẽ trở lại thường trực có mặt ở Á Châu và Thái Bình Dương. Nhũng cái tín hiệu đó khiến cho tất cả những nước Đông Nam Á cảm thấy vững tâm hơn khi phải đối đầu với Trung Quốc. Tất cả những tin tức đó thế nào cũng lọt vào tai các nhà lãnh đạo ở Miến Điện.
Ngoài áp lực của dân chúng đòi phải tỏ ra độc lập hơn với Trung Quốc, các nhà lãnh đạo Miến Điện cũng có thể chiụ ảnh hưởng của chính sách ngoại giao của Mỹ quay trở lại Á Châu. Cho nên họ mới tìm cách mở cửa ra dón tiếp ngoại trưởng Mỹ đến Miến Điện trong mấy ngày qua.
Tất cả những phong trào thế giới đó, chắc chắn là có ảnh hưởng đến cái quyết định dân chủ hóa của chính quyền Miến Điện".
Đập thủy điện Trung Quốc trên sông Irrawaddy : Giọt nước tràn ly
« Vụ đập thủy điện Myitsone chỉ là giọt nước làm tràn ly thôi vì trong vòng 20 năm qua, Trung Quốc đã lợi dụng tình trạng Miến Điện bị cô lập, để xâm lấn vào nước này một cách rất mạnh mẽ.
Về phương diện kinh tế họ sang khai thác tài nguyên : gỗ, rừng, khoáng sản, ngọc thạch, rồi sau đó đến tài nguyên về thủy điện. Ở Miến Điện có một nguồn tài nguyên khác mà Trung Quốc rất thèm : đó là dầu lửa và khí đốt.
Không những khai thác dầu lửa và khí đốt ở Miến Điện, Trung Quốc còn ép để đặt đường ống dẫn khí từ bờ biển Miến Điện, phía Vịnh Bengale dẫn về tỉnh Vân Nam. Đấy là một đường tiếp tế giúp cho Bắc Kinh có thể chuyển dầu khí nhập từ Iran hay Trung Đông, đi qua Ấn Độ Dương, rồi từ đó vào thẳng Trung Quốc, không cần qua Biển Đông. Đó là hành động có tính chất chiến lược của Trung Quốc.
Cùng với việc lập ống dẫn dầu khí đó, Trung Quốc còn xây dựng những hải cảng quân sự cho Miến Điện ở vùng Vịnh Bengale. Những hải cảng đó, Trung Quốc có quyền sử dụng. Cái đó gây mâu thuẩn với Ấn Độ vì các quân cảng này nhắm vào bờ biển miền Đông Ấn Độ.
Trung Quốc đã lạm dụng tình trạng mà chính quyền Miến Điện phải lệ thuộc vào họ, để khai thác, không những tài nguyên mà cả vị trí điạ dư của nước này để củng cố cho Trung Quốc.
Trong thời gian trước đây, từ thời ông Mao Trạch Đông, Trung Quốc đã ủng hộ những nhóm thiểu số ở Miến Điện, trong vùng những tỉnh như Kachin, hay là Shan, là những tỉnh giáp giới với Vân Nam. Những người cộng sản Miến Điện do Trung Quốc bảo trợ đã nổi lên chống chính phủ Miến Điện.
Từ khi Trung Quốc giao thiệp với chính phủ quân nhân Miến Điện, thì họ dẹp các đám nổi loạn đó đi, nhưng những người thiểu số trong hai tỉnh đó, phần lớn là những người gốc từ Vân Nam qua, và họ tiếp tục có những giao dịch thương mại với Vân Nam. Hiện nay, người từ Vân Nam sang Miến Điện khai thác về thương mại, về kỹ nghệ trong hai tỉnh này rất mạnh mẽ.
Tất cả những hành động đó làm cho không những người thành thị, người trí thức Miến Điện lo sợ và oán giận, mà ngay cả những người lãnh đạo quân nhân trong chính quyền Miến Điện cũng quan ngại, tinh thần dân tộc của họ nổi dậy và họ cũng lo sợ trước ảnh hưởng của Trung Quốc.
Thành ra việc chính quyền Miến Điện cho ngưng đập trên sông Irrawaddy, là một hành động có thể coi là có tính cách tượng trưng mạnh nhất, để cho thấy rằng Miến Điện muốn thay đổi.
Nhưng Miến Điện bây giờ có khi phải mất hàng chục năm hay nhiều hơn mới thoát được khỏi ảnh hưởng của Trung Quốc, bởi vì ảnh hưởng đó hiện giờ rất mạnh. Nước buôn bán với Miến Điện nhiều nhất là Trung Quốc.
Tóm lại, Miến Điện mạnh tay với Trung Quốc có thể do một phần là dân chúng đòi hỏi, một phần khác là do tinh thần các nước Đông Nam Á bây giờ đang lên, và có một cái phong trào chung cả vùng Đông Nam Á đề phòng sự bành trướng của Trung Quốc.
Nhưng mà có lẽ chính những người quân nhân ở Miến Điện, lòng ái quốc của họ đã nổi lên, và họ nhìn thấy rằng phải thay đổi để thoát khỏi ảnh hưởng Trung Quốc. Ngoài ra, còn có việc các nước Tây Phương vẫn đòi hỏi Miến Điện là chỉ giao thiệp với họ nếu có dân chủ hóa, và điều kiện đó đã giúp chính quyền Miến Điện mạnh dạn bước vào con đường trả lại tự do cho dân chúng.
Đây là dấu hiệu rất tốt và chúng ta hy vọng là chính quyền Miến Điện trong vòng một thế hệ tới sẽ dần dần ngày càng được dân chủ tự do hơn".
tags: Châu Á - Hoa Kỳ (Mỹ) - Miến Điện - Phỏng vấn - Trung Quốc

Trung Quốc bị sa lầy trên vấn đề Tây Tạng

Thứ bảy 03 Tháng Mười Hai 2011

Lễ cầu siêu cho các nhà sư Tây Tạng tự thiêu 20/11/2011 (REUTERS)
Lễ cầu siêu cho các nhà sư Tây Tạng tự thiêu 20/11/2011 (REUTERS)

Tú Anh
Công an võ trang và xe thiết giáp canh chừng đường phố A Bá. Đích thân bộ trưởng Công an lên tận tu viện Kirti. Các biện pháp trấn áp không làm nao núng người dân Tây Tạng trong vùng tự trị Tứ Xuyên mà còn gây hiệu ứng ngược. Theo giới phân tích, huyện A Bá sẽ là trận "Waterloo" của chế độ Bắc Kinh.

Hồi tháng 10 vừa qua, từ nơi lưu vong Dharmsala, Ấn Độ, sư trưởng chùa Kirti cho biết chính quyền Trung Quốc đã thiết lập một hệ thống canh chừng giám sát tu sĩ trong tu viện Kirti một cách chặt chẽ : camera đặt ở bên trong và bên ngoài tu viện, công an lục soát phòng riêng của tu sĩ, hù dọa đánh đập, buộc phải phát huy lòng yêu nước, học tập cải tạo hoặc phải hoàn tục.
Tu viện Kirti được công luận thế giới biết đến sau những cuộc biểu tình của tu sĩ ủng hộ cuộc đấu tranh của Đức Đạt Lai lạt Ma và nhân dân tại Tây Tạng chống chính sách đồng hóa của Bắc Kinh. Từ năm 2008 đến nay, tu viện Kirti nói riêng và huyện A Bá nói chung là « đối tượng » của các biện pháp trấn áp mạnh bạo nhất.
Số tu sĩ tại đây đã từ 2500 giảm xuống còn 1000 người. 108 vị bị kêu án tù 300 người bị giam không bản án, số còn lại bị đưa đi cải tạo hoặc mất tích. Cũng theo sư trưởng, ngoài các tu sĩ, hơn 620 thường dân huyện A Bá, trong số này có 20 nhà văn và trí thức bị nhốt trong các nhà tù. Nạn nhân tử vong vì bị tra tấn hoặc tự tử là 34 người.
Tuy nhiên, để không làm đặt chính quyền Bắc Kinh vào thế kẹt, sư trưởng không quy trách nhiệm cho chính sách trung ương mà chỉ hy vọng là Bắc Kinh sẽ trừng phạt các viên chức địa phương, làm giảm căng thẳng đã lên đến cao độ. Từ tháng ba đến nay, đã có 13 nhà sư tự thiêu, 12 người tại A Bá.
Có lẽ lập trường khôn khéo của sư trưởng chùa Kirti, của Đức Đạt Lai Lạt Ma, của Ban Thiền Lạt Ma, tránh không cổ vũ cho các vụ tự thiêu, khó có cơ may làm ban lãnh đạo đảng Cộng Sản Trung Quốc giác ngộ.
Bản thân chủ tịch Trung Quốc Hồ Cẩm Đào thăng quan tiến chức nhờ vào « công lao » trấn áp tại Tây tạng trong thập niên 1980 khi ông làm bí thư tại đây. Đương kim lãnh đạo đảng Cộng Sản tại Tứ Xuyên, Chu Vĩnh Cương, cũng là một nhân vật từng nắm an ninh đảng.
Thay vì xoa dịu dân chúng, đảng Cộng Sản Trung Quốc chuẩn bị gởi thêm 20 ngàn cán bộ sang Tây Tạng để kiểm soát từng ngôi làng, từng kiển chùa, từng cơ quan hành chánh.
Mục đích của Bắc Kinh là khủng bố tinh thần giới tu sĩ Tây Tạng và sau khi Đức Đạt Lai Lạt Ma qua đời , Phật giáo Tây Tạng sẽ không còn ảnh hưởng trong dân chúng.
Tại huyện A Bá, không những an ninh được tăng cường mà chính quyền còn thành lập ngay trong khuôn viên chùa Kirti một tổ giám sát mang tên « Ủy ban quản lý dân chủ » để cắt đứt mọi quan hệ giữa chùa và thế giới bên ngoài. Theo mạng thông tin của bộ công an Trung Quốc thì bộ trưởng công an Mạnh Kiến Trụ hôm nay đã đích thân đến tận nơi xem xét tình hình.
Theo nhận định của Asia Times, Trung Quốc thay vì xuống thang hòa giải mở ra một niềm hy vọng cho người Tây Tạng đã chọn thái độ ngạo mạn. Hình thức « đấu tố » thời cách mạng văn hóa mà nhiều hình ảnh đã được phát tán trên internet trong ngày hôm nay 03/12/2011cho thấy Bắc Kinh chọn giải pháp bạo lực.
Liệu các hành động leo thang của chế độ có mang lại hòa bình tại Tứ Xuyên và Tây Tạng như Bắc Kinh mong đợi hay chăng ? Thành phần trẻ trong phong trào tranh đấu Tây Tạng vinh danh các nhà sư biến thân làm đuốc cảnh tỉnh chính quyền Trung Quốc và xem thái độ hy sinh cao cả này là tín hiệu cho một cuộc tranh đấu toàn diện.
Asia Times, trong bài « Phải chăng A Bá là trận Waterloo của đảng Cộng Sản Trung Quốc ? ” phân tích : Đảng Cộng sản Trung Quốc không còn che dấu được bộ mặt thật của họ với công luận thế giới và quốc nội.
tags: Châu Á - Phân tích - Tây Tạng - Trung Quốc

Lượng kiều hối từ nước ngoài gởi về Việt Nam tăng nhẹ trong năm 2011

Thứ bảy 03 Tháng Mười Hai 2011

Một cơ sở chi trả kiều hối tại TPHCM (Ảnh : RFI Trọng Nghĩa)
Một cơ sở chi trả kiều hối tại TPHCM (Ảnh : RFI Trọng Nghĩa)

Trọng Nghĩa
Theo ước tính của Ngân hàng Thế giới công bố hôm qua 02/12/2011, trong năm 2011 này, những người Việt Nam ở hải ngoại sẽ gửi về nước gần 9 tỷ đô la. Đây là một mức tăng nhẹ so với tỷ lệ nhảy vọt vào năm ngoái. Khoảng tiền gọi là kiều hối này chiếm một tỷ lệ có ý nghĩa trong GDP của Việt Nam.

Trong bản báo cáo - công bố trong khuôn khổ hội nghị lần thứ năm của Diễn đàn Toàn cầu về Di cư và Phát triển khai mạc từ hôm 01/12 tại Genève, Thụy Sĩ - Ngân hàng Thế giới đã ghi nhận xu thế chung là đà gia tăng trở lại của khối lượng tiền mà người dân các nước nghèo lao động ở ngoại quốc gởi về nước họ. Từ nay đến cuối năm, sẽ có hơn 350 tỷ đô la được chuyển như vậy, về các nước ở Châu Á, châu Phi, hay châu Mỹ Latinh, nơi tập trung các quốc gia đang phát triển. 
Theo số liệu của Ngân hàng Thế giới, với gần 9 tỷ đô la, Việt Nam xếp thứ 8 trong số các nước nhận được nhiều kiều hối nhất theo con đường chính thức. Đứng đầu danh sách này là Ấn Độ, với 58 tỷ, theo sau là Trung Quốc (57), Mexico (24 tỷ) và Philippines (23 tỷ). Trong danh sách 10 nước đứng đầu, Ngân hàng Thế giới còn kể đến Pakistan, Bangladesh, Nigeria, Ai Cập và Liban. 
Trong trường hợp của Việt Nam, một bản thông kê chi tiết của Ngân hàng Thế giới cho thấy đà gia tăng đáng kể của lượng tiền do người Việt ở ngoài gởi về nước trong thời gian một chục năm gần đây : Từ vỏn vẹn 1,34 tỷ đô la vào năm 2000, con số này đã tăng lên thành 8,26 tỷ vào năm 2010, và có thể sẽ lên đến mức kỷ lục là 8,6 tỷ trong năm nay.
Đà tăng rất đều đặn, chỉ giảm sụt duy nhất một lần vào năm 2009, do tác động của khủng hoảng tài chánh toàn cầu : Năm 2008, Việt Nam nhận được 6,8 tỷ đô la kiều hối; qua năm 2009 sụt xuống 6,02 tỷ; nhưng đến năm 2010, vọt trở lại lên mức 8,26. Theo ước tính của Ngân hàng Thế giới, dựa trên số liệu của năm 2010, kiều hối chiếm khoảng 5,1% GDP của Việt Nam. 
Trong những năm sắp tới, nguồn kiều hối từ các nước giầu đổ về các nước nghèo vẫn sẽ tiếp tục gia tăng, bất chấp tình trạng khủng hoảng đang diễn ra tại các nước phương Tây vốn là nơi xuất phát của nguồn tiền này. 
Theo Ngân hàng Thế giới, sau mức tăng tổng quát là 8% dự trù trong năm nay, tỷ lệ tăng sẽ giảm đôi chút trong năm 2012 – xuống còn 7,3% - trước khi vươn lên trở lại mức 7,9% trong năm 2013.
tags: Kinh tế - Tài chính - Việt Nam

“Trung Quốc Làm Chủ, Việt Nam Làm Thuê” - Ngô Nhân Dụng

Thằng Thủ DŨNG nay giống như ngưới máy
Biết khom lưng , biết quỳ gối , cúi đầu
Làm tay sai đắc lực bọn giặc Tầu
Vì người máy hoàn toàn không có ÓC !
Hiểu cho nó , chỉ là thằng VÔ HỌC
Nay được ngồi ghế THỦ , sướng mê tơi !
Dù phải làm đày tớ suốt cả đời
Thân chó ghẻ đựợc lên ngồi bàn độc
Tầu vuốt tóc , DŨNG gật đầu BÁN NƯỚC
.


Gần đây chúng tôi mới nói chuyện với một người Việt từng tham dự những cuộc biểu tình trước tòa lãnh sự Trung Quốc để phản đối việc Bắc Kinh thành lập huyện Tam Sa ở đảo Hải Nam; anh đã từng bị công an đuổi bắt. Tôi hỏi đùa một câu vô duyên: Sao, đã biết sợ công an chưa? Câu trả lời của anh thật bất ngờ: Không sợ, vì họ cũng là người Việt cả. Tôi chỉ sợ công an Trung Quốc!

Công an Trung Quốc làm gì những người Việt biểu tình ở Hà Nội hay Sài Gòn? Không, họ không cần làm gì cả. Họ chỉ cần theo dõi, ghi chép. Họ sẽ có tên tuổi, địa chỉ, tình trạng vợ con, kế sinh nhai, đường đi lối về hàng ngày của tất cả những người từng nói hay hành động chống quyền lợi Trung Quốc ở Việt Nam. Họ lập một cuốn sổ đen. Khi hữu sự, họ sẽ sẵn sàng. Hình ảnh “cuốn sổ đen” đó đang ám ảnh rất nhiều người Việt yêu nước.

Nghe anh bạn nói, tôi ngờ vực không tin. Nhưng nếu quý vị được nghe cả giọng nói bình thản, dửng dưng không xúc động của anh, quý vị sẽ hiểu mối lo sợ này là có thật. Mạng lưới công an Trung Cộng đã hoạt động ở Sài Gòn-Chợ Lớn từ thời Việt Nam Cộng Hòa. Dù bây giờ nó không bành trướng lên tới mức đáng sợ như trên, thì mối lo sợ vẫn có thật. Không lẽ công an Việt Nam cũng cộng tác “chiến lược và toàn diện” với công an Trung Quốc trong mật vụ này hay sao?

Gần đây một nhà báo ở Sài Gòn mới bị một đám côn đồ “lạ mặt” hành hung vô cớ. Tình cờ, anh cũng là một nhà báo từng viết trên mạng những bài về đòi bảo vệ chủ quyền Việt Nam trên các quần đảo Hoàng Sa, Trường Sa. Anh cũng viết rất nhiều về vụ Bô Xít, và những vụ “tầu lạ” đâm chìm thuyền đánh cá Việt Nam ra biển. Ðám “người lạ” đánh anh nhà báo và đám “tầu lạ” đâm thuyền ngư phủ Quảng Ngãi có liên hệ gì với nhau không?

Một điều chúng ta biết chắc là chính quyền Cộng Sản Trung Quốc quyết tâm bành trướng ảnh hưởng không riêng trong vùng Ðông Nam Á mà ra khắp thế giới, ở bất cứ nơi nào trên thế giới có tài nguyên thiên nhiên để khai thác, Trong mục này đã có lần kể chuyện chúng tôi gặp một sinh viên người Congo ở Quảng Châu. Khi nói chuyện với nhau, anh ta bày tỏ nỗi ngạc nhiên không hiểu sao người Trung Quốc sang nước anh nhiều thế. Và họ đi khắp nơi, cả những vùng núi non xa xôi anh không bao giờ nghĩ đến mà họ cũng mò tới. Sau cuộc gặp gỡ đó, tôi đọc một bản tin cho biết hơn 200 nhà kinh doanh Trung Quốc ở Congo mới lén bỏ trốn về nước, để lại hàng ngàn công nhân bản xứ đến đập phá nhà cửa, máy móc, cơ xưởng vì họ không được trả lương! Ðám doanh nhân này là những người Trung Quốc sang Congo khai thác mỏ. Hồi đầu năm 2009 giá nguyên liệu kim khí tụt xuống khắp thế giới, các đại gia Trung Quốc chỉ tính làm ăn chụp giật, thấy lỗ vốn bèn bỏ của chạy lấy người!

Hôm rồi, một anh bạn từ Pháp qua chơi kể rằng anh đã đi khắp các nước Phi Châu vì công việc của sở. Tình cờ, anh cũng kể có lần đi đến thăm một chi nhánh của hãng anh ở Côte d'Ivoire, anh tới một thị xã xa xôi hẻo lánh. “Ông biết không? Mình đang bước đi ngoài phố bỗng giật mình thấy một da vàng mặc áo may ô ưỡn cái bụng phệ trên chiếc ghế trước cửa nhà! Ông ấy đang ngồi xỉa răng! Ở giữa cái xứ chỉ thấy toàn mầu da đen, mình tưởng là gặp đồng bào Việt! Hỏi chuyện rồi mới biết ông ấy là một cố vấn cho chính quyền tỉnh, do Bắc Kinh gửi tới! Ông ấy được mang cả gia đình vợ con sang Côte d'Ivoire để làm cố vấn!”

Không thể nói chính phủ Bắc Kinh chỉ nhắm riêng vào nước Việt Nam mình khi họ đi tìm các nguồn tài nguyên để khai thác. Trung Quốc đang cần công nghiệp hóa. Họ đi tới bất cứ nơi nào tìm quặng mỏ. Họ vừa bị hụt vụ mua 18% cổ phần trong công ty Rio Tinto ở Úc Châu, bắt người đứng đầu công ty Anh-Úc này ở bên Tầu, gán cho tội “gián điệp.” Ở Trung Ðông các nước Á Rập Hồi Giáo cũng chống Trung Quốc sau vụ đàn áp người Uyghur tại Tân Cương. Dân chúng những nước Trung Á cùng chung gốc Turk (Thổ) đã biểu tình chống Trung Quốc, trong khi Bắc Kinh lo hối lộ chính quyền các nước này để mua dầu lửa và khí đốt. Dù ăn hối lộ, chính quyền các nước này cũng không dám đàn áp dân họ để bênh vực Thiên triều. Ở Algerie có những vụ tập kích đánh vào xe chở người Trung Quốc. Cũng vì vụ Tân Cương cả. Nhu cầu nguyên liệu và nhiên liệu khiến chính quyền Bắc Kinh phải tiếp tục bành trướng, khắp thế giới. Ðó sẽ là hiện tượng quan trọng nhất ở Á Châu trong thế kỷ 21, đặc biệt là trong vùng biển Ðông của nước ta.

Vì Ðông Nam Á vẫn là một trọng tâm của tham vọng bành trướng này. Chỉ vì lý do địa dư; đó là những nước láng giềng, nhỏ, còn yếu, và quyền lợi còn khác biệt nhau rất nhiều. Trong các nước ASEAN có nước dân chủ, có nước độc tài, có nước Phật Giáo, có nước Hồi Giáo, có nước độc tài Cộng Sản, có nước độc tài quân phiệt, có nước chịu ảnh hưởng văn hóa Trung Hoa như Việt Nam, có nước theo Thiên Chúa Giáo như Phi Luật Tân. Tình trạng này khiến ASEAN còn chưa thể liên kết chặt chẽ, và Bắc Kinh thì đã gõ cửa xin vào tham dự, đến năm nay Mỹ mới bước vô. Người Mỹ từng coi Tây Bán Cầu với những nước Châu Mỹ La tinh, là “sân sau” của họ, không muốn cường quốc nào đụng tới. Bây giờ Trung Quốc có thể cũng mong tới ngày cả miền biển Ðông Á và Ðông Nam Á trở thành “cái ao trước cửa” cho họ thả câu.

Ðứng về mặt đạo đức, chúng ta lên án tham vọng bá quyền này, của bất cứ quốc gia nào. Trên thực tế, bất cứ chính quyền độc tài một nước lớn nào cũng nuôi những tham vọng như vậy, và có khả năng khích động dân chúng ngả theo khuynh hướng đó. Thế kỷ trước, Nhật Bản đã làm như vậy. Ngay một Ðảng Cộng Sản nho nhỏ của các ông Lê Duẩn, Lê Ðức Thọ cũng có thời muốn làm bá chủ toàn cõi Ðông Dương kia mà! Cho nên phải coi tham vọng bá quyền của Trung Quốc là một sự thật không thể tránh được, các nước Ðông Á phải đối phó chứ không thể chỉ lên án suông mà thôi.

Trong cuộc phỏng vấn của Nhật báo Người Việt, đăng ngày hôm qua, Giáo Sư Carl Thayer đã nói, “Có Hoa Kỳ hiện diện, Trung Quốc không thể múa gậy vườn hoang.” Ðúng như vậy. Các nước Ðông Nam Á đều mong nước Mỹ trở lại vùng này để tạo thế cân bằng với Trung Quốc. Trung Quốc đã lập căn cứ hải quân ở đảo Hải Nam (Thời Tây Hán gọi tên là Châu Nhai và Ðạm Nhĩ) với 6 hàng không mẫu hạm và 20 tầu ngầm nguyên tử. Chỉ có hạm đội Thứ Bẩy của Mỹ đáng vai đối thủ. Nhưng chúng ta đã có dư kinh nghiệm về cả Hoa Kỳ lẫn Trung Quốc. Nước nào cũng chỉ nghĩ tới quyền lợi quốc gia của họ mà thôi. Người Việt Nam không thể trông nhờ vào ngoại lực. Muốn kháng cự được sức bành trướng của hơn một tỷ dânTrung Quốc thì người Việt phải lo lấy nước Việt chứ không thể trông cậy vào ai khác. Trong hai ngàn năm lịch sử tổ tiên chúng ta vẫn sống như vậy, bây giờ cũng không khác.

Nhưng dân tộc Việt Nam muốn đủ sức cự địch với sức bành trướng của Trung Quốc nếu chính quyền cũng chứng tỏ quyết tâm bảo vệ chủ quyền dân tộc và toàn dân đoàn kết một lòng kháng cự. Hiện nay chúng ta không thấy những dấu hiệu đó. Ðiều đáng lo ngại đối với dân tộc Việt Nam bây giờ không phải là những đoàn quân Trung Quốc tiến qua biên giới như hồi năm 1979. Phương cách xâm lăng đó đã lỗi thời rồi, mà không cần thiết nữa. Ðiều lo lắng nhất là một kế hoạch “tàm thực,” (tầm ăn dâu), hay nói theo kiểu bà con trong nước, gọi là Diễn Biến Hòa Bình. Cộng Sản Trung Quốc không cần gây chiến với Việt Nam. Họ đang gậm nhấm nước Việt Nam từ từ, như đã gậm dần dần cho tới khi nuốt chửng đất đai của người Uyghur, người Mông Cổ, nước Ðại Lý, nước Tây Tạng.

Ngày hôm qua Nhật Báo Người Việt cũng đăng thiên phóng sự viết về chuyến đi thăm miền đất cực Ðông của nước ta, mũi Sa Vỉ, bờ biển Trà Cổ, thành phố Móng Cái, giáp giới Trung Hoa. Ký giả Thiên Thư viết tựa đề: “Trung Quốc làm chủ, Việt Nam làm thuê.” Ðó là “tám chữ vàng” mô tả một sự thật. Có những mảnh đất cho người Trung Quốc thuê 50 năm, còn dài hạn hơn nhiều nông dân Việt Nam chỉ được thuê đất 35 năm. Người Trung Quốc sang mở nhà hàng, khách sạn, sân Golf, và cả cờ bạc, đĩ điếm. Người Trung Quốc làm chủ, người Việt Nam làm thuê. Hai bên cùng có lợi. Các quan chức lợi nhất. Tổng cộng thành 20 chữ vàng, có thể coi là một chính sách, chủ trương lớn của đảng và nhà nước... Trung Quốc!

Nếu chưa đọc, xin mời quý vị đọc lại thiên phóng sự này. Nhiều nhà báo trong nước đã kể chuyện và chụp hình những “làng Trung Quốc” ở Việt Nam, từ miền Bắc vào tới miền Trung và Cao nguyên. Nhưng ở thành phố Móng Cái, ở mũi Sa Vĩ, có những trung tâm thương mại Trung Quốc mà người Việt muốn xin việc làm phải nói hai thứ tiếng. Con cháu người Việt khôn ngoan ở đây sẽ biết rằng muốn có tương lai phải học tiếng Quảng hay tiếng Phổ thông. Tiếng đầu lòng con học nói có thể là “Nỉ Hào Ma?” Người bạn ở Sài Gòn đang sợ công an Trung Quốc, anh vẫn tin tưởng rằng anh không cần sợ công an Việt Nam. Vì họ cũng là người Việt như mình cả. Niềm tin đó còn có cơ sở vững chắc hay không?

Nhiều người Việt ở Nam California đã nói đùa rằng có ngày Bắc Kinh sẽ đổi tên huyện Tam Sa thành Tứ Sa. Vì ngoài Hoàng Sa, Trường Sa của nước ta, cộng với Tây Sa của họ, họ còn muốn có thêm chữ Sa thứ tư là Bôn Sa (Bolsa) nữa! Trung Quốc sẵn sàng đầu tư sang Bolsa mở nhà hàng, khách sạn, thương xá, cư xá cho người già, khu giải trí, vân vân; chỉ cần lúc nào cũng theo đúng 8 chữ vàng: “Trung Quốc làm chủ, Việt Nam làm thuê.”

Nhưng tầm ăn dâu ở Á Châu thì dễ, sang tới Mỹ sẽ khó hơn nhiều. Vì ngay người Hoa và người Việt gốc Hoa ở Mỹ cũng sợ Bắc Kinh xâm nhập. Cho nên dân Bolsa không cần lo. Nếu có một huyện Tứ Sa thì chắc chữ Sa thứ tư sẽ là mũi Sa Vĩ trong tỉnh Móng Cái. Ở Quảng Châu đã có bãi Sa Diện (Mặt Cát, sách thường in nhầm là Sa Ðiện), nay có thêm Sa Vĩ (Ðuôi Cát) nối với nhau như khẩu hiệu “núi liền núi, sông liền sông” từ 50, 60 năm trước!

Tám chữ vàng “Trung Quốc làm chủ, Việt Nam làm thuê” không nhất thiết chỉ áp dụng trong các khách sạn, nhà hàng. Tại sao không áp dụng (hợp tác chiến lược và toàn diện), ngay trong hoạt động của ngành công an hai nước? Người Trung Quốc có thể còn muốn áp dụng tám chữ vàng trong tất cả mọi phạm vi, từ trên xuống dưới, như công cuộc trị quốc và bình thiên hạ mà họ vẫn theo đuổi từ thời Tần Hán đến giờ. Trong tâm thức, họ có thể nghĩ đó là sứ mệnh ông Trời đã buộc dân Hán tộc phải thi hành! Người Việt Nam tất nhiên nghĩ khác, hai ngàn năm nay vẫn nghĩ ngược lại. Vậy người Việt Nam phải làm gì?

Năng lượng sạch: Các nghị sĩ Mỹ yêu cầu điều tra Trung Quốc phá giá

RFI - Thứ bảy 03 Tháng Mười Hai 2011
Công nhân kiểm tra chất lượng tấm năng lượng mặt trời tại công ty LDK Solar ở An Huy, ngày 10/11/2011. Các ngân hàng quốc doanh Trung Quốc thường hào phóng cho các công ty trong lãnh vực này vay vốn.
REUTERS/Stringer


Thụy My
Một nhóm 59 dân biểu và nghị sĩ Mỹ thuộc cả hai đảng Cộng Hòa và Dân Chủ hôm qua (2/12) đã gởi thư choTổng thống Obama, yêu cầu mở cuộc điều tra về việc Trung Quốc phá giá trong lãnh vực năng lượng sạch.
Lá thư viết : « Không thể củng cố an ninh năng lượng của chúng ta hay tạo ra công ăn việc làm, tạo nên tăng trưởng, nếu chúng ta thay thế việc nhập khẩu dầu lửa từ Trung Đông bằng các kỹ thuật có liên quan đến năng lượng xanh của Trung Quốc, trong khuôn khổ trao đổi không cân xứng ».

Sự kiện này diễn ra sau khi Solar World Industries America đưa đơn kiện Trung Quốc bán phá giá tại Mỹ vào tháng 10. Công ty này là chi nhánh của công ty Đức Solar World, chuyên sản xuất các tấm năng lượng mặt trời, đã yêu cầu chính quyền Obama áp đặt các biện pháp trừng phạt thương mại đối với Bắc Kinh nhằm đối phó với sự cạnh tranh của Trung Quốc. Solar World Industries America lên án Bắc Kinh đã lạm dụng trong việc trợ giá cho các nhà xuất khẩu Trung Quốc.

Các nghị sĩ và dân biểu Mỹ nói trên nhấn mạnh : « Chúng tôi đề nghị sử dụng tất cả các biện pháp cần thiết để nhanh chóng điều tra về vấn đề trên, và đưa ra các quyết định tương xứng với kết quả điều tra ».

Về phía Trung Quốc, hôm thứ Ba vừa rồi, các nhà sản xuất tấm năng lượng mặt trời của nước này đã kịch liệt bác bỏ các cáo buộc của Solar World. Trước đó vào ngày 25/11, Trung Quốc đã loan báo tiến hành điều tra về việc trợ giá của Hoa Kỳ trong lãnh vực năng lượng tái tạo. Bộ Thương mại Trung Quốc cho biết, cuộc điều tra này liên quan đến các thiết bị năng lượng mặt trời, năng lượng gió, thủy điện, và sáu dự án tại các tiểu bang Massachusetts, Ohio, Washington, New Jersey, California.

Tổng thống Miến Điện chính thức ban hành Luật biểu tình

RFI - Thứ bảy 03 Tháng Mười Hai 2011
Tổng thống Miến Điện Thein Sein (AFP/ C. Archambault)


Thụy My
Hãng tin AFP dẫn nguồn tin từ báo chí chính thức của Miến Điện hôm nay (3/12) cho biết, Tổng thống Thein Sein đã chính thức ký ban hành Luật biểu tình cho phép người dân được biểu tình một cách hòa bình nếu có xin phép. Đây là một trong hàng loạt các cải cách gần đây của chính quyền Miến Điện.
Theo tờ báo nhà nước Myanmar Ahlin, Luật biểu tình vừa được Tổng thống Thein Sein ký ban hành vào hôm qua. Luật này quy định người dân muốn biểu tình phải thông báo cho chính quyền trước 5 ngày về thời gian, địa điểm và lý do. Người biểu tình cũng phải báo trước là sẽ hô hào, ca hát những gì trong lúc xuống đường, cũng như lộ trình sẽ đi qua.

Luật biểu tình cấm làm tắc nghẽn giao thông hay gây rối trong cuộc tập họp. Những người nào biểu tình không xin phép có thể bị phạt đến một năm tù. Còn những ai quấy nhiễu những cuộc biểu tình hợp pháp có nguy cơ lãnh bản án hai năm tù giam.

Đạo luật này đã được Quốc hội Miến Điện thông qua vào tháng trước. Do đa số đại biểu Quốc hội đều thuộc đảng của ông Thein Sein và các đồng minh từ quân đội, nên việc được Tổng thống ký ban hành chỉ là thủ tục hình thức.

Các cuộc biểu tình hiếm khi xảy ra trong các quốc gia độc tài như Miến Điện. Những cuộc biểu tình đòi dân chủ tại đây vào năm 1988 và 2007 đã bị tập đoàn quân sự thẳng tay đàn áp. Riêng « cuộc nổi dậy của những chiếc áo cà sa » do các nhà sư dẫn đầu, đã thu hút trên 100.000 người tham gia vào năm 2007, là thử thách gay go nhất cho các tướng lãnh.

Quốc hội mới của Miến Điện chỉ bắt đầu hoạt động vào tháng Giêng năm nay, sau gần năm thập kỷ tập đoàn quân sự nắm quyền với bàn tay sắt. Cuộc bầu cử Quốc hội được tổ chức lần đầu từ 20 năm qua vẫn bị nhiều nhà quan sát cho là gian dối. Hồi tháng 10, Quốc hội Miến Điện đã thông qua một luật cho phép đình công và tham gia các nghiệp đoàn.

Các nhà lãnh đạo mới của Miến Điện đã làm cho dư luận ngạc nhiên với một loạt các biện pháp cải cách chỉ trong vòng một năm qua, có lẽ là nhằm chấm dứt tình trạng bị quốc tế cô lập. Miến Điện vừa đón tiếp Ngoại trưởng Mỹ Hillary Clinton trong chuyến viếng thăm lịch sử kéo dài ba ngày, vừa kết thúc hôm qua.

Cũng trong hôm nay, chính quyền Miến Điện đã ký kết thỏa thuận hưu chiến với một nhóm nổi dậy chủ chốt của người thiểu số. 


Chương Trình Phát Thanh Tối Thứ Bảy 03.12.2011

Đằng sau những lời tuyên bố "hùng hồn" của Nguyễn Tấn Dũng!

Posted on


Âu Dương Thệ  Nguyễn Tấn Dũng kết án Trung quốc xâm chiếm các đảo của VN, nhìn nhận lòng yêu nước của nhân dân và kêu gọi nhân dân đoàn kết. Nhưng giữa khi ấy lại cấm cản, thậm chí còn bắt giam những người đi biểu tình, không dám cách chức những người dưới quyền trực tiếp đã làm nhục danh dự VN, thậm chí còn cất nhắc và bao che cho các con vào nắm các chức, các nơi đang hái ra Dollar. Tất các những việc làm và hành động này đã tự tố cáo Nguyễn Tấn Dũng, đã tự tố cáo nhóm cầm đầu CSVN chỉ muốn múa rìu qua mắt thợ, đánh lừa nhân dân, nhưng những tuyên bố bịp bợm không thể đánh lừa được ai! ...

*

Một ngày trước khi bế mạc kì họp II. của Quốc hội Khoá 13, được sự chấp thuận của Bộ chính trị nên Nguyễn Tấn Dũng đã ra điều trần trước Quốc hội. Khi Nguyễn Tấn Dũng trả lời chất vấn tại Quốc hội ngày 25.11 thì các uỷ viên Bộ chính trị đều có mặt, ngồi ghế hàng đầu là Nguyễn Phú Trọng và Trương Tấn Sang. [i] Trong dịp này ông Dũng đã xác nhận, hiện đang có các cuộc tranh chấp về biển Đông và các hải đảo với Trung quốc. Ông Dũng cũng nhắc lại các sự kiện lịch sử về các cuộc xâm chiếm quần đảo Hoàng sa và Trường sa của Trung quốc từ 1956, 1974, 1988 cho tới nay. Thực ra những sự kiện này không có gì mới, vì nhiều chuyên viên đã viết ra từ hàng chục năm rồi. Nhưng đặc biệt ở đây là lần đầu một người đứng đầu chính phủ của chế độ độc toàn trị đã xác nhận trước Quốc hội về vấn đề này

Trong dịp này ông Dũng còn xác nhận, nhà cầm quyền CSVN đã đồng ý với Bắc kinh là giải quyết tranh chấp qua các cuộc đàm phán song phương giữa hai nước, không đa phương, không quốc tế hoá, đúng như "Thỏa thuận những Nguyên tắc cơ bản chỉ đạo giải quyết vấn đề trên biển" mà Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng và Chủ tịch nước Trung quốc Hồ Cẩm Đào đã thông qua trong chuyến thăm vào giữa tháng 10 vừa qua, như người viết đã phân tích trước đây.[ii]

Một vấn đề quan trọng khác liên hệ mật thiết tới tranh chấp biển Đông cũng được Nguyễn Tấn Dũng nói tới là quyền biểu tình của người dân. Ông đề nghị Quốc hội nên thông qua luật biểu tình trong nhiệm kì này, tức là từ nay tới năm 2016. Ông xác nhận quyền biểu tình đã được ghi trong Hiến pháp và thực tế hiện nay đã diễn ra một số cuộc biểu tình. Tuy ông không nói ra, nhưng được hiểu là các cuộc biểu tình gần đây của thanh niên và trí thức trong nước phản đối chính sách xâm lấn trên biển Đông của Bắc kinh. 

Khi Nguyễn Tấn Dũng chấm dứt cuộc trả lời, các đại biểu Quốc hội đã vỗ tay nhưng không lớn và cũng không lâu. Ngồi ở hàng đầu Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng và Chủ tịch nước Trương Tấn Sang cũng làm động thái tương tự như vậy. 

Tại sao Nguyễn Tấn Dũng phải tuyên bố vào lúc này? 

Những người có kinh nghiệm về Đảng CSVN đều biết, các động thái –dù chỉ là nhỏ thôi- cho tới các hành động lớn đều đã được điều nghiên ở các cơ quan tham mưu chuẩn bị. Sau đó tới các cơ quan cao nhất của Đảng là Bộ chính trị và Ban bí thư thảo luận và đánh giá tình hình, rồi tuỳ theo tầm quan trọng của vấn đề sẽ có quyết định và phân công thực hiện. Đó là nguyên tắc tổ chức "tập trung dân chủ" và "lãnh đạo tập thể và cá nhân phụ trách". Nhưng xuyên qua các khâu này không thể bỏ qua một đạo luật bất thành văn trong cơ quan cao nhất của đảng là Bộ chính trị từ nhiều thập kỉ qua là, một số nhân vật có quyền lực lớn nhất sẽ khai thác và lợi dụng tối đa thời cơ để quyết định được ban ra có lợi nhất cho cá nhân mình và phe của mình. 

Do đó để có thể đánh giá và thẩm định những lời tuyên bố của Nguyễn Tấn Dũng ngày 25.11 trước hết phải hiểu được hoàn cảnh của chế độ toàn trị và tình thế trong và ngoài nước. 

Ai theo dõi sát tình hình trong nước thời gian gần đây đều thấy kết quả chuyến đi thăm Trung quốc vào giữa tháng 10 của Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng và các đoàn tiền trạm của ông sang Bắc kinh để chuẩn bị chuyến đi này đã không làm giảm sự nghi ngờ của nhân dân VN đối với nhóm cầm đầu hiện nay. Trái lại, những nhượng bộ của Nguyễn Phú Trọng với Hồ Cầm Đào không được phép quốc tế hoá tranh cãi biển Đông mà chỉ đàm phán song phương chỉ có lợi cho Trung quốc, và các tuyên bố rất luồn cúi Bắc kinh tới mức làm mất quốc thể và nhục mạ nhân dân VN của các tướng Nguyễn Chí Vịnh và Ngô Xuân Lịch đã càng tạo ra bất bình hơn trong nhân dân, nhất là thanh niên, trí thức và nhiều đảng viên. [iii]

Ngoài ra chế độ còn đứng trước vực thẳm tài chánh và kinh tế. Theo các báo cáo của Nguyễn Tấn Dũng trước Quốc hội và đặc biệt Thông báo chung của Hà nộiTU 3 vào đầu tháng 10[iv] thì tình hình kinh tế, tài chánh của VN đang rơi vào nguy cơ khó khăn lớn nhất từ 20 năm nay. Nợ công và nhập siêu (nhất là với Trung quốc) đang gia tăng tới mức nguy hiểm. Nợ nần chồng chất và làm ăn vô trách nhiệm của các tập đoàn và tổng công ti nhà nước chỉ làm giầu rất nhanh cho bọn quan tham, nhưng ngày càng trở thành gánh nặng cho ngân sách nhà nước và làm suy thoái toàn bộ hoạt động kinh tế. Nguy hiểm nhất là nạn lạm phát phi mã đang lên tới trên 20%, cao nhất ở châu Á, gây cảnh cực khổ cho hàng chục triệu người sống tuỳ thuộc đồng lương là công viên chức, quân đội, công an, các thành phần sống nhờ trợ cấp và công nhân cùng thân nhân của họ. Điều này không chỉ gây bất mãn và còn làm mất tin tưởng đối với nhóm cầm đầu trong quảng đại quần chúng. 

Trong khi ấy sự tham dự có tính cách tích cực của Mĩ vào Á châu-Thái bình dương, đặc biệt là khu vực tranh chấp trên biển Đông, trong thời gian gần đây xuyên qua Hội nghị cấp cao APEC lần thứ 19 và đặc biệt việc Tổng Thống Obama lần đầu tiên tham dự Hội nghị cấp cao Đông Á lần thứ 19 của Asean ở Nam dương vào giữa tháng 11và lần đầu tiên lập căn cứ quân sự ở Úc đang tạo một luồng khí chính trị mới ở Đông Nam Á cả ở VN.[v] Đáng để ý khác, trái với lời tuyên bố hùng hổ và đe doạ của Bắc kinh trước khi cho Hội nghị cấp cao Asean với các cường quốc là Trung quốc chống lại giải pháp quốc tế hoá tranh chấp biển Đông, nhưng Thủ tướng Ôn Gia bảo đã không có phản ứng cụ thể nào khi Thủ tướng Obama đòi biển Đông phải là đường hàng hải hoà bình quốc tế và Mĩ ủng hộ giải pháp đa phương về tranh chấp biển Đông. Đã thế Ôn Gia Bảo còn tìm cách gặp riêng Obama tại hội nghị này.[vi] Tất cả những sự kiện này không qua mắt Hà nội. Cũng trong thời gian đó các cuộc vận động của Trương Tấn Sang ở Ấn, Phi luật tân, Nam Hàn, tham dự APEC tại Hawai, quê của Obama. Nguyễn Tấn Dũng dự Hội nghị cấp cao Asean nhưng không gặp Hồ Cầm Đào. Nguyễn Tấn Dũng và Phùng Quang Thanh thăm Nhật…[vii] Tất cả những hoạt động ngoại giao đa chiều và sôi động này của chính mình và của các đối thủ cũ và mới khiến nhóm cầm đầu CSVN cảm thấy tự tin hơn. Cho nên họ tính toán rằng, trong hoàn cảnh hiện nay có lẽ Bắc kinh sẽ không gia tăng áp lực lên Hà nội vì ngại Hà nội sẽ ngả sang Washington như trường hợp của Miến điện. 

Trong tình hình như vậy thì lúc này chính là thời cơ phải xoa dịu sự bất mãn của nhân dân, nhất là các giới thanh niên, trí thức và đảng viên tiến bộ là cần thiết. Nhờ thế có thể cải thiện được uy tín của nhóm cầm đầu đã mất quá nhiều và cũng để mua thời gian hòng cứu vãn kinh tế, cứu vãn chế độ. Cho nên kế hoạch "công tác quần chúng trong tình hình mới" [viii] đã được uỷ viên Bộ chính trị Đinh Thế Huynh, Trưởng ban Tuyên giáo, chuẩn bị gần đây, theo lệnh của Nguyễn Phú Trọng, phải được khai triển. Đó là lí do để Bộ chính trị cử người đứng đầu Chính phủ thực hiện quyết định này. 

Phản ứng dư luận về những lời tuyên bố của Nguyễn Tấn Dũng như thế nào? 

Có một số giới, đặc biệt là các báo chí theo lề phải của chế độ, đã lên tiếng ca tụng lời tuyên bố về tranh chấp với Trung quốc cũng như ủng hộ luật biểu tình là một thái độ "can đảm" và "thức thời" của ông Dũng. Nhưng nhiều giới tỏ ra thận trọng và nghi ngờ ý định thực sự và uy tín của người cầm đầu chính phủ khi tuyên bố về tranh chấp biển Đông và lời hứa về luật biểu tình. Nhiều nhân sĩ đã lưu ý là "không phải tự dưng" và cũng không phải "bốc đồng" hay "sáng kiến riêng chứng tỏ thế mạnh" của Nguyễn Tấn Dũng. Như TS Nguyễn Quang A, một chuyên gia và nhà dân chủ có uy tín ở trong nước đã khuyến cáo phải thận trọng về những tuyên bố và hứa hẹn của những người cầm đầu chế độ toàn trị. Ngay cả chuyện Nguyễn Tấn Dũng kêu gọi Quốc hội sớm ra luật biểu tình TS A cảnh báo: 

"Nếu mà hiểu cả cái khía cạnh ấy nữa, thì cho đến bây giờ, có thể nói là chưa có cái gì thay đổi cả. Và cái chuyện đưa vào chương trình làm luật của Quốc hội, tức là mới đưa vào chương trình để làm luật, để chuẩn bị, thì có thể nó kéo dài, có khi cả 5, 7 năm, mà chưa chắc đã ra được cái luật. 

Thí dụ như Luật lập hội, cũng là cái quyền của công dân, được hiến định trong Hiến pháp. Nhưng Quốc hội mấy khóa, chứ không phải mấy phiên họp, thảo luận đi, thảo luận lại, đến mười mấy lần dự thảo, các hội thảo đủ thứ, nhưng sau rồi lại ỉm đi. Thế thì, rất có thể là Luật biểu tình này cũng có thể rơi vào tình trạng như thế."[ix]

Vì các sự kiện trong quá khứ của những người tiền nhiệm và của ngay chính họ cảnh báo mọi người không được phép nhẹ dạ tin những gì họ nói, không thể nhìn cục bộ như mấy anh sờ voi. Trái lại, phải có cái nhìn toàn cục để tổng hợp, khi đó mới nhận ra sớm và toàn bộ các ý đồ và thủ đoạn của nhóm cầm đầu chế độ độc tài toàn trị. 

Sự thận trọng và nghi ngờ này có căn cứ rõ ràng và đã được chứng tỏ ngay. Vì chỉ một ngày sau khi ông Dũng nhìn nhận quyền biểu tình của nhân dân để tỏ lòng yêu nước thì sáng Chủ nhật 27. 11 công an Hà nội đã phá ngay cuộc biểu tình và bắt giữ một ngày khoảng 20 người, trong đó có một số nhà báo và trí thức tên tuổi như nhà văn Nguyên Ngọc, Người buôn gió, TS Nguyễn Xâu Diện, nhà báo nữ Đoan Trang, LS Lê Quốc Quân….[x] Những người biểu tình cho biết, họ tụ tập để ủng hộ tuyên bố của ông Dũng nhìn nhận quyền biểu tình cũng như đề nghị Quốc hội nên ban bố luật biểu tình. 

Tiếp theo đó chiều ngày 29.11 ông André Menas-Hồ Cương Quyết, một người Việt gốc Pháp, cùng LS Lê Hiếu Đằng và một số người đã tổ chức chiếu phim "Hoàng sa VN – Nỗi đau mất mát" tại khu du lịch Văn thánh ở Sài gòn. Nhưng công an đã giải tán ngay, mặc dầu phim này đã được cựu Chủ tịch nước Nguyễn Minh Triết tán đồng và được bộ Ngoại giao đồng ý.[xi]

Những hành động đàn áp và phá cuộc biểu tình ở Hà nội và ngăn cấm không cho phiếu phim về Hoàng sa của công an liền ngay sau tuyên bố hùng hổ của Nguyễn Tấn Dũng về tranh chấp biển Đông và luật biểu tình đã cho thấy, hoặc Nguyễn Tấn Dũng không có uy tín cao trong nhóm cầm đầu, hoặc những lời tuyên bố và hứa hẹn của Nguyễn Tấn Dũng chỉ là đầu môi chót lưỡi nhằm xoa dịu và đánh lừa các giới đang rất bất mãn. Vì hai tướng Vịnh và Lịch đã thề với Bắc kinh trong các chuyến đi Bắc kinh chuẩn bị cuộc thăm Trung quốc của Nguyễn Phú Trọng là quyết ngăn cản các cuộc biểu tình chống Trung quốc. 

Một sự kiện rất thời sự khác giải thích tâm đen của những người cầm đầu chế độ. Trong các tuần qua đồng bào Công giáo ở nhà thờ Thái hà (Hà nội) lên tiếng đòi lại đất đai của Giáo hội đã bị chính quyền mượn mà không chịu trả. Cả Thành uỷ Hà nội lẫn Uỷ ban Nhân dân Hà nội đã không chịu trả lời thư yêu cầu cũng như không tiếp đại diện giáo sứ. Ngược lại lại ra lệnh cho công an dùng những tên côn đồ du đãng để tấn công… các buổi lễ cầu nguyện của giáo dân và một số người bị giam giữ. [xii]

Tất cả những hành động hoàn toàn phản dân chủ này của công an dưới quyền đều đi ngược với những lời tuyên bố của Nguyễn Tấn Dũng trước Quốc hội hay những lời hứa hẹn trong các dịp khác. Nhưng cho tới nay người đứng đầu chính phủ vẫn câm nín, im lặng một cách rất lạ lùng, mặc dầu đây là lãnh vực thuộc thẩm quyền và trách nhiệm của ông! 

Thái độ mâu thuẫn và và những việc làm mập mờ trong tranh chấp biển Đông của chính ông Dũng và nhóm cầm đầu hiện nay như thế nào? 

Không chỉ nhắm mắt và ngậm miệng trước các hành động đàn áp của công an, một số những sự kiện khác rất quan trọng vừa mới diễn ra chỉ ít ngày trước khi Nguyễn Tấn Dũng tuyên bố hùng hồn trước Quốc hội về tranh chấp với Bắc kinh. Điều cần chú ý là chính một số người trực tiếp dưới quyền của ông Dũng đã chủ động trong các việc này. 

- Trong kì họp của Quốc hội lần này ngày 21.11 (chỉ 4 ngày trước tuyên bố hùng hồn của Nguyễn Tấn Dũng) bộ trưởng Ngoại giao Phạm Bình Minh đã không dám trình bày công khai trước Quốc hội về dự án luật biển và vấn đề tranh chấp biển Đông. Trái lại, cuộc họp này lại chỉ được tổ chức kín không có sự tham dự của báo chí trong và ngoài nước. Nghĩa là chế độ vẫn tìm cách bưng bít dư luận về việc quan trọng này và dự luật về biển vẫn bị bỏ trong ngăn kéo.[xiii]

-Một sự kiện rất quan trọng khác giải thích thái độ thực sự của nhóm cầm đầu đối với Bắc kinh. Chiều 14.11 (chỉ 11 ngày trước khi Nguyễn Tấn Dũng tuyên bố hùng hổ trước Quốc hội) ông Nguyễn Duy Chiến, Bí thư đảng uỷ Ban cán sự thuộc bộ Ngoại giao, kiêm Phó Chủ nhiệm Uỷ ban Biên giới bộ Ngoại giao đã tổ chức một cuộc "báo cáo về tình hình biên giới" ở Đại học Hà nội. 

Trước hơn 400 giáo sư, giảng viên và sinh viên ông Chiến đã tuyên bố, việc Bắc kinh hai lần cho các tầu hải quân Trung quốc xâm phạm hải phận VN và ngăn cản các hoạt động kinh tế của VN vào đầu năm là "Yêu cho đòn cho vọt” của chế độ Bắc kinh. Nghĩa là nhóm cầm đầu Bắc kinh đã coi nhóm cầm đầu Hà nội là con cái trong nhà! Ông còn doạ nạt là không nên biểu tình chống Bắc kinh và khuyên "các Giáo sư, đảng viên và đoàn viên thanh niên cộng sản không được quên rằng, Trung Quốc và Việt Nam là hai quốc gia do các đảng cộng sản lãnh đạo, chúng ta cùng chung ông Tổ Mác Lê-nin." Phó Trưởng ban Biên giới còn nói, những điều ông nói là vấn đề "rất nhạy cảm" không ai được chụp hình. Đáng chú ý nữa là tấm bản đồ ông dùng trong buổi diễn thuyết lại là bản đố ghi chú bằng tiếng Anh, trong đó ghi thay vì "biển Đông" đã ghi "biển Nam Trung quốc".[xiv]

Đây là môt sự kiện không chỉ quái đản mà phải nói là kinh hoàng của một cán bộ cấp cao trong Đảng phụ trách Uỷ ban Biên giới của bộ Ngoại giao. Vì theo nguyên tắc tổ chức của ĐCSVN thì Bí thư đảng uỷ một cơ quan là người có tiếng nói rất quan trọng, tiếng nói quyết định trong đảng bộ. Tuy không phải là Uỷ viên Trung ương nhưng Nguyễn Duy Chiến đã được cử đứng đầu đảng bộ của bộ Ngoại giao. 

Cần để ý nữa là, trong nhiệm kì thứ hai làm Thủ tướng, căn cứ theo sự phân nhiệm trong chính phủ, Nguyễn Tấn Dũng còn bao thầu cả lãnh vực ngoại giao.[xv] Nghĩa là ông Dũng có thẩm quyền và trách nhiệm về các hoạt động ngoại giao của các cấp. (Có phải là muốn tranh dành quyền với Chủ tịch nước Trương Tấn Sang?). Nhưng cho tới nay, mặc cho những lời tuyên bố nhục mạ danh dự VN và danh dự của cả Đảng như thế, nhưng Nguyễn Duy Chiến không bị cách chức trong đảng và chính phủ. Đặc biệt nữa là, ông Dũng không có một kết án nào đối với những tuyên bố phản động, đầu hàng và việc làm sai lầm nghiêm trọng như thế của người dưới quyền! 

Nguyễn Tấn Dũng đánh bóng cho Bộ chính trị 1, nhưng đánh bóng cho mình 10! 

Nhiều giới ở trong Đảng và ngoài xã hội đặt câu hỏi, tại sao Nguyễn Tấn Dũng đã chọn vào thời điểm lúc này để đưa ra tuyên bố hùng hổ trước Quốc hội ngày 25.11? Ông muốn cứu Bộ chính trị hay đang tìm cách cứu mình? Bởi vì ngoài sự bất bình về sự nhu nhược của nhóm cầm đầu đối với Bắc kinh, nhân dân và rất nhiều đảng viên biết quí lòng tự trọng còn tỏ lòng bất mãn và khinh bỉ người cầm đầu chính phủ trong chủ trương gia đình trị ngày càng rất lộ liễu. 

Thật vậy, chỉ ít ngày trước khi Nguyễn Tấn Dũng tuyên bố hùng dũng trước Quốc hội về biển Đông và biểu tình thì báo chí trong nước đưa tin Nguyễn Thanh Nghị, con trai mới 35 tuổi của ông Dũng, ngày 11.11 được cử làm Thứ trưởng bộ Xây dựng và là người trẻ nhất trong nội các của ông Dũng, mặc dầu bộ này đã có tới 5 Thứ trưởng.[xvi] Trong việc này một động thái của Nguyễn Tấn Dũng làm người ta chú ý, thông thường từ trước tới nay Nguyễn Tấn Dũng vẫn kí giấy bổ nhiệm cấp thứ trưởng trong chính phủ. Nhưng lần này Nguyễn Tấn Dũng đã để Phó thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc làm thay. Có phải vì tránh tiếng bố cử con? Cũng như một số con cháu các cựu và uỷ viên đương nhiệm Bộ chính trị đưa con cháu vào các chức cao, Nguyễn Thanh Nghị vừa mới được bố vận động làm uỷ viên dự khuyết trung ương tại Đại hội 11 (1.2011). Điều dư luận quan tâm là bộ Xây dựng là cơ quan phụ trách các công trình xây dựng hạ tầng có liên hệ mật thiết tới các dự án với nước ngoài và các tổ chức quốc tế đầu tư và viện trợ cho VN. Tức là cơ quan này đang hái Dollar… 

Cũng trong chủ trương gia đình trị, vào đầu tháng 11 chỉ ít ngày trước khi Nguyễn Tấn Dũng cử con trai làm Thứ trưởng bộ Xây dựng thì báo chí quốc tế cho biết, Nguyễn Thanh Phượng (31 tuổi), con gái của Thủ tướng hiện đang làm Chủ tịch Hội đồng quản trị một công ti lớn về chứng khoán và bất động sản vừa được cử phụ trách thêm lãnh vực ngân hàng.[xvii] Tờ Financial Times của Anh còn cho biết, công ti của bà có "sự hậu thuẫn của một trong những ngân hàng quốc doanh lớn nhất tại Việt Nam" và liên hệ mật thiết với các Tập đoàn và Tổng công ti Nhà nước đặt dưới quyền trực tiếp của Nguyễn Tấn Dũng.[xviii] Mọi người đều biết, các tập đoàn và tổng công ti được Chính phủ ưu đãi mọi thứ từ vay tiền tới thuê đất tới….Điển hình như trong vụ Tập đoàn Vinashin, Nguyễn Tấn Dũng đã để thân tín tự do làm ăn bằng ngân sách của nhà nước, tức tiền thuế của dân, không có cơ quan nào dám ngăn cản. Mãi khi Vinashin nợ trên 86.000 tỉ đồng (4,5 tỉ USD) thì một số người mới bị bắt. Trong khi đó Nguyễn Tấn Dũng tuyên bố trước Quốc hội nhận trách nhiệm và Bộ chính trị cũng doạ sẽ không nương tay những người có trách nhiệm bất kể là ai. Nhưng ông Dũng vẫn nắm chức Thủ tướng thêm nhiệm kì 2 và đang cho các con vào các bộ hay các nơi hái ra Dollar! 

Một việc khác được dư luận trong và ngoài nước chú ý liên quan tới cách chọn người và dùng người trong Ban Chỉ đạo Trung ương phòng và chống tham nhũng mà chính Nguyễn Tấn Dũng làm Trưởng ban. Cụ bà Lê Hiền Đức trên 80 tuổi là một nhân sĩ có nhiều thành tích chống tham nhũng và đã được các tổ chức quốc tế có uy tín khen ngợi vừa viết bài tố cáo với tựa đề "Chỉ đạo phòng chống hay trực tiếp bao che, lấp liếm?"[xix] Bà là khách mời của Bộ Phát triển Quốc tế Anh và Đại sứ Anh ở VN tham dư cuộc họp của Thanh tra Chính phủ và Văn phòng Chỉ đạo Trung ương phòng và chống tham nhũng vào 14-15.11ở Hà nội. Trong bài quan trọng nói trên bà tường thuật cuộc họp này. Theo đó Phó Văn phòng chỉ đạoTrung ương phòng và chống tham nhũng Lê Văn Lân và Phó Thanh tra Chính phủ Trần Đức Lượng đã tìm mọi cách tồi tệ nhất ngay trong buổi họp trước mặt cả đại diện quốc tế để ngăn cản không cho bà phát biểu tố cáo về sự bất lực và bao che, lấp liếm của Ban Chỉ đạo Trung ương phòng và chống tham nhũng do chính Nguyễn Tấn Dũng làm Trưởng ban! 

Tóm lại, cảnh bất công xã hội đang trở thành tồi tệ nhất. Blogger Đào Tuấn đã so sánh giữa khi các quan tham và các cậu ấm cô chiêu thưởng thức "bát phở bạc triệu" thì các công nhân phải chịu "bữa cơm kèm berberin"

"Một ví dụ là những câu chuyện xã hội hàng ngày chứa đầy những nghịch cảnh: Cơm công nhân ăn kèm Berberin- một loại thuốc đi ngoài. Và dù "Lương bộ trưởng 40 năm mới mua nổi nhà thu nhập thấp” thì chỉ sau một nhiệm kỳ 4 năm, có quan chức đã xây được biệt thự."[xx]

Trong khi hàng triệu công nhân viên, đảng viên về hưu, thân nhân gia đình các liệt sĩ và thương phế binh phải hằng ngày đối đầu với vật giá leo thang chóng mặt! Giữa khi ấy Thủ tướng kiêm Trưởng ban Chỉ đạo Trung ương phòng và chống tham nhũng lại chỉ lo cất nhắc cho các con thêm quyền, thêm tiền, bao che cho các người dưới quyền bất tài bất lực và phủi trách nhiệm trước những sai lầm và thất bại nghiêm trọng gây thiệt hại cho công quĩ hàng tỉ Mĩ kim! 

Chỉ có ý chí và sức mạnh của nhân dân – Không thể tin vào thiện chí và các lời tuyên bố hùng hổ và bóng bẩy của những người cầm đầu chế độ toàn trị 

Những sự kiện dẫn chứng trên đây minh chứng điều gì: - Có phải thực sự Nguyễn Tấn Dũng và Bộ chính trị đứng về phía nhân dân chống lại sự xâm lấn của Trung quốc? Nguyễn Tấn Dũng đang nặng lòng vì dân vì nước hay chỉ vì địa vị bản thân và gia đình? 

Các sự kiện dẫn chứng trên đây chứng minh hai sự thực khách quan rất rõ ràng, mọi người đều có thể nhận ra được: 

1. Chính sự chống đối của nhân dân, đặc biệt là những cuộc biểu tình của thanh niên và trí thức, kiến nghị và các bài phân tích của các nhân sĩ và các nhà báo độc lập ở trong và ngoài nước tố cáo những thái độ nhu nhược với Bắc kinh và các chính sách sai lầm về kinh tế tài chính, cũng như các biện pháp đàn áp nhân dân của nhóm cầm đầu chế độ toàn trị đã gây tác động rất lớn trong xã hội và cả trong nội bộ Đảng. Khiến cho Bộ chính trị đã phải để Nguyễn Tấn Dũng ra Quốc hội công khai nói về tranh chấp biển Đông và hứa hẹn ban bố luật biểu tình. 

2. Sự thực khách quan thứ hai là, tuyên bố ngày 25.11 của Nguyễn Tấn Dũng chỉ là để đánh lừa nhân dân trước những khó khăn rất nan giải của chế độ toàn trị, nhằm xoa dịu những bất mãn của nhiều giới, từ việc cúi đầu trước Bắc kinh, bất lực trước các vấn nạn lạm phát, tham nhũng và suy đồi đạo đức, tới chủ trương gia đình trị của người cầm đầu chính phủ. Vì thế Nguyễn Tấn Dũng vá nhóm cầm đầu chế độ toàn trị đã chọn giải pháp tình thế để mua thời gian hòng cứu vãn nguy cơ sụp đổ của chế độ. 

Trong hoàn cảnh ngặt nghèo này nhóm cầm đầu chế độ toàn trị đã phải đưa Nguyễn Tấn Dũng ra tuyên bố nẩy lửa, một đặc tài của ông Dũng, để tìm cách xoa dịu lòng dân và rửa bộ mặt lem luốc hèn hạ. Chứ đây tuyệt nhiên không phải là ý riêng, hay sự bốc đồng của Nguyễn Tấn Dũng. Vì khi ông Dũng hùng hổ tố Trung quốc đánh chiếm Hoàng sa và ủng hộ luật biểu tình thì Nguyễn Phú Trọng, Trương Tấn Sang và Nguyễn Sinh Hùng đều có mặt. Nhưng đồng thời qua hành động này Nguyễn Tấn Dũng cũng muốn tìm cách rửa bộ mặt tham lam gia đình trị! Như thế để thấy, nhận xét của nhiều giới về lí do đằng sau tuyên bố hùng hổ của Nguyễn Tấn Dũng "không phải tự dưng" là hoàn toàn có cơ sở. 

Nguyễn Tấn Dũng kết án Trung quốc xâm chiếm các đảo của VN, nhìn nhận lòng yêu nước của nhân dân và kêu gọi nhân dân đoàn kết. Nhưng giữa khi ấy lại cấm cản, thậm chí còn bắt giam những người đi biểu tình, không dám cách chức những người dưới quyền trực tiếp đã làm nhục danh dự VN, thậm chí còn cất nhắc và bao che cho các con vào nắm các chức, các nơi đang hái ra Dollar. Tất các những việc làm và hành động này đã tự tố cáo Nguyễn Tấn Dũng, đã tự tố cáo nhóm cầm đầu CSVN chỉ muốn múa rìu qua mắt thợ, đánh lừa nhân dân, nhưng những tuyên bố bịp bợm không thể đánh lừa được ai! 

Hãy cảnh báo: Những lời hứa hay "Kết luận của Bộ chính trị" là quyết trừng trị các vụ tham nhũng động trời từ PMU 18 tới Vinashin…. kết quả như thế nào thì nay mọi người đều biết! Lời tuyên bố long trọng của Nguyễn Tấn Dũng khi nhận chức Trưởng ban Chỉ đạo Trung ương phòng và chống tham nhũng, cũng như lời hứa với tướng Võ Nguyên Giáp và các chuyên gia không để Trung quốc thực hiện dự án khai thác mỏ Bauxite ở Tây nguyên thực sự như thế nào thì các giới đều thấy rất rõ! 

Những sự thực trên đây khẳng định điều gì? Nay mọi người yêu nước càng ý thức cần có những cuộc biểu tình biểu giương lực lượng của hàng chục ngàn ở Hà nội, Sài gòn và nhiều thành phố lớn khác ở VN mới gây được sự chú ý, kính trọng và ủng hộ của dư luận thế giới và mới làm nhụt ý đồ xâm lấn của bá quyền phương Bắc, đồng thời mới phá tan được những chính sách phản động và sai lầm của nhóm cầm đầu chế độ độc tài toàn trị. 

Những người yêu nước đang ý thức được rằng, chỉ có can đảm dấn thân bằng chính sức mạnh của nhân dân, chứ không thể cứ ngồi chờ để được ăn bánh vẽ, hay những lời đường mật, hô hoán bề ngoài của bọn quan tham và đầu hàng! ♣ 


gửi Dân Làm Báo

___________________________________________________________

Ghi chú:

[i] . Video Clip trả lời của Nguyễn Tấn Dũng trong Chính phủ điện tử 25.11 
[ii] . Âu Dương Thệ"Những hệ lụy nguy hiểm cho VN sau chuyến đi Trung quốc của Nguyễn Phú Trọng !" trong http://www.dcvapt.net/thoisu/baithoisu2011/nptdibackinh.htm 
[iii] . Như trên 
[iv] . Thông báo Hội nghị Trung ương 3, Cộng sản 10.10 
[v] . BBC, RFI, VNN 11.-20.11 
[vi] . Đài Bắc kinh (BK)16-18.11; BBC, RFI 18-20.11 
[vii]. Quân đội Nhân dân 24.-30.10; TTXVN 30.10-2.11 
[viii] . Từ 28-30.11 Đinh Thế Huynh tham dự Hội thảo Lí luận lần thứ 7 giữa hai ĐCS VN và Trung quốc ở Giang tô. Đề tài thuyết trình của ông là ”Thực tiễn và một số kinh nghiệm của Đảng Cộng sản Việt Nam về công tác quần chúng"”, Bắc kinh 29.11, CS 1.12 
[ix] . RFI 29.11 
[x] . Nguyễn Xuân Diện Blog 27.11 
[xi] . Bauxite VN (BVN) 29.11 
[xii] . Bảo Giang, Tiếng chuông Thái hà, TTX Công giáo 24.11 
[xiii] . Tế nhị+18, Blog Đào Tuấn 21.11 
[xiv] . Người quan sát, Một cuộc thuyết giảng cho trí thức –Vụ cắt cáp tàu Bình Minh 2: "Yêu con cho đòn cho vọt”, BVN 17.11; Thư ngỏ gửi Đồng chí Bí thư Ban Cán sự Đảng Bộ Ngoại giao của Một nhóm đảng viên, BVN 1911 
[xv] . Quyết định về việc phân công công tác của Thủ tướng và các Phó thủ tướng chính phủ số 1476/QĐ-TTg, 25.8.2011 
[xvi] . BBC 11.11 
[xvii] . BBC 3.11 
[xviii] . Việt Nam: Thay đổi với bàn tay sắt, BBC 24.11 
[xix] . Blog Basam 18.11 
[xx] . Đào Tuấn, Bát phở bạc triệu và "bữa cơm kèm berberin”, Blog Quêchoa 30.11, từ Blog Đào Tuấn 

Mục Thời sự Tạp chí Dân chủ & Phát triển điện tử: 
Hiệp Hội Dân Chủ và Phát Triển Việt Nam
. Bookmark the permalink.

4 Responses to Đằng sau những lời tuyên bố "hùng hồn" của Nguyễn Tấn Dũng!

  1. www.ngonluan.de says:
    ÐẢNG TỰ DO DÂN CHỦ VIỆT NAM
    Freedom- Democracy Party of Vietnam
    ...
    Do những nhu cầu bức thiết và lâu dài cho công cuộc cách mạng Tự Do - Dân Chủ và phát triển đất nước đòi hỏi sự tập hợp và thống nhất những cá nhân có lòng yêu nước chân chính, thật sự có tâm huyết, trách nhiệm với Quốc gia với tương lai của Dân Tộc. Nhằm kêu gọi những nhân tài, hiền sỹ, những trí thức tiến bộ cùng đồng tâm, hiệp trí, chung tay, góp sức để xây dựng thành lực lượng lớn mạnh có tổ chức chặt chẽ và hoạt động hữu hiệu ở cả trong và ngoài nước.

    www.ngonluan.de (info)

  2. Nặc danh says:
    Đảng cộng sản việt nam ơi....
    bụng làm dạ chịu, phát biểu phân trần gì nữa đây?
    Nguyễn phóng Trụ ngu hết biết !!!

    Việt nam tiêu đời.

  3. Nặc danh says:
    dac diem? cua? che' do cong san? co' nhieu` dac diem? lam' ,phan? boi ,do? thua`...nguyen~ tan' dung~ so khi mat' quyen` luc ,co' khi chinh' cac' dong` chi' minh` se~ tieu diet minh` ,cho~ dua vung~ chac' nhat' la` nguoi` dan ,day la` hanh` dong vuot' ve nguoi` dan ,con` nhung~ hanh` dong bat' bo' dan` ap' se~ do? thua` cho cap' duoi' lam` sai ..voi' tinh` hinh` the' gioi' da so' cac' nuoc' dong nam chau a' noi' rieng deu` nga? theo my~ ,danh' hoi duoc dieu` nay`...de? tuong lai co' cho~ "ha canh' an toan`"....ngoai` ra con` chuyen? huong' du luan trong long` dang? cong san? va` nguoi` dan ve` vinashin ,ve` tien` polime...
  4. ChimGõKiến says:
    Cộng sản luôn luôn lừa dối và dạy người ta dối trá!- lời của TT Merkel.
    Những kẻ với chức vụ càng cao trong nhà nước cs, càng dối trá giỏi hơn ai hết, giống như những con yêu tinh đầu sỏ có nhiều phép thuật cao cường hơn những lũ lâu la ở dưới.
    NTD là một kẻ lừa bịp, dối trá như vậy.
    Như ông ta đã từng tuyên bố nếu không chống được tham nhũng thì sẽ từ chức. Nhưng nạn tham nhũng ở VN ngày nay sau hơn một nhiệm kỳ làm thủ tướng của ông không nhũng không giảm mà ngày càng trầm trọng hơn và tràn lan khắp nơi từ TW đến đại phương, từ giao thông y tế, đến giáo dục... Thực tế thì chính NTD đã bao che cho bọn tham nhũng sâu mọt bự ở các tổng CTNN này, và cả các địa phương. Chúng làm thất thoát nhiều tỷ Dolar của nhà nước, chúng khai thác và xuất khẩu lậu bừa bãi rất nhiều khoáng sản thô...còn làm đất nước đầm đìa trong nợ nần hơn 50% GDP. Tài sản của chúng hàng tỷ dolar, còn dân thì bị cướp đất trắng trợn, đói khát, lạm phát hơn 20%.
    Dối trá thật trắn trợn, lì lợm đến ngạc nhiên như ngài tt cp Vn là cỡ nhất thế giới hiện nay luôn! 

     http://danlambaovn.blogspot.com/2011/12