Saturday, December 7, 2013

Tàu Mưu Đồ Gì Khi Tạo «Vùng Phòng Không» ở Biển Hoa Đông ? Việt Nam Nhập Hội Đồng Nhơn Quyền, Một Món Quà Thâm Độc ? Hiến Pháp Việt Nam 2013, Bịp Dân Hay Bịp Quốc Tế ? - Phan Văn Song, TS

December 7, 20130 Bình Luận
1. Vùng Phòng Không Tàu 
Những ngày qua, tình hình Biển Hoa Đông bổng nóng bỏng hơn : những tin tức nhận được trên mạng, liên tiếp đăng tin những tuyên bố và hành động đơn phương rất « hung hăng » của Trung Quốc như : « Trung Quốc tuyên bố đã cử hàng không mẫu hạm Liêu Ninh xuống vùng Biển Đông để «nghiên cứu và diễn tập quân sự» trong lúc căng thẳng quốc tế ở Biển Hoa Đông vì chế độ « vùng phòng không » Bắc Kinh lập ra vẫn cao ».
Và tiếp theo là những tuyên bố hay hành động không kém phần « hiếu chiến » của các quốc gia láng giềng có hoặc đường biên giới, hoặc hải phận, hoặc tranh chấp chủ quyển đất đai, hải đảo với Tàu, như Nhựt Bổn, như Đại Hàn, như Phi Luật Tân, và kể cả anh Mỹ và anh Úc Châu tuy ở xa không có đường biên giới hải phận hay không phận cũng tỏ thái độ không bằng lòng : « Việc Trung Quốc đơn phương đưa ra quyết định lập « vùng phòng không » trên Biển Hoa Đông, chồng lấn lên vùng phòng không của Nhật Bản đã đẩy căng thẳng tranh chấp biển đảo giữa Tokyo và Bắc Kinh lên một nấc ». Tuy quyết định này đã gây bất ngờ cho nhiều nước đang có tranh chấp chủ quyền với Trung Quốc cũng như với cả Washington, vốn gần đây « xoay trục », muốn khẳng định sự có mặt ở khu vực Châu Á Thái Bình Dương, nên, để tỏ thái độ không bằng lòng đã khai pháo thăm dò cương quyết của Trung Quốc bằng cho hai chiếc đại oanh tạc cơ B52 bay dạo chơi trong vùng không phận mới của Tàu. Và Tàu im tiếng không trả lời bằng vũ lực hay hăm dọa gì cả, và được thế, cả Nhựt lẫn Đại Hàn vẫn thản nhiên cho máy bay « xâm phạm » vùng phòng không.   
Thực sự Trung Cộng muốn gì ?  Gây hấn với anh láng giềng cựu thù là Nhựt bổn qua cái việc tranh chấp đảo Sensaku hay Điếu Ngư ? Quá nhỏ để đi đến chiến tranh ? Nhưng bỏ qua, không được, vì quyền lợi kinh tế do khai thác dầu hỏa và khí đốt, và quan trọng hơn là mất mặt với dân Tàu nhà mình và thế giới, sau khi đã (lở) rầm rộ tung chiến dịch bài Nhựt qua những tuyên bố quá khích. Và …có dám đi đến chiến tranh không ? Hay khêu khích, tố phé, để  nếu xảy ra chiến tranh thì sẽ đổ thừa cho Mỹ Nhựt và Đại Hàn. Thực tình mà nói, bài Nhựt vào thời điểm nầy, một mặt,  cũng là lúc khá thuận tiện, với cơ hội là Nhựt Bổn đang có một chánh phủ Shinzo Abe hữu phái và đang dựng lại tinh thần quốc gia Showa, để tạo dư luận thế giới thuận về Trung Quốc. Thứ nữa, là Tàu cũng hy vọng chiến tranh sẽ làm suy sụp nước Nhựt đang trên tình trạng vực dậy sau bao năm suy thoái và đang lo chữa bệnh sau vụ Fukushima và sóng thần.Tuy nhiên, chiến tranh cũng không làm lợi gì cho Tàu. Trong cái thế đang xây dựng một đất nước hùng mạnh, chiến tranh là bẻ gảy cái trớn đương trên đà phát triển của chính Trung Quốc.
Trừ phi, trừ phi, … chiến tranh sẽ được dùng để giải quyết những lỉnh kỉnh nội bộ bên trong. Ngày nay, với một vẽ mặt bề ngoài tương đối mạnh về tập trung quyền lực, nhưng trái lại, về nội bộ, Trung Quốc đang ở trong cái thế chia rẽ và đấu tranh quyền lực. Các tỉnh lớn phía Đông, ven Biển,  điển hình là Thượng Hải,  phát triển quá nhanh quá mạnh, quá tiên tiến, bỏ xa các tỉnh phía trong lục địa và phía Tây, tạo một Trung Quốc bất đồng về phát triển, không thăng bằng về mặt xã hôi, và quan trọng và nguy hiểm hơn tạo bất hòa giữa các tỉnh miền ven biển và nội địa. Thực vậy, Trung Hoa không phải là một quốc gia hoàn toàn thuần nhứt, nếu chữ viết được thống nhứt, tiếng nói vẫn không thống nhứt được, thậm chí cả văn hóa,… thí dụ nhóm thoại ngữ 6 âm không đồng văn hóa với nhóm 4 âm (6 âm gồm Hoa Nam: quảng Đông, Quảng Tây với hai trung tâm văn hóa và thương mại lớn là Hong Kong và Quảng Châu). Ấy là chưa kể những tỉnh lớn phía Tây như Tứ Xuyên với Trùng Khánh hay các tỉnh Tây Bắc. Trung Quốc lúc nào cũng có truyền thống tiêu diệt văn hóa bản địa, để Hán hoá. Hán hóa lúc xưa thì dùng hệ thống tư tưởng Khổng Tử, Mạnh Tử, ngày nay thêm tư tưởng Mao Tsé Dông. Đặng Tiểu Bình là người đã vực dậy và xây dựng Trung Hoa tân thời ngày nay, nhưng có ai tôn thờ đâu ? chỉ tôn thờ Mao Tsé Dông vì Mao Tsé Dông cho chủ thuyết Hán. Và nhơn danh Mao… ở Tân Cương văn hóa Hán Khổng Mao đang xâm chiếm và diệt văn hóa Đông Thổ, người Duy Ngô Nhỉ gốc Thổ Nhỉ Kỳ, nói tiếng Thổ, đạo Hồi. Ở Tây Tạng, người Tàu và văn hóa Hán Khổng Mao cũng đã và đang xâm chiếm và tiêu diệt văn hóa Tây Tạng. Triều đại cuối cùng Trung Hoa gốc Mãn Thanh, ngày nay dân Mãn Thanh hoàn toàn tuyệt gốc, có người Mãn chăng đi nữa thì đã nay phải thay tên đổi họ để hoàn toàn hòa hợp vào người Hán, ấy là chỉ từ 1911 đến nay thôi. May cho người Mông Cổ, nếu người Mông Cổ còn có mặt trên địa cầu ấy là nhờ có Cộng Hòa Mông Cổ mà người Hoa vẫn tiếp tục gọi là Ngoại Mông (và vài người Việt Hán Ngụy vẫn tiếp tục bắt chước nói theo). Còn tất cả là Hoa hóa, Hán hóa cả. Tất cả công dân Tàu ngày nay là người Hoa, nhưng chưa hoàn toàn thuần tục Hán.
Trường hợp Việt Nam với một ngàn năm đô hộ Tàu, và hai ngàn năm văn hóa Tàu, chúng ta có cái may mắn là có ngõ thoát xuống phương Nam để tiếp xúc với văn hóa Chàm, Mã lai, Ấn độ. Chúng ta cũng có cái may mắn là trong vòng 200 năm, các Chúa Nguyễn ở Đàng Trong lơ là qua lại ngoại giao với Triều đình Trung Hoa. Càng may mắn hơn là các Chúa Nguyễn đưa Phật giáo làm quốc giáo, bỏ Nho giáo, giúp đở các người Hoa theo Nhà Minh chống Nhà Thanh nên trong vòng 200 năm xứ Đàng Trong chúng ta bớt ảnh hưởng Nho giáo và Văn hóa Tàu. Tiếc thay, các vị Vua Triều Nguyễn, hậu duệ các Chúa Nguyễn lại không tuân hành truyền thống gia đình, nhứt là bắt đầu từVua Minh Mạng, đã bị các Nho sĩ hủ lậu nhốt trong Cấm Thành, bịt tai bịt mắt, tác oai tác quái, diệt trưởng dựng thứ, để dễ bề Nhiếp Chánh, quân chủ độc tài (dưới thời Minh Mạng 1820 – 1820, 234 cuộc nông dân nổi dậy, trung bình 11 cuộc nổi dậy một năm; dưới Thiệu trị, 8 cuộc một năm. Tóm tắt lại trong 60 năm đầu cuộc Triều đại Nhà Nguyễn, 405 cuộc nổi dậy, chưa có Triều đại nào có nhiều cuộc nổi dậy như vậy. (Lê Thành Khôi, Histoire du Việt Nam, SudEstAsie, Paris 1982). Tóm lại cũng chỉ vì quan lại hủ nho mà Triều đình thối nát, nên mới đưa nước Việt Nam vào con đường mất nước, từ một nước Đàng Trong giàu có vững mạnh sang một quốc gia chư hầu nhà Thanh và cuối cùng thuộc địa Pháp. Hay chỉ là màn kịch ? Vì
Sau khi Tàu đơn phương tuyên bố « vùng phòng không », ngoài những tuyên bố phản đối, Huê Kỳ bèn phản pháp cho hai máy bay tổ chảng bành ky B 52, không muốn thấy cũng phải thấy, bay vào « vùng phòng phòng không Tàu » và Tàu nhắm mắt, ngãnh mặt làm ngơ, và sau khi bị dân chúng mình diểu cợt bèn ngượng ngùng tuyên bố : « Tui thấy chớ và tui còn thấy kỹ nữa » để chứng minh kỹ thuật ta ngon ! Và Đại Hàn cũng bay thử, Tàu cũng im. Ngày nay chưa biết Nhựt có dám chơi một chiếc may bay quân sự kamikazé chịu chơi chui vào xem Tàu dám bắn không ? Nhưng thật sự mà nói, lúc nầy đánh nhau, nếu đánh nhau thiệt, thì thằng u đầu, thằng cũng sức trán. Mà hai tay nầy đều là số hai số ba nghề buôn bán. Xếp sòng sòng cờ bạc chứng khoán thị trường Đông Nam Á, oánh nhau thì hai thằnh nhỏ Đại Hàn, Đài loan ngư ông hưởng lợi, và thêm thằng Xin ga po Tân Gia Ba nữa. Vì vậy thằng tui người viết nghĩ rằng, đây là trận chiến hù. Tàu thường chưởi Mỹ là Cọp giấy. Như thật sự Tàu là Cọp giấy. Cũng đửng quên quê hương Hát Bộ là Tàu. Lùng tùng Xà, Quan Công, Trung Cộng ra múa một đường Thanh Long Đao lã lướt, « ải ải ta đây …. ». Nhựt Bổn là Trương Phi cũng lã lướt một đường xà mâu, … « ý ý có ta đây ! » và cuối cùng Lưu Bị, Huê Kỳ tay vuốt râu xàng qua xàng lại, hai chiếc B52, cho bây cùng thấy và …lùng tùng xà … xáp lại chưn hình bộ ba trên sân khấu. Cắt cắt, tùng, tùng …xà ! ! !
Tóm lại đây chỉ là một tuồng hát bộ !
Nhưng vì Hát Bộ nầy Hò Quảng nên mới nói nhiều như vậy ! (Thằng tui, người viết thời thiếu thời sanh ở gần Đình Thành Công, hẻm Paul Bert, Tân Định, lớn lên đã biết coi cọp hát bộ nên xem hát bộ khá nghề !).
Tàu đang điệu võ dương oai, đem « tàu chở máy bay » ra Biển Đông đi sát mí Biển lớn, ý là dò hơi anh Mỹ, xem Obama, tuyên bố « xoay trục », xem Obama tuyên bố sẽ là Tồng Thống nhước Mỹ Thài Bình Dương có thiệt không ? Vì vậy phải đem Tàu « chở máy bay » đi thử lữa. Chúng tôi, người viết nói « Tàu chở máy bay » chứ không nói « Hàng Không mẫu hạm » hay « Tàu sân bay » gì cả, vì hai loại tàu sau là tàu chiến. Chiếc Liêu Ninh không có khí giới ! vô hại ! Cũng như B52 Mỹ bay xâm phạp « vùng phòng không » Tàu vậy, B 52 không võ khí. Vô thưởng vô phạt, chỉ đi có bài quyền lùng tùng xà, ải ải ta đây… ! Chả hại ai.
Nhưng quan trọng, trong tuồng hát, mọi người đều lên tiếng. Ba kép chánh đã đành. Philippines, Đại Hàn, cả Đài Loan, các tay lính phụ …  cũng « dạ, dạ tôi đây… ! » chạy một vòng quỳ gối chưn hình. Thậm chí trong cánh gà… các kép phụ,  Úc châu, Indônêsia, Mã lai Á cũng ơi ới reo hò. Riêng về Việt Nam, các bạn cố ngóng tai, im re. Việt Nam vẫn một mặt « cúi đầu dưới trướng », im hơi lặng tiếng, « liệu lời kêu ca » trước với thái độ cha mẹ ăn hiếp cả vú lấp miệng em của Tàu ! Nhưng Việt Nam ngày nay ngon lành mà, vì nhờ « món quà-cadeau » của thế giới, cho vào làm thành viên của Hội Đồng Nhơn Quyền Liên Hiệp Quốc. Nhưng coi chừng có thể là một cadeau empoisonné-một món quà thâm độc hại người đấy !
2. Việt Nam nhập Hội Đồng Nhơn Quyền
Tại sao Thế giới lại cho cái anh chàng tồi tệ về Nhơn quyền nầy vào Hhội Đồng Nhơn Quyền như vậy ? Thế giới có điên chăng ? Không ! Thế giới là một anh chàng đểu, đây là một bài học, cho Việt Nam và các quốc gia đồng lứa vào Hội Đồng Nhơn Quyền kỳ nầy, cho các anh vào  để cho các anh hiểu thế nào là Nhơn Quyền. Thế giới cho các anh làm thành viên Hội Đồng Nhơn Quyền với cái hy vọng-(một thái độ rất kẻ cả, loại cha mẹ nuông con-paternalisme protecteur tàn dư của những suy nghĩ thuộc địa da trắng-colonialisme de l’homme blanc đầy tự phụ kiêu căng-arrogance !)-mong  rằng những loại cadeaux rẻ tiền kiểu mề đay, huy chương vô thưởng vô phạt nầy, sẽ làm cho những quốc gia côn đồ, độc tài kiểu Việt Cộng và đồng lứa sẽ cải tà quy chánh, suy nghĩ lại và sẽ tự sửa mình (các quốc gia đồng lứa được lựa vào làm thanh viên Hội đồng Nhơn quyền Liên Hiệp Quốc kỳ nầy là Trung Quốc, Ả Rập Xê Út, Cuba…). Nói theo Tây, çà ne coûte rien, çà peut rapporter gros-không tốn gì cả, may ra có lợi !
Thật đúng là cái ngây ngơ của người Thiên Chúa Giáo da trắng tây phương âu mỹ, quan niệm rằng khi một con mèo được nuôi nấng tử tế, sống với người, ăn thức ăn pet-food do người thương nuôi cho, thì con mèo sẽ hết là con mèo, hết thèm ăn chuột. Và đưa mèo ở chung với đàn chuột với cái hy vọng vọng ràng mèo đàng hoàng sẽ không còn ăn chuột ! Nhưng than ôi ! đuổi cái bản chất đi, hắn sẽ trở lại tức thì-chasser la nature, elle revient au galop aussitôt ! Độc tài là bản chất của của các quốc gia côn đồ, kém dân chủ. Thật thà mà nói, thuật trị dân kiểu ‘dân chủ’ khó hơn là trị dân kiểu ‘độc tài’ ! Các giáo sư ‘thuật trị dân kiểu dân chủ’ gốc tây phương vẫn lay hoay từ hơn nửa thế kỷ qua và trên chục năm của thế kỷ nầy  để phá vỡ những bức tường, hay não trạng độc tài của các nước chậm tiến. Vừa tốn sức vừa tốn tiền, chi tiền chỉ là muối bỏ biển, chi công là công dả tràng, đem quân qua cứu người vừa bị thiệt hại vừa bị mắng là đi xâm chiến. Từ Huê Kỳ đến Pháp, Anh …đều bị mang tiếng xấu. Thậm chí đến cả người dân của các nước kém dân chủ, người được giải phóng, người được hưởng dân chủ cũng vẫn không hiểu dân chủ, lầm tưởng dân chủ là quyền lợi của giai cấp mình, có khi của cả cá nhơn hay gia đình mình, huống chi là những tay cầm quyền. Tiền của để xây dựng dân chủ tân tiến đều bị những nhóm cầm quyền tịch thu làm của riêng. Ăn cắp trắng trợn, đục khoét, tham nhũng, rút ruột công trình là những tệ nạn của những xã hội kém phát triển trên toàn thế giới. Vì vậy Nhơn quyền chỉ là một ‘củ cà rốt rẻ tiền’ hơn để quảng bá một trật tự mới với một quan niệm dân chủ ‘light’ nhẹ nhàng hơn ! Và những món quà-cadeaux, kiểu thành viên các cơ quan quốc tế  nầy chẳng qua là những cái vuốt ve, xoa đầu của các chủ nhơn ông tài phiệt thế giới để…có những đệ tử ngoan hiền phục vụ lợi ích của mình.
Ngày nay, khoa ngữ nghĩa học-le dialectique đã được vào ngành khoa học chánh trị- sciences politiques, Nhơn quyền ở đây được sử dụng như một dialectique thôi ! Nó là chỉ là một phương tiện chánh trị-un moyen politique, để …mua chuộc, thoa dịu, mở một thị trường … vân vân…
Trung Quốc hung hăng ? đưa vào quỷ đạo nhơn quyền tử tế sẽ dễ gần gủi nói chuyện hơn, Việt Nam côn đồ ? với những cadeaux như vào WTO, vào APEC, … sẽ được xem như người lớn, có trách nhiệm, biết tự trọng, có ngoại hình từ nay, tử tế, tóc tai chải chuốt, cổ mang cà vạt, mình mặc áo vét, chơn đi giầy tây, may ra sẽ dễ dàng tiếp xúc, dễ bảo hơn, Ả Rập Xê Út hay Cuba cũng rứa  thôi, xêm xêm cả …). Nhớ ngày xưa ta trọng cái ô và cái áo the thâm thế nào, thì bây giờ ta quý cái complet, cà vạt, cái i phone thế ấy !  Còn thật sự các quốc gia ấy có tôn trọng Nhơn quyền hay không ? Tùy. Tùy định nghĩa, tùy suy nghĩ, tùy văn hóa …Ả Rập Xê Út vẫn chặt tay kẻ trộm, chặt đầu và bêu đầu kẻ cướp giữa chợ, hay ném đá đàn bà ngoại tình ?  ấy là phong tục văn hóa đặc biệt phải tôn trọng tín ngưởng. Trung Quốc Việt Nam có bắt nhà báo, bắt người bất đồng chánh kiến ? ấy là văn hóa Á đông, Khổng tử ‘Quân, Sư, Phụ’, người trên nói kẻ dưới nghe, cải lại là có tội, Đảng là Vua, vì vậy phải Trung với Đảng như Trung với Quân (Vua), và chỉ Hiếu với Dân vì dân chỉ là cha mẹ (Phụ) thôi ! Với lý luận như vậy, phương Tây âu mỹ càng khe khắc bao nhiêu với văn hóa xã hội của mình, với bảo vệ những xâm phạm nhơn quyền từ quyền thai nhi trong bụng mẹ (luật chống phá thai) đến bảo vệ quyền được thay đổi luật thiên nhiên (cho phép hôn phối các đồng tình đồng giới), lại càng dễ dải, thông cảm, gần như đồng lỏa với quan niêm nhơn quyền cổ hủ của Đông phương, từ Trung Đông Hồi giáo đến Đông Á Khổng Giáo.
Quan niệm nhơn quyền tây phương ngày nay càng ngày càng phong phú mở rộng, đem cái ngôn, cái luận, cái suy nghĩ cá nhơn, cái đặc thể con người làm trọng tâm, trong khi ấy,  quan niệm nhơn quyền các quốc gia Trung và Đông Á châu hay các quốc gia chậm tiến đều vẫn bị gò bó trong tư tưởng văn hóa tập thể, gia đình, cộng đồng, làng xã, cột buộc con người trong suy nghĩ chung của các tập tục, phong tục cổ truyền hay… quy chiếu trong các cương lĩnh trong đoàn thể trong đảng phái, hay trong truyền thống kinh kệ, giáo lý của các tôn giáo, giáo điều, quy ước, khăn trùm đầu, râu tóc, đầu trọc, nam nữ cách ly, chồng đi trước, vợ đi sau, trọng nam khinh nữ…Nói tóm lại, ngày nay, mặc dù thế giới đại đồng toàn cầu hóa, nhưng Đông và Tây vẫn chứ hoàn toàn gặp nhau, Nam và Bắc vẫn còn hai thái cực.
Càng toàn cầu hóa vật dụng, từ quần jean Levi’s, nước uống Coca, giầy bố Nike hay Converse, áo thun ba lỗ đầy nhản hiệu, não trạng phong tục văn hóa càng xa cách. Càng ngày càng cọ sát với văn minh tân thời âu mỹ, từ cell phone, xe hơi, máy bay hay ngay cả dụng cụ chiến tranh, xe tăng, tầu lặn,  súng AK,… phong tục, nếp suy nghĩ, văn hóa càng bị đụng chạm mạnh, một cái đụng chạm-choc về văn hoá, từ những tập tục gia đình, lấy chồng lấy vợ cùng làng cùng xứ, đến  tập quán tôn giáo… lại không được cởi mở mà lại còn càng ngày càng quá khích hơn, các cộng đồng di dân tỵ nạn xứ người đáng lý hội nhập-intrégration, xen tháp-insertion, càng ngày lại càng mở những ghettos-trại tập trung từ suy nghĩ đến phong tục ăn uống, ngay nơi xứ người. Người ăn chay, từ trai giới Phật giáo, Halal Hồi giáo, đến Kasher Do thái càng ngày càng đông, chưa kể những đạo kiêng đạo cấm, đạo cử, đạo nên …ăn cái nầy, cử ăn cái kia, ăn cái nọ nên thuốc, nên ăn bio, cử hút thuốc, cử uống rượu… Tóm lại đạo sợ, ăn sai sợ Chúa phạt, Phật rầy, Allah quở, Jéhovah la ! Ăn béo, ăn thịt sợ mập, sợ mỡ, ăn ngọt sợ tiểu đường, ăn muối sợ xơ tim …nhưng chưa bao giờ nhơn loại sống lâu như vậy, và chưa bao giờ nhơn loại bệnh nhiều như vậy vì tiêu thụ một số thuốc khổng lồ, tây y hay đông y, chưa bao giờ con người diệt chủng hằng loạt sanh vật để trị bệnh như lúc nầy từ con tê giác sắp sửa tuyệt chủng vì chiếc sừng, con cá mập sắp tiêu tùng vì cái vi, con cá ngựa-hyppocampe và nhiều nữa…! Thật là một nghịch lý !    
Nói tóm lại, tất cả những hội đồng quốc tế, các cơ quan quốc tế đều là những bề ngoài ngoại giao cả. Mà hể nói đến ngoại giao là phải nghĩ đến tương quan lực lượng. Mà cái so sánh tương quan lực lượng ngày này là SỢ, và KẺ THÙ. Vì Sợ và Kẻ Thù nên các quốc gia chậm tiến ngày nay đều là độc tài. Bản Hiến Pháp mới 2013 của Việt Nam Cộng sản cũng được xây dựng trên suy nghĩ ấy.
3. Bản Hiến Pháp Việt Nam 2013 
Sau gần một năm trời  chiến dịch hỏi ý kiến, mở tham luận, bản Hiến Pháp 2013 được Quốc Hội Việt Nam biểu quyết thuận gần 100 %. Thật là Tạo ngọn núi đẻ ra một con chuột lắc- La montagne a pondu une souris. Biểu diễn suốt một năm để lập trò chơi dân chủ, để cuối cùng chỉ sao chép bản Cương lĩnh của Đảng Cộng sản Việt Nam biến  thành bản Hiến Pháp Việt Nam.
Trò chơi Dân chủ nầy đã bịp được quốc tế : Một năm tham khảo nói chuyện với dân, Việt Nam thật là dân chủ ! Nhưng trò chơi dân chủ nầy có bịp được dân Việt Nam không ? Chúng tôi nghĩ rằng không, những người Việt Nam khôn ngoan yêu nước không ai trả lời cả. Có những ai đó trả lời, thât sự chỉ là những nhóm người « đầu tư » vào một tương lai nào đó ? ! có người tham luận ? cũng có,  như ng thâậ t sưự  chỉ  là  « đưa tay », « đăng ký », nói theo từ Cộng sản, nói theo the ta là « ghi danh, xí chổ » cho một tương lai nào đó. Tóm lại, chỉ là những cử chỉ  « xin cho » với nhà đương quyền, vì « chả nhẽ phe ta « chầu rìa »  mãi thế nầy ? – họ ăn no cũng có ngày họ nhả cho phe ta chứ - ! Nhưng thiên hạ lầm cả. Đảng Cộng sản không bao giờ tự động đi cả. Toàn dân hãy đứng lên đuổi họ dị. Ukraine đã làm Cách Mạng Hoa Hồng một lần rồi, nay dân chúng Ukraine tiếp tục làm nữa. Chỉ để đuổi tham nhũng, độc tài, vô tích sự đi thôi ! Và lấy lại quyền tự quyết cho Nhơn dân.
Chừng nào Việt Nam?
Mong lắm!
Hồi Nhơn Sơn, tháng 12 2013.
Phan Văn Song 

Người hùng bất bạo động Nam Phi : Nelson Mandela

Thứ sáu 06 Tháng Mười Hai 2013
Nelson Mandela (1998)
Nelson Mandela (1998)
Tú Anh RFI
“Nelson Mandela, người con yêu của đất nước đã từ trần”. Tin buồn này mà toàn dân Nam Phi chờ đợi trong lo âu đã được Tổng thống Jacob Zuma thông báo vào đêm 05/12/2013. Biểu tượng của hòa bình và hòa giải dân tộc, cựu tù nhân chính trị, Tổng thống đầu tiên của Nam Phi đa sắc tộc1994-1999, Nobel Hòa bình 1993, đã thanh thản ra đi, thọ 95 tuổi, để lại niềm thương tiếc cho Nam Phi và khắp địa cầu...
Cũng như Thánh Gandhi đã thành công tại Ấn Độ, cuộc đấu tranh bất bạo động của Nelson Mandela dù trải qua hơn 26 năm tù, cuối cùng đã chuyển hóa được chế độ da trắng kỳ thị, đem lại dân chủ hài hòa cho Nam Phi.
Theo Ahmed Kathrada, 85 tuổi, 25 năm tù chung với Nelson Mandela thì ông « luôn luôn là nguồn cảm hứng của những người yêu chuộng và tranh đấu cho tự do. Trong thập niên 1960, với án tù chung thân, Nelson Mandela vẫn giữ được ngọn lửa hy vọng và chuyển ngọn lửa này cho bạn đồng tù vì mục tiêu của cuộc tranh đấu là chính đáng ».
Nelson Mandela đã lao vào cuộc tranh đấu chống bất công từ thời niên thiếu. Một lần bị trục xuất khỏi đại học vì tham gia phong trào sinh viên biểu tình, nhưng cuối cùng, năm 24 tuổi tốt nghiệp cử nhân luật. Hai năm sau, 1944, ông gia nhập tổ chức Hội nghị Dân tộc Phi châu.
Khi đảng Dân Tộc của chính phủ da trắng ban hành chính sách phân biệt chủng tộc Apartheid năm 1948, Nelson Mandela và tổ chức Hội nghị Dân tộc Phi châu phát động phong trào kháng chiến chống kỳ thị với hệ quả là ba lần ông bị bắt giam.
Ba lần bị kết tội « phản bội » và « âm mưu lật đổ » chính quyền, được tha bổng năm 1961, bị kết án 5 năm khổ sai năm 1963, án chung thân năm 1964 cùng với 7 chiến hữu.
Sau 26 năm tù kỷ lục, năm 1990, ông được tự do. Tổng thống Nam Phi lúc đó là F.W. de Klerk, cùng với sự dấn thân tích cực của Đức Cha Desmond Tutu và Giáo hội Anh Giáo Nam Phi, đã hòa giải với đối lập, dứt khoát lật qua trang sử kỳ thị, giải tỏa lệnh cấm tổ chức Hội nghị Dân tộc Phi châu và trả tự do cho « người tù thế kỷ ».
Năm 1993 đương kim Tổng thống và Tổng thống tương lai Nam Phi cùng nhận giải thưởng Nobel Hòa bình. Một năm sau Nelson Mandela đã đắc cử Tổng thống một cách vẻ vang trong cuộc đầu phiếu bình đẳng đầu tiên năm 1994.
Ngọn lửa hy vọng của Nelson Mandela, như bạn đồng tù Ahmed Kathrada mô tả, không giới hạn bên trong Nam Phi mà còn lan tỏa khắp thế giới tạo thành niềm tin và gương sáng cho nhiều thế hệ tranh đấu khác.
Được tin ông qua đời, từ Liên Hiệp Quốc, Tổng thư ký Ban Ki-moon nhận định : Nelson Mandela là « tấm gương chiến đấu cho tự do, cho công lý và nhân loại, là nguồn cảm hứng của thế giới ».
Để tìm hiểu thêm Nelson Mandela đã sống như thế nào và về tấm gương sáng này, RFI đặt câu hỏi với Giáo sư Đoàn Viết Hoạt, cựu phụ tá viện trưởng viện đại học Vạn Hạnh Sài Gòn, cựu tù chính trị .
Cũng như Nelson Madela, từ năm 1976 cho đến khi định cư tại Hoa Kỳ năm 1998, Giáo sư Đoàn Viết Hoạt hai lần ngồi tù với hai bản án tổng cộng 32 năm tù với tội danh « tuyên truyền chống nhà nước xã hội chủ nghĩa ».
Giáo sư Đoàn Viết Hoạt được nhiều giải thưởng quốc tế : Giải Tự do báo chí quốc tế 1993, Giải Nhân quyền Robert F. Kennedy 1995 và Giải Bút vàng Tự do năm 1998.
Bài phỏng vấn được thực hiện trong bối cảnh toàn dân Nam Phi đang chuẩn bị đón tin buồn vào tháng 6 năm nay.
Giáo sư Đoàn Viết Hoạt :
« Ông Mandela là gương mẫu cho những người đấu tranh bất bạo động cho một lý tưởng. Trong 27 năm tù, ông luôn luôn duy trì ý chí, lý tưởng của mình dù tình hình trong tù như thế nào. Đó là một tấm gương lớn cho người đấu tranh. Khi dấn thân tham gia tranh đấu thì chuyện tù đày khó có thể tránh được cho nên lúc nào cũng phải sẵn sàng. Giai đoạn đặc biệt khi ra nhà tù là ông luôn luôn không có sự căm thù nào. Ông đấu tranh không phải với tinh thần thù hận mà với tinh thần hòa giải với những người mà ông bắt buộc phải cùng làm việc để đưa Nam Phi vào giai đoạn mới… ».
Liên Hiệp Quốc đã chọn ngày 18/07 hàng năm kể từ năm nay 2013 để vinh danh cuộc đời tổng thống da màu đầu tiên của Nam Phi Nelson Mandela.

Bác sĩ Nha khoa Nguyễn Đắc Diên Thông Báo Công Khai Từ Bỏ Đảng Việt Cộng

clip_image002Thành phố Hồ Chí Minh ngày 6 tháng 12 năm 2013
Hưởng ứng lời tuyên bố từ bỏ Đảng của Luật gia Lê Hiếu Đằng và nhà báo, TS Phạm Chí Dũng, tôi, Nguyễn Đắc Diên, Bác sĩ Nha khoa, đảng viên, số hiệu thẻ đảng 3444669, THÔNG BÁO CÔNG KHAI từ bỏ Đảng Cộng sản Việt nam.
Xuất thân trong một gia đình có truyền thống chống các kiểu thực dân và áp bức, sau 1954 tuy sống ở đô thị miền Nam nhưng gia đình tôi là cơ sở CM nội thành, đã được tặng thưởng Huân Chương Kháng Chiến Hạng Nhất theo QĐ số 801/HĐNN, có Giấy Chứng Nhận Người Có Công Với Cách Mạng. Thế nên đã một thời, tôi cũng từng tràn đầy nhiệt huyết với khát vọng đồng hành cùng Đảng xây dựng một đất nước công bằng dân chủ và văn minh.
Song tất cả những gì mà Đảng Cộng sản đã thể hiện từ ngày Bắc Nam thống nhất khiến tôi đi từ thất vọng đến thất vọng khác.
Tôi không tin Đảng sẽ dẫn dắt dân tộc cập được bến bờ vinh quang bằng các cương lĩnh kiểu như cương lĩnh 1991, hiến pháp 2013. Bởi đó là những cương lĩnh u ám, những hiến pháp tiểu xảo.
Với thỏa ước Thành Đô 9/1990, Đảng đã đánh mất cơ hội ngàn vàng trong sự nghiệp bảo toàn chủ quyền và sự toàn vẹn lãnh thổ khi sống cạnh một nước lớn có tiền sử hàng ngàn năm áp chế dân tộc Việt.
clip_image002
clip_image004
Thay vì theo đường quan mà cộng đồng thế giới văn minh đã khai phóng để đi, Đảng lại liên tục quàng vào bụi rậm. Câu châm biếm “Đảng tiên phong đi trước, nhân dân tiếp bước theo sau, dân hỏi Đảng đi đâu, Đảng lầu bầu: đang định hướng” là hình ảnh vừa bi vừa hài, nhưng mà thực và sống.
Khi vào Đảng tôi đã từng thề, rằng tuyệt đối trung thành với Đảng. Nay, tôi thà phản bội lời thề trung thành với Đảng còn hơn phải theo Đảng mà phản bội lại quyền lợi dân tộc, dân sinh, dân chủ, dân quyền mà lẽ ra dân tộc tôi phải được hưởng từ 38 năm về trước.
Nhưng rồi có thể một ngày nào đó, khi Đảng thực sự hoàn lương, tôi lại phấn đấu xin vào Đảng.

Bs. Nguyễn Đắc Diên
ĐT: 0914002424
(Tác giả trực tiếp gửi cho BVN)

One Response to Bác sĩ Nha khoa Nguyễn Đắc Diên Thông Báo Công Khai Từ Bỏ Đảng Việt Cộng

Hoan nghênh Bs. Nguyễn Đắc Diên.

VIỆT NAM - Mạng lưới blogger Việt Nam hoạt động nhân ngày Quốc tế Nhân quyền

 Thứ bảy 07 Tháng Mười Hai 2013
Lễ đốt nến do Liên hiệp quốc tổ chức nhân ngày thông qua Bản tuyên ngôn quốc tế về nhân quyền - Reuters
Lễ đốt nến do Liên hiệp quốc tổ chức nhân ngày thông qua Bản tuyên ngôn quốc tế về nhân quyền - Reuters

Trọng Thành RFI
Ngày Quốc tế Nhân quyền 10/12 năm 2013 là một dịp đặc biệt đối với Việt Nam, sau khi Việt Nam lần đầu tiên được bầu làm thành viên Hội đồng Nhân quyền của Liên Hiệp Quốc. Nhân dịp này, Mạng lưới blogger Việt Nam – một nhóm do hơn 100 blogger chủ trương, được thành lập hồi tháng 7/2013 – kêu gọi tổ chức một số hoạt động quảng bá các giá trị nhân quyền, độc lập với các hoạt động dưới sự điều hành của Nhà nước.

Hai hoạt động chủ yếu dự kiến sẽ diễn ra vào ngày mai 08/12 tại Hà Nội và thành phố Hồ Chí Minh. Riêng sáng nay, tại Nha Trang, một nhóm thành viên của Mạng lưới blogger Việt Nam đã tổ chức kỷ niệm ngày Quốc tế Nhân quyền bằng cách phát các tài liệu về nhân quyền trực tiếp đến người dân.
Từ Nha Trang, blogger Phạm Văn Hải mô tả diễn biến của hoạt động sáng nay :

Blogger Phạm Văn Hải
 
07/12/2013
 

Về hoạt động ngày mai 08/12 tại Sài Gòn, blogger Phạm Lê Vương Các cho biết :

Blogger Phạm Lê Vương Các
 
07/12/2013
 
 
Các tin bài liên quan
Báo cáo viên LHQ kêu gọi tự do ngôn luận ở Việt Nam
Lập Hội đồng thúc đẩy nhân quyền ở Việt Nam để chấm dứt việc đánh tráo khái niệm
Nhân sĩ trí thức Việt Nam kiến nghị lập Hội đồng thúc đẩy nhân quyền
Vào Hội đồng Nhân quyền: Một thách thức lớn với Việt Nam
Vào Hội đồng Nhân quyền, liệu Việt Nam cởi mở hơn ?
Hội đồng Nhân quyền Liên Hiệp Quốc sẽ chấp nhận Việt Nam?
Dù bị chỉ trích, Việt Nam vẫn ứng cử Hội đồng Nhân quyền
Mạng lưới blogger Việt Nam tiếp tục vận động quốc tế
Mạng lưới Blogger Việt Nam chỉ trích phiên xử Đinh Nhật Uy
Việt Nam : Đón đại diện blogger chuyển Tuyên bố 258 ra quốc tế trở về
Mạng lưới blogger Việt Nam yêu cầu Nhà nước sửa luật để gia nhập Hội đồng Nhân quyền LHQ
tags: Nhân quyền - Việt Nam

ĐIỂM BÁO RFI: NAM PHI - Nelson Mandela bất tử về với cõi vĩnh hằng + Biểu tượng của hòa giải + Nelson Madela hy sinh gia đình, dấn thân cho sự nghiệp + Lãnh đạo đối lập Ukraina được lắng nghe nhất

Thứ bảy 07 Tháng Mười Hai 2013
Học sinh Johannesburg tỏ lòng kính trọng với lãnh tụ Nelson Mandela - REUTERS /Sibongile Ngalwa
Học sinh Johannesburg tỏ lòng kính trọng với lãnh tụ Nelson Mandela - REUTERS /Sibongile Ngalwa

Anh Vũ
Cái tên Nelson Mandela xuất hiện đầy kín trên trang nhất các báo Pháp ra ngày cuối tuần này, đi kèm theo là vô số cụm từ trân trọng, xúc động nhất có thể để dành cho cựu tổng thống da đen đầu tiên của Nam Phi, nhân vật huyền thoại của cuộc đấu tranh chống chế độ apartheid, vừa từ trần hôm qua tại Pretoria thọ 95 tuổi.

Lãnh tụ của người Nam Phi đã về với cõi vĩnh hằng vì tuổi cao sức yếu đã gây xúc động mạnh trên toàn thế giới. Hôm qua, hầu hết các kênh truyền hình, phát thanh lớn của Pháp đều dành những chương trình đặc biệt để bày tỏ xúc động sự ngưỡng mộ đối với sự nghiệp và con người Nelson Madela, hôm nay đến lượt các tờ báo in của Pháp thể hiện tình cảm của mình. Hầu hết các tờ báo đều dành quá nửa số trang để nói về nhân vật huyền thọai của cuộc đấu tranh chống phân biệt chủng tộc vì hòa giải dân tộc của Nam Phi.
Trên nền đen phủ kính, nhiều nhật báo chính của Pháp hôm nay đăng chân dung khổ lớn của Mandela đi kèm với những hàng ngắn gọn chứa đầy cảm xúc như « Một con người tự do » của Libération, « Số phận của chính nghĩa » của La Croix hay « Mandela, nhà đấu tranh cho tự do » của Le Monde.
Nhật báo Le Monde đã có mặt trên các sạp báo từ chiều hôm trước thì dành hẳn một ấn bản phụ 8 trang để nói về Nelson Mandela. Lấy tiêu đề « Sức mạnh không cưỡng lại của bất bạo lực », xã luận của Le Monde viết : « Ngôn từ thần tượng xuất hiện một cách tự nhiên khi người ta nhắc đến cuộc đời của Nelson Mandela. Về mơ ước, ông đã thực hiện được, đó là đánh đổ chế độ apartheid, một hệ thống tàn bạo đàn áp đa số sắc dân da đen của Nam Phi.
Về khả năng chống chọi của mình, ông đã dùng nó để phục vụ cả một dân tộc ». Với Nelson Mandela « tự do không đem ra mặc cả mà chỉ có một người tự do có thể thương lượng ». Chính vì thế mà khi đang bị cầm tù ông đã từ chối điều kiện của chính quyền đòi ông chấm dứt họat động chính trị để đổi lấy tự do cho cá nhân. Tờ báo nhấn mạnh đến « thông điệp » của mà cuộc đời và sự nghiệp của Mandela để lại, đó là « sức bền bỉ không gì lay chuyển của một con người có thể đưa đến tự do cho cả dân tộc dưới ngọn cờ bất bạo lực và hòa giải ».
Với Le Monde, Mandela là hiện thân cho « sức mạnh của một lãnh đạo tinh thần có khả năng giữ vững mục tiêu và lôi cuốn một tập thể vượt qua đau thương để đi tới đích cuối cùng (....) Ước vọng có được phẩm giá và những giá trị phổ quát đã hóa thân thành sức mạnh vượt lên những trở ngại tồi tệ nhất ».
Nhật báo Libération thì nhấn mạnh nhiều hơn đến khía cạnh hòa giải dân tộc Nam Phi của con người Nelson Mandela. Xã luận của Libération nhận thấy, trong nhiều thập kỷ đấu tranh và bị tù đầy, Mandela đã thể hiện ước vọng của chính mình và của những người da đen Nam Phi. Ông đã dấn thân vào cuộc đấu tranh vì phẩm giá của người da đen vì sự nghiệp giải phóng dân tộc và vì những quyền căn bản của con người.
Khi cuộc đấu tranh đó đã tới đích, lẽ thường thấy người ta vẫn hay quay ngược lại trả thù đối thủ đã áp bức mình thì Mandela lại chủ trương tha thứ để hướng tới đoàn kết mọi cộng đồng người Nam Phi. Libération cho đây là « hành động anh hùng ». Libération kết luận : dành cuộc đời cho sự nghiệp đấu tranh vì quyền con người, Nelson Mandela sẽ là một « một vĩ nhân cuối cùng » của thời đại ngày nay.
Trong khi đó Le Figaro nhận định, một con người như Nelson Mandela từng gây ấn tượng mạnh đối với từ Fidel Castro đến Giáo hòang Jean-Paul II, Đức Đạt Lai Lạt Ma hay Tổng thống Barack Obama thì hẳng không phải là con người bình thường được. Nhưng theo Le Figaro, nhân dân Nam Phi không muốn lãnh tụ của họ là một « vị thánh mà chỉ muốn ông là một con người vĩ đại ».

Biểu tượng của hòa giải

Trong « dòng thác » các bài viết, phỏng vấn để tưởng nhớ tới vị anh ùng dân tộc Nam Phi, La Coix có bài « Nelson Mandela, một biểu tượng hòa giải của thế giới » điểm lại cuộc đời phi thường của nhà đấu tranh vì tự do của Nam Phi, một tấm gương lớn cho cả thế giới.
Nhật báo Công giáo La Coix ghi nhận : Từ nhiều năm nay, Nelson Mandela luôn luôn dẫn đầu các nhân vật có uy tín nhất trên cả hành tinh. Trên thế giới, giờ đây có không biết bao nhiêu con đường, quảng trường hay trường học mang tên ông. Là nhân vật huyền thoại trong suốt 27 năm bị cầm tù, theo đánh giá gần như nhất trí hoàn toàn của dư luận thế giới, Nelson Mandela là hiện thân của cuộc đấu tranh bất bạo động chống lại áp bức.
Bên cạnh nhiều bài viết tái hiện lại cuộc đời đấu tranh không ngừng nghỉ của Mandela vì quyền con người, Liberation có bài mang tựa đề « Cốt lõi của huyền thoại ». Theo tờ báo : « Tứ một luật sư trẻ đến nhà chỉ huy quân sự, từ một tù nhân không chịu khuất phục cho đến khi trở thành một vị tổng thống của một quốc gia hòa hơph, Nelson Mandela đã tự viết lên huyền thoại của chính mình ». Huyền thoại đó đồng thời cũng là một tấm gương cho Nam Phi và cả thế giới noi theo. Chính bản thân Mandela khi còn làm tổng thống đã từng phát phiểu : « Sau Mandela, cuộc sống vẫn tiếp tục ».

Nelson Madela hy sinh gia đình, dấn thân cho sự nghiệp

Cũng nhân sự kiện này, Liberation còn quan tâm đến một nhân vật chiếm phần không nhỏ trong cuộc đời đấu tranh của Nelson Mandela, đó là người vợ đầu tiên của ông bà Winnie Mandela, một người từng có vị trí quan trọng trong trong cuộc đấu tranh của chồng trong những năm 1980.
Theo Libération, bà Winnie Mandela là người đã góp phần không nhỏ tạo nên thần tượng cho cả đất nước Nam Phi trước khi lui vào sống ẩn dật bởi những vụ bê bối. Năm 1980, bà là người đứng ra khởi xướng phong trào « Mandela tự do ».Vì cuộc đấu tranh đòi tự do cho chồng và cho cả người da đen Nam Phi, bà Winnie đã phải ngồi tù 3 năm rồi chịu bao nhiêu sách nhiễu trấn áp của chính quyền apartheid.
Đã có lúc bà được coi là trung tâm quyền lực trong Đại hội Dân tộc Phi ANC, nhưng bà đã mắc phải sai lầm là dung túng chứa chấp những thanh niên dân quân gây nhiều hành động bạo lực chết người và bà đã bị liên lụy bởi những vụ việc đó .
Khi ông Nelson Mandela được tự do, Winnie dường như không chịu nấp sau cái bóng của người chồng vĩ đại, bà tiếp tục họat động một cách độc lập trong ANC. Cuối cùng, hai vợ chồng đã phải ly thân trước khi Nelson trở thành tổng thống da đen đầu tiên của Nam Phi năm 1994.

Lãnh đạo đối lập Ukraina được lắng nghe nhất

Khép lại những trang báo đầy cảm xúc với người anh hùng của dân tộc Nam Phi chuyển sang tin tức thời sự khác. Trên trang quốc tế, Le Monde nhìn sang Ukraina với bài phác họa chân dung của nhà đối lập đang lên của chính trường nước này với bài viết : « Vitali Klitschko, cựu võ sĩ quyền anh dẫn dắt phong trào phản kháng tại Ukraina ».
Theo bài báo, trong những ngày qua, mỗi lần xuất hiện trên diễn đàn ở quảng trường Maidan ( Độc lập), trung tâm của phogn trào phản kháng đang làm lung lay chính quyền Ukraina từ hai tuần qua, Vitali Klitschko, cựu vô địch thế giới quyền anh, lãnh đạo đảng đối lập « Quả đấm thép » đều được sự hưởng ứng nồng nhiệt của người biểu tình trong đó kể cả những người có tư tưởng dân tộc cực đoan.
Vitali Klitschko, nhân vật 42 tuổi này đến với chính trị từ một thế giới hòan toàn khác. Sinh ra tại Kirghistan, đi theo và tỏa sáng bằng nghiệp thể thao. Luyện tập chủ yếu môn quyền anh tại Đức, Klitschko trở thành nhà vô địch thế giới với thành tích thật ấn tượng : 45 chiến thắng trong 47 trận đấu trong đó 41 trận thắng đo ván.
Trong chính trường Ukraina, Klitschko là một người mới đến nhưng đã có đủ sức hấp dẫn những người đang thất vọng về cuộc Cách mạng màu cam. Ông thành lập đảng Oudar, có nghĩa là Qủa đấm thép, năm 2010 sau thất bại trong cuộc tranh cử Đô trưởng Kiev. Hai năm sau đó đảng của ông thu được 13,95% phiếu bầu trong cuộc bầu cử Quốc hội và trở thành lực lượng chính trị thứ 3 tại Ukraina.
Theo tờ báo, lo ngại trước uy tín ngày càng lớn của nhà cựu vô địch quyền anh, Tổng thống Ianoukovitch, hồi đầu tháng 11 đã ban hành một đạo luật được cho là nhằm trực diện vào Klitschko, theo đó cấm những ai không sống tại Ukraina từ thập kỷ trước ra tranh cử tổng thống.
Từ khi bắt đầu có phong trào Maidan phản đối chính quyền của tổng thống Ianoukovitch quay lưng lại với Liên hiệp châu Âu, không cần phải là nhà hùng biện lớn, nhưng Vitali Klitschko vẫn là một nhà lãnh đạo chính trị được chú ý lắng nghe nhất của phong trào.
Thế nhưng từ vài ngày qua, phong trào phản kháng đang mất phương hướng, ngôi sao đang lên Klitschko cũng bắt đầu có dấu hiệu mờ dần. Nhiều người bắt đầu hoài nghi khả năng dẫn dắt phong trào đi tới đích của Klitschko, trong khi ông vua của các trận đo ván này vẫn đang nghĩ đến trận đấu « tranh cử tổng thống vào năm 2015 ».

tags: Nam Phi - Quốc tế - Điểm báo

BBC: Rước linh cữu ông Mandela trong ba ngày

Cập nhật: 15:48 GMT - thứ bảy, 7 tháng 12, 2013

Người dân ăn mừng cuộc đời của ông Mandela bên ngoài nhà ông
Người dân ăn mừng cuộc đời của ông Mandela bên ngoài nhà ông
Đoàn rước linh cữu của cựu Tổng thống Nam Phi Nelson Mandela sẽ đi qua các con phố ở Pretoria, ba ngày trước đám tang vào Chủ Nhật tới, chính phủ Nam Phi thông báo.
Đoàn rước sẽ đi từ nhà xác tới tòa Union Buildings, nơi thi thể ông Mandela sẽ được quàn, trong các ngày thứ Tư, thứ Năm và thứ Sáu.
Chính phủ khuyến khích người biểu tình đứng dọc đường trên tuyến này.
Trong khi đó những buổi tưởng niệm ông Mandela diễn ra ở khắp Nam Phi.
Hàng trăm người đã tập trung bên ngoài nhà ông Mandela ở Houghton, thuộc ngoại ô Johannesburg, nơi ông qua đời.
Người ta cũng đặt hàng ngàn vòng hoa ở ngoài nhà.
Ông Mandela qua đời tối thứ Năm, hưởng thọ 95 tuổi.
Hôm thứ Bảy chính phủ Nam Phi đã công bố thêm chi tiết về 10 ngày quốc tang và cho biết họ sẽ thu xếp để càng nhiều người có thể vào viếng ông Mandela càng tốt.
Lễ tưởng niệm chính thức sẽ diễn ra vào thứ Ba tuần sau tại Sân vận động FNB ở ngoại ô Johannesburg.
Sau ba ngày nằm quàn, thi thể ông Mandela sẽ được đưa từ căn cứ quân sự ở Pretoria tới Qunu tại Eastern Cape để mai táng.
Qunu là nơi ông Mandela đã lớn lên và sau này về nghỉ hưu.

'Bia đá đơn giản'

Chủ Nhật được coi là ngày cầu nguyện và hồi tưởng chính thức.
Tổng thống Jacob Zuma thúc giục người dân Nam Phi tới các sân vận động, nhà thờ, đền hay chùa.
"Khi để tang, chúng ta cần cất cao giọng hát, nhảy múa hay làm bất kỳ điều gì chúng ta muốn để ăn mừng cuộc đời của nhà cách mạng vĩ đại, người đã giữ cho tinh thần tự do sống mãi và dẫn chúng ta tới xã hội mới. Hãy hát cho Madiba," ông nói và dùng tên thường gọi của ông Mandela.
Một tuyên bố của chính phủ cũng nhắc lại lời ông Mandela khi được hỏi về chuyện ông muốn được ghi nhớ ra sao.
"Sẽ thật ích kỷ khi tôi nói tôi muốn được nhớ tới ra sao," ông Mandela nói.
"Tôi để việc này cho người dân Nam Phi. Tôi chỉ muốn có một bia đá đơn giản với chữ 'Mandela."
Đông đảo người dân mang hoa tới tưởng niệm ông Mandela
Em bé này có cách riêng để ghi lời phân ưu
Ông Ahmed Kathrada, bạn của ông Mandela trong 67 năm qua và cũng là người bị tù cùng ông tại Robben Island, nói với BBC ông thấy sốc khi thấy ông Mandela ốm yếu trong bệnh viện khi tới thăm vị cựu Tổng thống hồi năm ngoái.
"Suốt 67 năm, với tôi, ông là người mạnh mẽ. Tôi thấy sôc khi còn người mạnh mẽ đó chỉ còn là cái bóng của mình.
"Tôi sốc tới mức tôi bảo vợ ông là tôi không muốn gặp ông nữa...vì tôi không thể chịu nổi."
Những lời tri ân với ông Mandela cũng được gửi đi từ khắp nơi trên thế giới.
Tổng thống Hoa Kỳ Barack Obama nói ông Mandela "đã đạt được hơn tất cả những gì người ta có thể mong đợi từ một con người."
Giáo hoàng Francis nói ông Mandela đã lập ra "một Nam Phi mới trên nền tảng vững chắc của bất bạo lực, hòa giải và sự thật."
Nhà cựu lãnh đạo Nam Phi từng bị giam cầm 27 năm trước khi trở thành tổng thống da đen đầu tiên hồi năm 1994.
Ông chỉ giữ chức một nhiệm kỳ và về nghỉ trong năm 1999.
Ông Mandela được trao giảo Nobel Hòa bình hồi năm 1993 cùng ông FW de Klerk, tổng thống da trắng cuối cùng của Nam Phi.
Ông Mandela bị một số đợt ốm từ tháng Chín và được chữa trị bệnh phổi tại nhà tới khi qua đời.

Thư gửi anh Lê Hiếu Đằng (2) - Nguyễn Bá Chổi (Danlambao)

Anh Đằng, 

Trước hết tôi có lời thăm anh và cầu chúc anh sớm hồi phục sức khỏe. Cách đây 4 tháng, sau khi đọc bài anh “viết từ những ngày nằm bệnh”, tôi đã gửi cho anh một lá thư qua Dân Làm Báo Blog. Tôi tin thế nào anh cũng đã đọc, nên thiết nghĩ không cần phải nhắc lại nội dung của nó trong thư này.

Hôm nay tôi viết tiếp, gửi anh Lê Hiếu Đằng lá thư thứ hai, không nhằm mục đích “đòi nợ” anh “một lời xin lỗi đồng bào Miền Nam” vì đã “ăn cơm quốc gia thờ ma giải phóng, nối dáo cho giặc” khiến nước nhà cả hai miền mới ra nông nỗi như ngày nay. Điều đó xét ra, theo cá nhân tôi, cũng không còn cần thiết nữa, vì việc anh đã tỏ ra ăn năn sám hối và thực lòng trở về đường ngay nẻo chánh, tự nó đã mang ý nghĩa xin lỗi đồng bào Miền Nam rồi. Lại càng không nên làm chuyện đó (đòi nợ) nữa, khi anh Đằng đang trong tình trạng sức khỏe suy nhược. Nghe giọng nói của anh yếu ớt đôi lúc như muốn hụt hơi khi anh trả lời phỏng vấn của RFA, RFI, VOA, BBC đã thấy thương; đến khi xem cái video clip của Truyền Thông Chúa Cứu Thế thấy anh nằm trên giường bệnh nói một cách vất vả với cô nhà báo “Chủ nghĩa Xã hội chỉ là ảo tưởng”, thật tình tôi chẳng cầm lòng đặng, anh Đằng à!

Cũng vì cầm lòng chẳng đặng, nên tôi mới có thư này cho anh sau khi nghe anh nói và viết qua “tuyên bố” bỏ đảng. Đáng ra trong lúc anh đang cần sự yên tĩnh nghỉ ngơi, có gì, để đó, “góp ý” sau. Nhưng, “nói của đáng tội”, nay anh cũng đã hơn tuổi bác Hồ lúc “bác” ấy “đi gặp cụ Mác”, anh lại bị chứng nan y, sợ anh có mệnh hệ gì, tôi không kịp trở tay, để ở bên kia thế giới anh lại phải trách “sao hồi đó không nói cho tôi hay.”

Nói cho anh “hay” những điều anh còn vướng mắc cũng là một cách giúp anh tự tháo cho mình những điều còn vướng mắc ấy; thiển nghĩ, vậy mà hay hơn là sau này anh phải trông chờ vào lời cầu nguyện của người khác khi anh không còn “khả năng” lên tiếng nữa.

Những vướng mắc này không chỉ riêng anh Lê Hiếu Đằng phạm phải, nhưng rất “phổ thông” nơi “một bộ phận không nhỏ” trong giới “phản tỉnh”, bỏ “kách mạng” chạy lấy người. Tình trạng này đã được anh Đặng Chí Hùng “nhắc nhở” qua bài viết “Đúng, nhưng chưa đủ”, có lẽ anh cũng chẳng cần “nói cho anh hay” lần nữa ở đây.

Trong thư này, tôi chỉ nhắc anh Lê Hiếu Đằng một điều thôi. Đó là, qua trả lời phỏng vấn với RFA, RFI, VOA, BBC, Truyền Thông Chúa Cứu Thế và trên “Tuyên bố bỏ đảng”, anh nhấn mạnh “ĐCSVN bây giờ không còn như trước (đấu tranh giải phóng dân tộc) mà đang suy thoái biến chất...”.

Anh Đằng vẫn khẳng định cuộc chiến tranh cưỡng chiếm Miền Nam do ĐCSVN thực hiện là “cuộc đấu tranh giải phóng dân tộc” là anh đang tự mâu thuẫn với chính mình. Mới chỉ cách đây mấy tháng, anh Đằng gửi đi cho đồng bào bài “Suy nghĩ trong những ngày nằm bịnh”, trong đó anh tâm sự:

“Nếu hiểu từ giải phóng theo ý thức sâu xa đó thì tôi cũng rất đồng tình với nhận xét của nhiều nhà báo, nhà văn, học giả ở Miền Bắc, trong đó có nhà báo Huy Đức trong cuốn Bên thắng cuộc mới đây. Thật sự là Miền Nam đã giải phóng Miền Bắc trên tất cả các lĩnh vực nhất là kinh tế, văn hóa, tư tưởng...”

Anh Đằng kể chuyện năm 1963 anh và một người bạn tù khác bị giam vì lý do chính trị, nhưng lại được nhà cầm quyền VNCH cho phép rời nhà tù để đi dự thi tú tài II. Rồi so sánh với “những gì CS làm”, anh Đằng viết: “Tôi không biết với chế độ gọi là “ưu việt” hiện nay có người tù nào đã được cho ra đi thi như chúng tôi hay không?”

Anh đã suy nghĩ và phát biểu như thế chẳng những trong lúc không bị ai “ép cung”, mà còn vào lúc khiến người ta “thành thật khai báo nhất” là bên bờ tử sinh, thì làm sao lại vẫn thốt lên được rằng trước đây ĐCSVN đã “đấu tranh giải phóng dân tộc”. Hay là anh định nói lái... mà vì đuối sức không “lái” được cái lưỡi mình?

Nhưng anh Đằng lại viết tiếp là ĐCSVN “đang suy thoái biến chất…” Vẫn căn cứ vào bài “Viết Suy nghĩ trong những ngày nằm bjnh” đầy chân tình và đượm màu sám hối, thì tư cách bản chất Đảng trước sau vẫn thế, không phải suy thoái biến chất, nhưng ngày càng để lộ ra thêm bản chất trước kia cần phải dấu diếm. Điều này được minh chứng rõ ràng, cụ thể qua Hiến pháp sửa đổi mới đây. Có nước nào, có dân nào phải “chịu đựng” một bản HP, bộ Luật tối thượng của một quốc gia lại phải đứng dưới cương linh của một đảng tức chỉ là của một phần, một nhóm dân trong một nước (Đảng: Party, Partie; Part, partie: phần, một phần). Nó (HP đó) lại ghi rõ chỉ có đảng CSVN độc quyền cai trị cả nước, và Quân đội thì phải trung thành với đảng CS, thay vì trung thành với Tổ Quốc!

ĐCSVN không biến chất đâu anh Đằng, nó chỉ “thăng hoa” bản chất đích thực của nó thôi anh. Nói ĐCSVN nay biến chất là anh Đằng đã “xúc phạm” đến “tư cách đạo đức” trước sau như một, anh coi chừng bị đảng trùm cho cái tội vu oan mà không cần “bao cao su đã qua sử dụng”, như đảng trùm lên đầu con trai đầu lòng của nhà khai quốc CS công thần kiêm bộ trưởng văn hóa Kách mạng. Bản chất nó vốn đã như chính lời anh Đằng trước đây kia mà:

“Sau một thời gian dài Đảng và nhà nước Việt Nam nhận chìm các tầng lớp nhân dân Việt Nam từ Bắc chí Nam dưới chế độ quản lý kinh tế bao cấp, đi ngược lại tất cả quy luật tự nhiên, cop-py mô hình kinh tế của Liên bang Xô viết và Trung Quốc cộng sản 100%. Dân chúng đói kém rên siết. Các đợt cải tạo tư sản X1, X2 đã làm tan nát biết bao gia đình, làm dòng người vượt biên ngày càng nhiều và biết bao gia đình phải chết tức tưởi trên biển... Hoặc bị bọn cướp biển hãm hiếp làm nhục trước mặt chồng con. Có thể nói tất cả điều đó là tội ác của Đảng và Nhà nước Việt Nam, không thể nói khác được...”.

Anh Đằng,

Viết cho anh những lời trên đây, tôi rất áy náy, sợ thiện ý của mình bị hiểu thành ác ý thì tội nghiệp cho cả đôi bên. Thú thật anh, không ai đánh mà khai, sức khỏe tôi đang ngồi đây cũng chẳng khá gì hơn anh đang nằm đó. Mới hôm qua tim tôi “gặp sự cố”, nếu không nhờ cấp cứu kịp thời, biết đâu... Giờ ngồi đây lưng tự chống lưng, mắt vừa dướn lên màn hình computer vừa lượn xuống bàn phím mổ cò từng chữ cho anh, chẳng phải là điều thích thú, nhưng vì thương cảm anh mà rán vậy.

Nói thương anh mà cũng là thương tôi, nói đúng hơn là thương cho thế hệ chúng mình phải chăng đã “sinh lầm thế kỷ”. Thế kỷ đây là thế kỷ bị con quái vật CS từ xa đến quậy phá quê hương dân tộc Việt Nam mình. Anh cũng vì tuổi trẻ nhiệt thành mà “yêu nước” một cách lầm lỡ “đi với ma mặc áo giấy”, nay cuối đời nhìn lại thấy đâu là bến bờ hư thực để phải dằn vặt vì thấy mình đã tiếp tay cho quỷ sứ vào nhà phá nát gia cang thì đã muộn màng. Phần tôi nhờ được “giác ngộ” Kách mạng sớm, nên đã nguyện bảo vệ giang sơn Miền Nam khỏi làn sóng đỏ; tôi sinh ra trên đất Bắc nhưng tự hào với máu mình đã đổ xuống ruộng đồng Miền Nam thân yêu, và đã cầm súng chiến đấu đến cùng để bảo vệ phần đất Tự Do. Vì không giữ được Tự Do nên tôi đã vào tù “Cải Tạo”, còn anh Đằng thuộc “bên thắng cuộc” thì đang ngồi tù lương tâm mình. Nói chung thì cả hai bên “thắng cuộc” lẫn “thua cuộc” đều “không khá được” ngày nào tổ quốc VN còn bị phất phơ lá cờ đỏ sao vàng Phúc Kiến bên Tàu.

Anh Đằng,

Sức người có hạn, trước tình trạng sức khỏe của anh không mấy khả quan, nằm trên giường bệnh mà anh làm được như vậy (qua trả lời phỏng vấn và bản “tuyên bố bỏ đảng”) là tốt rồi. Tôi cũng không trách anh nếu anh không ngỏ lời xin lỗi đồng bào Miền Nam mà tôi đã yêu cầu trong lá thư gửi anh lần trước. Tôi chỉ nhắc anh Đằng nhớ “bảo trọng”, đã hối thì hối cho trót, chứ già rồi mà cứ “nửa chừng xuân”, e chẳng giống ai.

Cuối cùng xin lỗi anh, viết cho người bệnh mà tôi “hơi bị” dài dòng. Thực ra, kẻ nhận thư này phải là những ai đang khỏe mạnh cái xác nhưng linh hồn thì “hình như” đã bị, không yếu xìu thì cũng dở dở ương ương, hay đã chết lâm sàng.

Cầu chúc anh Đằng gặp thuốc để sớm được an lành thể xác và thanh thản tâm hồn.