Saturday, August 3, 2013

Hồ Chí Minh và Bộ Chính Trị Đảng Việt Cộng đáng bị treo cổ vì tội ác diệt chủng (Nguyễn Chí Thiện)

Posted on by

Hải ngoại ngày 28 tháng 6, 2009

Xin kính chào tất cả các bạn hiện diện hôm nay.
Đề tài của chúng ta hôm nay là nói về nhân vật lịch sử Hồ Chí Minh.
Đề tài này, thực sự mà nói, nhiều người nắm vững rồi. Nhưng tôi muốn thêm vào những chi tiết cho sáng tỏ.
Tôi xin khởi đầu từ năm 1911, khi mà lúc bấy giờ Hồ Chí Minh tên là Nguyễn tất Thành, rời Việt Nam, làm bồi tàu, để đi sang bên Pháp. Việc đầu tiên Hồ Chí Minh làm là xin vào học trường thuộc địa Pháp, École Coloniale, trường đó đào tạo những người sau này về cai trị lại nước thuộc địa. Việc này chứng tỏ Hồ Chí Minh không hề có mục đích to lớn là cứu nước, như vẫn được tuyên truyền. Vì đã cứu nước thì không bao giờ xin vào học cái trường thuộc địa để sau này trở về làm quan.
Sau này các nhà sử gia ngoại quốc có nói rằng Mỹ cũng như Pháp đã bỏ nhiều cơ hội để lôi kéo Hồ Chí Minh ra khỏi quỹ đạo Cộng sản. Theo tôi hiểu, vấn đề đó hoàn toàn lầm. Thực sự mà nói, cơ hội duy nhất có thể lôi Hồ Chí Minh ra khỏi quỹ đạo Cộng sản thì chính là vào 1911, khi Hồ Chí Minh làm đơn xin vào học trường thuộc địa. Giả sử lúc bấy giờ Pháp chấp nhận cho Nguyễn Ái Quốc/Nguyễn tất Thành học trường đó, thì Pháp sẽ có một người quan lại nô bộc rất là giảo quyệt, rất là trung thành với mẫu quốc Pháp. Đó là cơ hội duy nhất có thể lôi kéo Hồ Chí Minh về với quốc gia, đại cương như thế, xa rời hẳn đế quốc Cộng sản Nga sô lúc bấy giờ.

nguyenchithien280609-1Hồ Chí Minh mật báo cho Pháp bắt Phan Bội Châu năm 1925
Sau đó cuộc đời Hồ Chí Minh lưu lạc rất là nhiều nơi. Khi thì sang Anh, sang Nga, sang Tàu. Tôi nghĩ cái tội đầu tiên Hồ Chí Minh phạm phải là khi Hồ Chí Minh qua Mạc Tư Khoa rồi trở về Trung Quốc làm nhiệm vụ tổ chức đảng Cộng sản Đông Dương ở Việt Nam. Thực sự mà nói, đây mới là vấn đề vẫn còn gây ra tranh cải, là việc báo cho Pháp bán đứng cụ Phan Bội Châu năm 1925.
Việc cụ Phan Bội Châu bị bắt từ Thượng Hải, giải về Việt Nam và cuối cùng thì xử tù, do đồng bào đấu tranh nên được ân xá về ở Huế, đó là sự việc lịch sử, không ai có thể chối cãi được. Khi mà bán cụ Phan Bội Châu như vậy, sở mật thám đã chi ra số tiền rất lớn. Khoản tiền này trị giá vào độ 150 ngàn tiền franc Pháp. Các bạn phải nhớ rằng vào năm 1925 thì trị giá tiền to lắm. Mua một con trâu ở Việt Nam thì giá chỉ có 5 franc (5 phật lăng) mà thôi. Đây là tới 150,000 franc, thì giá tiền ấy là rất to !
Có nguồn tin loan truyền sau này cho rằng vụ bán Cụ Phan Bội Châu đó là do Hồ Chí Minh và Lâm Đức Thụ, một tay chân đàn em của Hồ Chí Minh lúc bấy giờ đang sống ở Quảng Châu Trung Quốc. Tất cả những cái đó, theo tôi nghĩ, nhiều cái cũng không có bằng cớ, nhưng có 3 nhân vật đáng tin hơn hết.
* Nhân vật thứ nhất, là nhà văn Nhượng Tống, người bạn đồng chí thân thiết với Nguyễn Thái Học. Vào năm 1927, ông Nhượng Tống lúc bấy giờ có viết một quyển sách nhan đề Ai bán đứng cụ Cụ Phan Bội Châu?. Ông Nhượng Tống nêu đích danh người bán cụ Cụ Phan Bội Châu là Lý Thụy. Mà Lý Thụy lúc bấy giờ là tên của Hồ Chí Minh hoạt động lúc bấy giờ ở bên Tàu.
Lúc bấy giờ Lý Thụy không hề nổi tiếng, không ai biết Lý Thụy là ai cả. Không ai biết Lý Thụy là Nguyễn Ái Quốc là Cộng sản. Lúc đó Việt Nam Quốc Dân Đảng trong đó có Nguyễn Thái Học có Nhượng Tống cũng không hề biết Lý Thụy là ai hết. Lúc bấy giờ VNQDD cộng tác với Cộng sản, nó có cái rắc rối như vậy, vì mấy ông cứ ngỡ những người Cộng sản cũng là những người yêu nước.
Điều đó chứng tỏ cái gì ? Khi Nhượng Tống viết rằng Lý Thụy bán đứng cụ Cụ Phan Bội Châu, đó là một sự thật, vì lúc ấy chưa mang tính tuyên truyền chống cộng, vì Đảng Cộng sản vào năm 1930 mới thành lập. Cũng không hề có ý bôi nhọ Hồ Chí Minh sau này, mãi sau này Hồ Chí Minh mới nổi lên. Lúc bấy giờ thì Hồ Chí Minh là một nhân vật vô danh thôi. Tôi coi lời viết của ông Nhượng Tống là trung thực.
Sau này, có lẽ vì bài viết đó, vào năm 1949-1950 khi tôi đang ở Hà Nội, Nhượng Tống lúc bấy giờ 30 năm rồi không làm chính trị nữa. Tất cả các hoạt động ông đều ngừng. Ông chỉ làm thầy thuốc ở nhà để chữa bệnh thôi. Vào khoảng 8 giờ tối ở nhà ông Nhượng Tống lập tức bị giết chết ngay. Đây có thể là do kết quả bài viết của ông Nhượng Tống vào năm 1927, cho nên ông Nhượng Tống đã bị thủ tiêu và giết chết ngay giữa Hà Nội.
* Người thứ hai, đáng tin cậy nữa, là cụ Hoàng Thân Cường Để, cũng xác nhận rằng người bán Cụ Phan Bội Châu là Lâm Đức Thụ, là một tay nhân rất tin cẩn của Hồ Chí Minh. Đầu tiên thì Lâm Đức Thụ còn chối cãi quanh co, là rằng không phải mình bán Cụ Phan Bội Châu. Nhưng sau khi thấy cụ Cụ Phan Bội Châu được ân xá, được về sống an nhàn ở Huế, có một số tiền lớn và nhân lúc cụ Phan Bội Châu bị tù thì tinh thần yêu nước của đồng bào ở trong nổi lên rất cao. Cụ Phan lúc bấy giờ trở thành nhân vật rất nổi tiếng, kích thích lòng ái quốc của người Việt Nam, thì Lâm Đức Thụ có đi khoe khoang với mọi người ở bên Tàu lúc bấy giờ rằng chính bạn ông ta là Lý Thụy tức Hồ Chí Minh lúc bấy giờ đã bán cụ Cụ Phan Bội Châu.
Nhà vua Cường Để và nhà văn Nhượng Tống là hai nhân vật theo tôi thì rất là khả tín.
* Nhân vật thứ ba, là cụ Lê Dư, cũng nói rằng chính Lý Thụy đã bán đứng cụ Cụ Phan Bội Châu cho Pháp. Cụ Lê Dư bút hiệu là Sở Cuồng, cũng hoạt động ở bên Tàu, cho nên biết rất rõ chuyện. Cụ Lê Dư, nhà văn Sở Cuồng, là bố vợ của 3 nhân vật nổi tiếng ở Việt Nam.
Thứ nhất là bố vợ của tướng Nguyễn Sơn là Cộng sản đấy, thời 47-48 cai quản vùng Thanh Nghệ. Người thứ hai là nhà văn Vũ Ngọc Phan, cũng lấy con gái cụ Lê Dư là bà Hằng. Người thứ ba là cụ Hoàng Văn Chí. Chính bố vợ của cụ Hoàng Văn Chí kể lại cho cụ Hoàng Văn Chí biết rằng: người điềm chỉ Pháp bắt cụ Cụ Phan Bội Châu là Lý Thụy.
Ba nhân vật uy tín đã xác quyết như vậy. Cái tội lỗi Hồ Chí Minh bán cụ Cụ Phan Bội Châu, thì chúng ta có thể tin là chuyện có thực. Muốn tìm thêm bằng chứng, thì những nhà sử học Việt Nam ở Pháp nên làm sao tìm hồ sơ của mật thám Pháp vào thời đó. Vì cái việc Pháp bắt cụ Cụ Phan Bội Châu là lớn lắm. Coi tìm ra được chứng tích gì không, để xác minh thêm. Đó là tội đầu tiên mà Hồ Chí Minh phạm phải, đối với dân tộc Việt Nam, là đã bán rẻ cụ Cụ Phan Bội Châu cho thực dân Pháp.
Nhiều người nói cụ Cụ Phan Bội Châu là người yêu nước, mà Hồ Chí Minh cũng tôn kính cụ Cụ Phan Bội Châu, thế thì tại lại bán đứng một nhà lãnh đạo có uy tín lớn như vậy ?
Tôi xin mạn phép trả lời thế này: đối với chúng ta người dân Việt Nam, thì cụ Cụ Phan Bội Châu là một người yêu nước, là một người rất là đáng kính. Thế nhưng mà đối với Hồ Chí Minh thì hoàn toàn không phải là thế. Hoàn toàn không phải là thế. Vì ngay từ 1947, khi mà viết “Những mẩu chuyện hoạt động của Hồ chủ tịch” ký tên là Trần Dân Tiên, thì Hồ Chí Minh coi cụ Cụ Phan Bội Châu không ra gì cả. Hồ Chí Minh có nói rõ trong quyển sách đó: cụ Phan Bội Châu dựa vào Nhật để đánh Pháp, chỉ là kẻ đưa hổ cửa trước rước beo cửa sau. Hồ Chí Minh rất coi rẻ cụ Cụ Phan Bội Châu.
Điểm thứ hai, khi bán cụ Cụ Phan Bội Châu xong, Hồ Chí Minh có điều kiện thâu tóm tất cả các nhân vật ở Trung Quốc về với mình, là vì uy tín cụ Cụ Phan Bội Châu lớn quá, nếu cụ còn sống, thì Hồ Chí Minh không thể nào ngoi lên được.
Hồ Chí Minh và đảng CS thủ tiêu nhiều người quốc gia
Sau này trong cuộc đời Hồ Chí Minh, chính những người Cộng sản như Hà Huy Tập, Trần Phú cũng đều tố giác Hồ Chí Minh cái tội đã làm cho hàng trăm đảng viên Cộng sản bị thực dân Pháp bắt, mà người ta nghi là Hồ Chí Minh đã chỉ điểm cho bọn Pháp. Có lẽ vì những việc như vậy, cho nên từ những năm 1933-38, Hồ Chí Minh bị giam lỏng ở bên Nga, không làm gì cả. Đó là những năm không có một tin tức gì về Hồ Chí Minh hết.
Sau này, đến khi “cách mạng tháng 8″ thành công, thì chúng ta thấy Hồ Chí Minh và đảng Cộng sản đã tiêu diệt tất cả những người quốc gia như thế nào, chúng ta cũng đã nắm vững. Rất nhiều người trong giai đoạn đó, từ những học giả như Phạm Quỳnh, nhà văn Khái Hưng, Lan Khai, Tạ Thu Thâu, những người tôn giáo như Đức Huỳnh Phú Sổ, Đảng trưởng Duy Dân, ông Lý Đông A vân vân cũng bị Cộng sản thủ tiêu.
Tất cả những tội lỗi đó, bây giờ nó có những bằng chứng rất rõ rệt, chúng ta không cần gì phải tranh cãi nữa, phải không nào! Không cần phải tranh cãi về vấn đề đó nữa. Tiếp sau đó, đến những cuộc kháng chiến chống Pháp, có rất nhiều người quốc gia, nhiều người theo chủ nghĩa quốc gia mà không đi theo Cộng sản, cũng bị thủ tiêu, tù đày và chết chóc. Rất là nhiều.
Cải Cách Ruộng Đất: Tội Ác Diệt Chủng !
Sau khi ký Hiệp định Genève rồi, tiếp đến là Cải Cách Ruộng Đất (www.vlink.com/caicachruongdat). CCRD tôi có thể có thể nói là một cuộc diệt chủng quy mô. Là vì theo tài liệu của chính Cộng sản, thì trong cuộc cải cách điền địa này, 172 ngàn (172,000) người đã bị giết oan. Con số nó lớn quá. Với con số đó chính cộng sản nói, thì chúng ta phải thấy rằng là chỉ riêng với cái tội đó thôi, thì Hồ Chí Minh và đảng cộng sản, những người trong Bộ chính trị, là đủ để đưa họ ra một tòa án quốc tế.
Nếu mà có một toà án công minh xét xử, thì tôi nghĩ là Hồ Chí Minh cũng như là toàn thể bộ chính trị của nó, đều phải treo cổ chúng nó mà thôi. Không có bàn luận gì khác cả. Cái tội đó quá lớn! Mà các sử gia thế giới bây giờ cũng phải công nhận đó là tội ác diệt chủng. Tội ác diệt chủng!
Những người nào bây giờ còn bênh vực ông Hồ, còn bàn luận ông ta có phải là người ái quốc hay không, ông ta có yêu nước hay không, ông ta là người quốc gia hay là người cộng sản, cái nào nhiều hơn nào ít hơn…..thì tất cả những bàn luận đó đều vô nghĩa! Nếu mà xét xử công minh, thì riêng cái tội Cải Cách Ruộng Đất thôi đã phải treo cổ Hồ Chí Minh và toàn thể Bộ Chính Trị Đảng CS. Không để sót một ai cả ! Đấy nó là sự thật của lịch sử, nói theo tinh thần rất là vô tư của luật pháp, chứ không phải do vì hận thù gì hết.
Nhân văn Giai Phẩm và Đánh Tư Sản ở miền Bắc
Sau vụ Cải Cách Ruộng Đất rồi, thì tiếp đến là vụ Nhân Văn Giai Phẩm, đàn áp văn hóa như thế nào. Tất cả mọi tiếng nói đều bị bóp nghẹt. Tất cả những văn nghệ sĩ đều phải sống rất là hèn, đánh mất mình, làm tôi tớ làm công cụ cho dảng cộng sản. Những người nào mà suy nghĩ độc lập một tí, thì bị trù dập, bị đi tù. Toàn bộ nhân dân Việt Nam, toàn bộ văn nghệ sĩ Việt Nam đều mất hết quyền tự do sáng tác. Báo chí các thứ đều nằm trong bàn tay sắt của Đảng.
Thì tiếp theo đó là vụ Đánh Tư Sản ở miền Bắc, thì cũng đã gây ra không biết bao nhiêu là cảnh chết oan! Biết bao nhiêu cảnh tù đày! Sự thật mà nói, sau năm 1954, thì những người giàu có ở Hà Nội thì đa phần đều di cư vào Nam rồi. Còn lại đều toàn là những người vừa phải thôi, không giàu có, thì cũng bị đánh ngay vào tư sản. Có nhiều người tự tử ở trong tù. Có nhiều người nhảy lầu chết. Có nhiều người bị bắt đi tù và bị cướp hết tài sản. Thì đấy cũng lại là một tội lỗi nữa.
Hồ Chí Minh ban hành Nghị Quyết 49 tập trung cải tạo không xét xử
Sau này, đến năm 1961, vào ngày 2 tháng 6 năm 1961, thì Quốc Hội CS Việt Nam do Trường Chinh làm chủ tịch lúc đó theo lệnh của Hồ, có ban hành một sắc lệnh, gọi là Nghị Quyết 49. Nghị quyết này cho phép công an và chính quyền địa phương có thể cho đi tập trung cải tạo 3 năm bất cứ một thành phần nào gọi là bất mãn. Không cần đem ra xét xử. Vì qua thực tế ở miền Bắc mà tôi thấy, thì hàng mấy trăm ngàn người bị tập trung cải tạo như vậy, không xét xử! Vào tù chỉ ba bốn hôm sau là đi trại ngay. Không có hỏi cung nữa. Thì những người này thật sự có làm gì đâu mà hỏi cung! Thì khi mà bị bắt như vậy, thì biết bao nhiêu là gia đình tan nát.
Cho nên vào dịp đó, chúng tôi gọi là mùa xuân gieo khiếp kinh, phá tan nát không biết bao nhiêu là gia đình. Bao nhiêu là thảm cảnh xảy ra ở miền bắc ở lúc đó! Đây là sắc lệnh đặt toàn thể nhân dân Việt Nam ra ngoài vòng pháp luật! Đặt toàn thể nhân dân miền Bắc ra ngoài vòng pháp luật! Sau này đến năm 1975, thì cái sắc lệnh đó, sắc lệnh tập trung cải tạo đó lại được áp dụng ở miền Nam đối với những sĩ quan và những người trong chính quyền Việt Nam Cộng Hòa! Điều này tương đối rõ rệt rồi phải không ?
Coi Nhân Dân như Súc Vật!
Tất cả những cái đó nó xảy ra liên tiếp như vậy cho đến khi Hồ Chí Minh chết. Thì cả cái xã hội miền Bắc có thể nói là khủng khiếp: người dân mất hết tất cả quyền làm người, đấy là về mặt tinh thần. Trí thức trở thành tôi tớ, nhân dân trở thành quá súc vật!
Tôi xin nêu thí dụ thế này: thời Hồ Chí Minh còn sống, khi Phạm văn Đồng đem gạo ngon của Việt Nam mình đem sang các nước Nga Ấn Độ đổi lấy loại bo bo hay mì mọt, thì nói dối với các nước đó rằng chúng tôi đổi các loại hạt này về là để chăn nuôi. Tức là để nuôi gia súc đấy! Nhưng trên thực tế thì để bán cho nhân dân Việt Nam, nuôi dân Việt Nam! Mà ngay những bo bo và mì mọt đó, cũng phải có tem phiếu thì mới có thể mua được.
Câu nói mà chúng tôi dùng cho việc đổi hạt này, đổi bo bo về nuôi súc vật, coi nhân dân mình như súc vật, không phải là giống Người nữa. Cái này thì những người sống ở miền Bắc thời đó đều thấy thấm thía vô chừng! Ngay cả bo bo cũng không có mà ăn nữa. Cuộc sống nó thê lương đến mức như thế. Đấy là nói về dưới thời Hồ Chí Minh.
Bắt bớ tràn lan. Đến nỗi bộ trưởng bộ công an lúc bấy giờ là Trần Quốc Hoàn cũng tuyên bố rõ rệt rằng: Bắt không tính đến lượng! Hễ bắt vào tù càng nhiều bao nhiêu, thì càng có lợi cho Đảng và Nhà Nước bấy nhiêu! Hắn tuyên bố như vậy. Vì người tù làm ra của cải nhiều, mà nuôi họ không là bao nhiêu cả. Nhà tù là nơi sản xuất bội thu, có lợi cho đảng rất nhiều.
Khủng bố xã hội làm cho người dân rất sợ mà khuất phục đảng! Thì đấy là chính sách vô cùng thâm độc của đảng. Thế thì tất cả những cái đó nó xảy ra. Tiếc rằng miền Nam chúng ta cũng như thế giới hồi đó thì rất ít người biết về những chuyện đó. Nghe kể lại thì cũng không tin. Vì không thể ngờ, không thể tưởng tượng được là có cái xã hội quái gỡ như thế phải không nào ?
Những điều tôi nói đó là xảy ra dưới thời Hồ Chí Minh. Thế mà chúng nó còn gây chiến, gây chiến tranh với miền Nam! Để theo lệnh của Tàu Nga để bành trướng chủ nghĩa cộng sản, làm thiệt hai năm sáu triệu sinh mạng. Từ những năm 1960 là bắt đầu gây chiến ở miền Nam cho đến 1975. Theo thống kê, thống kê thì chưa đủ đâu, kể cả Nam Bắc, dân thường và cả những binh lính chết, thì con số lên đến 4 triệu. Khủng khiếp, không thể nào tưởng tượng nổi phải không nào?
Hồ Chí Minh không hề bị mất quyền
Tôi muốn nói thêm: với tất cả những tội ác như vậy, thì nhiều người biết quá rồi. Cho nên gần đây có những luận điệu nói rằng Hồ Chí Minh là bị mất quyền với Lê Duẫn và Lê Đức Thọ đã tước bỏ mọi quyền hành, chỉ còn ngồi chơi xơi nước thôi. Cái luận điệu này càng ngày càng lộ ra, có thể một phần là để gỡ tội cho Hồ Chí Minh. Nhưng mà sự thật lịch sử đã trả lời rõ rệt là những luận điểm như vậy không đứng vững được.
Tôi sống ở miền Bắc xã hội chủ nghĩa suốt trong vòng từ thời trước 1954 cho đến năm 1995, thì thường nghe thấy Hồ Chí Minh bị giết rồi, Lê Đức Thọ nắm quyền (……đoạn này audio không nghe rõ….) cần vũ khí hiện đại đánh nhau với Mỹ. Trung Quốc lúc bấy giờ có đại loạn. Cách Mạng Văn Hóa năm 1966 kéo dài đến tận 10 năm sau, thì những người lãnh đạo của Trung Quốc như Lưu Thiếu Kỳ, Đặng Tiểu Bình, Bành Chân vân vân, các nguyên soái như Hạ Long, Bành Đức Hoài vân vân lần lượt bị tù bị giết. Thành ra gây ra cảnh xáo trộn rất lớn ở Trung Quốc.
Thế là sự viện trợ cho Việt Nam do cách mạng văn hoá Trung Quốc, có bị giảm sút. Việt Nam lúc bấy giờ hoàn toàn dựa vào Nga, nhưng mà vẫn phải đóng vai là thân với Trung Quốc, chứ không dám công khai chửi bới Trung Quốc. Lúc bấy giờ thì Hồ Chí Minh và đảng cộng sản Việt Nam thiên về Nga.
Khi đó, tháng 10 năm 1967, lúc bấy giờ Tố Hữu rất là ghét Trung Quốc, có làm một bài thơ để nói xỏ xiên Mao Trạch Đông. Trong bài thơ đó đại cương kể lại tích Mỵ Châu và Trọng Thủy, nói Mao Trach Đông “trái tim nhằm chỗ để lên đầu, nên nổi cơ đồ xuống vực sâu, chợ trời chân lý không phân biệt, tình nghĩa anh em cũng thiếu thừa”, ý nói Mao Trạch Đông mê Giang Thanh yêu Giang Thanh quá cho nên đến nỗi trái tim nhằm chỗ để lên đầu, chỉ gây ra đại loạn khi lãnh đạo cuộc cách mạng văn hóa lúc bấy giờ, do nhóm Dương Thanh cầm đầu.
Bài thơ đó đăng trên báo Nhân Dân thì Hoàng Văn Hoan có viết lại. Hồ Chí Minh đọc bài thơ đó trên báo vào buổi sáng, liền lập tức ra lệnh thu hồi toàn bộ số báo Nhân Dân lại. Hoàng Văn Hoan viết thêm, khi thu hồi báo Nhân Dân lại sao kịp nữa, 9 giờ sáng mà sau khi phát hành. Cái này tai hại đến quan hệ Việt Trung. HVH viết kể như vậy. Ngay việc như vậy, tháng 10 năm 1967, một người mà “ngồi chơi xơi nước” mất hết quyền hành, liệu có đủ tư thế, đủ quyền uy để mà ra lệnh thu hồi toàn bộ báo Nhân Dân đã phát hành không ?
Chúng ta phải khẳng định mà trả lời một câu rằng không phải tư thế một người ngồi chơi xơi nước mất quyền, bị tước đoạt hết tất cả mọi quyền lực. Đấy là theo nhận xét của tôi. Mà đấy là một chứng cớ để nói rằng Hồ Chí Minh chưa mất quyền năm 1967.
HCM cùng các uỷ viên Bộ Chính trị họp bàn chiến dịch Tết Mậu Thân 1968.
BVCV sưu tầm từ http://dangquyetthang.wordpress.com/ (blog V+)
Sau đó, bắt đầu sắp sửa bước qua năm 1968, lúc bấy giờ đang chuẩn bị cuộc tấn công Mậu Thân ở miền Nam Việt Nam. Cuộc tấn công Mậu Thân này, theo thư ký riêng của Hồ Chí Minh, Vũ Kỳ, có viết lại, thì Hồ Chí Minh đi máy bay về Việt Nam về trước hàng tháng rồi. Ra sân bay đón thì có Lê Duẫn, Phạm Văn Đồng và Lê Đức Thọ. Khi về đến chủ tịch phủ, Hồ Chí Minh chuẩn bị làm bài chúc Tết. Bài chúc Tết này cũng đồng thời như là cái khẩu lệnh để tổng tấn công vào dịp Tết, mà miền bắc Việt Nam đổi cả lịch nữa, ăn Tết trước một ngày. Để mà tấn công vào dịp Tết Mậu Thân.
Thì mấy câu thơ đó chỉ có 4 câu thôi.
Xuân này hơn hẳn mấy xuân qua,
Thắng trận tin vui khắp nước nhà,
Nam Bắc thi đua đánh giặc Mỹ.
Tiến lên!
Toàn thắng ắt về ta!
Nhưng 4 câu ấy là một khẩu lệnh tấn công. Hồ Chí Minh phải cặm cụi sữa chữa hàng mấy tháng trời mới xong. 4 câu thơ đó đại cương kêu gọi đồng bào phải nổi dậy, để mà đánh thắng toàn thể miền Nam Việt Nam. Chỉ có câu thơ ngắn gọn thôi mà mất 5 tháng.
Sau khi về Việt Nam, họp bàn với Bộ chính trị, chuẩn bị tấn công xong xuôi đâu vào đấy rồi. Mà toàn là do Hồ Chí Minh chủ tọa các cuộc họp đấy nhé. Thì Vũ Kỳ có kể lại mà. Xong đâu đấy rồi, thì Hồ Chí Minh lại trở về Trung Quốc. Hồ Chí Minh trở về Trung Quốc thì cũng sắp sửa Tết đến. Chuyện Mậu Thân sắp sữa diễn ra.
Thì lúc bấy giờ, để hỏi ý kiến cuối cùng, để nhận lệnh cuối cùng, thì Võ Nguyên Giáp lúc bấy giờ tuy là mất quyền cũng đã gọi điện thoại cho Hồ Chí Minh, mất 2 tiếng đồng hồ trên điện thoại, để bàn về việc đánh Mậu Thân như thế nào. Lê Đức Thọ, trưởng ban tổ chức lúc bấy giờ là tay chân đắc lực của Lê Duẫn, cũng bay sang tận Bắc Kinh để gặp Hồ Chí Minh, nhận những chỉ thị cuối cùng như thế nào.
Đêm hôm đó là đêm giao thừa, Vũ Kỳ có kể lại, đêm giao thừa hôm ấy, 2 bác cháu ngồi mở radio ra nghe. Vũ Kỳ kể rằng khi bài thơ chúc Tết của ông Hồ vang lên, mắt ông Hồ sáng lên và rất phấn khởi và vui vẻ nói lên rằng giờ này toàn thể nhân dân miền Nam đang vùng lên, đã nổi dậy!
Tất cả những bằng cớ như vậy cho chúng ta thấy: không phải Hồ Chí Minh là người ngồi ở tư thế bù nhìn ngồi chơi xơi nước như mấy ông bạn “xét lại”. Một người ngồi chơi xơi nước không bao giờ có cái tư thế như thế cả.
Có người nói rằng Hồ Chí Minh không chủ trương đánh miền Nam mà chủ trương hòa bình. Tất cả cái đó càng sai nữa! Chính ông ta đọc bài thơ chúc Tết là cái khẩu lệnh! Khi bài thơ chúc Tết được đọc lên, mắt ông ta còn sáng lên vì sung sướng nữa mà!
Không thể nói ông ta không có chủ trương gây chiến tranh ở miền Nam! Trong tất cả những lời kêu gọi từ năm 1966-1967 mà Hồ Chí Minh nói trên đài Radio, mà chúng tôi được nghe hết rằng: phải quyết tâm dù có đốt cháy cả rặng Trường Sơn, cũng phải là đánh chiếm cho bằng được miền Nam! Đó là những bằng chứng hùng hồn, nói lên điều mà tôi có thể khẳng định là ông Hồ Chí Minh không hề mất quyền!
Đành rằng có thể là trong vài năm cuối cùng của cuộc đời, do có ốm yếu, nên vài việc nhỏ thì bọn Lê Duẫn, Lê Đức Thọ, Trường Chinh, Phạm văn Đồng qua mặt ông ta. Nhưng về những vấn đề cơ bản, thì Hồ Chí Minh vẫn phải chịu trách nhiệm, vì ông ta vẫn là người trực tiếp lãnh đạo toàn bộ công cuộc đánh nhau với miền Nam, cho tới khi ông ta tắt hơi thở cuối cùng!
Với những chứng cớ như thế, không thể nào nói rằng ông Hồ đã bị Lê Đức Thọ Lê Duẫn gạt ra ngoài không cho nắm quyền nữa!
Hồ Chí Minh chuẩn bị trước chuyện ướp xác
Một điểm nữa tôi muốn nói về cuộc đời Hồ Chí Minh. Sự thật mà nói, ngay việc ướp xác không phải một sớm một chiều mà nó xảy ra đâu! Ngay từ năm 1967 đã mới các phái đoàn chuyên gia của Liên Sô sang để chuẩn bị ướp xác rồi. Họ biết ông Hồ không sống lâu nữa, cho nên chuẩn bị ướp xác. Chính báo Phụ Nữ của Việt Nam có đăng đấy, khi ông Hồ chết rồi ấy mà, thì chuyên viên Liên Sô muốn mang xác của Hồ Chí Minh về Mạc Tư Khoa để ướp, vì nó có đủ điều kiện hơn.
Lúc bấy giờ phái đoàn chủ tịch Liên Sô sang Việt Nam, báo Phụ Nữ và chính các chuyên gia LS có kể lại, khi mà muốn mang xác của Hồ về Mạc Tư Khoa, thì Lê Duẫn khóc, nói rằng không thể để mang xác của Hồ đi được, mà phải để ở Việt Nam để làm các việc ướp xác. Vì vậy cho nên phái đoàn LS mới mang tất cả các trang thiết bị sang Việt Nam cấp tốc, để ướp xác cho Hồ Chí Minh.
Tất cả những việc này đều có bàn luận và tính toán từ trước cả. Thế còn cái chuyện “sau khi tôi chết, thiêu xác tôi đi” đều là những cái bài vở nói ra mà thôi. Còn cái việc chuẩn bị ướp xác thì Hồ Chí Minh biết từ mấy năm trước. Đấy là phái đoàn ướp xác của Liên Sô kể lại trên báo chí. Tôi muốn nói cuộc đời Hồ Chí Minh nó huyền hoặc, có nhiều cái người ta thêu dệt thêm vào. Nhưng thực chất như thế nào thì chúng ta cứ nói như thế thôi!
Một điểm nữa tôi muốn nhấn mạnh, về đời tư Hồ Chí Minh, chúng ta không cần bàn đến lắm đâu, vì cuộc đời con người, cái chuyện trai gái, theo tôi nghĩ, là cái chuyện bình thường thôi. Ông Hồ hay ông Mác hay ông Lênin cũng đều là những con người bình thường như mọi người thôi, rất dễ sa vào những thú vui như vậy. Thế nhưng riêng có một việc, chúng ta không thể bỏ qua được. Chuyện ông ta lăng nhăng với Nguyễn thi Minh Khai là vợ Lê Hồng Phong này, lăng nhăng với mấy bà người Nga người Pháp, mấy cô Thái Tàu, Tăng Tuyết Minh vân vân, chúng ta có thể bỏ qua được hết phải không nào.Vì đấy nó là những chuyện sinh hoạt bình thường.
Thế nhưng, riêng cái chuyện đối với công Nông Thị Xuân, là cô gái Tề, mà bây giờ có hình ảnh hẳn hoi, ảnh lúc bấy giờ có hai mươi mấy tuổi đầu thôi, mà được Hồ Chí Minh đưa về Hà Nội, có con với Hồ Chí Minh. Đứa con bây giờ là Nguyễn Tất Trung đang sống ở Hà Nội.
Cô Nông Thị Xuân bị chết thảm như thế nào? Chuyện đó, Hồ Chí Minh ra lệnh cho Trần Quốc Hoàn giết, thì chúng ta cần đưa ra ánh sáng. Nó không còn là chuyện tình ái đơn thuần nữa, mà nó là chuyện giết người! Giết người ! Mà cô Xuân bị giết, vì cô ấy dại dột, cứ đòi công khai hoá cuộc hôn nhân của mình với ông Hồ. Mà công khai hoá làm sao được! Cô Xuân dựa vào đứa con là Nguyễn Tất Trung, đòi công khai hoá như vậy, cho nên cô ta đã phải chuốc lấy một cái chết rất là bi thảm.
Và những người bạn của cô ta, họ hàng cô ta cũng bị giết chết! Thí dụ cô Nông Thị Vàng, Nông Thị Nguyệt đều là bị giết chết tất cả! Những cái này là một vụ án mạnh rất lớn, của một ông chủ tịch nước, phải không ! Cô con gái đáng thương ở tận Cao Bằng về để phục vụ sinh lý cho ông Hồ, có con với ông Hồ, rồi cuối cùng bị giết thảm như vậy!
Cái này, sau này, khi Việt Nam có dân chủ tự do rồi, thì cần phải điều tra, để lôi đích danh thủ phạm ra, chứ không thể bỏ qua được! Những việc này tôi tin chắc 100% là chuyện thật, vì anh Nguyễn Tất Trung còn sống ở Việt Nam, ảnh cô Nông thị Xuân còn. Mồ cô Nông Thị Xuân còn. Cái xác cô Nông Thị Xuân nếu chưa bị phá huỷ, đào lên bây giờ, thì vẫn còn nhìn thấy vết búa đập lên đầu như thế nào trên xương sọ bị ảnh hưởng. Tôi hoàn toàn tin đó là sự thật…….(…)
Đã rõ nét, không còn cái gì để tranh luận, đi đến kết luận duy nhất đúng là Hồ Chí Minh là một tên tội phạm của dân tộc Việt Nam, không hơn không kém!
Không nên bàn ông ta là người yêu nước hay không! Không nên bàn ông là là quốc gia nhiều hay cộng sản nhiều! Ông ta có tinh thần dân tộc hay không? Không nên bàn những cái đó nữa! Những sử gia ngoại quốc họ u mê đã đành rồi, nhưng người Việt Nam không được phép như vậy!
Bảo rằng một người có tinh thần dân tộc, thế mà vừa về đến Việt Nam, sau bao nhiêu năm xa nước, năm 1941 về đến Cao Bằng, ở hang Pắc Bó ấy, thì đã làm ngay mấy câu thơ “kia suối Lênin đây núi Mác, hai tay gây dựng một cơ đồ”. Bao nhiêu danh nhân Việt Nam, sao không đặt tên, mà đặt tên Mác với Lênin ? Thì đủ hiểu cái tâm hồn của ông ta lúc nào cũng chỉ Mác Lê mà thôi !
Và đến khi ông ta trút hơi thở cuối cùng, ổng cũng ước mong là được về với Mác Lê! Chứ không được về với Vua Hùng, với Trần Hưng Đạo hay được về với Lê Lợi, Quang Trung gì cả! Mà ước mơ được về gặp ông Mác ông Lê ! Con người như vậy, thì làm sao còn bàn ông ta là cộng sản hay quốc gia nữa ! Có tinh thần dân tộc, hay ông ta theo cộng sản ? Các bàn luận thành ra trở nên vô nghĩa phải không?
Hơn nữa, chúng ta nói thêm, những người cộng sản bao giờ cũng có cái đặc tính là họ nói như thánh, và đề cao mình như thánh như thần, nhưng thực sự ra, cuộc sống của họ như súc vật! Phải nói thẳng như vậy ! Thí dụ, ai đến Đức mà xem, đều hiểu rõ ông Mác là người thế nào! Xin lỗi các bạn, sử sách còn ghi rõ, Các Mác là người chuyên đi chơi gái điếm! Ngay cả cô con ở, ông Mác cũng làm cho cô ta có con. Nhưng mà để cho bà vợ Các Mác đỡ ghen, thì ông Engels là bạn, phải nhận là con của mình!
Thế Marx với Engels là những người như thế nào? Họ đề ra “chủ nghĩa cộng sản bình đẵng bác ái, mọi người như nhau, dân tộc bốn bể là nhà, không biên giới, vô sản là anh em tất cả”, nhưng thực tế, trong những văn bản bị loại bỏ, Marx với Engels là những người rất là phân biệt chủng tộc, nói xấu Do Thái, coi dân tộc Slaves Bulgary Rumani kể cả người Nga, coi những dân tộc châu Phi châu Úc rất là hèn kém…..

Nguyễn Chí Thiện nguyenchithien1107-1-2
(nguồn bài viết:hungviet.org-2009)

BBC: Mỹ đóng cửa hàng loạt cơ quan Ngoại Giao

|
my
Bộ Ngoại giao Mỹ ra cảnh báo cho việc đi lại của công dân Mỹ, đặc biệt ở Trung Đông và Bắc Phi, vì có đe dọa từ al-Qaeda.
Trong một thông cáo, bộ này nói nguy cơ tấn công khủng bố tại hai khu vực nói trên là khá cao.
Mới đây Hoa Kỳ cũng thông báo sẽ đóng cửa hàng chục sứ quán và lãnh sự quán trong ngày Chủ nhật.
Cảnh báo kêu gọi công dân Mỹ cảnh giác khi đi nước ngoài có hiệu lực tới 31/8/2013.
Thông cáo viết: “Thông tin hiện có cho thấy al-Qaeda và các tổ chức liên quan tiếp tục lên kế hoạch tấn công khủng bố cả trong và ngoài khu vực, và chúng có thể tập trung vào thời kỳ từ nay tới cuối tháng Tám”.
Mục tiêu khủng bố được nói là các hệ thống giao thông công cộng và hạ tầng du lịch.
Trong khi đó, Bộ Ngoại giao Anh xác nhận sẽ đóng cửa sứ quán Anh tại Yemen vào Chủ nhật và thứ Hai này để đề phòng. Thông thường tại các nước Hồi giáo, Chủ nhật là ngày làm việc.
Tổng thống Barack Obama đã ra lệnh giới chức có các biện pháp cần thiết để bảo vệ công dân, theo nguồn tin từ Nhà Trắng.
Nguồn tin này nói với hãng thông tấn AFP: “Tổng thống đang được cập nhật tin tức về nguy cơ khủng bố tại bán đảo Ảrập hoặc từ nơi đó”.
Nancy Pelosi, thủ lĩnh phe Dân chủ tại Hạ viện, cho hay rằng các lãnh đạo Hạ viện đã được báo cáo về cảnh báo khủng bố.
Bà nói với các phóng viên rằng đe dọa được hiểu là khá nghiêm trọng.
Dân biểu Cộng hòa Jason Chaffetz thì nói ông được biết “có đe dọa lớn trên toàn cầu”.
‘Nhiều cảnh báo’
Một quan chức cao cấp của Mỹ giấu tên nói với kênh NBC rằng đe dọa nói trên có thể liên quan tới tháng chay Ramadan của người Hồi giáo, vốn kết thúc vào tuần tới.
Quan chức này nói có thể một số cơ quan ngoại giao của Mỹ ở nước ngoài sẽ phải đóng cửa thêm ngày.
Ông nói Bộ Ngoại giao dựa trên các thông tin nhận được đã quyết định đưa ra các biện pháp phòng ngừa vì có nhiều cảnh báo.
Ngày 11/9 năm ngoái, lãnh sự quán Mỹ tại Benghazi, Libya, bị tấn công, bốn công dân Mỹ tử nạn.
Các sứ quán ở nhiều nơi khác luôn bị người biểu tình nhắm vào.
Lãnh sự quán tại các thành phố sau sẽ đóng cửa Chủ nhật 4/8: Abu Dhabi ở United Arab Emirates; Algiers, Algeria; Amman, Jordan; Baghdad, Iraq; Cairo, Ai Cập; Dhahran, Ảrập Saudi; Djibouti, Djibouti; Dhaka, Bangladesh; Doha, Qatar; Dubai, United Arab Emirates; Erbil, Iraq; Jeddah, Ảrập Saudi; Kabul, Afghanistan; Khartoum, Sudan; Kuwait City, Kuwait; Manama, Bahrain; Muscat, Oman; Nouakchott, Mauritania; Riyadh, Ả rập Saudi; Sanaa, Yemen và Tripoli, Libya.
Tin BBC

Danlambao: VRNs (04.08.2013) - Lâm Đồng: Nghị định 72 và cụ... Các-Mác!

VRNs (04.08.2013) - Lâm Đồng - “Cho và nhận thông tin công khai trên mạng chính là “Mình cho mọi người, và mọi người cho mình”, tất cả thành của chung mà không mất cái riêng, rất tự do mà không chiếm được của nhau, đó chính là lý tưởng “đại đồng” đầu tiên được thành hiện thực trên trái đất vậy, đó cũng là nơi để “trí tuệ toàn thế giới liên hiệp lại” . Thú vị hơn nữa, trong đại dương của thông tin ấy, ai có trí tuệ bao nhiêu thì góp bấy nhiêu, nhưng được truy cập thông tin vô hạn, khai thác “tài nguyên” vô hạn, có thể học và biến tri thức cả nhân loại thành của mình (chỉ lo đầu mình không chứa nổi), thế là trong Thế giới Internet rõ ràng con người được hưởng chế độ “làm theo năng lực, hưởng theo nhu cầu” ! Thế thì, hỡi những người yêu Mác, quý vị phải yêu Internet muôn lần nhiều hơn chúng tôi, hãy và xin đừng hạn chế, cắt xén những thuộc tính giải phóng và liên kết nhân loại của Internet, đừng nhốt Internet vào “phòng kỷ luật” của Việt Nam, khiến Internet phải tuyệt thực thì khổ” - Hà Sĩ Phu

Tiến sĩ Hà Sĩ Phu đã viết như vậy khi trả lời VRNs về Nghị định 72 – quản lý Internet, sẽ có hiệu lực từ 01.09 sắp tới.

VRNs: Thưa Ts Hà Sĩ Phu, ông có thể tóm tắt nội dung chính của Nghị định 72 về quản lý internet được chính phủ ban hành vào ngày 15.07, và có hiệu lực ngày 01.09 có những điểm gì đáng chú ý?

Ts Hà Sĩ Phu: Nghị định 72/2013/NĐ-CP có cái tên khá dài: NGHỊ ĐỊNH QUẢN LÝ, CUNG CẤP, SỬ DỤNG DỊCH VỤ INTERNET VÀ THÔNG TIN TRÊN MẠNG, gồm đến 6 chương và 46 điều. Nhưng dư luận quan tâm nhất đến các quy định về nội dung đăng tải và thông tin trao đổi trên các trang mạng thế nào thì được coi là “hợp pháp”, là được phép, thế nào là vi phạm . Mà tôi nghĩ đấy mới là mục đích chính khiến Nghị định này ra đời, đặt ra những giới hạn để đối phó với sự phát triển Internet hiện nay không theo ý của nhà cầm quyền , vì Internet ngày càng tự khẳng định là kẻ đào mồ chôn chính sách ngu dân, mà dân khôn thì khó “trị”. Ngoài vai trò nâng cao dân trí, trên Internet đã xuất hiện khả năng hình thành các liên kết và các hội đoàn, vuột khỏi tầm tay của “lãnh đạo”.

VRNs: Thưa Ts Hà Sĩ Phu, điều 4 trong Nghị định 72 ở điểm thứ 5 có ghi: “Bảo đảm chỉ những thông tin hợp pháp theo pháp luật Việt Nam mới được truyền, kể cả truyền qua biên giới, đến người sử dụng Internet tại Việt Nam.” Nhưng vấn đề đặt ra là thông tin như thế nào thì được gọi là hợp pháp, cơ quan nào có quyền thẩm định điều này ạ?

Ts Hà Sĩ Phu: Đây là điều quan trọng số 1 phải giải quyết khi ra Nghị định này, nếu không quy định thật cụ thể thì sẽ rất chủ quan tùy tiện. Nhưng trong kỷ nguyên thông tin ngày nay mà quy định những “thông tin hợp pháp” thì thật khó và rất lạ, có lẽ chẳng nước nào có. Thông tin thuộc loại “mật” thì nhà nước đã giữ chặt, thông tin kích động bạo lực nhất là kích thích lối sống sa đọa thì dư luận tán thành ngay là phải cấm nhưng xem ra nhà nước cũng không kiên quyết thực hiện và thực hiện còn ít hiệu quả. Phải chăng sự “hợp pháp” ở đây là đối chiếu với khuôn mẫu chính trị chính thống của đảng và nhà nước? Điều này thì ông Lê Doãn Hợp đã từng nói báo chí phải đi theo “lề phải” rồi. Nhưng cuộc sống tự nó cứ phát sinh ra “lề trái”, người ta muốn nghe “bằng cả hai tai” để sàng lọc. Tôi nhớ câu của nhà báo Huy Đức tặng nhà báo Ba Sàm: Báo Ba Sàm thì đưa tin chính thống, báo chính thống lại đưa tin ba sàm! Trong cuộc thi đua để chiếm lòng tin cậy của dân, có khi phía “lề phải” đã thấy mình yếu thế nên phải nghĩ ra luật để kiềm chế đối thủ “lề trái” đang được lòng dân? Nếu lấy “lề phải” làm chuẩn thì các trang Basam, Bô-xít và hầu hết các Blog cá nhân hiện nay đều phạm luật cả.

VRNs: Thưa Ts Hà Sĩ Phu, vào ngày 31.07, Thứ trưởng Bộ Thông tin và Truyền thông Lê Nam Thắng nói: “Trong thực tế có thể vẫn còn nhiều trang Facebook đang tổng hợp thông tin, các cơ quan quản lý sẽ tăng cường thanh tra xử lý. Tổng hợp còn liên quan đến vấn đề bản quyền, sở hữu trí tuệ, không phải lấy chỗ nọ sang chỗ kia, đưa lên thành của mình được. Trích dẫn phải xin phép và được đồng ý. Ngay cả việc đưa thông tin cá nhân cũng phải tuân thủ quy định pháp luật”, Thứ trưởng Bộ Thông tin và Truyền thông Lê Nam Thắng bổ sung.” Ông bình luận như thế nào về điều này?

Ts Hà Sĩ Phu: Quy định Blog cá nhân chỉ được nói chuyện cá nhân, không được liên quan đến tập thể, đến các thông tin tổng hợp dù là thông tin chính thức từ nhà nước ư? Vấn đề này tôi cần nói hơi dài vì nó phản khoa học và phản nhân văn đến ký lạ. Trước hết điều này vi phạm điều 19 của Luật quốc tế nhân quyền, vi phạm quyền công dân được tham gia vào việc điều hành xã hội, vi phạm quyền tự do tư tưởng và lập hội đã quy định trong hiến pháp, và chống ngay đường lối quần chúng vốn có của ĐCS khi tuyên truyền phổ biến chính sách. 

Nhưng điều tôi muốn nói kỹ hơn là nó chống lại lô-gích tự nhiên của tư duy và ngôn ngữ. Trong hoạt động của bán cầu đại não, dù cấp thấp ở động vật hay cấp cao ở người luôn có hai quá trình “phân tích và tổng hợp”. Qua các giác quan, bộ não cứ tự nhiên thu thập mọi thông tin từ môi trường xung quanh, để các tế bào thần kinh thực hiện sự phân tích và tổng hợp bên trong vỏ não và từ đó phát sinh hành động để thích nghi. Đến con người, do sống thành xã hội, do giao lưu giữa người với người, sự “phân tích và tổng hợp” trong vỏ não mới hình thành nên ngôn ngữ và tư duy. Bản chất tư duy và ngôn ngữ đã mang tính xã hội, tính giao lưu, tính tổng hợp, nên trong thế giới của tư duy không thể có vùng nào là vùng cấm. Dù luật có cấm, sự tổng hợp vẫn cứ diễn ra trong đầu người ta.

Đặt vùng cấm trong tư duy là chống tự nhiên, chống xã hội và chỉ những người ít lao động trí óc mới nảy sinh ý định cấm đoán này. Tôi còn nhớ trong cuộc bắt tù tôi năm 1995, một vị tướng công an bảo tôi: anh cứ việc tự do tư tưởng, tự do sáng tác, nhưng anh để trong ngăn kéo của anh thì chẳng ai cấm anh cả! Nói thế vì chưa hiểu bản chất của ngôn ngữ và tư duy đương nhiên phải mang tính xã hội, phi giao lưu bất thành tư tưởng. Cho tự do tư tưởng nhưng cấm giao lưu khác nào tay phải ban cho nhưng tay trái giật lại, đó là thứ “tự do đánh đố ” theo mẹo Trạng Quỳnh, cho tự do “ị” nhưng không được “tẻ” thì không cấm mà hóa ra cấm!

Cao thêm một tầng nữa là sự hình thành những người Trí thức và giới Trí thức-văn nghệ sĩ. Nhiều học giả đã khẳng định một đặc điểm chết không bỏ được của người Trí thức là cứ “xớ-rớ” vào những việc không phải của mình hay không thuộc chuyên môn của mình, cứ “giật chén rượu trong tay người khác mà tưới khối hận trong đời mình”[1], để mình tự cười tự khóc trước thế gian gian, về những nông nỗi của thế gian. Cá nhân và xã hội đã tan vào nhau thành một! Trí thức là vậy, rồi từ “Trí” kết tinh thành “Chí”. Cấm họ viết về tất cả những điều mà họ quan tâm là muốn giết cái “Chí” trong họ. Nhưng “tam quân khả đoạt súy dã, thất phu bất khả đoạt chí dã” (có thể đoạt một ông tướng trước mặt ba quân, chứ không thể đoạt cái chí trong đầu một con người)![2] . Quen thói võ biền, cũng không cướp được cái Chí trong đầu kẻ Sĩ?

Những người soạn thảo Nghị định còn đe rằng: Muốn trích dẫn ai thì phải xin phép, bao giờ người ta đồng ý mới được, nếu không là vi phạm bản quyền! Ghê thiệt, thế thì các Blog chúng ta vi phạm suốt ngày, vi phạm liên tục mà đâu có chờ nhau xin phép? Lời đe dọa ấy là không hiểu luật tự nhiên trên mạng. Mạng Internet là một kho thông tin khổng lồ, mọi thông tin, mọi tri thức của cá nhân đểu đổ về một đại dương thông tin ấy. Thông tin cá nhân có bản quyền khi lưu vào đó tự nhiên được lưu cả thời gian và bản quyền, ai muốn trích thông tin ra xin cứ tự do nhưng phải ghi kèm xuất xứ, nếu muốn ăn gian biến thành của mình cũng sẽ bị cộng đồng mạng phát hiện và lên án, không dễ gì chiếm được tác quyền.

Cho và nhận thông tin công khai trên mạng chính là “Mình cho mọi người, và mọi người cho mình”, tất cả thành của chung mà không mất cái riêng, rất tự do mà không chiếm được của nhau, đó chính là lý tưởng “đại đồng” đầu tiên được thành hiện thực trên trái đất vậy, đó cũng là nơi để “trí tuệ toàn thế giới liên hiệp lại” . Thú vị hơn nữa, trong đại dương của thông tin ấy, ai có trí tuệ bao nhiêu thì góp bấy nhiêu, nhưng được truy cập thông tin vô hạn, khai thác “tài nguyên” vô hạn, có thể học và biến tri thức cả nhân loại thành của mình (chỉ lo đầu mình không chứa nổi), thế là trong Thế giới Internet rõ ràng con người được hưởng chế độ “làm theo năng lực, hưởng theo nhu cầu” ! Thế thì, hỡi những người yêu Mác, quý vị phải yêu Internet muôn lần nhiều hơn chúng tôi, hãy và xin đừng hạn chế, cắt xén những thuộc tính giải phóng và liên kết nhân loại của Internet, đừng nhốt Internet vào “phòng kỷ luật” của Việt Nam, khiến Internet phải tuyệt thực thì khổ.

Nhưng có điều người Mác-xít thường tự mâu thuẫn. Khi muốn xóa bỏ tính cá nhân để “tập thể hóa” con người thì định nghĩa con người chẳng qua là sự “tổng hòa những mối quan hệ xã hội”, đến khi không muốn cho con người liên kết với nhau thì lại hết sức khoanh con người trong ranh giới cá nhân mà nghị định 72 này là một ví dụ điển hình.

VRNs: Thưa Ts Hà Sĩ Phu, theo ông, Nghị định này sẽ được nhà nước triển khai như thế nào? Liệu có làm được điều họ muốn không ạ?

Ts Hà Sĩ Phu: Như trên tôi đã trình bày, nhiều điều trong Nghị định 72 đã chống lại quy luật của xã hội và của tự nhiên. Nhưng hãy chiêm nghiệm bài học vĩ mô: Một chủ nghĩa từng bao trùm cả một hệ thống thế giới nhưng chỉ vì chống lại quy luật mà còn bị quy luật đào thải, thì những Nghị định lẻ tẻ chống lại quy luật sao có thể tồn tại được, dù cho lúc đầu người ta cố sức thi hành? Những ví dụ về những quy định vô lý rất chủ quan thì sẽ thất bại đã có rất nhiều xin miễn kể ra ở đây. Còn nếu quả thực nhà nước đủ tự tin vào nền dân chủ gấp vạn lần tư bản của mình thì hãy đem Nghị định 72 này trình ra Liên hiệp quốc như một đề tài để tranh cử vào Hội đồng Nhân quyền xem sao!

Huyền Trang, VRNs đặt câu hỏi.

Ts Hà Sĩ Phu trả lời.
_________________________________________
Chú thích:
[1] Lý Trác Ngô (tác giả Trung Quốc đời Minh) 
[2] Khổng Tử (sách Luận ngữ)

Châu Âu: Snowden vắng bóng, Nga muốn đổi sang đề tài khác

Thứ bảy, 03/08/2013
Xem
Edward Snowden rời sân bay cùng luật sư người Nga của anh hôm thứ Năm, 1 tháng 8, 2013.
Edward Snowden rời sân bay cùng luật sư người Nga của anh hôm thứ Năm, 1 tháng 8, 2013.
Cựu nhân viên tình báo Mỹ  Edward Snowden đã tạm yên với cuộc sống lưu vong ở một nơi nào đó trên đất Nga, trong lúc Đại sứ Mỹ tại Moscow đến gặp một quan chức cao cấp Nga để bàn về “quy chế mới” của Snowden.
Cuộc gặp gỡ giữa Đại sứ Michael McFaul với ông Yuri Ushakov, Trợ lý của tổng thống Nga, diễn ra vào lúc Điện Kremli muốn làm giảm nhẹ câu chuyện họ đã cho Snowden được tỵ nạn trên đất Nga trong một năm.

Hôm thứ Sáu, Tổng thống Vladimir Putin đi thăm một trại họp mặt thanh niên hàng năm. Ông trả lời mọi câu hỏi, ngoại trừ câu về Snowden.

Gặp gỡ Obama-Putin có hay không?
Trong lúc Điện Kremli muốn lái sang các đề tài khác, các nhà phân tích đồn đoán Hoa Kỳ có thể hủy cuộc họp vào tuần tới giữa các bộ trưởng quốc phòng và ngoại giao hai nước.

Tòa Bạch Ốc không nói liệu cuộc họp này, và cuộc họp giữa Tổng thống Obama và Tổng thống Putin tháng tới có diễn ra theo kế hoạch hay không.

Tại Moscow, luật sư của Snowden phổ biến một bức ảnh Snowden tươi cười khi rời sân bay ở Moscow hôm thứ Năm sau gần 6 tuần loanh quanh trong khu trung chuyển.

Hôm thứ Sáu, luật sư Anatoly Kucherena của Snowden nói với hãng tin Interfax của Nga Snowden “đã đến nơi, khỏe mạnh, và hoàn toàn an toàn.”

Ông này không nói rõ điểm đến là Moscow hay nơi nào đó của Nga.

Tương lai của Snowden
Nếu muốn, Snowden sẽ nhanh chóng có việc làm và bạn gái.

Pavel Durov, người lập ra V Kontakte, một loại Facebook của Nga, công khai mời Snowden giữ một chân chuyên viên an ninh máy tính.

Mấy mươi phụ nữ Nga đã gửi thư tỏ lòng ái mộ Snowden thông qua luật sư. Và một nữ lưu có tiếng, Anna Chapman, muốn sống chung với Snowden.

Cách nay ba năm, Cơ quan FBI Mỹ bắt giữ Chapman ở New York về tội làm gián điệp cho Nga và trục xuất cô này về Moscow. Tại đây cô được mời điều khiển một show truyền hình riêng và đã chụp hình mặc trang phục mát mẻ cho một tạp chí Nga dành cho đàn ông.

NỖI LÒNG MỘT NGƯỜI TỊ NẠN - Ngô Minh Hằng

FB Hoài Phương PhạmHoàng Nhật Thơ được đánh dấu trong hình ảnh của To Cam Hoa. — với Phan Việt Hoàng5 người khác.
NỖI LÒNG MỘT NGƯỜI TỊ NẠN

(Bài thơ này là lời dàn trải nỗi lòng của một người tị nạn VC khi thấy sự trở mặt thay lòng của một số người đã một thời hưởng ân huệ của Quốc Gia và có kẻ đã từng bị Vc nhốt tù. Nay, ngoa ngôn vọng ngữ, dùng tôn giáo để gây chia rẽ và tấn công người QG....)

Chưa bao giờ ta buồn như hôm nay
Hồn ta đau nhừ vì trời đen mây
Khi quê còn kia đau thương oan hờn
Mà người thay tình, buồn nào buồn hơn...

Người quay lưng đi quên hờn non sông
Quên nòi Rồng Tiên, thay tim, thay lòng
Quên ngày lao tù chua cay đơn côi
Quên mồ anh em vùi nông triền đồi

Quay lưng, người làm đời thêm tai ương
Quay lưng người làm quê thêm đau buồn
Và ngày về thêm xa xôi thê lương
Dừng chân người ơi ... Người đi lầm đường !!!

Dừng chân người ơi, nghe không... dân đau ...
Dừng chân mà nghe, nghe không... quê sầu ...
Người ơi, này người, còn chăng con tim ?
Sao người làm đời tang thương dài thêm ??

Ta nhìn nhân tình mà lòng ta đau
Người đừng quên nhe, ai gieo cơ cầu
Thì rồi không xa hờn oan mình gây
Đi theo mình thôi ngay trong đời này

Trời cao xanh ơi, đây lời cầu xin
Thương cho dân Nam, người dân hòa hiền
Ban lòng công bằng, trung thành, yêu thương
Cho niềm tin về hồi sinh quê hương ...

Ngô Minh Hằng
Bỏ thích · · 8 phút trước ·

  • Bạn, To Cam Hoa17 người khác thích điều này.
  • Van Nguyen Thế Thái nhân tình mà từ xưa đến nay những phường giá áo túi cơm là thế.
    Người xưa đã nói:" đã không điều lợi khôn thành dại


    Hễ có đồng tiền dở cũng hay...



    ......"
  • Vinhan Phamtuan .
    Mưa buồn rơi rơi trời mưa mãi mưa
    Người ngồi buồn như tượng đá năm xưa
    Con thuyền quốc gia không người lèo lái
    Thương cho phận người buồn trĩu đôi vai!


    Sông miệt mài chảy về những nơi đâu
    Sao hàng cây vẫn nghiêng soi bóng sầu
    Trăng cũng buồn vì gió mưa tầm tã
    Người cúi đầu buồn giọt châu lã chã!

    Mong đến một ngày non sông vinh quang
    Và có những đêm vằng vặc ánh trăng
    Con thuyền Việt Nam vượt qua sóng dữ
    Nhìn giải giang sơn quên hờn quá khứ!

    Này những nỗi niềm yêu thương quê hương
    Này những giọt châu rơi trong đêm trường
    Có gã thư sinh bận lòng việc nước
    Cũng có anh thư bỏ quên gương lược!