Saturday, January 18, 2014

Người Việt hải ngoại khắp nơi sôi sục khí thế chống tàu, tưởng niệm Hoàng Sa


San Francsico: Thông Báo Biểu Tình Lên Án Trung Cộng Cướp Hoàng Sa

Thursday, 16 January 2014 03:59




HỘI ÁI HỮU H.O. SAN FRANCISCO THÔNG BÁO BIỂU TÌNH LÊN ÁN TRUNG CỘNG CƯỚP HOÀNG SA

Kính Thưa :

Quý Tổ Chức Hội Đoàn và Đồng Hương tại Bắc Cali.
Để đánh dấu và ghi nhớ 40 năm ngày quân xâm lược Trung Cộng đã dùng vũ lực cưỡng chiếm quần đảo Hoàng Sa thân yêu của chúng ta vào ngày 19-1-1974, Hội Ái Hữu H.O. San Francisco phối hợp cùng Ban Đại Diện Cộng Đồng Người Việt Quốc Gia Bắc Cali và Khu Hội Cựu Tù Nhân Chính Trị Bắc Cali sẽ tổ chức một cuộc biểu tình lên án quân xâm lược Trung Cộng cùng bọn tay sai tiếp tay cho chúng là tập đoàn Cộng Sản Việt Nam.

Mặc dầu tình hình an ninh tại Toà Tổng Lãnh Sự Trung Cộng ở San Francisco đang trong tình trạng khẩn trương do vụ bị một người dân Trung Quốc phẫn nộ phóng hoả đốt khu vực cửa chánh vào hôm đầu năm. Tuy nhiên, chúng tôi đã xin phép và đã được Cảnh Sát Liên Bang Hoa Kỳ chấp thuận cho cuộc biểu tình hợp pháp của chúng ta.

Cuộc biểu tình theo lịch trình như sau:

* Điạ điểm 1:
Tòa Tổng Lãnh Sự Trung Cộng: 1450 Laguna St. San Francisco / Góc Geary St.
Thời gian: 11 giờ sáng đến 12giờ 30 trưa thứ Sáu 17 Tháng 1 Năm 2014
* Địa điểm 2 :
Toà Tổng Lãnh Sự Việt Cộng: 1700 California St / Góc Vanness St.
Thời gian: 1 giờ trưa đến 3 giờ chiều cùng ngày (thứ Sáu 17 Tháng 1 Năm 2014)
Để nói lên quyết tâm bảo vệ từng tất đất của tiền nhân để lại.
Để tố cáo trước công luận thế giới về bọn xâm lược Trung Cộng.
Để lên án bọn Cộng Sản Việt Nam là tay sai tiếp tay với bá quyền Trung Cộng

Trân trọng kính mời quý tổ chức, đoàn thể và đồng hương vui lòng thu xếp thì giờ để tích cực tham gia hai cuộc biểu tình quan trọng nói trên.

Trân Trọng

San Francisco ngày 15-1-2014
Nguyễn Phú
Chủ Tịch

(415) 900-8841


==================================================


Los Angeles: Biểu tình chống Trung Quốc, tưởng niệm Hoàng Sa

Friday, January 17, 2014 7:59:32 PM

Thiên An/Người Việt

LOS ANGELES (NV) - Khoảng 300 người Mỹ gốc Việt tại Nam California, đa số từ các thành phố quanh khu vực Little Saigon, biểu tình vào trưa Thứ Sáu, 17 Tháng Giêng, ngay trước cửa tòa lãnh sự Trung Quốc ở Los Angeles.

Cùng loa, biểu ngữ, cờ vàng, người biểu tình hô to khẩu hiệu đòi Trung Quốc trả lại hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa của Việt Nam cho Việt Nam.



Khoảng 300 người gốc Việt biểu tình trước Tổng Lãnh Sự Trung Quốc tại Los Angeles ngày 17 Tháng Giêng, 2014. (Hình: Dân Huỳnh/Người Việt)

Thời điểm này, đúng 40 năm trước, 74 chiến sĩ Hải Quân Việt Nam Cộng Hòa hy sinh sau những nỗ lực chiến đấu cuối cùng trước sự xâm lăng từ Trung Quốc. Trận hải chiến Hoàng Sa 1974 vẫn luôn được người Việt khắp nơi, trong đó có đông đảo người dân Nam California, tưởng nhớ.

Tại Little Saigon, khoảng 200 người tập trung tại Ðền Hùng từ 9 giờ sáng. Nhiều người mặc áo viết đầy các chữ lớn đả đảo Trung Quốc, hình bản đồ với chiếc lưỡi bò bị gạch chéo, dòng chữ “Hoàng Sa, Trường Sa là của Việt Nam”... Người tham dự tại đây để xe lại, cùng lên các chiếc xe du lịch lớn đang đợi sẵn, tiến về tòa lãnh sự Trung Quốc.

Ðại diện ban tổ chức, gồm nhiều hội đoàn tại Nam California, tuyên bố trước giờ khởi hành ba ý nghĩa chính trong cuộc biểu tình: “Trong thời điểm này, cuộc biểu tình mang tính lịch sử. Thứ Nhất, chúng ta xác định lại cho toàn thể thế giới thấy rằng Hoàng Sa, Trường Sa là của Việt Nam. Thứ hai, chúng ta phản đối, đả đảo Trung Cộng vì thái độ bành trướng của Trung Cộng, cái mộng bá quyền thế giới mà điển hình là chúng muốn biến Biển Ðông thành cái ao nhà của chúng... Thứ ba, ngay ngày hôm nay, ở trong nước có các cuộc biểu tình phản đối Trung Cộng, cuộc biểu tình của chúng ta sẽ tác động tinh thần, làm thức tỉnh những người lơ là với vận mệnh của đất nước và khích lệ người dân trong nước hăng say, cương quyết bảo vệ lãnh hải, lãnh thổ của cha ông để lại.”

Ðoàn biểu tình rời Little Saigon vào 10 giờ, đến Los Angeles đúng 11 giờ sáng. Tại đây, hàng chục người Việt khác đi xe riêng cũng đã có mặt, hòa chung vào đoàn người cầm cờ vàng ba sọc đỏ.


Tòa Lãnh Sự Trung Quốc tọa lạc trên con đường nhỏ, kín cổng với nhân viên bảo vệ túc trực nghiêm ngặt. Khi đoàn người biểu tình đến, họ lập tức khiến nhân viên lãnh sự quán và người dân địa phương phải chú ý. Khoảng 5, 6 cảnh sát sau đó xuất hiện, quan sát sự việc.



Cùng loa, biểu ngữ, cờ vàng, người biểu tình hô to khẩu hiệu đòi Trung Quốc trả lại hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa của Việt Nam cho Việt Nam. (Hình: Dân Huỳnh/Người Việt)

Ðoàn người lập tức hô to các khẩu hiệu tranh đấu ngay khi đến nơi. Một nhóm nhỏ đứng ngay sát cổng lãnh sự quán, với loa, cờ hướng thẳng vào cửa. Ða số người còn lại tập trung phía bên kia con đường trước mặt tòa nhà, nơi rộng hơn và có thể chứa đủ số người biểu tình. Một hàng dài người đứng dọc phía trước, giăng cao các biểu ngữ lớn nhất viết bằng Anh ngữ, cáo buộc Trung Quốc cướp Hoàng Sa, Trường Sa của Việt Nam.

Mọi người đứng suốt cuộc biểu tình, dưới trời nắng nóng, không ngưng vẫy cờ, hô vang: “Hoàng Sa, Trường Sa, Việt Nam,” “Tổ quốc Việt Nam muôn năm,” “Red China get out of Vietnam”...

Phóng viên nhật báo Người Việt có dịp hỏi chuyện một số người tham dự. Có người cho biết đến tham dự với tư cách cá nhân, có người đi cùng các hội đoàn lớn. Họ là cựu quân nhân từng chiến đấu tại Hoàng Sa, là những người vợ lính, hay chỉ là một người dân thường muốn góp tiếng nói đòi lại quyền làm chủ biển đảo cho Việt Nam.

Ông Phạm Văn Hồng, cựu thiếu tá VNCH từng bị Trung Quốc bắt giữ, cho biết: “Vào thời điểm đó tôi là thiếu tá phục vụ tại Phòng 3, Quân đoàn 1, chức vụ là sĩ quan lãnh thổ. Cũng vì chức vụ này, tôi hướng dẫn phái đoàn công binh cùng một nhân viên tòa lãnh sự Mỹ từ Ðà Nẵng ra Hoàng Sa thực hiện một phi trường cỡ nhỏ...”

Về nhà cầm quyền Việt Nam, ông nói: “Ðã là con người thì hãy tôn trọng sự thật, hãy nghĩ lại những gì mà chiến sĩ Việt Nam Cộng Hòa đã làm thì phải tôn trọng và ghi nhận. Những gì là của Việt Nam thì bằng mọi giá phải trả về cho Việt Nam. Bằng mọi giá phải lấy lại Hoàng Sa.”

Ông Phan Như Hữu, chủ tịch Hội Ðồng Việt Nam Tự Do Tây Nam Hoa Kỳ, nói: “Tôi phải đi biểu tình dù được hay không tôi cũng phải chống Trung Cộng đến cùng vì tụi nó là một nước lớn, bành trướng, muốn xâm chiếm Việt Nam... Ðây (cuộc biểu tình) sẽ là một dữ kiện để lịch sử sau này phê phán Trung Cộng và chúng ta có thể lấy lại Hoàng Sa, Trường Sa.” Ông cho biết tổ chức của ông là một trong “rất nhiều hội đoàn” cùng tổ chức buổi biểu tình hôm nay.



Ðoàn biểu tình đến Los Angeles đúng 11 giờ sáng. Tại đây, hàng chục người Việt khác đi xe riêng cũng đã có mặt, hòa chung vào đoàn người cầm cờ vàng ba sọc đỏ. (Hình: Dân Huỳnh/Người Việt)

Rất đông người tham dự đến từ thành phố Westminster và các nơi quanh khu vực Little Saigon.

Ông Phạm Mười, cư dân Westminster, nói: “Năm nào ngày này tháng này tôi cũng đến tham dự tưởng niệm cùng đồng bào. Chúng tôi là biệt động quân Ðà Nẵng, hồi đó thường đưa mấy anh em công binh ra ngoài tu bổ Hoàng Sa, Trường Sa vào những năm 62, 63, một năm vài ba lần, để xác định Hoàng Sa, Trường Sa là của Việt Nam. Thời Việt Nam Cộng Hòa chẳng thấy tranh chấp gì hết. Mà năm 1974, Tàu nó vô chiếm để đến bây giờ, tôi thấy sự hèn yếu của Việt Cộng.”

“Nhân kỷ niệm 40 năm, ngày 19 Tháng Giêng 1974, chúng tôi đến đây vừa tưởng niệm ngày Hoàng Sa, và để lên án Trung Quốc.” Ông Nguyễn Văn Thành, cư dân Santa Ana, ngắn gọn cho biết lý do ông cũng như nhiều người Việt khác tham dự cuộc biểu tình.

Ông Phạm Hợp, một cư dân khác cũng từ Westminter, cho biết: “Tôi đến đây cùng với cộng đồng để phản đối hành vi của Trung Cộng cưỡng chiếm Hoàng Sa cách đây 40 năm, một hành vi côn đồ của nước mạnh đem quân ức hiếp một nước yếu, một hành động bị cả cộng đồng quốc tế lên án.”

Bà Ngô Thị Chung, một người vợ có chồng là cựu chiến sĩ Việt Nam Cộng Hòa, hiện sống gần Bolsa, nói: “Việt Nam là của người dân Việt Nam. Trung Quốc cứ âm thầm lấn chiếm dần, biển của ta mà không cho người dân đánh cá của ta đánh cá nữa. Trung Quốc phải ra khỏi Việt Nam.”

“Mình phải đến đây để nói lên tiếng nói của đồng bào. Nghe có biểu tình chống Trung Cộng là tôi đi thôi. Ðến để cho 'nó' biết sức mạnh của cộng đồng,” và “hành động côn đồ của Trung Quốc trên vùng đất của tổ tiên Việt Nam phải bị lên án.” Anh Kiên Phạm và ông Thọ Phạm, cư dân Westminster, chia sẻ.



Hình cờ VNCH và Mỹ phản chiếu trước tấm bảng Tòa Lãnh Sự Trung Quốc tại Los Angeles. (Hình: Dân Huỳnh/Người Việt)

Một số người khác ở xa hơn, có người rời nhà đi từ 6 giờ sáng, chia sẻ với phóng viên như sau:
“Mình phải bảo vệ quê hương mình. Nước Tàu rất mạnh, mình cần tiếng nói của quần chúng, của các chính quyền như Hoa Kỳ để giúp quốc gia chúng ta, một nước nhỏ, để thế giới biết rằng chúng ta cần tự do, cần sự can thiệp của các chính phủ.” Anh Soạn Lê, lái xe từ Rosemead đến tham dự, bày tỏ.
Cô Ngô Thị Thu, từ San Diego đến, chia sẻ: “Hôm nay là ngày đi làm, nhưng tôi đóng cửa tiệm, đề bảng là 'Tôi đi chống Trung Cộng', vì Trung Cộng đang lấy nước của chúng tôi, đồng hóa nước của chúng tôi như Tây Tạng. Tôi đi biểu tình bữa nay để nhắn gửi với tất cả những người ở trong nước là hãy cố gắng đứng lên chống lại Trung Cộng. Chúng tôi, những người Việt tị nạn cộng sản ở ngoài này, sẵn sàng ủng hộ cho những người Việt trong nước đứng lên để chống lại Việt Cộng và đuổi Trung Quốc, lấy lại đất nước của mình, lấy lại Hoàng Sa và Trường Sa.”

TGNV

Tình Yêu Thứ Nhất - Thơ: Phan Huy MPH

Tình Yêu Thứ Nhất
Thơ: Phan Huy MPH
(Kính Tặng Tuổi Trẻ Việt Nam)


Mảnh đất quê nghèo chôn nhau cắt rốn
Nắng cháy nương dâu khô héo núi đồi
Mưa úng ruộng đồng thê lương thôn xóm
Sao tôi vẫn yêu hơn cả cuộc đời.

Bởi đấng Hùng Vương từ khi dựng nuớc
Sông núi bao đời thắm máu tiền nhân
Đất đá hoang sơ mang hồn tổ quốc
Con nối cha truyền nên nuớc Việt Nam.

Tôi có nguời yêu bốn nghìn năm tuổi
Từ lúc oe oe tiếng khóc chào đời
Tôi tập đánh vần tên người vờ iệt
Và ngắm ảnh người chữ S cong cong.

Từ lúc biết yêu, mối tình thứ nhất
Là tiếng sáo diều mỗi tối trên đê
Là gốc cây đa đầu làng tỏa bóng
Là nhịp cầu tre hai buổi đi về.

Là mẹ chắt chiu nuôi đàn con lớn
Là em vô tư cắp sách đến trường
Là cô láng giềng thầm thương trộm nhớ
Là thằng bạn thời tuồi nhỏ chơi hoang.

Là cha đăm chiêu nếp nhăn vừng trán
Là con ngây thơ ấp úng đánh vần
Là vợ dịu hiền một sương hai nắng
Là người bạn cùng lứa tuổi đầu quân.

Là anh thợ nghèo lương không đủ sống
Là bác nông phu chân lấm tay bùn
Là ông giáo già còng lưng bạc tóc
Là cô lái đò đưa khách sang sông.

Là bài đồng dao ru tôi khôn lớn
Là Khúc Tân Thanh dạy dỗ thành người
Là Hịch Diệt Thù vang vang cứu nước
Là Cáo Bình Ngô hào khí ngút trời.

Là tất tất cả những gì làm nên đất nuớc
Từ cỏ đá chim muông đến khí phách con người
Như biển cả mênh mông tụ nghìn sông nhỏ
Tình em bao la thăm thẳm tuyệt vời.

Khi em bị phân chia thành hai miền Nam Bắc
Thân thể Lạc Hồng nhát chém ngang lưng
Anh em một nhà lằn ranh Quốc Cộng
Tôi cay đắng tủi buồn cho thân phận quê hương.

Khi em bơ vơ trước kẻ thù đại Hán
Bạn đồng minh đã muối mặt làm ngơ .
Hoàng sa mất, biển xanh trào máu đỏ
Khóc đảo quê và khóc Nguỵ văn Thà.

Khi lũ Việt gian vượt qua dòng Bến Hải
Xác đồng bào tắc nghẽn nuớc Hiền Lương
Xương anh em lấp ngăn dòng Thạch Hãn
Tôi giận tôi không chết cõi sa trường.

Khi em gục xuống một mùa xuân quốc hận
Tấm thân nõn nà trong móng vuốt sài lang
Tiếng em siết rên dưới gót giày bạo ngược
Tôi chết cả hồn theo với mảnh giang san.

Ôi tình yêu quê hương, tình yêu thứ nhất!
Cũng là cuối cùng khi nhắm mắt xuôi tay
Truớc lúc lâm chung chỉ tiếc cuộc đời này
Quá ngắn ngủi để còn yêu em mãi mãi…
 
 Phan Huy MPH

ĐIỂM BÁO RFI: PHÁP - Pháp : Ranh giới mới giữa công và tư + Bắc Kinh bị lên án đã bắt giữ tùy tiện người Duy Ngô Nhĩ + Ukraina thông qua luật trấn áp nhằm dập tắt làn sóng công kích + Hoa Kỳ, bất bình đẳng lại gia tăng + Trang nhất các nhật báo Pháp

Thứ bảy 18 Tháng Giêng 2014
Sau một tuần, quan hệ "bí mật" Hollande-Gayet vẫn thu hút sự quan tâm của báo chí - Reuters
Sau một tuần, quan hệ "bí mật" Hollande-Gayet vẫn thu hút sự quan tâm của báo chí - Reuters

Lê Vy
Mối tình bí mật Hollande-Gayet từ khi bị tờ báo lá cải Closer tiết lộ cho đến nay đã đúng một tuần lễ nhưng bộ phim dài tập này vẫn thu hút sự quan tâm của các nhật báo Pháp. Báo Libération dành 7 trang cho vụ việc này. Tờ báo nêu bật vấn đề về ranh giới mới giữa công và tư trong đời sống của các lãnh đạo Pháp.

Bài xã luận Libération nhận định chuyện tình riêng tư giữa tổng thống François Hollande và nữ diễn viên Julie Gayet đã nhanh chóng trở thành chuyện ‘‘quốc sự’’ với ít nhất là hai lý do. Thứ nhất là vì tổng thống Hollande đã cấp chức hiệu đệ nhất phu nhân cho Valérie Trierweiller, với văn phòng và các cố vấn tại điện Elysée và cặp này cũng đã dàn dựng cuôc đời của họ trên báo chí. Thứ hai là vì tổng thống Hollande cũng từng công kích những hành động sai lầm của cựu tổng thống Sarkozy và ông Hollande cam kết sẽ mang lại một hình ảnh khác trong cương vị tổng thống.
Thế nhưng, không chỉ có tờ Libération chạy tựa trên trang nhất về chủ đề này. Báo Le Monde ghi nhận rằng : « Toàn bộ các tạp chí trong tuần cũng ráo riết khai thác hồ sơ Hollande-Gayet ». Tạp chí L’Express bàn về chủ đề « Hollande và những người vợ », trong khi tạp chí Le Point thì giễu cợt « Điều đó làm phiền tôi ». Báo Le Monde còn thông tin thêm là « tạp chí Elle và Paris Match đã xuất bản sớm hơn dự kiến để tận dụng đề tài nóng hổi này. Đối với một tờ tạp chí đang gặp khủng hoảng thì khó mà bỏ qua cơ hội hiếm có này để bán báo ».
Ngoài ra, báo Libération còn nhận thấy đời sống riêng tư của các chính trị gia ngày càng ít được bảo vệ hơn tại Pháp. Đồng thời, tờ báo nhìn sang các quốc gia khác như Hoa Kỳ, đời tư của ông Obama được bảo mật tốt nhưng đương nhiên, thông tin cũng có thể bị rò rỉ một ngày nào đó. Lúc đó, thì nguy cơ mà các chính khách Mỹ phải hứng chịu là vô cùng nghiêm trọng. Ví dụ vào năm 1987, báo chí tiết lộ ứng cử viên đảng Dân chủ cho chiếc ghế tổng thống, Gary Hart có tình nhân. Tiết lộ này đã phá hỏng kỳ tranh cử của ông. Nếu báo chí Mỹ phát hiện các bê bối đời tư của các lãnh đạo thì các phóng viên nhà báo không chỉ đặt ra vài câu hỏi khó xử như tại Paris.
Nhìn sang nước Anh, đời sống cá nhân của các lãnh đạo Anh không phải là chuyện tư. Giả như nước này biết được thủ tướng David Cameron ngoại tình thì sự nghiệp chính trị của ông sẽ chấm dứt. Từ đó, thông tín viên của tờ báo tại Luân Đôn đặt câu hỏi : liệu hành vi riêng tư của một cá nhân phản ánh cách ứng xử khi xuất hiện trước công chúng ? Nói rõ hơn là liệu một chính khách lừa dối, che giấu đời tư cũng có khả năng hành xử như vậy đối với các cử tri của mình ?
Còn tại Đức, đời sống cá nhân chỉ làm người khác quan tâm khi nó bị xem là gây sốc và nguy hiểm cho an ninh quốc gia. Do đó, người Đức khá thờ ơ trước những tình tiết vụn vặt của các nhà lãnh đạo nước này.

Bắc Kinh bị lên án đã bắt giữ tùy tiện người Duy Ngô Nhĩ

Liên quan đến thời sự tại châu Á, cảnh sát Trung Quốc vừa bắt giữ giáo sư Ilham Tohti người Duy Ngô Nhĩ hôm thứ tư vừa qua tại Bắc Kinh. Thông tín viên báo Libération tại Bắc Kinh tường thuật lại sự việc này. Phương Tây đã lên án gay gắt hành động của Bắc Kinh được cho là bắt giữ người tùy tiện, một hiện tượng rất phổ biến tại Hoa Lục.
Theo tờ báo, vị giáo sư kinh tế này thường được xem là phát ngôn viên duy nhất của tộc người thiểu số gốc Thổ Nhĩ Kỳ và theo Hồi giáo tại Trung Quốc. Bị câu lưu tại tư gia, ông đã bị áp tải đến một nơi xa lạ một cách bạo lực, cùng với 6 sinh viên của ông.
Một quan chức Trung Quốc cho biết, « ông Tohti bị nghi ngờ phạm pháp ». Đại sứ Liên Hiệp Châu Âu, nhà ngoại giao Đức Markus Ederer kêu gọi « chính quyền Trung Quốc xử lý ông Tohti theo pháp luật hiện hành, phải thông báo cho gia đình ông biết nơi giam giữ và làm sáng tỏ nguyên nhân vì sao bắt ông Tohti. Và nếu ông vô tội thì phải thả ông ngay ».
Thông tín viên báo Libération còn cho biết, tư gia của ông Tohti bị nhiều cảnh sát mặc thường phục canh phòng nghiêm ngặt để tránh cho vợ và hai con ông có thể ra ngoài hay liên lạc với nhà báo. Ông Tohti đã từng bị một nhóm cảnh sát mặc thường phục đe dọa giết ông vào tháng 11.
Ông thuật lại trong lúc đang lái xe chở gia đình thì xe của ông bị một toán cảnh sát truy đuổi. Họ nói : « Mày tưởng mày là ai chứ, chúng tao có thể giết mày trong một vụ tai nạn. Chúng tao muốn giết mày và cả gia đình ». Các vụ đụng độ giữa người Duy Ngô Nhĩ và người Trung Quốc thường ít được báo chính chính thức nêu lên.
Báo chí lại càng ít đề cập đến sự phản kháng của người Duy Ngô Nhĩ, nhằm lên án chính sách đồng hóa của Trung Quốc. Báo giới Trung Quốc luôn ca bài người Duy Ngô Nhĩ hạnh phúc đón tiếp người di cư Trung Hoa, người đã mang lại văn minh và phồn thịnh cho họ. Khi mà những vụ bạo động được công bố truớc công chúng như vụ tấn công tại quảng trường Thiên An Môn hồi tháng 10 vừa qua thì Bắc Kinh gọi đây là « khủng bố và hồi giáo cực đoan ».
Ukraina thông qua luật trấn áp nhằm dập tắt làn sóng công kích
Sau khi đối mặt với một làn sóng công kích của người dân Ukraina trong một thời gian dài, đòi xích lại gần với châu Âu, giờ đây, chính phủ của ông Ianoukovich đã tìm ra biện pháp để trấn áp đối lập.
Đó là Nghị viện đã thông qua các đạo luật trấn áp, quy định quyền biểu tình và quyền tác nghiệp của giới báo chí nghiêm ngặt hơn. Nhật báo Le Monde và Le Figaro đều có bài viết về chủ đề này. Tờ Le Figaro đăng bài viết đề tựa : « Siết chặt độc tài tại Ukraina » cùng với ảnh người dân bị dán băng bịt miệng.
Đồng thời, bài viết trên tờ Le Monde đăng bức ảnh một dân biểu tay bê bết máu tại Nghị viện kèm theo chú thích, một nghị sĩ ủng hộ chính phủ bị thương trong buổi họp. Ukraina càng ngày càng xa cách với châu Âu. Từ khi từ chối ký hiệp định liên kết với châu Âu vào tháng 11/2013 vừa qua, các lãnh đạo Ukraina đã vội vã thông qua một số đạo luật nhằm trấn áp làn sống chống đối vào thứ 5 (16/01/2014).
Các đạo luật này sẽ được tổng thống Ianoukovich ký kết trong những ngày tới. Tờ báo miêu tả, buổi họp được diễn ra trong không khí vô cùng căng thẳng và như một cuộc chiến. Quy trình bỏ phiếu được diễn ra bằng cách giơ tay và không được đếm một cách nghiêm túc. Phe đối lập chỉ trích đây là một hình thức cưỡng bức bất hợp pháp và chuyển sang « chế độ độc tài ».
Hoa Kỳ, bất bình đẳng lại gia tăng
Phụ trang kinh tế báo Le Figaro hôm nay có bài viết đề tựa : « Tại Hoa Kỳ, bất bình đẳng gia tăng ». Theo đó, nước Mỹ là quốc gia bất bình đẳng nhất trong các quốc gia phát triển. Thống kê cho thấy trong ba năm liên tục, tỷ lệ nghèo đói vẫn nằm trên mức 15%. Nước Mỹ chưa bao giờ có kết quả như vậy từ năm 1965.
Thu nhập trung bình đã giảm 4,4% từ năm 2009, năm mà tăng trưởng trở lại. Đối với người da đen, con số này là 11%. Tổng thống Obama từ lúc lên cầm quyền vẫn chưa thể ca ngợi được thành quả của mình khi mà người cùng chung sắc tộc với ông vẫn còn trong cảnh nghèo.
Để giảm nghèo đói, Giải pháp của tổng thống Obama đặc biệt nhắm vào khôi phục lại mức lương tối thiểu và đánh thuế người giàu. Thế nhưng, theo ông Marco Rubio, nghị sĩ đảng Cộng hòa thì khi các giá trị gia đình đi xuống, đặc biệt là kết hôn thì chính là yếu tố làm gia tăng những bất bình đẳng. Ông phát biểu : « Sự thật là để giải thoát gia đình con cái ra khỏi cái nghèo, giải pháp tốt nhất không phải là một chương trình quốc gia mà là việc kết hôn ». Ông nêu ra, 71% các hộ nghèo tại Mỹ là những gia đình đơn độc.
Trang nhất các nhật báo Pháp
Báo chí ngày cuối tuần đề cập khá nhiều đến thời sự tại Pháp và tình trạng bạo lực vẫn tiếp diễn ở châu Phi. Nhật báo Le Monde quan tâm đến hồ sơ ‘‘trợ tử’’, giúp người khác được quyền chết một cách bình an, đang gây tranh cãi trong xã hội Pháp. Nhật báo thiên hữu Le Figaro quan ngại trước tình trạng tiêu thụ cần sa của thanh thiếu niên Pháp, qua một bài phóng sự thực hiện tại các trường trung học cấp ba.
Về tình hình Trung Phi, tờ báo này đăng ảnh chụp người dân Trung Phi chìm trong bạo lực, trong cuộc chiến giữa người Hồi giáo và Thiên Chúa giáo. Nhật báo Aujourd’hui en France ghi nhận ngày càng có nhiều thanh niên Pháp muốn gia nhập các binh sĩ Hồi giáo tại Syria chống lại chế độ Bachar al-Assad.

tags: Pháp - Xã hội - Điểm báo

VIỆT NAM - Việt Nam : Lễ tưởng niệm tử sĩ Hoàng Sa bị hủy vào giờ chót

Thứ bảy 18 Tháng Giêng 2014
Lễ thắp nến ở Hà Nội để tri ân những người đã nằm xuống để bảo vệ Hoàng Sa (nguồn : danlambao)
Lễ thắp nến ở Hà Nội để tri ân những người đã nằm xuống để bảo vệ Hoàng Sa (nguồn : danlambao)

Thụy My RFI
Lễ thắp nến tri ân các 74 chiến sĩ Việt Nam Cộng Hòa đã anh dũng chiến đấu với quân Trung Quốc xâm lược và hy sinh vì Tổ quốc trong trận hải chiến Hoàng Sa năm 1974, lần đầu tiên sau 40 năm được tổ chức vào hôm nay 18/01/2014 tại Đà Nẵng, đã bị hủy vào phút chót với lý do « chuẩn bị chưa được chu đáo ».

Theo dự kiến, buổi lễ thắp nến tri ân « Hướng về Hoàng Sa » và chương trình ca nhạc « Hướng về biển đảo quê hương" diễn ra tối nay tại Công viên Biển Đông, thành phố Đà Nẵng. Tuy nhiên sự kiện lớn chưa từng có từ 40 năm qua đã bị hủy bỏ vào giờ chót.
Một số người được RFI Việt ngữ liên lạc nói rằng cho đến 20 giờ tối hôm qua, giờ Việt Nam, họ vẫn chưa được biết tin này. Trang web của huyện đảo Hoàng Sa hôm nay đăng thư cáo lỗi của Chủ tịch huyện Đặng Văn Ngữ, cho biết do « công tác chuẩn bị chưa được chu đáo », hai chương trình trên « không thể diễn ra theo kế hoạch ». Tuy nhiên ngay từ tối qua trên mạng xã hội, có những người được mời tham dự đã cho biết Đà Nẵng phải hủy do lệnh trên. Có thông tin là báo chí trong nước được Ban tuyên huấn trung ương chỉ thị ngưng đưa tin về Hoàng Sa.
Nhà báo Lê Đức Dục đã viết một bài thơ được lan truyền trên Facebook, xin trích :
« Xin tưởng niệm một chương trình tưởng niệm
Những ngọn nến sẽ tắt, không phải vì gió biển
Luồng hơi lạnh từ phương Bắc tràn đến
…Những ngọn nến dù sẽ tắt trên bãi biển
Nhưng làm sao thổi tắt
Ánh nến trong tim
“Ngày mai về lại Hoàng Sa”
Dù những ngọn nến đã bị thổi tắt không thương xót!
Anh và tôi và chúng ta vẫn cứ thắp lên
Một ngọn đèn vĩnh cửu trong tim
Nhắc Hoàng Sa xương thịt Tổ quốc mình
Còn đau trong tay giặc! »
Trả lời RFI Việt ngữ lúc tham dự buổi lễ tại Câu lạc bộ Phaolô Nguyễn Văn Bình ở Thành phố Hồ Chí Minh, cầu nguyện cho những người con của cả hai miền đã ngã xuống để bảo vệ biển đảo của Tổ quốc, nhà nghiên cứu Đinh Kim Phúc cho biết cảm tưởng :







Chuyên gia Đinh Kim Phúc - TP Sài-Gòn
 
18/01/2014

by Thụy My
 
 
Chuyên gia Đinh Kim Phúc : Một điều đáng buồn mà tôi vừa được biết, là lễ thắp nến tri ân tất cả các đồng bào và chiến sĩ đã hy sinh để bảo vệ biển đảo của Tổ quốc đã bị hủy bỏ ở Đà Nẵng. Đây là một điều rất đáng tiếc, và là niềm đau buồn. Khẩu hiệu « Hoàng Sa – Trường Sa là của Việt Nam » mà từ lâu tất cả những công dân Việt đều phải nhắc tới đã bị xúc phạm. Và tôi cũng không biết vì lý do gì mà buổi lễ tri ân ở Đà Nẵng lại bị hủy bỏ.
Riêng Câu lạc bộ Phaolô Nguyễn Văn Bình từ lúc 16 giờ chiều nay đã làm một thánh lễ để tri ân tất cả đồng bào chiến sĩ của Quân đội Việt Nam Cộng Hòa, cũng như của Quân đội Nhân dân Việt Nam đã hy sinh vì sự nghiệp biển đảo của chúng ta. Một buổi thánh lễ, một buổi tưởng niệm mặc dù không to tát, dù không tập trung đông người, nhưng nói lên tình cảm của mỗi người công dân Việt Nam hiện nay - trước hiện tình đất nước, trước một phần mảnh đất của Tổ quốc đã bị bọn Trung Quốc xâm lược. Và cho đến hôm nay, âm mưu xâm lược của bọn chúng cũng không hề được từ bỏ.
RFI : Đã bốn mươi năm qua rồi, nếu không liên tục lên tiếng thì coi như từ bỏ chủ quyền Hoàng Sa, Trường Sa phải không ạ ?
Không, chưa bao giờ chính phủ Việt Nam cũng như nhân dân Việt Nam tuyên bố từ bỏ chủ quyền của mình trên hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa. Đã từ lâu, bằng cách này hoặc cách khác, chính quyền và nhân dân Việt Nam vẫn cương quyết nêu cao khẩu hiệu « Hoàng Sa – Trường Sa là của Việt Nam ».
Ngày hôm nay không lấy được thì hôm sau. Thế hệ này không lấy được thì thế hệ mai sau, vì đó là một phần máu thịt của Tổ quốc. Không bao giờ được từ bỏ, để cho những phần đất thiêng liêng bị rơi vào tay bọn xâm lược phương Bắc !
RFI : Đặc biệt hình như lần đầu tiên báo chí Việt Nam nhắc đến các binh sĩ Việt Nam Cộng Hòa trong trận Hoàng Sa ?
Theo tôi thì lịch sử rất công bằng. Từ xưa tới giờ tôi đâu có nghe ai nói là phong Lý Thường Kiệt, Trần Hưng Đạo, Lê Lợi, Quang Trung… là anh hùng dân tộc đâu. Tất cả những ai đã chiến đấu bảo vệ Tổ quốc, đã hy sinh cho mảnh đất hình chữ S này, thì lịch sử và nhân dân muôn đời phải ghi công. Và những công trạng đó không có thế hệ nào được quên đi.
Không cần những buổi lễ hoàng tráng, cũng không cần những khẩu hiệu. Chỉ cần tấm lòng của mỗi người dân hướng về các chiến sĩ đã hy sinh bảo vệ Tổ quốc, thì đó là điều rất đáng trân trọng.
RFI : Chính dịp kỷ niệm 40 năm này là cơ hội để tiến hành nhiều hoạt động, không chỉ nhằm tái khẳng định chủ quyền mà còn có thể giáo dục tinh thần yêu nước nơi lớp trẻ sinh ra sau khi Hoàng Sa đã mất vào tay quân xâm lược ?
Chúng tôi thấy rằng, thứ nhất về mặt phổ biến những tài liệu khoa học để chứng minh chủ quyền của Việt Nam trên hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa, cũng như tố cáo kế hoạch xâm lược về phương Nam của Trung Quốc, đã từ lâu trên báo chí Việt Nam, trong các hội thảo quốc tế cũng như quốc nội đã trình bày rất rõ.
Và trong thời gian gần đây, trong dịp tưởng niệm 40 năm ngày Trung Quốc dùng vũ lực cưỡng chiếm Hoàng Sa của Việt Nam, báo chí Việt Nam đã có nhiều bài trên tất cả các lãnh vực. Về cuộc hải chiến Hoàng Sa rồi về âm mưu của Trung Quốc, về sự quyết tâm bảo vệ quê hương đất nước của đồng bào chiến sĩ cả nước.
Điều đó đã tạo ra dư luận rất tốt, để cho mọi người biết rõ tình hình đất nước hiện nay, cũng như giáo dục cho thế hệ trẻ biết được những âm mưu thủ đoạn của bá quyền Trung Quốc. Để mà giữ vững, nuôi dưỡng ý chí giành lại những phần đất thiêng liêng của đất nước đã rơi vào tay bọn xâm lược Trung Quốc.
RFI : Và một điểm mới nữa là có đề nghị đưa trận hải chiến Hoàng Sa vào sách giáo khoa ?
Theo tôi thì sách giáo khoa chỉ là một loại tư liệu phản ánh một thời kỳ lịch sử. Có lẽ là trước đây do những điều kiện quốc tế cũng như trong nước chưa đầy đủ để mà thể hiện bối cảnh lịch sử, những biến cố lịch sử để đưa vào giáo dục thế hệ trẻ. Thì tôi nghĩ ngày hôm nay, với đề nghị của Hội Sử học Việt Nam, cũng như nguyện vọng của đại đa số quần chúng nhân dân, sự kiện Hoàng Sa cũng như việc tháng 3/1988 Trung Quốc cưỡng chiếm một số đảo trên quần đảo Trường Sa của Việt Nam, sẽ được chính thức ghi vào sách giáo khoa, để giáo dục cho lớp trẻ.
RFI : Một điều đáng ngạc nhiên nữa cho đến hôm nay là đài truyền hình Đồng Nai chiếu lại cuốn phim Hải chiến Hoàng Sa, và sáng kiến của Quỹ Nghiên cứu Biển Đông cùng nhóm Biển Đông tại Pháp viết thư gởi Liên Hiệp Quốc cũng được một số tờ báo trong nước hỗ trợ ?
Tôi nghĩ chúng ta đừng nên phân biệt người trong nước hay ngoài nước, tư liệu của phía này hay phía kia. Tất cả những tài liệu, tất cả những hành động góp phần bảo vệ quê hương đất nước đều phải được trân trọng.
RFI : RFI Việt ngữ xin rẩt cảm ơn nhà nghiên cứu Đinh Kim Phúc ở Thành phố Hồ Chí Minh.
tags: Biển Đông - Chủ quyền - Hải chiến - Hoàng Sa - Lãnh hải - Trung Quốc - Tưởng niệm - Việt Nam

lưu nguyễn đạt: NÓI VỀ THƠ

January 4, 20146 B�nh Luận
NÓI
VỀ THƠ
Nói về thơ gần như sống trong thơ một lần nữa.  Đó cũng là cảm nhận dây chuyền, khi tình cờ gần gũi với dòng thơ.  Thơ, vốn nội tâm, là niềm vui, nỗi buồn từ cuộc sống.  Thơ vào đời và đời cũng nhập thơ.  Như dòng nước với nụ cười; như hơi thở của sóng vơi.
Trong thơ, biển cả đã đổi màu, huyền biến vu vơ, trong tầm mắt và chiều sâu của hồn người thi sĩ.  Tình yêu cũng vậy, qua lời lẽ ẩn vùi nhiệt độ, đã hoá chất thơ thành thứ ánh sáng tuyệt mỹ, sau và trước cả mọi bình minh, như tia nắng cuối cùng giữa lòng đêm và ngọn lửa rừng vừa chợt tắt, khi vạn vật còn hoang mê, chìm đắm, và chữ nghĩa còn lang bạt, lạnh nguồn.
Thơ đôi khi cũng yêu sách, đòi hỏi.  Đòi hỏi mình và yêu sách cả cuộc đời. Đòi dòng sông nhập thành biển cả.  Hỏi sao nguồn cảm hứng ngược dòng khơi.  Yêu hạt sương tích tụ thành mây.  Và sách cả niềm tin từ giọt nước mắt loài người.  Từ nỗi đau triền miên quanh thế giới.  Từ giọng hát vào đời, bỗng chia đôi.  Còn yêu sách, đòi hỏi gắt gao hơn thế nữa, chẳng qua vì đáy lương tâm còn nguyên vẹn, hay đam mê chưa tắt hẳn mà thôi.
Thơ huyền biến, lúc hiền hoà, lúc độc ác.  Như vị cay, vị ngọt cuối làn môi.  Có lúc say đắm vô hạn.  Có lúc hạn hẹp, chua xót, cạn vơi.  Hư hư, thực thực.  Ngập tràn trong dấu tích, xa cách trong buộc ghép ngàn nơi.  Nhà thơ phải lòng chữ nghĩa.  Phải lòng cuộc đời trọn vẹn, dang dở – ngay trong bạt xiêu, tuyệt vời.
Thơ là cơ thể và sức sống.  Là đứa trẻ nghịch đùa với dòng sông như môi yêu với tình tứ.  Là giọt máu buốt đau và mảnh da quằn quại.  Thơ đấu tranh, đòi quyền sống trong nhu yếu vô thường, và bất lực trong đổi chác căn cơ.  Bất lực, dù vĩnh cửu từ vắng vợi đời người.
Thơ vô hình, vô dạng.  Thơ ở ngoài sách vở, ngoài hiện thực, vu vơ, miệt mài, lạc lõng.  Thơ thất lạc ngay trong lòng thơ.  Thất lạc ngay trong tâm hồn người thi sĩ – ngoài tầm giao cảm với đối nhân.  Thơ đã trở thành đứa con tư sinh vô thừa nhận.  Xiêu vẹo, nghiêng ngửa ngay tại dòng chữ nghiệt ngã, keo kiệt.  Bị chèn ép trong nhịp bước trần gian, thơ cô đơn trong cảnh vọng trần tục, trong toang vỡ trần truồng.  Vì thế, thơ không ai dám nhận, dám tin, dám hỏi.  Và cũng ít ai đủ khả năng nuôi dưỡng, gả gấm, hoặc đủ bản lĩnh gạ gẫm nàng thơ.
Nhưng cũng có lúc thơ là tặng dữ cuối cùng trong cuộc đời, là niềm vui còn sót lại đêm qua.  Những lúc tận cùng vời vợi đó, làm thơ tức là nhặt chữ nối nguồn, là đãi cát tìm vàng, là đào khởi lòng than âm u, tì tích, để tìm hạt kim cương tinh khiết, xuất chúng.  Thơ sẽ gạt bỏ bạc bẽo để sưởi ấm lòng đau.  Sẽ quét sạch đường đời và khởi sắc vạn nơi: thơ chiết xuất thơm tho từ ô uế, tiếp nhựa sống vào thân cây, và đặt niềm tin trong lòng người.
Vì thế, thơ là con đường văn chương hoá dạng: nửa nọ, nửa kia; nửa sáng nửa tối; nửa vui, nửa buồn; nửa người, nửa vật.  Một thế giới bâng quơ, lơ lửng, ngược xuôi, xuôi ngược.  Liên tục trong trí nhớ, lại có lúc cách quãng trong u uẩn, trước sau muôn mặt, thiên hình, vạn trạng.  Có cũng như không, không rồi lại có.  Tất cả là khát vọng, hay thất vọng, trong bao dung, toàn bích.  Là hào hứng trong phân mảnh, tuyệt vời.
Thơ trong sạch hay bụi bậm là do lòng người tìm kiếm chất thơ. Thơ không mùi không vị, không tình không nghĩa, mà chỉ mượn mùi thơm ngọt từ cỏ cây, vị say từ hơi thở nồng nàn, và tình nghĩa từ ánh mắt cô liêu, đắm đuối.  Người thi sĩ nhìn và nhớ vạn vật chung quanh câm nín, hoang sơ.  Thơ nguyên vẹn, mong manh trong dấu vết xa gần.  Thơ bừng khởi trong tiềm thức sơ sinh, bao bọc.  Ta đã khoác lên vai, lên tóc và vết tích nó những bụi bậm, tanh hôi của thân phận làm người.  Thơ lạc lõng vì hồn người lạc lõng.  Thơ chảy máu vì tế bào người u uẩn, cắt, vùi.  Thơ tì ố, tàn tạ như chiếc áo kẻ tù đày.  Thơ cũng trong sáng như ánh mắt thơ ngây, trong bình minh vĩnh cửu của vạn vật luân lưu, muôn thuở tái thế.
Thơ nổi chìm, sâu sắc.  Thuyên chuyển từ tế bào này sang tế bào nọ.  Như giọt tình, giọt nước mắt ngấm lòng người, ngấm lòng vạn vật.  Thơ cũng là những câu hỏi không để trực tiếp trả lời, hay trả lời để hỏi lại.  Trong vô hạn, mong manh, như những công án thiền định:
nếu mọi dòng sông đều ngọt ngào biển cả lấy muối mặn từ đâu ?
if all rivers are sweet where does the sea get its salt ?[1]
Ý thơ và bóng chữ đã đôi lúc chung tình, giao hợp để cùng nhau thoả ước, khép mở, mật thiết lẫn nhau.  Thơ cố gắng trả lời sành sỏi.  Nhưng nhiều lúc thơ lại vụng về, giả định, vu vơ, vì tạm bợ, không chủ đích.  Tới nơi mà không biết.  Lạc lõng mà không hay.  Ngay lúc tuyệt độ trong cơ bản tâm tình. Ngay lúc phá thể trầm trọng để xây dựng lại một trật tự mới, khác với trật tự hiện hữu. Ngay trong cách sống vô vi, vô thường:
sáng trăng vời vợi xa bao ngả xa cách lòng tình xa nguyệt nga ?
how far is the light of the moon from the moon ?[2]
Nhà thơ không chịu trả lời gọn gàng, minh bạch, chỉ tủm tỉm cười, rồi trì hoãn vu vơ, hay giải đáp trong hững hờ, cởi, mở.  Thành thử câu hỏi vẫn mãi mãi nguyên vẹn trong lòng người còn tìm, còn kiếm.  Nguyên vẹn từ đầu, bất tận về sau.
Thơ có lúc vắng dấu chân người, mà chỉ còn là vết tích của đá, của hoa, cỏ lạ, nguồn, khơi. Trong những lúc khô khan tuyệt tích, cạn hơi, cạn hứng, người thi sĩ đã tìm đường về một địa hạt xa xăm siêu thực, như tìm đường lên nơi thần linh hay đất cấm, nơi dư âm, hoài cảm hay huyền thoại, hư vô.  Thi sĩ đã thu ngắn lại, buộc nối lại con đường cũ đưa dẫn về nhà trời, xuyên qua hình dáng mong manh, mở đón của tạo hoá, của cỏ cây, của tảng đá dẫn lộ.  Đó không phải là những cảnh vật vô tri vô giác, những khối tảng ù lì, cục mịch, mà là những hồn đất, hồn cây, nhữnh tảng đá từ không gian lạc vào lòng đất, nhưng vẫn biết bay bổng, vẫn nhớ bay bổng, thu hút; biết gọi nắng từ mưa; biết nghe tiếng thì thầm của những tâm hồn kiệt quệ, khát khao.  Đó cũng là những hạt đá quý, những lệ đá xanh, những tâm linh ẩn náu cạnh thân thể người yêu:
khi em vuốt ve ngọc biếc ngọc biếc vuốt ve em
when you touch topaz topaz touches you[3]
Như vậy thơ có thế giới riêng biệt của nó, trong công cuộc tìm lại lòng người, tìm lại lòng nguyên thủy của đất trời, thiên nhiên, của tiếng nói đầu tiên từ trí nhớ nhân loại, từ huyền thoại của ý nghĩa ẩn vùi trong lãng quên tập thể.  Thơ dẫn đường vào toàn bích, hé mở thành tôn giáo bỏ ngỏ, hoang vu.  Thơ tìm nguồn để tạo lại cội nguồn, tạo lại tông tích siêu thoát. Thơ hy vọng cả trong nỗi tuyệt vọng.
Thơ là cuộc hành trình qua thân phận làm người.
Lưu Nguyễn Đạt
[Lời Của Cát --- Paroles De Sable]
www.vietthuc.org

[1] Pablo Neruda, The Book of Questions, (El libro de las preguntas), Copper Canon Press: Port Towsend, 1991.  Câu hỏi có chiều sâu thách đố tuyệt đối như những công án (koan) xuất phát từ tâm thức các thiền sư.
[2] Pablo Neruda, The Book of Questions. Nhận định như trên.
[3] Pablo Neruda, Stones of The Sky, (Las pierdas del cielo), Copper Canon Press: Port Towsend, 1987.

6 Comments »

  • Dung Dung says:
    “Trong vô hạn, mong manh, như những công án thiền định:
    nếu mọi dòng sông đều ngọt ngào
    biển cả lấy muối mặn từ đâu ? ”

    Kính thưa Tiến Sĩ,
    Công án trên thì chẳng có gì để bàn. Tuy nhiên, xin phép đựoc hỏi Tiến Sĩ một câu : Trước lúc có sông có biển thì là cái gi?

    Xin chân thành cảm ơn Tiến Sĩ.
    Trân trọng,
    DungDung

  • Viet Thuc says:
    Phải chăng đó là cái không trong cái có; cái có trong cái không; cái mất trong cái được; cái được trong cái mất: những câu trả lời không sao trả lời; trả lời để hỏi lại…
    Trân trọng, Lưu Nguyễn Đạt
  • Dung Dung says:
    Kính thưa Tiến Sĩ,
    Thực ra công án Thiền không phải là những câu hỏi để trả lời. Chỉ cần ngay đó kiến Tánh ngộ Đạo mà thôi.
    Xin kính chúc Tiến Sĩ luôn mạnh khỏe, an vui trong năm mới 2014.
    Trân trọng,
    DungDung
  • Viet Thuc says:
    1. Tuy nhiên, xin phép đựoc hỏi Tiến Sĩ một câu: Trước lúc có sông có biển thì là cái gi?
    2. Thực ra công án Thiền không phải là những câu hỏi để trả lời. Chỉ cần ngay đó kiến Tánh ngộ Đạo mà thôi.

    Như vậy chỉ cần hỏi là đủ. Quý vị đã tự trả lời cho câu hỏi của chính mình: cái biết ngay trong cái [ảo] không biết.
    Nên câu hỏi tự nó cũng-bằng-thừa/cũng-bằng-không. Không cần thiết từ căn bản “kiến tánh”: Hỏi-như-Không.
    Gần như câu “To be, or not to be, that is the question: một bản thể “kiến tánh” hai mặt/sáng và tối.
    Cho nên cái ngộ đôi khi kết sinh/biến dạng thành “ngộ nhận”, “ngộ tín”; cũng như “Foi” và “mauvaise foi”. Do đó, theo Sartre, hiện sinh [existence] là buồn nôn, là “nausée“.
    Vì mấy ai “kiến Tánh ngộ Đạo”? Hay chỉ “kiến Tánh ngờ Đạo”?
    Chúng ta chỉ cần mở mắt đã thấy hằng ngày tình trạng “tôn giáo” [nói chung] lâm cảnh “pháp nạn” ngay trong hàng ngũ tối cao, “chỉ đạo”.
    Ai ngộ, ai không? Foi & mauvaise foi? To be, or not to be? Ý nghĩa gì?
    Những câu hỏi như thế cũng đã là thừa…Xin lỗi quý vị.
    Đa tạ, LND
  • Dung Dung says:
    Kính thưa Tiến Sĩ,
    Đây là công án Thiền :
    “nếu mọi dòng sông đều ngọt ngào
    biển cả lấy muối mặn từ đâu ?”

    Đây là câu hỏi nêu ra :
    “Trước lúc có sông có biển thì là cái gi?”

    Đây là câu trả lời của Tiến Sĩ :
    “Phải chăng đó là cái không trong cái có; cái có trong cái không; cái mất trong cái được; cái được trong cái mất: những câu trả lời không sao trả lời; trả lời để hỏi lại…”

    Đây là hồi đáp :
    “Thực ra công án Thiền không phải là những câu hỏi để trả lời. Chỉ cần ngay đó kiến Tánh ngộ Đạo mà thôi.!

    Vì sao có câu hồi đáp như thế ?
    Do câu trả lời của Tiến Sĩ vẫn còn phân vân ” Phải chăng…”
    Rất tiếc, Tiến Sĩ đã không thông cảm được câu hồi đáp.
    Xin khẳng định : Đây không phải trò đùa !
    vì thế, xin lắng nghe kiến giải của các vị uyên bác để học hỏi .
    Trân trọng,
    DungDung

  • Chân thành cám ơn TS, LS Lưu Nguyễn Đạt cho vdn thưởng thức bài viết: “NÓI VỀ THƠ”.
    Trước thềm năm mới, vdn kính chúc LS và bảo quyến HẠNH PHÚC AN KHANG THỊNH VƯỢNG.
    Trân trọng
    vdn
    Tb:
    Vdn đọc lại câu này : “Thơ là cuộc hành trình qua thân phận làm người.” vdn chợt nhớ bài “Tôn Vinh ‘Thơ’” mà vdn làm đã khá lâu. Xin kính đăng lên đây.

    Tôn Vinh ”Thơ”
    Mến gởi đến những tâm hồn đồng điệu

    Thơ là tiếng “kêu tụ” lòng người,
    Nói lên những lúc lệ sầu rơi.
    Thơ là vị thuốc thần an ủi,
    Ve vuốt hồn ta lúc chán đời !

    *
    Thơ là nhật-nguyệt “Thường” soi
    Cõi lòng chất đọng sự đời của ta.
    Thơ là tiếng nói xót xa,
    Nấc lên tự đáy lòng đà nát đau.

    Thơ là bất luận giàu nghèo,
    Đói no không bận, thoáng vèo bay qua.
    Thơ là tay “phóng bút” ra,
    Dệt vần thơ nhỏ thiết tha tặng đời.

    Thơ là nhặt chữ, kết lời,
    Vẽ tranh, đan thảm gởi người dấu yêu.
    Thơ là cảnh đẹp những chiều…
    Mây hồng, nắng tỏa mỹ miều hoàng hôn.

    Thơ là tán tụng, vinh tôn :
    Hiền nhân, những bậc “Anh Hùng” thế gian.
    Thơ là dịu ngọt “Chàng, Nàng”,
    Dìu nhau qua đoạn lầm than khốn cùng.

    Thơ là ngọn chổi tâm hồn,
    Quét đau thương sạch cõi lòng của ta.
    Thơ là “Thuyền” rộng bao la,
    Đưa dùm những kẻ muốn qua biển sầu.

    Thơ là muôn sắc, vạn màu,
    Hiện trăm ngàn ảnh, ẩn bao nhiêu hình ?
    Thơ là khối đọng chân tình,
    Từ sâu thăm thẳm lòng mình vụt lên.

    Thơ là liều thuốc thần-tiên,
    Cứu người thoát cảnh ưu phiền khổ đau.
    Tạ ơn “Thơ” biết là bao,
    Đã lau dòng lệ tuôn trào bấy lâu.


    Việt Dương Nhân

Trên Đường Chia Tay Với Hủ Lậu — Tìm Đến Một Tư Tưởng Chính Trị Việt Nam Mới - Trần Thanh Hiệp, LS

January 18, 20140 Bình Luận

Cáo Hủ Lậu Văn
Thương thay! Thuơng thảy! Thương thay!

Ngắn than, dài thở, sự này tại ai? Người sao trời rộng đất dài, Ta sao co quắp một nơi thế mà! Người sao nhẹ thẳng bay xa Ta sao co kéo xó nhà với nhau? Người sao làm chủ hoàn cầu, Ta sao nô lệ cúi đầu làm tôi? Người sao sáng sủa đầy trời, Ta sao hôm tối như ngưòi đi đêm! Lấy gương thử ngắm mà xem, Ra gì mặt mũi mà đem khoe đời!
Đăng Cổ Tùng Báo
số 808 năm 1907
2013 0CT 16 CROP 300 LOGO COQUILLAGE
LỜI DẪN NHẬP TỔNG QUÁT

Đọc thấy chữ “hủ lậu” tất có thể có người không vừa lòng và cho là quá đáng. Nhưng nếu hiểu theo sát nghĩa của chữ này, như được ghi trong từ điển Việt Nam đương thời, thì ”hủ lậu” chỉ là “cũ kỹ chật hẹp, không hợp thời”. Đương nhiên, trước thời đại mới, trên đất nước, nay không còn những cũ kỹ chật hẹp của đầu thế kỷ thứ XX. Nhưng lại có những cũ kỹ chật hẹp của những năm 2000. Theo tác giả những dòng đưới đây, câu chuyện “hủ lậu” của ngươi Việt Nam, ở vào thời điểm đầu thiên niên kỷ thứ ba, cũng cần phải đem ra bàn như đã bàn ở vào đầu thế kỷ trước. Mục Tư Tưởng Chính Trị trên Việt Thức là một “Cáo Hủ Lậu Văn” mới, với một nội dung hoàn toàn mới.
Vì phải thỏa mãn các nhu yếu của cuộc sống mà con người đã phải thường xuyên vận dụng khả năng suy nghĩ để quan sát thiên nhiên và xã hội, để tự hỏi mình về số phận của chính mình cũng như của tập thể. Ai là người được coi là xứng đáng để lãnh đạo xã hội? Những gì có thể cho là lợi ích chung, chính đáng và cao nhất của tập thể? Quyền chỉ huy, quyền chế tài, trong đời sống chung, phải dựa trên nền tảng nào, phải được hành sử trong những giới hạn nào v.v…? Đó là một số trong nhiều câu hỏi khác nữa, luôn luôn phải đặt ra và không thể không đặt ra, để được trả lời và tìm thấy những giải đáp đúng nhất, tốt nhất. Người ta gọi đó là tư tưởng chính trị.
Lịch sử loài người cho thấy từ hàng triệu năm trước đây, tư tưởng chính trị, dưới nhiều hình thức khác nhau, đã xuất hiện cùng với con người. Trên thế giới, ngày nay, tư tưởng chính trị không phải chỉ là những hoạt động thuần cá nhân mà còn được giảng dạy, sản xuất, tàng trữ tại các trư ờng đại học.
Ở Việt Nam, cần tìm hiểu vì sao hiện nay tư tưởng chính trị vẫn chưa tranh thủ được tầm quan trọng đó.
Mục Tư Tưởng Chính Trị trên Việt Thức (TTCT) không tự trao cho nó trách nhiệm học thuật của một giáo trình đại học hay một công trình nghiên cứu thâm sâu, một học thuyết về tư tưởng chính trị. Nó chỉ là những bước đi mở đường cho một cuộc khởi hành mới, tiếp tục cuộc hành trình Duy Tân mà thế kỷ trước, vì bị mất phương hướng. đã bị gián đoạn. Cuộc chia tay với Hù Lậu do đó chưa có cơ thực hiện. Bây giờ, một đoàn người lữ hành mới lại lên đường. Tất yếu sẽ phải có hành trang mới, động cơ mới, sức đẩy mới để, nếu có thể được, tránh lãng phí thời gian, thâu ngắn đoạn đường chót dẫn tới đích là Văn Minh Tiến Bộ.
Trong dụng đích bàn về cuộc hành trình mới này, Mục Tư Tưởng Chính Trị trên Việt Thức phải chọn một cách nhìn vấn đề riêng biệt để một mặt, nhận diện được – một cách tổng quan nhưng chỉ sơ lược – quá trình diễn tiến của TTCT nói chung trên thế giới và, mặt khác, TTCT nói riêng ở Việt Nam. Ngoài ra, TTCT còn phải hợp nhất sự quan sát ở cấp độ lý thuyết với sự quan sát ở cấp độ thực tiễn, để chụp bắt cho đầy đủ tư tưởng chính tri Việt Nam. Đằng khác, Mục Tư Tưởng Chính Trị trên Việt Thức cũng không thể không khép mình vào trong khuôn khổ – dĩ nhiên không phải không có hạn chế – mà Việt Thức đã dành cho nó. Sau cùng, tuy người đọc sẽ dễ dàng nhận thấy rằng tinh thần chủ đạo của Mục Tư Tưởng Chính Trị trên Việt Thức là tự do tư tưởng và đa nguyên, nhưng người viết vẫn phải nhắc lại rằng kiến thức của khoa học nhân văn, khoa học xã hội không thể tuyệt đối khách quan, chính xác như kiến thức của khoa học tự nhiên. Nói như vậy để cảnh báo trước rằng nếu người đọc có thể còn gặp ít nhiều hiện tượng chủ quan, và từ đó, sai lầm, nhất là trong cách chọn lựa góc độ tiếp cận vân đề cũng như trong các nhận định về giá trị, thì người viết xin nhận trách nhiệm hoàn toàn về phần mình.
Tất cả những điều kiện thực tế kể trên đã trực tiếp có ảnh hưởng quyết định đến nội dung của Mục Tư Tưởng Chính Trị trên Việt Thức, tạm thời dự kiến sẽ gồm có 4 phần như sau:
I. Lược sử tư tưởng chính trị trên thế giới II. Lựơc sử tư tưởng chính trị tại Việt Nam III. Cuộc chia tay với Hủ Lậu IV. Chân trời mới của tư tưởng chính trị Việt Nam.
Phần lược sử tư tưởng chính trị trên thế giới sẽ do Trần Thanh Hiệp viết.  
Phần lược sử tử tư tưởng chinh trị tại Việt Nam là sáng tác chung của Trần Thanh Hiệp và Đoàn Viết Hoạt, dưới sự sắp xếp của Đoàn Viết Hoạt.
Một số thân hữu trong giới trước tác, nghiên cứu tư tưởng chinh trị sẽ được mời viết cho Mục Tư Tưởng Chính Trị trên Việt Thức.
Hai phần cuối sẽ là một sáng tác của nhiều người.
LS. Trần Thanh Hiệp

Mục Tư Tưởng Chính Trị
Phối Hợp Viên LS. Trần Thanh Hiệp: tranthanhhiep@gmail.com

www.vietthuc.org