Saturday, January 26, 2013

Tất cả chúng ta đều là những bệnh nhân tâm thần dự khuyết - Nguyễn Văn Thiện

Nguyễn Văn Thiện - Đó chính là những ngón nghề bẩn thỉu mà một số kẻ vẫn thích thực hiện để trả thù những người tố cáo. Chúng không từ một thủ đoạn nào dù là đê hèn nhất để dập tắt tiếng nói phản kháng từ trong nhân dân...

*

Thông tin về việc blogger Lê Anh Hùng bị bắt đưa vào trại Tâm thần một cách mờ ám đang được nhiều bạn đọc quan tâm. Lê Anh Hùng là người mà mấy năm nay theo đuổi vụ việc tố cáo Hoàng Trung Hải, Nông Đức Mạnh và Nguyễn Tấn Dũng đồng thời là tác giả của nhiều bài viết sắc sảo về tình hình chính trị - xã hội. Địa chỉ blog ở đây: http://leanhhungblog.blogspot.com/ 

Việc ai có quyền đưa người vào trại tầm thần và dựa vào đâu mà có thể quy kết người khác bị tâm thần cần phải được làm sáng tỏ. Đằng sau vụ việc này, có nhiều mờ ám khiến người ta nghĩ ngay đến những ngón đòn vẫn thường gặp lâu nay đối với những người đi kiện tụng nhiều: ném phân vào nhà, cho quần chúng tự phát đến đập phá, quy kết bị tâm thần, thần kinh…
Đó chính là những ngón nghề bẩn thỉu mà một số kẻ vẫn thích thực hiện để trả thù những người tố cáo. Chúng không từ một thủ đoạn nào dù là đê hèn nhất để dập tắt tiếng nói phản kháng từ trong nhân dân. Đặc biệt, những người viết blog hàng ngày đang cập nhật/chỉ ra/làm sáng tỏ nhiều vấn đề mà báo chí chính thống không được nói. Việc này chắc chắn làm cho các nhà quản lý đau đầu và tìm cách triệt phá. Sau khi dựng tường lửa ngăn chặn bất thành, họ lại tổ chức lập ra các trang “blog mồi”, “blog đỏ” để cạnh tranh nhằm định hướng dư luận, mới đây lại thêm cái trò “dư luận viên” tung lên mạng để đánh loãng dư luận và vẫn không ăn thua. 

Vậy nên, việc quy kết cho người khác là tâm thần xem ra nhanh hơn cả và đỡ tốn kém. Vì vậy, trong tình hình hiện nay mỗi blogger hãy sãn sàng cho mình hành trang cần thiết để nhập trại bất cứ lúc nào. 

Mỗi chúng ta là một bệnh nhân tâm thần dự khuyết, vấn đề còn lại là khi nào vào trại mà thôi!

Cựu Tổng thống Mỹ Bill Clinton chuyển sang Phật giáo




 
Namo Buddhaya -- E-Temple: HoPhap.Net Press

Cựu Tổng thống Mỹ Bill Clinton chuyển sang Phật giáo



Có thể ta chưa có vinh hạnh là tu sĩ chuyên nghiệp, nhưng trong trong cuộc sống chắc chúng ta có đôi lần nghĩ về sự kỳ bí của vũ trụ hữu hình và vô hình. Điều này thật là thú vị.
Những lúc gặp khó khăn trong cuộc sống, có thể ta lặng lẽ phấn đấu hay hối hả tìm cách để vượt qua. Có cái ta qua được, và có cái ta không thể qua được. Tuy nhiên cuộc sống có những ngã rẽ mà ta không thể biết trước, dù lặng lẽ hay hối hả thì cuối cùng ta phải chấp nhận và phải nhẹ nhàng bước tới.
Không ít người cho rằng khi khó khăn người ta hay tìm đến Phật giáo để nương nhờ. Tuy nhiên không phải không có trường hợp người ta lại tìm đến Phật khi người ta quá sung sướng, theo nghĩa đã đạt được hầu hết những gì mà người ta mong đợi trước đó. Phải chăng trường hợp thứ hai là do người ta bắt đầu ý thức được sự huyền bí của vô thường?
Cũng cần phân biệt giữa Phật giáo (Buddhism) và Phật học (Buddhistology). Việc trở thành một tu sĩ Phật giáo chuyên nghiệp thì còn phải tuỳ duyên; tuy nhiên, Phật học là một môn khoa học mà ai cũng có thể học tập.
Sự liên hệ giữa Phật học, Toán học, Vật lí, Hoá học và Sinh học thật là thú vị. Ý nghĩa sâu xa của những môn này, chứ không phải những kỹ năng tính toán thông thường, có thể góp phần lớn vào sự nhận thức của ta về vị trí hiện tại của ta và những gì xung quanh. Một khi ta biết một cách tương đối rằng ta từ đâu, sẽ đi về đâu thì tự nhiên ta sẽ cảm thấy nhẹ nhàng và thanh thản. Khi đó, ta sẽ dễ dàng tịnh tâm hơn cho những công việc mà ta đang làm, vì có thể ngay thời điểm ta được tái sinh thì đã quá muộn.
Hôm nay đọc được bài viết thật là thú vị: “Former US president Bill Clinton turns to Buddhism”. Không thể phủ định rằng ông Clinton đang ứng dụng Phật học vào đời sống của ông. Đây là một ví dụ rất thú vị về việc sử dụng giá trị của Phật học vào cuộc sống. Xin giới thiệu chi tiết bài viết này, thay cho nhiều điều muốn viết
“Theo trang tin tức thebuddhism.net, trong một bài viết ngày 10.01.2013, cựu Tổng thống Mỹ Bill Clinton đã thỉnh riêng một vị sư Phật giáo để dạy ông làm thế nào để thiền định đúng cách.
Ông Clinton đang học Thiền định và được cho biết là đã chuyển sang một chế độ ăn chay. Tất cả các thay đổi này rõ ràng đã bị ảnh hưởng bởi một nguy cơ về tim gần đây của ông, mà vào tháng 02.2004 khi ông được đưa vào Bệnh viện Columbia Presbyterian ở thành phố New York vì ông bị một số cơn đau ngực khủng khiếp.

Vào thời điểm đó, đã có hai dụng cụ thông mạch được đặt vào tim của ông và vài tháng sau đó, vào tháng 09, ông đã phải trải qua phẫu thuật tim “độ bốn”. Trong năm 2010, một động mạch của ông bị tắc và các bác sĩ phẫu thuật đã mở lại được trong một cuộc phẫu thuật tim lần thứ hai của ông trong vòng năm năm.
Dường như căng thẳng là một trong những nguyên nhân chính yếu cho bệnh tim của ông. Ông nói rằng việc học Thiền giúp ông thư giãn. Ông di chuyển rất nhiều và công việc của ông thì rất căng thẳng. Ông cho biết là học Thiền để thư giãn và ông đang cảm thấy tốt hơn nhiều sau hai quyết định thay đổi cuộc sống của mình.

Ông cho biết ông cũng có một câu thần chú yêu thích mà ông thích tụng khi mọi thứ trong cuộc sống của ông trở nên hỗn độn, và điều đó thực sự giúp ông thư giãn và và đầu óc ông minh mẫn hơn. Theo vài nguồn tin, ông từng ăn nhiều thức ăn nhanh, nhưng bây giờ ông ấy đã quyết định từ bỏ tất cả và thay thế nó với rất nhiều các loại trái cây và rau quả với thỉnh thoảng cá! Đặc biệt ông nói rằng chúng ta cần thêm nhiều nhân viên chính phủ chuyển sang những cách sống lành mạnh và các phương pháp thiền trong Phật giáo để thư giãn và có thể quốc gia của chúng ta sẽ tốt hơn.
Như chúng ta đã biết, trong năm 2010 và 2011, thiền trong Phật giáo và chế độ ăn uống lành mạnh hơn đang bắt đầu để tạo ra một xu hướng cho tất cả mọi người. Càng có nhiều người đang nhận thấy những lợi ích đến từ một cuộc sống với Thiền thư giãn và ăn uống lành mạnh và thay đổi cuộc sống của họ.

Từ Tiger Woods cho đến Steve Jobs, giá trị của Phật giáo đang bắt đầu được được đánh giá cao. Sự thật là Thiền mang lại sự thư giãn và bình yên cũng như sức khỏe. Mọi người đều có thể học hỏi từ những thay đổi mà ông Clinton đã thực hiện, và tốt cho ông ấy.”
Thì ra là thế!
Tiến sĩ Lê Văn Út
The source: Internet & Email TuVienHoPhap
Nguyen Lực chuyển
Nguồn:http://www.haingoaiphiemdam.com/News...t.aspx?Id=6236

ĐIỂM BÁO RFI: Trung Quốc phơi bày tệ nạn tham nhũng + Hôn nhân cho mọi giới : Pháp đã chậm mà lại còn chần chờ

Thứ bảy 26 Tháng Giêng 2013

Mai Vân
Tuy không chiếm lĩnh trang nhất, nhưng cuộc chiến chống tham nhũng tại Trung Quốc vừa được tân lãnh đạo Trung Quốc hô hào đã thu hút sự chú ý của nhật báo Pháp Libération số ra ngày hôm nay, 26/01/2013. Trên trang thế giới, thông tín viên Philippe Grangereau của Libération tại Bắc Kinh đã ghi nhận sự kiện được tác giả nêu bật thành tựa : « Trung Quốc đang phơi bày nạn tham nhũng ».

Mở đầu bài viết, tác giả ghi nhận là từ khi nhân vật số 1 Trung Quốc, Tập Cận Bình thông báo mở chiến dịch bài trừ tham nhũng, nhắm vào từ "ruồi muỗi" (tức là cấp thấp), cho đến "hổ báo" (tức là cấp cao) trong chính quyền, thì báo giới và cư dân mạng Trung Quốc đã hân hoan tiết lộ hàng loat vụ tai tiếng tài chính, tình dục, chuyện nào chuyện nấy đều rất kinh hãi, động trời. 
Tác giả bài báo cũng ngạc nhiên là thường khi những chủ đề nhạy cảm này bị kiểm duyệt nghiêm mật, nhưng lần này các nhà kiểm duyệt lại tỏ ra rất kín đáo cho nên các van như được mở rộng. Thông tín viên Libération đã liệt kê những vụ đã đọc được : 
Một viên chức cõ thấp tại tỉnh Hồ Nam, đã cho cô con gái của mình một khoản quà sinh nhật tương đương với 25.000 euro. Nhân vật này đã bị bắt với khoản tài sản độ chừng 15 triệu euro. Còn một bí thư đảng ủy ở tỉnh Vân Nam, nghiện thuốc phiện, cũng đã bị bắt. Tài sản của nhân vật này không nhỏ, nắm trong tay 19 cơ sở địa ốc, trong đó có 6 cơ sở tọa lạc tại Úc. 
Phụ nữ Trung Quốc cũng không vừa, như bà Trương Yến (Zhang Yan), thanh tra ở Tứ Xuyên, thuộc Ủy ban Kỷ luật của đảng, phụ trách trừng trị tham nhũng. Bà bị tố cáo trên mạng và cũng vừa bị bắt. Nhân vật này có 11 ngôi nhà và nhiều thẻ căn cước. Một phụ nữ khác, phó giám đốc một ngân hàng nông thôn, có một tài sản kếch xù không rõ xuất xứ : 120 triệu euro. 
Bên cạnh đó những vụ lạm quyền, sử dụng công quỹ chi tiêu cho chuyện riêng tư cũng được phơi bày hàng loạt, như vụ một viên chức ở Tứ Xuyên bị phạt vì lấy tiền nhà nước lo cho 4 bà vợ, hay viên chức lãnh đạo cảnh sát một thành phố ở Tân Cương, đưa vào cơ quan mình hai cô bồ là chị em song sinh và lấy công quỹ trả tiền nhà cho các cô. 
Bài báo còn trích dẫn những vụ bắt bí, quan hệ tình dục để mua chuộc giữa các công ty và giới chức nhà nước, như vụ đã được truyền khắp trên mạng, cho thấy cảnh một viên chức độ tuổi 60-70, ở Trùng Khánh, trong một tư thế ‘tế nhị’ với một cô gái 18 tuổi trong một căn phòng khách sạn. Nhân vật tên Lôi Chánh Phú (Lei Zhengfu), đã được mọi người nhận diện rất nhanh chóng. 
Một nhà báo tìm hiểu vụ việc, cho biết là nhân vật này được giao phó nhiệm vụ ký hợp đồng xây dựng với các công ty. Chính cô gái đã kín đáo quay cảnh này cho một công ty xây dựng, với mục tiêu bắt bí viên chức, để buộc ký hợp đồng. Một nhân viên công ty trên giải thích : đây là một cách làm thông dụng, và có 4 viên chức khác ở Trùng Khánh đã lâm vào trường hợp này vì đã đòi hối lộ quá cao. 
Để kết luận, tác giả bài báo nhắc lại nhận định của ông Tập Cận Bình lúc phát động chiến dịch : « Loài sâu bọ chỉ xuất hiện trên một cơ thể đã ở trong trạng thái thối rữa ». 
Trung Quốc phê bình đàn em Bình Nhưỡng  
Le Figaro cũng nhìn sang Trung Quốc nhưng trên bình diện đối ngoại, với tựa đề ở trang Quốc tế : « Hạt nhân : Trung Quốc quở trách đồng minh Bắc Triều Tiên ». Tờ báo nhắc lại việc Bắc Kinh dọa giảm trợ giúp kinh tế nếu Bình Nhưỡng tiếp tục phóng tên lửa, thử nghiệm hạt nhân, như tờ Hoàn cầu Thời báo đã loan tải. 
Tác giả mở đầu bài viết với nhận xét hóm hỉnh, Bình Nhưỡng bị người anh Trung Quốc đánh vào tay. Ý muốn có vũ khí hạt nhân của người đồng minh lâu đời này đang làm Bắc Kinh ngày thêm bối rối, và đã nói ra một cách rất thẳng thừng với Bình Nhưỡng. 
Bài báo nhắc lại với tư cách người cung cấp năng lượng và đối tác thương mại hàng đầu của Bắc Triều Tiên, Trung Quốc được xem là một trong những quốc gia hiếm hoi có thể ảnh hưởng lên đất nước cổ lỗ này. 
Và nếu cho đến nay Bắc Kinh chỉ kêu gọi người láng giềng ngỗ ngịch của mình là hãy "bình tĩnh, bớt khuấy động, giữ ổn định", thì đây là lần đầu tiên, Trung Quốc tỏ nỗi bực dọc, lên tiếng đe dọa trên một tờ báo chinh thức như Hoàn cầu Thời báo.
Thái Lan bị đả kích về tội khi quân 
Báo Le Monde hôm nay thì nhìn sang Thái Lan, trở lại bản án 10 năm tù đối với nhà báo Somyot vừa qua về tội khi quân.Le Monde không tán đồng bản án, nhấn mạnh trong hàng chú thích : Cộng đồng quốc tế phẫn nộ trước phán quyết (của toà án) đối với Somyoy Pruksakasemsuk. 
Tờ báo nhắc lại việc thứ tư vừa qua, Somyot bị kết án 10 năm tù về tội khi quân do hai bài đăng trên tạp chí mà ông chủ bút và bị xem là xúc phạm đến nhà vua, cộng thêm với một năm về một tội danh khác. 
Tác giả bài viết trên Le Monde, Bruno Philip, tìm hiểu vụ việc và bênh vực cho người đồng nghiệp Thái, giải thích rằng Somyot không phải là tác giả 2 bài viết, mà chính là một người mang tên Jakrapod Penkair, phát ngôn viên của một chính phủ trước, nhưng toà án vẫn cho là Somyot có tội vì là chủ bút, chiụ trách nhiệm về tập san. 
Bruno Philip còn khẳng định là hai bài báo nói trên không có đoạn nào thiếu tôn trọng đối với quốc vương Thái, nhưng toà án thì vẫn đánh giá hai bài viết đã một cách ‘biểu tượng’, tấn công vào nhà vua. 
Le Monde nêu lên những yếu tố trong hai bài viết khiến Somyot bị kết án nặng nề như vậy : bài thứ nhất kể lại câu chuyện được tiểu thuyết hóa của một nhà vua đã triệt hạ một cách hung bạo người tiền nhiệm của mình để lên ngôi. Các thẩm phán cho đấy rõ ràng ám chỉ quốc vưong Bhumibol. Bài thứ hai nói đến hành động của một bóng ma ám ảnh đất nước Thái Lan, một bóng ma thủ đoạn, lập mưu, chuẩn bị hạ sát những người chống đối mình. Toà án, theo Le Monde, cho là tác giả đã so sánh bóng ma này với nhà vua. 
Phán quyết đã bị chỉ trích gay gắt, từ Liên Hiệp châu Âu đến các tổ chức bảo vệ nhân quyền, vì tác hại nặng nề đến quyền tự do ngôn luận, báo chí ở Thái Lan. 
Vấn đề theo Le Monde là luật khi quân, điều 112 trong Hiến pháp Thái bị lạm dụng để loại các đối thủ chính trị. Những bản án về tội này đã tăng lên có thể nói là gấp bội kể từ năm 2005. Các vụ xét xử về tội khi quân còn nhiều hơn là vào thời kỳ chế độ quân chủ chuyên chế ở Thái Lan, kéo dài đến năm 1932. 
Giới trí thức, nhà báo, tổ chức bảo vệ nhân quyền, luật gia Thái đều đề nghị xem xét lại điều luật, đang bị sử dụng như nói trên trong các cuộc thanh toán chính trị. 
Trong trường hợp Somyot Le Monde nhìn thấy có một sự trớ trêu : ông là một người ủng hộ cựu thủ tướng Thaksin, người anh của đương kim thủ tướng Yingluck, nhưng bà Yingluck cũng như đa số dân biểu trong đảng của bà, không dám lên tiếng cho việc xét lại đạo luật. Nguyên nhân là chính phủ hiện tại không muốn bị chỉ trích, bị xem là ‘cấu kết với những người phỉ báng’ nhà vua. 
Tác giả bài báo kết luận bi quan, bực tức : Như thế thì các toà án có thể tha hồ kết tội những người ‘khi quân’. 

Hôn nhân cho mọi giới : Pháp đã chậm mà lại còn chần chờ

Tít lớn trên báo chí ngày Thứ bảy cuối tuần (26/01/2013) tập trung vào thời sự nước Pháp nhưng trên những chủ đề khá tản mạn : Le Monde quan tâm đến sự kiện Pháp buộc mạng vi blog Twitter phải tố cáo những tác giả kỳ thị chủng tộc, La Croix thì chọn chủ đề nhẹ nhàng, giới thiệu thành phố Angers, khen ngợi đó là « Thành phố Xanh » trong hàng tít mở đầu bản tin của mình, trong lúc Le Figaro la hoảng trước tình trạng thất nghiệp của Pháp trong năm 2012 : « đạt mức lịch sử ».
Libération cũng chú ý đến mặt xã hội Pháp nhưng về quyền lợi của người đồng giới tính, nêu bật « sự chậm trễ của Pháp ». Ngày mai, chủ nhật, những người ủng hộ dự luật hôn nhân cho người đồng giới tính sẽ xuống đường biểu tình. Ở trang trong Libération khẳng định : « Đám cưới cho mọi người : Sẽ thành công ».
Tờ báo có vẻ bực mình, nêu trong một tựa lớn là Pháp đang tông vào những cánh cửa đã được mở cách đây 10 năm.
Ngay từ năm 2001, Hà Lan đã cho phép hôn nhân giữa những người đồng giới tính, vương quốc Bỉ là vùng đất đón tiếp những cặp phụ nữ muốn có con, và hàng năm, bệnh viện Erasme ở Bruxelles, đón nhận cả trăm phụ nữ Pháp.
Còn tại Tây Ban Nha, nếu cuộc tranh cãi đã diễn ra gay gắt vào năm 2005, thì giờ đây, khi chính quyền cánh hữu trở lại nắm quyền, không còn nhắc đến việc bãi bỏ hôn nhân giữa người đồng tính cũng như vấn đề họ nhận con nuôi.
Libération trở lại sự kiện vào tháng 7/2005, thời thủ tướng cánh tả Zapatero, Quốc hội Tây Ban Nha thông qua luật về hôn nhân này, đã bị lên án dữ dội. Giáo hội và người Công giáo cho đấy là một cuộc khủng bố chống lại gia đình truyền thống. Một tháng trước đó, thì cà triệu người biểu tình ở Madrid phản đối luật hôn nhân mới. Bây giờ thì rất ít ai đặt lại vấn đề.
Le Figaro trên chủ đề này thì chú ý đến sự kiện tổng thống François Hollande cuối cùng đã tiếp những người chống đối dự luật hôn nhân mà chính phủ đề xuất. Tờ báo cũng nhìn sang nước khác, nhận thấy trong lúc chính phủ Pháp cổ vũ cho việc mở rộng quyèn cho người đồng tính thì tại Nga chặng hạn, có xu hướng ngược lại, và « Matxcơva đang tiến hành thánh chiến chống trạng thái đồng tính », tựa bài báo trang Quốc tế.
Hạ viện Nga theo Le Figaro, vừa thông qua sơ bộ một văn kiện cấm ‘tuyên truyền’ cho giới ‘gay’. Hiện nay theo bài báo còn có đến 66% người Nga không chấp nhận người đồng tính. Chinh thống giáo Nga xem đó là một tệ nạn không khác gì nghiện rượu, ma túy, mãi dâm. Hiện nay 9 vùng ở Nga đã có đạo luật nghiêm khắc đối với việc phô trương, biểu hiện sự đồng tính, và trong đó có cả thành phố Saint Petersburg đưọc đánh giá trí thức, cởi mở. Nhưng đến nay, ở cấp Liên Bang, viện Douma vẫn chưa thông qua được một luật nào.
tags: Châu Á - Xã hội - Điểm báo

Hoàng Thanh Trúc (Danlambao): Hiệp định Paris: “mặt trái cái huy chương” (Nếu Việt Nam không có Hiệp định Paris 1973?)

Hoàng Thanh Trúc (Danlambao) - Như một tấm huy chương, tự thiết kế ban thưởng cho chính mình, trong suốt gần 40 năm, Hiệp Định Paris được nhóm “chóp bu” CSVN rất siêng năng thay phiên nhau “đánh bóng” bề mặt, nhưng rất ít khi họ dám lật lên bề trái của nó. Vì sao vậy? Vì mặt trái của nó xù xì, hôi hám, bẩn thỉu ít ai dám nhìn hay sờ vào! Chúng ta thử lật mặt trái Hiệp Định này xem nó ra sao...

Hiệp định là gì? Hiệp định thường hình thành giữa 2 quốc gia (song phương) hay nhiều quốc gia (đa phương), là sự kết hợp các bên lại để thỏa thuận một sự việc mà các bên tham gia cùng nhất trí đồng thuận, công nhận, coi đó là quy định, nguyên tắc chung, không ai được phép vi phạm.

Nếu có một bên cố ý vi phạm? Thì đó là sự “bội tín”, một hành vi trái với thông lệ phổ quát quốc tế và nguyên tắc của hiến chương Liên Hiệp Quốc và cần lên án.

Nếu việc vi phạm bất chấp nhiều nước có liên quan? Thì đó là “hành vi tương đồng với tội phạm “lưu manh, lường gạt Quốc Tế ”.

Ngày 25-1- 2013, tại thủ đô Hà Nội, “nhà nước, đảng” tổ chức trọng thể lễ kỷ niệm tôn vinh một hành vi không nằm trong phạm trù “đạo đức” của con người, phỉ báng phẩm giá của quốc gia, đó là: Vinh danh 40 năm: “Hiệp Định Paris, CSVN lưu manh, lường gạt Quốc Tế ”.

Đây! Đồng bào nhân dân ta nhìn cho kỹ những gương mặt bầy đàn ủng hộ viên của tội phạm “lưu manh, lường gạt quốc tế Hiệp Định Paris”. Họ luôn đặt quyền lợi cá nhân, đảng phái, bầy đàn, lên trên quyền lợi quốc gia dân tộc. Khi cộng sản độc tài và chủ nghĩa xã hội  đã lạc hậu, tự đào thải chỉ còn là thiểu số lẻ loi, nhỏ nhoi, chưa tới 3% của 200 các quốc gia tự do dân chủ trên thế giới thì họ vẫn “hài lòng” tự tại, củng cố cái ghế, để có điều kiện được “ăn” nhiều mồ hôi nước mắt nhân dân . Họ không biết “đau lòng” khi Việt Nam là quốc gia có nhiều người nghèo gần đứng đầu Asean (sau Campuchia - 2011) Họ chính là vật cản vô dụng là gánh nặng trên đôi vai còm cỏi của đa số nhân dân Việt Nam suốt 67 năm qua. Họ ngồi những cái ghế là “lãnh đạo” là “Quốc Hội” nhưng da mặt thì “dày” lên và “chai” lại, không biết hổ thẹn khi nhìn sang Singapore, Đài Loan chỉ nhỏ như cái “móng chân” của Việt Nam, nhưng dân ta thì phải đi xin “ở đợ cầu thực” nơi 2 nước này... 

Như chúng ta và cộng đồng nhân loại, truyền thông quốc tế đều biết, Hiệp Định Paris là Hiệp định về chấm dứt chiến tranh, lập lại hòa bình ở VN đã được ký kết tại Paris ngày 27-1-1973 giữa bốn bên: Hoa Kỳ - Việt Nam Cộng hòa - CS Bắc Việt MTGPMN. Nội dung chính:

9 điều khoản của Hiệp định Paris:

1. Hoa Kỳ và các nước khác tôn trọng độc lập chủ quyền và toàn vẹn lãnh thổ của Việt Nam như được công nhận bởi Hiệp Định Geneva..

2. Ngừng bắn trên toàn Việt Nam sẽ bắt đầu từ 27 tháng 1 năm 1973: với tất cả các đơn vị quân sự ở nguyên vị trí. Mọi tranh chấp về quyền kiểm soát lãnh thổ sẽ được giải quyết bởi ủy ban quân sự liên hợp giữa hai lực lượng của Việt Nam Cộng hòa và Chính Phủ Cách mạng lâm thời CHMNVN. Trong vòng 60 ngày, sẽ có cuộc rút lui hoàn toàn của quân đội Mỹ và đồng minh cùng các nhân viên quân sự Mỹ ra khỏi Việt Nam Cộng hòa

3. Tất cả tù binh chiến tranh của các bên sẽ được trao trả không điều kiện trong vòng 60 ngày. Các tù nhân chính trị sẽ được trả tự do sau đó theo thỏa thuận chi tiết của các phía Việt Nam.

4. Miền Nam Việt Nam có hai chính quyền, hai quân đội, hai vùng kiểm soát. Các bên tạo điều kiện cho dân chúng sinh sống đi lại tự do giữa hai vùng. Nhân dân Nam Việt Nam sẽ quyết định tương lai chính trị của mình qua "tổng tuyển cử tự do và dân chủ dưới sự giám sát quốc tế".

5. Sự tái thống nhất Việt Nam sẽ được thực hiện từng bước bằng các biện pháp hòa bình.

6. Để giám sát việc thực hiện hiệp định, một ủy ban kiểm soát và giám sát quốc tế và phái đoàn quân sự liên hợp bốn bên (gồm Việt Nam Dân chủ Cộng hòa, Hoa Kỳ, Mặt trận Dân tộc Giải phóng Miền Nam Việt Nam và Việt Nam Cộng hòa) sẽ được thành lập.

7. Lào và Campuchia giữ vị trí trung lập và tự chủ, không cho nước ngoài được phép giữ các căn cứ quân sự trong lãnh thổ của hai nước này.

8. Hoa Kỳ có nghĩa vụ sẽ giúp đỡ việc tái thiết sau chiến tranh, đặc biệt là ở miền Bắc Việt Nam và trên toàn Đông Dương, để hàn gắn các thiệt hại do chiến tranh.

9. Tất cả các bên đồng ý thi hành hiệp định. Và hiệp định được sự bảo trợ của quốc tế thông qua việc các quốc gia ký nghị định thư quốc tế về chấm dứt chiến tranh lập lại hòa bình ở Việt nam.

4 thành viên viên trong Hiệp Định và ngoại trưởng 8 quốc gia bảo trợ quốc tế đều ký xác nhận vào Hiệp Định này tại Paris. 

1/Ngoại-trưởng Hoa Kỳ: William P. Rogers 
2/ Ngoại-trưởng Pháp: Maurice Schumann 
3/ Bà Nguyễn Thị Bình: đại diện MT/GP/MN 
4/ Ngoại-trưởng Hung-ga-ri: Janos Peter 
5/ Ngoại-trưởng Indonesia: Adam Malik 
6/ Ngoại-trưởng Ba Lan: Stefan Olszowki 
7/ Ngoại-trưởng CS Bắc Việt: - Nguyễn Duy Trinh 
8/ Ngoại-trưởng Anh: Alec Douglas-Home 
9/ Ngoại-trưởng VNCH: Trần Văn Lắm 
10/ Ngoại-trưởng Liên Xô: Andrei A. Gromyko 
11/ Ngoại-trưởng Canada: Mitchell Sharp ký nhân danh Canada – 
12/ Ngoại-trưởng Trung Quốc: Chi Peng-fei (Cơ Bằng-phi) 

Chữ ký của CS Bắc Việt và MTGPMN trong HĐ Paris 

Nội dung Hiệp định Paris 1973 tương đối rõ ràng (dù VNCH chịu nhiều bất lợi) để từng bước vãn hồi trật tự lập lại hòa bình trước khi nói đến chuyện thống nhất đất nước. Tuy nhiên cũng giống như hành vi trắng trợn vi phạm Hiệp định Geneve 1954 trước đó, với cùng bản chất vị kỷ, cuồng tín, đặt quyền lợi đảng phái lên trên quyền lợi quốc gia dân tộc, các “chóp bu” CSVN và  MTGPMN đến tham dự hội đàm Paris không với mục đích tốt đẹp là: “chấm dứt chiến tranh, lập lại hòa bình” mà là với thủ đoạn và dã tâm bằng mọi cách duy trì sự vi phạm Hiệp định Geneve (binh lính và vũ khí đưa vào miền Nam trước đó) và cố “đẩy” quân đội Mỹ ra khỏi miền Nam.

Không còn là “ẩn dụ” mà đúng như lời nói “chữ ký chưa ráo mực”: trong năm 1973 Hoa Kỳ hoàn tất việc rút hết quân về nước, thì đầu năm 1974 trên đất liền CS Bắc Việt tăng cường tối đa quân đội và vũ khí hạng nặng mở nhiều mặt trận tấn công tổng lực vào miền Nam. Lợi dụng không còn quân Mỹ hỗ trợ, ngoài Biển Đông CS Trung Quốc cũng xua quân tấn công xâm lược toàn bộ quần đảo Hoàng Sa trong tay QLVNCH - 74 chiến sĩ hải quân miền Nam VN hy sinh đền nợ nước. Tất cả diễn ra khi Hiệp định Paris chưa tròn 1 tuổi! 

Không còn được hỗ trợ tiếp liệu quân sự QLVNCH không thể duy trì tối đa khả năng chiến đấu.  Ngày 30/4/1975, CS Bắc Việt với sự hỗ trợ về mọi mặt của Liên sô và Trung cộng đã thôn tính toàn miền Nam. 

Trong lịch sử thế giới cận đại thì CS Bắc Việt là “nhà nước” thứ 2, sau Hitler phát xít Đức ngang nhiên đơn phương chà đạp một Hiệp định mà mình vừa ký trước quốc tế. Trong công pháp và tập quán đối ngoại quốc tế thì đây là hành vi “hạ đẳng” tồi tệ, xấu xa nhất của một chính quyền. Cùng với CS Bắc Việt là CS Trung Quốc đã vi phạm điều khoản 1 Hiệp định Paris mà chính TQ đã thò tay ký: “các nước khác tôn trọng độc lập chủ quyền và toàn vẹn lãnh thổ của Việt Nam” khi TQ xâm lược Hoàng Sa trong tay QLVNCH. Tồi tệ hơn cả là dù chính phủ VNCH đề nghị với CS Bắc Việt cùng lên án trước LHQ và cộng đồng thế giới nhưng CS Bắc Việt đã từ chối.

Chúng ta nghiệm xem, có bi hài không, nếu CSVN bây giờ đòi TQ trả lại Hoàng Sa, Trung Quốc lập luận: “Sao gần 40 năm trước, 1974 khi chúng tôi đánh chiếm, quý vị không phản đối? Nếu Hoàng Sa là của quý vị thì hồi đó quý vị đã lên tiếng phản đối. Hơn nữa còn cái công hàm 1958 mà Thủ tướng quý vị cũng xác nhận với chúng tôi rồi” thì chắc CSVN phải cúi gầm mặt xấu hổ vì “khôn nhà mà dại chợ”. 

Ngoài sự vi phạm thô bạo 2 điều khoản 4 và 5 tấn công VNCH, CS Bắc Việt còn dã man vi phạm công khai điều khoản 3: “Tất cả tù binh chiến tranh của các bên sẽ được trao trả không điều kiện trong vòng 60 ngày. Các tù nhân chính trị sẽ được trả tự do sau đó theo thỏa thuận chi tiết của các phía Việt Nam.” Sau 30/4 CS Bắc Việt thi hành ngay sự tàn bạo: 

Tập trung tù đày giết hại 1/3 trong gần nữa triệu các sĩ quan công chức miền Nam, những người chưa hề đặt chân ra miền Bắc gây nợ máu xương với đồng bào mình. Bắt bỏ tù tất cả mà không đưa ra tòa án xét xử như qui định của “công ước tù binh” quốc tế, bởi nếu đưa ra xét xử thì CS Bắc Việt sẽ khó chối cãi việc “vi phạm Hiệp Định Paris” tấn công miền Nam.

(Hình như các chế độ CSVN “giết người” không phải do tư thù mà đó là sách lược và thi hành có hệ thống rập khuôn đầy bạo lực của CS quốc tế từ cái gọi là Bộ Chính Trị - một bộ phận mà bản chất là “không dị ứng với máu người” mà đấu tố tàn sát trong CCRĐ (1953-1956) là một điển hình) 

Tóm lại, gần như CS Bắc Việt và MTGPMN chà đạp vi phạm toàn bộ các điều khoản họ đã ký trong Hiệp định Paris, khi tấn công miền Nam bằng vũ lực. Đó là lý do mà hơn 30 năm CSVN dấu nhẹm, không phổ biến nội dung các điều khoản này ra toàn dân cho đến ngày nay khi truyền thông đa phương tiện nối mạng toàn cầu, mọi việc không còn có thể che đậy.

Và khi mà họ, CSVN, năm 1979 đã xua đại quân qua Campuchia trong gần 10 năm, thương vong gần 50.000 quân với mưu toan “cộng sản hóa” xứ chùa tháp, nhưng 1989 phải rút quân về nước vì thất bại thì chúng ta cũng có thể đặt câu hỏi, nếu tại miền Nam Việt Nam CS Bắc Việt cũng thất bại thì chuyện gì xảy ra:

NẾU VIỆT NAM KHÔNG CÓ HIỆP ĐỊNH PARIS 1973?

Nhiều lắm, vô vàn những “viễn cảnh” dự đoán suy ra từ các quốc gia láng giềng hay đồng minh của Mỹ quanh khu vực. Tuy nhiên “cận cảnh” chắc chắn toàn dân Việt Nam phải thấy được, vì chiến lược toàn cầu, căn cứ hải quân tiền phương của hạm đội 7 hải quân Mỹ vẩn bám trụ tại quân cảng “tốt nhất thế giới” Cam Ranh, để bảo vệ hải trình cho Mỹ và đồng minh trên biển Đông kéo dài xuống eo biển “yết hầu” trọng yếu Malacca . Điều này là cực kỳ quan trọng cho Việt Nam, nó có ý nghĩa: Hoàng Sa, Trường Sa và toàn khu vực biển Đông vẫn yên bình dưới sự tuần tra giám sát của hải và không quân Việt Mỹ mà Trung Quốc chỉ có thể đứng nhìn từ đảo Hải Nam. Và đến bây giờ thì 40 triệu đồng bào miền Nam không thể quên được, thập niên 1970 Việt Nam Cộng Hòa là quốc gia “mở - tự do” 100%, du lịch và du học quốc tế “vô điều kiện”, người dân ai có khả năng tài chính thì cứ mua vé bước lên máy bay xuất cảnh du học hay du lịch tự do mà không có bất cứ một rào cản nào, đội ngũ máy bay phản lực “hàng không Việt Nam” tốt ngang tầm châu Á mà Trung Quốc lúc bấy giờ còn không sánh bằng nói chi tới CS Bắc Việt chưa biết tới hàng không dân dụng là gì và toàn dân miền Bắc như trong bức màn sắt bế quan tỏa cảng khổng lồ hàng ngày chỉ có thấy búa liềm và mơ có cái gì cho vào bụng thôi.
Tóm lại, thay vì bảo vệ vững chắc biển đảo trong một miền Nam Sài Gòn phú cường như Đài Loan hay Singapore với nền kinh tế, tài chính, quốc phòng hùng mạnh thì chính cái Hiệp định Paris từ 40 năm trước do CSVN chủ trương đã đẩy cả dân tộc vào một nghịch cảnh mà “đất trời, ải Nam Quan Bắc biên giới, Hoàng Sa, Gạc Ma biển đảo quê nhà” nằm trong tay kẻ thù truyền kiếp của dân tộc thì biết đến bao giờ mới lấy lại được? Hỡi 14 con người đang “ăn” hại bằng mồ hôi nước mắt nhân dân, đang ngồi rung đùi trong Bắc bộ phủ kia - hãy trả lời đi: Hiệp Định Paris Vinh hay nhục? Có nhớ không lời tiền nhân: Vua Trần từng chiếu chỉ: "kẻ nào dâng một tấc đất cho giặc ắt phải bị tru di tam tộc"?

TIN NÓNG/HOT / Hoa Kỳ: Tin tặc chiếm trang mạng chính phủ Mỹ sau khi một nhà hoạt động tự tử

Thứ bảy, 26/01/2013
Trang web của Ủy ban Kết án Hoa Kỳ bị nhóm tin tặc Anonymous chiếm.

Nhóm tin tặc quốc tế có tên Anonymous dọa công bố những tin mật của chính phủ Hoa Kỳ sau khi xâm nhập trang mạng của Ủy ban Kết án Hoa Kỳ, một cơ quan độc lập của ngành tư pháp.
Tổ chức này nói đã chiếm trang mạng để trả thù về cái chết của nhà hoạt động Internet Aaron Swartz  tự tử cách đây hai tuần.

Các tin tặc chiếm quyền kiểm soát trang mạng của Ủy ban sáng ngày thứ Bảy, thay thế bằng một thông điệp cảnh báo là “một lằn ranh đã bị vượt qua với cái chết của Swartz.”

Aaron Swartz
​​Thần đồng về máy vi tính 26 tuổi, giúp thành lập trang tài liệu RSS và trang mạng tin tức xã hội Reddit dự kiến bị đưa ra xét xử trong năm nay về những cáo buộc của liên bang là Swartz đã đánh cắp hàng triệu bài vở trong một thư khố trên mạng và dịch vụ phân phối báo chí JSTOR. Swartz đã tải xuống các bài này để công chúng có thể sử dụng trên mạng không mất tiền và Swartz có thể bị tù 35 năm.

Gia đình của Swartz nói trong một tuyên bố là cái chết của Swartz là “sản phẩm của một hệ thống tư pháp hình sự đầy rẫy đe dọa và đi quá xa trong việc truy tố.”

JSTOR không kiện Swartz khi đã lấy lại được những bài vở. Tuy nhiên Công tố viên Liên bang Hoa Kỳ Carmen Ortiz được biết là sẽ không bỏ qua vụ này. Bà được trích lời nói rằng “ăn cắp là ăn cắp, dù dùng một lệnh trên máy vi tính hay là một cái xà beng, và lấy tài liệu, dữ kiện hay là đô la.”

Ông Bút (Danlambao): Con cháu ông bình vôi, bị lôi ra Hà Nội

Ông Bút (Danlambao) Dưới triều đại Cộng Sản, có hai người Quảng Nam ra Hà Nội, được đồng bào chú ý, được báo chí, sách vở viết khá nhiều.

Người đầu tiên: Cụ Phan Khôi, với bài thơ tình già, đăng trên báo Phong Hóa, ngày 24 tháng 1 năm 1933. Như tiếng pháo hiệu đón giao thừa, giữa nền thơ cũ và thơ mới, làm cụ nổi tiếng trong văn học sử từ thập niên ba mươi. Hơn chục năm sau, cụ theo người thân trong gia đình, tách cụ ra khỏi Việt Nam Quốc Dân Đảng Quảng Nam, từ miền Nam lội ngược ra đất Bắc, theo hoài bão văn chương và tánh khí người dân xứ Quảng. Tránh voi cũng không khỏi bị chà, lần đầu tiên cụ bị Việt Minh bắt, ngày 20 tháng 10 năm 1946, Việt Minh tấn công vào tòa soạn báo của Việt Nam Quốc Dân Đảng số 80 đường Quan Thánh Hà Nội. Mười năm sau cụ Phan Khôi, làm chủ nhiệm, kiêm chủ bút báo Nhân Văn. Việt Minh từng mua chuộc cụ, bằng cách cho đặc ân sang Trung Quốc, dự kỷ niệm 20 năm ngày mất của Lỗ Tấn, nhưng cụ vẫn không thay đổi lập trường, và tiếp tục điều hành tờ Nhân Văn, đến ngày 15-12-1956 cả hai tờ Nhân Văn và Giai Phẩm bị đình bản xóa sổ, một số nhân sĩ, văn thi sĩ bị bắt đi tù, riêng cụ Phan Khôi không hề gì, hoàn toàn do toan tính thủ đoạn chính trị, lúc bấy giờ.

Thời ông Hồ Chí Minh, làm chủ tịch đảng, kiêm chủ tịch nước, có toàn quyền sinh sát, giết người không thể dưới chỉ tiêu! Thế nhưng cụ Phan Khôi, xem thường bạo lực, tù đày, cụ dám viết bài: Cây Cộng Sản, trích:

Cụ Phan Khôi
“Có một thứ thực vật nửa như bèo nửa cũng như sen Nhật Bản ở nước ta trước kia không có mà bây giờ có rất nhiều. Đâu thì tôi chưa thấy, chỉ thấy trong mấy tỉnh Việt Bắc không chỗ nào là không có.” 

Rồi tác giả cho đó là cây bọ xít, vì có mùi hôi như con bọ xít, có nơi đặt tên cây cứt lợn, nơi khác gọi cây chó đẻ, những cái tên không nhã nhặn tí nào, người có học gọi cây Cộng Sản! Chưa hết, cụ còn nói toạc móng heo rằng:

“Hỏi ông tên nó là cây gì, ông nói tên nó là “Cỏ cụ Hồ”. Thứ cỏ này trước kia không có, từ ngày cụ Hồ về đây lãnh đạo cách mạng, thì thấy thứ cỏ ấy mọc lên, không mấy lúc mà đầy cả đường sá, đồi đống, người ta không biết tên nó là gì, thấy nó cùng một lúc với cụ Hồ về thì gọi nó như vậy”.

Hết biết, lão tiền bối xứ Quảng cực kỳ chịu chơi, ngoài bài cây chó đẻ, cỏ cụ Hồ, cụ Phan Khôi còn sáng tác bài ông bình vôi, ám chỉ Hồ Chí Minh, cái thứ đặc ruột, đặc óc, bít miệng mồm, cái thứ sống dai, không đáng nể, dân quê không hiểu thờ phượng nó, cụ từng bợp tai, đạp đổ ông bình vôi lăn lóc, có linh thiêng gì đâu.

Dĩ nhiên Cộng Sản phải gầm gừ, dọa nạt, và không thiếu gì cách thóa mạ cụ trên báo đài của đảng, cụ thản nhiên khinh thường phun bốn câu... thơ: 

Làm sao cũng chẳng làm sao
Dẫu có thế nào cũng chẳng làm chi
Làm chi cũng chẳng làm chi
Dẫu có làm gì cũng chẳng làm sao

Lời khinh thường, cũng là lời thách thức chế độ, hàm chứa sự tiên đoán theo phương thức biết địch, biết ta. Cuối cùng cụ qua đời ngày 6 tháng 1 năm 1959, đến năm 1980 nghĩa trang có phần mộ cụ an nghỉ bị dời, vì không có người tới bốc mộ, do đó bị mất tích. Nơi quê nhà Điện Bàn, xây cho cụ ngôi mộ gió, để làm kỷ niệm, thật ra bên trong không có gì hết!!

Người Quảng Nam thứ nhì, ra miền Bắc: Ông Nguyễn Bá Thanh (NBT). Ông Thanh dân Hòa Vang, thuộc tỉnh Quảng Nam, cùng quê với cụ Phan Khôi. Nhưng xin đừng hiểu lẩm NBT không phải con cháu của cụ Phan Khôi, dưới ngòi bút cụ Phan đẻ ra ông bình vôi, tức là Hồ Chí Minh, NBT con cháu ông bình vôi, nghĩa là con cháu của HCM.

NBT sinh năm 1953, ở miền Nam tuổi này không đi quân dịch, cũng không thấy lý lịch thời học sinh, ghi trường nào? Chỉ hớt ngang học đại học Nông Nghiệp Hà Nội, vì phục vụ cho đảng lâu năm, hiện nay đã lên tới tiến sỹ! Có thể thời nhỏ học cùng trường với TBT Lê Duẩn, hoặc Đỗ Mười (1), truy vấn chuyện học, vì cần biết thời niên thiếu NBT làm gì? Có theo "giải phóng" đặt mìn, giật cầu phá cống? Có ném lựu đạn vào rạp hát không? Hai bàn tay NBT có vấy máu đồng bào từ trước 75? Hay NBT là nhà cách mạng tân gia ba? (tân: mới, gia: gia nhập, ba: 30/4/75)

Năm 1996 NBT làm chủ tịch TP Đà Nẵng, năm 2003 bí thư thành ủy Đà Nẵng, 17 năm ròng tung hoành làm mưa làm gió xứ ĐN, cái đầm tôm nhà anh Đoàn Văn Vươn, có thấm tháp gì so với nghĩa trang và xứ đạo Cồn Dầu, người bạn trẻ Nguyễn Thành Năm, chỉ vì đi đưa đám tang cụ bà Hồ Nhu, NBT đã phong tỏa nghĩa trang để lấy đất và không cho mai táng tại đây, số người đi dự đám tang bị CA lùng bắt, anh Năm đã trốn qua làng khác, sau đó bị CA theo lệnh NBT phải bắt cho kỳ được, CA đã đánh anh chết.

Kỹ Sư Phạm Thành Sơn, tự thiêu ngày 17 tháng 2 năm 2011.

Phạm Thành Sơn, con nhà "có công với cách mạng và con của liệt sỹ" có đất bị NBT cướp, kiện hoài không xong, Phạm Thành Sơn đến trước UBND TP ĐN tự thiêu, NBT cho xe cứu hỏa bốc vào bệnh viện, ngay lúc đó NBT cho đệ tử tới nhà gặp mẹ của PTS, chìa cho bà ký nhận 2 lô đất, thấy quá trúng mánh, trúng gấp bội những gì NBT đã cướp, bụng bà nghĩ rằng: "nhờ có công với cách mạng, nhờ có người hy sinh vì cách mạng, mới được ưu đãi như thế này". Ngờ đâu ký vừa xong, đám cán bộ bảo bà theo họ vào bệnh viện, nhận xác con: Phạm Thành Sơn!

Sau PTS, Đà Nẵng còn nhiều người tự tử nữa, nhưng rút kinh nghiệm từ vụ Phạm Thành Sơn, NBT cho hốt rất nhanh, rất gọn, đến nỗi người kế cận không hề hay biết. Đúng là: "hốt liền, không cần nói nhiều." 

Tội ác NBT đối với Đà Nẵng quá nhiều, NBT cho xây một loạt chùa, trong những khu du lịch, tạo ra một bầy ác tăng, đuổi những chân tu khỏi chùa, thế vào bọn ác tăng, mục đích phá đạo và thu tiền khách hành hương...

Cuối thập niên 80, Cộng Sản thi đua sụp đổ, CSVN và CS Tàu, hoảng hồn chạy theo tư bản, nhưng còn mắc cỡ máng theo cái đuôi phất phơ định hướng xhcn, nhờ đó đất nước được chỉnh trang, từ nam chí bắc, trong đó phải có Đà Nẵng, đường sá, cầu cống được mở mang, được xây dựng khắp nơi như cầu Cần Thơ dài 2 km 75, cầu Mỹ Thuận dài 1km 535, Đà Nẵng có cầu quay trên sông Hàn, đại khái các nơi hao hao vươn lên, nhưng tại mấy ông bí các nơi không biết nổ như bí Thanh. Có điều nổ cỡ nào, Nguyễn Bá Thanh phải tịt ngòi, gục mặt khi gặp một người, đó là bà Luật Sư Nguyễn Thị Dương Hà, phu nhân LS Cù Huy Hà Vũ, bà NTDH đã xác định nguyên đơn tố giác Nguyễn Bá Thanh nhận hối lộ. Nhưng đảng CSVN đã ra sức bao che cho NBT. Ai đã bao che cho NBT ngày ấy? 

Đảng CSVN đã hiện nguyên hình đảng Việt gian bán nước, NBT theo lệnh đảng ra Hà Nội, trong vai trò "chống tham nhũng". Từ xa xưa những nhà cai trị đã biết dùng kẻ trộm để bắt kẻ trộm, dùng ăn cướp trị ăn cướp, rất thành công, nhưng với điều kiện, sau lưng bọn trộm đạo là một chính quyền trong sạch, biết yêu nước thương dân. Bọn CS không có những đức tính căn bản ấy, rốt cuộc NBT chỉ nổ suông...!

Có nhiều người kỳ vọng NBT ra Hà Nội, sẽ nhập vào đảng Nguyễn Phú Trọng, tạo vây cánh loại trừ Nguyễn Tấn Dũng, như vậy sẽ có đụng độ, có thư hùng thú vị lắm. Người "cộng sản chân chính" mơ rằng NBT sẽ làm trong sạch đảng, mong đảng còn cơ hội ngồi trên đầu dân này, để bênh vực cho bọn Tàu phù xâm lược, để quyền lợi "cơ bản" của bản thân và dòng họ nhà mình, không có nguy cơ đổ sập theo đảng.

Tất cả đều mộng mơ hão huyền, tự cổ chí kim chưa có thằng nào tham nhũng vì nước, vì dân, một NBT hay mười ngàn NBT chỉ là con zerô. NBT ra Hà Nội dấu chỉ mờ nhạt rằng "đảng quyết tâm chống tham nhũng" chỉ là khẩu hiệu hơi mới, nhưng đã mau chóng cũ khi đọc bài: Chưa duyệt nhân sự Ban Nội Chính! Khắc biết. Đập đổ một chế độ bạo tàn, cướp của, bán nước không thể trông chờ loại CS như NBT, như thế ta trông chờ, chính kẻ thù giúp ta hay sao? Lại càng không thể trông chờ được ngoại bang, Pháp, Mỹ... đến Chúa, Phật cũng không thể, vì đền đài, tôn miếu, đã bị giặc cộng tàn phá, thần linh không còn nơi ẩn núp. Chỉ có sự đoàn kết, sự nỗ lực thật sự, từ lòng nhiệt huyết của nội lực toàn dân mới cứu được nước, và cứu luôn cả Chúa nữa.

Tóm lại cách chống tham nhũng của Nguyễn Phú Trọng, đã tạo cho Nguyễn Tấn Dũng, không có đường lùi bước, vì lùi là tự sát, chưa biết khi hết nhiệm kỳ NTD leo xuống bằng cách nào đây? Hay vì qúa chú tâm lo cho dân, cho nước, quên năm tháng, không nhớ ngày mãn nhiệm, dám lắm!

_________________________________

* Chú thích 1: Truyện cười kể có ông nọ vào dinh, đòi gặp TBT Lê Duẩn, bộ đội gác cổng hỏi: ông quan hệ thế nào với TBT, ông ta nói "tôi là bạn học với TBT" lính gác vào thưa lại, Lê Duẩn ra lệnh bắt nhốt nó cho tau, lính không hiểu tội gì phải bắt người ta, Lê Duẩn giải thích "từ nhỏ tới lớn, tau có đi học ngày nào đâu mà có bạn học"! (thay tên LD bằng ĐM cũng đúng).

18 Comments
  • Phan Khoi 5 hours ago

    Tại sao tôi gọi Cộng Sãn là chó đẻ:
    Thời ông Hồ Chí Minh, làm chủ tịch đảng, kiêm chủ tịch nước, có toàn quyền sinh sát, giết người không thể dưới chỉ tiêu! Thế nhưng cụ Phan
    Khôi, xem thường bạo lực, tù đày, cụ dám viết bài: Cây Cộng Sản, trích:
    “Có một thứ thực vật nửa như bèo nửa cũng như sen Nhật Bản ở nước ta trước kia không có mà bây giờ có rất nhiều. Đâu thì tôi chưa thấy, chỉ
    thấy trong mấy tỉnh Việt Bắc không chỗ nào là không có.”

    Rồi tác giả cho đó là cây bọ xít, vì có mùi hôi như con bọ xít, có nơi đặt tên cây cứt lợn, nơi khác gọi cây chó đẻ, những cái tên không nhã
    nhặn tí nào, người có học gọi cây Cộng Sản!

    • Avatar
      Dân Nuôi Chó Phan Khoi 3 hours ago

      theo tôi gọi là CÂY VE CHÓ và bọn bám theo cây này cũng gọi là VE CHÓ luôn, bởi vì VE CHÓ là loại ký sinh trùng hút máu dễ sợ luôn !!!!!
  • Lão nông 2 hours ago

    Mình rất thích đọc những bài viết của Ông Bút. Nhưng nếu nói trong nội bộ CS không có đấu đá đâm chém nhau thì mình không tin. Đưa Nguyễn Bá Thanh ra Hà Nội nằm trong mưu toan triệt 3X của Trọng, Sang là có cơ sở, nhưng làm được tới đâu thì còn phải xem lại. Theo tôi giỏi lắm cũng giống Tư lệnh Thăng giao thông thôi
    Dù Thanh có thực tâm chống 3X thì sẽ vấp phải những rào cản bất di bất dịch:
    - Chỉ đánh được tôm tép chứ không thể đụng đến những con cá bự. Khẩu hiệu bảo vệ uy tín cho đảng chính là rào cản bất khả xâm phạm cho những ông lớn của đảng cho dù họ có vô đạo đức (HCMinh,NĐMạnh Nhiều vợ), bán nước (HCM,PVĐồng Công hàm 1958), giết hại nhân dân (HCM, CTrinh Cải cách ruộng đất). Nó chẳng khác gì cái điều 4 HP hiện nay
    - Nếu Thanh muốn trụ lại được thì buộc phải theo một phe nào đó và như vậy không thể triệt người của phe mình được. Nói thẳng là không thể có một Bao Thanh Thiên dưới chế độ CS tàn bạo giả dối

    • Avatar
      love Lão nông an hour ago

      MÌnh cũng nghĩ như vậy , nhưng Trọng đã ép Dũng vào thế cùng nên mọi sự việc có thể phá vỡ cái rào cản đó bởi tập đoàn tư bản đỏ mà Dũng đã vun trồng từ rất lâu. Có thể nói nếu không thắng được đối phương thì chỉ còn cách bắt tay với đối thủ để cùng tồn tại như Trọng đã từng làm vừa rồi. Dũng bây giờ như cá nằm trên thớt mà những gì Dũng làm chỉ tìm đường ra khỏi cái thớt đó thôi"Tóm lại cách chống tham nhũng của Nguyễn Phú Trọng, đã tạo cho Nguyễn Tấn Dũng, không có đường lùi bước, vì lùi là tự sát, chưa biết khi hết nhiệm kỳ NTD leo xuống bằng cách nào đây? Hay vì qúa chú tâm lo cho dân, cho nước, quên năm tháng, không nhớ ngày mãn nhiệm, dám lắm!". Còn ĐCSVN hiện nay thì đừng hòng có bao thanh thiên gì.
  • Avatar
    luumanhcongtu 4 hours ago

    Đưa cháu bình vôi ra Hà Nội để công khai cướp tài sản dân VN có giấy tờ hợp lệ.
  • Avatar
    Hoang Long 3 hours ago

    Bọn này ăn trúng gì nên không cho đăng nhận xét của mình.
    • Avatar
      bình vôi Hoang Long an hour ago

      Này anh bạn dư luận viên, anh bạn không chấp hành nghiêm chỉnh công văn 7169/VPCP-NC của tưởng thú mà vào Dân Làm Báo đọc lén rồi còm bậy bạ coi chừng anh bạn bị tưởng thú của anh bạn thiến cho là tuyệt giống đấy.
  • Avatar
    Hoang Long 3 hours ago

    Dù có như thế nào thì cũng nên hy vọng ngày mai sẽ tốt hơn. Ngồi mà chửi tục chửi thề chẳng ra cái thể thống gì cả. Muốn chửi thì soi gương mà chửi là tốt nhất.
  • Avatar
    Hoang Long 3 hours ago

    Bọn phản động, toàn nói xấu chế độ. Cứ phang đại không biết trúng trật gì.
  • Avatar
    Người Việt,Dân Tộc Việt 29 minutes ago

    Hay vì qúa chú tâm lo cho dân, cho nước, quên năm tháng, không nhớ ngày mãn nhiệm, dám lắm!
    Không phải dám lắm đâu ??? mà sẽ có thật
    Thằng Dũng nó đã sắp xếp từng bước,từng bước một cho cái chức Tổng Bí Thư kiêm luôn Chủ Tịch Nước,Thủ Tướng Chính Phủ . CT,TT là tay chân của thằng Dũng đặt vào cho trọn bộ tam sên.
    3x không có cửa lui lại, cho nên cứ thế mà làm tới hihihi.[theo lối nói của người bắc]

  • Avatar
    Đời là thế!!! an hour ago

    Xin được đóng góp một tí. Tuy tác giả đã bỏ công ra để đăng bài nhưng bài viết có vẻ "chợ quá", thiếu sâu sắc sẽ không thể thu được lòng người. Cái mục đích cao nhất là phải thu được lòng người, nhất là tri thức nhân sĩ. Nên đóng góp những bài có chất lượng hơn.
  • Avatar
    nguoiduatin 2 hours ago

    Cụ PHAN KHÔI gọi tụi VC là cây chó đẻ vì dân gian hay mắng chửi lũ Việt gian là đồ chó đẻ. thật ra lúc chó đẻ... Chị Dậu , nhân vật trong tác phẩm TẮT ĐÈN của tác giả Ngô tất Tố cũng mừng...Thấy Mẹ. Cũng nhờ chó đẻ mà Family Chị Dậu đỡ cơn đói lòng.
    Ngày nay nếu gọi cộng sản cho đúng nghĩa (chút xíu) phải gọi tụi VC là đồ chó ghẻ, thứ chó hoang không ai chăm sóc, nhìn thấy ai cũng muốn lánh xa, dù chúng thuộc loại quý hiếm, huống gì VC cộng là loài chó hoang, lại là chó ghẻ thuộc chủng loại mác-lê-mao-hồ thì sự tởm lợm còn nhân lên gấp bội.
  • Avatar
    Hồ Đại Bác 2 hours ago

    Ông Bút viết bài này dở quá. Quảng Nam có nhiều người "ra HN" chứ đâu phải chỉ 2 ông Khôi, Thanh. Lý lịch ông Thanh thì nên tìm hiểu để viết chính xác, theo tôi được biết thì ổng ra bắc từ nhỏ, học ĐH nông nghiệp HN.
    Dù sao đi nữa thì việc ông Thanh ra HN làm "nội chính" thì vẫn tốt hơn không ra. Xin vài lời thẳng thắn với Ông Bút.

    • Avatar
      CS ngu si Hồ Đại Bác an hour ago

      Xin có vài lời thẳng thắn với Hồ Đại Bác. "Biết thì thưa thốt, không biết thì dựa cột mà nghe". Thằng Dũng, thằng Thanh, thằng Sang, thằng Trọng, v.v... chúng nó đều là một nòi CS, chẳng thằng nào giúp ích cho dân, cho nước. CS là kẻ thù của dân tộc, đất nước ta. Mong thằng CS này thay thế thằng CS kia để giúp nước là mong muốn ngu si đần độn vậy.
  • Mảnh đất Quãng Nam Đà Nẵng vẫn còn béo bỡ . Sau khi Nguyễn Bá Thanh đã quá đầy bụng và chia chác xong . Đảng Cộng Sản lại thay phien người khác thế vào để tiếp tục bòn rút theo chương trình mở mang thành phố , Cướp đất và vay vốn ODA là cách kiếm tiền nhanh nhất cho như cán bộ lảnh đạp sắp về hưu !