Saturday, November 24, 2012

LỜI HỨA CHƯA TRÒN VỚI NGƯỜI ANH HÙNG DÂN TỘC TRƯƠNG VĂN SƯƠNG

Posted on by HieuLe

http://ledinh.ca/2011%20Bai%20PV%20Anh%20Truong%20Van%20Suong%202.jpg 

Nhận được tin người tù bất khuất Trương Văn Sương đã qua đời trong trại giam Ba Sao, chỉ sau 25 ngày bị đưa trở lại nhà tù nhỏ này ở tỉnh Hà Nam. Tôi vẫn không tin đó là sự thật, vừa cúp điện thoại, tôi liền gọi ngay cho Trương Tấn Tài, người con trai út của chú Sương. Trong tiếng nức nghẹn ngào, Tài nói: “Ba mất rồi Thu Trâm ơi…”. Toàn thân tôi rụng rời khi nghe hung tin đó. Tôi lại gọi cho mục sư Nguyễn Hồng Quang để xác nhận thêm lần nữa. Qua đầu dây, mục sư Nguyễn Hồng Quang cũng vô cùng đau xót xác nhận tin đó là chính xác.
Sau những phút giây bàng hoàng, tôi tịnh tâm lại chấp nhận nỗi đau này. Tôi bắt đầu suy nghĩ về nguyên nhân gây ra cái chết đến với chú Sương, một Nelson Mandela của Đất Việt, người mà tôi đã có một thời gian dài chăm sóc sức khỏe và giúp Người Tù Bất Khuất hội nhập với xã hội, với cộng đồng trong thời đại Internet sau đúng 33 năm bị giam cầm trong tù ngục. Cái chết của chú Sương có quá nhiều uẩn khúc, khiến tôi phải suy nghĩ quá nhiều: Một liều thuốc độc pha lẫn vào thức ăn? Hoặc là trên đường di chuyển chú về lại nhà tù nhỏ Ba Sao, họ đã tiêm cho chú vài mũi “thần dược” với lý do để đi đường cho an toàn? Những buổi thẩm vấn liên tục căng thẳng để tìm xem khi người tù bất khuất Trương Văn Sương được tạm hoãn thi hành án để trị bệnh ở quê nhà liệu có ai móc nối để tiếp tục hoạt động “lật đổ chính quyền” nữa không? Hội Ái Hữu Tù Nhân Chính Trị và Tôn Giáo Việt Nam liệu có phải là Hội Ái Hữu Của Các Cựu Tù hay là một âm mưu chống Đảng, chống nhà nước Cộng Sản Việt nam như họ từng quy chụp và cấm đoán Hội hoạt động? Tất cả sự suy diễn đều có thể xảy ra và chúng ta có trách nhiệm không quên lãng mà phải cố tìm cho ra đâu là sự thật về cái chết đầy oan nghiệt và đáng ngờ của Người Tù Bất Khuất, dù cho hiện tại vì nhiều lý do mà chúng ta, những người Việt Quốc Gia chưa thể tiến hành được.
Các thành viên của Hội Ái Hữu đón tiếp chú Sương chuẩn bị đi khám bệnh
Bai PV MS Pham Ngoc Thach 2010 2.jpg (640×480)
Bs Nguyễn Đan Quế cùng TT Thiện Minh đến thăm bệnh của các cựu tù nhân lương tâm
http://thongtinberlin.de/diendan/sept/photo/hoiucd3.JPG
Từ trái qua: Kỷ Sư Trương Minh Nguyệt, Đinh Quang Hải, Trương Văn Sương, Trần Nam Phương, Ms Nguyễn Hồng Quang.(ảnh chụp lưu niệm ngày Ks Nguyệt vừa rời khỏi nhà tù nhỏ lần thứ 03 ngày 31/8/2010)
Một thoáng ký ức bỗng nhắc nhớ lại trong tôi về những kỷ niệm với những cựu tù mà qua công việc một được gắn bó một thời: Tháng 7/2010, tôi được Thượng Tọa Thích Thiện Minh và mục sư Nguyễn Hồng Quang là Hội Phó Hội Ái Hữu Tù Nhân Chính Trị và Tôn Giáo Việt Nam giao phó thành lập một Nhóm thiện nguyện gồm cả các thành viên là sinh viên Thần học của Hội Thánh Tin Lành Mennonite để giúp đỡ các cựu tù trong việc an dưỡng, chăm sóc sức khỏe và tái hội nhập cộng đồng. Cùng với Người Tù Thế Kỷ Trương Văn Sương trong thời gian này, anh Nguyễn Bắc Truyển một Doanh nhân tại Sài Gòn cũng vừa ra khỏi nhà tù nhỏ Z30A (Xuân Lộc) sau ba năm sáu tháng bị Việt cộng đọa đày với cựu tù nhân chính trị Đinh Quang Hải, người treo cờ Vàng trên bờ sông Thủ Thiêm, người đã bị giam cầm suốt 11 năm cũng chỉ vì khát vọng tự do dân chủ cho toàn dân Việt và với cựu Đại úy Địa phương quân Nguyễn Anh Hảo, bị giam cầm tổng cộng 23 năm với hai lần tù ngục cũng bởi muốn giành lại tự do, dân chủ và nhân quyền cho 70 triệu đồng bào Việt nam vào những năm cuar tập kỷ 80 đó, và với cựu Trung úy  Thiết giáp Huỳnh Bửu Châu, người bị Việt cộng kết án 15 năm tù cũng vì dám đi tìm tự do dân chủ đúng nghĩa cho dân tộc và cùng với tử tù Trần Nam Phương với 26 năm tù trước khi được phóng thích và cùng với một cựu sỹ quan QLVNCH biệt phái: Kỹ sư Trương Minh Nguyệt, người bị giam cầm tổng cộng 20 năm tù cũng bởi cùng lý tưởng và khát vọng tự do dân chủ cho Việt nam… tất cả các cựu tù này cùng người tù bất khuất Trương Văn Sương đã đến an dưỡng tại Vườn cầu nguyện của Hội Thánh Tin Lành Mennonite Việt Nam để được chữa bệnh, an dưỡng và học ngoại ngữ và kỹ năng sử dụng computer để thông tin liên lạc. Tất cả đều sống trong tình thương yêu của những người đồng cảnh ngộ, cùng chung một chí hướng, một chiến tuyến: Tranh đấu đòi Tự do – Dân chủ – Nhân quyền cho Việt Nam. Và cũng lần đầu tiên, một nơi mà có rất nhiều Tù nhân Chính trị và Tôn giáo chung sống với nhau như người thân ở bên ngoài nhà tù cộng sản.
 Người Tù Thế Kỷ Trương Văn Sương trong lễ Baptem
Một buổi họp mặt thường nhật của các cựu tù chính trị và tôn giáo Việt Nam tại vườn Cầu Nguyện Mennonite Việt nam
Các tù nhân chính trị có bệnh như Nelson Mandela Trương Văn Sương, Nguyễn Anh Hảo, Trần Nam Phương, Huỳnh Bửu Châu, Trương Minh Nguyệt đều được hướng dẫn đi khám bệnh tổng quát để tìm ra các bệnh lý để có các trị liệu kịp thời. Các chuyên gia y tế ở Trung tâm Medic Hòa Hảo đã phát hiện những căn bệnh rất nghiêm trọng, đặc biệt là với người tù thế kỷ Trương Văn Sương. Sau nhiều giờ xét nghiệm chuẩn đoán bệnh, cầm hồ sơ bệnh án trên tay vị bác sỹ trách tôi sao mãi đến bây giờ mới đưa Nelson Mandela Trương văn Sương đi điều trị? Tôi không biết phải trả lời ra sao. Luật sư Nguyễn Bắc Truyển đỡ lời cho tôi và nói với người bác sỹ quen rằng chú ấy là một người tù nhân chính trị với 33 năm 4 tháng 15 ngày trong nhà tù, gia đình rất nghèo, nay được tạm đình chỉ ở tù một năm để điều trị bệnh. Thông cảm cho hoàn cảnh của Người tù lâu năm, vị bác sỹ hứa với Luật sư Nguyễn Bắc Truyển là sẽ cố gắng hết sức hết tâm lực để điều trị bệnh cho Người Tù thế kỷ Trương Văn Sương, mặc dù thời gian chữa bệnh phải rất lâu dài và phải thường xuyên tái khám. Với căn bệnh suy tim độ 4, hở van tim 2 lá, vôi hóa động mạch vành chủ, gan nhiễm mỡ nặng, sỏi thận, sỏi túi mật lại thoái hóa cột sống, mạng sống của người tù thế kỷ Trương Văn Sương như chỉ mành treo chuông.
Thu Trâm cùng Nguyễn Bắc Truyển đang hướng dẩn cho các cựu tù học vi tính 
Thế nhưng chỉ sau 3 tháng được tận tình điều trị và an dưỡng tại Vườn cầu nguyện Mennonite, được sống trong tình thương yêu của người thân, trong sự đùm bọc và sẻ chia của anh em cựu tù cũng như trong sự cảm thông từ nghĩa đồng bào của Người Việt Tự Do trên khắp Thế giới, sức khỏe của Người Tù thế kỷ Trương Văn Sương đã hồi phục rất nhanh như một phép lạ. Vị bác sỹ trực tiếp khám, chữa và theo dõi tình trạng sức khỏe cho Người Tù thế kỷ Trương Văn Sương cũng hết sức ngạc nhiên vì sự hồi phục gần 85% sức khỏe, nằm ngoài mọi mong đợi của các Y Bác Sỹ điều trị. Trong dịp này, dù bị bao vây giám sát, Bác sỹ Nguyễn Đan Quế và Thầy Thích Không Tánh cũng thường xuyên đến thăm hỏi Nelson Mandela Trương Văn Sương. Vào những ngày Chúa nhật, nhiều người bạn tù khắp nơi tìm đến Vườn cầu nguyện để thăm gặp và động viên an ủi lẫn nhau, để hàn huyên tâm sự và khích lệ nhau tiếp tục con đường, tiếp tục ý nguyện dấn thân cho tổ quốc cho dân tộc. Đặc biệt là chị Thiên Kim, ái nữ của Tù nhân chính trị Trần Văn Thiêng, cựu sỹ quan CSĐB và chị Anh Thư ái nữ của tù nhân chính trị xuyên thế kỷ, Đại úy Nguyễn Hữu Cầu cũng tình nguyện đến Vườn cầu nguyện nấu nướng thức ăn để phục vụ cho đại gia đình những nạn nhân của chế độ cộng sản. Không khí ấm cúng gia đình tràn ngập Vườn cầu nguyện này đã giúp Người Tù thế kỷ Trương Văn Sương Sương hoàn toàn bình phục sức khỏe sau non một năm tạm rời khỏi nhà tù nhỏ.
http://files.bannhap.webnode.com/200000020-6d6416e5df/2.png
Tù nhân thế kỷ Trương Văn Sương, Tử Tù Trần Nam Phương, Thượng Tọa Thíc Thiện Minh, Cựu Tù Đinh Quang Hải 
Trung thu năm nay, đúng ngày rằm tháng 8 Người Tù thế kỷ Trương Văn Sương đã ra đi để lại biết bao tiếc thương của đồng bào Việt nam yêu chuộng tự do trên khắp thế giới. Đã có không biết biết bao nhiêu bài viết ca ngợi tinh thần bất khuất của người tù thế kỷ, đã có biết  bao bài viết nói lên sự  kiên cường, bất khuất trước mọi cực hình trong nhà tù cộng sản của Người Tù thế kỷ Trương Văn Sương, đã biết bao bài thơ tôn vinh cũng như khóc thương khi nghe tin trái tim của ông đã ngừng đập: Triệu triệu người Việt nam trong Nam ngoài Bắc đã không còn quá úy kỵ trước sự gian ác, bạo tàn đến man rợ của cộng sản Việt nam khi được nghe lời kể của các bạn tù của Người Tù thế kỷ Trương Văn Sương về tiếng hô vang của ông trước các tên cán bộ quản giáo mỗi khi chúng ra tay đàn áp các tù chính trị phạm:
“Đả đảo CSVN đàn áp tù nhân chính trị, các cán bộ công an có giỏi thì hãy bắn tôi đi,… Trương Văn Sương này suốt đời chiến đấu cho lý tưởng tự do…”
Tôi nhớ… nhớ thật nhiều đến lời tâm sự của Người Tù thế kỷ Trương Văn Sương vào rằm tháng 8 Trung thu năm ngoái cách đây đúng một năm khi còn được bên cạnh ông. Đêm ấy trăng tròn những người bạn tù của ông cùng chúng tôi ngồi bên tách trà và hộp bánh Trung thu do cựu tù chính trị Nguyễn Bắc Truyển gởi tặng, Người Tù thế kỷ Trương Văn Sương đã kể cho chúng tôi nghe về cuộc đời gian lao mà đầy kiêu hãnh của ông trong các nhà tù của cộng sản. Có lúc vì đi bắt thêm cá cho anh em tù cải thiện sức khỏe sau những ngày bị biệt giam sức khỏe  trở nên kiệt quệ, Người Tù thế kỷ Trương Văn Sương đã bị những tên quản giáo hô hoán lên là vượt ngục rồi bị bắn trọng thương,  mãnh đạn ghim trên vai của ông vẫn còn nằm lại trên da thịt của ông cho đến ngày ông trút hơi thở cuối cùng vào ngày rằm tháng Tám vừa qua, Ông bị đưa vào biệt giam, bị đánh đập tra tấn nhục hình đến tàn nhẫn, cùm chân, bỏ đói, mặc cho máu chảy khắp người ông. Đói quá, nhưng cần phải sống để tiếp tục chiến đấu cho lý tưởng tự do Người Tù thế kỷ Trương Văn Sương cũng như những bạn tù trong hầm kiên giam khác phải ăn cả chuột sống, ếch nhái, thằng lằn sống! Lạy Chúa! Tôi không thể nào tưởng tượng nỗi sức chịu đựng của những người tù chính trị và cũng chưa thể nào hình dung nỗi sự bạo ác của những người đồng loại mang trong mình dòng máu và trái tim cộng sản! Cựu tử tù Trần Nam Phương cũng kể thêm cho chúng tôi những sự chịu đựng tưởng như quá sức của những tù nhân chính trị trong ngục tù cộng sản.  Tôi đã từng đọc tác phẩm HỒI KÝ 26 NĂM LƯU ĐÀY của Thầy Thích Thiện Minh mà trong lòng tôi hằng tôn kính như một người cha, nay được nghe thêm ký ức của 33 năm lưu đày của Người Tù thế kỷ Trương Văn Sương lúc bấy giờ tôi có hứa sẽ giúp ông viết hồi ký về những năm tháng tù đày của ông nhưng tôi chưa tròn lời hứa của mình thì ông đã ra người thiên cổ.
Những câu chuyện về người tù chính trị là như thế đó… Tôi thương kính và vô cùng cảm phục các ông, các anh, các chị bởi sự hy sinh hết sức lớn lao của họ để phục vụ cho ý tưởng cao đẹp của toàn dân tộc Việt nam, cũng là người  Việt nam, chỉ vì yêu nước thương nòi, chỉ vì muốn Việt Tộc không bị diệt vong bởi chế độ công sản họ đã bị quy kết tội phản quốc là thành phần “phản động” trong khi đó, những tên cộng nô đang cai trị cả Việt Tộc này thì lại ngang nhiên cho mình được quyền chà đạp lên mọi quyền tự do của cả dân tộc, được quyền bắt bớ giam cầm tra tấn, nhục hình những người yêu nước, được quyền đè đầu cởi cổ cả dân tộc Việt nam. Có những lần bị câu lưu điều tra tôi đã từng bị thẩm vấn về sự tụ tập đông người tại Hội Thánh Tin Lành Mennonite, bởi ngành an ninh của cộng sản Việt nam muốn biết chúng tôi làm gì khi ở Hội Thánh. Thực ra những người cộng sản họ không biết hay cố tình không biết thế nào là Tin Lành, thế nào là lòng nhân ái thế nào là sự bình an và tha thứ. Tôi đành phải giải thích cho họ biết rằng chúng tôi không tụ tập đông người để lật đổ chính quyền, bởi cái chính quyền cộng sản hiện nay không phải chỉ đơn thuần như mâm xôi, nãi chuối để có thể dễ dàng “lật đổ” bởi những người trong tay không một tấc sắt như chúng tôi, mà  chúng tôi đến với nhau bằng tình đồng loại, chúng tôi tình nguyện chăm sóc cho các cựu tù nhân, là nạn nhân của một chế độ bạo tàn, những người sau bao nhiêu năm bị giam cầm trong các tù ngục rồi lúc trở lại quê nhà thì gia đình hầu như tan nát, nhà cửa ruộng vườn bị tịch biên, vợ con lưu lạc không nơi nương tựa, nếu một ngày nào đó các vị công an không có nơi ăn chốn ở chúng tôi cũng sẽ mang các ông đến Hội Thánh để chăm sóc cầu nguyện để Chúa chữa lành nỗi đau bệnh tật trên thân thể cũng như trên tinh thần mà các vị đã mắc phải xuyên suốt chiều dài lịch sử của dân tộc Việt nam đầy bi thương mà phần lớn là do đảng của các vị mang lại. Con người cộng sản họ không tin Hội thánh là nơi hội tụ của tình yêu thương, lòng tha thứ và sự tận hiến để chăm sóc, chữa tâm bệnh và thân bệnh cho những người đã chịu đựng quá nhiều khổ đau, họ nghi ngờ tôn chỉ và mục đích cao cả của chúng tôi khi quy tụ những người tù chính trị thành lập Hội Ái Hữu Tù Nhân theo ý tưởng của Thượng Tọa Thích Thiện Minh, tôi một lần nữa phải giải thích cho họ hiểu rằng “Hội ái Hữu Tù Nhân Chính Trị và Tôn Giáo Việt Nam là Hội của những người cựu tù yêu thương và chăm sóc lẫn nhau, chúng tôi có ghét bỏ nhau có gây lòng hận thù lẫn nhau đâu mà các ông lo sợ”. Nhà cầm quyền cũng không buông tha, họ lại tiếp tục thắc mắc họ nói “các người lợi dụng vào lòng thương hại của người Việt hải ngoại, lợi dụng những người tù để vận động tiền bạc gây mất ổn định trật tự trị an cho xã hội” tôi lại một lần nữa hao nước bọt để giải thích cho họ hiểu về Hội Ái Hữu hơn, rằng chúng tôi không vận động tiền bạc của bất cứ cá nhân, tổ chức nào để mưu lợi cho cá nhân, mà chỉ cốt gây quỹ để có tiền chữa bệnh cho các cựu tù, ngoài ra chúng tôi còn đóng góp bằng sự tận tình của mình, mà dù cho chúng tôi có vận động thì cũng chăm lo cho các anh em tù nhân để bớt đi một phần gánh nặng của xã hội bởi cái nhà nước này đã đủ sức lo cho thảo dân đâu huống chi là lo cho những người mà các ông đã bắt bớ, đã giam cầm, đã hành hạ, bởi các ông đã gán cho họ là kẻ thù của giai cấp, của chế độ”. Có lẽ không thể đấu lý được, bởi họ thừa hiểu được sự dối gian man trá không bao giờ thắng được chân lý và sự thật nên họ đã ra tay san bằng Hội Thánh Mennonite Việt Nam của chúng tôi, của những cựu tù chính trị vào ngày 14/12/2010 gây ra cái chết cho bà cụ Trần Thị Chuốt và biến hơn 70 con người trong Hội Thánh không nơi nương tựa, tà quyền cộng sản Việt nam đã buộc Người Tù Thế Kỷ Trương Văn Sương cùng các anh em cựu tù phải rời khỏi Hội Thánh, rời khỏi Vườn Cầu Nguyện Mennonite để trở về địa phương, hầu cho công an các địa phương dễ bề quản lý, theo dõi và  không cho phép bất cứ cựu tù nào được tiếp tục khám chữa bệnh nữa.
trannamphuong1.jpg (550×413)
Ngày cuối cùng ở Việt Nam, tôi gặp Người Tù Thế Kỷ Trương Văn Sương tại Sóc Trăng, ông hẹn tôi xuống ngôi nhà mới xây của người con trai lớn của  chú Trương Văn Dũng, ông đã trao cho tôi thư cảm ơn của ông và gia đình đến với đồng bào Việt nam tự do tại hải ngoại đã yêu mến ông, đã trợ giúp cho ông và gia đình kể từ khi ông được tạm rời khỏi nhà tù nhỏ vào ngày 14 tháng 7 năm 2010. Nhờ sự trợ giúp của đồng bào mà ngày hôm nay con cái ông cũng có được một ngôi nhà khá khang trang để sau này hương khói và phụng thờ Cha Mẹ. Tôi hứa với ông là sẽ post lên các trang mạng khi cộng sản buộc ông quay trở lại nhà tù nhỏ.
Không trốn chạy, không buông xuôi thua cuộc, Người Tù Thế Kỷ Trương Văn Sương đã làm tròn bổn phận của người chiến sỹ của QLVNCH trên tinh thần TỔ QUỐC, DANH DỰ, TRÁCH NHIỆM, ông đã chiến đấu đến giờ phút cuối cùng cho quê hương, và ông đã hiến trọn đời mình cho nền tự do cho quê mẹ, cho dân chủ và nhân quyền cho Việt Tộc.
Tiếc thay ước nguyện của ông chưa tròn thì ông đã trở về với cát bụi!
Xin nghiêng mình kính phục và tiếc thương ông, Người Tù Bất Khuất Trương Văn Sương, người anh hùng của đất Mẹ Việt Nam, và xin ngàn lần tạ tội cùng ông bởi lời hứa chưa tròn.

Ngày cuối thu nơi đất khách, 2011

Chân dung người tù bất khuất Trương Văn Sương (Họa sĩ TTLan; Nguồn: QTNLT)
 Nguyện xin hương hồn chú đời đời an nghỉ

BBC: Thâm ý TQ trong “hộ chiếu điện tử” mới

Luật sư Vũ Đức Khanh và Lê Quốc Tuấn

Cập nhật: 22:14 GMT - thứ sáu, 23 tháng 11, 2012
Hộ chiếu điện tử mới của Trung Quốc in bản đồ các vùng đang tranh cãi chủ quyền
Ý định ấn hành hộ chiếu điện tử mới của Trung Quốc, trong đó có in hình tấm bản đồ cố ý muốn mô tả chủ quyền của Trung Quốc trên vùng lãnh hải đang tranh chấp ở Biển Đông và vùng biên giới Bắc Ấn đã chọc tức các quốc gia láng giềng.
Ý định này, dù cho hậu quả có thể được giải quyết một cách hòa bình, nhưng nếu không được điều chỉnh, sẽ đại diện cho một sự leo thang vốn cần phải được chặn đứng ngay lập tức.
Theo truyền thông Trung Quốc, kể từ 15/5/2012 công dân Trung Quốc bắt đầu sử dụng hộ chiếu điện tử mới.
Trong hộ chiếu này có in hình tấm bản đồ chín vạch “đường lưỡi bò”. Bản đồ này có cái gọi là “đường chín vạch” phân ranh giới các vùng lãnh thổ trong vùng biển mà Trung Quốc đang có tranh chấp với Philippines, Brunei, Malaysia và Việt Nam, rõ ràng phản ánh các tuyên bố chủ quyền của gần như toàn bộ vùng biển Đông của Việt Nam và phía tây Philippines.
Một chiến lược mà Trung Quốc đang buộc các quốc gia trên thế giới và trong khu vực phải thừa nhận chủ quyền của Trung Quốc trên tất cả các vùng tranh chấp lãnh hải trên biển Đông.
Hơn cả thế, hình bản đồ trên hộ chiếu mới còn bao gồm cả Arunachal Pradesh, Aksai Chin của Ấn độ và một phần thuộc Đài Loan như lãnh thổ chủ quyền của mình.

Phản đối

Trong một diễn biến mới nhất hôm 23/11, BBC Việt ngữ cho biết rằng "Ấn Độ và Đài Loan vừa lên tiếng phản đối, tuy mỗi bên ở một góc độ khác, trước hành động của Trung Quốc cho in bản đồ về lãnh thổ và lãnh hải vào hộ chiếu của công dân họ."
BBC Việt ngữ viết tiếp "Đại sứ quán Ấn Độ tại Bắc Kinh ngay lập tức cho biết họ phát hành thị thực có hình bản đồ gồm bang Arunachal Pradesh và vùng Aksai Chin cho công dân Trung Quốc đến xin visa."
Riêng Đài Loan thì cho rằng việc Trung Quốc cấp hộ chiếu cho công dân của họ với tấm bản đồ ôm trọn Đài Loan là "hành động khiêu khích, phi thực tế", theo hãng thông tấn Associated Press 23/11 đã ghi nhận như thế.
"Sổ hộ chiếu có hình bản đồ do Trung Quốc phác thảo không nhắm mục tiêu đến một quốc gia nào cụ thể."
Hoa Xuân Oánh, phát ngôn viên Bộ Ngoại giao Trung Quốc
Rõ ràng động thái này của Trung Quốc đang tạo cảm giác trong dư luận rằng dường như đâu đó đang có một "cuộc chiến hộ chiếu" giữa Trung Quốc và các quốc gia có cùng tranh chấp lãnh thổ và lãnh hải với họ.
Cũng xin nhắc lại trước đó hôm thứ Năm 22/11, Ngoại trưởng Philippines ông Albert del Rosario đã “mạnh mẽ” phản đối hành động này trong công văn gửi đến tòa đại sứ Trung Quốc tại Manila.
Phát Ngôn viên Bộ Ngoại giao Việt Nam ông Lương Thanh Nghị cũng chính thức phản đối, yêu cầu phía Trung Quốc phải “sửa chữa sai lầm” cố ý này.
Thậm chí, Phát Ngôn viên Bộ Ngoại giao Philippines ông Raul S. Hernandez còn tuyên bố thẳng thừng là bất cứ công dân Trung Quốc nào mang hộ chiếu này là trực tiếp vi phạm chủ quyền lãnh thổ của Philippines.
Hiện chưa rõ bao giờ hộ chiếu này sẽ được chính thức in ấn và có hiệu lực lưu hành. Tuy nhiên Bộ Ngoại giao Trung Quốc đã có những đáp trả trước phản ứng của Việt Nam, Ấn Độ và Philippines.
Theo nguồn tin của hãng thông tấn Reuters trích dẫn lời Bộ Ngoại giao Trung Quốc nói rằng hộ chiếu mới phù hợp với các tiêu chuẩn quốc tế.
Bà Hoa Xuân Oánh, phát ngôn viên Bộ Ngoại giao Trung Quốc cho biết: “Sổ hộ chiếu có hình bản đồ do Trung Quốc phác thảo không nhắm mục tiêu đến một quốc gia nào cụ thể. Chúng tôi mong các nước có liên quan hãy nhìn sự việc một cách bình tĩnh và hợp lý để không tạo nên những ngăn trở không cần thiết cho dân chúng ..."

Mối nguy cơ được mặc nhận từ những nước khác

Không chỉ tranh chấp ở Biển Đông, Trung Quốc còn căng thẳng với Nhật ở vùng biển Hoa Đông với quần đảo Điếu ngư/Senkaku
Hơn ai hết, Việt Nam và Philippines nhận thức sâu sắc được mối nguy cơ ác ý tiềm ẩn này. Tuy nhiên, trước mắt thì Liên Hiệp Quốc không có khả năng gì để buộc Trung Quốc phải ngưng việc ấn hành hộ chiếu mới.
Còn đối với các nước không có quyền lợi gì cụ thể trong cuộc tranh chấp ở Biển Đông, nếu Trung Quốc chính thức phát hành hộ chiếu này thì việc phải đóng dấu thị thực nhập cảnh vào thật chẳng phải là điều đáng bận tâm lắm, dù có thể họ biết rằng việc đóng dấu vào tấm hộ chiếu ấy là mặc nhiên chấp nhận chủ quyền của Trung Quốc trên các khu vực mà các nước khác trong khu vực còn đang tranh chấp. Và theo thời gian, sự việc có thể chính thức trở thành một sự mặc nhiên chấp nhận yêu sách về lãnh thổ của Trung Quốc.
Chưa kể, việc không nước nào lên tiếng cũng đã có nghĩa là một sự việc chẳng có gì đáng ầm ĩ và một sự ngầm đồng ý rồi.
Với các nước khiếu kiện, tình cảnh thực là thảm thương. Đã không thể ngăn chặn Trung Quốc in hộ chiếu mới, họ cũng không thể ngăn chặn viên chức hải quan các nước ngoài đóng dấu thị thực trên các hộ chiếu ấy.
Riêng đối với Việt Nam, Philippines cùng các quốc gia khiếu kiện khác, việc chỉ dóng lên lời phản đối sẽ đơn giản là không đi đến đâu.

Tìm kiếm giải pháp

Có giải pháp nào cho những quốc gia phải gánh chịu thiệt hại?
Trông chờ vào Tòa án Công lý quốc tế sẽ là một sự lãng phí thời gian. Trung Quốc, trong tư cách là một thành viên thường trực của Hội đồng Bảo an Liên Hợp Quốc, sẽ chỉ cần phủ quyết bất cứ nỗ lực nào muốn thi hành một phán quyết bất lợi cho mình.
Nếu không có một cơ quan có thẩm quyền tối cao để giải quyết, thì trong trường hợp này bên thưa kiện, quốc gia vốn gánh chịu thiệt thòi sẽ chỉ còn cách tự giải quyết trong khả năng của mình.
Biết được thực tế này, các quốc gia khiếu kiện có thể đáp ứng như thế nào? Một lời cảnh cáo nghiêm khắc rõ rệt sẽ khiến Bắc Kinh phải chú ý, tuy nhiên, chiến tranh chắc chỉ nên là giải pháp cuối cùng của tất cả các nỗ lực cần thiết.
"Chắc chắn là các nhà lãnh đạo ở Việt Nam, Philippines, và các quốc gia khiếu kiện khác có thể ngăn chặn các công dân Trung Quốc mang hộ chiếu mới này qua lại cửa khẩu của họ. Tuy nhiên, làm như vậy sẽ có thiệt hại lớn về tài chính."
Mặc dù cả Việt Nam và Philippines đã từng va chạm với Trung Quốc trong quá khứ, nhưng hiện nay cả họ cũng như Trung Quốc đều không muốn đi đến một cuộc xung đột bằng quân sự.
Vẫn biết một cuộc đối đầu như thế sẽ nghiêng phần thắng về phía Trung Quốc, nhưng Bắc Kinh hiểu rõ một kịch bản như thế sẽ chỉ phục vụ cho việc lập tức mời gọi Hoa Kỳ và đồng minh Phương Tây nhảy vào can thiệp trong khu vực.
Các nước khiếu kiện có thể tuyên bố từ chối không cho công dân Trung Quốc nhập cảnh không?
Chắc chắn là các nhà lãnh đạo ở Việt Nam, Philippines, và các quốc gia khiếu kiện khác có thể ngăn chặn các công dân Trung Quốc mang hộ chiếu mới này qua lại cửa khẩu của họ. Tuy nhiên, làm như vậy sẽ có thiệt hại lớn về tài chính.
Việc mất khách du lịch, chuyên viên lao động, thương gia và các doanh nghiệp sẽ có thể được cảm nhận gần như ngay lập tức.
Quan trọng hơn nữa là các nước khiếu kiện có thể từ chối nhưng lại không làm gì được khi các nước khác không có tranh chấp tiếp tục chấp nhận đóng dấu thị thực nhập cảnh cho hộ chiếu mới này.
Vậy thì làm gì bây giờ?
Khi mối đe dọa của chiến tranh không còn hiện hữu và các tiến trình ngoại giao đã được tiến hành thì họ còn có thể làm được gì khác nữa? Có lẽ giới quan chức các nước khiếu kiện hiện đang có cùng một suy nghĩ như vậy: tại sao mình không in hộ chiếu mới với tuyên bố chủ quyền của mình trên những vùng tranh chấp? Nếu Trung Quốc có thể tuyên bố và sử dụng một chiến thuật như vậy, tại sao mình lại không thể làm được như thế nhỉ?
Việc một số nước phản đối không ngăn cản các nước khác tiếp tục đóng thị thực nhập cảnh cho công dân TQ

Nếu Việt Nam, Philippines, Malaysia, và các quốc gia khiếu kiện khác bắt đầu in và lưu hành hộ chiếu mới với những tuyên bố tương tự trên cùng một lãnh thổ tranh chấp với Trung Quốc, hoặc tiến hành một hành động trả đũa như Ấn độ đã làm bằng cách đóng dấu bản đồ nước mình trên hộ chiếu của người Trung Quốc, và nếu những hộ chiếu này được đóng dấu thị thực cùng người chủ sở hữu đi du lịch quanh thế giới, nó sẽ khiến Trung Quốc phải tranh cãi lại.
Khi ấy cả Trung Quốc và các quốc gia khiếu kiện sẽ thấy mình cùng ở trong một vòng luẩn quẩn.
Ai cũng đều cùng tuyên bố quyền sở hữu của mình trên cùng một khu vực. Để rồi, nếu mọi bên đều khẳng định chủ quyền trên cùng một khu vực thì yêu cầu của bên nào là hợp pháp hơn cả và các yêu cầu của mỗi bên có được cộng đồng quốc tế chấp nhận ngang nhau?

Một giải pháp vĩnh viễn vô điều kiện

Tất nhiên là những điều trên sẽ không xảy ra. Rất có thể là một viên chức cao cấp nào đó trong giới lãnh đạo Trung Quốc quyết định quay lại với hộ chiếu cũ. Nghĩa là từ bỏ việc in kèm hình bản đồ chín vạch “đường lưỡi bò”.
Tuy nhiên, bất kể kết quả ra sao, tập phim này chỉ là một chương trong bộ phim dài nhiều tập - đã nhấn mạnh và củng cố sự cần thiết để phải giải quyết các tranh chấp.
Sự kiện bản đồ trên hộ chiếu điện tử mới của Trung Quốc có thể là một hành động có tính toán nhằm thử thách phản ứng của các nước trong khu vực kể cả Ấn Độ, một nước lớn đang có những cạnh tranh đáng kể với sức vươn dậy của Trung Quốc trên bàn cân chính trị kinh tế thế giới.
Thật không may, cho đến nay trước sự khiêu khích ngày càng tăng của Trung quốc, tình trạng rời rạc mất đoàn kết, thiếu quyết đoán, và không hành động của các quốc gia khiếu kiện đã và đang gây tai họa cho các tranh chấp tại Biển Đông và ngăn chặn các giải pháp hòa bình.
Trung Quốc từng nổi tiếng với những mưu chước kiểu đánh bùn sang ao, đặt cái cày trước con trâu. Trong khi đó Việt Nam, Philippines, Malaysia và các quốc gia khiếu kiện khác đã tiếp tục cứ phải giận bừng mặt và gần như bất lực.
"Trung Quốc từng nổi tiếng với những mưu chước kiểu đánh bùn sang ao, đặt cái cày trước con trâu. Trong khi đó Việt Nam, Philippines, Malaysia và các quốc gia khiếu kiện khác đã tiếp tục cứ phải giận bừng mặt và gần như bất lực."
Trung Quốc luôn ung dung thoải mái trong tư thế của mình. Họ có được những cách thức và phương tiện để khẳng định trường hợp của mình. Trong khi đó, các nước khiếu kiện không có gì có thể so sánh được với người láng giềng xấu bụng này.
Trong khi chờ đợi một giải pháp cuối cùng, Trung Quốc vẫn đang tận hưởng vị thế nước lớn của mình để vừa o bế vừa tạo sức ép lên các nước chung quanh.
Chừng nào các quốc gia khiếu kiện còn tiếp tục phản ứng với Trung Quốc, tranh chấp Biển Đông còn leo thang dần. Hôm nay, mối bất đồng là vì tấm hình bản đồ trên hộ chiếu. Ngày mai có thể là vì một điều gì đấy, ít hài hước hơn. Hôm nay, cuộc tranh chấp về một số hình ảnh trong hộ chiếu cũng có thể đáng buồn cười, nhưng nếu ngày mai cuộc tranh chấp leo thang dần đến việc thiết lập căn cứ quân sự trên các hải đảo thì điều gì sẽ có thể xảy ra ?
Như dự kiến, Philippines, Brunei, Malaysia và Việt Nam đang chuẩn bị gặp nhau vào ngày 12/12 để thương thảo về chủ quyền lãnh hải trên Biển Đông và vai trò của Trung Quốc.
Liệu sự kiện bản đồ trên tờ hộ chiếu điện tử đang dấy lên những lo lắng trong khu vực nam Á, trải suốt từ biên giới Ấn Trung sang tận vùng Biển Đông có là những giọt cuối cùng của ly nước quá đầy trong khu vực hay không?
Quả là đã đến lúc để Trung Quốc và các quốc gia khiếu kiện nên chấm dứt các trò chơi vờn nhau như thế này. Một giải pháp có điều kiện không thể là một giải pháp vĩnh viễn. Thẳng thắn mà nói, trong mối quan hệ quốc tế mang tính nhạy cảm này, khái niệm mất thể diện là lỗi thời và vô dụng.
Trong những tranh chấp về biên giới và lãnh hải giữa Trung Quốc và các nước liên hệ, một giải pháp cuối cùng chỉ có thể có được khi các quốc gia khiếu kiện đều sẵn sàng trực diện giải quyết vấn đề trên cơ sở luật pháp quốc tế, tinh thần nhân nhượng và tất cả đều phải sẵn sàng để chịu thiệt thòi khi cần thiết.

Bài viết thể hiện quan điểm riêng của hai tác giả, hiện sinh sống ở Canada.
 

Vidéo: THANH NIÊN CAN ĐẢM HÁT VIỆT NAM TÔI ĐÂU TẠI ĐÁM CƯỚI LÀNG


Tin Saigon - Trên các trang blog từ Việt Nam đã cho phổ biến một video hình ảnh một thanh niên đã can đảm hát hai nhạc phẩm của nhạc sĩ Việt Khang là Việt Nam Tôi đâu và Anh là ai, ngay giữa một đám cưới làng mà không sợ Công an bắt giữ, điều này cho thấy người dân trong nước bất mãn với đám Công an và vấn đề biển đông như thế nào đến nỗi không còn sợ Công an nữa.
tình yêu Tổ-quốc,yêu dân tộc và lòng can đảm của thanh thiếu niên VN đáng cho chúng ta khâm phục; vì người hát cũng như người hoan hô tán thưởng đang bị công an CSVN rình rập chung quanh hiện trường mà họ bất chấp, vẫn cứ hát, vẫn cứ vổ tay hoan hô vang trời !!!

Nguyễn Thu Trâm, 8406: Những tín hiệu vui từ quốc nội

Nguyễn Thu Trâm, 8406 - Thời gian gần đây công luận trong nước và thế giới đặc biệt quan ngại về những vi phạm nhân quyền một cách có hệ thống và tầng suất ngày càng cao của nhà nước cộng sản Việt Nam. Nhiều cá nhân và tổ chức đấu tranh cho tự do dân chủ và nhân quyền cho Việt Nam cũng như các tổ chức Theo Dõi Nhân Quyền Human Rights Watch, Tổ Chức Ân Xá Quốc Tế Amnesty International... đều cảm thấy ái ngại khi trước bản án mà tòa án của công sản Việt Nam vừa tuyên phạt hai nhạc sỹ Việt Khang và Trần Vũ Anh Bình vào ngày 30 tháng 10 vừa qua cũng như về vụ bắt giữ nữ sinh Nguyễn Phương Uyên hai tuần lễ trước đó. 

Người ta cảm thấy ái ngại khi mức án dành cho hai nhạc sỹ trẻ quá nặng chỉ bởi cơ quan cảnh sát điều tra, viện kiểm sát nhân dân cũng như hội đồng xét xử nhận định rằng ca từ trong những nhạc khúc của hai nhạc sỹ trẻ này khiến cho người dân chán ghét chế độ. 

Ngay trước thềm phiên xử, vào chiều ngày 29 tháng 10, Tổ chức Ân xá quốc tế đã kêu gọi nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam trả tự do ‘ngay lập tức và vô điều kiện’ cho hai nhạc sỹ này. 

Ông Rupert Abbott, một nhà nghiên cứu về Việt Nam của Ân Xá Quốc Tế, nói: “Chỉ vì làm nhạc mà bị đối xử như vậy thì thật là lố bịch. Hai nhạc sĩ này là những tù nhân lương tâm, bị giam cầm chỉ vì đã hành xử quyền tự do phát biểu một cách ôn hòa bằng cách viết nhạc và hoạt động bất bạo động, và họ phải được trả tự do. Nhà cầm quyền Việt Nam phải tuân thủ những bổn phận của họ theo hiến pháp và luật quốc tế là phải tôn trọng quyền tự do phát biểu của người dân, bao gồm cả việc dùng âm nhạc và những phương tiện khác. Thật lố bịch khi đối xử như vậy với những người này chỉ vì họ sáng tác các bài hát,” ông Rupert cũng đã phát biểu phát biểu trong thông cáo rằng: “Đây là những tù nhân lương tâm. Họ bị bắt giữ chỉ vì họ đã thực hiện quyền tự do ngôn luận một cách hòa bình bằng những bài hát và những hành động phi bạo lực. Thay vì cố gắng bịt miệng giới trẻ Việt Nam, chính phủ nước này nên cho phép họ bày tỏ ý kiến và có tiếng nói trong quá trình phát triển của đất nước,” 

Ngay sau phiên tòa phi nhân bản này, một phát ngôn viên của tòa đại sứ Hoa Kỳ tại Việt Nam, ông Christopher Hodges, nói trong một thông cáo rằng: “Việc kết án tù này là hành động mới nhất trong một loạt các động thái của chính phủ Việt Nam nhằm hạn chế tự do ngôn luận. Chính phủ Việt Nam phải trả tự do cho nhạc sỹ Việt Khang cũng như tất cả các tù nhân lương tâm và tuân thủ ngay lập tức các bổn phận quốc tế của mình.”

Với trường hợp bắt gian nữ sinh Nguyễn Phương Uyên, Ông Abbott nói: “Những phát biểu ôn hòa nhưng không hợp quan điểm với nhà nước đang bị đàn áp một cách đáng ngại. Chẳng hạn như một vụ bắt giữ khác xảy ra vào ngày 14 tháng 10 năm 2012 khi công an bắt cô Nguyễn Phương Uyên, 20 tuổi, cùng với 3 sinh viên khác tại Tp. HCM. Trong khi những sinh viên kia sau đó được trả tự do thì Nguyễn Phương Uyên tiếp tục bị giam giữ và bị chuyển đến trại giam tại Long An. Cô bị cáo buộc tội phát tán truyền đơn chỉ trích Trung Quốc và nhà cầm quyền Việt Nam. 

Lúc đầu nhà nước chối không bắt giữ Cô, nhưng sau đó đã thông báo cho gia đình biết là, giống như hai nhạc sĩ nói trên, Cô đang bị điều tra về tội tuyên truyền chống nhà nước theo Điều 88 Luật Hình Sự.” 

Ông Abbott kết luận rằng: “Thay vì nỗ lực bịt miệng những người trẻ, nhà cầm quyền Việt Nam nên cho phép họ phát biểu quan điểm và được quyền góp ý trong việc định hướng và phát triển đất nước. Hai nhạc sĩ và sinh viên trẻ này phải được trả tự do ngay lập tức và vô điều kiện”. 

Gần đây nhà nước cộng sản Việt Nam đã đệ nộp hồ sơ xin ứng cử vào Hội Đồng Nhân Quyền Liên Hiệp Quốc UNHRC đã khiến cho nhiều cá nhân tổ chức và các cộng đồng người Việt Quốc Gia ở hải ngoại thực sự lo lắng, bởi nhiều người tin rằng nếu đắc cử, trở thành thành viên của Hội Đồng Nhân Quyền Liên Hiệp Quốc UNHRC thì cộng sản Việt Nam càng có điều kiện để vi phạm nhân quyền để đàn áp những tiếng nói bất đồng chứng kiến. Nhưng với những vụ bắt bớ gần đây, những phiên tòa bất công và phi nhân gần đây chúng ta có đủ cơ sở để thấy rằng thật khôi hài khi Việt Nam đã tự ứng cử vào Hội Đồng Nhân Quyền LHQ, và chúng ta cũng có đủ cơ sở để tin chắc rằng Việt Nam sẽ không bao giờ đủ điều kiện để trở thành thành viên của Hội Đồng Nhân Quyền Liên Hiệp Quốc khi điều 4 hiến pháp vẫn còn tồn tại và khi lực lượng “công an nhân dân vẫn còn là thanh gươm bảo vệ chế độ”. 

Chắc nhiều người vẫn còn nhớ mốc thời gian mà Việt Nam được trở kết nạp vào Tổ Chức Thương Mại Thế Giới WTO vào năm 2006 và trở thành thành viên chính thức một năm sau đó vào năm 2007, thì đều nhớ rằng trong những năm phấn đấu để được gia nhập tổ chức này, cộng sản Việt Nam đã lừa được cộng đồng quốc tế về những cải thiện nhân quyền bằng cách giả vờ nhượng bộ hoặc giả vờ làm ngơ trước một số hoạt động đấu tranh dân chủ, khiến ngay cả nhiều người trong nước cũng lầm tưởng rằng cộng sản Việt Nam đã bắt đầu biết tôn trọng những tiếng nói đối lập, khiến nhiều tổ chức xã hội lần lượt ra đời như Khối 8406, Công Đoàn Độc Lập, Hiệp Hội Đoàn Kết Công Nông và không lâu sau khi trở thành thành viên của Tổ Chức Thương Mại Thế Giới, cơ quan an ninh của CSVN đã khủng bố trắng đối với tất cả các tổ chức dân chủ vừa hình thành, bắt giam và kết án tất cả những sáng lập viên của các tổ chức với những bản án rất nặng. Với cú lừa này, nhà nước cộng sản Việt Nam vừa lừa được cộng đồng quốc tế để được gia nhập khối WTO, vừa lừa được những người yêu nước vì “cất được một mẽ lưới bội thu”. 

Lần này nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam vừa vận động hành lang để ứng cử vào Hội Đồng Nhân Quyền Liên Hiệp Quốc, vừa thẳng tay đàn áp dân chủ, kết án tù những người yêu nước. Hết phiên tòa này đến phiên tòa khác liên tục diễn ra và tất cả các bản án đều vượt xa mức dự kiến của nhiều người, là một hình thức để đe dọa để khủng bố tinh thần những người còn ý định dấn thân. Nhưng nhiều người vẫn tiếp tục dấn thân, dù họ biết cái giá của sự dấn thân là tù đày, lao lý. Đó là một tín hiệu đáng mừng từ quốc nội. 

Chế độ cộng sản vốn độc tài chuyên chế, họ không chấp nhận sự đối kháng dưới bất cứ hình thức nào, cho nên họ ra sức nhồi sọ con người ngay từ thuở mới lọt lòng. Từ những nhà trẻ, mẫu giáo, trẻ thơ đã được nghe hát ru và được học những bài hát ca ngợi đảng, các ngợi bác. Đến tuổi cắp sách đến trường thì các em lại phải sinh hoạt trong các đội nhi đồng cứu quốc, đội thiếu niên tiền phong Hồ Chí Minh, rồi đoàn thanh niên cộng sản Hồ Chí Minh… đây là nơi mà thanh thiếu niên được nhồi sọ, được xích hóa bằng chính sách mưa dầm thấm lâu để khi trưởng thành, không có bất cứ tác động nào có thể làm thay đổi được não trạng của họ rằng “Bác Hồ là vĩ đại, đảng cộng sản là quang vinh muôn năm, chủ nghĩa Mác-Lê là bách chiến bách thắng”

Vẫn chưa hết, ngoài việc việc sinh hoạt đoàn đội là hoạt động thường kỳ và có chủ trương, định hướng của đảng và nhà nước trong phạm vi trường học cho đến các địa phương, thì nhiều chương trình vui chơi giải trí trên hệ thống truyền hình xuyên quốc gia cũng được đầu tư rất lớn tạo một sân chơi mở cho thanh thiếu niên như một hình thức ru ngủ thế hệ trẻ để các em bằng lòng với thực tại, mà không có bất cứ một suy tư gì về hiện tình đất nước và cũng không có bất cứ một thái độ phản kháng nào đối với chính sách cai trị của đảng và nhà nước cũng như với thực trạng đời sống xã hội ở quê nhà. 

May thay chính sách tuyên truyền, nhồi sọ, xích hóa thế hệ trẻ đã không còn tác dụng nữa, thế hệ trẻ Việt Nam ngày nay đã không ngoan hơn nhiều bậc cha ông trước đây, các em không còn mê cuồng cộng sản và cũng chẳng sùng bái Hồ Chí Minh hay các lãnh tụ của cộng sản nữa. Những sân chơi mà đảng và nhà nước dùng để lôi cuốn để ru ngủ các em cũng đã không còn mấy tác dụng nữa. Nhiều thanh niên cũng đã biết chọn lựa cho mình một hướng đi mới hầu có thể tìm được lối thoát cho dân tộc. Nhiều đảng viên trẻ noi gương một số đảng viên lão thành có liêm sỉ, đã mạnh dạn trả lại thẻ đảng, xin ra khỏi hàng ngũ đảng, chối bỏ những đặc quyền đặc lợi của một đảng viên trong việc thăng tiến để họ có thể sống thật với con người thật của họ, không phải đeo mặt nạ mà có thể sống đúng với lương tri của một con người. Đây là một tín hiệu vui nữa cho đất nước cho dân tộc. 

Những phiên tòa và những bản án mà chế độ cộng sản tuyên phạt cho các bạn trẻ là 17 sinh viên Công Giáo và Tin Lành hôm 26 tháng 9, rồi bản án mà chế độ cộng sản vừa tuyên phạt hai nhạc sỹ trẻ hôm 30 tháng 10 vừa qua là một nỗi đau không riêng cho gia đình và thân nhân của họ, mà là một nỗi đau chung cho cả dân tộc Việt Nam bởi có đâu trên hành tinh này mà con người ta lại bị tù đày lao lý chỉ vì muốn cho đất nước ngày một phồn vinh, xã hội ngày một tốt đẹp hơn? Dù vậy, từ đó chúng ta cũng thấy được một tín hiệu vui từ quốc nội, đó là thế hế trẻ Việt Nam hiện không còn bị ru ngủ, không còn bị nhồi sọ nữa và cũng không còn cầu an hưởng lạc nữa, nhất là không còn quá úy kỵ cộng sản nữa. Những tín hiệu đó cho chúng ta một niềm hy vọng là “còn da, lông mọc, còn chồi, nãy cây”. 

Chia sẻ bài viết:
Lưu ý: Trước khi gửi ý kiến phản hồi, mong các bạn đọc kỹ những điều đã được quy định tại phần "Thôn Quy"

Xem 1 ý kiến

  • Luumanhcongtu
    Việt Nam là một trại tù lớn nhất thế giới có đến 3.5 triệu cai tù. Mỗi thằng cai tù trông xem 25 tù nhân VN.

ĐIỂM BÁO: MÔI TRƯỜNG - Biến đổi khí hậu : Báo động đỏ khắp nơi

Thứ bảy 24 Tháng Mười Một 2012
Hội nghị thượng đỉnh về biến đổi khí hậu khai mạc ngày 26/11 tại Doha (Reuters)
Hội nghị thượng đỉnh về biến đổi khí hậu khai mạc ngày 26/11 tại Doha (Reuters)

Trọng Thành RFI
 
Hai ngày trước lễ khai mạc thượng đỉnh về biến đổi khí hậu tại Doha (Qatar), hôm nay 24/11/2012, Le Figaro đăng bài « Khí hậu : Các tín hiệu báo động khắp nơi đều đỏ ». Liệu hội nghị thượng đỉnh lần thứ 18 này có đạt được một thỏa thuận quốc tế mới, cho phép hạn chế nhiệt độ gia tăng trên hành tinh chúng ta hay không ? Le Figaro điểm qua một số thách thức đối với hội nghị này.

Bài viết trên Le Figaro mở đầu với lời phát biểu ngắn của tổng thống Mỹ, mang lại niềm hy vọng, ngay sau khi tái đắc cử: « Chúng ta không muốn con cháu chúng ta phải sống trong một thế giới bị đe dọa bởi việc trái đất bị hâm nóng », trong bối cảnh Hoa Kỳ vừa trải qua nhiều thiên tai gây thiệt hại nặng, như cháy rừng, bão lốc... Tuy nhiên Le Figaro đặt câu hỏi : liệu việc Hoa Kỳ quan tâm trở lại đến cuộc chiến chống biến đổi khí hậu có thể thúc đẩy các thương thuyết quốc tế hay không ?
Từ khắp nơi, các tín hiệu báo động đỏ dồn dập gửi về : từ Châu Âu, Ngân hàng Thế giới, Chương trình Môi trường Liên Hiệp Quốc, từ các nhà khoa học… Các báo động nhắc nhở rằng, nếu chúng ta không kiên quyết giảm lượng khí gây hiệu ứng nhà kính (GES), khí CO2 hay methane, thì nhiệt độ trái đất sẽ tăng lên rất nhanh, nhanh hơn nhiều so với dự kiến.
Hiện tại, công cụ duy nhất của quốc tế về mặt pháp lý để giới hạn khí thải gây hiệu ứng nhà kính là Nghị định thư Kyoto, sẽ tới hạn vào cuối năm nay. Tuy nhiên, Nhật Bản, Canada và Nga đã cho biết sẽ không ký tiếp cho việc triển hạn chế tài pháp lý này. Chỉ có Châu Âu, Úc, Thụy Sĩ và Na Uy là sẵn sàng. Mà, tất cả khối các nước này chỉ chịu trách nhiệm có 15% lượng khí thải toàn cầu.
Hội nghị Doha sẽ được coi là thành công, nếu như nó thực hiện được các bước tiến đầu tiên hướng về một thỏa ước mới toàn cầu chống biến đổi khí hậu, định hình vào năm 2015 và có hiệu lực từ năm 2020. Khuôn khổ pháp lý của thỏa ước và sự chia sẻ trách nhiệm giữa các quốc gia là hai vấn đề chủ yếu của các đàm phán tại Doha. Nhà kinh tế học Nicholas Stern nhấn mạnh rằng : « Việc giảm bớt lượng khí thải mang lại các cơ hội lớn cho sự tăng trưởng. (…) thúc đẩy một thời kỳ đầy sáng tạo và cách tân của cuộc cách mạng công nghiệp, đóng góp mạnh mẽ cho sự phát triển của các nước nghèo ».
Về chủ đề này, tờ La Croix có loạt bài giới thiệu để hiểu về hội nghị thượng đỉnh Doha. La Croix nhấn mạnh đến mong muốn của Châu Âu đạt được một thỏa ước mang tính bó buộc, với sự tham gia của các nước thuộc nhóm « đang phát triển » hay « đang trỗi dậy ». Đây là điều khó khăn, vì Trung Quốc và Hoa Kỳ - hai nước gây ô nhiễm chính - cho đến nay vẫn không muốn tham gia. Cộng đồng quốc tế hy vọng báo cáo kỳ tới của nhóm chuyên gia về biến đổi khí hậu Giec vào năm 2014, để đánh động công luận, trước khi tái khởi động các đàm phán.

Hơn 2/3 diện tích rừng có nguy cơ bị hủy diệt vì trái đất nóng lên

Cũng liên quan đến biến đổi khí hậu, Le Monde có bài : « Hai phần ba cây cối trên thế giới có nguy cơ bị hủy diệt », với nhận định, rừng – lá phổi của hành tinh - dễ bị tổn thương hơn nhiều trước các biến đổi khí hậu so với các dự đoán khoa học.
Kết luận gây chấn động kể trên rút ra từ một nghiên cứu khoa học đầu tiên về hiện tượng này trên quy mô toàn cầu. Nghiên cứu do Viện nông học Pháp tiến hành, cùng với các đại học Western Sydney (Úc) và Ulm (Đức), được công bố trên tạp chí khoa học Nature (đưa lên mạng ngày 21/11), cho thấy « sức khỏe » của 70% cây cối trên hành tinh hiện nay đang ở trong tình trạng hết sức bấp bênh. Điều này đúng với thực vật ở các khu vực khác nhau, từ vùng nhiệt đới đến vùng ôn đới.
Nhà nghiên cứu Hervé Cochard, Viện Nông học Pháp tóm lại tình trạng sức khỏe đáng lo ngại này như sau : « Tất cả cây cối và tất cả rừng trên trái đất liên tục sống trong tình trạng đe dọa bị kiệt nước. Cần phải có một sự phối hợp toàn cầu để có giải pháp cho các hệ sinh thái bị khô kiệt ».
Điều chủ yếu được các nhà nghiên cứu làm sáng tỏ trong nghiên cứu này là hiện tượng nghẽn mạch của nhựa cây. Trong trường hợp khô hạn, để chống lại việc thiếu nước, cây buộc phải gia tăng tốc độ bơm nhựa ra các cành. Tốc độ bơm nhựa càng cao, thì càng có nhiều nguy cơ xuất hiện các bóng khí trong « hệ thống mao mạch » của cây. Sự hình thành các bóng khí cản trở sự lưu thông của nhựa cây. Nghiên cứu cho thấy, các vùng rừng khác nhau trên trái đất đều ở gần mức giới hạn của sự chịu đựng.
Nhiệt độ nóng lên cũng khiến cây khép lại các lỗ khí, để tránh mất nước. Cũng vì thế mà cây không còn hút được CO2 và quá trình quang hợp bị ức chế, cản trở việc tạo ra dưỡng chất nuôi cây. Cây buộc phải hút kiệt những chất dự trữ cho đến khi kiệt sức. Quá trình hủy diệt của cây còn bị gia tăng bởi sự tấn công của các loài ký sinh….
Hiển nhiên là cây cối có khả năng thích nghi với việc khí hậu nóng lên, tuy nhiên, theo đánh giá của các chuyên gia, 40% nhóm các cây rộng lá đã vượt quá mức chịu đựng thông thường, và chỉ có 6% các cây có quả hình nón là còn có thể chịu đựng được việc nhiệt độ tăng lên. Cây lá rộng và cây hình quả nón là hai nhóm cây chủ yếu trên trái đất.
Theo Le Monde, phát hiện bất ngờ gây ngạc nhiên này dẫn đến việc phải xem xét lại các kịch bản về những thảm họa có thể xảy ra, mà cho đến nay vốn chưa được giới khoa học tính đến. Việc cây cối chết đi nhanh hơn tốc độ dự kiến là những mối đe dọa mới.

Pháp : Cựu thủ tướng Juppé khó hàn gắn được đảng UMP 

Xung đột nội bộ đảng cánh hữu UMP là chủ đề quan tâm của hầu hết các báo Pháp. Sự bất đồng giữa hai ứng cử viên vào chức Chủ tịch đảng, ông J.-F. Copé ông F. Fillon đã bùng nổ và có xu hướng trở nên hết sức căng thẳng. Hai phía đã chấp nhận để cựu thủ tướng A. Juppé, Chủ tịch sáng lập đảng UMP làm môi giới hòa giải. Tuy nhiên, sứ mệnh vừa được ông Juppé chấp nhận đã đứng trước nguy cơ lỡ dở. Báo Le Parisien/Aujourd’hui en France chạy hàng tít : « UMP : Sứ mệnh gần như bất khả của Juppé ».
Vấn đề trung tâm của mâu thuẫn là Ủy ban khiếu nại, chịu trách nhiệm xem xét các kiện tụng về bầu cử. Phe ủng hộ ông François Fillon cho rằng Ủy ban này thiên vị. Ông Alain Juppé đề nghị các thành viên Ủy ban từ nhiệm. Tuy nhiên, ông Jean-François Copé lại cho rằng, điều này là không thế, xét về « mặt pháp lý ». Le Figaro chạy tít : « UMP. Môi giới của Juppé lâm nguy. Jean-François Copé không thừa nhận một số điều kiện mà cựu thủ tướng đưa ra…. ».
Bước tiến duy nhất trong quá trình hòa giải là, hai nhân vật chủ yếu của cuộc khủng hoảng chấp nhận gặp nhau. Cuộc gặp được xác định là vào 19 giờ ngày mai Chủ nhật 25/11.
Tờ báo cánh tả Libération chạy tựa « Phân liệt ». Theo Libération, bất kể giải pháp nào, cuộc xung đột này cũng không thể có được một kết cục tốt đẹp. Ngày hôm qua, hai ông Jean-François Copé và François Fillion đã dùng những lời lẽ hết sức nặng nề để kết tội nhau như : « Mafia » hay « Ô nhục »… Theo Libération, xung đột đã đi đến mức không thể vãn hồi. Và sự đối đầu giữa cái tôi rất lớn của hai cá nhân thực ra chỉ thể hiện cho một sự tan vỡ sâu sắc và không thể đảo ngược ». Libération kết luận rằng : « Vấn đề còn lại là xem, liệu các lãnh đạo chủ chốt của cánh hữu có đủ dũng khí và sự sáng suốt để đảm nhận được cuộc ly hôn này hay không ».
Báo Le Monde ghi nhận, chỉ những người không tham gia gì vào cuộc đụng độ kể trên là trở nên mạnh hơn sau cuộc xung đột này, như bà Nathalie Kosciusko-Morizet, Bruno Le Maire et François Baroin…, các cựu bộ trưởng trong chính phủ tiền nhiệm.

tags: Khí hậu - Môi trường - Quốc tế - Điểm báo

BIỂN ĐÔNG - Trung Quốc chính thức phát hành bản đồ đầu tiên của "Thành phố Tam Sa" ngoài Biển Đông

Thứ bảy 24 Tháng Mười Một 2012
Ảnh minh họa (DR)
Ảnh minh họa (DR)

Trọng Nghĩa RFI
Kể từ hôm nay, 24/11/2012, các hiệu sách lớn tại Trung Quốc bắt đầu bày bán bản đồ của thực thể mà họ gọi là thành phố Tam Sa. Đây đơn vị hành chánh mà Bắc Kinh mới thành lập, để cai quản hầu như toàn bộ vùng Biển Đông, trong đó có quần đảo Hoàng Sa mà Trung Quốc đã dùng võ lực đánh chiếm từ tay Việt Nam vào năm 1974 – cũng bị Đài Loan đòi chủ quyền - và quần đảo Trường Sa hiện tranh chấp với Việt Nam, Philippines, Malaysia, Brunei và Đài Loan.

Tờ Nhân dân Nhật báo, trích tin từ Tân Hoa Xã, cho biết đây là tấm bản đồ đầu tiên cung cấp các thông tin địa chất của thành phố Tam Sa và các đảo ở Biển Đông một cách toàn diện, chính xác và cụ thể. 
Do một đơn vị chuyên trách của quân đội Trung Quốc thực hiện, và được Tổng cục Báo chí và Xuất bản Trung Quốc phê duyệt, bản đồ bao gồm các hình ảnh vệ tinh, các không ảnh, bản đồ hình thể và bản đồ hành chính của thành phố và các đảo, xuất bản với tỷ lệ xích từ 1:30.000.000 đến 1:360.000. 
Theo truyền thông Trung Quốc thì bản đồ này nhấn mạnh đến đảo Vĩnh Hưng, nơi đặt trụ sở chinh quyền thành phố Tam Sa, cũng như là 38 đảo chính và bãi đá trong vùng. Đảo này, tên quốc tế là Woody Island - Việt Nam gọi là đảo Phú Lâm – là đảo lớn nhất ở quần đảo Hoàng Sa mà Trung Quốc đánh chiếm của Việt Nam vào năm 1974, và từ đó đến nay không ngừng tìm cách áp đặt tình trạng đã rồi do chính họ tạo nên. 
Việc công bố bản đồ Tam Sa là hành vi mới nhất theo chiếu hướng cưỡng đoạt đó, nối tiếp theo các hành động như là cho thành lập cơ quan hành chính, bầu người vào cơ quan này, thậm chí đặt đơn vị quân đội đồn trú ngay tại đấy. Không những thế, Bắc Kinh còn xúc tiến việc xây dựng hạ tầng cơ sở để đưa du khách đến thăm quần đảo Hoàng Sa. 
Đây cũng là một hành động khiêu khích mới sau khi Bắc Kinh cho lưu hành hộ chiếu điện tử mới có in hình đường lưỡi bò thể hiện các yêu sách chủ quyền của Trung Quốc trên hầu như toàn bộ vùng Biển Đông.

tags: Biển Đông - Châu Á - Trung Quốc - Việt Nam

NÓNG! Việt Nam và Ấn Độ chống lại hộ chiếu "áp đặt chủ quyền" của Trung Quốc

Thứ bảy 24 Tháng Mười Một 2012

Hộ chiếu mới của Trung Quốc in hình bản đồ với các tuyên bố chủ quyền của Bắc Kinh (Reuters)
Hộ chiếu mới của Trung Quốc in hình bản đồ với các tuyên bố chủ quyền của Bắc Kinh (Reuters)

Trọng Nghĩa RFI
Đóng dấu « hủy » vào hộ chiếu, cấp giấy thông hành rời, cấp thị thực in bản đồ chủ quyền của nước mình… : Bên cạnh các tuyên bố phản đối theo con đường ngoại giao, Việt Nam và Ấn Độ là hai nước đầu tiên được cho là đã áp dụng các biện pháp cụ thể để chống lại mưu toan của Trung Quốc, dùng hộ chiếu có in « yêu sách chủ quyền » của Bắc Kinh để áp đặt các đòi hỏi lãnh thổ đơn phương của họ.

Theo thông tin từ báo Tuổi trẻ Thành phố Hồ Chí Minh số ra ngày hôm nay, nhân viên biên phòng tại một số cửa khẩu miền Bắc Việt Nam đã có một số hành động cụ thể nhắm vào những hộ chiếu mới của Trung Quốc có in chìm tấm bản đồ hình lưỡi bò khẳng định chủ quyền của Bắc Kinh trên hầu như toàn bộ vùng Biển Đông. 
Theo nguồn tin trên, ngày hôm qua 23/11 chẳng hạn, tại cửa khẩu Lào Cai, bốn hộ chiếu « lưỡi bò » của du khách Trung Quốc đã bị đóng dấu « hủy », nâng số hộ chiếu bị biện pháp này lên thành hơn 100 chiếc trong những ngày gần đây. Thay cho các visa nhập cảnh bị hủy đó, du khách Trung Quốc đã được cấp ngay một giấy thông hành rời để tiếp tục vào Việt Nam. 
Việc cấp thị thực nhập cảnh rời cho những người mang hộ chiếu lưỡi bò Trung Quốc cũng được áp dụng tại cửa khẩu Móng Cái, tỉnh Quảng Ninh (đồn biên phòng số 7). Theo báo Tuổi trẻ, nhân vật chịu trách nhiệm cửa khẩu này giải thích : « Khi cấp thị thực rời, các cơ quan chức năng sẽ không phải đóng dấu chứng thực vào hộ chiếu và qua đó khẳng định không công nhận bản đồ đường lưỡi bò của Trung Quốc dưới bất cứ hình thức nào ». 
Viên chức này hy vọng là : « Về lâu dài người Trung Quốc sẽ thấy bất tiện khi nhập cảnh bằng thị thực rời và họ sẽ phản ứng với loại hộ chiếu này để các cơ quan chức năng phía Trung Quốc thay đổi ». 
Việt Nam phòng thủ - Ấn Độ tiến công
Nếu Việt Nam chỉ dùng biện pháp có thể gọi là mang tính chất phòng thủ để chống lại mưu toan của Trung Quốc in yêu sách chủ quyền của họ ngay trên hộ chiếu để buộc các nước khác phải đóng dấu xác nhận, Ấn Độ đã chọn một giải pháp mang tính chất tiến công. 
Trước việc hộ chiếu mới của Trung Quốc có in bản đồ cho thấy hai vùng lãnh thổ Ấn Độ là Arunachal Pradesh và Aksai Chin thuộc chủ quyền của Bắc Kinh, chính quyền New Dehli đã bắt đầu cấp visa cho người Trung Quốc, bên trên in hình bản đồ Ấn Độ theo ý của Ấn. 
Theo nhật báo Ấn Độ The Hindu, chính phủ Ấn Độ đã biết về vụ việc này từ nhiều tuần lễ nay khi phát hiện ra tấm bản đồ về hai vùng đất tranh chấp trên hộ chiếu của công dân Trung Quốc đến Ấn Độ. Tuy nhiên, New Delhi đã quyết định không vội phản đối chính thức mà chủ trương phản ứng bằng hành động cụ thể : phát hành thị thực nhập cảnh bên trên có in bản đồ theo ý Ấn Độ. 
Đại sứ quán Ấn Độ tại Bắc Kinh đã nêu vấn đề này lên với Bộ Ngoại giao Trung Quốc, đồng thời thông báo cho Bắc Kinh biết quyết định của New Delhi về việc cấp visa bên trên có in bản đồ thể hiện chủ quyền của Ấn Độ. 
Do việc in những tờ visa mới theo đúng các chuẩn mực về an toàn, chống giả mạo đòi hỏi thời gian, Ấn Độ đã quyết định trước mắt là đóng dấu bản đồ Ấn trên các tờ thị thực. 
Nếu hai nước Việt Nam và Ấn Độ đã có biện pháp trả đũa cụ thể, cho đến trưa nay, chưa thấy Philippines có động tĩnh trên vấn đề này. Theo một phát ngôn viên Bộ Ngoại giao Philippines, nước này tiếp tục cấp thị thực nhập cảnh bình thường cho các công dân Trung Quốc có hộ chiếu mới.
tags: Ấn Độ - Châu Á - Trung Quốc - Việt Nam

Trần Mạnh Hảo (Danlambao): Trung Quốc vĩnh biệt Mác-Lê-Mao

Lời đề từ trích của Tân Tử Lăng: 

(“Văn trị” của Mao thật hồ đồ. Ông ta đã phá hoại một thế giới cũ, nhưng lại không xây dựng nổi một thế giới mới. Mao muốn đưa mọi người lên thiên đường, song lại đẩy họ xuống địa ngục…Cuộc cách mạng xã hội chủ nghĩa mà Mác và Ăng-ghen đề xướng trở thành một phong trào xã hội chủ nghĩa bạo lực trương ngọn cờ giải phóng giai cấp công nhân để phá huỷ lực lượng sản xuất tiên tiến...“chủ nghĩa xã hội khoa học” trở thành “chủ nghĩa xã hội bạo lực”, khiến mấy thế hệ những người cộng sản bao gồm Lenin, Stalin Mao Trạch Đông... lầm đường lạc lối...)... (trích trong cuốn “Mao Trạch Đông – ngàn năm công tội” của đại tá quân giải phóng nhân dân Trung Quốc Tân Tử Lăng được in công khai tại Trung Quốc, Thông Tấn xã Việt Nam dịch và xuất bản năm 2009).

Đại hội Đảng cộng sản Trung Quốc lần thứ 18 vừa qua là đại hội vĩnh biệt ba ông tổ của chủ nghĩa xã hội (không tưởng): Marx, Lenin, Mao Trạch Đông.Trong tất cả các văn kiện chính thức của đại hội này, không hề nhắc đến ba tên tuổi từng được cho là vĩ đại của Marx, Lenin, Mao, được tôn thờ ở Trung Quốc (và thờ ở Việt Nam, Bắc Triều Tiên, Cămpuchia của Khờ me đỏ…). Các văn kiện của đại hội Đảng cộng sản Trung Quốc lần thứ 18 đều khẳng định: Đảng đi theo lý luận Đặng Tiểu Bình, nguyên tắc “ba đại diện” (của Giang Trạch Dân…nhưng tên ông này không được nhắc đến- chú của TMH) và xã hội học tập (thuyết của Hồ Cẩm Đào-nhưng tên ông này không được nhắc đến- chú TMH). Đến diễn văn bế mạc của tân chủ tịch đảng, chủ tịch nước kiêm người đứng đầu quân ủy trung ương Tập Cận Bình thì mệnh đề “xã hội học tập” của Hồ Cẩm Đào không được nhắc đến, chỉ nhắc đảng cộng sản Trung Quốc đi theo lý luận Đặng Tiểu Bình, nguyên tắc “ ba đại diện” mà thôi. Thậm chí, sau diễn văn bế mạc và nhậm chức, Tập Cận Bình khi giới thiệu sáu vị trong thường vụ bộ chính trị đứng sau mình đã tránh dùng từ “đồng chí” mà dùng từ “đồng nghiệp”...

Vậy lý luận Đặng Tiểu Bình là gì? Thưa là thuyết “Mèo luận”: nôm na gói trong mấy từ mà họ Đặng đã phán sau khi Mao chết (1976): “Mèo trắng hay mèo đen không quan trọng, miễn là bắt được chuột”... Diễn nôm thuyết “Mèo luận” của Đặng là: tên gọi chế độ là xã hội chủ nghĩa hay tư bản chủ nghĩa không quan trọng, miễn là chủ nghĩa nào làm cho Trung Quốc thoát khỏi chết đói, thoát đại loạn, thoát khỏi các học thuyết phản động và tồi tệ rất xấu xa đốn mạt của Mao Trạch Đông. Sau khi cùng Diệp Kiếm Anh, Hoa Quốc Phong và các lão tướng dẹp bỏ bè lũ bốn tên, Đặng Tiểu Bình lập thuyết “Mèo luận”: dương ngọn cờ Mao Trạch Đông để xóa bỏ tư tưởng Mao, dương ngọn cờ chủ nghĩa xã hội để dẹp bỏ chủ nghĩa xã hội, đưa nước Trung Hoa đỏ vào quỹ đạo tư bản chủ nghĩa từ năm 1978. Về thực chất, Đảng cộng sản Trung Quốc dưới lý thuyết thực dụng “Mèo luận” nổi tiếng của Đặng Tiểu Bình, đã chôn vùi chủ nghĩa Mác-Lenin và tư tưởng Mao Trạch Đông ngay từ năm 1978, năm xóa bỏ kinh tế quốc doanh bao cấp để thực thi kinh tế thị trường tư bản chủ nghĩa, nhưng vẫn còn dùng chiêu bài Mác-Lê-Mao hay chiêu bài “chủ nghĩa xã hội mang màu sắc Trung Quốc” để ngụy trang. 

Cù Thu Bạch (1899-1935) một nhà văn nổi tiếng của Trung Quốc, từng là Tổng bí thư đảng cộng sản Trung Quốc năm 1927, 1928, 1930,1931 (là một trong ba người được cho là thiểu năng trí tuệ đã ngu ngốc truyền bá chủ nghĩa Mác-Lê nin vào Trung Quốc: Trần Độc Tú “1879-1942”, Lý Đại Chiêu “1888-1927”) thuở sinh thời đã có bài thơ rất lạ, tuồng như là lời sấm về số phận của Đảng Cộng sản Trung Quốc như sau: 

Đó là bài thơ “A di đà Phật”: một bài thơ đẫm chất Thiền của họ Cù: 

阿弥陀佛 
不用论断, 
不用操心; 
无知的寻求, 
愚昧的评论。 
日间之伤, 
请以梦治; 
明日之日, 
自然能至。... 

A di đà phật (Người dịch: Lương Duy Thứ, Nam Trân) 

“Đừng suy đoán 
  Đừng bận tâm 
  Tìm chi cái không biết 
  Bàn chi cái tối tăm 
  Vết thương trong ngày 
  Lấy mộng ban đêm hàn gắn 
  Ngày của ngày mai 
  Tự nhiên sẽ đến...” 

Con đường hũ nút đi tìm thế giới không có thật của giai cấp vô sản bằng vũ lực đấu tranh giai cấp, chuyên chế vô sản, xóa bỏ hoàn toàn quá khứ (lịch sử) nhân loại, xóa bỏ tư hữu, tiêu diệt tư bản đầy máu và nước mắt của các đảng cộng sản theo Mác Lê nin (và theo Mao) đúng như câu thơ sấm truyền của Cù Thu Bạch tiên sinh: “Tìm chi cái không biết/ Bàn chi cái tối tăm/ Vết thương ban ngày/ Lấy mộng ban đêm hàn gắn”

Mục tiêu của chủ nghĩa cộng sản là thiên đường không có thật trên trần gian: một xã hội phi biện chứng (Hegel đã truyền cho Marx cái ý tưởng ngu ngốc nhất của mình: đến thiên đường cộng sản, phép biện chứng sẽ biến mất); cái ác, cái xấu, cái giả trá của con người hoàn toàn biến mất, con người hóa những ông thánh, bà thánh, không cần làm việc, chỉ cần ngồi hưởng thụ: “làm theo năng lực, hưởng theo như cầu”. Năng lực có hạn, còn nhu cầu của con người thì vô biên. 

Đại đồng cộng sản là một xã hội không có nhà nước, không có quốc gia, không có gia đình, không có chính quyền, không có pháp luật, không có tòa án, không có quân đội, công an, đảng phái, không tôn giáo, không hôn nhân, không có đau khổ, không cô đơn, không có ngân hàng, không có cá nhân, không có cái tôi; ra đường không biết bà ấy, cô ấy là vợ tôi hay vợ anh vì quyền sở hữu bị xóa bỏ; xe hơi, nhà cửa đẹp sang trọng là thế nhưng không còn khái niệm của anh hay của tôi mà là sở hữu toàn dân; tất cả tư liệu sản xuất và công cụ sản xuất là sở hữu toàn dân; rồi thì vợ chồng toàn dân, con cái toàn dân, tình nhân toàn dân, cười vui toàn dân, làm tình toàn dân, cực khoái toàn dân, không còn cái gì gọi là riêng tư nữa; vì đây là xã hội của các vị thánh mà, hoàn toàn không có quan niệm sở hữu, không còn biện chứng tự nhiên và xã hội, chỉ có ngày mà không có đêm, chỉ có cười mà không có khóc, chỉ có vui mà không có buồn, chỉ có sống mà không có chết, chỉ có dương mà không có âm, chỉ có ăn mà không có ỉa (xin lỗi vì lúc đó theo Marx, lịch sử loài người dừng lại trong cái tuyệt đối, mọi sự hôi thối quyết không được phép tồn tại, tất cả đều thơm điếc mũi kể cả đồng chí bọ xít, phép tương đối của Alb. Einstein đã cáo chung, phép biện chứng đã biến mất theo Hegel-Marx)...

Anh và chị cũng không còn được sở hữu chính mình: anh và chị, tức cái tôi của mỗi người, cái cá thể đã biến mất, nên anh và chị đều là sở hữu toàn dân. Có người cắc cớ chợt ngứa miệng hỏi anh: cái bàn tay của anh có phải của anh không? - Không, của toàn dân! Cái đầu của anh có phải của anh không? - Không, của toàn dân! Cái ý nghĩ (tư duy) trong đầu anh có phải của anh không? - Không, của toàn dân! Cái con chim trong quần anh có phải của anh không?- Không, của toàn dân! 

Đã bảo đến đại đồng cộng sản không còn khái niệm sở hữu, tư hữu nữa mà, hỏi hoài à! Từ “của” không còn tồn tại, từ “sở hữu”, từ “cá nhân”, từ “cái tôi” hoàn toàn biến mất, biến mất cả “sở hữu động từ, sở hữu danh từ” trong các thứ tiếng châu Âu... Người ta cũng sẽ không còn đọc nổi cuốn “Tư bản luận” của Marx nữa vì lúc đó các sở hữu động từ, sở hữu danh từ trong tiếng Đức, tiếng Pháp, tiếng Anh... nơi cuốn sách này đều tự động biến mất...

Xã hội thiên đường cộng sản của Mác Lê Mao là một xã hội bánh vẽ, một xã hội phi nhân như thế, lếu láo như thế, bịa đặt tức cười đến con nít cũng không tin nổi như thế mà trời ơi, đã có hàng triệu, thậm chí hàng tỉ người tin theo, hay bị bắt buộc phải tin theo, vì các đồng chí vô sản sẽ nện búa lên đầu anh, lấy liềm quặp vào cổ anh và hét lên: mày không tin vào thuyết cộng sản của chúng tao, chúng tao sẽ giết mày. 

Chao ôi, chỉ có những người mất trí mới tin vào mục tiêu hoang tưởng của chủ nghĩa cộng sản, một học thuyết “tối tăm” như bài thơ trên đã chỉ ra, một học thuyết hoàn toàn phi nhân đã giết chết hàng nhiều trăm triệu người trên thế giới như báo chí quốc tế mà tác giả cuốn “Mao Trạch Đông ngàn năm cộng tội” là Tân Tử Lăng đã dẫn chứng trong sách của mình: 

History’s Largest Killing Regimes 
(Những chế độ giết người khủng khiếp nhất trong lịch sử): 

Communist China 80,000,000
Soviet Union 60,000,000
Nazi Germany 20,000,000
Imperial Japan 5,000,000
Communist Vietnam 2,500,000
Communist North Korea 2,500,000
Communist Cambodia 2,000,000
Communist Yugoslavia 2,000,000 


Chúng tôi xin trích một số đoạn trong cuốn “Mao Trạch Đông - nghìn năm công tội” của đại tá Tân Tử Lăng được in công khai tại Trung Quốc, bản Tiếng Việt do “Thông tấn xã Việt Nam” dịch và xuất bản năm 2009, có bày bán công khai: 

“Chính sách Đại nhảy vọt) trong kinh tế đã để lại những hậu quả tai hại. Mao Trạch Đông cũng là người phát động Đại Cách mạng văn hóa vô sản, thường gọi là Cách mạng văn hóa. Theo một số liệu thống kê[1], Mao Trạch Đông là nhà lãnh đạo đã trực tiếp hay gián tiếp gây ra cái chết cho 77.000.000 người, và người đứng thứ hai là Iosif Vissarionovich Stalin với 43.000.000 người.[2]


Cuốn “Mao Trạch Đông ngàn năm công tội" do nhà xuất bản Thư Tác Phường ấn hành, ra mắt tại Hồng Công tháng 7-2007 và tới bạn đọc tháng 6-2008, là một trong những cuốn sách đang được dư luận Trung Quốc hết sức quan tâm, với những luồng ý kiến nhận xét trái ngược nhau, từ hoan nghênh đến bất đồng, thậm chí phản đối gay gắt. 

Tác gia Tân Tử Lăng nguyên là cán bộ nghiên cứu và giảng dạy tại Học viện quân sự cấp cao, Đại học Quân chính, Đại học Quốc phòng Trung Quốc. Ông nhập ngũ năm 1950, từng tham gia các phong trào chính trị do Mao phát động, về hưu năm 1994 với quân hàm Đại tá. 

Chúng tôi xin trích một số đoạn trong tác phẩm trên để bạn đọc thấy rõ “thiên đường xã hội chủ nghĩa thực ra là địa ngục trần gian” như sau: 

“Kinh điển để Mao cải tạo xã hội chủ yếu là “Tuyên ngôn Đảng Cộng sản”. Tư tường chủ nghĩa xã hội không tưởng của “Tuyên ngôn Đảng Cộng sản” kết hợp với quan điểm “đại đồng” của Trung Quốc hình thành mô hình chủ nghĩa xã hội không tưởng Mao Trạch Đông. Sự phát triển của nó là Mác + Tần Thuỷ Hoàng (lời Mao Trạch Đông), thêm thắt nhiều thứ mang tính chất phong kiến, cuối cùng biến chất thành chủ nghĩa xã hội phong kiến. 

“Chương 9 - Địa ngục văn chương lớn nhất trong lịch sử loài người”: 

“Đến khi Lý phản ánh ý kiến của La Long Cơ rằng ở Trung Quốc hiện nay “tiểu trí thức của chủ nghĩa Mác-Lenin lãnh đạo đại trí thức của giai cấp tiểu tư sản, người mù chỉ đường người sáng mắt”, thì Mao nổi giận dữ dội.” 

“Theo thống kê chính thức, trong cuộc đấu tranh này, có 552.877 trí thức bị qui là phái hữu, bị đầy đoạ trong 20 năm trời. Đến khi sửa sai (1980), chỉ có 96 người thật sự là phái hữu, chiếm 1,8 phần vạn, nghĩa là trong 1 vạn người chưa đến 2 người.” 

“Mao nói: “Phải chuyên chế. Không thể chỉ nói đến dân chủ. Phải kết hợp giữa Các Mác và Tần Thuỷ Hoàng” 

“Chương 18 - Địa ngục trần gian”: 

“Trong 4 năm sau khi Mao tuyên bố thực hiện một số lý tưởng của chủ nghĩa xã hội không tưởng (tháng 9-1959) Trung Quốc đã xảy ra thảm kịch làm 37,55 triệu người chết đói (số liệu chính thức được giải mật theo quyết định của Bộ chính trị ĐCSTQ tháng 9-2005), nhiều hơn cả số người chết trong Chiến tranh thế giới II. Đây là cuộc thử nghiệm chủ nghĩa xã hội không tưởng thời gian dài nhất, quy mô lớn nhât, thiệt hại thảm khốc nhất trong lịch sử loài người. Thiên đường cộng sản chủ nghĩa do chính Mao thiết kế và lãnh đạo xây dựng đã biến thành địa ngục trần gian.” 

“Khi chân lý trong tay, Mao có thể bao dung các đối thủ, đoàn kết phe phản đối. Thường khi Mao đuối lý, phát hiện mình sai rồi, thì ông ta không thể bao dung phái phản đối, mà quyết tâm đẩy họ vào chỗ chết, để trừ hậu hoạ. Đó là lý do vì sao Mao tàn bạo đến tận cùng đối với những người bạn cũ như Lưu Thiếu Kỳ, Bành Đức Hoài, Hạ Long, Bành Chân, Đào Chú…” 

“Chưa một nhà thống trị nào có thể lợi dụng học sinh làm điều xấu. Chỉ có Mao Trạch Đông làm nổi việc này. Mao đã lợi dụng học sinh làm rối loạn cả xã hội, lật đổ cơ quan đảng và chính quyền các cấp, mượn bàn tay học sinh để giày vò các bạn chiến đấu hôm qua, đối thủ chính trị hôm nay.” 

“Khởi đầu bằng việc đập phá tượng Thích ca mâu ni trên Phật Hương Các ở Di Hoà Viên, Hồng vệ binh đã phá hoại 4.922 trong số 6.843 di tích cổ ở Bắc Kinh. Theo thống kê chưa đầy đủ, cả nước có 10 triệu nhà bị lục soát, trong đó Bắc Kinh 11,4 vạn, Thượng Hải 10 vạn. Nhà riêng nguyên Bộ trưởng Giao thông Chương Bá Quân bị Hồng vệ binh chiếm làm trụ sở, hàng vạn cuốn sách ông lưu trữ bị chúng đốt suốt ngày đêm để sưởi ấm. Hơn 200 sinh viên Đại học Sư phạm Bắc Kinh kéo về Sơn Đông “san bằng” mộ Khổng Tử. Lăng mộ của nhiều nhân vật lịch sử hoặc danh nhân như lăng Viêm đế, mộ Hạng Vũ, Gia Cát Lượng. Thành Cát Tư Hãn, Chu Nguyên Chương, Ngô Thừa Ân, Từ Bi Hồng... bị đập phá.” 

“Mao còn tạo ra cuộc khủng bố đỏ, cho Hồng vệ binh nông dân thả sức giết hại “kẻ xấu” (địa chủ, phú nông, phản cách mạng, phái hữu, nhà tư bản, xã hội đen) để áp chế sự phản kháng của nhân dân. Chỉ riêng hạ tuần tháng 8-1966, nội thành Bắc Kinh đã có hàng ngàn người bị đập chết tươi.” 

“Nhiều người khi ấy đã được chứng kiến những cuộc tắm máu, những kiểu giết người cực kỳ man rợ như thời trung cổ. Ôn lại chuyện trên, cựu Hồng vệ binh Trần Hướng Dương sau này viết: 

“Vì sao những đứa trẻ mười mấy tuổi đầu lại dã man giết người không chớp mắt như vậy? Vì từ nhỏ đã được giáo dục hận thù. Thù địa chủ, thù nhà tư bản, thù Quốc Dân Đảng: Trả thù bằng thủ đoạn tàn nhẫn là thiên kinh địa nghĩa, vấn đề duy nhất là không biết chĩa vào đâu. Kè thù bên cạnh đã bị các bậc tiền bối quét sạch rồi, còn lại Tưởng Giới Thạch và đế quốc lại ở quá xa, không với tới được. Đại cách mạng văn hoá vừa nổ ra, mới đột nhiên biết quanh mình còn ẩn náu nhiều kẻ thù, chúng tôi vui mừng đến phát cuồng, bao nhiêu sức lực dồn nén dều bung ra. Sự cuồng loạn ấy chẳng những hiện nay không mấy ai tin, mà ngay bản thân chúng tôi nhớ lại cũng không dám tin nữa. Những việc làm xấu xa của Hồng vệ binh thật đáng nguyền rủa, nhưng chúng tôi cũng có đủ tư cách lớn tiếng hỏi lại: ai đã giáo dục chúng tôi thành những thằng điên?” 

“Bắc Kinh "nêu gương", những vụ tàn sát lan ra cả nước. Huyện Đạo ở Hồ Nam là một trong những điển hình. Khắp nơi là những bố cáo giết người của “toà án tối cao bần nông và trung nông lớp dưới", những khẩu hiệu kêu gọi giết sạch 4 loại người, (địa chủ, phú nông, phản cách mạng, phái hữu, trí thức, nhà văn, nghệ sĩ...)” 

“Trong hai tháng 7 và 8 năm 1967, Quan Hữu Chí, Trưởng ban vũ trang khu Thanh Đường đã chỉ huy dân quân dùng cuốc xẻng, súng bắn chim, gậy gộc giết hại 207 người, kể cả trẻ em. Do công lao trên, y được bầu là “phần tử tích cực học tập và vận dụng tư tường Mao" cấp tỉnh năm 1967. Viên Phủ Lễ, Khu trưởng Lâm Phô tổ chức 120 dân quân nòng cốt trong ba ngày giết 569 người.” 

“Trần Đăng Nghĩa, Chủ tịch Hội Bần nông Đại đội sản xuất Hạ Tưởng là thủ phạm chính trong một vụ giết người, cưỡng dâm tập thể. Thấy vợ mới cưới của con em địa chủ Trần Cao Tiêu xinh đẹp, y sinh lòng ghen ghét và sớm có ý đồ bất lương, thì nay thời cơ đến. Tối 26-8-1967. Nghĩa cho gọi Tiêu đến trụ sở đại đội và trói nghiến lại. Y cầm giáo đâm một nhát vào dùi anh Tiêu, rồi khoát tay ra hiệu. 7,8 dân quân xông vào dùng gậy đập anh Tiêu chết tươi. Để chứng tỏ mình “kiên quyết cách mạng”, y dùng mã tấu cắt đầu anh Tiêu, cùng hai con em địa chủ, phú nông khác cũng vừa bị đánh chết. Chị Tiêu (xuất thân bần nông) sợ quá trốn về nhà mẹ đẻ ở làng khác, Nghĩa cho dân quân bắt chị trở lại, y tuyên bố các nơi khác vợ địa chủ đều phải “phục vụ tập thể bần nông”. 

“Sau khi cơm no, rượu say, Chủ tịch Hội Bần nông và dân quân, tất cả 12 tên, luân phiên cưỡng hiếp chị Tiêu khi ấy đang mang thai 3 tháng. Xong xuôi. Nghĩa không quên thực hiện “chính sách của ĐCSTQ”: cho dân quân khiêng nạn nhân đã ngất xỉu đến nhà bần nông Trần Nguyệt Cao, buộc chị làm vợ người nông dân già độc thân này.” 

“Tối 17-10-1969, Lưu Thiếu Kỳ hơi thở thoi thóp, mũi cắm ống xông, họng gần ống hút đờm, phủ một tấm chăn, được cáng lên máy bay quân sự, bí mật đưa đến Khai Phong. Nơi cuối cùng giam giữ Lưu Thiếu Kỳ này nguyên là kho bạc của một ngân hàng từ trước năm 1949, các cánh cửa là những tấm thép dày, chấn song cửa sổ to đùng. Hai trung đội được cử canh giữ ngày đêm, với 4 khẩu súng máy đặt trên các nóc nhà xung quanh đề phòng bất trắc.” 

“6 giờ 40 phút sáng 12-11-1969, ngày thứ 27 sau khi bị đưa đến lưu đày ở Khai Phong, Lưu Thiếu Kỳ qua đời trong tinh trạng không được cấp cứu. Khi Lý Thái Hoà, vệ sĩ của ông năm xưa đến nhận xác, thi hài vị Chủ tịch nước đặt trên nền đất dưới gian hầm, chân tay khẳng khiu, đầu tóc rối bời, miệng mũi méo xệch, máu ứ bên khoé mép. Người vệ sĩ dùng kéo xén bớt mái tóc bạc dài gần hai gang tay, sửa sang chòm râu, mặc quần áo, xỏ giày cho ông. Nhân viên chuyên án chụp ảnh để mang về trình Mao, Giang. Sau đó, họ đặt thi hài Lưu Thiếu Kỳ trên xe quân sự nhỏ, chân thò ra ngoài, bí mật đưa đi hoả táng, dưới cái tên “Lưu Vệ Hoàng, không nghề nghiệp”.” 

“Gần 3 năm sau, ngày 16-8-1972, mấy người con của Lưu Thiếu Kỳ xin thăm cha mẹ, Mao Trạch Đông phê vào báo cáo của Tổ chuyên án: “Bố đã chết, có thể thăm mẹ”.” 

“Lịch sử phải ghi bằng dòng chữ to đậm: Mao Trạch Đông chà đạp Hiến pháp nước Cộng hoà Nhân dân Trung Hoa, giam cầm trái phép Chủ tịch nước Lưu Thiếu Kỳ (và hàng trăm hàng ngàn cán bộ cao cấp khác, hàng vạn, hàng chục vạn đảng viên quần chúng vô tội) và bức hại Người và các đồng chí khác của Người một cách man rợ cho đến chết.” 

“sai lầm của Mao làm chết đói 37,55 triệu người. Một lãnh tụ đảng luôn miệng nói giải phóng nhân dân, phục vụ nhân dân, mang lại hạnh phúc cho nhân dân phạm tội ác lớn như vậy, mà lại cự tuyệt nhận sai lầm, không từ chức, lại phát động Đại cách mạng văn hoá, cách chức, đánh đổ, thậm chí dồn vào chỗ chết khoảng trên 80% đảng viên cộng sản chính trực” 

“37,55 triệu người chết đói là sự thật lịch sử không gì bác nổi chứng minh rằng lý luận và thực tiễn chủ nghĩa xã hội không tưởng của Mao là chủ nghĩa xã hội giả hiệu phản động nhất, tàn khốc nhất trong lịch sử loài người. Mỗi khi nghĩ đến điều này, Mao rùng mình ớn lạnh.” 

“những lý luận của Mao như phòng, chống xét lại, ngăn chặn chủ nghĩa tư bản phục hồi, tiếp tục cách mạng dưới nền chuyên chính vô sản... đều trở thành dối trá, bịp bợm.” 

“Mao Trạch Đông những năm cuối đời tâm địa tối tăm, giả dối, xảo trá, vừa không từ bất cứ việc làm xấu xa nào, lại muốn để lại tiếng thơm muôn thuở.” 

“Ngồi trên đỉnh kim tự tháp tác oai tác quái, bức hại cán bộ lãnh đạo các cấp, lừa bịp toàn đảng, toàn quân, toàn dân, không chỉ là tứ nhân bang” (lũ bốn tên), mà là “ngũ nhân bang”, do Mao Trạch Đông làm bang chủ.” 

“Ba năm Đại tiến vọt, cả nước có 37,55 triệu người chết đói tồn thất khoảng 120 tỉ NDT. Mười năm Đại cách mạng văn hoá, theo Diệp Kiếm Anh tiết lộ tại lễ bế mạc Hội nghị công tác Trung ương ngày 13-12-1978, có 20 triệu người chết, 100 triệu người bị đấu tố, lãng phí 800 tỉ NDT.” 

“Nhân dân đã thức tỉnh. Việc tiếp tục treo ảnh Mao trên Thiên an môn, tiếp tục để thi hài Mao ở nhà kỷ niệm là lạc hậu so với quần chúng rồi, cần xử lý thỏa đáng đất nước ta triệt để bóng đen Mao Trạch Đông” 


Nhà báo kiêm nhà sử học Dương Kế Thằng (Yang Jisheng) đã bỏ ra 15 năm trời thu thập chứng cứ để viết ra tác phẩm « Bia mộ », tài liệu đầy đủ nhất từ trước đến nay về nạn đói khủng khiếp nhất trong lịch sử nhân loại. Sách đã được tái bản đến lần thứ tư tại Hồng Kông. 

«Cuốn sách này là bia mộ cho cha tôi, bị chết đói vào năm 1959, bia mộ cho 36 triệu người dân Trung Quốc nạn nhân của trận đói, bia mộ cho chế độ đã gây ra thảm kịch này». Tác giả đã viết như trên trong lời nói đầu của bản dịch tiếng Pháp vừa được nhà xuất bản Seuil phát hành tại Paris ngày 13/09/2012. 

Sinh năm 1940, Dương Kế Thằng từng là phóng viên kỳ cựu của Tân Hoa Xã, và hiện nay là Phó tổng biên tập tạp chí Viêm Hoàng Xuân Thu (Yanhuang Chunqiu). Mười lăm năm điều tra trên thực địa, với hàng ngàn trang tài liệu tìm được ở địa phương và rất nhiều nhân chứng, tác giả đã thuật lại sự điên cuồng của việc cưỡng bức tập thể hóa, lên án Mao Trạch Đông là bạo chúa tàn ác nhất, vô nhân đạo nhất trong lịch sử Trung Quôc và lích sử thế giới, vượt xa các bạo chúa khác như Tần Thủy Hoàng, Thành Cát tư hãn, Stalin, Hit le… 


Viết đến đây, chúng tôi ngậm ngùi thương đất nước mình, dân tộc mình hình như trong quá khứ đầu thế kỷ hai mươi đến nay không còn người thông tuệ, sáng suốt đưa dân tộc, đất nước thoát khỏi những tà thuyết đã gây nên hàng triệu cái chết cho đồng bào, gây đau khổ tang tóc vô cùng tận cho quê hương ta. Xin quý vị độc giả cùng chúng tôi đọc lại nguyên lý dưới đây trong cương lĩnh của đảng Lao động Việt Nam trong đại hội đảng năm 1951 tại Việt Bắc để biết đất nước ta vì sao nên nỗi: 

“Đảng Lao động Việt Nam lấy chủ nghĩa Mác - Ǎngghen - Lênin - Xtalin và tư tưởng Mao Trạch Đông kết hợp với thực tiễn cách mạng Việt Nam làm nền tảng tư tưởng và kim chỉ nam cho mọi hành động của Đảng.” 


Người viết bài này xin trích lời của Tân Tử Lăng- tác giả sách vừa dẫn để kết thúc bài viết: 

“Phải tiến hành một cuộc chuyển đổi ý thức hệ sâu sắc, tuyên bố công khai và rõ ràng trước toàn đảng, toàn dân: từ bỏ những giáo điều “tả” khuynh từ Mác, Ăng-ghen, Lenin, Stalin đến Mao Trạch Đông - những lý luận đã mấy chục năm đưa Trung Quốc vào con đường sai lầm, đem lại cho Trung Quốc nghèo nàn, rối loạn và chuyên chế, đến nay vẫn cản trở và phủ định công cuộc cải cách-mở cửa… Đổi tên ĐCSTQ thành Đảng Dân chủ Xã hội, tham gia Quốc tế xã hội, để kế tục cội nguồn lịch sử của Đảng Dân chủ Xã hội…” (tức Quốc tế 2, tiền thân của các đảng xã hội, công đảng châu Âu bây giờ và một phần đảng dân chủ Mỹ- Chú của TMH). 

Đảng cộng sản Trung Quốc trong đại hội lần thứ 18 vừa qua, đã thực hiện mơ ước của Tân Tử Lăng là vĩnh biệt ba ông tổ: Marx-Lê-Mao. Có lẽ đến đại hội thứ 19, đảng cộng sản Trung Quốc mới đổi tên là Đảng Dân chủ xã hội như mơ ước của Tân Tử Lăng chăng? 

Hi vọng truyền thống bắt chước đảng cộng sản Trung Quốc của đảng cộng sản Việt Nam vẫn còn được tiếp tục, để bỏ tên hai ông kễnh Marx-Lenin ra khỏi cương lĩnh chính trị của mình mà tự do hóa, dân chủ hóa đất nước Việt Nam đang từng ngày bị bá quyền Trung Quốc xâm lược từ tư tưởng chính trị đến đất đai biển trời Tổ Quốc; mong lắm thay! 

Sài Gòn 24-11-2012