Saturday, January 7, 2012

Huỳnh Thục Vy kể lại buổi làm việc với chính quyền



Nguồn : RFA


Việt Nam đã làm gì để bảo vệ ngư dân?

Việt Nam đã làm gì để bảo vệ ngư dân?

Khánh An, phóng viên RFA
2012-01-03
Câu hỏi đặt ra là nhà nước, chính quyền Việt Nam đã làm gì để bảo vệ ngư dân trước mối họa Trung Quốc?
 
RFA PHOTO
Tàu đánh cá vừa đánh bắt về cặp bến Cảng cá Kỳ Hà – Quảng Nam hôm 05/07/2011.
Khánh An: Khánh An chào đón quý vị và các bạn đến với chương trình Café Wifi.
Thưa quý vị, kỳ trước, chúng ta đã theo dõi các vị khách mời là ông André Menras Hồ Cương Quyết, một người Pháp có quốc tịch Việt Nam, Như Quỳnh, tức blogger Mẹ Nấm ở Nha Trang và Bảo Lộc từ Sài Gòn tiết lộ về mối lo sợ lớn nhất của ngư dân đánh bắt cá ở ngư trường Hoàng Sa, đó là mối lo sợ về nhân tai, cụ thể là gặp Trung Quốc. Đã có rất nhiều người mất tàu, bị phá sản, thậm chí mất mạng vì mối họa này.
Câu hỏi đặt ra là nhà nước, chính quyền Việt Nam đã làm gì để bảo vệ ngư dân trước mối họa Trung Quốc?
Hãy nghe các vị khách mời trên tiếp tục câu chuyện nhé. Trước tiên là chia sẻ của blogger Mẹ Nấm:

Không phải bị Trung Quốc bắt?

Blogger Mẹ Nấm: Mình đã trực tiếp nói chuyện với một gia đình. Anh đó là anh Lê Văn Huy, người cũng đã từng được báo Sài Gòn Tiếp Thị trong nước viết ở bài “Vết thương Hoàng Sa”. Hai cha con anh này đã từng bị bắt trên một tàu vào năm 2009 và sau đó thì nó (Trung Quốc) dồn hai tàu làm một và nó cho một tàu về và con của anh Huy được về, còn anh Huy thì bị giữ lại.
Đối với phía chính quyền địa phương thì họ coi đây là một chuyện bình thường. Anh Huy đã phải bán chiếc tàu của anh để trả nợ và vẫn còn nợ ngân hàng một số tiền.
Blogger Mẹ Nấm
Trong một ngày nó chỉ cho họ ăn một bữa thôi. Anh Huy có kể với mình là phải lượm rau trôi trên sông, trên biển để tự nấu lấy. Khi những tàu bạn bị bắt cùng lúc với anh Huy họ nhìn thấy anh Huy bị đánh đập như thế, rồi bị gọi lên và lúc đó số tiền chuộc đối với gia đình anh Huy là 6.000 đô la, mà bên kia thì nó cứ thúc ép anh Huy phải nộp tiền phạt, nếu không thì nó sẽ giết. Anh Huy này cũng may mắn là ảnh được tất cả những người cùng bị bắt chung với ảnh, họ dồn hết tất cả dầu của các tàu còn dư lại cho ảnh và anh Huy quyết định là anh sẽ chặt dây neo tàu bị giam để trốn thoát về Quảng Ngãi. Trên đường trốn thoát, anh Huy gặp những tàu khác và anh xin gạo và dầu để về.
Khi anh Huy về tới Quảng Ngãi thì rất buồn là chính quyền Quảng Ngãi có xuống hỏi thăm qua loa chứ không hề có một động thái nào gọi là trợ giúp. Ảnh có nói là họ (chính quyền) vẫn không tin được là làm sao ảnh thoát về được và họ nghĩ rằng chắc anh này bị làm sao đó chứ không phải bị phía Trung Quốc bắt. Tức là đối với phía chính quyền địa phương thì họ coi đây là một chuyện bình thường. Anh Huy đã phải bán chiếc tàu của anh để trả nợ và vẫn còn nợ ngân hàng một số tiền.
Ảnh có nói với mình rằng “Nếu bây giờ cho anh đi biển nữa thì anh vẫn ra Hoàng Sa thôi, em ơi! Bởi vì không ra Hoàng Sa thì biết ra đâu bây giờ?! Mà ngư trường của mình ở đó bao nhiêu năm nay, nếu mình không ra đó thì mình đi đâu?”. Trong khi tất cả mọi người đều kêu gọi là “cùng ngư dân bám biển”, khi mà mọi người ở trong bờ, các lãnh đạo đến thăm, mọi người đến thăm thì đều nói là “biển của mình là Hoàng Sa, để bảo vệ Hoàng Sa thì ngư dân phải ra Hoàng Sa đánh cá”; nhưng khi ra Hoàng Sa đánh cá thì không hề có tàu hải quân đi theo.
Mình có hỏi là “Nếu mình ra đó mình bị bắt thì sao, anh?”
“Nếu khi mình gặp tàu nó thì mình phải né thôi”.
Mình có hỏi là “Vậy thì những người có trách nhiệm đối với sự an nguy của ngư dân trên biển như hải quân, bộ đội biên phòng, thì họ khuyên anh như thế nào?”
Anh nói: “Thì chỉ nói là gặp tàu Trung Quốc thì tránh đi thôi chứ không có khuyên gì hết”.

MG_0288-250.jpg
Cá vừa đánh bắt ở Cảng cá Kỳ Hà – Quảng Nam hôm 05/07/2011. RFA PHOTO.
Lúc đó mình có tìm hiểu chuyện “dân quân biển” thì thật sự báo chí nói đến vấn đề này rất là nhiều. Tự vệ dân quân biển thì trên đài báo nói rất là nhiều, nhưng mà thực sự khi Quỳnh ra đó vào tháng 9 vừa rồi thì họ mới chỉ được tập hai ba buổi thôi và họ không được trang bị vũ khí. Mình không biết được chuyện gì sẽ xảy ra, nhưng mình nhìn sâu vô mắt những người mình hỏi chuyện thì mình biết chắc một điều là họ thực sự hoài nghi về sự an toàn của mình, nhưng họ vẫn tiếp tục bám biển bởi vì họ hy vọng và cả tương lai của họ là ở biển thì họ tiếp tục bám biển mà thôi. 
Khánh An: Vâng.
Khuyên ngư dân bám ngư trường Hoàng Sa, nhưng khi người dân của mình gặp tai nạn như vậy, gặp sự uy hiếp của nước ngoài là Trung Quốc, thì sau đó ai giúp đỡ?
Hồ Cương Quyết
Hồ Cương Quyết: Vâng. Anh đã biết cấu chuyện rất đặc biệt của anh Huy bị Trung Quốc bắt và bị đưa lên đảo Hải Nam và ở đó 4 ngày, sau đó thì có thể trốn về Bình Châu chỉ với một la bàn mà thôi. Đó là một chuyện rất thú vị, cho biết ngư dân ở đây không phải thuộc về loại ngư dân bình thường, mà họ là anh hùng. Nhưng rất tiếc, trong khi chính quyền Việt Nam – nhà nước Việt Nam luôn luôn khẳng định là “Hoàng Sa là của Việt Nam” và khuyên ngư dân bám ngư trường Hoàng Sa, nhưng khi người dân của mình, đồng bào của mình gặp tai nạn như vậy, gặp sự uy hiếp của nước ngoài là Trung Quốc, thì sau đó ai giúp đỡ? Không có ai hết! Phá sản luôn! Và suốt đời của mình phải cố gắng trả nợ cho bà con, cho ngân hàng, cho nhà nước. Anh đã gặp những trường hợp như vậy, anh có hồ sơ những ngư dân như Huy là Trương Bích La, Mai Phụng Lưu.
Có một số ngư dân như vậy đã mất tàu của mình, đã mất tất cả tài sản của mình, không có đất và trắng tay luôn. Làm sao có thể chịu được cái đó? Mình phải giúp đỡ, mình phải hỗ trợ họ hết sức, phải ở bên cạnh với họ. Vì lý do đó mà anh lập một hiệp hội ở bên Pháp, hiệp hội Việt – Pháp để lập ra một quỹ để hỗ trợ họ một cách trực tiếp, có nghĩa là mình đến tận chỗ, đưa họ một món tiền, có cả những người vợ góa. Mình có chương trình mua một chiếc tàu cho những ngư dân muốn tiếp tục đi Hoàng Sa.
Chương trình này mới có và nhân dịp chiếu cuốn phim này, phim “Hoàng Sa Việt Nam – Nỗi Đau Mất Mát”, thì nhân dịp đó mình sẽ mở rộng một quỹ hỗ trợ rất minh bạch cho những ngư dân ở Bình Châu và Lý Sơn để giúp đỡ họ một cách cụ thể bởi vì nói là một việc, phát biểu là một việc, nhưng mà giúp đỡ họ để còn sống là một việc quan trọng nhất mà mình phải hết sức có trách nhiệm, có nghĩa vụ xứng đáng với họ bởi vì họ đã xứng đáng được giúp đỡ như vậy. Họ là những người tuyệt vời! Tuyệt vời trong một chiến tranh im lặng với một nước lớn, một nước khổng lồ mà chiếm Việt Nam ở vùng này một cách bất hợp pháp, sử dụng vũ lực như Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng tuyên bố trước Quốc Hội ngày 25 tháng vừa rồi thì “Trung Quốc đang chiếm Hoàng Sa một cách bất hợp pháp, sử dụng vũ lực” như vậy.

MG_0282-250.jpg
Làm cá khô ở làng chài Kỳ Hà – Quảng Nam, hôm 05/07/2011. RFA PHOTO.
Nhưng bây giờ không chỉ như vậy, người dân ở Lý Sơn, Bình Châu và một số trong họ đã bắt đầu không đi nữa bởi vì bị phá sản, bởi vì sợ không phải vì sinh mạng của mình mà sợ cho gia đình của mình vì sinh mạng mình bị mất rồi thì gia đình mình sống như thế nào. Như vậy thì từ từ họ phải thay chỗ và đi đánh bắt cá ở ngư trường Trường Sa an toàn hơn. Điều đó có nghĩa là vùng Hoàng Sa từ từ bị Trung Quốc chiếm. 
Một số ngư dân mà anh biết đã tâm sự với anh năm nay là đã phát hiện tàu đánh cá Trung Quốc chỉ cách Lý Sơn 20 hải lý, có nghĩa là vùng này từ từ bị Trung Quốc chiếm càng ngày càng nhiều và hải quân Việt Nam và biên phòng Việt Nam bất lực hay là không làm gì hết. Đó là một vấn đề rất nguy hiểm cho độc lập của Việt Nam, cho sự toàn vẹn lãnh hải – lãnh thổ của Việt Nam, chứ không phải chỉ là vấn đề của ngư dân.
Vấn đề ngư dân rất quan trọng về mặt nhân đạo, về mặt con người, nhưng mà vấn đề nước Việt Nam ở chỗ đó từ từ bị Trung Quốc chiếm bằng vũ lực, thì đó là một vấn đề nguy hiểm nhất.
Khánh An: Vâng. Những điều mà anh Hồ Cương Quyết vừa nói là những điều khá tế nhị đối với báo chí trong nước hay giới truyền thông trong nước. Thường thì chính quyền Việt Nam, nhà nước Việt Nam rất ít khi dám đề cập một cách thẳng thắn giống như câu chuyện vừa rồi mà quý vị vừa nghe anh Hồ Cương Quyết nói đến về vấn đề ngư dân Việt Nam. Ngư dân Việt Nam chỉ là một phần trong một vấn đề nhạy cảm hơn, đó là vấn đề bảo vệ chủ quyền toàn vẹn lãnh thổ Việt Nam và khẳng định chủ quyền của Việt Nam trên Biển Đông.
Hồ Cương Quyết: Chính xác! Chính xác!

Biết tin ai bây giờ?

Khánh An: Về những điều mà mọi người vừa chia sẻ thì Khánh An muốn hỏi mọi người rằng nếu quý vị để ý thì sẽ thấy là sau mỗi lần ngư dân Việt Nam bị phía Trung Quốc bắt thì Bộ Ngoại Giao Việt Nam thế nào cũng sẽ lên tiếng sau đó và nói rằng phía “Việt Nam phản đối hành động này (của Trung Quốc) và khẳng định chủ quyền của mình trên Biển Đông”, các bạn nghĩ sao về cách hành xử của Việt Nam, những phát biểu, lập trường, quan điểm của Việt Nam đối với vấn đề bảo vệ ngư dân nói riêng và đối với vấn đề khẳng định chủ quyền của Việt Nam ở trên Biển Đông nói chung?
Có một câu mà đến giờ mình vẫn còn nhớ là “Dân mình cứ ra Hoàng Sa rồi cứ bị đánh, bị bắt miết, nhà nước nói vậy thì mình biết tin ai bây giờ?”
Blogger Mẹ Nấm
Blogger Mẹ Nấm: Lý do thôi thúc mình đến Lý Sơn (Quảng Ngãi) bởi vì mình đã nghe quá nhiều lời khẳng định từ phía người phát ngôn của Bộ Ngoại Giao cũng như là trong các buổi họp ngoại giao mà tin tức đưa trên báo chí. Mình biết chắc là những tin đưa trên báo chí, chẳng hạn 10 vụ ngư dân bị bắt thì chỉ đưa một hoặc hai vụ hoặc đưa đúng vào một thời điểm nào đó mà thôi. Cho nên mình nghĩ là mình phải đi một lần để mình biết sự thật.
Khi mình đến Lý Sơn thì, mặc dù đã chuẩn bị tinh thần rất là nhiều, nhưng khi mình đến Lý Sơn thì khi nhận những câu trả lời của người dân ở đó thì chuyện bị Trung Quốc bắt rất là bình thường vì ở đây có đến 75 – 80% gia đình hầu như đều có một lần bị bắt. Nếu hên thì được trở về còn người, còn không thì mất cả người cả của. Thực sự mình thấy với động thái tuyên bố rất rõ ràng rằng “Hoàng Sa – Trường Sa là của Việt Nam” trên diễn đàn ngoại giao và hành động bỏ lơ ngư dân mình trên thực tế, thậm chí người dân còn không biết là nhà nước mình sẽ đồng hành với ngư dân như thế nào nữa bởi vì nó (Trung Quốc) cứ đánh.
Có một câu mà đến giờ mình vẫn còn nhớ là “Dân mình cứ ra Hoàng Sa rồi cứ bị đánh, bị bắt miết, nhà nước nói vậy thì mình biết tin ai bây giờ?”. Đó là một câu mà mình nghe ở trong một đoạn chia sẻ của một anh ngư dân mà mình có quay lại, đến giờ nó là câu trả lời rõ ràng nhất cho những ai còn phân vân về cái lập trường của nhà nước đối với chuyện bảo vệ Hoàng Sa và Trường Sa.

MG_0118-250.jpg
Chuẩn bị nước đá ướp cá ở Bến cá Bình Thạnh – Quảng Ngãi, hôm 05/07/2011. RFA PHOTO.
Cũng giống như mọi người thấy đó, ngư dân bị bắt thì chúng ta có những tuyên bố về ngoại giao, nhưng động thái để bảo vệ họ thì không có. Còn những người đi biểu tình chống Trung Quốc ở trên đất liền để bày tỏ sự cảm thông và sự chia sẻ, cũng như cảm xúc của mình đối với hành vi xâm lược của Trung Quốc thì bị đối xử như thế nào, tất cả chúng ta đều cũng đã thấy được rằng có lẽ là không nên nghe nhiều về những lời phát ngôn mà hãy nhìn vào hành động thực tế để biết được rằng lập trường bảo vệ Hoàng Sa – Trường Sa, khẳng định chủ quyền ở đó của nhà nước là như thế nào. Nó rất rõ ràng qua những hành động. 
Khánh An: Vâng. Cảm ơn Như Quỳnh. Thế còn Bảo Lộc thì sao?
Bảo Lộc: Cái ý hồi nãy chị Như Quỳnh nói thì mình có cái ý là cái việc truyền thông đưa đúng lúc thì đúng là như cái vụ gì đó chị Như Quỳnh? Cái vụ anh Huy và anh Sơn hay anh nào đó?
Blogger Mẹ Nấm: Anh Sơn là bị vào năm 2007.
Bảo Lộc: Ừ, anh Sơn là bị hình như là vào năm 2007 thì khoảng hai năm sau thì báo chí mới đưa tin. Lúc mà hỏi chuyện anh Sơn thì (mới biết là) báo chí đã phỏng vấn trước đó 2 năm nhưng mà không có đăng, mà chờ tới thời điểm gay cấn với Trung Quốc và cần vấn đề truyền thông thì lúc đó mới đưa lên cho mọi người cùng biết.
Khánh An: Quý vị vừa theo dõi chia sẻ của bạn Bảo Lộc. Khánh An xin tạm dừng chương trình Café Wifi và hẹn gặp lại quý vị trong chương trình kỳ sau, với câu chuyện về một tấm lòng dành cho ngư dân đã bị từ chối ra sao. Xin kính chào tạm biệt.

http://www.rfa.org/vietnamese/in_depth/how-protect-fishermen-ka-01032012125639.html

Công khai hóa và Dân chủ hóa – Đòi hỏi cấp bách của nhân dân đối với Đảng Cộng sản Việt Nam - Nhà báo Trần Quang Thành

Nhà báo Trần Quang Thành - Mới đây, Ban chấp hành TƯ Đảng Cộng sản Việt Nam khóa XI đã nhóm họp hội nghị làn thứ tư. Một trong những vấn đề cấp bách được đưa ra thào luận và quyết định là sự suy thoái nghiêm trọng về phầm chất chinh trị, đạo đức trong một bộ phận không nhỏ cán bộ, đảng viên làm suy giảm nặng nề lòng tin của người dân và đang là nguy cơ đe dọa sự tồn vong của Đảng, sự sụp đổ của chế độ do Đảng độc quyền cai trị. Từ Hà Nội, luật sư Nguyễn Văn Đài có cuộc trao đổi với nhà báo Trần Quang Thành.
Nội dung như sau :

1- Trần Quang Thành : Hồ Chí Minh có nói cán bộ đảng viên là công bộc của dân, là đầy tớ của dân. Luật sư bình luận gì về câu nói này?

Nguyễn Văn Đài :Câu nói này thì đúng về mặt bản chất, nhưng nó chỉ có thể thực hiện được trong các xã hội dân chủ đa đảng. Tức là đảng viên của đảng cầm quyền là những người làm thuê cho nhân dân theo một khế ước được hai bên thỏa thuận thông qua Hiến pháp. Khi các đảng viên tức các đầy tớ không hoàn thành được những lời hứa trước người chủ là nhân dân hoặc vi phạm các qui định trong Hiến pháp. Người chủ tức nhân dân có quyền trừng phạt những đầy tớ đó bằng cách tước bỏ các quyền lãnh đạo của các đảng viên và đảng cầm quyền. Sau đó nhân dân sẽ thiết lập một khế ước mới với những đảng phái khác thông qua một cuộc bầu cử. Đa số nhân dân sẽ trao quyền lãnh đạo cho đảng chính trị nào được họ tín nhiệm. Trong xã hội độc đảng thì đảng viên từ địa vị đầy tớ, công bộc của dân đã trở mặt và trở thành thế lực cai trị nhân dân, bắt người dân phải phục vụ cho lợi ích và quyền cai trị của đảng cầm quyền. Nhân dân từ địa vị người chủ đã bị tước hết quyền làm chủ và trở thành đầy tớ, người làm thuê, người bị cai trị của đảng đảng cầm quyền. Cho nên câu nói này của ông Hồ Chí Minh chưa được thực hiện trong thực tiễn.

2- Hồ Chí Minh lại nói Chính phủ là đầy tớ của dân. Chính phủ làm sai dân có thể đuổi chính phủ. Trên thực tế mấy chục năm qua chính phủ phạm biết bao sai lầm, nhưng có bao giờ dân đuổi được chính phủ đâu. Luật sư bình luận như thế nào về thực trạng này?

Nguyễn Văn Đài : Câu nói này của ông HCM cũng vẫn đúng về mặt bản chất, nhưng cũng chỉ đúng và thực hiện được điều này ở trong các xã hội dân chủ đa đảng. Bởi chỉ trong các xã hội dân chủ đa đảng, nhân dân mới thực sự là người chủ khi có quyền quyết định vai trò lãnh đạo của các đảng phái chính trị thông qua một cuộc bầu cử tự do và công bằng. Thông qua cuộc bầu cử tự do và công bằng nhân dân sẽ có quyền đuổi một chính phủ tham nhũng làm tổn hại lợi ích của quốc gia và của nhân dân. Nhân dân sẽ lựa chọn một chính phủ mới phù hợp hơn với lợi ích của Tổ quốc và nhân dân. Ở Việt Nam chỉ tính từ sau năm 1975, thì các chính phủ do đảng cộng lãnh đạo đã mắc biết bao sai lầm, khuyết điểm từ cơ chế quản lý kinh tế, hành chính quan liêu bao cấp làm điêu đứng nền kinh tế Việt Nam nhiều năm, đời sống nhân dân cơ cực. Ngày nay thì tham nhũng, suy thoái đạo đức và lối sống từ quan chức chính quyền cho đến một bộ phận không nhỏ từng lớp thanh niên, vi phạm các quyền tự do, dân chủ của nhân dân và còn biết bao những vấn nạn xã hội gây bức xúc cho nhân. Đa số nhân dân đã mất niềm tin vào chính quyền, tất cả đều mong muốn có sự đổi mới về chính trị, dân chủ hóa xã hội. Nhưng mọi mong muốn và khát vọng đó của nhân dân vẫn bị đè nén, áp bức, sách nhiễu, cầm tù. Nhân dân muốn dành lại vai trò là chủ nhân thực sự của đất nước thì chỉ có một cách duy nhất là phải dân chủ hóa đất nước, xây dựng chế độ dân chủ đa đảng. Thực hiện bầu cử tự do và công bằng. Lúc đó nhân dân mới thực sự có quyền giữ lại hay đuổi một chính phủ.

3-Trần Quang Thành : Hội nghị trung ương 4 khóa XI của ĐCSVN mới họp có bàn đến vấn đề suy thóai trong Đảng. LS nhận xét về căn bệnh trầm kha này ra sao và liệu có phương thuốc nào cứu vãn được không?

Nguyễn Văn Đài :Vấn đề suy thoái phẩm chất đạo đạo đức của đảng viên đảng cộng sản đã được các đời tổng bí thư trước đây của đảng cộng sản nhắc tới từ hơn mười năm trước. Nay họ chỉ nhắc lại chuyện cũ mà thôi. Bởi chế độ chính trị độc đảng, không có các đảng chính trị khác giám sát và cạnh tranh thì căn bệnh tham nhũng, suy thoái phẩm chất đạo của đảng cầm quyền được sinh ra từ bên trong, từ bản chất của nó. Nhằm bảo vệ cho uy tín của mình thì mọi thông tin bất lợi cho đảng cầm quyền đều bị bưng bít và che đậy. Nhiều vấn đề không được công khai minh bạch, từ đó sinh ra nhiều vấn nạn như tham nhũng, bảo kê cho tham nhũng, chạy chức, chạy quyền, chạy dự án, chạy án, … cái gì cũng có thể chạy được, mua được bằng tiền, cái gì không thể mua được bằng tiền ít thì vẫn có thể mua được bằng tiền nhiều hơn. Đồng tiền ngày nay còn chi phối cả quan hệ thầy trò, quan hệ giữa bác sĩ và bệnh nhân.

Tất nhiên thì căn bệnh trầm kha này của đảng cộng sản sẽ có thuốc chữa, vấn đề là họ có chịu sử dụng liều thuốc mà bác sĩ kê đơn cho họ hay không mà thôi. Theo quan điểm của tôi, thì chỉ có một đơn thuốc duy nhất đó là: “Công khai hóa và dân chủ hóa”

Công khai hóa:

- Tất cả các đảng viên đảng cộng sản có chức, có quyền từ cấp xã, phường đến lãnh đạo cao nhất của chính phủ, nhà nước đều phải công khai tài sản và thu nhập của cá nhân và của các thành viên trong gia đình cho toàn dân được biết.

- Công khai hóa tất cả các thông tin về kinh tế, chính trị, xã hội, ngoại giao, quốc phòng,… mà không liên quan đến bí mật quốc gia.

Dân chủ hóa:

- Dân chủ hóa trong nội bộ của đảng cộng sản: phải có sự cạnh tranh tự do và công bằng các chức danh lãnh đạo trong đảng cộng sản từ cấp địa phương tới trung ương thông các các cuộc bầu cử của đảng cộng sản.

- Dân chủ hóa xã hội: đảng cộng sản phải chấp nhận sự ra đời và hoạt động của các đảng phái chính trị khác. Các đảng chính trị khác nhau cùng tồn tại và hoạt động bình đẳng trong xã hội là yếu tố bắt buộc phải có trong các xã hội dân chủ. Đảng cộng sản không nên coi các đảng chính trị khác là thế lực thù địch, là phản động mà phải coi họ là đối tác để vừa hợp tác vừa đấu tranh với nhau vì lợi cao nhất của quốc gia và dân tộc. Nhân dân là trọng tài khách quan và công bằng nhất sẽ chấm điểm cho họ trong các cuộc bầu cử tự do và công bằng.

Công khai hóa và dân chủ hóa” vừa là phương thuốc hữu hiệu vừa là động lực để đảng cộng sản tự đổi mới mình và sửa chữa chính mình để lấy lại niềm tin của nhân dân với họ. Trước xu thế dân chủ hóa toàn cầu, áp lực đòi hỏi tự do dân chủ từ nhân dân, đảng cộng sản muốn duy trì quyền lãnh đạo của mình thì nên sử dụng đơn thuốc “Công khai hóa và dân chủ hóa”.

Trần Quang Thành 


Tác giả gửi danlambao

Việt Nam Tuần Qua 06.01.2012





Chương Trình Phát Thanh Tối Thứ Bảy 01-07-2012

Huynh Đệ Chí Binh: Ngày Hoàng Sa 19 ,20 Tháng Giêng với Nhân Chứng Sống!

Posted on by HNSG

 

 

Tây Phương Lầm Cộng Sản! - Tác giả : Vi Anh

Posted on by HNSG


Đông vẫn là Đông, Tây vẫn là Tây dù Nhân Loại đang ở đầu thế kỷ 21, đầu thiên niên kỷ 3. Bây giờ sau ba thập niên, người ta  bắt đầu thấy rõ những chánh trị gia, những nhà làm chánh sách của Tây Phương đã lầm khi tin rằng giúp cho Trung Cộng phát triển kinh tế, điều đó sẽ đưa TC phát triễn dân chủ theo kiểu Tây Phương. Hy vọng  đã  thành thất vọng  đó có thể thấy qua một số thời sự chánh trị tiêu biểu rằng TC trước sau như một mở rộng kinh tế nhưng quyết khoá chặt chánh trị sau ba thập thập niên “làm kinh tế” với Tây Phuơng.
Một, TC  hung hăng đóng cửa một cái rầm, xí xô xí xào chửi  khi Ủy Ban Nobel gõ cửa trao giải Hoà Bình cho Ô Lưu hiểu Ba, một nhà dân chủ bị TC đang bỏ tù. Nobel là một tổ chức cả thế giới trọng vọng. Những nhân vật được phần thưởng Nobel là những thành phần ưu tú trên nhiều lãnh vực kinh tế, chánh trị, khoa học, văn học, v.v… của thế giời. Ô. Lưu hiểu Ba là một giáo sư đại học từng được thỉnh giảng ở Mỹ, bị 11 năm tù chỉ vì cùng ký kiến nghị yêu cầu Đảng Nhà Nước CS Bắc Kinh dân chủ hoá.
Thái độ và hành động tức giận của TC chống lại việc làm này của Ủy Ban Nobel đã rõ ràng cho thấy hy vọng TC dân chủ hoá của Tây Phương đã thành thất vọng và viễn vong, không một chút thực tế nào.
TC trước sau như một chỉ mở cửa kinh tế mà khoá chặt chánh trị. Họ không giấu giếm, họ nói ra và nói rõ. Nếu có sai lầm là do Tây Phương ảo tưởng, chớ không phải TC lập lờ hay ngụy trang. Sai lầm vì  Tây Phương vốn theo chánh trị thực dụng coi quyền lợi kinh tế cao hơn những giá trị tinh thần và chánh trị.
Năm 1978, CS Bắc Kinh công bố “cải cách và mở cửa” kinh tế theo định hướng xã hội chủ nghĩa. Họ nói rõ ràng họ cải cách kinh tế, mở cửa cho đầu tư ngoại quốc vào,và xuất cảng hàng hoá của TC ra các nước. Họ nói họ làm thế là  thêm vào nền kinh tế  xã hội chủ nghĩa của họ một số đặc tính Trung Quốc để làm nhẹ đi một số hạn chế trên bình diện kinh tế trong nỗ lực chuyển hoá nền kinh tế kế hoạch nghèo nàn và ngưng đọng của nước họ, để kinh tế của họ tăng trưởng mạnh hơn.
Thế giới Tự do, chánh yếu là Tây Phương, nhứt là Mỹ mừng rỡ mở cửa và viện trợ hào phóng và yểm trợ tích cực cho TC trở thành siêu cường kinh tế. Và tự nhiên TC mạnh vì gạo, bạo vì tiền, dựa vào kinh tế, dùng kinh tế tài chánh để áp lực hay chiêu dụ các nước, phát triển uy lực chánh trị. Dựa vào nền kỹ thuật, vốn, và ý niệm kinh tế thị trường cuả Tây Phương, TC vươn lên như một siêu cường kinh tế mới.
Nhưng TC thực chất và thực tế không cải tiến một bước  chánh trị nào. TC, Việt Cộng, CS Bắc Hàn, Cu ba CS trước sau như một vẫn độc tài đảng trị toàn diện, kiểm soát nhân dân một cách triệt để và nghiệt ngã. Lãnh đạo Đảng Nhà Nước TC đưa quân vào càn quét phong trào dân chủ vừa chớm nở ở Thiên an môn năm 1989.
TC đàn anh và VC đàn em lợi chủ nghĩa dân tộc, tạo nội lực dân tộc, chống lại ý niệm Nhân quyền cho rằng nhân quyền phải tùy theo lịch sử, văn hoá của mỗi quốc gia. Họ nhứt định không cải thiện dân chủ.
Việc quản thúc tại gia một lãnh tụ CS có đầu óc cải cách là Thủ Tướng Zhao Ziyang và việc cầm tù Ông Lưu hiểu Ba và những nhà ly khai đấu tranh cho dân chủ là một sự đánh thức những người  Tây Phương xa rời thực tế, đang mơ màng hy vọng TC dân chủ hoá sau khi kinh tế tăng trưởng.
Hai, TC đang củng cố nền tảng độc tài đảng trị toàn diện đời  thứ năm khi trước đại hội đảng thứ 18. TC cử các «hoàng tử đỏ», tức là con cháu những lãnh đạo cốt cán, để chuẩn bị thay thế cho thế hệ thứ tư để cầm cán đảng quyền, quân quyền và quyền hành chánh – tức tòan quyền thống trị đất nước và nhân dân – của Đảng CS ở TQ, Thế hệ thứ nhất khai nguyên với Mao Trạch Đông, thế hệ thứ hai là Đặng Tiểu Bình, thứ ba là Giang Trạch Dân và thứ tư là bộ đôi Hồ Cẩm Đào – Ôn Gia Bảo hiện nay.
Thế hệ thứ năm coi như chắc là ông Tập Cận Bình, hiện là Phó chủ tịch nước lên thay Ô Hồ cẩm Đào, và ông Lý Khắc Cường, Phó Thủ Tướng sẽ lên thay ông Thủ Tương Ôn Gia Bảo.  Cả hai già về hưu để an dưỡng.
Trong hội nghị Ban chấp hành, Hồ cẩm Đào, Chủ Tịch Đảng, kiêm Chủ Tịch Nước, kiêm Chủ Tịch Quân Ủy Trung Ương, là một chức vụ tối quan trọng của Đảng CS “nắm” quân quyền. Ông Đào đã thành công đưa Ô Tập cận Bình vào làm Phó Chủ Tịch Quân Ủy trung ương, mở đường cho lên lãnh đạo Đảng Nhà Nước trong kỳ đại hội Đảng.
Ô Tập cận Bình chưa lên ngôi mà các chánh trị gia Tây Phương theo thói quen chẻ sợi tóc ra làm đôi làm ba, đón gió, bình luận loạn lên. Nào Ô Tập cận Bình là một ẩn số, không biết dân chủ hoá chế độ TC hay không. Có một số tiên đoán Ô Tập cận Bình ăn học, công tác sau thời Mao, hy vọng sẽ cởi mở tự do, dân chủ.
Cũng như trường hợp Kim Jong-Un ở Bắc Hàn CS nối ngôi Kim Jong-Il chết, các siêu cường Tây Phương nhứt là Mỹ kêu gọi ổn định ở Bắc Hàn và các nhà bình luận bình lọan lên nào ông vua con CS đời thứ ba nhà họ Kim ăn học ở Thụy sĩ có thể cải thiện dân chủ, v.v…
Thế nhưng người trong cuộc, ở trong chăn mới biết chăn có rận, có cái nhìn thực tiễn hơn. Như ở TC, một  giáo sư  đang giảng dạy ở Trường Đảng trung ương nói vớùi tư cách giấu tên – chớ nếu nói rõ rệt tên tuổi coi như tiêu điều sinh mạng chánh trị là cái chắc – vì bị CS thanh trừng. Vị giáo sư này nói với một tờ báo lớn của Pháp, tờ Le Monde: «Vấn đề của đất nước này là không được điều hành bằng luật pháp mà bởi con người, và thế hệ lãnh đạo sắp tới sẽ không khác hiện nay bao nhiêu. Tôi không hy vọng sẽ có nhiều thay đổi».
Người Việt, người Hoa, người Hàn, người Cuba sống trong chế độ CS, không bị CS  bắt  nhốt  trong nhà tù nhỏ là hàng ngàn trại giam, thì cũng bỏ trong trại tù lớn là xã hội nằm trong gọng kềm CS mấy chục năm. Nên người dân trong các chế độ CS rất thực tế biết rằng CS vẫn là CS,”thằng” nào lên cũng làm “cha” dân. Thói quen độc tài đảng trị toàn diện của người CS đã trở thành bản chất thứ hai rồi. CS còn là còn độc tài. Chỉ có vứt bỏ CS đi thì mới có thay đổi, có tự do, dân chủ, nhân quyền./.

Vi Anh

NHỮNG VÌ SAO LÀ LẠ NƠI CUNG THÁNH

 
Gần đây, ngày 21 tháng 12 năm 2011, dân Việt chưa hết bàng hoàng khi thấy ngôi sao vàng thứ 6 xuất hiện trên lá cờ Trung Quốc trong dịp ông Tập Cận Bình sang thăm Việt Nam.  Hình ảnh do hai hãng thông tấn quốc tế AP và AFP phổ biến cho thấy những em nhỏ Việt Nam được cho ăn mặc rất đẹp, với váy đầm trắng và đỏ, khăn quàng đỏ, trên tay mỗi em cầm một lá cờ Trung Quốc.  Ðiểm đặc biệt là lá cờ này có tới 6 ngôi sao, gồm một ngôi sao lớn và 5 ngôi sao nhỏ. Trong lúc đó cờ chính thức của Trung Quốc chỉ có 5 ngôi sao, gồm một ngôi sao lớn và 4 ngôi sao nhỏ ở bên phải, tượng trưng cho các sắc tộc chính.
Câu hỏi được đặt ra là chẳng lẽ chế độ Hà Nội lại không biết rõ điều này hơn ai hết?  Hay muốn đưa Việt Nam trở thành ngôi sao thứ 6 ?
Nói cách khác, câu hỏi đặt ra là cờ Trung Quốc nay “RĂNG LẠI CÓ THÊM SAO?”, nói theo giọng Huế, còn nếu nói bình thường thì cờ Trung Quốc “SAO LẠI CÓ THÊM SAO?”.
Lại nữa, chỉ cách sự kiện trên ba ngày, một sự kiện chưa từng có bao giờ trong các giáo đường tại Việt Nam: Tối 24 tháng 12 năm 2011, trong lễ Vọng Giáng Sinh (Christmas Eve Mass), tại cung thánh nhà thờ chính tòa Phủ Cam của Tổng Giáo Phận Huế, được chủ trì bởi Đức Tổng Giám Mục Nguyễn Như Thể, Đức Giám Mục Phụ Tá Lê Văn Hồng, Linh Mục Dương Quỳnh, Chính Xứ Chính Tòa, cùng hàng chục Linh Mục khác, đã có tiết mục “diễn nguyện” của các em thiếu nhi.  Trong tiết mục nầy các em cũng mặc áo quần trắng đỏ, tay cầm những ngôi sao vàng, múa trên nền thảm màu đỏ, mà ai nhìn vào cũng thấy rất rõ như những lá cờ đỏ sao vàng (xin xem hình trích từ website của Tổng Giáo Phận Huế*).  Trong lúc đó hai giám mục và hàng chục linh mục cùng giáo dân đã ngồi thưởng lãm một cách say mê và không ai có một phản ứng nào.
NHỮNG CÂU HỎI ĐẶT RA
Răng lại có sao?  Răng sao lại là sao VÀNG, mà không phải là sao trắng, xanh, hay một màu nào khác?  Răng lại là sao vàng trên nền thảm đỏ?  Răng các em thiếu nhi cũng mặc hai màu trắng đỏ như các em đi tiếp đón ông Tập Cận Bình?
CỜ ĐỎ SAO VÀNG NƠI THÁNH THIÊNG?
Chưa thấy một nhà thờ công giáo nào ở Việt Nam treo cờ đỏ sao vàng, thì nay thấy như cờ đỏ sao vàng xuất hiện trong cung thánh nhà thờ chính tòa Phủ Cam.  Đó là điều đáng nói. Nhà thờ chính tòa là thánh đường tiêu biểu cho một giáo phận và cũng là thánh đường của vị giám mục đương nhiệm.
Tưởng cũng nhắc lại rằng, bên trong nhà thờ chính tòa Phủ Cam cũng đang là nơi yên nghỉ cuối cùng của Đức Cố Tổng Giám Mục Nguyễn Kim Điền, một vị Tổng Giám Mục kiên cường đấu tranh với bạo quyền cộng sản để bảo toàn đàn chiên, và chính ngài đã bị cộng sản sát hại.
Nhà thờ chính tòa nầy cũng là nơi trú ẩn an toàn nhất của người dân xứ Huế trong cuộc tàn sát Tết Mậu Thân.  Cũng tại nơi đây, vào Tết Mậu Thân cách nay gần 44 năm, hơn 300 người vô tội ẩn trú tại nhà thờ nầy và đã bị Việt Cộng bắt đi chôn sống.
Vậy, cờ đỏ sao vàng, biểu tượng của sự quái ác đã thật sự hiện diện trong nhà thờ chính tòa Phủ Cam rồi chăng?
VÔ TÌNH?
Nếu sự kiện trên đây không nằm trong một chủ ý nào.  Thiết nghĩ Linh Mục Chính Xứ Phủ Cam và Tòa Tổng Giám Mục Huế nên có những lời giải thích cho dư luận được rõ và để bảo toàn danh dự cho những cá nhân có trách nhiệm và toàn Tổng Giáo Phận Huế, vốn từ lâu đã có những sự đồn đãi không mấy tốt đẹp.
CHỦ Ý?
Nếu đây là sự kiện có chủ ý thì xin dành mọi phê phán cho công luận.  Tất nhiên, Linh Mục Chính Xứ Phủ Cam và các vị có trách nhiệm của Tòa Tổng Giám Mục Huế sẽ là những người gánh chịu búa rìu của dư luận và trách nhiệm đối với lương tâm của chính mình.
BÀI CA DÂNG ĐẢNG?
Dư luận đang còn xôn xao về sự kiện giám mục Nguyễn Văn Khảm giảng bài “Cánh Chung Luận” để ca ngợi Marxism, như một “thành tích” để leo lên ngai Tổng Giám Mục Sài Gòn, thì sự kiện hình bóng cờ đỏ sao vàng xuất hiện ngay nơi cung thánh nhà thờ chính tòa Phủ Cam vào Đại Lễ long trong nhất của người công giáo, không khỏi làm người ta suy tưởng đây là một “thành tích” khác được dàn dựng để cả Giám Mục Phụ Tá được lên làm Tổng Giám Mục Huế và Linh Mục đương nhiệm Chính Xứ Chính Tòa sẽ được lên làm Giám Mục Phụ Tá.
Vì lòng kính trọng các đấng bậc, chúng tôi chờ đợi sự lên tiếng của của những vị có trách nhiệm, trước khi chúng tôi có những bài viết phân tích chi tiết hơn, sâu xa hơn về từng cá nhân từ Linh Mục Chính Xứ Phủ Cam, đến các Giám Mục của Tổng Giáo Phận Huế, và những cá nhân liên quan.
Hoàng Sa
Một giáo dân Miền Đông Nam Hoa Kỳ
*Bằng chứng:

5 Responses to NHỮNG VÌ SAO LÀ LẠ NƠI CUNG THÁNH

  1. Dòng Tên – Thánh Phanxico Xavie,
    Cố Đạo Đắc Lộ và chữ Quốc ngữ
    http://giaodiemonline.com/2012/01/dongten.htm

    Charlie Nguyễn
    “Ai chơi dao sẽ chết vì dao” (Lời thật của Jesus).
    Dòng Tên là một dòng tu đặc biệt của Công Giáo La Mã (CGLM) mang tên Chúa Jesus. Từ căn ngữ tên của Chúa, các tu sĩ dòng Tên được gọi là Jesuits. Đặc tính của các tu sĩ dòng Tên là cực kỳ hung hăng hiếu chiến như những tên lính xung kích trong công tác phá hoại các tôn giáo khác và chống các chính quyền không tuân phục La Mã. Do đó, dòng Tên được La Mã đặt tên là Đạo Binh Của Giáo Hội (The Church Militant), Đoàn Quân của Chúa Jesus (The Company of Jesus). Kẻ lập ra dòng Tên là Ignatius de Loyola, được mệnh danh là “thiên tài của quỉ Satan” (a Satamic genius). Y đã lập ra một đạo quân tu sĩ (an army of priests) tuyệt đối trung thành với Giáo Hoàng La Mã dưới những kỹ luật đặc biệt được cam kết bằng máu. Chẳng bao lâu, dòng Tên đã trở thành một lực lượng tôn giáo có sức công phá khủng khiếp nhất trong lịch sử nhân lọai. Đến nổi Tổng Thống Abraham Lincoln (Hoa Kỳ) cũng phải khiếp sợ và gọi nó là “đám mây đen”.
    Ignatius de Loyola
    Link: http://en.wikipedia.org/wiki/Ignatius_of_Loyola
    Dòng Tên là một thành trì vững chắc của Giáo hội Công giáo gồm toàn các thành viên từ trình độ trí thức thông thường đến trình độ đại trí thức, bao gồm nhiều nhà bác học phát minh về nhiều lãnh vực khoa học. Vì vậy, văn hào Pháp Voltaire vào năm 1761 đã tuyên bố: “Chỉ khi nào phá được dòng Tên thì mới phá được cái đạo ác ôn (Công Giáo)”. Những tu sĩ trí thức Công Giáo cuồng tín này có cùng một tác phong với những trí thức Tin Lành cuồng tín là Khu-Klux-Klan. Chẳng khác nào “Đạo quân hàng đầu của tử thần” (Death’s Head Legions) của SS Đức Quốc Xã, rất hợp khẩu vị của tên trùm sát nhân Himmler, đến nỗi Himmler đã gọi những thủ hạ của y là “những Ignatius Loyola của chúng tôi”.Mọi tự điển trên thế giới đều có chung một định nghĩa về danh từ Jesuit (tu sĩ dòng Tên) là: người ngụy biện, giả nhân giả nghĩa, kẻ xảo trá phản phúc. Ngoài ra, trong tác phẩm “German Thesaurus” xuất bản năm 1954, tác giả Đức Dornseif đã viết: “Jesuit contains a long list of synonyms, including: two faced, false, insidious, dissembling perfidious, mendacious, sanctimonious, dishonarable, incincere, dishonest, untruthful…” (Danh từ Jesuit – tu sĩ dòng Tên – bao gồm một danh sách dài của những tiếng đồng nghĩa: hai mặt phản trắc, gian trá, gieo rắc độc hại, gây chia rẽ, lừa lọc, nói dối, thương xót giả tạo, không biết trọng danh dự, thiếu thành thật, bất lương, chẳng bao giờ nói thật… . . .) Người Pháp có câu cách ngôn rất hay: “Khi nào có hai tu sĩ dòng Tên đi với nhau, luôn luôn tạo thành ba thằng quỉ sứ” (Where two Jesuits come together, the devil always makes three). Người dân Tây Ban Nha, nghèo hơn các dân Âu Châu khác, rất đau xót vì thường bị những tu sĩ dòng Tên lừa đảo để bòn rút tiền bạc của họ. Vì vậy, người Tây Ban Nha có câu tục ngữ còn “độc” hơn câu tục ngữ của Pháp nói trên : “Đừng trao vợ cho thầy dòng, cũng đừng trao tiền cho những Jesuits” (Don’t trust a monk with your wife, or a Jesuit with your money).
    Loyola đã ra lệnh cho dòng tu của y một huấn lệnh nghiêm ngặt: “Dòng tu của chúng ta không bao giờ để mình không bị quấy rối trong thời gian lâu dài bởi sự thù nghịch của thế giới” (Our order may never be left untroubled by the hostility of the world for very long).Người sáng lập dòng Jesuit là Ignatius de Loyola Recaldo sinh năm 1491 tại tỉnh Guipuzcoz, Tây Ban Nha, phục vụ nhiều năm trong quân đội Tây Ban Nha với cấp bậc đại úy nhưng có tham vọng lên tướng. Cuộc đời trận mạc đã biến y thành một thương phế binh bất mãn. Y có vợ con nhưng nghèo khổ nên càng thêm bất mãn hơn nữa. Tuy vậy, với bản chất cực kỳ hung bạo, say mê mạo hiểm thích lao đầu vào các cuộc chinh phục với những ước vọng quá lớn. Y quyết tâm gồng mình vươn lên thành ngọn tháp của lòng kiêu ngạo.
    Quyết tâm của y xảy ra đúng vào thời kỳ giáo hội Công Giáo La Mã đang lâm vào tình trạng tan rã do nạn ly-giáo (bỏ Giáo hội) của nhiều giáo phái Tin Lành, dưới triều đại Paul III (1534-1549). Đang lúc giáo hoàng lâm vào tình trạng vô cùng bối rối thì Loyola xuất hiện như một vị cứu tinh của giáo hội. Loyola trình lên giáo hoàng Paul III một kế hoạch chống nạn ly giáo bằng cách “lập đoàn quân gián điệp gồm toàn các tu sĩ trí thức cuồng nhiệt cài vào tận trái tim cuả các giáo hội ly khai. Từ nay trong nội bộ các giáo hội ly khai đó, các tu sĩ gián điệp sẽ tìm đủ mọi cách, dùng đủ mọi thủ đoạn, kể các việc ám sát các thủ lãnh ly giáo để làm tê liệt và cuối cùng sẽ tiêu diệt hoàn toàn các giáo hội ly khai này”. Loyola đưa ra đề nghị phải huấn luyện các tu sĩ của y thành những nhà trí thức thật giỏi về đủ ngành, từ triết học, luận lý, siêu hình học, tâm lý học, thôi miên, thần giao cách cảm (telepathy), ảo thuật, kỹ thuật gián điệp v.. . v. . Ngoài ra, các tu sĩ dòng Tên phải am tường Kinh Thánh, phải luyện tài hùng biện, có khả năng lươn lẹo thật tài tình để giải thích Kinh Thánh sao cho có lợi về phía Tòa Thánh để chống lại mọi sự khích bác của những kẻ thù của Giáo hội.
    Link: http://vi.wikipedia.org/wiki/Gi%C3%A1o_ho%C3%A0ng_Phaol%C3%B4_III
    Kế sách của Loyola được GH Paul III nhiệt liệt tán thưởng. Từ một đại úy thương binh, y được giáo hoàng phong lên cấp Đại tướng Tổng Chỉ Huy đoàn quân gián điệp của tòa Thánh vào năm 1541.Theo tác phẩm The Jesuits – History and Legend of The Society of Jesus” (Quil Willians Morros. NY. 1984) tác giả Manfred Barthel cho biết thêm: Cái nguyên nhân trực tiếp đã khiến cho Ignatius Loyola phải đưa ra kế hoạch lập Dòng Tên ghê gớm đó cho GH Paul III là vì chính lúc đó y đang bị tòa Hình Án Tây Ban Nha (Spanish Inquisition) ra lệnh truy nã. Y quá sợ sẽ bị đưa lên giàn hỏa như con chó thui nên vội vàng tìm cách chạy trốn qua Rome dâng lên giáo hoàng kế sách cực độc để mong giáo hoàng đặc biệt lưu tâm ngõ hầu y có thể được Tòa Hình Án Tây Ban Nha tha mạng. Sau khi kế sách của y được giáo hoàng chấp thuận và phê chuẩn dự án thành lập dòng Tên, y vội vàng về trình lại sự việc cho tòa Hình Án Tây Ban Nha. Tòa án tôn giáo nổi tiếng sát nhân kinh khiếp này vẫn không chịu tha Ignatius Loyola một cách dễ dàng. Tòa này buộc y phải cam kết thi hành mọi giao ước với Tòa thánh và y chỉ được tha mạng khi các nhiệm vụ tôn giáo của y được thực hiện hoàn toàn. Y không thể làm điều gì khác hơn là ký giấy cam kết với tòa Hình Án. Sau đó, Loyola được cấp tiền theo học 7 năm tại đại học Sorbonne – Paris, Pháp quốc – để có đủ tư cách là một chiến sĩ trí thức chỉ huy đoàn quân trí thức hung bạo hiểm độc của Giáo Hội Công Giáo.Dòng Tên của gã đại gian manh Loyola được thành lập ngày 15.8.1534, dưới danh hiệu là “Hiệp Hội Jesus” (The Society of Jesus), được long trọng làm lễ ra mắt tại nhà thờ trên đồi Montmartre (Pháp).
    Từ đó, dòng Tên trở thành xương sống của Giáo Hội CGLM. Đường lối của dòng Tên được xây dựng trên nguyên tắc Trầm Tư Siêu Việt (Transcendental meditation) phối hợp với đủ thứ môn học cao cấp nhất của Âu Châu lúc đương thời. Năm 1949, GH Pius XII ra lệnh cho dòng Tên phải chú ý nghiên cứu về các môn học mới như Cổ sinh vật học (Paleontology) môn khảo cổ học (Archeology) Văn minh học v.v.. Nói tóm lại là phải trang bị cho các tu sĩ dòng Tên cái vốn trí thức uyên bác để sẵn sàng bảo vệ giáo hội trong thời đại mới.Tòa Thánh La Mã còn ra lệnh cho các nhà hóa học của giáo hội cải tiến chất bột trắng giết người (the lethal white powder) thành một chất độc giết người có điều kiện. Đó là chất độc được đặc chế để nhét vào chân răng của các tu sĩ dòng Tên. Chất độc mang tên “Lentulo” được các nha sĩ Mafia của Tòa Thánh bí mật khoan răng, nhét chất độc vào rồi dùng men sứ trám lại. Chất “lentulo” biến các tu sĩ dòng Tên thành các chiến sĩ cảm tử theo kiểu “Suicide-bombs” của các giáo phái Hồi Giáo cực đoan.
    Các tu sĩ dòng Tên chỉ có một con đường trước mắt là phải tiếp tục chiến đấu hoặc phải chết. Mọi tu sĩ phản bội đều bị các nha sĩ Mafia của Vatican bí mật bơm một chất kích động có tác dụng làm cho độc chất lentulo tan dần vào máu, toàn bộ óc bị tê liệt, nạn nhân chết dần chết mòn trong âm thầm lặng lẽ mà không để lại một dấu vết nào. Không một bác sĩ khám nghiệm nào có thể tìm ra nguyên do cái chết của nạn nhân ngoài các bác sĩ Mafia của Tòa Thánh. Các điều bí mật trên đã được tiết lộ bởi nạn nhân (chết hụt) là linh mục tiến sĩ Alberto Rivera với các tác phẩm của ông như The Godfathers, Duble Cross, The Force, Exorcists và The Crusaders. Link: http://en.wikipedia.org/wiki/Alberto_Rivera
    Năm 1537, dòng Tên được Vatican giao trọng trách đánh phá các giáo phái Tin Lành.Năm 1541, chức vụ bề trên cao nhất của dòng được đổi thành “Bề Trên Cả” thay vì chức “thống tướng.”Năm 1550, bản Hiến Chương của dòng Tên được ban hành xác nhận nhiệm vụ “đi khắp thế gian rao tin mừng của Chúa và dùng mọi phương tiện có thể đạt mục tiêu dưới sự phù hộ của Thiên Chúa nhằm cứu rỗi các linh hồn (phải lìa khỏi xác)”.Kết quả là “các tu sĩ dòng Tên đã bắt cóc và làm đổ vở nhiều quốc gia. Họ đã gây chiến và mưu sát nhiều vua chúa và tổng thống, trong đó có Abraham Lincoln (The Jesuits have captured and broken nations. They have started wars and murdered kings and presidents, including Abraham Lincoln – Theo cuốn Fifty Years in Church of Rome, Chick publications).
    Dòng Tên là một công cụ tinh vi nhất của Vatican để thực hiện chủ nghĩa đế quốc tinh thần (Spiritual Imperialism). Trung Nam Mỹ Châu là sân khấu lịch sử thể hiện rõ nét nhất cái gọi là “Sự kinh hoàng thánh thiện” (Holy Terror) của dòng Tên. Nhất là dòng Tên của Tây Ban Nha, một dân tộc ham mê môn đấu bò không phải vì ham mê thể thao mà chỉ vì màu đỏ huyết dụ của máu mới đủ sức gây khoái cảm cho bản chất bạo dâm tinh thần của họ. Sự xuất hiện của dòng Tên, nói chung, là một nghịch lý lớn của lịch sử giáo hội Công Giáo La Mã. Nói là mang “Phúc âm” đến những nơi dã man mọi rợ, thực tế cho thấy họ chỉ mang tai họa của âm ti đến mọi quốc gia ngoại đạo bằng những phương cách dã man mọi rợ hơn ai hết. Nghịch lý thứ hai là dòng Tên hội tụ đông đảo số trí thức cao cấp của Gíao Hội Công Giáo La Mã tại Âu Châu. Chúng ta thật không hiểu nỗi tại sao họ lại có thể mù quáng tự trói buộc mình vào những lời thề độc địa như “Nếu giáo hội bảo tôi màu trắng là đen thì tôi sẽ trả lời vâng, đó là màu đen” (If the church tells me that white is black. Yes, that is black). Họ hy sinh mạng sống để tự đặt mình dưới sự xử dụng của giáo hoàng. Họ hãnh diện được thiên hạ nghĩ về họ như những chiến sĩ tiền phong của giáo hoàng (the pope’s vanguards) hoặc như đoàn quân lê dương số một (the first legions). Họ tôn xưng giáo hoàng không phải là vị lãnh đạo anh minh của một giáo hội lành mạnh mà là một vị tướng quân tối cao (a superior general) của một đế quốc xâm lược ngụy trang là tôn giáo. Không có một tổ chức nào có thể đưa ra những khẩu hiệu quái gở như dòng Tên, chẳng hạn như “PERINDE AC CADAVER” nghĩa là Tôi không muốn gì hơn là chính cái xác chết của tôi. (I have no more will of my own than a corpse)..
    Vào thời đại của Sự Soi Sáng (The age of Enlightement) thế kỷ 18-19, các tu sĩ dòng Tên bị hầu hết các nước Âu Châu lên án và tẩy chay. Otto von Bismarck (1815-1898) vị “thủ tướng thép” (the Iron Chancellor) của nước Đức đã trục xuất toàn bộ các tu sĩ dòng Tên ra khỏi nước Đức. Chính quyền Thụy Điển ra lệnh cấm chỉ mọi hoạt động của dòng Tên, đóng cửa tất cả các trường học do dòng này điều khiển trên đất nước họ. Tuy vậy, tại các quốc gia không có chính quyền vững mạnh, dòng Tên vẫn tiếp tục tác oai tác quái lũng đoạn chính quyền không từ một thủ đoạn tàn ác nào như bắt cóc, khủng bố, gây chiến và ám sát các vị nguyên thủ quốc gia nào không chịu hợp tác với họ. Trải qua trên 400 năm lịch sử của dòng Tên, hầu hết các quốc gia Tây phương đều bị dòng này khuynh đảo lật đổ chính quyền, chỉ ngoại trừ nước Mỹ mà thôi. Họ chủ trương cả thế giới phải trở thành “Công Giáo” theo đúng nghĩa của danh từ La Tinh “Catolica” (universal church) có nghĩa là Giáo Hội Toàn Cầu thống thuộc đế quốc La Mã cả phần hồn lẫn phần xác.Chủ thuyết xây dựng một siêu cường tôn giáo đã được xác định trong lời thề của các tu sĩ dòng Tên: “Đức giáo hoàng là đại diện của Chúa Jesus. Chúa ban cho Ngài quyền năng truất phế các vua chúa của mọi quốc gia. Dù có được bầu chọn, các nguyên thủ quốc gia đều là những kẻ cai trị bất hợp pháp. Mọi lãnh đạo quốc gia không chịu các phép bí tích của Chúa sẽ đều bị tiêu diệt. Trong mọi trường hợp, con (tu sĩ khấn vào dòng) sẽ tạo ra chiến tranh nếu có cơ hội và sẽ tham chiến chống lại mọi kẻ dị giáo (heretic : a person who holds unorthodox opinion). Khi được lệnh, con sẽ tàn sát và triệt hạ tận gốc những tên này trên khắp mặt địa cầu…”Ngay từ năm 1556 là năm Ignatius chết, các đứa con của y (tức các tu sĩ dòng Tên) đã lập nhiều thành tích chống các dân ngoại ở Ấn Độ, Trung Hoa, Nhật Bản, Tân Thế Giới, đặc biệt là ở miền Nam nước Pháp và miền Tây nước Đức (When Ignatius died in 1556, his sons fought against the heretics in India, China, Japan, the New World, specially in Southern France and Western Germany). (The Secret of the Jesuits – Edmond Paris 1975, p. 24).Các tu sĩ dòng Tên là những kẻ trí thức kiêu căng hợm hĩnh (intellectual arrogants) chủ trương “Cứu cánh biện minh cho mọi phương tiện” (The End justifies all the means) cực kỳ nguy hiểm vì vin vào nguyên tắc này, họ bất chấp mọi thủ đoạn lừa dối tàn ác, chỉ cốt sao thực hiện được những lợi ích của riêng Giáo Hoàng La Mã là đủ (We know best what benefits the Pontiff).
    Trong thập niên 1960, linh mục dòng Tên Hoa Kỳ Rogert Drinan đắc cử dân biểu quốc hội đã nhận lệnh của GH Paul VI chống chiến tranh VN và vận động buộc Nixon từ chức sau vụ tai tiếng Watergate.Trong quá khứ 4 thế kỷ, đại học Gregorian University tại Rome, do chính Loyola đứng ra thành lập năm 1551, đã đào tạo 8 hiển thánh khét tiếng, 16 giáo hoàng và hàng ngàn hồng y, tổng gám mục, giám mục. (GH Jean Paul II, không xuất thân từ đại học nầy mà được đào tạo tại một tu viện bí mật của tổng giáo phận Krakow Ba lan trong thời Đệ Nhị Thế Chiến. Sau khi chịu chức linh mục, Wojtyla được gửi theo học tại đại học St. Thomas Aquinas của dòng tu Đa Minh). Hiện nay, 3 phần 4 các giáo sư dạy các phân khoa của trường Gregorian đều là tu sĩ dòng Tên. Trong tổng số 2000 sinh viên theo học, chỉ có non một nửa là tu sĩ của dòng mà thôi, các nữ sinh viên đều là nữ tu. Sinh viên Ý đông nhất, kế đến là các sinh viên Mỹ (họ gọi trường là The GREG). Trường rất nổi tiếng về các khoa tâm lý, xã hội học, Viện Nghiên Cứu Đông Phương và nhất là Viện Nghiên Cứu Chủ Nghĩa Mác xít. Trụ sở lớn nhất của dòng Tên hiện nay ở Brazil, kế đến là các dòng tu tại Châu Mỹ La Tinh, Đức, Hung, Balan và Ý. Hiện nay tại Hoa Kỳ, rất nhiều tu sĩ dòng Tên là các nhà thiên văn, các khoa học gia đang làm việc tại các trung tâm khoa học. Trong thời chiến tranh lạnh, họ là các chuyên gia trao đổi các dữ kiện khoa học với các chuyên gia khoa học của Liên Xô. Đài phát thanh Vatican (Vatican Radio) hoàn toàn do các tu sĩ dòng Tên thiết kế và điều khiển từ năm 1931 dưới triều GH Pius XI, phát thanh liên tục 24/24 bằng 34 thứ tiếng. Từ đầu thập niên 1990, các tu sĩ dòng Tên đã bị nhóm đối lập đẩy ra khỏi đài. Nhóm này thuộc phe quá khích, được mệnh danh là “Pháo đài của Chúa” (Opus Dei) Dòng Tên chiếm ưu thế tuyệt đối tại Vatican dưới thời Pius XII: Toàn bộ các giáo sĩ từ các thư ký, hầu cận, cho đến tu sĩ cao cấp thân cận với Pius đều là các tu sĩ dòng Tên người Đức! Các giới chức lập hồ sơ phong thánh cho Pius XII cũng đều là Jesuits Đức cả. Hiện nay việc phong thánh cho Pius XII gặp phải nhiều trở ngại. Trở ngại lớn nhất là có nhiều ý kiến cho rằng: “Nếu Pius XII là á thánh thì Hitler phải là hiển thánh!” .Năm 1959, dòng Tên có 36.000 tu sĩ, năm 1980, con số này giảm xuống còn 26.000. Từ năm 1980 đến nay, con số tu sĩ dòng Tên càng ngày càng giảm sút nhanh vì bị chống đối dữ dội tại các nước Trung Nam Mỹ, Hoa Kỳ và tại Philippines.
    CÁC TÁC PHẨM GIÁ TRỊ TỐ CÁO DÒNG TÊN
    Từ thập niên 1970 đến nay có nhiều kiệt tác phẩm của các tu sĩ dòng Tên bỏ đạo và tố cáo những tội ác tày trời của Giáo hội Công giáo La Mã. Trong số đó phải kể tới những tác giả rất nổi tiếng như cựu LM Tiến sĩ Peter de Rosa, tác giả Vicars of Christ, Cựu LM Tiến sĩ Alberto Rivera tác giả The Godfathers, Double Cross, The Forces of Devil, The Crusaders… Cựu LM Malaci Martin với tác phẩm The Jesuits . . . và nhiều vị tu sĩ dòng Tên khác. Nhưng có lẽ một người đặc biệt được thế giới Tây phương chú ý nhất là cựu linh mục dòng Tên người Pháp hiện vẫn ẩn thân nhưng đã viết nhiều tác phẩm rất giá trị. Đó là cựu LM Edmond Paris. Nói chung, tất cả các vị trí thức dòng Tên nói trên đều là những chiến sĩ lương tâm của nhân loại vì họ đã từng tuyên thệ trung thành với Vatican Khi không thực hiện lời tuyên thệ cũng đã đủ phải trả giá bằng máu rồi, huống hồ còn dám viết sách chống lại quỉ dữ thì họ đã tự biết số phận của họ sẽ phải như thế nào. Nhưng họ vẫn làm những việc mà lương tâm thúc đẩy.
    Cựu LM Edmond Paris đã viết:- Le Vatican contre La France (chưa dịch sang Anh ngữ)- Genocide in The Satelite Croatia.- The Vatican Against Europe- The Secret History of the Jesuits. (được dịch sang Anh ngữ năm 1975) Khi giới thiệu các sách của Edmond Paris, nhà xuất bản Chick (PO Box 662 CA 9171 ) đã viết : Những điều nói trong sách này đều là sự thật với đầy đủ tài liệu chứng minh và mọi người tin vào Thánh Kinh Ki Tô tại Mỹ và Canada cần phải đọc vì Thánh kinh có viết rằng : “Dân của ta sẽ bị hủy diệt vì thiếu hiểu biết” ( The information in this book is factual and fully documented, it should be read by every Bible-believing Christian in the US and Canada. The Bible says : “My people are destroyed for lack of Knowledge”) . Nguời viết bài giới thiệu sách của Edmond Paris không ai khác hơn là cựu LM Tiến sĩ Alberto Rivera đã nói trên.
    Thiết tưởng những lời ông viết cho các tín đồ Công giáo Âu Mỹ cũng là những điều đồng bào Công giáo Việt Nam chúng ta nên biết. Vậy tôi xin tóm lược như sau: “Những nguời nguy hiểm nhất là những người bề ngoài tỏ ra rất ngoan đạo, họ đặc biệt nguy hiểm khi họ được đoàn ngũ hóa và nắm giữ một chức vụ quyền lực. Họ được kính trọng sâu xa bởi đám quần chúng ngu dốt không biết gì về những động lực hoàn toàn vô thần vì họ chỉ nhắm chiếm đoạt quyền lực mà thôi” (The most dangerous of men are those who appear very religious, especially when they are organized and in a position of authority. They have the deep respect of the people who are ignorant of their ungodly push for power behind the scenes) Những vị lãnh đạo tôn giáo này bề ngòai làm ra vẻ yêu mến Thiên Chúa nhưng lại thường hay giết người nhất. Họ thường kích thích bạo loạn và gây chiến, miễn sao đạt mục tiêu của họ. Họ là những nhà chính trị khéo léo, thông minh, ngoan đạo, nhũn nhặn nhưng thực ra họ đang sống trong một thế giới bí mật đầy âm mưu và chỉ thánh thiện ở cửa miệng. (These religious men who pretend to love God will resort to murder, incite revolution and wars if necessary to help their cause. They are crafty, intelligent, smooth religious politicians who are living in a shadowy world of secrets, intrigue and phony holiness.)
    Những tổ phụ sáng lập đạo Công giáo đã bắt chước hầu như toàn bộ hệ thống tôn giáo cổ xưa của Babylon, pha trộn vào đó là thần học Do Thái và triết lý Hy Lạp. Tất cả những thứ đó đã dọn đường cho sự hình thành đạo Công giáo” (The Early Fathers observed most of the ancient Babylonian system plus Jewish theology and Greek Philosophy. They paved the way for the Roman Catholic machine that was to come into existence) .
    Ignatius Loyola lập ra dòng Tên để bí mật thực hiện hai mục tiêu của Công giáo La Mã:
    1-Thực hiện quyền lực chính trị toàn cầu.
    2-Thực hiện Giáo Hội hoàn vũ đúng theo Kinh Thánh Khải huyền Rev. 6, 13, 17 và 18.
    Quyền lực của Giáo hoàng và định chế Công giáo không chỉ hủy diệt sinh mạng con người như dòng Đa Minh đã thực hiện qua các tòa án dị giáo mà họ còn tìm cách xâm nhập vào mọi lãnh vực xã hội nữa. Họ quyết tâm chinh phục Tin Lành và bắt đạo này phải phục vụ cho quyền lợi của Giáo hoàng. Chính Loyola đã đề nghị với Giáo hoàng Paul III là phải cho người xâm nhập tất cả những bệnh viện, học đường và các trường đại học. (Ignatius Loyola created the Jesuits to secretly accomplish two major goals for the Roman Catholic Institution: 1) universal political power and 2) a universal church in fulfilment of the prophecies of Revelation 6, 13, 17 and 18. Power of the Pope and the Roman Catholic institution not by just destroying the life of the people alone as the Dominican priests were doing through the Inquisition, but by infiltration and penetration into every sector of life. Protestantism must be conquered and used for the benifit of the pope . . )
    Tác giả Edmond Paris đã tố cáo sự xâm nhập của dòng Tên vào mọi chính phủ và mọi quốc gia để lèo lái lịch sử nhân loại đến chỗ độc tài (độc tài tôn giáo) và làm suy yếu các nền dân chủ. Khi Edmond Paris dám tố cáo các âm mưu đó của Vatican là ông đã tự đem mạng sống của mình làm cái giá chứng minh sự thật. Edmond Paris sẽ không bao giờ biết tôi là ai và tôi cũng chỉ biết tên tác giả thôi chứ không bao giờ gặp mặt bởi vì chúng tôi đã tuyên thệ những lời thề độc địa nên chúng tôi đã bị lên danh sách là những kẻ nguy hiểm nhất cho những mục tiêu của định chế Công giáo La Mã. Nhưng tên của tác giả là để dành cho chúng ta. . . . Những tác phẩm của ông hiện đang bị mua chuộc và giả maọ, nhưng chúng ta hãy cầu xin Thượng Đế gìn giữ những cuốn sách đó vì chúng rất cần thiết cho sự giải cứu những người Công giáo La Mã. Hỡi những đồng đạo Công giáo, tôi viết những dòng này vì sự cứu rỗi của các người.
    Ký tên. Tiến sĩ Alberto Rivera (Cựu tu sĩ dòng Tên) (Edmond Paris . . .in exposing such a conspiracy, he puts his life at stake for truth . . . . His name is given to us. We are praying that God will continue to preserve them when they are most needed for the Salvation of Roman Catholic people. Yours for the Salvation of the Catholic People – Alberto Rivera , ex-Jesuit priest. The Secret History of The Jesuits, translated from French 1975, Publisher’ s Introduction)
    PHANXICÔ XAVIÊ
    Một đệ tử khét tiếng của Ignatius Loyola là Francis Xavier (Phanxicô Xaviê). Trên tháp chuông nhà thờ Cha Tam ở Chợ Lớn có tượng thánh Phanxico Xa-vie mặc áo giống linh mục lúc làm lễ. Ông ta là một nhân vật nổi tiếng tại Ấn Độ vào thế kỷ 16. Các vua quan Ấn Độ rất khâm phục ông. Phanxicô Xaviê cùng các đệ tử đã đạt thành tích truyền đạo cho 100.000 người Ấn Độ nên ông đã được Vatican phong cho là Thánh Tông Đồ của Ấn Độ (The Apostle of India). Ông thất bại trong việc truyền đạo tại Nhật Bản nên muốn bỏ Nhật sang truyền đạo tại Trung Quốc. Tuy chưa đặt chân lên Trung quốc nhưng vì rất am hiểu tâm lý của người Trung Hoa nên ông đã tích cực vận động Giáo Hoàng Clement IX bãi bỏ lệnh cấm người Công giáo Đông phương thờ cúng tổ tiên.
    Link: http://en.wikipedia.org/wiki/Francis_Xavier
    Năm 1704, Giáo Hoàng Clement IX đã không nghe lời ông can gián và ra đạo luật cấm thờ cúng tổ tiên. Các giáo dân Trung Hoa bỏ đạo gần hết vì bị Giáo Hoàng xúc phạm đến tín ngưỡng lâu đời của họ. Người Trung Hoa tức giận với lý do rất dễ hiểu: Nếu tổ tiên là quỉ thì chính mình sẽ là “con cái của ma quỉ” chứ còn là cái gì khác hơn được! Chỉ bằng một hành động dại dột của “Đấng không thể sai lầm”, Vatican đã xóa tan công trình truyền đạo trên 100 năm của các tu sĩ dòng Tên tại Trung Hoa. Các tu sĩ dòng Tên oán trách Giáo Hoàng Clement IX “đã đánh mất Trung Quốc” của họ! Do thất bại quá đau đớn này, đến thế kỷ 20, Vatican mới học được bài học kinh nghiệm nên đã cho phép mọi người Công giáo Á Đông được thờ cúng ông bà cha mẹ của mình tự do, không phải kiêng cử gì cả. Ông bà tổ tiên của chúng ta đã được Tòa Thánh La Mã sáng suốt chính thức công nhận không phải là ma quỉ trong cộng đồng Vatican II (1962).
    Nhưng đến nay, Tòa Thánh mới chỉ nhượng bộ đối với đạo thờ cúng ông bà tổ tiên mà thôi. Còn đối với đạo Phật, đạo Lão vẫn tiếp tục bị kết án là các đạo thờ quỉ như thường lệ. Trong sách kinh “Nhựt Khóa” của Tổng giáo phận Sài Gòn, đã được Tổng Giám Mục Nguyễn Văn Bình duyệt ngày 19.3.71, có kinh Cầu Ông Thánh Phan xi cô Xa-vie rất dài (từ trang 784 đến 791) trong đó có những câu như sau:- Ông Thánh Phan xi cô là môn đệ rất xứng đáng của ông thánh I-nha-xi-ô (Ignatius)- là quan thầy các nước Đông phương- là kẻ nghịch đạo dị đoan- phá tan đạo bụt thần ma quỉ.- là lính rao tiếng Đức Chúa Thánh Thần cho những dân mọi rợ (vì chúng nó không biết ăn thịt uống máu của Chúa và của người ta)- là đèn soi cho những dân ngoại đạo (tối tăm)- ông Thánh F. Xavie làm cho quỉ thần (ám chỉ Đức Phật) kinh hoàng và làm sáng danh Đức Chúa Trời đời đời chẳng hết.
    Trong sách kinh “Toàn Niên Kinh Nguyện” của hai địa phận Bùi Chu và Hà nội (do Cơ Sở Dân Chúa P.O Box 1419-Gretna – LA. 70053, LM Việt Châu chủ quản) nơi trang 18-19, có câu “Cúi xin Chúa từ nay về sau đừng để những người ngoại đạo khinh dễ công ơn cứu chuộc (vì không chịu vào đạo Chúa). Xin chúa vì lòng nhân từ Chúa mà dong thứ cho những kẻ ấy xưa nay đã lạc đàng thờ lạy bụt thần”.Nơi các trang 143-145 có câu: “Xin Chúa hãy làm vua các kẻ còn ở nơi tối tăm thờ lạy bụt thần hay là theo đạo Mahomét mà rủ thương chúng nó nhận biết sự sáng thật cùng phục quyền Chúa tôi”.
    Đối với người Việt Nam, tu sĩ dòng Tên nổi tiếng người Pháp Alexandre de Rhodes, tức cố đạo Đắc Lộ, là một nhân vật dòng Tên có mối liên hệ mật thiết nhất với chúng ta. Tuy không phải là người lập ra chữ quốc ngữ nhưng ông cũng một phần có công truyền bá chữ này. Cuối tháng 3.1993, hội khoa học lịch sử của chính phủ Việt Nam đã tổ chức một hội nghị tưởng niệm 400 năm ngày sinh của ông tại hội trường Bảo Tàng Viện Cách Mạng. Nhân dịp này, chính phủ Việt Nam đã quyết định khôi phục tên đường Alexandre de Rhodes tại Saigon và cho dựng lại tấm bia đá kỷ niệm mang tên ông tại khuôn viên Thư Viện Quốc Gia ở Hà nội*.
    Linh Mục Alexandre de Rhodes đến nước ta truyền đạo 2 đợt:- Đợt đầu ở Đàng Ngoài từ 1624 đến 1630 thì bị Chúa Trịnh Tráng trục xuất.- Đợt sau ở Đàng Trong từ 1640 đến 1645 thì bị Chúa Nguyễn Phúc Loan trục xuất.Linh Mục Alexandre de Rhodes là một tu sĩ dòng Tên rất hung hãn với chủ trương tấn công thẳng vào các nguyên lý đạo đức và chính trị của Nho Giáo: nhạo báng đức tính hiếu thảo với cha mẹ ông bà, bôi bác đạo thờ cúng tổ tiên đồng thời khuyến khích giáo dân không nên trung thành với nhà vua và chính quyền Việt Nam. Ông ra sức cổ võ con chiên phải đặt Vatican lên trên Tổ Quốc Việt Nam.
    Phan-xi-cô Xa-viê hoàn toàn phủ nhận chủ quyền của mọi quốc gia mà ông ta đặt chân đến truyền đạo, ngụ ý một khi giáo dân đã “trở lại đạo” là đã trở thành công dân của Vatican chứ không còn là công dân bản quốc nữa!. Để hiểu về Alexandre de Rhodes, xin hãy đọc thêm các bài viết của LM Trần Thái Đỉnh, giáo sư Chương Thâu và Nguyễn Kha trong cuốn Kitô Giáo từ thực chất đến huyền thoại (Nhà Văn Hóa xuất bản, 1996). Đứng trên lập trường dân tộc, Alexandre de Rhodes là kẻ thù của chúng ta vì y chủ trương làm sạch địa bàn cho văn hóa Kitô Giáo độc diễn và dọn đường xâm lược cho thực dân Pháp. Y chính là kẻ “bắt nhịp” cho bài ca “quân hành” hoặc đúng hơn là bài ca “song hành” cho cặp bài trùng đế quốc thần quyền Vatican và đế quốc thế quyền thực dân Pháp trên con đường nô lệ hóa dân tộc Việt Nam
    VẤN ĐỀ CHỮ QUỐC NGỮ, tôi thiết tưởng chúng ta không cần phải biểu lộ lòng biết ơn đối với các cố đạo vì họ không tri tình làm ơn cho dân tộc ta. Họ phát minh ra chữ Quốc Ngữ chỉ nhằm mục tiêu duy nhất là tạo ra một phương tiện truyền đạo để gieo rắc biết bao tai ương cho đất nước ta mà thôi. Các cố đạo thừa sai là những kẻ địch thù của tổ quốc Việt Nam. Hãy coi chữ Quốc Ngữ là CHIẾN LỢI PHẨM chúng ta tịch thu được từ tay địch. Chúng ta không cần phải quay cổ lại phía đồn địch để cám ơn địch đã cho chúng ta những chiến lợi phẩm đó. Chúng ta cần phải dùng vũ khí tịch thu được của địch để giết hết bọn địch và bè lũ tay sai của chúng là bọn Việt gian đã tự biến mình thành những kẻ ăn đậu ở nhờ trên quê hương mình.
    Đối với đạo Phật, chúng đã vô cớ lăng mạ và hạ đức Phật xuống thành quỉ dữ, lên mặt vênh váo láo xược với mọi giá trị tinh thần cao quí của dân tộc Việt Nam và các bậc anh hùng của chúng ta. Chúng ta phải bắt chúng quì xuống tạ tội hỗn láo với tổ tiên, với Đức Phật và với Hồn Thiêng Tổ Quốc. Chúng ta sẵn sàng tha thứ nếu chúng tỏ ra biết ăn năn hối cải. Nếu chúng vẫn tiếp tục ngoan cố láo xược, nhất định chúng ta không tha. Tội ác của bọn bán nước và cướp nước hãy còn nguyên đó!
    Charlie Nguyễn
     
    0
     
    0
     
    i
     
    Rate This
    Quantcast
  2. VC có sắc máu đa đoan cở nào đi nữa, cũng phải bị nghiền nát và bị đào thải dưới bánh xe “tiến hóa của loài người” thời hiện đại.
    Theo Tuồng tích Cải Lương của VN , thì trước khi “dãn tuồng” hát , thì mấy thằng thủ vai : Ngu thần , gian ác , phản dân hại nước, mãi quốc cầu vinh…thằng nào cũng chết “bất đắc kỳ tử” hết trọi là sao? VC quá gian mà không ngoan , nên phải vắn số là điều tất yếu. Đảng VC có tuổi thọ 37 năm , hiện giờ đang lâm trọng bệnh , cuối năm chết . Vì luật nhân quả , luật bù trừ, luật tự nhiên, càn khôn vũ trụ…cứ thế mà luân chuyển theo thời gian và không gian vô tận. Bá gia không có ai tránh khỏi ? Chỉ có Tinh Thần Thánh Thiện là bất diệt .
    tnt

     
    0
     
    0
     
    i
     
    Rate This
    Quantcast
  3. day la mot truong hop moi la vi cong giao voi cong san dau co song chung voi co le duc tong giam muc HUE da bi bo bua hay sao ,vay thi hay nhat la ngai nen dem doi vu mua ay di bvatican de cho toan bo giao hoi me xem co le ngay lap tuc duc thanh cha BIEN DUC se phong cho ngai len hong y voi quyen ke vi NGAI neu lo ngai co qua doi do vay toi nho nguoi nao o giao phan hue nen dem y kien cua toi noi lai cho duc tong giam muc hue de ngai suy nghi
     
    0
     
    0
     
    i
     
    Rate This
    Quantcast
  4. Ai đó nói rằng:
    Khi chánh trị ĐI VÀO thánh đường, chùa chiềng,
    TÔN GIÁO ĐI RA!!!!

     
    4
     
    0
     
    i
     
    Rate This
    Quantcast
  5. Quỷ ma giả dạng Chúa Trời
    Ai mà theo chúng suốt đời khổ đau.

    BTQ