Saturday, August 30, 2014

BÁC SỐNG MÃI TRONG QUẦN - Bùi Bảo Trúc

Bùi Bảo Trúc -- To screw là một động từ khá lý thú trong tiếng Anh. Ðộng từ này gốc từ danh từ screw là con ốc xoáy. Vặn nó theo chiều kim đồng hồ thì nó đóng, nó tiến vào, nó kẹp dính liền hai vật lại với nhau. Vặn ngược thì nó mở ra...
Từ những nghĩa căn bản đó, động từ screw được cho mang thêm một nghĩa khác, là hành động giao hợp giữa nam và nữ. Rồi từ nghĩa đó, động từ screw còn có nghĩa là làm hư hỏng, gây thiệt hại, tạo ra những điều xấu xa, hậu quả không tốt đẹp ...
Khi Tổng Thống Nixon dính vào vụ Watergate để cuối cùng phải từ chức, phe Dân Chủ liền đem chuyện bê bối đó ra để tấn công tiếp vào phe Cộng Hòa, đồng thời cũng bào chữa cho Tổng Thống Kennedy trong những vụ tình ái lăng nhăng bằng câu chơi chữ rất hay: We would rather him not do it to the country.
Ðại để nghĩa là người của chúng tôi (Kennedy) quả là có làm những chuyện ấy với một vài phụ nữ, nhưng thà ông ấy làm (screw) với phụ nữ còn hơn là làm chuyện đó (screw) với nước Mỹ.
Ông Kennedy hết với Marilyn Monroe, rồi Jayne Mansfield, Angie Dickinson và hàng chục phụ nữ khác. Nhưng theo phe Dân Chủ thì những chuyện đó có ... chết ai đâu. Gần đây hơn, ông Clinton cũng mắt trước mắt sau, Hillary cứ vắng nhà một lúc là có chuyện ngay. Hết Paula Jones, tới Gennifer Flowers, rồi Monica Lewinsky...
Trong khi đó, mấy ông Cộng Hòa thì không biết làm ăn gì cả. Từ Eisenhower tới Nixon, rồi tới ông Reagan, qua ông Bush cha tới Bush con chẳng làm được gì đáng kể cả. Chỉ có ông Nixon là dính nặng vào vụ Watergate đến nỗi phải rời chức vụ trong nhục nhã.
Thế mới biết bác Hồ bảnh thật (người viết nhất định cố tình không viết hoa chữ “bác”).
Một người rất thân cận với bác, người từng viết tiểu sử cho bác, hay hơn là cuốn chính bác nham nhở viết về bác, dùng tên của Trần Dân Tiên (chính là bác chứ còn thằng chó dại nào nữa) là ông Trần Ðĩnh vừa tiết lộ nhiều chi tiết ít người biết về bác trong cuốn tự truyện của ông nhan đề “Ðèn Cù.”
Một trong những chi tiết đó xin được kể ra ở đây.
Ông Trần Ðĩnh cho biết để sửa soạn cho chiến dịch cải cách ruộng đất, trung ương mở một lớp chính huấn cho các trí thức trong cũng như ngoài đảng trong thời gian từ tháng 7 đến tháng 9 năm 1953. Hồ Chí Minh có đến thăm những buổi học tập và liên hoan này , và trong một buổi tối, khi mọi người hô to “Bác Hồ muôn năm” thì ông ta sửa lại là “Bác Hồ muốn nằm,” và lấy tay chỉ vào đầu rồi nói, “Từ đây thì Bác già, nhưng từ đây (tay chỉ vào bụng) thì Bác trẻ.”
À như vậy là đồ đạc của bác còn tốt chán. Bác cũng đem đồ nghề ra dùng đều đều chứ nào phải bác vì nước vì dân quên những trò ... vui đó như bọn đàn em vẫn lôi ra để bịp cả nước đâu.
Này nhé ở bên Tây, bác rửa bát về thì có một chị đầm cho bác ấm bụng. Sang Liên Xô thì bác có vợ của Lê Hồng Phong là chị Minh Khai xài đỡ. Chạy sang Trung quốc thì bác cưới Tăng Tuyết Minh. Về nước thì có mẹ của Nông Ðức Mạnh, rồi hết chị Tày này tới chị Tày khác, rồi lại chị Nông Thị Xuân đẻ cho bác thằng cu rồi bác để cho Trần Quốc Hoàn xái nhị mấy cái trước khi dàn cảnh cho xe cán chết quăng xác ra đê Yên Phụ...
Còn những vụ lẻ tẻ khác thì kể ra không hết. Trẻ không tha, già không thương, bác làm tuốt luốt. Các cháu nhi đồng gặp bác là bác “bú mồm” đến nơi đến chốn.
Quen thói, bác đi Indonesia, bác giở trò nỡm của mấy anh cộng sản ra ôm hôn các thiếu nữ Indonesia khiến chủ nhà phải nói thẳng với bác là đừng làm như thế nữa vì việc đó là hành động vi phạm luật Hồi Giáo (nhật báo The Strait Times số đề ngày 8 tháng 3 năm 1959). Một tờ báo khác, tờ Harian Habadi thì viết rằng giám đốc nghi lễ của bộ ngoại giao đáng lẽ đã phải nói nhỏ vào tai bác rằng bác nên tôn trọng tục lệ của người Hồi Giáo. Cũng may mà Sukarno tổng thống Indonesia cũng là một anh dê không kém chứ nếu không thì đã xảy ra một vụ incident diplomatique rồi chứ không đùa.
Như vậy, bác screw đủ thứ người, không tha bất cứ ai. Và bác screw cả đất nước của chúng ta chứ bác có tha ai đâu.
Bác làm như đứa nào cũng ngỏn ngoẻn rít lên với bác rằng, “Ðừng tha em đêm nay... đừng tha em đêm nay...” không bằng!
Mấy ông tổng thống Mỹ thì đã ăn thua gì!

Bùi Bảo Trúc

Tổng thống Nga Putin cảnh báo nước ngoài về sức mạnh hạt nhân

30/08/2014 07:31

 Tổng thống Nga Vladimir Putin. (Nguồn: Getty Images)

Tổng thống Nga Vladimir Putin ngày 29/8 cho biết lực lượng vũ trang Nga với kho vũ khí hạt nhân của mình sẽ sẵn sàng đối đầu với bất cứ hành động gây hấn nào.

Phát biểu tại một trại thanh niên bên bờ hồ Seliger, ông Putin nêu rõ: "Các đối tác của Nga... cần hiểu rằng tốt nhất là không nên can thiệp vào nước chúng ta. Ơn Chúa, tôi cho rằng không có ai nghĩ đến chuyện phát động một cuộc xung đột quy mô lớn với Nga. Tôi muốn nhắc lại rằng Nga là một trong những cường quốc hạt nhân hàng đầu".
Tổng thống Putin nói thêm rằng Nga đang tăng cường năng lực răn đe hạt nhân và trang bị cho binh sĩ những vũ khí mới nhất để bảo vệ an ninh đất nước.
Cũng theo tổng thống Nga, việc Nga sáp nhập Crimea hồi tháng Ba là tối quan trọng để cứu cộng đồng người nói tiếng Nga khỏi hành động bạo lực của chính phủ Ukraine.
Ông Putin cho rằng giao tranh tiếp diễn tại miền Đông Ukraine là kết quả của việc Kiev từ chối đàm phán./.

Trung Ðông: Binh sĩ gìn giữ hòa bình giao tranh với phiến quân ở Cao nguyên Golan

Thứ bảy, 30/08/2014
Xem
Binh sĩ duy trì hòa bình đứng tại lối vào 1 cơ sở của Liên Hiệp Quốc cạnh cửa khẩu biên giới Quneitra nằm giữa Cao nguyên Golan và Syria, 29/8/2014.
Binh sĩ duy trì hòa bình đứng tại lối vào 1 cơ sở của Liên Hiệp Quốc cạnh cửa khẩu biên giới Quneitra nằm giữa Cao nguyên Golan và Syria, 29/8/2014.

Một vụ chạm súng xảy ra giữa binh sĩ duy trì hòa bình người Philippines và phiến quân Syria ở Cao nguyên Golan do Israel chiếm đóng.
Bộ trưởng Quốc phòng Philippines Voltaire Gazmin cho biết phiến quân ngày hôm nay đã tấn công một trong hai doanh trại của lực lượng gìn giữ hòa bình. Chưa có tin về thương vong.
Hồi đầu tuần này, quân nổi dậy đã tấn công một doanh trại khác ở Cao nguyên Golan và bắt đi 44 binh sĩ gìn giữ hòa bình người Fiji trong cùng khu vực nằm dọc theo biên giới Israel-Syria.
Liên Hiệp Quốc yêu cầu trả tự do cho các binh sĩ duy trì hòa bình người Fiji.
Tổ chức quốc tế này hôm thứ sáu nói rằng những nguồn tin đáng tin cậy cho biết các binh sĩ duy trì hòa bình đó được an toàn, khỏe mạnh và việc bắt giữ các binh sĩ đó chỉ có mục đích đưa họ ra khỏi một nơi đang có giao tranh.
Tên của nhóm nổi dậy đang cầm giữ các binh sĩ đó hiện chưa được tiết lộ.
Tin tức báo chí trước đó có nói rằng vụ này có sự dính líu của Mặt trận al-Nusra có liên hệ với al-Qaida.
Cả hai toán binh sĩ gìn giữ hòa bình người Philippines và Fiji đang phục vụ trong lực lượng UNDOF của Liên Hiệp Quốc ở Cao nguyên Golan.

ĐIỂM BÁO RFI: BÓNG ĐÁ - Không khí ngột ngạt trong làng bóng đá

Thứ bảy 30 Tháng Tám 2014
Chủ tịch FIFA Sepp Blatter (P) và Tổng thống Brazil Dilma Rousseff (T) trong một buổi lễ nhân World Cup ở Brazil, ngày 2/ 6/2014.
Chủ tịch FIFA Sepp Blatter (P) và Tổng thống Brazil Dilma Rousseff (T) trong một buổi lễ nhân World Cup ở Brazil, ngày 2/ 6/2014.
REUTERS/Joedson Alves

Lê Vy
Thời sự Châu Á khá vắng bóng trên các mặt báo Pháp ngày cuối tuần (30/08/2014). Nhật báo Le Monde có xã luận đáng chú ý dành cho những người hâm mộ bóng đá đề tựa: « Không khí ngột ngạt trong làng bóng đá ».

Theo xã luận của Le Monde, vị Chủ tịch Liên đoàn bóng đá thế giới (FIFA) Sepp Blatter có thể ăn ngon ngủ yên vì dường như chẳng ai có thể công kích được quyền lực của ông. Từ giờ cho đến vào tháng 5/2015, ông Blatter khi đó 79 tuổi nhưng vẫn còn tham vọng đắc cử nhiệm kỳ thứ 5 trong cương vị lãnh đạo làng bóng đá thế giới .
Ông Michel Platini Chủ tịch Liên đoàn bóng đá Châu Âu (UEFA) cũng sớm hiểu được điều này nên đã tuyên bố sẽ không ra tranh cử với ông Sepp Blatter vào ngày 28/08. Cựu danh thủ « số 10 » của đội tuyển Pháp mong muốn một liên đoàn bóng đá thế giới « minh bạch, đoàn kết, hoạt động tốt hơn và được người hâm mộ bóng đá nể trọng hơn ».
Le Monde nhìn lại lịch sử của FIFA thì quả thật, hình ảnh của tổ chức này bị xấu đi nhiều ngay dưới thời Joao Havelange, người Brazil (1974-1998), rồi đến thời của Sepp Blatter người Thụy Sĩ cũng không khá hơn.
FIFA trở nên giàu sụ nhờ vào các giải bóng đá thế giới và việc bán bản quyền truyền hình các trận đấu. Từ đó, thu nhập của FIFA lên đến 1,4 tỷ đô la vào năm 2013 và việc quản lý khối tài sản này khá mập mờ.
Hơn nữa, sự bùng nổ tài chính trong làng bóng đá luôn đi kèm với các vụ bê bối và nghi ngờ tham nhũng cứ thế liên tiếp diễn ra. Vào năm 2000, việc đối tác của FIFA là công ty chuyên kinh doanh và tiếp thị thể thao International Sport and Leisure (ISL) bị phá sản đã làm vấy bẩn danh dự của cựu Chủ tịch Havelange và buộc ông phải từ chức chủ tịch danh dự.
Từ năm 2010, không dưới 7 thành viên của Ủy ban hành pháp của FIFA đã bị đình chỉ công tác hoặc phải từ chức trong các vụ bê bối tham nhũng.
Theo Le Monde, vụ trao quyền đăng cai tổ chức Cúp bóng đá thế giới 2018 cho Nga và vào năm 2022 cho Qatar giờ đây đang làm lung lay cả định chế quản lý bóng đá này. Trong đó đặc biệt có vụ bê bối là ông Mohammed Ben Hammam, người Qatar, nguyên là Chủ tịch Liên đoàn bóng đá Châu Á và phó Chủ tịch FIFA, bị tờ báo Anh Sunday Times cáo giác hối lộ 5 triệu đô la cho các thành viên FIFA để lấy phiếu bầu cho Qatar. FIFA buộc phải mở điều tra và bản thân ông Sepp Blatter cũng bị đàm tiếu có dính líu ít nhiều vào những nghi ngờ tham nhũng đó. Tuy nhiên đến lúc này, ông vẫn không hề hấn gì do ông được sự hỗ trợ của 209 liên đoàn quốc gia. Ông Blatter vẫn bình an vô sự nhưng cái giá phải trả là Liên đoàn bóng đá thế giới đang mấy uy tín nghiêm trọng.
Michel Platini, từng là cố vấn cho Sepp Blatter và là đương kim phó chủ tịch FIFA thốt lên một cách ngây thơ rằng : « Chúng ta cần một luồng gió mát cho FIFA » thế nhưng Le Monde nhận định, cái luồng gió ấy không thể có được trong ngày một ngày hai.
Nga tiến quân vào Ukraina, phương Tây bất lực
Trở lại với hồ sơ căng thẳng Ukraina kéo dài nhiều tháng, nhật báo Le Monde chạy tựa trên trang nhất : « Ukraina : Nga can thiệp, phương Tây bất lực ». Tổng thống Putin tiến quân vào miền Đông Ukraina, với nhiều xe bọc thép và hơn một nghìn binh sĩ Nga, theo đánh giá của NATO. Tổng thống Mỹ Obama loại trừ khả năng trả đũa quân sự nhưng muốn cùng với Thủ tướng Đức Angela Merkel tăng cường các biện pháp trừng phạt lên Nga. Đồng thời, ông hứa ủng hộ các quốc gia vùng Ban tích và Ba Lan là các đồng minh NATO.
Bên cạnh đó, trang nhất nhật báo Le Figaro chạy tựa : « Putin gia tăng mở rộng chi phối ảnh hưởng lên miền đông Ukraina ». Theo tờ báo, chủ nhân điện Kremlin vẫn khăng khăng chối bỏ việc gửi quân Nga tràn vào lãnh thổ Ukraina nhưng đã hoan nghênh chiến thắng quân sự của phe ly khai. Đồng thời, Tổng thống Putin muốn « buộc » Kiev phải thương lượng về số phận những vùng đang tranh chấp.
Trang bên trong Le Figaro, tờ báo cho biết, đối với Tổng thống Putin, Ukraina và Nga « gần như là một dân tộc ». Trong khi đó Kiev vẫn liên tục lên án Nga « xâm lược » và kêu gọi phương Tây hỗ trợ quân sự.
Xã luận của Le Figaro bình luận về chiến thuật của chủ nhân điện Kremlin đề tựa : « Một nghệ thuật chiến tranh mới ». Le Figaro đánh giá, phương Tây không theo kịp thời cuộc, luôn trễ hơn Nga một bước. Bộ mặt của chủ nhân điện Kremlin lộ dần. Tổng thống Putin còn sử dụng chiêu tuyên truyền thông tin sai lệch. Ông cũng thừa biết, ý kiến công luận hay thay đổi. Do đó, khi cả thế giới đổ dồn công kích về phía ông, ngay lập tức, ông dừng lại, đợi cho làn sóng phẫn nộ qua đi và ông lại tiếp tục chiến thuật tấn công vào Ukraina. Đồng thời, ông cũng biết sử dụng ngón đòn kinh tế, như cấm nhập hoa quả dọa cắt khí đốt cho châu Âu.
Trước tình hình như vậy, châu Âu thì vẫn còn mải lo việc cỏn con là tìm kiếm một lãnh đạo ngoại giao mới còn Tổng thống Mỹ Obama đôi khi lại đổi hướng.
Trong một bài viết khác trên Libération đề tựa : « Châu Âu lưỡng lự giao vũ khí cho Ukraina ». Tờ báo nhận định, vấn đề cung cấp vũ khí khí tài cho Ukraina để đối phó với Nga đang gây chia rẽ các nước châu Âu, hôm nay có cuộc gặp thượng đỉnh tại Bruxelles.
Theo Libération, mặc dù đồng rúp có bị trượt giá, kinh tế Nga bên bờ vực suy thoái đi chăng nữa, các biện pháp trừng phạt vẫn còn nhiều giới hạn. Do đó, François Heisbourg, chuyên gia tư vấn cho chủ tịch Tổ chức nghiên cứu chiến lược phân tích : « Việc gửi vũ khí cho Ukraina hiệu quả, thông minh hơn và ít nguy hiểm hơn các biện pháp trừng phạt. Các biện pháp này không làm mất uy tín của chủ nhân điện Kremlin. » Đồng thời, chuyên gia trên cũng nhấn mạnh : « Giao vũ khí cho một nhà nước đang bị tấn công và muốn bảo vệ toàn vẹn lãnh thổ như Ukraina không gây ra vấn đề gì về pháp luật và dù sao đi nữa cũng ít phiền toái hơn cung cấp vũ khí cho phe ly khai như Nga đang làm hiện nay ».
Obama thụ động
Nhìn sang thái độ của cường quốc thế giới Hoa Kỳ trên hồ sơ gai góc Ukraina, Libération bình luận, một lần nữa, sự bất lực của ông Obama trước các ý đồ chiến tranh của chủ nhân điện Kremlin lại bị chỉ trích. Trong nhiều tháng nổ ra khủng hoảng Ukraina, chưa một lần nào, Tổng thống Obama làm cho người đồng nhiệm Nga lùi bước, ngược lại, Tổng thống Putin lại liên tục có thái độ thách thức. Nhiều quan chức Lầu năm góc và ngành ngoại giao Mỹ đã lên tiếng yêu cầu cần kiên quyết hơn với Nga. Nhiều kịch bản đã được Nhà Trắng đưa ra. Nhiều quan chức khẳng định, cần « khẩn cấp » hỗ trợ Kiev và cung cấp vũ khí cho Ukraina để chống lại sự hỗ trợ của Nga dành cho phe ly khai.
Hôm qua, một số nhân vật thuộc đảng Dân chủ cho biết, đã đến lúc, ông Obama cần có một chính sách « cực kỳ năng động » đối với khủng hoảng Ukraina và hồ sơ Trung Đông.
Algeri : chính phủ tiêu tiền vô tội vạ
Liên quan đến thời sự tại Bắc Phi, tạp chí L’Express số ra tuần này quan tâm đến việc chính phủ Algeri tiêu tiền vô tội vạ để xoa dịu dân chúng. Trước tỷ lệ thất nghiệp của thanh niên ngày càng cao, chế độ của Tổng thống Bouteflika tài trợ cho các dự án thành lập các doanh nghiệp nhỏ của thanh niên nhưng các công ty này không sinh nhiều lợi nhuận. Vốn tài trợ của chính phủ đến từ nguồn tài nguyên dầu hỏa nhưng nguồn lợi trời cho này sẽ dần cạn kiệt.
Theo tạp chí, trong một đất nước với 25 triệu dân (trong tổng số 38 triệu dân) dưới 35 tuổi, chính quyền già cỗi của ông Bouteflika không ngừng khuyến khích thanh niên vay tiền mở các doanh nghiệp nhỏ.
Cơ quan hỗ trợ việc làm cho thanh niên (Ansej) là một tổ chức nhà nước, cấp tín dụng cho người thất nghiệp thành lập công ty. Từ ngày nổ ra mùa xuân Ả Rập vào năm 2011 và các cuộc biểu tình của người thất nghiệp tại miền Nam Algeri vào năm 2013, chính phủ Algeri liên tục cho thanh niên vay mượn hầu như với lãi suất là zéro. Đây là biện pháp nhằm mua sự bình ổn xã hội, theo nhận định của Rachid Malaoui, chủ tịch một công đoàn độc lập. Người vay tín dụng được miễn đóng thuế trong vòng 3 năm ở miền Bắc và 10 năm ở miền Nam do tỷ lệ thất nghiệp ở đó cao hơn. Nếu các con nợ không trả thì có một quỹ bảo đảm chi trả cho ngân hàng. Do đó, nhiều thanh niên lợi dụng mở công ty hàng loạt nhưng không mấy người nghĩ đến việc hoàn trả. Một số doanh nhân trẻ làm ăn chân chính, cật lực để trả nợ cho ngân hàng lại cảm thấy vô cùng bất công trong khi một số người lợi dụng biện pháp này của nhà nước để kiếm tiền dễ dàng.
Vấn đề đặt ra là các tiểu công ty mọc lên như nấm, đa số trong ngành dịch vụ và giao thông như không hề sinh lời, lại còn dẫn đến tình trạng thiếu hụt nhân công. Thanh niên đầu tư rất ít vào ngành xây dựng, trong khi ngành nghề này tạo ra nhiều việc làm hơn.
L’Express ước tính, hiện giờ, chính phủ Algeri có thể tiêu xài thoải mái mà không quan tâm đến kết quả đạt được nhờ vào xuất khẩu dầu hỏa, cốt cũng chỉ để củng cố quyền lực, để tránh làm cho dân chúng xuống đường. Tuy nhiên, tài nguyên sẽ cạn kiệt, tính đến năm 2025-2030.
Sanofi nghiên cứu vaccin phòng bệnh sốt xuất huyết
Trên lĩnh vực kinh tế, nhật báo Le Monde quan tâm đến việc hãng dược phẩm Pháp là Sanofi đang tiến hành nghiên cứu vaccin phòng bệnh sốt xuất huyết vì căn bệnh này có nguy cơ bùng phát trở lại tại một số nước.
Tokyo công bố vào ngày 28/08 vừa qua có 3 trường hợp bị nhiễm bệnh được truyền từ loại muỗi vằn, trong khi virus này đã biến mất khỏi xứ phù tang từ 70 năm nay. Không chỉ có Nhật, ngày 22/08, Pháp cũng phát hiện thấy một ca bị bệnh này tại tỉnh Var. Người Mỹ cũng tập sống chung lại với loài virus này tại bang Florida và Texas, nơi mà người Mỹ đã tống khứ được con virus này cách nay nửa thập kỷ.
Loại virus này phát triển được là nhờ vào quá trình du lịch và sự đô thị hóa. Trước năm 1970, chỉ có 9 quốc gia phải đối mặt với dịch bệnh sốt xuất huyết trong khi ngày nay có hơn 100 quốc gia. Tổ chức Y tế Thế giới (WHO) thống kê hàng năm có từ 50-100 triệu trường hợp mắc bệnh trên toàn thế giới, chủ yếu tại Mỹ La Tinh và vùng Đông-Nam Á. Vấn đề là cho đến giờ phút này, không có lấy một biện pháp nào phòng tránh bệnh. Các bác sĩ chỉ có thể chữa bệnh dựa trên triệu chứng. Tuy nhiên, tình hình này có thể sẽ thay đổi trong vài năm tới vì vaccin phòng bệnh sốt xuất huyết được Sanofi nghiên cứu từ 20 năm này sắp thành công. Hãng dược phẩm Pháp sẽ tiến hành các ca thử nghiệm lâm sàng cuối cùng và nếu mọi việc thuận lợi, các liều vaccin đầu tiên sẽ được bán ra trên thị trường vào cuối năm 2015.
tags: Thể thao - Bóng đá - FIFA - Điểm báo

TRUNG CẬN ĐÔNG - Ngoại trưởng Mỹ kêu gọi liên minh toàn cầu chống Nhà nước Hồi giáo

Thứ bảy 30 Tháng Tám 2014
Quân thánh chiến của Nhà nước Hồi giáo tại một thị trấn Irak. Ảnh công bố ngày 21/08/2014
Quân thánh chiến của Nhà nước Hồi giáo tại một thị trấn Irak. Ảnh công bố ngày 21/08/2014
Reuters

Thụy My RFI
Ngoại trưởng Hoa Kỳ John Kerry hôm qua 29/08/2014 kêu gọi một liên minh rộng rãi trên toàn thế giới để chống lại quân thánh chiến của Nhà nước Hồi giáo (EI), hiện đang gia tăng các vụ hành quyết tại các vùng đất chiếm được ở Syria và Irak.

Trong một diễn đàn trên tờ New York Times, ông Kerry kêu gọi « một phản ứng liên hợp do Hoa Kỳ dẫn đầu với một liên minh rộng rãi gồm càng nhiều quốc gia càng tốt » để chống lại Nhà nước Hồi giáo. Tổ chức thánh chiến này trong những tuần lễ gần đây liên tục tiến hành các vụ hành quyết, đặc biệt là vụ chặt đầu nhà báo Mỹ James Foley gây kinh hoàng cho toàn thế giới.
Ngoại trưởng Mỹ cho biết, ông cùng với Bộ trưởng Quốc phòng Chuck Hagel sẽ xây dựng liên minh này nhân các cuộc thảo luận với các đối tác phương Tây bên lề hội nghị thượng đỉnh NATO, sẽ diễn ra tại xứ Wales ngày 4 và 5/9 tới. Cả hai sau đó sẽ đến Trung Đông để tập hợp sự ủng hộ « trong số các nước bị đe dọa trực tiếp nhất ».
John Kerry khẳng định: « Chúng ta không cho phép khối ung thư Nhà nước Hồi giáo mở rộng sang các quốc gia khác. Thế giới có thể đối đầu với dịch bệnh này, và cuối cùng sẽ chiến thắng ». Ngoại trưởng Mỹ cũng tố cáo những mưu toan « diệt chủng » của EI.
Ông Kerry nhấn mạnh, Tổng thống Mỹ Barack Obama sẽ đề nghị một kế hoạch hành động chống lại Nhà nước Hồi giáo, nhân cuộc họp Hội đồng Bảo an Liên Hiệp Quốc mà Hoa Kỳ sẽ là chủ tịch vào tháng Chín tới.
Trước mối đe dọa từ nhóm Hồi giáo suni cực đoan EI, sáu vương quốc Ả Rập vùng Vịnh hôm nay họp lại tại Jeddah ở Ả Rập Xê Út. Quốc vương Abdallah của nước chủ nhà cũng kêu gọi đối phó với Nhà nước Hồi giáo vì « nạn khủng bố không biết đến biên giới ». Ông cảnh báo, các quốc gia phương Tây sẽ là mục tiêu sắp tới của quân thánh chiến, nếu không có phản ứng « nhanh chóng ». Vua Abdallah khẳng định: « Nếu lơi lỏng, tôi chắc chắn rằng trong vòng một tháng tới bọn chúng sẽ tấn công vào châu Âu, và một tháng sau đó đến lượt nước Mỹ ».
Anh quốc hôm qua đã tăng cảnh báo lên mức độ « trầm trọng », lần đầu tiên kể từ năm 2011. Thủ tướng David Cameron tuyên bố: « Với Nhà nước Hồi giáo, chúng ta đang phải đối phó một mối đe dọa nghiêm trọng chưa từng thấy ».
tags: Quốc tế - Hoa Kỳ - Thánh chiến - nhà nước Hồi giáo - Theo dòng thời sự - Liên minh

Y TẾ - Dịch Ebola tiếp tục lây lan sang quốc gia khác ở tây Phi

Thứ bảy 30 Tháng Tám 2014
Êkíp Bắc sĩ Không Biên giới tại một nơi cách ly bênh nhân nhiễm virút Ebola ở  Monrovia, Libéria. Ảnh . 23/08/14
Êkíp Bắc sĩ Không Biên giới tại một nơi cách ly bênh nhân nhiễm virút Ebola ở Monrovia, Libéria. Ảnh . 23/08/14
REUTERS/2Tango

Anh Vũ RFI
Bệnh dịch Ebola đã làm hơn 1500 người thiệt mạng nay tiếp tục lan tràn. Hôm qua 29/8/2014, bộ trưởng Y tế Sénégal thông báo phát hiện trường hợp nhiễm virus Ebola đầu tiên ở nước này. Như vậy là Sénégal là quốc gia Tây Phi thứ 5 bị dịch Ebola.

Theo bộ trưởng Y tế Sénégal, bà Awa Marie Coll Seck, trường hợp nhiễm Ebola đầu tiên này là một sinh viên người Guinée đã lọt qua sự giám sát y tế ở trong nước và tới Sénégal.
Chính quyền Sénégal đã cho đóng cửa biên giới với Guinée từ hôm 21/8, nhưng thanh niên này đã nhập vào Sénégal từ trước đó. Ngay lập tức sinh viên bị nhiễm virus do tiếp xúc với bệnh nhân Ebola trước đó ở Guiné, đã được cách ly.
Dịch Ebola được thông báo hồi đầu năm tại Guinée trước khi lan sang các nước láng giềng Liberia, Sierra Leone và tiếp đó đến Nigeria. Đây là đợt dịch được đánh giá nghiêm trọng nhất kể từ khi căn bệnh sốt xuất huyết nguy hiểm này được nhận dạng năm 1976 tại nước Cộng hòa Dân chủ Congo.
Sau một khoảng thời gian tạm lắng xuống, dịch Ebola bỗng nhiên lại bùng lên với tốc độ nhanh hơn vào tháng 7 và 8. Tổng cộng dịch Ebola lần này đã làm 1552 trường hợp tử vong trên 3069 người nhiễm virus thống kê được, theo thống kê của Tổ chức Y tế Thế giới (WHO).
Cho đến lúc này thế giới vẫn chưa có vấc xin phòng chống virút Ebola. Các loại thuốc điều trị hiệu quả bệnh Ebola đến giờ vẫn còn đang trong giai đoạn thử nghiệm và tiếp tục được nghiên cứu trong các phòng thí nghiệm. Công việc mà các nước có thể làm lúc này để đối phó với việc lây lan của Ebola là theo dõi, giám sát chặt chẽ các biểu hiện nhiễm bệnh và cách ly kịp thời để điều trị.
tags: Quốc tế - Y tế - Ebola - Theo dòng thời sự

NGA - UKRAINA - Điều tra về lính Nga tại Ukraina, một dân biểu bị hành hung

Thứ bảy 30 Tháng Tám 2014
Ảnh được Ngoại trưởng Mỹ tiết lộ nhằm chứng minh sự hiện diện của lính Nga tại Ukraina.
Ảnh được Ngoại trưởng Mỹ tiết lộ nhằm chứng minh sự hiện diện của lính Nga tại Ukraina.
State Department

Thụy My RFI
Một dân biểu Nga đã bị tấn công và phải nhập viện với một vết thương trên đầu sau khi tham dự lễ tang bí mật của các quân nhân Nga được cho là tử trận tại Ukraina. Đảng của dân biểu này hôm nay 30/08/2014 cho biết như trên.

Theo đảng đối lập Iabloko - mà ông Lev Chlosberg người phụ trách vùng Pskov, một thành phố nằm ở tây bắc Matxcơva - thì ông Chlosberg tối qua bị ba người vô danh hành hung, trong lúc ông đang điều tra về sự hiện diện của quân Nga tại Ukraina.
Bị thương ở đầu và mắt, ông Chlosberg, 51 tuổi đã phải vào bệnh viện vì chấn thương sọ não và có lẽ bị giảm trí nhớ. Vợ ông khẳng định trên làn sóng đài Ekho Moskvy là vị dân biểu không còn nhớ là mình đã bị tấn công. Vài ngày trước đó, ông Chlosberg đã tham dự lễ tang của một quân nhân được tổ chức một cách bí mật. Ông nghi ngờ là người lính này đã bị tử trận tại Ukraina.
Kiev và phương Tây lên án Matxcơva đã gởi đến miền đông Ukraina các quân nhân chuyên nghiệp để hỗ trợ cho lực lượng nổi dậy thân Nga, nhằm chiến đấu chống lại quân đội Ukraina. Nga luôn luôn chối bỏ cáo buộc này.
Một trong các trợ lý của dân biểu Chlosberg cho biết, ê-kíp của ông ước lượng hiện có khoảng một trăm quân nhân của vùng Pskov hiện diện trên đất Ukraina. Nhưng các lãnh đạo quân đội cũng như gia đình những người lính này từ chối phát biểu công khai về việc họ đi chiến đấu ở nước láng giềng.
Trên tờ báo địa phương Pskovskaia Goubernia, dân biểu Chlosberg đặt ra các câu hỏi: « Ai cần đến sự im lặng này? Ai có thể cứu vớt họ? »
tags: Quốc tế - Nga - Ukraina - Quân sự - Theo dòng thời sự

PHAP - IMF vẫn tin cậy vào Tổng giám đốc Christine Lagarde sau khi bị khởi tố

RFI
Thứ bảy 30 Tháng Tám 2014
Tổng giám đốc Quỹ tiền tệ quốc tế  Christine Lagarde. Ảnh chụp tại  Washington. tháng 4/2014.
Tổng giám đốc Quỹ tiền tệ quốc tế Christine Lagarde. Ảnh chụp tại Washington. tháng 4/2014.
REUTERS/Kevin Lamarque

Hôm 26/8/2014 vừa qua bà Chistine Lagarde, Tổng giám đốc Quỹ tiền tệ quốc tế IMF bị tư pháp khởi tố tại Paris vì cáo buộc « bất cẩn » trong các quyết định được cho là thiên vị cho tỷ phú Pháp Bernard Tapie trong một vụ án tranh chấp tài sản với ngân hàng Crédit Lyonnais hồi năm 2008. Mặc dù vậy hôm qua, Hội đồng quản trị của định chế tài chính hàng đầu thế giới này bày tỏ sự ủng hộ và tin tưởng vào bà tổng giám đốc của mình.

Từ Washington, tông tín viên Jean – Louis Pourtet tường trình :
Trong một thông cáo ngắn, ban lãnh đạo IMF cho biết : “đã được thống tin về những diễn tiến hồ sơ liên quan đến bà Tổng giám đốc, đồng thời IMF tiếp tục bày tỏ niềm tin vào năng lực hoàn thành nhiệm vụ một cách hiệu quả của bà ». Hội đồng quản trị từ chối đưa ra những bình luận khác với lý do cho rằng sẽ là không « thích hợp » khi bày tỏ quan điểm về vụ việc còn đang nằm trong tay tư pháp Pháp.
Cho dù bà Christine Lagarde bị lôi vào vụ Tapie- Crédit Lyonnais với tư cách nhân chứng liên quan hồi năm ngoái, đã không gây sóng gió gì trong nội bộ IMF, nhưng việc bà bị khởi tố cũng đã ít nhiều gây bất ngờ. Về vấn đề thời gian, các thẩm phán cho rằng bà Christine Lagarde có thể kết thúc nhiệm kỳ vào năm 2016. Nếu bà phải vắng mặt thì đã có cấp phó là ông David Lipton đảm nhiệm tạm thời lãnh đạo IMF. Ông David Lipton là một cựu cố vấn của tổng thống Barack Obama và Bill Clinton mà bà Lagarde luôn có quan hệ chặt chẽ trong công việc.
Khác với vụ Strauss-Kahn, bà Christine Lagarde xuất hiện nhiều và trở thành một chính khách có mặt ở khắp Washington. Những rắc rối của bà với tư pháp được báo chí Mỹ đưa tin có chừng mực, không kèm theo những bình luận gây mất lòng. Về vụ việc này, báo mạng Daily Beast chạy hàng tựa đơn giản bằng tiến Pháp « C’est la Vie !» - Cuộc sống là thế mà !
tags: Tư pháp - Pháp - IMF Quỹ Tiền tệ Quốc tế

CHÂU Á - Giáo sư Thayer : Biển Đông là vùng nước đang cần quy tắc

Thứ bảy 30 Tháng Tám 2014
Diễn đàn Biển ASEAN Mở rộng lần thứ ba (EAMF-3) ngày 28/08/2014 tại Đà Nẵng.
Diễn đàn Biển ASEAN Mở rộng lần thứ ba (EAMF-3) ngày 28/08/2014 tại Đà Nẵng.
DR

Trọng Nghĩa / Mai Vân RFI
Ngày 28/08/2014, Diễn đàn Biển ASEAN Mở rộng lần thứ ba (EAMF-3) đã mở ra tại Đà Nẵng, với sự tham gia của 10 nước Asean và 8 đối tác trong khối Hội nghị Thượng đỉnh Đông Á (Trung Quốc, Hàn Quốc, Nhật Bản, Ấn Độ, Úc, New Zealand, Nga và Mỹ). Trong bối cảnh khu vực đang bị tranh chấp chủ quyền biển đảo giữa Trung Quốc với tất cả các láng giềng ở Biển Đông và Biển Hoa Đông khuấy động, Diễn đàn EAMF lần này đã đặt trọng tâm vào việc thảo luận các biện pháp bảo đảm hòa bình, an ninh, an toàn và tự do hàng hải.

Giáo sư Carlyle Thayer, chuyên gia kỳ cựu về Biển Đông thuộc Học viên Quốc phòng Úc là một trong những diễn giả có tham luận rất đáng chú ý tại Diễn đàn lần này.
Dưới tựa đề rất hình tượng « Du hành qua vùng biển chưa có quy tắc : Các biện pháp xây dựng lòng tin và Diễn đàn Biển ASEAN Mở rộng - Navigating Uncharted Waters : Maritime Confidence Building Measures and the Expanded ASEAN Maritime Forum », Giáo sư Thayer đã nêu bật thành trường hợp điển hình hai sự cố trên Biển Đông đều liên quan đến Trung Quốc, để nhấn mạnh đến tình trạng còn thiếu vắng quy tắc tại Biển Đông, với những hệ quả đáng ngại.
Hai « Case Study » : Bãi Cỏ Mây và HD-981
Sau khi cho rằng xây dựng lòng tin là một trong những biện pháp quan trọng để giảm nguy cơ xung đột vì « hiểu lầm, toan tính nhầm hoặc hành động phiêu lưu », giáo sư Thayer đã nêu bật hai trường hợp điển hình (case study) cần nghiên cứu để rút ra kinh nghiệm.
Trước hết là trường hợp sự cố Bãi Cỏ Mây (Second Thomas Shoal) giữa Trung Quốc và Philippines.
"Trung Quốc và Philippines đang lâm vào một cuộc đối đầu tại vùng Second Thomas Shoal. Philippines duy trì một đội thủy quân lục chiến nhỏ của trên chiếc tàu BRP Sierra Madre (LT-57) và đơn vị này phải được thường xuyên cung cấp thực phẩm và nước uống. Chiếc Sierra Madre đã mắc cạn trên bãi cát ngầm một thập kỷ rưỡi trước đây nhưng vẫn thuộc Hải quân Philippines.
Năm nay, tàu Hải cảnh Trung Quốc đã can thiệp cụ thể vào công cuộc tiếp tế của Philippines. Họ đã thành công trong cố gắng đầu tiên nhưng thất bại trong lần thứ hai. Trung Quốc biện minh cho hành động của họ bằng cách cáo buộc Philippines cung cấp vật liệu xây dựng và do đó đã vi phạm một điều khoản trong Tuyên bố năm 2002 về ứng xử của các bên ở Biển Đông về tự kiềm chế. Trung Quốc cũng cáo buộc Philippines là không giữ lời hứa loại bỏ chiếc Sierra Madre.
Trong nỗ lực tiếp tế thứ hai, một máy bay trinh sát của Hải quân Mỹ đã xuất hiện và cố tình cho thấy rõ sự có mặt của mình."
Trường hợp điển hình thứ hai dĩ nhiên là vụ giàn khoan HD-981 đối lập Trung Quốc với Việt Nam :
"Vào đầu tháng Năm, Trung Quốc đơn phương triển khai một giàn khoan dầu khổng lồ - HD-981 - trong vùng biển mà họ cho là vùng tiếp giáp lãnh hải của đảo Tri Tôn trong quần đảo Hoàng Sa. Việt Nam tuyên bố vùng biển này là một bộ phận của khu đặc quyền kinh tế của mình.
Khi đưa giàn khoan xuống Biển Đông, Trung Quốc cho một hạm đội đi theo hộ tống, bao gồm tàu cá dân sự, tàu chấp pháp và tàu chiến của hải quân. Hạm đội này được máy bay dân sự và quân sự hỗ trợ. Quy mô của hạm đội này lúc cao điểm được cho là lên đến hơn một trăm chiếc.
Việt Nam đối phó bằng cách cho lực lượng Cảnh sát biển và Kiểm ngư đến nơi phát loa bằng ba ngôn ngữ, yêu cầu giàn khoan và hạm đội Trung Quốc rời khỏi vùng biển Việt Nam.
Trung Quốc cáo buộc tàu Việt Nam tìm cách cản trở hoạt động của giàn khoan.
Cuộc đối đầu xung quanh giàn khoan là điều chưa từng thấy không những về số lượng tàu thuyền tham gia mà còn về các chiến thuật được sử dụng.
Trung Quốc mở rộng khu vực an toàn hoặc cấm tàu xung quanh giàn khoan theo một khoảng cách vượt quá tiêu chuẩn quốc tế rất nhiều và đã có những bước quyết đoán để ngăn chặn không cho tàu thuyền Việt Nam xâm nhập vào khu vực này.
Tàu Trung Quốc và tàu kéo cố tình đâm vào tàu thực thi pháp luật của Việt Nam. Những sự cố đó làm hư hại tàu Việt Nam, và gây thương tích cho thành viên thủy thủ đoàn Việt Nam. Trung Quốc cáo buộc là rằng tàu Việt Nam cũng can dự vào những vụ va chạm.
Tàu Hải cảnh Trung Quốc dùng vòi rồng cực mạnh bắn vào tàu Việt Nam nhằm phá hủy hệ thống thông tin liên lạc và anten định hướng.
Tàu Hải cảnh sát Trung Quốc còn tháo bỏ bạt che súng trên boong, và thủy thủ Trung Quốc cố tình chĩa súng vào tàu thuyền Việt Nam. Phía Việt Nam thì vẫn giữ vũ khí trên boong của họ dưới bạt che phủ.
Trong một sự cố, một chiếc tàu đánh cá Trung Quốc đã cố tình đâm vào và lật úp một chiếc tàu cá Việt Nam làm một số thủy thủ Việt Nam bị kẹt bên trong.
Có những sự cố rải rác khác, trong đó ngư dân Trung Quốc đã ném vật cứng lên tàu đánh cá nhỏ hơn của Việt Nam."
Sự cố trên biển và tác hại trên bờ
Theo Giáo sư Thayer, từ hai vụ việc nói trên, đặc biệt là vụ giàn khoan HD-981, người ta có thể thấy rằng các sự cố trên biển có thể gây ra nhiều hậu quả lớn không chỉ trên biển
"Hai trường hợp điển hình nói trên nêu lên các vấn đề lớn hơn. Ví dụ, Việt Nam đã trải qua một sự bùng nổ bạo lực của người lao động trực tiếp tại các nhà máy và doanh nghiệp Trung Quốc hoạt động trong khu công nghiệp. Các cuộc bạo loạn nhanh chóng lan sang các doanh nghiệp nước ngoài khác. Nhiều nhà máy bị hư hỏng nặng hoặc bị thiêu rụi, đã có trường hợp tử vong và một số lượng lớn người bị thương. Trung Quốc đã cho sơ tán nhân viên và người lao động.
Tóm lại, cuộc đối đầu trên biển có thể lan qua nơi khác và có tác động lớn hơn. Trong trường hợp cuộc đối đầu Trung-Việt này, ảnh hưởng không chỉ liên quan đến các nhà máy đã bị đốt phá hoặc cướp bóc, mà cả quan hệ kinh tế giữa hai nước.
Cuộc đối đầu Trung-Việt cũng đã ảnh hưởng đến môi trường đầu tư nói chung. Các công ty dầu khí hoạt động tại Biển Đông hiện đang rốt ráo phân tích rủi ro cho các hoạt động hiện tại và công việc đầu tư trong tương lai. Họ cũng đang tìm kiếm sự đảm bảo rằng tài sản của họ sẽ được bảo vệ chống lại các sự cố trong tương lai.
Ngày 15-16 tháng 7 cuộc đối đầu giảm bớt khi Trung Quốc rút giàn khoan đi và cả hai bên thận trọng rút tàu thuyền của họ khi một cơn bão đang tới."
Lòng tin cần nhiều năm để xây dựng nhưng chỉ cần chốc lát để phá bỏ
Đối với Giáo sư Thayer, một tác hại lớn nhất của vụ giàn khoan HD-981 là sự bào mòn của lòng tin chiến lược giữa Việt Nam và Trung Quốc.
"Một hậu quả chủ yếu của cuộc đối đầu xung quanh vụ triển khai giàn khoan là sự xói mòn lòng tin chiến lược giữa Việt Nam và Trung Quốc. Lòng tin tưởng chiến lược chỉ có thể được xây dựng trong một thời gian dài nhưng có thể bị bào mòn khá dễ dàng như trường hợp điển hình này minh họa. Giả sử mà Trung Quốc và Việt Nam đã hợp tác với nhau theo các điều khoản của UNCLOS, thì cuộc đối đầu này đã có thể được ngăn chặn.
Điều không rõ là liệu năm tới các sự cố (nói trên) sẽ lặp lại hay không. Ví dụ, liệu Trung Quốc vẫn sẽ cố gắng để ngăn chặn những nỗ lực của Philippines nhằm tiếp viện cho đơn vị thủy quân lục chiến của họ tại Second Thomas Shoal hay không ? Trung Quốc và Philippines sẽ áp dụng những chiến thuật mới nào ? Liệu hành động của họ sẽ thu hút các bên thứ ba hay không ?
Cũng không rõ là liệu Trung Quốc có mang giàn khoan trở lại cùng một khu vực nơi nó hoạt động trong năm nay, hoặc là cho triển khai ở những nơi khác trong vùng Biển Đông, chẳng hạn như tại vùng Bãi Cỏ Rong (Reed Bank) mà cả Philippines và Trung Quốc đều tuyên bố chủ quyền ?"
Xuất phát từ hai trường hợp điển hình nói trên Giáo sư Thayer đề xuất ra bảy đề nghị để thúc đẩy vấn đề xây dựng lòng tin, mà nền tảng phải là sự tôn trọng Công ước Liên Hiệp Quốc về Luật Biển 1982. Bởi vì như ông từng giả định : « Giá mà Việt Nam và Trung Quốc đã hợp tác chặt chẽ với nhau trong khuôn khổ UNCLOS thì đối đầu đã không xảy ra. »
tags: Việt Nam - Trung Quốc - Biển Đông - Tranh chấp - Châu Á - Philippines - HD-981 - Trường Sa

QUÊ HƯƠNG 39 NĂM NHÌN LẠI - (Nguyễn Vĩnh Long Hồ)

Posted on by

TƯỞNG NIỆM NGÀY 30 THÁNG 4 NĂM 1975
QUÊ HƯƠNG 39 NĂM NHÌN LẠI
I. HÒA GIẢI – HÒA HỢP DÂN TỘC:

[1] Lời kêu gọi “HÒA GIẢI – HÒA HỢP DÂN TỘC” trên mạngnguyentandung.org vào ngày 21/3/2014 có đăng một bài viết: “Một điều đã kiềm hãm sự phát triển của đất nước Việt Nam.” của Thủ tướng “Y tá” Nguyễn Tấn Dũng: “…Nhưng, đó đã là quá khứ chúng ta đang sống trong thời bình, chẳng lẽ các quý vị đó muốn khoét sâu thêm vào NỔI ĐAU DÂN TỘC sao? Chẳng lẽ muốn con cháu đời sau của mình mãi nuôi THÙ HẬN sao?”
Sau đó, Thứ trưởng Nguyễn Thanh Sơn là người phụ trách công việc vận động người Việt hải ngoại đã trả lời phỏng vấn trên tờ Thanh niên, với chủ đề ấn tượng “HÒA HỢP TẠO RA SỨC MẠNH CHO DÂN TỘC.” Ông Nguyễn Thanh Sơn không phải là người đầu tiên đề cập tới vấn đề rất nhạy cảm:”HÒA GIẢI – HÒA HỢP DÂN TỘC.”
Tôi hoàn toàn không đồng ý với Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng và Thứ trưởng Nguyễn Thanh Sơn về cái gọi là “HÒA GIẢI – HÒA HỢP DÂN TỘC” & “XÓA BỎ THÙ HẬN”. Lời kêu gọi của quý vị vô cùng “phi lý & lố bịch”, vì tất cả người Việt Nam ở hải ngoại và ở trong nước, dù sinh trưởng ở ba miền khác nhau: BẮC-TRUNG-NAM đều có chung một tổ quốc tên “VIỆT NAM”, cùng một huyết thống “CON RỒNG CHÁU TIÊN”, cùng chia sẻ cái nôi “VĂN HÓA TRUYỀN THỐNG DÂN TỘC” đã trải qua 4 ngàn năm văn hiến thì làm gì có vấn đề hận thù chủng tộc cần phải hòa giải – hòa hợp và xóa bỏ hận thù?
Người Việt Nam ở trong nước không thể nào là đối tượng căm thù của Người Việt Nam Tỵ nạn cộng sản ở hải ngoại. Nói trắng ra là ông Nguyễn Tấn Dũng & Thứ trưởng Nguyễn Thanh Sơn muốn kêu gọi đồng bào hải ngoại “Hòa giải – Hòa hợp” và “Xóa bỏ hận thù” đối ĐCSVN độc tài toàn trị, một bọn đầu gấu, sâu dân, mọt nước. Cộng đồng Người Việt Tỵ nạn cộng sản hải ngoại khẳng định KHÔNG CHỐNG TỔ QUỐC & DÂN TỘC VN, chỉ chống Đảng và Nhà nước CSVN buôn dân, bán nước. Bởi vì, nhân dân trong nước là nạn nhân đau khổ đang sống dưới hai tầng áp bức: Bạo quyền cộng sản và tập đoàn tư bản nước ngoài Đại Hàn, Đài Loan, Singapore, Hồng Kông và Trung Cộng…bốc lột họ đến tận xương tủy. Người chủ nhân của một nước Độc lập – Tư do bị Đảng và Nhà nước CSVN cấu kết tập đoàn tư bản nước ngoài chà đạp nhân phẩm, đánh dập dã man như súc vật, được trả với đồng lương chết đói ngay trên quê hương của chính mình.
Ngày 07/2/2007, một luật sư tên Đặng Dũng từ Sai Gòn gởi cho đài BBC đề nghị Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng, một đề nghị nặng tính chất “tấu hài”: cho soạn luật “ÂN XÁ”. Xin trích một đoạn: “Nhà nước chúng ta hiện nay, thường được chỉ đạo cho báo chí nói về những nhà kỹ trị như Lý Quang Diệu, Hồ Cẩm Đào, Chu Dung Cơ, Mahathir hay Bill Gates và tập trung toàn vào chuyện làm sao để nước giàu, kinh tế phát triển. Nhưng, đọc mòn con mắt cũng không thấy báo chí Việt Nam nói về đất nước Nam Phi và NELSON MANDELA với “LUẬT HÒA GIẢI & HÒA HỢP DÂN TỘC” của họ vào năm 1998..” Luật sư Dũng viết tiếp: “Đất nước nầy cần phải có một Đạo luật về “Hòa Giải – Hòa Hợp Dân Tộc”, “Ân xá – Đại Xá” & tha thứ cấp quốc gia…” (ngưng trích)
Đây quả là một đề nghị vừa khôi hài, vừa lố bịch của một luật sư có trình độ như Đặng Dũng. Nên nhớ rằng: Cộng đồng Người VN Tỵ nạn cộng sản tại hải ngoại, không phải “TỘI PHẠM HÌNH SỰ” để được Đảng & Nhà nước CSVN đại xá hoặc tha thứ. Đạo luật về “Hòa Giải – Hòa Hợp Dân Tộc” và “Xóa bỏ hận thù” do Nelson Mandela đề xướng, dành để tha thứ tội ác của nhà cầm quyền do cựu Tổng thống DE CLERK lãnh đạo, gây ra trước đây: “Cái quyền “ĐẠI XÁ & THA THỨ” thuộc về nạn nhân, chớ không phải kẻ ra tội ác đối với dân tộc.”.
[2] TINH THẦN ĐOÀN KẾT CHỦNG TỘC & XÓA BỎ HẬN THÙ CỦA ÔNG NELSON MANDALA:
Năm 1910, Cộng Hòa Nam Phi (Republic of South Africa) do thiểu số dân da trắng cai trị đất nước nầy bằng chánh sách độc tài và kỳ thị chủng tộc: “Chủ nghĩa Apartheid”. Và trong bối cảnh lịch sử đầy đen tối đó của dân tộc Nam Phi, đã làm nổi bật một gương mặt đấu tranh bất khuất của một tù nhân chánh trị: NELSON MANDELA, người kiên trì chống lại chế độ kỳ thị chủng tộc (Anti – Apartheid Organization) trong suốt 28 năm ròng rã, cô đơn trong ngục tù.
Từ năm 1962, ông bị biệt giam vì tội kích động lật đổ chế độ phân biệt chủng tộc của Đảng Quốc Gia (Nation Party) là Đảng cầm quyền do người da trắng lãnh đạo. Ông được trả tự do vào ngày 11/2/1990 sau 28 năm tù đày dài dằng dặc. Ông trở thành lãnh tụ của Đảng Anti – Apartheid Organization. Tháng 10 năm 1963, giải Nobel Hòa Bình được trao tặng cho Nelson Mandela, Chủ tịch Đảng Quốc Đại Phi Châu (African National Congress) và F.W. de Klerk, Tổng thống Nam Phi về những hoạt động giải thể chủ nghĩa Apartheid tại Nam Phi.
Hôm đó là ngày thứ ba 10 tháng 5 năm 1994: Ngày ông Nelson Mandela nhận chức vụ TỔNG THỐNG NAM PHI và trở thành nhà Lãnh đạo Da Đen đầu tiên của Nam Phi sau 300 năm bị cai trị bởi thiểu số da trắng. Tinh thần đấu tranh kiên cường bất khuất với một niềm tin mãnh liệt vào lẽ phải và sự thật trong suốt 28 năm tù đày đã khiến nhà cầm quyền kỳ thị chủng tộc phải nhường bước giành chánh quyền về cho dân tộc Nam Phi mà không tốn một giọt máu. Ông Nelson Mandela đâu cần đến cái gọi là “CHIẾN TRANH GIẢI PHÓNG DÂN TỘC” hoặc “ĐẤU TRANH GIAI CẤP” đổ máu dân tộc vô ích giống như tên lãnh tụ thất học và ngu ngốc như Hồ Chí Minh đâu.
Ông Nelson Mandela còn vĩ đại hơn nữa là NHÂN DANH SỰ ĐAU KHỔ của chính bản thân mình trong vũng lầy sôi sục hận thù chủng tộc, ông chẳng những tha thứ mà còn bắt tay với kẻ thù thiểu số da trắng để xây dựng đất nước. Ông kêu gọi “ĐOÀN KẾT DÂN TỘC & XÓA BỎ HẬN THÙ” với 3/4 người da đen bản xứ, cùng với 1/4 người da trắng (gốc di dân đến từ châu Âu vào cuối Thế kỷ thứ 18) cùng nhau bắt tay xây dựng và phát triển Cộng Hòa Nam Phi trở thành một trong những quốc gia giàu có và văn minh tiến bộ nhất Châu Phi. Ông Nelson Mandela đâu cần tập trung KẺ THÙ DA TRẮNG vào các trại tập tung cải tạo, đày ải để trả thù, giống như bọn lãnh đạo ĐCSVN đã từng làm đối với Quân Cán chính Miền Nam Việt Nam đâu.
Khắp nơi trên thế giới, nhiều người kính nể và ngưỡng mộ ông kể cả kẻ thù, gọi ông Nelson Mandala là hiện thân của Thánh GANDHI, người tù nhân chính trị mang mã số 466/64 đã đi vào lịch sử danh nhân thế giới của Thế kỷ XX.
[3] TẠI SAO ĐCSVN KÊU GỌI “HÒA GIẢI – HÒA HỢP DÂN TỘC”:
Lúc cựu Thủ tướng Võ Văn Kiệt còn sống, có trả lời phóng viên Xuân Hồng của đài BBC tại Sài Gòn ngày 17/4/2007 về vấn đề “Hòa giải – Hòa hợp Dân tộc” như sau: “Việt Nam nay đã bắt tay với tất cả kẻ thù trong quá khứ và không có lý do gì người Việt không thể cùng ngồi lại. Hơn 30 năm rồi, năm nay là 32 năm, không có lý do gì giữa chúng ta với nhau không hòa giải được. Kẻ thù của Việt Nam là Pháp trước đây, kẻ thù của VN là Mỹ sau nầy, kẻ thù VN là Trung Quốc đánh biên giới phía Bắc, chúng ta cũng khép lại quá khứ được, thì tại sao chúng ta lại không khép lại quá khứ ấy mà lại đố kỵ lẫn nhau.” Ông Võ Văn Kiệt nói rằng đã bắt tay với tất cả kẻ thù trong quá khứ, thật ra chỉ là ngoa ngôn. Nói trắng ra là lạy Mỹ, lạy Pháp để xin cứu nước, chống sức ép về quân sự, kinh tế và chính trị của đàn anh côn đồ, bá đạo Trung Cộng.
Nguyên nhân nào bỗng dưng ĐCSVN phải nhờ đến Võ Văn Kiệt và Luật sư Đặng Dũng kêu gọi Cộng đồng Việt Nam hải ngoại “Hòa giải – Hòa hợp Dân tộc” một cách trâng tráo và lố bịch như vậy? Sau đây là những nguyên nhân chính có thể đưa đến nguy cơ làm ĐCSVN tan rã như Đế quốc Xô Viết và khối cộng sản Đông Âu vào cuối thập niên của Thế kỷ XX:
• Sự thất bại trong phát triển kinh tế
• Sự điều chỉnh chủ nghĩa Marx.
• Hứa hẹn hão huyền.
• Áp lực tiến trình hiện đại hóa.
• Sự khủng khoảng chính danh.
• Vai trò các lực lượng đối kháng.
Chính danh là gì? Đó là một chủ thuyết của Đức Khổng Tử, một nền triết học chính trị (political philosophy) trong “Kinh Xuân Thu”. Ông cho rằng, việc chánh trị trở nên tốt hay xấu là do người lãnh đạo phải mang lại hạnh phúc cho người dân. Muốn thế, bậc quân vương phải nêu gương tốt về tiêu chuẩn đạo đức căn bản: nhân, lễ, nghĩa, trí, tín để làm gương tốt cho dân chúng noi theo.
Tình trạng khủng khoảng chính danh là yếu tố quan trọng nhất làm các lực lượng trí thức chân chính, sinh viên học sinh, cựu chiến binh QĐND, lực lượng công, nông dân…ngày càng lớn mạnh, có nguy cơ làm tan rã Đảng và Nhà nước CSVN. Cứ nhìn tấm hình tên công an Nguyễn Minh Tâm lấy bàn tay bịt miệng linh mục Nguyễn Văn Lý trong phiên tòa ngày 30/3/2007. Đứng phía sau cha Lý là một bọn đao phủ khoác áo thường dân, đã nói lên đầy đủ ý nghĩa: “Khủng bố là cái bản chất thật sự của Chánh quyền cộng sản VN độc tài toàn trị nầy”. Nói theo ngôn từ của Hannah Arendt: “Sự khủng bố toàn diện được bảo đảm bởi sự hổ trợ của đám đông.” (The totality of terror is guaranteed by mass support), cái đám đông đó là: 3 triệu đảng viên cộng sản và lực lượng CAND, lũ thú vật đội lốt con người đang ra sức đàn áp dữ dội nhân dân VN để bảo bệ chế độ buôn dân, bán nước với khẩu hiệu: “CÒN ĐẢNG CÒN MÌNH”.
[4] HÃY HÒA GIẢI – HÒA HỢP VỚI NGƯỜI DÂN TRONG NƯỚC TRƯỚC, RỒI TÍNH CHUYỆN HÒA GIẢI – HÒA HỢP VỚI NGƯỜI VIỆT NAM HẢI NGOẠI:
Vì kẻ thù nguy hiểm nhất của ĐCSVN là nhân dân VN là 85 triệu đồng bào trong nước, chớ không phải riêng Cộng Đồng Việt Nam Hải Ngoại. Muốn đạt được mục đích nầy, Thủ tướng “Y tá” Nguyễn Tấn Dũng phải biết làm việc gì ưu tiên rồi:
(1) Cụ thể hóa trong việc sửa sang chính sách là loại bỏ ĐIỀU 4 HIẾN PHÁP năm 1992 phản dân chủ, trước khi nói đến hòa giải – hòa hợp dân tộc. Nói đến “Điều 4 Hiến Pháp” thì cả nhân dân trong nước và Cộng Đồng VN tại Hải ngoại đã nhận ra ngay bộ mặt thật “ĐỘC TÀI HIẾN ĐỊNH” của chế độ. Tất cả cơ chế chính trị nào rồi cũng đến lúc lỗi thời và bị đào thải theo quy luật của lịch sử. Nếu Đảng & Nhà cầm quyền CSVN đi ngược lại nguyên tắc nầy, chỉ biết dùng quyền lực từ nòng súng, roi điện, cùm số 8 và luật lệ rừng rú dùng bạo lực để đàn áp các phong trào đối lập, nó chỉ làm lực lượng đối kháng thêm sức mạnh mà vũ khí của họ là dựa vào sức mạnh tinh thần và ý chí đấu tranh bền bỉ với niềm tin sắt đá: Chính nghĩa tất thắng!
(2) Hòa giải – Hòa hợp với những ai? Đó là những vị Lãnh Đạo Tôn giáo tại Việt Nam như Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất, Thiến Chúa Giáo, Phật Giáo Hòa Hảo, Cao Đài, Tin Lành… và thả ngay tức khắc vô điều kiện những tù nhân lương tâm đã miệt mài đấu tranh kiên cường và bất khuất cho “Tự do – Dân chủ” chống lại bạo quyền cộng sản. Họ đòi quyền sống cho dân tộc VN, những quyền tự do căn bản của con người: “Tự do tín ngưỡng”, “Tự do ngôn luận”, “Tự do hội hợp”, “Tự do biểu tình”…mà trên nguyên tắc là phải HỦY BỎ ĐIỀU 4 HIẾN PHÁP phản dân chủ. Trả tự do cho một mình TS Cù Huy Hà Vũ chưa đủ, còn biết bao nhiêu người khác bất đồng chánh kiến nữa như: Linh mục Nguyễn Văn Lý, Điếu Cày, Tạ Phong Trần, Việt Kang, Đinh Nguyên Kha, Bùi thị Minh Hằng, Đỗ thị Minh Hạnh, Hồ thị Bích Khương…
(3) Tại sao cần phải Hòa Giải – Hòa Hợp với các phần tử trí thức ở trong nước trước? Vì trên đại thể lịch sử thế giới, phần tử trí thức bao giờ cũng là đại biểu của quảng đại quần chúng với nhiệm vụ đề kháng sự áp bức của giai cấp thống trị để bảo vệ quyền sống của giai cấp bị trị. Những biến cố chính trị xảy ra, quá nửa là do phần tư trí thức gánh vác. Vì vậy, quan hệ giữa phần tử trí thức và chánh quyền trong “chính trị sử” luôn luôn diển tiến trên 2 mặt: Chính quyền hợp tác với giai cấp trí thức tất quốc gia hưng thịnh và ổn định. Nếu chính quyền bức bách, gây mâu thuẩn với giai cấp trí thức tất quốc gia sẽ suy vong; vì vậy, chánh quyền nào muốn đất nước hưng thịnh phải biết lắng nghe tiếng nói và nguyện vọng của họ và quần chúng.
(4) Theo quy luật của lịch sử, nói theo ngôn từ nhà sử học Toynbee: “Withdraw and return”. Lịch sử như thủy triều rút xuống rồi dâng lên. Rút xuống do thoái hóa của chính quyền độc tài hủ bại. Dâng lên do lực lượng mới trỗi dậy do kết quả phấn đấu liên tục của phần tử trí thức bất chấp tra tấn và tù đày, đó là thảm kịch của “TỰ DO”. Trong sứ mạng cao cả đó, phần tử trí thức luôn bị giai cấp thống trị thù ghét, đày ải, đồ sát. Thời nào cũng thế, sứ mạng của phần tử trí thức là đi tìm chân lý và phê phán (l’ intellectuele a mission de chercher la vérité et dejuger) với thái độ kiên trì chiến đấu cho chân lý và lẽ phải.
II. XÓA BỎ HẬN THÙ:
Thành thật mà nói, thắm thoát đã 39 năm đã trôi qua, kể từ ngày 30 tháng 4 năm 1975. Hận thù nào cũng phôi pha theo dòng thời gian. Nhưng, Cộng đồng Việt Nam tại hải ngoại, thế hệ di dân thứ nhất tỵ nạn cộng sản tại Hoa Kỳ, Úc, Canada, Pháp…đa số là quân, cán chính của chế độ VNCH trước đây. Chúng tôi sẵn sàng tha thứ, nhưng không bao giờ quên đi tội ác của ĐCSVN đối với dân tộc VN; nếu như, những tên lãnh đạo Đảng & Nhà nước CSVN biết đặt quyền lợi tối thượng của Tổ Quốc & Dân Tộc lên trên quyền lợi của ĐCSVN.
Chúng tôi tha thứ nhưng không thể nào quên được cái ngày 30/4/1975 đẫm máu và nước mắt đó! Cái ngày “BỘ ĐỘI RỢ HỒ” dày xéo tan nát quê hương MNVN. Tôi phải dùng danh từ “Bộ đội Rợ Hồ” mới diễn tả đúng nghĩa cái bản chất man di mọi rợ của nó, chẳng khác gì “Rợ Hung Nô” thời Trung Cổ, nơi nào có vó ngựa quân Hung Nô đi qua, cây cỏ cũng không sống nổi. Trong phạm vi bài nầy, tôi chỉ đề cập đến vấn đề trả thù khốc liệt của cái gọi là “bộ đội cụ Hồ”.
Ngay sau khi tiếp thu Tổng Y Viện Cộng Hòa nói riêng và các Quân Y Viện tại các tỉnh nói chung vào chiều ngày 30/4/1975, bộ đội Rợ Hồ ra lệnh cho tất cả nhân viên từ bác sỹ đến người lao công và thương bệnh binh phải rời bệnh viện ngay lập tức. Tội nghiệp cho những thương binh QL/VNCH đang nằm điều trị là một ngày dài nhất đầy đau đớn, uất hận và hãi hùng. Những thương binh vừa mới tản thương từ mặt trận về vài ngày trước đó: kẻ cưa chân, người bị đạn xuyên lủng phổi, kẻ mù lòa, người đổ ruột mà những vết khâu còn rỉ máu, đang nằm hôn mê trong phòng hồi sinh đều bị bộ đội Rợ Hồ dùng súng lục bắn vào đầu kết liễu đời họ, để lấy chỗ cho bộ đội sử dụng. Những thương binh nào còn lê lết được tấm thân tàn ma dại thì phải bò lết như con thú tật nguyền ra khỏi cổng trại.
Sau ngày 30/4/1975, cả triệu Quân, Cán chính VNCH bị đưa vào các trại tập trung cải tạo là cao điểm của chiến dịch cướp sạch tài sản của gia đình họ. Bộ đội Rợ Hồ để lộ chân tướng là “bộ đội thổ phỉ”, chúng chiếm đoạt tất cả nhà cửa, TV, tủ lạnh…không chừa một thứ gì cả. Hàng ngày, đồng bào miền Nam chứng kiến hằng trăm xe vận tải Molotova và GMC chở “chiến lợi phẩm” về Hà Nội để xây dựng Miền Bắc XHCN. Chiến dịch nầy kéo dài 3 tháng mới chấm dứt. Kế tiếp là giai đoạn đánh “tư sản mại bản”, đuổi hết dân thành thị về vùng “Kinh tế mới” sống chết mặc bây để chiếm đoạt bất động sản, đất đai, nhà cửa…
Đã có quá nhiều tài liệu, hồi ký do những tù nhân chính trị tố cáo tội ác của cán bộ CS đánh đập, tra tấn dã man các Quân, cán chính VNCH trong hệ thống nhà tù, gọi là “Trại tập trung cải tạo”. Tzvetan Todorov đã nói rất đúng: “Chủ nghĩa cộng sản và những trại tập trung cải tạo của nó là thử nghiệm tối hậu về đạo đức con người.” Thật vậy, có một câu chuyện bây giờ mới kể, những ai đã từng đi qua khu kiên giam của Trại tù Thanh Cẩm, khó mà quên được hình ảnh của Linh mục Phạm Thế Hùng với một cái chân phải bị cưa lên khỏi gối. Ngài bị cưa chân 2 lần trong một thời gian rất ngắn tại nhà thương huyện Cẩm Thủy vào năm 1979, chỉ vì một mụt nhọt trên bàn chân, không được cán bộ cho chữa trị. Về sau, vết thương trở thành mạch lương, ăn ruồng trong xương ống quyển. Lần cưa đầu tiên vì lớp da không bọc được đầu xương ống quyển nên phải cưa lại lần thứ hai, cũng được thực hiện bằng LƯỠI CƯA SẮT & CƯA SỐNG (không có thuốc tê hoặc gây mê), giống người ta cưa một ống nước bằng sắt. Ngài chết đi và sống lại nhiều lần trên lâm sàng vì quá đau đớn. Đây là lối hành tội sống cực kỳ dã man và man rợ. Sau khi được trả tự do, ngài đã được Chúa gọi vào năm 1997 tại Sài Gòn.
[1] HÃY XÓA BỎ HẬN THÙ ĐỐI VỚI NGƯỜI CHẾT TRƯỚC, RỒI MỚI XIN XÓA BỎ HẬN THÙ VỚI NGƯỜI VIỆT NAM HẢI NGOẠI:
Nhìn lại Việt Nam sau ngày 30/4/1975. tập đoàn lãnh đạo ĐCSVN và bộ đội RỢ HỒ, những con quái thú man rợ, sản phẩm của giống Hồ giao hợp với máy móc, chui ra từ các “XƯỞNG ĐẺ”. Nó vừa có bản chất tàn bạo của ác thú và cái lạnh lùng vô cảm của máy móc. Để trả thù rửa hận những người đã nằm xuống, họ dùng xe ủi đất bulldozer san bằng tất cả nghĩa trang nơi yên nghỉ của những anh hùng tử sỉ, vị quốc vong thân trong cuộc chiến vệ quốc vĩ đại của Quân Lực VNCH.
• Nghĩa Trang Mạc Đỉnh Chi, nơi an nghỉ của Tổng thống Ngô Đình Diệm và ông Ngô Đình Nhu, Thống tướng Lê Văn Tỵ, Trung tướng Nguyễn Viết Thanh…
• Nghĩa Trang Quân Đội Biên Hòa.
• Tất cả các Nghĩa trang của Quân Đội VNCH rải rác khắp 4 vùng chiến thuật cùng chung số phận, họ muốn xóa sạch vết tích của chế độ Đệ I & II VNCH để viết lại lịch sử.
Ngày nay, Nguyễn Tấn Dũng kêu gọi Cộng đồng Người Việt Nam Tỵ Nạn CS tại Hải Ngoại quên đi hận thù thì trước hết ĐCSVN phải xóa bỏ hận thù với những người đã chết trước:
[2] PHẢI TRÙNG TU NGHĨA TRANG QUÂN ĐỘI BIÊN HÒA:
Nơi an nghỉ cuối cùng của những anh hùng tử sĩ thuộc QL/VNCH đã nằm xuống sau cuộc chiến. Trước đây, Võ Văn Kiệt trả lời phóng viên Xuân Hồng về Nghĩa trang Quân Đội Biên Hòa: “Trước đây, coi như không muốn thừa nhận nghĩa trang đó là của Quân Đội Miền Nam, cho nên quân sự hóa. Mà quân sự hóa trong xã hội thì nó có thời gian, quân sự hóa người chết cũng mấy chục năm. Bây giờ thấy ra là cũng vô lý. Cho nên cũng có một quyết định tuy trễ, nhưng dù sao cũng rất tốt. Kể cả ông Nguyễn Tấn Dũng, ổng làm tốt hơn tôi cái đó. Lúc tôi làm, tôi chưa làm được cái nầy, quyết định giao lại cho dân sự. Nhiều đơn vị đề nghị trả về cho dân sự. Đấy là quyết định tôi cho là đúng.” Nhắc lại cho Thủ tướng “Y Tá” Nguyễn Tấn Dũng nhớ sự kiện nầy:
Nhân ngày lễ Kỷ niệm 60 năm ngày 6/6/1944 là ngày Quân đội Đồng Minh đổ bộ lên bờ biển Normandie để giải phóng nước Pháp và Châu Âu. Đáp lời mời của Tổng thống Pháp J. Chirac, hơn 20 nhân vật và lãnh đạo quốc gia gồm Tổng thống G.W. Bush, Nử hoàng Anh Elisabeth…và đặc biệt với sự hiện diện lần đầu tiên trong lịch sử của Thủ tướng Đức Schroeder.
Thủ tướng Đức Schroeder đi viếng nghĩa trang LA CAMBE nằm giữa khu tam giác Normandie – Isigni – Bayeux là nơi an nghĩ cuối cùng của hơn 21.000 binh sĩ Đức trên phần đất của Pháp. Chánh phủ và nhân dân Pháp đã hào hiệp nhường phần đất nầy để chôn cất tươm tất KẺ THÙ. Nghĩa trang La Cambe có thảm cỏ xanh um, bóng cây tươi mát, các mộ bia bằng đồng đen nằm trên mặt đất.
Trên mảnh đất nhượng cho Đức nầy, Thủ tướng Đức Schroeder long trọng tiếp đón Tổng thống J. Chirac. Hai vị nguyên thủ của hai quốc gia ôm chầm lấy nhau. Tổng thống Đức Schroeder nhân danh dân tộc Đức, chính thức nhìn nhận những tội ác của chế độ Phát xít Đức và xin NHÂN DÂN PHÁP THA THỨ đã đánh dấu TINH THẦN HÒA GIẢI – HÒA HỢP giữa hai dân tộc PHÁP – ĐỨC. Thât vô vàn xúc động!
Nhượng đất để chôn chôn cất kẻ thù đã từng chiếm đóng và dày xéo quê hương mình, đây quả là một hành động vô cùng nhân đạo của một dân tộc văn minh: “NGHĨA TỬ LÀ NGHĨA TẬN”, mọi thù hận đều được xóa bỏ. Dân tộc Pháp tôn trọng nghĩa trang La Cambe, nơi an nghỉ của những người lính Đức nằm xuống sau chiến tranh vì nó thuộc về quá khứ. Dân tộc Pháp hành xử thật văn minh! Thật cao thượng! Thật nhân đạo! Họ xứng đáng được thế giới ngưỡng mộ và tôn vinh là một trong những dân tộc văn minh nhất thế giới.
Nhân đọc một bài viết của Brennon Jones đến viếng Nghĩa Trang Quân Đội Biên Hòa năm 2002, đăng trong International Herald Tribune số ra ngày 28/02/2005. Nhà báo nầy ghi nhận cái cảm giác choáng váng khi thấy cảnh tàn phá, các vết ô uế do gia súc để lại trên các ngôi mộ. Trông thật kinh khủng!
Đã 39 năm trôi qua rồi, tên Thủ tướng “Y Tá” Mafia Nguyễn Tấn Dũng tiến xa hơn Võ Văn Kiệt là ký quyết định số 1568/QĐ đề ngày 27/11/06 chuyển quyền quản lý 58 ha đất thuộc Khu Nghĩa Trang Bình An (tức Nghĩa trang Quân đội Biên Hòa) từ Quân khu 7 BQP sang tỉnh Bình Dương vào mục đích dân sự để phát triển kinh tế xã hội của tỉnh Bình Dương. Đó chỉ là tấm bình phong che đậy ý đồ nham hiểm của bọn CS Hà Nội nhằm xóa sạch vết tích CHÍNH NGHĨA của QUÂN LỰC VIỆT NAM CỘNG HÒA để đổi trắng thay đen, viết lại lịch sử lừa dối thế hệ trẻ lớn lên sau chiến tranh.
[3] PHẢI TRÙNG TU LẠI NHỮNG BIA TƯỞNG NIỆM TẠI CÁC TRẠI TỴ NẠN Ở INDONESIA & MALAY SIA:
Đây là những chứng tích bi thảm của cả triệu người Việt Nam đã bỏ nước ra đi tìm “TỰ DO”. Họ phải vượt qua hải trình đầy máu và nước mắt và hàng trăm ngàn người đã ở lại vĩnh viễn dưới lòng biển cả. Họ đã chết vì những cơn bão biển, hải tặc, đói khát và bọn công an biên phòng VC giết người tỵ nạn để cướp của.
Tháng 3 năm 2005, có 142 Người Việt Tỵ Nạn Cộng Sản định cư tại Hoa Kỳ và Úc Đại Lợi đã tổ chức “CHUYẾN ĐI VỀ BẾN TỰ DO 2005″ để trở lại thăm các Trại Tỵ Nạn Pilau Bidong thuộc Malaysia và Galang thuộc Indonesia. Phái đoàn 142 người tới đây đã dựng “BIA ĐÀI TRI ÂN VÀ TƯỞNG NIỆM” để ghi ơn các cá nhân và các tổ chức đã tận tình giúp đở và cưu mang những thuyền nhân và để tưởng niệm những thuyền nhân đã bỏ mình trên biển cả.
Theo Thông Tấn Xã BERMANA, từ năm 1978 – 1990, đã có 245.133 thuyền nhân đã tới đảo Pilau Bidong. Ngoài ra, còn có tới vài trăm ngàn đồng bào đã may mắn tới được Nam Dương, Thái Lan, Úc Đại lợi, Phi Luật Tân, Hồng Kông, Đài Loan, Singapore…Mặt khác, theo thống kê của LHQ, có khoảng 50% đồng bào vượt biển đến nơi an toàn, còn hàng trăm ngàn đồng bào chết thảm trên đại dương.
Liền sau đó, bọn cộng sản Hà Nội hoảng sợ phản ứng vội vã bằng cách tạo áp lực với hai chánh phủ liên hệ là Indonesia và Malaysia phá bỏ các “Bia Tưởng Niệm” đã gây nên làn sóng căm phẩn không những trong các Cộng đồng Người Việt Tỵ Nạn Cộng Sản trên khắp thế giới mà cả đồng bào trong nước. Đối với dư luận thế giới, phản ứng của Đảng & Nhà nước CSVN là ngu xuẩn và hèn hạ bị cả loài người có lương tri phỉ nhổ. Bia đá thì chúng mày có thể phá, nhưng tội ác của tên Hồ Chí Minh và tập đoàn lãnh đạo ĐCSVN đối dân tộc thì ngàn năm bia miệng vẫn còn trơ trơ…
Tóm lại, nếu Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng muốn xin Người Việt Nam Tỵ Nạn Cộng Sản ở Hải Ngoại “Hòa giải – Hòa hợp” & “Xóa bỏ Hận thù” phải có điều kiện:
(1) Phải có một lời thành thật xin lổi tất cả QUÂN CÁN CHÍNH VNCH trước khi nói đến chuyện “Hòa giải – Hòa hợp” & “Xóa bỏ hận thù”.
(2) Hủy bỏ điều 4 Hiến pháp phản dân chủ.
(3) Chấp nhận luật chơi dân chủ ĐA NGUYÊN – ĐA ĐẢNG
(4) Thả ngay tức khắc, vô điều kiện những tù nhân lương tâm, những nhà bất đồng chánh kiến.
(5) Nghĩa trang QUÂN ĐỘI BIÊN HÒA phải trả lại cho QUÂN ĐỘI VIỆT NAM CỘNG HÒA.
(6) Phải trùng tu lại các BIA TƯỞNG NIỆM tại Malaysia & Indonesia.
III. QUÊ HƯƠNG 39 NĂM NHÌN LẠI:
[1] THAM NHŨNG: Tin Montreal – Một tài liệu trong báo Montreal, Canada cho biết: “Một thành viên cao cấp của HỘI ĐỒNG MẬU DỊCH VIỆT – MỸ tiết lộ ĐCSVN được xem là tỷ phú hàng đầu của Thế giới với tài sản ước lượng lên đến 20 tỷ USD. Tài liệu nầy còn cho biết hiện nay có khoảng từ 700 đảng viên có tài sản trên 500 triệu USD, tất cả các tỷ phú này đều là cán bộ cao cấp của ĐCSVN. Có khoảng 2.000 đảng viên CSVN có tài sản từ 100 đến 200 triệu USD. Tài sản của những đảng viên này được tẩu tán sang Vancouver, Canada, New York, Houston, Bắc và Nam California.
Dân chúng trong nước đã nhìn thấy rõ sự giàu có của giới lãnh đạo ĐCSVN. Họ xây dinh thự nguy nga, lộng lẫy, đồ sộ, xài tiền ăn chơi như nước, xuất ngoại như đi chợ xài cả triệu đô la tiền mặt, vợ con cấp lãnh đạo bay sang Singapore hàng tuần để mua thực phẩm vệ sinh an toàn. Danh sách những tên tư bản đỏ nầy được liệt kê có cả Chủ tịch nước TRƯƠNG TẤN SANG với tài sản khoảng 1.2 tỷ USD. Thủ tướng NGUYỄN TẤN DŨNG 1.5 tỷ USD. Tổng Bí Thư ĐCSVN NGUYỄN PHÚ TRỌNG gần 1 tỷ USD. Số tài sản khổng lồ nầy được họ gởi tại Ngân hàng Thụy Sĩ.
[2] ĐCSVN ĐÃ GÂY RA NỢ CÔNG BAO NHIÊU? Hãy nhìn lên “Đồng hồ nợ công thế giới” tức là GLOBAL DEBT CLOCK (GDC) để xem Việt Nam mình nợ bao nhiêu? Ông Đỗ Thiên Anh Tuấn – Giảng viên Kinh tế Fulbright – cho biết: “Tỷ lệ nợ công của VN năm 2013 theo GDC đưa ra là 49,3% theo IMF.”
Theo TS Phạm Thế Anh – Đại học Kinh tế Quốc dân Hà Nội – cho biết: “Hiện nay nợ công đã lên đến khoảng 90 tỷ USD, nếu tính cả nợ doanh nghiệp nhà nước (DNNN) thì khoảng 180 tỷ USD. Như vậy, chưa tính trả gốc, riêng tiền trả lãi trung bình đã cần khoảng 6 tỷ USD. Theo Ngân hàng Thế giới (WB) ước tính kiều hối gởi về Việt Nam năm 2013 đã đạt được 11 tỷ USD, đưa nước VN vào danh sách những quốc gia nhận kiều hối nhiều nhất thế giới, chỉ kém Philippines (kiều hối ước tính đạt 26 tỷ USD). Kiều hối gởi về VN những năm qua có tốc độ tăng khá đều so với năm trước, với mức tăng bình quân 1 tỷ USD mỗi năm:
• Năm 2010 là 8 tỷ USD.
• Năm 2011 là 9 tỷ USD.
• Năm 2012 là 10 tỷ USD.
Đây là nguồn tiền của 4,5 triệu Người Việt Nam Tỵ Nạn Cộng Sản đang định cư tại 100 quốc gia trên thế giới gởi về nước, thực sự đóng góp cho sự tồn tại của ĐCSVN, tiếp tục thống trị, đè đầu cỡi cổ dân tộc Việt Nam, tiếp tục buôn dân bán nước. Với số 11 tỷ USD kiều hối, Đảng & Nhà nước CSVN dùng để trả tiền lãi nợ công 6 tỷ USD, số còn lại chia nhau chui vào túi riêng của các quan chức tham nhũng. Một câu hỏi đặt ra: “Ai giúp ĐCSVN tồn tại suốt 39 năm nay?” Câu trả lời nầy, xin nhường lại cho Cộng đồng Việt Nam Tỵ nạn Cộng sản tại hải ngoại tự trả lời!
[3] TỆ NẠN BẰNG CẤP GIẢ LAN TRÀN TẠI VN: Có vẻ như Việt Nam đang lạm phát văn bằng, kể cả văn bằng Tiến sĩ, thạc sĩ, cử nhân. Một chuyện lạ, nước vẫn nghèo mà văn bằng tiến sỹ đầy đường đầy phố, nhưng chẳng thấy phát minh gì, chỉ thấy thật giả, vàng thau lẫn lộn không biệt nổi. Tệ nạn nầy có phần là do các Đại học Quốc tế vào liên kết với Đại học Việt Nam, chỉ cần người học tại VN theo đủ thời gian chưa tới 2 năm và đóng một số tiền, thế là được cấp bằng Tiến sĩ. Nhưng, trình độ thực sự chẳng có gì hết, dù là trình độ Anh ngữ.
Một thảm họa nữa, còn vì cơ chế đòi hỏi cán bộ phải có văn bằng mới lên cao được. Thế là cán bộ rủ nhau đi mua bằng, kể cả mua bằng dỏm. Xin kể trường hợp điển hình: “Ông Trần Đình Sơn – Hiệu trưởng trường Cao đẳng nghề Du Lịch Đà Lạt – vừa bị Thanh tra Bộ Văn Hóa – Thể thao và Du lịch kết luận là dùng bằng thạc sĩ dỏm. Theo đó, căn cứ vào kết quả thanh tra, ông Sơn sử dụng bằng thạc sĩ quản trị kinh doanh do Đại học Công nghệ Paramount University of Technology, cấp ngày 7/12/2010.
[4] NGU DÂN DỄ TRỊ: Vào thập niên 80-90 những tệ đoan xã hội đầy dãy từ Bắc vào Nam thì bộ máy tuyên truyền nhà nước mở hết công xuất gọi đó là tàn dư Mỹ – Ngụy, gọi đồng bào tỵ nạn cộng sản lưu vong ờ hải ngoại là bọn đĩ điếm, thích bơ thừa, sữa cặn, bọn phản quốc ôm chân đế quốc. Nhưng, quê hương sau 39 năm nhìn lại nạn trộm cắp, cướp giật ngoài đường phố, băng đảng hoành hành như nắm rộ sau cơn mưa, các động mãi dâm mọc tràn lan từ thôn quê đến thành thị. Đủ thứ dịch ôm như bia ôm, cà phê ôm, hớt tóc ôm, tắm ôm…mỗi năm cả nước có khoảng 2.000.000 ca nạo phá thai ở lứa tuổi vị thanh niên…
Phó Chủ tịch nước Nguyễn Thị Đoan nói: “Tình hình đời sống xã hội thời gian gần đây có nhiều diễn biến hết sức phức tạp. Đạo đức xã hội xuống cấp đáng báo động, xuống cấp ở mọi lãnh vực, kể cả “Y ĐỨC & GIÁO DỤC”. Vậy, vì sao lại xuống cấp thê thảm như vậy? Đó là do giáo dục giáo dục học đường không tốt, tác động tới xã hội. Giáo dục không đạt được 2 tiêu chuẩn “ĐẠO ĐỨC” & “LUÂN LÝ”.
ĐCSVN dùng “học phí” để hạn chế giáo dục, đó là đặc điểm của chính sách “NGU DÂN DỄ TRỊ”. Học phí tăng hàng năm bất cần tình trạng nghèo đói của nhân dân như thế nào. Kể từ năm 2007, Bộ Giáo Dục – Đào Tạo về đề án học phí sẽ tăng ờ các cấp từ 4 đến 10 lần. Mức học phí cho niên học 2013 – 2014 được ấn định như sau:
• Nhà trẻ: 1.500.000 dồng / tháng.
• Mẫu giáo: 1.400.000 đồng/ tháng.
• Tiểu học: 2.900.000 đồng/ tháng.
• Trường THCS & THPT là 3.000.000 đồng tháng.
• Đại học từ 65.000.000 đồng tới 74.000.000 đồng/ năm.
Trong khi đó, tiền lương một y tá tốt nghiệp hạng giỏi chỉ có 3 triệu/ tháng, công nhân bốc vác chỉ có 1.5 triệu/ tháng, tài xế xe đò liên tỉnh khoảng 3.5 triệu/ tháng thì lấy tiền đâu lo học phí cho con?
[5] NỔI BUỒN NÔ LỆ: Hình thức buôn nô lệ vào thế kỷ 21 vẫn còn tồn tại ở nước VNCS. Thủ đoạn bốc lột sức người lao động nghèo tinh vi, tàn nhẫn hơn, ĐCSVN gọi là XUẤT KHẨU LAO ĐỘNG. Con người được xuất khẩu ra nước ngoài như con cá ba sa, con tôm, con tép…chỉ khác nhau là con người XKLĐ không cần phải..đông lạnh mà thu lợi nhiều hơn, một hình thức kinh doanh xương máu của dân nghèo không cần vốn.
Theo báo cáo của “WALK FREE FOUNDATION”, “THE GLOBAL SLAVERY INDEX 2013″ thì Việt Nam có 248.705 người được xem là nô lệ thời hiện đại mà tổ chức nầy gọi là “tội ác được bảo vệ”. Từ khi VNCS được vào WTO, xem như cơ hội bằng vàng cho việc XKLĐ ồ ạt ra nước ngoài hàng năm, con số nầy tăng lên đến mức độ chóng mặt là 4.500.000 người có mặt trên 100 quốc gia khác nhau.
[6] NGÀN GIỌT LỆ RƠI TRÊN NỔI ĐAU DÂN TỘC: Sau 39 năm “Tiến nhanh, tiến mạnh, tiến lên xã hội chủ nghĩa”, rồi chuyển sang “Kinh tế thị trường theo định hướng xã hội chủ nghĩa.” ĐCSVN đã và đưa đất nước và dân tộc đến tận cùng của sự nghèo khó và lạc hậu. Vì vậy, người phụ nữ VN đang đua nhau tìm cách thoát khỏi cảnh đời quá cơ cực, bất công và tương lai mù mịt ở trong nước, bằng cách nhắm mắt, đưa chân lấy bừa chồng nước ngoài, bất kể họ mang quốc tịch nước nào, gây thành phong trào kết hôn với người nước ngoài để hy vọng có thể đổi đời. Tội nghiệp, nhiều cô gái vị thành niên phải khai gian thêm tuổi với giấy tờ giả mạo. Hầu hết, những cuộc hôn nhân dị chủng nầy đều qua trung gian, môi giới của bọn buôn người, đã gây ra những cảnh éo le, lỡ khóc, lỡ cười vì chú rể là người bị bệnh tâm thần, tàn tật, bại liệt cả tay chân và lớn tuổi hơn cả cha mẹ vợ.
Hiện tượng gái miền Tây đua nhau lấy chồng Đài Loan, Hàn Quốc, Singapore đã rung lên hồi chuông báo động. Nhiều cù lao nên thơ giữa dòng sông Hậu như cù lao Tân Lộc thuộc huyện Thốt Nốt, tỉnh Hậu Giang và cù lao Dung nằm ở hạ nguồn sông Hậu, tỉnh Sóc Trăng đã mang một cái tên mới: “ĐẢO ĐÀI LOAN”.
Một nỗi đau quốc nhục khác là hình ảnh phụ nữ và trẻ em VN bị coi như một món hàng được bán đấu giá trên trang WEB Ebay. Trong khi đó, đài Truyền Hình NBC đã trình chiếu một phóng sự về tệ nạn buôn bán trẻ em VN trong một động mãi dâm tại khu đèn đỏ Toul Kork, Nam Vang mà có những trẻ em mới lên 5, 6 tuổi đã làm chấn động lương tâm nhân loại…
IV. KẾT LUẬN:
Là người Việt Nam, ai chưa mất gốc mà không có khát vọng muốn trở về cố quốc thăm lại bà con mồ mả ông cha, bạn bè thân thuộc…ôi con cáo chết ba năm còn muốn quay đầu về nước, con người ta dù cho sống phiêu bạt nơi xứ người, còn có chút tình tự quê hương, không làm sao quên được nguồn gốc xứ sở của mình: “Hồ mã tê bắc phong, Việt điểu sào nam chi” (con ngựa rợ Hồ ở phía Bắc nước Tàu thấy gió Bắc còn cất tiếng hí. Con chim đất Việt, phía Nam nước Tàu, chọn cành hướng về phương Nam mới chịu làm tổ) huống chi làm người Việt mà lại quên quê cha, đất tổ ư?”
Những người lính già thuộc thế hệ di dân thứ nhất của người Việt Tỵ Nạn Cộng Sản càng thấm thía sâu xa nỗi buồn cô độc nơi xứ người, đó là biến thái của căn bệnh hoài nhớ (nostalgia) về nguồn gốc của mình, đúng hơn là căn bệnh của thế kỷ (le mal du siècle) mà căn bệnh của nó phát nguồn từ căn bệnh hoài nhớ quê hương (le maladie du pays).
Trước đây, nhiều người lính già đồng hương với tôi thường than thở rằng: “Hoa Kỳ là thiên đường của tuổi trẻ học hỏi tiến thân làm vẻ vang Việt Tộc nơi xứ người. Nhưng, nó là địa ngục cô đơn của những người Việt cao niên như anh em mình.” Điều này có lẽ đúng, vì con cháu của họ lớn lên thành nhân chi mỹ thì ít khi sống gần ông bà cha mẹ. Nên việc săn sóc ông bà cha mẹ…họ phải nhờ đến hệ thống nhà già chăm sóc dùm.
Vì vậy, có một số người già muốn trở về Việt Nam an hưởng tuổi già bên cạnh anh chị em và các cháu chắt. Họ những tưởng đã tìm lại được thiên đường đã đánh mất sau ngày 30/4/1975. Nhưng, chỉ được vài ba năm thì họ trở qua Mỹ, chấp nhận sống trong cái địa ngục của tuổi già mà họ đã bỏ chạy trước đây. Điều nầy có thể giải thích theo ngôn từ của Simon Weil: “We must prefer real hell to an imaginary paradise” (Phải chọn địa ngục thực sự thay cho thiên đường ảo).
Nguyên nhân nào khiến người Việt Nam Tỵ Nạn Cộng Sản tại Hải Ngoại chọn lối sống dững dưng đối với quê hương? Nó gần giống như tâm trạng của nhà thơ JOSEPH BRODSKY, ông không muốn trở về thành phố quê hương St Peterburg yêu dấu của ông và ông đã thể hiện tâm trạng của ông qua 2 vần thơ: “Neither country nor churchyard will I choose / I’ ll come to Vasilevsky Island to die” (Tôi sẽ không chọn quê hương và cả phần mộ nhà thờ / Tôi sẽ đến đảo Vasilevsky để chết). Và cái đảo Vasilevsky của Joseph Brodsky vẫn bàng bạc mơ hồ trong tâm thức của những người bạn già đang chờ ngày về cội, được gởi nắm tro tàn ra biển lớn…vì quê hương sau 39 năm nhìn lại, chế độ CHXHCNVN đã trở thành một chế độ kinh dị và kinh tởm nhất thế giới…

Nguyễn Vĩnh Long Hồ

(BVCV)