Saturday, September 20, 2014

IS thả con tin ở Iraq

BBC
Cập nhật: 04:50 GMT - thứ bảy, 20 tháng 9, 2014
Quân IS chiếm nhiều vùng rộng lớn ở Iraq và Syria
49 người Thổ Nhĩ Kỳ bị nhóm Nhà nước Hồi giáo (IS) bắt làm con tin hồi tháng Sáu tại thành phố Mosul, Iraq, vừa được trả tự do.
Thủ tướng Thổ Nhĩ Kỳ Ahmet Davutoglu nói những người này đã trở về nước.
Trong số họ có các nhân viên ngoại cùng gia đình, cũng như binh lính.
Những người này bị bắt tại tòa lãnh sự Thổ Nhĩ Kỳ ở Mosul sau khi dân quân IS chiếm thành phố một cách nhanh chóng vào tháng Sáu.
Thổ Nhĩ Kỳ tới nay vẫn không muốn tham gia vào chiến dịch quân sự chống IS một phần vì lo ngại cho an toàn của các con tin.
Ông Davutoglu nói 49 người nói trên được thả vào sáng sớm thứ Bảy.
Họ được các nhân viên tình báo Thổ Nhĩ Kỳ đưa tới thành phố Sanliurfa ở miền Nam đất nước.
IS đã chiếm nhiều khu vực rộng lớn tại Iraq và Syria.
Các nguồn tin ước tính phong trào này có tới 30.000 chiến binh.

Tấn công tổ chức EI : Obama hoan nghênh sự ủng hộ của Pháp


Pháp Hoa Kỳ Quốc tế nhà nước Hồi giáo

media  
Tổng thống Mỹ Barack Obama phát biểu tại Hạ viện, ngày 18/09/ 2014. REUTERS/Larry Downing
Hoa Kỳ gia tăng các cuộc không kích tại Irak. Đợt oanh kích gần đây nhất đã nhắm vào một cơ sở huấn luyện của tổ chức Nhà nước Hồi giáo. Hôm qua, 18/09/2014, trong cuộc họp báo tại Paris, Tổng thống Pháp François Hollande nói rõ là quân đội Pháp, cũng sắp tiến hành các vụ oanh kích chống lại tổ chức khủng bố này. Tổng thống Mỹ Barack Obama đã hoan nghênh quyết định của đồng nhiệm Pháp.
Từ Washington, thông tín viên RFI Anne Marie Capomaccio tường trình :
« Hoa Kỳ và Pháp cùng đồng hành và Washington nhấn mạnh, hai nước gắn bó với nhau trong một liên minh rộng rãi chống lại lực lượng thánh chiến tại Irak. Câu nói của Tổng thống Hollande trong cuộc họp báo tại Paris : Trong một thời gian rất ngắn sắp tới, Pháp sẽ tiến hành oanh kích tại Irak, đã được phát ngôn viên Nhà Trắng Josh Earnest bình luận như sau :
'Hoa Kỳ đón nhận một cách thuận lợi các tuyên bố của Tổng thống Hollande, khẳng định là nước Pháp sẽ tiến hành oanh kích tại Irak. Đây là một sự đóng góp quan trọng cho liên minh đang ngày càng mở rộng để chống lại tổ chức Nhà nước Hồi giáo. Chúng tôi khẩn trương làm việc, hợp tác chặt chẽ với đối tác Pháp trong những ngày tới'.
Cùng lúc, quân đội Mỹ gia tăng áp lực trên thực địa. Hôm qua, lần đầu tiên, một căn cứ huấn luyện của tổ chức khủng bố ở phía đông nam thành phố Mossoul, phía bắc Irak, đã bị oanh kích. Bộ chỉ huy Hoa Kỳ ra thông cáo, hai tòa nhà, nơi trú ẩn của khoảng bốn chục tên khủng bố, một đơn vị quân sự và nhiều xe hơi, đã bị phá hủy.
Vẫn theo thông cáo này, các cuộc không kích của Mỹ còn tấn công và làm hư hại một kho đạn dược trong vùng ».

Chuyện Ếch Luộc Khuyết Não & Đà Điểu Chôn Đầu (Lê Bá Vận)

Posted on by

«Ngẫm xem muôn sự tại Hồ,
Hồ kia rước giặc tội đồ ngàn thu».
(Lê Bá Vận « Đoạn Trường Dân Thanh) (1).

Chuyện này liên can đến 2 chiến thuật một nhu một cương Cộng Sản áp dụng để khống chế nhân dân và kết quả chúng thu lượm được là người tính trời định.
Truyện “Ếch Luộc” mô tả một con ếch từ từ bị luộc chín  mà không biết hiểm họa.
Truyện “Con Đà Điểu Chôn Đầu Trong Cát” để tránh biết sự nguy hiểm.
Giả thuyết cho rằng nếu ếch được đặt vào chảo nước lạnh đun chậm từ từ thì ếch không cảm nhận nóng, không tìm cách nhảy thoát và sẽ ngồi im để bị luộc chín (2). Từ thế kỷ 19, Heinzmann năm 1872 đã làm thí nghiệm để chứng minh điều này.
boilingfrogTruyện Ếch Luộc thường được dùng như là một ẩn dụ (metaphor) cảnh báo con người quen dần và chấp nhận những biến đổi to lớn nhưng xẩy đến từ từ. Điển hình là quả đất đang hâm nóng dần mà chẳng ai làm gì, chúng ta tất cả đều là những con ếch đang chờ bị luộc chín.
Tác giả Trần Mộng Lâm (SHSM Blog) đã khéo léo dùng ẩn dụ này báo nguy trong bài viết Chiến Thuật “Luộc Ếch” của Cộng Sản (nguồn Google, Yahoo) :
*CSVN được ngày càng nhiều Việt kiều tị nạn quên mất thù hận… trở về thăm nhà, hợp tác làm ăn. Thoạt đầu người về còn nhiều dị nghị, gây phản cảm, nay quen mắt chẳng ai để ý.
*Cộng Sản Tàu cho dân kéo đàn kéo lũ sang sinh sống tự do khắp nơi tại Việt Nam, lấy vợ đẻ con, xâm nhập dần dần phong tục, văn hóa, kinh tế, xã hội.
Lâu dần dân ta nhìn Tàu thân thuộc như cùng nguồn gốc tổ tiên giống nòi. Như vậy nước ta chung cuộc cũng được bạn Tàu nuốt dần và tiêu hóa gọn lúc nào không hay.
Song giả thuyết ếch luộc sự thực lại là không đúng.
Hội chứng ếch luộc chỉ là một huyền thoại (myth). « Nếu bỏ ếch vào chảo nước lạnh, nó sẽ nhảy ra trước khi nước trở nên nóng », GS Douglas Melton Đại học Harvard, khoa Sinh học cho biết, năm 1995. TS George R. Zug cũng nói: « Nếu con ếch có phương tiện để thoát ra, chắc chắn nó sẽ làm vậy ».
Riêng tôi nghĩ ếch rất hiếu động. Chắc nó không chịu ngồi yên một hai giờ để các ông làm thí nghiệm. Vừa đặt nó vào chảo nước là nó nhảy ra liền nếu ta không kịp giữ lại, nhiều lắm là ngồi yên được vài phút. Ta có câu « bắt cóc bỏ dĩa » ngụ ý tốn công vô ích, loài cóc ếch không chịu ngồi yên một chỗ.
Vào mùa hè, buổi sáng trời mát, nhiệt độ tăng dần, từ từ rất chậm đến trưa, chiều nóng gắt. Mọi người, vật không ai là không cảm nhận ngay sức nóng đó.
Biết vậy người ta vẫn luôn dùng ẩn dụ Ếch Luộc trong nhiều tình huống.
Song thí nghiệm Luộc Ếch có thể điều chỉnh chút ít để duy trì ẩn dụ và có giá trị khoa học.
Năm 1869 GS Friedrich Goltz Sinh Lý học người Đức chứng minh rằng một con ếch bị mổ lấy não bộ sẽ ngồi yên trong chảo nước được đun chậm từ từ trong khi một con ếch còn não nguyên vẹn sẽ tìm cách thoát ra khi nhiệt độ nước lên 25 độ C. Nếu nhúng vào nước nóng thì ếch còn hoặc khuyết não, cả hai đều giật lùi mạnh.
Não bộ bị phá hủy không phải là lúc nào cũng chết ngay. Một con gián bị cắt đầu vẫn chạy được, duy sẽ chết đói sau đó. Một đứa bé sinh ra mang dị tật khuyết não (anencephaly, vô não / khuyết não), tức là khuyết phần lớn hoặc toàn bộ não, sống được vài giờ, vài ngày, họa hoằn sống được vài năm, sống nhờ các phản xạ.
Việt Kiều Yêu Nước
Việt Kiều Yêu Nước
Nhân loại thường hành xử như Ếch Luộc Khuyết Não, vô cảm hoặc suy nghĩ lệch lạc. Hội chứng Ếch Khuyết Não lại coi bộ nghiệm đúng với các « Việt Kiều Yêu Nước là yêu Chủ Nghĩa Xã Hội », gọi tắt là các Việt Kiều Yêu Nước (VKYN).
CSVN đối với người dân trong nước, thân phận heo trong rọ, cá trên thớt, chúng luộc nhanh, thẳng tay đàn áp không nhân nhượng lôi thôi: “Giết, giết nữa, bàn tay không phút nghĩ. Cho ruộng đồng mau tốt, thuế mau xong” (Tố Hữu «Hồ Chứa Máu, Cải Cách Ruộng Đất»).
CSVN đối với Việt Kiều sống ngoài vòng kiềm tỏa, chẳng làm gì được thì chúng ân cần kêu gọi mời mọc, tung hỏa mù, bố trí thiên la địa võng (nghị quyết 36). Tuy vậy như Friedrich Goltz đã chỉ ra, chúng chỉ chiêu dụ được những con ếch khuyết não. Đó là những VKYN đã bị Việt Cộng tẩy não, tức là đã mất não hoặc bại não, mất lý trí, sống bằng thừa.
Nhân dân Việt Nam luôn nhớ Tàu đô hộ nước ta trong thời gian trên ngàn năm. Hồi đó chúng chỉ phái người qua cai trị, không đem dân Tàu qua ở nên nước ta còn đó. Nay với sự toa rập nhiệt tình của CSVN, Tàu cho di dân mỗi ngày một ít. Dân Tàu thì đông vô kể, nắm chính trị, kinh tế, văn hóa. Rồi đây dân Việt Nam bản địa sẽ là thiểu số trong nước mình, công dân tôi tớ, sống nhục nhã, tiêu diệt dần. Viễn ảnh nay đang trở thành cận ảnh.
Nhân dân Việt Nam thông minh thừa hiểu chuyện này, nhưng bất lực vì CSVN đàn áp dữ dội những ai chống đối thân Tàu. Sau đó với thời gian người dân quen dần và rồi thấy mọi chuyện nhỏ như con thỏ, kể cả mất nước với Tàu.
***
dadieu1Giáo sư Luật Eugene Volokh năm 2003 bình luận bất kể thái độ của con ếch thật ra thế nào, ẩn dụ «ếch luộc» rất hữu ích, thường được dùng so sánh với ẩn dụ «chôn đầu trong cát» mô tả con đà điểu sợ hãi, vùi đầu vào cát để tránh nhìn thấy nguy hiểm. (3)
Đây cũng chỉ là huyền thoại.
chondautrongcatThực sự khi đà điểu cảm thấy nguy hiểm thì nó nằm nép xuống, vươn dài cổ sát đất. Khi nó dùng mỏ đảo trứng trong hố cát cũng vậy khiến nhìn từ xa ta tưởng nhầm nó đang vùi đầu trong cát.
Tuy nhiên thành ngữ rất thông dụng «chôn/vùi/giấu đầu trong cát» hàm ý từ chối thừa nhận hoặc lảng tránh giải quyết một vấn đề có tính nghiêm trọng. Tùy sự việc diễn tiến nhanh, chậm để dùng đúng ẩn dụ thích hợp.
Song chớ quên: Ta không thể thay đổi những gì ta từ chối đương đầu.
Với cặp ẩn dụ Ếch Luộc (Khuyết Não) và Vùi Đầu Trong Cát chúng ta dễ dàng nhận định:
*Hải ngoại.
-Tuyệt đại đa số là Việt Kiều Cộng Hòa, lành mạnh, minh mẫn, dị ứng với CS, cho dù có gần bùn cũng chẳng hôi tanh mùi bùn.
-Một thiểu số nhỏ VKYN, thuộc diện Ếch Luộc Khuyết Não. Cũng về Việt Nam như nhiều Việt Kiều khác song để dương danh chúng làm rùm beng, phát ngôn vung vít, hành động a dua nịnh bợ tiếp tay với CS. Có 1 số con khá lớn, dầu vậy «mua danh ba vạn, bán danh ba đồng» chúng chẳng gây ảnh hưởng gì quan trọng, chỉ làm trò cười và chuốc sự khinh bỉ. Một vài con được cho là lớn đã chịu « Cái quan luận định » nghiêm khắc của công luận, chỉ cầu mong sự độ lượng « Nghĩa tử nghĩa tận » của đồng bào.
*Quốc nội.
-Cộng Sản Tàu cướp nước, thầm lặng, dùng chiến thuật Luộc Ếch chậm, rất nhu. Chiến thuật này muốn thành công cần sự trợ thủ đắc lực của CSVN kiềm chế nhân dân họ, bưng che sự thực. Đây là mối hiểm họa quan trọng hàng đầu và bức thiết nhất vượt rất xa mọi nguy hiểm khác vì liên quan đến sự tồn vong giống nòi, dân tộc. Mất nước, diệt vong là mất tất cả, vĩnh viễn. (Hội nghị Thành Đô 1990).
-Cộng Sản Việt Nam cai trị dùng chiến thuật “Đà Điểu Chôn Đầu Trong Cát” bá đạo, rất cương bằng võ lực, che mắt, bịt tai, bưng miệng nhân dân.
Đối với Tàu Cộng thì CSVN cũng vận dụng chiến thuật này, nhưng theo đúng hướng cổ điển: Chúng là những con đà điểu chôn đầu trong cát né tránh sự thực, bô bô khẳng định tình hình Biển Đông yên lặng, không có biến chuyển gì.
Tình hình có thể đảo ngược được chăng?
*1-Trường hợp các Ếch Luộc Khuyết Não : hết thuốc chữa vì vô não, bại não.
*2-Trường hợp các Ếch Luộc.
Cái gì đã giết chết con ếch? Đa số chúng ta trả lời do nước sôi. Song sự thực là do sự bất lực của con ếch không quyết định được lúc nào phải nhảy ra khỏi chảo trước khi đuối sức.
Nhiều lúc phải đương đầu với tình thế và có hành động thích ứng. Nhân dân Việt Nam không khuyết não để ngồi yên cho Tàu luộc chín, chỉ cần CSVN đừng gây trở ngại.
CSVN cũng không ngờ bản thân của họ cũng là ếch luộc của đồng chí Tàu mà còn tệ hơn nữa là ếch luộc khuyết não (bại não do virút Mác Lê ? do độc chất 16 chỉ vàng 4 loại tốt?).
Bộ Chính Trị ĐCSVN nhiễm virút và độc chất tới xương tủy là 16 con Ếch Chúa Khuyết Não lú lẫn nặng béo ngậy nhất của Tàu luộc được dùng làm công cụ khống chế nhân dân Việt Nam. Bước đầu 16 con Ếch Chúa xin VN được ban qui chế tự trị. Lập tức dân Tàu tràn qua ở và VN nhanh chóng vĩnh biệt tự trị để trở thành da thịt Tàu chính cống.
*3-Trường hợp Đà Điểu Chôn Đầu Vào Cát.
Thật ra con đà điểu không cần thiết phải chôn dấu đầu trong cát chịu trận. Đà điểu rất tinh mắt thính tai để nhận được nguy hiểm từ xa. Nó có thể cao đến 2.7 m, nặng 180 kg, chạy nhanh cao điểm đến 60 mph (96 km/h), nhanh nhất trong loài vật chạy 2 chân (người 27.79 mph, cọp 40 mph, ngựa 44 mph). Chạy nhanh như vậy, nếu gặp nguy hiểm đà điểu không cần rúc đầu vào cát và thực tế đúng như vậy.
angrybirdĐà điểu khi bị đe dọa là bỏ chạy song trong trường hợp bị dồn vào đường cùng, cần bảo vệ giống nòi, vùng đất mình, quê hương thì hung dữ tấn công tự vệ. Đôi chân của nó là vũ khí hữu hiệu. Cựa dài và sắc, một cú đá rất mạnh có thể làm lòi ruột và giết một nhân mạng. Thống kê mỗi năm có hai ba trường hợp đà điểu gây thương tích nặng hoặc đá chết người tại vùng Oudtshoorn, Nam Phi, nơi có nhiều trại nuôi đà điểu ở sát gần các bầy đà điểu sống hoang dã.
Nhân dân Việt Nam mỗi lần định thoát Tàu thì bị Cộng nô ghìm giữ lại. Luôn muốn cất đầu để đối diện sự thực thì lại không ngừng bị đè đầu cưỡi cổ, bắt im lặng, chẳng cho nghe thấy gì.
Xem ra muốn « thoát Trung » cứu nước, muốn có Tự do, tiên quyết phải loại bỏ CSVN :
Những con đà điểu sẵn sàng ban tặng cho Việt Cộng những cú đá móc thủng ruột đoạt mạng chúng.
Chỉ cần thời cơ. Và giờ phán xét đã đến :
CSVN xây dựng và duy trì chế độ tham nhũng, trí trá tàn bạo đặt nền tảng trên sự độc quyền thông tin. Chúng khóa miệng nhân dân, phát ngôn một mình, bịa đặt công ơn, vu oan giá họa.
Thiên bất dung gian, vào thời đại internet chúng ngày càng từ từ đánh mất độc quyền sinh tử đó vào tay nhân dân mà đại diện là các bloggers, hội Nhà Báo Độc Lập Việt Nam, các phong trào Xã Hội Dân Sự, Dân Oan, Tôi Muốn Biết, Đèn Cù v.v…
Rồi trơ mắt ếch, chúng cũng thích nghi dần như ếch luộc chậm. Cho hay:
Ý dân là ý trời:
“Của trời, trời lại lấy đi,
Giương hai con mắt (ếch) làm chi được trời”.
Giành lại quyền ăn nói, quyền được biết tức là hóa giải được Mật Ước « Luộc Ếch Thành Đô », nhân dân ta nắm luôn cơ hội đứng lên vạch mặt bọn phản đồ và đánh đuổi chúng kịp thời trước khi chúng hoàn tất sự nghiệp bán nước cho Tàu. Chúng phải ra đi là điều tất yếu, tiên quyết cho sự sống còn của đất nước, giống nòi.
Truy nguyên : « Oan có đầu, nợ có chủ » sự nghiệp quang vinh bán nước này là do tên đầu sỏ Cộng sản tự xưng « rất sáng suốt » chí minh nhưng lại dại dột đem vận mệnh nước đặt vào tay người Tàu có truyền thống bá quyền, tạo cơ hội cho Tàu trở lại.
Hay là lỗi tại ta ? : « Đã mang rước Vẹm vào thân. Cũng đừng trách Bác, Đảng gần, Trời xa ! »
Không ! chúng ta chỉ bị lừa gạt và bị áp đặt.
May thay vỏ quýt dày có móng tay nhọn, oan gia CS là Internet, mỗi độc vật đều có khắc tinh.
Kết quả là Cộng Sản định luộc ếch Việt Nam nhưng chỉ luộc được một số ếch khuyết não. Lại buộc dân vùi đầu xuống cát nhưng nhận được những cú đá thủng ruột tợ của bầy đà điểu nổi giận.
Cám ơn nhân loại, khoa học, internet. Cám ơn tổ tiên Hồng Lạc phù hộ, chỉ đường cho con cháu.
Lê Bá Vận.
(1) LBV « Đoạn Trường Dân Thanh » YKH Mục 99 độ, tháng 6-2013.
(2) Ếch Luộc – The boiling frog.
(3) Chôn đầu trong cát ? – Do ostriches bury their heads in the sand?
Đề vịnh :
HCM, Ếch luộc, Chôn đầu trong cát.
« Tên ông, Hồ sáng suốt,
Nào ngờ ông dại dột.
Rước Tàu vào đất mình,
Việc ông làm ai buộc ?
Hay ông : Hồ Chệt Minh (*)
Tài cao ông đội lốt,
Việt Hoa gạ giao tình,
Hai nước nhập làm một ?? »
Việt Nam thành Ếch Luộc.
Đầu vùi cát nín thinh.
Ới ông Tàu Ba Đình,
Cả nước tôi van xin !
lebavan2014LBV 2014
(*) Lưu ý : « Nếu quả vậy thì tiếng “Chệt” của ta có lâu lắm, có gần hai ngàn năm nay; mà trong khi kêu “Chệt”, cũng chẳng có ý gì khinh bỉ người Tàu gì đâu ». (** )PHAN KHÔI. Phụ nữ tân văn, Sài Gòn, s. 182 (22. 12. 1932).
dadieu dadieu2

MỘT THỜI ĐỂ NHỚ (Trần Nhật Kim)

Posted on by

trainamha-xabasao
Sau ngày 30-4-1975, đảng và nhà nước CSVN đã áp dụng chính sách “Đốt sách và tù đầy quân cán chính miền Nam”. Nhưng sự tiêu diệt văn hóa miền Nam không xẩy ra nhẹ nhàng như họ đã làm tại miền Bắc sau năm 1954. Tại miền Nam, chính sách này được thực hiện một cách vội vàng, không phải là sự hăng hái của kẻ hoàn toàn chiến thắng. Hành động đóng cửa các cơ sở báo chí, nhà in và nhà phát hành cũng như chiến dịch tịch thu toàn bộ văn hóa phẩm, chứng tỏ một sự bất ổn khi đối diện với kho tàng văn học miền Nam, mà chính quyền Hà Nội đánh giá là có nguy hại cho chế độ. Nhà xuất bản Văn Hóa Hà Nội có nhận định: “Cuộc đấu tranh trên mặt trận văn hóa, tư tưởng không ác liệt như mặt trận quân sự, nhưng đó là một cuộc đấu tranh vô cùng cam go nguy hiểm.”
Kết quả của chính sách “tiêu diệt văn hóa miền Nam” không đáp ứng sự mong đợi của đảng và nhà nước cộng sản. Trái lại, văn hóa miền Nam đã ảnh hưởng sâu đậm tới các thành phần dân chúng cũng như cán bộ, bộ đội miền Bắc. Sự quan tâm này đã được báo Nhân Dân nêu ra: “một tờ lịch, một tấm giấy gói hàng cũng là phương tiện tuyên truyền…” “Nhạc vàng” cũng chung số phận với sách báo, được đảng khoác cho một tên mới: “Văn hóa đồi trụy”.
Trên thực tế, nhạc vàng đã là món ăn tinh thần không thể thiếu, đáp ứng nhu cầu của một dân tộc vốn nặng về tình cảm. Và chính dòng nhạc này, vì được người tù cải tạo miền Nam dàn trải trên khắp các nẻo đường đất nước, đã ảnh hưởng sâu đậm và chuyển đổi tâm tư của cán bộ tại các trại cải tạo miền Bắc cũng như gia đình của họ.
Nhiều người đặt câu hỏi: “Sau nhiều năm dài bị đầy ải, áp bức trong ngục tù cộng sản, nhờ phép mầu nào mà người tù cải tạo miền Nam không bị điên loạn, giữ được mạng sống để trở về?” Thật khó có một câu trả lời trọn vẹn, bao quát cuộc sống tăm tối của một kiếp người. Liệu đó có phải là một cơ may, nhất là tù nhân luôn luôn bị ám ảnh không có ngày về. Có lẽ do bản năng sinh tồn, dù dưới bất cứ hoàn cảnh nào, con người vẫn phải phấn đấu để sống còn. Và chính những giây phút đen tối nhất của cuộc sống, người tù cải tạo đã gần gũi với âm nhạc. Những bài ca phát xuất tự đáy lòng hàm chứa những cảm xúc của đời sống hiện tại, “đã là một lối thoát cho tinh thần, giữ được thăng bằng cuộc sống.”
Có vị cũng thắc mắc, “trong hoàn cảnh sống như thế làm sao có thể sáng tác, có thể ghi nhớ?” Vâng, một số không ít những bài ca đã bị quên hoặc nhớ không trọn vẹn sau một thời gian dài cùm xích, đầy ải trong phòng tối. Nhưng cũng do môi trường sống và hoàn cảnh đặc biệt này đã thôi thúc tù nhân sáng tác. Ta có thể nói, những bài ca này đã được viết ra bằng con tim và khối óc, bằng máu và nước mắt. Do đó, mỗi bài ca đã mang theo một sắc thái, một hoàn cảnh khác biệt, một câu chuyện khó quên của người tù cải tạo.
Sau ngày 30-4-1975, Thơ và Nhạc đã xuất hiện những sáng tác đặc biệt về “tù đầy”. Đặc biệt là vì những tác phẩm này không được ghi trên giấy khi sáng tác, như những bài thơ và nhạc trong hoàn cảnh bình thường của đời sống xã hội.
Tù cải tạo không được phép lưu giữ giấy bút, sách vở và thường bị kiểm soát gắt gao bởi cán bộ trại. Sự sáng tác vì vậy gặp rất nhiều khó khăn, nên phương tiện duy nhất là ghi nhận bằng trí nhớ, và phải đợi khi có điều kiện mới ghi lại trên giấy, thường là bao thuốc lá hay những tờ giấy trắng còn lại sau lần viết bản tự khai. Những sáng tác này phải được cất dấu cẩn thận, để tránh sự phát hiện của cán bộ trại mỗi khi khám phòng, nhất là bọn ăng-ten thường xuyên theo rõi để báo cáo lập công.
Nhìn chung, những tác phẩm về thơ và nhạc sáng tác trong tù đã thể hiện nhiều khía cạnh, gợi nhớ hình ảnh Saigon với nếp sống Tự do Dân chủ, một Saigon yêu thương thuở trước, với viễn ảnh chia ly gia đình tan vỡ và trước cái chết tức tưởi của các bạn tù đồng cảnh ngộ. Nhưng nổi bật nhất vẫn là tinh thần đấu tranh bất khuất chống lại chế độ cộng sản bạo tàn và ý chí quang phục quê hương.
Người viết không có tham vọng đi xa trong sinh hoạt này, mà chỉ muốn ghi lại những kỷ niệm khó quên, ghi ơn các tác giả còn sống, hay những người đã nằm xuống trong một hoàn cảnh bi thảm nhất của lịch sử dân tộc sau ngày 30-4-1975.
Về phía nhạc đấu tranh có khá nhiều bài ca, dù ngắn nhưng hàm chứa tinh thần chống cộng sản rất rõ rệt. Trước khi nghe lại bài “Đôi giầy Dũng sĩ” của anh Nguyễn Văn Hồng, người viết xin được giới thiệu về anh.
Anh Nguyễn Văn Hồng là Trung Úy thuộc đơn vị Pháo binh của QLVNCH, không trình diện học tập cải tạo sau ngày 30-4-1975, bị bắt khi vượt biên. Anh đã di chuyển tới nhiều trại. Tại miền Nam, từ trại Tân Hiệp chuyển tới trại A (Gia Rai-Long Khánh) nằm trên đồi Phượng Vĩ, sau đó chuyển vào trại B. Sau một năm, anh chuyển ra Bắc trên tầu “Sông Hương”, ngày 20/4/1977 tới trại Nam Hà (Hà Nam Ninh). Anh đã sáng tác bản nhạc “Đôi giầy Dũng sĩ”. Vào buổi sáng ngày 16/9/1977, toàn thể tù cải tạo phân trại “A” Nam Hà đồng thanh hô vang nhiều lần “đả đảo cộng sản” trước giờ lao động tại sân trại, để chống lại hành động đối xử tàn nhẫn của cán bộ trại đối với anh em tù cải tạo bị bệnh nặng.
Cuộc chống đối của tù cải tạo đã kéo dài nhiều tháng. Sau khi 20 tù cải tạo của cuộc chống đối, được ban quản giáo ghi nhận là thành phần chủ chốt của cuộc biến động, bị chuyển tới trại Quyết Tiến (Cổng Trời-Hà Giang) vào đêm Giáng Sinh, 24-12-1977. Sau đó, ban giám thị trại đã gom những người chống đối còn lại vào một đội có tên “Đội 20”, để dễ theo rõi và tránh những biến động khác xẩy ra, khi mà lòng căm hờn của tù cải tạo miền Nam mỗi lúc một sôi động. Anh Hồng là một trong những người bị giam trong phòng kỷ luật. Nghe các bạn kể lại, trong phòng kỷ luật anh hát bài ca này, như lời nhắn nhủ các bạn tù về lòng kiên trì đấu tranh cho lý tưởng Tự do. Anh Hồng bị chuyển lên phân trại Mễ (thuộc trại Nam Hà) gần Phủ Lý, một trại kỷ luật rất hà khắc, được che dấu dưới hình thức trại y tế. Anh Hồng cũng như một số bạn tù khác đã qua đời ở đây.
Bài ca này được các bạn tù hưởng ứng ngày một lan truyền trong trại, đã thôi thúc ngọn lửa đấu tranh trước bạo quyền. Khi sáng tác bài ca này anh chỉ có ước mơ nhỏ bé, được là đôi giầy dưới chân lớp trẻ mai sau, đập tan xiềng xích, khôi phục đời sống Tự do Dân chủ của Quê Hương. Chúng ta hãy nghe ước mơ của anh:
Đôi Giầy Dũng Sĩ
Này em, ta không quên đâu những ngày tù đầy.
Này em, ta không quên đâu những ngày tăm tối.
Này em, ta không quên đâu mối thù từng ngày.
Này em, ta không quên đâu mối thù muôn đời.
Và dù không là gì cả, cũng xin làm đôi giầy dũng sĩ,
trở về đạp nát tan kẻ thù.
Này em, cha ông em chết trong ngục tù.
Này em, thân nhân em đau buồn tang chế.
Này em, tương lai em vẫn còn mịt mù.
Này em, quê hương ta vẫn còn nô lệ.
Và dù không là gì cả, cũng xin làm đôi giầy dũng sĩ,
trở về đạp nát tan xích xiềng.
Cho tôi xin một lần gục ngã,
cho em tôi suốt đời ngẩng mặt.
Cho tôi xin một lần được chết,
cho quê hương ngàn đời vinh quang.
Cho tôi xin một đời nhọc nhằn,
cho em tôi một đời hạnh phúc.
Cho tôi xin một đời chiến chinh,
cho quê hương muôn đời thanh bình.
Tác giả: Nguyễn Văn Hồng
(Toàn bản nhạc ghi trong phần chú thích)
Vào những tháng cuối năm, bầu trời Nam Hà ẩm mây và lạnh, nhiệt độ xuống thấp, người bệnh càng nhiều. Sau khi ông Trần Thế Minh, nguyên Thượng Nghị Sĩ VNCH qua đời bị ngộ độc vì thực phẩm, tình trạng sức khỏe tù cải tạo trong trại ngày càng tồi tệ hơn. Qua khung cửa sổ sàn nằm trên, một phần khu trại hiện ra im lìm bất động. Về phía cuối sân là trạm xá, một căn nhà nhỏ nghèo nàn tăm tối. Ánh đèn dầu leo lét xuất hiện nơi trạm xá không đủ thắp sáng căn phòng, trở thành huyền ảo vật vờ, như linh hồn kẻ xấu số còn vương vấn thân xác giá lạnh.
Khi nhìn thấy ánh đèn dầu leo lét nơi trạm xá, các bạn thường hỏi:
- “Có người chết hả. Có biết ai không?”
rungcucphuong-trainamhaAnh Thu Tâm im lặng gật đầu. Vừa thương cũng vừa mừng cho người bạn mới ra đi. Họ đã rũ sạch nợ đời. Không còn vướng mắc tình cảm quyến luyến gia đình, mà tình cảm gia đình vốn là hơi ấm, một ánh lửa hy vọng cho người tù cải tạo miền Nam. Không còn bị tủi nhục trước hành động hận thù của đám cán bộ trại. Một hình ảnh khiến anh xúc động về số phận của bạn tù. Cuộc đời của người tù cải tạo không còn thuộc về mình nữa, đã ở ngoài tầm tay, có chăng chỉ còn lại quyền được chết. Trước cái chết thật đơn giản, vội vàng, anh Thu Tâm đã sáng tác bản nhạc “Trên đồi Thu”, gợi nhớ một khu đồi trồng mơ trong rừng Cúc Phương thuộc trại Nam Hà. Anh em cải tạo gọi đó là “Đồi Thu”, nơi an giấc ngàn thu của tù cải tạo miền Nam, sau khi đã trả xong món nợ máu cho đảng cộng sản và nhà nước “Xã hội Chủ Nghĩa Việt Nam” anh hùng.
Khi nghe bản nhạc này, mọi người đều có chung ý nghĩ, đến một ngày nào đó, sẽ đến lượt mình tới nơi này với những người đi trước. Theo âm hưởng của dòng nhạc, ta có cảm tưởng hình dung được những bước chân âm thầm của những người cải tạo đưa tiễn bạn đến nơi an nghỉ cuối cùng. Lời nhạc đang tha thiết bỗng trỗi dậy với tiếng gió rít trên đồi ầm ầm như thác đổ, và trong khoảnh khắc không gian trở lên tĩnh lặng chỉ còn tiếng lá Thu rơi. Chúng ta hãy chia buồn với những người bạn đã nằm xuống, những nạn nhân của một chế độ phản bội lại dân tộc, qua lời nhạc:
Trên Đồi Thu
Niềm đau tới, buồn với thu sầu.
Chiều thu ấy chấm đen đời nhau.
Còn đâu nữa, vần vũ mưa Ngâu.
Tia nắng thu vàng héo hắt,
Xót xa hoài cố nhân!
Sầu u uất một kiếp lao tù.
Buồn tê tái gió lay hồn thu.
Lạnh hương khói Người đã phiêu du
Hay còn lẩn quất vấn vương mối hận thù?
Ới ! Buốt đau lòng giá, héo hon tình đá,
lá rơi mặc lá.
Người xa, lòng ta hờn căm tím đôi môi
Máu ứa tim sầu Nước, xót khung trời ước,
luyến lưu từng bước.
Lặng nghe hồn thu sầu khóc thu đau!
Vầng mây trắng về núi xa nào.
Chờ ta với cố vui lòng nhau.
Đồi hoang vắng chuyển gió heo may.
Ôi ! cố nhân đâu còn nữa,
Xót thương mắt rưng sầu.
Tác giả: Thu Tâm
(Toàn bản nhạc ghi trong phần chú thích)
Lời ca có khi trầm hùng mang tâm tư uất nghẹn, có lúc man mác nhẹ nhàng như một hơi thở ghi đậm nỗi ngậm ngùi. Tiếng đàn hòa lẫn tiếng gió rít “Trên Đồi Thu” mang theo tiếng thì thầm của những người khóc bạn vào những chiều Thu vàng úa thuở nào. Khởi đầu từ tháng 8, “Cách Mạng Mùa Thu”, đã mang đau thương đến cho cả ba Miền đất nước, cho cả một dân tộc. Biết bao nhiêu cái chết oan khiên của những người dân vô tội. Bao nhiêu thế hệ tuổi trẻ phải hy sinh cho mục đích hoang tưởng trên đường nhuộm đỏ đất nước của đảng CSVN, vì theo lệnh của cộng sản quốc tế Nga Tầu.
Bản nhạc “Trên Đồi Thu” được bạn tù truyền nhau hát đã đến tai cán bộ. Ban giám thị trại cho đây là lời tuyên truyền phản động, cần phải phát hiện người chủ mưu. Đám ăng-ten được dịp báo cáo. Để tránh phiền phức cho các bạn, anh Thu Tâm đã nhận mình là tác giả của bản nhạc. Nhưng cán bộ trại không cho anh là người sáng tác bản nhạc này, vì anh vốn im lặng, sinh hoạt không ồn ào. Ban giám thị để ý tới nhạc sĩ Vĩnh Lợi (tác giả bản nhạc “Luyến Quê”, phổ từ lời thơ của giáo sư Nguyễn Thành Vinh, trước năm 1975), một người khá nổi tiếng trong tù, cho anh Vĩnh Lợi là tác giả của bản nhạc “Trên Đồi Thu”. Sau đó không lâu, anh Vĩnh Lợi đã rời khỏi trại. Mọi người không biết anh bị chuyển đi đâu.
Để che mắt cán bộ trại, nhất là trong hoàn cảnh thiếu điều kiện soạn những bài ca, anh Thu Tâm đã vẽ phím đàn dương cầm trên sàn xi măng dưới chiếu nằm. Nhiều bản nhạc ra đời, trong đó có bản “Trên đồi Thu”. Vào những ngày cuối tuần, bầu trời mùa Đông ảm đạm, anh Thu Tâm ngồi bên “phím đàn Dương cầm” trong khi anh Trần Đình Lục để tấm bìa trên vai trái, tay phải cầm đũa, như đang xử dụng “Vĩ cầm”. Mọi người chứng kiến hình ảnh hai người bạn với những điệu bộ như đang du hồn vào thế giới âm thanh. Mỗi lần anh Thu Tâm đưa tay ra phía trước như giòng nhạc vừa sang trang, anh trần Đình Lục cũng có một hành động tương tự. Âm hưởng của giòng nhạc như đã thấm đượm vào tâm tư mỗi người đang trình diễn.
Anh Thu Tâm bị bắt vào những ngày đầu tháng 5-1975 và đưa ra miền Bắc vào tháng 6-1975 trong một chuyến bay đặc biệt, trong đó có một vị Tướng lãnh VNCH với sự hiện diện của Tướng Hoàng Cầm (quân đội miền Bắc). Máy bay đã đáp xuống sân bay Gia Lâm, Hà Nội. Anh đến trại Nam Hà rất sớm. Anh dự phần đào giếng nước ngay cổng trại chính , cũng như xây dựng khu B để có chỗ cho người viết và các bạn tù tới ở sau này.
Anh Thu Tâm đã ghi lại sự xúc động tột cùng của những người còn ở lại, tiếc thương đưa tiễn những người bạn ra đi đến nơi chốn tận cùng của một kiếp người. Hình ảnh tiễn đưa bạn tù đến nơi an nghỉ “Trên Đồi Thu”, cũng được diễn tả qua lời thơ:
Hai tên cầm súng bước đi đầu
Tên nữa AK tiếp phía sau
Một xác bó tròn đôi manh chiếu
Hai đầu buộc chéo bốn giây lau
Không kèn, không trống, không đưa tiễn
Chẳng khói, chẳng nhang, chẳng nguyện cầu
Chỉ có bạn tù khiêng lặng lẽ
Vùi nông một khối hận thù sâu.
Hình ảnh ngày sum họp gia đình đối với tù cải tạo miền Nam chỉ còn là một giấc mơ. Mỗi lần đi ngang qua dẫy núi đá vôi gần trại trên đường tới rừng Cúc Phương, mọi người đều ngẩng nhìn tảng đá hình con rùa nằm nơi lưng chừng núi, nói với nhau:
- “ Bao giờ con rùa đá bò lên đến đỉnh núi thì chúng ta được về”.
Vào những buổi chiều mùa Đông giá lạnh, sương mù mờ mịt phủ xuống vùng núi rừng trại Nam Hà. Khi đi qua chuồng dê, một người bạn tù trẻ tuổi của người viết, bị ám ảnh bởi tiếng gọi dê về chuồng. Tiếng gọi: “Dê ơi! Về đi…Về đi…” mà hai chữ cuối kéo dài, tạo ra một chuỗi âm thanh vang vọng trong không gian vắng lặng buồn tẻ. Anh nghĩ đến thân phận của một kiếp người, của một dân tộc thật thê lương. Anh đã ghi lại những ưu tư, trăn trở về nỗi đau của dân tộc trước họa cộng sản qua lời ca “Trâu về đi”:
Trâu Về Đi
Trâu về đi! Tiếng ai vẳng trên đồi vắng,
tiếng ai vẳng vào trong hồn
từng chiều xuống nghe buồn tênh
như tiếng thở than?
Nức nở âm thầm mang nỗi khổ
ai gọi ai đi về với nỗi buồn lê thê
với chuỗi ngày tháng dài u mê?
Ngày lên cao này chất thêm sầu lao đao
để tiếng kêu gào
Còn mãi như vào xa xôi theo tiếng thở dài!
Trâu về đi. Trâu về đi.
Tiếng ai vẳng trên đồi vắng?
Tiếng ai vẳng vào trong hồn, từng chiều xuống nghe buồn tênh,
như tiếng hờn oán?
Nức nở như còn mang nỗi khổ
Bao đời bao oan hồn. Ôi nỗi lòng quê hương.
Với chuỗi ngày tháng đầy thê lương!
Người xa nhau người chất thêm sâu thương đau
để tiếng kêu gào vọng mãi đi vào mai sau
theo tiếng thở dài: Trâu về đi! Trâu về đi! Về đi!
Tác giả: Cuồng Sĩ Thanh Cẩm
(Toàn bản nhạc ghi trong phần chú thích)
Với tâm tư của tác giả trong lời nhạc cũng như lòng bất khuất trong cuộc sống…danh xưng “Cuồng sĩ Thanh cẩm” được anh Nguyễn Cao Quyền mến tặng khi tác giả tới trại Thanh Cẩm, lưu lại như một kỷ niệm với những bạn tù đã cùng nhau san sẻ những niềm vui hiếm hoi trong quãng đời nhiều cay đắng.
Song song với những bản nhạc diễn tả thực trạng đời sống cũng như tâm tư người tù cải tạo trại Nam Hà, những vần thơ cũng nói lên sự khốn cùng và đời sống cam go ở đây.
Sang một hướng khác, người viết xin được nói đến anh Dương Khắc Đệ, bút hiệu Dương Tử, nguyên là Trung Tá thuộc Bộ Tổng Tham Mưu Quân Lực VNCH, một nhà thơ, một bạn tù khả kính của anh em trại Nam Hà. Anh đã xuất bản tập thơ “Con Đường Cải Tạo” tại Hoa Kỳ, trong đó ghi lại một chuyện tình thoáng qua, mà người viết có cảm tưởng, ý thơ đã nói lên tình cảm yêu thương tha thiết của người trong cuộc, vượt qua một hoàn cảnh thật khắt khe. Một sự chọn lựa hợp với tình người, mà “chủ thuyết hoang tưởng cộng sản” hiện nguyên hình là một thứ bánh vẽ, không còn là nhu cầu cấp thiết của người dân miền Bắc.
Để thực hiện cuốn phim tài liệu “Tình và Tội”, đoàn điện ảnh Trung Ương thuộc Bộ Nội Vụ Hà Nội, đã tới trại Nam Hà để quay phần chính của cuốn phim. Khu lò rèn đã trở thành nơi thu hình, với sự có mặt của vài anh em tù cải tạo miền Nam. Nội dung cuốn phim diễn tả một tù hình sự tên Bờ rèn một con dao với dụng ý giết nhân viên an ninh trại để vượt ngục. Diễn viên chính do một nam công an và vai nữ do công an Thanh Vân đóng vai người tình của Bờ.
Việc thâu hình diễn tiến đều, nhưng một “chuyện tình” bên lề cuốn phim đã xẩy ra. Nữ diễn viên Thanh Vân rất trẻ đẹp đã có cảm tình với một tù cải tạo miền Nam. Họ quen nhau trong một trường hợp khá đặc biệt. Nhân một buổi anh cải tạo đến khu thợ may của trại, mượn kim chỉ để khâu chiếc khuy áo tù sút chỉ. Trong khi đó nữ diễn viên Thanh Vân cũng ghé chỗ thợ may. Thấy anh cải tạo lóng ngóng khâu chiếc khuy áo, cô liền cầm lấy mũi kim đính giùm anh khuy áo. Họ đã trao đổi nhiều lần trong thời gian đoàn quay phim thâu hình ở trại Nam Hà. Câu chuyện khá dài. Trong tác phẩm “Con đường cải tạo” anh Dương Tử chỉ ghi lại một đoạn đối thoại ngắn giữa hai người:
- “Khi nào anh được tha về, nhớ ghé Hà Nội vào nhà Vân chơi.”
– “Biết đến bao giờ, và nếu có ngày ấy, thì biết có ai tiếp mình không mà ghé?”
-“Tại sao không…”
-“Bởi vì: Ngày mai trong đám xuân xanh ấy, có kẻ theo chồng bỏ cuộc chơi.”
………
Anh cải tạo đã tìm đến anh Dương Tử, nhờ anh làm một bài thơ để gửi cô diễn viên. Anh Dương Tử tâm sự: “Tôi cảm thấy mình quá già và mòn mỏi vì cảnh tù đầy, con tim đã khô héo, đâu còn rung cảm mà làm thơ tình với tâm sự của người khác. Thế nhưng, anh bạn tù là một sĩ quan trẻ tuổi rất khéo nói, khiến tôi không nỡ từ chối, đành phải mượn hai câu thơ của Hàn Mặc Tử làm khởi dẫn để viết cho anh bạn bài thơ với tựa đề “Không Quen”:
Không Quen (*)
“Ngày mai trong đám xuân xanh ấy
“Có kẻ theo chồng bỏ cuộc chơi.” (Hàn Mặc Tử)
Và ngày mai ấy, ngày mai ấy
Mây vẫn ngàn phương lững thững trôi
Vẫn quá vô tình đâu biết tới
Một cánh chim sa ở cuối trời…
Bao lần khuy đã sút rồi
Bao lần để đó cho người vá may
Hương thừa còn một chút này
Để dành sưởi ấm chuỗi ngày cô đơn
Để còn giữ mãi trong tâm tưởng
Hình ảnh ai kia, nút áo này
Để qua song sắt khi chiều xuống
Lặng thả hồn theo bóng dáng mây
Đường kim mũi chỉ, ai may?
Còn in dáng dấp bàn tay ngọc ngà
Áo tôi sút chỉ đường tà
Nhưng mây xanh đã phiêu du phương trời
Và ngày mai ấy, Thanh Vân hỡi!
Em có bao giờ chạnh nhớ tôi?
Nhớ về khung cảnh “Tình và Tội”
Thầm nhủ: “Còn chăng bóng một người?”
Mây đi chẳng hẹn tái hồi
Em đi chẳng hẹn cùng tôi tương phùng
Đếm bao nhiêu lá trên rừng
Bấy nhiêu lần ấy, tôi từng nhớ em
Tôi xin giữ chút duyên tri ngộ
Làm hành trang cho nửa cuộc đời
Nửa cuộc đời, nắng mưa, sương gió
Kỷ niệm này mãi sống trong tôi
Và ngày mai ấy Vân ơi!
Nếu sang sông, bỏ cuộc chơi nửa vời
Tình cờ em có gặp tôi
Hãy coi như gặp một người…Không quen.
* Dương Tử : Con Đường Cải Tạo (trang 187)
Sau khi bài thơ “không quen” được trao đi, anh Dương Tử cũng không để ý tới chuyện tình của người bạn tù. Nhưng sau một thời gian, anh bạn tù tới cho hay, cuốn phim “Tình và Tội” bị hư một đoạn, nên đoàn quay phim phải trở lại trại Nam Hà. Mặc dù diễn viên Thanh Vân không phải đi chuyến này, nhưng cô tình nguyện trở lại đây. Cô đã cho anh bạn cải tạo hay, một nhóm nam diễn viên vì ghen tức đã báo cáo cô quan hệ với tù cải tạo, nên cô bị đình chỉ công tác và phải trở về Hà Nội. Anh cải tạo năn nỉ anh Dương Tử viết cho anh một bài thơ, gọi là tạ lỗi với nàng đã vì anh mà liên lụy.
duongtu-conduongcaitaoBài thơ thứ hai mang tựa đề “Xin một lời quên” được trao cho Thanh Vân.
Xin Một Lời Quên (*)
Buổi ban đầu ấy, mới làm quen
Tôi đã từng đêm, thức trắng đêm
Máu tưởng bao năm tù đã lạnh
Bỗng bừng nóng lại, trở về tim
Đêm nay tôi lại thức thâu đêm
Nghe tiếng mưa rơi lạnh dưới thềm
Mà tưởng giọt sầu trinh nữ ấy
Lần đầu nhỏ xuống khóc tơ duyên
Biết thế thà rằng tôi chẳng quen
Thà đem chôn chặt nỗi niềm riêng
Vùi sâu tình cảm trong tâm thức
Đâu để cho em phải luỵ phiền
Tôi biết vì tôi luỵ đến em
Và vì tôi cũng quá vô duyên
Muốn bầy giãi hết, không ngôn ngữ
Biết nói gì hơn một tiếng “xin”
Cho tôi xin được gọi tên em
Dù rất âm thầm trong trái tim
Xin được nói lên lời tạ lỗi
Và xin, xin cả một lời …Quên.
(*) Dương Tử: Con Đường Cải Tạo (trang 191)
Chuyện tình bên lề cuốn phim “Tình và Tội” còn rất dài, đã ảnh hưởng tới tâm tư những người trong cuộc nhiều năm sau này. Mặc dù anh Dương Tử chỉ ghi lại chuyện tình của một bạn tù, nhưng trong ý thơ của anh, đã diễn tả đậm nét về sự chọn lựa giữa tình người và ý thức hệ, vượt lên trên định kiến một chiều của xã hội cộng sản.
*
Xin cám ơn các tác giả đã đóng góp tâm huyết trong dòng “Thơ & Nhạc” tù đầy từ sau ngày 30-4-1975.
Xin nghiêng mình trước những tác giả đã yên giấc ngàn Thu. Vì lý tưởng Tự do, Dân chủ của dân tộc, vì quyền sống của con người đã lưu lại tấm gương sáng đầy quả cảm bất khuất, không sờn lòng trước đe dọa áp bức, cực hình, đầy ải thật tàn nhẫn trong ngục tù của cộng sản Việt Nam.
“Nhạc Vàng” không những chỉ lưu truyền tại miền Nam, mà còn lan tràn xâm nhập các sinh hoạt tại miền Bắc. Do đó, ta có thể nói, văn hóa miền Nam đã không bị nhà nước cộng sản Hà Nội tiêu diệt, mà trái lại nền văn hóa này còn tiếp tục ngự trị trong sinh hoạt dân chúng, bất kể miền Bắc hay miền Nam. Văn hóa miền Nam khơi dậy tình cảm yêu thương, gắn bó của dân tộc, đã xóa tan ảnh hưởng của những bài ca “Cách mạng”, vốn vay mượn cấu trúc của âm nhạc Trung Hoa.
Song song với các tác phẩm “Văn, Thơ và Nhạc” đã xuất bản, những tác phẩm Thơ và Nhạc sáng tác trong thời gian tù đầy, ghi lại một giai đoạn đen tối nhất của lịch sử dân tộc sau ngày 30-4-1975, đã để lại đời sau như một nét chấm phá trong kho tàng văn học Việt Nam.
Trần Nhật Kim
ngày 1-2-2014
(Tết Giáp Ngọ)
oOo
Chú thích:
Trại Nam Hà: Trại cải tạo Nam Hà nằm trong xã Ba Sao, huyện Kim Bảng, tỉnh Hà-Nam-Ninh (tên gộp 3 tỉnh).
Từ thành phố Phủ Lý, qua cầu Hồng Phú, theo quốc lộ 21 độ 15 Km, trên đường đi Chi Nê, Hòa Bình là tới xã Ba Sao. Trại Nam Hà ‘A’ nằm bên bờ đầm, một vùng ngập nước với những núi đá cao (nên trại Nam Hà còn được gọi là trại Đầm Đùn từ thời Pháp thuộc). Đầm Tam Chúc thuộc xã Ba Sao, huyện Kim Bảng, cách thị xã Phủ Lý khoảng 12 Km, tiếp giáp với Hòa Bình và Hà Tây, cách Hương Sơn khoảng 3Km đường núi. Diện tích đầm khoảng 600 ha.
Trại Nam Hà cũng được gọi là trại Ba Sao. Danh từ “Ba Sao” có lẽ được dịch ra từ nhóm chữ “Les trois Étoiles = Ba Sao”, còn nhận được phần nào do chữ còn lưu lại trên khung lưới sắt bắc ngang trên đầu trụ gạch trước khi vào trại. Nơi đây là một khu đồn điền trồng cà phê có từ thời Pháp.
Xã Ba Sao trở thành thị trấn của huyện Kim Bảng, có diện tích 34,76 Km2. Quốc lộ 21 đi qua xã Ba Sao tới Chi Nê (Hòa Bình) và rừng Cúc Phương.
Tọa độ:
20o 32’ 28” B – 20o 54’ 11” B
105o 47’ 51” Đ – 105o 79’ 75” Đ
Thị trấn Ba Sao gồm 16 xã: Đại Cương, Đồng Hóa, Hoàng Tây, Khả Phong, Lê Hồ, Liên Sơn, Ngọc Sơn, Nguyễn Úy, Nhật Tân, Nhật Tựu, Tân Sơn, Thanh Sơn, Thi Sơn, Thụy Lôi, Tượng Lĩnh và Văn Xá.
Huyện Kim Bảng:
Từ đời nhà Trần trở về trước gọi là Cổ Bàng thuộc châu Lỵ Nhân, thuộc lộ Thiên Tường. Năm Quang Thuận 7 (1446), triều đình bỏ tên Trấn đặt là Thừa Tuyên. Năm Quang Thuận 10 (1469), vua Lê Thánh Tông cho đổi tên Thiên Trường thành Sơn Nam, Kim Bảng thuộc Thừa Tuyên Sơn Nam. Năm Hồng Đức 21 (1490), triều đình đổi tên Thừa Tuyên thành Xứ. Năm Cảnh Hưng 2 (1741), triều đình bỏ tên Xứ đặt thành Lộ, chia Sơn Nam thành 2 Lộ. Đời Tây Sơn (1788-1802), Kim Bảng thuộc trấn Sơn Nam Thượng.
Năm Minh Mạng 13 (1832), triều đình thành lập tỉnh Hà Nội. Kim Bảng và phủ Lý Nhân thuộc Hà Nội. Tỉnh Hà Nội có 4 phủ: Hoài Đức, Ứng Hòa, Lý Nhân và Thường Tín. Tỉnh lỵ là thành Thăng Long cũ. Sau Hiệp Ước Patenotre, Tổng thống Pháp ra sắc lệnh thành lập thành phố Hà Nội. Ngày 1 tháng 10 năm 1888, vua Đồng Khánh ra đạo dụ nhượng cho Pháp thành phố Hà Nội. Ngày 26-12-1896, tỉnh Hà Nội (phần còn lại) chuyển tỉnh lỵ về Cầu Đơ, đến ngảy 3-5-1902 đổi tên thành tỉnh Cầu Đơ. Năm 1904 tỉnh Cầu Đơ đổi thành tỉnh Hà Đông.
Dưới đời Thành Thái 2 – 1890, tỉnh Hà Nam được thành lập từ một số huyện của Hà Nội và Nam Định (lấy tên Hà của Hà Nội và Nam của Nam Định). Phủ Lý trở thành tỉnh lỵ của Hà Nam.
Giai đoạn tứ 1965-1996, tỉnh Nam Định sát nhập với tỉnh Hà Nam thành “Nam Hà”, sau đó sát nhập với tỉnh Ninh Bình thành “Hà Nam Ninh”. Từ tháng 1-1997, tỉnh Hà Nam được tái lập như trước đây. Thị xã Phủ Lý thuộc tỉnh Hà Nam.
Thị xã Phủ lý nằm trên quốc lộ 1A, bên bờ phải của sông Đáy. Phủ Lý cách Hà Nội 60Km, cách thành phố Nam Định 30 Km, cách Ninh Bình 33 Km. Phủ Lý là nơi gặp nhau của 3 con sông: sông Đáy, sông Châu Giang và sông Nhuệ.
Rừng Cúc Phương là một khu rừng nằm trên địa phận ba tỉnh: Ninh Bình, Hòa Bình và Thanh Hóa với tổng số diện tích 22.200 ha. Trong đó:
Tỉnh Ninh Bình: 11.350 ha Tỉnh Thanh Hóa: 5.850 ha Tỉnh Hòa Bình: 5.000 ha
“Rừng Cúc Phương” trở thành “Vườn Quốc Gia” từ năm 1966.
Tọa độ của rừng Cúc Phương:
Từ:
20o 14’ tới 20o 34’ Bắc vĩ tuyến
105o 29’ tới 105o 44’ Đông kinh tuyến
Những bản nhạc:
nhac-doigiaydungsinhac-trendoithunhac-trauvedi-p1nhac-trauvedi-p2

Trung Ðông: Mấy mươi người thiệt mạng trong những vụ nổ bom xe hơi ở Iraq

VOA
Thứ bảy, 20/09/2014
Xem
Hiện trường vụ nổ bom xe gần 1 cửa hàng bán súng ở Kirkuk, 290 km về phía bắc thủ đô Baghdad, Iraq, 19/9/2014.
Hiện trường vụ nổ bom xe gần 1 cửa hàng bán súng ở Kirkuk, 290 km về phía bắc thủ đô Baghdad, Iraq, 19/9/2014.
Những vụ đánh bom của phiến quân ở Iraq giết chết mấy mươi người trong ngày thứ sáu.
9 người thiệt mạng trong một vụ nổ gần một đền thờ trong quận Karradeh ở Baghdad, nơi đa số cư dân là người Hồi giáo Shia. 9 người khác thiệt mạng trong hai vụ nổ bom xe hơi ở ngoại ô Baghdad.
Số tử vong sau đó đã gia tăng khi một xe máy gài bom phát nổ ở thành phố Kirkuk ở miền bắc, giết chết ít nhất 8 người.
Những vụ tấn công này xảy ra sau khi gần 30 người thiệt mạng trong ngày thứ năm tại những khu vực của người Shia ở thủ đô.
Chính phủ mới được bổ nhiệm ở Iraq đang đối mặt với một vụ khủng hoảng an ninh trong lúc các lực lượng quốc tế chiến đấu chống lại phiến quân Nhà nước Hồi giáo, là nhóm đã chiếm nhiều khu vực ở miền bắc Iraq. Nhóm hiếu chiến xuyên quốc gia bắt đầu từ Syria này tự đứng về phe Hồi giáo Sunni và thường tấn công người Hồi giáo Shia.
Hoa Kỳ và Pháp đang chiến đấu chống nhóm Nhà nước Hồi giáo bằng một chiến dịch không kích, trong lúc quân đội Iraq và các lực lượng an ninh của người Kurd chống lại nhóm này trên bộ.

ĐIỂM BÁO RFI: Philippines : Một sự hồi phục thần kỳ + Liên Hiệp Quốc xem Ebola là « mối đe dọa cho hòa bình » + Ebola : 8 người bị giết chết + PHÁP: Cựu Tổng thống Sarkozy trở lại chính trường + Ngày di sản Châu Âu lần thứ 31

PhilippinesChâu ÁKinh tếĐiểm báo
media 
Philippines là một trong những quốc gia năng động nhất Đông Nam Á.REUTERS/Romeo Ranoco
Nhân chuyến công du của Tổng thống Philippines, Benigno Aquino tại Paris, phụ trang kinh tế báo Le Monde hôm nay 20/09/2014, dành bài viết dài phân tích nền kinh tế của quốc gia Đông Nam Á vốn hứng chịu nhiều thiên tai qua bài viết : « Một sự hồi phục lạ thường của người Philippines ».
Theo Le Monde, vào năm 2013, mặc dù bị cơn bão khủng khiếp tàn phá vào tháng 11 và cướp đi sinh mạng 10 000 người, 4,1 triệu người phải di tản nhưng tăng trưởng của quốc gia này vẫn đạt mức 7,25%. Dự kiến, con số này sẽ đạt 6,5% vào năm 2014 và năm 2015. Lần đầu tiên, nghèo đói đã bị đẩy lùi trong vòng 10 năm qua. Để đạt được thành quả trên không phải là chuyện tầm thường đối với Philippines, một trong những quốc gia gánh chịu nhiều thiên tai nhất thế giới, theo chỉ số rủi ro thế giới (Worl Risk Index).
Tổng thống Aquino khi ra tranh cử, ông đã giương cao khẩu hiệu : « Không có tham nhũng, đẩy lùi nghèo đói ». Ông Aquino đang lãnh đạo một trong những đất nước năng động nhất Đông-Nam Á đến nỗi vào năm 2013, cơ quan bảo hiểm-tín dụng Coface (Pháp) thẩm định Philippines có thể là một trong những ứng cử viên sắp tới gia nhập các quốc gia mới trỗi dậy BRICS (Brazil, Nga, Ấn Độ, Trung Quốc, Nam Phi).
Tuy nhiên, cái nghèo vẫn đeo bám ¼ dân số Philippines (100 triệu dân), trong một đất nước có độ tuổi trung bình là 23 tuổi. Năm 2010-2011, ông đã có chính sách hỗ trợ tiền mặt cho hơn 1 triệu hộ nghèo để họ tiêm phòng và cho con cái đi học. Tổng thống Aquino cho biết : « 10 triệu cư dân Philippines đã buộc phải thoát ly đi nơi khác để kiếm sống nhưng giờ đây, một số đã bắt đầu hồi hương ».
Nguồn tài chính của kiều dân gửi về nước đóng một vai trò quan trọng trong nền kinh tế, chiếm 9,5% GDP. Do đó, Coface nhận thấy nguyên nhân vì sao nền kinh tế Philippines ít bị ảnh hưởng hơn các nước mới trỗi dậy khác khi kinh tế các quốc gia đầu tàu và Trung Quốc có dấu hiệu hụt hơi. Tài chính công và ngoại thương vẫn ổn định. Lượng tiền mặt dự trữ đạt 75 tỷ đô la vào tháng 10/2013. Những yếu tố trên giúp cho Philippines chống chọi được với những bất ổn về tài chính.
Trong bảng xếp hạng của Diễn đàn kinh tế thế giới về tính cạnh tranh, Philippines đã nhảy từ bậc 85 lên 32 chỉ trong vòng 3 năm. Quốc gia này có những thế mạnh vững chắc như Philippines đang tranh vị trí quán quân về tổng đài trên thế giới với Ấn Độ, xếp thứ ba về tiềm năng địa nhiệt, xếp thứ năm về khoáng sản hầm mỏ. Lĩnh vực điện tử chiếm hơn 40% hàng xuất khẩu.
Ngoài ra, hơn 100 công ty Pháp cũng đến đây làm việc, trong đó có Teleperformance, Coface, Schneider, Essilor. Chuyến công du lần này của Tổng thống Aquino tại Pháp là dịp để hai bên kí kết nhiều thỏa thuận trong ngành hàng không, hợp tác văn hóa, hành chính, trong lĩnh vực viễn thông và giao thông.
Tổng thống Aquino đến Paris để tìm kiếm các chuyên môn trong lĩnh vực giao thông công cộng, quản lý nguồn nước và du lịch. Philippines mơ ước đón 10 triệu du khách vào năm 2016, tại 7107 hòn đảo, tức là gấp đôi so với hiện nay. Philippines cần phải đổi mới cơ sở hạ tầng. Do đó, viễn cảnh này mở ra cơ hội làm ăn cho các công ty Pháp. Tuy nhiên, giới đầu tư vẫn còn e ngại do nạn tham nhũng vẫn còn khá phổ biến tại đất nước này. Đầu tư nước ngoài vẫn còn thấp.
Le Monde còn nhìn thấy, chuyến công du lần này của Tổng thống Aquino không chỉ có động cơ kinh tế mà còn nhằm tìm kiếm đồng minh trên hồ sơ tranh chấp lãnh hải tại Biển Đông với Trung Quốc. Ông Aquino hiểu rằng, chẳng quốc gia nào muốn chọc giận Bắc Kinh. Tuy nhiên, ông lặp lại, 40% giao thông hàng hải đi qua biển Đông, như một cách để nhắc nhở thế giới rằng, vấn đề này liên quan đến mọi người chứ không riêng gì Philippines.
Vương quốc Anh vẫn thống nhất
Trở lại với thời sự tại Châu Âu, nổi bật là cuộc trưng cầu dân ý tại Scoland nhằm quyết định số phận của xứ sở này : độc lập hay vẫn thuộc Vương quốc Anh. Câu trả lời là cuộc hôn nhân giữa Vương quốc Anh và Scoland đã được cứu vãn.
Le Monde nêu bật hai thái độ trái chiều. Tại thủ phủ Edimbourg, dân chúng hân hoan trước kết quả bỏ phiếu (55,3%) muốn ở lại dưới màu cờ Vương quốc Anh. Bên cạnh đó, nhóm chủ trương đòi độc lập rầu rĩ tại Glasgow, thành phố kinh tế của Scoland, lãnh địa của lá phiếu « yes ». Các thành viên của phong trào đòi độc lập lên án những cử tri bỏ phiếu « no » là do họ sợ bị mất việc làm và trợ cấp xã hội.
Nhật báo Libération cũng bình luận sự kiện này như sau : mặc dù phe đòi độc lập thất bại nhưng từ nay, Thủ tướng David Cameron phải giữ những lời hứa đã đưa ra trong lúc hoảng loạn, chỉ vài ngày trước cuộc trưng cầu dân ý. Ông đã từng hứa tăng thêm quyền lực cho Nghị viện Scoland, đặc biệt trong lĩnh vực thuế khóa và an sinh xã hội.
Tuy trong thế thắng lợi nhưng Thủ tướng Anh Cameron lại đang trong một tình trạng vô cùng khó xử. Ông bị chính các dân biểu của mình trách móc vì đã vội vã đưa ra các hứa hẹn với Scoland và còn hứa xem lại các đặc quyền dành cho xứ Wales, Bắc Ailen... và Anh. Những công dân bỏ phiếu « yes » hay « no » đều cảm thấy, giờ đây, mọi công dân phải đoàn kết, phối hợp với nhau vì họ có cùng chung nguyện vọng là trở lại cuộc sống yên ả sau 2 năm tranh luận gay gắt về quy chế cho Scoland.
Giờ đây, câu trả lời đã rõ qua một quy trình bỏ phiếu dân chủ nên chẳng có lý do gì để chia rẽ nội bộ, Scoland là một đất nước quá nhỏ. Tại các sạp báo, báo chí tập trung nói về tinh thần hòa giải dân tộc.
Liên Hiệp Quốc xem Ebola là « mối đe dọa cho hòa bình »
Liên quan đến dịch bệnh Ebola đang làm đau đầu giới chức quốc tế, nhật báo Le Monde đề cập đến chủ đề này qua bài viết : « Hội đồng bảo an Liên Hiệp Quốc xem dịch bệnh Ebola là mối đe dọa cho hòa bình ». Theo tờ báo, Nghị quyết 2177 được nhất trí thông qua vào hôm thứ 5 « kêu gọi các quốc gia tham gia hỗ trợ khẩn cấp » các nước nhiễm dịch.
Liên Hiệp Quốc đã quyết định chi một tỷ đô la cho công tác trợ giúp khẩn cấp trong 6 tháng sắp tới. Nhiều quốc gia hứa hẹn viện trợ tài chính cho công tác trị bệnh. Pháp hứa ủng hộ hơn 60 triệu euro. Anh cũng góp 60 triệu đô la và tăng 700 giường bệnh cho các quốc gia nhiễm dịch. Trung Quốc cho biết dự trù chi 2 triệu đô la cho tổ chức Y tế thế giới và Liên hiệp Châu Phi. Nga hứa hẹn giúp 5,5 triệu đô la. Bà Margaret Chan, chủ tịch WHO nhấn mạnh, bệnh Ebola không chỉ còn là đại dịch thông thường mà là một cuộc khủng hoảng xã hội, kinh tế và đang trở thành một thảm họa nhân đạo.
Ebola : 8 người bị giết chết
Chỉ vì tin đồn mà một phái đoàn bao gồm nhà báo cùng các nhân viên y tế bị thảm sát tại Guinée hôm thứ 3. Đó là nội dung bài viết trên nhật báo Libération. Theo tờ báo, dân làng Womey, phía Nam Guinée sát hại phái đoàn trên vì họ cáo buộc những người này phát tán dịch bệnh. Dân chúng tại đây tin rằng « virus Ebola du nhập từ dân da trắng ».
Mariam Mason Sesay, một người Anh sống lâu năm tại Sierra Leone nhận định : « Nhiều người vẫn cứ tin bệnh Ebola là một trò phù thủy. Nhiều nhân viên y tế bị các gia đình bệnh nhân tấn công. Họ muốn giấu giếm bệnh nhân hơn là trình báo với giới chức trách do họ không tin vào căn bệnh này ». Đây chính là thành phần dễ bị dịch bệnh quật ngã nhất do họ chỉ tin vào những lời đồn thổi.
Cư dân người Anh nói trên nhận định : « Tại đây, người dân càng ít học lại càng ít tin tưởng vào giới học thức. Thái độ ngờ vực của dân chúng không chỉ mới xuất hiện từ khi bệnh Ebola hoành hành mà từ thái độ thờ ơ của chính quyền sở tại trước số phận của những người dân nghèo. Hơn nữa, dịch bệnh hiện chỉ lan tràn tại vùng hẻo lánh cho nên chính quyền không phản ứng. Phải đợi đến lúc dịch Ebola lan đến thủ đô Freetown thì tổng thống mới ban hành các biện pháp phòng tránh ». Libération kết luận, Ebola tiếp tục gieo rắc chết chóc và ảo tưởng.
Cựu Tổng thống Sarkozy trở lại chính trường
Nhật báo Pháp hôm nay bình luận sôi nổi về sự trở lại chính trường của cựu Tổng thống Sarkozy. Xã luận Libération thừa nhận « không thể phủ nhận tài năng chính trị của một Sarkozy mới ». Sự năng nổ và tài năng diễn thuyết của ông thậm chí có thể che đậy được những bê bối pháp lý mà ông Sarkozy đang bị dính líu. Nhật báo thiên tả còn cho rằng, hành động tái xuất chính trường của ông đã được chuẩn bị kỹ lưỡng.
Nhân sự kiện này, các tờ báo có cơ hội bình luận về các kết quả thăm dò. Theo một cuộc thăm dò dư luận do i-Télé và nhật báo Le Parisien-Aujourd’hui en France tiến hành, 55% dân Pháp cho rằng, việc « tái xuất» của ông Sarkozy là một « điều tệ hại » cho chính trường Pháp, trong khi 44% xem đó là một « điều tốt lành ». 2/3 người được hỏi nhận định ông Sarkozy « không thay đổi gì », trong khi số còn lại có ý kiến trái ngược.
Bên cạnh đó, nhật báo thiên hữu Le Figaro đăng thăm dò của Viện OpinionWay về « những gì cử tri cánh hữu trông đợi ở ông Sarkozy ». Kết quả là, 49% trong số được hỏi muốn ông Sarkozy vẫn giữ nguyên phương hướng hành động chính trị như cách đây 2 năm. 31% mong muốn cựu nguyên thủ quốc gia Pháp thi hành chính sách thiên hữu nhiều hơn. 20% hy vọng ông ít nghiêng về cánh hữu hơn. Phần đông cử tri cánh hữu, từ 80-90% trông đợi cựu tổng thống sẽ siết chặt các điều kiện nhập quốc tịch Pháp, đơn giản hóa Bộ luật lao động và giảm số lượng nghị sĩ.
Ngày di sản Châu Âu lần thứ 31
Nhật báo Le Figaro không quên nhắc đọc giả nhớ ngày di sản Châu Âu lần thứ 31 diễn ra vào cuối tuần này. Đây là dịp để đánh giá tình yêu của người Pháp dành cho lịch sử của họ. Nhiều công trình kiến trúc như lâu đài, nhà thờ, bảo tàng, ga tàu điện ngầm được mở cửa tự do cho công chúng thăm quan. Nhật báo Le Monde cũng báo động, tại Pháp, hàng trăm bệnh viện bị bán cho các nhà môi giới địa ốc để chuyển đổi các cơ sở này thành những căn hộ cao cấp, các khách sạn 5 sao. Nguyên nhân là vì nhà nước không còn ngân sách để trùng tu và bảo trì các di tích này. Nhân ngày di sản, Le Monde đặt câu hỏi : làm thế nào tìm được đồng thuận giữa việc chuyển đổi hoàn toàn các cơ sở này với việc gìn giữ nét đẹp di sản ?