Friday, February 5, 2016

Chúng tôi không là Việt Kiều

Chúng tôi không là Việt Kiều

Năm ngoái, một cô du sinh Việt Nam theo học chương trình tiến sĩ ở Hoa Kỳ phỏng vấn tôi cho luận án của cô ấy với đề tài: Cách nào để chính quyền Việt Nam đến với Việt kiều ở Mỹ.
“Trước hết hãy ngưng gọi chúng tôi là Việt kiều,” tôi trả lời.
Thấy cô ấy lúng túng, tôi giải thích: “Chúng tôi là công dân Mỹ gốc Việt, không phải công dân của Cộng Hoà Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam.”
Nhà cầm quyền Việt Nam muốn xem người Việt ở hải ngoại là công dân Việt mang “hộ chiếu” nước ngoài.
Cứ xem thái độ của ông Chủ tịch nước Trương Tấn Sang của họ thì rõ. Khi gặp Tổng Thống Mỹ Barack Obama ở Toà Bạch Ốc hồi tháng 7 năm ngoái, Ông Sang cảm ơn chính phủ Mỹ đã chăm lo cho các người Việt ở Hoa Kỳ. Đây là lời cám ơn không đúng cương vị. Chính phủ Mỹ lo cho dân Mỹ là việc đương nhiên; hà cớ gì ông Sang cảm ơn nếu không là muốn nhận vơ chúng tôi là dân của ông ấy? Nhận vơ như vậy không ổn, vì nhiều lý do.
Những người không còn, hoặc chưa bao giờ mang hộ chiếu CHXHCN VN liệu có phải là Việt Kiều?
Trước hết, rất nhiều người chưa hề một ngày là công dân của nhà nước cộng sản Việt Nam: những người ngoài Bắc di cư vào Nam trước khi đảng cộng sản lập ra Việt Nam Dân Chủ Cộng Hoà, và những người trong Nam bỏ nước ra đi trước khi đảng cộng sản ấy xâm chiếm miền Nam.
Kế đến là những người bỏ nước đi tị nạn. Theo định nghĩa của Liên Hiệp Quốc, tị nạn có nghĩa từ bỏ sự bảo vệ của chế độ cầm quyền ở quốc gia nguyên quán. Theo nguyên tắc này, khi chúng ta đang xin hay còn mang quy chế tị nạn mà đặt chân về Việt Nam, dù chỉ để thăm gia đình, thì xem như tự đặt mình trở lại dưới sự bảo vệ của chế độ cầm quyền và sẽ tự động mất tư cách tị nạn. Pháp áp dụng đúng nguyên tắc này trong khi một số quốc gia khác thì nhân nhượng hơn.
Dù không thuộc các thành phần trên, một khi giơ tay tuyên thệ nhập quốc tịch Hoa Kỳ, mỗi người trong chúng tôi đã chính thức từ bỏ quốc tịch Việt Nam. Trước luật pháp Hoa Kỳ, chúng tôi là công dân Mỹ chứ không là công dân của Cộng Hoà Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam.
Cô sinh viên tiến sĩ xem chừng hiểu ra câu trả lời: “Chúng tôi không là Việt kiều. Chúng tôi là người Mỹ gốc Việt,.”
Tôi giải thích thêm: “Cái gốc Việt ấy cho phép chúng tôi lên tiếng về các vi phạm nhân quyền và một số vấn đế khác nữa ở Việt Nam. Chúng tôi có thân nhân bị đàn áp. Chúng tôi có tài sản bị cưỡng chiếm. Đó là những vấn đề quyền lợi của công dân Mỹ, khi bị xâm phạm thì chính quyền Mỹ có nhiệm vụ can thiệp. Hơn nữa, chúng tôi có sự hiểu biết sâu sắc về hiện tình xã hội Việt Nam để giúp cho sự can thiệp ấy đạt hiệu quả.” - Nói đi thì cũng phải nói lại. Khi nhà nước cộng sản Việt Nam nhận vơ thì lỗi của họ chỉ có phân nửa. Phân nửa còn lại là lỗi của chúng ta.
Gần đây, cộng đồng Việt ở vùng Hoa Thịnh Đốn xôn xao về cuộc phỏng vấn video của một người Việt bị chặn ở phi trường, không được nhập cảnh, khi về thăm nhà ở Việt Nam. Cuộc tranh luận đã bỏ sót một yếu tố quan trọng: “Cả hai phía của cuộc tranh luận đứng trên cương vị Việt kiều hay trên cương vị công dân Mỹ?”
Khi công dân Mỹ bị gây khó dễ ở phi trường, thì người ấy dứt khoát đòi liên lạc với toà lãnh sự Mỹ ở Việt Nam; nếu bị công an câu lưu “làm việc” thì người ấy tuyệt nhiên không hợp tác cho đến khi đã nói chuyện được với toà lãnh sự Mỹ; nếu bị tống tiền, chèn ép bởi giới chức chính quyền Việt Nam thì cũng báo ngay cho toà lãnh sự Mỹ. Khi về lại Hoa Kỳ thì nạn nhân phải báo động ngay với Bộ Ngoại Giao.
Chính quyền Mỹ có nhiệm vụ bảo vệ công dân Mỹ. Khi nhận được nhiều báo cáo từ các công dân Mỹ bị sách nhiễu, thì chính quyền Mỹ sẽ phải đặt vấn đề với phía Việt Nam. Nhà nước Việt Nam có dám đối xử tệ với những công dân Mỹ khác đâu, mà chỉ sách nhiễu người Mỹ gốc Việt. Chẳng qua chúng ta cho phép họ làm vậy. Lỗi ấy là của chúng ta. Thành ra, muốn khẳng định “chúng tôi không là Việt kiều” với nhà nước Việt Nam thì trước hết chúng ta phải tự nhủ và nhắc nhở lẫn nhau: “Chúng ta không là Việt kiều”. Khi người người trong chúng ta ý thức điều này và hành xử đúng cương vị thì nhà nước Việt Nam sẽ phải thay đổi theo. Tôi tin là vậy.
(Sưu tầm)

Sunday, January 31, 2016

SỚ TÁO NỮ 2016

SỚ TÁO NỮ 2016

Xèng! xèng.. xèng!Tùng !..tùng.. tùng!.
Bẩm báo Ngọc Hoàng
Chúng thần các Táo
Ở khắp muôn nơi
Nội địa, hải ngoại
Cùng về tề tựu
Tập họp đủ đầy
Thảo sớ về chầu
Báo cáo đuôi đầu
Chuyện cũ chuyện mới
Chuyện vui chuyện buồn

Trước tiên thần chúc
Ngài được an khang
Long thể an nhàn
Cung đình đầm ấm
Năm qua thắng lợi
Năm tới rộn ràng

Tùng !..tùng.. tùng!.. xèng! xèng.. xèng!
Muôn tâu Ngọc Đế!!
Thần đây Táo nữ
Tên Nguyễn Thị Hồng
Đại diện hai chồng
Vượt biển về đây
Ất Mùi sắp hết
Tháng chạp, hăm ba
Thần từ phưong xa
Xứ lạnh trời Âu
Quỳ trước Bệ Rồng
Đập đầu Thần trình
Gập mình Thần tấu
Chuyện đời dưới thế
Suốt một năm qua
Chẳng dám ba hoa
Có gì khai hết

Xèng.. xèng.. xèng tùng!... tùng!... tùng!!
Tâu lên Ngọc Đế,
Việc dưới dương thế,
Suốt năm dê đùa,
Người người te tua,
Không còn manh giáp,
Biến động cùng khắp,
Khủng bố dã man,
Bệnh tật lây lan,
Ebola, ISIS …

Khải tấu Ngọc Đế
Bỏ qua nước người
Chỉ kể chuyện ta
Nhìn về nước nhà
Cộng sản cầm quyền
Thật là bi đát
Trong thì bể nát
Ngoài thì như tương
Dân khổ thấy thương

Thần xin tâu tiếp,
Chuyện dài nước Việt.
Buồn nhiều, vui ít,
Vì đám Sản Nô,
Tiếp tục bưng… bô
Sản anh – Trung Quốc,
Cắt biển, nhượng đất,
Còn gì quê hương!
Ai mà nói chúng
“Liền bảo dân ngu,
“Phải cho vào tù,
Cái lũ ‘phản động!’”
Côn an hàng đống,
Hà hiếp người dân,
Đời sống khó khăn,
Đuổi nhà, cướp đất,
Quần … rách cũng mất,
Hộ chiếu cũng thu,
Níu kéo đuổi xô,
Thấy mà đau nhói

Tùng !..tùng.. tùng!.. xèng! xèng.. xèng!
Thần vội chạy tìm,
Một con cá chép,
Phi thẳng lên đây,
Trình cái sự đời,
Bất công, oan trái

Thưa Ngài!Ngọc đế
Ở tận dương thế,
Nơi quê hương Thần,
Một lũ bất nhân,
Tiếp tục làm bậy,
Kinh tế nát bấy,
Tham nhũng cả bầy,
Ăn bẩn hay lây,
Mọt sâu cả nước.

Dân biểu nhiều nước
Tố cáo đảng quyền
Việt Nam lạm dụng
Nhân quyền đảng tước
Nhà cửa đảng thu
Dân đói đảng xù
Giang sơn đảng bỏ
Việt Nam chỉ có
Cái nạn lạm quyền
Bốn chục năm liền
Không có nhân quyền
Tự do dân chủ

Kinh tế nước nhà
Thì nhiều khó khăn.
Không thể ổn định.
Thị trường chứng khoán
Đi vào khũng hoảng
Tài chính, ngân hàng
Trên đường phá sản.

Muôn tâu Ngọc Đế!!
Xèng.. xèng.. xèng tùng!... tùng!... tùng!!

Năm hết Tết đến
Tấu Sớ thần trình
Tội lỗi Ba Đình
Tình hình đã tỏ
Đập đầu thần khấu
Cầu được an bình
Dân tình ấm no
Tự do Độc lập
Cầu mong Ngọc Hoàng
Nhìn xuống trần gian
Trị bọn đỉnh cao

Những tên thái thú
Đối với Tàu cộng,
Quỵ luỵ cúi đầu,
Mọp gối, cụp râu,
Khúm na khúm núm,
Quay vào trong nước,
Chúng ác với dân,
Cướp đất, lột trần,
Từ già đến trẻ,
Giáo dục – y tế,
Nhồi sọ – chết người!
Đạo đức suy đồi,
Nhân dân ta thán!

Muôn tâu Ngọc Đế!!
Đảng là quân cướp
Không sao xử được
Nên chúng ngang ngược
Sách lược trong bưng
Luật rừng cầm thú*
Của thằng Ba Dũng
Hạng nhất ác quan
Ăn càn nói dối
Vô đối nhân gian
Chúng lùa côn an
Cắn càn cắn bậy
Bắt giam đánh đập
Bầm dập dân lành.
Vang danh thế giới

Tùng !..tùng.. tùng!.. xèng! xèng.. xèng!
Còn nửa bệ hạ!
Trước tiền đại hội (đảng thứ XII)
Mấy tên chóp bu
Của đảng Việt gian
Tranh quyền tranh bá
Đấm đá tứ tung
Tới nay đả rõ
Chúng bầu thằng Lú
Làm thằng đầu xỏ
Có thêm vẹm cái
Nguyễn thị Kim Ngân
Lên ngai chủ tịch
Cuốc hội gia nô
Một bày sản cộng
Chuyên nghề thái thú

Trước khi dứt tấu
Thần xin Ngọc Hoàng
Đoài thương dân Việt
Cho thần Thiên Lôi
Giáng xuống nước thần
Đập đầu cộng chó
Phá tan lăng hồ
Nhốt các đỉnh cao
Lên rừng với vượn
Sống với tổ tiên
Để chúng ăn năn
Cho hết kiếp người
Muôn tâu bệ hạ
Chớ để gian tà
Sống thêm ngày nào
Vì nếu chúng còn
Thì dân ta chết
Mong ngài cứu xét
Lời thỉnh của thần
Thanh du (thanks you) thượng đế
Xèng.. xèng.. xèng tùng!... tùng!... tùng!!

Mời xem tiếp tại:http://kimanhl.blogspot.com/
Nguyen Thi Hong, 31/1/2016 tức 22 tháng chạp Ất Mùi