Saturday, October 27, 2012

PHẢI THANH TOÁN TỘI ÁC CHỐNG LẠI LOÀI NGƯỜI CỦA MAO TRẠCH ĐÔNG! BAO GIỜ HỒ TẶC BỊ ĐẠP RA KHỎI BA ĐÌNH?

Posted on by SaoMai


46 ÔNG GIÀ LỊCH SỬ Ở HAI THÀNH PHỐ THÀNH ĐÔ VÀ TRÙNG KHÁNH KÊU GỌI MẠNH MẼ ĐẢNG CÔNG SẢN TRUNG QUỐC: PHẢI THANH TOÁN TỘI ÁC CHỐNG LẠI LOÀI NGƯỜI CỦA MAO TRẠCH ĐÔNG!

Tác giả: 46 ông già lịch sử ở hai thành phố Thành Đô và Trùng Khánh
Người dịch: Quốc Thanh


Chúng tôi là những ông già lịch sử hơn 70, 80 tuổi, đồng thời cũng là những người đã từng trải qua và là nạn nhân của nhiều chiến dịch chính trị trong 27 năm Mao Trạch Đông cầm quyền Trung Quốc. “10 năm đại họa” đã qua được 46 năm, vì thế chúng tôi lấy con số 46 để đồng đứng tên ra lời kêu gọi đẫm máu và nước mắt này, với hy vọng toàn Đảng và toàn dân chớ nên quên giai đoạn lịch sử bi thảm, nhói lòng và đau thương ấy.

Ông Trần Nhất Tư, người từng đảm nhận các chức vụ trưởng nhóm Nhóm nghiên cứu phát triển nông thôn Trung Quốc, giám đốc Trung tâm phát triển nông thôn Quốc vụ viện, ủy viên Ủy ban cải cách thể chế kinh tế Quốc vụ viện, viện trưởng Viện nghiên cứu cải cách thể chế kinh tế Trung Quốc, tổng thư ký Văn phòng cải cách chính trị Trung ương Đảng cộng sản Trung Quốc và phó hội trưởng Hội nghiên cứu cải cách chính trị Trung Quốc nói: Trong 30 năm đầu cầm quyền của Đảng cộng sản Trung Quốc từ 1949-1978, các cuộc “đấu tranh giai cấp” và “vận động chính trị” do Mao Trạch Đông phát động cứ đợt sau lại tàn khốc hơn đợt trước, khiến cho Trung Quốc đại lục phải trải qua mối đại họa chưa từng có, trở thành một “địa ngục trần gian”.

Khi ấy, những con người cư ngụ trên mảnh đất được mệnh danh là “Thần Châu đại địa”, “Lễ nghi chi bang” không người nào là không ngày ngày run sợ sống trong hoảng loạn, không biết khi nào tai ương sẽ đến với người nhà hay người thân của mình. Hầu như các giới tinh anh không sót một ai đều lần lượt bị đánh, phê và làm nhục, thậm chí còn phải xa lìa vợ con, gia đình tan nát chết chóc. Trong vòng 30 năm, Mao Trạch Đông đã tạo ra 8,3 triệu oan hồn, 30 triệu án oan, hơn 300 triệu người bị đấu tố, có thể nói, Mao Trạch Đông coi mạng người như cỏ rác, tội ác gây án oan khắp thiên hạ đã vượt quá tội ác của tất cả các bạo chúa trong lịch sử cộng lại.”
Mao Trạch Đông năm 1966 lại một lần nữa kỳ công trù hoạch “đại họa” cướp sạch nền văn minh của lịch sử nhân loại – “Đại cách mạng văn hóa vô sản”. Vì sao ông ta lại phải phát động cái gọi là “Đại cách mạng văn hóa vô sản”? Nhằm 2 mục đích: Một là để thoát ra khỏi sự bế tắc chính trị cá nhân, đoạt lại quyền lãnh đạo đã bị mất vì tam niên nhân họa, mưu đồ đùn đẩy tội ác gớm guốc bỏ đói hơn 37,5 triệu người cho chủ tịch nước Lưu Thiếu Kỳ và cán bộ các cấp. Vì thế mà ông ta phải giết người diệt khẩu, mượn lực lượng quần chúng để làm mất uy tín của Lưu Thiếu Kỳ trước hàng loạt cán bộ lãnh đạo các cấp có tranh cãi và bất mãn với ông ta; hai là để tăng cường sự độc tài cá nhân “Marx và Tần Thủy Hoàng” thì buộc phải biến thiên hạ do Đảng cộng sản cầm quyền thành “thiên hạ nhà họ Mao” cha truyền cho con, con truyền cho cháu, để soán cải giai đoạn lịch sử ông ta đang cầm quyền thành một bộ mặt hoàn toàn khác, truyền lại cho hậu thế hình ảnh một “thánh quân” thiên hạ. Muốn đạt được mục đích này buộc phải làm cuộc “vận động quần chúng” coi trời bằng vung một lần nữa.
Mao Trạch Đông suốt đời đầy những thủ đoạn ứng biến, rất biết cách làm sao để huy động được năng lượng thói xấu của con người. Bắt đầu từ năm 1965, đầu tiên ông ta mượn tay Giang Thanh xúi giục Diêu Văn Nguyên soạn thảo, công bố bài “Bình về vở kịch lịch sử tân biên “Hải Thụy bãi quan”, để làm khúc dạo đầu cho “Đại cách mạng văn hóa vô sản”. Tháng 4.1966, để tiêu diệt Thành ủy Bắc Kinh Đảng cộng sản Trung Quốc do Bành Chân đứng đầu, Mao Trạch Đông đã phát động chiến dịch “Tam gia thôn” hàng vạn khẩu pháo cùng nổ, Canh Tức, Đặng Thác, Ngô Hàm, Liêu Mạt Sa bị chụp mũ phản Đảng, phản chủ nghĩa xã hội, phản tư tưởng Mao Trạch Đông, bị bãi quan cách chức, giam giữ, cách li thẩm tra. Đặng Thác bị bức tự sát ngày 16.5.1966; một bí thư Thành ủy Bắc Kinh trở thành oan hồn đầu tiên trong “Đại cách mạng văn hóa vô sản” của Mao Trạch Đông (vào ngày này “Nhân dân nhật báo” đăng “Thông báo ngày 16.5″ về Đại cách mạng văn hóa). Không lâu sau, cả nhà phó bí thư Thành ủy Bắc Kinh Ngô Hàm cùng vợ là Viên Chấn và cô con gái đã tự vẫn. Kế đến là các vụ tự sát của nhà văn Lão Xá, nhà sử học Tiễn Bá Tán. Tiếp nữa là thư ký của Mao Trạch Đông Điền Gia Anh đã ôm hận tự sát (?) tại Vĩnh Phú Đường Trung Nam Hải ngày 23.5.1966, với tội danh “thay đổi trước tác của Mao chủ tịch”. Khi chỉnh lý kỷ yếu các bài nói của Mao Trạch Đông, ông ta đã gạch bỏ phần “Cái hiểm của Hải Thụy bãi quan”.
Họ đều bị tội xúc phạm đến Mao Trạch Đông chỉ vì đã viết các bài phê phán Diêu văn Nguyên và biện hộ cho Ngô Hàm, mọi người gọi họ là “Ngũ quân tử Bính Thìn”. Tiếp đó, Mao Trạch Đông ra mặt ủng hộ “Tạo phản đại tự báo” của Nhiếp Nguyên Tử ở Đại học Bắc Kinh, nhưng vẫn cảm thấy hỏa lực chưa đủ mạnh, thế là liền đích thân vung dao quăng ra “Đại tự báo của tôi – Bộ tư lệnh nã pháo”. Rồi sau đó 8 lần tới lầu thành Thiên An Môn gặp mặt “Hồng vệ binh” toàn quốc, đưa ra khẩu hiệu phi nhân tính, vô nhân đạo “quét sạch bọn đầu trâu mặt ngựa”, “đập tan phong kiến, chỉnh sửa tư bản”, khuyến khích những con búp bê non nớt đứng lên “tạo phản”, “đoạt quyền”, thả sức đánh, đập, cướp, tịch thu, nhen lên ngọn lửa tà dữ dội “đánh đổ phái cầm quyền đi theo con đường tư bản chủ nghĩa”. Bỗng chốc trật tự xã hội đang yên ổn hòa bình trở nên cực kỳ hỗn loạn, Mao Trạch Đông vẫn hồ nghi rằng chưa đủ loạn, lại đưa ra tiếp chủ trương vô chính phủ “đập tan công kiểm pháp[i]“, “hất bỏ đảng ủy làm cách mạng”, đồng thời lấy danh nghĩa “tam chi lưỡng quân”[ii] để kích động “đấu tranh vũ trang”quy mô lớn trên toàn quốc. Bỗng chốc tiếng súng vang lên, xác chết đầy đồng, tiếng khóc mất con mất chồng dậy khắp phố xóm.
Trong thời gian này, “Hồng vệ binh” với sự xúi giục của Mao Trạch Đông đã tịch thu gia sản, đập phá di tích một cách say máu, thả sức đánh người giết người, thật đúng là “coi trời bằng vung” như Mao vạn tuế đã nói.
Cả một dải Thần châu đại địa đẫm tanh mùi máu, Xích huyện Cửu vực thương tích chất chồng. Theo thống kê chưa đầy đủ, từ 18.8 đến 7.12 năm 1968, cả nước lần lượt có tới hàng chục vạn người bị hồng vệ binh đánh cho
đến chết, có tới hơn 10 triệu hộ bị tịch thu gia sản. Chỉ riêng thành phố Bắc Kinh là đất tốt lành nhất đã có hơn 114 ngàn hộ bị tịch thu gia sản. Thượng Hải có 10 vạn hộ bị tịch thu gia sản, huyện ngoại thành Xuyên Sa, một huyện nhỏ với hơn 500 ngàn nhân khẩu, đã có tới 7800 hộ gia đình bị tịch thu gia sản. Ở tận Thắng Huyện, Chiết Giang xa xôi có hơn 8 ngàn hộ bị tịch thu gia sản. Ngay cả huyện tự trị dân tộc Di-Cáp Nê Giang Thành, Vân Nam ở nơi xa xôi hẻo lánh cũng có tới 565 hộ bị tịch thu gia sản. Thành phố Uy Hải Sơn Đông chỉ riêng giới công thương, giới văn hóa đã có 275 hộ bị tịch thu gia sản.

Về mặt tàn phá di tích lịch sử lại càng khiến cho lòng người quặn thắt. Thành phố Bắc Kinh, trong số 6843 di tích chính phủ ra lệnh bảo vệ ở lần tổng điều tra đầu tiên vào năm 1958, đã có tới 4922 di tích bị phá ở các mức độ khác nhau. Hồng vệ binh ở Học viên thể thao Bắc Kinh còn nhảy cả lên Phật hương các “Di hòa viên” để đập vỡ tượng Phật “Thích Ca Mâu Ni”. Hơn 200 hồng vệ binh ở Đại học sư phạm Bắc Kinh đã chạy đến Khổng Miếu Khúc Phụ ở Sơn Đông để tạo phản, triệu tập cuộc họp hàng vạn người đập phá Khổng Miếu, rồi còn gửi điện cho Mao Trạch Đông nói: “Mao chủ tịch kính yêu: Chúng cháu đã tạo phản! Chúng cháu đã tạo phản! Bức tượng mộc Khổng Tử đã bị chúng cháu lôi đi, bức hoành phi “Vạn thế sư biểu” đã bị chúng cháu giật xuống, mộ Khổng Tử đã bị chúng cháu san phẳng, tấm bia ca công tụng đức đế vương phong kiến đã bị chúng cháu đập vỡ, các tượng mộc trong Khổng Miếu đã bị chúng cháu đập vỡ sạch…”, chỉ riêng hồng vệ binh do Đàn Hậu Lan ở Đại học sư phạm Bắc Kinh cầm đầu đã đập phá tổng cộng hơn 6000 di tích, đốt hơn 2700 cổ thư, hơn 900 cổ tự họa, đập hơn 1000 tấm bia các đời, trong đó có hơn 70 di tích được nhà nước xếp hạng, đốt hơn 1000 trân bản thư tịch, gây tổn thất không gì bù đắp nổi cho đất nước.
Các lăng mộ của những người nổi tiếng khác, như Viêm Đế Lăng, mộ Thành Cát Tư Hãn, mộ Chu Nguyên Chương, mộ Hạng Vũ, mộ Hoắc Khư Bệnh, mộ Trương Trọng Cảnh, mộ Gia Cát Lượng, mộ Nhạc Phi, mộ Viên Sùng Hoán, mộ Vương Hy Chi, mộ Ngô Thừa Ân, mộ Ngô Kính Tử, mộ Bồ Tùng Linh, mộ Trương Chi Động, mộ Khang Hữu Vi, mộ Từ Chí Ma, mộ Phó Bao Thạch, mộ Từ Bi Hồng, mộ Trương Tự Trung, mộ Cù Thu Bạch… đều bị phá sạch. Bạch Mã Tự ở Thành Đông Lạc Dương dựng vào năm Đông Hán Vĩnh Bình thứ 11 (năm 618), dựng lại năm Gia Tĩnh đời Minh (năm 1556). Đây là ngôi đền Phật giáo đầu tiên của Trung Quốc bị hồng vệ binh phát động nông dân sống gần đó đập phá. Thập La Hán Đường bị phá sạch sành sanh. Cuốn “Kinh Pattna” do một vị cao tăng Ấn Độ mang tới từ 2 ngàn năm trước đã bị đốt. Viên ngọc quí hiếm “Bạch Ngọc Mã” bị đập vỡ tan. Mấy năm sau, Hoàng thân Norodom Sihanouk nguyên thủ quốc gia Campuchia muốn đến triều bái ở Bạch Mã Tự, thủ tướng Chu Ân Lai đành phải cho đưa 18 vị La Hán từ Bích Vân Tự ở Hương Sơn Bắc Kinh và Kinh Pattna tàng trữ ở Cố cung đến Bạch Mã Tự ở Lạc Dương, nhằm che đậy sự man rợ và tội ác của Đại cách mạng văn hóa.
Đại Phật tựa lưng vào Điểu Vưu Sơn, nhìn ra Thanh Y Giang ở Lạc Sơn Tứ Xuyên cao tới 70 m, hồng vệ binh phá không nổi, liền chặt đầu cả 500 vị La Hán ở Điểu Vưu Tự nằm phía sau. Hồng vệ binh Đại học Sơn Tây đến thánh địa Phật giáo Ngũ Đài Sơn phá Tứ cựu, đập nát miếu mạo tượng Phật, tổ chức họp đấu tố các nhà sư và ni cô, sau đó cưỡng bức 289 nhà sư và ni cô hoàn tục, quay về làm xã viên trong các đội sản xuất ở nguyên quán. Trong địa phận huyện Châu Chí Thiểm Tây còn lưu giữ được thánh địa Đạo giáo “Thuyết kinh đài” 2500 năm, theo truyền thuyết là nơi tác giả của “Đạo đức kinh” thuyết giảng. Ngôi Đạo quán này với Thuyết kinh đài làm trung tâm, trong vòng bán kính 10 dặm phân bố rải rác hơn 50 di tích, kể cả Tông thánh cung do Đường Cao Tổ Lý Uyên xây dựng, đã bị phá hủy trong Đại cách mạng văn hóa, hồng vệ binh ra lệnh bắt các đạo sĩ phải cắt tóc cạo râu, hoàn tục lập gia đình. Đại giáo đường Nicholas ở Cáp Nhĩ Tân là một trong hai đại giáo đường chính thống duy nhất trên thế giới (tòa còn lại ở Nga), tất tật kiến trúc cùng kinh quyển, vật dụng của Đại giáo đường đều bị hồng vệ binh đập phá.
Lương Tấu Minh, người từng đấu tranh thẳng cánh với Mao Trạch Đông, khi nhớ lại cảnh hồng vệ binh tịch thu gia sản đã nói: ” Chúng xé sách, đập đồ cổ, rồi còn vừa xé vừa chửi rủa là “đồ của chế độ phong kiến”, cuối cùng ra lệnh một tiếng chất hết ra sân rồi đốt tất cả những thư tịch và tự thư từng được 3 đời cố nội, ông nội và cha tôi đích thân mua từ đời Thanh, còn có cả những thứ tự tôi gìn giữ. Hồng vệ binh tự khiêng tự đốt, rồi còn vây xung quanh hô khẩu hiệu. Khi hồng vệ binh ôm ra 2 bộ sách đồ sộ “Từ nguyên” và “Từ hải”, tôi chạy tới ngăn lại. Tôi bảo, đây là 2 bộ sách công cụ mà ai cũng cần đến nó, hơn nữa lại là của một học sinh nước ngoài cho tôi mượn, nếu mà đốt mất thì làm sao trả lại cho chủ của nó được. Hồng vệ binh đã phớt lờ tôi, vẫn cứ ném 2 bộ sách vào trong biển lửa, lại còn nói thêm: ‘Tiểu tướng hồng vệ binh cách mạng bọn tôi có “Tân Hoa từ điển” là đủ rồi’.
Hồng Học Gia, Du Bình Bá vào thập kỷ 50 bị Mao Trạch Đông khâm định là “học giả phản động tư sản”, từ khi là đối tượng công kích trọng điểm của hồng vệ binh, lúc bị tịch thu gia sản chúng đã nhét vào bao tải tàng thư của mấy đời dòng họ, châm một mồi lửa đốt luôn cả những tư liệu nghiên cứu về “Hồng lâu mộng” mà Du Bình Bá lưu giữ.
Cựu bộ trưởng giao thông Chương Bá Quân là “đại hữu phái” có tiếng, tàng thư có tới hơn vạn quyển, chỗ ở của ông đã bị hồng vệ binh của một trường trung học gần đó chiếm dụng làm “Tổng bộ hồng vệ binh”. Khi mùa đông đến, đống tàng thư của họ Chương trở thành nguồn nhiên liệu sưởi ấm suốt ngày đêm cho bọn đầu sỏ hồng vệ binh, sau đó, trừ một số ít bản tốt được lưu giữ ở Thư viện Bắc Kinh ra, còn lại đều bị đưa vào nhà máy giấy để làm bột giấy.
Ở Thượng Hải, những cuốn sách được họa sĩ Lưu Hải Túc cất giấu kĩ đã bị hồng vệ binh tịch thu, chất đống ngoài đường đốt suốt hơn 5 giờ đồng hồ, số tự thư bị đốt cháy không đếm xuể.
Phó giám đốc Bảo tàng văn sử trung ương Thẩm Y Mặc là đại gia thư pháp nổi tiếng khắp thiên hạ, ông lão họ Thẩm 84 tuổi sợ những bức “thư họa phản động” của mình sẽ mang họa đến cho người thân, lại lo rằng khi đốt có người nhìn thấy sẽ tố giác, tội gấp bội lần, nên đã đem xé nát tất cả những tác phẩm mà mình đã tích lũy được cùng một loạt những tác phẩm đích thực của các đại thư pháp gia đời Minh Thanh, cho vào chậu nước ngâm thành bột giấy, rồi vo viên lại cho người thân xách ra khỏi nhà lúc đêm khuya vắng lặng, vứt xuống sông Tô Châu.
Nhà bồi tự họa là ông già Hồng Thu Thanh được người đời gọi là “thần y” của cổ tự họa, từng bồi cho không biết bao nhiêu di vật hạng quốc bảo, như tranh sơn thủy của Tống Vi Tông, tranh mặc trúc của Tô Đông Pha, các tác phẩm của Văn Vi Minh và Đường Bá Hổ…; những bức tự họa của các danh nhân mà mình đã dành hết gia sản, đem hết tâm huyết gìn giữ đã bị hồng vệ binh cho một mồi lửa, ông nói trong nước mắt: Tự họa nặng hơn 100 cân[iii], đốt mãi à!”
Họa gia Lăng Hư ở Đào Hoa Ổ mộc khắc niên họa xã, Tô Châu, có bức “Ngư lạc họa sách” dài tới 50 thước vẽ vào thập kỷ 50, từng được coi là quốc bảo tặng Tổng thống Indonesia Sukarno; hàng ngàn bức cổ bản họa ở các nơi trên đất Trung Quốc mà ông đã bỏ ra cả mấy chục năm trời để sưu tập cũng khó lòng thoát khỏi thảm họa giống như các tác phẩm hạng quốc bảo khác của ông, đã bị hồng vệ binh đốt sạch.
Điều đáng sợ hơn cả là, “phái tạo phản” ở khắp nơi trên cả nước ngoài việc đại sát đặc sát những người không cùng quan điểm với mình ra, Đại Hưng ở Bắc Kinh và Đạo Huyện ở Hồ Nam, còn tiến hành thảm sát cả nhà cái gọi là 5 loại phần tử “địa phú phản hoại hữu”, ngay cả đứa trẻ lên 3 cũng không tha, thật là bi thảm nhất trần gian, xưa nay chưa từng có. Xin hỏi là tội của ai?
Có tư liệu cho biết, chỉ trong một thời gian ngắn ngủi từ 6.1966 đến 11.1974, có tới hơn 120 vị lãnh đạo Đảng và nhà nước, hơn 12.000 người thuộc giới trí thức tinh anh văn hóa khoa học kĩ thuật đã bị Mao Trạch Đông trực tiếp và gián tiếp bức hại cho đến chết hoặc tự sát. Theo thống kê chưa đầy đủ, trong 10 năm đẫm máu này, cả nước có hơn 100 triệu người bị chỉnh đốn, 20 triệu người bị chết. Đây là tội lỗi tột cùng!
Ai là tên thủ phạm của “Đại cách mạng văn hóa”? Mao Trạch Đông!
Ai là kẻ đầu sỏ “đại họa”? Mao Trạch Đông!

Đại cách mạng văn hóa đã hủy hoại lịch sử văn hóa 5 ngàn năm của dân tộc Trung Hoa cùng những trí thức cũ mới đã kiến tạo nên nền lịch sử văn hóa ấy, từ Khổng Tử, Mạnh Tử 2000 năm trước đến Ngô Hàm, Đặng Thạc ngày nay. Thực tế, những người bị ông ta loại bỏ đều là những viên ngọc báu trong nền văn hóa dân tộc Trung Hoa, là những bậc tinh anh trong giới trí thức. Mao Trạch Đông đã đem các phẩm chất đạo đức truyền thống trung, hiếu, nhân, nghĩa, lễ, trí, tín, ôn, lương, cung, kiệm của dân tộc Trung Hoa vứt bỏ đi như giẻ rách, chẳng thèm phân biệt cặn bã với tinh hoa. Rồi hậu quả là: Uy tín của đảng đã bị rơi xuống tận đáy, văn hóa mất gốc, kinh tế sụp đổ, tà ác lên ngôi, đạo đức của người dân đại thụt lùi; trong con mắt của dân chúng thế giới, Trung Quốc trở thành một quốc gia ngu muội, dốt nát, dã man, không có nhân quyền, tà ác.
Thế nhưng Đảng cộng sản Trung Quốc cho đến tận giờ vẫn chưa kết án tên thủ phạm Đại cách mạng văn hóa, cho đến tận giờ vẫn chưa thanh toán tội ác của tên đầu sỏ “đại họa”, nhận tội và chịu hình phạt thay cho Mao Trạch Đông là “Bọn 4 người” và “Tập đoàn phản cách mạng Lâm Bưu”. Quả tình “Bọn 4 người” và “Tập đoàn phản cách mạng Lâm Bưu” có làm không ít những chuyện xấu xa, nhưng chúng hành sự là tuân theo ý chỉ của Mao Trạch Đông, chúng chẳng qua chỉ là một bầy chó dữ được nuôi dưỡng trong vòng tay của Mao Trạch Đông. Chó dữ cắn người thì phải diệt, lẽ nào Mao Trạch Đông là kẻ dung túng cho chó dữ làm càn lại không đáng phải gánh trách nhiệm tội lỗi hay sao? Đảng cộng sản Trung Quốc không dám đối mặt với sự thật lịch sử, vẫn tôn ông ta là “lãnh tụ”, “vĩ đại”. Đó là sự coi thường sự bình đẳng giữa con người với con người trước luật pháp, là sự xúc phạm đạo đức, ai sẽ dẹp yên được? Và rồi ai sẽ lại dẹp yên được đây?
Còn sở dĩ nước cộng hòa nhân dân ngày nay pháp chế chưa được khai mở, thật giả đảo điên, thiện ác lẫn lộn, đen trắng bất phân, tham lam bạo ngược, không tôn trọng nhân quyền, thờ ơ với sinh mệnh, chính quyền đánh người, cảnh sát hành hung, tất cả đều là ác quả của việc tên thủ phạm, tên đầu sỏ “Đại cách mạng văn hóa” Mao Trạch Đông vẫn chưa phải chịu sự thanh toán tội ác cần có. Đảng cộng sản Trung Quốc đòi hỏi 1,3 tỉ dân các giới trên toàn Trung Quốc phải tuân thủ luật pháp, nhưng với Mao Trạch Đông thì lại đi ngược lại luật pháp đạo lí. Người xưa nói: Trách người trước tiên hãy tự trách mình.
Vì lí do này, chúng tôi mạnh mẽ kêu gọi “Ban chấp hành trung ương Đảng cộng sản Trung Quốc” và “Đại hội đại biểu nhân dân toàn quốc”: Phải thanh toán những tội ác ghê tởm mà tên thủ phạm “Đại cách mạng văn hóa”, tên đầu sỏ “đại họa” Mao trạch Đông đã phạm phải! Hãy làm một cuộc chuyển giao thế hệ cho lịch sử! Hãy trả lại cho xã hội một sự công bằng!
Chúng tôi đặc biệt kiến nghị các bậc tinh anh tham dự Đại hội 18:
1. Lập tức thanh toán triệt để những tội ác ghê tởm mà Mao Trạch Đông đã gây tai ương chuốc họa cho tổ quốc và nhân dân, gỡ bỏ chân dung ông ta khỏi Thiên An Môn, đem cái thi thể rữa nát của ông ta ra khỏi quảng trường.
2. Chấm dứt truyền bá tất cả những bài hát, bộ phim, phim truyền hình và tạp chí sách vở ca ngợi Mao Trạch Đông, nhằm giúp ích cho việc gắn kết mọi lực lượng dân chúng tề tâm hiệp lực xây dựng một nước Trung Quốc mới tự do, phồn vinh, giàu mạnh.
46 ông già lịch sử ở 2 thành phố Thành Đô và Trùng Khánh: Tưởng Văn Dương, Lý Quốc Nguyên, Phiên Thái Tài, Vương Nghĩa Trân, Vương Chí Nhân, Vương Phục Nam, Trịnh Hán Sinh, Trình Thế Quang, Ngô Hồng Quang, Lâm Hiến Quân, Ngưu Lập Hoa, Ngô Khởi Thành, Viên Chính Tâm, Tiêu Cập Trung, Lưu Bích Quần, Cảnh Lương Thìn, Chu Khánh Quang, Vương Thiệu Mẫn, Lý Nghi Lương, Từ Quý Chính, Thiết Lưu, Ô Tích Xương, Đường Đạo Phú, Lưu Văn Giới, Quách Viêm, Khuất Sở Bình, Trương Bình Trung, Ngải Phong, Hoàng Bảo Tùng, Vương Trọng Cương, Phương Chí Siêu, Diệp Thức Lễ, Phạm Cự Minh, Thầm Đông Hợi, Liêu Xích Minh, Bành Mộ Đào, Khâu Định Quốc, Lâm Tịch Ánh, Hùng Tập Lễ, Hồ Sùng Trinh, Điền Công Lượng, Phòng Nhượng Hỷ, Ngô Giới Cầm, Triệu Quần, Tưởng Văn Khâm, Chu Quốc Can, Tống Trạch Vũ, Dương Minh Truyền, Du Quốc An, Dương Thiểu Tây, Hạ Thành Nghiệp, Hà Lập Giản, Đàm Tuấn Xương, La Khai Văn, Phạm Trung Châu.
Điện thoại liên lạc ở Trùng Khánh: 023-68108800
Điện thoại liên lạc ở Thành Đô: 18228152159

Ngày 6 tháng 9 năm 2012.
Xin đặc biệt lưu ý: Danh sách này không được lưu trên điện thoại, chủ yếu để tránh sự tấn công quấy rối của các phần tử Mao phái. Chúng tôi không sợ chúng, bởi đó là một bang phái lưu manh côn đồ bất chấp đạo lí luật pháp, hễ cất lời là những câu bẩn thỉu tục tĩu, ngoài những lời chửi rủa uy hiếp khủng bố ra, không có được mấy tiếng người. Quan điểm của chúng tôi là bất biến: Phê Mao đến tận cùng, kiên quyết không thoái bộ. Nếu các phần tử Mao phái thấy quan điểm của chúng tôi là không đúng, thì xin mời viết bài phản bác, nếu cho là chúng tôi bất chấp tình lý, thì có thể tố cáo với cơ quan công an cho đến khi tòa án khởi tố, nhưng không được giở thói côn đồ.

Nguồn: boxun.com
Bản tiếng Việt © Ba Sàm 2012
Chú thích của người dịch:
[i] Công kiểm pháp: Tên gọi tắt Cục công an, Viện kiểm sát và Tòa án.
[ii] Tam chi lưỡng quân: Tức chi (viện) tả, chi công, chi nông và quân quản, quân huấn.
[iii] Cân ta, 1 cân ta bằng ½ kg.

10 ngày trước bầu cử TT: Chuẩn bị điên đầu vì Ohio - Tác giả: Nguyễn Văn Khanh

|
Ảnh Salon.com
Không biết 2 ủy ban tranh cử của liên danh Obama-Biden và Romney-Ryan nghĩ gì, nhưng nếu nhìn vào hoạt động của các ứng viên tranh cử tổng thống và phó tổng thống, mọi người có thể đoán biết họ đang dồn hết nỗ lực để lấy 18 phiếu cử tri đoàn ở tiều bang Ohio.
Mười ngày trước khi cuộc bỏ phiếu diễn ra trên toàn quốc, cả 2 liên danh đều bận rộn tại đây. Tối hôm qua, thứ Sáu 26 tháng Mười 2012, cả hai ông Mitt Romney và Paul Ryan đều có mặt trong cuộc vận động ở Canton, Ohio, sau đó ông Romney đáp máy bay đi Florida và Virginia, để ông phó ở lại dự 8 cuộc vận động khác (gồm 5 buổi ngày thứ Bảy và 3 buổi ngày Chủ Nhật).
Một ngày trước đó ông Barack Obama cũng vất vả ngược xuôi cũng ở tiểu bang này, trước khi kết thúc 48 giờ làm việc không ngừng ở thành phố quê nhà Chicago. Lúc chiếc Air Force One chở vị tổng thống đương nhiệm vừa cất cánh rời Cleveland cũng là lúc chiếc phi cơ chở ông Phó Joseph Biden đang sửa soạn đáp cũng tại thành phố Toledo thuộc… Ohio. Bản tin do văn phòng báo chí Tòa Bạch Ốc phổ biến cuối tuần cũng thông báo sáng thứ Hai tuần tới, ông Obama sẽ trở lại đây cùng với Cựu Tổng Thống Bill Clinton, tiếp tục cuộc vận động kiếm phiếu qua 3 thành phố khác nhau.
Nếu những chi tiết nêu trên vẫn chưa đủ để nói lên tầm quan trọng của Ohio trong cuộc chọn người lãnh đạo quốc gia năm nay, thì đã có những con số khác được giới quan sát chính trị đưa ra để bổ túc. Tổng cộng ông Obama đã ghé tiểu bang này 18 lần, ông Romney ghé và nghỉ đêm tại đây 27 ngày. Một con số khác nữa cũng đáng chú ý: trong 21 ngày qua dân chúng Ohio “được” xem cả thảy 41,000 quảng cáo tranh cử chiếu trên truyền hình, tính đổ đồng mỗi ngày các đài TV địa phương chiếu chừng 2,000 quảng cáo cho cả bên Dân Chủ lẫn bên Cộng Hòa.
Cả 2 ông đều biết phải thành công ở Ohio.
Từng có lúc các cuộc thăm dò cho thấy ông Obama dẫn trước từ 6% đến 10% phiếu cử tri của tiểu bang, nhưng tình hình đã thay đổi rất nhanh ngay sau khi ông Romney thắng cuộc tranh luận đầu tiên, bằng chứng là số cử tri nói sẽ chọn ông và cả số tiền họ gửi ủng hộ đều tăng nhanh không ngờ. Ngay chính Thượng Nghị Sĩ Cộng Hòa Rob Portman của tiểu bang này cũng xác nhận điều đó, cho biết “từng có lúc chúng tôi thấy khó khăn, nhưng thành công của ông Romney đã giúp lấp hết những hố sâu cách biệt”. Đến sáng hôm qua, RealClearPolitics nói kết quả mới nhất họ ghi nhận được là ông Obama vẫn dẫn đầu nhưng tỷ lệ cách biệt chỉ còn có 2%. Điều đó có nghĩa là chưa thể đoán biết tiểu bang này sẽ thuộc về ai.
Trong tất cả những lần xuất hiện ở Ohio, ông Obama đều nhắc lại việc đã cứu nguy hai đại công ty xe hơi GM và Chrysler, “giúp cả nửa triệu người dân Ohio có được việc làm, tỷ lệ thất nghiệp nằm trong danh sách thấp nhất toàn quốc”. Ông nhấn mạnh tới điều đó vì 1/8 công nhân Ohio làm việc cho những công ty có liên hệ trực tiếp với kỹ nghệ xe hơi, chưa kể đến “chương trình giảm thuế, các khoản trợ giúp từ liên bang đã khiến người dân Ohio an tâm hơn”, để kêu gọi cử tri “tiếp tục tiến tới bằng con đường chúng ta đang đi, đừng cho đảng Cộng Hòa cơ hội đẩy chúng ta tới chỗ thụt lùi mà họ đã làm trước đây”.
Những gì cử tri Ohio nghe được từ ông Romney hoán toàn khác với những gì họ nghe từ vị tổng thống Dân Chủ đương nhiệm. Trong buổi tiếp xúc với cử tri tại Cincinnati, ông Romney nói rằng con đường ông Obama đang dẫn mọi người đi “là con đường y hệt như đường đã đi 4 năm vừa rồi, tức sẽ nợ thêm 4,000 tỷ nữa nếu ông ta ở lại Tòa Bạch Ốc”. Ông Romney cho biết “tôi sẽ vạch ra một con đường mới để chúng ta sẽ cùng nhau đưa nước Mỹ trở lại vị trí thịnh vượng, vững mạnh hơn bao giờ hết”, nhắc lại chuyện 4 năm trước đây ông Obama từng hứa “thay đổi”, bây giờ “chúng ta sẽ thay đổi lớn hơn nữa”, ý muốn nói đừng bỏ phiếu tái tín nhiệm ông Obama.
Không chỉ bên Dân Chủ-Cộng Hòa đang dàn trận ở Ohio, ngay chính các quan sát viên bầu cử cũng bắt đầu lo chuyện Ohio trở thành tiểu bang quyết định ghế tổng thống năm nay. Lý do: luật lệ bầu cử ở tiểu bang này khá rắc rối, nên nếu Ohio thật sự là nơi quyết định thắng bại thì có thể khoảng 2 tuần sau ngày bầu cử, người dân Hoa Kỳ mới biết ai là người lãnh đạo nước Mỹ cho nhiệm kỳ tới.
Tại sao lại có chuyện là lùng như vậy? Xin thưa: tiểu bang này có gần 7 triệu cử tri, trong đó có 1.43 triệu người yêu cầu được bỏ phiếu khiếm diện qua đường bưu điện (“absentee ballots”, hay còn được gọi là “bỏ phiếu bằng thư”). Thứ Bảy tuần tới (mùng 3 tháng 11) là hạn chót để họ bỏ phiếu theo phương cách này, nhưng đến giờ mới có 618,000 người gửi phiếu về, không rõ hơn 800,000 người còn lại chờ tới khi nào mới làm nhiệm vụ công dân.
Theo luật bầu cử của tiểu bang Ohio, “những người đã nộp đơn xin bỏ phiếu khiếm diện vẫn có quyền thay đổi ý kiến”, tức vào ngày mùng 6 tháng 11 họ có thể đến tận phòng phiếu như những người khác. Điều khác biệt: mọi lá phiếu sẽ được đếm ngay sau khi phòng phiếu đóng cửa (kể cả phiếu bầu gửi qua đường bưu điện nhận được trước ngày bầu cử) nhưng phiếu của những người đã xin bỏ phiếu khiếm diện sau đó đổi ý kiến sẽ được bỏ vào một thùng riêng, gọi là “provisional ballots”, và cũng theo luật của Ohio “thùng phiếu này sẽ được đếm sớm nhất là ngày 17 tháng 11”, tức 11 ngày sau khi cuộc kiểm phiếu ở các tiểu bang khác đã hoàn tất. Xin nhớ ngày 17 tháng 11 năm nay là ngày thứ Bảy, văn phòng bầu cử có quyền dời đến ngày thứ Hai (19 tháng 11) mới đếm số phiếu này. Cũng xin lưu ý: 4 năm trước đây, có 207,000 lá phiếu của cử tri Ohio nằm trong thùng “provisional ballots”.
Ngay cả chuyện những người bỏ phiếu bằng thư đều gửi đúng hạn, dân chúng Hoa Kỳ vẫn phải đợi ít nhất 10 ngày sau đó mới biết kết quả chính thức của cuộc bỏ phiếu tại Ohio. Lý do: thứ Bảy tuần tới (mùng 3 tháng 11) là hạn chót, nhưng vì là ngày cuối tuần nên thứ Hai (mùng 5 tháng 11) bưu điện mới làm việc. Luật bầu cử của tiểu bang Ohio quy định: tất cả những lá phiếu bưu điện đóng dấu ngày mùng 5 tháng 11 “đều hợp lệ” và thư” nào được bưu điện trao cho văn phòng bầu cử trước 5 giờ chiều ngày 15 đều O.K.”.
Đến ngày 16, văn phòng bầu cử mới bắt đầu đếm những lá phiếu đến trễ!

© Nguyễn Văn Khanh
© Đàn Chim Việt

LỤY DÂN OAN - Kiêm Ái

Posted on by SaoMai


Từ khi Hồ Chí Minh đem chủ nghĩa Cộng Sản ác ôn thâm nhập vào Việt Nam, đất nước đã trải qua những đại nạn chưa từng có trong lịch sử, và có lẽ cũng chưa từng có trong lịch sử loài người trước khi hai chữ Cộng Sản xuất hiện. Một tên Việt gian mà xưng mình là “cha già dân tộc”, một tên bán nước có văn tự mà được gọi là kẻ đem lại độc lập tự do hạnh phúc cho dân tộc. Một kẻ ăn cắp thơ của người khác mà thuộc hạ lại phong “hàm” Nhà Văn Hóa Quốc Tế. Nhưng, 2 dấu ấn đau thương nhứt mà Cộng Sản để lại cho dân tộc Việt Nam là chiến dịch

Cải Cách Ruộng Đất và Dân Oan.

Người ta ước lượng khoảng trên dưới nửa triệu người dân Việt Nam vô tội, sống trong thời bình bị giết chết một cách dã man. Hệ lụy của Cải Cách Ruộng Đất là hàng trăm ngàn gia đình tan nát, trẻ thơ bị giết chết dần dần với chính sách cô lập mà bà vợ ông Hữu Loan là một ví dụ cụ thể. Lúc đó, bà Hữu Loan mới 16, 17 tuổi, cha mẹ và gia đình thuộc hàng địa chủ nên bị giết, bị tịch thu tài sản và bị đuổi ra đường, không nhà nào được chứa chấp, thuê mướn… nghĩa là cô gái chỉ chờ chết khi đã mót hết khoai sắn (củ mì) còn sót lại sau khi nông dân thu hoạch, may nhờ có Hữu Loan, cảm cái ơn gia đình cô ta đã giúp đỡ “bộ đội cụ Hồ” rất nhiều và rất nhiệt tình, nên Hữu Loan bất chấp cường quyền đã cưu mang cô ta và lấy làm vợ. Đó là chuyện đầu hạ án thế kỷ 20.
Cuối thế kỷ 20 và đầu thế kỷ 21, thuộc hạ của Hồ Chí Minh đóng một dấu ấn khủng khiếp lên toàn dân Việt Nam . Chính những kẻ cầm quyền đã thống kê và đưa ra một con số kinh khủng: một triệu 300 ngàn gia đình bị tịch thu nhà đất, ruộng vườn. Thống kê này được lập cách nay đã hơn 10 năm. Con số này hiện tại chí ít cũng gấp 2 lần một triệu ba! Với luật lệ mới, đất đai thuộc về “nhân dân”, tức thuộc về sở hữu của ĐẢNG VIÊN CỘNG SẢN. Với luật lệ này, đảng viên Cộng Sản muốn chiếm khu đất nào, dù trên đó có nhà cửa, ruộng vườn của người dân đang sinh sống. Cái dấu ấn muôn đời không thể xóa bỏ được, đóng vào mặt những tên cán bộ Việt Cộng và cả mặt Hồ Chí Minh là sự trần truồng của 2 mẹ con nông dân, quyết phơi bày tất cả để “Nhà Nước” xét lại, cho giữ mãnh đất mà họ đã chắt chiu từng đồng, tiết kiệm từng giạ lúa để mua làm phương tiện sinh sống cho gia đình. Hai chữ DÂN OAN theo nghĩa này đã xuất hiện.
Tuy ở Hoa Kỳ, một quốc gia tự do dân chủ, tất cả người Việt tị nạn Cộng Sản đều luôn hướng về quê nhà, cảm thông tất cả nỗi đau khỗ mà đồng bào đang phải trải qua dưới ách thống trị của Cộng Sản. Cụ Vũ Đình Hậu, năm nay đã 84 tuổi (Mậu Thìn) vẫn luôn hướng về Quê Nhà cảm thông với đồng bào những nỗi khổ mà chỉ có một cách duy nhứt để đồng bào có thể thoát ách nô lệ này, đó là “Dẹp tan đảng cướp” tức đảng Cộng Sản. Bài thơ như sau:
LỤY DÂN OAN
(Giọt nước mắt thông cảm cùng đồng bào)
Dân oan ai LỤY tiếng Dân oan,
O ép nhà nông tước đoạt càn! (1)
Vơ vét của dân, Ông lớn đấy,
Cào vô đầy túi, Chức quyền quan,
Chiếu đất lạnh căm, cơm chẳng đủ!
Màn trời oi bức, thấm tâm can!
Chung nỗi oan khiên thảm trạng ấy, (2)
Dẹp tan đảng cướp, hết lầm than.(3)

Lão ông
Vũ Đình Hậu

1) Cộng Sản lấy nhà cửa, ruộng vườn của dân
2) Lời tác giả.
3) Toàn dân cứu Nước.
Ông cụ ngày trước có theo đèn sách Thánh Hiền” một thời gian, thường hay đọc thơ Đường luật nên lúc về già vẫn nhớ thể thơ cổ. Do đó, với một bài thơ đóng khung trong 56 chữ, lại phải theo vần, theo âm luật v.v… những người đã từng học “Việt Văn” bậc Trung học ngày trước rất dễ thông cảm với ý thơ, lời thơ và cả những “ý tại ngôn ngoại” của những bài thơ thể loại này, nhưng với những người sinh trưởng ở Hoa Kỳ hoặc vì một lý do gì mà không có dịp đọc qua thơ Đường luật thì khó hiểu bài thơ nói trên.
Kiêm Ái cảm mến tấm lòng yêu nước thương đồng bào của lão ông Vũ Đình Hâụ, mạo muội diễn ý bài thơ này để cho ai cũng thông cảm được nỗi lòng của một kẻ sức tàn lực kiệt nhưng lòng yêu nước thương nòi vẫn canh cánh bên lòng của cụ Hậu. Tôi cũng tự biết diễn tả một bài thơ Thất ngôn bát cú, dù là thơ thời nay cũng có nhiều sơ sót. Xin quý vị thông cảm và góp ý kiến nếu có gì sơ sót.
“Dân oan ai LỤY, tiếng Dân oan.”
“Lụy có nghĩa là dính líu, có hại, như liên lụy, lâm lụy”(Theo Tự Điển Việt Nam của Lê Văn Đức) Hai tiếng Dân Oan “nảy sinh” từ khi Việt Cộng ăn cướp nhà đất của đồng bào để qui hoạch bán cho đầu tư ngoại quốc hoặc xây dựng các công trình bán cho ngoại quốc hoặc cho thuê mướn, khiến cho dân chúng liên lụy đau thương. “Sinh vô gia cư, tử vô địa táng” thực không có câu nào chính xác hơn để nói lên cái hệ lụy của đồng bào ta hiện nay tại quê nhà.
“O ép nhà nông, tước đoạt càn!”
Ăn cướp một cách công khai, sẵn sàng dùng bạo lực đó là ý nghĩa 3 chữ tước đoạt càn. Càn là làm ẩu, làm không nương tay. Cướp đoạt càn cho đến nỗi người đàn bà Việt Nam mà bất kể xấu hổ, khỏa thân cũng không dừng được bàn tay kẻ cướp ngày. Cổ kim chưa có.
Nhiều người ở Việt Nam cho rằng chỉ có cái nghề “Cộng Sản” là mau giàu nhứt, đã giàu lại có quyền thế. Vơ vét của dân không ai ngoài mấy ông lớn Cộng Sản:
“Vơ vét của dân, Ông lớn đấy
Cào vô đầy túi, chức quyền quan”
Hai câu thơ này ứng với câu ca dao:
“Con ơi nhớ lấy câu này.
Cướp đêm là giặc, cướp ngày là quan”.
Ông bà xưa nói để con cháu hiểu ý thôi, không ngờ ngày nay Việt Cộng áp dụng nghĩa đen. Chúng không mắc cở, không nháy mắt khi ngang nhiên cướp ruộng đất, nhà cửa đồng bào.
Và cái hệ lụy đương nhiên phải tới cho dân oan là:
“Chiếu đất lạnh căm, cơm chẳng đủ,
Màn trời oi bức, thấu tâm can!”
Nói thực, hai câu thơ này chưa diễn tả hết nỗi cơ cực của “Dân Oan”. Dân Oan còn có nhiều nỗi cực khác, nhất là về tinh thần. Tại sao những kẻ đã có bạc tỉ, bạc triệu, mỹ kim mà còn “chiếu cố” đến một mảnh đất chỉ đủ để vài cái giường, cái bếp? Một mảnh vườn có nơi không đầy một công ruộng? Ngay cả mấy thước đất dành cho người chết cũng không giữ được. Dân Oan nhìn đám cán bộ này mà ruột đau như cắt: chúng cũng đầu đen máu đỏ, cũng da vàng mũi tẹt. cũng nói tiếng Việt Nam , có khi cùng xóm, cùng làng với dân oan, thế mà bỗng chốc như điên cuồng, như cầm thú, chỉ biết cướp và cướp.
Chung cuộc thì chỉ có một con đường và chỉ con đường dư nhất đó là:
“Dẹp tan Đảng cướp, hết lầm than”.
Cộng sản rất sợ mấy chữ này, do đó, bất cứ hành động nào của người dân, dù là nói lên tấm lòng yêu nước, lo ngại bị mất nước về tay Tàu Cộng, hay muốn giúp Việt Cộng trong sạch hóa bộ máy cầm quyền của chúng, đều bị chúng qui kết vào một tội: âm mưu lật đổ chế độ. Cộng Sản lại càng lo sợ hơn nữa, khi chúng thấy lớp trẻ Việt Nam ở trong nước ngày càng đứng lên đấu tranh để “dẹp tan Đảng cướp”. Thế, chúng triệt để đàn áp tuổi trẻ Việt Nam . Ngày 30.10.2012 tới, Việt Cộng sẽ đưa nhạc sĩ Việt Khang và Anh Bình ra “xử tội tuyên truyền chống nhà nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam “. Điều trớ trêu là nhạc sĩ Việt Khang cũng như hầu hết tuổi trẻ khi đứng lên đấu tranh chỉ vì lo ngại Trung Cộng sẽ chiếm Việt Nam . Thế mà VC gán cho họ cái tội danh lật đổ chính quyền”. Chứng tỏ “chính quyền” này là chính quyền của Trung Cộng.Phải dẹp tan Đảng cướp này. Việt Cộng đã sai lầm khi cố tình gán cho những thanh niên Việt Nam đứng lên chống ngoại xâm và đưa ra những hình phạt quá nặng, mong rằng TUỔI TRẺ YÊU NƯỚC VIỆT NAM sẽ chồn chân, nhưng không. Càng đàn áp càng nổi dậy. Họ sẽ dẹp tan đảng cướp Cộng Sản. Việt Khang và Anh Bình hãy vững tâm, sẽ có nhiều người nối gót 2 anh “đập tan đảng Cộng Sản”.
Đó là điều toàn dân đang mong muốn, đó là lòng dân đang sôi sục. Đó là cuộc cách mạng cần phải có để hết lầm than. Cụ Vũ Đình Hậu cũng như rất nhiều người “thất thập cổ lai hy” đã từng than thở, thế nước ngặt nghèo như vậy, dân tộc lầm than như chưa bao giờ lầm than, mà sức khỏe, năng lực đã đến hồi kiệt quệ, chỉ còn một tấm lòng, do đó, các cụ thường nói lên tiếng nói của mình, dù là tiếng nói già nua, yếu ớt. Hy vọng thanh niên, tuổi trẻ đứng lên đáp lời sông núi như bao thế hệ cha ông. Một ngàn năm đô hội giặc Tàu, dân ta vẫn đứng vững, ngôn ngữ ta vẫn phát triển, văn hóa ta vẫn phong phú. Chỉ có thời Việt Cộng tất cả mới ở bên bờ vực thẳm. Đọc bài thơ này, tuy cụ Vũ Đình Hậu viết rất đơn sơ, nhưng càng đọc chừng nào càng buồn chừng đó. Nhưng. Nói đi rồi nói lại, trước cảnh quốc phá gia vong người già còn gắng sức hô hào mọi người đứng lên, huống hồ thanh niên nam nữ? Hãy đứng lên dẹp tan đảng cướp, chấm dứt lầm than cho đồng bào.

Kiêm Ái

Quanlambao: Sưu tầm các Lời hiệu triệu ""KÊU GỌI TỔNG KHỞI NGHĨA"



"Hỡi đồng bào cả nước!

Tất cả mọi người đều sinh ra có quyền bình đẳng. Tạo hóa cho họ những quyền không ai có thể xâm phạm được; trong những quyền ấy, có quyền được sống, quyền tự do và quyền mưu cầu hạnh phúc"."Người ta sinh ra tự do và bình đẳng về quyền lợi, và phải luôn luôn được tự do và bình đẳng về quyền lợi".

"Đảng Cộng sản Việt Nam""là đảng cầm quyền. Mỗi đảng viên và cán bộ phải thật sự thấm nhuần đạo đức cách mạng. Phải thật sự cần, kiệm, liêm chính, chí công vô tư.""Phải xứng đáng là người đầy tớ thật trung thành của nhân dân”.

 Nay “Tình trạng suy thoái về tư tưởng chính trị, phẩm chất đạo đức, lối sống, bệnh cơ hội, giáo điều, bảo thủ, chủ nghĩa cá nhân và tệ quan liêu, tham nhũng, lãng phí”;"hư hỏng trong đội ngũ cán bộ, đảng viên, yếu kém trong công tác đảng, công tác tổ chức, cán bộ và hoạt động sản xuất, kinh doanh";"tiêu cực trong công tác cán bộ (như chạy chức, chạy quyền, chạy bằng cấp…) và đề bạt con một số cán bộ lãnh đạo không dựa trên năng lực, trình độ và quá trình rèn luyện".“Tình trạng suy thoái về tư tưởng chính trị, phẩm chất đạo đức, lối sống, bệnh cơ hội, giáo điều, bảo thủ, chủ nghĩa cá nhân và tệ quan liêu, tham nhũng, lãng phí""diễn ra nghiêm trọng”,"có những đảng viên giữ vị trí lãnh đạo, quản lý, kể cả cán bộ cao cấp, suy thoái về tư tưởng chính trị, đạo đức, lối sống, phai nhạt về lý tưởng, sa vào chủ nghĩa cá nhân, thực dụng, chạy theo danh lợi, tiền tài, kèn cựa địa vị, cục bộ, tham nhũng, lãng phí, tùy tiện,vô nguyên tắc."

 Một số ủy viên "Bộ Chính trị, Ban Bí thư (cả đương chức và nguyên chức)...chưa gương mẫu về đạo đức, lối sống của bản thân và gia đình, nói không đi đôi với làm"; "phê bình và tự phê bình","làm chiếu lệ","làmcho xong","quyết định không kỷ luật","kiên quyết bảo vệ Đảng","chỉ biết còn Đảng còn mình”. "Hiện tượng hư hỏng, tham nhũng, tiêu cực...nhìn vào đâu cũng thấy, sờ vào đâu cũng có"."như rửa mặt hàng ngày" "Trước đây chỉ một con sâu làm rầu nồi canh, nay thì nhiều con sâu lắm....Một con sâu đã nguy hiểm rồi, một bầy sâu là chết cái đất nước này".

"Hành động của chúng trái hẳn với nhân đạo và chính nghĩa."

"Về chính trị, chúng tuyệt đối không cho nhân dân ta một chút tự do dân chủ nào. Chúng thi hành những luật pháp dã man","trù úm người tố cáo là rất ghê gớm". "Chúng lập ra nhà tù nhiều hơn trường học. Chúng thẳng tay chém giết những người yêu nước thương nòi của ta.""Chúng ràng buộc dư luận, thi hành chính sách ngu dân". 

"Về kinh tế, chúng bóc lột dân ta đến tận xương tủy, khiến cho dân ta nghèo nàn, thiếu thốn, nước ta xơ xác, tiêu điều.""Đất đai là tài nguyên quốc gia vô cùng quý giá, là tư liệu sản xuất đặc biệt; là tài sản, nguồn lực to lớn của đất nước, là nguồn sống của nhân dân"."Chúng cướp không ruộng đất, hầm mỏ, nguyên liệu....Chúng đặt ra hàng trăm thứ thuế vô lý, làm cho dân ta, nhất là dân cày và dân buôn, trở nên bần cùng....Chúng không cho các nhà tư sản ta ngóc đầu lên. Chúng bóc lột công nhân ta một cách vô cùng tàn nhẫn.""Chủ trương thành lập tập đoàn kinh tế nhà nước" và "Việc quản lý lỏng lẻo của các cơ quan nhà nước...dẫn đến một số tập đoàn kinh tế nhà nước, tổng công ty nhà nước (điển hình là Vinashin, Vinalines) hoạt động kém hiệu quả, có nhiều sai phạm, gây tổn thất lớn, với hậu quả nghiêm trọng về nhiều mặt".

"Nước Việt Nam có quyền hưởng tự do"."Chúng ta thà hy sinh tất cả, chứ nhất định""không chịu làm nô lệ." "Người ta có thể trú úm một người, một nhóm người nhưng không thể trù úm cả dân tộc này".


  Tiểu xảo 'nhận lỗi' của Thủ Tướng!   Giải mã việc ANZ 'rút' khỏi Samcobank?
"Hỡi đồng bào!

Chúng ta phải đứng lên!

Bất kỳ đàn ông, đàn bà, bất kỳ người già, người trẻ, không chia tôn giáo, đảng phái, dân tộc. Hễ là người Việt Nam thì phải đứng lên""để cứu Tổ quốc. Ai có súng dùng súng. Ai có gươm dùng gươm, không có gươm thì dùng cuốc, thuổng, gậy gộc.""Giờ cứu nước đã đến. Ta phải hy sinh đến giọt máu cuối cùng, để giữ gìn đất nước. Dù phải gian lao kháng chiến, nhưng với một lòng kiên quyết hy sinh, thắng lợi nhất định về dân tộc ta!"

"Hỡi đồng bào yêu quý !

Giờ quyết định cho vận mệnh dân tộc ta đã đến. Toàn quốc đồng bào hãy đứng dậy đem sức ta mà tự giải phóng cho ta."

"Chúng ta không thể chậm trễ.

Tiến lên ! Tiến lên !"

[Những từ trong ngoặc kép trích nguyên văn từ "Hồ Chí Minh toàn tập", Diễn văn bế mạc hội nghị TW6 khóa XI, các phát biểu của lãnh đạo Đảng như Nguyễn Phú Trọng, Trương Tấn Sang... Có thể truy nguyên bằng công cụ tìm kiếm-search- của Google. Vì thế phổ biến không sợ bị "trù úm".]
Ông Nguyễn Tấn Dũng thừa nhận thất bại trong chính sách kinh tế

by tuanthao Theo RFA
ĐẤU TRANH CHO MỘT NỀN DÂN CHỦ

Quanlambao: Những giống quái thai của xã hội loài người?

Kẻ bạo tàn khét tiếng của lực ượng công an Việt Nam suốt nhiều chục năm qua
Quanlambao - Có lẽ dân cư mạng gần đây 'tha hồi' xem hết Video clips đến 'đơn tố cáo'… thôi thì đủ loại của những bồ câu đen, tin tức hàng ngày, tranhung9 blog…. rồi sau đó được phát tán bởi một số blog có lẽ thiếu tin muốn tham gia chuyện 'giật gân'….

Điều nực cười là ở chỗ khi Quan làm báo nêu cao ngọn cờ Chống tham nhũng, công bố, vạch mặt những kẻ tham nhũng, bán rẻ đất nước thì hỡi ôi thầy trò Nguyễn Văn Hưởng lại xúm vào để bêu xấu gia đình bà cựu Nghị sĩ và ông em Nghị sĩ còn chưa kịp bị đuổi ra nốt!
Bímật của Tướng Nguyễn Văn Hưởng  Cạm bẫy của tướngNguyễn Văn Hưởng  Liênminh Ma-Quỷ Nguyễn Tấn Dũng & Nguyễn Văn Hưởng  Chântướng Nguyễn Văn Hưởng
Dù cho nhưng thông tin của thầy trò Hưởng tung ra là một mớ hổ lốn mà người dân thường cũng thừa biết mục đích để làm gì và độ chính xác của nó đến đâu Trong cái mớ thập cẩm giả cầy đó nếu có trúng được đến 10% thì cũng phải hỏi: Ai có thể đọc emails của họ như của chính mình? Ai là người có thể hacked vào được máy tính của họ? Ai có thể điều khiển máy tính của họ như của chính mình? Ai dám chắc rằng những cái thứ hổ lốn đó không phải do chính thầy trò Hưởng đã làm ra? Thế giới mạng đã chứng kiến sự nhám nhú, ti tiện của thầy trò Hưởng rồi thì cái điều có chế biến thêm mấy cái hầm tự hoại khác bốc mùi xú uế quen thuộc của chúng có lẽ cũng chẳng là gì khó hiểu….

Thầy trò Hưởng đã huy động cả một lực lượng an ninh, tình báo đông đảo thay vì để bảo vệ Quốc gia, để chống bọn bàng trướng Trung Quốc, bảo vệ vùng biển Tổ Quốc và những ngư dân vô tội thì chúng lạ đang được tung vào để chống lại ai??? Chống lại hai công dân cùng biết bao những con người vô tội, chỉ biết cống hiến, biết yêu quê hương, đất nước….ttrong đại bộ phận nhân dân đã trở thành nạn nhân của sự tranh chấp quyền lực ở Việt Nam!

Tại sao nhân dân Việt Nam lại phải đóng thuế để nuôi cả một lũ sâu bọ ăn hại đang làm đủ trò bẩn thỉu hòng giết hại dân lành như vậy?

Tại sao ông Thủ Tướng không thể 'xa rời' tên tội đồ Nguyễn Văn Hưởng? Kẻ đã gây biết bao tội ác bạo tàn vô nhân tính mà không ai trong lực lượng công an Việt Nam không biết đến?

Sự vô nhân tính của thầy trò Hưởng đã trắng trợn và đê tiện, bẩn thỉu đến độ ngay lực lượng dưới quyền của chính thầy trò y đã bị phân hoá, không biết bao nhiêu chiến sĩ buộc phải tham gia cái kế hoạch bắt cóc, ép cung, buộc phải tạo dựng hồ sơ giả mạo… dù đã quá quen thuộc với những ngón đòn của thầy trò Hưởng từ vài chục năm qua, nhưng đến nay cũng đã vượt quá sự chịu đựng của họ, họ đã buộc phải lên tiếng để sau đó bị đuổi khỏi cái Ban chuyên án … mà thực chất là để 'tiêu diệt trương Tấn Sang và Tổng Bí thư', còn những ông nghị Tâm, bà cựu Nghị Hoàng Yến chỉ là vật tế thần, là những nạn nhân …

Chính trong nội bộ tay chân của thầy trò Hưởng cũng phải phản kháng "Không thể kết tội", nhưng khi còn chưa thoả mãn yêu cầu 'phải diệt và giết' thì Cái ban chuyên án lại phải họp tiếp cho đến khi nào phải đồng ý … để 'kiến nghị bắt ông Nghị tâm và bà cựu Nghị ' vì bất cứ lý do gì cũng được như chỉ đạo của thầy trò Hưởng!

Chỉ vì để tiêu diệt 02 chị em nhà hộ Đặng này mà Hưởng đã chấp nhận hy sinh những gián điệp mạng mà thầy trò y tạo dựng bao lâu nay. Tất cả đều phải đua nhau cùng xả 'xú uế' từ những cái 'hầm tự hoại' Nguyễn Văn Hưởng mà ra, khiến cho dân cư mạng đã vạch mặt chỉ tên được chúng là những kẻ tay sai của chính Hưởng!

Vì vậy khiến người ta phải đặt dấu hỏi: Thầy trò Hưởng đang nhân danh ai để hành xử? Tổ Quốc và Nhân dân thì chắc chắn không bao giờ yêu cầu chúng phung phí thời giờ, tiền bạc, phung phí cả một lực lượng nội tuyến, ngoại tuyến, gián điệp hải ngoại, hackers chuyên nghiệp để đi làm cái trò bẩn thỉu vi phạm pháp luật Hoa Kỳ: Hacked vào máy tính, email, ăn cắp dữ liệu rồi xào nấu, trộn với những xú uế cho đúng khẩu vị ghê tởm của chúng để tung lên dân cư mạng….

Hãy xem có mấy ai thèm tin vào chúng? Hãy xem bao công sức của thầy trò Hưởng đã tiêu tốn không biết bao tiền thuế của nhân dân , vậy mà có được bao nhiêu người vào đọc và bao nhiêu người tin vào những trò bốc mùi xú uế nồng nặc của chúng??? Mà xem ra lại phản ứng ngược!

Tại sao nhân dân tin vào những thông tin Quan làm báo công bố trong suốt hơn 4 tháng qua? Vì đó là sự thật mà bất cứ ai sông trong lòng của chính trường Việt Nam cũng đều kiểm chứng được, thậm chí còn có thể thấy nhiều vụ việc, nhiều thực tế còn khủng khiếp hơn, ty tiện gấp nhiều lần …

Ngược lại, thầy trò Hưởng cũng dày công ra rả hàng ngày bịa đặt bôi nhọ gia đình Họ Đặng, vậy mà dân cư mạng lại bày tỏ lòng cảm thông và sự công phẫn, phit nhổ vào những kẻ đang núp đằng sau, những tên 'Đồng chí X' mang đại bác, tên lửa hạt nhân để bắn vào những cái kiến, con ve!!!!

Thế mà ngài Thu Tướng vẫn có thể mở miệng ra để rao giảng về 'lòng tự trọng'! về 'chống tham nhũng' khiến nhân dân tự hỏi không biết đó là giống gì vậy?

Ai đã sản sinh ra những giống người như vậy trên thế gian này nếu đó không phải là chế độ độc đảng? Chẳng có nơi đâu có đất sống cho những loài hủi bốc mùi thế này nêu đó không phải là ở Việt Nam Xã hội chủ nghĩa!

Những giống quái thai này chỉ có thể bị tiêu diệt khi đất nước có được dân chủ thật sự, nhân dân có quyền lựa chọn Chính Đảng của mình!

Tội lỗi của ông Lê Duẩn với dân tộc, với tương lai của Việt Nam chính là đã giải tán 02 Đảng phái Dân chủ và xã hội để giờ đây nhân dân Việt Nam đang phải mò mẫm trong lầm than, trong sự thối nát mục ruỗng của chế độ độc Đảng chỉ đẻ ra không quái thai thì cũng là những con rối vô cảm chỉ biết có đô la!

Trần Hoàng Quan - Quan làm báo