Thursday, October 9, 2008

Đàn Chim Việt


Căn nhà nho nhỏ vừa sửa chữa, sơn phết lại màu xanh nước biển, có gác suốt, vách ván, mái lợp tôn, sàn lót gạch bông, có sân nhỏ trán xi-măn chừng bốn năm thước vuông, bên góc tay trái có giàn bông giấy tàng to lớn, hoa nở rộ màu hồng-đỏ rực rỡ. Căn nhà nằm trong hẻm khá rộng, xe hơi vô được, ở cuôi đường Hưng-Phú gần lò heo Chánh-Hưng, thuộc Quận 8 (Sài-gòn), do bà góa phụ Nguyễn Quốc Việt làm chủ. Nơi đây, bà Việt sống một mình gần bốn mươi năm qua. Tuổi bà đã hơn tám mươi mà tâm trí vẫn còn sáng suốt, da mặt không nhăn nheo và cũng không trỗ đồi mồi. Nhưng đi đứng thì có phần chậm chạp, đôi mắt hơi yếu, răng rụng sạch bách, đầu cạo trọc lóc, ăn mặc như mấy bà vãi tu ở trong chùa. Nhưng bà không chay trường, mà chỉ ăn chay tám ngày mỗi tháng thôi. Đêm đêm bà hay tụng và nghe Kinh Phật trước khi đi ngủ. Hôm nay bà Việt vui lắm. Vì có Quê, đứa con gái út từ bên Pháp trở về thăm sau hơn hai mươi lăm năm ly quốc. Tuy Quê là con gái út, nhưng nàng đã hơn năm mươi tuổi đời.
Đầu tháng sáu bước sang mùa mưa, Sàigòn vẫn còn nóng oi bức, thỉnh thoảng những cơn mưa trút xuống như thác đổ, nhiệt độ liền hạ thấp nghe mát lạnh. Chiều nay một cơn mưa lớn vừa dứt, thì hơi nóng bốc khói từ mặt đất lên làm nóng hầm trở lại. Bà Việt đang nằm trên chiếc ghế mây dài kề bên chiếc quạt máy cũ kỹ, bà thò bàn tay già nua gầy ốm bấm nút, tiếng chong chóng của chiếc quạt quay nghe lọc cọc, lạch cạch và xoay qua xoay lại. Bà Việt đứng dậy nhìn ngoài sân còn vài giọt mưa từ trên mái nhà nhỏ xuống, bà thở ra và hỏi Quê :
- Ở bên Tây có mưa lớn như vầy không vậy con ?
- Dạ, ít khi lắm, chỉ có mưa phùn thôi má à !
- Rồi ruộng nương họ cày cấy làm sao ?
- Ở bên ấy cái gì người ta cũng dùng bằng máy. Họ không có cấy mà chỉ rải hột thóc thôi. Còn nước thì họ có những ống dẫn nước từ giếng, rạch, kinh đào hoặc những dòng sông lớn...
Bà Việt đi chầm chậm đến ngồi bên cạnh con gái :
- Hai mươi mấy năm trời con mới trở về ! Còn hai anh của bây thì không biết bao giờ mới trở lại thăm má ?
- Anh Nam có viết thơ cho con. Còn anh Bắc thì điện thoại nói với con, thế nào các anh cũng sẽ về đây một lần để thăm má và quê hương. Ờ, anh Trung và chị Hương có lên thăm má thường không ?
- Ít khi lắm. Má nghe đâu vợ chồng thằng Trung đang ly dị gì đó. Còn con Hương thỉnh thoảng mới lên đây. Cũng may, nó sống êm đềm với chồng con của nó. Má chỉ rầu nhứt là việc gia đình anh Ba con thôi.
- Vợ chồng anh Ba đã già rồi mà còn ly dị ?
- Thằng Trung dường như nó mắc chứng bệnh thần kinh !
- Trời ơi ! Có nặng không má ? Mà sao chị Ba chỉ muốn ly dị, chỉ ác quá vậy ? Sao má không khuyên cản ?
- Má đâu có quyền hành gì mà xía vô chuyện gia đình của tụi nó. Tại thằng Trung bị bệnh ấy, lâu lâu nó nhậu say, rồi lên cơn là đánh vợ. Ôi, khổ lắm con ơi !
- Rồi mấy đứa con của ảnh ?
- Đứa nào cũng lớn, tụi nó đã có gia đình ra ở riêng hết rồi. Cũng may là có hai đứa.
- Chị Hương cũng có hai đứa phải không. Mà tụi nó tên gì và mấy tuổi rồi vậy má ?
- Ờ, thằng Phục hai mươi lăm, còn thằng Quốc thì hai mươi ba tuổi rồi...
Ánh mắt Quê hiện lên những tia hy vọng, nàng nói :
- Phục, Quốc, nghe kêu dữ à. Con hy vọng tâm hồn và ý chí của tụi nó gắn liền với cái tên đã đặt...
- Hồi tụi nó mới đẻ, anh Năm bây đặt tên đề trong khai sanh chớ ở ngoài đâu có dám gọi tên thật, nên cứ kêu tụi nó là Bé Lớn, Bé Nhỏ.
- Chắc anh sợ mấy tụi Việt Cộng chớ gì ?
- Còn phải nói gì nữa !
- Cái chánh sách gì mà độc tài như quỉ sứ...
- Nói nhỏ nhỏ con ơi !
Bà Việt nhìn Quê, bà nói chuyện khác :
- Nè, ở bên Tây con làm cái gì ?
Quê nghe mẹ hỏi, nàng nín thinh đôi mắt hiện lên nét buồn. Quê nhìn ra cửa sổ giả đò không nghe... tâm hồn nàng như gởi tận đâu đâu...
Bà Việt hỏi lại... Quê giựt mình :
- Dạ... Dạ, con chạy bàn nhà hàng !
- Má thấy trong mấy tấm hình con chụp trên tuyết gởi về, chắc là ở bên Tây trời lạnh lắm phải không con ?
- Dạ. Những hình đó là con chụp lúc mùa đông. Nhưng tới khoảng tháng tư tháng năm là ấm trở lại, rồi đến tháng sáu tháng bảy thì có khi cũng nóng lắm má à !
- Con làm có cực nhọc lắm không. Tiền lương có khá hôn ?
- Dạ, cũng không cực lắm. Tiền lương cũng được được đủ sống.
- Hổng biết anh Hai con ở bên Úc làm nghề gì. Còn anh Tư bây sống như thế nào bên Mỹ mà khi viết thơ cho má, tụi nó chỉ hỏi thăm má chớ không có nói làm gì hết !
- Mấy anh có gởi tiền về cho má không ?
- Chỉ có một mình con nuôi má từ hồi nào tới giờ, chớ có đứa nào lo đâu !
Quê bào chửa cho các anh :
- Chắc tại vì các anh con chưa ổn định cuộc sống bên ấy đó má à ! Bởi vì còn lo cho vợ con của mấy anh nữa. Mà má đâu có thiếu hụt gì ?
- Nói, thì má nói vậy thôi. Chớ nội tiền của con gởi cho má ăn xài còn dư nữa là khác. Nhưng má buồn lắm con à !
- Má buồn gì má ?
- Buồn vì... thằng Bắc, thằng Nam, tụi nó còn thù anh Trung mầy.
Ánh mắt của Quê đăm đăm nhìn xuyên qua cửa sổ, đôi hàm răng cắn chặt, rồi nói một giọng như đay nghiến :
- Thù cũng đâu có sai. Há, nối giáo cho giặc vào nhà gây đầy tội ác.
- Nói nhỏ nhỏ con ơi !
Quê quay sang nhìn mẹ, ánh mắt dịu lại :
- Nhưng thôi, má cũng đừng quá lo lắng mà làm gì. Không phải chỉ có gia đình mình gặp cảnh ấy đâu. Theo con nghĩ, chắc là anh Trung, ảnh giả điên đó má à !
- Giả điên ! Vì sao con nghĩ nó giả điên ?
- Thì... thì ảnh bị thất vọng. Vì tưởng đâu theo Mặt-Trận-Giải-Phóng-Miền-Nam là ngon, là có công lớn với đất nước... Ai dè... sau khi đó thì... thì bị tụi cầm đầu Hà Nội trở mặt dẹp ảnh qua một bên. Ảnh lầm, mà cả miền Nam lẫn miền Bắc cũng lầm, chớ không phải một mình anh Trung lầm đâu ! Con có nghe phong phanh, là bác Quốc Giang từ ngoài Bắc trở về, Ông đi họp, rồi nóng mũi đứng lên phát biểu ý kiến gì đó. Bị chúng nó cho đi học tập - cải tạo ba tháng để cảnh cáo, rồi cho bác về hưu luôn. Cũng may là bác đi Kháng-Chiến chống Pháp từ năm 1945 với ba con, nên tụi nó nương tay... Nếu ba con còn sống, thì chắc chắn cũng vào chung tình cảnh với bác Quốc Giang rồi. Còn bác Quốc Sơn là Đại Tá Công-Binh trong Quân-Lực Việt-Nam Cộng-Hòa. Thật tội nghiệp ! Vì bác quá tự tin là tụi nó không làm gì đến bác, nên những ngày nóng bỏng cuối tháng tư, bác cho vợ con di tản sang Pháp, chỉ một mình bác ở lại. Nhưng đâu ngờ cái thứ vô thần, phi nhân bắt bác đày đi học-tập cải-tạo mười lăm năm. Đến khi tụi nó thấy bác Quốc Sơn sắp rã xương mới thả bác ra. Rồi cho bác đi đoàn tụ gia đình bên Pháp. Vừa qua tới Tây, bác được vô nhà thương trị bệnh liền. Nhưng chỉ có mười lăm ngày sau là bác Quốc Sơn chết đó má.
Nói đến đây Quê rươm rướm nước mắt. Bà Việt thở ra :
- Thật tội nghiệp cho bác Quốc Sơn bây. Ảnh học bên Tây thành kỹ-sư cầu-cống. Rồi về giúp nước hồi năm 1952. Ảnh nhân từ, hiền hậu và học giỏi lắm. Hứ hự ! Còn ba bây hồi đó, ổng cũng đi Việt Minh chống Pháp có mấy năm sau là ổng đền nợ nước. Còn má... thì má...
Nói đến đây bà Việt cảm động, nước mắt tuôn ra. Quê thấy vậy vội vàng đi lấy khăn chậm nước mắt cho mẹ và nói :
- Má ! Má buồn làm gì. Rủi má bệnh là khổ cho tụi con.
- Khổ cho con là đúng hơn. Chớ mấy anh chị của con có đếm xỉa gì đến má đâu. Con là con gái út mà phải gánh hết gia đình từ hồi nào đến giờ. Con có giận má không ?
- Trời ơi ! Sao má hỏi con gì kỳ vậy ? Mấy chục năm rồi, con vẫn là con của má mà.
- Khi ba con chết, má không làm tròn phận mẹ...
- Má ! Má nhắc làm chi chuyện... đó. Má hãy cho vào dĩ vãng và xóa bỏ đi má ơi !
- Làm sao má quên được sự bồng bột của má.
- Khi ba con chết, lúc đó má còn trẻ măng mà.
- Nhưng má không tròn bổn phận với các con.
- Làm người có ai mà Thập-Toàn đâu má ! ... Nếu má nhắc hoài là má làm con buồn đó.
Bà Việt liền đứng dậy :
- Thôi, tối rồi. Đi nấu cơm ăn con ơi ! Má hứa sẽ không nhắc nữa.
Ăn cơm dọn dẹp xong, trời cũng đã tối, hơi nóng dịu dần. Quê phụ mẹ giăng mùng rồi lên giường nằm nghỉ mệt, nàng hỏi bà Việt :
- Má ơi ! Sáng mai mình về Tân Nhựt thăm gia đình anh Trung và chị Hương nghe má ?
Bà Việt chần chờ đôi phút, rồi nói :
- Chắc là má không đi đâu. Con có đi thì đi một mình...
- Sao vậy má ?
- Má không thích về đó. Vì... vì... Thôi con đừng hỏi vì sao mà má không về.
- Má không thích thì con cũng không ép. Vậy để vài ngày nữa con về cũng chẳng muộn màng gì.
Mấy ngày sau, sáng sớm bình minh lập lòe ánh nắng vàng chân trời phía đông, những hạt sương mai lóng lánh như kim cương còn đọng trên cánh lá, đầu cỏ. Quê thức dậy, ăn sáng xong, nàng vội vàng lấy xích-lô qua Chợ-Lớn-Mới, ghé vào tiệm mua năm sáu con vịt quay và cả chục ổ bánh mì, leo lên xe đò về Chợ-Đệm. Quê quá giang ghe hàng đi tắt về làng Tân-Nhựt thuộc quận Bình-Chánh (Sài-gòn).
Quê ngồi trên chiếc ghe tam-bảng có gắn máy đuôi vịt chạy ạch-ạch nhẹ nhàng lướt sóng trên dòng sông nước trong vắt, mấy dề lục bình có bông màu tim tím trôi lểnh bểnh giữa sông trông cũng đẹp mắt. Thỉnh thoảng có vài chiếc ghe khác chạy ngược chiều, họ vẫy tay chào nhau. Sau đó, chiếc ghe giảm bớt tốc độ chạy từ từ rồi rẻ vào con rạch nhỏ. Dọc hai bên bờ sông có nhiều cây bầng cao ngất, những dây cám leo có nhiều trái tòn ten, đám dừa nước rậm rạp, nhiều bụi ô-rô xanh lè... Chiếc ghe cặp vô bến nhỏ. Trên ghe có cả chục người đàn ông lẫn đàn bà. Họ là những người đi buôn bán rau cải, trái cây, tôm tép, cá mắm, heo, gà, vịt... Khi họ trở về thì những chạc, rổ, thúng, cần xé đều trống không. Họ lần lượt bước lên chiếc cầu ván đóng đinh lắt lẻo - gập ghềnh mà vào bờ chào nhau đi về. Còn Quê thì đứng nán lại đợi người chủ ghe cột dây xong, nói cảm ơn. Quê nhét vô tay ông ta tờ giấy năm chục ngàn đồng. Người chủ ghe tươi cười :
- Dạ, cám ơn bà. Bà đưa tôi xách phụ cho. Có phải bà là Việt-Kiều ở bên Tây mới về, là em của anh Ba Trung và chị Năm Hương phải không ?
- Dạ, phải. Ủa, anh có quen anh chị tôi. Sao hồi đó tôi không biết anh cà ?
- Hồi đó, tôi ở trên Sài-gòn.
- Hèn chi mà tôi không gặp anh.
- Thời cuộc biến đổi... Những năm, sau khi tôi bị đi học tập được trở về. Gia đình tôi mới đến đây lập nghiệp...
Hai người vừa đi vừa nói chuyện. Người chủ ghe nói tiếp :
- Hơn hai mươi năm trước, ba má tôi có quen biết một gia đình ở làng này. Họ có đất muốn bán. Ba má tôi thấy rẻ mới mua cho tôi để cất nhà và trồng trọt mà sinh sống. Vì ở trên Sài-gòn dạo ấy tình hình phức tạp lắm... Ở ngoại quốc chắc bà có nghe tin tức và hiểu... mà. Mấy năm nay họ dễ giải một chút xíu, tôi mới mua chiếc ghe tam-bảng này để chở bà con ra chợ buôn bán sống qua ngày, để chờ...
Quê tiếp lời nhanh :
- Chờ ngày quật-khởi hén ? Này, hồi đó anh có đi lính Cộng-Hòa hả ?
- Dạ, có. Mà chỉ cấp bậc Hạ-Sĩ-Quan. Nên đi học tập có hai năm thôi.
- Cũng may cho anh. Tôi... có hai người anh đi lính Biệt-Kích-Dù. Nên vượt biển trong những ngày nóng bỏng cuối tháng tư năm ấy. Dạo đó, anh không có tính đi vượt biển sao ?
- Dạ, có chớ. Đi mấy lần, mà lần nào cũng bị bắt ở tù. Rồi bị những người tổ chức giả gạt hết tiền hết bạc. Ôi, lúc đó biết bao chuyện khủng khiếp rùng rợn kể sao cho xiết bà ơi !
- Theo anh thấy tình hình sẽ thay đổi. Và dân chúng nghĩ như thế nào không ?
- Nói nhỏ với bà. Sự thật, nếu ai mà dũng cảm và được có uy tính với dân chúng mà đứng lên cầm đầu nổi dậy, thì chắc chắn là toàn dân sẽ cùng đứng lên một lượt là xong chuyện liền đó bà ơi ! Nhưng chưa có ai. Mà trước sau gì tụi nó cũng tiêu hà...
Quê nghe thế liền gật đầu rất đắc ý. Nàng quay qua hỏi người chủ ghe :
- Chắc anh quen thân với anh Ba tôi lắm phải không ?
- Dạ, tôi quen chút chút thôi. Vì gia đình anh Ba Trung là gia đình Cách-Mạng.
Trên gương mặt Quê thay đổi không mấy gì bằng lòng, nàng nói nhanh :
- Cách-Mạng khỉ khô gì. Ảnh là loại nằm vùng, là Bộ-Đội 30. Sau khi mất Sài-gòn ảnh mới lòi mặt ra. Tôi nghe vậy, mấy ngày sau tôi vọt về đây nắm cổ ảnh. Ảnh năn nỉ thiếu điều lạy tôi. Vì ảnh đã thấy bộ mặt của tụi nó thò lò ra rồi. Ảnh biểu tôi lo đi Pháp mau mau.
Người chủ ghe thở dài và nói một giọng chán chường :
- Cũng may là bà đi sớm. Vì không đầy một năm tụi nó cưỡng chiếm Sàigòn, dân chúng bị lùa đi Kinh-Tế-Mới quá trời !
- Tôi có nghe chuyện ấy. Chắc anh đến nhà anh tôi chơi thường nên anh mới biết là anh tôi có người nhà ở ngoại quốc ?
Người chủ ghe lắc đầu :
- Ít khi lắm. Ở cùng trong làng nhỏ này, gia đình ai có người được thoát ra ngoại quốc thì cả làng biết hết. Tôi thấy bà hao hao giống chị Năm Hương, tôi nghi liền. Nhưng vì có đông người nên tôi không tiện hỏi chuyện với bà được.
Quê quay sang nói chuyện khác :
- Chắc anh nhỏ hơn tôi ?
- Cũng có thể. Tôi được bốn mươi chín tuổi !
- Còn tôi đã ngoài năm mươi. Anh gọi tôi bằng chị đi, đừng kêu tôi bằng bà nữa...
- Nếu bà cho phép.
- Này, nhà anh ở xóm nào ?
- Nhà tôi ở phía bên xóm Cầu-Tre, cách đây cũng không xa lắm. Chị về đây chơi, rồi chừng nào chị đi ?
- Về đây... chắc mai tôi sẽ trở lên Sài-gòn. Còn trở lại Pháp thì cỡ mười ngày nữa. à, ghe anh có ra Chợ-Đệm sáng mai không ?
- Không.
Ánh mắt của Quê có vẻ băn khoăn, người chủ ghe nói tiếp :
- Cách hai ngày tôi mới đi một chuyến. Nếu chị muốn thì sáng mai tôi lấy xuồng nhỏ đưa chị ra chợ cũng được.
- Thôi, để tôi tính lại. Nói chuyện với anh nãy giờ mà tôi quên hỏi anh tên gì ?
- Tôi tên Đình ! Còn chị là Út Quê phải hôn ?
- Dạ, đúng. Sao anh biết hay quá vậy ?
- Tôi có nghe chị Năm Hương nhắc tên chị.
Đến ngõ vô nhà của Ba Trung, Quê nói :
- Thôi, tôi vô nhà. Nè, chút chiều, nếu anh có rảnh mời anh qua nhậu với anh Ba tôi.
- Để tôi xách đồ vô tới sân cho chị.
- Khỏi, đâu có gì nặng, anh đưa tôi xách được rồi. Có gì, anh nhớ chiều chiều ghé qua nha !
- Dạ, cám ơn chị. Để tôi coi, chớ tôi không dám hứa. Chào chị !
Từ cửa ngõ đi vào nhà, Quê ngắm nghía hai bên đường đất còn ướt, có mấy gốc bông giấy và bông bụp, bên tay trái có cái đìa với đám dừa nước lưa thưa, hai ba cây bình bát nhiều trái còn xanh lè lòng thòng dựa mé đìa, bầy vịt xiêm tơ bảy tám con, kêu cạp-cạp đang bơi lội dưới ao. Trước cửa nhà một cái sân tráng xi-măn, căn nhà lợp ngói đỏ cũ kỹ rêu xanh trên nốc, vách ván, xây cất kiểu bánh ếch xưa rít. Ngoài vườn có hai ba tảng đá ong khá lớn nằm ngả nghiêng kế gốc cây vú sữa tím. Trong vườn khá rộng, có thêm các loại cây ăn trái như khế, ổi, cam, quít, mít... Những cây cối đều già cằn cỗi, cỏ mọc tứ tung. Bởi thiếu sự chăm sóc của gia chủ. Từ trong nhà có bóng người bước ra cửa và la lên :
- Út Quê ! Trời ơi ! Mầy đó hả Út Quê ?
Quê tươi cười :
- Dạ, thưa anh Ba, em đây. Anh khỏe hôn ?
- ờ, ờ... Khỏe.
Ông Ba Trung, khoảng sáu mươi tuổi, vóc dáng ốm nhom ốm nhách và cao khiều khiệu, nước da đen xạm nắng, tóc bạc trắng và cắt ngắn ngủn, gương mặt xương xương hơi dài, ông ở trần trùi trụi, chỉ mặc chiếc quần xà lỏn đen. Ông đi ra đưa tay xách phụ mấy giỏ đồ, vừa đi vô nhà, vừa hỏi Quê :
- Tao có nghe má nói là năm tới mầy mới về mà. Mầy về được mấy bữa rồi ?
Quê để tất cả đồ trên bộ ván gỗ nhỏ. Rồi nhìn dáo dác, trả lời và hỏi :
- Dạ, em về được ba bữa nay. Ủa, chị Ba đâu rồi, sao em không thấy ? - Chị Ba mầy, nó giận tao nên đi qua bên nhà vợ chồng thằng Triều ở hỗm rày.
- Chút nữa, anh qua bễn gọi chỉ với vợ chồng cháu Triều và cháu Đại về đây đi. Em đã nghe má kể sơ sơ về chuyện gia đình anh rồi. Tối ngày anh cứ uống rượu say sưa, rồi đánh vợ. Nên bị người ta bắt nhốt anh trong nhà thương điên mấy lần phải không ?
- Đánh đâu mà đánh. Tại chị Ba mầy, nó chửi tao là thằng Việt-Cộng hết thời. Thằng Bộ-Đội-30 thất thế hoài. Ai chịu cho nổi. Nên đôi khi tao nổi điên lên đó... Chớ... chớ... tao nào muốn đánh vợ bao giờ !
- Chị Ba nói như vậy thì có sai chỗ nào đâu ? Anh có thấy anh hết thời, thất thế không ? Sự thật phũ phàng là như vậy, thì anh cứ nhận đi, mắc gì phải đánh vợ. Anh có biết, đàn ông mà đánh đàn bà là vũ-phu không ? - Thôi, bữa nay có mầy về là ngày vui, đừng có nhắc tới chuyện đó nữa. à, má vẫn khỏe hả Quê ? Mà sao mầy không mời má về đây chơi ? - Cha, anh muốn chạy tội hén ! Mai mốt anh Nam và anh Bắc trở về là anh hết chối. Nói chơi với anh, chớ anh em của tụi em sống trên mấy xứ Tự-Do, Dân-Chủ. Tụi em không có bắt bẻ hay hỏi tội anh đâu. Nhưng anh cũng phải làm cái gì để lấy công chuộc tội chứ ?
- Thì tao cũng theo dõi tình hình. Nếu có gì hay hay là kêu gọi dân chúng đồng đứng lên chung. Và tao hy vọng sẽ có được thật sự Dân-Chủ, Tự-Do sau này. Mầy cũng biết quá rồi. Toàn dân Việt Nam, ai mà không mong muốn và khát khao có được những thứ đó.
- Ừa, ráng đi nha. Ở Hải-Ngoại người ta cũng ủng hộ trong này lắm đó... à, về má, thì em có hỏi. Nhưng má không chịu đi.
- Má không chịu về đây. Tại vì má khó tánh quá !
- Khó cái gì ? Tại má sống một mình mấy chục năm, nên má quen rồi. Em nghĩ, là má không ưa... dâu và rễ. Thôi, để cho má yên ở trên Sài-gòn. Nhưng anh sẽ chờ xem, chừng nào có anh Nam về là ảnh nói cái gì má cũng chịu hết.
- Tao biết mà, anh Nam là con trai trưởng, nên má cưng nhứt nhà.
Quê cười cười :
- Còn em là con út. Người đời thường nói : Giàu Út ăn, nghèo Út chịu. Nên em lãnh hết... từ khi gia đình mình suy sụp. Nhưng em hy vọng rồi đây tất cả sẽ thay đổi... Và mình phải ráng làm sao cho dân chúng được Tự-Do no ấm và cả má nữa.
- Thôi, mầy đi rửa mặt hay ra đàng sau tắm đi. Để tao chạy qua cho mẹ con thằng Triều, thằng Đại hay và bảo tụi nó kéo về đây gặp cô nó.
- Nè, anh bảo đứa nào đó chạy tạt qua nhà chị Năm cho chỉ hay luôn nghe. Nói là có em về, chút chiều vợ chồng chỉ với hai cháu Phục và Quốc qua đây ăn chung luôn.
Các anh chị và mấy đứa cháu của Quê về tề tựu cùng ăn uống chung, tất cả đều vui vẻ. Qua ngày sau, Quê đi thăm hỏi mấy nhà bà con và lối xóm. Quê ở lại nhà ông Ba Trung hai ngày. Qua sáng thứ ba, Quê quá giang ghe của Đình ra Chợ-Đệm để lấy xe đò trở lên Sài-Gòn.
Gặp lại mẹ, Quê kể sơ sài là gặp tất cả hai gia đình anh Ba Trung và chị Năm Hương cho mẹ nghe. Trên gương mặt bà Việt rất là vui. Rồi bà sực nhớ, miệng cười đưa hết hai cái nứu không còn cái răng nào, bà kéo học tủ lấy lá thư và nói :
- Chút xíu nữa má quên mất. Hôm qua má có nhận thư của thằng Nam bên Úc nè. Con đọc coi nó nói cái gì ?
- Vậy hả má ? Đưa đây, đưa đây con đọc cho.
Quê mừng rỡ, liền mở thư ra đọc lớn lên cho mẹ nghe :
Sydney, ngày... tháng... năm...
Má kính thương của con,
Trước hết, con kính thăm má và mong má được khỏe mạnh. Con có nghe con Quê về Việt Nam trong tháng này. Vậy nó về tới chưa ? Còn riêng con và thằng Bắc đã hẹn nhau rồi, là tụi con sẽ cố gắng kéo về ăn Tết vào năm tới với má. Nếu con Quê có mặt đó thì má nhớ nói với nó, là ráng Tết tới trở về gặp tụi con luôn. Con và vợ con cùng hai cháu của má tất cả đều bình yên, khỏe mạnh.
Vài hàng thăm má. Con kính chúc má được vạn sự an lành.
Con trai của má
Quốc Nam

Bà Việt nghe xong những lời trong thư người con trai trưởng gởi về, bà mừng và cảm động đến rơi lệ. Bà đi tới ôm Quê và nói :
- Các anh con Tết tới sẽ về. Vậy con cũng ráng mà về cho cả gia đình xum họp một lần. Rồi sau đó, má có theo ông theo bà, má cũng mãn nguyện nghe con.
- Con đọc thư anh Nam, con cũng nghe mừng lắm. Chắc chắn là con phải ráng về rồi. Chuyện khó có mà sẽ thành sự thật. Chúng con như đàn Chim trở về tổ. Và quyết tâm đả phá chánh sách độc-tài phi-nhân, để có được thật sự Dân-Chủ Tự-Do và đầy đủ quyền làm người và cùng nhau xây dựng lại quê hương, mà cũng là món quà xuân chúng con sẽ tặng cho má ba ngày Tết. Con hy vọng thế kỷ 21 này quê hương mình sẽ được như ý nguyện của toàn dân. Con tin tưởng và chắc chắn sẽ có nhiều Anh Hùng và Thanh Niên trẻ đứng lên cứu nước đó má !
Bà Việt gật gật đầu :
- Má tin tưởng như con đó. Vì đã hơn một phần tư thế kỷ mà chúng nó vẫn còn kìm kẹp, độc tài quá ! Trong lịch sử dân tộc của nước ta đã có biết bao vị Anh Hùng - Nữ Kiệt cứu nước dựng nước thì tức nhiên phải có Anh Thư - Hào Kiệt ngày nay.
Bà Việt nói xong, miệng mỉm cười sung sướng, rồi từ từ đứng lên đốt ba nén nhang xá xá, cấm vào lư hương trên bàn thờ Phật, và lẩm nhẩm khấn vái :

Nguyện cầu Dân Tộc nhất tình
Cùng nhau xây dựng Hòa Bình từ đây
Tự do Dân chủ ngày mai
Trong, ngoài xum họp, lấp đầy tình thâm.


Việt Dương Nhân
(Một góc trời Tự Do - đông 01/2001)

Wednesday, October 8, 2008

THƠ "PHI CHÍNH TRỊ"

Chiều chiều tựa cửa ngóng quê
Chờ ngày hết giặc trở về thôn xưa!

Buồn, dạo quanh vườn thơ liên mạng
Thật không ngờ: Muôn vạn bài thơ
Thơ tình, lãng mạn, vu vơ
"Giao lưu, nối kết" đôi bờ đại dương !

Chợt nhớ cảnh quê hương ngày ðó
Giặc cộng vào nhuộm đỏ Miền Nam
Chúng đem sách "ngụy", nhạc "vàng"
Đốt thành tro bụi kho tàng văn chương !

Theo sách lược Tần vương độc ác
Lũ rợ hồ phá nát giang san
Bất nhân, thất đức, tham tàn
Giết thầy, đốt sách, tạo ngàn thương đau

Tội của chúng không sao giấu được
Tội buôn dân bán nước rành rành
Độc quyền, độc đảng, lưu manh
Rút bòn công quỹ, dân lành đói cơm

Nay đến lúc căm hờn cao độ
Dân Việt Nam quá khổ vùng lên
Kêu gào điểm mặt chỉ tên
Quyết thề oán trả, tội đền phân minh!

Bọn cộng sản giật mình lo sợ
Sợ nhân dân đòi nợ máu xương
Bày trò kêu gọi yêu thương:
"Về đây xây dựng quê hương, quên thù !"

Lập "liên mạn giao lưu" viễn xứ
Gởi văn nô tình tự họa thơ
"Động viên", "kiều vận" hằng giờ:
Rằng: "Em cố quận vẫn chờ người đi!"

Bày quy luật : thơ "phi chính trị"
Ðể đánh lừa thi sĩ gần xa:
"Giữ bầu không khí ôn hòa,
cấm thơ chánh trị, quốc gia, cờ vàng !"

Rồi "hồ hỡi" hiên ngang kiểm duyệt
Thơ đấu tranh cấm tiệt từ đây
Ai không chấp nhận nội quy
"Vui lòng rời khỏi nơi nầy, bạn ơi !"

.............

Hỡi thi sĩ bạn tôi thân mến
Hãy bình tâm nghĩ đến giang san
Đừng tin miệng lưỡi quân gian
Để loài cộng phỉ phá tan sơn hà !

"Giặc đến nhà đàn bà phải đánh"
Người quốc gia bản lãnh để đâu ?
Quê ta giặc dữ gồm thâu
Sĩ phu trí thức cúi đầu đành sao ?

Hãy thức tỉnh đề cao, bạn hỡi
Chớ mềm lòng phản bội dân ta
Hiên ngang tố ác bài tà
Đừng
"PHI CHÍNH TRỊ" nước nhà điêu linh !

Người ơi, thương lấy dân mình
Đứng lên đả cộng trọn tình nước non !


Hương Sài-Gòn
29-05-2006
_____________________
Nguồn : bln_1975@yahoo.com

Tuesday, October 7, 2008

Đức TGM Giuse Ngô Quang Kiệt tuyên bố : "Tôi không có sợ bất cứ một cái gì hết, dù tôi có phải chết".... "một cái chết vinh quang".


"Nếu như mà có bị bắt đi chăng nữa thì đấy cũng là một hình thức tử vì đạo"... "Chúng tôi rất lấy làm vinh dự nếu như được chết như thế"... "chúng tôi sẵn sàng chết cho sự thật"...

"Chúng tôi không sợ, vì chúng tôi đang làm công việc không sai"... "chẳng có chút gì phải lo ngại và lo sợ cả"...

"Người ta muốn bắt thì người ta bắt thôi.
Mà sự thật vẫn là sự thật"…

***
Hoan Hô Đức TGM Kiệt

Toàn giáo dân hoan hô Đức Tổng
Ngài mở đường cho giáo dân đi
Chẳng e sợ một cái gì
Tội tù, giết chóc có khi lại mừng!
Làm người ai cũng một lần chết
Chết vinh hơn sống nhục, sống hèn
Chết vì Chúa thực đáng khen
Nói lên Công Lý, nói lên Công bằng!
Thánh tử đạo xưa rày không hiếm
Đức Tổng Điền,Hồng Y Thuận, Linh mục Jerzy (1)

Các Ngài, từ Chúa sai đi
Chết tử vì đạo bởi vì Đức Tin
Đất Thái Hà cùng Tòa Khâm Sứ
Sao ngang nhiên chiếm cứ, cướp luôn?
Xưa nay chưa thấy chính quyền
Dùng quyền, dùng lực ngang nhiên cướp bừa!
Hỡi Giáo dân phen này phải gắng
Ta nguyện cầu đến thắng mới thôi
Việt Nam, ngàn thứ tệ tồi
Gây ra bởi một bọn người buôn dân!

Bút Xuân TRẦN CÔNG TỬ
__________________________
(1) LM Jerzy, Ba Lan bị CS Balan giết khi
Ngài tranh đấu cho một nước Ba Lan Dân Chủ.

Monday, October 6, 2008

Đức Tổng Giám Mục Hà Nội Đã Nói Sự Thật Quá Hiển Nhiên: “…chúng tôi rất là nhục nhã khi cầm cái hộ chiếu Việt Nam, đi đâu cũng bị soi xét …“


Từ sáng sớm ngày 19 tháng 9 năm 2008, nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam đã huy động một lực lượng hùng hậu gồm một số chó nghiệp vụ, một lũ côn đồ khá đông và hằng trăm công an đủ loại, có cả ông tướng công an Nguyễn Đức Nhanh trực tiếp chỉ huy đội xe cơ giới đến đập phá Toà Khâm Sứ. Cả thế giới bàng hoàng khi hay tin Toà Khâm Sứ bị đập phá.

Ngày 20 tháng 9 năm 2008, Uỷ Ban Nhân Dân thành phố Hà Nội lại tổ chức một cuộc họp và có mời Đức Tổng Giám Mục Ngô Quang Kiệt đến tham dự. Nội dung của buổi họp không thấy được phổ biến, nhưng qua lời phát biểu của Đức Giám Mục Hà Nội thì được biết buổi họp của Uỷ Ban nhằm mục đích kể công với Đức Cha Kiệt là Uỷ ban Hà Nội đã ban ân huệ cho Giáo phận Hà nội trong những năm vừa qua như được phép tổ chức các lễ hội, được phép tổ chức các ngày lễ Noel…đó là điều thứ nhất, còn điều thứ hai tức về chuyện Toà Khâm Sứ thì ông Chủ tịch Uỷ ban có đề cập ngoài vấn đề pháp lý, chúng ta phải cư xử theo tình người.

Người viết xin mở dấu ngoặc ở đây để nói về lời tuyên bố của ông Chủ tịch khi đề cập đến tình người trong cách hành xử về vụ việc Toà Khâm Sứ. Thật sự thì cũng rất éo le vì chuyện văn chương chữ nghĩa của các nhà đỉnh cao trí tuệ thường khác với những người Việt Nam con rồng cháu tiên bình thường . Cứ xem đám đỉnh cao trí tuệ này đã giải quyết vụ Thái Hà và Toà Khâm Sứ theo tình người VC như thế nào thì rõ, tình người VC khác với tình người của người Việt Nam và cả nhân loại. Quả thật, thế gới đã ngậm đắng nuốt cay trong suốt thời gian qua, khi nhìn thấy sự việc lạ đời của một nhà nước tự xưng là nhà nước pháp quyền, lại đi đối phó với những người dân hiền hoà một cách điên rồ. Thế giới đã chứng kiến qua hình ảnh được đưa lên Net về cái tình người mà họ đang dùng là xịt hơi cay, đánh chảy máu mặt bà già, đánh bể đầu nhà báo Ben Stocking, tình người VC là những chiếc xe ủi đất cày phá Toà khâm Sứ, tình người VC là cho thành phần bất hảo đến đập phá đền Thánh Giêrađô Thái Hà, bắt Tượng Đức Mẹ Sầu Bi và Thánh Giá nhốt vào thùng sắt. Họ đã đem Mẹ và Thánh Giá đi đâu? chắc có lẻ để bắt Đức Tổng Kiệt phải trả tiền nộp phạt một triệu bảy trăm ngàn năm trăm đồng để đổi lại Tượng Đức Mẹ và Thánh Giá .

Xem ra tình người VC là của lũ vượn người, nên thường khác với tình người của nhân loại.

Đó là chuyện tình người mà Uỷ Ban Nhân Dân thành phố Hà Nội đã nhấn mạnh khi nói chuyện với Đức TGM Ngô Quang Kiệt.

Bài phát biểu của Đức TGM Ngô Quang Kiệt được ghi âm rất rõ ràng, cả thế giới đều được nghe rõ mồn một với giọng nói khá bình tĩnh của một vị mục tử khi đang hiên ngang đối diện với bạo lực.

Khi đề cập đến vấn đề Uỷ Ban kể công với Giáo hội Công giáo, Đức Tổng Giám Mục đã phát biểu rất chính xác và rất tình người qua câu nói :

“ Trước hết ông chủ tịch có nói rằng: Uỷ ban nhân dân thành phố đã tạo rất là nhiều điều kiện cho Giáo hội Công giáo trong những năm qua, nhất là dịp lễ Noel…chúng ta phải công nhận trong những năm gần đây có nhiều điều kiện, thế tuy nhiên khi như thế, khi nói tạo điều kiện vẫn còn mang cái tâm lý xin cho. Tức là cái này là cái ân huệ tôi ban cho anh đó. Nhưng mà cái tôn giáo là cái quyền tự nhiên con người được hưởng. Và nhà nước vì dân cho dân phải có trách nhiệm tạo điều đó cho người dân, chứ không phải cái ân huệ chúng tôi xin. Không có. Tự do tôn giáo là quyền chứ không phải cái ân huệ “Xin Cho”

Không hiểu các nhà đỉnh cao trí tuệ có hiểu nổi câu nó rất rõ ràng mà Đức Tổng Giám mục Hà Nội đã nhấn mạnh bằng giọng nói rất mạnh mẽ: ”…chúng ta phải công nhận trong những năm gần đây có nhiều điều kiện, thế tuy nhiên khi như thế, khi nói tạo điều kiện vẫn còn mang cái tâm lý XIN CHO và Đức Giám Mục đã kết luận bằng lời tuyên bố quá minh bạch: “Tự do tôn giáo là quyền chứ không phải xin cho”.

Xin các nhà đỉnh cao trí tuệ nhớ cho kỷ: Tự do tôn giáo là quyền chứ không phải xin cho, không phải ân huệ để nhà nước kể công là nhà nước đã thế nầy thế nọ khi đề cập những vấn đề có liên quan đến tôn giáo.

Uỷ ban Nhân dân thành phố Hà Nội tưởng rằng buổi họp hôm 20 tháng 9 năm 2008 là để đe dọa cũng như ra mặt thị uy về quyền hành của những quan chức nhà nước Xã hội chủ nghĩa Việt Nam với Đức Giám Mục Hà Nội. Thế nhưng Đức TGM Hà Nội đã chẳng chút sợ sệt và cũng chẳng nể mặt ông quan nào cả dù ông lớn hay ông nhỏ, nên Ngài đã phát biểu một cách trung thực và thẳng thắn. Câu phát biểu rất thực tế và có giá trị lịch sử, nhất là trong khi cộng sản đang ra tay dùng mọi thủ đoạn đê hèn, bất chấp cả dư luận quốc tế để thủ tiêu, chà đạp nền công lý và chân lý qua hình ảnh Thái Hà và Toà Khâm Sứ đang lâm nạn. Trong nghẹn ngào, Ngài nói:”…chúng tôi đi nước ngoài rất nhiều, chúng tôi rất là nhục nhã khi cầm cái hộ chiếu Việt Nam, đi đâu cũng bị soi xét, chúng tôi buồn lắm chứ, chúng tôi mong muốn đất nước mình mạnh lên. Làm sao như một anh Nhật nó cầm cái hộ chiếu là đi qua tất cả mọi nơi, không ai xem xét gí cả. Anh Hàn Quốc bây giờ cũng thế. Còn người Việt Nam chúng ta thì tôi cũng mong đất nước lớn mạnh lắm và làm sao thực sự đoàn kết, thật sự tốt đẹp, để cho đất nước chúng ta mạnh, đi đâu chúng ta cũng được kính trọng”

Sau buổi họp tại Uỷ Ban, lập tức tất cả các hệ thống truyền thông liền theo lệnh đảng đúng với khẩu hiệu trước sau như một của tập đoàn ông Hồ: nghe theo đảng, nói theo đài. Toàn bộ hệ thống báo đài bùng lên đem Đức Cha Kiệt lên bàn mổ với cái tài ăn gian nói dối của tập đoàn truyền thông báo chí đảng csVN. Những tay nhà báo đã cắt xén câu nói lịch sử này, nhắm mục đích vu cáo và ghép tội phản động cho Đức Cha Kiệt. Chuyện phản động hay phản lại chế độ cộng sản gian manh cũng đồng nghĩa với nhau, không hơn không kém chút nào, cho nên câu nói của Đức Cha Kiệt đã đi vào lịch sử .

Các nhà đỉnh cao trí tuệ nên suy nghĩ một chút cho thấm thía cuộc đời khi đang nghe và đối diện với thực tế về tiếng kêu của dân oan, những bất đồng chính kiến một cách ôn hoà của những con người đang ước mong nạn cộng sản sớm chấm dứt trên đất Việt Nam ”… chúng tôi rất là nhục nhã khi cầm cái hộ chiếu Việt Nam…”

Câu nói của Đức Cha Kiệt đã phát xuất tự đáy lòng đầy nổi trăn trở, trăn trở khi đứng trước cảnh bất công nên đã Ngài hiên ngang nói với Uỷ Ban thành phố Hà Nội: “chúng tôi rất là nhục nhã khi cầm cái hộ chiếu Việt Nam…”. Đây là hình ảnh quá thực tế mà những ai đã được xuất ngoại chắc cũng thấm thía như Đức Cha Kiệt khi cầm cái hộ chiếu thì được như là một ân huệ của nhà nước ban cho, cho nên lại phải làm sao để được cấp hộ chiếu nữa, vô cùng nhục nhã.

Ai cấp cái hộ chiếu Việt Nam? Có phải nhà nước “Cộng Hoà Xã Hội Chủ nghĩa Việt Nam” do đảng cộng sản độc tài lãnh đạo cấp không nhỉ?

Chính cái nước CHXHCNVN này đã làm ô danh Dân tộc Việt Nam. .” chúng tôi rất là nhục nhã khi cầm cái hộ chiếu Việt Nam…” hay nói đúng hơn là chúng tôi rất là nhục nhã khi cầm cái hộ chiếu do đảng cộng sản Việt Nam hay nhà nước cộng sản Việt Nam cấp.

Câu này cũng tương tự như câu phát biểu của một vị tranh đấu trong nước: “Tôi lấy làm xấu hổ khi phải sống dưới chế độ cộng sản Việt Nam”.

Câu nói của Đức Cha Kiệt lại càng phù hợp với những hành động đã và đang trải qua mà nhà nước CHXHCNVN đã đem ra áp dụng tại Thái Hà và Toà Khâm Sứ.

Không nhục sao được khi nhà nước CHXHCNVN đem những bằng chứng giả tạo ra để cố xoá tan quyền sở hữu của Dòng Chúa Cứu Thế Thái Hà, hầu chiếm dụng đất đai một cách bất hợp pháp, và đã bị các linh mục Dòng Chúa Cứu Thế Hà Nội phản đối.

Không nhục sao được khi nhà nước CHXHCNVN hứa lèo với Vatican là sẽ trả Toà Khâm Sứ, rồi phớt lờ và dùng mọi thủ đoạn để chiếm đoạt luôn, bằng các vội vả lập công viên..

Không nhục sao được khi nhà nước CHXHCNVN đánh đuổi nhà báo của hảng thông tấn AP là Ben Stocking, cho công an hành hung gây thương tích mà cả thế giới thấy rõ mồn một qua hình ảnh xuất hiện trên các trang mạng toàn cầu, rồi ông Lê Dũng đại diện cho nhà nước CHXHCNVN lại chối bai bải: không hề có chuyện an ninh đánh đập nhà báo gì cả.

Không nhục sao được khi nhà nước CHXHCNVN mới tờ mờ sáng đã đem lực lượng đầu gấu, công an đủ loại, chó nghiệp vụ và dưới sự chỉ huy của tướng công an Nguyễn Đức Nhanh điều động đội cơ giới đến cày xới, phá Toà Khâm Sứ để thực hiện một cái công viên ô nhục. Có nhà nước nào đi làm công viên theo như cách làm như nhà nước CHXHCNVN không ?

Không nhục sao được khi nhà nước CHXHCNVN đem thành phần ưu tú là con cháu của ông Hồ mang danh nghĩa Đoàn Thanh niên cộng sản Hồ Chí Minh cùng với lũ đầu gấu đến nơi trang nghiêm thờ tự, trong lúc giáo dân đang đọc kinh cầu nguyện lại pha trò mất dạy múa hát và ca bài như có bác Hồ, bác Cáo để tìm cách khiêu khích với giáo dân.

Không nhục sao được khi nhà nước CHXHCNVN mà đại diện là Uỷ Ban Nhân dân do ông Hoàng Công Khôi ký một văn bản gọi là “Quyết định xử phạt hành chánh trong lĩnh vực đất đai” gởi Toà Tổng Giám Mục Hà Nội đã không dám đặt thẳng vấn đề tịch thu Tượng Đức Mẹ Sầu Bi và Thánh Giá được đặt tại Toà Khâm mà lại dùng lối viết văn bản mập mờ, nhằm đánh lận con đen như phạt Toà tổng giám mục Hà Nội về hành vi tự ý để các đồ vật lên thửa đất 42 phố Nhà Chung (sic). Thử hỏi tang vật và đồ vật mà công an và người của nhà nước đến tháo gở tại Toà Khâm Sứ rồi bỏ vào xe bịt bùng đem đi là tang vật gì nhỉ? Tại sao lại không dám công khai ra lệnh tịch thu Tượng Đức Me, tịch thu Thánh Giá và tại sao lại không dám công khai chở trên xe bình thường mà lại bỏ vào xe bịt bùng nhỉ?

Không nhục sao được khi nhà nước CHXHCNVN điên khùng mở chiến dịch vu cáo, nhục mạ Đức Cha Kiệt, các Cha Dòng Chúa Cứu Thế và sai khiến thành phần bất hảo đến đe dọa giáo dân cầu nguyện, nhưng có ai sợ đâu?

Nhà nước CHXHCNVN có thấy nhục nhã khi điều động bọn đầu gấu đến quậy phá giáo dân cầu nguyện tại Thái Hà, tại Toà Khâm Sứ, nhưng giáo dân vẫn cứ bình an, coi sự quấy rầy như không có, họ đặt tâm trí vào việc cầu nguyện và không một chút bận tâm, họ coi thường và họ đã thương cầu nguyện xin tha thứ cho hạng người vô liêm sĩ do nhà nước xúi bẩy.

Biết bao giờ kể hết về những chuyện nhục nhã mà nhà nước CHXHCNVN đã làm trong suốt mấy chục năm qua từ khi nhà nước của ông Hồ xuất hiện? Làm sao kể hết được? giấy vở nào đủ để viết hết được? Nội cái những người lãnh đạo của nước CHXHCNVN khi đến nước ngoài đều chuyên môn phải đi cửa hậu thôi cũng đã cảm thấy nhục nhã trăm bề rồi.

Người viết chỉ nêu sơ về sự nhục nhã của nhà nước CHXHCNVN qua vụ dùng đòn phép đê tiện nhất, để cố tình chiếm đoạt đất Thái Hà và Toà Khâm Sứ, cố tình chà đạp công lý và sự thật một cách điên rồ, qua hành động sử dụng thành phần bất hảo để thực hiện kế hoạch cả vú lấp miệng em, như một phương cách duy nhất của đảng csVN, khi phải dùng kế sách để bảo vệ sự gian dối của nhà nước một cách trơ trẻn, cũng đủ nhục nhã với toàn thế giới rồi.

Thật nhục nhã khi cầm cái hộ chiếu Việt Nam là ở chỗ ấy.

Nói chi đến cái nhục của các nhà lãnh đạo Bắc Bộ phủ, đi đâu cũng đem cái bùa đất nước tôi nghèo lắm, để van lạy và cầu xin viện trợ với cái tựa đề raât ruột: cứu đói giảm nghèo. Thế nhưng bao nhiêu tiền viện trợ nhân đạo của các nước đổ vào cho chương trình xoá đói giảm nghèo, đều lọt vào tay các nhà đỉnh cao trí tuệ hết trơn. Nhục ơi là nhục.

Đảng đỉnh cao trí tuệ hãy nghe Đức Cha Kiệt than thở để biết lòng yêu nước của một vị Giám mục ra sao? “…chúng tôi muốn đất nước mình mạnh lên. Làm sao như một anh Nhật, nó cầm cái hộ chiếu là đi qua tất cả mọi nơi, không ai xem xét gì cả. Anh Hàn quốc bây giờ cũng thế. Còn người Việt Nam chúng ta thì tôi cũng mong đất nước lớn mạnh lắm và làm sao thật sự đoàn kết, thật sự tốt đẹp, để cho đất nước chúng ta mạnh, đi đâu chúng ta cũng được kính trọng “.

Đó là nổi trăn trở của một người yêu nước nồng nàn đó các nhà trí tuệ ơi. Đảng cộng sản Việt Nam đã làm băng hoại bao thế hệ người Việt Nam rồi. Hãy can đảm lột xác đi cho dân tộc được nhờ với. Chừng nào còn chế độ cộng sản Việt Nam cai trị đất nước thì rõ ràng ai cũng lấy làm nhục nhã khi cầm cái hộ chiếu Việt Nam đi nước ngoài cả, chứ không phải chỉ một mình Đức Cha Kiệt mà thôi đâu.

Bởi vì nhà nước cộng sản Việt Nam đã đào tạo giới trẻ trở thành Đoàn thanh niên cộng sản Hồ Chí Minh để phục vụ đảng một cách điên rồ, không cần suy nghĩ, như vụ đảng đã điều động lực lượng thanh niên nhà Hồ đến nhảy múa, ca hát, quậy phá Thái Hà và Toà Kâm Sứ khi giáo dân cầu nguyện.


Ôi ! còn gì nhục nhã hơn ?


Seattle, Tháng Mân Côi 2008
Nguyễn An Quý

Việt Nam trong những ngày tháng tới

33 năm sau khi xâm chiếm miền Nam Việt Nam, đặt nền móng thống trị độc tài trên toàn đất nước, đảng CSVN đã hoàn toàn thất bại trong việc đem lại cho dân tộc Việt Nam một cuộc sống thanh bình, ấm no thịnh vượng như những lời hứa hẹn. Trên thực tế, đảng Cộng Sản Việt Nam ngày nay đã trở thành một đảng hủ hóa từ trên xuống dưới. Lãnh đạo đảng thì biến thái tư bản, bán nước và tham nhũng tài nguyên quốc gia, cán bộ đảng viên thì đua nhau bòn rút, hà hiếp, bóc lột dân. Khắp nơi tiếng oán than cao thấu trời xanh.

Kia là người phụ nữ Việt, đứng trần truồng trên bục cho ngoại nhân đến sờ mó chọn lựa như những món hàng. Kìa là trẻ thơ Việt Nam, với một khuôn mặt thản nhiên vô cảm, đưa tay làm dấu hiệu giá cho một em, trước người ngoại nhân đến mua ấu dâm. Nọ là hình ảnh hai trẻ thơ đầu quấn khăn tang khóc mẹ đi lao động xuất khẩu bị chủ nhân hãm hiếp, không chịu nổi sự nhục nhã nên vừa tự tử chết, nay lại lịm dần bên thi hài người cha vừa mới tự sát bên cạnh di ảnh người vợ. Đó là hình hài héo hắt trơ xương nằm chờ tử thần của một người già không thực phẩm… Biết bao nhiêu thảm cảnh trên đất nước không kể hết dưới chế độ cộng sản Việt Nam.

Xã hội Việt Nam ngày hôm nay dưới chế độ cộng sản được người trong nước mô tả là xã hội của những con người thiếu tử tế, thiếu nhân cách. Hay là xã hội của những con cừu ngoan ngoãn hoặc những đàn vịt chỉ biết ùa theo những nắm thóc vung ra từ tay của những kẻ lái buôn. Sự thật không biết có đúng như thế hay không? Nhưng khi nhìn vào lịch sử dân tộc, thì Việt Nam là một dân tộc đấu tranh bất khuất cho tương lai hạnh phúc giống nòi. Trong sự giây phút tuyệt vọng, lịch sử Việt Nam sẽ chuyển mình.

Đúng thế, những ngày tháng tới trên đất nước, khi những người dân Việt Nam không còn gì để bám víu, không còn gì để sợ, và không thể tiếp tục cuộc sống tôi đòi ngay trên đất nước cho ngoại bang hay cho bọn tư bản đỏ. Khi người dân Việt Nam không thể chịu đựng mãi cuộc sống vô cảm của những con người không tử tế với chính mình và với chính dân tộc, thì người Việt Nam sẽ vùng lên đòi lại những gì mà họ và gia đình đã bị chế độ cộng sản Việt Nam tướt đoạt kể từ khi chế độ nắm quyền cai trị đất nước. Cuộc đấu tranh của người trong nước tuy nhiên không cô đơn mà họ sẽ được sự trợ lực tích cực bởi những lực lượng dân tộc dân chủ hải ngoại trên mọi mặt chính trị, kinh tế, ngoại vận, quốc tế vận, trí tuệ và tài lực.

Những ngày tháng của Việt Nam sẽ là những ngày tháng hội tụ của những tâm thức Việt Nam son sắt thủy chung với vận mệnh quê hương dân tộc. Chế độ cộng sản Việt Nam sẽ phải ra đi. Người Việt trong ngoài và khắp năm châu sẽ cùng nhau viết lên trang sử mới tự do dân chủ thật sự và vĩnh cửu cho đất nước Việt Nam.

Tuệ Vân

August 9, 2008
_____________________________________
[Trích trong Lời Kết, Đặc Tập Tâm Thức Việt Nam – phát hành ngày 31 tháng 8 năm 2008]

Sunday, October 5, 2008

Thế kẹt của cộng đảng Việt Nam hiện nay - Nguyễn Chính kết


Hiện nay, cuộc đấu tranh trong nước gồm nhiều mặt:

1) Cuộc đấu tranh của dân oan đòi lại đất đai bị CSVN cướp đoạt cách bất công bằng những đơn khiếu kiện, bằng những cuộc biểu tình, đặc biệt tại Hà Nội và Sàigòn.

2) Cuộc đấu tranh của người công nhân bị bóc lột qua các cuộc đình công khắp nơi trong nước.

3) Cuộc đấu tranh của các nhà dân chủ đòi CSVN phải thực thi dân chủ đa nguyên và tôn trọng các quyền làm người của người dân.

4) Cuộc đấu tranh của giới trí thức, sinh viên chống Trung Quốc chiếm Hoàng Sa Trường Sa, đồng thời lên án hành động bán nước của CSVN qua việc bán đất nhượng biển cho Trung Quốc.

5) Cuộc đấu tranh của Tòa TGM Hà Nội và giáo dân Thái Hà đòi lại đất đai và cơ sở bị CSVN cướp đoạt mấy thập niên qua.

Ba cuộc đấu tranh của dân oan, công nhân, và các nhà dân chủ − đặc biệt của Khối 8406 − là cuộc đấu tranh thường hằng mà CSVN phải điên đầu đối phó suốt nhiều năm qua. Hai cuộc đấu tranh sau chỉ mới nổi lên gần đây nhưng lại dồn CSVN vào ngõ bí. Tất cả những cuộc đấu tranh ấy đều được các nhà dân chủ − đặc biệt các thành viên Khối 8406 − sẵn sàng yểm trợ, tiếp tay, đưa tin vì chúng luôn luôn tạo lợi thế cho cuộc đấu tranh cho dân chủ và nhân quyền.

Hai cuộc đấu tranh xảy ra mới đây − Vụ Thái Hà đòi đất và vụ sinh viên biểu tình chống Trung Quốc − đã tạo cho nhà cầm quyền CSVN lâm vào thế kẹt, vì:

− Vụ Tòa Khâm Sứ và Thái Hà: CSVN đã lỡ cướp đất của Giáo Hội từ mấy thập niên trước. Tưởng nuốt trôi được những mảnh đất ấy, CSVN đã sang tay cho các chủ mới − thường là những tay tư bản đỏ, những cán bộ cấp cao trong đảng CSVN − với giấy tờ “hợp pháp” hẳn hoi, và tiền thu được đã chia chác nhau và thành của riêng hết.

Nay đảng CSVN đang thời suy tàn, móng vuốt không còn sắc bén và mạnh mẽ như “thuở tung hoành hống hách những ngày xưa” thì Tòa Giám mục Hà Nội và giáo dân Thái Hà lại lên tiếng đòi đất lại với những chứng cứ, giấy tờ hợp pháp về chủ quyền những miếng đất bị cướp. Để đối phó, CSVN đã tìm đủ mọi thủ đoạn gian trá, du côn, thậm chí hèn hạ và tiểu nhân tới cùng cực: nào là ngụy tạo giấy tờ giả, bằng chứng giả, nào là dùng truyền thông độc quyền để vu khống, nào là cho công an tay sai và xã hội đen đến đánh đập khủng bố giáo dân Thái Hà, v.v...

Tưởng dùng kế “cả vú lấp miệng em”, “sức mạnh phát xuất từ đầu súng” là sẽ giải quyết được thế bí. Nhưng những “bài cũ soạn lại” ấy đã không thành công. Kẻ cướp không sao chứng minh được cách thuyết phục việc cướp đoạt bất hợp pháp của mình là hợp pháp, hợp lý, cũng không sao chấm dứt cuộc tranh đấu rõ ràng là đầy chính nghĩa này.

Như vậy, có muốn trả lại đất cho Thái Hà và Tòa Giám Mục thì lấy đất đâu ra mà trả? Giả như có đất để trả thì cũng không trả được, vì nếu trả cho giáo xứ này, tôn giáo này thì các giáo xứ khác, các tôn giáo khác được thể sẽ ra sức đòi cho bằng được… Đảng CSVN sẽ lâm vào thế hết sức kẹt. Nhưng nếu không trả lại đất cho Thái Hà và Tòa Giám Mục thì họ cứ tranh đấu hoài; điều này làm CSVN bị mất mặt với thế giới. Dùng biện pháp mạnh để giải tán thì bị mang tiếng là đàn áp tôn giáo, bị đưa lại vào danh sách CPC; điều này khiến đảng và cá nhân các đảng viên sẽ bị thiệt hại biết bao quyền lợi!!! Thật là thiên nan vạn nan!

− Vụ biểu tình chống Trung Quốc: Việc CSVN bán đất nhượng biển cho Trung Quốc rõ ràng là một hành động bán nước mà hiện nay không sao ém nhẹm được nữa. Người dân trong nước đã nhìn thấy rất rõ ràng đảng CSVN thực chất chỉ là một đảng cướp, chỉ khác với những đảng cướp khác ở chỗ đã cướp được chính quyền mà thôi.

Một đằng thì đảng này cướp đoạt đất đai, tài sản của dân, kể cả những người dân nghèo khổ nhất, đằng khác họ lại sẵn sàng dâng đất biển của tổ quốc cho quan thầy ngoại bang − vốn là kẻ thù truyền kiếp của dân tộc − chỉ để giữ vững ngai vàng. Đúng là “đội trên đạp dưới”, đảng chẳng hề vì dân vì nước một chút nào mà chỉ vì lòng tham vô đáy cố hữu của một đảng cướp chính hiệu.

Việc biểu tình chống Trung Quốc chiếm đất chiếm biển rõ ràng là một hành động yêu nước và hết sức chính đáng mà đảng CSVN không có lý do gì chính đáng để dẹp bỏ. Nhất là việc CSVN bán đất nhượng biển cho Trung Quốc đang làm người Việt trong nước cũng như hải ngoại phẫn nộ, và sẵn sàng đoàn kết để chống lại.

Tuy nhiên đảng vẫn cố gắng hết mức dẹp bỏ mọi cuộc biểu tình bằng những hành vi hết sức phi lý, dã man, tàn bạo. Sở dĩ đảng không thể để yên cho sinh viên bầy tỏ lòng yêu nước chính đáng như thế vì điều này rất nguy hiểm cho sự tồn tại của đảng. Đảng đã lỡ lén lút ký kết những mật ước bán đất bán biển cho Trung Quốc rồi, bây giờ Trung Quốc đang đòi đảng thực thi mật ước ấy. Không thi hành những mật ước ấy thì không xong với cái đảng quan thầy của mình, vốn cũng là một đảng cướp vừa mưu mô quỷ quyệt, vừa tàn ác không kém gì mình.

Không khéo thì Trung Quốc sẽ lấy cớ đó để xâm lăng Việt Nam bằng quân sự! Điều này rất nguy hiểm vì như thế toàn bộ lãnh đạo đảng CSVN sẽ bị Trung Quốc đưa ra xử tội hết. Lúc đó vừa mất nước lại vừa mất đảng! Đáng sợ nhất là bản thân của các thành viên Bộ Chính Trị cũng chẳng được an toàn: chẳng những mất của cải, nhà cửa, mất tất cả những gì đã cướp được suốt bao năm mà còn có thể mất cả mạng nữa!

Đảng CSVN bây giờ đang ở trong thế bị ép ở giữa: một đằng người dân ép lên, một đằng quan thầy Trung Quốc ép xuống. Đảng không biết phải xử trí cách nào! Vì thế, biểu tình phản đối âm mưu chiếm đất của Trung Quốc, đồng thời tố cáo tội bán nước quá rõ ràng của đảng CSVN, là làm cho đảng CSVN lâm vào một thế hết sức bí, kẹt.

Do đó, giữa hai vụ việc trên − vụ Thái Hà và vụ chống Trung Quốc − vụ sau quan trọng và nguy hiểm hơn rất nhiều, vì nó đe doạ trực tiếp và trầm trọng tới sự sống còn của chế độ. Do đó, CSVN nhất quyết phải dẹp biểu tình của sinh viên với bất cứ giá nào, bất chấp việc biểu tình ấy có chính nghĩa hay chính đáng tới đâu, và bất chấp phải dùng những thủ đoạn đê hèn bỉ ổi nào!

Và cũng phải dẹp ngay − bất chấp việc phải dùng bạo lực − những nhà đấu tranh dân chủ nào hó hé phản đối chuyện hết sức nhạy cảm này, cho dù chỉ là tọa kháng hết sức ôn hòa ngay trước cửa nhà mình như trường hợp cô Phạm Thanh Nghiên. Để dẹp ngay từ trong trứng nước âm mưu biểu tình chống Trung Quốc của sinh viên, một đằng đảng đã bắt bớ ngay lập tức một loạt những nhà đấu tranh dân chủ mà họ nghi ngờ là những người đứng đằng sau, thúc đẩy cuộc biểu tình của sinh viên (1*); đằng khác khủng bố những sinh viên nào biểu tình, quay phim đoàn biểu tình để sau đó “bắt nguội”, dọa đuổi học những sinh viên tham gia, tìm bắt những sinh viên lãnh đạo hay hô hào biểu tình, ráng quy kết họ tội phá rối trật tự công cộng…

Vả lại, vụ Thái Hà và vụ biểu tình chống Trung Quốc, không thể xử trí hai vụ quá khó khăn này cùng một lúc được. Do đó, cần phải thanh toán trước mối nguy hiểm lớn hơn − là việc chống Trung Quốc và phản đối hành động bán nước của họ − để họ rảnh tay xử trí vụ Thái Hà + Tòa Khâm Sứ. Thời gian Hoa Kỳ và các chính khách nước này bận túi bụi với việc bầu cử tổng thống là thời gian thuận lợi nhất để ra tay thực hiện việc thanh toán này, vì các chính khách này không còn đầu óc và thì giờ để phản đối hay ngăn chặn vụ này.

Bất chấp dân chúng bất mãn nhất là giới Công giáo, bất chấp dư luận quốc tế khiến Việt Nam có thể bị đưa trở lại danh sách CPC, CSVN cố tình đàn áp mạnh tay giáo dân Thái Hà, vu cáo và hăm dọa Tổng Giám mục Hà Nội, biến hai khu đất của Giáo Hội Công giáo thành công viên. Mục đích của họ là làm cho dư luận quốc tế cũng như sự quan tâm người Việt trong và ngoài nước tập trung vào việc này mà bớt chú tâm tới tội bán đất nhượng biển của CSVN đang dồn đảng CSVN vào thế rất kẹt. Nhờ vậy, áp lực đè trên họ về việc này phần nào giảm bớt.

Việc biến đất của Tòa Khâm Sứ và của giáo xứ Thái Hà thành hai công viên cây xanh cũng là một lối hoãn binh và thoát hiểm rất khôn ngoan của đảng CSVN. Trong việc thoát hiểm này, đảng CSVN đành phải lùi một bước là buộc các chủ mới của những miếng đất trên, vốn là những đảng viên cao cấp trong đảng, phải tạm thời hy sinh mối lợi riêng của mình để cứu lấy đảng trước đã, chuyện lợi riêng thì hạ hồi phân giải.

Nếu biến hai miếng đất cướp được kia thành công viên thì hầu chắc sẽ được người dân Hà Nội ủng hộ, vì công viên phục vụ lợi ích chung: người dân Hà Nội có chỗ thoáng mát để tập thể dục, giải trí, nghỉ ngơi… Đảng lại còn được tiếng là lo cho dân. Một khi dân ủng hộ việc làm này thì họ sẽ không còn ủng hộ việc đòi đất của Tòa Giám mục Hà Nội và giáo dân Thái Hà nữa. Đợi khi tình hình lắng dịu, đảng sẽ tìm cách trả lại đất cho chủ mới vốn cùng “phe” với mình.

Đương nhiên, Tòa Giám Mục và giáo dân Thái Hà không chấp nhận để CSVN lường gạt dễ dàng như vậy. Họ đã bị CSVN lường gạt quá nhiều lần, họ sẽ không ngây thơ và thiếu trí đến nỗi để CSVN lường gạt thêm lần nữa. Chắc chắn họ sẽ tiếp tục đấu tranh. Nếu Thái Hà và Tòa Giám mục cứ nhất quyết đấu tranh, CSVN sẽ phải suy nghĩ để tìm ra những cách thoát hiểm khác, chẳng hạn tìm cách tạo sự ganh tị, chia rẽ giữa các tôn giáo để các tôn giáo đánh phá lẫn nhau.

Cũng như trước đây, đảng đã ra lệnh cho bọn tay sai tại hải ngoại và trong nước giả danh Phật giáo tung tin vô căn cứ rằng đất của Giáo Hội Công giáo bị CSVN cướp đoạt vốn là đất của Phật giáo trước đây nên đúng ra phải trả lại cho Phật giáo là một thí dụ điển hình. Nếu các tín đồ tôn giáo không sáng suốt hoặc cảnh giác thì sẽ mắc bẫy! Họ có thể tìm ra những cách thoát hiểm “thần sầu” mà những người đấu tranh khó mà đoán trước được. Chính vì thế, các tôn giáo cần phải đoàn kết, hợp lực với nhau chống lại kẻ gây ác cho xã hội, cho đất nước, đừng mất năng lực vào việc chống báng nhau.

Lênin, ông tổ của chủ nghĩa cộng sản nói: “Ở đâu có bất công, ở đó có đấu tranh”, điều đó có nghĩa: bất công là mầm mống gây ra đấu tranh. Từ trước đến nay, đảng CSVN đã gây ra cho nhân dân biết bao bất công từ những tội ác do lòng tham của họ. Nhưng họ đã cố gắng hết sức dùng khủng bố để kiềm chế, không cho đấu tranh bùng phát, đồng thời họ vẫn tiếp tục gia tăng bóc lột, cướp đoạt, gây bất công… Ít ra cho đến nay họ đã khá thành công trong việc vừa gia tăng bất công vừa kềm hãm đấu tranh. Sự thành công ấy chỉ làm cho lòng dân ngày càng căm hờn, oán thán…

Họ tưởng họ có thể tiếp tục làm như thế mãi. Nhưng khi thế lực của họ bắt đầu suy yếu thì đó cũng là thời họ phải “trả quả”. Đó chính là lúc họ không còn đủ sức mạnh để ngăn chặn thế “tức nước vỡ bờ” của lòng căm thù nơi người dân nữa. Sức mạnh của CSVN chắc chắn có hạn, và khả năng chịu đựng của người dân đương nhiên cũng có hạn. Thiết tưởng người cộng sản nên biết điều ấy!

New York, ngày 03/10/2008
Nguyễn Chính Kết

[1] Trong đợt này (tháng 9/2008), CSVN đã bắt giam hơn một chục nhà đấu tranh đấu tranh năng nổ hoạt động như Nguyễn Xuân Nghĩa (Hải Phòng), Phạm Thanh Nghiên (Hải Phòng), Phạm Văn Trội (Hà Tây), Nguyễn Văn Túc (Thái Bình), Ngô Quỳnh (Bắc Giang), Trần Đức Thạch (Nghệ An), Vũ Hùng (Hà Tây), Lê Thanh Tùng (Hà Nội), Nguyễn Văn Tính (Hải Phòng), Nguyễn Mạnh Sơn (Hải Phòng), Hà Phương (Hải Phòng), Nguyễn Kim Nhàn (Bắc Giang)…

* Source: http://tiengnoitudodanchu.org/vn/modules.php?name=News&file=article&sid=6487

SÁM HỐI THẦM LẶNG CỦA MỘT NHÀ BÁO


Tôi xin phép không dài dòng để phân tích trong cuộc đối đầu giữa giáo hội Công giáo Việt Nam với chế độ Hà Nội, xoay quanh sự kiện Thái Hà & tòa Khâm Sứ, chân lý thuộc về phía nào. Vì tôi tin, bất luận ai nếu KHÁT KHAO SỰ THẬT thì không thể không tự tìm kiếm trên các website, với những chứng lý được đưa ra, để tự mình rút ra kết luận. Nếu bó rọ đầu óc chỉ đọc, chỉ xem báo chí trong nước thì không tài nào tìm được. Tôi cũng tin, trí thức đúng là trí thức thì không thể chấp nhận những thông tin một chiều, được bào chế sẵn bởi hội đồng thầy lang băm của Ban Tuyên giáo trung ương đàng CSVN (mà về mặt chuyên môn nghề thuốc cũng lắm sự đáng ngờ, vì vốn dĩ hội đồng được cơ cấu hồng hơn là chuyên). Chỉ cần biết đặt vài câu hỏi: tại sao Nhà nước XHCN Hà Nội không dám công khai đăng tải trên báo chí những chứng lý từ phía giáo hội Công giáo Việt Nam, để bàn dân thiên hạ rộng đường dư luận? tại sao, gọi là tranh chấp, Nhà nước XHCN Hà Nội không dám đưa vụ việc ra tòa án (với sự có mặt của giới truyền thông quốc tế), theo yêu cầu của giáo hội Công giáo Việt Nam, để phân xử trắng đen? Biết hỏi là đã có thể ngờ ngợ về màn kịch độc diễn đang ra rả diễn ra trên màn ảnh nhỏ, trên các mặt báo nội địa. Biết hỏi, tôi nghĩ, là phẩm chất tự trọng của người trí thức.

Giờ đây, sự kiện Thái Hà & tòa Khâm Sứ đang mang một tầm vóc mới: đòi sự thật, đòi công bằng. Hàng ngàn người dân Việt đã dám đối mặt với chế độ bạo quyền, dám vượt-qua-sợ-hãi. Sao? Không sợ hãi ư? Đó là điều khó tin được trong thể chế cộng sản. Hơn nửa thế kỷ đằng đẵng, đồng bào Việt Nam của tôi cứ lầm lũi mà sống, nói đúng hơn là "tồn tại", sống không ra sống. Người dân bị tước đoạt quyền sống. Đang mưu sinh, đột ngột tai họa từ trên rơi xuống, chính quyền các cấp hoặc trung ương hoặc địa phương giở ra những trò "qui hoạch", đền bù bằng món tiền còi cọc hoặc cướp trắng dưới chiêu bài "sở hữu toàn dân", đẩy đồng bào của tôi ra đường. Công an đe nẹt, chính quyền hù doạ, và thế là không ít đồng bào tôi riu ríu chấp nhận, sợ hãi, sống vật vờ, và chờ chết.

Sao? Không sợ hãi ư? Hàng ngàn người dân Việt hiền hòa nhưng không chấp nhận hèn nhát, đã có mặt ở Thái Hà để lên tiếng, trong tinh thần bất bạo động. Điều đó đã làm rúng động tâm can, phá vỡ sự sợ hãi đè nặng, làm giật mình lương tâm. Trong đó có bạn tôi, một nhà báo…

& 2 &

Tôi đưa bạn tôi đến dự đêm thắp nến cầu nguyện tại Nhà thờ Dòng Chúa Cứu thế. Người bạn muốn hình dung về không gian tâm linh nào giúp vượt thắng sự sợ hãi. Thế rồi, một sự việc xảy ra đối với người bạn. Một cô gái nhận ra anh nhà báo, cô lắp bắp hỏi, "Anh …anh cũng đến đây hả", với sự e dè tột độ. Vài người gần đó nghe chuyện, đưa mắt nhìn. Cũng may, cô gái đó bỏ đi. Cũng may, chỉ vài người biết. Tại sao người ta lại nhìn tôi với ánh mắt dè chừng …, anh bạn nhà báo sau đó buồn rầu nói với tôi trong quán nước mà chúng tôi ghé lại khi đêm thắp nến cầu nguyện đã dứt. Tại sao họ tỏ thái độ ngờ vực tôi, tôi có phải là công an đâu, người bạn tôi thốt lên, tôi cảm thấy đau vì nhận ra trong ánh mắt e dè của dân một sự khinh bỉ giấu kín.

Tôi không biết giải thích ra sao để người bạn bớt "sốc". Bạn tôi là một người thầm lặng, không giống với cánh nhà báo ầm ào, họ khoái ăn to nói lớn nhưng … khi gặp phải "vấn đề nhạy cảm chính trị" thì ngay lập tức kín miệng như bưng hoặc thay đổi thái độ, để thủ thân hoặc tệ hơn là kiếm chác.

Dòng người ở Thái Hà nằm trong một khung cảnh trỗi dậy của nhu cầu về sự thật bị bức hại, trên toàn cõi đất nước Việt Nam hôm nay. Người dân xuống đường khiếu kiện vì bị tước mất quyền tư hữu đất đai một cách sỗ sàng, tức bị tước quyền sống, lúc nổ ra ở Hà Nội, lúc nổ ra ở Sài Gòn, lúc bùng lên tại Cà Mau …, trong đó có không ít bà mẹ từng nuôi giấu cán bộ cộng sản dưới hầm thời chiến tranh. Mặc mưa to gió lớn quất vào tấm thân còm cõi, mẹ vẫn đội sớ biểu tình. Vừa khóc vừa giận, không ít bà mẹ bảo nếu biết tụi bây (nhà cầm quyền) trở mặt như vầy thì hồi đó tao đậy nắp hầm cho tụi bây chết ngộp cho rồi. Sự phản bội, nhẫn tâm như muối chà xát vào ruột của mẹ già. Trước nỗi đau tím ruột tím gan đó, trên báo chí nội địa, ta thấy gì? "Có kẻ thù xúi giục…". Nói, viết như thế là bất hiếu đối với mẹ, là hỗn xược, khinh miệt đối với dân.

Bạn tôi kể, trong hồi ký cuối đời của nhà văn Nguyễn Khải – một "cán bộ viết văn" đã tỉnh ngộ viết như sau: "Trong nửa thế kỷ sống dưới sự lãnh đạo của một Đảng theo học thuyết Mác Lê, tôi luôn luôn được nhắc nhở phải tôn trọng quần chúng, sức mạnh của quần chúng có thể thay đổi dòng chảy của lịch sử và số phận của nhiều cá nhân. Nhưng cũng thật trớ trêu, không có một chế độ cộng hoà nào ở thế kỷ 20 lại dám coi thường quần chúng như tại các nước xã hội chủ nghĩa." Còn luật sư Nguyễn Mạnh Tường vạch trần, "Người ta (nhà cầm quyền cộng sản) tự cho phép làm những việc không thể tưởng tượng được, bách hại dã man, điên rồ bỉ ổi. Không ai dám nhìn vào bên trong cái hỏa ngục, trong đó diễn ra những tội ác chỉ có trong thời kỳ thế mạt, làm mất hết nhân phẩm, nhân tính" .

Báo chí trong nước từng có những lúc đua nhau tôn vinh nhà văn Nguyễn Khải trước những sản phẩm văn học "đi đúng một lề", nhưng hiện nay vờ quên đi, không dám nhắc đến hồi ký cuối đời của nhà văn. Một sự dối trá trước người đọc. Bạn tôi nhắc đến lời phát biểu trước đây của ông Trần Quốc Thuận, đại biểu Quốc hội: "Cái lớn nhất bị mất, đó là đạo đức. Chúng ta sống trong một xã hội mà chúng ta phải tự nói dối với nhau để sống. Nói dối hằng ngày nên thành thói quen".

Nói dối leo lẻo, đi kèm với sự xúc xiểm. Khi thượng tọa Thích Quảng Độ hiên ngang đứng giữa vòng vây của công an, để chia sẻ nỗi đau mất đất mất nhà của dân, lúc ấy báo chí nói gì? Chỉ rặt giọng điệu xúc xiểm, "có kẻ thù xúi giục" . Khi giám mục Ngô Quang Kiệt dõng dạc lên tiếng trước mặt chính quyền Hà Nội, để bảo vệ quyền tuyên xưng đức tin, tự do tín ngưỡng (quyền, chứ không phải ân huệ xin-cho), lúc ấy báo chí nói gì? Chỉ rặt giọng điệu xúc xiểm, "có kẻ thù khích động" .

Viết báo, làm báo như thế - người bạn nhà báo nói – nhục lắm.

& 3 &

Hàng ngàn người dân Việt đòi hỏi sự thật tại Thái Hà & tòa Khâm Sứ: họ tiếp nối tâm huyết của một Nguyễn Trường Tộ - trí thức Công giáo dám lên tiếng trước triều đình nhà Nguyễn hủ lậu. Nguyễn Trường Tộ đã "thua", nếu nhìn với cặp mắt thiển cận, vị kỷ cá nhân. Nhưng tinh thần Nguyễn Trường Tộ đã chiến thắng ngạo nghễ, được ghi vào lịch sử Việt Nam. Cũng may một thời chúng ta có những người viết sử tử tế, họ không "phân biệt lý lịch", "khoanh vùng" Nguyễn Trường Tộ rằng ông là người Công giáo để xúc xiểm đó chỉ là cuộc tranh chấp giữa giáo dân Công giáo với chế độ cầm quyền. Trên hết, Nguyễn Trường Tộ là một người yêu nước nhiệt thành, yêu nước đớn đau trước cơ đồ đất nước đang rơi dần vào chỗ suy vong.

Trí thức chân chính thì không phân biệt thượng tọa Thích Quảng Độ là đấu tranh vì quyền lợi nội bộ của Phật giáo Việt Nam thống nhất. Trí thức chân chính thì không phân biệt giám mục Ngô Quang Kiệt lên tiếng vì quyền lợi nội bộ của Công giáo Việt Nam. Sự phân biệt, trong một sự vô tình nhất (ở đây loại trừ sự cố ý vì a dua theo nhà cầm quyền), sẽ vô tình mắc lỡm rơi vào sự biện hộ cho bạo quyền. Thượng tọa Thích Quảng Độ, giám mục Ngô Quang Kiệt - cả hai vị lên tiếng vì lòng từ bi, vì sự bác ái. Cho hàng triệu dân đen bị tước đoạt nhân quyền.

Nói được lời tử tế như ông Trần Quốc Thuận là hiếm, sám hối tử tế như nhà văn Nguyễn Khải là hiếm. Tử tế trong tác nghiệp báo chí càng hiếm: người bạn của tôi bảo, có lẽ … cũng có vài tờ báo nào đó trong hơn 600 cơ quan báo chí hiện nay dám "luồn lách" để không đăng tin bài xúc xiểm. Thế nhưng, ăn làm sao, nói làm sao với lương tâm khi chẳng may – bạn tôi bứt rứt – nếu phải sống trong một tờ báo mà ở đó, người ta cung cấp những viên độc dược tin tức (theo toa thuốc của hội đồng lang băm tuyên giáo trung ương đảng CS)?

Màn đêm nặng trịch phủ xuống. Chúng tôi chia tay.

Mới gần đây, tôi được biết người bạn nhà báo vừa làm đơn nghỉ việc ở tờ báo nọ. Bạn tôi là nhà báo thầm lặng, nên tôi xin không nêu danh tính ra đây. Vậy là …người bạn nhà báo bắt đầu một chặng đường kiếm sống rất gian nan, khi trở về với đời sống đầy gập ghềnh của dân, khi từ khước những bổng lộc mà cánh báo chí "chính thống đi theo một lề" vẫn thường được ban phát.

Tôi chỉ muốn nói với người bạn: trong dòng chảy thầm lặng hiện nay của đồng bào Việt Nam, còn nhiều lắm những người biết sống tử tế với lương tâm của chính mình. Bạn đừng nên nhọc lòng trước những lý lẽ quàng xiên của chính quyền, vì hai lẽ: 1/ đây là thời đại, nói như nhà văn Nguyễn Khải, "kẻ vô luân nói chuyện đạo đức, tên ăn cắp dạy dỗ phải bảo vệ của công" , 2/ tất cả sự dối trá của bạo quyền sẽ tan vỡ ngay, nếu đất nước này có được tự do ngôn luận.

Nói đâu xa, nhà nước XHCN Hà Nội yêu cầu giám mục Ngô Quang Kiệt, trước đó là thượng tọa Thích Quảng Độ và một số nhà đấu tranh dân chủ là "không được vi phạm pháp luật" … Trong khi đó, thủ tướng cộng sản Nguyễn Tấn Dũng tuyên bố "Cấm báo chí tư nhân" , ăn nói vi phạm Hiến pháp cỡ đó, vi phạm trắng trợn, ai xử lý? Kẻ ngồi xổm trên luật, ăn cướp luật, biến luật thành mớ giấy lộn thì lại dạy dỗ người khác phải bảo vệ luật. Còn hơn một tấn hài kịch.

Chỉ thương cho đồng bào tôi không thể cười mà phải ứa máu và nước mắt, phải chịu đựng tấn tuồng lố bịch kéo dài hơn nửa thế kỷ đằng đẵng. Tôi cũng phải sám hối vì những lúc không dũng cảm sống cho ra con người, sám hối như người bạn nhà báo thầm lặng …

Đặng Ái Quốc

VietCatholic News (Chúa Nhật 05/10/2008 02:05)