Saturday, February 4, 2012

Miễn nhiệm Chủ tịch EVN vì nhiều vấn đề

- Một trong những nguyên nhân để Thủ tướng miễn nhiệm chức vụ Chủ tịch hội đồng thành viên Tập đoàn Điện lực Việt Nam (EVN) của ông Đào Văn Hưng là do trong quá trình điều hành vừa qua, ông Hưng đã để xảy ra nhiều vấn đề - Bộ trưởng, Chủ nhiệm VPCP Vũ Đức Đam nói tại buổi họp báo Chính phủ thường kỳ chiều 4/2.

Thủ tướng vừa ký quyết định về việc ông Đào Văn Hưng thôi giữ chức Chủ tịch hội đồng thành viên EVN, về nhận công tác tại Bộ Công thương. Nhiệm vụ cụ thể của ông Đào Văn Hưng do Bộ trưởng Công thương phân công.

Bộ trưởng, Chủ nhiệm VPCP Vũ Đức Đam cho hay, Thủ tướng đã giao cho ông Phạm Lê Thanh, Tổng giám đốc EVN tạm thời đảm nhiệm vị trí của ông Hưng tại tập đoàn.

Năm 2011, EVN cho biết lỗ 3.500 tỉ đồng. Ảnh: Bình Minh

"Việc điều động cán bộ thôi nhiệm vụ này làm nhiệm vụ khác là điều bình thường", ông Đam nói.

Theo Chủ nhiệm VPCP, trong quá trình điều hành tập đoàn, ông Hưng đã để xảy ra có nhiều vấn đề như báo giới đã nêu. Chẳng hạn, việc kết quả sản xuất kinh doanh của viễn thông điện lực chưa tốt thì lãnh đạo tập đoàn, đặc biệt người đứng đầu cũng phải làm rõ trách nhiệm. Ban cán sự đảng của Bộ Công thương sẽ tiếp tục chỉ đạo làm rõ trách nhiệm theo đúng quy định về quản lý cán bộ.


Ông Đào Văn Hưng nguyên là Tổng giám đốc Tổng công ty Điện lực Việt Nam, được bổ nhiệm giữ chức Chủ tịch HĐQT Tập đoàn Điện lực Việt Nam vào tháng 10/2007. Tháng 2/2011, sau khi EVN chuyển đổi mô hình hoạt động thành công ty TNHH một thành viên Tập đoàn Điện lực Việt Nam, ông Hưng được Thủ tướng phê chuẩn giữ chức Chủ tịch hội đồng thành viên.


Theo thông tin trên báo Vnexpress, trích dẫn nguồn Kiểm toán Nhà nước, tính đến ngày 31/12/2010, các khoản đầu tư tài chính dài hạn của công ty mẹ Tập đoàn Điện lực (EVN) lên tới gần 50.000 tỉ đồng, trong đó chiếm gần 90% là vào những công ty con. Tuy nhiên, tổng lợi nhuận thu về chỉ khoảng 540 tỉ đồng, đạt tỷ lệ lợi nhuận trên vốn đầu tư chỉ hơn 1%.


EVN đã đầu tư trên 2.100 tỉ đồng vào 4 lĩnh vực nhạy cảm và ngoài ngành kinh doanh chính như bất động sản, bảo hiểm, ngân hàng, tài chính chiếm 3,27% vốn chủ sở hữu. Bên cạnh đó, tập đoàn này đầu tư 100% vốn vào công ty Thông tin viễn thông điện lực (EVN Telcom), với số vốn đầu tư tính đến 31/12/2010 lên tới 2.442 tỉ đồng nhưng doanh thu bán hàng và cung cấp dịch vụ năm 2010 đã giảm tới 42% so với 2009.


Kết quả kinh doanh trong 3 năm gần nhất của EVN Telecom đi xuống rất nhanh. Nếu như năm 2008 lợi nhuận đạt được 93,8 tỉ đồng thì 2009 giảm còn 8,3 tỉ đồng và chuyển thành lỗ trên 1.050 tỉ đồng năm 2010. Năm 2011, Thủ tướng đã quyết định chuyển giao toàn bộ EVN Telecom cho Viettel.


Năm 2011, EVN cho biết lỗ 3.500 tỉ đồng.


Lê Nhung 


http://vietnamnet.vn/vn/chinh-tri/59069/mien-nhiem-chu-tich-evn-vi-nhieu-van-de.html

ViệtDươngNhân2: "Mây Vẫn Còn Bay" (vdn) - "Thư Gửi Thiên Kim" (Nguyễn Thị Vinh)

ViệtDươngNhân2: "Mây Vẫn Còn Bay" (vdn) - "Thư Gửi Thiên Kim" (Nguyễn Thị Vinh)

Cựu nghị viên, thị trưởng gốc Việt nhận tội ăn hối lộ

Ðang tranh cử Hạ Viện tiểu bang

ROSEMEAD (NV) - Một ứng cử viên Hạ Viện tiểu bang và cựu nghị viên gốc Việt chịu nhận tội ăn hối lộ hơn $10,000 trong thời gian làm nghị viên để giúp thông qua giấy phép xây cất của một nhà đầu tư địa ốc.
John Trần, 36 tuổi, cựu nghị viên và thị trưởng thành phố Rosemead, miền Nam California, bị nêu tên trong một đơn truy tố nộp hôm Thứ Sáu và sau đó đồng ý nhận tội, theo tin báo Whittier Daily News trích lời văn phòng biện lý liên bang. John Trần đắc cử nghị viên Rosemead năm 2005 và làm thị trưởng từ 2007 tới 2009.

Thỏa thuận nhận tội cũng được nộp trong ngày, một điều thường xảy ra khi bị cáo đồng ý nhận tội ngay trong quá trình điều tra.

Theo thỏa thuận nhận tội, mà báo Người Việt có được, một người hối lộ cho John Trần sau đó đã báo cho FBI. Người này không được nêu tên mà được gọi là “CI” (viết tắt của “confidential informant”). Những dữ kiện trong thỏa thuận nhận tội đã được John Trần nhận là có thật.

Người CI này là một nhà thầu, chuyên môn mua đất trống, xây nhà, rồi bán lại hoặc cho thuê. Vào năm 2005, CI mua một miếng đất trống trong thành phố Rosemead với giá khoảng $1.1 triệu. CI đặt cọc 50%, rồi vay số tiền còn lại.

 Cựu nghị viên, thị trưởng John Trần. (Hình: Twitter John Trần)

Người chủ cũ đã có sẵn bản vẽ để xây một tòa nhà văn phòng. CI có ý định xây theo bản vẽ này rồi bán lại hoặc cho thuê.

Khi CI tới tòa thị chính để xin giấy phép xây tòa nhà văn phòng này, CI gặp John Trần. John hỏi CI đi đâu, CI giải thích. John Trần bèn đưa CI vào trong rồi tự giới thiệu mình là nghị viên thành phố.

Sau khi CI trình bày ý định, John Trần và hai nhân viên của thành phố đề nghị người này nên xây một tòa nhà “mixed use” - vừa thương mại văn phòng, vừa nhà ở. Họ cũng khuyến khích CI mua thêm miếng đất bên cạnh. CI sau đó mua miếng đất thứ nhì với giá $700,000.

Từ sau đó, thỉnh thoảng John Trần lại ghé văn phòng của CI đòi tiền, theo thỏa thuận nhận tội của John Trần. Lúc đầu, John “mượn” $3,000, và nêu lý do ông đã giúp CI với dự án này. CI nghe lời, lái xe tới Bank of the West, rút $3,000, rồi đưa tiền mặt cho John.

Trong hai năm sau đó, từ 2005 tới 2007, CI tiếp tục trả thêm tiền cho John Trần. Bản thỏa thuận liệt kê số tiền CI trả cho John Trần: Ngày 22 tháng 8, 2005: $2,000. Ngày 27 tháng 12, 2005, $2,000. Ngày 24 tháng 10, 2006, $3,000.

Tới ngày 2 tháng 8, 2007, John Trần ghé qua chỗ làm việc của CI. Tới nơi, John khám xét văn phòng, để bảo đảm không có máy thâu.

CI khi đó khiếu nại là đã đưa tiền nhiều mà John đã làm được gì cho CI? John bèn trả lời, làm được “cái này” và trao một xấp giấy cho CI.

Trong xấp giấy có một báo cáo về các dự án “mixed use” trong thành phố, trong đó có dự án của CI. Ngoài ra, có một bức thư của thành phố Rosemead, gửi cho CI, tạm thời chấp thuận dự án của CI, và liệt kê các bước kế tiếp cần làm. Bức thư do phó quản trị thành phố ký tên, cùng với những người đứng đầu phòng qui hoạch và tái phát triển.

CI mừng rỡ, cho là sắp được phê chuẩn. John Trần đòi thêm tiền. CI nói John Trần tới gặp người đồng đầu tư của CI để lấy tiền. John tới gặp người kia, người đó ký một chi phiếu $3,200, đề tên người nhận là “cash”.

Nhưng sau đó, CI nói với John là CI sẽ không trả thêm tiền nữa. Tổng cộng số tiền CI đã trả cho John Trần là $10,200.

Năm 2009, John Trần thất cử vào tay một ứng cử viên gốc Việt khác, Steven Lý.

Dự án của CI không hề được thành phố Rosemead thông qua.

Sau đó, John Trần lại đắc cử vào hội đồng giáo dục El Monte Union High School District. Hiện nay, John Trần đang tranh cử vào Hạ Viện tiểu bang. (H.N.V.)

Nguồn : Báo Người Việt

1 Ý kiến:

  1. Chỉ 10 ngàn đô la thôi sự nghiệp chính trị bị chôn vùi vĩnh viễn, còn phải đối mặt với luật pháp và sự khinh bỉ của xã hội.
    Trả lời

Nhớ Lại Chuyện Xưa Bị Bắt Tóc Dài.

Posted on by HieuLe

Lăng Trương Công Định
Đêm qua, những ngày cuối tuần tôi hay ngồi tần mần trên máy còm-piu-tơ (computer), có đi vào trang YouTube, bất chợt tôi bắt gặp những hình ảnh về Gò Công thân yêu của tôi, nơi mà tôi đã được sanh ra, rồi lớn lên trong 16 năm trời.
Mười sáu năm, thời gian đó tuy ít hơn thời gian tôi đang hiện diện trên xứ người này, nhưng cũng đủ làm cho tôi bùi ngùi nhớ lại những kỷ niệm vui, buồn mỗi khi nhắc đến 2 chữ ” Gò Công “. Gò Công đó, nơi tôi có thằng bạn làm nghề sửa xe đạp, xe honda, thằng làm bánh hủ tiếu, thằng bán từng điếu thuốc lá, thằng đi đánh bắt cá, đi làm ruộng, và cũng không thiếu những thằng ăn không ngồi rồi như tôi nhởn nha ra vào mà trong đầu luôn luôn đầy ấp mộng tưởng vượt biên. Gò Công đó, nơi tôi có những mối tình đầu đời lãng mạn, những lá thư tình e-ấp đưa tay lén lút hoặc nhét giữa trang quyển tập giả bộ cho mượn nhau. Gò Công đó, nơi tôi có những khoảng sân trường vui đùa cùng chúng bạn, hay ghét nhau rồi chọc phá cho nhau, hoặc rủ nhau chui rào trốn học. Gò Công đó, cũng là nơi gia đình tôi và các gia đình có chút máu “tiểu tư sản” tại khu thị tứ nói chung đều là mục tiêu cho chiến dịch đánh tư sản. Tôi vẫn còn nhớ như in ba tôi ngày ấy gần như muốn tự tử khi thấy tất cả gia sản chắt chiu do công lao, mồ hôi nước mắt của ông đổ ra bị người lạ không mời lại đến, vào nêm phong, đem đi. Gò Công đó, nơi tôi phải học những danh từ trống rỗng, phải nghe những lời vẹt vô lý, lập đi lập lại 1 cách máy móc, phải thấy những thằng hề đánh trống, hò hét nhau, lập thành tích, ca ngợi công ơn Bác và Đảng.
Mười sáu năm xa xưa qua rồi mà tôi hôm nay, nhất là đêm qua, như rơi vào khoảnh khắc thời gian mới vừa xảy ra khi 2 chữ  ” Gò Công ” thêm 1 lần được nhắc đến. Tôi tự hỏi không biết bạn bè tôi giờ này ra sao, đứa nào còn, đứa nào mất, đứa nào đang lưu lạc, tha phương như tôi; duy chỉ có 1 thằng tôi biết cách đây gần 30 năm, đã bỏ mình vào lòng đại dương khi tuổi xanh vừa mới qua độ tuổi đôi mươi. Tôi tự hỏi không biết các nàng “chim cánh cụt” -lúc đó, tôi hay gọi các nàng như vậy-của tôi ngày ấy giờ đây thế nào, có được vun đầy hạnh phúc trong tầm tay hay không, có còn nhớ anh lớp phó học tập ngày nào làm phận sự cho lấy có mỗi lần kiểm bài đầu giờ học, ngay cả chính anh lắm lúc không học thuộc 1 chữ !
Hình ảnh trên YouTube về Gò Công đêm qua ngày nay xem ra xa lạ quá. Nếu không nhắc đến tên “Gò Công”, tôi thật sự không biết đó là đâu, nơi nào trong nước Việt Nam của tôi. Có lẽ, màu sắc trên hình ảnh đã làm tôi bị hoa mắt chăng ? Những con đường, con hẻm ngày xưa tôi từng đi qua, giờ đây tôi không nhận ra, nhưng tôi cũng nhận ra được 1 số hình ảnh của ao Trường Đua (được đào từ thời Pháp), lăng Trương Công Định (sau này, đám ngố Việt Cộng đổi tên ông Trương Công Định thành Trương Định, được xây do công đóng góp từ các thương gia người Việt và người Hoa lúc đó), trường cấp 3 Trương Định (ngôi trường tôi học được chỉ 1 năm trước khi đi vượt biên), nhà Thông Tin, chợ nhà lồng, và cây cầu Long Chánh dẫn vào thị xã Gò Công (cây cầu này được xây từ thời Pháp, nguyên là cây cầu sắt, sau do Mỹ xây thành cầu cầu xi-măng, cốt thép).
Trước 75, Gò Công là 1 khu tỉnh lỵ, và cũng là 1 khu bán quân sự, yểm trợ cho các vùng phía đông và phía tây tỉnh. Mỹ Tho ngày ấy còn được gọi là thị xã Mỹ Tho, cách Gò Công 35 cây số theo đường bộ và là quê hương của cố Tổng Thống, bà Nguyễn Thị Mai Anh. Gò Công cũng là khu ẩn nấp của các anh “dít ku”, trốn náo trong các khu bùn lầy ngoài tỉnh, đêm đêm mò vào làng dân, dí súng xin miếng cơm, con cá, hoặc bắt cóc đi 1 số thanh niên đem vào khu. Ông cậu tôi làm cho nha cảnh sát, chuyên trách an ninh, đi lùng các anh “dít-ku” này, nhưng rất may sau đó ông trốn thoát được màn lưới trả thù bọn chúng.
Những năm sau này khi Việt Cộng tuồn vào, chúng tổ chức ra nhiều chiến dịch, nào là chiến dịch đánh tư sản mại bản, chiến dịch thu gom quân nhân cán chính, chiến dịch văn hóa, chiến dịch kế hoạch nhỏ, chiến dịch học và làm theo lời Bác, chiến dịch vệ sinh, chiến dịch quét sạch lòng đường, chiến dịch thủy lợi,… ngay cả cũng có chiến dịch bắt tóc dài, quần ống loa !
Đám cán ngố Việt Cộng luôn mồm giảng dạy rằng sống trong 1 nước văn minh, con người cũng nên tỏ ra văn minh, không để tóc tai bù xù, không mặc áo lòe loẹt hay quần ống loa. Nói theo kiểu này, các anh cho con người miền Nam Việt Nam trước đây không văn minh, ăn mặc dơ dáy, bẩn thỉu, người không ra người, thú không ra thú ? Các anh mang danh “giải phóng”, tiện thể “giải phóng” luôn cách ăn, cách ở của người dân, đó là điều tốt, nhưng trong khi chính các anh còn gọi cafe-phin là “cái nồi ngồi trên cái cốc”, còn gọi đồng hồ đeo tay tự động là đồng hồ “không người lái”, ngay cả bây giờ, thế kỷ 21 này đây, các anh vẫn còn gọi tàu hàng không mẫu hạm là tàu sân bay, đủ hiểu ai văn minh hơn ai ?
Dưới con mắt chúng tôi, những con người chạy loạn ngày nào, vẫn xem các anh như 1 bầy đười ươi không hơn không kém. Nếu biết đười ươi thế nào, ra sao, xin mời các anh 1 ngày đẹp trời nào đó, đến “tham quan” sở thú, ghé qua chuồng con đười ươi.
Từ năm lớp 8, con trai chúng tôi bắt đầu học bài chiến dịch bắt tóc dài. Không những bị khiển trách ngay trong lớp, bị ghi vào sổ trực tại cổng trường, mà còn là những mục nhắm của các tay công an “bò vàng”. Còn không muốn bị làm khó dễ như nói trên, thì khi thấy tóc vừa lèo tèo qua khỏi vành tai trên, phải lo nghĩ ngay đến gặp mấy ông “tông-đơ”. Từ năm lớp 8 đến lớp 10, tôi bị bị vài lần nhéo tai ngay trong lớp, vài lần bị ghi vào sổ “bìa đen”, 3 lần chạy thục mạng, thêm 2 lần bị tóm.
Hai lần bị tóm này, mấy anh “bò vàng” đều hỏi thăm kỹ lưỡng cùng mấy câu hỏi sau: tên gì, mấy tuổi, nhà ở đâu, đi đâu về, học lớp mấy, trường nào, ai là chủ nhiệm lớp; hỏi cho lấy có, như điều tra hình sự, để rồi cuối cùng đẩy vào cho ông “tông-đơ” phía sau đó. Chúng tôi vẫn biết đám “bò vàng” này đều ăn chia 50-50 với ông “tông-đơ”, vì có lần trò chuyện ông ta không buồn thổ lộ cho biết. Có ăn, mới hoàn thành công tác, đúng không “mí” anh ?
Hôm ngồi tán ngẫu bên ly cafe với tụi bạn, có thằng nói nó phải biên thư sang cho ông anh bên Mỹ cám ơn, hỏi sao, nó kể nhờ cái quần ka-ki màu vàng ông anh nó gởi về, nên nó thoát được lưới chiến dịch bắt tóc dài, tụi “bò vàng” tưởng nó cùng “đồng chí” ! Nghe nói thế, có thằng chen vào, nói hôm nào mượn đỡ cái quần này để mặc chạy hàng lậu !
Tiện đây, tôi cũng nên cám ơn các anh trong đài truyền thanh, truyền hình tỉnh Tiền Giang đã bỏ nhiều công sức đem các loạt tin, hình ảnh Gò Công lên YouTube, làm cho tâm tư tôi quay về lại thời gian hơn 30 năm trước, ngày mà tôi chưa vượt thoát được chế độ vô luân, độc tài, độc đoán của các anh.
Và cũng sẵn đây, tôi nên đính chánh lại nghị quyết 36 của Đảng các anh, hòng tuyên truyền, lôi kéo người Việt chạy loạn như tôi về lại phục vụ chế độ, là Hoàn Toàn Mộng Tưởng.
HieuLe-TuDoDanChu-Feb 4, 2012

Chương Trình Phát Thanh Tối Thứ Bảy 02-04-2012

Đi tìm tội phạm trong vụ Đoàn văn Vươn : Đất đai - Nguồn sống và hiểm họa

LTS: Cách đây dăm năm, trong bài viết rất công phu đầy sức thuyết phục, tiến sỹ Nguyễn Thanh Giang dã tha thiết cảnh báo: “Nguy cơ hiểm họa từ đất đã nhỡn tiền, hãy sáng suốt lắng nghe thế giới tiên tiến và học lại cha ông tư hữu hóa ruộng đất để giải tỏa hiểm họa, đồng thời làm cho đất đai thực sự trở thành nguồn sống cường thịnh của đất nước”. Tuy nhiên do độc tài độc đoán, do hợm hĩnh “kiêu ngạo công sản”, do đặt quyền lợi phe nhóm trên lợi ích quốc gia, những người lãnh đạo ĐCSVN dã bỏ ngoài tai những ý kiến đóng góp, phản biện đầy trí tuệ và trách nhiệm này. Nhân vụ Đoàn Văn Vươn, chúng tôi đăng lại ở đây bài viết này để cùng suy xét về căn nguyên tội lỗi trong vụ Đoàn Văn Vươn và thấy được ai là kẻ phải bị trừng phạt, chứ không phải người anh hùng Đoàn Văn Vươn.

***

Trăn trở trước hiện trạng các đoàn biểu tình khiếu kiện đông người ngày càng rầm rộ kéo về 110 Cầu Giấy – Hà Nội và trụ sở Văn phòng 2 của Quốc hội ở Sài Gòn, trong bài “ Quản lý đất đai – Những khía cạnh đặc thù ” đăng trên báo Lao Động trong số ra hồi nửa cuối tháng 8 năm 2007, ủy viên Bộ Chính trị, bí thư Thành ủy Hà Nội Phạm Quang Nghị, một đồng hương lớp sau của tôi đã nêu mấy câu hỏi khái quát:

● “ Có nhiều ý kiến cho rằng, trình độ, năng lực và phẩm chất cán bộ các cấp yếu kém và tiêu cực là nguyên nhân chủ yếu gây nên bất bình khiếu kiện của người dân. Liệu giải thích như vậy đã thật đúng chưa ?
● Ý kiến khác cho rằng nguyên nhân chủ yếu là do người dân hiểu sai, làm sai hoặc cố tình đòi hỏi những lợi ích không thể đáp ứng được. Lẽ nào nhân dân ta nhiều người thiếu hiểu biết và thiếu tôn trọng luật pháp đến vậy ?
● Có ý kiến giải thích, cái sai này chủ yếu là do các cấp bên dưới, do có sự hiểu sai, làm sai. Nghe ra cũng không ổn. Vậy vì sao cái sai chỉ chủ yếu tập trung chủ yếu ở lĩnh vực này mà không là các lĩnh vực khác, bên trên thì đúng, còn bên dưới thì sai ? ”

Những câu hỏi vừa như đặt vấn đề, vừa có phần tự trả lời ấy có yếu tố dũng cảm, dám nhìn thẳng vào sự thật và tỏ ra muốn tiếp cận chân lý. Tuy nhiên, liệu như vậy là đã dám đi vào cốt lõi vấn đề chưa ?

Tư hữu hóa đất đai, một tiến bộ lịch sử thời phong kiến Việt Nam

Trong tư duy tổng hợp của người Việt Nam về những cương vực núi sông, mây gió; về quốc sử, tổ tiên; về bản quán, họ hàng …, yếu tố đất luôn luôn xuất hiện đầu tiên. Người Việt Nam gọi tổ quốc mình là đất nước. Trong kho tàng thi ca Việt Nam thời chống Pháp, có lẽ bài thơ hùng tráng nhất là bài “ Đất nước ” của Nguyễn Đình Thi. Theo nhà thơ này, tổ quốc được hồi sinh sau cách mạng như cũng từ đất trồi lên: “ Nước Việt Nam từ máu lửa. Rũ bùn đứng dậy sáng lòa ”.
Từ thuở vua Hùng dựng nước đến nhiều thế kỷ về sau, đất đai đều của nhà vua. Đất của các lãnh chúa đều do vua ban qua những thác đao điền. Đến thế kỷ thứ X, chế độ sở hữu công cộng về ruộng đất vẫn tồn tại. Tuy nhiên, trong quá trình vận động phát triển của xã hội, bắt đầu từ thế kỷ XII, sở hữu tư nhân về ruộng đất đã xuất hiện dần dần từ cá biệt đến phổ biến. Nhà nước Lý và Trần không những không ngăn chặn mà còn tạo điều kiện để sở hữu tư nhân về ruộng đất phát triển bằng nhiều cách: bán ruộng công cho dân, cho phép mua, bán, chuộc theo luật lệ, cho phép vương hầu, quý tộc, phò mã, cung tần lập điền trang …

Theo Đại Việt sử ký toàn thư, năm Giáp Dần ( 1254 ) vua Trần Thái Tông xuống chiếu: “ Bán ruộng công, mỗi diện ( mẫu ) là 5 quan tiền, cho phép dân mua làm ruộng tư ”.

Để tạo điều kiện cho mua, bán, chuộc, nhượng đất đai được dễ dàng, tháng chạp năm Nhâm Tuất ( 1142 ) vua Lý Anh Tông xuống chiếu: “ Những người cầm đợ ruộng thục trong vòng 20 năm thì cho phép chuộc lại; việc tranh chấp ruộng đất trong vòng 5 năm hay 10 năm thì còn được tâu kiện; ai có ruộng đất bỏ hoang bị người khác cầy cấy, trồng trọt trong vòng một năm thì được kiện mà nhận lại, quá hạn ấy thì cấm. Làm trái thì xử 80 trượng ”.

Để tránh tình trạng sử dụng quyền uy cướp đoạt đất đai, nhà vua lại xuống chiếu: “ Những người tranh nhau ruộng ao, của cải không được nhờ cậy nhà quyền thế, làm trái thì đánh 80 trượng xử tội đồ”.

Để bồi hoàn thỏa đáng khi trưng thu đất đai, năm Mậu Thân ( 1248 ) vua Trần Thái Tông cho phép trưng thu đất để dắp đê nhưng quy định: “ Chỗ nào đắp thì đo xem mất bao nhiêu ruộng đất của dân, theo thời giá trả lại tiền ”.

Để phát triển đất canh tác, ngay từ thời Lý đã tương truyền câu chuyện về một người có tên là Hoàng Lệ Mật người huyện Gia Lâm vì có công mò được xác một công chúa nên được nhà vua cho đem dân nghèo ở Lệ Mật đến khai hoang lập làng ở phía tây thành Thăng Long, hiện còn di tích đền thờ gần với khu “ thập tam trại ”.

Năm Bính Dần ( 1266 ), Trần Thánh Tông “ xuống chiếu cho vương hầu, công chúa, phò mã, cung tần chiêu tập dân phiêu tán, không sản nghiệp làm nô tỳ để khai khẩn ruộng bỏ hoang, lập thành điền trang”. Do tác động của chủ trương này, một loạt điền trang xuất hiện như: điền trang của thượng tướng Trần Phó Duyệt, ( cha của Trần Khánh Dư ) ở ven sông Kinh Thầy ( Chí Linh, Hải Dương ); điền trang của An sinh vương Trần Liễu ( cha của Trần Hưng Đạo ) ở An Lạc ( xã Bảo Lộc, huyện Mỹ Lộc, Nam Định ); điền trang của công chúa Trần Khắc Hãn ở An Nội và Cổ Nhuế ( Từ Liêm, Hà Nội ); điền trang của Trần Khánh Dư ở Linh Giang …

Đến cuối đời Trần, hoàng hậu Bạch Ngọc ( vợ vua Trần Duệ Tông ), người huyện Hương Khê đã đưa 172 người về khẩn hoang ở vùng đất giáp hai huyện Can Lộc và Đức Thọ ngày nay rồi lập thành bốn điền trang mới: Lai Sơn, Hằng Nga, Ngũ Khê, Tùng Chính với tổng diện tích đến 3985 mẫu ….

Năm 1397, nhân việc hạn danh điền ( ruộng có chủ đứng tên ) theo chủ trương của Hồ Quý Ly, sử chép rằng: “ Trước kia các nhà tôn thất thường sai nô tỳ của mình đắp đê bối ở bờ biển để ngăn nước mặn, sau hai ba năm khai khẩn thành ruộng, cho họ lấy nhau và ở ngay đấy, lập ra nhiều ruộng đất tư trang ”.

Nhờ chủ trương tư hữu hóa đất đai, tạo cơ sở thực thi khẩn hoang bằng nhiều hình thức, cha ông ta đã mở đường cho ruộng đất không ngừng sinh sôi, từ đấy ngày mỗi ngày càng mở mang bờ cõi.

Trong “ Chủ nghĩa Mác … tản mạn ký ”, khi bàn về “ Tư hữu và khát vọng cá nhân ” Vũ Cao Quận đã ngợi ca: “ Với riêng Tễu tôi, xin viết hoa hai chữ “ Tư hữu ” là sáng tạo vĩ đại thiêng liêng nhất vượt lên mọi thời gian, vĩ đại nhất của mọi vĩ đại để từ con vật tiến lên để thành “ con người ”. Hai anh em “ Động lực cá nhân ” và “ Tư hữu ” chính là động lực phát triển của xã hội loài người”
 
Công hữu làm nghèo đất đai

Chính quyền Sài Gòn tiếp tục duy trì chế độ tư hữu đất đai, tuy nhiên, để hữu sản hóa những nông dân vô sản, họ đã tiến hành hai cuộc phân chia lại ruộng đát. Trong cuộc phân chia thứ nhất, từ năm 1955 đến 1960, họ chỉ để lại cho mỗi địa chủ nhiều nhất là 115 ha, số còn lại bị trưng thu rồi bán cho tá điền. Một phần ba tổng diện tích đất canh tác tại Miền Nam lúc bấy giờ ( 650.000 ha ) đã về tay nông dân.. Sau năm 1970, cuộc cải cách thứ nhì mang tên “ Người cày có ruộng ” lại được xúc tiến nhằm hợp lý hóa thêm vấn đề sở hữu đất đai. ( Tư liệu từ cuốn “Việt Nam cải cách kinh tế theo hướng rồng bay ” của Nhà xuất bản Chính trị Quốc gia )

Trong khi đó, ở Miền Bắc, cuộc Cải cách Ruộng đất long trời lở đất đã nổ ra cướp đi trên dưới ba mươi vạn sinh mạng và để lại những oan khiên dầy vò đằng đẵng hàng triệu số phận con người. Với đầm đìa xương máu thê lương, oán hờn chồng chất, từ 1949 đến 1953, một triệu rưỡi hecta ruộng đất cũng đã được phân chia cho 2,4 triệu hộ ở nông thôn. Từ năm 1953 đến năm 1955, lại có thêm 895.000 ha được đem chia.

Dẫu sao, có thể xem đấy là biện pháp xúc tiến cho đất đai được tư hữu hóa sâu hơn, nhờ vậy sản xuất nông nghiệp cũng được đẩy mạnh, sản lượng lương thực năm 1957 đạt được 3,95 triệu tấn, cao hơn cả sản lượng cao nhất tại Miền Bắc trước Đại chiến Thế giới lần thứ hai ( 2,4 triệu tấn ).

Niềm vui “ người cày có ruộng ” chưa nhen nhúm được bao lâu, chẳng hiểu ma nào đưa lối, quỷ nào dẫn đường, người ta bỗng lùa hết nông dân vào hợp tác xã. Hiến pháp sửa đổi năm 1980 quy định rõ rành: đất đai là sở hữu của toàn dân. Từ đó, hầu hết đất đai được giao cho các hợp tác xã và nông trường khai thác. Ngay từ khi chính sách này được thực thi, từ năm 1976 đến năm 1980 năng suất lúa giảm từ 2,23 tấn/ha xuống chỉ còn 2,08 tấn/ha mặc dù Nhà nước đã tăng cường đầu tư vào nông nghiệp.

Người ta không những không tích cực trồng cấy mà cũng chẳng thiết gì đến khai hoang khẩn hóa. Việt Nam có tiềm năng nhất định về đất đai nhưng hiệu quả sử dụng tiềm năng này vào nhũng năm đẩy mạnh công cuộc cải tạo xã hội chủ nghĩa càng rất thấp. Diện tích đất chưa sử dụng, tính đến năm 1993 còn tới trên 14,2 triệu ha, chiếm gần một nửa ( 43% ) tổng diện tích đất tự nhiên. Trong đó: miền núi và trung du Bắc Bộ 6,5 triệu ha, Khu Bốn 2,3 triệu ha, duyên hải Miền Trung 2,1 triệu ha, Tây nguyên 1,6 triệu ha, đồng bằng Cửu Long 0,8 triệu ha. Đến năm 1993 cả nước còn 11.420 ha đất trống đồi trọc, chiếm 57% diện tích đất lâm nghiệp. ( Theo Vietnam Discoverry – Nhà xuất bản Thống kê ).

Lợi dụng quy định đất đai thuộc sở hữu toàn dân, các quan chức Nhà nước đua nhau phát huy sáng kiến vẽ ra đủ loại bản đồ quy hoạch, trong đó hàng loạt “ kế hoạch treo ” rải rác khắp nơi đã để hoang hóa hàng vạn hecta đất qua nhiều năm, suốt từ thành thị, đồng bằng đến trung du …

Trong cuốn “ Viết cho Mẹ và Quốc hội ” cụ Nguyễn Văn Trấn kể lại: Một lần, đến thăm một lớp học chính trị của cán bộ trung cao cấp, khi được hỏi: “ Dân chủ tập trung là gì ? ”, cụ Hồ đã giải đáp: “ Như các cô, các chú có đồ đạc, tài sản gì đó thì các chú các cô là chủ, đó là dân chủ. Các chú các cô không biết giữ. Tôi giữ dùm cho. Tôi tập trung bỏ vào rương. Tôi khóa lại và bỏ chìa khóa vào túi tôi đây. Đó là tập trung ! ”.

Thay cho hợp tác hóa nông nghiệp, hòng nhích tý chút ra khỏi cái cùm công hữu ruộng đất, bí thư tỉnh ủy Vĩnh Phú Kim Ngọc dũng cảm đề xuất chủ trương khoán sản phẩm trong nông nghiệp. Ông bị tổng bí thư Trường Chinh đập tơi bời qua nhiều trang báo Nhân Dân dày đặc. Rồi ông bị trù dập, đầy ải cho đến chết. Nghị quyết 10 của Bộ Chính trị mãi sau này mới thắp được một nén nhang muộn màng cho oan hồn Kim Ngọc.

Công hữu hay tư hữu hóa bằng quyền lực

Trong bài “ Nông dân Bắc Phi ” in trong “ Hồ Chí Minh toàn tập ” ( tập Một ), Nguyễn Ái Quốc có đoạn viết sau: “ Đối với người Tuynidi, người ta thường sử dụng những mánh khóe kiểu như sau: 25 khu ruộng của người Tuynidi làm thành một babu tập thể. Những người nông dân canh tác đất đai ấy được hưởng một phần mừa màng, phần khác dành cho phúc lợi xã hội, giáo dục, xây nhà, phương tiện thông tin và những xí nghiệp có ý nghĩa tập thể khác nhau.

Babu tập thể không thể được sử dụng cho cá nhân, nhưng có thể chuyển từ một xí nghiệp tập thể sang xí nghiệp khác, vì đó là do lợi ích công cộng. Về sau Phủ Toàn quyền cứ lấy cớ dùng cho lợi ích công cộng mỗi khi cần lấy đất của người bản xứ cho bọn chủ đồn điền. Một thí dụ: một nhà báo và chủ đồn điền, khi thấy người dân bản xứ từ chối bán đất cho hắn, mà hắn thì muốn mua cho mình, liền đến nhờ bạn - là viên công sứ tỉnh ấy. Tên này liền ra ngay một sắc lệnh trưng thu dất ấy cho lợi ích công cộng, đuổi người dân bản xứ ra khỏi đất ấy và chuyển cho người bạn của mình.
Chế độ thuộc địa ấy đem lại lợi ích gì cho những người nông dân nghèo Pháp ? Không! Chỉ có những tên chính khách bẩn thỉu, những con buôn tham lam và tư bản lớn được lợi mà thôi

Những công ty đồn điền lớn chiếm những khu đất đai mênh mông, không phải nhắm làm cho nó sản sinh, mà chỉ với mục tiêu đầu cơ ”.

Tước đoạt kiểu như vậy còn phải sử dung mánh khóe vất vả. Ở Việt Nam, đã xẩy ra cuộc tước đoạt ruộng đất đại quy mô mà cứ tỉnh bơ, mà ngon xơi, thoải mái hơn nhiều. Ông Vũ Cao Quận chỉ ra cái phương thức tước đoạt trong cuốn “ Gửi lại trước khi về cõi ” như sau: “ Công hữu của Nhà nước Xã hội chủ nghĩa Việt Nam bao gồm: tài nguyên, hầm mỏ, đất đai, nhà cửa, ruộng đồng … được Đảng và Chính phủ “ giữ dùm ” cho nhân dân. Nói chung là như vậy, nhưng Đảng và Nhà nước cũng phải cử một ông Kèo, ông Cột cụ thể rồi giao con dấu và chữ ký có quyền hành quản lý cho ông ấy …. Khi có quyền hành, con dấu và chữ ký, việc đầu tiên của ông Kèo, ông Cột là xắn miếng công hữu ngon nhất cho sếp - người đã giao quyền hành và con dấu cho ông. Rồi tuần tự, ông tiếp tục tùng xẻo miếng công hữu tùy theo thân thủ, tim gan … cho vợ, cho con cháu, họ hàng và các chiến hữu thân thiết của ông. Còn nhân dân – “ người chủ ” của ông ? Cứ yên trí đi, sẽ được một mảnh vỏ sò là cái chắc !”. Hai nhà lý luận chống cộng Trung Quốc Mã Lập Thành và Lăng Chí Quân trong “ Giao Phong ” cũng nhất trí với Vũ Cao Quận: “ Công hữu của Mác ” là “ sở hữu của toàn dân ” mà “ sở hữu của toàn dân ” là “ sở hữu của nhà nước ” mà “ sở hữu của nhà nước ” là “ sở hữu của chính phủ ”, tức … tức là “ sở hữu của quan chức ”.

Bài “ Giám đốc Sobexco có “ xé rào ” pháp luật ? ” trên báo Lao Động ra ngày 30 tháng 8 năm 2007 có chạy mấy dòng chữ lớn : “ Những tài liệu mới nhất thể hiện ông Nguyễn Thanh Hải – giám đốc công ty chế biến cây trồng nông nghiệp xuất khẩu ( Sobexco ) – đã “ cầm đèn chạy trước ôtô ”, vi phạm luật pháp trong vụ “ biếu không ” 700 ha đất công ở huyện Bến Cát, tỉnh Bình Dương ”.

Một ông giám đốc nho nhỏ như vậy mà có thể biếu không 700ha đất ! Hỏi, những thủ trưởng cấp trên ông dăm bẩy bậc có thể biếu không bao nhiêu, bao nhiêu hecta đất ? Cho nên các “ địa chủ đỏ ” ngày nay không phải chỉ có hàng trăm ( Chính quyền Sài Gòn trước 1975 chỉ giới hạn 115 ha cho mỗi địa chủ ) mà hàng chục nghìn hecta đất.

Nhiều “ địa chủ đen ” ngày nào chưa có nổi một hecta đất đã bị trói vào cột trường đấu để tá điền đốt râu rồi chết tức tưởi trong lao đầy. Các “ điạ chủ đỏ ” ngày nay không tốn một giọt mồ hôi mà ung dung quá, phè phỡn quá.

Ôi những oan hồn dân tộc! và hỡi các sủng nhi, sủng tử của chế độ công hữu …!

Giá đất

Ở Việt Nam đã tồn tại khá lâu những khái niệm, những thuật ngữ rất quái đản. Không nói đến những khái niệm, những thuật ngữ kỳ dị xuất hiện trong các tác phẩm thơ văn của những nhà văn, những thi sỹ siêu việt hay trong các luận văn khoa học làm choáng váng trí tuệ con người, thử đề cập đến một số văn liệu hành chính quốc gia như Hiến pháp chẳng hạn. Trong bản “ Thảo luận về dự thảo sửa đổi hiến pháp Việt Nam năm 1980 ” gửi Nhà nước cách đây 15 năm, một trong những khuyến nghị tôi nêu là: “ Không nên lạm dụng cụm từ XHCN. Việc đưa ý niệm “ Công dân có nghĩa vụ tôn trọng và bảo vệ tài sản XHCN ” làm cho điều 76HP vừa không xác định, vừa mâu thuẫn với một số điều khác. Thế nào là tài sản XHCN ? Đối với các di sản văn hóa, di tích lịch sử, các tài sản của các thành phần kinh tế khác thì sao ? ”.

Thế nào là tài sản XHCN ? Câu hỏi rất rõ rành và câu trả lời nghiêm túc là cần thiết và rất hệ trọng nhưng chẳng ai dám đụng đến. Cam đoan rằng, cho đến nay, không phải chỉ những người it học như tổng bí thư Đỗ Mười hay có được du hoc ngoại quốc như tổng bi thư Nông Đức Mạnh mà cả nhũng người có học vấn thực sự cũng không thể xác định được đâu là tài sản XHCN.

Hiến pháp là luật mẹ của các luật trong một nước mà còn lơ mơ, nhập nhằng như vậy thì làm sao mà xây dựng được nhà nước pháp quyền, dù chỉ là pháp quyền XHCN !

Tương tự là trường hợp thuật ngữ: “ Giá quyền sử dụng đất ”.

Luật Đất đai công bố năm 2003 quy định:

● “ Giá quyền sử dụng đất ( sau đây gọi là giá đất ) là số tiền tính trên một đơn vị diện tích đất do Nhà nước quy định hoặc được hình thành trong giao dịch về quyền sử dụng đất.
● Giá trị quyền sử dụng đất là giá trị bằng tiền của quyền sử dụng đất đối với một diện tích đất xác định trong thời hạn sử dụng đất xác định ”.

Thật là “ bối rối chẳng xong bề nào ”. Đất và quyền sử dụng đất là hai khái niệm hoàn toàn khác nhau, cho nên không thể có chuyện: “ Giá quyền sử dụng đất ( sau đây gọi là giá đất ) ” được. Cái ghế tổng bí thư ngồi thì có giá chứ quyền ngồi trên cái ghế tổng bí thư thì làm sao định giá bằng tiền được. Có chăng chỉ định bởi sự chấn hưng của đất nước hay nỗi thống khổ của nhân dân.

Cho nên đã qua mấy đời thủ tướng rồi mà trong bài phát biểu trước Quốc hội ngày 31 tháng 3 năm 2007 thủ tường Chính phủ Nguyễn Tấn Dũng vẫn phải trần tình: “ Vấn đề giá đất, thưa Quốc hội, đây là một trong những vấn đề mà trong lãnh đạo, điều hành, trong quản lý của Chính phủ là đang khó khăn, vướng mắc rất nhiều và Chính phủ cũng tốn rất nhiều thời gian về vấn đề này ”. Không đành tỏ ra bất lực, ủy viên Bộ Chính trị Phạm Quang Nghị, trong bài viết đã nêu trên đây chỉ thành khẩn van nài: “ Quả thật, đây là một trong những vấn đề vô cùng quan trọng, khó khăn, phức tạp và bức xúc không chỉ với đông đảo nhân dân mà các cấp chính quyền cũng đang mong chở Chính phủ và Quốc hội khóa XII sớm xem xét, giải quyết ” .

Cũng trong bài “ Nông dân Bắc Phi ” đã nêu trên, Nguyễn Ái Quốc tố cáo “ những tên chính khách bẩn thỉu, những bọn con buôn tham lam ” như sau:

“ Những tên địa chủ biết rõ là, dân bản xứ luôn luôn lo sợ bị trưng thu. Vì vây, khi nào họ muốn chiếm đất, họ sử dụng luật về trưng thu như một con ngoáo ộp. Dân bản xứ tất nhiên muốn bán đất của mình với giá rẻ mạt, còn hơn là để cho chính quyền hành chính bỗng chốc làm mình phá sản …..
Công ty này mua của dân bản xứ mối hecta giá từ 20 đến 30 phrăng và sau một thời gian ngắn bán lại với giá 1.000 và 1.200 phrăng trong một vài tháng lãi tới 858.000 phrăng ”.

Họ, ở Châu Phi, mới ăn lãi được gấp ( 1.100 / 25 = ) 44 lần đã bị cụ Nguyễn Ái Quốc căm phẫn rủa xả là “ những tên chính khách bẩn thỉu ”. Cái bọn sủng nhi, sủng tử của chế độ công hữu ở Việt Nam ngày nay chúng chỉ trả cho người dân ( trong đó có bà mẹ Việt Nam anh hùng, có cựu chiến binh đã để lại một phần máu thịt ở chiến trường ) vài nghìn đồng để bán được mấy triệu đồng, vài chục nghìn đồng để bán được mấy chục triệu đồng. Thưa Cụ, không phải chỉ có 44 lần như ở Châu Phi đâu, ở Việt Nam bây giờ bọn chúng thu lợi bất chính gấp nghìn lần Cụ ạ!

Chỉ một vụ rất nhỏ của Sobexco nêu trên đã được báo Lao động công bố: “ Nhiều cơ quan chức năng khẳng định: Việc hợp pháp hóa giá trị đất công cho tư nhân, dẫn tới hậu quả gần 400 tỷ đồng tiền Nhà nước, hiện nay đã thật sự chẩy vào túi tư nhân ”.

Cựu thứ trưởng Bộ Tài nguyên- Môi trường Đặng Hùng Võ thì cho biết: với việc áp dụng hai giá đất trong 20 năm qua Nhà nước đã để rơi vào túi các quan tham và đệ tử của họ 70 tỷ USD.

Kiến nghị

Đến đây, tưởng đã có thể trả lời mấy câu hỏi liên quan đến các vụ biểu tình khiếu kiện đang diễn ra ngày càng đông người của ông Phạm Quang Nghị như sau:

● Có phần do trình độ, năng lực và phẩm chất cán bộ các cấp yếu kém và tiêu cực nhưng đấy không phải là nguyên nhân chủ yếu gây nên bất bình khiếu kiện của người dân.
● Không phải nguyên nhân chủ yếu là do người dân hiểu sai, làm sai hoặc cố tình đòi hỏi những lợi ích không thể đáp ứng được.Càng không phải do người dân bị các thế lực thù địch, bọn bất mãn, cơ hội chính trị, bọn tôn giáo phản động xúi giục, kích động.
● Không phải cái sai này chủ yếu là do các cấp bên dưới, do có sự hiểu sai, làm sai, mà do các Bộ Chính trị ĐCSVN tử trước đến nay mù quáng đưa chủ nghĩa Mác vào Việt Nam, vạch ra nhiều đường lối sai lầm, trong đó có chủ trương công hữu hóa ruộng đất.

Ruộng đất phải có chủ cụ thể, phải “ hạn danh điền ”, phải được tư hữu hóa; đấy là lẽ đời mà cha ông ta đã nhận ra và thực thi từ gần nghìn năm trước. Nay Việt Nam đã vào WTO, muốn hay không, thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đã tuyên bố phải xây dựng nền kinh tế thị trường đầy đủ. Kinh tế thị trường là kinh tế hàng hóa phát triển ở trình độ cao. U mê, trì trệ mãi nhưng rón rén rón rén rồi cũng phải cho mở lại nhà thương tư, trường tư thục …, phải thừa nhận lao động, chất xám … cũng là hàng hóa. Chỉ còn bước cuối cùng sao sống chết cứ phải ngoan cố giữ cho được đất đai là tài sản của Nhà nước ? Phải chăng vì miếng ăn này to quá, phải chăng chỉ vì đất đai đang là cái kho vô tận để các quan tham bấu xấu. Tham thực cực thân. Tước đoạt tàn bạo lắm thì phản ứng của nhân dân sẽ càng mạnh. Đàn áp đi, để rồi lại cú phải đàn áp mãi, đàn áp nữa, đàn áp ngày càng dữ dội hơn. Để rồi, oán giận cứ thế mà chồng chất lên cao ngút tròi.. Đất đai là nguồn sống của nhân dân, của đất nước nhưng là hiểm họa của chính quyền chính vì vậy. Hiểm họa dẫn đến sụp đổ, đến tang thương không phải vì kẻ thù đâu mà do chính từ lòng tham và sự ngu muội của chính quyền.

Hãy thực sự cầu thị nhận ra cho được sai lầm tai hại đã mắc phải và dũng cảm, chân thành sửa sai, đừng loanh quanh dối mình, lừa người, đừng vá víu chằng đụp. Thay áo đi để có áo mới đẹp hơn, đừng để áo cũ phải bục nát, tả tơi, rơi rụng. Có thể phải tiết chế bớt sự kiêu hãnh, lòng tự hào đã có một cách giả tạo, quá trớn; có thể phải san bớt cửa, sẻ bớt nhà; có thể phải nhả bớt miếng ăn ( đã ăn vụng, ăn chặn ) nhưng đấy là đòi hỏi của lẽ công bằng, của ý trời không thể không thành khẩn sám hối mà nhận ra cho kỳ được.

Tư hữu hóa ruộng đất phải được tiến hành từng bước thận trọng nhưng cần hết sức khẩn trương. Có thể là nên thảm khảo ý kiến sau đây của ông Nicolaus Tideman – cựu thành viên Hội đồng Cố vấn Kinh tế của tổng thống Mỹ và ông Bruno Moser – chuyên gia quốc tế về đất đai: “ Cấp “ Giấy chứng nhận sở hữu cá nhân ” cho người sử dụng đất. Tất cả mọi người sử dụng đất sẽ phải nộp thuế đất hàng năm. Việc định thuế đất dựa vào giá trị đất với những lợi thế tự nhiên của nó: độ màu mỡ, vị trí …Giấy chứng nhận sở hữu cá nhân về đất đai được tự do chuyển đổi với mức phí tương ứng với chi phí cấp một giấy chứng nhận mới. Sẽ không có bất kỳ khoản thuế chuyển nhượng dựa trên giá trị nào, vì điều này làm tăng chi phí, ngăn cản sự linh động của thị trường và tạo cơ hội cho tham nhũng và các hành vi trốn thuế. Các mảnh đất chưa có chủ sẽ được đấu giá công khai, dành cho những người sẵn sàng nộp thuế cao nhất …. Thông tin về mức thuế ở mỗi khu vực được công khai trên Internet và tại mỗi văn phòng quản lý đất đai. Bất kỳ ai muốn tranh cãi về việc định giá sẽ được yêu cầu đệ trình đề án của mình. Tin rằng, nếu chính sách này được thực thi, sẽ chấm dứt ngay tình trạng đầu cơ đất và giúp hạ nhiệt giá đất. Người nghèo và những người sử dụng hiệu quả sẽ được tiếp cận với những thửa đất theo đúng nhu cầu. Các tòa nhà, cơ sở hạ tầng sẽ mọc lên nhanh chóng vì mọi người sử dụng các cơ hội mới để cải thiện mảnh đất của mình. Không còn cảnh mua đất rồi ngâm đấy, chờ Nhà nước đền bù giải tỏa hoặc chờ giá đất lên cao để bán … Thuế đánh vào các hoạt động kinh doanh ( Thuế VAT, thuế thu nhập doanh nghiệp …) không phải là công cụ tốt để thúc đẩy tăng trưởng kinh tế. Việc tăng thu ngân sách từ thuế đất và giảm gánh nặng thuế kinh doanh sẽ giúp Việt Nam thu hút đầu tư nước ngoài ( FDI ) một cách vượt trội, thậm chí các tập đoàn sẽ chuyển cả tổng hành dinh vào Việt Nam chứ không phải chỉ chuyển nhà máy ”.

Nguy cơ hiểm họa từ đất đã nhỡn tiền, hãy sáng suốt lắng nghe thế giới tiên tiến và học lại cha ông tư hữu hóa ruộng đất để giải tỏa hiểm họa, đồng thời làm cho đất đai thực sự trở thành nguồn sống cường thịnh của đất nước.

Hà Nội 6 tháng 9 năm 2007

Nguyễn Thanh Giang
Nhà số 6 – Tập thể Địa Vật lý Máy bay
Trung Văn – Từ Liêm – Hà Nội
Điện thoại: ( 04 ) 5 534370

Nguồn : Thư viện Nguyễn Thanh Giang online -  www.nguyenthanhgiang.com

1 Ý kiến:

  1. Ông Nguyễn Thanh Giang ạ, cái cội nguồn là người dân bị lừa đã lâu mà không biết, nay bập bõm biết thì đã quá muộn, còn kẻ đi lừa là Đảng-Nhà nước lại quá sảo quyệt và trắng trợn, thậm chí táng tận lương tâm nên mới dẫn đến nông nỗi như vậy!
    Cụ thể: Khi chưa CƯỚP được chính quyền, để tập hợp được đông đảo nhân dân tham gia kháng chiến, bản thân Ông Hồ và Chính phủ của Ông đã từng nêu khẩu hiệu: " người cày có ruộng", đến CCRĐ người dân đã được giao đất vầ đều có quyền sở hữu trên mảnh đất được giao cơ mà. Nhưng sau năm 1975, cả nước đã thống nhất, Chính quyền đã được xác lập trên toàn quốc dưới quyền lãnh đạo của Đảng cộng sản Việt Nam, tại sao bây giờ ngưới dân lại chỉ được mượn (quyền sử dụng) đất của nhà nước là thế nào. Đừng mượn từ "sở hữu toàn dân" - thực chất là núp dân thôi (tương tự báo Đảng lại lấy tên báo Nhân dân đó mà). Thực chất người dân đã bị cướp một nửa từ trước đây rồi, nay họ tiếp tục cướp nốt phần còn lại mà thôi. Khi đã nắm được toàn quyền trong tay rồi cứ tưởng như thời vua chúa ngày xưa, họ tự cho mình quyền tự tung tự tác. Đấy mới là nguyên nhân cơ bản của những bất công hiện nay mà Đảng Nhà nước này còn lâu mới tháo gỡ nổi, chỉ trừ khi họ tự nguyện rời khỏi vũ đài chính trị trả lại quyền dân chủ thực sự cho nhân dân.
    Trả lời

Nhìn mặt chó, ló việc quan... - Nguyễn Bá Chổi

Nguyễn Bá Chổi (Danlambao)-
Trước tháng Tư 1975, ngay chỗ cổng trại lính quân đội nước VNCH thường dựng một tấm kính/gương soi to cao, quay mặt vào phía trong để ai cũng phải/được “chiêm ngưỡng dung nhan” mình từ cái mũ trên đầu xuống quần áo tận đôi giày dưới chân trước khi ra khỏi trại; trên tấm kính có mấy chữ “nhìn quân phục, biết tư cách”. Sau "giải phóng" có câu "Nhìn mặt chó, ló việc quan.”

Vụ hai anh em quan huyện Thanh Lãng và quan xã Vinh Quang “cường cướp” (cướp bạo) toàn bộ công sức tài sản và phá hủy “chòi” ở của gia đình hai anh em Đoàn Văn Vươn và Đoàn Văn Qúy xãy ra đã một tháng. Nạn nhân: chồng thì bị đi tù, vợ thì bị đập đánh vào bụng đang mang thai, mấy đứa con thơ mặt mày sợ hãi; ngày Tết mẹ con tê tái đón Tết dưới túp lều. Còn thủ phạm đến nay vẫn nhỡn nhơ lại còn lên đài truyền hình nhà nước tuyên bố vung vít, mặc dầu dư luận cả nước trong ngoài bức xúc đến độ báo chí “hai lề” - vốn xưa nay mạnh ai nấy đi ngược xuôi nhau, không ngó mặt nhau- nay chụm lại thành hòn núi bài viết cùng vạch mặt bọn cướp gian ngoa; mặc dầu tể tướng chỉ thị “điều tra sự cô’ Tiên Lãng“; mặc dầu đã có nhiều “lão thành cách mạng” lên tiếng đứng về phía nạn nhân .

Thái độ “ngoan cường” ngoan cố này không những chỉ có nơi anh em nhà họ Lê Sát Thủ Liêm, Hiền, mà còn sự đồng thuận tiếp tay hăng say của Đại tá Giám đốc Công an Hải Phòng Đỗ Hữu Ca, là người chỉ huy trận hợp đồng tác chiến gồm nhiều “binh chủng” từ bộ đội nhân dân, công an nhân dân, côn đồ nhân dân, quần chúng tự phát điên, và chó săn nhân dân, mà ông đã lên TV mô tả là một trận đánh đẹp chưa từng có, và sẽ viết vào binh thư, đóng thành phim sẽ hay hơn phim Hollytwood Ngày Dài Nhất (The longest Day) tả lại cảnh quân Đồng Minh đổ bộ vào bờ biển Normandie hồi Thế chiến ll, và hẵn nhiên ngài đại tá oách hơn và anh hùng hơn Đại tướng Eisenhower.

Đại tá Đỗ Hữu Ca, Tư lệnh cuộc đổ bộ Đầm Vươn 

Điều lững lơ này khiến “nhà lão thành cách mạng” siêu quậy thời VNCH Lê Hiếu Đằng phải lên tiếng với RFI, “mình xấu hổ là đảng viên CS”.

Như vậy thì không biết bên nào đúng bên nào sai bây giờ . Nhưng có điều chắc chắn là phải có một bên đúng một bên sai . Thôi thì nhìn vào con chó là biết tư cách quan đúng sai trong trong vụ “giải phóng” hay phỏng ...cuả Đầm Vươn (đầm của Đoàn Văn Vươn)


Quan sát kỹ ba con chó trong hai tấm hình trên đây, ta thấy rõ hai con mặt buồn xo ; chân trước chân sau đều trong tư thế khựng lại, thoái thác, muốn thụt lùi; con thứ ba (tận cùng bên phải) không muốn cất chân theo anh công an đang ra sức lôi cổ đi; “thái độ” của ba con chó này hoàn toàn trái ngược với những con chó được điều đi thi hành “nghiệp vụ” hợp đồng người chó tác chiến, chó luôn xông xáo hơn người.

Lạc ngõ tìm trâu, thật hư hỏi chó. Ba con chó này biết chúng đang được dùng không phải đi bắt cướp mà là đi ăn cướp.


Đúng là nhìn mặt chó, ló việc quan.


Nguyễn Bá Chổi



http://danlambaovn.blogspot.com/

3 Ý kiến:

  1. Khánh-Tây Nguyên .Feb 4, 2012 02:42 PM
    Nhìn mặt CHÓ , ló việc quan !
    Nguyễn Bá Chổi so sánh CHÓ với quan Cộng thật không sai tý nào . CHÓ biết mình đang bị quan Cộng lợi dụng để đi ăn cướp nên cưởng lại không muốn đi , mặc dầu quan có súng , có thức ăn !
    Mấy chú công an & bộ đội thì quá hăng hái khi được lệnh quan trên sai đi ăn cướp . Anh nào anh nấy mặt mày hớn hở nhưng lại mang sắc thái bặm trợn để răng đe .
    Trả lờiXóa
  2. Nhà tớ có nuôi hai con chó, một con chó Nhật một con chó ta, con chó ta hàng ngày vẫn giữ cửa hăng say lắm, riêng con chó Nhật cứ ngồi soi gương dũa móng tay móng chân.
    Nói đến chó ta, chó Nhật rồi nhìn mặt Đỗ Hữu Ca sao thấy giống chó ngao quá, cái mặt gì đâu mà nọng thịt không, thịt thừa nó xệ xuống nhìn không khác nào mặt chó ngao
    Trả lờiXóa
  3. Bài viết vừa hay lại vừa vui. Quả đúng như tác giả viết
    Trả lời

Hơn 200 người chết rét tại châu Âu từ một tuần nay

Thứ bảy 04 Tháng Hai 2012

Tại Ba Lan, nhiệt độ một số vùng xuống đến - 35°C  (Reuters)
Tại Ba Lan, nhiệt độ một số vùng xuống đến - 35°C (Reuters)

Trọng Thành
Kể từ một tuần nay, Châu Âu chìm trong đợt giá lạnh nghiêm trọng nhất kể từ đầu mùa đông. Theo AFP, tính đến ngày hôm qua 03/02/2012, có tổng cộng ít nhất là 220 người chết vì lạnh. Đa phần các nạn nhân sống tại vùng phía đông của châu lục.

Ukraina bị tổn hại nhiều nhất về nhân mạng, với 122 người chết, tiếp theo đó là Ba Lan, với 37 người, Rumani 24 người. Đa số các nạn nhân là những người lang thang không nhà cửa. Nhiệt độ tại vùng đông nam Ba Lan ngày hôm qua xuống đến - 35°C.
Riêng tại nước Nga, ở Matxcơva nhiệt đô hôm qua là -25°C, trong khi đó ở vùng cực đông Siberi, nhiệt độ xuống tới -50°C. Theo Bộ Y tế Nga, kể từ đầu tháng Một 2012 đến nay đã có 64 người chết vì lạnh. Nhiệt độ tại khu vực các nước vùng vịnh Baltic nhiều nơi xuống dưới - 30°C.
Sông Danube bị đóng băng tới 60% diện tích bề mặt. Rotterdam (Hà Lan), hải cảng lớn nhất Châu Âu, phải sử dụng tàu phá băng để giải tỏa lối vào.
Bulgaria, nước nghèo nhất của Liên Hiệp Châu Âu, có sáu người bị chết rét, chủ yếu ngay tại nhà, vì trong nhà không có lò sưởi hay trên đường đi. Cộng hòa Séc cũng có sáu người chết trong đợt rét này. Tại Rumania, một bé sơ sinh bốn tháng bị chết, vì nhiệt độ trong nhà xuống đến -20°C. 15.000 trẻ em bị giá lạnh đe dọa sinh mạng.
Miền Tây Châu Âu cũng không thoát khỏi cơn giá lạnh, tuy nhiên thiệt hại nhân mạng ít hơn nhiều. Tại Ý, cho đến nay có ba người chết. Tuyết rơi trên quảng trường Thánh Phêrô dày đến 40 centimet là một cảnh tượng hiếm có đối với du khách.
Tại Bỉ, tuyết rơi khiến giao thông tắc nghẽn. Trưa hôm qua, tổng cộng có tới hơn 1.100 km đường tắc. Tại vùng Catalogne (đông bắc Tây Ban Nha), hơn 120 trường học phải đóng cửa, vì tuyết và lạnh.
Tại Pháp, 36 trên tổng số 101 đơn vị hành chính cấp tỉnh được đặt trong tình trạng báo động da cam, tức cấp ¾. Phần còn lại của nước Pháp duy trì ở mức báo động cấp 2/4. Ngày hôm qua, một cụ già 82 tuổi, mắc bệnh Alzheimer và bệnh tim, bị chết trên đường đi.
Nhiệt độ không vượt quá -3°C ở vùng đồng bằng, và -8°C ở vùng núi. Dự báo khí tượng cho biết nhiệt độ sẽ còn xuống thấp hơn trong bốn ngày tới, tại nhiều khu vực. Riêng thủ đô Paris, chính quyền và các tổ chức thuộc xã hội dân sự huy động nhiều phương tiện để tăng số lượng nơi ở tạm trú cho những người không nhà cửa, với mục tiêu « Không ai bị chết vì rét ».
tags: Châu Âu - Khí hậu - Quốc tế

Mỹ muốn tăng cường hợp tác an ninh giữa hai bờ Đại Tây Dương

Thứ bảy 04 Tháng Hai 2012

Ngoại trưởng Hillary Clinton và Tổng thư ký NATO Anders Fogh Rasmussen (REUTERS)
Ngoại trưởng Hillary Clinton và Tổng thư ký NATO Anders Fogh Rasmussen (REUTERS)

Thanh Hà
Tham dự Hội nghị Muchen về an ninh Ngoại trưởng và bộ trưởng Quốc phòng Mỹ trấn an các đối tác châu Âu là Washington tiếp tục đầu tư để bảo đảm an ninh cho các đối tác Âu châu và châu lục này luôn là « đối tác hàng đầu của Hoa Kỳ » cho dù chính quyền Obama cắt giảm gần 500 tỷ ngân sách quốc phòng.

Phát biểu tại Hội nghị Munchen – Đức về an ninh, ngày 04/04/2012, Ngoại trưởng Hoa Kỳ bà Hillary Clinton khẳng định : « Chưa bao giờ quan hệ giữa hai bên bờ Đại Tây Dương lại chặt chẽ như hiện tại. Châu Âu là đối tác hàng đầu của Mỹ bất chấp những chuyển biến trong chiến lược của Hoa Kỳ ».
Ngân sách của Lầu Năm Góc bị cắt giảm 487 tỷ đô la trong 10 năm, chiến lược mới của Mỹ đang dành ưu tiên cho khu vực Châu Á Thái Bình Dương và Trung Đông.
Về phần mình bộ trưởng Quốc phòng, Leon Panetta nhấn mạnh đến » mối quan hệ chiến lược lâu bền giữa Hoa Kỳ với Châu Âu » qua các kế hoạch xây dựng lá chắn chống tên lửa hay sự đóng góp tài chính của Mỹ cho Liên Minh Bắc Đại Tây Dương để NATO mua 5 chiếc máy bay không người lái Global Hawk.
Tuy nhiên, ông Leon Panetta cũng kêu gọi các đối tác châu Âu duy trì các khoản đóng góp quân sự cho NATO. Hiện tại Mỹ bảo đảm đến 75 % các chi phí quân sự của Liên minh. Chỉ có 4 trong số 28 thành viên còn lại của NATO dành ra 2 % GDP cho ngân sách quốc phòng. Bốn nước đó là Anh, Pháp, Hy Lạp và Albanie.
Hội nghị Munchen về an ninh hàng năm quy tụ các Ngoại trưởng và bộ trưởng Quốc phòng của nhiều nước Âu Mỹ và các thành viên trong khối NATO. Tại cuộc họp lần này, các bên chủ yếu thảo luận về các hồ sơ Syria, Iran và Afghanistan cũng như về sự vươn lên của châu Á. Hội nghị Munchen về an ninh 2012 sẽ kết thúc vào ngày mai 05/02/2012.
tags: Hoa Kỳ - NATO - Liên Minh Bắc Đại Tây Dương - Quốc tế

Đụng độ giữa cảnh sát Ai Cập và người biểu tình bước sang ngày thứ ba

Thứ bảy 04 Tháng Hai 2012

Người biểu tình ném đá vào trụ sở bộ Nội vụ (REUTERS)
Người biểu tình ném đá vào trụ sở bộ Nội vụ (REUTERS)

Trọng Thành
Theo AFP, hôm nay 03/02/3012, tại Cairo, những người biểu tình tiếp tục đụng độ với cảnh sát. Đây là ngày xung đột thứ ba, kể từ khi phong trào phản kháng chống lại giới quân sự bùng phát, với ngòi nổ là thảm kịch 74 người chết tại sân vận động thành phố Port-Said. Trong các đụng độ này, đã có ít nhất 9 người chết và hơn 2.000 người bị thương.

Ngày hôm nay, người biểu tình tiếp tục tấn công vào trụ sở Bộ Nội vụ Ai Cập tại trung tâm Cairo và ném gạch đá vào cảnh sát. Cảnh sát đáp trả bằng đạn cao su và lựu đạn cay. Ngày hôm qua, trụ sở của cơ quan Thuế Ai Cập ngay gần cạnh đó đã bị đốt cháy, một đồn cảnh sát ở phía đông Cairo bị những người mang vũ khí tấn công, để giải cứu nhiều người biểu tình bị giam giữ.
Trong số những người biểu tình có nhiều cổ động viên câu lạc bộ bóng đá Ultras d’Al Ahli, là một nhóm có nhiều kinh nghiệm đối đầu với cảnh sát, để bảo vệ quảng trường Tahrir trong những ngày cách mạng, cách đây một năm.
Nhiều thanh niên tham gia cuộc phản kháng cho biết, mục tiêu của họ không chỉ là tấn công vào tòa nhà Bộ Nội vụ, mà qua việc này kích thích sự tham gia của dân chúng chống lại giới quân sự, đang tạm thời nắm quyền điều hành đất nước, kể từ khi nhà độc tài Mubarack bị lật đổ. Trong khi đó, tướng Hussein Tantaoui, lãnh đạo Hội đồng Quân sự Tối cao, phụ trách việc bảo đảm quá trình chuyển giao dân chủ, lên án các can thiệp từ bên ngoài cũng như trong nước làm rối loạn xã hội.
Hiện tại, xung quanh Bộ Nội vụ, hàng chục xe cảnh sát túc trực, hàng trăm cảnh sát chống bạo động có mặt. Một viên chức của Bộ Nội vụ Ai Cập cho biết, tình hình vẫn nằm trong tầm kiểm soát, quân đội vẫn còn chưa được huy động. Theo một nguồn tin khác, một số đơn vị quân đội đang được đặt trong tình trạng báo động và sẵn sàng triển khai trong ngày hôm nay để bảo vệ Bộ Nội vụ.
Hội đồng Quân sự Tối cao Ai Cập thường xuyên bị dư luận tố cáo quản lý kém cỏi quá trình quá độ sang dân chủ, sau khi Cách mạng kết thúc. Giới lãnh đạo quân sự cũng bị cho là phải chịu trách nhiệm về cái chết của 74 người, cùng với việc hàng trăm người khác bị thương, tại sân vận động Port-Said, ngày thứ Tư vừa qua. Đây là thảm kịch được coi là bi thảm nhất của nền bóng đá Ai Cập.
Ngày hôm qua, viện trưởng Viện Công tố Ai Cập đã ra lệnh cấm người đứng đầu Liên đoàn bóng đá Ai Cập và thị trưởng Port-Said đi ra nước ngoài. Thị trưởng thành phố kể trên đã phải từ chức, sau khi thảm kịch đẫm máu này xảy ra.
tags: Ai Cập - Quốc tế