Saturday, May 12, 2012

Gieo lại mầm xanh trên đất Văn Giang

Vụ cưỡng chế Văn Giang hôm 24/4, chính quyền đã huy động một lực lượng khoảng 3000 công an, học viên cảnh sát, dân phòng san phẳng đồng ruộng của bà con nông dân, phá nát hết hoa mầu, cây ăn quả, cây cảnh. Những bức ảnh trên Internet cho thấy, mồ mả cũng bị đào xới tung, xương trắng vương vãi trên nền đất.

Hôm nay, bà con đã ra đồng, rào lại đất đai của mình và đem cây cối ra trồng. Bà Lê Hiền Đức, tiến sĩ Nguyễn Xuân Diện và nhiều blogger, Facebooker đã có mặt cùng cổ vũ và giúp đỡ bà con.
Không khí lao động, cày xới, trồng trọt, tiếng cười, tiếng động viên nhau vang khắp cánh đồng. Chỉ chừng 1- 2 tháng nữa thôi, theo nhận xét của bà con, cánh đồng Văn Giang sẽ lại rợp mầu xanh.
Một số hình ảnh:
Bà Lê Hiền Đức đang tưới cho cây mới trồng
Bà con quây quần quanh bà Đức
Đem cây cối trở lại với đồng đất
TS Nguyễn Xuân Diện chung tay cùng bà con
Người già cũng ra đồng
Ảnh blog Nguyễn Xuân Diện

Nhân một câu hỏi (có âm thanh) - Hoàng Thế Hiển


May 9, 2012


Trong Tập San Y Sĩ số 193, phát hành tháng 4/2012  kỷ niệm “Ngày Quốc Hận 37 năm về trước”, Bác Sĩ Vũ Ngọc Tấn , tác giả bài “ Tinh Thần Mã Thượng Trong Nội Chiến Mỹ.  Trông Người Lại Nghĩ Đến Ta”,  sau khi đề cập tới những chính sách trả thù của   CS miền Bắc, là những kẻ thắng trận,  đối với những người bại trận ở miền Nam VN vào năm 1975, đã đưa ra một câu hỏi:  “ Nếu trong chiến tranh VN, thay vì CS là kẻ chiến thắng,  nhưng đảo nghịch lại, ta-những người miền Nam là kẻ chiến thắng, và miền Bắc, sau những đợt oanh kích trải thảm, đã quá kiệt quệ và đầu hàng, thì ta sẽ đối xử với những người CS miền Bắc như thế nào ?

B/S Trần văn Tích đã mau mắn có một bài trả lời trên mạng điện tử.  Theo B/S Tích thì: “ có thể khẳng định là nếu Miền Nam chiến thắng trong cuộc chiến ý thức hệ thì chính sách đối xử với tù hàng binh đối phương không thể nào tàn ngược như chính sách của chế độ cộng sản, lại càng không thể tàn ngược hơn. Chỉ có hai chế độ đạt được tiêu chuẩn đối đãi phi nhân đối với các cộng đồng mình không ưa là chế độ quốc xã và chế độ cộng sản. Chế độ cộng sản còn hơn chế độ quốc xã ở tính cách mọi rợ đểu cáng….”

B/S Tích cũng đề cập tới lời phát biểu của ông Bùi Tín. Bùi Tín kể rằng : “Tôi đã gặp một số vị trong chế độ Sài Gòn cũ, có một vị là trung tướng nói với tôi rằng : “Nếu chúng tôi chiến thắng, tức miền Nam thắng miền Bắc, không chắc chính sách của chúng tôi đối với các ông đã hơn gì so với chính sách của các ông đối với chúng tôi. Có khi chúng tôi lại có những trại giam tàn bạo hơn.“

Như vậy là câu hỏi của B/S Vũ Ngọc Tấn đã có được 2 câu trả lời, ý nghĩa hoàn toàn trái ngược nhau.

Khi CS cưỡng chiếm miền Nam, ông Bùi Tín đang mang quân hàm Đại Tá của chế độ CS. Ông là người đầu tiên theo đoàn quân chiến thắng vào tiếp thu dinh Độc Lập, và đã khinh mạn trả  lời ông Dương văn Minh và Vũ  văn Mẫu là: “Các ông còn gì đâu mà bàn giao !” Ông Bùi Tín, một cán bộ tuyên truyền của chế độ gần hết cuộc đời,  cũng phải gánh một phần trách nhiệm về cái chính sách phi nhân  của chính quyền mà ông đã góp sức xây dựng. Sự phát biểu của ông Bùi Tín có tính cách xuê xoa rằng: “bên nào chiến thắng cũng hành động như  nhau thôi! không riêng gì chế độ CS”. Luận chứng của ông không có cơ sở, vì đã không nêu ra danh tánh của người phát biểu mà chỉ nói chung chung.   Hơn nữa,  với tư thế một kẻ chiến thắng đi phỏng vấn một người chiến bại, thì hai bên ở 2 vị trí không bình đẳng.  Người chiến bại sẽ vì sợ sêt, mà tìm câu trả lời làm vui lòng người chiến thắng, để mong được yên thân. Trong hoàn cảnh đó, câu trả lời sẽ thiếu giá trị chính xác.  Sự phản tỉnh của ông Bùi Tín cũng bị nhiều người nghi ngờ là không thực sự xuất phát từ lòng bất đồng về đường lối, chính sách của đảng CSVN mà ông đã phục vụ tích cực và đắc lực, nhưng do ông bị thất sủng, không vừa lòng với các quyền lợi và chức vị được chia chác sau ngày chiến thắng. Có người căn cứ theo lối lý luận vòng vo khi tả khi hữu của ông đã cho rằng ông là một con cờ chạy hiệu sửa soạn cho một phe CS biến thái tiếp tục nắm quyền khi có thay đồi.

Theo B/S Trần văn Tích thì chế độ Cộng Hoà miền Nam VN có một nền văn hóa nhân bản, chịu ảnh hướng bởi nền văn minh Âu Mỹ.

Hai chế độ, tư bản và CS,  hay nói rõ hơn chế độ miền Bắc VN và chế độ miền Nam VN có những đường hướng xây dựng xã hội và giáo dục con người hoàn toàn khác biệt nhau. VC đưa chính trị vào chương trình giáo dục. Trẻ em miền Bắc, từ khi còn nhỏ, đã phải học phấn đấu, học thi đua,  để được quàng khăn đỏ, được làm cháu ngoan bác Hồ.  Các bài toán, bài văn  ở VN đều chứa đầy nội dung thời cuộc, và tạo “ căm thù”, thí dụ “ Làng có 100 ngôi nhà và 200 gia đình, lính nguỵ vào làng đốt hết 50 ngôi nhà và giết 70 gia đình. Hỏi rằng, trong làng còn lại bao nhiêu ngôi nhà, và bao nhiêu gia đình ?” Hoặc là: “Quan điểm “Nhàn” trong thơ Cao Bá Quát còn thích hợp với XHCN hay không ?”.  Các tấm gương sáng, được đưa vào giáo dục để làm mẫu mực cho học sinh  đều là những hình ảnh huyền thoại quên mình  để phục vụ cho mục đích của đảng: Thí dụ như anh hùng Lê văn Tám tẩm săng vào mình, làm cây đuốc sống, chạy vào phá nổ kho đạn của địch;  Cán binh lấy thân mình che lỗ châu mai, để đồng đội tiến lên.  Bộ đội khóa chân vào đại pháo, tự nguyện chiến đấu tới giây phút cuối cùng, (chứ không phải là bị khoá cho hết đường chạy). Thanh nữ tình nguyện gánh đạn ra chiến trường.  Thiếu nhi, lãnh nhiệm vụ giao liên.  Chủ nghĩa CS uốn nắn, kích động người dân hy sinh thân mình cho quyền lợi của đảng, và mồi lửa cho tinh thần chiến đấu là “xây dựng lòng căm thù”.  Quan điểm của CS là  biến con người thành thủ đoạn, tàn ác, bất chấp đạo nghĩa, miễn sao đạt được mục đích, vì chủ nghĩa Mác Lê. Trong lò giáo dục CS, người ta dần trở nên vô cảm, “không khoan nhượng” với tất cả những thành phần bị cho là kẻ thù của đảng, của chủ nghiã. Tất cả những điều này đã được thấy, được ghi lại, trong suốt quá trình đấu tranh giai cấp và thống trị của CSVN.

Vì  thế, không ai chối cãi được, là chế độ CS coi rẻ nhân mạng. Họ giết người không gớm tay. Staline đã đặt các trại tù lưu đầy khổ sai goulag để đầy đọa những người chống đối chế độ.  Có đêm đã ra lệnh xử tử tập thể nguyên trại tù, hằng mấy ngàn người. Stalin đã thảm sát 23,000 người Ba Lan ở rừng Katyn rồi đổ thừa cho Đức Quốc Xã. Mao Trạch Đống với “Bước Nhảy Vọt” đã làm mấy chục triệu dân TQ phải chết đói. HCM với “Cải cách ruộng đất” đã giết khoảng 200,000 người dân vô tội và mấy triệu người trong cuộc chiến bành trướng chủ nghĩa CS vào miền Nam. Tết Mậu Thân, lính CS đã vừa giết vừa chôn sống gần 7,000 người ở Huế.  Khơ Me đỏ tàn sát gần nửa tổng số dân Cam bốt,vân vân.

Chế độ giáo dục miền Nam thì ngược lại, nặng về đạo đức, luân lý.  Trẻ  em được dạy dỗ những  bổn phận làm người, cách đối xử với cha mẹ, gia đình, tổ quốc, và xã hội.  Các tài liệu về “Nhị Thập Tứ Hiếu” được giảng dạy từ Tiểu học.  Các gương sáng tiền nhân giữ nước như Lê Lợi, Trần Hưng Đạo, Quang Trung được đề cao. Xã hội miền Nam không đem chính trị vào học đường,  không có đấu tranh giai cấp, hay kỳ thị lý lịch.  Các B/S miền Nam được học để phục vụ bệnh nhân không phân biệt giai cấp và xu hướng chính trị.  Các quân y viện chữa trị cho các cán binh CS bên cạnh các quân nhân quốc gia.  Các chương trình “Y Tế Về Làng” khám bệnh và phát thuốc cho mọi người cần dịch vụ y tế, không phân biệt quốc gia hay CS vân vân…

Như vậy là bản chất hai chế độ hoàn toàn khác biệt.  Con người CS  đầy những hằn học và căm thù vì cuồng tín.  Nền tảng lý luận và hành xử là theo chủ  thuyết “duy vật”.  Ngay cả qua cái cung cách đối xử với nhau, giữa những đồng chí, và đối với quần chúng của đảng, đã từng phục vụ đảng., trong hiện tình CS biến thái ngày nay cũng thế.  Điền hình trước mắt là vụ Đoàn Văn Vươn và không thiếu gì các vụ chiếm đất đai nhà cửa khác đã tạo ra tình trạng dân oan và khiếu kiện kéo dài, tường thuật trên các báo đảng và nhà nước.  Sau khi chiến thắng năm 1975, sự căm thù của đảng và chế độ CS đã thể hiện qua hành động, và họ say sưa trả thù những người đã ngã ngựa, kể cả các người tàn tật như thương phế binh, và những người đã nằm xuống, bằng cách phá hủy Nghĩa Trang quân đội và di chuyển liên tục các nghĩa trang của dân chúng khác .

Tôi không muốn  ở đây nói cái ý kiến của tôi về cách đối xử với cán binh CS nếu VNCH chiến thắng. Vì sẽ có người nói “thì cũng là chuyện sư nói sư phải, vãi nói vãi hay”.

Tôi viết bài này không để khoe hoặc bênh chính quyền VNCH, cũng không để trả lời câu hỏi của Vũ Ngọc Tấn, đặt ra chỉ để nói lên cái ý riêng của mình, là gián tiếp biện minh cho sự tàn bạo không chối cãi được của CS trong chính sách đối xử với quân, dân, chính miền Nam. Tôi chỉ muốn nêu ra những sự kiện cụ thể, để chỉ ra cái lối nguỵ luận của những kẻ có tà ý: “Nguỵ” là ở chỗ dựa vào cái cảm tính của con người để mà khoả lấp cái bản chất tàn bạo  rành rành không thể chối cãi của đảng và nhà nước CSVN.  

Hoàng Thế Hiển
05/12
 
E-mail

ỦY BAN QUỐC HỘI ÚC THĂM NGƯỜI BIỂU TÌNH TRƯỚC TÒA ĐẠI SỨ CỘNG SẢN VIỆT NAM.

E-mail
(05/10/2012)
Tin Canberra (Úc Châu) - Ủy Ban Điều Tra Nhân Quyền của Quốc Hội Úc đã bất ngờ đến thăm Trương Quốc Việt, là một du khách từ Việt Nam đã đến tọa kháng trước tòa nhà Quốc Hội tại thủ đô Canberra của Úc. Tin cho biết vào sáng hôm qua Canberra trời nắng ấm, anh Trương Quốc Việt không bị ướt lạnh như mấy ngày qua. Đây là ngày tọa kháng thứ 8 của anh trước Quốc Hội Úc và ngày thứ 15 kể cả 8 ngày anh tọa kháng trước toà đại sứ Cộng sản Việt Nam ở Canberra. Hai vị Đại diện của Ủy Ban Điều Tra Nhân Quyền của Quốc Hội Úc là ông Philip Ruddock và Laurie Ferguson đến thăm, hỏi han anh về lý do và nguyện vọng của anh trong việc tọa kháng này.

Anh Việt cho biết là căn nhà và đất đai của gia đình anh đã bị nhà cầm quyền Cộng sản Việt Nam cướp, anh và dì của anh đã bị đánh đập và bỏ tù khi thưa kiện chính quyền địa phương. Ông Philips đề nghị anh gởi đơn tường trình rõ sự việc cho Hội đồng Nhân Quyền rồi họ sẽ xem xét và yêu cầu nhà cầm quyền Hà Nội giải thích về sự kiện nầy. Cuối cùng anh Việt nói rằng anh tọa kháng ở đây không chỉ là cho anh mà cho rất nhiều người dân Việt Nam cùng cảnh ngộ như anh.

Mục đích và nguyện vọng của anh ngồi trước Quốc Hội là anh muốn cho chính phủ Úc biết tình trạng tồi tệ về nhân quyền ở Việt Nam, và mong chính phủ Úc nên ngưng viện trợ cho Việt Nam vì số tiền này không giúp gì được cho người dân nghèo mà chỉ giúp cho sự tồn tại của một chế độ độc tài, một chế độ bất công, tham nhũng đầy bất công. Trường hợp của anh Trương Quốc Việt đã cho chúng ta thấy rằng tuy đơn độc nhưng với sự quyết tâm, anh đã gây được sự chú ý và quan tâm của chính khách Úc như Dân Biểu Chris Haynes, Nghị Sĩ Laurie Ferguson, Thượng Nghị Sĩ Philip Ruddock, ngoài ra anh Việt còn được giới truyền thông ngoại quốc tìm đến phỏng vấn. Sự đơn độc và lòng can đảm của anh Trương Quốc Việt, một người chân ướt chân ráo từ Việt Nam mới sang, đã đánh động lương tâm của chính giới Úc.

Anh Trương Quốc Việt đến Úc bằng Business Visa, anh là 1 luật sư ở VN. Anh hiện đang tọa kháng trước Tòa Đại Sứ CSVN, để phản đối chính sách cưởng chế nhà cửa của gia đình anh và bà con dân oan trong nước. Mời xem hình ảnh bên dưới.

Trời lát đát mưa thu, anh Việt vẫn còn đứng trước toà đại sứ VC, bên cạnh căn lều tạm thời như người không nhà. Hôm nay có sự hiện diện của ông Nguyễn Thế Phong - Chủ Tịch Cộng Đồng Người Việt Tự Do liên bang Úc Châu - đến thăm và ủng hộ tinh thần anh Việt sau khi được tin anh Việt biểu tình trước toà đại sứ VC để phản đối nhà cầm quyền CSVN cướp nhà cửa của anh. Theo anh Việt cho biết có cơ quan turyển thông, báo chí Việt Nam ở Úc và Mỹ đến hoặc gọi tới phỏng vấn anh và thỉnh thoảng cũng có vài đồng hương quan tâm gọi điện thoại đến ân cần thăm hỏi và ủng hộ anh.

Mưa mỗi lúc mỗi nặng hạt, anh Trương Quốc Việt vẫn đeo tấm biểu ngữ trước ngực: "Hãy trả căn nhà nhỏ cho gia đình tôi và trả lại căn nhà lớn cho dân tộc tôi". Dù trời mưa anh  sẽ mãi đứng đây phản đối cho đến khi nào căn nhà nhỏ của anh được hoàn trả lại và căn nhà lớn của người dân Việt được hoàn trả lại cho người dân Việt. Đó là tâm nguyện của anh.
 
 








































Lòng Nhân - Tác giả: Châu Đình An

Posted on

 
 
 
 
 
 
Rate This
Anh sinh viên Mỹ với lòng nhân đơn sơ gây xúc động nơi người xem hình rót nước cho người hành khất bên lề đường ở Trung Hoa

Con người sống sót và tồn tại cho đến bây giờ do bởi lòng nhân, vì thế ta thấy chữ “nhân” được sắp đứng đầu của các bài học dạy chúng ta. Nhân, Lễ , Nghĩa, Trí, Tín.
Thiếu lòng nhân ta sẽ có một khoảng trống lớn về lòng vị tha, và cuộc sống của kẻ không có lòng nhân sẽ là một cuộc sống như bóng tối không hề có ánh sáng.
Hôm nay, trang Blog tôi chia sẻ với bạn về lòng nhân mà tôi tình cờ đọc được. Anh sinh viên Jason Loose tuổi ngoài 20, đang ngồi cùng ăn ‘french fries’, uống nước và trò chuyện với một bà lão ăn xin tại một góc phố ở Nam Kinh. Anh đã mua tặng bà lão vô gia cư ở Nam Kinh, Trung Quốc, một gói khoai tây chiên, chia phần nước của mình, rồi ngồi nói chuyện với bà.
Giản dị, bình thường, nhưng lòng nhân của anh sinh viên Mỹ khi du lịch Trung Hoa đã cho người ta nhìn thấy lòng nhân của anh, và hình ảnh đơn sơ này đã được một người nào đó chụp được đưa lên trang mạng FaceBook, và trang Blog của anh đã có hơn 9,000 người vào chia sẻ ái mộ.
Câu chuyện lòng nhân của anh sinh viên Mỹ vừa nêu cho tôi nghĩ đến cuộc nội chiến Hoa kỳ vào năm 1861 đến năm 1865.  Dù cuộc chiến 4 năm. Đây vẫn là cuộc chiến tranh đẫm máu nhất trong lịch sử Mỹ, đưa đến cái chết vào khoảng 750,000 binh sĩ và số thương vong dân sự không xác định. Nhà viết sử John Huddleston cho rằng số người chết vào khoảng 10% toàn bộ số đàn ông miền Bắc Mỹ từ 20 đến 45 tuổi, và 30% đàn ông da trắng miền Nam trong độ tuổi từ 18 đến 40 tuổi.
Gia đình tôi thăm viếng nghĩa trang Liệt Sĩ Hoa Kỳ, phía sau là nhà tưởng niệm của Đại Tướng Robert Lee, vị đại tướng lãnh đạo quân đội miền Nam nước Mỹ thua trận quân đội miền Bắc.

Ngay khi miền Bắc Hoa Kỳ chiến thắng miền Nam, chính quyền Liên Bang Hoa Kỳ khi dành lại quyền kiểm soát đã thể hiện lòng nhân, tha thứ, thương yêu, nâng đỡ các binh sĩ miền Nam, và nếu bạn đến thăm nghĩa trang liệt sĩ Hoa Kỳ ở thủ đô Hoa Thịnh Đốn, bạn sẽ thấy căn nhà của Đại tướng Robert Lee được giữ nguyên trạng và làm nơi thăm viếng cho dân chúng Mỹ, quân sử Hoa Kỳ cũng nhìn nhận ông là một biểu tượng cao đẹp, cho dù ông lãnh đạo binh sĩ miền Nam thua trận miền Bắc. Do đâu mà ông được nhìn nhận? Cho bởi lòng nhân của ông, của người thắng trận lẫn người bại trận. Khi tranh cãi dẫn đến xung khắc và tột cùng là chiến tranh, cuối cùng kết thúc sự thắng bại, và còn lại là lòng nhân để con người sống sót và tồn tại.
Tôi nghĩ đến đất nước tôi. Đất nước Việt Nam yêu quí và cuộc chiến đẫm máu giữa hai miền Nam Bắc trong 20 năm trời tang thương, nghiệt ngã. Cuối cùng kết thúc vào 30 tháng Tư năm 1975 với sự thắng trận của đội quân miền Bắc. Nhưng lãnh đạo miền Bắc đã không hề có lòng nhân, hằng ngàn các trại tập trung mệnh danh cải tạo mọc ra. Hằng trăm ngàn người trong quân đội, cán bộ, chính quyền miền Nam bị lùa vào trại tập trung, bị đối xử tàn bạo, bị đày đọa đau khổ từ thể chất đến tinh thần.
Tôi mới 21 tuổi lúc năm 1975, và cũng đã bị đưa vào trại tập trung mệnh danh cải tạo vào tháng 7 năm 1975. Nơi tôi bị giam là trại “cải tạo” mang tên Sông Cái, nằm trong lãnh thổ tỉnh Ninh Thuận. Tôi bị giam chung với nhiều các bác quân cán chính VNCH, từ xã trưởng đến phó Tỉnh Trưởng, từ chuẩn uý đến đại tá, từ các vị tu sĩ tuyên uý bên Tin Lành, Phật Giáo, Công Giáo trong một trại giam khắc nghiệt.
Nhớ lại lần ban quản giáo bắt đội vệ sinh 12 người có tôi, phải xuống hầm cầu xí để hốt cứt. Với khoảng 700 con người bị giam nhốt trong điều kiện chật hẹp, việc đi ỉa của 700 con người trong một cái hầm dài, được tù nhân đào, và dùng thân cây dầu, một loại cây nhiều ở rừng Sông Pha, làm thành cái chòi ngồi ỉa, và chỉ 2 tháng là cứt đầy tràn.
Mùa nào cũng nóng bức ngột ngạt ở sát cánh rừng Sông Pha, duy chỉ có mùa Đông tháng 1 là lạnh đến cắt da. Vì trẻ tuổi, tôi “được” chỉ định xuống hầm cứt, đứng bên trên là một anh trẻ khác dùng dây thừng thắt một cái gàu thả xuống. Hầm cứt đặc sệt bên trên, nhưng lỏng bỏng bên dưới, giấy chùi đít chìm lẫn trong cứt. Mùi hôi thối của cầu xí không nói thì bạn cũng đã biết, nhưng khi chân tôi dẫm trên mặt cứt, thì ôi thôi! mùi hôi thối bốc lên “nồng nàn” pha lẫn ruồi nhặng bay vù vù như muốn tấn công tôi, vì ngay cả ruồi, chúng nó tưởng là tôi dành phần cứt của chúng nó.
Trời tháng Hè ở Việt Nam trong cánh rừng Sông Pha nóng điên tiết, mồ hôi tôi chảy ròng ròng pha lẫn với cứt dính đầy tay khi nhấn gàu và vốc nắm cứt cho vào gàu. Lại thêm hàng ngàn con dòi trắng lúc nhúc bò trên cánh tay tôi, chúng nó bò lên gáy, lên cổ, lên mặt, tôi phải đưa tay quẹt đám dòi ra, và cứ thế khoảng 10 phút sau là khuôn mặt và tóc tai tôi dính đầy cứt. Tôi có cảm tưởng mất thính giác luôn, chẳng còn ngửi thấy mùi hôi thối như ban đầu. Các bạn tù cũng như tôi, chúng tôi đứng dưới hầm cứt của trại cải tạo, nhìn nhau như con vật. Vì hình hài chẳng còn ra con người.
Trở lại câu chuyện đang nói về lòng nhân, nếu chính quyền miền Bắc có lòng nhân thì sẽ không có cảnh tượng như tôi vừa kể, vì sẽ không có trại tập trung, cuộc chiến đã kết thúc và con người cần bắt tay để xây dựng đất nước. Nhưng tiếc thay, đất nước đã mất đi cơ hội ngàn năm một thuở cho việc xây dựng lại từ hoang tàn đổ nát sau chiến tranh. Các bạn sẽ cho rằng cộng sản làm gì có lòng nhân, và đúng như thế. Chủ nghĩa cộng sản đã biến con người trở thành vô cảm.
Tôi đã có dịp đi thăm nghĩa trang liệt sĩ Hoa Kỳ. Một nghĩa trang đúng nghĩa an nghỉ nghìn thu với ngàn ngàn nấm mộ nằm trên những bãi cỏ xanh mướt, được chăm sóc, gìn giữ không một cọng rác. Bên cạnh những nấm mộ của các cuộc chiến tranh Nam Bắc Triều Tiên, cuộc chiến tranh Việt Nam. Những nấm mộ của các binh sĩ hai miền Nam Bắc nước Mỹ đánh nhau, giết nhau nằm bên nhau thân ái không còn thù hận. Họ đã thể hiện lòng nhân khi còn sống, và khi nằm xuống, họ thanh thản với nhau trong cõi vĩnh hằng.
Nghĩa trang Liệt Sĩ Hoa Kỳ là bài học lịch sử thiết thực, ý nghĩa. Chính quyền và người dân Mỹ học được bài học đau thương này, và họ nhất định sẽ không bao giờ để xảy ra nữa. Hằng năm, các em học sinh được các “tua” đi thăm nghĩa trang, để học hỏi lịch sử của cha ông họ, và học được trên hết là lòng nhân.
Các cán bộ CSVN đến Hoa Kỳ, hãy ghé thăm nghĩa trang liệt sĩ Hoa Kỳ để nhìn lại, soi bóng mình, soi bóng lịch sử, để học một bài học lớn.
Đã 37 năm trôi qua sau ngày hai miền Nam Bắc là một. Đảng cầm quyền CSVN đã đánh mất nhiều cơ hội hàn gắn vết thương tâm hồn của con người trong đất nước chúng ta, và hiện nay vẫn tiếp diễn những đàn áp người dân vì quyền tư hữu đất đai, vì quyền nêu ý nghĩ xây dựng đất nước theo chính kiến của riêng mình.
Nghĩ đến đây, chuyện lớn vừa kể. Nghĩ đến đây chuyện nhỏ vừa nêu. Câu chuyện nhỏ hôm nay học được từ anh sinh viên Mỹ với lòng nhân đơn sơ, nhưng hiệu quả to lớn.
Mỗi ngày từ nhiều chuyện “nhân” nhỏ, sẽ “nhân” thành chuyện nhân lớn.
Châu Đình An
http://chaudinhan.net/2012/05/12/long-nhan/ 

Ngày Trở Về - Tác giả : An Phong

(05/12/2012)
Tác giả : An Phong
 
Houston ơi! Sau những ngày xa cách ta lại sắp được trở lại gặp mi.

Mấy ngày nay bài hát “Ngày Trở Về” cứ loáng thoáng trong đầu tôi. Có lẽ vì trong thời gian gần đây tôi đang chuẩn bị cho ngày trở về cùa mình, trở lại thành phố Houston thân thương. Cùng lúc, tôi sẽ có những chuyến đi tới những thành phố khác để làm việc.

Tôi thấy mình hạnh phúc lắm. Tôi có được ngày trở về.

Còn những người Việt xin tị nạn tại Thái Lan thì sao? Họ không có được ngày trở về, họ cũng không dám mơ mộng gì khi nghĩ về điều này.

Có người may mắn vượt thoát khỏi sự truy bức của nhà cầm quyền cộng sản cùng với những người thân nhưng cũng có người vượt thoát một mình hay may mắn hơn với một hai người thân thôi. Có bao người thầm khóc khi nhìn những người đồng cảnh ngộ có cha mẹ, vợ chồng, con cái cùng chia sẻ đắng cay. Có lẽ họ đang ngày đêm thương nhớ người thân của mình nhưng nào dám nghĩ đến một ngày được trở về gặp lại mẹ cha, chồng, vợ và ôm ấp con thơ để thỏa lòng thương nhớ.

Họ không có ngày về nên chỉ biết nhìn về tương lai và mong đợi ngày được đi định cư. Nhưng than ôi! Tương lai lại quá mập mờ. Thời gian đợi chờ, sống lây lất canh cánh trong lòng nỗi lo âu, sợ hãi bị giam cầm bắt bớ nếu bị cảnh sát sở tại tìm gặp. Trong tận cùng khổ ải đó, may mắn cho họ được đùm bọc chở che bởi những tấm lòng nghĩa hiệp của quý vị ân nhân. Quý vị tu sĩ giàu lòng bác ái: quý linh mục, nữ tu, thượng tọa, đại đức và nhiều vị chức sắc tại Houston đã tổ chức những buổi gây quỹ với thành quả vượt xa ngoài lòng mong đợi. Xin nhiều lần cảm tạ quý ân nhân đã âm thầm đóng góp tại nhiều địa điểm khác nhau cũng như quyên góp nhiều lần, nhất là tại Houston, Texas thân yêu của tôi. Tôi còn được nghe là có nhiều vị cao niên đóng góp, đặc biệt tôi còn được nghe là có một vị cao niên không những góp công đứng tại một địa điểm ôm thùng quyên góp thôi mà cuối ngày sau khi kiểm toán, cụ còn match số tiền cụ xin được ngày hôm đó. Tôi ao ước được gặp cụ để tỏ lòng ngưỡng mộ của tôi đến với cụ. Cũng không thể không nhắc đến những ân nhân khác khắp nơi trên thế giới, xin chân thành thay mặt các nạn nhân gởi lời cảm tạ quý vị.

Một lần nữa, xin chân thành thay mặt các nạn nhân cùng khổ ở Thái Lan cảm tạ quý ân nhân, thầy Thích Huyền Việt, Cha Vũ Thành, Cha Phạm Hữu Tâm, Cha Trần Ngọc Hùng, Cha Nguyễn Mạnh Hùng, Cha Nguyễn Ngọc Thụ, cha Lê Thu, Cha Nguyễn Việt, Cha Đinh Minh Hải, Cha Đỗ Văn Chung, Cha Đinh Minh Tiên, Sơ bề trên Vũ Mai Oánh.

Cũng không quên cảm ơn các nhà truyền thông, báo chí. Nếu không có sự đóng góp, hỗ trợ tích cực của quý vị thì làm sao những lời kêu gọi có thể vang xa đến tai của các vị ân nhân. Xin đặc biệt cảm ơn chú Dương Phục, cô Vũ ThanhThủy của đài phát thanh Sài gòn Radio, cô chú cũng đã nhiều lần lặn lội đi đến tận nơi thăm viếng và ủy lạo các nạn nhân. Nói đến việc thăm viếng và uỷ lạo của quý vị tôi cũng muốn nhắc đến những cuộc thăm viếng và ủy lạo thật là quý hóa của Cha Phạm Hữu Tâm và thầy Thích Huyền Việt, đặc biệt là về vấn đề tâm linh.

Xin cảm ơn các vị chức sắc như bác Quởn, cô Oanh, chú Tinh, chú Vân Đình, và nhiều vị khác đã không quản ngại khó khăn bỏ thời giờ và tâm huyết hết lòng gíúp đỡ trong việc quyên góp hầu trợ giúp cho đồng bào tị nạn tại Thái Lan.

Nghĩ người lại nhớ đến mình, tôi chạnh nhớ về quá khứ của chính gia đình tôi. Đó là thời gian vào cuối thập niên 80, đầu thập niên 90 khi cả gia đình tôi, lúc đó có 5 người, cũng là những người tị nạn.

Tôi nhớ mãi sáng hôm đó, ba má tôi phấn khởi đi lên văn phòng Cao ủy tị nạn Liên Hiệp Quốc để nhận giấy báo kết quả phỏng vấn. Qua hàng rào kẽm, tôi thấy ba má tôi đi ra, gương mặt hai vị thất thần, tái mét. Tôi lấy làm lạ tự hỏi sao ba má tôi lại mất tinh thần như thế này?

Trong lòng chị em chúng tôi luôn tin tưởng vào việc chúng tôi sẽ được chấp nhận quy chế tị nạn vì qua lời ba má tôi thường kể lại những gian truân và sự áp bức, kỳ thị của chính quyền mới đối với gia đình chúng tôi. Thái độ của bá má tôi làm tôi thấy hụt hẫng. Trông thấy tôi đứng chờ đợi, ba má tôi cho biết là gia đình tôi đã bị từ chối quy chế tị nạn. Đó là lần đầu tiên tôi thấy ba má tôi buồn như vậy vì ba tôi luôn là người lạc quan và vô tư còn má tôi là một người kiên cường và tự tin. Sau một kết quả quá shock như vậy đã làm má tôi bị té ngã, trong lúc đang mang thai em Hồng Bích của tôi, má tôi bị xuất huyết nhưng nhờ Ơn Trên che chở nên em tôi được bình yên. Trong thời gian chuẩn bị để nộp đơn xin tái xét, má tôi phải chạy đôn, chạy đáo tới nhà những người thân quen của má để nhờ viết đơn tái xét.

Ba má tôi nói lúc đi phỏng vấn, tự tin là hoàn cảnh và giấy tờ của gia đình chứng minh tình trạng bị áp bức nên khi trả lời phỏng vấn thì quá ỷ lại và không tường thuật rõ ràng sự áp bức, chỉ nói lướt qua sự việc và chỉ chú trọng quá nhiều vào chứng từ. Sự thiếu hiểu biết cộng thêm sự thiếu chuẩn bị của ba má tôi đã phải trả bằng một giá quá đắt (ngay những ngày trước khi đi phỏng má tôi vẫn miệt mài hằng ngày làm việc thiện nguyện tại Trung tâm phụ nữ của Pulau Bidong.Ba má tôi cùng bao nhiêu người đồng cảnh ngộ phải bùi ngùi tự trách mình quá thiếu chuẩn bị). May mắn là nhờ có sự giúp đỡ và cố vấn, đơn kháng cáo của gia đình tôi được chấp nhận và cả gia đình tôi được công nhận quy chế tị nạn.

Ba má tôi khi ở trại tị nạn có buồn tủi, lo âu hay khó khăn gì thì phần nhiều không hề cho chúng tôi biết. Nên ngoại trừ hôm đó, trong 3 năm rưỡi lưu trú tại đất Mã Lai chị em chúng không phải lo âu thiếu thốn gì vì tất cả những người tị nạn được Cao uỷ tị nạn cung cấp đầy đủ về mặt vật chất. Chúng tôi còn may mắn hơn nữa là có sự trợ giúp tài chánh từ ông bà nội và các cô chú của chúng tôi.

Người tị nạn lúc đó có các Cố vấn giúp đỡ, có nhà thờ, chùa chiền và các trung tâm tư vấn, giáo dục, nhà thương, giải trí, thể thao, lên đồi, xuống biển, chợ búa, hàng quán để mua sắm hay ăn uống v.v. Bản thân chị em chúng tôi không có nhu cầu đòi hỏi gì nhiều nên tự thấy mình quá mãn nguyện, vui vẻ học hành và cùng gia đình chờ ngày đi định cư sau khi đơn tái xét được giải quyết.

Bài học khó quên của gia đình tôi là một kinh nghiệm lớn cho chúng tôi và tôi đang dùng nó để làm hành trang mang theo mình trong sứ mạng hiện nay hòng giúp đỡ cho các thân chủ của tôi.

Riêng bản thân tôi, tôi từng sống trong cảm giác đợi chờ (không biết mình là ai chỉ trong thời điểm 4 tháng thôi) chỉ là chờ đợi kết quả cho văn bằng hành nghề luật lúc đó sao thấy dài lê thê. Đối với một người tốt nghiệp luật khoa mà chưa được hành nghề vì còn phải thi lấy bằng (tôi tự hỏi mình có phải là luật sư không?) Tôi ngày đêm mong chờ kết quả và cũng rất lo sợ bị đánh rớt.

So với tâm trạng người tị nạn tại Thái Lan thì 4 tháng chờ đợi kết quả hành nghề thật không đáng kể: Tôi biết rõ ngày có kết quả, cho dù có bị rớt đi chăng nữa tôi vẫn có thể thi lại và không bị ảnh hưởng nhiều đến tương lai. Nếu có thì chỉ có sự đình trệ và chờ đợi thi lại thôi. Còn những gia đình tị nạn thì sao? Trong khi mòn mỏi chờ đợi kết quả sau các cuộc phỏng vấn, họ tự dằn vặt mình vì không hiểu mình trả lời phỏng vấn ra sao mà lâu quá chưa nghe kết quả. Cái vòng lẩn quẩn cứ tiếp tục bao vây họ, ngày lại ngày, họ cứ phải tiếp tục chịu đựng trên xứ người, một nơi không nhìn nhận Công uớc Tị Nạn với sự thiếu thốn tứ bề, chịu đựng và sợ hãi hàng ngày (không biết cảnh sát có tìm bắt họ tại nơi tạm trú hay bị bắt khi ra đường mua thực phẩm?).

Nếu bị bắt thì họ sẽ bị nhốt ở Trại Giam Di Trú đến bao giờ đây? Ngoài mối lo cho bản thân ở xứ người họ còn canh cánh trong lòng lo cho thân nhân bên Việt Nam, liệu họ có bị liên lụy vì có thân nhân đang đào thoát không? Không biết họ có bị trả về Việt Nam không và nếu bị trả về Việt Nam thì sẽ bị tù đày và khốn khổ làm sao kể xiết? Trăm ngàn câu hỏi kèm theo với trăm ngàn âu lo, chưa kể đến nỗi lo ngại thiết thực về nơi ăn, chốn ở hằng ngày.

Bây giờ đây, sau nhiều ngày tháng xa Houston, tôi nhớ ba má, anh chị, các em và đứa cháu mà ngày tôi bước chân ra đi mới có mấy ngày tuổi thôi, nay cháu đã gần chín tháng rồi, nhớ những người bạn quá lâu tôi không được gặp, những quán ăn tôi thích nhất, những món đồ tôi thường dùng khi còn ở Hoa Kỳ.

Hôm trước tôi có một giấc mơ thật là con nít: tôi và chị của tôi đi chợ, tôi chỉ hết món này đến món kia và nói với chị tôi rằng: “Bên Thái Lan không có món này, em phải mua hai gói mang theo”. Và cứ thế, từ từ cái xe đẩy chất đầy với tất cả những món bên Thái Lan không có, hoặc nếu có, cũng không giống như bên Hoa Kỳ.

Đang viết đến đây thì tôi lại mở bản nhạc “Ngày Trở Về” để nghe. Bài hát này làm tôi bật khóc vì tôi thương cho số phận của đồng bào tôi: trải qua bao dâu bể chiến tranh, ly hương sống tha phương cầu thực, xa thân nhân quyến thuộc, xa mồ mả tổ tiên. Riêng người tị nạn đang ở Thái Lan lại xót xa hơn, không dám nghĩ đến “Ngày Trở Về”.

Khi chuẩn bị sang Thái Lan làm việc, tôi nghĩ có lẽ làm việc xa nhà 1 năm thôi. Tuy nhiên, sau khi sang đây tôi mới hay công việc quá nhiều và vì không có đủ nhân lực nên tôi quyết định sau chuyến trở về này tôi sẽ tiếp tục làm việc tại Thái Lan thêm một thời gian nữa. Tôi sẽ trở lại nơi thật nhiều buồn lo, với hồ sơ chất như núi. Hàng ngày tôi tạ ơn trời đã cho tôi có được cơ hội giúp đỡ người tị nạn, như tôi và gia đình tôi xưa kia đã từng trải qua cảnh ngộ này.

Trong nỗi buồn cũng có niềm vui, đó là hiện có một số gia đình đang chuẩn bị lên đường định cư, họ đã được Cao ủy tị nạn chuẩn thuận quy chế tị nạn và đã được Toà Đại Sứ Hoa Kỳ phỏng vấn và chấp nhận hồ sơ định cư của họ. Họ đã được khám sức khỏe và học lớp Hội Nhập Văn Hóa Hoa Kỳ. Chỉ còn vài tuần nữa, họ sẽ được nhận vé máy bay để sang Hoa Kỳ định cư. Đây là điều tôi mong muốn sẽ xảy đến cho tất cả đồng bào của tôi, mong là “qua cơn bĩ cực đến thời thái lai.”

Kể lại những điều trên, tôi chỉ muốn giải bày cùng quý vị lý do vì sao tôi mang hoài bão dấn thân chia sẻ cùng những con người khốn khổ như chúng tôi ngày xưa -- họ là những con người đang khốn khổ ngày hôm nay.

Hôm trước, có một người tị nạn cho biết khi nghe tin tôi về Hoa Kỳ tháng 5 này thì họ thật hụt hẫng và lo sợ vì lại mất thêm một người luật sư. Tôi vội vàng trấn an cho biết rằng, tôi chỉ về trong một thời gian ngắn để thăm gia đình và gây quỹ thôi, sau đó sẽ trở lại ngay. Và mong sao sau chuyến đi này tôi sẽ trở lại Thái Lan với ít nhất một luật sư khác để cùng nhau sát cánh giúp đỡ các gia đình vẫn còn tị nạn tại Thái Lan.

Tạm biệt nhé Bangkok. Tôi sẽ quay trở lại trong một thời gian thật ngắn.

Hiện có khoảng 800 đồng bào đang lánh nạn ở Thái Lan trước cuộc đàn áp ngày càng leo thang ở Việt Nam. Để đối phó, năm 2010 BPSOS phối hợp với một tổ chức địa phương để thành lập Văn Phòng Trợ Giúp Pháp Lý ở Bangkok. Chúng tôi rất cần sự tiếp tay của mọi người có lòng với đồng bào, của những cựu thuyền nhân đã từng sống qua cuộc đời tỵ nạn, của những tổ chức từ thiện, và của tất cả những ai quan tâm đến thân phận của những nhà đấu tranh cho dân chủ, nhân quyền và tự do tôn giáo giờ đây đang phải lánh nạn vì bị đàn áp và truy lùng. Mỗi người một tay, góp gió thành bão.

Mọi đóng góp sẽ được cấp giấy trừ thuế và xin gởi về:
BPSOS/RCS
PO Box 8065
Falls Church, VA 22041 - U.S.A.
[Nguồn: http://www.machsongmedia.com.]
GHI CHÚ:
BPSOS TƯỜNG TRÌNH VỀ BUÔN NGƯỜI: Xin mời tham dự buổi họp báo để LS An Phong tường trình tình hình của hơn 800 người tị nạn Việt Nam ở Thái Lan và Cô Vũ Phương Anh tường trình về nạn buôn lao động, buôn người từ VN. Tại phòng sinh hoạt báo Người Việt. Chủ nhật 3 giờ chiều, June 3, 2012. Contact info: Holly Ngo 562-458-2285.

An Phong
 
e-mail

Vòng quay Thăng - Dũng - Tác giả: Hoàng Việt (35 ý kiến)

Hoàng Việt (Danlambao) - Con đường thăng tiến của Bộ trưởng Đinh La Thăng không có gốc rễ về chuyên môn đào tạo. Từ một kế toán làm công tác đoàn theo cơ cấu và phong trào, sau đó được đẩy lên làm Phó bí thư thành ủy Thành phố Huế với hàm ủy viên TW Đảng đã là một bước tiến quá nhanh khi không có thành tích gì nổi bật. Đáng lẽ ra, với con người Thăng thì cứ nên để chuyên trách làm công tác Đảng, Đoàn, tha hồ khoa chân, múa mép, chém gió. Còn đẩy Thăng sang làm kinh tế là đại họa cho đất nước. Nhưng khen thay con mắt tinh đời của Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dũng đã nhận thấy rằng: với cái tính cách liều lĩnh đến vô liêm sỉ, tài chạy chọt đút lót của Thăng rất cần cho việc vơ vét, tận thu, mua chuộc, lũng đoạn nhằm phục vụ mục đích dễ bề thao túng của Dũng.

Trước đó, TT Dũng đã đẩy Thăng sang làm Chủ tịch Tập đoàn dầu khí Việt Nam (PVN) - một tập đoàn kinh tế đóng góp gần 30% GDP cho quốc gia. Dĩ nhiên Dũng rất hài lòng khi Thăng đã hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ trong giai đoạn này. 

Có thể nói thông qua Thăng mà Dũng đã lũng đoạn được toàn bộ ban chấp hành TW và Bộ chính trị bằng TIỀN. Thăng với đống tiền khổng lồ của PVN đã triển khai hàng loạt các dự án từ trong đến ngoài nước, số tiền lên đến hơn chục tỷ USD với sự bợ đỡ chính sách từ chính TT Dũng mà không cần phải thông qua Quốc hội về ngân sách chi tiêu, cũng không phải tuân thủ luật đấu thấu. Đồng thời, PVN dưới quyền của Thăng đã mở mang phát triển kinh doanh ngoài ngành bừa bãi đã chiếm đoạt, rửa tiền, tham nhũng; để tư túi, đút lót,  lũng đoạn. 

Gần hết số ủy viên Bộ chính trị đã bị mua chuộc, lũng đoạn cho nên TT Dũng từ chỗ bị thất thế sau vụ VINASHIN đã lật kèo thắng thế trong Đại hội Đảng lần thứ 11 trở thành SUPERKING (Siêu vua) trong 14 vị vua. Không thể phủ nhân công lao của Thăng với TT Dũng trong giai đoan nước sôi lửa bỏng của đại hội 11 vừa qua. Việc đưa Thăng lên làm Bộ trưởng BGTVT vừa như là một sự hàm ơn và cũng là một vòng quay mới trong mê cung Tiền & Quyền của sự vô liêm sỉ và mục rỗng.
Trụ sở Bộ Giao thông - Vận tải, khu đất vàng rộng hơn 8000 m2 giữa thủ đô Hà Nội 

Gần đây, khi Thăng được TT Dũng đồng ý cho bán trụ sở Bộ Giao Thông Vận Tải theo giá thị trường, dư luận trước đó đã biết rằng ai đứng đằng sau trong việc hoán cải “lô đất vàng” 8000 m2 này. Ttính sơ bộ với giá chênh lệch theo quy định của thành phố là 82 triệu/m2 với giá thị trường khoảng trên 500triệu/m2 thì số tiền chênh lệch khoảng 30 nghìn tỷ đồng sẽ được Thăng chuyển hóa, phù phép như thế nào? Cơ chế đấu thầu, mua bán chuyển nhượng, làm sao đúng thủ tục pháp lý, làm sao công minh, công bằng thì hồi sau sẽ rõ, nhưng với sự thao túng của TT Dũng và BT Thăng đây là một thương vụ không thể mất cơ hội được. 

Có thể khẳng định rất nhiều “khu đất Vàng” của các Bộ, các cơ quan TW khác lại không được hưởng quy chế, biện pháp này là vì họ không có biệt tài biến không thành có như BT Thăng để cho TT Dũng tin tưởng. 

Cũng cần nói thêm, việc bán trụ sở Bộ GTVT đã được bà Phạm Chi Lan nói rõ trong một bài phỏng vấn (đã đăng lại trên Dân Làm Báo) là vi phạm Pháp luật vì trụ sở Bộ Giao Thông Vận Tải là tài sản công, không phải của Bộ GTVT nên không thể giao cho Bộ GTVT bán theo cơ chế thị trường, và cũng không thể đứng tên chủ sở hữu của tài sản này. Nhưng vòng quay Thăng- Dũng vẫn đang chuyển động huyền ảo không thể dừng lại và sự bốc hơi của hàng chục nghìn tỷ đồng là có cơ sở hiện hữu mà tiền lệ của nó đã xảy ra ở VINASHIN, PVN, EVN … 

Hoàng Việt

Trước đó, TT Dũng đã đẩy Thăng sang làm Chủ tịch Tập đoàn dầu khí Việt Nam (PVN) - một tập đoàn kinh tế đóng góp gần 30% GDP cho quốc gia. Dĩ nhiên Dũng rất hài lòng khi Thăng đã hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ trong giai đoạn này. 

Có thể nói thông qua Thăng mà Dũng đã lũng đoạn được toàn bộ ban chấp hành TW và Bộ chính trị bằng TIỀN. Thăng với đống tiền khổng lồ của PVN đã triển khai hàng loạt các dự án từ trong đến ngoài nước, số tiền lên đến hơn chục tỷ USD với sự bợ đỡ chính sách từ chính TT Dũng mà không cần phải thông qua Quốc hội về ngân sách chi tiêu, cũng không phải tuân thủ luật đấu thấu. Đồng thời, PVN dưới quyền của Thăng đã mở mang phát triển kinh doanh ngoài ngành bừa bãi đã chiếm đoạt, rửa tiền, tham nhũng; để tư túi, đút lót,  lũng đoạn. 

Gần hết số ủy viên Bộ chính trị đã bị mua chuộc, lũng đoạn cho nên TT Dũng từ chỗ bị thất thế sau vụ VINASHIN đã lật kèo thắng thế trong Đại hội Đảng lần thứ 11 trở thành SUPERKING (Siêu vua) trong 14 vị vua. Không thể phủ nhân công lao của Thăng với TT Dũng trong giai đoan nước sôi lửa bỏng của đại hội 11 vừa qua. Việc đưa Thăng lên làm Bộ trưởng BGTVT vừa như là một sự hàm ơn và cũng là một vòng quay mới trong mê cung Tiền & Quyền của sự vô liêm sỉ và mục rỗng.
Trụ sở Bộ GTVT ở khu đất "vàng" trung tâm thành phố Hà Nội. Ảnh: Vneconomy

Gần đây, khi Thăng được TT Dũng đồng ý cho bán trụ sở Bộ Giao Thông Vận Tải theo giá thị trường, dư luận trước đó đã biết rằng ai đứng đằng sau trong việc hoán cải “lô đất vàng” 8000 m2 này. Tính sơ bộ với giá chênh lệch theo quy định của thành phố là 82 triệu/m2 với giá thị trường khoảng trên 500triệu/m2 thì số tiền chênh lệch khoảng 30 nghìn tỷ đồng sẽ được Thăng chuyển hóa, phù phép như thế nào? Cơ chế đấu thầu, mua bán chuyển nhượng, làm sao đúng thủ tục pháp lý, làm sao công minh, công bằng thì hồi sau sẽ rõ, nhưng với sự thao túng của TT Dũng và BT Thăng đây là một thương vụ không thể mất cơ hội được. 

Có thể khẳng định rất nhiều “khu đất Vàng” của các Bộ, các cơ quan TW khác lại không được hưởng quy chế, biện pháp này là vì họ không có biệt tài biến không thành có như BT Thăng để cho TT Dũng tin tưởng. 

Cũng cần nói thêm, việc bán trụ sở Bộ GTVT đã được bà Phạm Chi Lan nói rõ trong một bài phỏng vấn (đã đăng lại trên Dân Làm Báo) là vi phạm Pháp luật vì trụ sở Bộ Giao Thông Vận Tải là tài sản công, không phải của Bộ GTVT nên không thể giao cho Bộ GTVT bán theo cơ chế thị trường, và cũng không thể đứng tên chủ sở hữu của tài sản này. Nhưng vòng quay Thăng- Dũng vẫn đang chuyển động huyền ảo không thể dừng lại và sự bốc hơi của hàng chục nghìn tỷ đồng là có cơ sở hiện hữu mà tiền lệ của nó đã xảy ra ở VINASHIN, PVN, EVN … 

Hoàng Việt

35 Ý kiến:

Lưu Ý :


- Những phản hồi sử dụng "Nặc danh/Ẩn danh"sẽ không được xuất hiện. Các bạn có thể chọn một nickname cho mình khi phản hồi bằng cách sử dụng các chức năng : "Tên/Url", hoặc bằng tài khoản Google

- Nếu nội dung phản hồi quá dài sẽ bị máy chủ BlogSpot hiểu lầm là Spam (không cho hiện lên), xin bạn vui lòng chia nội dung thành nhiều phần, hoặc chờ Dân Làm Báo cho xuất hiện lại phản hồi

- Phản hồi sẽ bị xóa nếu : viết chữ Việt không dấu, hoặc sử dụng quá nhiều chữ IN HOA
  1. Các bác nghĩ dứa, nhưng em nghĩ khác, bác Dũng bác Thăng được dân ủng hộ vì chủ trương độc lập với China, phản đối china chiếm Hoàng Sa, vừa rồi ông Thăng ra Trường Sa đệm đàn cho bộ đội hát, cho nên em vote cho chú # về chủ trương antiChina, nếu chú # lên làm thủ tướng thì VN sẽ xích lại gần Mỹ hơn, China sẽ ko dám làm trò.
    Trả lời
    Trả lời
    1. Cứ xóa bỏ điều 4 hiến pháp, sẽ có canh tranh lành mạnh. Dân không ngu đâu. Khí đó, có nhiều người tài, sẽ được dân, bầu ra làm người lãnh đạo.
    2. Dân nào ủng hộ vậy ?... hay ý của iu là giang trạch dân á ?!
  2. Chờ ngày phong tỏa tài sản của các con sâu gộc này rồi đưa chúng lên đoạn đầu đài cũng không muộn!
    Trả lời
  3. Bọn địa chủ cường hào đại gian-đại ác !!!
    Bọn bán nước-hại dân !!! Trước sau chúng nó sẽ phải đền tội,,,???
    Trả lời
  4. T/g nhầm về số liệu, đất tại trụ sở Bộ GTVT đường Tràn Hưng Đạo thuộc Quận Hoàn Kiếm, đoạn Lê Duẩn - Trần Thánh Tông là loại đất "Sản xuất kinh doanh phi nông nghiệp", hạng VT1 được định giá theo khung giá đất 2012 chỉ có 37.200.000đ/m2 thôi. Tham khảo tại đây:

    http://www.google.com.vn/url?sa=t&rct=j&q=&esrc=s&source=web&cd=1&ved=0CGgQFjAA&url=http%3A%2F%2Fwww.diaoconline.vn%2Ftinchitiet%2F74%2F29981%2Fbang-gia-dat-ha-noi-nam-2012%2F&ei=9liuT4qRMYiWiQfv463xCA&usg=AFQjCNHpOOeSJYtGb-DwyZ_hxwPrh9TcpQ&sig2=eFo1g2qas2qDYuMWYNaV6w
    Trả lời
    Trả lời
    1. Ông nhầm thì có, đất bộ GTVT sao lại ở Lê Duẩn - Trần Thánh Tông????tôi chịu ông, ông có ở Hà Nội không đấy???
    2. Thu Hương ơi là Thu Hương! Giá đất đường Trần Hưng Đạo HN được chia làm 02 khúc: Từ Lê Duẩn đến Trần Thánh Tông; Trần Thánh Tông - Trần khánh Dư (Q.Hoàn Kiếm) Mỗi khúc một giá. Hiểu chửa?
  5. rút ruột nền kinh tế là Tài số 1 của của hầu hết Cán bộ của đcs Việt Nam.và duy nhất ở VN cái đầu của đcs chứa đầy tiền
    Trả lời
  6. Em sống thế nào đây, giữa Xã hội đang đảo điên ?
    Trả lời
  7. Mấy bộ và cơ quan TƯ khác không có khả năng phù phép như Thăng để bán được trụ sở của mình thì nhờ "cò Thăng" làm thay cho. Thằng Thăng kiếm tiền được thì mình cũng kiếm được chớ, trích cho Thăng theo tỉ lệ 50-50 mình cũng kiếm được kha khá.
    Cứ ý kiến ý cò lên Bộ 14 tên là được thôi.
    Trả lời
  8. DLB làm ăn rứa coi bộ không được, t/g bài viết nhầm một chút số liệu nên tôi chỉnh lại và dẫn nguồn đàng hoàng chớ có nói bậy đâu mà DLB xóa còm ngang xương vậy. Tính học thói của CS hả?
    Trả lời
    Trả lời
    1. "Nếu nội dung phản hồi quá dài sẽ bị máy chủ BlogSpot hiểu lầm là Spam (không cho hiện lên), xin bạn vui lòng chia nội dung thành nhiều phần, hoặc chờ Dân Làm Báo cho xuất hiện lại phản hồi "

      Không đọc kỹ thông báo mà còn to mồm, nội dung chưa hiện lên đã vội chụp mũ lung tung. chán sự đời
    2. Bậy nà! Coi giùm lại cái còm xem có dài không mà để máy chủ BlogSpot hiểu lầm. Đã dốt còn tinh vi. Chán ặt!
      http://danlambaovn.blogspot.com/2012/05/vong-quay-thang-dung.html?showComment=1336826235844#c4277711250454954936
    3. Đúng là kẻ to mồm thì óc cũng chẳng to hơn được tí nào. Đi post đường link lạ lên thì bị cho vào spam là đúng rồi, không để bọn CAM nó post link virus thì chết cả cái trang danlamBao này à?

      Ông nói chủ trang xóa còm của ông thì sao tui thấy vẫn hiện lên? Trình IT đã kém mà bày đặt to mồm chụp mũ. Biết khôn thì nên tự rút lui, còn cãi chày cãi cối người ta cười cho thối mũi
  9. Trời, tác giả có nắm chắc ko đó? Bây giờ vã quá bán luôn cả cái bộ để ăn à? thì ra là đứng danh nghĩa bán chia chác sau đó dùng quyền lực để cưỡng chế==> có chỗ mới để đóng đô (BGTVT) sau này đc giá lại bán kiếm lời tiếp...cách laàm ăn này xem ra quá đã....ước gì mình cũng là thủ tướng hay Nốt LA THĂNG nhỉ
    Trả lời
  10. Bán trụ sở giao thông kỳ nầy Dủng Thăng ôm bộn tiền ,rồi chia mớ tiền lẻ cho các cố 14 tên Ba Đình,chúng ta cùng vui vẻ kiếm vài em chân dài giải trí cho mớ tóc bạc hóa xanh xanh .Nhưng coi chừng đấy các con dân đả để mắt tới ,ráng nuốt cho thật sâu kẻo mai nầy ói cả ra hết còn có khi mất mạng .Không nhửng một mình mà cả gia đình con cháu củng vạ lây .
    Trả lời
  11. Nghe nói Dũng sắp rót cho Vinaline 100.000 tỷ ,như vây 2 thầy trò D và # lại
    sắp sữa có cơ hôị 50/50 nửa rồi !kỳ này mà ko giống Vinasin thì mính die soon ? mình cá 10 ăn 1 ! có bác nào dám cá với mình ko? xin phone cho mình
    nhé nhưng đặc biệt là các ngài CAM thì miển tiếp lý do là các ngài ăn gian
    bõ xừ !hê..hê
    Trả lời
  12. Nhục cho một đất nước từ trí thức trở xuống đèu đứng dưới chướng của bọn Mafia vô học và lú lẫn độc ác và tham tàn. đứng đầu làvthằng ytá lớp 3 và thằng TSlú Max văn cạc. đất nước tôi đang thời kỳ nằm trong màu xám thối inh…
    Trả lời
  13. Gorbachov lên làm tổng bí thư ĐCS Liên Xô sau đó làm tổng thống đầu tiên và cũng là cuối cùng của Liên Xô cũng xuất thân từ cán bộ đoàn đó, nước mắm thì ở đâu trên thế giới này cũng như nhau.
    Trả lời
  14. Cảm ơn t/g Hoàng Việt nhưng xin t/g đừng "nói lộn" kẻo CS nó cười cho. Này nhé, dễ hiểu: 500tr/m2 tức 1 tỷ là 2m2, vậy 8000m2 là 4000 tỷ (4 ngàn tỷ) chớ móc đâu ra 30 ngàn tỷ. Còn giá đất trụ sở Bộ GTVT là 37.200.000/m2 (đất VT1 đất sản xuất kinh doanh phi nông nghiệp, khung giá đất HN 2012). Nếu t/g yêu cầu, tôi sẽ chỉ nguồn cho coi.
    Trả lời
    Trả lời
    1. Cảm ơn có sự nhầm lẫn về tính toán chênh lệch khoảng 3000 tỷ, nếu giá đất 37.200.000đ/m2 thì chênh lệch nhiều hơn.
  15. Sau này NTD sẽ hoá giá đất nước VN bao nhiêu tỉ usd cho tàu khựa để còn chạy sang Dubai sống cuộc sống đế vương đây?
    Trả lời
  16. Quê tôi miền tây bắc Nghệ An là vùng đất huyện Nghĩa Đàn đã lâu đã biến thành đất riêng của tập đoàn gọi là TH (Thái Hương) ai cũng biết của tư bản đỏ Dũng TT, Triết CT , Hùng ma QH.. Thái Hương hiện là GĐ NH Bắc Á trụ sở tại Vinh. Là vật chủ của nơi rửa tiền của bọn Mafia LĐ CS, cứ chậm nhất hàng tháng là 3 Dũng TT và Triết lùn CT bí mật về thăm vùng Nghĩa Đàn có đồng cỏ mênh mông cùng bò sữa của tập đoàn TH mình, dân tình bị cướp đất đày đọa đủ điều. ( ai có ĐT vùng Nghĩa Đàn NA hỏi thăm thì rõ)
    Vừa qua có tin rò rỉ từ CA ; Dũng TT mới xóa nợ cho TH tám ngàn tỉ đồng đồng thời cho con ‘tốt’ Thái thị Hương vay thêm 500 triệu đô hơn 10 ngàn tỉ đồng nữa, thật thảm thương cho người dân còng cổ nộp thuế và chịu nợ cho bọn chúng bí mật hút máu và phá hoại.
    Khuyên mọi người có điều kiện nên tìm hiểu thêm đề tài này.
    Trả lời
  17. Tôi không đồng ý với sự chụp mũ của người viết bài này, vì dự án bán trụ sở Bộ GTVT đã hoàn tất từ thời Bộ trưởng Hồ Nghĩa Dũng, trước khi Bộ trưởng Thăng về. Đặc biệt tấm ảnh minh họa trụ sở Bộ GTVT chính tỏ tác giả bài viết quá hồ đồ, không biết lấy được tấm ảnh cổng cơ quan này đưa vào đây. Nếu không tin các bạn cứ đến đia chỉ 80 Trần Hưng Đạo sẽ rõ.
    Trả lời
    Trả lời
    1. Hồ Nghĩa Dũng có làm việc dưới thời NT Dũng không? Bộ GTVT dễ thường tự ý làm được sao nếu 3 Dũng không ok? Hồ Nghĩa Dũng thì biết cái gì, 3 Dũng cần người như La Thăng để thực hiện vụ rửa tiền này và nhiều vụ khác nữa. Bộ ông tưởng La Thăng người nhà ông là vô tư lắm hả???
    2. Hồ Nghĩa Dũng mà làm được việc nay thì đã làm BT nhiệm kỳ nữa,không đến lượt Thăng,và đến khi Thăng lên TT Dũng mới có quyết định chính thức đồng ý.
  18. Đó là đại diện của những người CSVN.Không thể hiểu được những đảng viên CS có kiến thức nghĩ thế nào về những kẻ lãnh đạo do chính họ đưa lên.
    Trả lời
  19. 'Đất đai là sở hữu toàn dân' mà, tại sao lại 'bán' nhỉ? Rồi tiền vào túi ai? Ảo thuật gia 3D giỏi thật.
    Nhưng.... nhỡ không 'giải tỏa' được mặt bằng khu đất vàng này, mà phải 'cưỡng chế' thì có giống như ở VĂn giang không nhỉ? (giật mình, hóa ra mơ!)
    Trả lời
  20. Cựu quân nhân F31622:17 Ngày 12 tháng 5 năm 2012
    Lũ con hoang phá nát đất LẠC VIỆT- dòng máu LẠC HỒNG!
    Trả lời
  21. Công tác bổ nhiệm cán bộ của cộng sản việt nam theo cac tieu chí sau đây:
    - Hậu duệ
    - Tốt lễ
    - Quan hệ
    - Đồ đệ
    - Tiền tệ
    - Trí tuệ
    Đó là 5 tiêu chí cơ bản trong đó 4 tiêu chí đầu là quan trọng còn tiêu chí thứ 5 không có thì thôi.
    Trả lời
  22. Tưởng cái DLB này thế nào, đưa cả cái loại bài đánh đấm của mấy cái thằng viết bài ăn tiền đếch biết cộng trừ nhân chia này vào đây chán chết.
    Xin hỏi người viết có biết cách tính tiền thu sử dụng đất người ta tính thế nào ko mà cứ lấy tiền đất thổ cư mà nhân với m2 chưa biết mục đích sử dụng đất, quy hoạch và mật độ như thế thì có đúng ko. Nên cập nhật thêm kiến thức rồi hãy tham gia đánh đấm. Mẹ đến lúc nó vận vào thân, vào gia đình lại chết vì thiếu hiểu biết thì khổ lắm.
    Trả lời
  23. Tưởng thú- Ba đình23:25 Ngày 12 tháng 5 năm 2012
    Tớ đã quyết bán là bán, không được ai bàn lùi, cho cậu Thăng làm cái TRỤ SỞ hơn, đẹp hơn, đây là tầm nhìn 500 năm. 10,000 tỷ đáng gì, ai ngăn cản thì hãy nhin gương Văn Giang, hiểu chớ...
    Trả lời
  24. Chán quá, không thèm CM nữa. Mọi người nghĩ cách đuổi cổ bọn quan tham này đi chứ không thì dân ta càng ngày càng khổ vì cái lũ cướp này.
    Trả lời