Saturday, May 3, 2014

ĐIỂM BÁO RFI: NHẬT BẢN - Tokyo xét lại lịch sử, chủ nghĩa dân tộc cực đoan có đất trỗi dậy + Ukraina cận kề nội chiến theo kịch bản dự kiến của Nga + Cạm bẫy của Matxcơva đã giăng ra ở Ukraina + Có tiền muốn mua quốc tịch ngoại quốc hãy đến Malta + PHÁP - ANH: Đường hầm xuyên biển Manche : Dự án có từ hàng trăm năm trước

Thứ bảy 03 Tháng Năm 2014
Tổ chức Ganbare Nippon (Nhật Bản, Hãy kiên định), theo khuynh hướng dân tộc chủ nghĩa, trong cuộc  biểu dương lực lượng tại Tokyo ngày 15/8/2013 nhân kỷ niệm 68 năm Nhật tuyên bố đầu hàng Đồng minh.
Tổ chức Ganbare Nippon (Nhật Bản, Hãy kiên định), theo khuynh hướng dân tộc chủ nghĩa, trong cuộc biểu dương lực lượng tại Tokyo ngày 15/8/2013 nhân kỷ niệm 68 năm Nhật tuyên bố đầu hàng Đồng minh.
REUTERS/Issei Kato

Anh Vũ
Chính phủ hiện nay tại Nhật Bản của thủ tướng Shinzo Abe không che giấu tư tưởng dân tộc chủ nghĩa, khơi gợi lại quá khứ của một nước Nhật Bản quân phiệt và làm trỗi dậy những tư tưởng dân tộc cực đoan. Điều này khiến các nước láng giềng của Nhật không khỏi e ngại. Đề cập đến hiện trạng này ở Nhật Bản, tuần san L’Express có bài phóng sự dài với tiêu đề :« Nếu Tokyo xét lại lịch sử của mình... »

Mở đầu bài phóng sự L’Express ghi nhận một thực tế có thể thấy trên quần đảo Nhật Bản trong thời gian qua, đó là những khó khăn về kinh tế cùng căng thẳng với các nước láng giềng bùng phát đang nuôi dưỡng tâm lý phẫn nộ, phủ nhận quá khứ và bài ngoại ở một bộ phận ngày càng lớn trong người Nhật. Tư tưởng tiếc nuối quá khứ quân phiệt đang nhen nhóm còn làm cho ngay cả các đối tác của Tokyo cũng bắt đầu thấy lo ngại.
Theo tác giả bài báo, có lẽ mọi việc bắt đầu từ hôm 26/12/2013, nhân kỷ niệm một năm lên nắm quyền, Thủ tướng Shinzo Abe đã dẫn một đoàn tuỳ tùng đến viếng đền Yasukuni, nơi thờ tự các linh hồn tử sĩ đã ngã xuống vì nước Nhật mà trong đó có 14 tội phạm chiến tranh đã bị Toà án Quốc tế kết án sau Thế chiến thứ 2.
Tại đền thờ, ông Abe đã có tuyên bố về ý nghĩa của việc thăm đền của ông là đển khẳng định quyết tâm không để một ai sẽ phải chịu đau khổ vì chiến tranh nữa. Thế nhưng đó là những lời nói không mấy thuyết phục, nhất là khi mà tiếp sau hành động đó, ông Shinzo Abe lại liên tục có những động thái được xem là nhằm phủ nhận quá khứ quân phiệt của nước Nhật.
Ông chủ trương sửa lại sách giáo khoa lịch sử đề cao tinh thần ái quốc của quân đội Thiên Hoàng, xem xét sửa đổi bản Hiến pháp hiếu hoà, được thông qua năm 1947 dưới sự áp đặt của Hoa Kỳ và Đồng minh, theo đó Nhật Bản không được phép chủ động chuẩn bị hay tham gia bất kỳ các cuộc chiến tranh nào.
L’Express điểm lại, gần 70 năm sau Thế chiến thứ 2, giữa Nhật Bản và hai láng giềng Trung Quốc, Hàn Quốc vẫn tồn tại những hiềm khích nặng nề bắt nguồn từ những sự kiện trong thời kỳ Nhật chiếm đóng. Đó là vụ thảm sát Nam Kinh năm 1938, hồ sơ « phụ nữ giải sầu » cho quân đội Nhật...
« Cuộc chiến hồi ức » với các nước láng giềng từ vài năm nay lại được đổ thêm xúc tác bởi các tranh chấp chủ quyền biển đảo, với Trung Quốc là quần đảo Senkaku- Điếu Ngư, còn với Hàn Quốc là đảo Takeshima – Dokdo.
Có thể những căng thẳng với các nước láng giềng có lẽ đã dịu hơn nếu như ông Shinzo Abe không bác bỏ hai tuyên bố xin lỗi chính thức từ Tokyo hồi năm 1993 và năm 1995 về các tội ác mà quân đội Thiên Hoàng đã gây ra cho các nước bị Nhật chiếm đóng hồi Thế chiến thứ 2.
Theo tờ báo, chính những lập trường không rõ ràng về lịch sử của Thủ tướng Nhật đã làm dấy lên những tư tưởng dân tộc chủ nghĩa cực đoan ở các giới chính trị cũng như xã hội ở trong nước. Những đầu óc dân tộc cực đoan ở Nhật giờ đây công khai phủ nhận nước Nhật đã không làm gì xấu trong quá khứ vậy thì tại sao lại phải xin lỗi ? Và rằng trong Thế chiến thứ 2 nước Nhật đã tham chiến đề tự vệ vì an ninh bị đe doạ...
Nguy hiểm hơn từ tư tưởng cực đoan đó đã dẫn đến thái độ bài ngoại cũng có cơ hội trỗi dậy mạnh mẽ. Nhiều tổ chức cực đoan công khai truyền bá trên các phương tiện truyền thông những tư tưởng mang tính hận thù dân tộc, đặc biệt nhằm vào Trung Quốc. Điều nguy hại nữa là trong hoàn cảnh kinh tế khó khăn của Nhật, những tư tưởng dân tộc chủ nghĩa cực đoan lại càng dễ dàng ngấm vào đầu giới trẻ, những đối tượng bị ảnh hưởng trực tiếp khi kinh tế đi xuống.
Theo L’Express, chiếc phanh duy nhất có thể hãm lại bước trượt của Nhật Bản có lẽ là Washington. Chính quyền Obama đã tỏ thái độ nhưng dường như chưa thấy tác dụng. Theo các chuyên gia phân tích thì « ông Abe dường như vẫn ưu tiên cho quá khứ và không cần biết đến tương lai ». Đây là một lập trường đáng lo ngại nhưng dường như lại có lợi cho ông và cũng vì thế mà ông được bầu lên nắm quyền ở Nhật Bản. 
Ukraina cận kề nội chiến theo kịch bản dự kiến của Nga
Thời sự quốc tế nóng bỏng khác thu hút theo dõi của các báo Pháp ngày cuối tuần này không nằm ngoài khủng hoảng Ukraina với những diễn biến mới trong hai ngày qua. Trước sự nổi dậy đồng loạt của những nhóm thân Nga chiếm chính quyền ở các tỉnh miền đông, Kiev quyết định mở chiến dịch phản công tại Sloviansk và máu đã bắt đầu đổ.
Le Figaro, chạy tựa « Ukraina bên bờ chiến tranh » trên trang nhất dưới bức ảnh lột tả một khung cảnh thời chiến thực sự với dưới mặt đất là xe thiết giáp trên trời là trực thăng bay lượn.
Xã luận của Le Figaro ghi nhận : « Chính quyền lâm thời Ukraina chỉ còn lại những quân bài tồi trong ván bài của mình. Từ nhiều tuần qua, Kiev thụ động ngồi nhìn lực lượng ly khai thân Nga chiếm dần đất, các tỉnh miền đông ly khai đang có nguy cơ trở thành một thực tế đã rồi. »
Le Figaro nhận định, Ukraina đang bị kẹp giữa hai lựa chọn : « Không làm gì, thì tức là để cho Matxcơva mở rộng chi phối ảnh hưởng lên vùng phía đông nói tiếng Nga ; Còn sử dụng biện pháp mạnh , thì có nghĩa là tạo cho Vladimir Putin cái cớ để xâm lược. Cho đến giờ, theo tờ báo, Kremlin vẫn theo đuổi chiến lược ngấm ngầm gây mất ổn định rồi đi đến chinh phục ».
Le Figaro cho rằng người quyết định để chiến tranh bùng phát hay không lúc này chính là Tổng thống Nga Putin. Chắc chắn các trừng phạt của phương Tây sẽ không đủ để ông thay đổi mục tiêu trước mắt. Nhưng cuộc đua này của ông Putin sẽ chỉ có người thất bại. Ông Putin nên dừng lại đúng lúc. 
Cạm bẫy của Matxcơva đã giăng ra ở Ukraina 
Bàn tay can dự của Nga mà cụ thể của Tổng thống Putin còn được phân tích rõ hơn trong một bài viết khác trên Le Figaro mang tựa đề : « Kiev rơi vào mọi cái bẫy của Kremlin ».
Tác giả bài viết khẳng định : « Từ đầu cuộc khủng hoảng Ukraina, ông Vladimir Putin tin chắc là chính phủ Kiev sẽ rơi vào tất cả các bẫy đang giăng ra. Với vụ tấn công Sloviansk, Ukraina tiếp tục đóng vai trong kịch bản do Matxcơva tưởng tượng ».
Theo bài báo, những diễn tiến tại miền đông Ukraina cho thấy :
Mục tiêu thứ nhất của Matxcơva là các nhóm vũ trang thân Nga chiếm đóng các trụ sở chính quyền, cảnh sát nhằm làm mất ổn định Nhà nước Ukraina. Mục tiêu này coi như đã đạt được.
Mục tiêu thứ 2 là làm mất uy tín của chính phủ lâm thời ra đời từ sau phong trào nổi dậy Maidan và ngăn cản cuộc bầu cử tổng thống. Đến nay mục tiêu này cũng gần như sắp hoàn thành.
Mục tiêu thứ 3 là chuẩn bị tự trị, tách các vùng miền đông ra khỏi Ukraina. Mục tiêu này chỉ có thể đạt được nếu Kiev tiếp tục vào vai theo kịch bản của Matxcơva.
Tác giả bài viết kết luận, sự bất lực tai hại của chính quyền Kiev trước những mưu mô của Nga có nguy cơ làm cuộc khủng hoảng lan tràn rộng hơn cho đến khi Ukraina hoàn toàn không thể kiểm soát được.... Và cuộc nội chiến được Nga dự liệu có thể trở thành hiện thực nhanh chóng ». 
Có tiền muốn mua quốc tịch ngoại quốc hãy đến Malta
Vẫn liên quan đến châu Âu, Le Figaro đề cập đến một thực tế ở quốc đảo nhỏ bé Malta với hàng tựa khá thú vị « Quốc tịch vẫn được đem bán ở Malta », cho dù cách làm này đã bị Liên hiệp châu Âu chỉ trích mạnh mẽ.
Tờ báo cho hay, quốc gia nhỏ bé nhất châu Âu này giờ đây không còn chỉ nổi tiếng với những bãi biển, những ngôi đền đá cổ đại hay những tường thành từ thời Trung cổ. Từ tháng Hai năm nay, Malta đã thu hút hàng trăm công dân ngoại quốc vì lý do chẳng có liên quan gì đến du lịch.
Hòn đảo nằm cách đảo Sicilia của Ý có vài trăm km này đã cho áp dụng chính sách có tên gọi là Individual Investor Progamme (IIP), nhằm cấp quốc tịch Malta cho các công dân ngoài Liên hiệp châu Âu. Người mang quốc tịch Malta cũng có quyền như các công dân thuộc Liên hiệp châu Âu, tức là được miễn visa nhập cảnh vào 160 nước trong đó có Hoa Kỳ. Điều kiện để trở thành công dân Malta chỉ tài chính. Cụ thể người muốn có quốc tịch Malta chỉ cần đổ vào nước này 1,15 triệu euro, trong đó 500.000 dưới hình thức đầu tư vào bất động sản. Mỗi người vợ, chồng hoặc con nhỏ đi kèm chỉ cần bổ sung 25.000 và 50.000 cho một người con từ 18 đến 26 tuổi.
Chủ trương « bán quốc tịch » này của chính phủ Malta đã bị Liên hiệp châu Âu lên án mạnh mẽ. Tuy vậy hôm 17/2 vừa qua, Ngoại trưởng của đảo quốc này, George Vella, đưa ra con số ước tính đã có 227 đơn xin « mua » quốc tịch Malta. Theo ông, trong đó có một tỷ phú Trung Quốc và một nhà cựu vô địch đua xe Formule 1. Từ đó đến nay số đơn nộp xin quốc tịch theo quy chế này tiếp tục tăng đáng kể.
Đường hầm xuyên biển Manche : Dự án có từ hàng trăm năm trước
Ngày 6/5 tới, Anh và Pháp sẽ cùng kỷ niệm 20 năm ngày khánh thành đường hầm xuyên biển Manche nối liền hai nước. Công trình khổng lồ nằm sâu dưới đáy biển Manche này qua 2 thập kỷ khai thác sử dụng đã mang lại nguồn lợi kinh tế không hề nhỏ cho hai nước. Nhân dịp này nhật báo La Croix dành nhiều bài viết xung quanh hoạt động của công trình giao thông độc đáo nhất thế giới hiện nay. Tờ báo cho biết thêm thông tin mà có lẽ ít người biết đến.
Đây là một dự án có từ hai thế kỷ trước. Ngay từ đầu những năm 1800, một kỹ sư Pháp tên là Albert Mathieu – Favier đã nêu ý tưởng xây dựng một đường hầm nối liền Anh Pháp qua một hòn đảo nhân tạo đặt giữa biển Manche. Phải đợi đến năm 1856 thì dự án nghiêm chỉnh đầu tiên mới được kiến trúc sư Aimé Thomé de Gamond trình lên vua Napoleon III, theo đó sẽ cho khoan một đường hầm dành cho đường sắt dưới biển. Dự án được Napoléon và Nữ hoàng Anh Victoria phê chuẩn, thế nhưng cuộc chiến tranh 1870 nổ ra nên dự án bị xếp lại.
Cuối cùng cho đến tận thập kỷ 1980, Thủ tướng Anh Margeret Thatcher và Tổng thống Pháp François Mitterrand là những người phê duyệt dự án xuyên biển Manche, nhưng không cam kết chi tiền của Nhà nước. Công trường khởi công ngày 15/12/1987 từ hai bên bờ biển Manche và đến ngày 1/12/1990, công nhân Anh và Pháp mới gặp mặt nhau trong hầm đào qua biển.
Đến ngày 6/5/1994 công trình chính thức được Tổng thống François Mitterrand và Nữ Hoàng Elisabeth II khánh thành và đến ngày 19/5 năm đó đường hầm được đưa vào khai thác sử dụng. Từ đó đến nay đường hầm đã giúp hàng trăm triệu lượt người, xe cộ qua lại hai nước di chuyển một cách nhanh chóng và thuận tiện.
tags: Châu Á - chủ nghĩa dân tộc - Lịch sử - Nhật Bản - Xã hội - Điểm báo

AFGHANISTAN - Afghanistan : Trên 350 người chết, hàng ngàn người mất tích vì đất lở

Thứ bảy 03 Tháng Năm 2014
Cảnh  làng quận Argo sau nạn đất lở. Ảnh ngày 03/05/2014. Hơn 2000 người còn mất tich ngày này
Cảnh làng quận Argo sau nạn đất lở. Ảnh ngày 03/05/2014. Hơn 2000 người còn mất tich ngày này
REUTERS/Stringer

Thụy My RFI
Các lực lượng cứu hộ hôm nay 03/05/2014 đào bới trong tuyệt vọng hàng tấn đất đã ập xuống một ngôi làng ở miền bắc Afghanistan, làm cho ít nhất 350 người chết. Tuy nhiên cơ hội tìm thấy những người sống sót ngày càng mong manh, trong lúc trên 2.000 người hãy còn mất tích.

Thảm họa xảy ra hôm qua tại quận Argo, tỉnh Badakhshan, một vùng núi nghèo nàn ở gần biên giới Tajikistan, Trung Quốc và Pakistan, tương đối không bị ảnh hưởng bởi các vụ bạo động của phe nổi dậy Taliban. Sau những trận mưa như trút nước, một dòng thác lũ bùn đá đã tràn xuống dọc theo một thung lũng nằm giữa hai bờ dốc đứng, phủ lên làng Aab Bareek có mấy trăm gia đình sinh sống.
Phái bộ của Liên Hiệp Quốc tại Afghanistan (Unama) cho biết có ít nhất 350 người thiệt mạng, nhưng chính quyền Afghanistan lo ngại con số thật ra còn cao hơn nhiều. Thống đốc vùng này, Shah Waliullhah Adeeb ước tính khoảng 2.500 người có thể đã chết.
Tại chỗ, hàng trăm người hãy còn bàng hoàng trước tầm cỡ của thảm họa, lang thang gần những căn nhà đã bị phá hủy. Noor Mohammad, 45 tuổi nói : « Tôi đã bị mất đi người chị, còn căn nhà bị hư hại một phần. Người ta quyết định cầu nguyện và dùng luôn nơi này làm nghĩa trang ».
Dù vậy các toán cứu hộ vẫn cố dùng xẻng đào bới trong đống gạch vụn của 350 đến 400 căn nhà bị sụp đổ để tìm kiếm các nạn nhân bị kẹt, một nhiệm vụ quá sức nặng nề vì hàng tấn đất đã đổ ụp lên các căn nhà thô sơ ấy. Nguy cơ lại có thêm những trận đất lở mới làm chậm lại hoạt động tìm kiếm, đồng thời khiến hy vọng tìm được người sống sót càng mong manh hơn. Chính quyền cho biết khoảng 300 gia đình gồm hơn 2.000 người vẫn đang mất tích.
Theo Phó thống đốc Mohammad Baidaar, ngôi làng đã bị đến hai trận đất lở trong vòng một tiếng đồng hồ. Trận đầu tiên ập xuống các dân làng đang cầu nguyện ở hai đền thờ Hồi giáo, trận thứ hai tấn công vào những người đến cứu các nạn nhân.
Ông Sayed Abdullah Homayun Dehqan, giám đốc chi nhánh địa phương cơ quan quản lý khủng hoảng của Afghanistan (Andma) nói rằng lớp bùn phủ lên rất dày, và một mảng đồi bên cạnh bị nứt, dấu hiệu cho thấy có thể bùn lại tràn xuống.
Vụ đất lở khiến ít nhất 4.000 người phải sơ tán. Một số người trú tạm ở làng bên, và nhận được lều, mền nhưng số lượng không đủ. Theo bộ phận cấp cứu, người dân cần thức ăn, lều bạt và chăm sóc y tế. Wahidullah Amani, một phát ngôn viên Chương trình Thực phẩm Thế giới (WFP) cho biết một ê-kíp của cơ quan này đã đến tận nơi sáng sớm nay để đánh giá tình hình và mang theo một số lương thực cứu trợ.
Tổng thống Hamid Karzai bày tỏ « sự đau buồn sâu sắc » và ra lệnh cho các cơ quan hữu trách gởi viện trợ khẩn cấp đến vùng bị nạn. Một phái đoàn chính phủ do Phó tổng thống Karim Khalili dẫn đầu sáng nay cũng đã đến nơi. Một buổi lễ tưởng niệm theo nghi thức tôn giáo sẽ được tổ chức. Tại Washington, Tổng thống Barack Obama cho rằng đây là một « thảm kịch khủng khiếp », cam đoan là Hoa Kỳ sẵn sàng giúp đỡ chính quyền Afghanistan đối phó với thảm họa này.
Thiên tai diễn ra chỉ một tuần sau trận lụt bất ngờ làm khoảng một trăm người chết tại miền bắc đất nước bị ba thập kỷ chiến tranh xâu xé, và là một trong những nước nghèo nhất thế giới.
tags: Afghanistan - Cứu trợ - Liên Hiệp Quốc - Quốc tế - Theo dòng thời sự - Thiên tai

KHỦNG HOẢNG UKRAINA - PHÂN TÍCH - Tây phương trước thế cờ khuynh đảo của Putin tại Ukraina

Thứ bảy 03 Tháng Năm 2014
Tổng thống Nga Putin trong cuộc họp tại Petrozavodsk : Kinh tế Nga không sợ tác động do khủng hoảng Ukraina. Ảnh ngày 28/04/2015
Tổng thống Nga Putin trong cuộc họp tại Petrozavodsk : Kinh tế Nga không sợ tác động do khủng hoảng Ukraina. Ảnh ngày 28/04/2015
Reuters

Tú Anh RFI
Phải chăng chính quyền thân Tây phương tại Kiev đã mắc vào bẫy của Kremli ? Dmitri Peskov, phát ngôn viên của Tổng thống Putin hôm nay đưa ra hai lời tuyên bố : Một là bầu cử tổng thống ở Ukraina trong tình trạng rối loạn hiện nay là điều phi lý. Hai là Nga đã mất ảnh hưởng trên phe thân Nga tại Ukraina. Tây phương và Kiev phải ứng phó ra sao trước chiến lược tinh vi vừa châm lửa, vừa phủi tay của Putin ?

Le Monde, nhật báo có ảnh hưởng lớn tại Pháp trong bài xã luận hôm nay nhận định « Vladimir Putin đã thực hiện được kế hoạch chia cắt lãnh thổ Ukraina ». Khởi đầu với sự kiện Tổng thống Ianoukovitch đột nhiên bỏ chạy sang Nga, mà không ai rõ lý do, liền sau đó, là Crimée bị sáp nhập vào nước Nga theo « sáng kiến » của nhân dân địa phương.
Sau khi chiếm lại Crimée không một tiếng súng, ông Putin tiến thêm một bước khuyến khích phe theo Nga ở miền đông Ukraina nổi dậy chiếm chính quyền địa phương bằng bạo lực,đặt chính quyền lâm thời ở Kiev vào thế lúng túng : Đàn áp phe thân Nga thì Nga lấy cớ xâm lăng, mà không phản ứng thì đất nước sẽ tan rã.
Ukraina có tây phương ủng hộ , nhưng châu Âu và Hoa Kỳ chỉ có hai vũ khí là áp lực ngoại giao và từng bước trừng phạt tài chính với hy vọng Nga đàm phán. Hai tháng trôi qua, Tổng thống Putin để lộ rõ mưu đồ sau khi chiếm Crimée, là vẽ lại bản đồ châu Âu, bất chấp nguyên tắc quốc tế.
Thỏa thuận Genève ngày 17/04/2014 không bao giờ được Nga thi hành, không bao giờ Matxcơva kêu gọi phe ly khai ở Ukraina buông súng như đã cam kết.
Trước tình thế dầu sôi lửa bỏng, ngày 25/05 này, là ngày bầu tổng thống mà cơ quan công quyền của khoảng 10 thành phố đã bị phe theo Nga chiếm giữ bằng bạo lực, Kiev không còn cách nào khác là phải đưa quân đội can thiệp. Tình hình chiến sự cho thấy là quân đội chính phủ trang bị quá thô sơ trong khi phe ky khai có trọng pháo và tên lửa phòng không cá nhân.
Thế nhưng, Nga với tư cách là thành viên thường trực của Hội đồng Bảo an Liên Hiệp Quốc triệu tập cuộc họp khẩn cấp và đòi đưa ra nghị quyết lên án Kiev.
Đối với Tây phương, đặt biệt là Mỹ, Anh, Pháp, thành viên thường trực của Hội đồng Bảo an, thì Nga « đã vượt qua tầm của đạo đức giả ». Đại sứ Mỹ Samantha Power nói thẳng Nga là « kẻ đốt nhà đóng vai lính cứu hỏa ». Đại sứ Anh Mark Lyall nhắc lại Nga chính là kẻ trang bị vũ khí cho chế độ áp bức dân chúng như Syria.
Đại sứ Nga Vitali Tchourkine nói là trong lực lượng tấn công vào Slavianks có người « nước ngoài nói tiếng Anh ». Theo nhận định của Reuters, Matxcơva muốn lấy cớ để can thiệp vào Ukraina nhưng đã bị đại sứ Mỹ thấy rõ và gạt phắt : Bạo lực tại Ukraina là do Nga giựt dây. Theo đại sứ Mỹ, sự kiện hai trực thăng Ukraina bị bắn hạ là bằng cớ Matxcơva chỉ huy phe nổi dậy. Như một thế liên hoàn, đến lượt đại sứ Anh nói là có thông tin phe ly khai trang bị « hệ thống phòng không ». Liền sau đó, đại sứ Pháp Gérard Araud mỉa mai đại diện Nga « trang thiết bị phòng không không phải là món hàng bán ở chợ trời Kharkhiv ».
Tại Hội đồng Bảo an, đại sứ Pháp và các đồng sự Anh Mỹ lên án Matxcơva chuẩn bị lấn chiếm miền đông Ukraina với chiến thuật đã thi hành tại Crimée.
Thái độ này cho thấy Tây phương sát cánh với nhau ủng hộ Kiev hầu tránh xảy ra hỗn loạn tại Ukraina và một cuộc nội chiến sát biên giới Liên Hiệp Châu Âu.
Hôm nay, Nga có cử chỉ tích cực là buộc phe nổi dậy thả quan sát viên Tổ chức An ninh và Hợp tác châu Âu chứng tỏ vai trò chủ động của Matxcơva. Tuy nhiên, ngay sau đó, phát ngôn viên điện Kremli lại tuyên bố Nga « đã mất ảnh hưởng » nào với phe nổi dậy.
Phải chăng lính « cứu hỏa » Nga bắt đầu xoa tay, ngồi trong bóng mát chờ kết quả đám cháy sau khi châm lửa đốt quốc gia láng giềng ?
tags: Nga - Phân tích - Phương Tây - Quốc tế - Ukraina

KHỦNG HOẢNG UKRAINA - Bạo lực tiếp diễn ở đông Ukraina. Phe thân Nga thả quan sát viên OSCE

Thứ bảy 03 Tháng Năm 2014
Cảnh  trụ sở Công đoàn tại Odessa bóc cháy  ngày 02/05/2014.
Cảnh trụ sở Công đoàn tại Odessa bóc cháy ngày 02/05/2014.
REUTERS/Yevgeny Volokin

Tú Anh RFI
Sau những cuộc chạm súng và xung đột đẫm máu vào hôm qua tại Slaviansk và Odessa, sáng nay, 03/05/2014, quân đội Ukraina tiếp tục hành quân tái chiếm miền đông Ukraina. Trong bối cảnh căng thẳng này, phe thân Nga trả tự do cho 12 quan sát viên của Tổ chức An ninh và Hợp tác châu Âu OSCE bị họ bắt cách nay một tuần lễ. Giải cứu quan sát viên châu Âu cũng là một trong những mục tiêu của chiến dịch quân sự.

Theo thông báo của Bộ trưởng Nội vụ Ukraina Arsen Avakov, lực lượng Ukraina tiếp tục chiến dịch « chống khủng bố » tái kiểm soát hai thành phố lớn Slaviansk và Kramatorsk vào sáng sớm hôm nay 03/05 và đã chiếm lại được trụ sở đài truyền hình của thành phố thứ hai này trong đêm.
Trong khi đó, một điểm nóng khác đã bùng lên vào hôm qua 02/05 tại Odessa, thành phố biển mà cho đến nay chưa bị kéo vào bạo lực mặc dù Tổng thống Nga Putin xem địa danh này là lãnh thổ của Nga bị Stalin cắt nhượng cho Ukraina một cách bất công.
Theo AFP, vào trưa thứ sáu, khoảng một 1500 người Ukraina, đa số là ủng hộ viên bóng đá, biểu tình ôn hòa chống bạo lực và chia cắt lãnh thổ. Bất ngờ họ bị mấy trăm người thân Nga, đội nón bảo hiểm, trang bị súng lục và gậy tấn công gây tử vong cho bốn người. Nhóm thân Nga sau đó tiến chiếm trụ sở của công đoàn và lập rào cản, nhưng không rõ vì lý do gì, đã xảy ra hỏa hoạn làm 31 người của họ chết ngạt.
Từ Donetsk, thông tín viên Daniel Vallot tường thuật : 
Nguy cơ miền nam Ukraina bùng nổ thật sự có thể diễn ra, và lãnh đạo Ukraina rất lo ngại, vì cho đến nay, miền Nam đất nước này, dĩ nhiên là ngoại trừ Crimée, hầu như được thành phần ly khai thân Nga để yên.
Thành phố Odessa có đông đảo dân cư nói tiếng Nga. Trong phát biểu gần đây, ông Putin đã nhắc đến Odessa như thành phần của vùng theo truyền thống Nga, một vùng đã bị nhượng lại một cách không đúng cho Ukraina.
Tuy nhiên trước mắt dân chúng tại đây có vẻ không muốn ly khai, cưỡng lại xu hướng thân Nga đang rất mạnh mẽ ở miền Đông và Đông nam Ukraina.
Đối với cánh thân Nga, sự xuất hiện của một lò lửa mói sẽ có lợi vào lúc một chiến dich quân sự quy mô lớn đang được tién hành ở phía đông, chung quanh Slaviansk và Kramatorsk.
Đến giờ nguyên nhân hỏa hoạn ở Odessa vẫn chưa được xác định rõ ràng, nhưng trong bối cảnh căng thẳng hiện nay, hai phe đối đầu sẽ không bỏ lỡ cơ hội để tố cáo lẫn nhau là thủ phạm gây ra tai họa.'' 
Phản ứng về vụ hỏa hoạn ở Odessa, Bộ Ngoại giao Nga ra thông cáo gọi đây là thái độ “ vô trách nhiệm che chở tội ác” của chính quyền thân Tây phương tại Kiev.
Còn Bộ Ngoại giao Mỹ, qua tuyên bố của phát ngôn viên Marie Harf, cũng lên án bạo lực tại miền đông Ukraina và kêu gọi “Kiev và Matxcơva cùng hợp tác làm xuống thang bạo động”
Trước đó, tại Washington, Trong cuộc họp báo chung, Tổng thống Mỹ Barack Obama và Thủ tướng Đức Angela Merkel đe dọa Nga sẽ bị “trừng phạt đợt ba, nhắm vào kinh tế” nếu bạo động leo thang tại Ukraina.
Trong bối cảnh này, phái viên của Nga tại Slaviansk, Vladimir Lukin thông báo, tất cả “12 quan sát viên OSCE” , trong đó có 4 sĩ quan Đức, bị bắt làm tù binh cách nay một tuần, đã được thả. Thị trưởng theo Nga và tự phong ở Slaviansk cũng xác nhận tin này.
Hội đồng Châu Âu trước đó cho biết Tổng thư ký Thorbjorn Jagland “chủ động” thúc đẩy phái viên Nga thương lượng với phe nổi dậy.
tags: Khủng hoảng - Nga - Quốc tế - Tổ chức An ninh và Hợp tác Châu Âu - OSCE - Ukraina

Đừng tin những gì “Việt kiều yêu nước” nói - Nguyễn Bá Chổi

Nguyễn Bá Chổi (Danlambao) - Nếu như những người yêu chuộng sự thật luôn cảnh giác “đừng nghe những gì CS nói, nhưng hãy nhìn những việc CS làm”, thì những người CS cũng chớ dại dột cả tin đám “Việt Kiều yêu nước” về Việt Nam nói chuyện“hòa hợp hòa giải” với nhà cầm quyền từng khiến họ chạy bán sống bán chết trốn khỏi quê cha đất tổ để xin tỵ nạn khắp năm châu.

Lý do đừng tin vào những người gọi là Việt Kiều Yêu Nước (VKYN) kia cũng đơn giản và dễ hiểu thôi: Nếu họ thật lòng với những gì họ nói, họ khóc hu hu, người mếu máo, kẻ sụt sùi thì họ đã ở lại VN luôn chứ ai lại quay về lại chốn đất khách quê người.

Mới hôm rồi, nhân dịp Kách Mạng ăn mừng kỷ niệm lần thứ 39 Ngày Phỏng hai hòn Miền Nam, ngài Thứ trưởng Ngoại giao Nguyễn Thanh Sơn đặc trách công tác hòa hợp hòa giải theo Nghị Quyết 36, gọi túm gọn theo “văn hóa mới xhcn” hôm nay là công tác giao hợp “kiểu” 36, đã chiêu đãi một lô “việt kiều yêu nước” gốc “Ngụy” một chuyến về VN đi thăm Trường Sa cầu siêu cho bộ đội Hải quân CHXHCNCC đã hy sinh không được nổ súng để bảo vệ hải đảo tổ quốc, cùng cầu cho hải quân VNCH đã được lệnh trên bắn chìm tàu giặc trước khi bị giặc giết hại, và đến Nghĩa Trang Quân Đội ở Biên Hòa nay được “cách mạng hóa tên” là Nghĩa trang Nhân dân Bình An.

Nhìn tấm ảnh ngài Thứ Trưởng “Cô Sông” chụp với mấy VKYN được “36 kiểu” ưu ái một cách đặc biệt với vẻ mặt hớn hở mà tội nghiệp cho cậu ấy.

Gọi ngài Thứ trưởng là “cậu” vì “so bề tài sắc” với mấy “nhà lão thành VKYN” Lý Kiến Trúc, Nguyễn Phương Hùng, Nguyễn Ngọc Lập… cỡ Nguyễn Thanh Sơn giỏi lắm cũng chỉ xứng hàng em út.

Chỉ cần dẫn chứng siêu kỳ tích theo lý lịch tự khai (1) của một Nguyễn Phương Hùng, như tốt nghiệp Khóa 27 Sĩ quan Trừ bị Thủ Đức ngày 1/8/1968 với cấp bậc Chuẩn Úy; bị thương (30/11/1968) và giải ngũ ngày 27/5/1969; thời gian ông phục vụ chỉ vỏn vẹn 4 tháng mà ông Hùng đã lên tới cấp bậc Đại Úy, trong khi đồng môn với ông Hùng ra trường cũng bị thương tại trận tiền như người mổ (keyboard) bài này vẫn phải đợi đúng 18 tháng “Chuẩn bị Sợ” (Chuẩn úy) mới được lên cấp “Sợ Thiếu” (Thiếu Úy).

Chuyện “thần phong” như vậy mà VKYN Nguyễn Phương Hùng còn làm được thì huống hồ chi chuyện ông ấy giả đò khóc hu hu ra vẻ ăn năn hối hận “Biệt Động Quân Sát” Kách Mạng trước 1975 để được hàng chóp bu của một nước 90 triệu dân từng đánh bại những tên thực dân đế quốc sừng sỏ nhất thế giới kim cổ phải trầm trồ mua chuộc khen thưởng nuông chiều đủ trò; màn nào cũng chẳng những được free tức miễn phí mà còn tí tẹo quà cáp mang về... Mỹ. Chứ ở Mỹ ai coi ra gì nữa.

Ở Mỹ chẳng được ai coi ra gì nữa nhưng vẫn không hề xin ở lại luôn VN để ăn khế ngọt dài dài là đủ biết Việt Kiều Yêu Nước Việt Cộng là yêu dỏm đấy, vì họ thừa biết “khế ngọt” lo ăn xong là dọt lẹ chứ nằm lâu dưới gốc sẽ lãnh toàn khế chua.

Còn như hai ông Trúc và Lập thì cũng thế thôi. Họ đã có khả năng hơn cột đèn là đi được nên đã “khôn hồn” chạy bán sống bán chết để xin tỵ nạn CS, nay đã quen lối sống bên Mỹ là “không có gì quý hơn được free tức miễn phí”, nay nghe Kách Mạng chơi đẹp bao trọn gói một chuyến về ăn khế ngọt lại được khen thưởng trên đài, tội gì không đi. Chỉ cần chịu khó đội cái nón cối trên đầu trong giây lát và tuyên bố vung vít lung tung xòe, mà nón cối thì nhẹ tưng so với nón sắt hồi xưa. Điều quan trọng là không quên chuyến bay, giờ bay và hãng máy bay để khỏi lỡ ngày giờ trở lại đất tỵ nạn CS, nhất là những ai ăn trợ cấp xã hội của bọn đế quốc.

Còn chuyện Sơn bày trò dắt đám VKYN này lên Nghĩa trang Quân đội Thủ Đức nay bị đổi tên là Nghĩa trang Nhân dân Bình an để làm công tác “hòa hợp hòa giải” lại càng phi hòa giải, vì nội cái tên gọi mới này đã gây ngay “phản cảm” với họ.

“Phản cảm” vì họ là những người có trình độ kiến thức ít ra cũng Tú Tài mà bằng cấp VNCH không có thể là thứ chạy chọt hoặc mua bán “đại trà” như dưới thời CHXHCN hôm nay, nếu nhà nước có thực tâm tâm hòa hợp hòa giải sao lại phải đổi tên Nghĩa trang Quân đội thành Nghĩa trang Nhân dân, và họ thừa biết, trừ phái đoàn ông Sơn ra, bất cứ ai đến viếng thăm nơi này đều phải trình thẻ CMND cho mấy người Công an túc trực hang ngày tại cổng vào …

Và còn...đâu rồi bức tượng người lính trận ngồi ngậm ngùi Thương Tiếc đồng đội đã nằm xuống?

Sỏi đá mà “ngày sau… vẫn cần có nhau”, huống chi là con người.

Nguyễn Phương Hùng, Nguyễn Ngọc Lập, Lý Kiến Trúc cũng là con người nên chịu đấm ăn… khế ngọt xong, rồi lại lo dọt lẹ qua Mỹ ; chứ có ai ngỏ lời xin Sơn cho tôi ở lại VN luôn đâu…

Cứ thế mà suy thì nếu còn sống đến hôm nay, ông Tổng Thống Thiệu hẳn còn phải nói thêm câu:

“Đừng tin những gì “Việt kiều yêu nước” nói, mà hãy nhìn chúng nói xong là cút về nước chúng xin được phép tỵ nạn CS, thay vì ở lại VN”
Nguyễn Bá Chổi
________________________________
Ghi chú:

Khánh Ly biểu diễn tại Việt Nam? Tình, tiền và những nghịch lý - Lê Diễn Đức

"Với những nghịch lý nêu trên, từ việc nhà cầm quyền CSVN đồng ý cho Khánh Ly về VN biểu diễn, xuất hiện nhiều giả thiết, những ý kiến ủng hộ, chống đối cũng là hiển nhiên.

Giống như các trường hợp của Nguyễn Cao Kỳ, Phạm Duy, những người đã làm cho rất nhiều người trong cộng đồng tị nạn CS trên thế giới thất vọng, sự có mặt của nghệ sĩ Khánh Ly trên sân khấu tại Việt Nam, mặc nhiên nằm trong mong muốn của nhà cầm quyền CSVN cho chính sách tuyên truyền "đoàn kết dân tộc", "cởi mở" và nghị quyết 36 lừa mị và dối trá."

Khánh Ly biểu diễn tại Việt Nam? Tình, tiền và những nghịch lý Lê Diễn Đức

Trước hết khoan vội vã nghĩ về nghĩa bóng với ý xấu nào đó trong tựa đề bài viết của tôi. Những từ ngữ trong tựa đề có vẻ giật gân nhưng tôi chỉ muốn nói tới ngữ nghĩa đen đích thực của nó.
Tình...
Lên đường về Việt Nam (VN), trong hành trang của mình, Khánh Ly mang nặng chữ tình theo nghĩa rộng. Tình yêu quê hương; tình cảm với một quá khứ sống động thời tuổi trẻ ở miền Nam; tình yêu âm nhạc, nghệ thuật; tình cảm dành cho quần chúng hâm mộ trong nước; tình bằng hữu, đồng nghiệp; và những băn khoăn trước thái độ không mấy hài lòng của một bộ phận trong cộng đồng người Việt tị nạn cộng sản (CS), mà Kánh Ly là một thành viên không thể tách rời.
Tôi chưa bao giờ có cái nhìn khắt khe với bất kỳ ai từ nước ngoài về thăm VN. Là người Việt ly hương, mong được trở về quê nhà, dù dưới bất kỳ lý do nào, làm ăn hay thăm thân, tôi đều cho là nguyện vọng chính đáng. Điều cần đánh giá là thái độ và việc làm của họ trong thời gian ở VN, cách ứng xử với nhà cầm quyền của chế độ CSVN, một chế độ mà họ đã tự nguyện trốn chạy, muốn đoạn tuyệt, dù đã phải đối diện với nhiều hiểm nguy, mất mát, thậm chí cả mạng sống.
Tôi cũng giữ quan điểm đúng mức, trung dung trong việc các ca sĩ từ nước ngoài về VN biểu diễn hay từ trong nước qua Mỹ, như là chuyện bình thường. Tôi đã chứng kiến người Việt ở Mỹ vui vẻ chào đón các ca sĩ từ miền Bắc qua như Hồng Nhung, Mỹ Linh, Thanh Lam, Thu Hà, Thu Phương, v.v... Một số người cưới vợ, lấy chồng, sống hoà hợp và bình đẳng trong cộng đồng. Những trường hợp bị chống đối dường như rất ít và thường có lý do chính đáng, như Đàm Vĩnh Hưng, hay Hồng Vân. Chỉ khi thật sự đặt mình vào hoàn cảnh của những người căm ghét chế độ CS vì chế độ này đã gây ra bao nhiêu tai ương, tội ác cho họ và thân nhân, hiện vẫn đang tiếp tục chà đạp công lý và quyền tự do ở trong nước, thì mới có thể thông cảm và chia sẻ cho sự chống đối này.
Khánh Ly không phải là người đầu tiên trong giới ca nhạc hải ngoại về VN và chắc chắn không phải là nguời cuối cùng. Trước Khánh Ly đã có Elvis Phương, Hương Lan, Chế Linh, Tuấn Ngọc, v.v... cũng là những ca sĩ đã được nhìn nhận ở đỉnh cao trong làng ca nhạc VN ở nước ngoài.
Khánh Ly thường nói "VN luôn nằm trong trái tim", chân thật và giản dị như với bao người VN khác sống xa đất nước. Trong thâm tâm, tôi mong muốn Khánh Ly bình yên, thanh thản về nước, thực hiện nguyện vọng chờ đợi từ rất lâu của mình và mang tiếng hát về VN cho những người hâm mộ.
Khi nói đến dòng tân nhạc miền Nam trước năm 1975 và của người Việt hải ngoại sau năm 1975, ca sĩ Khanh Lý phải là một trong những người nằm ở vị trí hàng đầu, có thể xem là ca sĩ số một, thể hiện xuất sắc nhất, có hồn nhất các nhạc phẩm của nhạc sĩ Trịnh Công Sơn.
Khánh Ly không chỉ nổi tiếng với người miền Nam trước và sau năm 1975, mà tên tuổi và giọng ca của Khánh Ly đã vượt không gian, thời gian đến với hàng triệu người miền Bắc yêu thích các ca khúc trữ tình, những "bài hát da vàng" của dòng nhạc Trịnh.
Bỏ qua mọi định kiến, yêu, ghét, khó ai phủ nhận được Trịnh Công Sơn là khuôn mặt tài năng nổi bật trong di sản âm nhạc hiện đại của Việt Nam. Nếu toàn bộ tác phẩm của ông là đứa con nghệ thuật, thì Khánh Ly, có thể nói, do duyên phận và định mệnh, là một nửa cơ thể của đứa con tinh thần và nghệ thuật đó.
Hạnh phúc nhất của nguời nghệ sĩ chính là lòng mến mộ và quý trọng của đông đảo công chúng. Tôi không nhìn qua lăng kính chính trị hẹp hòi để đồng nghĩa chuyến lưu diễn của Khánh Ly tại VN với cách suy diễn dễ dãi, thiếu thiện chí như là sự phục vụ, hát cho chế độ CS nghe. Trong hoàn cảnh nào người nghệ sĩ cũng hạnh phúc khi thấy tiếng hát của mình có ý nghĩa cho cuộc sống, tài năng nghệ thuật có cơ hội thể hiện, cống hiến cho những người ái mộ, dù chỉ là một số nào đó trong những hoàn cảnh nghiệt ngã.
Công chúng hôm nay đến với Khánh Ly dường như chắc chắn không phải đến với giọng ca của một nữ ca sĩ đã ở tuổi 67. Họ đến với Khánh Ly trong con người bằng da bằng thịt, trong hình ảnh của huyền thoại "Nữ hoàng chân đất", "Nữ hoàng sân cỏ" với chất giọng trời cho "không giống ai", "giọng ca thật như nói", truyền cảm đặc sắc tâm tư của nhạc sĩ Trịnh Công Sơn qua những nhạc phẩm của ông.
Tôi tin rằng, từ Sài Gòn, Đà Nẵng, tới Hà Nội, bằng những lời ngợi khen công khai của số ít, hoặc bằng suy nghĩ của số đông thầm lặng, nhưng với tất cả công chúng, Khánh Ly là đứa con của miền Nam, là biểu tượng của một nền văn hoá và âm nhạc tự do của Việt Nam Cộng Hoà, mà nếu không có nó, sẽ đồng nghĩa với không có nghệ sĩ Khánh Ly nổi tiếng hôm nay. Nó cũng tương tự như hình ảnh của Phó thủ tướng Đức Philipp Rösler. Nếu không được trưởng thành và hưởng một nền giáo dục tốt đẹp của nước Đức dân chủ tự do, trong chế độ CSVN một cậu bé mồ côi sẽ khó vượt qua được thân phận của "con sãi ở chùa lại quét lá đa".
Một hình ảnh đẹp và tự hào như thế của Việt Nam Cộng Hoà, trước công chúng, ngay trong lòng chế độ CS, giữa Hà Nội và Sài Gòn, há chằng phải là tuyệt vời sao!
Nếu không về lúc này, khi còn có thể hát, nguyện vọng của Khánh Ly trở lại hát trên quê nhà sẽ thui chột tỷ lệ nghịch với sự tăng lên của tuổi tác, là điều đáng tiếc cho cuộc đời của một nghệ sĩ tài hoa. Ca sĩ Thanh Tuyền cũng đã nói: “Khánh Ly đã 67 tuổi rồi. Cũng mong được về nước để hát trên mảnh đất quê hương mình. Chị ấy muốn về trước khi quá muộn”- (Giaoducnet.vn).
Tiền...
Có người vội vã nhận định về chuyến lưu diễn của Khánh Ly tại Việt Nam: "Money first!".
Tôi được biết, tour diễn của Khánh Ly sẽ được công ty Đồng Dao trả tiền cát-xê rất cao. Ngoài bao ăn ở đi lại, mỗi show của Khánh Ly được trả 20 ngàn đôla. Cho cả tour diễn tại Hà Nội, Đà Nẵng, Sài Gòn, Khánh Ly sẽ thu được từ 100 ngàn tới 200 ngàn đôla, phụ thuộc vào số lượng show lớn nhỏ có thể thực hiện. Với mặt bằng cát-xê chung hiện nay, Khánh Ly nằm mơ không có được một số tiền lớn như thế ở Mỹ trên sàn diễn. Nó không chỉ hấp dẫn mạnh mẽ với Khánh Ly, một người không phải thuộc giới giàu có, mà với tất cả.
Khi đồng ý chi một số tiền lớn như trên, công ty Đồng Dao, nhà tổ chức, hẳn đã phải tính toán rất kỹ thành quả từ show diễn của Khánh Ly, ý thức rất rõ ca sĩ Khánh Ly sẽ cuốn hút số lượng người xem như thế nào. Số tiền lớn này có sức mạnh cám dỗ là đương nhiên. Có ai không thích tiền? Nhưng Khánh Ly hoàn toàn xứng đáng nhận nó, vì nó là thành quả lao động nghệ thuật mà Khánh Ly đã phải làm việc miệt mài và tích luỹ trong suốt 50 năm qua.
Cho nên, nếu nói "Money first!". Câu trả lời là: "Thì đã sao, why not!". Đồng tiền kiếm được bằng lao động lương thiện và minh bạch, thì có gì phải lăn tăn!
Nghịch lý...
Nhưng tất cả xem ra không đơn giản trong hỗn mang của các nghịch lý.
Trước hết phải nhìn nhận Khánh Ly là "persona non grata" của chế độ CSVN.
Khánh Ly đã hai lần bỏ chạy khỏi chế độ CS, lần đầu lúc còn bé theo gia đình vào Nam năm 1954, khi CSVN cai trị ở miền Bắc, và lần thứ hai di tản qua Mỹ, năm 1975, sau khi Sài Gòn bị thất thủ và CSVN cai trị trên cả nước.
Tâm trạng của Khánh Ly trong hai lần chạy trốn chế độ CS có thể mô tả qua nhạc phẩm "Xin đời một nụ cười" của nhạc sĩ Nam Lộc:
"Tôi bước đi
Vì không muốn làm kẻ tội đồ,
Vì tôi muốn lại kiếp con người
Muốn cuộc đời có những nụ cười
Tự Do ơi, Tự Do, em đổi bằng thân xác
Vì hai chữ Tự Do ta mang đời lưu vong"...
Trong thời gian sống ở Mỹ, Khánh Ly đã tham gia rất nhiều chương trình văn nghệ chống cộng của hội đoàn người Việt. Với những nhạc phẩm "Đêm Việt Nam" của Hà Thúc Sinh, "Ai trở về xứ Việt" của Phan Văn Hưng, "Đêm Chôn Dầu Vượt Biển"của Châu Đình An, "Hát trên những xác người" của Trịnh công Sơn, v.v... Khánh Ly không làm nhà cầm quyền căm ghét mới là lạ.
Khánh Ly cũng đã từng tuyên bố "Tôi chỉ về khi không còn chế độ cộng sản nữa mà thôi”, theo tờ "Giaoducnet.vn" ngày 7/8/2012 trong bài "Sự tráo trở của Khánh Ly".
Lời tuyên bố của Khánh Ly rồi cũng nhạt nhoà theo những đổi thay và các biến động của thời gian. Khánh Ly đã về VN hai lần trong năm 1996 và 2000, về chơi thăm thú, chứ không phải về biểu diễn. Nhưng Khánh Ly duờng như bị "cấm cung" tại Đệ Nhất Khách Sạn, quận Tân Bình, gần sân bay Tân Sơn Nhất, đi lại bị an ninh theo dõi, kiểm soát ngặt nghèo.
Cuối năm 1994, nhân chuyến lưu diễn Âu châu của các ca sĩ hải ngoại, trong đó Khánh Ly là nhân vật trung tâm, những bạn hữu tổ chức ở Đức đã phối hợp với chúng tôi ở Ba Lan, lần đầu tiên mời đoàn qua Ba Lan. Đại sứ quán CSVN tại Ba Lan lúc ấy đã ra chỉ thị cấm nghiên cứu sinh, đảng viên đi xem. Chúng tôi thuê Cung Văn hoá làm nơi biểu diễn, nằm ở trung tâm thủ đô Warsaw, thời cộng sản là nơi tổ chức các đại hội đảng hoặc hội nghị nhà nước. Cung Văn hoá chứa được khoảng ba nghìn chỗ ngồi hôm ấy kín hết. Bất chấp lệnh cấm của toà đại sứ quán CSVN, tôi nhìn thấy một số nghiên cứu sinh quen biết ngồi trong đám đông. Còn cộng đồng người Việt tại Ba Lan đã dành cho các ca sĩ hải ngoại sự chào đón nồng ấm lạ thường. Khánh Ly nói chưa bao giờ được hát trên một sân khấu sang trọng như thế. Khánh Ly bị khán thính giả cuồng nhiệt "hành hạ" hát theo yêu cầu liên tiếp và tặng không biết cơ man nào là hoa, đến mức ba quầy bán hoa tại chỗ hết sạch, chúng tôi đã phải chạy ra ngoài tìm nguồn cung cấp thêm.
Sự kiện này cho thấy nhà cầm quyền CSVN không ưa thích Khánh Ly không chỉ trong nước mà còn vượt ra cả ngoài biên giới VN. Nhưng bên cạnh đó cho thấy dân miền Bắc cũng rất ái mộ ca sĩ này, bỏ qua mọi khác biệt về môi trường sống và nhãn quan chính trị.
Sự chuẩn bị cho cuộc hành trình về VN lần này chẳng mấy dễ dàng. Nguyện vọng của Khánh Ly về VN biểu diễn được nói đến gần hai năm nay. Lẽ ra nếu "cơm lành canh ngọt", Khánh Ly đã có thể về cùng chuyến với ca sĩ Chế Linh hồi cuối năm 2011, nhưng Khánh Ly chưa được nhà cầm quyền chấp thuận.
Trong số những người có công vận động nhà cầm quyền cấp giấy phép biểu diễn tại VN cho Khánh Ly, trước hết phải kể đến Nguyễn Công Khế, cựu Tổng biên tập báo Thanh Niên. Ở đây cũng nói thêm, ông Khế là người được em gái của Trịnh Công Sơn, ca sĩ Trịnh Vĩnh Trinh, trao lại bản quyền của các tác phẩm nổi tiếng của anh trai mình, trả ơn ông Khế đã cứu chồng thoát án tử hình trong một vụ án. Trong chuyến lưu diễn của Khánh Ly, Nguyễn Công Khế sẽ được công ty Đồng Dao trả một số tiền bản quyền không nhỏ. Tất nhiên để lobby cho Khánh Ly, ông Khế không chỉ múa may bằng tay và nước miếng với các quan chức CS có thẩm quyền. Thế là ơn nghĩa sòng phẳng, có đi có lại, trong sự ràng buộc của cả cuộc chơi.
Với những nghịch lý nêu trên, từ việc nhà cầm quyền CSVN đồng ý cho Khánh Ly về VN biểu diễn, xuất hiện nhiều giả thiết, những ý kiến ủng hộ, chống đối cũng là hiển nhiên.

Giống như các trường hợp của Nguyễn Cao Kỳ, Phạm Duy, những người đã làm cho rất nhiều người trong cộng đồng tị nạn CS trên thế giới thất vọng, sự có mặt của nghệ sĩ Khánh Ly trên sân khấu tại Việt Nam, mặc nhiên nằm trong mong muốn của nhà cầm quyền CSVN cho chính sách tuyên truyền "đoàn kết dân tộc", "cởi mở" và nghị quyết 36 lừa mị và dối trá.
Khánh Ly về nước đúng vào thời điểm nhà cầm quyền CSVN đang sử dụng bàn tay sắt bóp nghẹt dã man nhất quyền tự do tư tưởng và bày tỏ chính kiến ôn hoà, bằng bản án 39 năm tù và quản chế cho ba bloggers Điều Cày, Tạ Phong Tần, Anh Ba Sài Gòn, trong ngày 24/9 vừa qua. Một đồng nghiệp miền Nam của Khánh Ly, nhạc sĩ Việt Khang, đang ngồi tù chỉ vì viết những khúc ca yêu nước, chống bành trướng xâm lược Trung Quốc và lên án sự đàn áp tàn nhẫn, côn đồ của công an CSVN đối với những người tham gia biểu tình yêu nước. Hơn 150 ngàn chữ ký của cộng đồng người Việt gửi Tổng thống Barack Obama kêu gọi can thiệp trả tự do cho Việt Khang và các nhà tranh đấu dân chủ khác đang bị giam cầm, cũng như lời kêu gọi của chính ông và nhiều chính phủ các nước, của các tổ chức bảo vệ tự do báo chí, nhân quyền, đã chẳng mảy may động lòng trắc ẩn của những tên đao phủ CS Ba Đình.
Lời kết
Trong ngổn ngang của tình, tiền và những nghịch lý, về VN biểu diễn, ca sĩ Khánh Ly phải đối diện với bộ máy kiểm duyệt của chế độ, bên cạnh những mưu đồ, cạm bẫy khó lường khác, chắc chắn không bao giờ Khánh Ly có thể sống và thể hiện như một nghệ sĩ của tự do - nguồn cảm hứng quan trọng nhất của người nghệ sĩ. Tôi chia sẻ tâm tình của Khánh Ly rằng, "nhập gia tuỳ tục", vì chẳng thể nào khác, nhưng muốn hay không, mặc nhiên đây là sự thoả hiệp trên thế yếu, chấp nhận tinh thần tự do, khai phóng của nguời nghệ sĩ bị cầm tù!
Dù thế nào đi nữa, kể cả trên thế yếu, tôi mong rằng, Khánh Ly sẽ cố gắng giữ toàn vẹn hình ảnh của mình, hình ảnh cao đẹp của một biểu tượng văn hoá, nghệ thuật tự do của miền Nam, của Việt Nam Cộng Hoà, một quốc gia tuy không còn trên thực tế, nhưng đã tạo nên đứa con âm nhạc Khánh Ly. Rất nhiều người lính đã hy sinh xương máu cho sự tự do ấy, trong đó có người yêu của Khánh Ly. Nếu khác đi, môt bên sẽ là sự hả hê của những kẻ đã thành công lợi dụng hình ảnh Khánh Ly cho mục đich tuyên truyền bịp bợm, một bên khác là hàng triệu con tim trong cộng đồng người Việt tị nạn CS trên thế giới, đau buồn vì vết thương sau 37 năm chưa lành bị khoét sâu thêm.
Là người của công chúng, Khánh Ly giờ đây không thể thay đổi quá khứ và rũ bỏ nó, càng không thể cho phép bản thân chỉ sống cho riêng mình!
Lucius Seneca, nhà hiền triết La Mã, nghệ sĩ hài đương thời, một tên tuổi lớn của văn học La Mã, đã nói: "Nhiều người quan tâm đến danh tiếng, nhưng ít người chú trọng tới lương tâm".
Hy vọng rằng Khánh Ly sẽ đứng vào số nhiều vế trước và cả số ít vế sau của câu danh ngôn.
Xin cho tôi được bỏ vào hành trang của Khánh Ly lời ca của nhạc phẩm "Ai trở về xứ Việt":
"Ai trở về xứ Việt
Ta gửi về theo một ít tự do
Tự do, tự do và nhiều lắm, nhiều nhớ thương tha thiết
Đến cửa ngục tù chia bớt chút buồn lo"...
Được biết Khánh Ly là tay chơi phé có hạng ở California. Ván bài về VN kỳ này khó khăn và phức tạp hơn hai kỳ trước nhiều. Tôi hy vọng và tin rằng Khánh Ly không để hở bài và sẽ thắng.
Đừng ngộ nhận về bản chất độc ác, dối trá và cách cư xử tráo trở, bạc như vôi của chế độ CS và cũng đừng ảo tưởng về bất kỳ sự thay đổi bản chất nào của nó! Đừng để phạm sai lầm để rồi hối tiếc khi đã ở vào mùa Thu của cuộc đời, ca sĩ Khánh Ly ạ!

Lê Diễn Đức - RFA Blog
(E-Mail) 
*** 
Nhà Báo Nguyễn Hoàng Đoan (chồng hiện tại của Khánh Ly)