Saturday, June 9, 2012

Đọc Báo Vẹm 271






Tin thêm về nhà bất đồng chính kiến Phan Ngọc Tuấn ở Phan Rang - Đỗ Vũ

Đỗ Vũ (danlambao) - Ông Phan Ngọc Tuấn vừa bị tòa án tỉnh Ninh Thuận phạt 5 năm tù về tội tuyên truyền chống phá nhà nước. Phiên tòa ngày 6.6.2012 tại thành phố Phan Rang ngay cả báo trong nước đưa tin dè dặt nhưng chứng tỏ phiên tòa này vi phạm tố tụng. Một phiên tòa đầy bất công và an ninh cộng sản đã bố ráp cả khu vực tòa án tỉnh, giống như bất cứ phiên tòa chính trị nào từ Bắc chí Nam 

Cộng tác viên Danlambao đã tiếp cận với những nguồn tin từ Phan Rang để cung cấp cho quý độc giả những thông tin về thêm về ông Phan Ngọc Tuấn.

Ông Phan Ngọc Tuấn- 59 tuổi có vợ là bà Nguyễn Thị Ngụ và 2 con: con trai Phan Nguyễn Trọng Tú đã 18 tuổi đang bị công an kìm kẹp không cho tiếp xúc trả lời phỏng vấn báo đài nước ngoài. Con gái tên Phan Nguyễn Nguyệt Văn 14 tuổi. Gia đình ông Tuấn theo đạo Tin Lành thuộc hệ phái Lutheran của mục sư Nguyễn Công Chính, người đã bị tòa án Gia Lai tuyên phạt 11 năm tù. 

Vợ chồng ông Phan Ngọc Tuấn (ảnh CTV Danlambao)


Hành trình để ông Tuấn dấn thân cho lẽ phải và công lý bắt nguồn từ 2 nổi oan sai của gia đình ông:

1. Vụ việc vợ ông bị đuổi khỏi công ty vệ sinh môi trường một cách bất hợp pháp. Vợ chồng ông đã đi kêu oan nhiều lần nhưng đều vô vọng. 

2. Vụ án cháu ruột của ông Tuấn bị tai nạn xe cán chết. Nhưng phía gây tai nạn đã thông đồng hối lộ với cơ quan điều tra tỉnh Ninh Thuận nên họ chỉ bồi thường cho gia đình ông hơn 30 triệu đồng. Có kêu oan từ địa phương đến trung ương cũng vô ích. 



Và trên con đường tìm công lý cho gia đình mình ông Tuấn gặp nhiều mảnh đời còn oan khiên, cay đắng hơn gia đình ông hàng trăm lần. Ông đã nhận ra bộ mặt thật của chế độ cầm quyền hiện nay ở Việt Nam.

Ông Tuấn đã tìm mọi cách vạch trần tội ác. Ông đã làm thơ, vè, làm truyền đơn rải từ Bắc chí Nam. Ngay cả mặt tiền nhà ông ở đường Phạm Ngũ Lão ông cũng viết lên đó nhiều khẩu hiệu tố cáo tội ác nhà cầm quyền.






Ông Tuấn công khai tên tuổi và địa chỉ, số điện thoại của ông trên các truyền đơn đã rải. Việc làm này không chỉ có công an Ninh Thuận, mà công an Bộ và nhiều tỉnh thành có truyền đơn đều quyết tâm bắt cho được ông Tuấn.




Vợ chồng ông Tuấn cùng soạn tài liệu bảo về người lao động và người tố giác sai trái

Ông Phan Ngọc Tuấn bị bắt lúc 02 giờ sáng ngày 10.08.2012 tại Quận 8. Ông đang lẫn trốn tại nhà người quen nhưng an ninh đã dùng phương pháp định vị số điện thoại của ông và bắt được ông. Cuộc truy lùng bắt ông Tuấn trong đêm khuya có hàng trăm công an không chỉ của Ninh Thuận, Sài Gòn, Hà Nội, Khánh Hòa mà gần như chỉ đạo của công an từ Bộ.

Sau khi giam giữ ông Tuấn tại nhà giam ở Nguyễn Văn Cừ thì công an dẫn độ ông Tuấn về Ninh Thuận để điều tra.

Phiên tòa ngày 6.6.2012 tại thành phố Phan Rang là một phiên tòa phỉ báng pháp luật:

1. Không có luật sư bào chữa cho ông Phan Ngọc Tuấn.

2. Không có một nhân chứng nào cho việc buộc tội ông Tuấn.

3. Không có đại diện nào của gia đình trừ người con trai được cho là " đồng phạm" trong vụ án.

4. Từ phần thẩm vấn khai mạc đến phần xét hỏi của phiên tòa thì ông Tuấn từ chối không nói lời nào. Tòa độc diễn từ đầu đến cuối. Trong bản tin của TTXVN thì cũng viết: "Tại phiên tòa, do bị cáo Tuấn không chịu trả lời, khai nhận hành vi phạm tội của mình nên Chủ tọa phiên tòa quyết định không xét hỏi, chuyển qua công bố bản tự khai của bị cáo khi bị cáo bị cơ quan điều tra bắt giữ.". Nghĩa là tòa tự biên tự diễn.

Gia đình của ông Tuấn đã tan nát kể từ ngày ông bị bắt đến nay, không được sự thăm nuôi hằng tháng và gia đình cũng không có điều kiện để thăm nuôi. Con trai lớn không thể kiếm việc làm gì, con gái nghĩ học, bà Nguyễn Thị Ngụ phải đi bán vé số chật vật lắm mới đủ tiền ăn cho 3 mẹ con trong 1 ngày. Một số người dân ở Phan Rang thương tình âm thầm giúp đỡ gia đình họ qua ngày, nhưng đa số sợ liên lụy không ai dám quan hệ với vợ con của ông Tuấn.

Một nguồn tin từ tòa án tỉnh Ninh Thuận cho hay là ông Tuấn đã nộp đơn kháng án ngay trong ngày 6.6.2012 khi phiên tòa vừa kết thúc.

Mọi nỗ lực liên lạc với gia đình ông Tuấn của truyền thông độc lập gần như rất khó khăn.

Ông Tuấn chỉ đấu tranh một cách lẻ loi và cô đơn chú không thuộc một tổ chức chính trị nào từ nước ngoài nên số phận của ông ít được truyền thông độc lập biết đến.

Qua bản tin này chúng tôi muốn gióng lên tiếng chuông dư luận đặc biệt quan tâm đến số phận của ông Phan Ngọc Tuấn. Một người dấn thân cách công khai lên án chế độ bất công bằng tất cả những gì ông có được. Khi bị bắt ông vẫn kiên cường không hợp tác và thỏa hiệp với cái ác.

Cộng tác viên Danlambao sẽ hỏi thăm ý kiến về một người dám công khai số phone để liên lạc với gia đình ông Phan Ngọc Tuấn cho quý độc giả xa gần sớm nhất.

*


Một trong những đơn tố cáo của ông Phan Ngọc Tuấn:



*
Đã đăng:
Thêm một nhà bất đồng chính kiến bị kết án tù ở Việt Nam
Thanh Phương (RFI) - Theo báo chí trong nước, trong phiên xử sơ thẩm hôm nay, 06/06/2012, Tòa án Nhân dân tỉnh Ninh Thuận vừa tuyên phạt 5 năm tù giam ông Phan Ngọc Tuấn, ngụ tại Phan Rang, với tội danh "truyên truyền chống Nhà nước CHXHCN Việt Nam", một tội danh vẫn thường được sử dụng để bỏ tù các nhà bất đồng chính kiến ở Việt Nam.

Nhập ý kiến của bạn

  • Hình ảnh

Xem 2 ý kiến

  • nguoi linh VNCH
    Trong hoàn cảnh của nước VN hiện nay, các bạn trẻ VN, những ai nhận thức được sự quan trọng của tình hình đất nước, đều cảm thấy ray rứt, bồn chồn, cảm thấy mình phải đứng dậy, phải làm một điều gì đó cho quê huơng xứ sở, để thay đổi tương lai của chính mình, vì tương lai của đất nước có liên quan đến vận mệnh của bản thân. Hiện tại của VN, các lớp người đi trước, các lớp người hiện nay của đảng cộng sản... đã làm hư hỏng tất cả, hiện tại, tương lai... của mọi người VN, mọi thế hệ!
    Việt Nam không thay đổi đồng nghĩa với việc trên tám mươi triệu người dân Việt Nam trong nước chấp nhận số phận đen tối của mình! Phải chấp nhận sống dưới sự đè nén, áp bức của những kẻ ngu tối, đảng cộng sản! Bao trùm lên trên hết là những đường lối man rợ của kẻ xâm lăng Trung cộng!
    Đối với riêng nước VN, lớp người trên năm mươi lăm tuổi, đã là tuổi về hưu, chấm hết một đời người! Đối với lớp người năm mươi tuổi, các...
    hiển thị thêm


  • nguoi linh VNCH
    Hàng dài những du khách chờ đợi trước lăng Nguyễn Tất Thành để vào xem xác, nếu là người ngoại quốc thì không có gì đáng ngạc nhiên, vì người ta nghe nói đã nhiều về con người đại bịp có một không hai này nên khi có dịp đến VN, người ta muốn vào xem cho biết, chỉ vì hiếu kỳ. Nếu du khách là người trong nước, là trẻ nhỏ thì đấy là vì các cháu nhỏ con cháu của các gia đình VN đang bị bộ chính trị cộng sản, những tên dốt hạng nặng, đang cai trị cả nước do giỏi luồn cuối Trung cộng, một thế lực chính trị tồi tệ nhất thế giới... âm mưu đầu độc qua cái gọi là "bộ giáo dục" của cộng sạn Những tên dốt nát nhưng giỏi nghề lường gạt của bộ chính trị đã cố tình lường gạt trẻ thơ ngay từ lúc mới cắp sách đến trường! Nếu du khách là người lớn tuổi, ở trong nước, thì đấy là người của các đoàn thể cộng sản. Cộng sản Bắc Hàn còn tập trung đông đảo đảng viên của chúng, khiến cho những người này...
    hiển thị thêm

Bài học hôm nay - Lý Nhân Bản


Hôm nay thầy lên bảng 
Dạy các em bài sử Việt Nam 
Tự nghìn xưa lớp lớp hàng hàng 
Khi có giặc dân ta đi giữ nước 
Từ phá Tống, bình Chiêm 
Đến đuổi Nguyên, kháng Pháp… 
Nên chúng ta được ngồi đây nhớ ơn người trước 
Đã bao đời bồi đắp giang san 
Nên chúng ta lúc cần bảo vệ núi sông 
phải quyết một lòng, hy sinh tất cả!

Hôm nay thầy lên bảng 
Dạy các em bài địa lý Việt Nam 
Mảnh đất thân yêu từ bắc chí nam 
Từ Ải Nam Quan giáp Tàu đến Mũi Cà Mau giáp biển 
Nước ta không giàu, không tiền rừng bạc bể 
Nên dân ta cần cù quý đất quý sông 
Thương mảnh ruộng bờ ao yêu những cánh đồng 
Như máu mủ gắn liền da thịt. 

Hôm nay thầy lên bảng 
Dạy các em bài dân dã Việt Nam 
Đất nước ta nghèo bao lớp nông dân 
Bám lấy đất cha ông cầy sâu cuốc bẩm 
Nên mỗi hạt gạo các em ăn là một giọt mồ hôi nóng 
Đổ thấm vào đất cát quê ta 
Cho nhánh lúa vàng thơm cho cây trái trổ hoa 
Nhát cuốc, nhát cầy cho đất cằn sức sống 
Nên chúng ta yêu nhà nông, quý người lao động 
Góp bàn tay làm đẹp quê hương. 

Hôm nay thầy lên bảng 
Thấy gì bất thường trên khuôn mặt ngây thơ 
Những ánh mắt nhìn nhau lộ nét nghi ngờ 
Như các em có điều gì muốn nói: 

- Thưa thầy ông con, bố con từng là bộ đội 
Đi lính này để bảo vệ quê hương. 
Sao hôm bố con cùng bè bạn xuống đường 
Chống Trung Cộng giết dân chài cướp đảo 
Chú công an đánh bố con bể đầu, chảy máu 
Lại còn bắt nhốt bố con… 

- Thưa thầy nhà con có ít ruộng cầy hương hỏa 
Cả mấy đời gieo lúa kiếm ăn. 
Bỗng đâu cách mạng về lấy đất của dân 
Qua đêm gia đình con biến thành tay trắng 
Gọi là làm nông mà không có đất 
Mẹ con đi khiếu kiện, xuống lên bao nhiêu bận 
Chẳng có ai nghe, vẫn mất ruộng mất nhà 
Sao chính phủ mình cướp đất của dân ta? 
Sao đánh đập, đuổi xua người nghèo, con không hiểu?... 

- Thưa thầy ba má con là công nhân lao động 
Làm sáng tối ngày đêm quần quật kiếm miếng cơm 
Chị con phải bỏ học để làm chi mà đứng ở ngoài đường 
Bôi son phấn tiếp nhiều kẻ lạ 
Đêm đêm về thấy chị con khóc sụt sùi qua phên lá… 

- Thưa thầy sao công an hành hung người già cả? 
- Thưa thầy sao công an phá nhà thờ, đập tan thánh giá? 
- Thưa thầy sao công an cướp ruộng nương, ủi mồ, cày mả? 
- Thưa thầy sao công an khóa cửa chùa đuổi thầy, đánh đập tăng ni? 
- Thưa thầy sao giặc cướp đảo, bắt dân mình đảng chẳng làm chi, 
          còn đàn áp người biểu tình yêu nước? 
- Thưa thầy làm sao gọi là nhà nước vì dân nghe cho được?... 

Thầy lặng người đứng im sửng sốt 
Nước mắt chảy dài trên má các em 
Những giọt nước mắt non làm ruột cháy gan mềm 
Như muối xát trong lòng thầy các em có biết 
Các em ơi, có nhiều điều các em chưa hiểu hết 
Về đất nước hôm nay 
Về chế độ này 
Về xã hội đang vào cơn mê loạn 
Về chủ nghĩa ung thư bệnh hoạn 
Về cái đảng đã biến hình quái đản 
Về con người hầm hè cấu xé lẫn nhau 
Về tay sai ngoại bang quỵ lụy nước Tàu 
Về đất biển bán dâng cho giặc 
Về dân oan mất nhà mất đất 
Về dân nghèo đi nô lệ muôn phương 
Về gái quê đứng cảng đứng đường 
Về tư bản đỏ sống xa hoa phè phỡn 
          trên mồ hôi máu thịt đồng hương 
Về những kẻ cầm quyền súng ngắn súng trường 
          chèn ép, cướp của, hành hạ dân lành tay không tấc sắt 
          núp dưới những lợm từ “nhân dân” “giai cấp”… 
Về một hệ thống đảng quyền chính danh đã mất 
          Chỉ còn một lũ lưu manh 
          Thông đồng nhau bòn rút cho nhanh 
          Của cải tài nguyên tổ tiên ta để lại 
          Cho chặt túi, cho đầy bồ mặc dân bay sống chết!... 

Ôi, các em ơi kể làm sao cho xiết 
Tội của đảng này, cái đảng bất lương 
Đẩy dân tộc ta đến cuối lối cùng đường 
Đưa đất nước đến bờ vực thẳm! 

Nhưng các em ơi, hôm nay thầy lên bảng 
Dạy các em bài học niềm tin 
Đã thấy rồi trong cơn sốt đảo điên 
Những chồi sống từ dân ta bật dậy 
Đã lan dần từ nông thôn, 
          đã bùng lên nơi thành thị 
Đó là ý chí vô biên! 
Của trí thức, của nông dân, của anh, của chị 
Đòi quyền sống, quyền làm người thách thức lũ ma 
Của quân đội, của thường dân, của mẹ, của cha 
Của thanh niên, của sinh viên đòi cứu nước giữ nhà 
Trước những thế lực đỏ đen đang âm mưu bán đất nước này cho quỷ 
Để an thân phì da với những trương mục kếch xù trong ngân hàng Thụy Sĩ! 

Đó là ý chí tổ tiên! 
Đã truyền lại bao đời ngấm vào máu thịt 
Khi nước nhà trong cơn nguy biến 
Toàn dân ta cương quyết một lòng 
Bảo vệ núi sông! 

Nên các em ơi, thầy vẫn chờ mong 
Qua đêm tối, đất nước mình lại sáng 
Nên hôm nay trên bảng đen phấn trắng 
Thầy dạy các em bài: 
Em yêu nước Việt Nam. 

Tin nóng: Báo Nga: Tàu mới Trung Quốc không đối thủ ở Biển Đông

(Quốc phòng) - Trung Quốc vừa hạ thủy tàu hộ tống lớp 056 có khả năng tấn công và chống hạm. Với tàu chiến mới này, theo các chuyên gia Trung Quốc dường như không còn đối thủ ở Biển Đông.

Với tàu chiến lớp 056 Trung Quốc sẽ không có đối thủ ở Biển Đông
Tuần trước, Thượng tướng Quách Bá Hùng, Ủy viên Bộ Chính trị, Phó Chủ tịch Quân ủy Trung ương Trung Quốc đã hủy chuyến thăm Nhật Bản được dự kiến từ trước.
Quyết định này được thực hiện do gia tăng tranh chấp lãnh thổ ở quần đảo Điếu Ngư. Bên cạnh đó, ở Biển Đông căng thẳng trong quan hệ giữa Trung Quốc và Philippines cũng tăng lên.
Tình hình thậm chí còn đáng báo động hơn trong các tranh chấp giữa Trung và Nhật Bản.
Các hãng hàng không Trung Quốc hủy bỏ chuyến bay qua Philippines, các hãng lữ hành cũng hủy bỏ tour du lịch đến nước này. Sự leo thang tranh chấp lãnh thổ Bắc Kinh không chỉ thể hiện qua phản ứng ngoại giao, mà còn thấy rõ qua việc các nước hữu quan tăng cường xây dựng tiềm năng quốc phòng.
Thông tin đầu tiên về tàu chiến lớp 056 xuất hiện từ tháng 11 năm 2010. Chẳng bao lâu sau mô hình này được đưa vào sản xuất.
Theo truyền thông nước ngoài, sau tàu hộ tống đầu tiên của lớp 056 Trung Quốc sẽ chế tạo thêm mấy chiếc tiếp theo tại các xưởng đóng tàu Thượng Hải và Quảng Châu.
 
Một chiếc tàu Type 056 có chiều dài 89m, lượng giãn nước từ 1.300 đến 1.800 tấn, thủy thủ đoàn 60 người, tốc độ tối đa 25 hải lý/h và tầm hoạt động 3.200km (với tốc độ 18 hải lý/h). Vũ khí được trang bị trên tàu bao gồm pháo 76mm; bốn quả tên lửa chống hạm YJ-2, YJ-3 hoặc YJ-83 (C-802/C-803) ở giữa tàu; hệ thống tên lửa phòng không tầm ngắn FL-1000N được bố trí ở đuôi tàu và những quả ngư lôi chống tàu ngầm. Tàu Type 056 được trang bị hệ thống định vị thủy âm và sân bay trực thăng có khả tiếp nhận máy bay trực thăng Z-9 Haytun.
 
Theo Global Times, tàu mới được trang bị pháo 76mm và hệ thống chống tên lửa. Phân tích những hình ảnh đầu tiên chụp tàu hộ tống, các chuyên gia chú ý đến vị trí dành cho máy bay không người lái. Rất có thể là tàu hộ tống sẽ được trang bị máy bay trực thăng không người lái của Áo.
Hải quân Trung Quốc gần đây đã thử nghiệm máy bay này trong cuộc tập trận Biển Đông Trung Quốc. Trong năm 2010, Bắc Kinh đã mua lô máy bay không người lái 18 chiếc với mục đích hoạt động trên biển.
Theo Phó chủ tịch Học viện các vấn đề địa chính trị Konstantin Sivkov, phụ kiện tàu hộ tống khá tiêu chuẩn so với tàu tuần tra của Lực lượng cảnh sát biển của nhiều nước trên thế giới.
 
Phải chăng Trung Quốc sẽ làm tới cùng trong cuộc tranh chấp đầy căng thẳng trong các đảo và quần đảo của 1 vùng biển có diện tích 4 triệu km2 nhưng hết sức quan trọng này.
 
‘Tất cả các tàu này đều được xây dựng bằng cách sử dụng công nghệ ‘tàng hình’, cho phép tàu ít bị rađa phát hiện. Tuy nhiên trong bối cảnh của ngành công nghiệp đóng tàu toàn cầu không thể nói rằng Trung Quốc đã thực hiện một bước nhảy vọt. Còn đối với Trung Quốc đây chắc chắn là một bước tiến. Điều này cho thấy ngành đóng tàu Trung Quốc đã đạt được đẳng cấp thế giới.
Và xét về tiềm năng công nghiệp và con người, Trung Quốc có khả năng sản xuất loại tàu hiện đại này với số lượng khá lớn.
’Theo các chuyên gia, Trung Quốc đã tìm thấy giải pháp xứng đáng cho chương trình tái vũ trang mà các đối thủ tranh chấp lãnh thổ của Trung quốc đang tích cực thực hiện mặc cho sự can thiệp của Mỹ và đồng minh. Phải chăng Trung Quốc sẽ làm tới cùng trong cuộc tranh chấp đầy căng thẳng trong các đảo và quần đảo của 1 vùng biển có diện tích 4 triệu km2 nhưng hết sức quan trọng này.

Ảnh nóng Trung Quốc tập tấn công mục tiêu trên biển Đông

e-mail

Chống Cộng như thế nào ? - NGUYỄN KHẮP NƠI


 
Vào thời kỳ trước năm 1975, khi chiến tranh còn đang tiếp diễn, chống cộng có nghĩa là gia nhập quân đội hoặc những lực lương bán quân sự, cầm súng chiến đấu chống lại sư xâm nhập của quân Cộng sản Bắc Việt vào Miền Nam.
Sau năm 1975, người Việt chúng ta không sống được với chế độ Cộng sản, đã phải bỏ nước ra đi tìm tự do, định cư tại những quốc gia nào chấp nhận tư cách tỵ nạn của chúng ta. Từ đó, chúng ta sống tập trung lại với nhau để lập ra những Cộng Đồng Người Việt Tự Do, ngăn chặn sự xâm nhập của bọn Cộng sản vào đời sống tự do thanh bình của chúng ta. Mỗi lần có một tên Cộng sản nào đại diện cho bọn Việt cộng đi thăm viếng những quốc gia mà cộng đồng chúng ta đang sinh sống, chúng ta đều tụ tập biểu tình phản đối chính sách cai trị độc tài không tôn trọng nhân quyền và những quyền căn bản khác của người dân. Tại những quốc gia mà cộng đồng người Việt chúng ta đang sinh sống, ca nhạc, kịch nghệ, phim ảnh chỉ là những nhu cầu giải trí sau những giờ phút làm việc mệt nhọc. Nhưng đối với Cộng sản, văn nghệ là một phương tiện chính trị để tuyên truyền cho chủ nghĩa Cộng sản và kiểm soát tư tưởng của người dân. Bọn chúng đã hội họp bao nhiêu lần để tại ra cái gọi là "Nghị Quyết 36" để đưa những đoàn văn công ra ngoại quốc, trình diễn tại những quốc gia đang có cộng đồng người Việt chúng ta sinh sống, để dùng văn nghệ chống phá cộng hải tẩy chay và biểu tình phản đối. Phải nói rằng, trong vòng hai chục năm từ khi chúng ta bắt đầu lập nghiệp tại hải ngọai, ranh giới Quốc Cộng đã một lần nữa được vẽ ra rõ ràng: Bọn Việt cộng ở yên trong nước Việt Nam, người Việt Tự Do chúng ta sống yên lành tại những quốc gia được gọi là Quê Hương Thứ Hai. Kể từ những năm 1995, thời thế đã bắt đầu thay đổi: Đa số những sĩ quan Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa bị Việt cộng bắt tù "cải tạo" đã được trả tự do và được Hoa Kỳ nhận cho định cư tại xứ sở tự do của họ. Số người này đã hâm nóng lại bầu không khí chống cộng trong cộng đồng chúng ta. Cộng đồng chúng ta vì thế cảnh giác hơn, chống Cộng hăng say hơn. Đảo lại, một số người Việt tỵ nạn, sau hơn hai chục năm sống yên ổn tại quê hương thứ hai, đã cảm thấy nhớ nhà, muốn về thăm lại quê cha đất tổ. Sau hơn hai chục năm cần cù làm việc, một số người Việt đã để dành được một số vốn, muốn đem về giúp đỡ cha mẹ anh em tại quê nhà, luôn tiện mở hãng xưởng để giúp người thân có công ăn việc làm. Vì những lý do đó mà người Việt Tỵ Nạn đã bắt đầu quay trở về Việt Nam thăm nhà, đi du lịch, buôn bán... Thêm vào đó, một số người Tỵ Nạn đã bảo lãnh cha mẹ, vợ con, anh em, lấy vợ lấy chồng đem qua sống chung. Một số khác được đưa qua dưới hình thức du học, trao đổi văn hóa, thể thao... Những người mới nhập cư này vẫn còn giữ những ngôn ngữ, phong tục và văn hóa ở nơi họ sống, nên từ đó mà nhu cầu về báo chí phim ảnh và văn nghệ của Việt Nam tăng lên. Việt cộng nhìn ngay thấy nhu cầu này, chúng lợi dụng ngay nhu cầu này mà xuất cảnh những đoàn văn công, những sách vở báo chí và ngay cả những nhà tu hành qua bất cứ nơi nào có những... Người Việt Mới này sinh sống, vừa để thỏa mãn nhu cầu về văn hóa của họ, vừa để phá tan những ảnh hưởng văn hóa của Người Việt Tỵ Nạn đi. Thời thế đảo lộn: Người Việt Mới dùng ngôn ngữ, xem báo chí tranh ảnh, nghe nhạc từ những ca sĩ ở Việt Nam qua trình diễn... Một số người Việt Tỵ Nạn về Việt Nam nhiều lần cũng đả bị ảnh hưởng bởi ngôn ngữ, báo chí, văn nghệ của Việt cộng: Từng lời ăn tiếng nói, từng cách suy nghĩ của họ đều dùng đúng những luận điệu của Việt cộng. Một số báo chí và đài phát thanh cũng đã theo ngọn gió đổi chiều này mà dùng toàn những ngôn ngữ Việt cộng, lấy toàn những bài báo và tin tức của Việt cộng đầy rẫy trên internet để đăng lên báo của mình... Không còn làm sao để phân biệt giữa Người Việt Tỵ Nạn và Người Việt Mới nữa. Đứng trước thời thế này, một số Người Việt chân chính của Cộng Đồng Người Việt Tỵ Nạn, của Nguời Việt Tự Do đã nhìn nhau tự hỏi: CHỐNG CỘNG NHƯ THẾ NÀO ĐÂY? CỘNG ĐỒNG NGƯỜI VIỆT TỴ NẠN CÓ CÒN TỒN TẠI NỮA KHÔNG? LÀM THẾ NÀO ĐỂ GIỮ VỮNG VĂN HÓA VIỆT NAM CỘNG HÒA ĐÂY? Chúng ta hãy cùng nhau bàn qua những phương cách để trả lời những câu hỏi nêu trên. CHỐNG CỘNG CỰC ĐOAN – BẠO ĐỘNG Chủ trương cửa Cộng sản là dùng bạo lực để khống chế, để tiêu diệt bất cứ ai muốn chống lại chúng. Dĩ Độc Trị Độc, muốn tiêu diệt Cộng sản thì chỉ có một cách là dùng bạo lực để chống lại chúng. Đó là cách thức mà người Việt của Miền Nam Việt Nam đã dùng để chống lại sự bành trướng của chủ nghĩa Cộng sản. Chúng ta đã tòng quân để diệt giặc, để quét sạch bọn Cộng Nô ra khỏi bờ cõi Miền Nam. Đó cũng là cách thức mà Lý Tống đã sử dụng để chống lại bọn văn công Việt cộng đã qua trình diễn ở San Jose vào tối ngày 18 07 2010. Như chúng ta đã biết, Đàm Vĩnh Hưng là đảng viên của đảng Cộng sản Việt Nam, vào tối Chủ Nhật 18 07, Hưng và một nhóm ca sĩ từ Việt Nam qua đã đến trình diễn tại sân khấu Santa Clara ở San Jose. Lý Tống, một người hùng chống cộng đã giả trang là một phụ nữ đến xem hát. Khi Hưng đang hát, Lý Tống đã bước tới gần sân khấu để tặng hoa, Hưng tưởng bở, cúi xuống nhận hoa thì bị người đẹp giả trang xịt hơi cay vào mắt. Lý Tống bị bắt ngay sau đó để đưa ra tòa vì tội tấn công người khác. Tại phiên xử đầu tiên ngày 21 07 2010, Lý Tống đã được tại ngoại sau khi cộng đồng người Việt gây quỹ đóng $52,000 US tiền thế chân. Những phiên tòa xử Lý Tống kéo dài từ ngày đó cho tới phiên cuối cùng vào ngày 24 05 2012 vừa qua. Lý Tống bi Công Tố Viên buộc 4 tội danh: 2 Trọng tội (Felony): Sử dụng hơi cay trái phép. Đột nhập trái phép.
2 Khinh tội (Misdemeanor): Hành hung. Chống lại lệnh bắt giữ.
Bồi Thẩm đoàn sau khi nghị án, đã tuyên bố Lý Tống có tội.
Ngay sau đó, do đề nghị của Công Tố Viên, Chánh án Andrea Y. Bryan ra lệnh bắt giam Lý Tông ngay sau đó để chờ ngày ra tòa lãnh án vào ngày 22 06 2012. Có nhiều lời đồn cho rằng, sở dĩ Công Tố Viện đòi giữ ngay Lý Tống là vì, họ biết rằng, đây chỉ là một phiên tòa chính trị, do đó, Tống sẽ chỉ bị tuyên án nhẹ thôi, và thời gian ở tù từ bây giờ cho tới ngày lãnh án đã vừa đủ, do đó Lý Tống sẽ được thả ra ngay sau khi tuyên án. Nhưng một số người khác lại cho rằng, vì Lý Tống cố ý phạm pháp và không hối lỗi sau khi phạm tội, nên có thể Lý Tống sẽ bị phạt tù tối đa, tức là 3 năm 8 tháng.
 Chống cộng, đương nhiên là phải chống rồi. Chúng ta đã bỏ xứ ra đi để tìm tự do thế mà bọn Việt cộng còn không chịu ở yên trong nước, chúng cố tình theo duổi chúng ta để tiêu diệt cho bằng được cộng đồng của chúng ta, chúng ta phải phản ứng lại chứ, chúng ta phải chống lại chúng chứ. Nhưng, chiến tranh đã chấm dứt rồi, không còn bạo loạn nữa. Hơn nữa, chúng ta đang ở một xứ sở tự do pháp trị, nên mọi việc chống cộng của chúngta cũng phải tuân theo đường lối tự do pháp trị của nơi chúng ta đang ở. Chúng ta có quyền biểu tình phản đối bọn văn nô, bọn văn công, bồi bút và những kẻ trở cờ. Bạn và tôi, chắc chắn chúng ta đã hơn một lần đi biểu tình chống cộng ở khắp mọi nơi. Chỗ nào có bọn Việt cộng và tay sai mon men tới là nơi đó có bỉểu tình của Người Việt Tự Do. Tuy nhiên, biểu tình phản đối chỉ nên giới hạn trong phạm vi cuộc biểu tình, để cho người bị chống đối biết rằng hành động của họ đang bị chúng ta chống đối, và quan trọng nhất là cuộc biểu tỉnh của chúng ta phải được sự ủng hộ của toàn thể cộng đồng và của giới truyền thông. Nếu chúng ta dùng bạo động, tưởng rằng làm như vậy để chứng tỏ sức mạnh của mình, để răn đe bọn văn côngkhông dám tới nơi chúng ta đang sinh sống mà trình diễn nữa, có thể, trong một phạm vi nào đó, chúng ta đã thành công (có người nói rằng, từ khi Lý Tống dậy cho Đàm Vĩnh Hưng bài học để đời, đã không còn dám văn công nào dám đến San Jose trình diễn nữa). Thế nhưng, trên thực tế, hành động xịt hơi cay vào tên Đàm đã không được đại đa số người Mỹ gốc Việt và không gốc Việt hưởng ứng, nhất là cảnh sát ở San Jose. Kết quả là Lý Tống phải ra tòa vì tội hành hung và mục đích chống cộng của chúng ta vì thế mà không thành công trọn vẹn. Do đó, chống cộng dưới hình thức bạo động, dù trong mọi trường hợp nào, cũng không nên làm. Vừa mất chính nghĩa, vừa bị kết án phá rối trị an. Từ đó, những cuộc biểu tình của chúng ta, dù là ôn hòa, cũng khó được cảnh sát chấp thuận hoặc được sự ủng hộ của quần chúng. CHỐNG CỘNG ÔN HÒA. Chống cộng ôn hòa không có nghĩa là chỉ ngồi nhà nói chuyện với nhau về sự tàn ác vô nhân của Việt cộng là xong. Chống cộng ôn hòa vẫn có nghĩa là chúng ta đi biểu tình, hô hào cổ võ mọi người cùng đi biểu tình chống cộng. Chống cộng ôn hòa vẫn có nghĩa là chúng ta giăng biểu ngữ, hô khẩu hiệu đả đào Việt cộng rất là ồn ào, mang trống mang chiên đi đánh lên để gây sự chú ý của mọi người. Chống cộng vẫn có thể là chúng ta mặc đủ thứ quần áo giả trang, đốt hình nộm của những tên cán bộ mà chúng ta muốn chống, chỉ có một điều chúng ta không làm: Dùng gậy gộc, dùng bàn tay sắt, dùng hơi cay xịt vào người khác, dùng súng giả bắn chĩa vào người khác. Đó là những cuộc biểu tình mà Cộng Đồng Người Việt ở khắp nơi đã và đang làm. Mỗi khi có những tên như Thủ tướng, Tổng bí thư hoặc những đoàn ca nhạc của Việt cộng qua Úc, Mỹ, Gia nã Đại hoặc các quốc gia Âu châu, cộng đồng chúng ta đều tổ chức biểu tình và những cuộc biểu tình đó đều thành công mỹ mãn, làm cho bọn cán bộ Việt cộng không dám đến bằng cửa chính, mà phải lén vào bằng cửa sau hoặc không dám tới những nơi bọn chúng muốn tới. Những buổi trình diễn văn nghệ của bọn Việt cộng đã phải hủy bỏ vì không có ai đi xem.
 
Tại Melbourne, Cộng Đồng Người Việt luôn luôn xin phép trước với cảnh sát và trong cuộc biểu tình, luôn luôn có sự hiện diện của cảnh sát. Nói cho đúng ra, chính cảnh sát đi đầu trong tất cả các cuộc biểu tình của cộng đồng chúng ta. Và ngay trong hàng ngũ đám người biểu tình, chúng ta luôn luôn có những nhân viên trật tự đi kèm để ngăn ngừa những kẻ phá hoại. Trong cuộc biểu tình lớn nhất và gần đây nhất của Cộng đồng, chúng ta không những có cả một đội trống chiên đi theo để tạo tiếng vang cho những người chung quanh, chúng ta còn có một đoàn xe truck (mang biểu ngữ đòi nhân quyền cho người dân Việt ở Việt Nam) chạy cùng khắp các đường phố của trung tâm thương mại ở Melbourne. Đây mới là phuơng cách đứng đắn nhất, hợp pháp và hợp lý nhất mà mọi người trong chúng ta nên làm và phải làm. Những cuộc biểu tình theo kiểu này đều nhận được sự chú ý và hỗ trợ của mọi sắc dân trong cộng đồng và được sự nể trong của giới truyền thông cũng như của cảnh sát. Nhưng, những cuộc biểu tình của chúng ta cũng có những trở ngại riêng. Không phải chúng ta đi biểu tình vì bất cứ lý do nhỏ nhặt nào. Không phải cuộc biểu tình nào cũng có đông đảo mọi người trong cộng đồng tham dự. Một phần vì đa số nguời tỵ nạn chúng ta đã thuộc lớp tuổi về chiều, hoặc còn bận đi làm ăn kiếm sống. Đám con cháu chúng ta thuộc thành phần thứ hai, thứ ba không rành tiếng Việt, không quan tâm tới những đám Việt cộng đang nhan nhãn ngoài đường. Do đó, chúng ta phải tìm một biện pháp nào đó để giảm bớt những cuộc biểu tình không cần thiết. CẦN PHẢI CÓ SỰ HỖ TRỢ CỦA MỌI NGƯỜI DÂN TRONG CỘNG ĐỒNG. ·         NHỮNG THÀNH VIÊN TRONG BAN ĐẠI DIỆN CỘNG ĐỒNG. Đa số những thành viên trong cộng đồng của chúng ta đều là những người làm việc thiện nguyện, do đó, chúng ta chỉ có thể làm việc cho cộng đồng ngoài giờ làm việc của mình mà thôi. Mọi chi phí cho việc đi đứng hội họp đều do tiền túi bỏ ra chứ chẳng có ngân quỹ nào đài thọ cho ban điều hành của cộng đồng cả. Rất may là đa số những thành viên trong cộng đồng đều thuộc thành phần trẻ và rất nhiệt tình trong công việc, vì thế mà mọi sinh hoạt của cộng đồng chúng ta đều được tiến hành rất là đều đặn và vững chắc. Vào ngày Thứ Bẩy 9 tháng 6 năm 2012 ,vào lúc 5:00 chiều, tại Crown Casino, Cộng Đồng Người Việt Tự Do Victoria sẽ tổ chức một cuộc biểu tinh để phản đối đoàn văn công từ Việt Nam sang trình diễn tại Crown Casino, Melbourne. Cộng Ðồng Người Việt Tự Do Victoria quan niệm rằng, ngày nào đảng CSVN còn cấm đoán, bắt bớ, giam cầm những nhà văn, nghệ sĩ và các nhà tranh đấu cho dân chủ và nhân quyền tại VN; ngày nào đảng CSVN vẫn còn tiếp tục vi phạm, cấm đoán và kiểm soát những quyền căn bản nhất của con người như: tự do báo chí, tự do hiệp hội, tự do ngôn luận, tự do phát biểu, tự do tôn giáo v. v… thì ngày ấy cộng đồng người Việt tỵ nạn CS tại hải ngoại sẽ còn phản đối và không chấp nhận sự hiện diện của những đoàn hay những văn nghệ sĩ từ trong nước ra hải ngoại trình diễn.
Tại sao lại có những văn công, nghệ sĩ được ung dung, tự do ra vào Việt Nam trong khi nhạc sĩ Việt Khang chỉ sáng tác 2 bài hát thì bị biệt giam cho đến ngày hôm nay?
Kính mời toàn thể quý vị tham gia thật đông đủ cuộc biểu tình đấu tranh cho tự do và nhân quyền tại Việt Nam cũng như ủng hộ tinh thần của anh Việt Khang.
Xin quý vị hãy tập trung ở bên bờ sông Yarra, nơi có cờ vàng của chúng ta. ·         ĐA SỐ THẦM LẶNG Đa số thầm lặng mới là thành phần chính trong cuộc đấu tranh chống lại cộng sản. Một số trong chúng ta đã tách rời mình ra khỏi sinh hoạt của cộng đồng, lấy cớ rằng: “Tôi chỉ là người tỵ nạn, tôi không muốn hoạt động chính trị” Xin được nói rõ: Làm chính trị không có nghĩa là phải gia nhập đảng phái này nọ hoặc phải ra ứng cử chức vụ dân biểu nghị sĩ. Nếu ngày nào chúng ta còn mang danh là “Tỵ Nạn” tức là chúng ta đã và đang phản đối chế độ tàn nhẫn vô nhân đạo của bọn Việt cộng. Vì phản đối bọn chúng nên chúng ta mới bỏ xứ mà đi, tức là chúng ta đã và đang làm chính trị đó. Việc bọn văn công Việt cộng qua Úc trình diễn cũng chì là do nhu cầu mà thôi. Nếu đa số người dân tỵ nạn thầm lặng hiểu về tư cách tỵ nạn của mình mà không xem không nghe những gì Việt cộng nói, những gì Việt cộng làm, chắc chắn không có tên văn công nào qua đây hát cả. Nếu đa số người tỵ nạn thầm lặng không mua vé đi xem bọn văn công Việt cộng hát hò, thì chẳng có ai dứng ra tổ chức văn nghệ mời đám văn công Việt cộng qua đây trình diễn cả. Nếu những ông bầu văn nghệ, vì lý do nào đó vẫn cứ tổ chức những buổi trình diễn văn nghệ đỏ thì chỉ cần lỗ vốn vài lần là họ sẽ tự ý rút lui không dám làm nữa. ·         NHỮNG NGƯỜI TỔ CHỨC VĂN NGHỆ. Tổ chức văn nghệ là một việc làm thương mại, có mục đích kiếm lời. Vói mục đích kiếm lời này, bất cứ ca sĩ nào nổi tiếng, có nhiều người hâm mộ là những ông bầu văn nghệ (gọi là bầu Sô) đều mời cho bằng được những nghệ sĩ này tham gia chương trình văn nghệ của mình. Như đã nói ở trên, một số Người Việt Mới vì chưa quen với cuộc sống mới tại Úc, nên vẫn có xu hướng muốn nghe các ca sĩ Việt Nam hát, nên bất cứ sô văn nghệ nào có ca sĩ Việt Nam trình diễn, họ đều mua vé tham dự. Thêm vào đó, một số người Việt mặc dù gốc là tỵ nạn, nhưng vì gió đổi chiều, nên đã nhiễm vào người văn hóa mới để mà đi theo nghe bọn văn công hát. Vì có những người nghe hát, nên bầu sô mới nhẩy vào tổ chức văn nghệ để mời đám văn công qua đây hát. Nếu đa số người tỵ nạn thầm lặng vẫn giữ tư cách tỵ nạn của mình và từ đó cảm hóa những người Việt mới, chắc là sẽ không có những buổi trình diễn đỏ nữa. ·         NHỮNG CHỦ NHÀ HÀNG Muốn tổ chức văn nghệ, phải có sân khấu. Muốn có lời nhiều, phải mướn sân khấu lớn để bán được nhiều vé. Melbourne là trung tâm văn hóa của Úc, nên ở đây có rất nhiều sân khấu trình diễn văn nghệ. Nhưng những sân khấu này rất đông khách, nên muốn mướn rạp, phải nộp đơn cả năm trước, hơn nữa vì phải theo đúng tiêu chuẩn quốc tế nên tiền mướn rạp rất là cao, chỉ có một vài bầu sô có khả năng tài chánh lớn hoặc được ai đó tài trợ mới dám mướn những sân khấu này. Ngoài những sân khấu của Úc, chúng ta còn có những sân khấu do người Việt Nam làm chủ với giá cả nhẹ nhàng hơn. Do đó, đa số những bầu sô Việt đều muốn tổ chức các chương trình văn nghệ tại đây. Nếu chủ nhà hàng nào, ngoài việc kiếm lời, còn có tinh thần chống cộng, họ sẽ không cho những bầu sô mướn rạp của họ để tổ chức văn nghệ đỏ. Đó cũng là trường hợp của anh Mai, chủ nhà hàng Oriana Wedding reception, 42 Hampstead Road Maidstone VIC 3012. (03) 9318 8200. Vào khoảng tháng 5, anh Mai có được một nhóm người đến thương lượng muốn mướn sân khấu của anh để tổ chức một chương trình văn nghệ. Khi anh hỏi những ca sĩ từ đâu tới? Thì nhóm tổ chức trả lời là: “Từ Mỹ qua” và đưa cho anh coi đầy đủ những “Thẻ Xanh” do chính bộ ngoại giao và Di trú của Mỹ cấp. Nhưng sau khi dò hỏi và tiếp xúc vói anh Bon, chủ tịch Cộng Đồng Người Việt Tự Do Victoria, anh Mai biết rằng toàn bộ đám nghệ sĩ này đều từ Việt Nam qua, nên anh đã thẳng thừng từ chối đơn xin mướn sân khấu Oriana của anh. Đó là một hành động mà các chủ nhà hàng khác phải noi theo để chấm dứt những chương trình nhạc đỏ.
XIN HÃY THAM GIA BIỂU TÌNH CHỐNG BỌN VĂN CÔNG CỦA CỘNG ĐỒNG NGUỜI VIỆT TỰ DO VICTORIA VÀO LÚC 5 GIỜ TẠI BỜ SÔNG SOUTH YARRA, CROWN CASINO, MELBOURNE.

CHÚNG TA BIỂU TÌNH THẬT MẠNH MẼ, THẬT HĂNG SAY TRONG TINH THẦN ÔN HÒA VÀ TÔN TRỌNG LUẬT PHÁP ÚC.

NGƯỜI VIỆT CỦA TÔI, LÀ THẾ ĐẤY.
NGUYỄN KHẮP NƠI.
 

e-mail

Ngân hàng nhà nước Việt Nam thông báo hạ lãi suất

Thứ bảy 09 Tháng Sáu 2012

Việt Nam tỏ ra uyển chuyển hơn trong chính sách tài chính, nhưng về dài hạn, lãi suất thấp có nguy cơ tạo ra nợ xấu (Reuters)
Việt Nam tỏ ra uyển chuyển hơn trong chính sách tài chính, nhưng về dài hạn, lãi suất thấp có nguy cơ tạo ra nợ xấu (Reuters)

Thanh Hà
Quyết định trên bắt đầu có hiệu lực kể từ ngày thứ Hai 11/06/2012. Đây là lần thứ tư trong năm 2012, Việt Nam thông báo hạ lãi suất để kích thích tăng trưởng. Theo giới quan sát, lạm phát và tăng trưởng kinh tế của Việt Nam có khuynh hướng giảm sụt.

Thông tư bổ sung của Ngân hàng nhà nước Việt Nam được công bố ngày 08/06/2012 cho biết kể từ thứ Hai tuần tới (11/06/2012) Việt Nam hạ một loạt các lãi suất ngân hàng. Lãi suất chiết khấu đang từ 10 % được hạ xuống còn 9 %. Lãi suất tái cấp vốn cho các ngân hàng thương mại sẽ được hạ xuống còn 11 % thay vì 12 % như trước đây. Riêng trần lãi suất huy động tiền đồng được giảm hai điểm, từ 11 % xuống còn 9 %. 
Thông tư của Ngân hàng trung ương Việt Nam giải thích : Việt Nam giảm lãi suất vào lúc lạm phát gia tăng một cách chừng mực và tình trạng tài chính cơ bản của hệ thống ngân hàng Việt Nam đã được cải thiện. Reuters nhắc lại : kể từ tháng 5/2010, lạm phát tại Việt Nam trong tháng 5/2012 lần đầu tiên giảm xuống dưới ngưỡng 10 %. Cụ thể là tháng 5/2012 chỉ giá của Việt Nam tăng 8,34 % so với thời điểm một năm trước đó. 
Bản tin của AFP lưu ý : Ngân hàng nhà nước Việt Nam trong tháng 3, tháng 4 và tháng 5 vừa qua đã liên tục hạ lãi suất. Một nguồn tin xin giấu tên thận trọng cho rằng chính phủ Việt Nam tỏ ra « uyển chuyển hơn trong chính sách tài chính » là điều đáng khích lệ, nhưng về dài hạn, « lãi suất thấp có nguy cơ tạo ra nợ xấu. Đồng thời, lãi suất thấp sẽ làm nản lòng một số người muốn ủy thác vào các khoản tiết kiệm ».
Áp lực kềm chế lạm phát đối với Việt Nam được giảm thiểu trong lúc tăng tưởng kinh tế bị chậm lại. Tổng sản phẩm nội địa của Việt Nam trong quý I/2012 tăng 4 %. Đây là mức thấp nhất trong ba năm trở lại đây. Dù vậy ngày 06/06/2012 cơ quan thẩm định tài chính Standard & Poor's đã nâng điểm tín nhiệm Việt Nam từ « tiêu cực » lên thành « ổn định ».
tags: Kinh tế - Việt Nam

Liên minh tình thế Nga - Trung chống phương Tây

Thứ bảy 09 Tháng Sáu 2012

Tổng thống Nga Vladimir Putin và chủ tịch Trung Quốc Hồ Cẩm Đào (Reuters)
Tổng thống Nga Vladimir Putin và chủ tịch Trung Quốc Hồ Cẩm Đào (Reuters)

Đức Tâm
Matxcơva và Bắc Kinh ngày càng tỏ rõ có lập trường chung trong các hồ sơ quốc tế nóng bỏng như Syria, Iran, Afghanistan. Tuy nhiên, theo giới phân tích, sự nhích lại gần nhau giữa Nga và Trung Quốc là do có cùng một sự nghi kỵ đối với phương Tây và liên minh này không giúp xóa bỏ những kình địch giữa hai nước trước các thách thức to lớn về kinh tế.

Ông Jonathan Holslag, thuộc Viện nghiên cứu về Trung Quốc đương đại tại Bruxelles, được AFP trích dẫn, khẳng định : « Điều thúc đẩy Trung Quốc và Nga vượt qua những căng thẳng song phương và ngờ vực lẫn nhau, là do Bắc Kinh và Matxcơva ngày càng tỏ ra tiêu cực đối với Mỹ và châu Âu ».
Vẫn theo chuyên gia về địa chính trị Trung Quốc này, phương Tây đã làm cho Nga ngày càng oán hận, bực bội trên nhiều vấn đề, như dự án lá chắn chống tên lửa, chương trình hiện đại hóa vũ khí nguyên tử chiến thuật, can thiệp quân sự vào Libya. Trong khi đó, Trung Quốc nhận thấy quan hệ của họ với Mỹ ngày càng gay gắt hơn trong vấn đề thương mại, an ninh hàng hải. Chính sự thù ghét phương Tây đã làm cho hai nước tiến gần lại nhau hơn.
Hội nghị Thượng đỉnh Tổ chức Hợp tác Thượng Hải – OCS – được tổ chức trong hai ngày 06-07/06/2012 tại Bắc Kinh là dịp để chủ tịch Trung Quốc Hồ Cẩm Đào và tổng thống Nga Vladimir Putin phô trương tình đoàn kết, dường như cố tình làm cho phương Tây khó chịu. Sau khi hủy bỏ chuyến đi Mỹ, không tham dự Thượng đỉnh G 8, tổng thống Nga Putin đến Thượng đỉnh OCS để nói với lãnh đạo Trung Quốc rằng hai nước có các lợi ích tương đồng trên nhiều lĩnh vực, kể cả trong các vấn đề lớn trên thế giới.
Lãnh đạo hai nước đã sử dụng diễn đàn OCS để nhắc lại sự ủng hộ mạnh mẽ đối với chế độ Damas của tổng thống Bachar Al Assad, bất chấp các vụ thảm sát diễn ra hầu như hàng ngày tại Syria.
Thượng đỉnh OCS năm nay cũng tạo cơ hội cho Nga và Trung Quốc củng cố mối quan hệ đối tác chiến lược và cùng mở rộng ảnh hưởng sang Afghanistan vào lúc lực lượng của Liên minh Bắc Đại Tây Dương – NATO đang chuẩn bị rút khỏi nước này. Đây chính là lý do mà tổng thống Afghanistan Hamid Karzai đã chấp nhận lời mời tới Bắc Kinh tham dự Thượng đỉnh OCS. Cũng tại hội nghị này, tổng thống Mahmoud Ahmadinejad đã hài lòng khi nghe thấy OCS khẳng định chống lại mọi hành động vũ lực nhắm vào Iran, trong lúc phương Tây tố cáo Teheran có tham vọng chế tạo vũ khí nguyên tử.
Matxcơva và Bắc Kinh, hai thành viên thường trực Hội Đồng Bảo An Liên Hiệp Quốc không ngần ngại dùng quyền phủ quyết, đang tìm cách mở rộng và khẳng định ảnh hưởng của mình tại các diễn đàn không bị Mỹ chế ngự, như Thượng đỉnh Tổ chức Hợp tác Thượng Hải hay Thượng đỉnh nhóm BRICS (bao gồm 5 cường quốc đang trỗi dậy là Brazil, Nga, Ấn Độ, Trung Quốc và Nam Phi).
Giáo sư Lâm Hòa Lập (Willy Lam), chuyên gia về Trung Quốc, thuộc đại học Trung Hoa, ở Hồng Kông, phân tích : « Trung Quốc và Nga dường như phải đối mặt với rất nhiều sức ép từ phía Hoa Kỳ hiện đang rút khỏi Afghanistan và Irak để tái triển khai mạnh hơn các lực lượng của họ ở châu Á-Thái Bình Dương. Do vậy, hai nước cần có một mặt trận chung ».
Trong quan hệ song phương, đặc biệt là về kinh tế, Bắc Kinh muốn có dầu và khí đốt của Matxcơva, đổi lại, Nga lại cần hàng tiêu dùng và đầu tư của Trung Quốc.
Thế nhưng, chuyên gia Jean-Pierre Cabestan, đồng tác giả cuốn sách « Trung Quốc và Nga : giữa đồng thuận và ngờ vực », lại lưu ý rằng liên minh Matxcơva –Bắc Kinh có những giới hạn. Theo ông, « hai nước thể hiện các quan điểm chung hoặc một chiến lược chung về các chủ đề tương đối dễ đối với họ, thế nhưng, có rất nhiều chủ đề gây chia rẽ … nhất là giá dầu lửa và khí đốt, việc hoàn tất các đường ống dẫn dầu, cạnh tranh ở Trung Á ».
Giáo sư Lâm Hòa Lập có đồng ý kiến và cho biết rõ hơn : Từ nhiều năm nay, hai nước đã không ký kết được một thỏa thuận, theo đó, Nga cung cấp khoảng 70 tỷ mét khối khí đốt hàng năm cho Trung Quốc do bất đồng về giá cả. Có một dấu hiệu khác cho thấy sự ngờ vực lẫn nhau : Nga vẫn từ chối bán cho quân đội Trung Quốc các loại vũ khí tối tân.
Ngay cả trong hồ sơ Syria, nơi mà Matxcơva có nhiều lợi ích hơn Bắc Kinh, liên minh giữa hai bên để bảo vệ chế độ Assad cũng không phải là một khối đồng nhất.
Ông Cabestan giải thích : « Những gì đang xẩy ra tại Syria, một cách rất thực dụng và rất bạo lực, là sự kình địch giữa Iran và Ả Rập Xê Út. Nga và Trung Quốc lựa chọn Iran, một lựa chọn chiến lược đối với họ, phù hợp với lợi ích của họ, cho dù có một sự khác biệt nhỏ : Dưới sức ép của Mỹ và cũng vì các mối quan tâm đến dầu lửa và những lợi ích khác, Trung Quốc không thể bỏ rơi hoàn toàn Ả Rập Xê Út ».
Hiện nay, Trung Quốc là khách hàng dầu lửa số một và cũng là đối tác hàng đầu của Ả Rập Xê Út trong lĩnh vực công nghiệp hóa dầu, trong lúc Ryad có thái độ phê phán gay gắt và cứng rắn với chế độ Damas.
Liên quan đến Afghanistan, Matxcơva và Bắc Kinh có cùng mối ưu tiên : Không để cho tình trạng hỗn loạn và tư tưởng Hồi giáo cực đoan lan rộng ngay trước cửa ngõ nhà mình. Ngoài chủ đề này ra, các bất đồng khác giữa hai nước có nguy cơ xuất hiện.
Theo nhận định của chuyên gia Cabestan, « Nga và Trung Quốc không nhất thiết có đồng quan điểm, nhất là về vai trò của Pakistan trong tương lai. Theo truyền thống, Nga rất gần gũi Ấn Độ hơn là với Pakistan và ngờ vực Pakistan, trong lúc Trung Quốc lại chơi lá bài Pakistan chống lại Ấn Độ ».
Nhật báo Nga Vedomosti, hôm thứ Năm, 07/06 bình luận về liên minh Nga-Trung như sau : « Đồng minh là những quốc gia, khi thực hiện các chính sách của mình, thì đều tính tới lợi ích của từng nước khác và nếu một đồng minh có vấn đề thì các nước khác sẽ can thiệp, giúp giải quyết. Thế nhưng, điều này không và sẽ không bao giờ xẩy ra trong quan hệ Nga-Trung. Không phải vì Nga không muốn mà chính là vì Trung Quốc không muốn có những liên minh thực sự, mang tính ràng buộc với bất kỳ nước nào ».
tags: Châu Á - Hoa Kỳ (Mỹ) - Nga - Phân tích - Quốc tế - Trung Quốc

Từ Nhật sang Pháp, trường hợp thanh thiếu niên sống tách biệt với xã hội

Thứ bảy 09 Tháng Sáu 2012

Nhật Bản hiện có khoảng 264 ngàn trường hợp « hikikomori » (DR)
Nhật Bản hiện có khoảng 264 ngàn trường hợp « hikikomori » (DR)

Minh Anh
Suốt ngày chỉ ở trong nhà, không thích đi học hay đi làm. Ngày ngủ, đêm lướt web hay chơi game video điện tử… và hiện tượng này kéo dài trên 6 tháng, đó là những triệu chứng của căn bệnh « Hikikomori », tên gọi bằng tiếng Nhật của căn bệnh « sống tách biệt với xã hội ». Theo báo Le Monde, triệu chứng tâm lý này, nay không chỉ phổ biến tại Nhật mà đang có mặt ở nhiều nước tiên tiến khác trên thế giới trong đó có Pháp.

Theo Le Monde, một điều tra mới nhất tại Nhật Bản cho biết trên tổng số dân 127 triệu người, có 264 ngàn trường hợp mắc bệnh « hikikomori ». Các chuyên gia về tâm thần học trẻ em còn đưa ra dự đoán rằng « trong tương lai không xa, số bệnh nhân này có thể tăng lên đến một triệu người. Và hiện tượng này sẽ có một tác động kinh tế - xã hội cho đất nước ».
Hơn nữa, nhiều chuyên gia đã không ngần ngại xem đấy như là một hiện tượng bệnh dịch. Tình trạng này lại càng trở nên tồi tệ hơn do lẽ nếu tính trên cả xứ sở Mặt Trời mọc hơn 100 triệu dân này chỉ có khoảng độ gần 170 bác sĩ thâm thần học trẻ em. Trong khi mà, có nhiều biểu hiện bệnh lý đầu tiên đôi khi có thể được phát hiện sớm ngay ở độ tuổi 12-13 như bỏ học hay sống cô lập.
Mặt khác, cảm giác mặc cảm vì có con mắc phải chứng bệnh này hay như chiều theo ý con không muốn đi khám nghiệm y khoa cũng làm trì hoãn việc điều trị.
Theo các chuyên gia tâm thần học, những người mắc chứng bệnh “hikikomori” thường kèm theo các bệnh lý tâm thần được biểu hiện qua hình thức sống tách biệt hoàn toàn. Nhất là, hiện tượng này không có chút gì liên quan đến triệu chứng gọi là « nghiện » Web hay trò chơi điện tử. Nhưng cả hai lãnh vực này cũng đóng góp phần làm giảm nhu cầu giao tiếp mặt đối mặt với những người xung quanh, theo như ghi nhận của giáo sư Takahiro Kato, thuộc khoa Thần kinh – tâm thần học trẻ em, trường Đại học Kyushu - Nhật Bản.
Giải thích cho hiện tượng bệnh lý khá phổ biến tại Nhật này, ông Kato cho rằng chính việc việc thay đổi lối sống trong xã hội Nhật Bản là tác nhân gây bệnh. Theo ông « Trước đây, gia đình truyền thống Nhật Bản thường đông con và nhiều thế hệ sống chung một mái nhà. Ngày nay, lối sống đó đã nhường chỗ cho một tổ chức gia đình nhỏ, ở đó cha mẹ phải làm việc, con cái cũng ít hơn và ít nhận sự hỗ trợ từ người thân cũng như láng giềng ».
Bên cạnh đó, áp lực học đường và việc chịu đựng các trò bắt nạt lẫn nhau giữa các học trò cũng giải thích phần nào nguyên nhân gây bệnh.
Về điểm này, ông Serge Tisseron, nhà tâm thần học và phân tích tâm lý học người Pháp, có đưa ra một giả thuyết cho rằng : « Ở độ tuổi vị thành niên, một người mắc chứng bệnh « hikikomori » có thể biểu hiện một thái độ thu mình lại. Một cách vô tình, biểu hiện này cho phép điều chỉnh các cảm xúc, những xung đột, những lo âu liên quan đến tương lai. Thế nhưng, đây cũng chưa phải là triệu chứng của các bệnh tâm thần như suy nhược thần kinh hay sự phát triển của chứng lo sợ ».
Nếu như hiện tượng này vốn được thấy nhiều tại Nhật Bản, thì nay « hikikomori » không đơn thuần chỉ liên quan đến nền văn hóa xứ Hoa Anh Đào nữa. Nhiều ca bệnh đã được phát hiện tại nhiều nước tiên tiến khác như Tây Ban Nha, Ý, Hàn Quốc và thời gian gần đây nhất là tại Pháp.
Trung Quốc  thúc đẩy trở lại nền kinh tế
Liên quan đến tình hình kinh tế thế giới, báo Le Monde cho biết « Bị suy yếu do khủng hoảng đồng euro, Trung Quốc tái thúc đẩy nền kinh tế » - đây cũng chính là tít lớn trên trang nhất tờ báo. Lần đầu tiên kể từ sau lần tái thúc đẩy tăng trưởng năm 2008, ngân hàng trung ương Trung Quốc hạ lãi suất chỉ đạo. Đồng thời, chính phủ cũng đưa ra chương trình thả lỏng các điều kiện vay tại các ngân hàng trong nước.
Còn trong bài viết « Bắc Kinh muốn làm mọi cách để duy trì sự tăng trưởng » trên trang kinh tế, tờ báo cho biết tổng sản phẩm quốc nội (GDP) Trung Quốc chỉ tăng có 8,1% trong quý I năm nay – mức tăng thấp nhất kể từ gần 3 năm nay. Sản xuất chế biến bị thu hẹp lại cho tháng thứ 7 liên tiếp. Trong khi đó, mức bán lẻ tăng chỉ có 14,1% trên một năm vào tháng 4, so với mức 15,2% của tháng 3.
Theo dự đoán của Ngân hàng thế giới « xác suất hiện tượng suy giảm sản xuất từ từ là cao ». Trong khi đó, nền kinh tế lớn thứ hai trên thế giới này cần phải duy trì tăng trưởng ở mức 8% hay 9%. Bởi vì, « nếu tuột xuống dưới mức 8% sẽ làm gia tăng nguy cơ thất nghiệp và bất ổn xã hội », theo như nhận định của chuyên gia kinh tế Sun Junwei, thuộc ngân hàng HSBC.
Tuy nhiên, ngân hàng Thế giới cho rằng, Trung Quốc có đủ khả năng để giải quyết nguy cơ này.
Thứ nhất, là thông qua chính sách tiền tệ. Lãi suất chỉ đạo sẽ giảm xuống 0,25% kể từ ngày hôm qua, thứ sáu 08/6/2012. Giải pháp « tiền tệ » này đặc biệt chỉ có thể sử dụng được vào lúc mà Bắc Kinh đã kiểm soát được lạm phát. Giá tiêu thụ chỉ tăng có 3,4% trên một năm vào cuối tháng tư này, so với mức 3,6% vào cuối tháng ba.
Song song đó, chính quyền Trung Quốc cũng cho nối lại kế hoạch tái thúc đẩy tăng trưởng. Vào năm 2008, không ai có thể dám nghĩ rằng Bắc Kinh đưa ra gói hỗ trợ 4000 tỷ nhân dân tệ, đầu tư chủ yếu trong việc phát triển mạng lưới đường sắt tàu siêu tốc – hệ thống đường sắt lớn nhất thế giới và trong lãnh vực cầu đường với những đường ô tô ngút tầm mắt.
Lần này, số tiền hỗ trợ có lẽ sẽ chưa tới 1/3 của năm 2008. Hơn 868 dự án đã được thông qua, so với con số 363 của cùng kỳ năm rồi.
Mặt khác, để kích thích tiêu dùng, Bắc Kinh đưa ra nhiều biện pháp hỗ trợ như hỗ trợ 400 tệ khi mua một máy điều hòa hay một màn hình phẳng.
Cuối cùng, chính quyền Trung Quốc cũng muốn tận dụng cơ hội lần này để đẩy thúc đẩy tiến trình thả lỏng lãi suất rất được mong đợi nhằm góp phần tái cân bằng lại nền kinh tế theo hướng tiêu thụ nội địa. Biện pháp này dường này đã được triển khai từ hồi tháng 3. Ông Chu Tiểu Xuyên, thống đốc Ngân hàng Nhân dân Trung Quốc cho rằng đã « gần như hội đủ » các điều kiện cho kế hoạch này.
Pháp tự xóa dần hình ảnh của mình trên thương trường quốc tế ?
Nhìn sang Pháp, Le Monde cho biết tình hình kinh tế cũng không mấy sáng sủa. Riêng trong tháng tư, thâm hụt mậu dịch đã đạt đến mức 5,8 tỷ euro. Trong khi đó, nước Đức lại ghi nhận thặng dư mậu dịch đạt 14,4 tỷ. Le Monde đặt câu hỏi « Pháp tự xóa dần hình ảnh của mình trên thương trường quốc tế như thế nào ? »
Từ 10 năm nay, cán cân mậu dịch Pháp luôn trong tình trạng báo động. Mỗi năm mỗi tệ hơn : 231 triệu euro trong năm 2003, nhưng đến 2005 là 24 tỷ và 2011 là 70 tỷ euro. Nếu như lãnh vực hàng không, hàng xa xỉ phẩm, dược phẩm và mỹ phẩm vẫn còn trụ được, thì tất cả các lãnh vực khác đều xuống cấp trầm trọng.
Le Monde cho rằng, giá năng lượng tăng chưa hẳn là nguyên nhân chính của tình trạng thâm hụt thương mại năm 2011, bởi vì Berlin đã thành công trong việc bù đắp lại điểm thua thiệt này.
Theo tác giả bài viết, vào thời điểm mà Trung Quốc cũng như nhiều nước mới trỗi dậy khác, bắt đầu tham gia vào thị trường thế giới, xuất khẩu chỉ đạt có 1,5%, thì nay con số này đã lên đến 13%.
Hầu hết các nước phương Tây đều phải chịu đựng sự cạnh tranh không lành mạnh này. Tuy nhiên, tác giả bài viết cho rằng, Pháp đã không thể, hay không biết đối phó lại. Bởi lẽ, kể từ bây giờ Paris không được phép giảm giá đồng tiền như thời kỳ vàng son. Đồng euro không ngừng tăng giá cho đến khi đạt đến đỉnh một euro đổi lấy 1,60 đô-la vào tháng 4/2008. Một thảm họa cho các nhà xuất khẩu.
Mặt khác, đồng euro cao giá cũng lộ rõ cho thấy điểm yếu của nền sản xuất Pháp. Theo chuyên gia kinh tế Michel Didier tại Coe-rexecode, chính sách lao động 35 giờ/ tuần và sự trượt giá lao động là những nguyên nhân chính gây thiệt hại cho tính cạnh tranh của nền sản xuất.
Ngược lại, người Đức lại chọn việc điều chỉnh mức lương, qua việc thực hiện các cải cách cần thiết nhằm vực dậy nền kinh tế đất nước bị suy yếu do việc tái thống nhất đất nước. Từ đó, các doanh nghiệp Đức đã có thể hồi phục lại lợi nhuận và đầu tư để hiện đại nền sản xuất. Vì vậy, nền công nghiệp Đức đã khẳng định được vị trí của mình trong thứ hạng « cao cấp ».
Theo ông Patrick Arthus, kinh tế gia trưởng tại Natixis và là giáo sư trường Ecole Polytechnique, trách nhiệm không chỉ ở giá thành sản xuất mà còn ở chính sự bất lực của các tập đoàn trong việc ấn định giá cả và bảo vệ lợi nhuận của mình. Nhất là, các dòng sản phẩm trung bình của Pháp - vốn là những đặc sản của quốc gia, lại quá nhạy cảm với việc tăng giá đồng euro. Mỗi khi đồng euro tăng 10%, sản lượng bán ra lại giảm đến 9%, trong khi tại Đức lại tăng thêm 2%. Hay như, chất lượng sản phẩm hay dịch vụ hậu mãi của Đức luôn tốt hơn của Pháp.
Hơn nữa, nước Pháp hiện diện rất ít tại các nước mới trỗi dậy, vốn được cho là thiên đường của các nhà xuất khẩu. Trong khi đó, nước Đức lại làm điều ngược lại.
Ông Michel Didier nhận xét rằng Pháp đã mất dần tính cạnh trạnh so với nước láng giềng. Hầu như những thị phần nào Pháp bị đánh mất đều rơi lại vào tay nước Đức, nhất là tại châu Âu.
Thế nhưng, bài viết cũng lưu ý rằng bản tổng kết chỉ nêu lên được bề nổi của vấn đề. Bởi vì, thặng dư xuất khẩu còn bao hàm không chỉ các dòng sản phẩm được sản xuất trong nước mà còn tại các nước đối tác Đông Âu khác. Ví dụ như trường hợp chiếc xe hiệu Porsch Cayenne. 85% các linh kiện rời được sản xuất tại Slovakia, trước khi được lắp ráp tại Đức để rồi được dán lên đó phù hiệu Porsch.

tags: Châu Á - Pháp - Xã hội - Điểm báo