09/10/2011
Ngựa đang sải vó lưng đồi
Súng gươm bỏ lại cuộc chơi nửa chừng
Một thời ngang dọc kiêu hùng
Ta đứng bên nầy, trông núi sông
Một trời thương nhớ ở phương đông
Đường hoa theo dấu chân luân lạc
Một gánh giang san khóc hộ chồng
Một ngày tan nát bao thân phận
Nửa kiếp lưu vong tối mặt mày
Cũng thử đưa cay bằng chiến trận
Ói toàn uất hận lúc xuôi tay
Bạn bè còn lại bao nhiêu đứa
Đứa còn, đứa mất chẳng ai hay
Chí lớn cùng đường, tài bỏ xó
Anh hùng bạt mạng, vợ con lo
Nhớ quê chửi nát mồ ma đỏ
Một nắm xương khô đẫm máu đào
Nhìn nhau bỗng thấy quê hương cũ
Nghìn trùng rực rỡ núi sông xưa
Vết đau ngày tháng còn mưng mủ
Giọt lệ bên đường mặc gió mưa
Ví thử xuân xanh còn rực lửa
Cũng đành dâng hiến trọn non sông
Và em, sẽ một đời tựa cửa
Nhìn qua lục địa để ngóng trông.
. Bookmark the permalink.


Nhìn qua lục địa để ngóng trông."
Dẫu sao cũng xin cám ơn TG , có một bài thơ hay.
Con MẸ ra đi vẫn chưa về
Bờ Đại Dương kia xa xôi quá
Thân MẸ bên này mòn mỏi trông.....
Khi thấy quê hương mộ chất chồng
Khi những cuộc đời tan vạn nẻo
Khi lòng thiếu phụ héo hon trông
Người hỏi tôi có hận không
Tóc xanh mắt biếc má môi hồng
Chiều xuân năm ấy xuân năm ấy
Tự vẫn theo chồng giữ sắt son
Người hỏi tôi có nhớ không
Manh áo kaki chiếc mủ đồng
Bao nắm xương tàn trên đất nước
Ngày về chưa biết có hay không
Người hỏi tôi có tiếc không
Lớp lớp tóc xanh đã bạc chồng
Hơn nữa đời người trong ngục thất
Đời còn chi nữa tiếc với trông
Người hỏi tôi trời bao nhiêu rộng
Quê hương mình còn đất sống không anh
Quê hương mình cây lá vẩn còn xanh
Như thuở truớc khi ta còn bé dại
Người hỏi có tôi bao giờ trở lại
Chỉ một lần trên đất nước thân yêu
Thắp nén hương xin Tổ Quốc tiêu điều
Tha thứ lỗi cho bầy con có tội
=============== ======
Kim Âu
1.
Nửa đêm giở lại trang đời cũ.
Nghe giọt sương buồn động tịch liêu.
Văng vẳng lời than từ cố quận
Thoắt hồn lưu lạc hốt phiêu diêu.
2.
Nửa đêm điểm lại đời ly xứ.
Nỗi nhục lưu vong nặng trĩu hồn.
Bao năm qua... sẽ ....bao năm nữa?
Ai người tri kỷ hiểu ta không?
3.
Nửa đêm trăng sáng bờ tâm thức
Vằng vặc soi đời rõ đục trong.
Không lẽ gươm mài đành bỏ xó
Đối bóng từng đêm tự vấn lòng
4.
Ta lỡ sinh ra thời quốc mạt
Phải đâu Chiến Quốc, chẳng Xuân Thu
Tẩu tướng một bầy như chó đói
Phản thầy, giết chủ, đám ngu phu.
5.
Lịch sử có bao giờ đứng lại?
Cho loài cẩu trệ mộng Hoàng Lương.
Nửa đêm sôi hận phường vô sỉ
Ta hiểu còn mang nợ bốn phương.
6.
Đồ điếu, gian manh thường vỗ ngực.
Tiểu nhân toàn nói chuyện Kinh Kha
Tuồng tích gian hùng xem phát chán
Ngoảnh đầu, mái tóc đã sương pha.
7.
Hồn sử còn vang lời réo gọi.
Bao giờ đất mẹ hết tang thương?
Quặn thắt cơn đau từ tạng phủ
Đại cuộc nhiêu khê - những đoạn trường
8.
Ta đã từng đi vào đất chết
Ươm mộng cho trời Việt nở hoa
Tuy nay ôm mối hờn vong quốc
Mộng thời son trẻ chửa phôi pha.
9.
Nhìn lũ ngợm người ôi mạt kiếp
Tranh giành buôn bán chút danh xưng
Quên ơn "vạn cốt - công thành" cũ
Vô sỉ quên rồi nợ máu xương.
Kim Âu
Mời các bạn đọc thất ngôn của tui nè
Mới tập làm thơ, nên sai niêm và luật các bạn bỏ qua nhé
Tôi đứng đây rồi trên núi sông
Quê hương đau khổ cả xuân hồng
Trải bao lửa đạn màu chinh chiến
Chẳng được bình yên hận núi sông
Đất mẹ quanh năm máu nhuộm hồng
Bao người đau khổ sống lưu vong
Vẫn mang dòng máu người con Việt
Như núi vọng phu đứng đợi chồng
Ta giúp gì đây được núi sông
Tây nguyên bô xít đã thông đồng
Biển đông dậy sóng người dân khổ
Con lại kêu van mẹ Lạc Hồng
Cải cách một thời ai nhớ không
Con thì đấu mẹ vợ tố ông
Tớ thì chửi Chủ lòng căm hận
Mồ mã chùa chiền đốt sạch không
Văn nghệ sỹ phu xứ bắc hà
Quyết tiêu diệt hết sẽ không tha
Văn nhân giai phẩm thành danh liệt
Cùm chúng mọt gông tới tận già
Ai đã một thời biết đói chưa
Bo bo ăn mãi vẫn chưa vừa
Củ khoai củ sắn thành thi vị
Như vẫn còn đây dấu tích xưa
Biên giới ngày xưa một thủa nào
Cột đồng trụ chiết đứng nao nao
Người người ném đá lòng căm giận
Mong được quê mình thêm lớn lao
Bản dốc này đây địa phận nào?
Xưa là nước Việt cả công lao
Hi sinh xương máu rồng tiên Việt
Con cháu muôn đời ở núi cao
Hãy thức dậy đi hỡi kẻ hèn
Đừng ham danh lợi lại bon chen
Lương tri chổi dậy hốn sông núi
Quyết cùng sinh tử chiến một phen
Túy ngọa sa tràng quân mạc tiếu
Cổ lai chinh chiến kỷ nhân hồi .
Xin cảm ơn tác giả Nguyễn văn Lập .
TẠI SAO không mơ ước những ước mơ có thể ?
=====================
TẠI SAO không mơ ước ước mơ có thể ?
Lại mang nỗi buồn không do lỗi chính mình !
TẠI SAO không mơ ước ước mơ có thể ?
Đạp nát bọn độc tài mục nát nguồn cội khổ đau
TẠI SAO không mơ ước ước mơ có thể ?
Đập tan kẻ thù truyền kiếp Đại Hán dễ thắng không Chính nghĩa !
TẠI SAO không mơ ước ước mơ có thể ?
Đạp đổ bọn tham quan tim đen mỏ đỏ yếu hèn !
TẠI SAO không mơ ước ước mơ có thể ?
Đạp nát chế độ chuyên chính vô nhân xanh xao !
Hãy mơ ước ước mơ có thể !
Theo đuổi Sao Mai chân trời xa
Hãy mơ ước ước mơ có thể !
Dấn thân đấu tranh cho Công bằng
Hãy mơ ước ước mơ ….
TRIỆU LƯƠNG DÂN
Thân tặng những ngưới lính chinh chiến xa trường
"Chí làm trai dặm nghìn da ngựa
Gieo thái sơn nhẹ tựa hồng mao"
Quê cũ người ơi có nhớ không
Ta đây nhớ lắm ở trong lòng
Mong ngày gặp lại xa xôi ấy
Bến cũ năm xưa vẫn đợi trông.
Người đi nghiêng nước tình xưa lại
Mòn mỏi trông theo những buổi mai
Xuân sắc nghiêng nghiêng tính chợt đến
Hẹn ngày gặp lại tháng năm dài.
Kẻ ở người đi nổi nhớ mong
Cô đơn gối chiếc ở trong lòng
Ngoài kia chim vẫn hồn nhiên hót
Tựa cửa nhìn xa ngóng đợi chồng.
Đất khách quê người chàng nhớ không?
Thiếp đây gửi trọn trái tim nồng
Chàng ơi thỏa chí trang nam tử
Vó ngựa quan san lắm bụi hồng.
"Quê cũ người ơi có nhớ không
Ta đây nhớ lắm ở trong lòng"
(thơ MeViet)
Sầu Vong Quốc
Xuân-Hạ-Thu-Ðông mấy lượt rồi ?
Ngày qua năm tháng hững hờ trôi
Sao còn làm kẻ sầu vong quốc
Lây lất quê người kiếp nổi trôi !
Mấy mươi năm dòng lệ trào rơi
Vui buồn chìm nổi ngược với xuôi
Ði quanh bốn bể đời lưu lạc
Tổ quốc xa vời nhớ quá thôi !
(vdn)
http://danlambaovn.blogspot.com/2011/10