Thứ Sáu, 25 tháng 3, 2011

Thế chiến lược trăng lưỡi liềm (RFA)


 
LGT: Theo nhiều tiên đoán có thể có sự va chạm quân sự sẽ xảy ra giữa Mỹ và Trung Cộng, nhưng hiện nay các chuyên gia quân sự quốc tế cũng như của Trung Cộng đều xác nhận Mỹ vẫn chiếm ưu thế về kỹ thuật vũ khí chiến tranh hơn Trung Cộng một khi hai nước có sự xung đột đánh nhau. Trung Cộng vẫn lo ngại sức mạnh quân sự của Mỹ có chiều hướng bao vây họ theo thế chiến lược trăng lưỡi liềm. Xin mời quý bà con ACE đọc các bài viết sau. 
VHLA
Mỹ đang bao vây Trung Cộng
Chính sách quân sự của Mỹ ngấm nhầm cô lập Trung Quốc bằng hệ thống phòng thủ phi đạn, các bình luận viên quân sự Trung Quốc tuyên bố. Theo DefenceNews, Đài Loan là quốc gia thứ năm mua hệ thống phòng thủ tên lửa Patriot sau Nhật Bản, Hàn Quốc, Các Tiểu Vương Quốc Ả Rập Thống Nhất và Đức.
 Patriot PAC-3


Nhiều chuyên gia quân sự cho rằng, hợp đồng quân sự Mỹ - Đài Loan mới đây là một phần quan trọng của sự hiện diện chiến lược Mỹ xung quanh Trung Cộng trong khu vực Đông Á. Theo các chuyên gia, hệ thống chống phi đạn của Mỹ sẽ trải rộng từ Nhật Bản đến Hàn Quốc và Đài Loan.
Nhà chiến lược quân sự, đại tá Lực lượng Không quân Trung Cộng Dai Xu, trong bài báo được công bố trong tháng này, viết rằng “Trung Quốc đang nằm trong sự bao vây của hệ thống chống phi đạn theo hình bán nguyệt. Vòng vây bán nguyệt này được bắt đầu từ Nhật Bản, qua các quốc gia của biển Nam Trung Cộng vào Ấn Độ và kết thúc ở Afghanistan. Hệ thống phòng thủ phi dạn bao quanh Trung Cộng giống hình bán nguyệt”.
PAC-3 tại căn cứ không quân Iruma ( Nhật)

Chuyên gia quân sự của Viện khoa học Thượng Hải Ni Lexiong tuyên bố với tờ Guanghzou Daily rằng “hệ thống phòng thủ phi đạn của Mỹ liên quan đến Trung Cộng là sự sao chép của chiến lược Mỹ về xây dựng hệ thống phòng thủ phi đạn tại các quốc gia Đông Âu nhằm chống Nga. Tổng thống Obama đã bắt đầu thiết kế hệ thống bao quanh Trung Cộng sau khi dự án NMD của Mỹ tại Đông Âu tạm thời bị "treo"”.
Giám đốc Trung tâm nghiên cứu an ninh và chiến lược quốc tế của Viện nghiên cứu quốc tế Kwangtung Tang Xiaosong cho rằng, vòng vây xung quanh Trung Cộng có thể được mở rộng vào bất kỳ thời điểm nào theo những hướng khác nhau. Chuyên gia này cho rằng, Washington đang nuôi hy vọng bán hệ thống Patriot PAC-3 (Patriot Advanced Capability) cho Ấn Độ và những quốc gia Đông Nam Á khác.
Các chuyên gia phân tích tuyên bố rằng, Trung Cộng hiện đang lo chăm chú theo dõi sự hợp tác trong lãnh vực phòng thủ phi đạn giữa Mỹ và Ấn Độ vì bất kỳ sự liên kết nào giữa 2 lực lượng này cũng đụng chạm sâu sắc đến sự an toàn của Trung Quốc. Tuy nhiên, theo lời cựu đại sứ Trung Cộng tại Ấn Độ, ông Pei Yuanying, Ấn Độ chưa chắc sẽ trở thành một phần của hệ thống phòng thủ phi đạn của Mỹ nhằm chống lại Trung Quốc. “New Delhi đang phát triển quan hệ với Mỹ nhưng Ấn Độ mong muốn trở thành một trung tâm lực lượng độc lập trên vũ đài chính trị quốc tế”, nhà ngoại giao này nói.
Một viên chức cấp cao công ty Lockheed Martin, John Holly nói với Defence News rằng, tương lai thị trường hệ thống phòng không đang tiếp tục tăng. Chỉ rõ sự phát triển chương trình phi đạn của Triều Tiên, Iran, Nga và Trung Cộng, ông Holly tuyên bố rằng: “Thế giới của chúng ta rất không an toàn và điều này buộc chúng ta (Ngũ Giác Đài) phải được trang bị để có khả năng tốt nhất"
MIM 104
Bắc Kinh thường xuyên chỉ trích chính sách của Mỹ về gia tăng hệ thống phòng thủ phi đạn và cố gắng hạn chế sự gia tăng này thông qua các quy định của Liên Hiệp Quốc.
Tháng 8 năm ngoái, tại hội nghị về giải giáp vũ khí của Liên Hiệp Quốc, Bộ trưởng Ngoại giao Trung Cộng Dương Khiết Trì tuyên bố rằng “các nước không nên cố sở hữu sự vượt trội chiến lược tuyệt đối trong phạm vi phòng thủ phi đạn vì những nỗ lực như vậy sẽ phá hỏng sự ổn định chiến lược toàn cầu”.
Quân đội Mỹ quyết định nâng cao khả năng tác chiến trên tất cả các chiến trường, duy trì ưu thế chiến lược sức mạnh tấn công trên không dựa trên việc phát triển hệ thống phi đạn thế hệ mới có thể vượt qua mặt bất cứ hệ thống phòng không tối tân nào của những quốc gia tân tiến hiện tại trê thế giới.
Theo tin mới nhất thì Rumani đã sẵn sàng cho Mỹ thiết trí các hệ thống phi đạn ngăn chặn, và điều này chắc chắn sẽ làm Nga chẳng mấy “dễ chịu”. Hệ thống phòng thủ phi đạn này giống như hệ thống PAC-3 sẽ được thiết trí ở Đài Loan và cũng sẽ khiến Trung Cộng có cùng nỗi lo âu như Nga đối với Mỹ. Theo kế hoạch này, Mỹ sẽ bố trí các hệ thống phi đạn SM-3 đặt trên tàu tại biển Địa Trung Hải vào năm 2011, và các SM-3 thiết trí trên mặt đất di động tại Trung Âu vào năm 2015.
Còn đối với khu vực Đông Bắc Á, hiện tại Mỹ đã bố tríhệ thống phòng thủ phi đạn PAC-3 ở Nhật Bản và Hàn Quốc nhắm vào Trung Cộng.
Sơ đồ hệ thống tên lửa đánh chặn trên bộ Việc Mỹ có ý định triển khai hệ thống phi đạn PAC-3 ở Ba Lan đã khiến Nga "nổi cáu", tuy nhiên những phản ứng của Nga chưa đủ mạnh để kế hoạch phải bỏ cuộc. Trong khi Mỹ đang tập trung thiết kế một hệ thống cho phép tấn công mục tiêu đi6nh vị theo ý muốn chỉ định. Như cách gọi hệ thống này "chỉ đâu tấn công đó, trên phạm vi toàn cầu" là hệ thống tấn công do một hệ điều hành liên mạng tự động do sức mạnh cộng hưởng từ nhiều bộ phận ở nhều nơi.
Với những lý do nêu trên, thì chiến lược phát triển chiến tranh của Mỹ đã rõ ràng. Mỹ đã, và đang bố trí bao quanh Nga và Trung Cộng các hệ thống “phòng thủ phi đạn loại di động nhằm đáp trả các cuộc phản kích nếu như Mỹ tiến hành tấn công phủ đầu các kho hạt nhân của 2 cường quốc nói trên. Do đó, Nga và Trung Cộng đang ráo riết chuẩn bị các biện pháp đối phó lại với hệ thống phòng thủ phi đạn tối tân đời mới này của Mỹ; Nhưng Ngũ Giác Đài lại không ngừng cải tiến hiệu năng khi nâng cao hệ thống “tấn công toàn cầu” mới hiện nay lên tầm cao hơn, siêu đẳng hơn. Điều này khiến Nga và Trung Cộng càng e ngại hơn trong cuộc thi đua võ trang mà ưu thế kỹ thuật hiện nay ở bên phía Mỹ.
(Globalresearch, Defence News)
Iron Dome
Vài hình thêm ảnh về hệ thống Patriot-PAC- 3
Phi đạn Phòng Không MIM-104 Patriot do công ty quốc phòng Raytheon chế tạo.

Hệ thống Phòng Không MIM-104 rất tối tân của Mỹ, các chuyên gia quân sự Nga đánh giá ngang tầm ới dàn phòng không S400 Triumph mới nhất của Nga, nhưng MIM-104 có phạm vi tấn cống bao trùm rộng lớn hơn, hệ thống radar tinh vi hơn S400.

Link:
 Nước Cờ Đang Sáng Dần
Sau khi đọc một số bài phân tích, thảo luận, phiếm luận, các lời bàn trên diễn đàn và email trao đổi qua lại về chính sách đối ngoại "chìm" (không phải "nổi" - công khai chính thức) thì thấy rằng Mỹ đã và đang đi những thế cờ thật cao siêu, độc địa. Nước cờ của Mỹ đang sáng dần.

Mỹ đóng những dòng huyết mạch nuôi dưỡng Trung Cộng
Và đúng là chổ nào có quyền lợi hay nằm vào thế cờ cần phải công khai ra tay là Mỹ sẽ có mặt ngay, nhân danh hay viện dẫn mọi thứ lý do nghe rất hùng hồn, nhân đạo, đẹp đẽ. Không những có mặt mà còn giựt dây, thúc đẩy các nước đồng minh và LHQ nhảy vào vòng chiến như sự việc hiện đang diễn ra tại Libya, còn trong qúa khứ gần thì có Afganistan và Iraq.
Trong trường hợp Libya, tuy Mỹ là người đứng sau lưng giựt dây nhưng trước mặt vẫn tỏ ra "e then" chỉ chịu nhận mình là người hổ trợ (support) cho cuộc chiến này chứ không chấp nhận mình là người dẫn đầu (lead). Tính cho đến nay thì cuộc nổi dậy của dân chúng Libya chống lại nhà độc tài Gaddafi đã kéo dài hơn 1 tháng mà vẫn chưa ngã ngũ tới đâu, mặc dầu ai cũng biết rằng trước sau gì Gaddafi cũng ra đi. Dĩ nhiên thế giới đều thừa hiểu rằng với khả năng quân sự của Mỹ thì chỉ cần một vài ba ngày (hoặc ít hơn) là có thể dọn sạch ngay cái "bộ lạc" Gaddafi (gọi là bộ lạc vì cái tính ông khoái ở lều).
Câu hỏi được đặt ra là tại sao Mỹ lại muốn chơi cái trò mèo vờn chuột để làm gì? Lý do rất dễ hiểu - Mỹ muốn tạo và kéo dài sự xáo trộn, bất ổn ở Libya để làm ngưng trệ hoặc chận đứng việc sản xuất và xuất cảng dầu hoả. Việc này gây ảnh hưởng rất nặng nề cho những quốc gia lệ thuộc vào nguồn dầu hoả của Libya, mà những khách hàng lớn nhất của Libya không ai khác hơn là Pháp, Đức, Ý và Trung Cộng.
Đó là lý do tại sao Mỹ chỉ muốn đóng vai trò "hổ trợ" và để cho các nước đồng minh, khối NATO, LHQ tự động sốt sắng, nhào vô khai chiến với Gaddafi (chứ không có thái độ phản kháng hay ù lì như trong cuộc chiến Iraq và Afganistan do Mỹ làm chủ xị). Vậy là Mỹ ngồi rung đùi, còn đồng minh thì lo xăn quần, vén áo đập cha nội Gaddafi và cũng có nghĩa là gián tiếp đập ông nội Trung Cộng giùm Mỹ (tức là khi Gaddafi ra đi thì ảnh hưởng và quyền lợi của Trung Cộng ở Libya cũng không còn).
(Trong thời gian vừa qua Trung Cộng cũng làm ra vẽ đạo đức, thương dân khi cho tàu chiến tiến vào bờ biển Libya với lời tuyên bố là để di tản 30000 công nhân đang làm việc ở đấy. Nhưng thật ra là tìm cách để hổ trợ và bảo vệ Gaddafi, tức là bảo vệ nguồn năng lượng mà Trung Cộng cần phải có. Tuy nhiên vì thấy phe của khối Tự Do đông và làm mạnh quá nên đành phải lép vế.)

Mỹ mở ra cho Trung Cộng một "sinh lộ"
Ngược lại, ở những nơi nào mà Mỹ không có quyền lợi hay nằm vào thế cờ mà Mỹ hoặc phải dùng "khổ nhục kế" hoặc không muốn trực diện với Trung Cộng thì Mỹ sẽ chơi cái tình vờ hoặc chỉ la làng cho có lệ. Ngược dòng thời gian xa thì điển hình có việc Trung Cộng tràn chiếm Tây Tạng, ngược dòng thời gian gần thì có Việt Nam với Ngày 30 Tháng Tư, Miến Điện với cuộc đàn áp đẫm máu các nhà sư và dân chúng về việc biểu tình phản đối sự độc tài của nhà cầm quyền.
Nhìn vào bản đồ thế giới thì sẽ thấy rõ ràng Mỹ có mặt gần như hầu hết trên tất cả các quốc gia nằm vây quanh Trung Hoa Lục Đia (hoặc bằng những căn cứ quân sự hoặc bằng những ảnh hưởng ngoại giao, kinh tế, ....) trãi dài từ Kazakhstan, Afganistan, Pakistan, Ấn Độ, xuống tới Thái Lan, Mã Lai, Nam Dương rồi trở lên đến Phi Luật Tân, Đài Loan, Nhật và Nam Hàn. Đây là cái vòng vây của Mỹ nhằm chận đứng sự bá quyền và tầm ảnh hưởng của Đại Hán.
Tuy nói là bao vây, nhưng Mỹ đã mở ra một "sinh lộ" cho Trung Cộng đó là Biển Đông. Với con đường Biển Đông thênh thang Trung Cộng đã cho tàu chiến tung hoành khắp Biển Đông rồi tuyên bố hung hăng con bọ xít đường lưỡi bò, lưỡi heo mà chẳng gặp một sự chống đối nào đáng kể.
Vậy là ông Trung Cộng nhà ta hả hê, cho đóng tàu hàng không mẫu hạm để khống chế biển đông và đối đầu với Mỹ. Mà làm thì phải làm cho ra hồn, chứ đâu có phải đóng một chiếc thuyền rồng để chở gia đình, bà con, dòng họ của Hồ Cẩm Đào đi hóng mát trên sông. Do đó con tàu phải được trang bị những máy móc, thiết bị tân tiến. Nhưng chẳng lẽ chỉ có cái vỏ hàng không mẩu hạm không thôi thì hù được ai. Vậy là TC phải chế và trang bị các loại súng đạn, hoả tiển, phản lực cơ, ... cần thiết và thích hợp. Nhưng chỉ có đơn độc chiếc hàng không mẫu hạm thì cũng như tướng mà không có quân, ra trận là chết chắc. Vậy là Trung Cộng lại phải bóp bụng đóng thêm hàng chục (có khi lên đến hàng trăm) chiến hạm như hộ tống hạm, thuỷ lội hạm, khu trục hạm, thiết giáp hạm, tàu ngầm, v.v... vây quanh để bảo vệ chiếc hàng không mẫu hạm, như vậy thì mới được gọi là một hạm đội "ngang sức ngang tài" có khả năng đối đầu với Mỹ.
Bây giờ thử lấy cái máy tính ra để tính sơ sơ Trung Cộng phải chi ra bao nhiêu tỉ đô la để có thể thành lập một cái hạm đội như vậy thì sẽ thấy Mỹ quá độc. Đó là chưa nói đến chi phí bảo hành (maintenance cost) và chi phí vận hành (operation cost) về xăng dầu và tiền nuôi ăn báo cô vài chục ngàn thuỷ thủ trên tàu, rẽ nhất cũng phải vài triệu đô một ngày. Ôi "sinh lộ" cũng là tử lộ!
Mỹ còn chơi đểu là lâu lâu nhắm mắt làm ngơ cho Trung Cộng đánh cắp kỹ thuật của vài món hàng chiến tranh, nhưng thật ra là những thứ thuộc hạng thứ cấp (có những loại Mỹ đã lên danh sách cho về hưu). Vậy là Trung Cộng mắc mớp, bỏ công sức, tiền bạc ra chế tạo những thứ vũ khí chỉ đế trưng bày ở bảo tàng viện hoặc các loại vũ khí mà Mỹ đã biết tỏng tòng tong những cái ưu, khuyết điểm cũng như giới hạn của nó cho nên Mỹ đã có sẵn thuốc trừ khử hay giải độc.

Mỹ đang chiếu bí Trung Cộng
Tuy nhiên Mỹ luôn luôn tránh đụng chạm trực tiếp với Trung Cộng vì không có lợi, và nhứt là Mỹ không chủ trương gây chiến đánh Trung Cộng bằng quân sự mà chỉ dùng thế cờ chính trị, ngoại giao, kinh tế để làm suy yếu và tan rã Trung Cộng. Còn quân sự thì Mỹ chỉ dùng (hoặc không dùng) để hổ trợ, bảo vệ cho nước cờ của mình đã được dày công sắp xếp (có khi hàng 5, 7 chục năm) để khỏi bị "trật đường rầy" vì những yếu tố bất ngờ. Tuy không dùng sực mạnh quân sự để trực chiến với đối phương nhưng Mỹ lại luôn luôn dùng cái tiềm năng quân sự (những thứ vũ khí tối tân) để khích đối phương chạy đua vũ trang cho đến khi hụt hơi, tắt thở.
Ngoài ra như chúng ta đã thấy rõ qua những biến động gần đây tại Trung Đông và Bắc Phi thì Mỹ chỉ dùng "gậy ông đập lưng ông" tức là dùng chính người dân trong nước đứng lên đập đổ chính quyền của chính nước đó. Điều này thật khôn ngoan, vì làm như vậy thì ngoài mặt Mỹ sẽ không bị mang tiếng lại không bị thiệt hại về nhân mạng cũng như tài sản của nhân dân nước Mỹ. Nếu có bạo loạn, đàn áp xảy ra thì chính quyền của nước đó sẽ bị cả thế giới lên án là tàn bạo, dã man khi ra lệnh trù dập, tàn sát chính người dân của mình. Và đây cũng là cái cớ để cho Mỹ và các nước đồng minh can thiệp (nếu có lợi) với những lý do nhân đạo, bảo vệ người dân địa phương chống lại nạn diệt chủng. Trong khi đó người được ngấm ngầm "gián tiếp" hưởng lợi là Mỹ và nếu Mỹ có ra tay "cứu nhân độ thế" thì Mỹ lại được tiếng thơm hơn (như đang diễn ra tại Libya).
(Nhưng trực tiếp và công khai được hưởng lợi chính là người dân của chính đất nước đó, sau khi đã đấu tranh đòi lại được Tự Do, Dân Chủ và Nhân Quyền cho dân tộc, cho đất nước của mình. Nghĩa là đôi bên đều có lợi [it's a Win-Win situation], nhưng cái lợi của Mỹ luôn luôn là cái lợi tiên quyết.)
Còn Trung Cộng thì đang mất dần quyền lợi và tầm ảnh hưởng (cả chì lẫn chài) ở các vùng Trung Đông và Bắc Phi, trong nước thì ngoài mặt có vẽ như "bình yên" nhưng đây là cái bình yên trước cơn giông tố (calm before the storm) - với hàng trăm, ngàn vấn đề về chính trị, kinh tế, vấn nạn xã hội, môi sinh, ... vô cùng phức tạp, "hầm bà lằng" như một nồi tả pín lù sôi sục trên lò lữa được nung nấu bởi hơn1 tỉ 300 triệu người dân - đang chờ chực nổ bùng.
Ngoài ra sự phồn vinh ở Trung Cộng (cũng như ở VN, nhưng ở VN thì còn tệ gấp ngàn lần Trung Cộng) thì đúng là cái phồn vinh giả tạo vì sự giàu sang, hào nhoáng bên ngoài có được ngày hôm nay là nhờ vào hàng núi tỉ đô la đầu tư từ nước ngoài trong đó phần lớn là của Mỹ. Cứ thử nghĩ xem một căn nhà cao sang mà phần lớn vật liệu (từ cái nền nhà, cột nhà, sườn nhà, ...) đều do thằng cha hàng xóm cho mượn. Vậy một ngày xấu trời nào đó, thằng chả giở chứng ngang nhiên chạy qua đòi lấy lại mấy thứ vật liệu quan trọng và cần thiết để chống đỡ căn nhà bấy lâu nay thì căn nhà đó sẽ ra sao ... sụp cái rầm!
(Một trong những hình thức "lấy lại" đó là Mỹ đang chuyễn dần các cơ sở kinh doanh, sản xuất và vốn liếng đầu tư từ Trung Cộng sang các nước Á Châu theo thể chế dân chủ và có một tình hình chính trị ổn định như Ấn Độ, Thái Lan, Nam Dương, ...)
Một khi Trung Cộng bị tan rã chìm xuồng thì các nước đồng chí anh em khác cũng sẽ bị kéo theo ... xuống thăm hà bá! (Chuyện thường tình thế thôi, gần mực thì đen, gần đèn thì cháy - ngay cả những danh ca như Beyonce, Usher, Mariah Carey, Nelly Furtado cũng bị tai tiếng chỉ vì có dính dáng đến nhà độc tài Gaddfi.)
Trung Cộng dẫu biết rằng thằng Mỹ đang chơi cha mình nhưng cũng đành phải "www.bótay.com" vì đã lở leo lên lưng cọp, mặc dầu con cọp Mỹ không thèm xơi tái cái ông già Trung Cộng xương xẩu, bệnh hoạn, hôi hám nhưng vì con cọp đang phóng đi với một tốc lực kinh hồn cho nên nếu có tìm cách nhảy xuống thì cũng nát thây còn cố bám chặt ngồi trên lưng cọp thì trước sau gì cũng bị các cành cây sà thấp đập bể đầu - đàng nào cũng chết!
Tri kỹ tri bỉ, Mỹ biết rõ Trung Cộng muốn gì và đã & đang làm gì, do đó ngoài mặt (chính sách ngoại giao "nổi") Mỹ tỏ ra rất nhún nhường nhưng bên trong thì đã giăng một cái bẩy bao trùm cả thế giới, đã đi những nước cờ thâm sâu, để rồi một khi con mồi đã chui sâu vào rọ là lúc Mỹ ra quân chiếu tướng thì đây là lúc mà Mỹ đang dồn Trung Cộng vào thế bí.
Cứ hảy chờ xem thế sự ... nước cờ đang sáng dần!
Chân Nhi
22/03/2011
TB: Sau khi viết xong bài này thì có tin là cơ ngơi kiên cố của Gaddfi đã bị đánh sập như vậy là sau bao nhiêu năm thực thi chính sách độc tài, tàn bạo, gây bao tội ác thì bây giờ cũng đã đến lúc "game over" cũng như số phận của Saddam Hussein.
* Tài liệu tham khảo và tin tức lượm lặt trên Net –
oOo
 
Mỹ bị tố giác đang bao vây Trung Quốc
      
 
Tàu USS George Washington của Mỹ đang cập cảng ở Busan, Hàn Quốc. 

Một nhà chiến lược quân sự cấp cao của Trung Quốc hôm qua (14/8) đã cáo buộc chính quyền của Tổng thống Barack Obama đang tìm cách bao vây nước này và theo đuổi một chính sách “gây rối loạn” đối với Bắc Kinh. Ông này cũng lên tiếng chỉ trích cuộc tập trận hải quân sắp tới của Mỹ trong khu vực là một hành động khiêu khích.
"Một mặt, Mỹ muốn Trung Quốc đóng một vai trò trong các vấn đề an ninh khu vực. Mặt khác, nước này lại đang tham gia vào việc thắt chặt vòng vây xung quanh Trung Quốc và liên tục thác thức các lợi ích then chốt của Trung Quốc," Thiếu tướng Hải quân Yang Yi viết như vậy trong một bài bình luận được đăng tải trên tờ nhật báo Quân đội giải phóng – cơ quan ngôn luận của Quân đội giải phóng Nhân dân Trung Hoa (PLA).
Những phát biểu trên của ông Jang là mới nhất trong một loạt những lời chỉ trích, lên án công khai liên tục gần đây của của các quan chức Trung Quốc nhằm vào Mỹ. Bắc Kinh cáo buộc Washington đang cố ý khuấy động lên tình hình căng thẳng ở trong khu vực bằng một loạt các cuộc tập trận quân sự sát biên giới nước này
Ngũ Giác Đài đã chuẩn bị tiến hành những cuộc tập trận hải quân chung với đồng minh thân thiết Hàn Quốc trong thời gian sắp tới với sự tham gia của tàu sân bay khổng lồ USS George Washington – một trong những tàu chiến lớn nhất thế giới. Cuộc tập trận này sẽ diễn ra ở biển Hoàng Hải – nằm giữa Trung Quốc và bán đảo Triều Tiên. Biển Hoàng Hải cũng được xem là cửa ngõ đi vào Trung Quốc. Chính vì thế, Bắc Kinh phản đối gay gắt cuộc tập trận chung Mỹ-Hàn sắp tới, đặc biệt là sự hiện diện của tàu sân bay USS George Washington. Nếu tàu USS George Washington đến biển Hoàng Hải thì thủ đô Bắc Kinh của Trung Quốc sẽ nằm trong tầm bắn của con tàu này.
Các cuộc tập trận kiểu đó là nhằm kích động “sự thù địch và đối đầu trong khu vực Châu Á-Thái Bình Dương," nhà chiến lược quân sự Yang cho biết.
Thiếu tướng Yang, người đang làm việc tại trường Đại học Quốc phòng Trung Quốc, cảnh báo, mâu thuẫn giữa Mỹ-Trung về cuộc tập trận hải quân chung Mỹ-Hàn đã phản ánh sự bất ổn ngày càng lớn trong mối quan hệ giữa Washington và Bắc Kinh. Ông Yang cho rằng lỗi hoàn toàn nằm ở phía Washington.
Theo Thiếu tướng Yang, "hiếm khi lại có tình trạng dao động và bất ổn như vậy trong chính sách của Mỹ đối với Trung Quốc".
Trước đó, ngày hôm 13/8, ông Yang cũng lên tờ Chinadaily, bày tỏ sự mong đợi của PLA về một đòn trả đũa mạnh mẽ Washington từ phía Bắc Kinh. "Washington sẽ không tránh khỏi việc phải trả giá đắt về quyết định gây rối loạn này của họ”, Thiếu tướng Yang viết.

Căng thẳng quan hệ quân sự Mỹ-Trung
Trung Quốc đường như không thể mạo hiểm trực tiếp thách thức bất kỳ cuộc tập trận chung Mỹ-Hàn sắp tới bằng việc phái các tàu chiến của nước này đến vùng biển diễn ra tập trận. Lý do rất đơn giản là hành động đó sẽ làm cho căng thẳng trong khu vực leo thang nguy hiểm.
Tuy nhiên, sự tức giận và phẫn nộ của Bắc Kinh với chính quyền của Tổng thống Barack Obama có thể cản trở tiến trình phát triển mối quan hệ quân sự Mỹ-Trung. Mối quan hệ này vốn đã bị đình trệ từ hồi đầu năm nay sau khi Mỹ quyết định bán vũ khí cho vùng lãnh thổ Đài Loan.

Các cuộc tập trận chung Mỹ-Hàn sắp tới cũng khiến cho cơ hội để Bộ trưởng Quốc phòng Robert Gates được mời tới thăm Trung Quốc trong tương lai gần là hầu như không có, ông Xu Guangyu, cựu sĩ quan PLA và hiện là một nhà nghiên cứu thuộc Hiệp hội Kiểm soát và Giải trừ Vũ khí Trung Quốc, nhận định. Trước đó, Bắc Kinh đã từng từ chối một chuyến thăm của Bộ trưởng Gates.
Washington và Seoul luôn khẳng định những cuộc tập trận chung giữa họ trong thời gian này là nhằm để cảnh báo CHDCND Triều Tiên vì họ cho rằng chính tàu ngầm của nước này đã bắn ngư lôi đánh chìm một tàu chiến của Hàn Quốc hồi cuối tháng 3.

Tuy nhiên, theo ông Yang, “bất kỳ ai sáng suốt đều có thể nhận ra rằng những cuộc tập trận đó thực ra là một lời cảnh báo đối với Trung Quốc."
(Theo tin Reuters)


 oOo
 
Trung Quốc cáo buộc Mỹ dùng chiến lược bao vây
 Ngọc Thu lược dịch
 
Bài viết: “Âm mưu của Hoa Kỳ chống lại Trung Quốc” bằng tiếng Trung trên Tân Hoa xã, cơ quan ngôn luận chính thức, đã trách móc Hoa Kỳ rất nhiều về ‘chiến lược bao vây Trung Quốc hình lưỡi liềm’.

Bài viết đăng ngày 27 tháng 5 năm 2010, tác giả là Đại tá không quân Đới Từ, một nhà chiến lược có ảnh hưởng ở Trung Quốc.
Chiến lược của Mỹ
Một cách có tính toán, một bài tường thuật được đăng lại ba ngày trước đó với cùng tác giả trong một phát hành khác ("Huan Qiu Shi Ye" - Global Vision, ngày 24 tháng 5 năm 2010), đã xuất hiện rất gần thời điểm vòng đàm phán thứ hai về Đối thoại chiến lược và kinh tế Trung - Mỹ (tại Bắc Kinh, ngày 24 và 25 tháng 5 năm 2010) và điều tự nhiên, đã làm cho các nhà phân tích ngẫm nghĩ câu hỏi như, làm thế nào để giải thích về thời gian và nội dung các bài viết này.
Trong bài viết của mình, ông Đới Từ đã cáo buộc Hoa Kỳ tham gia vào việc thực hiện ‘chiến dịch bao vây Trung Quốc hình lưỡi liềm’. Trước chiến tranh lạnh, mục tiêu của Mỹ là ‘kềm chế Trung Quốc một cách cứng rắn’, với mục đích ‘bóp cổ Liên Xô một cách nhẹ nhàng’. Sau chiến tranh lạnh, chiến lược của họ đã đảo ngược lại, kềm chế nước Nga một cách cứng rắn với mục đích ‘bóp cổ Trung Quốc nhẹ nhàng’. 
Chạm vào điều mà ông ta gọi là ‘cái bẫy đồng đô la Mỹ’, ông Đới Từ đưa ra những điều mà ông Trương Vũ Xương, GS trường Đại học Tài chính Bắc Kinh nói cách nay vài năm để làm cơ sở, tiết lộ rằng ở Trung Quốc, Mỹ điều khiển 21 ngành công nghiệp trong tổng số 28 ngành, sau khi ‘làm trống rỗng’ kinh tế Trung Quốc, vào thời điểm mà đất nước tập trung nhiều năm để đạt tăng trưởng GDP thông qua thương mại.
Tất cả mọi thứ mà Hoa Kỳ muốn là Trung Quốc đầu tư mạnh vào trái phiếu kho bạc Hoa Kỳ, để rồi không còn tiền mua công nghệ, xây dựng công nghiệp hiện đại, phát triển tiềm năng trang bị vũ khí và xây dựng khả năng quốc phòng.
Hoa Kỳ tái đầu tư vào Trung Quốc bằng tiền nhận được từ Trung Quốc, bài trừ các thương hiệu Trung Quốc và khống chế tài nguyên khoáng sản của Trung Quốc, các cổ phiếu của Ngân hàng Trung Quốc và thị trường chứng khoán Trung Quốc. Cùng lúc, ông Đới Từ nói thêm rằng, Hoa Kỳ không cho phép Trung Quốc mua các công ty Mỹ và phủ nhận bất kỳ vũ khí công nghệ cao nào của Trung Quốc.
Tất cả mọi thứ mà Hoa Kỳ muốn là Trung Quốc đầu tư mạnh vào trái phiếu kho bạc Hoa Kỳ, để rồi không còn tiền mua công nghệ, xây dựng công nghiệp hiện đại, phát triển tiềm năng trang bị vũ khí và xây dựng khả năng quốc phòng. Sự hài hước của Mỹ là Hoa Kỳ bán ‘nợ độc hại’ cho Trung Quốc để đổi lại việc Trung Quốc bán ‘đồ chơi độc hại’ cho họ. 
Đánh giá về chiến lược ‘kềm kẹp ngoại giao’của Hoa Kỳ nhằm cô lập hoàn toàn Trung Quốc, chuyên gia Trung Quốc đã thừa nhận rằng Đông Nam Á ngày càng trở nên phụ thuộc vào Mỹ về chính trị. Ở Đông Bắc Á, Việt Nam đang trở nên thân Mỹ. Chiến lược của Mỹ về Bắc Triều Tiên, Miến Điện và Pakistan, ba ‘người bạn thật sự’ của Trung Quốc có ý nghĩa thách thức Trung Quốc.
Hoa Kỳ gián tiếp kích thích chương trình vũ khí hạt nhân của Bắc Hàn để làm tổn thương hình ảnh của Trung Quốc trên trường quốc tế và buộc Nam Hàn, Nhật Bản v.v… gần gũi hơn với Washington. Lợi ích ngày càng tăng của Hoa Kỳ ở Myanmar phục vụ mục đích kiểm soát Trung Quốc trong khi chính Myanmar cho thấy không còn tin tưởng Trung Quốc và lựa chọn hỗ trợ Ấn Độ và ASEAN để cân bằng với Trung Quốc.
Chủ tịch Trung Quốc Hồ Cẩm Đào và Tổng thống Hoa Kỳ Barack Obama. Ảnh minh họa Trường hợp Pakistan, quốc gia này đã nằm dưới sự kiểm soát của Hoa Kỳ vì chiến tranh Afghanistan. Ở Ấn Độ Dương, Hoa Kỳ và Ấn Độ thông đồng với nhau để chống Trung Quốc. Riêng Trung Quốc, chiến lược của Hoa Kỳ là tập trung vào Tây Tạng và Tân Cương và thao túng tình hình ở đó. Để kết luận, ông Đới Từ khẳng định rằng Hoa Kỳ đang thực hiện ‘tấn công mềm’ vào Trung Quốc và chiến lược lớn của họ là bao vây Trung Quốc.
Đại tá Đới Từ được biết đến thuộc phái diều hâu về các vấn đề quốc phòng và gần đây đã hỗ trợ sự phát triển các căn cứ ở nước ngoài của Trung Quốc. Các phương tiện truyền thông bằng tiếng Anh chính thức của Trung Quốc như tờ Global Times đưa tin về quan điểm của ông ta tới công chúng quốc tế. Điều có vẻ quan trọng đó là không chỉ một mình ông ta trong hàng ngũ sĩ quan Quân Giải phóng Nhân dân Trung Quốc (PLA) đặt câu hỏi về động cơ chiến lược của Hoa Kỳ đối với Trung Quốc trong thời gian gần đây.
Một sĩ quan cao cấp khác của PLA, đại tá Lưu Minh Phúc thuộc Đại học Quốc phòng Quốc gia, trong cuốn sách của ông về "Giấc mơ Trung Quốc", phát hành ngay trước phiên họp Đại hội Đại biểu Nhân dân toàn quốc (Quốc hội) vào tháng 3 năm 2010, đã yêu cầu Trung Quốc “bỏ đi ảo tưởng và chuẩn bị sẵn sàng cho cuộc đối đầu với Hoa Kỳ về việc thống trị toàn cầu trong thế kỷ 21”.
Sự thiếu đồng thuận Mỹ-Trung
Ngược lại với quan điểm chủ nghĩa dân tộc và đường lối cứng rắn chống Mỹ của các chuyên gia PLA như đã đề cập, các ý kiến của Trung Quốc về chủ đề này cho đến nay nói chung vẫn còn thận trọng. Ông Đới Bỉnh Quốc, Ủy viên Quốc vụ viện, trong khi thừa nhận sự thiếu sự đồng thuận Trung – Mỹ qua cuộc đối thoại mới nhất, đã lạc quan về quan hệ song phương dài hạn. Ông đã mô tả cuộc đối thoại đang diễn ra là có lợi cho phát triển hơn nữa về ‘tích cực, hợp tác và toàn diện’ trong quan hệ đối tác giữa Trung Quốc và Hoa Kỳ thế kỷ 21. Lưu Hồng, phóng viên Washington của Tân Hoa xã đã mô tả cuộc đối thoại là tượng trưng cho ‘quan hệ đối tác Trung – Mỹ ngày càng bình đẳng’. Giáo sư Trần Đông Hiểu thuộc Trung tâm Nghiên cứu Quốc tế Thượng Hải (Qiu Shi, ngày 2 tháng 2 năm 2010) hy vọng rằng ‘tình hình Trung – Mỹ phụ thuộc lẫn nhau về lợi ích chiến lược sẽ được duy trì lâu dài khi cả hai bên cần nhau trong lợi ích cân bằng chiến lược’. 
 
Bất kỳ kết luận vội vã nào về việc quân đội Trung Quốc bất đồng với chính sách của Hoa Kỳ hiện hành trong chính sách đối ngoại của Trung Quốc, có thể là sai lầm.

Những điều nói trên đưa đến một câu hỏi quan trọng là làm thế nào để giải thích cơn phẫn nộ chống Mỹ đến từ các chuyên gia như ông Đới Từ vào thời điểm này? Tình trạng này phần nào có vẻ tương tự như những gì đã xảy ra hồi tháng 11 năm 2004 khi ông Tiền Kỳ Tham, lúc đó được xem là chiến lược gia về chính sách đối ngoại của Trung Quốc, ngay trước ngày bầu cử tổng thống một ngày, Tổng thống Bush tái tranh cử lần hai, đã đổ lỗi cho chiến lược của Hoa Kỳ với mục đích bao vây Trung Quốc, trong bài viết của ông trên tờ China Daily. Một vấn đề khác là tờ China Daily cuối cùng đã không công nhận bài viết đó.
Ít nhất có thể nói rằng các quan điểm chiến lược của Hoa Kỳ đối với Trung Quốc, đến từ các nhà phân tích quân sự như ông Đới Từ, có thể đại diện cho tư duy chiếm ưu thế ít nhất là ở một số nhà hoạch định ý kiến ở Trung Quốc. Các ý kiến như vậy dường như cũng có chiều hướng trong nước, bằng ngụ ý, chúng cho thấy không chấp thuận phương pháp tiếp cận thực dụng hiện nay của Bắc Kinh đối với Washington. Các quan điểm được các hãng thông tấn chính thức như Tân Hoa xã bảo trợ, cho thấy những nhà báo quan tâm bị ảnh hưởng.
Có thể nói rằng, dường như cho đến nay chưa có bằng chứng trực tiếp chứng minh bộ phận lãnh đạo nào liên quan đến vấn đề này, trong đó bất kỳ kết luận vội vã nào về việc quân đội Trung Quốc bất đồng với chính sách của Hoa Kỳ hiện hành trong chính sách đối ngoại của Trung Quốc, có thể là sai lầm. Hệ thống Trung Quốc cho phép thỏa hiệp các quan điểm khác nhau, trong lĩnh vực quan hệ đối ngoại, nhóm lãnh đạo của đảng về vấn đề ngoại giao có vai trò đối với ảnh hưởng này. 


Lực lượng bán quân sự Trung Quốc đang tập luyện chống bạo động tại một căn cứ quân sự thuộc tỉnh Tứ Xuyên. AFP photo Những quan điểm từ các chuyên gia quân sự trong bất kỳ trường hợp nào dường như có khả năng gây áp lực lên lãnh đạo tập thể hiện tại hoạt động ở Trung Quốc về quan hệ với Hoa Kỳ, đặc biệt là giới lãnh đạo thế hệ thứ năm sẽ tiếp nhận nhiệm vụ vào năm 2012, có thể phải nhắm tới điều giống như một cuộc tranh luận chính sách về quan hệ với Mỹ.
Lãnh đạo đã bị áp lực như vậy chưa? Câu trả lời là có thể có, đánh giá từ việc giới thiệu chính thức tiêu chuẩn mới của chế độ Hồ Cẩm Đào qua việc thực hiện mối quan hệ Trung – Mỹ, bảo vệ ‘lợi ích cốt lõi’ của Trung Quốc. Thông điệp này là nguyên tắc ‘lợi ích cốt lõi’, chuẩn bị ‘không thỏa hiệp’ các vấn đề toàn vẹn lãnh thổ và chủ quyền quốc gia, từ bây giờ sẽ điều khiển chiến lược Trung Quốc đối với các cường quốc nước ngoài trong đó có Hoa Kỳ.
Các tiêu chí đã được nhấn mạnh trong buổi họp báo của ông Dương Khiết Trì, Ngoại trưởng Trung Quốc, trong phiên họp Quốc hội hồi tháng 3 năm 2010, các tham chiếu cụ thể đã được đưa ra về vấn đề Đài Loan và Tây Tạng.
Một hình ảnh lớn hiện ra, theo quan điểm của Bắc Kinh, quan hệ đối tác chiến lược với Hoa Kỳ có thể được thành lập chỉ khi các vấn đề cốt lõi như Tây Tạng và Đài Loan có thể được giải quyết. Cả Trung Quốc và Hoa Kỳ biết rằng điều đó không thể xảy ra sớm và như vậy, có thể dự định rằng các mối quan hệ song phương sẽ tiếp tục dựa trên chủ nghĩa thực dụng trong những năm tới.
Cho đến nay, Bắc Kinh vẫn chưa chính thức áp dụng tiêu chí ‘lợi ích cốt lõi’ vào các mối quan hệ với những nước có vấn đề về lãnh thổ trên bộ và trên biển với Trung Quốc. Đặc biệt, tranh chấp biên giới với Ấn Độ cho đến nay đã không chính thức được Trung Quốc đưa ra theo nguyên tắc đó. Trung Quốc có thể không đi chệch khỏi vị trí này, chẳng hạn như, họ sẽ xếp cả tranh chấp biên giới với Ấn Độ vào ‘lợi ích cốt lõi’, và nếu điều đó xảy ra, có thể làm suy yếu nguyên tắc ‘sự điều tiết lẫn nhau’, là điều khoản vốn có cho một số thỏa hiệp về vấn đề biên giới. Về vấn đề này, trong bất kỳ trường hợp nào cũng đều cần thiết cho New Delhi theo dõi sát sao các khuynh hướng trong tương lai của Trung Quốc.
Ông D.S. Rajan là nhà văn và là Giám đốc Trung tâm Chennai về Nghiên cứu Trung Quốc, Chennai, Ấn Độ.
(Theo tin RFA)

Nguồn : e-mail

Không có nhận xét nào: