Hoàng Thanh Trúc (Danlambao)
- Ngày xưa, chốn công đường khi “quan” xét xử thực thi công lý mà thiên
vị cho người nhà, bên trọng, bên khinh, thiếu quang minh chính trực,
người đời hay mai mỉa ví von “Phủ bênh Phủ, Huyện bênh Huyện”. Ngày nay
gần với cái nghĩa “vừa đá bóng, vừa thổi còi” nó tương phản với “Pháp
bất vị thân”, không công bằng trong xét xử.
Nếu không hóa giải những hành vi động cơ cố tình thiếu trong sáng trong
việc xét xử ấy, công lý sẽ như bị mạ lỵ sỉ nhục, đôi khi có thể dẫn đến
“quan tòa” phải thay thế vào vị trí của bị can hay bị cáo để thành tội
phạm vô trách nhiệm, lạm dụng chức vụ trong một xã hội văn minh dân chủ,
thượng tôn luật pháp ngày nay.
![]() |
| Nữ thần công lý Dike |
Để công bằng trong xét xử, Công Lý đòi hỏi người “cầm cân nảy mực” phải
tuyệt đối chí công vô tư, quang minh chính trực, gạt bỏ mọi yếu tố làm
ảnh hưởng có thể khiến tư duy không còn khách quan, gây nên thiên lệch
trong phán đoán các tình tiết, luận tội khi phán xét .
Không phải ngày hôm nay người ta mới đặt nặng vần đề này, mà lâu lắm rồi
từ thời cổ đại Hy Lạp, con người đã nâng lên tầm cao nhân bản bằng sự
“vô tư công bằng trong xét xử với tất cả mọi người” coi đó là nguyên tắc
khẳng định như “chân lý”, một trong những yếu tố quan trọng để bất cứ
triều đại nào cũng phải nghĩ đến, nếu muốn mọi người tâm, khẩu phục để
“bình thiên hạ”.
Hãy nhìn xem tượng Nữ Thần Công Lý. Trong thần thoại Hy Lạp Nữ thần Dike
(Nay đã phổ biến như hình ảnh biểu tượng cho công bằng trong việc xét
xử thực thi luật pháp tại nhiều quốc gia dân chủ văn minh) - Được cách
điệu hóa: Tay cầm một thanh gươm biểu tượng cho quyền uy thực thi nghiêm
khắc, tuyệt đối của Công Lý, tay kia cầm một chiếc cân để phân định cái
thiện và cái ác, cái phải cái trái, cái đúng cái sai, thể hiện sự công
bằng, chính trực, nghiêm minh, không thiên vị, chính xác như thời gian,
có hiệu lực cả ngày và đêm.
Đặc biệt là một chiếc khăn bịt đôi mắt nữ thần, tượng trưng cho ý tưởng
công lý sẽ hoàn toàn “mù loà” trước những áp lực ảnh hưởng, đến bất cứ
từ đâu, Công lý không căn cứ vào những điều nhìn thấy, nếu nó không phải
từ trên bàn cân.
![]() |
| Tượng Nữ Thần Công Lý Hy Lạp |
Từ đó, chúng ta - Đồng bào nhân dân trong và ngoài nước - Soi rọi lại
cái cách mà “nhà nước đảng này” đã xét xử những công dân mình vì “bất
đồng quan điểm, chính kiến” với chế độ, đã lên tiếng trong ôn hòa, bằng
tri thức, bằng phản biện, bất bạo động, trong cái quyền tự do ngôn luận
của con người mà ngày nay nhân loại khẳng định là đương nhiên, bất khả
xâm phạm .
Liệu có là điều “mạ lỵ, sỉ nhục công lý” khi quan tòa là “đảng viên cộng
sản” lại ngồi xét xử người dân “bị cáo buộc” phạm tội chống lại chính
cái “nhà nước,cộng sản”, lãnh đạo cấp trên của quan tòa ấy, trong khi
“bị cáo” người dân lại chứng minh được, không phải là mình, mà chính
“nhà nước của đảng cộng sản” này đang vi phạm công pháp quốc tế về Nhân
Quyền, vi phạm Hiến Pháp luật pháp quốc gia ?
Ai là Nữ thần Công Lý “bịt mắt” để cầm cân đong đo trong những trường
hợp như thế này nếu không có một cơ chế chính trị “Tam quyền phân lập”?
Mà điều này lại là điều “tối kỵ”, đảng cộng sản độc tài toàn trị Việt
Nam rất “sợ” vì trong thể chế “tam” quyền ấy đảng cộng sản không còn độc
tài, độc tôn muốn xét xử ai với bản án nào tùy thuộc đảng lãnh đạo
quyết định chứ không phải do công lý độc lập theo chuẩn mực của pháp
luật.
Và vì vậy dù nguyên lý tốt đẹp của Pháp Luật là giáo dục chứ không phải
là trừng trị, các cánh cửa Pháp Đình công khai, thường xuyên rộng mở khi
xét xử để mọi người dân tự do tiếp cận, mở mang kiến thức, gián tiếp
hoàn thiện cá nhân mình để “sống và làm việc theo Hiến Pháp, Pháp Luật”,
mọi chính phủ các quốc gia trên thế giới đều khuyến khích điều này .
Ngược lại, tại Việt Nam dưới chế độ CS/XHCN từ trước đến nay các phiên
toà xét xử những công dân “bất đồng chính kiến” bị qui kết theo điều 88
luật hình sự, tội “Tuyên truyền chống phá Nhà nước” đều không cho phép
người dân được tự do vào tham dự, dù thông báo trước công luận là xét xử
công khai. Trong khi đó cũng không có bất cứ đạo luật nào cấm như vậy.
Tại sao họ lại “sợ” để hành động như “lừa bịp” trắng trợn công luận và
nhân dân như vậy trong tư cách là cơ quan thực thi luật pháp và nhà nước
của, do, và vì dân?
Rất đơn giản, hầu như mọi phiên tòa như vậy qua tranh luận của các luật
sư và toát lên từ nội dung cáo trạng, thì “chân lý và chính nghĩa” đa
phần đều thuộc về các “bị cáo”. Tất cả những bản án áp đặt cho các công
dân bị khép tội này đều do các quan tòa cộng sản toa rập tưởng tượng
“bịa ra” từ trước khi xét xử mà thôi. Bởi hơn ai hết, họ biết chế độ
cộng sản này đã lỗi thời không còn hợp lòng dân nên thường trực lo sợ sẽ
bị nhân dân lật đỗ bất cứ lúc nào như các chế độ độc tài tham nhũng ở
Trung cận Đông gần đây! Vì vậy mọi cơ quan của “nhà nước,đảng” gần như
được chỉ đạo, không từ nan bất cứ “thủ đoạn,thủ thuật” nào để “việt vị”
hạn chế đến mức thấp nhất nguy cơ “bị lật đổ” mà không nhất thiết phải
quan tâm đến pháp luật và công lý (cái đó có nhà nước và đảng lo).
Trong khi những công dân “bất đồng chính kiến” bị bắt vào tù tội và đưa
ra tòa ấy chẳng những hoàn toàn vô tội, mà còn như là : Những “Hiệp Sĩ”
xả thân trừ gian diệt bạo cứu giúp dân lành, nhà nước này không muốn
cho nhân dân vào tham dự sợ người dân “phấn khích bắt chước” hưởng ứng
theo làm cho xã hội cộng sản độc tài bất công này, xuất hiện thêm lên
nhiều “Hiệp Sĩ” khác như vậy. Đơn giản, chỉ mỉa mai thế thôi ! Mà sắp
tới đây các “Hiệp Sĩ” bất đồng chính kiến : Điếu Cày nhà báo tự do
Nguyễn Văn Hải, Nhà báo tự do Tạ Phong Tần, Anh Ba Sài Gòn - Luật gia
Phan Thanh Hải là các trường hợp điển hình mới nhất giống như vậy. Tin
mới nhất vụ xét xử này bị đình chỉ lần thứ 3 - một kỷ lục đình chỉ trong
xét xử của Công Lý XHCN/VN. Do mẹ của Nhà báo tự do Tạ Phong Tần vừa
phẫn uất “tự thiêu”, họ sợ mang ra xét xử Tạ Phong Tần trong thời điểm
này sẽ bùng nổ phẫn uất trong công luận đồng bào nhân dân (mà đôi khi họ
có thể không kiểm soát nổi).
Pháp luật nào, công lý nào biện minh cho 2/3 thế kỷ (gần bảy mươi năm)
gọi là “giải phóng” nước nhà độc lập tự do dân chủ dưới chế độ CS/XHCN ?
Khi nói về chế độ thực dân, ông Nguyễn Ái Quốc (HCM), trong tác phẩm “Bản án Chế độ thực dân Pháp” (xuất bản năm 1946 gồm 12 chương) Chương VIII nói như vầy, về công lý của thực dân Pháp : “Làm gì có pháp luật, công lý với người bản xứ ?” Mà “Chỉ có ba toong, súng ngắn, súng dài, đấy mới là thứ xứng đáng với lũ ròi bọ ấy!”. “An nam mit đâu phải là là người! Đó là bọn “nhà quê” bẩn thỉu, Cần quái gì công lý đối với những giống ấy”. (nguyên văn) .
Khi so đo - Sao mà, gần trăm năm thực dân Pháp cuốn gói đi rồi, nhưng
đối chiếu với vụ việc “cưỡng chế đất đai Tiên Lãng Hải Phòng” đã diễn ra
chẳng những nó giống hệt như là copy theo lời ông Hồ mô tả thực dân, mà
còn hơn thế nữa có thêm binh chủng hợp đồng tác chiến, cả quân khuyển
đặc chủng có mặt để ba mũi giáp công và đúng là “Đó là bọn “nhà quê” bẩn thỉu, Cần quái gì công lý đối với những giống ấy”
cho nên đến nay bao oan ức Tiên Lãng Hải Phòng vẫn “yên lặng như tờ”?
Anh em ông Đoàn Văn Vươn vẫn đếm ngày tháng trong tù, mà ai phá sập căn
nhà thì “Đại ca ca” là đạo diễn chính, người trong cuộc, dù đang là giám
đốc công an Hải Phòng vẫn điều tra chưa ra? Phi nhân tính, phi pháp
quyền có hơn thời “Thực dân Pháp” chưa ?
Ông Hồ còn vạch trần nền “công lý thực dân” giả tạo như sau : “Ở Đông
Dương có hai thứ công lý. Một thứ cho người Pháp, một thứ cho người bản
xứ. Người Pháp thì được xử như ở Pháp. Người An Nam thì không có hội
đồng bồi thẩm, cũng không có luật sư người An Nam. Thường thường người
ta xử án và tuyên án theo giấy tờ, vắng mặt người bị cáo. Nếu có vụ kiện
cáo giữa người An Nam và người Pháp thì lúc nào người Pháp cũng có lý
cả mặc dù tên này ăn cướp hay giết người…” (nguyên văn)
Thật ngạc nhiên, nó cũng gần giống hệt với hiện trạng nước nhà hiện nay :
Ở CS/XHCN/VN hiện tại gần như nó cũng có 2 thứ công lý. Một cho những
người cộng sản có liên quan và một cho dân thường, điển hình vụ án Trung
tá Công an, đảng viên CS cố tình đánh chết ông Trịnh Xuân Tùng (bố
Trịnh Kim Tiến). Cố ý giết người tay không bằng gậy đặc chủng, nhưng chỉ
4 năm tù? Và nhiều vụ Công an đánh chết dân thường khác mà phần thiệt
thuộc về nạn nhân xấu số - Các phiên tòa mang tiếng là có luật sư, nhưng
qua tòa không thèm tranh luận, lời luật sư tranh biện đối với quan tòa
như “gió vào nhà trống, đàn khảy tai trâu” mà các bản án thì như có sẵn
từ trong túi móc ra? Nếu có kiện cáo giữa đảng viên cộng sản và dân
thường, bao giờ đảng viên CS cũng có lý cả dù là giết người rất phổ biến
tương tự như vụ ông Trịnh Xuân Tùng nói trên, nhưng nếu một cô gái học
sinh vị thành niên lỡ tát tai một công an cộng sản thì tức khắc sẽ ra
tòa một năm rưỡi tù ngay (v/v cô nữ sinh bênh mẹ tát tai CSGT phải ra
tòa,quận Bình Thạnh/TP/HCM).
Và cũng thú vị vô cùng “Bác Ta” hình như cũng có “quen biết” với Nữ thần
công lý Hy Lạp, khi nói về sự cai trị hà khắc tàn bạo, phi nhân tính,
phi pháp quyền của Chính phủ Pháp tại thuộc địa Việt Nam thông qua biểu
tượng nữ thần Công lý. “Bác” ví von như thế này : “Công lý được tượng
trưng bằng một người đàn bà dịu hiền, một tay cầm cân, một tay cầm
kiếm. Vì đường từ Pháp đến Đông Dương xa quá, xa đến nỗi sang được tới
đó thì cán cân đã mất thăng bằng, đĩa cân đã chảy lỏng ra và biến thành
những tẩu thuốc phiện hoặc những chai rượu ty, nên người đàn bà tội
nghiệp chỉ còn lại độc cái kiếm để chém giết. Bà chém giết đến cả người
vô tội, và nhất là người vô tội”(nguyên văn).
Lại cũng rập khuôn y như vậy, tượng “nữ thần công lý” từ Hy Lạp qua tới
Việt Nam đường xa quá đến nỗi mất thăng bằng hai đĩa cân tròn trịa bị
cái nắng nhiệt đới làm chảy ra hình tròn bốn cục ráp lại thành hai cái
còng số 8 cũng là điều 88 hình sự, sẵn sàng tặng cho bất cứ ai nói ngược
lại những “ý đảng nhưng không phải lòng dân” dù họ không có tội tình gì
.
Tới đây thì chúng ta có thể hình dung được “pháp chế CS/XHCN ” nó làm
nên công lý và pháp luật tại Việt Nam hôm nay thực tế có bộ mặt như thế
nào - Khi không còn bất cứ lý do nào để “bịt miệng” đe doạ nhân dân nữa
thì “công lý pháp chế XHCN” đã có mắm tôm, trứng thối, nước giải, phân
người và đủ các thứ đồ ô uế trộn lẫn với côn đồ, du côn, các thành phần
bất hảo của xã hội thay thế.
Nhà văn Trần Khải Thanh Thủy, Hải Phòng (trước khi ở tù và được chính
phủ Mĩ can thiệp tiếp nhận) - Nhà riêng Bùi Hằng mới đây ở TP Vũng Tàu,
Sinh nhật Trịnh Kim Tiến Q.Bình Thạnh và mới nhất Mẹ của blogger Công lý
Sự thật Tạ Phong Tần (đang bị cầm tù) vì uất hận “tự Thiêu” ở Bạc Liêu.
Trong lúc gia đình đang bối rối chuyện tang gia, những kẻ thủ ác"giang
hồ tự phát" vẫn không từ nan, đang tiếp tục vào nhà của Tạ Phong Tần,
đứng hai bên cửa nhà cầm hung khí đe dọa. Tất cả những người quen và bạn
bè đến phúng viếng…v.v, vô vàn những hành vi trấn áp hành hung khủng bố
không thua gì xã hội đen chẳng thể nào kể hết, mà không có một nước văn
minh dân chủ tự do nào trên thế giới dám tận dụng, thật đúng với - “Trong
chính trị không có đạo đức mà chỉ có thủ đoạn. Một thằng du côn cũng có
thể có giá trị cho chúng ta chỉ vì nó là thằng du côn.” ( tuyển tập Lenin)
Máu và nước mắt đồng bào nhân dân thấm vào đất đai do nhà nước chủ
trương cưỡng chế phi pháp trái đạo lý trải khắp ba vùng miền, “cán bộ
chủ chốt” nhà nước, tham nhũng hàng ngàn tỷ đồng mồ hôi nước mắt nhân
dân rồi thơ thới “quất ngựa truy phong” - Lãnh đạo làm “thất thoát” vài
tỷ đô-la nhưng xét thấy “không cần kỷ luật một ai” …v.v.. nhiều lắm
những vụ việc lớn nhỏ như vậy .
Chúng ta trông đợi Công Lý nào ở một “nhà nước,đảng” này? Khi họ không
trân trọng lấy Công Lý làm phẩm hạnh tốt nhất để hiệu chỉnh lòng tham
quyền lực và quyền lợi cá nhân đảng phái và cực kỳ nguy hiểm hơn nữa khi
họ sẵn sàng “kết án bỏ tù” bất cứ người dân nào yêu nước, yêu lẽ phải,
đòi hỏi công bằng, nhân quyền cho xã hội nhưng đe doạ sự tồn tại của chế
độ và quyền lực họ.
Không phải là không có lý khi ngẫm lại lời St. Augustine, nhà triết học
có ảnh hưởng lớn đầu tiên thời trung cổ đã nói: Nếu không có công lý,
nhà nước sẽ là gì nếu không phải là một băng cướp có tổ chức?
Hoàng Thanh Trúc




Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét