Trần Văn Tích, BS
October 30, 20120 Bình Luận

Đỗ xong tú tài học thêm bốn năm năm thì trở thành luật sư, học thêm năm bảy năm thì trở thành nha sĩ bác sĩ.
Các cơ sở giáo dục bậc đại học cung cấp cho các cô tú, cậu tú một trình
độ chuyên môn nào đó, nhưng chúng không hề cung cấp cho họ khả năng
nhận thức chính trị.
Cho
nên có một số người hoạt động chính trị mà khả năng và trình độ nhận
thức rất thấp kém, nhất là khi họ được đào tạo trong môi trường toàn
trị. Chẳng hạn ông Bùi Tín. Ông Bùi Tín kể rằng có một ông trung tướng
Việt Nam Cộng Hoà nào đó bảo với ông nếu Miền Nam thắng trong cuộc chiến
quốc-cộng thì có thể phe quốc gia đối xử với đối phương cộng sản còn
tàn bạo hơn cả cộng sản đã đối xử với quốc gia. Một kiến giải như thế
hoàn toàn không có cơ sở lý luận. Tuy nhiên tôi không trách ông Bùi Tín.
Năm ông ấy phát biểu ý kiến vừa kể, ông ta chưa có nhiều cơ hội tìm tòi
học hỏi thêm; trái lại, trong đầu ông ấy còn đầy rẫy những nhận định
vào loại Mỹ là đế quốc, chính quyền quốc gia là tay sai, quân lực Việt
Nam Cộng Hoà là lính đánh thuê, biệt kích Miền Nam hiếp dâm rồi cắt vú,
xẻo âm hộ phụ nữ v.v..
Chấp
nhận rằng bản lĩnh, nội lực nhận thức chính trị là do dấn thân đấu
tranh, do tôi luyện thực tế, do thu nhận kinh nghiệm, tôi cũng chẳng
trách những người do chế độ quốc gia Miền Nam hoặc các chế độ Tây phương
đào tạo mà lại tỏ ra có trình độ và bản lĩnh nhận thức chính trị rất
tầm thường yếu kém. Không trách họ làm gì nhưng lắm khi tôi đã phải thở
dài đánh giá họ; dẫu rằng tính tôi vốn không quen thở dài. Khi ba mươi
lăm nhân vật hải ngoại vỗ ngực tự xưng là trí thức quì gối khom lưng,
kính cẩn đệ trình kiến nghị cho lũ chóp bu Ba Đình nhân danh quyền lợi
Tổ Quốc thì tôi thấy họ thật đáng khinh bỉ. Khi có người bám càng trực
thăng chạy trối chết ngày 30.04 nay lại nhân danh quyền lợi Tổ Quốc trở
về Hà nội cùng mở miệng hát bài ca Phạm Tuyên với đám văn nô Việt cộng
thì tôi thấy anh ta là một kẻ không có tư cách nhân phẩm. Khi ai đó tổ
chức biểu tình nhân danh một ngày cho Tổ Quốc mà lại gọi – một cách rất
vô tâm – cái cơ sở đại diện cho Việt cộng ở nước ngoài là “sứ quán“ (!),
lại hân hoan vui mừng vì điện thư từ trong nước gửi ra tới tấp ủng hộ
(!!) thì tôi thật tình cảm thấy ngao ngán cho khả năng nhận thức chính
trị của đương sự.
Khái
niệm “Tổ Quốc“ là một khái niệm trừu tượng. Như tất cả những khái niệm
trừu tượng khác, nó được vận dụng trong từng tình huống qua sự trừu
tượng khoa học (scientific abstraction). Nhờ trừu tượng khoa
học, sự hiểu biết của nhân loại đi từ chỗ cảm thấy, nhận thấy các sự vật
cô lập cụ thể đến chỗ khái quát, phổ cập nhiều sự vật bằng cách nêu ra
những khái niệm, những phạm trù, những qui luật v.v..Tôi lớn lên ở một
ngôi làng trên đường đi Cửa Việt. Các thửa ruộng của ngôi làng đó từng
nuôi tôi bằng gạo tẻ, lúa mày, cái giếng bộộng của ngôi làng đó đã cho tôi những bát nước ngon ngọt. Khái niệm cố lý, cựu quán trong
tâm hồn tôi gắn chặt cùng các hình ảnh thân thương hiền hoà đó. Nhưng
khi cũng chính ngôi làng đó, vì những sách động của một lũ người mất
nhân tính, mang sắc phong thành hoàng làng ra đốt cháy tiêu, thì, qua sự
giáo dục của mẹ, tôi bắt đầu thay đổi khái niệm nhận thức về làng tôi.
Rồi đến khi chính mắt tôi nhìn thấy xác ông bác họ nổi lềnh bềnh trong
giếng bộộng vì một viên đạn mang thú tính của khủng bố đỏ thì
tôi lại thêm một bước đổi thay khái niệm. Làng Quảng lượng của tôi không
còn nữa trong nhận thức khi tôi bắt đầu học nhận thức.
Vì
vậy mà ông Liêu Diệc Vũ, nhà văn Trung Hoa vừa nhận giải Hoà Bình Hội
Chợ Sách Frankfurt ngày chủ nhật 14.10 vừa qua, mới công khai lên tiếng
nguyền rủa, báng bổ, lăng mạ, trù yểu ngay chính cái mà nhiều người
Trung Hoa còn lầm lạc tưởng là tổ quốc của họ, y như những người tổ chức
biểu tình một ngày cho cái mà họ mê sảng tưởng là tổ quốc Việt Nam.
Trong
bài diễn văn khá dài đọc khi nhận giải thưởng, Liêu Diệc Vũ trình bày
thái độ cá nhân đối với khái niệm “Tổ quốc“. Ông lần lượt duyệt qua lịch
sử văn học, triết học, kinh tế, chính trị nườc Tàu. Ông nêu một loạt
danh tính lẫy lừng từng làm nên lịch sử : Nghiêu Thuấn, Lão tử, Khổng
tử, Trang tử, Mạnh tử, Khuất Nguyên, Tư Mã Thiên; bên cạnh một số tên họ
khác từng là nạn nhân của khái niệm “Tổ Quốc“ : Mạnh Khương, Lưu Sa Hà,
Lâm Hồi. Có cả những trẻ thơ góp máu góp xác cho “Tổ Quốc“ xây dựng
theo kiểu Mao Trạch Đông-Đặng Tiểu Bình : cháu bé chín tuổi Lữ
Bàng, cháu bé ba tuổi Lý Tư Di, cháu bé hai tuổi Vương Duyệt. Liêu Diệc
Vũ đả kích kịch liệt những tham vọng bá quyền Đại Hán theo kiểu Tần Thủy
Hoàng-Mao Trạch Đông. Ông cho rằng cái nước Trung Hoa mênh mông bao la
hiện thời chỉ là kết quả của tàn sát tập thể, của đốt sách chôn nho, của
cách mạng văn hoá, của cải cách ruộng đất, của lao động cải tạo
v.v..Cái nước Trung Hoa đó không phải là Tổ quốc của ông. Tổ quốc của
ông là những nước nhỏ manh mún thời Xuân Thu Chiến Quốc, khi mà nền văn
minh bản địa đạt cực điểm huy hoàng rực rỡ, bách hoa tề khai, bách gia tranh minh (trăm
hoa đua nở, trăm nhà đua tiếng). Ông tâm sự rằng giả dụ có một người
Đài loan nào đó bảo ông rằng nước Tàu của ông hay ỷ lớn ăn hiếp nhỏ thì
ông sẽ trả lời là cái nước Tàu mà người đối thoại với ông nói đó chẳng
liên quan gì đến tỉnh Tứ xuyên của ông. Trình bày cách khác, ông Liêu
không phải người Trung hoa, ông là người Tứ xuyên. Trước ông vài ngàn
năm, Khổng tử cũng thế, Đức Vạn thế sư là người nước Lỗ, Ngài không hề
là người Tàu. Thì chẳng phải như vậy sao? Thời Thượng cổ Tây tạng, Tân
cương, Mông cổ, Đài loan đối với Trung hoa là ngoại quốc. Văn học ghi
lại hoàn cảnh bi tráng của công chúa Văn Thành đời Đường bị gả sang nước
Thổ phồn tức Tây tạng hiện đại; Liêu Diệc Vũ ví von tình huống đó như
cuộc hôn phối ngày hôm nay của một thiếu nữ Thượng hải với một công dân
Hoa kỳ.
Cái
“Tổ quốc Việt Nam“ trong nhận thức của một số người Việt Nam chính là
cái thứ tổ quốc bị nhà văn Liêu Diệc Vũ kết án và phủ nhận. Cái “Tổ
quốc“ đó đã thành hình do phản bội các hiệp định quốc tế, do lường gạt
những thành phần nhân loại khác nhau, do thảm sát Tết Mậu thân Huế, do
bắn hoả tiễn vào trường tiểu học Cai lậy, do nả đại bác lên Đại lộ kinh
hoàng, do xô đẩy hàng triệu người ra biển đông v.v.. Cái “Tổ quốc“ đó
xây dựng trên những thân xác nát bấy vì B52 trên Trường sơn, cái “Tổ
quốc“ đó hình thành trên cơ thể các thiếu nữ bặt kinh vĩnh viễn vì cuộc
sống kham khổ và kinh hoàng. Cái “Tổ quốc“ đó đẫm máu thanh niên Miền
Nam bị lùa hàng loạt sang Căm Bốt, cái “Tổ quốc“ đó nhuộm máu bộ đội
Miền Bắc phơi thây trên biên giới Việt-Trung.
Người
dân Việt Nam là những chiến sĩ nhưng là những chiến sĩ hoà bình; chỉ có
lũ chóp bu nắm cái đảng cướp sa tăng ma quỉ mới chủ trương thống nhất
đất nước bằng bạo lực thảm sát, theo kiểu Tần Thủy Hoàng-Mao Trạch Đông.
Người dân Việt nào còn chút lương tri đều không có ai muốn cái thứ
thống nhất theo kiểu đó, đồng bào nào chưa mất trí khôn thì chẳng bao
giờ có người chịu xem nó là “Tổ quốc“ dù chỉ một ngày.
Có
thể hiểu được là những thành phần đấu tranh trong nước không đủ điều
kiện để hiểu hai chữ “Tổ quốc“ theo cung cách của Lưu Diệc Vũ. Nhưng
những thành phần đấu tranh ở hải ngoại thì phải cố gắng tự nâng cao tầm
nhận thức lên ngang mức bình thường để quan niệm “Tổ quốc“ như Liêu Diệc
Vũ.
Liêu
Diệc Vũ kém may mắn hơn chúng ta. Ông ta không có một biểu tượng để
hình thể hoá kiến giải cá nhân về “Tổ quốc“, ông ta không có một lá cờ
để cụ thể hoá thái độ riêng tư về “Tổ quốc“. Chúng ta còn có quốc kỳ.

BS.Trần Văn Tích
Bạn
sẽ cảm động chảy nước mắt khi nghe ban Đại Hòa Tấu Ukraine, một nước
thuộc Cộng Sản Liên Xô trước kia, trình tấu bản Quốc Ca VNCH [Mời Xem & Nghe Toàn Link-Nối dưới đây]
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét