Saturday, October 27, 2012

LỤY DÂN OAN - Kiêm Ái

Posted on by SaoMai


Từ khi Hồ Chí Minh đem chủ nghĩa Cộng Sản ác ôn thâm nhập vào Việt Nam, đất nước đã trải qua những đại nạn chưa từng có trong lịch sử, và có lẽ cũng chưa từng có trong lịch sử loài người trước khi hai chữ Cộng Sản xuất hiện. Một tên Việt gian mà xưng mình là “cha già dân tộc”, một tên bán nước có văn tự mà được gọi là kẻ đem lại độc lập tự do hạnh phúc cho dân tộc. Một kẻ ăn cắp thơ của người khác mà thuộc hạ lại phong “hàm” Nhà Văn Hóa Quốc Tế. Nhưng, 2 dấu ấn đau thương nhứt mà Cộng Sản để lại cho dân tộc Việt Nam là chiến dịch

Cải Cách Ruộng Đất và Dân Oan.

Người ta ước lượng khoảng trên dưới nửa triệu người dân Việt Nam vô tội, sống trong thời bình bị giết chết một cách dã man. Hệ lụy của Cải Cách Ruộng Đất là hàng trăm ngàn gia đình tan nát, trẻ thơ bị giết chết dần dần với chính sách cô lập mà bà vợ ông Hữu Loan là một ví dụ cụ thể. Lúc đó, bà Hữu Loan mới 16, 17 tuổi, cha mẹ và gia đình thuộc hàng địa chủ nên bị giết, bị tịch thu tài sản và bị đuổi ra đường, không nhà nào được chứa chấp, thuê mướn… nghĩa là cô gái chỉ chờ chết khi đã mót hết khoai sắn (củ mì) còn sót lại sau khi nông dân thu hoạch, may nhờ có Hữu Loan, cảm cái ơn gia đình cô ta đã giúp đỡ “bộ đội cụ Hồ” rất nhiều và rất nhiệt tình, nên Hữu Loan bất chấp cường quyền đã cưu mang cô ta và lấy làm vợ. Đó là chuyện đầu hạ án thế kỷ 20.
Cuối thế kỷ 20 và đầu thế kỷ 21, thuộc hạ của Hồ Chí Minh đóng một dấu ấn khủng khiếp lên toàn dân Việt Nam . Chính những kẻ cầm quyền đã thống kê và đưa ra một con số kinh khủng: một triệu 300 ngàn gia đình bị tịch thu nhà đất, ruộng vườn. Thống kê này được lập cách nay đã hơn 10 năm. Con số này hiện tại chí ít cũng gấp 2 lần một triệu ba! Với luật lệ mới, đất đai thuộc về “nhân dân”, tức thuộc về sở hữu của ĐẢNG VIÊN CỘNG SẢN. Với luật lệ này, đảng viên Cộng Sản muốn chiếm khu đất nào, dù trên đó có nhà cửa, ruộng vườn của người dân đang sinh sống. Cái dấu ấn muôn đời không thể xóa bỏ được, đóng vào mặt những tên cán bộ Việt Cộng và cả mặt Hồ Chí Minh là sự trần truồng của 2 mẹ con nông dân, quyết phơi bày tất cả để “Nhà Nước” xét lại, cho giữ mãnh đất mà họ đã chắt chiu từng đồng, tiết kiệm từng giạ lúa để mua làm phương tiện sinh sống cho gia đình. Hai chữ DÂN OAN theo nghĩa này đã xuất hiện.
Tuy ở Hoa Kỳ, một quốc gia tự do dân chủ, tất cả người Việt tị nạn Cộng Sản đều luôn hướng về quê nhà, cảm thông tất cả nỗi đau khỗ mà đồng bào đang phải trải qua dưới ách thống trị của Cộng Sản. Cụ Vũ Đình Hậu, năm nay đã 84 tuổi (Mậu Thìn) vẫn luôn hướng về Quê Nhà cảm thông với đồng bào những nỗi khổ mà chỉ có một cách duy nhứt để đồng bào có thể thoát ách nô lệ này, đó là “Dẹp tan đảng cướp” tức đảng Cộng Sản. Bài thơ như sau:
LỤY DÂN OAN
(Giọt nước mắt thông cảm cùng đồng bào)
Dân oan ai LỤY tiếng Dân oan,
O ép nhà nông tước đoạt càn! (1)
Vơ vét của dân, Ông lớn đấy,
Cào vô đầy túi, Chức quyền quan,
Chiếu đất lạnh căm, cơm chẳng đủ!
Màn trời oi bức, thấm tâm can!
Chung nỗi oan khiên thảm trạng ấy, (2)
Dẹp tan đảng cướp, hết lầm than.(3)

Lão ông
Vũ Đình Hậu

1) Cộng Sản lấy nhà cửa, ruộng vườn của dân
2) Lời tác giả.
3) Toàn dân cứu Nước.
Ông cụ ngày trước có theo đèn sách Thánh Hiền” một thời gian, thường hay đọc thơ Đường luật nên lúc về già vẫn nhớ thể thơ cổ. Do đó, với một bài thơ đóng khung trong 56 chữ, lại phải theo vần, theo âm luật v.v… những người đã từng học “Việt Văn” bậc Trung học ngày trước rất dễ thông cảm với ý thơ, lời thơ và cả những “ý tại ngôn ngoại” của những bài thơ thể loại này, nhưng với những người sinh trưởng ở Hoa Kỳ hoặc vì một lý do gì mà không có dịp đọc qua thơ Đường luật thì khó hiểu bài thơ nói trên.
Kiêm Ái cảm mến tấm lòng yêu nước thương đồng bào của lão ông Vũ Đình Hâụ, mạo muội diễn ý bài thơ này để cho ai cũng thông cảm được nỗi lòng của một kẻ sức tàn lực kiệt nhưng lòng yêu nước thương nòi vẫn canh cánh bên lòng của cụ Hậu. Tôi cũng tự biết diễn tả một bài thơ Thất ngôn bát cú, dù là thơ thời nay cũng có nhiều sơ sót. Xin quý vị thông cảm và góp ý kiến nếu có gì sơ sót.
“Dân oan ai LỤY, tiếng Dân oan.”
“Lụy có nghĩa là dính líu, có hại, như liên lụy, lâm lụy”(Theo Tự Điển Việt Nam của Lê Văn Đức) Hai tiếng Dân Oan “nảy sinh” từ khi Việt Cộng ăn cướp nhà đất của đồng bào để qui hoạch bán cho đầu tư ngoại quốc hoặc xây dựng các công trình bán cho ngoại quốc hoặc cho thuê mướn, khiến cho dân chúng liên lụy đau thương. “Sinh vô gia cư, tử vô địa táng” thực không có câu nào chính xác hơn để nói lên cái hệ lụy của đồng bào ta hiện nay tại quê nhà.
“O ép nhà nông, tước đoạt càn!”
Ăn cướp một cách công khai, sẵn sàng dùng bạo lực đó là ý nghĩa 3 chữ tước đoạt càn. Càn là làm ẩu, làm không nương tay. Cướp đoạt càn cho đến nỗi người đàn bà Việt Nam mà bất kể xấu hổ, khỏa thân cũng không dừng được bàn tay kẻ cướp ngày. Cổ kim chưa có.
Nhiều người ở Việt Nam cho rằng chỉ có cái nghề “Cộng Sản” là mau giàu nhứt, đã giàu lại có quyền thế. Vơ vét của dân không ai ngoài mấy ông lớn Cộng Sản:
“Vơ vét của dân, Ông lớn đấy
Cào vô đầy túi, chức quyền quan”
Hai câu thơ này ứng với câu ca dao:
“Con ơi nhớ lấy câu này.
Cướp đêm là giặc, cướp ngày là quan”.
Ông bà xưa nói để con cháu hiểu ý thôi, không ngờ ngày nay Việt Cộng áp dụng nghĩa đen. Chúng không mắc cở, không nháy mắt khi ngang nhiên cướp ruộng đất, nhà cửa đồng bào.
Và cái hệ lụy đương nhiên phải tới cho dân oan là:
“Chiếu đất lạnh căm, cơm chẳng đủ,
Màn trời oi bức, thấu tâm can!”
Nói thực, hai câu thơ này chưa diễn tả hết nỗi cơ cực của “Dân Oan”. Dân Oan còn có nhiều nỗi cực khác, nhất là về tinh thần. Tại sao những kẻ đã có bạc tỉ, bạc triệu, mỹ kim mà còn “chiếu cố” đến một mảnh đất chỉ đủ để vài cái giường, cái bếp? Một mảnh vườn có nơi không đầy một công ruộng? Ngay cả mấy thước đất dành cho người chết cũng không giữ được. Dân Oan nhìn đám cán bộ này mà ruột đau như cắt: chúng cũng đầu đen máu đỏ, cũng da vàng mũi tẹt. cũng nói tiếng Việt Nam , có khi cùng xóm, cùng làng với dân oan, thế mà bỗng chốc như điên cuồng, như cầm thú, chỉ biết cướp và cướp.
Chung cuộc thì chỉ có một con đường và chỉ con đường dư nhất đó là:
“Dẹp tan Đảng cướp, hết lầm than”.
Cộng sản rất sợ mấy chữ này, do đó, bất cứ hành động nào của người dân, dù là nói lên tấm lòng yêu nước, lo ngại bị mất nước về tay Tàu Cộng, hay muốn giúp Việt Cộng trong sạch hóa bộ máy cầm quyền của chúng, đều bị chúng qui kết vào một tội: âm mưu lật đổ chế độ. Cộng Sản lại càng lo sợ hơn nữa, khi chúng thấy lớp trẻ Việt Nam ở trong nước ngày càng đứng lên đấu tranh để “dẹp tan Đảng cướp”. Thế, chúng triệt để đàn áp tuổi trẻ Việt Nam . Ngày 30.10.2012 tới, Việt Cộng sẽ đưa nhạc sĩ Việt Khang và Anh Bình ra “xử tội tuyên truyền chống nhà nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam “. Điều trớ trêu là nhạc sĩ Việt Khang cũng như hầu hết tuổi trẻ khi đứng lên đấu tranh chỉ vì lo ngại Trung Cộng sẽ chiếm Việt Nam . Thế mà VC gán cho họ cái tội danh lật đổ chính quyền”. Chứng tỏ “chính quyền” này là chính quyền của Trung Cộng.Phải dẹp tan Đảng cướp này. Việt Cộng đã sai lầm khi cố tình gán cho những thanh niên Việt Nam đứng lên chống ngoại xâm và đưa ra những hình phạt quá nặng, mong rằng TUỔI TRẺ YÊU NƯỚC VIỆT NAM sẽ chồn chân, nhưng không. Càng đàn áp càng nổi dậy. Họ sẽ dẹp tan đảng cướp Cộng Sản. Việt Khang và Anh Bình hãy vững tâm, sẽ có nhiều người nối gót 2 anh “đập tan đảng Cộng Sản”.
Đó là điều toàn dân đang mong muốn, đó là lòng dân đang sôi sục. Đó là cuộc cách mạng cần phải có để hết lầm than. Cụ Vũ Đình Hậu cũng như rất nhiều người “thất thập cổ lai hy” đã từng than thở, thế nước ngặt nghèo như vậy, dân tộc lầm than như chưa bao giờ lầm than, mà sức khỏe, năng lực đã đến hồi kiệt quệ, chỉ còn một tấm lòng, do đó, các cụ thường nói lên tiếng nói của mình, dù là tiếng nói già nua, yếu ớt. Hy vọng thanh niên, tuổi trẻ đứng lên đáp lời sông núi như bao thế hệ cha ông. Một ngàn năm đô hội giặc Tàu, dân ta vẫn đứng vững, ngôn ngữ ta vẫn phát triển, văn hóa ta vẫn phong phú. Chỉ có thời Việt Cộng tất cả mới ở bên bờ vực thẳm. Đọc bài thơ này, tuy cụ Vũ Đình Hậu viết rất đơn sơ, nhưng càng đọc chừng nào càng buồn chừng đó. Nhưng. Nói đi rồi nói lại, trước cảnh quốc phá gia vong người già còn gắng sức hô hào mọi người đứng lên, huống hồ thanh niên nam nữ? Hãy đứng lên dẹp tan đảng cướp, chấm dứt lầm than cho đồng bào.

Kiêm Ái

No comments: