Ngày 30 tháng 4 đau buồn của dân tộc VN lại đến!
Một lần nữa tôi xin "dán" lại một số thơ văn tưởng niệm Quốc Hận như để thắp nén hương lòng cầu nguyện cho quốc gia dân tộc sớm thoát ách cộng sản và cho anh linh anh hùng tử sĩ của chúng ta được an nghỉ đời đời.

Xin mời quý ACE cùng tham gia.

__________________________________________________________________________


VĨNH LIÊM

Chuyện Tháng Tư Ðen



Thật kinh hãi khi nhớ hoài chuyện cũ!
Tháng Tư Buồn – Vâng, chuyện Tháng Tư Ðen.
Ðất nước tôi đã có những người hèn,
Vì sợ chết nên âm thầm chạy trước.

Cũng có kẻ vì tham quyền, nhu nhược,
Nên đầu hàng, quy phục… để an thân.
Mặc quân hùng, tướng giỏi, cả thường dân…
Sống hay chết – chả cần! Thây kệ chúng!

Trước tang tóc, họ chẳng hề nao núng,
Miễn làm sao thân họ được an toàn.
Vinh thân rồi thì họ phải lo toan,
Ðể bảo vệ gia tài khi lúc biến.

Chuyện đất nước như chuyện người đi biển,
Hễ sóng to thì neo bến nằm nhà.
Khi bình minh ló dạng, hết phong ba,
Thì rời bến, dong thuyền ra biển cả.

Làm mất nước, họ chẳng hề nhục nhã,
Nay quay đầu quy phục kẻ thù chung.
Nếu không ngu, thì cũng bị khật khùng,
Thôi hết chuyện, chẳng còn gì đáng nói!

(Ðức Phố, 27-03-2004)



VĨNH LIÊM


Vẫn Chuyện Tháng Tư


Vẫn là chuyện tháng Tư buồn thảm ấy,
Thế mà sao tôi vẫn nhớ thân thương!
Vì tháng Tư nên tôi phải ly hương,
Nơi đất khách ôm nỗi sầu biệt xứ.

Chuyện bi thảm của Miền Nam bức tử,
Là chuyện buồn của lịch sử sang trang.
Là niềm đau uất hận đã dâng tràn,
Là ly cách muôn đời dòng sữa Mẹ.

Tôi phải nhớ vì tôi còn rất trẻ,
Hiến dâng đời để bảo vệ quê hương.
Nhưng không may bị cản lối ngăn đường,
Ðành gạt lệ đi tìm đường sống sót.

Ði là để tìm con đường giải thoát,
Cho đồng bào đang ở chốn cùm gông.
Cho tương lai dòng giống qúi Lạc Hồng,
Cho nước Việt vươn mình trên thế giới.

Việc thành bại hay tôi chưa đạt tới,
Vẫn còn tùy quyết định của thời gian.
Vội vàng chi mà nôn nóng đầu hàng,
Rồi đổ lỗi cho là vì “vận nước”!

Người yếm thế vì tinh thần nhu nhược,
Hoặc là vì an phận, muốn yên thân.
Chứ không vì “vận nước” với “lòng dân”,
Hay bạo lực chẳng bao giờ khắc phục.

Vì cái chết vinh quang hơn sống nhục,
Nên anh hùng, liệt sĩ được vinh danh.
Còn những ai tự hủy mái đầu xanh,
Thì cái chết chẳng ai thèm nhắc tới…

Tháng Tư ấy là buớc đầu quật khởi,
Nắm tay nhau, ta cùng bước chung đường.
Ngày vinh quang, ta về lại quê hương,
Rồi gửi nắm xương tàn trên đất Mẹ.

Hãy yên chí và vững tin đi nhé!
Kẻ bạo tàn bị đào thải không lâu.
Hãy bền gan và hãy ngẫng cao đầu,
Việc sẽ đến tất nhiên là phải đến.

(Ðức Phố, 19-04-2003)


VĨNH LIÊM


Ngày Quốc Hận


Ngày Quốc Hận hằng năm đều cứ đến,
Với mọi người tị nạn khắp năm châu.
Ngày quốc dân ly tán quá buồn đau!
Ngày vận nước đắm chìm trong bể khổ!

Người tị nạn vẫn luôn luôn ghi nhớ,
Làm sao quên Ngày Quốc Hận cho cam!
Nỗi đau chung của dân tộc Việt Nam,
Lìa bỏ xứ là xa rời quê Mẹ!

Ai vui sướng? Ai mau quên chóng thế?
Mà ăn mừng Ngày Quốc Hận hằng năm!
Nhỏ lệ đi trước vận nước thăng trầm!
Phải kiên-dũng dành Tự Do, Dân Chủ…

Ðừng dở thói lọc lừa, gian lận chứ!
Ðồng bào ta đã đau khổ quá nhiều!
Sao không thương? Lại làm chuyện trớ trêu?
Gây chia rẽ giữa những người yêu nước.

Ngày Quốc Hận năm nay, như năm trước,
Vẫn là Ngày Quốc Hận của năm sau.
Vì Quê Hương, vì Dân Tộc, Ðồng Bào…
Ta tưởng niệm những anh linh đã khuất.

Ngày Quốc Hận phải là Ngày Bất Khuất,
Ðể toàn dân cùng lật đổ bạo quyền.
Ðể người dân được hạnh phúc, ấm êm,
Ðể nước Việt vươn mình trong nắng mới.

Hãy sát cánh cùng nhau ta đi tới,
Ðừng nghe lời ngon ngọt của tà tâm.
Ta bị lừa đã ngót sáu mươi năm!
Ngày Quốc Hận phải là Ngày Ðại Thắng.

(Ðức Phố, 18-02-2005)



VĨNH LIÊM


Ngày Ðau Buồn Tủi Nhục


Tháng Tư tới! Ngày đau buồn, tủi nhục!
Có lẽ nào ta gọi “Tháng Tư vui”?
Tháng Tư buồn, ta đã lắm ngậm ngùi!
Càng hổ thẹn khi chưa tròn việc nước!

Ai vui thế? Sao đành lòng khiếp nhược?

Bán linh hồn cho lũ quỷ cuồng điên?
Phải vì danh hay tham vọng vì tiền?
Mà xóa bỏ ngày đau buồn. hận tủi?

Phải chăng đã thu tiền đầy ngập túi
Nên không màng dị nghị của người dân?
Cứ vênh vênh, vì ta đã “canh tân”,
Sẽ nắm lấy hết cộng đồng hải ngoại.

Thừa tiền đấy, nhưng tinh thần băng hoại!
Nhiều mưu gian, nhưng kẽ hở còn nhiều!
Bị đập tan khi vừa mới ra chiêu,
Thì thử hỏi làm nên trò gì khác?

Ôi đau đớn! Thấy những người biếng nhác,
Ðang thập thò làm “cố vấn” cho vui.
Vui sướng thay! Sao không biết ngậm ngùi
Trước vận nước đang triền miên đau khổ?

Vì danh hão nên không còn tủi hổ?

(Ðức Phố, ngày 9 tháng 4 năm 2005)



VĨNH LIÊM


Chiến Dịch 4 Không

Nếu còn Việt Cộng:


KHÔNG du lịch Việt Nam
KHÔNG gửi tiền về Việt Nam
KHÔNG điện thoại về Việt Nam
KHÔNG gửi thư về Việt Nam

VĨNH LIÊM
_____________________________________________________________________________________________

Trầm Mặc Thiên Thu

MẸ VIỆT NAM CÒN ĐỢI

Tháng Tư hoa đào rơi
Buồn như những kiếp người
Lê thân nơi xứ lạ
Từ sau cuộc đổi đời

Ba mươi năm rồi nhỉ
Mà cứ ngỡ hôm qua
Đồng xanh thành biển cả
Lính trẻ nay đã già

Bên kia bờ lận đận
Kẻ chiến thắng ăn mừng
Bên này bờ thống hận
Người chiến bại rưng rưng

Ba mươi năm dâu bể
Người chết đã đầu thai
Oan khiên còn đeo đẳng
Trong lòng người không phai

Việt Nam quê hương tôi
Trái đau thương chín m
ùi
Vẫn bám cành vô vọng
Bao giờ sao đổi ngôi?

Hoa tàn rồi hoa nở
Lá vàng rồi lá xanh
Trái đất vuông rồi méo
Mà thương tích chẳng lành

Việt Nam ơi, Việt Nam
Cháu con khóc hận Chàm
Ngựa xa bầy hí lộng
Bờm dựng đứng hờn căm

Ba mươi năm nuối tiếc
Người dệt lại nhung y
Thêm vài lon đặc cách
Quên nhục ngày ra đi

Ba mươi năm biệt xứ
Chiến bào rã trong rương
Bụi thời gian trên tóc
Rêu bám giày tha hương

Ba mươi năm chiến thắng
Hơn cả bốn ngàn năm
Biển Đông tràn sóng hận
Sông Cửu khóc âm thầm

Cờ đào xưa đuổi giặc
Cờ đào nay rước voi
Hổ phụ sanh khuyển tử
Ô nhục cả giống nòi

Ba mươi năm chưa đủ
Cho mồ cỏ mọc xanh
Chút gia tài của Mẹ
Nghịch tử quyết tâm giành

Tháng Tư thắp nến vàng
Con cháu chít khăn tang
Oán than và uất hận
Đốt buồn theo khói nhang

Sao ta còn khóc mãi
Nuối tiếc thời quang vinh?
Nước mắt nào rửa được
Mối nhục ngày lui binh?

Rồi những năm sau nữa
Người lính già tắt hơi
Biết cháu con còn nhớ
Chuyện một ngày ba mươi?

Cứ vững lòng đi tới
Chiến thắng sẽ về ta
Mẹ Việt Nam còn đợi
Đàn con về đất cha...

Trầm Mặc Thiên Thu
4/2005