February 17, 2012

17.2.2012. Đúng vào ngày này, 33 năm trước, Trung Quốc xua quân tấn công
Việt Nam trên toàn tuyến biên giới đường bộ giữa hai nước. Cuộc chiến
ngắn ngủi nhưng khốc liệt với hệ lụy kéo dài nhiều năm sau cho phía VN
cũng như những trận chiến sau đó giữa 2 bên vào những năm 1984, 1988 đã
không bao giờ được nhà nước VN công khai nhắc đến.
Rất nhiều người dân bình thường nếu không theo dõi thông tin từ các
nguồn bên ngoài, đặc biệt là giới trẻ sinh ra sau năm 1979, sẽ không
biết gì về những cuộc chiến này, kể cả thực tế một số khu vực, vủng đất
dọc biên giới mà TQ vẫn còn chiếm giữ từ đó. Vụ Hoàng Sa, Trường Sa cũng
chỉ mới được công khai nói đến nhiều vài năm gần đây, sau rất nhiều
cuộc biểu tình tự phát phản đối TQ xâm lược Hoàng Sa Trường Sa của người
dân tại 2 thành phố lớn Hà Nội, Sài Gòn. Nói một cách ngắn gọn, trong
toàn bộ mối quan hệ giữa hai đảng và nhà nước cộng sản VN-TQ từ bao
nhiêu năm nay, chưa bao giờ có cái gì được công khai, minh bạch cả.
Đất nước là của chung nhưng 85 triệu người dân VN lại không có quyền
được biết những gì đã xảy ra với chính đất nước mình, dân tộc mình. Trái
ngược hẳn với cách tuyên truyền nhồi sọ nhân dân được đảng và nhà nước
VN tích cực áp dụng đối với hai “cuộc chiến tranh thần thánh chống Pháp,
chống Mỹ” – cho đến tận ngày hôm nay.
Một cuộc chiến cố tình bị lãng quên. Những trang lịch sử như không hề
tồn tại. VN từ ngày đảng và nhà nước cộng sản lên nắm quyền có bao
nhiêu ngày tháng, sự kiện lịch sử không tồn tại như thế, hoặc tệ hơn
nữa, được viết lại một cách méo mó, sai lệch hoàn toàn?
Thiệt thòi chính là tuổi trẻ VN. Một dân tộc chỉ thực sự mạnh khi
được hiểu biết đầy đủ, chính xác về chính mình và thế giới, về quá khứ
hiện tại lẫn tương lai. Để có thể có được những chọn lựa, những bước đi
sáng suốt. Có lần một chị bạn nhà văn của tôi đã nói một câu: bi kịch
của dân tộc VN là trước phần lớn những sự lựa chọn có liên quan đến vận
mệnh đất nước, dân tộc, họ lại thường có những lựa chọn sai. Và đã phải
trả giá quá đắt cho những chọn lựa sai lầm vì thiếu thông tin hoặc thông
tin sai lệch đó.
Còn từ khi có đảng và nhà nước cộng sản, đảng và nhà nước đã giành
cho mình cái quyền nghĩ thay, chọn lựa, quyết định thay cho nhân dân,
nhưng lại luôn luôn dán cái nhãn nhân dân: nhân dân chọn lựa, nhân dân
đồng tình với đảng, nhân dân đứng về phía đảng, nhân dân bất bình chuyện
này chuyện kia…
Người dân không cần suy nghĩ, quan tâm gì nữa-chuyện chính trị đã có đảng và nhà nước lo.
Khi một dân tộc bị tước đi quyền suy nghĩ, chọn lựa, dân tộc ấy không thể trưởng thành.
Trước kia, đảng cộng sản VN thắng Pháp, thắng Mỹ-hay ít ra họ tưởng
là như thế, (bởi còn phải định nghĩa lại thế nào là thắng, thua, được,
mất…), đó là vì ít ra họ không sợ hãi và biết cách tuyên truyền làm cho
người dân không sợ hãi.
Chỉ riêng đối với TQ, nhà cầm quyền VN không chỉ sợ mà còn truyền cái
nỗi sợ ấy cho nhân dân, làm cho dân tộc VN trở nên hèn yếu đi. Điều này
càng nguy hiểm hơn bởi kẻ thù mà chúng ta có thể sẽ phải đối mặt trong
tương lai gần đã từng là kẻ thù nghìn năm trước, kẻ thù của hôm qua và
cả hôm nay, trong cái lớp vỏ tình anh em hữu nghị. Một kẻ thù/người láng
giềng mà người VN không thể tránh né. Sau cuộc chiến, Pháp, Mỹ rút đi,
nhưng TQ thì luôn luôn còn đó, núi liền núi sông liền sông với VN. Và tệ
hại hơn, thâm hiểm hơn gấp nhiều lần những kẻ thù khác. Một nhà cầm
quyền khinh thường mọi quy ước, luật lệ của quốc tế và của nhân loại văn
minh trong mọi lĩnh vực từ ngoại giao, kinh tế cho đến nhân quyền, sẵn
sàng tàn bạo với chính người dân của mình thì có hy vọng gì tử tế với
các dân tộc khác?
Trong khi đó thì người VN lại không được công khai học những bài học
lịch sử từ trong mối quan hệ giữa hai bên và những cuộc chiến sai lầm
trong quá khứ để chuẩn bị cho tương lai.
Trong khi đó thì người VN lại đang bị chính nhà cầm quyền làm cho bạc
nhược đi trong sự lãng quên, vô cảm với chính số phận của đất nước.
Như sự lãng quên đang diễn ra ở VN vào đúng cái ngày 17.2 này.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét