Phan Châu Thành (Danlambao)
- Chưa bao giờ tôi nghĩ mình là kẻ lưu vong. Tôi đang sống trên đất
nước mình, nơi ông cha tôi đã sống. Thế mà nhìn kỹ lại, tôi thấy mình
đúng là kẻ đang lưu vong trên chính quê hương yêu dấu của mình. Tại sao
vậy?
Bởi vì, gần suốt cuộc đời trưởng thành
tôi sống mà không muốn tham gia vào guồng máy chính trị xã hội hiện
hữu. Bởi vì tôi hoàn toàn không đồng ý với cái thể chế cộng sản này,
hoàn toàn không đồng ý với những gì họ đã và đang làm trên đất nước tôi,
với dân tộc tôi. Tôi đã phải sống ở trong nó, nhưng tôi không thể thay
đổi nó từ bên trong, mà nó có thể thay đổi tôi, sẽ nghiền nát tôi. Nó
bắt tôi tham gia công cuộc tàn bạo phá hoại đất nước con người, dân tộc
Việt của nó mà tôi không đồng ý.
Để khỏi bị thay đổi hay bị
nghiền nát, tôi đã phải thoát ra khỏi nó. Và tôi đã và đang cố sống
“ngoài cuộc” và “ngoài xã hội” đó (không biết có khái niệm đó hay có thể
gọi như thế được không?) suốt hơn mấy chục năm qua với tư cách một
người trưởng thành.
Thế nào là “cuộc sống ngoài
cuộc”, “ngaoì xã hội” của tôi: là tôi từ chối vào đảng hay tham gia mọi
hoạt động chính trị của chính quyền từ thời sinh viên, tôi từ chối và
chưa bao giờ đi bầu cử, tôi không làm việc cho cơ quan nhà nước, tôi dậy
các con không vào đội vào đoàn vào đảng CS dù chúng có bị phân biệt đối
xử và bị áp lực từ nhà trường, bị không được thi đại học… Có thể nói:
tôi tự lưu vong cuộc sống tinh thần mình của mình và gia đình vì tôi cho
rằng đó là cách tốt nhất để chúng tôi có cuộc sống tinh thần trong sạch
và tự do trong xã hội CS đang thoái hoá hiện nay trên đất nước này.
Tôi chợt nhận ra, nếu nghĩ thế,
cha tôi cũng là kẻ suốt đời đã lưu vong, và con gái tôi hôm nay cũng
đang lưu vong phiêu bạt xứ người…
Vậy chúng tôi là ai?
Cuộc lưu vong của cha tôi
Ông bà nội tôi là nông dân miền
Tây Nam bộ nghèo và đông con nên cha tôi đã phải theo chị Hai mình phiêu
bạt lên Sài gòn kiếm sống từ bé. Cha tôi giúp chị bằng nghề đánh giày,
đến 14 tuổi thì được vào làm thợ học việc ở Bason… Trong thời gian đó
ông nội tôi bị chết trong tù do đã tham gia cuộc Khởi nghĩa Nam kỳ năm
1940. Cha kể, ông nội bị bắt cùng với một cán bộ CS cấp trên và người
này sau đó đã khai chính ông nội mới là cán bộ cấp trên… (điều này sau
này bà nội tôi cũng nói vậy, tôi không kiểm chứng được).
Mười bảy tuổi cha trốn cô Hai
tôi lên chiến khu Đồng tháp, gia nhập Tiểu đoàn 307, làm lính quân giới.
Năm 1954 cha tôi tập kết ra Bắc làm công nhân cơ khí tại các nhà máy
nhiệt điện ở miền Bắc, gặp và cưới mẹ chúng tôi, sau 75 đưa cả nhà tôi
vào Nam…
Ông ngoại tôi là giám đốc một
nhà máy lớn, một cán bộ cách mạng tiền khởi nghĩa ở miền Bắc, mến anh
cán bộ miền Nam tập kết tài hoa, hiền lành mà cô đơn, nên gả con gái
cho.
21 năm cha tôi sống trên đất
Bắc, bây giờ tôi mới hiểu đó là cuộc sống bị lưu vong của ông. Suốt mười
năm trước khi ra nước ngoài học (tử 7 đến 17 tuổi) tôi đã được sống rất
gần cha, đã được chứng kiến nhiều thăng trầm của cha mà tôi khi đó chưa
hiểu. Cha là người thợ cơ khí tài hoa hiếm có, có bàn tay vàng, “có thể
sửa chữa mọi hư hỏng của máy móc”, cha luôn phải có mặt sau những trận
bom xuống các nhà máy điện để phục hồi chúng vì cha tôi là một trong số
ít người giỏi nhất…và cha tôi đã làm việc không quản ngày đêm. 21 năm
đó sức lực tài năng của cha tôi đã bị vắt kiệt để lại cho ông bệnh tim
bệnh lao nặng, nhưng người ta không trọng dụng cha tôi. Cha tôi bị coi
là cán bộ “bất mãn” vì ông cực ghét tham nhũng, ông căm thù giả dối, ông
khinh bỉ bọn cán bộ hủ hoá đạo đức giả, ông sống rất thẳng không biết
thủ đoạn là gì…
Dù còn bé, tôi đã thấy cha mình
đơn độc, thỉnh thoảng có mấy người bạn tâm giao thì họ cũng bị cô độc
giống cha tôi. Tôi đã từng thấy cha mình nửa đêm tỉnh dậy và khóc một
mình nhiều lần chỉ có tôi nghe và giả vờ đang ngủ... Tôi đã từng nghe
cha cùng các bạn chửi cán bộ là “tụi nó độc ác, vô lương tâm, mất tính
người…”. Tôi đã cười khi thấy cha vô cùng sợ cái rét miền Bắc mà không
biết 21 năm đó cha còn có 21 mùa đông CS khác trong lòng dài và rét buốt
hơn nhiều. Lớn lên, tôi không còn nghe cha tôi hát bài “Tiểu đoàn 307”
nữa, mà cha tôi chỉ hát duy nhất bài “Con kênh xanh xanh”…
Sau 1975, trở lại Sài gòn với
“tư thế người chiến thắng” mà tôi thấy cha mình luôn buồn rười rượi. Cha
bỏ bao công sức đi bảo lãnh, đi cứu những người bạn bè, bà con “ở phía
bên kia” khỏi sự trả thù tàn ác của các “đồng chí” của cha – những kẻ
cha nguyền rủa. Cha tôi sớm ra đi sau một cơn đau tim gây nên bởi cuộc
đấu tranh chống tham nhũng của ông chống những người đồng chí của mình.
Hơn chục năm “sống trong chiến thắng” với cha tôi tiếp tục là chiến bại
trong lòng. Cha tôi đã từ bỏ lý tưởng cộng sản ít lâu trước khi mất, cha
tôi đã rất đau khổ vì đã góp phần làm đất nước mình đau khổ. Vậy là cha
tôi suốt đời lưu vong, trên đât Bắc rồi lại trên chính đất Sài gòn nơi
bà nội và cô Hai đã nuôi cha lớn…
Cuộc sống lưu vong trên chính quê hương mình của tôi
17 tuổi, tôi được chế độ cộng
sản cho đi du học Đông Âu vì lý lịch tốt (cha ông cộng sản) và thành
tích học tập tốt. Nhưng ở Đông Âu tôi đã nhanh chóng nhận ra bộ mặt thật
thiếu tính người của các chế độ cộng sản, như cha tôi đã nhận ra trong
21 năm ông cùng các bạn tâm giao bị lưu vong trên miền Bắc.
Tôi từ chối vào đảng từ thời
sinh viên đó. Sau hơn 10 năm du học nghiêm túc với vài bằng cấp đại học
và sau đại học, tôi được nhận vào làm nhân viên đại sứ quán VN tại Đông
Âu, nhưng tôi lại chọn trở về vì muốn được cống hiến cho đất nước đã cho
tôi đi học (dù sao tôi cũng là “sản phẩm tốt” của mái trường XHCN!).
Nhưng sau 10 năm tận tụy “cống hiến”, tôi nhận ra mình càng cố gắng làm
việc nhiều và càng làm tốt bao nhiêu thì mình càng vô tình càng làm hại
nước hại dân nhiều hơn. Ở cơ quan, người ta muốn tôi vào đảng, người ta
muốn tôi vào “dây lợi ích” thì người ta sẽ cho tôi làm giám đốc, tổng
giám đốc (vì tôi có đủ mọi điều kiện) và tôi “sẽ có mọi thứ”, mà tôi chỉ
muốn là một giám đốc kỹ thuật đứng ngoài đảng… vì những thất vọng về
đảng CS của cha tôi đã được tôi tự kiểm chứng là đúng.
“Một giám đốc kỹ thuật kiên
quyết không vào đảng” như tôi trở thành cái gai của chế độ, dù tôi có
làm việc tốt đến thế nào họ - cả một bộ máy tổ chức - cũng luôn cố tình
hãm hại tôi. Cuối cùng, tôi thấy cách cống hiến cho dân nước tốt nhất và
an toàn của một công dân là đừng tham gia vào bộ máy hại nước hại dân.
Và đó là điều tôi đã lựa chọn: an toàn cho mình và vợ con, tôi bỏ nhà
nước.
10 năm đầu làm cho nhà nước, tôi
cô đơn và chỉ có công việc làm niềm vui. Gần 20 năm sau ra ngoài làm ăn
và kiên quyết không dính vào bọn nhà nước với các dây tham nhũng của
chúng, tôi càng tiếp tục cô đơn hơn và tất nhiên rất khó làm giàu. Nhưng
tôi được tự do tinh thần và tư tuỏng, được giữ lương tâm trong sạch,
tấm lòng thanh thản…Chúng tôi đã mất gần 20 năm để (hai kẻ trí thức) tay
trắng làm lại tất cả trên thị trường tư nhân “tự do nửa với” này: nuôi
hai con, lập và tập làm doanh nghiệp, giữ mình, dạy con, kinh doanh và
sống theo ý mình cho là đúng là tốt…
Cảm giác xã hội chung của tôi
những năm qua vẫn là cô đơn, sống bên ngoài xã hội, nhưng chúng tôi tự
do và thanh thản và tất nhiên là rất hạnh phúc trong gia đình!
Cô đơn bởi vì tôi thậm chí không
có bạn tâm giao mà chia sẻ như cha tôi. Với tôi đó là sự nguy hiểm. Tôi
chỉ thấy bớt cô đơn khi mình lên mạng và tìm được nhiều người bạn ảo
tâm đầu ý hợp. Tôi cũng buồn vui theo cuộc sống trên mạng của mình.
Nhưng tôi tin ở trong nước, những người đang sống và “tự lưu vong chính
trị” như tôi rất nhiều. Có khi họ là hàng xóm của tôi mà tôi không biết.
Thế đấy, ngoài đời thật, đúng là
tôi có cuộc sống tự lưu vong chính trị hoàn toàn trên chính quê hương
mình. Tôi cảm thấy mình đang đợi những người bạn tâm giao. Chúng tôi đã
tự đến với nhau, trên mạng. Một ngày tới, chúng tôi sẽ gặp nhau trên quê
hương.
Cuộc lưu vong giáo dục của con tôi
Cũng 17 tuổi, con gái tôi khoác
balô du học Mỹ theo học bổng cháu tự thi được, không có sự hỗ trợ nào
của cha mẹ. Trước đó cháu không hề nghĩ học xong sẽ ở lại. Thế mà, sau
khi học MBA về nước cháu nhận ra quê hương thân yêu không phải môi
trường sống phù hợp cho mình. Cháu không muốn tham gia vào bất cứ việc
gì của chế độ CS này. Cháu chọn nước Mỹ để đi làm, để sống, để tiến
thân. Rồi cháu lập gia đình và gia nhập quốc tịch bển. Thế là cháu sẽ
lưu vong hoàn toàn?
Tôi không biết, có lẽ không hẳn
thế. Dù sao, con gái tôi cũng đã được tự do lựa chọn nơi sống và cách
sống của mình. Nhưng vô tình đó lại là một cuộc sống lưu vong, bắt đầu
từ “lưu vong giáo dục” để không phải sống lưu vong trên chính quê hương
mình như ông cha cháu. Nhưng tôi rất tin một ngày không xa cháu sẽ trở
về lập nghiệp trên quê hương mình mà sẽ không phải sống “lưu vong” như
tôi đang sống nữa.
Có một điều thú vị bất ngờ của
cuộc sống, đó là người mà cháu chọn gắn kết cuộc đời lại là con trai một
gia đình công chức VNCH cao cấp đã phải bỏ đất nước ra đi sau 1975 vì
“chiến thắng” của ông nội ông ngoại cháu và các đồng chí của ông, giống
như con gái TT Dũng lấy chồng Việt kiều vậy. Chỉ có điều chàng rể Việt
kiều của tôi không giúp cha vợ và vợ xây dựng chế độ cộng sản để vơ vét
mà thôi…
Và thử rút ra kết luận
Như thế, ba thế hệ chúng tôi đều đã phải hoặc tự chọn cuộc sống lưu vong theo cách nào đó.
21 năm lưu vong của cha tôi và
các đồng chí mình là lưu vong CS, lưu vong “đỏ”, đã góp phần làm nên
cuộc tan rã và ly tán của dân tộc trên một đất nước “thống nhất’. Cha
tôi đã lưu vong vì nhìn nhận ra cái sai trái của con đường CS mình lỡ đã
theo.
Cuộc sống tự lưu vong chính trị
của tôi mấy chục năm qua là hậu quả trực tiếp từ thế hệ ông cha tôi:
chúng tôi đã bị mất hướng đi và niềm tin, không tìm thấy chỗ đứng của
mình trên chính quê hương mình và chấp nhận tự lưu vong “trắng” để
không sai lầm tiếp như cha ông. Tôi nghĩ có rất nhiều người thế hệ tôi
không chịu hợp tác với chế độ cộng sản như tôi và chấp nhận cưộc đời lưu
vong trắng, dù cha anh chúng tôi đã ở bên nào cuộc chiến trước đó.
Cuộc lưu vong thế hệ thứ ba của
con gái tôi với con con trai “những cựu kẻ thù” của cha tôi là để hàn
gắn sai lầm và hậu quả của cuộc lưu vong “đỏ” thứ nhất. Đó có thể gọi là
cuộc lưu vong màu xanh, lưu vong của hy vọng, sau “lưu vong giáo dục”.
Rằng một ngày gần đây dân tộc ta sẽ lại hoà hợp lại để mọi con em mọi
thế hệ Việt không còn phải sống lưu vong trên đất nước mình hay nơi xa
xứ nữa.
Đó sẽ là cuộc hoà hợp dân tộc trong nền Dân chủ tự do, không cộng sản, tôi tin thế.
Sài gòn, ngày 14/2/2012.
Phan Châu Thành

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét